Lâm Vãn Vinh gật gật đầu nói:
-Tiểu thư chớ có nhụt chí. Bốn câu đối này đều là tuyệt đối đã được lưu truyền ở quê ta cả ngàn năm rồi, qua bao nhiêu năm tháng, trải qua bao nhiêu triều đại, qua tay biết bao tài tử, nhưng không có mấy người có thể đối lại được đến công chỉnh cả. Hôm nay ta viết ra đây cũng chính là muốn xem thử xem các tài tử của chúng ta rốt cuộc có thể phá vỡ được quái quyển này không thôi.
Ngưng tỷ tỷ lắc đầu than rằng:
-Khắp thiên hạ này, những tài tử có thể đối lại được những câu đối đó e rằng khả ngộ bất khả cầu. Hôm nay thực sự Lâm đại ca đã cho ta thấy được cái gọi là thiên ngoại hữu thiên, vỗn dĩ ta học được chút thi ca thi vũ liền lầm tưởng rằng tài năng trong thiên hạ này cũng chỉ tương đương với ta mà thôi, hôm nay mới may mắn hiểu được rằng ta thật nông cạn quá mức, đa tạ Lâm đại ca đã thức tỉnh ta, tiểu nữ này thực cảm kích vô cùng.
Nàng vừa nói vừa đứng dậy, nhẹ nhàng cúi mình trước Lâm Vãn Vinh biểu thị sự cung kính.
Lâm Vãn Vinh vội nói:
-Xảo Xảo, mau đỡ Ngưng tiểu thư dậy. Tiểu thư quá lời rồi, những câu đối này có phải là do ta nghĩ ra đâu, ta chỉ ghi lại đây thôi mà, làm gì mà đến mức thức tỉnh ai đó được, tiểu thư khiêm tốn quá rồi.
Đổng Xảo Xảo đỡ tay Ngưng tiểu thư dậy nói:
-Đại ca biết nhiều thứ lắm, nếu tỷ muốn biết hết thì e rằng ba ngày ba đêm cũng không nghe hết được đâu. Ngưng tỷ tỷ, đến đây rồi còn phải khách sáo gì nữa chứ, có vấn đề gì cứ hỏi tự nhiên.
Ngưng tỷ tỷ gật gật đầu than vãn:
-Nếu có thể thì nhất định phải thỉnh giáo Lâm đại ca thật nhiều rồi.
Lâm Vãn Vinh nghe vậy mà thầm nổi da gà, trong lòng nghĩ ta mà phải nói chuyện thi từ ca phú với cô nương này thì thà về nhà ngồi điều phối nước hoa còn hơn.
Hắn vội cười ha ha. Bưng chén rượu lên nói:
-Hiếm có hôm nào mọi người tập trung vui vẻ như hôm nay, nào, chúng ta cùng cạn ly này, uống vì niềm vui hiếm có này.
Lạc Viễn và Đổng Thanh Sơn đều là những người tính tình hào phóng, nghe thấy Lâm Vãn Vinh nói vậy đều rất vui vẻ. Vị đại ca này là người tài hoa hơn người, lại dám làm dám chịu, đúng là một nhân vật đáng nể.
Ba người cùng uống cạn hết chén rượu rất vui, đến Đổng Xảo Xảo cũng uống cùng vài ngụm, rồi nở nụ cười đẹp như hoa thắm, nép mình vào cạnh Lâm Vãn Vinh.
Riêng Ngưng tỷ tỷ từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên nụ cười rất tươi trên miệng, nhưng không uống chút rượu nào mà chỉ yên lặng quan sát mọi người vui vẻ nói chuyện.
Lâm Vãn Vinh thầm than trong lòng, ở đâu ra một cô nương có tính cách khó hiểu đến vậy chứ, điềm đạm và tĩnh lặng tựa nước hồ mùa thu, không tranh giành thị phi trần thế, lại có chút phong thái như một ẩn sĩ phong trần.
-Hôm nay có hứng, Thanh Sơn, Lạc Viễn, để đại ca dạy các đệ tửu lệnh (*) nha.
Lâm Vãn Vinh không để ý đến Ngưng tỷ tỷ đó nữa, liền kéo Thanh Sơn và Lạc Viễn lại nói:
-Con người phiêu dạt chốn Giang Tô, có ai lại không cầm đao kiếm, một đao chém chết ngươi này, còn đao kia chém chết ta luôn. Hé hé.
Đổng Thanh Sơn và Lạc Viễn đều rất hứng thú với câu tửu lệnh đó, vỗ tay và cười không ngớt. Đổng Xảo Xảo ngắm nhìn Lâm Vãn Vinh, trong lòng càng cảm thấy si mê hắn hơn, nàng thầm nghĩ, mọi điều về đại ca đều tuyệt vời và khác hẳn với tất cả mọi người nàng từng biết.
Ngưng tỷ tỷ cũng nhìn Lâm Vãn Vinh, chỉ mĩm cười, trong lòng không hề có một chút rung động gì.
Dùng xong tiệc rượu, Lâm Vãn Vinh cùng Xảo Xảo và Thanh Sơn bàn bạc đôi chút việc kinh doanh trong mấy ngày tới, hoàn thành được tất cả những dự định trong lòng. Lạc Viễn và Ngưng tỷ tỷ ngồi bên nói cũng chuyện vui vẻ như đã quen nhau từ lâu.
Lâm Vãn Vinh thấy Xảo Xảo dọn dẹp đồ ăn xuống lầu dưới liền chạy theo kéo tay nàng nói:
-Xảo Xảo, để ta giúp nàng.
-Đại ca.
Xảo Xảo vội ngăn lại:
-Đây là những việc của nữ nhi bọn muội, sao chàng có thể làm những việc nhỏ vặt này chứ.
Lâm Vãn Vinh dành lấy những đồ trên tay nàng đặt lên mặt bàn bên cạnh nói:
-Xảo Xảo, chẳng có gì phân biệt rạch ròi thế cả, ta thích nàng, vì vậy việc gì ta cũng đều có thể làm được hết.
Đổng Xảo Xảo nghe những lời đó trong lòng cảm động vô ngần, không kìm được dụi đầu vào ngực chàng, ngượng ngùng thỏ thẻ:
-Đại ca, Xảo Xảo yêu chàng tôn trọng chàng, vì chàng, việc gì muội cũng có thể cam tâm tình nguyện cả.
Lâm Vãn Vinh trống ngực đập thình thịch, không còn gì nghi ngờ nữa, chàng đã trúng độc của tiểu nha đầu Xảo Xảo đáng yêu này rồi. Hắn khẽ nâng cằm Xảo Xảo lên gần mình, Xảo Xảo ngượng đến đỏ bừng hai má, toàn thân run lên khe khẽ, nhưng lại không nỡ nhẫn tâm từ chối cử chỉ của hắn, chỉ khẽ khép bờ mi chờ đợi thời khắc tuyệt vời đến dần.
Xảo Xảo khẽ ư một tiếng, cảm giác như toàn thân mình như đang nóng bừng lên, Lâm Vãn Vinh ôm chặt lấy thân thể yêu kiều của nàng rồi khẽ cúi mình thơm vào đôi môi thơm nồng của nàng.
Toàn thân Xảo Xảo đều thật thơm, Lâm Vãn Vinh hôn mãi vào đôi môi mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve cảm nhận cảm giác si mê đến ngất ngây.
Đổng Xảo Xảo toàn thân mềm nhũn, chỉ biết nép người vào trong lồng ngực hắn, mặc cho đầu lưỡi hắn tiến sâu vào trong miệng mình. Bàn tay hắn khiến toàn thân nàng như có một dòng điện chạy qua người, run lên khe khẽ.
-Đại ca…
Cảm thấy như có một luồng điện truyền đến, Xảo Xảo đã từng tiếp xúc thân mật với Lâm Vãn Vinh một lần nên nàng rất hiểu, lập tức tim nàng như đập loạn nhịp, vội vàng trốn mình trong lòng hắn không dám ngẩng đầu lên nữa.
Lâm Vãn Vinh luồn tay vào trong áo nàng, nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng thon thả, Xảo Xảo toàn thân như có lửa, chỉ cảm thấy như mình rơi vào trong một dòng suối, một sức hấp dẫn kì lạ xâm chiếm khiến nàng phải run sợ rồi cũng khiến chính nàng phải tràn ngập khát vọng.
-Á…
Xảo Xảo khẽ kêu lên một tiếng, lại cũng chính là bàn tay đại ca đã luồn vào trong ngực mình khiến nàng giật nảy mình.
Xảo Xảo như bị điểm trúng mệnh môn không bằng, hơi thở trở lên nóng bỏng, mặt mày đỏ bừng bừng, vội vàng nhẹ nép chặt vào người đại ca không dám rời ra nhìn hắn nữa..
Lâm Vãn Vinh ôm chặt lấy Xảo Xảo, trong lòng chợt trỗi lên một ham muốn, liền thì thầm vào tai Xảo Xảo:
-Xảo Xảo, tối nay chúng ta nghiên cứu vài chuyện nha.
-Gì cơ?
Xảo Xảo run run hỏi lại.
-Nghiên cứu một số chuyện tương lai.
Lâm Vãn Vinh nói thản nhiên.
-Á.
Xảo Xảo giật nảy mình, mặt đỏ bừng bừng, cũng không biết lấy đâu sức mạnh thế, vội vàng đẩy mạnh chàng ra rồi chạy như bay xuống tầng dưới, vừa chạy vừa nói:
-Đại ca, muội là người của chàng, mãi mãi muội sẽ chờ chàng.
Lâm Vãn Vinh còn nấn ná ở tửu lâu đến tận tối, trong lòng vẫn băn khoăn chuyện với Đổng Xảo Xảo thì đột nhiên thấy có bóng người thấp thoáng phía xa, đó chính là Biểu thiếu gia.
Biểu thiếu gia vừa nhìn thấy Lâm Vãn Vinh thì mắt đã sáng lên như tìm thấy vị cứu tinh cho mình, vội vàng tiến đến nói:
-Lâm Tam, nhanh, nhanh thôi. Ngọc Nhược biểu muội tìm ngươi cả buổi rồi, nói là có việc cần bàn bạc với ngươi.
Ồ, tiểu nữu này rốt cuộc đã không giữ nỗi bình tĩnh rồi sao? Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
-Thiếu gia, ta phụng lệnh phu nhân, bây giờ đang phải đi cùng với Lạc công tử, làm gì có thời gian đi tìm đại tiểu thư để bàn bạc chuyện gì nữa cơ chứ.
Biểu thiếu gia hiếm hoi lắm mới có dịp lấy lòng đại tiểu thư, sao có thể dễ dàng buông tha cho Lâm Vãn Vinh như vậy được. Hắn vội kéo tay áo Lâm Vãn Vinh nói:
-Lâm Tam, muội muội của ta có vẻ rất lo lắng, ngươi mau nhanh đến đó đi, tính tình của muội ấy không tốt lắm đâu, ngươi cũng biết rồi mà, nếu dây vào muội ấy thì ngươi không biết sẽ gây ra những chuyện gì đâu.
Tính tình của nàng ta không tốt lắm? Tính tình của lão tử còn bạo như sấm nữa kìa. Thấy Quách Vô Thường khắp trán nhễ nhại mồ hôi, Lâm Vãn Vinh cũng có chút thương hại, bị một tiểu nữ hành hạ đến mức này, không biết nên vui hay nên buồn cho hắn đây.
Đuổi được Quách Vô Thường phải cúi đầu ủ rũ ra về thì trời cũng chẳng còn sớm nữa, Lâm Vãn Vinh liếc Xảo Xảo một cái. Đổng Xảo Xảo nhớ lại lời hắn nói lúc chiều, tim đập loạn lên, nghĩ thầm đại ca mà muốn cùng ta… thật thì… xấu hổ chết mất thôi.
Đang lo lắng thì đột nhiên Ngưng tỷ tỷ đến gần nói:
-Lâm đại ca, đêm nay ta có chuyện muốn tâm sự với Xảo Xảo, đại ca có trách gì không vậy?
Lâm Vãn Vinh nghĩ thầm, hôm nay thực không phải là một ngày đẹp, liền mỉm cười nhẹ, không trả lời Ngưng tỷ tỷ, chỉ kéo tay Xảo Xảo nói:
-Xảo Xảo, gần đây chắc nàng cũng vất vả nhiều rồi, chờ mấy hôm nữa rảnh rỗi ta lại đến thăm nàng vậy, đến lúc đó nàng đừng có trốn đi đâu đấy.
Đổng Xảo Xảo lại vừa ngượng ngùng vừa bịn rịn, khẽ vâng một tiếng, đôi má đào lại ửng hồng tươi tắn.
Đổng Xảo Xảo tiễn Lạc Viễn và Lâm Vãn Vinh về, đi được không bao xa thì thấy phía trước mặt có một đội người ngựa đang tiến đến, trong đó có một người cao cao đen đen và môt người rất khôi ngô tuấn tú nổi bật lên giữa đám đông.
Đổng Thanh Sơn vội vàng kéo kéo tay Lâm Vãn Vinh nói:
-Đại ca, kẻ đó chính là đương gia Ngô Chánh Hổ của Hắc Long hội.
Lâm Vãn Vinh ừ một tiếng, ánh mắt không hề hướng về Ngô Chánh Hổ mà hướng về người công tử lặng lẽ đi cạnh hắn.
Lạc Viễn cười lạnh lùng nói:
-Quả nhiên là tên họ Ngô này đang dựa vào bọn chúng.
Vị công tử đi bên cạnh Ngô Chánh Hổ chính là Trình Thụy Niên, kẻ đã từng có duyên gặp mặt cùng hắn ở Diệu Ngọc Phường.
Lâm Vãn Vinh quay sang Lạc Viễn nói:
-Huynh đệ, ta có một việc muốn hỏi đệ nhưng đệ nhất định phải nói thật với ta đó.
Lạc Viễn sửng sốt một chút rồi nói ngay:
-Đại ca, huynh nói gì vậy, lẽ nào đệ còn có gì phải giấu huynh hay sao?
Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
-Đệ và tên Trình Thụy Niên này không phải chỉ có đơn giản là đã từng tranh phong với nhau thôi đúng không?
Lạc Viễn gật đầu nói:
-Đại ca, đệ cũng không giấu gì đại ca, đây cũng là việc có liên quan đến tình hình trong triều đình. Gia phụ đệ và tên Trình Đức đó đều làm quan trong triều, lẽ ra nên có hòa khí với nhau, thế nhưng tên Trình Đức vốn bản tính tham lam đã kết bè kéo đảng hòng mong tư lợi, hắn còn là tay sai dưới trướng của Thành vương gia.
Gia phụ không ưa hắn, đã từng cảnh cáo hắn vài lần nhưng hắn đều được Thành vương gia che chở. Cũng vì có chút thù hận với Trình Đức nên đệ cũng sinh ra bất hòa với tên Trình Thụy Niên này.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, đó chính là việc của phái hệ, nói là đơn giản nhưng thực ra vô cùng phức tạp, cũng vô cùng phiền phức. Tổng đốc Giang Tô Lạc Mẫn cùng với Trình Đức này tranh đấu đã lâu khó lòng hoá giải được, hai nhà bọn họ tự nhiên cũng thành tử địch của nhau.
Lâm Vãn Vinh lúc này mới yên tâm, nếu Lạc Viễn không quyết tâm cùng tên Trình Thụy Niên này đấu một trận tới cùng thì Lâm Vãn Vinh tất nhiên phải suy nghĩ một chút về quan hệ giữa Hồng Hưng hội và Hắc Long hội và điều chỉnh một chút sách lược phù hợp rồi.
-Tên Thành vương gia đó là người thế nào?
Lâm Vãn Vinh thực sự không hiểu rõ lắm về chuyện chốn quan trường của Đại Hoa, bây giờ lại gặp đúng người hiểu chuyện là Lạc Viễn này, tất nhiên là phải chuyên tâm thỉnh giáo một chút rồi.
-Đại Hoa tiên hoàng có ba người con, nhưng người con trưởng đã chết sớm nên chỉ còn lại đương kim hoàng thượng và Thành vương gia. Trước khi Hoàng thượng lên ngôi thì Thành vương gia nắm giữ công bộ và lại bộ, hoàng thượng thì nắm giữ hộ bộ và cấm vệ đại nội, tiên hoàng trước khi truyền ngôi từng do dự rất lâu. Thành vương gia được xưng là hiền vương, lễ hiền hạ sĩ, tay chân thuộc hạ nhiều không đếm nổi, vốn có tham vọng rất lớn, nhưng sau này không biết vì sao mà tiên hoàng lại truyền ngôi cho đương kim hoàng thượng bây giờ.
Lời Lạc Viễn nói đầy ẩn ý khiến Lâm Vãn Vinh đã hiểu rõ rất nhiều chuyện xảy ra xung quanh việc đó, việc hoàng tử tranh ngôi xưa nay không phải là không có, vị Thành vương gia tất nhiên không thể nào đấu nổi với đương kim hoàng thượng bây giờ rồi.
-Vị Thành vương gia này quyền lực có lớn không?
Lâm Vãn Vinh nhíu mày hỏi thêm.
Lạc Viễn thở dài trả lời:
-Thành vương gia nắm giữ lại bộ nhiều năm, môn sinh rải khắp thiên hạ, quan lớn các tỉnh có đến hơn một phần ba là thuộc hạ của hắn, huynh nói xem như vậy thì thế lực của hắn có đủ lớn không?
Lâm Vãn Vinh chợt cũng thở dài nói:
-Thế lực của hắn càng lớn thì nguy hiểm lại càng nhiều. Đương kim hoàng thượng chắc hẳn là đang vô cùng để ý đến hắn, sợ rằng sẽ loạn đến mức không kiểm soát nổi nữa.
Lạc Viễn liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, thực sự đã nể phục nhãn thần vị đại ca này đến bội phần rồi, bây giờ lại thấy hắn thẳng thắn không kiêng kị gì với mình như vậy thì vô cùng cảm kích, liền chăp tay cười nói:
-Đại ca. huynh đối đãi với đệ như vậy, đệ thực vô cùng cảm kích.
Lâm Vãn Vinh nói với Đổng Thanh Sơn:
-Thanh Sơn, đệ không tiện gặp mặt bọn chúng vào lúc này, đệ cứ về trước đi, việc này cứ giao cho ta và Lạc Viễn lo liệu.
Đổng Thanh Sơn gật đầu rồi quay người rời đi.
Trình Thụy Niên lúc ấy cũng nhìn thấy Lâm Vãn Vinh và Lạc Viễn liền quay sang nói gì đó với tên Ngô Chánh Hổ bên cạnh rồi cả hai người cùng tiến lại gần phía bọn Lâm Vãn Vinh.
-Thụy Niên huynh, đúng là trái đất tròn.
Lâm Vãn Vinh liếc mắt một cái, Lạc Viễn liền gật gật đầu, rồi cười hăm hở tiến lên chào hỏi trước.
Trình Thụy Niên nở một nụ cười âm hiểm nói:
-Lạc Viễn huynh, không ngờ huynh lại vui vẻ đến vậy, sao, hôm nay chưa đến Diệu Ngọc Phường nhắm chút rượu thơm sao?
Lạc Viễn lại cười lớn nói:
-Không có Thụy Niên huynh, tiểu đệ có đến chỗ yên hoa liễu hạng như vậy cũng thiếu chút thú vị rồi, hay là Trình huynh khi nào rảnh rỗi lại cùng tiểu đệ đi một phen xem sao?
Lâm Vãn Vinh đứng bên nghe Lạc Viễn và Trình Thụy Niên nói ba hoa trong lòng không khỏi cười thầm, thật không ngờ tên lạc xả (tên cùi bắp ^^) này lại còn có trò đấy nữa.
Trình Thụy Niên thấy Lâm Vãn Vinh đứng bên cạnh Lạc Viễn, mắt liền ánh lên một tia hung quang. Nhưng vì có Lạc Viễn đứng bên nên hắn không dám làm quá, đành phải quay sang nói với tên Ngô Chánh Hổ bên cạnh:
-Có một số tên nô tài cũng to gan lắm đó, không biết thân biết phận của mình còn dám quấy rối cả Tiên Nhi tiểu thư nữa kìa. Nếu ta mà gặp lại hắn một lần nữa thì không chừng chặt đứt chân hắn cũng nên.
Mẹ ngươi, Lâm Vãn Vinh chửi thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ tươi cười vui vẻ nói:
-Trình công tử nói thực đúng vô cùng, nếu có kẻ nào dám đi quấy rối Tần tiểu thư thì đúng là phải đập gãy cái chân chó của hắn mới hả giận.
Trình Thụy Niên ồ lên một tiếng, nhưng nghẹn họng không nói được gì, hắn đã gặp qua Tần Tiên Nhi nhiều lần, lần nào cũng bị đóng cửa không tiếp, còn tên gia đinh quèn này lại được đích thân tiểu thư dùng thiếp mời đến, như vậy kẻ quấy nhiễu Tần tiểu thư là ai thì đến cả kẻ mù cũng trông thấy rõ. Trình Thụy Niên ăn một vố đau, trong lòng tức tối, liếc nhìn Ngô Chánh Hổ một cái, Ngô Chánh Hổ liền hằm hằm lườm cảnh cáo Lâm Vãn Vinh nhưng không nói gì.
Đợi cho tên Trình Thụy Niên đi xa, Lạc Viễn mới nói:
-Đại ca, huynh bảo chúng ta nên làm gì bây giờ?
Trong mắt Lâm Vãn Vinh chợt lóe lên một tia ngoan sắc, nói:
-Đã dây vào bọn chúng thì không có cách nào thoát ra được đâu, tiểu Lạc, nếu đệ tin đại ca thì hãy nghe đại ca nói một câu.
-Đại ca cứ dạy.
Lạc Viễn vội nói.
-Nếu tên Trình Thụy Niên này không đụng đến ta thì thôi, nếu hắn dám ra tay, thì chúng ta tuyệt đối không thể nể tình được, đến lúc cần, thậm chí phải tiên hạ thủ vi cường. Tiểu Lạc, đấu tranh bang phái như thế này, điều tối kỵ nhất là mềm tay mềm lòng, nếu chờ đến lúc hắn làm hại đến người thân của ta rồi mới ra tay thì e rằng đã muộn.
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng hừ một tiếng.
Lạc Viễn là người thông minh, nghe vậy liền gật đầu nói:
-Đại ca nói rất đúng, chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được, nếu chủ động ra tay trước lại có thể thu được kết quả không ngờ đấy.
Rồi hắn trừng mắt, cắn răng nói:
-Có một câu nói rất chí lý, xạ nhân tiên xạ mã, cầm tặc tiên cầm vương, nếu tên ngu ngốc Trình Thụy Niên dám giở trò gì thì chi bằng chúng ta trực tiếp…
Hắn lấy tay vệt ngang trên cổ một nhát, ánh mắt lóe lên một tia vô cùng đáng sợ
Lâm Vãn Vinh nghe mà giật nảy mình. Trời, tên Lạc Viễn này cũng thật ác độc không ngờ nha.
Kì thực mà nói thì bản thân Lâm Vãn Vinh và tên Trình Thụy Niên này không thù không oán, chỉ vì bọn Thanh Sơn và Hắc Long hội đối đầu với nhau, mà Hắc Long hội lại đứng sau lưng và được tên Trình Thụy Niên này che chở, hơn nữa Lạc Viễn bây giờ cũng là huynh đệ trong hội, hắn lại có mối thâm thù với Trình Thụy Niên, Lâm Vãn Vinh tất nhiên phải nhiệt tình giúp đỡ huynh đệ mình rồi, vì vậy hắn mới bắt đầu lên kế hoạch đối phó với tên Trình Thụy Niên đó. Trên thực tế thì Trình Thụy Niên có lẽ cũng không thể ngờ được rằng một tên gia đinh quèn của Tiêu gia mà hắn vốn khinh rẻ vô cùng, lại đang ngấm ngầm tìm cách đối phó lại với hắn.
Còn tên Lạc Viễn này, bình thường thoạt nhìn trông có vẻ tử tế vô hại, không ngờ dính vào thù oán lại có thần sắc kinh người đến vậy, Lâm Vãn Vinh khẽ suýt xoa trong lòng.
Tên Đô chỉ huy sứ Trình Đức này tương đương với cấp một tư lệnh phân khu, phụ thân Lạc Viễn lại là tổng đốc Giang Tô, đứng đầu cả một tỉnh, nếu hai bên mà đấu đá nhau thì thật là hay ho phải biết. Mặt khác mà nói, mâu thuẫn giữa Lạc Mẫn và Trình Đức lại càng trở nên xấu đến không ngờ.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nói mông lung:
-Ta chưa nghe thấy gì, ta chưa nghe thấy gì đâu nhé.
Rồi đột nhiên đổi giọng nói:
-Đệ hãy nói rõ chuyện này cho Thanh Sơn biết, chú ý một chút đến động tĩnh của bọn chúng, nhưng khi mọi chuyện xảy ra thì cũng tuyệt đối không ai được làm bừa.
Lạc Viễn gật đầu nói:
-Đại ca, huynh yên tâm, đệ biết phải làm thế nào mà.
Tên tiểu tử Lạc Viễn này từ nhỏ đã được sinh ra trong chốn quan trường, tuy thường ngày trông chẳng chút gì uy nghiêm nhưng thực không ngờ khi bắt đầu mưu quyền thì lại có thể lợi hại đến vậy.
Lâm Vãn Vinh nghĩ thầm, không hiểu Lạc Mẫn rốt cuộc là người như thế nào mà có thể dạy dỗ nên một nhi tử như Lạc Viễn. Nhưng có thêm sự trợ giúp của Lạc Viễn thì Lâm Vãn Vinh lại càng thêm phần yên tâm, chưa nói gì đến tài trí hơn người của hắn, chỉ đơn giản nói về chỗ dựa sau lưng hắn cũng có thể yên chí có cơ hội bất bại rồi. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết lúc này phải là Lạc Mẫn không được thoái vị. Còn về sự ủng hộ của Lạc Mẫn với mình và với Hồng Hưng thì hắn không lo, hắn tự tin vào phán đoán của mình, tên Lạc Viễn này sau này chắc chắn là một chỗ dựa tốt cho mình rồi.
Hai người đi một lúc thì Lạc Viễn đột nhiên cười nói:
-Đại ca, có chuyện này suýt nữa thì quên. Ngày mười lăm tháng này là ngày mừng thọ sáu mươi tuổi của tổ mẫu đại nhân của đệ, gia phụ tổ chức một yến tiệc lớn mừng thọ cho người, mời đại ca lúc đó nhất định phải đến tham dự nhé. Ta sẽ dẫn đại ca gặp mặt gia phụ, tự tự gia thường.
Lâm Vãn Vinh bất ngờ cười nói:
-Tiểu Lạc, đệ đừng quên thân phận hiện giờ của ta, ta chỉ là một tên hạ nhân của Tiêu gia mà thôi, làm sao có tư cách đến bái thọ lệnh tổ chứ?
Lạc Viễn cười lớn nói:
-Đại ca quá khiêm nhường rồi, thực ra đệ cũng đã mời Quách công tử và đại tiểu thư Tiêu gia rồi, hơn nữa đã đặc ý nhắc đến đại ca huynh, tin chắc rằng đến lúc ấy huynh có không đến cũng không được nữa rồi.
Lâm Vãn Vinh cười lớn nói:
-Hóa ra đệ sớm đã có kế hoạch cả rồi à, đã vậy thì ta cung kính không bằng tuân lệnh rồi.
Khi về đến sân nhà mình thì sắc trời cũng ngả tối, hôm nay chàng uống một ít rượu nên muốn về sớm một chút. Bước vào trong viên môn đã thấy bóng một nữ nhi đang ngồi chờ ở đó từ bao giờ rồi.
Đứng từ xa nên hắn không nhìn rõ, trong lòng thầm nghĩ có lẽ là nha đầu Tiêu Ngọc Sương? Nhưng không phải, hôm nay nàng ấy chắc rất tức giận ta rồi, làm sao có thể đến tìm ta nữa chứ? Nếu là nha đầu Tiếu Thanh Tuyền thì lại càng không thể, nàng ấy chưa bao giờ có thói quen ra cổng đứng chờ ta cả.
Đợi đến khi đến gần, tận mắt trông rõ rồi mà Lâm Vãn Vinh vẫn cảm thấy có đôi chút sững sờ, tiểu nữ này hóa ra chính là đại tiểu thư Tiêu gia.
Đại tiểu thư Tiêu gia tay cầm một cuốn sổ nhỏ, đang luôn tay lật dở, trên mặt toát lên một thứ thần sắc rất kỳ lạ,như đang mỉm cười, đang ngượng ngùng, đang ái mộ, đang muốn tiến tới, vô cùng mâu thuẫn và phức tạp.
Lâm Vãn Vinh lặng người quan sát một lát, rồi bỗng giật nảy mình, hóa ra cuốn sổ đó đã bị Tiêu Ngọc Sương lấy đi mất, đó chính là ba bản tiểu báo mà chính hắn đã công phu soạn ra.
Trời ạ, đừng có để cho tiểu nữ này phát hiện ra chứ, đến đây để tính sổ với ta sao, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì khả năng chuyện này xảy ra là rất ít. Tiêu nhị tiểu thư vô cùng hận hắn, chắc chắn không bao giờ nhắc tới tên hắn trước mặt đại tiểu thư được. Còn đại tiểu thư này coi thường hắn hết mức có thể, không lẽ nào lại tự dưng chủ động quan tâm chuyện của hắn chứ, thực là khó hiểu.
Nàng ta thật đáng sợ. Chẳng phải là một đại tiểu thư hay sao, mọi chuyện coi như xong rồi, hắn nghĩ thầm một hồi liền lấy hết dũng khí chầm chậm bước vào viên môn.
Tiêu Ngọc Nhược thấy hắn đã về liền vội vàng giấu cuốn sổ nhỏ vào trong người, sắc mặt chợt căng thẳng hẳn lên, nàng dịu dàng nói:
-Lâm Tam, ngươi về rồi sao?
Thấy nàng ta có hành động như vậy, Lâm Vãn Vinh cũng cảm thấy có chút yên lòng hơn, tiểu thư này thực nhàm chán vô cùng, cứ ngồi không ngắm nghía cuốn sổ bao nhiêu lâu mà không chán. Nhưng tiểu thư này rõ ràng đã tỏ ra là rất thích những gì hắn thể hiện trong đó, chuyện này cũng thật là thú vị vô cùng. Lâm Vãn Vinh cười lớn nói:
-Hôm nay có cơn gió lạ nào thổi Tiêu đại tiểu thư đế tiểu viện của ta thế này đây? Thật là chuyện hiếm có.
Tiêu Ngọc Nhược thấy hắn cười gian, tuy trong lòng thấy rất đáng ghét nhưng hiện đang có việc cần nhờ hắn giúp nên không thể cãi lại được gì cả, đành nói:
- Lâm Tam, những lời hôm nay ngươi nói, ta cảm thấy rất có lý, không biết ngươi có cách nào để hóa giải được nguy cơ đó hay không?
Lâm Vãn Vinh chặn ngay lại nói:
-Không có. Xin lỗi, thái độ đó của tiểu thư chẳng có chút gì là có thành ý cả, tiểu thư coi ta là thằng ngốc sao, dễ bắt nạt ta đến vậy sao?
Hắn không nề hà gì đó là đại tiểu thư hay không, thản nhiên nói rồi bước vào cổng.
Tiêu Ngọc Nhược cắn môi kìm chế, thấy hắn đi vào liền lấy hết dũng khí theo phía sau hắn, lặng lẽ bước vào cổng. Lúc đến cửa phòng dường như nàng mới nghe thấy trống ngực mình đang đập thình thịch.
Nha đầu này thực là có gan hơn người. Lâm Vãn Vinh cười thầm trong bụng, quay người lại nhìn đại tiểu thư với ánh mắt kì quái rồi nói:
- Đại tiểu thư, muộn thế này rồi, nàng còn xông vào phòng ngủ của một nam nhân xa lạ là có ý gì vậy? phải chăng có chuyện gì thầm kín cần nói
- Ngươi…
Tiêu Ngọc Nhược không ngờ được rằng kẻ đứng trước mặt mình lại vô sỉ đến vậy, đến những lời như thế hắn cũng có thể nói ra khỏi miệng được. Nàng đường đường là một cô nương thanh bạch đến vậy, làm sao có thể đùa giỡn những trò vô vị như vậy chứ. Nàng phẫn nộ cực độ, chỉ thẳng tay vào mặt Lâm Vãn Vinh, mặt mày tức tối, nước mắt lưng tròng. Vừa thẹn vừa tức, nàng chỉ biết quay người chạy một mạch ra ngoài.
Lâm Vãn Vinh chỉ biết lắc đầu, trong lòng nghĩ thầm, tiểu nữ này, khả năng công kích quá kém cỏi, phải dạy bảo cẩn thận hơn nữa mới được.
Hôm nay hắn hơi mệt, nên cũng không để ý nhiều đến đại tiểu thư, đang chuẩn bị ngủ đến nơi thì dột nhiên lại nghe có người đang gọi tên mình ngoài cửa:
-Lâm Tam, ngươi có thể nói chuyện tử tế với ta một lúc không?
Nghe ra chính là tiếng của Tiêu Ngọc Nhược. Hóa ra nàng ta vẫn chưa đi, Lâm Vãn Vinh trong lòng mừng thầm, liền lớn tiếng đáp:
-Hôm nay ta buồn ngủ lắm rồi, có gì mai nói chuyện.
Tiêu Ngọc Nhược dừng cạnh cửa một lúc lâu sau, nghe thấy bên trong không còn động tĩnh gì nữa mới nghĩ tới những nỗi lòng của mình, nỗi tủi thân lại trỗi lên, nàng tự hận mình sao lại đến đây làm gì, rồi quay người chạy ra ngoài.
Nghe thấy tiếng bước chân chạy đã ra xa, Lâm Vãn Vinh chỉ biết lắc đầu, đại tiểu thư này, tuy có chút thông minh nhưng tính tình lại có chút bất ổn, không chịu được người khác phàn nàn, ta phải dạy dỗ nàng cẩn thận một chút mới được, phải cho nàng ta biết thế nào gọi là ngoan.
Hắn nghĩ vậy mà bật cười ha ha, lần này cự tuyệt thịnh tình của đại tiểu thư như vậy, gia đinh ta làm cũng hơi quá, nhưng đã cho nàng ta biết chút lễ độ, thực là càng ngày lại càng thích nghề này rồi.
Sững sờ một chút, mới sực nhớ ra hôm nay cũng không còn sớm sủa gì nữa, tại sao vẫn chưa thấy bóng dáng Tiếu Thanh Tuyền đâu? Ngày thường vào giờ này lẽ ra nàng ta phải ngồi đợi ở nhà rồi mới đúng, sao hôm nay lại chẳng thấy đâu cả?
Lâm Vãn Vinh nhìn khắp tứ phía, chỉ thấy trên đầu giường của mình có một khối mạt tử màu trắng, cầm đến giở ra xem thì thấy bên trong có một bông hoa sen cùng mấy dòng chữ: “Hầu quân chưa qui, đã phản”.
Không ghi danh nhưng mọi chuyện đã rõ ràng, trên mặt giấy còn lưu lại một mùi hương thơm ngát rất đặc trưng, không cần phải nói cũng biết đó là sổ tay của Tiếu Thanh Tuyền rồi.
Lâm Vãn Vinh xem đến nỗi nhíu mày nhăn trán. Tiểu thư này, thật xa xỉ, có vài chữ nhỏ đó, lấy giấy thường viết thôi không được sao, lại còn phải dùng hẳn một quyển sổ đẹp đến vậy, tiện tay là bỏ mất ngay một thứ hay như thế, cũng chẳng thấy tiếc chút nào, đúng là nhi nữ bại gia mà.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Vãn Vinh vẫn còn đang say giấc thì đã nghe thấy tiếng con gái đang đứng ngoài cổng gọi mình:
-Lâm Tam, ngươi dậy chưa?
Tiếng người này nghe rất quen, sao mà giống tiếng của Tiêu đại tiểu thư đến vậy?
Lâm Vãn Vinh tỉnh dậy đã thấy Tiêu đại tiểu thư đang mặc một bộ y phục màu tím, thần sắc tiều tụy, đứng trước cửa phòng, rõ ràng là nàng ta đã bị mất ngủ cả đêm qua rồi.
Lâm Vãn Vinh cũng đã có chút mềm lòng, thầm nghĩ mình cũng thật là ích kỷ, nàng ta tốt xấu gì cũng là đại tỷ tỷ của tiểu nha đầu Tiêu Ngọc Sương, trên danh nghĩa còn là cô chủ của mình nữa, hành hạ nàng như vậy có phải là hơi quá đáng rồi không.
Nhưng Tiêu đại tiểu thư lại có vẻ mặt rất bất bình và có chút phẫn nộ đã lại khiến hắn cảm thấy bực mình hơn. Hóa ra tiểu thư này vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của sai lầm mà nàng mắc phải, hắn vung tay lên nói:
- Đại tiểu thư, nàng đến để đuổi việc ta sao? Nếu thế thì ta đành phải về làm vườn làm ruộng vậy.
Tiêu đại tiểu thư vội vàng nói:
- Lâm Tam, ta không có ý đó, ta muốn nghe ngươi nói xem ngươi giúp Tiêu gia chúng ta như thế nào đây….
Lâm Vãn Vinh cười khinh một tiếng nói:
- Tiểu thư, ta vừa mới ngủ dậy, còn chưa ăn sáng nữa, nàng xem có phải là….
Đại tiểu thư vội vàng ôm đầu, cố kìm nén cơn phẫn nộ của mình nói:
- Được, ngươi đã nói như vậy thì ta sẽ cho người chuẩn bị
Nàng cắn răng đi ra khỏi phòng, mặt tức giận đỏ bừng bừng, chỉ một lúc sau đã phải tận tay mang ăn sáng đến cho Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh ăn no xong rồi vẫn thản nhiên nghỉ ngơi một lúc, thấy đại tiểu thư đang cố nén bực tức, thần sắc lại thiếu kiên nhẫn, biết nàng ta đang vô cùng khó chịu với một tên gia đinh trong nhà như vậy. Tư tưởng tôn ti đã thành thâm căn cố đế ấy đã khiến cho Lâm Vãn Vinh vô cùng chán ghét, liền thay đổi hẳn sắc mặt, lạnh lùng nói:
- Đại tiểu thư, đa tạ về bữa sáng hôm nay, ta phải đi làm bây giờ rồi.
Đại tiểu thư vội vàng nói:
- Lâm Tam, ngươi có cách nào giúp được Tiêu gia chúng ta…..
Lâm Vãn Vinh cắt ngang lời nàng nói:
- Đại tiểu thư, công việc vủa ta là chăm sóc vườn hoa, hãy để ta chăm hoa tươi tốt cho Tiêu gia, còn việc khác thì cứ chờ đến lúc ta nghỉ việc rồi hẵng tính.
Bị tên gia đinh khô khan này làm khó dễ mình đến hai lần, sự khó chịu trong lòng Tiêu Ngọc Nhược thế nào thì khỏi phải nói, chỉ muốn lấy hết căm giận đuổi hẳn tên gia đinh này ra khỏi Tiêu gia cho hả dạ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hoàn cảnh hiện thời của Tiêu gia, còn có ai có thể giúp đỡ nổi đây? Tuy rằng tên lâm tam này cũng không có nhiều hi vọng gì nhưng ít nhất thì hắn cũng tỏ ra được một chút thực lực. Bất luận là hắn có cách gì hay không thì cũng đều phải thử một lần. Nàng vừa bất lực vừa miễn cưỡng liếc Lâm Vãn Vinh một cái rồi quay người trở đi.
Thấy nàng ta đã đi, Lâm Vãn Vinh thở một hơi thật dài. Nghĩ thầm, cứ như thế này thì không chỉ tiểu nữ này chịu không nổi mà đến ta cũng không thể chịu nổi nữa mất.
Hắn lấy một số loại nước hoa ra xem, rồi thử ngửi lần lượt từng loại một. Loại nước hoa này thực là hữu hiệu, nhưng hắn phát hiện mùi hương của hai lọ nước hoa có chút thay đổi, giở bản ghi chép ra xem, phải điều chỉnh lại tỷ lệ một chút thì mới thành công thực sự được.
Tối hôm qua hắn đã bảo Đổng Thanh Sơn đi tìm một số xưởng men rượu, lấy một số men cái đã lên men tốt để tạo nên một loại tạp chất đặc biệt, cho nó vào trong một cái hũ nhỏ, khi mở nắp ra sẽ ngửi thấy một mùi thơm rất đặc biệt của tửu tinh.
Lâm Vãn Vinh đổ một chút tửu tinh ra, rồi cho thêm một chút hương tinh, sau đó đổ vào một ít nước cất đã chuẩn bị từ vài ngày trước, điều chỉnh theo một tỷ lệ nhất định. Nếu thấy mùi vị nồng hay nhạt quá thì lại cho thêm hương tinh, tửu tinh hoặc nước cất, chờ đến khi mùi vị làm cho mình thấy thực hài lòng thì mới dừng lại.
Vậy là lọ nước hoa đầu tiên trong thế giới này đã được làm ra. Nó mang một màu hồng nhạt, hương thơm thuần tịnh và bền vị, vừa như hương thơm từ xa bay đến, vừa như ám hương tiềm tàng, dịu dàng mà thơm ngát. Đến Lâm Vãn Vinh đường đường là một đại nam nhân mà cũng như bị say đi bởi mùi hương của nữ nhân này.
Đó là một lọ nước hoa hồng, tuy cách làm vẫn thủ công sơ sài nhưng đó vẫn là một thành phẩm nước hoa đầu tiên, Lâm Vãn Vinh phấn khích không có gì tả nổi.
Hắn cẩn thận rót nước hoa vào nhiều lọ khác nhau, nghĩ thầm, đây là nước hoa hồng, người đầu tiên được tặng dùng phải là Xảo Xảo bé nhỏ của ta. Rồi hắn lại tiếp tục bắt tay vào thử nghiệm tỷ lệ để làm nước hoa nhài, nước hoa lan, đợi đến khi tất cả đều đã thành công thì hắn mới vươn vai một cái thật thoải mái, trong lòng vui sướng không gì tả nổi.
Nhìn trời như có vẻ đã ngả chiều, hắn mới vội vàng đứng dậy, đến cơm trưa hắn cũng quên mất chưa ăn. Vừa định ra khỏi cổng thì lại gặp đúng tiêu đại tiểu thư đang đứng ngay trước mặt mình tự lúc nào rồi.
Lâm Vãn Vinh đành phải miễn cưỡng để nàng vào trong phòng.
- Đại tiểu thư lại có việc gì cần dặn dò vậy?
Tiêu Ngọc Nhược vào đến phòng, còn chưa nói được gì đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng vô cùng dễ chịu, nó giống như mùi hương của hoa hồng, nhưng lại không quá nồng đến vậy, chỉ thoang thoảng đến dịu dàng, chỉ cần ngửi một lần là không bao giờ có thể quên được.
- Lâm Tam, đây là cái gì vậy?
Tiêu Ngọc Nhược chỉ vào chiếc lọ nhỏ đặt trên bàn, thắc mắc hỏi:
- Mùi hương đó toát ra từ trong này đúng không? Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?
Thấy đại tiểu thư dường như có chút muốn chiếm đoạt, Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười đáp lại:
- Đại tiểu thư, cái này không liên quan gì đến tiểu thư đâu, tiểu thư đến tìm ta có việc gì?
Tiêu Ngọc Nhược phải cố gắng lắm mới dời mắt khỏi chiếc bình nhỏ trên bàn, quay sang nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
- Mục đích đến đây của ta chính ngươi cũng biết. Lâm Tam, ngươi có biện pháp gì đối phó với kiểu liên doanh này không? Chỉ cần ngươi cứu được Tiêu gia ta lần này, ta có thể chấp nhận bất cứ điều kiện gì của ngươi.
Có thể chấp nhận mọi điều kiện sao? Lâm Vãn Vinh thầm toát mồ hôi, đừng nói là tiểu thư này đang muốn định dùng mỹ nhân kế với ta đó nha.
- Đúng là nàng có thể chấp nhận mọi điều kiện của ta không? Vậy ta chỉ có một điều kiện thôi.
Lâm Vãn Vinh cười nói. Tiêu Ngọc Nhược vội giật mình, vốn dĩ nàng không hề có ý đó, ai ngờ rằng tên ác ôn đó lại suy ra như vậy chứ, nàng vội vàng nói:
- Lâm Tam, ngươi… ngươi chớ có hiểu lầm ý khác.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói:
- Đúng vậy sao? Ta hiểu nhầm ý người ta? Vậy đại tiểu thư nghĩ ta đang định yêu cầu gì chứ?
Đại tiểu thư giận dữ nói:
-Ngươi, ngươi… Ta thà chết chứ nhất định không theo ngươi.
Lâm Vãn Vinh ngẩng mặt cười vang nói:
-Ha ha ha ha...Đại tiểu thư, nàng đề cao mình hơi quá rồi đó. Cho dù nàng có thuận tâm theo ta thì ta cũng cần phải xem lại nữa kìa.
-Ngươi, ngươi….
Đại tiểu thư vừa tức vừa thẹn, trong lúc không kìm chế nổi đã cúi xuống cầm ngay chiếc hài của mình ném thẳng vào mặt Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh bắt được chiếc hài của tiểu thư, khẽ cười khẩy nói:
Hồng thằng tam vạn trượng,
Ngọc túc bán xích trường
- Đại tiểu thư, cách xử sự của nàng cũng mâu thuẫn quá đó.
Tiêu ngọc nhược tức giận nói:
- Ngươi là tên ác nhân đê tiện, ta không bao giờ bỏ qua cho ngươi đâu…
Lâm Vãn Vinh đổi hẳn sắc mặt, thu hẳn nụ cười lại, hừ lạnh một tiếng nói:
- Đại tiểu thư, đừng có cho rằng người trong thiên hạ đều độc ác tồi tệ như nàng nghĩ. Nàng tuy có nhan sắc, nhưng trong mắt ta, những tiểu thư xinh đẹp hơn nàng còn nhiều đến không đếm nổi, nàng chưa đáng là gì đâu. Ta cũng không muốn làm khó nàng, tối hôm qua ta đã thay một bộ y phục khác, nếu nàng chịu đồng ý tận tay giặt sạch cho ta, thì hai chúng ta có thể cùng ngồi nói chuyện được đó.
Tiêu Ngọc Nhược không tin vào tai mình, liền hỏi lại:
- Lâm Tam, ngươi, ngươi nói thật sao?
Lâm Vãn Vinh giữ nguyên sắc mặt, hừ một tiếng nói:
- Nói về tin tưởng ta thì nhị tiểu thư làm tốt hơn nàng gấp trăm nghìn lần.
Tiêu Ngọc Nhược nghĩ thầm, vậy là muội muội đã bị ngươi lừa gạt rồi thì mới tin lời ngươi. Nàng lắc lắc đầu, nghĩ thầm, giặt thì giặt, có gì mà không làm được chứ.
Chỉ có điều đường đường là một đại tiểu thư của Tiêu gia, đời nào lại chịu làm qua công việc thô thiển này chứ. Loay hoay cả ngày mà vẫn không hiểu làm sao để có thể giặt được quần áo. Nàng hết lấy nước, vò rồi lãi giũ áo đến nỗi thở hổn hà hổn hển. Lâm Vãn Vinh nhìn cảnh đó chỉ biết thở dài, thiên kim tiểu thư này, mỗi bữa ăn nửa bát cơm nửa cái bánh thì lấy đâu ra sức lực làm những việc này chứ.
Lâm Vãn Vinh nhận quần áo từ tay nàng, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- ‘Tứ thể bất cần. Ngũ cốc bất phân.’ Những thiên kim tiểu thư như nàng, làm sao có thể hiểu hết được nỗi thống khổ trong nhân gian này?
Tiêu Ngọc Nhược nghe Lâm Vãn Vinh chê mình, đột nhiên trỗi lên một cảm giác khó chịu, hừ giọng nói:
- Nếu ta đi lo làm những việc giặt quần áo nấu cơm nước thì đại nghiệp của Tiêu gia nhường cho ai lo hộ đây?
Lại còn như vậy nữa, Lâm Vãn Vinh nghĩ thầm, đã là công việc thì không có gì phân chia cao sang thấp hèn, chỉ là hình thức khác nhau mà thôi, đều vô cùng cần thiết. Thấy thần sắc tiểu thư rõ vẻ khó chịu, mắt trợn đỏ lòm long lên sòng sọc. Lâm Vãn Vinh thấy dường như nàng ta sắp khóc đến nơi liền nói:
- Thôi, được rồi, câu này coi như ta nói sai, ta xin nhận sai với tiểu thư vậy.
Không nói thì thôi, hắn vừa mở miệng, Tiêu Ngọc Nhược đã tủi thân dâng trào, nước mắt tuôn rơi lã chã. Tính cách nàng vốn cương nghị, không nói lời nào, chỉ cầm lấy khăn dài lau lấy lau để, dường như kẻ đứng trước mắt nàng là một tên ác độc đến ghê tởm vậy.
- Tiểu thư, trong thế giới này, còn có một thứ gọi là bàn giặt đấy, tiểu thư giặt bằng tay không như thế, e rằng nó còn bị bẩn hơn đến nỗi không giặt được cũng nên.
Lâm Vãn Vinh cười méo xẹo, rồi lấy một vài bàn giặt đến.
-Không khiến ngươi phải lo.
Tiêu Ngọc Nhược hừ một tiếng, mặt bắt đầu đỏ dần lên. Lâm Vãn Vinh cố lắm mới không bật cười thành tiếng, Tiêu Ngọc Nhược thấy hắn có vẻ mặt quái dị như thế cũng không khỏi ngượng ngùng, vội vục một vốc nước suối vung lên ướt hết mặt Lâm Vãn Vinh.
Tiêu Ngọc Nhược nhẹ giọng nói, nước mắt đã tuôn rơi lã chã:
- Ngươi đúng là tên xấu xa, ta ghét ngươi.
Chỉ muốn nhìn phụ nữ đẹp, nhưng lại không thể chịu được khi thấy phụ nữ khóc, nam tử trong thiên hạ đều có cái tật này, Lâm Vãn Vinh ngắm nhìn khuôn mặt thanh thoát, nhẹ nhàng. Hắn thầm nghĩ, thôi, thôi, lão tử rốt cuộc vẫn là người biết thương hoa tiếc ngọc, liền bùi ngùi thở dài, nói:
- Được rồi, nàng đừng khóc nữa, bộ áo này nàng cũng không cần phải giặt nữa, chúng ta ngồi nói chuyện một chút!
Tiêu Ngọc Nhược giống như là vừa phải chịu ấm ức vậy, chỉ đợi câu nói này của hắn, háo hức ngẩng đầu nói:
- Thật không ?”
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Nàng muốn giống như Lưu Bị ba lần đến lều cỏ sao? Không nể mặt sư cũng nể mặt phật, xem như ta nể mặt nhị tiểu thư vậy.
Tiêu Ngọc Nhược cắn môi đứng dậy, nhưng vẫn nhìn chiếc áo dài đang nổi trên mặt nước, khuôn mặt đã hơi nóng, nói:
- Ta đã nhận lời huynh, nhất định ta sẽ làm được, chiếc áo này để ta mang về giặt rồi sẽ trả lại cho huynh.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Rõ ràng là sẽ đưa cho a hoàn giặt, vậy mà nàng còn nói hùng hồn đến vậy.
Tiêu Ngọc Nhược hừ một tiếng, đúng lúc muốn phản đối hắn, nhưng khi thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, liền cho qua, rồi nàng thở dài, nói:
- Ngươi thật đáng ghét, cũng không biết là có pháp lực gì, hễ ta gặp ngươi là lại mất mặt.
Lâm Vãn Vinh cười, nói:
- Chỉ mất vài phân thôi chứ chưa mất toàn bộ đâu, nàng lo lắng cái gi? Thôi được rồi, nói những chuyện mà chúng ta nên nói đi.
Ý nàng muốn nói đến chuyện chính, Tiêu Ngọc Nhược liền không nghĩ linh tinh, chăm chú nhìn hắn nói:
- Lâm Tam, huynh có cách gì để ứng phó với chuyện liên doanh này?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Đại tiểu thư, thực ra những điều ta nói hôm nay, phần lớn chỉ là ta suy đoán, cái tên họ Đào rốt cuộc là hắn muốn gì, ta cũng không dám nói. Nhưng, đối với công việc làm ăn của Tiêu gia mà nói, nếu cứ tiếp tục tiến hành như vậy, không chỉ khó có thể phát triển được mà còn bị rơi vào tình trạng bế tắc, cứ cho là không tính đến tên họ Đào, thì cũng sẽ có những đối thủ cạnh tranh khác câu kết để đấu với Tiêu gia. Thành thật mà nói, việc làm ăn của Tiêu gia không hề tăng thêm giá trị sau khi nguyên liệu được gia công. Chính là không có gì đặc biệt, mọi người đều có thể làm. Một nhà khi làm lớn lên, thì đều là những nguy cơ đối với Tiêu gia.
Tiêu Ngọc Nhược suy nghĩ vấn đề này đã lâu, giờ nghe những lời của hắn, tuy thật sự nghe rất chối tai, nhưng từng câu từng câu đều là sự thật, nói rất đúng. Đại tiểu thư thở dài, đổi giọng nói:
- Lâm Tam, huynh đã có tầm mắt như vậy, vậy muội sẽ không giấu huynh nưa. Kể từ khi muội tiếp quản công việc của Tiêu gia, muội đã suy nghĩ đến vấn đề này, cũng muốn tiến hành vài cải cách. Nhưng đáng tiếc từ đầu đến cuối đều không có con đường nào tốt, cũng không tìm được cách nào tốt cả. Mấy trăm người của Tiêu gia từ trên xuống dưới, nếu một khi thất bại thì hậu quả thật khó lường.
Lâm Vãn Vinh không cho là đúng, hắn nói:
- Đại tiểu thư, cải cách thì phải trả giá, nếu không cứng tay, chắc chắn sẽ thất bại. Bệnh của Tiêu gia đã đến bước vô phương cứu chữa, cứ cho là không có Đào gia nhúng tay vào, e rằng cũng không chống đỡ được năm, ba năm.
Đại tiểu thư thấy hắn có vẻ coi thường khả năng của mình, trong lòng có chút tức giận, nói:
- Không nhất định đã như vậy. Nếu muội liên doanh với nhà họ Đào, có thể chèo chống được ba đến năm năm là không có vấn đề.
Lâm Vãn Vinh biết nàng đang phản đối, nếu nàng thật sự muốn liên doanh với nhà họ Đào, hà tất phải chạy đến đậy chịu khổ sở để khần cầu mình, chỉ có điều nàng có chết cũng cần sĩ diện.
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, rồi nói:
- Nếu là liên doanh, trong vòng ba năm, Tiêu gia hoặc chuyện ăn mặc không phải lo, sau ba năm, sẽ không còn Tiêu gia nữa. Đến lúc đó, đại tiểu thư cũng đành phải ngoan ngoãn bước vào cổng nhà họ Đào, làm phu nhân nhà họ Đào, không còn hậu duệ của nhà họ Tiêu, đại tiểu thư, muội đến nhà họ Đào, là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, đều là vấn đề cả.
Khuôn mặt Tiêu Ngọc Nhược đỏ ửng lên, rồi liếc nhìn hắn, hư một tiếng không nói câu nào. Lâm Vãn Vinh thở dài nói:
- Đại tiểu thư, muội coi thường bọn người dưới bọn ta, ta cũng không trách nàng, vì nàng lớn như vậy rồi, lễ nghĩa giáo huấn đều đã giáo dục cẩn thận. Nhưng nhị tiểu thư đối với ta vẫn luôn đối tốt, chỉ vì nàng ấy, ta mới muốn giúp đỡ.”
Đại tiểu thư kinh ngạc nói:
- Huynh, huynh không được lôi Ngọc Sương vào.
Vị tiểu thư này vẫn luôn cố chấp không đổi, Lâm Vãn Vinh không có cách nào đành lắc đầu, không thèm để ý đến những lời nàng nói nữa, nói lớn tiếng:
- Đại tiểu thư, Tiêu gia đang đối mặt với tình cảnh khó khăn, muội có nghĩ đến việc thay đổi tình thế không? Ồ, chính là thay đổi mặt hàng.
Đại tiểu thư thở dài nói:
- Nói dễ vậy sao? Tiêu gia chúng ta buôn bán vải vóc đã nhiều năm, vốn liếng đều ở đây, không làm cái này, thì còn làm cái gì nữa?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nói:
- Buôn bán vải vóc tuy có lợi nhuận, nhưng cạnh tranh quá lớn, lợi nhuận ngày càng thấp. Nếu muội không muốn từ bỏ việc buôn bán vải vóc, thì có thể nghĩ đến sản phẩm phụ của tơ lụa, à, ví dụ như khâu vá quần áo.
Đại tiểu thư lắc đầu, nói:
- May vá quần áo, muội cũng suy nghĩ rồi, nhưng bây giờ những tiệm may vá đã nhiều như nấm, về mặt này, chúng ta không có lợi thế lớn.
Lâm Vãn Vinh nói:
- May vá y phục bình thường, Tiêu gia đương nhiên không có lợi thế lớn, nhưng nếu may những bộ y phục đặc biệt, những bộ y phục mà người khác chưa từng gặp, muội thấy thế nào?
Đại tiểu thư Tiêu gia kinh ngạc hỏi:
- Những bộ y phục đặc biệt? Những bộ y phục người khác chưa từng nhìn thấy? Là những bộ y phục như thế nào?
Trong đầu Lâm Vãn Vinh đã có sẵn ý định, nhưng vẫn chưa sắp xếp thành kế hoạch cụ thể, hắn mỉm cười nói:
- Đợi ta nghĩ kĩ trước, ngày mai sẽ bàn bạc kĩ với đại tiểu thư.
Đại tiểu thư khẽ ừ một tiếng, trong lòng nghĩ, nếu đúng là may những bộ y phục đặc biết, đối với Tiêu gia mà nói, thì đây quả là một chủ ý rất hay, không cần phải từ bỏ nghề tơ lụa, ưu thế của Tiêu gia vẫn tiếp tục được phát huy. Chỉ là, đó là những bộ y phục đặc biệt như thế nào mà lại có ma lực lớn đến vậy?
“Lâm Tam, ngày mai công tử nhà họ Đào đó mời ta dự tiệc, để bàn bạc chuyện liên doanh, chúng ta nên có đối sách như thế nào? “ Tiêu Ngọc Nhược nói, đây là lý do thật sự mà ngày hôm nay nàng phải vội vã đi tìm Lâm Vãn Vinh đến vậy.
Chẳng trách vị đại tiểu thư như muội hôm nay chịu nhún nhường đến nịnh bợ ta, hoá ra Đào Đông Thành ngay lập tức đã ra tay, nếu không ngoài dự đoán, thì Đào Đông Thành ngày mai sẽ dồn Tiêu gia để ép
Tiêu gia phải bắt tay với Đào gia.
Lâm Vãn Vinh gật đầu, nói: “Đại tiểu thư, những chuyện này, tự muội phải có đối sách. Tin ta, hay là tin tên Đào Đông Thành, chắc chắn muội đã có chủ ý, ta chỉ nói đến đây.”
Tiêu Ngọc Nhược đương nhiên là hoài nghi thiện chí của Đào Đông Thành, bây giờ đã bàn bạc với Lâm Tam, tuy có chút gợi mở nhưng Lâm Tam chỉ đưa ra một vài gợi ý, nếu chưa nói rõ ràng, ngộ nhỡ hắn không có cách gì, đến lúc đó chọc tức Đào Đông Thành thì chẳng phải sẽ mệt cho Tiêu gia sao?
Lâm Vãn Vinh thấy nàng chau mày suy nghĩ, biết trong lòng nàng đang đắn đo, cũng không ép nàng, liền nói: “Đại tiểu thư, suy nghĩ kĩ là đúng, nếu chỉ một bước đi sai, thì cái giá phải trả là cả Tiêu gia, muội cần phải suy nghĩ cho kĩ.”
Tiễn Tiêu đại tiểu thư cũng đã là giờ cơm tối, ăn vội bữa cơm, Lâm Vãn Vinh rút chiếc bút lấy từ chỗ Xảo Xảo ra, đi tìm một tờ giấy, bắt đầu viết viết vẽ vẽ lên đó, lại không ngừng tẩy sửa, chốc chốc lại chau mày đăm chiêu, chốc chốc lại mỉm cười sảng khoái, nụ cười có chút ám muội.