Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225835 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 296
Nạp Lan đi tới, cung kính khẽ nói:
- Mời hãn vương tắm rửa thay y phục!

Nói đến tắm rửa thay quần áo là liền nhớ đến lúc đàm phán về đường biên giới ngày trước, nhớ đến cảnh Nguyệt Nha Nhi đêm tặng canh thơm. Cái tình ý kinh thiên động địa không chết không ngơi đó cho đến giờ vẫn khiến người ta cảm động không thôi.

Hắn trong lòng thổn thức, lặng lẽ nắm chặt lấy bàn tay tiểu muội muội. Ngọc Già và hắn tâm hữu linh tê, biết hắn nhớ đến vãng sự mĩ lệ đó, không nén nổi ôn nhu liếc nhìn một cái, hai gò má đã ửng hồng.

Nạp Lan dẫn hãn vương tiến vào trong lều. Vừa mới bước vào liền ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt, trong chiếc thùng gỗ cao tới nửa người đó hơi nước bốc lên ngùn ngụt, mặt nước đầy những cánh hoa hồng phập phù trôi nổi, một màu đỏ tươi rực lửa, khắp phòng đều là hương thơm.

Tình này cảnh này giống hệt với trước đây, đến cả cái thùng đựng đầy nước thơm cũng chưa hề biến đổi. Lâm Vãn Vinh khẽ mỉm cười, trong lòng cảm thấy ôn nhu đến không nói lên lời.

- Nạp Lan hầu hạ hãn vương tắm rửa!
Tiểu cung nữ đỏ mặt, lặng lẽ cởi bỏ y sam của mình, bộ ngực phong mãn mềm mại lộ ra ngoài quá nửa, nhấp nhô như muốn lao ra.

- Không cần, không cần!
Lâm Vãn Vinh nuốt một ngụm nước bọt, vội vã xua xua tay nói:
- Tự ta được rồi! Làm phiền tiểu thư đi ra trước đi, nàng đứng đây ta xấu hổ lắm!

Xấu hổ! Khi ngài đóng giả làm dũng sĩ câm cũng chưa từng thấy ngại ngùng như thế này bao giờ. Nạp Lan cười xùy một tiếng, hai má đỏ bừng:
- Hãn vương đừng sợ, ngài là người của đại khả hãn, không có phân phó của đại khả hãn chúng tôi không dám làm gì ngài đâu!

Nữ hài Đột Quyết quả nhiên là người người đều lớn gan! Cho dù nàng có ham muốn mĩ sắc của ta thì cũng đừng nói thẳng ra như vậy chứ, để tiểu muội muội nghe được thì sẽ sinh hiểu lầm đó!

Lâm Vãn Vinh bị dọa cho mồ hôi tuôn ra ướt đậm, vội vã nghiêm túc cự tuyệt sự hầu hạ của Nạp Lan. Nhìn tiểu cung nữ mỉm cười lùi ra, lúc này hắn mới thở phào một hơi như vừa trút được một gánh nặng.

Trong phòng hơi nước bừng bừng, mùi thơm ngào ngạt. Hắn cởi sạch y phục, nhảy ùm vào trong thùng nước, những bọt nước mềm mại bắn đầy lên má, cảm giác thanh tân tươi mới vô cùng.

Ngâm trong nước nóng, những làn hơi nước thầm vào từng lỗ chân lông, ấm áp dễ chịu, như được tắm trong gió xuân vậy, tựa như từng luồng ấm áp ào lên trong lòng.

Hắn lười nhác khẽ tựa vào phía sau, dựa vào thành chiếc thùng gỗ, một luồng nhiệt lưu chạy khắp toàn thân, thoải mái vô cùng.

Đang trong lúc thoải mái, đột nhiên hai bàn tay nhỏ ấm áp mịn màng như ngọc nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, lặng lẽ xoa bóp.

Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, cười nói:
- Nạp Lan tiểu tỉ tỉ, sao nàng lại tiến vào rồi? Không phải đã nói qua rồi sao, ta tắm rửa không cần hầu hạ…

Hắn quay đầu lại, ánh mắt khẽ liếc qua, bỗng dưng ngây người:
- Tiểu muội muội, sao lại là nàng?!

- Sao không thể là ta?
Ngọc Già yêu kiều nhìn hắn mỉm cười, khuôn mặt tuyệt mĩ hiện ra trong làn hơi nước bừng bừng, mang theo một ráng hồng tươi mới vô ngần.

Nàng đã đổi sang mặc một chiếc váy hồ màu trắng, chỉ dài chưa đến đầu gối, chiếc cẳng chân dài thẳng trắng bóng như ngọc, bộ ngực mềm mãi phong mãn cao vút nửa kín nửa hở, hai gò má đỏ bừng như lửa, xinh đẹp động nhân vô cùng.

- Đây còn là tiểu muội muội của ta không?
Lâm Vãn Vinh nhìn mà si ngốc:
- Là tiên nữ trên trời hạ phàm thì phải?!

- Ngươi chỉ biết lừa gạt người ta thôi!
Ngọc Già cười xùy một tiếng, vèo mạnh xuống vai hắn một cái. Ôn nhu sẵng giọng nói:
- Sai lầm lớn nhất cả đời này của ta chính là gặp phải tên lưu manh ngươi!

Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
- Nếu để nàng lựa chọn lại một lần nữa, nàng có nguyện ý gặp ta không?

- Đừng có hỏi ta câu hỏi ngốc nghếch như vậy!
Nguyệt Nha Nhi hai má nóng bừng, chậm rãi áp sát vào cái lưng xích lõa của hắn, lẩm bẩm:
- Nếu không có tên oa lão công hại người đó, cuộc đời này của ta sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?!

Lâm Vãn Vinh cảm động vô cùng, thở dài nói:
- Tiểu muội muội, những lời nói êm tai của muội so với ta lợi hại hơn nhiều rồi!

- Đáng ghét!
Ngọc Già vừa xấu hổ vừa tức giận vỗ mạnh vào lưng hắn hai cái.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, đột nhiên quay mạnh người lại, ôm thân thể mềm mại của nàng vào trong lòng. Ngọc Già chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng đi, cặp đùi nóng bừng, cả thân thể đã bị hắn ôm vào trong thùng.

Chiếc thùng gỗ cực lớn có thể chứa được hai người, chẳng cần phải chen lấn gì cả. Nguyệt Nha Nhi hai má nóng bừng, lặng lẽ tựa vào ngực hắn, cái tai đã nóng như bị lửa đốt vậy.

Nàng toàn thân trên dưới y phục đều đã ướt hết, chiếc váy ngủ chẳng thể mỏng hơn được nữa dính chặt vào người, vạch ra những đường cong lung linh mĩ diệu. Làn da nàng đẹp như Thiên Trì mĩ ngọc, lấp lánh sáng bóng. Bộ ngực phong mãn cao vút không ngừng run rẩy rung động, cặp đùi thon dài nóng bừng như bị lửa thiêu, đang dính chặt vào đùi hắn, khiến tim người ta không khỏi nhảy loạn lên.

- Oa lão công…
Thanh âm của Ngọc Già đã trở nên run rẩy, bộ ngực mềm mại không ngừng nhấp nhô kịch liệt.

Nàng xấu hổ liếc nhìn hắn một cái, ngọc thủ khẽ kéo, chiếc váy hồ đã ướt sũng trên người được chậm rãi cởi ra, lộ ra một thân hình như ngọc, động nhân vô cùng.

Những dãy núi nhấp nhô lên xuống, phập phồng mãnh liệt, những giọt nước trong suốt do dự bám trước ngực nàng, dọc theo tiểu phúc (bụng), ngọc thối (đùi) mà từ từ chảy xuống, dưới cảnh hoàng hôn, ngọc thể lung linh do trời đất tạo ra này hệt như một bức tượng mĩ nhân bằng băng lóng lánh trong suốt, diễm tuyệt vô song!

Ngọc Già hai má nóng bừng, ôn nhu vuốt ve ngực hắn, vừa xấu hổ vừa kiêu ngạo ngẩng đầu lên:
- Oa lão công, đây là nữ nhân của ngươi! Nói với ta, nàng ấy đẹp không?

- Đẹp, đẹp vô cùng!
Lâm Vãn Vinh tấm tắc nói, thanh âm run rẩy đến mức bản thân cũng chẳng nghe nổi.

Đối diện với tình hình như thế này, hắn làm sao còn nhẫn nhịn nổi chứ, cánh tay dài vươn ra, ôm chặt thân thể như hoa như ngọc của mĩ nhân vào lòng, cái mồm tham lam tìm đến cặp môi hồng nhuận của nàng.

Ngọc Già bắt đầu khẽ rên rỉ, hơi thở nóng dần lên, toàn thân mềm nhũn uốn éo trong lòng hắn, hai cánh tay xích lõa trắng nõn hệt như hai con rắn, quấn chặt lấy cổ hắn, cặp phong nhũ phong mãn trắng bóng như mỡ dê tì chặt vào ngực hắn, cùng hắn điên cuồng hôn hít lẫn nhau.

Lâm Vãn Vinh trong đầu nổ oành oành, toàn thân tựa như rơi vào nham thạch bỏng, hai tay mân mê tìm tòi trên bộ ngực phong mãn của nàng, đang muốn ấm áp cùng nàng, bỗng dưng nhớ đến một chuyện, trong lòng lập tức bình tĩnh lại. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, không còn dám điên cuồng nữa.

Nguyệt Nha Nhi đang cùng hắn dán chặt vào nhau, đối với nhất cử nhất động của hắn đều hiểu rất rõ, thấy hắn trong lúc quan trọng nhất thì lại dừng lại, không nén nổi rên lên một tiếng, xấu hổ đến không thể giấu nổi nói:
- Ngươi, ngươi sao thế?

Lâm Vãn Vinh khẽ vuốt ve lên mái tóc mềm mượt như mây của nàng, ghé sát vào chiếc tai trong suốt như ngọc khẽ hôn một cái, ngọt ngào nói:
- Tiểu muội muội, nàng mới mang thai hai tháng, đang là lúc nguy hiểm nhất. Ta tuy là một kẻ háo sắc nhưng cũng không thể chỉ tham hưởng lạc mà không quản đến tất cả, không suy nghĩ đến sự an nguy của nàng!

Ngọc Già sững sờ nhìn hắn, những giọt nước mắt vui mừng tuôn xuống như mưa. Nàng cố gắng rúc vào, khuôn mặt tròn xinh đẹp áp sát vào bộ ngực trần xích lõa của hắn, ôn nhu ngoan ngoãn hệt như một con mèo nhỏ. Lẩm bẩm:
- Oa lão công, ngươi là người tốt nhất trong toàn thiên hạ! Ta là tiểu muội muội của ngươi, là nữ nhân hạnh phúc nhất trên thiên hạ!

Trong thời kì hoài thai ba tháng kị nhất là hành phòng, Lâm Vãn Vinh tự nhiên là hiểu rõ điều này. Nhìn Nguyệt Nha Nhi nước mắt tuôn đầy mặt, nhãn thần ôn nhu đưa tình. Hắn không ngờ một hành động vô tâm của mình lại đổi lại được sự cảm kích đến như thế này của tiểu muội muội. Trong lòng quả thực có chút xấu hổ, hắn cười khan hai tiếng nói:
- Kì thực, ta cũng không tốt như nàng nghĩ đâu! Có lúc, ta còn có chút, có chút háo sắc nữa, ha ha!

Hắn và Nguyệt Nha Nhi dán chặt vào nhau, trên người chỗ nào dị thường, tiểu muội muội tự nhiên là có thể cảm giác được cực kì rõ ràng.

- Sớm biết ngươi là tên xấu xa rồi!
Ngọc Già hai má đỏ như lửa, thân thể nóng bừng, vô lực dựa vào lòng hắn. Khẽ ấn một cái lên mũi hắn, ôn nhu nói:
- Ta kêu bọn Nạp Lan, Hương Tuyết vào hầu hạ ngươi!

- Vậy sao được?!
Lâm Vãn Vinh bị dọa cho giật nảy mình, vội vã xua tay.

- Có gì mà không được?
Ngọc Già lặng lẽ vuốt ve má hắn, ôn nhu nói:
- Bây giờ ngươi là hãn vương của Đột Quyết, thân phận tôn quý vô bì, muốn có nữ nhân nào, đó là vinh hạnh của bọn họ. Khi thân thể ta không khỏe, ngươi đi tìm bọn họ hầu hạ, đó là chuyện vô cùng bình thường, sau này ngươi phải quen dần với loại cảm giác này đi. Huống chi hai nha đầu Nạp Lan, Hương Tuyết đó, cảm giác đối với ngươi không tồi, chỉ sợ nằm mộng cũng mong ngóng được ngươi ân sủng thôi. Vì sao ngươi không thỏa mãn tâm nguyện của bọn chúng chứ?!

Không ngờ làm hãn vương của Đột Quyết còn có chỗ tốt này. Lâm Vãn Vinh cười ha hả lắc đầu:
- Ta chẳng phải loại người tùy tiện như thế. Ta chỉ thích tiểu muội muội của ta, Đột Quyết cho dù có nhiều mĩ nữ hơn cũng chẳng liên quan gì tới ta.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Già đỏ bừng lên, nàng nghiêm mặt nói:
- Nhưng, đối với những nữ nhân trên thảo nguyên của chúng ta mà nói, không thể thỏa mãn nam nhân của mình, đó là chuyện đáng sỉ nhục nhất! Hai nha đầu này cùng ta trưởng thành, ta cũng thích bọn chúng…

- Ai nói ta không thỏa mãn?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười kéo tay nàng: -Đừng có nghĩ nam nhân là những động vật đi bằng bốn chân. Ta ôm nàng như thế này, đã là tâm mãn ý túc rồi, còn cần cái gì nữa? Đêm nay chẳng đi đâu cả, ta cứ ôm tiểu muội muội của ta như thế này mà ngủ, nàng nói có được không?

- Ân!
Ngọc Già vui mừng vâng một tiếng, gò má cọ cọ lên bộ ngực xích lõa của hắn, xấu hổ cười nói:
- Đưa đến tận miệng còn không cần, thực chưa từng thấy qua ai thực thà như ngươi! Ta lưu lại bọn chúng cho ngươi, lúc nào cần thì cứ trực tiếp tiến vào trướng của bọn chúng đẩy ngã ra là được. Nữ tử trên thảo nguyên tuyệt sẽ không cự tuyệt ngươi.

Đẩy ngã ra là được?! Lâm Vãn Vinh nghe mà mồ hôi đầm đìa, tiểu muội muội quả nhiên là mạnh mẽ như ta a!

Hai người thân mật với nhau như đôi uyên ương cùng tắm. Lâm Vãn Vinh động thủ động cước, ăn no đậu phụ, trêu đùa tiểu muội muội đến mức mặt đỏ tới tận mang tai, tim đập như trống đánh. Tuy chưa thực sự tiêu hồn khoái lạc, nhưng chỗ nào cũng đều xuân sắc vô biên, những hoan lạc trong đó, duy chỉ có hai người biết được.

Trong chiếc lều màu vàng cực lớn đó có trải một tấm thảm da dê thật dày trên lớp cỏ bên trong, bên trên có đặt mấy chiếc chăn màu vàng mềm mại, trùm kím cả chiếc lều, ấm ám thoải mái vô bỉ.

Một chiếc giường lớn rộng rãi thế này, Lâm Vãn Vinh trước nay chưa từng ngủ qua, hắn cười hì hì nằm vào trong, từ bên này lăn đến bên kia, không ngờ cũng phí mất khá nhiều thời gian.

Ngọc Già tựa vào trong lòng hắn, đôi mắt to chớp chớp, mỉm cười nhìn hắn: “Hãn vương, sau này ngươi ngày ngày đều tới, chúng ta cứ ngày ngày ngủ trên chiếc giường lớn như thế này, được không?”

- Giường lớn giường nhỏ đều không phải là vấn đề.
Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài một hơi:
- Điều quan trọng là cần phải có tiểu muội muội ở bên cạnh.

- Ừm.
Tiểu muội muội hốc mắt đã đỏ lên, rúc rúc đầu vào trong lòng hắn, ôn nhu nói:
- Oa lão công, sáng ngày mai khi ngươi rời khỏi nơi đây, đừng có gọi ta dậy, được không?

- Tại sao?
Hắn khó hiểu nói.

Tiểu muội muội lặng lẽ mỉm cười:
- Như vậy ta sẽ không khóc nữa.

Lâm Vãn Vinh sống mũi cay cay, ôm chặt thân thể mềm mại của nàng vào, như muốn dung nhập nàng vào trong huyết mạch của mình vậy:
- Nàng yên tâm, ta rất nhanh sẽ trở về. Đến lúc đó ta còn cho nàng một sự kinh hỉ bất ngờ nữa, được không?

- Cái này là tự ngươi nói đó!
Nguyệt Nha Nhi vui vẻ ôm lấy cánh tay hắn, mặt mũi đỏ bừng, nhâng cánh tay hắn lên sờ sờ vào bụng mình:
- Nếu dám nói mà không giữ lời, cẩn thận ta sẽ đi hỏi con trai của ngươi đó.

Nàng thân thể mượt mà nõn nà như lụa, mềm mại nhẵn nhụi, trơn tuột như nước vậy.

Lâm Vãn Vinh vuốt ve trên tiểu phúc trắng bóng của nàng, tựa như cảm giác được sinh mệnh và huyết mạch của mình trong thể nội nàng vậy, lập tức cảm động và yêu thích đến không nói nên lời.

- Đêm rồi.
Ngọc Già lười nhác tựa vào lòng hắn, trề cái miệng nhỏ xinh ra hứ một tiếng:
- Oa lão công, ta muốn phạt ngươi ôm ta ngủ, một khắc cũng không được buông.

Oa lão công chẳng nói chẳng rằng, ôm lấy thân thể mềm mại đó, nhìn nàng ngọt ngào ngủ trong lòng mình, lập tức muôn vàn ôn nhu tràn lên trong lòng.

- Tiểu muội muội, ta yêu muội!
Hắn ôn nhu ghé đến sát tai nàng, lẩm bẩm nói.

Nguyệt Nha Nhi đang ngủ lệ châu tuôn chảy, vui mừng lật người một cái, ôm hắn vào trong vòng tay vừa ấm áp vừa mềm mại của mình:
- Oa lão công, ta yêu ngươi, yêu chết ngươi!

Đây nào còn phải là Kim Đao đại hãn hét ra lửa của thảo nguyên, rõ ràng là một thiếu phụ hoài xuân đáng yêu vô cùng. Ôm một bảo bối thiên kiều bách mị như vậy trong lòng, cả đêm Lâm Vãn Vinh khó mà an giấc.

Mặt trời vừa lên, nhìn vào Nguyệt Nha Nhi vẫn đang ngủ say trong lòng mình, tâm trạng hắn lập tức muôn vàn xoay chuyển, do dự hồi lâu, tham lam hôn lên chiếc miệng nhỏ xinh của nàng mấy cái:
- Tiểu muội muội, nàng hãy đợi ta, ta nhất định sẽ sớm trở về.

Lưu luyến không rời liếc nhìn nàng mấy cái, hắn dằn lòng cắn chặt răng, cố gắng xoay người vén rèm đi ra bên ngoài.

- Oa lão công, ta vĩnh viễn đều đợi ngươi!
Nguyệt Nha Nhi từ từ mở mắt ra, nhìn theo bóng lưng của hắn, trong khoảnh khắc vừa khóc vừa cười, lệ châu chảy đầy hai má.

Lâm Vãn Vinh bước ra khỏi đại doanh của Kim Đao khả hán, chẳng còn dũng khí quay đầu, đi thẳng một mạch, cũng không biết đã đi được bao xa liền nhìn thấy một hồ nước khá lớn phía trước.

Bên bờ hồ tĩnh lặng đó có một thân ảnh động nhân đang đứng đối mặt với hắn lặng lẽ mỉm cười.

Lâm Vãn Vinh vui mừng nhìn qua, vội vã lao tới ôm chặt lấy tay nàng:
- Sư phụ tỉ tỉ, trên người tiểu muội muội trúng độc, rốt cuộc là thế nào thế?

An Bích Như mở to mắt ra, cười hì hì nói:
- Độc? Độc gì? Sao ta không biết?
- Tỉ tỉ, nàng đừng đùa ta nữa!
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ nói:
- Phải về vương đình, còn không cứu trị là sẽ muộn đó!

- Ngươi ấy à.
Anh Bích Như khẽ ấn xuống mũi hắn một cái, cười nói:
- Nguyệt Nha Nhi còn không lo, cái tên Kim Đao hãn vương người làm gì mà như kiến bò trong chảo nóng thế?

Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ nói:
- Sư phụ tỉ tỉ, nàng có chỗ không biết, tiểu muội muội nàng ấy đã có…

- Có thai phải không?!
An Bích Như nhìn chăm chăm vào hắn, không nhanh không chậm nói.

- Nàng, sao nàng biết?
Lâm Vãn Vinh vô cùng kinh ngạc.

Chuyện Ngọc Già thân đã mang thai, cũng chỉ có hai người, những người khác trước nay đều chưa từng nói qua, sư phụ tỉ tỉ làm sao mà biết được nhỉ? Đang lúc tỉnh tỉnh mê mê hắn chợt nhớ tới bản sự của An Bích Như, lập tức giật mình hiểu ra:
- Ta hiểu rồi, sư phụ tỉ tỉ nàng nghe trộm!

- Phì.
An Bích Như khẽ sẵng giọng nói:
- Ngươi và tiểu tình nhân của ngươi gặp nhau, chàng chàng thiếp thiếp, gắn bó như keo sơn, ta đi nghe trộm làm gì? Đó chẳng phải là tự mình chuốc khổ vào thân sao?

Lâm Vãn Vinh nháy nháy mắt, khó hiểu nói:
- Vậy sao nàng biết được? Chuyện này đến cả bọn Thanh Tuyền cũng đều không biết!

- Ngươi hỏi ta sao?
An Bích Như cười hì hì nói:
- Như vậy coi như hỏi đúng người rồi! Chuyện này chính là ta một tay xúc tiến, sao ta lại không biết chứ?

- Nàng xúc tiến?
Tiểu đệ đệ bị dọa cho há hốc mồm ra, hồi lâu vẫn không khép lại được:
- Đây, đây là thế nào vậy?

- Ngươi không phải là vẫn luôn muốn biết Ngọc Già đã trúng độc gì sao?
An Bích Như cười nói:
- Bây giờ ta nói với người, loại kịch độc mà nàng ta trúng, tên là ‘tình bỉ kim kiên’ (tình vững hơn vàng)!

- Tình bỉ kim kiên?
Tiểu đệ đệ như lồi cả mắt ra, độc dược gì thế, không ngờ lại có một cái tên êm tai đến vậy?

Nhìn bộ dạng mê hoặc của hắn, An Bích Như khẽ thở dài:
- Tình bỉ kim kiên, thuốc cũng như tên. Nó là độc, nhưng lại cũng không phải là độc!

Lâm Vãn Vinh càng nghe càng mơ hồ, kéo chặt cánh tay nàng:
- Cái gì mà là độc, lại cũng không phải là độc?

Thánh cô nhẹ nhàng mỉm cười:
- Tình bỉ kim kiên này là do Miêu Gia chúng ta thu thập trăm loại dược thảo, mật chế mà thành, độc tính cực mạnh, trên thiên hạ chẳng có thuốc nào giải được! Dược phương của nó chỉ truyền đo đầu lĩnh của Miêu Hương, thiên hạ chẳng còn người thứ hai nào biết.

Nghe thấy năm chữ chẳng thuốc nào chữ được, trong đầu Lâm Vãn Vinh như nổ oành một tiếng, toàn thân rung động kịch liệt, đến đứng cũng chẳng vững nữa.

An Bích Như vội đỡ lấy hắn, bất đắc dĩ trừng mắt lườm một cái, sẵng giọng nói:
- Ngươi vội cái gì, ta còn chưa nói xong!

- Phải, phải.
Hắn trong lòng cảm thấy hơi tốt hơn một chút. Nhìn chăm chú vào nàng với vẻ mong đợi:
- Tỉ tỉ, mong nàng nói một lần cho hết đi! Tiểu đệ đệ gần đây tâm tạng không tốt, không chịu nổi mấy lần đả kích đâu.

- Tình bỉ kim kiên này, dược tính tuy mạnh, nhưng lại chỉ có hiệu dụng với nữ tử thuần khiết còn chưa kết hôn. Sau khi trúng độc, tính mệnh chỉ còn năm tháng.
An tỉ tỉ yêu mị nhìn hắn:
- Ta đem nó cấy vào thân thể Ngọc Già, để thử xem tình ý của nữ tử Đột Quyết này đối với ngươi thế nào!

- Cái này, cái này làm sao mà thử được?
Lâm Vãn Vinh sững sờ nói.

- Cách thức mà Ngọc Già giải cứu Lí Vũ Lăng, ngươi đã tận mắt nhìn thấy. Với y thuật của nàng ta, đem loại kịch độc không thuốc nào chữa được cấy vào cơ thể nàng ta chắc chắn sẽ không giấu được! Nhưng đây là bí dược của Miêu Gia chúng ta, cho dù tiểu muội muội có thông minh hơn nữa, e rằng cũng chẳng nghĩ ra được cách giải cứu.

Cái khoảnh khắc Nguyệt Nha Nhi mất đi kí ức đó, ánh mắt vừa cô đơn vừa tuyệt vọng của nàng phập phù trước mắt hắn. Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi, lặng lẽ nói:
- Tiểu muội muội có thể nhớ lại tất cả mọi chuyện, đại khái cũng có liên quan tới kịch độc trong người nàng ấy đúng không?

- Không chỉ như vậy.
An Bích Như gật đầu mỉm cười:
- Ngươi nghĩ xem, một nữ tử đã hãm nhập vào cơn lốc tình, cả ngày đối mặt với nam tử trong lòng, lại biết là sinh mệnh của bản thân chỉ còn vài tháng, nàng ta sẽ làm cái gì? Đặc biệ là một nữ tử thảo nguyên thông minh linh lợi như Ngọc Già!

Nàng ấy đã làm cái gì? Lâm Vãn Vinh khổ sở suy nghĩ cả nửa ngày, vẫn không nghĩ ra được gì, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.

- Cái đồ ngốc nghếch ngươi!
Thánh cô khẽ sẵng giọng lườm hắn:
- Người ta đã đem cả tấm thân thanh bạch của nữ nhi tặng cho ngươi, đến nhi tử cũng sắp sinh cho ngươi rồi, vậy mà người còn không biết nàng ta đã làm qua chuyện gì?

- Nàng muốn nói, động phòng?!
Lâm Vãn Vinh khuôn mặt nóng lên:
- Cái này, cái này có liên quan gì tới chuyện trúng độc chứ?

- Người khi sắp chết, nói được làm được, đó là lúc con người ta thành thực nhất!
An Bích Như khẽ gật đầu, lặng lẽ thở dài:
- Một nữ tử tựa như Ngọc Già, dám yêu dám hận, chẳng sợ hãi gì, trong những ngày cuối cùng của sinh mệnh, tất nhiên sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng trong cuộc đời mình. Nàng ta nhược một bước trong cuộc đàm phán giữa hai nước, lại đem tấm thân băng thanh ngọc khiết trao cho ngươi, đó là vì biết mình chết chắc, không muốn ra đi mà phải mang theo tiếc nuối, cho nên, nàng đem tất cả những gì tốt đẹp nhất đều tặng cho ngươi.

Lâm Vãn Vinh nghe mà tâm thần run rẩy, hai mắt ươn ướt, nắm chặt lấy ngọc thủ của nàng:
- Tỉ tỉ, xin nàng, cứu tiểu muội muội đi!

- Ta vừa nãy đã nói qua rồi, kịch độc tình bỉ kim kiên này, thiên hạ chẳng thuốc nào giải nổi.

Tiểu đệ đệ sắc mặt lập tức trắng bệch, An tỉ tỉ khẽ vỗ vỗ lên tay hắn mấy cái, cười nói:
- Muốn cứu nàng ta, chỉ có một cách duy nhất!

- Cách gì?!
Lâm Vãn Vinh nghe mà tâm thần phấn chấn.

An Bích Như cười hì hì nói:
- Ngươi đã thay nàng ta giải rồi, còn tới hỏi ta làm gì?

Giải rồi?! Lâm Vãn Vinh sửng sốt, cái này là từ đâu ra vậy?

- Tiểu đệ đệ ngốc nghếch!
An Bích Như yêu kiều nhín hắn mấy cái:
- Chuyện ngươi thích làm nhất là gì?

- Chuyện ta thích làm nhất? Động phòng?!
Lâm Vãn Vinh đại kinh, nhảy bật lên nói:
- Tỉ tỉ, nàng muốn nói là, ta và Nguyệt Nha Nhi như vậy, như vậy là đã có thể giải độc rồi?

An Bích Như khẽ thở dài:
- Sợ rằng đến cả bản thân Ngọc Già cũng không ngờ đến, nàng ta yêu ngươi đến cực cùng, đem tấm thân băng thanh ngọc khiết của nữ nhi hiến cho ngươi, không ngờ cuối cùng lại cứu được bản thân mình. Thứ tình bỉ kim kiên này, nếu trong vòng năm tháng mà thành thân, mất đi thân nữ nhi, độc tính không chỉ tự giải, còn có thể chuyển hóa thành thuốc trợ thai. Cho nên nó được gọi là tình bỉ kim kiên, là độc, lại không phải là độc, chính là thứ đá thử vàng cho người hữu tình trong thiên hạ.

Không ngờ tình bỉ kim kiên lại là như vậy! Thảo nào từ sau đêm đó, Nguyệt Nha Nhi chẳng còn nhắc đến chuyện trúng độc nữa! Lâm Vãn Vinh kinh ngạc đến không nói nên lời, nghĩ đến thâm tình hậu ý của tiểu muội muội, trong lòng lập tức cảm thấy vừa chua xót vừa ngọt ngào, nhiệt lệ dâng lên trong mắt.

Hắn nghĩ một lúc, đột nhiên lắc đầu khó hiểu nói:
- Tỉ tỉ, ta còn có một chuyện không rõ. Sao tỉ biết tiểu muội muội nhất định sẽ động phòng cùng ta? Nếu trong vòng năm tháng, nàng ta tốt với người khác thì sao?

- Tốt với người khác? Như vậy được nhiên cũng có thể giải rồi!
Thánh cô cười nói.

- Cái gì?
Lâm Vãn Vinh vừa kêu vừa nhảy lên:
- Vậy sao được?

- Cái này chính là người ở bên ngoài nhìn thì rõ ràng, người ở bên trong thì mê hoặc.
An Bích Như lắc đầu khẽ nói:
- Ta xem ngươi và Ngọc Già đi cùng nhau suốt dọc được, tình ý của nàng ta tuy cứ che che giấu giấu, nhưng lại cực kì rõ ràng. Một nữ tử thảo nguyên kiệt xuất như nàng ta, một khi hãm nhập vào lướI tính thì sẽ chẳng thể thoát nổi, đừng nói là năm tháng, cho dù là năm trăm năm, nàng ta cũng sẽ không thích người khác! Khi sinh mệnh ở thời khắc cuối cùng, bất kì một nữ nhân bình thường nào, chuyện muốn làm nhất chính là, đem tất cả của mình dâng hiến cho người trong lòng. Cái này gọi là “tình bỉ kim kiên”.

Hay cho cái tình bỉ kim kiên. Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn vui lẫn lộn, lặng lẽ quay đầu nhìn lại. Một thảm cỏ liên miên bát ngát, tại nơi chân trời, tựa như có một thân ảnh thanh lệ đang ôn nhu nhìn hắn.

Mũi hắn cay cay, kéo lấy tay thánh cô, lặng lẽ nói:
- Tỉ tỉ, cám ơn nàng!

- Giờ thì yên tâm rồi nhé.
An Bích Như ôn nhu lau đi nước mắt trên khóe mắt hắn, cười nói:
- Sau khi đau khổ qua đi thì sẽ tới ngọt bùi. Tiểu muội muội Nguyệt Nha Nhi đó của ngươi, bây giờ đại khái là nằm mộng cũng đều mỉm cười rồi. Có điều, đây đều là những thứ nàng ta nên có được, luận về kiên trinh nhiệt liệt, thiên hạ chẳng ai so được với nàng ta!

Lâm Vãn Vinh hơi gật đầu, lúc này mới hiểu được ý nghĩa của chuyện thánh cô muốn hắn trở lại thảo nguyên, vừa có thể gặp gỡ Nguyệt Nha Nhi, lại vừa có thể cùng An tỉ tỉ trở lại giấc mộng xưa. Quả thực là nhất cử lưỡng đắc.

- Tiểu đệ đệ.
An Bích Như đột nhiên híp mắt lại, ghé sát vào bên tai hắn ôn nhu nói:
- Tỉ tỉ có tốt không?

- Tốt, tốt!
Lâm Vãn Vinh vội vã gật đầu.

An Bích Như thần bí nháy nháy mắt:
- Chỉ nói thôi thì không được! Ta làm bà mốI giúp ngươi và Nguyệt Nha Nhi thành đôi. Nhưng, ta cũng muốn ngươi đáp ứng một chuyện.

Tiểu đệ đệ vỗ bồm bộp vào ngực, chính nghĩa lẫm liệt nói:
- Tỉ tỉ cứ nói đi đừng ngại, tiểu đệ đệ dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ!

- Bây giờ còn chưa thể nói chưa ngươi.
An tỉ tỉ cười khúc khích nói:
- Ta muốn giúp một người đạt thành tâm nguyện. Đợi khi chúng ta trở về Miêu Trại, ngươi tự nhiên sẽ biết thôi. Hứ, thật tiện nghi cho tên xấu xa ngươi rồi!

Sư phụ tỉ tỉ thần bí cười hì hì, cũng chẳng biết là có chủ ý gì. Lâm Vãn Vinh chỉ đành cười khổ lắc đầu.

Lão bà mà hắn lấy, từ Thanh Tuyền, tiên tử, sư phụ tỉ tỉ cho đến Nguyệt Nha Nhi. Người sau giảo hoạt hơn người trước, người sau thông minh hơn người trước. Cũng chẳng biết tương lai ở cùng một chỗ thì cảnh tượng sẽ nhiệt náo đến thế nào? Hắn càng nghĩ càng cảm thấy mong đợi.

- Tiểu đệ đệ, ngươi đi Cao Lệ, lúc nào mới có thể trở về?
An Bích Như nắm chặt tay hắn, ôn nhu hỏi.

Đánh trận cũng đánh xong rồi, lão bà cũng lấy về rồi, chỉ đợi chuyện ở Cao Lệ giải quyết xong là vạn sự đại cát. Hắn cười hì hì gật đầu:
- Ta ngồi thuyền đi, trước năm mới nhất định sẽ trở về. Tỉ tỉ, nàng cũng cùng ta đi chơi đi.

An Bích Như mỉm cười lắc đầu:
- Cái vùng đất man di đó, đối với ta chẳng có gì thú vị. Ta muốn đi Thiên Tuyệt phong, tế điện sư môn, thuận tiện thăm tiên tử tỉ tỉ của ngươi, cùng nàng ta ôn lại chút chuyện cũ. Chúng ta ở trên núi đợi ngươi trở về.

Lâm Vãn Vinh nghe mà cả kinh, vội vã nói:
- Sư phụ tỉ tỉ, nàng, nàng sẽ không đi đánh nhau với tiên tử chứ?

- Ngươi nói xem?
Sư phụ tỉ tỉ phong tình vạn chủng lườm hắn, cười lên một cái quyến rũ vô bỉ.

Lâm Vãn Vinh cười khổ lắc đầu, An hồ lo và Ninh tiên tử mà gặp phải nhau, chẳng ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. Bây giờ đã không giống với trước đây rồi, bọn họ ngủ với cùng một lão công, thân cũng đã thân rồi, chỉ mong sau này có đánh nhau cũng đừng thái quá, ít nhất cũng giữ lại cho lão công chút mặt mũi chứ.

Rời khỏi thảo nguyên, một mạch truy tinh đuổi nguyệt, mau chóng đi về hướng đông nam. Tiến vào chỗ giao giới của Tấn Kí, liền cùng với An Bích Như lưu luyến chia tay. An tỉ tỉ đi về hướng kinh thành, hắn phải từ Đông Cảng Nhật Chiếu ra biển, tiếp tục đi về hướng đông, mấy ngày sau đã tới cảnh giới Tế Ninh Sơn Đông.

Tế Ninh chính là nơi hắn phát tài, trên Vi Sơn hồ từng lưu lại vô số những hồi ức đẹp đẽ, tự nhiên là quen thuộc đến chẳng thể quen thuộc hơn. Tiến vào trong thành, chỉ thấy trên đường người qua kẻ lại đông đúc, những tiếng bán rong huyên náo cả lên, một cảnh tưởng vô cùng phồn vinh hưng thịch, so với vẻ rách nát trước đây hoàn toàn khác nhau.

Đi đến trước nha môn phủ doãn tàn tạ, còn chưa tới gần đã nghe thấy một tiếng kêu mừng rỡ vang lên:
- Đại ca!

Chăm chú nhìn kĩ, không ngờ lại là Lạc tiểu thư thân hình như gió, đang nhấc váy lên mà vui vẻ lao đến.

- Ngưng Nhi!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, ôm lấy thân thể mềm nhũn như không xương đó, vui mừng lượn đi lượn lại.

Lạc Ngưng đỏ mặt, tim đập rộn lên:
- Đại ca, sao giờ huynh mới tới, bọn muội đã đợi huynh mấy ngày rồi! Có phải là Kim Đao khả hãn không để huynh đi không? Hì hì!

Cái mặt dày của Lâm Vãn Vinh cũng hơi nóng lên, vội vã nói:
- Ngưng Nhi, bọn Xảo Xảo và đại tiểu thư tới chưa? Ta đặc ý kêu lão Cao đưa thư, bảo các nào đều ở Tế Ninh chờ ta, phía bên Cao Lệ cũng đã đánh trận xong rồi, Oa nhân cũng lui rồi, chúng ta vừa hay nhân cơ hội đi du lịch một chuyến!

Lạc Ngưng cười hì hì nói:
- Cao thống lĩnh từ Miêu Trại hồi kinh liền lập tức truyền lại khẩu tín (thư truyền miệng) của huynh, nói chàng từ thảo nguyên trở về xong sẽ đi Cao Lệ, lêu bọn muội đều đến Tế Ninh chờ huynh! Có điều, đại ca, lần này chỉ sợ huynh phải thất vọng rồi.

- Tại sao?
Lâm Vãn Vinh khó hiểu nói.

- Bởi vì mọi người đều không rảnh!
Lạc tiểu thư đưa mấy ngón tay lên nói:
- Từ khi Tranh Nhi, Huyên Nhi đầy tháng, hoàng thượng liền tuyên triệu hai vị công chúa tỉ tỉ mang theo hài tử vào cung, bọn họ một khắc cũng chẳng thể rời đi được. Hai vị tỉ tỉ tiến cung rồi, chuyện lớn chuyện nhỏ của Lâm gia đều đè lên người Xảo Xảo. Còn có Ngọc Sương, cũng dần dần tiếp quản sự vụ của Tiêu gia, bận tíu tít lên, căn bản chẳng thể thoát thân. Còn đại tiểu thư thì muốn đi Cao Lệ mở rộng làm ăn, cùng muội đi tới Tế Ninh, nhưng trước mắt đã tạm thời trở lại Kim Lăng để thăm phu nhân rồi.

- Đại tiểu thư tới rồi?
Trong lòng hắn cuối cùng cũng có chút vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, sau đó lập tức nhớ đến chuyện gì đó:
- Vậy còn Ngưng Nhi thì sao? Không phải là muội muốn đi Cao Lệ nhất sao?

- Muội đương nhiên là muốn đi rồi, nếu không muội tới đây làm gì?
Lạc Ngưng khẽ rên rỉ một tiếng, hai má đỏ bừng:
- Nhưng không ngờ…

Nàng nói được một nửa, mày hơi nhíu lại, vội vã gập người lại, “ọe ọe” hai tiếng và bắt đầu nôn.

- Ngưng nhi, muội thế này là…

- Đại ca, muội không thể đi Cao Lệ rồi!
Lạc Ngưng xấu hổ tựa vào lòng hắn:
- Bởi vì, trong bụng muội đã có tiểu bảo bối.
- Thật sao?!
Lâm Vãn Vinh vui mừng nhìn đi, hắn chẳng thể ngờ được, trong mấy vị lão bà ở nhà, Lạc tiểu thư ham chơi lại mang thai ngay sau Thanh Tuyền. Tốc độ thật nhanh, còn vượt qua cả Xảo Xảo và Tiên Nhi, cứ thế này mà tính, lại thêm trong bụng tiểu muội muội, đến cuối năm sau, Lâm gia ít nhất cũng có bốn hài tử, quả thực đã khai chi tán diệp (có thai) rồi.

- Ngưng nhi, nàng thật giỏi!
Lâm Vãn Vinh ôm lấy nàng, cười đến nứt cả mắt ra:
- Khó trách mấy buổi tối đó muội đều kéo ta chạy về phòng, biểu hiện thì cực kì gắng sức.

- Đại ca…
Lạc tiểu thư càng thêm nóng bỏng, cũng chẳng thể chịu được sự trêu đùa thế này của hắn, không nén rổi khẽ rên rỉ những tiếng khe khẽ, xấu hổ dậm châm liên tục.

Lâm Vãn Vinh khẽ dụng lực hít hít mấy cái trên mái tóc mềm mại của nàng, cười híp mắt nói:
- Ngưng nhi, muội phát hiện ra từ lúc nào thế?

Ma chưởng của hắn lần mò loạn lên trên bụng tài nữ. Lạc tiểu thư mặt đỏ bừng, tim đập rộn, xấu hổ nói:
- Muội vốn chỉ lo đến chuyện đi Cao Lệ cùng huynh lần này, từ kinh thành tới Sơn Đông đều chưa phát giác ra. Khi đến Tế Ninh này được mấy ngày, nguyệt tín không đến, thỉnh thoảng lại nôn mửa, ăn thì không vào. Từ tỉ tỉ bắt mạch cho muội, mới biết là đã có thai rồi.

- Từ tiểu thư tới Sơn Đông rồi?
Lâm Vãn Vinh mở to mắt ra hỏi.

- Huynh quên rồi sao?
Lạc Ngưng tức cười lườm hắn:
- Huynh bỏ ra mười lượng bạc, lừa bịp lấy một chiếc thuyền thiết giáp của người Pháp Lan Tây, không phải đã kêu Chỉ Tình tỉ tỉ tới nghiên cứu sao? Tỉ ấy đã mang theo mấy công tượng của Thần Cơ doanh, ở trên thuyền mấy tháng liền, mấy ngày trước mới xuống. Trước mắt, đang ở trong phủ bế quan!

- Bế quan? Từ tiểu thư muốn tu tiên sao?

- Tu tiên cái gì? Có đại ca ở đây, Chỉ Tình tỉ tỉ sao nỡ rời nhân gian mĩ diệu này chứ?
Ngưng Nhi cười khúc khích nói:
- Tỉ ấy đang ở trong phủ, nhốt mình trong phòng. Nghe nói là muốn phác thảo lại bản thiết kế chiếc thuyền thiết giáp của người tây dương!

Vẻ bản thiết kế cho thuyền thiết giáp? Lâm Vãn Vinh nghe mà cảm thấy kính trọng. Tạm không nói đến chuyện nàng vẽ như thế nào, chỉ riêng tâm tư này đã đủ để khiến người khác khâm phục không thôi rồi, đem chuyện này giao cho Từ tiểu thư coi như là đã tìm đúng người. Với tinh thần chăm chỉ chuyên tâm tìm tòi của nàng, nhất định sẽ có thu hoạch.

- Còn có một chuyện nữa.
Lạc Ngưng nói:
- Ba mươi thiếu niên đi tây dương lưu học, Chỉ Tình tỉ tỉ cũng đã giúp huynh lựa chọn xong rồi. Lần này tới Sơn Đông, đã để họ tới thích ứng trước với chiếc thuyền thiết giáp rồi.

Lâm vãn Vinh nghe mà vỗ tay tán thưởng:
- Hay cho cái thích ứng! Đây là chủ ý của ai? Thật là hiểu rõ ý của ta. Đi rất tốt, đi rất tốt a!

Lạc tiểu thư cười nói:
- Trừ Từ quân sư của chúng ta ra còn có thể là ai chứ? Đến cả Thanh Tuyền tỉ tỉ cũng tán thưởng tỉ ấy là cánh tay phải của huynh, làm việc cực kì đắc lực!

Lời này thực sự là một chút cũng không giả. Với tính cách thiên sinh lười nhác của con người Lâm mỗ mà nói, có một nhân vật chăm chỉ như Từ Chỉ Tình hỗ trợ, đó mới quả thực là sự bán công bội (hiệu quả nhiều hơn sức bỏ ra).

Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, thở dài nói:
- Lần này vất vả cho Từ tiểu thư rồi. Nếu tương lai Đại Hoa chúng ta hưng vượng, đệ nhất công thần chắc chắn sẽ là nàng ấy.

Lạc Ngưng lườm hắn một cái:
- Chàng nói không cái công thần đó thì có tác dụng gì? Chỉ Tình tỉ tỉ làm như vậy là vì ai, đại ca trong lòng không rõ ràng sao?

Từ Chỉ Tình đã định thân với hắn, là thê tử chưa bước vào cửa nhà hắn. Phí tâm phí lực như thế này, tự nhiên là vì giúp phu quân của mình đạt thành tâm nguyện rồi.

Lâm Vãn Vinh vội vã gật đầu:
- Hiểu, hiểu. Từ tiểu thư đối với ta như vậy, ta nhất định phải chăm sóc tốt cho nàng ấu, giống như chăm sóc bảo bối Ngưng Nhi của ta vậy.

Lạc tiểu thư ăn được mấy lời ngọt ngào của hắn, trong lòng thoải mái vô cùng. Lại lắc đầu nói:
- Đại ca, chỉ nói là không làm là giả dối, Từ gia tỉ tỉ đã đem cả trái tim trao cho huynh rồi, vậy mà huynh cứ giả vờ hồ đồ, thực sự là quá đáng đó.

Lâm Vãn Vinh nghe mà khó hiểu:
- Cái gì mà giả vờ hồ đồ? Ngưng Nhi, muội nói ta sao?

- Không phải huynh thì còn là ai vào đây nữa?
Lạc Ngưng kéo tay hắn lôi vào trong phủ, khẽ ghé sát bên tai hắn nói:
- Đại ca, huynh đã định thân với Chỉ Tình tỉ tỉ, như vậy cũng có thể tính là phu thê rồi.

- Ồ, có thể lí giải như vậy!
Hắn gật đầu nói.

Mắt thấy đã đi tới trong sân. Bốn phía xung quanh vắng ngắt, Lạc tiểu thư thần bí mỉm cười:
- Đã là phu thê, vậy huynh còn đợi cái gì nữa? Đem thủ đoạn của huynh ra, động phòng với Chỉ Tình tỉ tỉ sớm một chút đi. Thỏa mãn tâm nguyện cho tỉ ấy, để tỉ ấy toàn tâm toàn ý vì Lâm gia chúng ta mà làm việc, cũng tránh cho tỉ ấy cả ngày tâm thần bất an.

- Động phòng?!
Lâm Vãn Vinh mở to mắt ra, khuôn mặt đầy vẻ tức giận:
- Ngưng Nhi, yêu cầu này quá đáng rồi đó! Lẽ nào trong mắt nàng, ta là người tùy tiện như vậy sao? Trong cái thế giới nhục dục tràn lan này, một nam nhân thuần khiết, muốn bảo trì trinh thao của hắn cũng thật khó lắm thay?

Lạc tài nữ cười nghiêng ngả, chút nữa thì đã chẳng thể thở nổi. Bộ ngực mềm mại của nàng rung lên hệt như một trái đào mật vừa kết trên cây vậy.

Nàng khó khăn lắm mới ngừng ho được, yêu kiều nói:
- Nam nhân thuần khiết? Đại ca, có phải huynh nói đến mình mười năm trước không?

Nàng mặt mày đỏ bừng, tựa như cười mà không phải cười, biểu tình giảo hoạt mĩ lệ phảng phất như đã trở lại những ngày ở Kim Lăng, Lâm Vãn Vinh nhìn mà vui mừng không ngớt:
- Ngưng Nhi, muội quả nhiên là hảo lão bà của ta, nói chuyện làm việc đều có phong thái của ta rồi!

- Đại ca, muội không phải nói đùa đâu.
Lạc tiểu thư nghiêm mặt nói:
- Huynh lần này đi Cao Lệ, đến tết mới có thể trở về. Chỉ Tình tỉ tỉ đã đợi huynh lâu như vậy, chỉ là mong có một ngày huynh cũng dày vò tỉ ấy. Chẳng bằng ngay tại nơi đây… hi hi!

Lạc Ngưng nháy nháy mắt, xấu hổ khẽ cười. Lâm Vãn Vinh bị dọa cho nhảy dựng lên, thanh âm run rẩy:
- Chính tại nơi này? Ngưng Nhi, bây giờ là giữa ban ngày a. Nơi này người qua kẻ vào… Có điều, nếu đóng chặt cửa lại, phái trọng binh canh giữ bốn phía xung quanh. Như vậy thì ban ngày hay ban đêm cũng chẳng có quan hệ gì! Ài, kì thực ta rất xấu hổ!

- Ai cần huynh ở nơi đây? Còn là ban ngày?
Lạc tài nữ hung hăng véo mạnh vào cánh tay hắn một cái, xấu hổ nói:
- Muội nói, ở trong phủ này, huynh hãy để Chỉ Tình tỉ tỉ được toại ý. Như vậy không phải là xong sao?

Nha đầu Ngưng Nhi này, tâm tư quả thực là vì Từ tiểu thư mà lo lắng rồi. Lâm Vãn Vinh muốn cười nhưng lại không dám cười, trong lòng nhảy loạn lên, ra vẻ ngại ngùng nói:
- Vẫn không tốt, Ngưng Nhi muội cũng ở nơi này, nếu ta thật sự như vậy với Từ tiểu thư, lại để muội ở bên cạnh, trong lòng ta cứ thấy xấu hổ thế nào ý?

Nhìn cái bộ dạng thành khẩn của hắn, Lạc Ngưng cảm động vô ngần, nàng cúi thấp đầu nói:
- Đại ca, muội và Chỉ Tình tỉ tỉ vốn là chỗ chí giao nhiều năm, của muội chính là của tỉ ấy, có gì mà phải phân biệt chứ? Nếu huynh không muốn để muội ở bên cạnh, vậy thì cũng đơn giản thôi.

- Đơn giản? Là thế nào vậy?!
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên, nha đầu Ngưng Nhi này có một số cách nghĩ thực sự là hệt như thiên mã hành không, vô cùng quỷ dị, đến hắn cũng chẳng đoán ra nổi.

Lạc Ngưng cười hì hì nói:
- Huynh còn nhớ chuyện lần trước khi đến Tế Ninh, huynh lao nhầm vào tú phòng của muội không?

Nhớ, sao có thẻ không nhớ chứ. Tiến vào phòng sờ nhầm người, chiến tiện nghi của Từ tiểu thư. Hắn trong lòng nóng bừng, âu yếm nhéo mũi Lạc Ngưng một cái, cười hì hì nói:
- Bảo bối Ngưng Nhi. Muội nói đến cái đó làm gì. Muốn tính toán với ta sao?

Lạc tài nữ hai má đỏ bừng, ghé sát đến bên tai hắn, thở ra những hơi thơm như hoa lan:
- Căn phòng này hiện nay muội và Từ tỉ tỉ cùng ở, nếu đại ca không muốn bỏ muội lại, khi huynh và Chỉ Tình tỉ tỉ động phòng, muội nấp ở trong phòng nghe là được rồi, hi hi.

- Cái này, cái này…
Lâm Vãn Vinh nghe mà trợn mắt há môm, Lạc tiểu thư quả nhiên là một diệu nhân nhi. Có sở thích như thế này, sợ rằng trên thiên hạ chẳng tìm được người thứ hai.

Thấy thần sắc ngạc nhiên của hắn, Lạc Ngưng lặng lẽ cúi đầu, hốc mắt đã hơi hồng lên:
- Đại ca, có phải muội rất xấu không?!

- Không phải đâu.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả ôm lấy nàng:
- Hảo Ngưng nhi của ta, chỉ là cái sở thích của nàng khá đặc biệt mà thôi, trong mắt ta, nàng vĩnh viễn là tiểu bảo bối biết cách tiêu tiền, khiến người ta thương yêu kia.

- Đại ca, huynh thật tốt!!
Lạc Ngực tựa vào lòng hắn, kích động đến mặt mũi đỏ bừng, tâm mãn ý túc thở ra một hơi:
- Huynh biết tại sao muội lại có cách nghĩ này không?

- Tại sao?
Lâm Vãn Vinh nháy nháy mắt, vấn đề này hắn thực sự rất muốn biết.

Lạc tiểu thư yêu kiều cười nói:
- Không giấu huynh, từ nhỏ muội đã cực kì sùng bái Từ tỉ tỉ, nằm mộng cũng muốn làm một nữ nhân có bản sự như tỉ ấy. Cho đến sau khi gả cho huynh, tâm tư này mới dần dần nhạt đi. Chỉ là trong lòng muội vẫn luôn cảm thấy nghi hoặc. Những bách tính tầm thường luôn thích đem những nữ tử trí tuệ điêu tuyệt, khuynh quốc khuynh thành miêu tả thành vô cùng tốt đẹp, như thế nào cũng không nhuốm sương khói của nhân gian. Muội muốn làm rõ một chuyện, những nữ tử cao nhã mĩ lệ đó sau khi gả cho người ta rồi, khi làm chuyện xấu hổ đó, lẽ nào cũng thanh thuần cao quý, một chút bụi trần cũng không nhiễm như vậy? Những nữ tử kiệt xuất này, khi hoan hảo cùng tưởng công sẽ nói ra những lời như thế nào? Bọn họ có giống như muội, bị đại ca làm cho khoái lạc mà rên rỉ lên hay không?! Cho nên, muội muốn xem xem, Chỉ Tình tỉ tỉ mà muội sùng bái từ nhỏ, khi nằm trong lòng đại ca sẽ có bộ dạng như thế nào, có gì khác muội, hi hi!

Lâm Vãn Vinh nghe mà sửng sốt, sau khi đến thế giới này, đây là câu nói chấn động nhất mà hắn nghe được. Hơn nữa còn là từ miệng của một tài nữ có vẻ bên ngoài nhu nhược nhưng nội tâm nóng bỏng nói ra.

Lời Lạc Ngưng nói, trên thực tế chính là tâm lí hiếu kì của người thường, những nữ tử khuynh quốc khinh thành đó, nhìn thì tựa như thanh thuần thoát tục, cao không thể với tới. Nhưng một khi lột đi lớp mạng che măt của bọn họ, cũng chỉ bất quá là những nữ nhân bình thường mà thôi. Bọn họ sẽ hưng phấn rên rỉ, cũng có thể thất thanh khóc lên vì đau đớn, chẳng khác gì người bình thường.

Nói dung tục một chút, chính là thần tiên lên giường cũng phải rên!

Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng, cười hì hì nói:
- Thứ mà Ngưng Nhi nhà chúng ta nghiên cứu, quả nhiên là không giống người thường. Có điều, đại ca rất ủng hộ muội nghiên cứu cái này, nên biết, sau khi vạch lớp mạng che của những nữ tử khuynh quốc khuynh thành đó ra, kêu bọn họ đi xuống thần đàn, chính là thiên đạo mà cả đời ta truy cầu, giờ thì tốt quá, chúng ta có thể mở một phu thê điếm rồi.

Lạc Ngưng ôn nhu hôn lên mặt hắn một cái, xấu hổ nói:
- Đại ca, cho dù người khác mắng muội xấu, mắng muội không biết liêm sỉ, muội cũng không để ý, lời này của muội chỉ nói cho huynh nghe, để tướng công của muội vui vẻ khoái lạc, huynh thích không?!

Cái này còn phải nói? Nam nhân nào mà chả thích! Lạc tiểu thư kiều diễm quyến rũ, ăn nói nhỏ nhẹ, hệt như một đóa hoa mẫu đơn nở rộ. Đại ca nhìn nàng mà mềm lòng.

Hắn đối với Ngưng Nhi thực sự là càng ngày càng yêu thích, ghé sát vào tai nàng nói vài câu ngọt ngào, khiến nàng mặt mũi đỏ bừng, cười không dứt. Nói chuyện với Lạc tiểu thư một lúc, bao nhiêu mệt nhọc toàn thân đều tựa như biến mất, đến cả gót chân cũng cảm thấy nhẹ nhàng.

Phũ doãn nha môn này chính là nơi mà ngày đó Lạc Mẫn dừng chân ở Tế Ninh, cũng là ngôi nhà thứ hai của Lạc Ngưng. Tuy là tàn tạ, nhưng đối với Lạc tiểu thư mà nói lại có ý nghĩa vô cùng, nàng đã ở tại nơi này, trở thành nữ nhân chân chính.

Hai người ở trong sân chậm rãi bước đi, nhìn từng cành cây cọng cỏ quen thuộc nơi đây, nghe Ngưng Nhi nói tới những việc trong nhà, quả thực là vô cùng khoái lạc.

Đi đến trước cửa sương phòng, Lạc tài tữ đột nhiên dừng chân lại, hướng về phía hắn nháy nháy mắt.

Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn qua, đây chính là khuê phòng của Lạc Ngưng ngày trước, lúc này cửa phòng hơi khép, bên trong tựa như có người.

- Đến rồi.
Lạc Ngưng kéo tay hắn, cười hì hì nói.

Nụ cười của nàng vừa thần bí vừa ám muội, tim Lâm Vãn Vinh cứ đập thình thịch không ngớt.

Cánh cửa phòng đó chỉ là một lớp màn che tượng trưng, nhẹ nhàng đẩy cái đã liền mở ra.

Một nữ tử thân vận một chiếc váy đơn giản đang ngồi dựa vào chiếc bàn bên cửa sổ, bàn tay trắng bóng như ngọc đang chống cằm, mái tóc như mây xõa xuống hai vai. Bàn tay còn lại đang cầm bút và đã dừng lại, mục quang chăm chú lên tờ giấy trắng xóa. Nhãn thần ôn nhu, chẳng biết là đang nghĩ đến cái gì.

Cánh cửa khẽ ken két mở ra, kinh động nữ tử đang trong cơn trầm tư. Nàng chẳng cả quay đầu lại, nhẹ nhàng nói:
- Là Ngưng Nhi sao? Muội đi ăn tối trước đi, ta không đói.

Lâm Vãn Vinh bấm tay bấm chân đi tới sau lưng nàng. Ánh mắt thoáng đánh giá qua một chút, chỉ thấy trên tờ giấy trắng xóa đó, mô hình của một chiếc thuyền thiết giáp tây dương đều đã được hoàn thành, dài rộng, cao thấp, kí hiệu đều rõ ràng, bánh lái, hỏa pháo, các thứ trọng yếu đều được miêu tả liệt kê đầy đủ, mỗi một nơi trọng yếu lại được vẽ riêng ra chỗ khác, bức họa cực kì tỉ mỉ.

Chỉ riêng mấy thử này, cho dù có khéo tay hơn nữa, không có một hai tháng, chỉ sợ chẳng thể vẽ ra nổi.

Từ tiểu thư còn có loại bản sự này, quả thực là vô cùng bất ngờ. Lâm Vãn Vinh nhìn mà vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lặng lẽ thở ra một hơi.

Nghe thấy tiếng hô hấp nhẹ nhàng của hắn, Từ Chỉ Tình thân hình run rẩy, chậm rãi quay người lại.

Nhìn vào khuôn mặt ngăm đen quen thuộc đó, mũi nàng một nhiên cay cay, khẽ nói:
- Ngươi trở lại rồi?!

- Đúng vậy, ta trở lại rồi.
Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng, âu yếm nói:
- Cho dù có bận hơn thì cũng phải quan tâm cho tốt đến bản thân a, sao có thể đến bữa tối cũng không ăn chứ? Thật đáng bị phát đánh vào mông!

Từ Chỉ Tình hai má đỏ bừng, quay đầu đi xấu hổ nói:
- Ta chẳng thèm, ngươi đi đánh mông tiểu muội muội của ngươi đi!
<< Chương 295 | Chương 297 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 681

Return to top