- Phu nhân… Người… người chưa chết?
Lâm Vãn Vinh kinh hỉ nói không nên lời, giọng nói pha lẫn nước mắt, trong phút chốc sự vui sướng tràn ngập lòng hắn. Tuy xung quanh tối đen không thấy rõ bộ dáng Tiêu phu nhân, nhưng hắn cảm thấy thanh âm của nàng thánh thót như tiếng ngọc động lòng người, làm hắn mừng đến nỗi không tự kìm hãm được.
- Ngươi là… Lâm Tam?!
Tiêu phu nhân cố gắng cử động, cảm giác có người nặng như một hòn núi trầm trọng đè lên người mình, khí tức nam tử từ lưng truyền đến, làm nàng mặt đỏ tới mang tai, có một loại cảm giác rất ấm áp.
- Phu nhân, là ta, là ta.
Cảm nhận được hơi ấm từ người Tiêu phu nhân lan đến, Lâm Vãn Vinh mừng tới mức nước mắt chảy đầy mặt:
- Chúng ta không chết, chúng ta còn chưa chết.
Thanh âm hắn khản đặc, nếu Tiêu phu nhân không ở ngay bên cạnh, căn bản sẽ không nghe rõ hắn nói gì. Trong bóng đêm nàng cảm thấy có những giọt nước rơi xuống, đậu lại trên mặt nàng, rất nóng ấm.
Giật mình nhớ lại khi xảy ra vụ nổ, lúc đó Lâm Tam dùng thân thể huyết nhục che chở cho mình, Tiêu phu nhân nghẹn ngào nấc một tiếng, hai hàng nước mắt rơi xuống:
- Lâm Tam, cám ơn ngươi!
- Cảm ơn cái gì, chỉ cần phu nhân không coi là ta chiếm tiện nghi của người là tốt rồi.
Lâm Vãn Vinh thở dài, nửa đứng đắn nửa cười cợt.
Không nói chuyện này thì tốt, nghe hắn nhắc tới, hai má Tiêu phu nhân liền nóng bừng. Lúc này hai người đang áp chặt vào nhau, một nam tử tuổi trẻ và mình áp sát nhau, tư thế lại rất mập mờ, nếu để người ngoài thấy được, chắc có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Khi đi học lúc nhỏ, nàng đã được sư phụ dạy nữ tử phải cẩn thận thủ lễ trinh tiết, nam nữ phải cách nhau cả quả núi, nên nàng không muốn tiếp cận với hắn như thế, cắn răng cố sức lết thân thể ra ngoài. Vừa mới nhúc nhích, chợt nghe Lâm Tam đang dán trên người mình rên lên một tiếng đau đớn, tiếng răng cắn vào nhau lập cập, nhưng tiếng động cũng rất nhỏ.
Tiêu phu nhân hoảng sợ, không dám cử động nữa, gấp giọng hỏi:
- Lâm Tam… ngươi… ngươi làm sao vậy?
Trán Lâm Vãn Vinh đổ mồ hôi hột, không cần nhìn cũng biết sắc mặt mình lúc này tái nhợt như thế nào, hắn cắn răng cố hít thở, giọng nói suy nhược:
- Ta không có việc gì, phu nhân cứ tiếp tục…
Thanh âm này khác hẳn với lúc bình thường đùa giỡn láo nháo, lòng Tiêu phu nhân thấp thỏm không an. Trong bóng đêm, nàng yên lặng thêm một thời gian nữa, dần dần thích ứng với bóng tối, tuy tối đen xòe tay không thấy ngón, nhưng vẫn có thể mơ mơ hồ hồ thấy một vài hình ảnh.
Lúc này hai người đang ở một cái hố to hình thành từ vụ nổ, hố rất hẹp chỉ đủ chỗ cho thân thể một người. Khi bức tường sụp xuống, Lâm Vãn Vinh đang dùng sức bảo vệ nàng, hai người bị rơi vào trong hố. Một cái giá gỗ thật lớn ngã xuống, xảo diệu chặn ngang miệng hố nên ngăn trở những tảng cự thạch khỏi rơi xuống hố.
Hố đất rất hẹp lại ngắn, hai người buộc phải ép lại với nhau, muốn động cũng không thể nhúc nhích. Bên người rải đầy gỗ vụn với gạch vỡ, nhiệt độ nóng bỏng như muốn nung chảy mọi thứ, mang theo màn khói bụi dày đặc, hun cháy cả hai má nàng. Nàng liên tiếp ho sặc sụa vài tiếng. Rồi lại thấy không khí càng lúc càng nhạt đi, tiếng hít thở cũng dồn dập hơn, ý nghĩ cũng mê muội dần.
- Cúi đầu…
Phu nhân cúi đầu xuống, một cánh tay nhét vào miệng nàng, thanh âm khê đặc của Lâm Tam vang lên bên tai nàng, có một uy thế kiên quyết không cho từ chối:
- Cắn cánh tay ta…
Thiếu dưỡng khí trầm trọng, Tiêu phu nhân choáng đầu hoa mắt, ý thức cũng mơ hồ, nghe vậy liền hé miệng, cắn mạnh vào tay hắn.
- Cắn mạnh đi!
Lâm Vãn Vinh cố nhịn đau lớn tiếng nói. Hàm răng phu nhân cắn vào tay hắn sâu tới tận thịt. Tuy đau buốt tim, nhưng hắn nắm chặt nắm tay, không kêu lên một tiếng.
Hàm răng Tiêu phu nhân lại mở ra, tự nhiên hít thở được thật sâu, một luồng không khí thanh tân chui vào mũi miệng nàng, nàng vội vàng hít thở vài hơi, lập tức dễ chịu hơn rất nhiều. Ý thức cũng khôi phục lại, chỉ thấy mình đang cắn chặt cánh tay Lâm Tam. Nàng vừa sợ vừa thẹn, a lên một tiếng vội nhả ra, hai má nóng bừng như lửa.
Lâm Vãn Vinh biết tính tình nàng, lắc đầu thở dài nói:
- Phu nhân, người bất tất tự trách, đây chỉ là một phương pháp tự cứu khi thiếu dưỡng khí thôi, khi người cảm thấy choáng váng đầu óc thì cứ cắn một cái thật mạnh.
Ngươi cho đây là thịt nướng hay sao mà còn có thể cắn một lần nữa? Hai má Tiêu phu nhân nóng bừng, trong bóng đêm không thấy rõ vẻ mặt nàng, chỉ nghe nàng Ừm một tiếng, rồi không nói gì nữa.
- Phu nhân, người không được ngủ!
Thật lâu không nghe thấy nàng nói chuyện, Lâm Vãn Vinh nóng lòng vội gọi. Ở đây không có không khí lưu thông, bây giờ là lúc rất thiếu dưỡng khí, một khi không kiên trì được mà ngủ thiếp đi, chỉ sợ sẽ không thể tỉnh lại được nữa.
- Ta không ngủ.
Tiêu phu nhân khẽ nói, trong thanh âm có chút khó khăn, đây là biểu hiện bình thường của việc thiếu dưỡng khí.
Lâm Vãn Vinh khẩn trương:
- Phu nhân, không được ngủ a, nhất định phải kiên trì. Nếu người ngủ, ta sẽ chiếm tiện nghi của người, người sẽ lỗ lã nhiều lắm, người nhất định phải kiên trì nha!
Đến cả động viên người ta mà cũng mang theo chút lưu manh như vậy, Tiêu phu nhân hai má đỏ bừng, vội vàng Ừm một tiếng. Mình bị ép vào hắn quá chặt, thật là không ổn, nàng lại cố xê dịch thân thể từ từ nhích ra ngoài. Nàng vừa động, lại chạm vào chỗ chân gãy của Lâm Vãn Vinh, hắn rên hừ một tiếng, những giọt mồ hôi lại rơi xuống .
- Lâm Tam, ngươi làm sao vậy?
Tiêu phu nhân hoảng hốt, bàn tay nhỏ bé run rẩy, trong bóng đêm chạm vào má hắn, lại cảm thấy ẩm ướt, tràn đầy những giọt mồ hôi lạnh như băng.
Lâm Vãn Vinh thở hào hển:
- Không biết, có thể là gãy chân rồi.
Tiêu phu nhân bị hắn nằm đè lên, thân thể không thể di chuyển, ngón tay liền theo hai má hắn mà sờ xuống, thật vất vả mới chạm đến chỗ chân gãy của hắn, cảm thấy có gì đó hơi âm ẩm, dính dính đầy vào tay. Nàng run rẩy kéo tay về, một mùi máu tươi phảng phất thoảng đến, nàng a lên một tiếng kinh hãi, run giọng:
- Lâm Tam chân ngươi bị…bị…
Lâm Vãn Vinh cười méo xệch:
- Giữ được mạng sống là tốt rồi, còn nói gì chân với cẳng nữa, có thể bị gãy một chút rồi.
Tiêu phu nhân liều mạng cố gượng dậy quay đầu lại nhìn hắn, một tảng đá lớn xuyên qua hầm nằm vắt ngang ở kệ gỗ, nện vào chân của Lâm Vãn Vinh, những vệt máu kia ắt đã thấm đẫm quần áo hắn. Gạch đá vụn phủ đầy trên lưng hắn, tựa như cả người hắn được xây bằng gạch đá. Lại nhìn mình, được hắn bảo vệ toàn thân, ngoại trừ quần áo rách nát, cánh tay bị xước vài chỗ, còn lại hoàn toàn không bị thương tổn gì. Nàng sửng sốt thật lâu, nước mắt dâng lên bờ mi.
- Phu nhân, đừng quá cảm động .
Mồ hôi lạnh ứa ra, Lâm Vãn Vinh cố cười nói ra vẻ không bận lòng:
- Ta giữ tiền cho người, tiêu trừ tai nạn cho người, người phải trả lương tháng cho ta đó, không thể làm miễn phí đâu.
Thấy hắn đã bị thương tới mức này rồi mà còn không quên ba hoa, Tiêu phu nhân vừa tức vừa giận, muốn giáo huấn hắn một hồi, nhưng đôi môi mấp máy một lúc lâu, rồi chẳng nói nên lời, nước mắt lại kết thành hàng dài chảy xuống.
Thấy thân thể êm êm mềm mại dưới thân mình nhè nhẹ run rẩy, trong bóng đêm không thấy rõ khuôn mặt của phu nhân, còn nghĩ là nàng cảm thấy nhục nhã do thân cận quá mức với mình, Lâm Vãn Vinh cười nhạt:
- Phu nhân, người yên tâm. Ta tuy tham tài háo sắc, nhưng không làm cái việc tiểu nhân âm hiểm lừa người đâu. Trong chỗ hoang phế này, ta tuyệt không chiếm tiện nghi của người. Ta xin thề, nếu ta làm gì thì trời tru đất diệt, không được chết tử tế…
- Ngươi nói hồ đồ gì vậy?!
Tiêu phu nhân vừa ngượng ngùng vừa kinh hãi, vội vàng ngắt lời hắn:
- Ta nói ngươi chiếm… khi nào, ta sao có thể nói những lời như vậy trong hoàn cảnh khốn khổ thế này!
Lâm Vãn Vinh cười một tiếng, cắn chặt răng, cố gượng dậy thân hình. Hắn cố sử dụng cả hai chân đã bị gãy, cơn đau đớn đến tận tim óc làm hắn run rẩy cả người. Hàm răng cắn chặt, mồ hôi hột ròng ròng, dưới thân trong nháy mắt hở ra một khe hở nhỏ.
Những giọt mồ hôi rơi xuống người Tiêu phu nhân làm nàng kinh hãi hỏi:
- Ngươi, ngươi muốn gì?
Lâm Vãn Vinh tay phải ôm Tiêu phu nhân kéo ra ngoài. Phu nhân a một tiếng kinh hãi, thân thể mềm mại lập tức bị kéo ra ngoài vài phân. Cùng lúc đó, Lâm Vãn Vinh cũng kiệt sức, hắn gầm lên một tiếng, đem hết toàn lực lăn thân thể sang bên trái. Có tiếng lạo xạo, tảng đá lớn rung động, hắn dùng hết sức lực kéo cái chân bị gãy ra, bao nhiêu gạch vỡ ngói vụn, tro bụi đều rơi xuống, nện vào lưng hắn. Hắn nghiến răng, không hề thốt ra một tiếng rên rỉ.
Nhờ thế, Tiêu phu nhân từ dưới người hắn được đẩy ra, trở thành tư thế hai người đối mặt sát vào nhau, tuy vẫn rất thân mật, nhưng so với lúc hai người nằm đè lên nhau thì thanh nhã hơn nhiều. Trong căn hầm do vụ nổ sinh ra, đây là thứ duy nhất mà Lâm Vãn Vinh có thể làm được trong tình trạng chật chội như thế này.
Phu nhân ngây người nhìn hắn, bình thường nàng chưa bao giờ thấy Lâm Tam cao ngạo như vậy. Trước kia chỉ thấy hắn đùa giỡn phá phách, không bao giờ nghiêm chỉnh lấy một giây, người khác có chửi hắn mắng hắn, cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận. Vậy mà từ chỗ sâu thẳm nhất trong tâm thì hắn còn quật cường và cao ngạo hơn bất kỳ kẻ nào.
Hai người đối diện sát nhau, tiếng hít thở của hắn nhè nhẹ phun vào mặt nàng, cảm giác rất ôn nhu. Tiêu phu nhân rưng rưng nước mắt, bộ ngực phập phồng dữ dội, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng có thể cảm giác được sự chuyển động như gợn sóng đó. Phu nhân nổi giận hỏi:
- Lâm Tam, ngươi làm gì vậy, chán sống rồi sao?
Lâm Vãn Vinh cười cười, nhẹ giọng:
- Mạng thì đương nhiên cần rồi, nhưng trong mắt phu nhân, có lẽ có thứ còn quan trọng hơn cả tính mạng nữa đấy, ta đành phải làm như người muốn.
Tiêu phu nhân tức giận đến nỗi nước mắt chảy ròng ròng:
- Ngươi… ngươi vũ nhục ta! Lúc này là lúc nào, đến mạng cũng không chắc giữ được, làm sao ta lại so đo chút tiểu tiết như vậy? Ta là loại người cố chấp, không biết tiến thoái hay sao? Chỉ có ngươi là cao thượng, còn ta là kẻ hèn hạ bất nhân sao?
Phu nhân nói một tràng như pháo liên thanh, tiếng nói thanh tao, Lâm Vãn Vinh nghe đến váng đầu hoa mắt, cười mếu xệch miệng. Đàn bà thật sự là khó hiểu, trước nay phu nhân hay chửi ta quá hèn hạ, bây giờ lại chê ta quá cao thượng, mẹ nó chứ, thật sự ta là hình ảnh trong gương của Trư Bát Giới, còn xa mới được làm người.
Một mùi hương nhàn nhạt lan vào mũi, hơi thở dồn dập của phu nhân phả vào mặt hắn, hơi nhồn nhột. Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa nghe nàng chửi, trong lòng xúc động nói không nên lời. Trong hoàn cảnh bị tàn phá như thế này, dưỡng khí càng lúc càng ít, cũng không biết hai người có được Tiên Nhi các nàng tìm ra không. Cũng may, mình không cô độc, còn có người nói chuyện với mình.
Phu nhân chửi một tràng, sắc mặt hồng lên, váng đầu hoa mắt, tự nhiên hơi thở dồn dập hẳn. Nhờ Lâm Tam chỉ vẽ, nàng biết đây là do không khí thiếu thốn, đang lúc bất an, lại thấy có một cánh tay đưa tới, kê vào miệng nàng:
- Cắn…
- Ta không, a…
Nàng quật cường giãy giụa, nhưng cánh tay kia rất khỏe, kê vào cửa miệng, làm nàng không thể không há mồm ra.
Trong bóng đêm, thấy không rõ vẻ mặt Lâm Tam, cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì, trong cơn hoảng hốt, phu nhân có một loại cảm giác kỳ quái, tên Lâm Tam này rất kiêu hãnh, rất thuần khiết!
Hai người vẫn không nói lời nào, cả cái hố chật hẹp rơi vào cô tịch. Hai người quay mặt vào nhau, cảm nhận được tiếng hít thở của nhau, nghe tiếng tim đập của nhau, có một loại cảm giác xa rời cả thiên địa. Tim phu nhân đập thình thịch, nhưng Lâm Tam đối diện vẫn cô đơn tịch liêu, không hề có tâm tư khinh nhờn.
Hắn hôm nay thế nào thế nhỉ? Làm sao mà chân thật thuần khiết như vậy? Tiêu phu nhân nóng mặt, đã quen bị hắn chiếm tiện nghi, tự nhiên tính tình hắn thay đổi, bây giờ lại thấy không quen.
- Phu nhân, người có mẹ không?
Trong bóng đêm mịt mùng, thanh âm Lâm Tam từ trong cõi xa xăm yếu ớt vang lên. Tiếng khàn khàn mang theo vẻ mờ mịt, như từ một chân trời xa xôi nào đó vọng lại.
Đây là ý gì, chẳng lẽ ta do tảng đá sinh ra? Tiêu phu nhân Ừm một tiếng, nói khẽ:
- Mẫu thân ta qua đời rất sớm. Ngươi thì sao, song thân ngươi còn sống không?
Chẳng biết có phải là ảo giác không, nhưng thanh âm Lâm Tam tựa hồ có chút nghẹn ngào:
- Họ… hẳn là vẫn khỏe mạnh, còn có muội muội của ta… ta rất nhớ họ!
Thân thể hai người quá gần nhau, có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay hắn run rẩy. Lâm Tam hạ lưu hèn hạ, gian trá giảo hoạt, thế mà cũng có một mặt yếu mềm như thế, lòng phu nhân khẽ run lên, chỉ muốn an ủi một đứa nhỏ lạc đường, nhè nhẹ cầm tay hắn, nói dịu dàng:
- Ngươi nhớ họ, vậy hôm nào về thăm, có thể đưa Ngọc Sương, Ngọc Nhược cùng đi.
Về thăm, nói dễ vậy sao? Lâm Vãn Vinh cười khổ lắc đầu, trước mắt hiện lên rất nhiều hình ảnh. Cha mẹ, muội muội, Thanh Tuyền, Tiên Nhi, An Bích Như, Ninh Vũ Tích. Những hình ảnh cứ chạy qua trong đầu hắn, tựa như một cuộn phim, khi thì mơ hồ, khi thì rõ ràng. Trong bất tri bất giác, tuy hắn là người cô đơn, nhưng phải gánh chịu nhiều lo lắng bận tâm đến thế! Thế sự biến thiên, quả nhiên chẳng ai đoán trước, hắn không tự chủ phải thở dài một tiếng.
- Ngươi suy nghĩ gì vậy?
Lâm Tam trước mắt phu nhân đột nhiên thay đổi thành người khác, rất thâm sâu, có nội tâm, làm nàng cảm thấy không yên lòng, chẳng biết vì sao đột nhiên rất muốn tìm hiểu quá khứ của Lâm Tam.
Lâm Vãn Vinh cười cười:
- Ta nhớ về những việc đã trải qua của ta…
Hắn hít sâu một hơi, lắc đầu nói tiếp:
- Có đôi khi ta cảm thấy kỳ quái, những sự tình này thật là do ta làm sao? Ta là người vĩ đại vậy sao?
- Huênh hoang!
Phu nhân cười ngọt ngào, tuy thấy không rõ khuôn mặt nàng, nhưng có cảm giác như xuân phong thổi vào mặt:
- Ngươi làm được việc gì hay ho nào, nói thử ta nghe xem!
Trong khung cảnh tàn phá này, việc sống sót đều phải dựa vào thiên mạng. Lâm Vãn Vinh mỉm cười, rồi kể những chuyện của mình, bắt đầu từ Kim Lăng, đem những việc mình trải qua nhất nhất kể cho bà nghe.
Kinh nghiệm của hắn rất phong phú, thiên hạ không ai có thể so sánh được. Cái gì chiết quế thi hội, nộ đấu liên vương, giải ký linh ẩn tự, tam thí đoạt thương khôi, dược mã đạp bạch liên, tầm ngân vi sơn hồ… Phu nhân nghe qua, có điều nàng đã rõ, cũng có thứ nàng không biết, nghe xong trong lòng nàng cũng phát run, trợn mắt kinh ngạc. Từ trước tới giờ chỉ thấy hắn là một tên du côn hì hì hà hà, không ngờ kinh nghiệm của hắn đủ viết thành mười quyển truyền kỳ.
Hắn kể rất nhiều chuyện, chưa bao giờ hắn kể nhiều như thế với một người. Cảm thấy phu nhân nghe chăm chú, trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một cảm giác an tĩnh vô cùng, không muốn giấu diếm sự tình gì hết, cả chuyện quen biết với Thanh Tuyền, Đại tiểu thư, thậm chí cả tình cảm với Ninh Vũ Tích cũng nhất nhất kể lại.
Đặc biệt việc yêu đương trong sinh tử với Ninh tiên tử vô cùng kinh tâm động phách, Tiêu phu nhân nghe thế hoảng hốt:
- Ngươi… ngươi dám cùng sư phó của Tiêu tiểu thư... làm sao có thể được?!
- Có gì mà không thể?!
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng hỏi lại.
Tiêu phu nhân lắc đầu liên tục:
- Ninh tiên tử là sư phó của Tiêu tiểu thư, các ngươi làm rối loạn cương thường, thế nhân không tha thứ đâu.
- Cái gì mà thế nhân không cho phép? Vũ Tích đúng là sư phó của Thanh Tuyền, nhưng cũng là tiên tử tỷ tỷ của ta, hai thứ này đều đúng.
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng nói tiếp:
- Ta với nàng, nam chưa lập gia đình, nữ chưa xuất giá, tình gắn bó như keo sơn, hai bên đều tự nguyện, vì sao thế nhân không đồng ý?! Ta muốn cưới nàng, yêu nàng, bảo hộ nàng, ai có thể làm gì được ta?
- Việc này…
Tiêu phu nhân lập tức nghẹn lời, bị hắn hỏi đến không thể đáp được.
Lâm Vãn Vinh cười cười, hỏi tiếp:
- Phu nhân, người có biết yêu không?
Tiêu phu nhân ‘a’ một tiếng, mặt đỏ bừng, vội vội vàng vàng rút bàn tay nhỏ bé lại, nói nhỏ:
- Ngươi hỏi việc này làm gì? Ta có hôn ước với lão gia, tương kính như tân, đâu có như ngươi lớn mật phóng đãng.
- Vậy là chưa biết yêu!
Lâm Vãn Vinh gật đầu than dài:
- Vậy chẳng trách được, người chưa bao giờ trải qua cảm giác tim đập mạnh, tự nhiên khó có thể giải thích.
Cảm giác tim đập mạnh? Tim đập như thế nào? Phu nhân liếc mắt nhìn hắn, buồn bã hỏi:
- Ngươi năm nay bao tuổi rồi?
- Mười chín…
Lâm Vãn Vinh nghiêm trang đáp.
Phu nhân cười khúc khích, mắng:
- Ta thấy ngươi phải ba mươi chín. Tâm cảnh này, cảnh ngộ này, đến cả lão đầu năm mươi chín tuổi cũng không hơn ngươi.
- Vậy ta làm người ba mươi chín cũng được. Dù sao ta cũng không để ý đến tuổi tác.
Lâm Vãn Vinh cười nói.
- Ba mươi chín, ba mươi chín!!
Phu nhân im lặng than nhẹ, rồi đột nhiên rơi lệ.
- Phu nhân, người nói gì?
Lâm Vãn Vinh làm như không nghe rõ nàng nói gì, cười hỏi.
- Không có gì.
Phu nhân cười ngọt ngào, chùi nước mắt, nhẹ giọng nói:
- Hôm nay lòng ta có chút rối loạn, ta có một việc trong lòng. Việc này xem như là một bí mật giữa chúng ta nhé, ngươi… ngươi không được cho người khác biết đó.
Nàng vươn ngón út mỏng mảnh, ngoắc vào ngón tay Lâm Vãn Vinh, sắc mặt đỏ ửng lên như ráng chiều tà.
- Bí mật giữa chúng ta!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, móc ngón tay vào ngón út mềm mại, ôn nhuyễn của nàng, cảm giác ấm cúng rộn lên trong lòng.
Vụ nổ làm bốc lên một đám bụi khổng lồ trùm lên toàn bộ cửa hàng Tiêu gia. Vô số binh sĩ tay cầm đao thương cảnh giới xung quanh, ngăn cách đám dân chúng tò mò đang vây xem với hiện trường. Vụ nổ hình thành một đống gạch đá cao đến mấy trượng, gần như lúc nào cũng có thể sụt lở một lần nữa, mọi người chỉ dùng tay không mà dọn dẹp, không ai dám dùng bất kỳ công cụ nào khác, công việc tiến hành vô cùng chậm chạp.
Tần Tiên Nhi giữ chặt tay Đại tiểu thư, nước mắt chảy tràn trên gương mặt không còn chút huyết sắc, Tiêu Ngọc Nhược cố nén nước mắt, nhỏ giọng an ủi nàng. Ngoại trừ những tiếng động lạch cạch do đám binh sĩ đang thận trọng dọn dẹp đám gạch vụn phát ra, hiện trường chẳng nghe thấy chút tạp âm nào khác.
Cao Tù vội vội vàng vàng quẹt mồ hôi, từ xa chạy tới quỳ xuống:
- Bẩm công chúa, Tiêu tiểu thư, Xuất Vân công chúa giá đáo…
Chưa dứt tiếng, xa xa đã thấy đỉnh một tiểu kiệu hấp tấp đi tới, rèm vén lên, rồi từ trong kiệu bước ra ba nữ tử diễm lệ, quần áo hơi nhàu, dung nhan tiều tụy.
- Đại ca…
Ngưng Nhi và Xảo Xảo nức nở gọi lớn, rồi nước mắt như một chuỗi hạt châu đứt dây cứ thế lăn xuống, nghẹn ngào lao về phía bức tường sập. Ánh lửa đang cháy bập bùng xung quanh chiếu sáng khuôn mặt thê lương của hai cô gái, làm cho Cao Tù cũng phải rơi lệ.
Tiêu Ngọc Nhược cùng Xảo Xảo rất thân tình, thêm Lạc tiểu thư cũng là người quen từ khi còn ở Kim Lăng, nàng thấy hai người khóc gần như muốn ngất đi, lại như thấy hình dáng Lâm Tam trước mắt, đột nhiên có cảm giác khó thở, giữ chặt ống tay áo hai người, nấc nhẹ nói:
- Xảo Xảo muội muội, Lạc tiểu thư… hắn… hắn không việc gì đâu…
Đang nức nở khóc, Lạc Ngưng ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy nước mắt hơi biến sắc, cả giận nói:
- Đại tiểu thư, đại ca có cừu oán gì với nhà các ngươi mà mỗi lần gặp nạn đều ở nhà các ngươi? Lần trước bị người ta bắt đi, lần này lại gặp phải ám toán, ngươi… các ngươi muốn hắn bị như vậy lắm phải không?!
Trong cơn phẫn nộ, Lạc Ngưng gần như mất đi sự tỉnh táo. Đại tiểu thư nghe thế như bị kim đâm vào tim, chẳng biết phải trả lời ra sao. Nàng bị kích động mãnh liệt, nấc một tiếng, ngã vào lòng Tần Tiên Nhi, nghẹn ngào:
- Là ta hại hắn, Tiên Nhi muội muội, là ta hại hắn…
Hai ngày vừa rồi Tần Tiên Nhi ở chung với tỷ muội các nàng, sớm đã bỏ qua những xa cách lúc trước, trở nên có tình cảm rất thắm thiết, hơn nữa mới vừa rồi cùng đối mặt nguy hiểm, hai người đã nương tựa vào nhau, an ủi lẫn nhau, cùng chung hoạn nạn, nên càng thân mật vô cùng. Thấy Lạc Ngưng hàm hồ chất vấn Tiêu Ngọc Nhược, nàng nhịn không được dựng mày liễu, quát lớn:
- Lạc tiểu thư, chuyện của Tiêu gia tỷ tỷ và tướng công ta không có quan hệ gì với ngươi, cũng không cần ngươi xen vào.
- Ngươi nói cái gì?
Lạc Ngưng tức giận đến thân thể mềm mại run lên. Tính tình nàng cũng cao ngạo, đại ca đang gặp chuyện không hay, lúc này sinh tử không rõ, trong cơn đau đớn nàng bất chấp thân phận Tần Tiên Nhi, cả giận nói:
- Đại ca là tướng công của ngươi, nhưng cũng là phu quân của ta, cha ta đã gả ta cho chàng, có Từ Vị đại nhân làm mai mối, sao lại vô can chứ?
Khuôn mặt thanh tú của Tần Tiên Nhi trầm xuống, băng giá đáp trả:
- Gả cái gì?! Ta thấy ngươi mặt dày quấn quít lấy tướng công ta mới đúng.
- Ngươi…
Trước nay chưa bao giờ nghe lời phũ phàng đến bực này, Lạc Ngưng tức giận đến nỗi thở hổn hển, nước mắt trào ra, nói không ra lời.
- Hai vị tỷ tỷ đừng làm ồn nữa.
Xảo Xảo đang vô cùng đau khổ, nghe hai vị tỷ tỷ gây gổ ầm lên, càng bi thương, nức nở nói:
- Các tỷ đều là người mà đại ca yêu thương nhất. Nếu chàng thấy hai tỷ gây gổ như thế, chẳng phải sẽ càng thêm thương tâm sao?
Xảo Xảo ôn nhu động lòng người. Tần Tiên Nhi khi còn ở Kim Lăng có quan hệ với nàng rất tốt, nghe nàng nói thế, lại nghĩ đến sinh tử không rõ của Lâm Vãn Vinh, nghẹn ngào nấc lên một tiếng. Lạc Ngưng cũng đỏ ửng vành mi, đôi dòng lệ tuôn rơi, hai người không nói gì nữa.
Nữ tử phía sau Xảo Xảo và Lạc Ngưng, sau khi nhìn ngắm Tần Tiên Nhi thật lâu, nhịn không được khẽ nấc một tiếng:
- Tiên Nhi, là ngươi sao?!
Tần Tiên Nhi vẻ mặt lạnh lùng, không thèm liếc mắt nhìn:
- Là ta thì sao? Sao hả, muốn đánh nhau với ta sao? Sư phó ta không sợ sư phó ngươi, mắc gì ta phải sợ ngươi?
Tiêu Thanh Tuyền khẽ lắc đầu, vừa khóc vừa cười, ôn nhu đáp:
- Từ trước tới nay đều là hiểu lầm, ngươi là muội muội của ta, ta làm sao đánh nhau với ngươi được? Nếu sớm biết chân tướng, chúng ta đã nhận người thân từ khi còn ở Kim Lăng, người một nhà đoàn tụ với nhau, hiếu kính phụ hoàng, chẳng phải tốt hơn sao?
- Muội muội?!
Tần Tiên Nhi nhìn bụng nàng hơi nhô lên, trong lòng đau khổ, cười lạnh nói:
- Nói nghe hay lắm! Lúc ngươi câu dẫn tướng công ta, sao không nhớ tới việc ta là muội muội ngươi? Ngươi không phải truyền nhân được Thánh Phường tuyển chọn sao, chí hướng thiên đạo, tâm ưu thiên hạ, phải hiến dâng cả đời cho Thánh Phường, sao lại mang giọt máu của tướng công ta hả? Sư phó nói đúng, cả đám Thánh Phường đều là đám ngụy quân tử đạo mạo, không dám yêu, không dám hận, so với người bình thường thì dối trá gấp trăm lần. Sư phó ngươi như thế, ngươi cũng như thế!
Mấy câu đó vô cùng khắc bạc, đến cả Đại tiểu thư cũng gần như không chịu nổi, vội vàng giật giật ống tay áo của Tần Tiên Nhi. Tần Tiên Nhi cũng vẫn thản nhiên không màng đến. Thuở nhỏ nàng đã ở cùng Bạch Liên giáo, được An Bích Như đào tạo, nuôi dưỡng thành tính cách ma nữ trắng trợn đến thế này, ngay cả Lâm Vãn Vinh cũng không kềm chế nàng được huống chi là Tiêu Thanh Tuyền!
Khuôn mặt Tiêu tiểu thư lúc thì hồng lúc thì trắng, cách nói chuyện của Tiên Nhi tuy khắc bạc, nhưng cũng có chỗ đúng. Nói về việc thoải mái trực sảng, dám yêu dám hận, vô luận là Tiêu Thanh Tuyền hay Ninh Vũ Tích, còn xa mới bắt kịp thầy trò nàng.
- Cho dù ta không thật lòng... Tiêu tiểu thư khẽ lau nước mắt, ôn nhu nói, …nhưng giữa chúng ta có huyết nhục thân tình, cho dù là ai chia lìa chúng ta, mặc kệ ngươi có nhận hay không nhận người tỷ tỷ này, ngươi vẫn là muội muội của ta, vĩnh viễn sẽ không thay đổi.
- Ai thèm!
Tần Tiên Nhi hừ khẽ một tiếng, trong mắt hơi rơm rớm nước mắt, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.
Tiêu Thanh Tuyền đã hiểu khá rõ tính tình của Tiểu ma nữ này từ khi còn ở Kim Lăng, lần trước còn suýt nữa gặp phải nguy hiểm với nàng. Tiêu tiểu thư cũng biết không thể nóng lòng, có thể làm cho Tiên Nhi an an ổn ổn nói vài câu nhẹ nhàng với mình đã là một tiến bộ rất lớn rồi. Nàng thở dài, nhìn Tiêu Ngọc Nhược mỉm cười, gật đầu nói:
- Đại tiểu thư, vài ngày không gặp, ngươi có khỏe không?
Thấy Tiêu Thanh Tuyền, Đại tiểu thư liền không tự chủ được nhớ tới một màn ở núi Tích Nhật, hai má nóng bừng lên, vội cúi đầu Ừm một tiếng:
- Tạ ơn công chúa quan hoài, Ngọc Nhược khỏe. Ngọc Nhược còn chưa cảm tạ ơn công chúa đã cứu giúp ở Tích Nhật.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười:
- Muốn cảm tạ, thì ta phải cảm kích ngươi mới đúng, nhân duyên giữa ta với Lâm lang cũng do ngươi đóng góp quá nửa. Lâm lang nói với ta nhiều lần rồi, nhất định phải cảm tạ ngươi!
Trong lời Tiêu tiểu thư có ẩn ý, trong lòng Tiêu Ngọc Nhược rất ngượng ngùng. Nàng khẽ cúi đầu, nắm chặt bàn tay của Tần Tiên Nhi.
Trong sân nhất thời cực kỳ an tĩnh, vài vị tiểu thư đứng đó, vô hình trung chia làm hai phe, chẳng bên nào dễ trêu. Cao Tù nghe các nàng nói chuyện, quan sát vẻ mặt các nàng, đã hiểu rõ sự tình tới tám chín phần mười. Trên đời này, nếu tìm thấy nam tử có thể thuần phục được mấy vị tiểu thư này, cũng chỉ có thể là Lâm Tam thôi.
- Cao thị vệ, Lâm lang của ta bị chôn ở chỗ này ư?
Đôi mi thanh tú của Tiêu Thanh Tuyền nhướng lên, liếc nhìn vào đống gạch đá, thanh âm run rẩy.
Cao Tù ôm quyền cung kính đáp:
- Lâm đại nhân và Tiêu phu nhân hẳn là bị chôn dưới đống đổ nát này. Xin công chúa yên tâm, ty chức nhất định mau chóng cứu Lâm đại nhân ra.
Tiêu Thanh Tuyền nhè nhẹ gật đầu. Tròng mắt hơi rớm lệ quang, nàng thì thào than:
- Tên oan gia này, chẳng có lúc nào để cho người ta an tĩnh cả.
oOo
Nói chuyện với Tiêu phu nhân, một mạch tuôn ra hết những gì cần nói, cả những điều không nên nói, không còn vướng bận gì nữa, tức thời trong lòng Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hắn cười nói:
- Phu nhân, những điều này ta chưa từng kể cho người khác nghe. Đến cả Thanh Tuyền cũng không biết, bây giờ người đã biết tám phần bí mật của ta, miễn cưỡng cũng coi là hồng nhan tri kỷ của ta.
Trong màn đêm mịt mùng, chẳng thấy rõ mặt nhau, nhưng lại có thể cảm giác được hơi ấm của đối phương, thật là một cảm giác vô cùng ấm áp. Phu nhân kêu khẽ một tiếng, ngượng ngùng mắng nhỏ:
- Ai là hồng nhan tri kỷ của ngươi, cẩn thận nếu để người khác nghe thấy, bắt ngươi nhốt vào chuồng heo đó.
Hắn cười hắc hắc, vẻ không để ý:
- Phu nhân, ta đâu có dễ bị dọa như vậy. Dưới trình độ thuần khiết của chúng ta, chuồng heo còn cách xa lắm.
Phu nhân hít hà một hơi, nói nhỏ:
- Lâm Tam, sao ở chốn này, ngươi lại biến thành người khác hẳn vậy? Nếu chúng ta có thể thoát ra được, ngươi còn trở lại con người lúc trước hay không?
Vấn đề thâm ảo như vậy, Lâm Vãn Vinh cũng không biết phải trả lời làm sao. Hắn cười khổ một tiếng, hỏi lại:
- Phu nhân, người hy vọng ta biến đổi trở lại như cũ hay sao?
Tiêu phu nhân trầm mặc một lúc lâu, trả lời vấn đề này cũng có chút khó khăn, thật lâu sau mới nghe nàng thở dài xa xôi:
- Vì sao Ngọc Nhược và Ngọc Sương đều yêu ngươi, từ trước tới nay ta vẫn một mực không thể giải thích, mãi tới lúc này mới chút hiểu được chút chút. Lâm Tam, ngươi nói cho ta biết tám phần bí mật của ngươi, còn hai phần còn lại là cái gì, thôi thì nói cho ta biết luôn đi?
- Không được.
Lâm Vãn Vinh cười cười:
- Còn chút bí mật chỉ thuộc về ta, không thể chia sẻ được. Mặc dù làm như vậy thì đôi khi ta sẽ rất cô đơn.
Ngữ khí hắn rất nhẹ, pha lẫn vẻ bi thương khó có thể che dấu, trong cảnh nóng hầm hập chung quanh này, phần bị hắn làm ảnh hưởng, trong lòng phu nhân đột nhiên sinh ra một loại cảm giác nặng nề, mông mông lung lung, đến cả tiếng tim đập của hắn cũng nghe rất rõ ràng.
Cũng không biết trầm mặc bao lâu, trên cánh tay đột nhiên truyền đến cảm giác ướt át, vài giọt nước ấm áp rơi xuống. Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Phu nhân, người làm sao vậy, ta đâu có chiếm tiện nghi của người.
Phu nhân cười cười lắc đầu, khẽ lau nước mắt, nói nhỏ:
- Ngươi có hận ta không?
- Hận người? Tại sao hận người?
Lâm Vãn Vinh hỏi lại vẻ khó hiểu.
- Ngươi thật không biết, hay là giả vờ an ủi ta?
Tiêu phu nhân khóc khẽ một tiếng, trong mắt ứa ra lệ quang trong suốt:
- Nếu không phải hôm nay ta bất chấp lời khuyên của Tiên Nhi, tự ý vào Tướng Quốc Tự dâng hương, ngươi cũng sẽ không chịu cảnh bị hãm vào cảnh này, sẽ không bị nhốt ở nơi này. Ta biết, ngươi còn có rất nhiều công việc chưa làm, ngươi còn có một đứa con sắp ra đời. Là ta, là ta hại ngươi! Nếu ngươi có việc gì, cả đời ta khó có thể an bình.
Thanh âm Tiêu phu nhân cao dần lên, trong phút chốc tâm tình trở nên kích động. Nàng nghẹn ngào, nước mắt nhạt nhòa, thấm đẫm trước ngực áo hắn, rồi lăn xuống cánh tay hắn, từ âm ấm trở thành lạnh ngắt.
Lâm Vãn Vinh cố sức vươn tay lên, nhè nhẹ vỗ vào bờ vai thon thả của nàng, thở dài nói:
- Việc này không có quan hệ với người, có kẻ nhằm vào ta. Muốn nói hại, cũng là ta hại người, là ta làm liên lụy tới người… Ai cha, tại sao người cắn ta…
- Không khí ngột ngạt, không cắn ngươi thì cắn ai?
Tiêu phu nhân hừ một tiếng hậm hực, rơi lệ nói:
- Ngươi và ta cùng rơi vào cảnh này, bao nhiêu trách nhiệm đều đổ lên người ngươi, bảo ta làm sao chịu được? Ngươi làm ra vẻ cao thượng như thế, bảo ta đời đời kiếp kiếp thiếu nợ ngươi hay sao? Khổ quá, chưa thấy qua người nào ngốc như vậy, xấu như vậy!
Tiêu phu nhân thật sự rất tức giận, bộ ngực thở hổn hển, lại áp vào ngực của Lâm Vãn Vinh, nàng quay đầu đi không nói lời nào nữa.
Chuyện gì thế này? Lâm Vãn Vinh mơ hồ, phu nhân vừa mới khóc rồi lại cười, khác hẳn với vẻ thành thục khôn ngoan ngày thường, lại còn nói ta khác với ngày thường nữa chứ, cũng chẳng biết làm sao mà nàng trở nên lợi hại như thế.
Hai người chịu khốn trong khu đổ nát này, một người không nói lời nào, người còn lại tự nhiên cũng rất khó chịu. Lâm Vãn Vinh khẽ kéo cánh tay nàng, phu nhân hừ một tiếng tức giận:
- Làm gì thế, ngươi đi mà làm cái người cao thượng của ngươi, đừng để ý tới ta!
Cao thượng hay vô sỉ, đều là tội của ta cả, Lâm Vãn Vinh cười khổ, lúc trước không khí quả thật rất ấm áp, bị nàng làm rối lên, nhất thời lại trở nên nặng nề.
Trong đống đổ nát càng lúc càng tối đen, không khí càng lúc càng ngột ngạt, cảm giác áp lực đè nặng trong lòng, nhịp hít thở của Lâm Vãn Vinh càng dồn dập hơn, tiếng tim đập thình thịnh rõ tới mức tai có thể nghe được, mi mắt cũng dần dần trì xuống.
Nghe tiếng hít thở dồn dập của Tiêu phu nhân vang lên bên tai, Lâm Vãn Vinh lập tức bừng tỉnh, vội lắc lắc eo lưng của nàng, dùng sức tát vào má nàng:
- Phu nhân, không được ngủ, không được ngủ đâu! Người tỉnh lại đi, ta còn chưa chiếm tiện nghi của người, mau tỉnh lại, khụ khụ…
Những tiếng gọi này làm hao phí hết tất cả khí lực của hắn. Hắn thở hổn hà hổn hển, từng tế bào phổi chỉ hấp thu được những ngụm trọc khí, cảm giác khó thở càng lúc càng mãnh liệt, mi mắt như treo ngàn cân, cảm giác như muốn ngủ mê đi.
- Lâm… Lâm Tam…
Phu nhân thở gấp, bộ ngực run rẩy áp vào ngực hắn, thanh âm trở nên hơi khàn:
- Chúng ta… chúng ta… có phải chúng ta… sắp chết?!
- Không đâu, chúng ta sẽ không chết đâu!
Lâm Vãn Vinh mắt rơm rớm, dùng sức lay lay thân thể nàng, tay chân hơi run rẩy:
- Phu nhân, người kiên trì chịu đựng, chúng ta nói… nói chuyện. Ta xin kiểm điểm, sau này ta không dám cao thượng nữa, kỳ thật ta rất muốn làm một người hèn hạ đó.
- Khụ khụ…
Tiêu phu nhân đỏ bừng mặt, ho khan vài tiếng kịch liệt, cảm giác khó thở làm tinh thần nàng vô cùng hoảng hốt, nước mắt từ từ rơi xuống:
- Lâm… Lâm Tam… tên ngươi… là Lâm Vãn Vinh hả?
- Phải phải!
Lâm Vãn Vinh gật đầu lia lịa.
- Lâm Vãn Vinh… Lâm Vãn Vinh…
Phu nhân thở hào hển, toàn lực hé mở cặp môi mọng, dùng sức muốn hít thở, nhưng lại càng hít vào nhiều thán khí hơn nữa. Hai mắt nàng nặng như đeo ngàn cân, lẩm bẩm:
- Tên này không tốt, ta thích gọi ngươi là Lâm Tam hơn. Ngươi… ngươi có biết tên của ta chưa?
Thân thể nàng càng lúc càng mềm oặt, mỗi một tiếng hít thở đều có thể nghe thấy tiếng phổi nàng rung động, nỗi thống khổ thật lớn, thanh âm nàng chỉ còn vo ve:
- Ta… ta gọi là Quách Quân Di, ngươi… ngươi nhất định sẽ không nhớ kỹ.
Thân thể nàng lắc mạnh, tiếng hít thở đột nhiên gấp gáp vô cùng, rồi dần dần chậm lại, rồi chẳng còn một tiếng động.
- Quách Quân Di, Quách Quân Di…
Lâm Vãn Vinh ôm thân thể dần dần băng giá của nàng, nước mắt trào ra.
- A…
Trong cơn đau đớn tê tâm liệt phế, hắn ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm lớn, ôm chặt lấy thân thể Quách Quân Di, giống như một đứa trẻ con bất lực, thất thanh khóc rống lên.
Đáp lại là một thanh âm nữ tử mừng rỡ như điên vọng đến:
- Lâm lang, Lâm lang…