Mọi người còn đang suy nghĩ, thấy thật khó để tìm ra câu ứng đối, thì một tên tiểu tử trong trang phục gia đinh bước ra. Đợi tới khi thấy được cây bút hắn cầm trong tay, tất cả đều lắc đầu cười, đó mà là bút sao, rõ ràng là một cái que mà.
Tên gia đinh kia viết xong, ánh mắt của mọi người vừa nhìn lại, đã thấy nét bút như rồng bay phượng múa, bảy chữ được viết trên giấy trắng không ngờ giống hệt vế trên của câu đối, cũng là “Trường trường trường trường trường trường trường”.
- Vị nhân huynh này, ngươi đem vế trên của câu đối ra sao chép lại một lượt, là ý gì vậy?
Một sĩ tử liền hỏi.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc đáp:
- Viết lại thế nào? Vị huynh đài này e rằng không hiểu được ý tứ trong đó rồi.
Vài sĩ tử khác nhịn không được gọi:
- Xuống đi, xuống đi, ở đó mà làm mất thời gian, câu đối này là để cho ngươi đối sao?
Lâm Vãn Vinh không để ý tới bọn họ, nhìn sang lão già nọ hỏi:
- Lão tiên sinh thấy thế nào?
Lão giả cười ha hả một tràng rồi đáp:
- Vị tiểu ca này, ngươi tuyệt không phải thực sự là đem vế trên của câu đối sao chép lại một lượt sao?
Trời, mấy từ này lão tử ngày nhỏ học ngữ văn nghiền ngẫm mãi, lão già cũng có chút thâm sâu nhưng làm sao mà hiểu được ẩn thuật bên trong. Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Lão tiên sinh nếu cho rằng đó là sao chép, thì chính là sao chép. Văn chương thiên hạ vốn dĩ là một bản sao chép lớn , ta tại sao lại không chép chứ.
Lão già vuốt râu cười:
- Vị tiểu ca này quả nhiên có chút đạo hạnh, nếu là như vậy, mời tiểu ca đem câu đối này đọc lại một lần, chỉ cần đối được, lão hủ đương nhiên đem bức “Tây hồ yên vũ đồ“ này tặng cho tiểu huynh đệ.
Lâm vãn vinh liền nói:
- Câu trên là: trường trướng trường trướng trường trường trướng. Câu dưới là: trướng trường trướng trường trướng trướng trường. Đọc ngang thành: trướng trường trường trướng*. Xin hỏi lão tiên sinh, ta đối có được không?
Lão già liếc mắt nhìn hắn , cười đáp :
- Lão hủ đã đi khắp các tỉnh thành, ra câu đối này cũng hơn mười lần, ngày hôm nay mới có người đầu tiên đối được. Tiểu ca nhất định không phải người tầm thường.
Mọi người nghe Lâm Vãn Vinh đọc xong câu đối, nhất thời đều giật mình hiểu ra, đây hóa ra là câu đồng nghĩa, trường trướng trướng trường (mênh mông nước dài, nước dài mênh mông). Ý tả thủy triều, cùng với “Tây hồ yên vũ đồ” này hợp cảnh hợp đề, mười phần thích hợp.
Câu đối này tìm được thì khó, nhưng nói ra rồi lại thấy chẳng đáng một xu. Cả đám sĩ tử đều cảm thấy ảo não , sự tình đơn giản như vậy, ta sao lại không nghĩ tới, để cho tên gia đinh nhỏ nhoi đó lấy được bức “Tây hồ yên vũ đồ”.
Đại tiểu thư cũng giật mình hiểu ra, ngó Lâm Tam nhịn không được che miệng cười, tên này hẳn là đã sớm nghe qua câu đối đó, khó trách lại nắm chắc như vậy.
Lão già cười ha hả:
- Tiểu ca có tài học như vậy. Bức “ Tây hồ yên vũ đồ “ này cũng xem như là tặng đúng người. Tiểu ca xin vui lòng nhận lấy.
Lão già đó cũng thật có tài , bức tranh mưa khói này thuần túy là vẽ cảnh, mười phần rất tự nhiên, chính là loại tranh có thể làm thanh tâm tĩnh khí, khả năng là bán được giá cao. Lâm Vãn Vinh cười hì hì đang muốn tiếp nhận thì nghe có sĩ tử nói:
- Lão tiên sinh, bọn ta không phục.
Lão già ngạc nhiên hỏi:
- Các ngươi có gì không phục?
Một người trong đám sĩ tử đáp:
- Câu đối đó tuy là ngàn phần tuyệt diệu , nhưng ứng đối như vậy là dùng tiểu xảo, cho nên bọn tại hạ mười phần không phục. Lão tiên sinh, bức “ Tây Hồ Yên Vũ đồ “ này không phải vật tầm thường , bọn tại hạ có lòng chiêm ngưỡng. Xin thỉnh lão tiên sinh ra đề khác , bọn tại hạ sẽ hết sức đối lại.
Lão giả cười nói :
- Nói mà không giữ lời, sao làm người sao nổi? Lão hủ từng nói qua, chỉ cần đối được câu đối này, bức “Tây hồ yên vũ đồ” sẽ tặng cho người đó . Hiện tại vị tiểu ca này đã đối được , ta sao có thể nuốt lời ?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, lão nhân này quả thật có chút nghĩa khí. Với tình hình thế này, bức “Tây hồ yên vũ đồ” đó, ta nhất định phải bán giá cao để không thiệt thòi cho ngươi.
Lão giả liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, rồi nói tiếp:
- Bất quá nếu các vị tài tử học sĩ có nhã hứng như vậy, lão hủ cũng mười phần vui mừng. Thế này đi, mời vị tiểu ca đã lấy được bức họa ra một câu đối , chỉ cần trong các vị có người đối được , lão hủ tại đây sẽ vẽ lại một bức Tây hồ yên vũ đồ. Lão hủ có thể bảo đảm, ý cảnh phong vận của hai bức tranh này hoàn toàn khác nhau. Các vị có thể yên tâm.
Trên mặt lão già hiện ra vài nét kiêu ngạo , tựa hồ như mười phần tin tưởng vào tài vẽ của bản thân. Cùng thời gian, ở cùng địa điểm, vẽ ra hai bức tranh Tây hồ yên vũ đồ , còn phải có ý cảnh phong vận hoàn toàn khác nhau. Đây là ý gì thì mọi người ở đây đều chưa thật hiểu rõ, nhưng không ai hoài nghi năng lực của lão già. Chỉ nhìn phong thái nhàn nhã của lão khi mới rồi hoàn thành bức họa đó cũng biết lão tất nhiên chưa xuất ra toàn lực. Hơn nữa, cho dù hai bức “Tây hồ yên vũ đồ” có giống hệt nhau, bằng vào kĩ năng bút pháp của lão già, thì cũng là món hàng có giá rất cao, cũng là bảo bối của những kẻ yêu tranh.
Chúng học sĩ vui vẻ ưng thuận. Lão già nhìn Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Tiểu ca , chẳng biết lão hủ mạo muội thỉnh cầu , tiểu ca có thể nể vài phần mặt mũi không ?
Không đưa tay đánh người có thành ý. Hơn nữa, lão già này thái độ mười phần hữu hảo, Lâm Vãn Vinh đối với lão cũng có vài phần hảo cảm. Hắn cười đáp:
- Lão trượng đã lên tiếng, tiểu tử sao có thể từ chối? Bất quá thưa lão tiên sinh , nếu vế đối ta đưa ra không ai đối được, có phải là bức họa thứ hai cũng phải đưa cho ta chứ.
Đại tiểu thư nghe được cười thầm, tên Lâm Tam đó đúng là không bao giờ chịu thua thiệt, một câu nói đó, lập tức đưa hắn vào thế bất bại: có người đối được, với hắn không có gì tổn thất, nhược bằng không ai đối nổi, hắn sẽ lấy luôn bức “ Yên vũ đồ “ thứ hai. Người này đúng là xảo trá , hắn tất nhiên sẽ không đưa ra vế đối đơn giản , đám sĩ tử này cũng thê thảm quá, sao có thể đấu lại với người không có việc xấu gì không làm như hắn chứ.
Lão già cười lớn, hào sảng nói:
- Tiểu ca cứ hết sức xuất chiêu, nếu như không ai đối được , đừng nói là một bộ, mà mười bộ lão hủ cũng có thể vẽ ra.
Cóc ngáp phải ruồi**, khẩu khí lớn thật nha, ta đem bốn vế đối treo ở Thực Vi Tiên, còn không phải không ai có thể đối nổi sao. Bất quá hôm nay bất quá lão già ngươi có một chút ý tứ , cho ngươi chút thể diện, ra vế đối đơn giản thôi .
Lâm Vãn Vinh chậm rãi bước vài bước rồi cười nói:
- Hôm nay nếu là chơi câu đồng nghĩa, thì tiểu tử cũng xin tự bêu xấu, mạnh dạn ra một câu đồng nghĩa nha.
Ngày trước chỉ có tài tử hỏi người khác , hôm nay ngược lại đến phiên lão tử ta hỏi các ngươi. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc một tiếng, lấy ra bút ra, lúc này có vài sĩ tử vội vàng mang giấy trắng tới , Lâm Vãn Vinh khẽ cười, hạ bút viết: “Hải thủy triêu triêu triêu triêu triêu triêu triêu lạc.”
Vế đối này là vế đối ngày trước học ngữ văn ở trung học Lâm Vãn Vinh thích nhất, nói liến thoắng đùa bỡn chính là hợp với tính của hắn, sao lại không vui?
Thấy Lâm Vãn Vinh viết ra những chữ đó, mọi người đều rơi vào trạng thái trầm ngâm, Đại tiểu thư và lão già kia cũng không ngoại lệ . Có câu đối trước ở đó, mọi người đều biết đây là vế đối từ đồng nghĩa, nhưng ngắt câu thế nào, đọc thế nào, đều là một loại học vấn nghiêm chỉnh, phần đông mọi người còn chưa biết đọc vế đối đó lên như thế nào, chứ đừng nói là tìm ra vế đối.
Đại tiểu thư thoáng cười, suy nghĩ trong chốc lát đã biết phải đọc vế đối như thế nào , nhưng lại không thể tìm ra vế dưới . Nàng nhịn không được mỉm cười liếc mắt nhìn Lâm Tam . Người này tính tình cổ quái , cũng không biết học từ đâu ra mấy thứ tạp văn, câu đối kỳ quặc như vậy.
Lâm Vãn Vinh vui vẻ nhìn bốn phía, xem ra ngoại trừ Đại tiểu thư và lão giả kia có chút manh mối , các sĩ tử khác đều chau mày nhăn trán, hiển nhiên là không tìm ra cách đối.
- Có người nào đối được không?
Lâm Vãn Vinh cười hỏi. Làm khó mấy tên sĩ tử , trong lòng hắn thật sảng khoái. Các ngươi cái gì mà ngâm thơ, ứng đối, lão tử hôm nay cho các ngươi biết thế nào gọi là nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên****, để các ngươi bớt mắt để trên đỉnh đầu, tưởng rằng quả đất rời xa các ngươi thì sẽ không quay nữa.
Các sĩ tử đều á khẩu, mới vừa nói tên gia đinh này dùng tiểu xảo, bây giờ đến phiên mình, ngay cả tiểu xảo cũng nhìn không ra, thi thư gì cũng bỏ đi hết.
Thấy không người nào trả lời , Lâm Vãn Vinh cười lớn ngó lão già kia hỏi:
- Lão tiên sinh , nếu là không người nào trả lời, tại hạ thu nhận bức “ Tây hồ yên vũ đồ “ thứ hai luôn nhé.
Lão giả vội vàng nói:
- Chậm đã chậm đã , tiểu ca vui lòng cho lão hủ suy nghĩ thêm lần nữa.
Lão nhân này thái độ mười phần thật tốt, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ , người như thế mới là người có kiến thức và học vấn, đối với người khiêm tốn lễ nghĩa, bình dị gần người, lịch duyệt phong phú, tài học đó, phong độ đó, khí thế đó, đám cẩu tài tử mặt trắng này làm sao mà so sánh nổi .
Lâm Vãn Vinh mỉm cười đáp :
- Không sao, không sao, lão tiên sinh cứ từ từ suy nghĩ.
Đại tiểu thư tiến lên kéo ống tay áo hắn:
- Thấy được thì hãy dừng tay, lão tiên sinh này là người tốt bụng nhân ái, ngươi đừng làm khó lão.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu, nghiêm mặt đáp:
- Đại tiểu thư , nàng sai rồi , ta không phải là làm khó lão, mà là tôn trọng lão.
Đại tiểu tư sửng sốt một thoáng, rồi có điểm hiểu ra, với những người như lão già này, ngươi có thể đề xuất ra vấn đề làm khó lão, đối với bản thân lão mà nói, chính là lạc thú lớn nhất, cũng là sự tôn trọng chân chính.
Đại tiểu thư lườm hắn, cười nói:
-Tuy ngươi giỏi như chỉ cái trò xảo biêtn, nhưng xem ra cũng thông tình đạt lý.
Lâm vãn Vinh thấy Đại tiểu thư má phấn ửng hồng, khuôn mặt như hoa , thân hình và dáng vẻ kia so với hoa đào tháng ba còn xinh đẹp hơn ba phần, tim lập tức đập nhanh hai nhịp. Thầm nghĩ : “gần đây sao vậy, kháng lực đối với tiểu nữ này tựa hồ càng ngày càng kém đi , cứ thế này, thêm vài ngày nữa, chỉ sợ lão tử cũng là cam tâm tình nguyện để nàng làm cho điên đảo.”
Đại tiểu thư thấy gã trố mắt nhìn mình, trong lòng run lên , hai má đỏ hồng, khẽ quát:
- Nhìn gì mà nhìn , nhìn nữa ta móc hai con mắt của ngươi ra giờ.
- Móc ra rồi vẫn tiếp tục nhìn.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói.
- Vô lễ ! ta chưa từng thấy qua kẻ nào vô lại như ngươi
Đại tiểu thư không chịu nổi ánh mắt của hắn, vội vàng lùi lại hai bước, nhìn đi nơi khác nói tiếp:
- Ngươi còn khinh bạc như vậy nữa , ta sẽ không thèm để ý đến ngươi.
Trời, lý do như vậy cũng được sao, chỉ là thấy Đại tiểu thư trên mặt có đôi chút giận tái đi, nên hắn biết da mặt nữ hài tử này quá mỏng , không thể chọc ghẹo hết cỡ một lần được, phải làm từ từ tích lũy. Mỗi ngày trêu một chuyện, để lực đề kháng của nàng bất tri bất giác yếu đi, rồi mới phá đi phòng tuyến của nàng.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc. Đại tiểu thư thấy thần sắc hắn đê tiện dâm đãng, bị dọa một trận, vội vàng rời xa gã vài bước, tim đập loạn xạ, ánh mắt của tên ác nhân này thật làm người khác chán ghét.
Lâm Vãn Vinh còn đang có suy nghĩ dâm ô trong đầu thì chợt nghe lão già kia vỗ mạnh hai tay, vui vẻ hô lên:
- Có rồi !
Thanh âm lão rất to, làm cho mọi người đang chìm trong suy nghĩ phải một phen giật mình. Lão già này mặt đầy vẻ hưng phấn, tay lấy bút ra, viết xoẹt xoẹt bên dưới vế đối của Lâm Vãn Vinh một hàng chữ lớn: “Phù vân trường trường trường trường trường trường trường tiêu.***
Lâm Vãn Vinh sửng sốt một thoáng, lão già này, đúng là có tài nha, vế đối đó cực kỳ chuẩn, cứ như là một đôi vế đối trời sinh.
Mọi người thấy lão già đó xuất ra vế đối, thầm thở dài một hơi, cũng là có mấy phần thất vọng, giấc mộng giật được bức “Tây hồ yên vũ đồ” kia thế là hoàn toàn tan vỡ.
Lão già mặt đầy nét hoan hỉ, vội nhìn sang Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Tiểu ca , ngươi thấy vế dưới thế nào?
Lâm Vãn Vinh thấy lão hai bên thái dương tái nhợt, nhưng lúc này vui mừng như một đứa trẻ nhỏ, bèn gật gật đầu cười đáp:
- Lão tiên sanh tài cao , tiểu tử bội phục vô cùng.
- Không, không, không!
Lão giả lắc đầu nói tiếp:
- Tiểu ca ngươi có thể đối cảnh mà xuất ra, đem vế đối khi trước lồng vào trong vế đối này, mà luật từ đồng nghĩa vẫn giữ nguyên, đó mới thật sự là tài cao.
Phải nói thầy dạy ngữ văn thật giỏi thật, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc một tiếng, phải nói lão tử học quá giỏi mới phải. Hắn căn bản không biết hai chữ “vô sỉ” viết như thế nào. Bất quá công phu vỗ mông ngựa của lão già đó mười phần thành thục. Lâm Vãn Vinh cười ha hả đáp:
- Lão tiên sinh quá khen rồi, thật không dám, không dám.
Mọi người thấy hai người họ khen qua khen lại lẫn nhau, nhưng vẫn không rõ là hai vế trên dưới rốt cuộc nên đọc như thế nào, có điều xấu hổ không dám hỏi, chỉ đành nghe hai người nói chuyện.
Lão già hưng phấn bừng bừng:
- Ta trước đây cùng người vẽ vời, chưa từng để lại ấn ký, không ngờ bên hồ hôm nay, trên cầu gặp được tiểu huynh đệ nhân tài như vậy, cũng thật xứng tri kỷ, nói không chừng phải phá lệ thôi.
Lâm Vãn Vinh cười đáp:
- Lão tiên sinh quá khen, kỳ thật bức tranh của tiên sinh mười phần tuyệt vời, hẳn phải bán được…
Đại tiểu thư vội vàng trừng mắt nhìn hắn, Lâm Vãn Vinh nhất thời tỉnh ngộ, ài , nhất thời thống khoái thiếu chút nữa là buộc miệng nói bậy .
Lão già cười nhẹ hỏi:
- Tiểu huynh đệ không phải là muốn mang tranh ta vẽ đem ra ngoài bán chứ?
Trời, đúng là gừng càng già càng cay, Lâm Vãn Vinh trong lòng kỳ quái, lão già này thật sự không đơn giản nha. Hắn ngượng nghịu cười đáp:
- Lão tiên sinh trượng nghĩa như vậy, tiểu tử nếu như nói lời không thật với ngài, thì là bất kính. Không dám dấu lão tiên sinh, loại người như ta đối với thơ họa đều chỉ có nửa phần học vấn. Bức họa này để chỗ ta cũng là lãng phí, không bằng mang ra bán, bán cho người chân chính biết thưởng thức, đó không phải là hai bên đều có lợi sao?
Văn nhân thi sĩ của thời đại này, đối với tác phẩm của mình mười phần coi trọng, phần đông đều không muốn tác phẩm của mình có liên hệ gì tới tiền bạc, bởi vì họ cho rằng làm như vậy sẽ lây nhiễm mùi vị tiền đồng xấu xa, cũng là hạ thấp giá trị của chính mình. Đại tiểu thư nghe xong lời Lâm Vãn Vinh nói trong lòng run sợ, thầm nghĩ, tên tiểu tử này bình thường cũng là người tinh ý, sao hôm nay lại lỗ mãng như vậy.
Đại tiểu thư nhìn người tuy cũng có chút kiến thức, nhưng so sao nổi với Lâm Vãn Vinh. Lâm Vãn Vinh thấy lão nhân đó quần áo hoa lệ, nhưng thần thái rất bình thản, cho nên không muốn che giấu sự thật, trực tiếp nói thẳng với lão.
Lão già sang sảng cười nói :
- Tiểu ca quả nhiên là người thành thật, lão hủ mười phần bội phục. Nếu như bức họa này có thể biến thành vàng bạc, đó cũng là một việc rất tốt. Buôn bán, việc buôn bán đều là có thể biến đồ vật biến thành ngân lượng. Nếu như người trong thiên hạ đều có suy nghĩ như tiểu ca, nước đại Hoa ta còn lý do gì mà không hưng thịnh nữa nào?
Một câu nói thật làm Lâm Vãn Vinh vui mừng, nghe ý tứ trong lời nói của lão già thì không những không lấy làm xấu hổ, mà ngược lại là vui vẻ, tựa hồ là đối với buôn bán không có phản cảm bài xích, chuyện này quả là hiếm thấy .
- Tiểu huynh đệ, ngươi làm nghề kinh doanh sao?
Lão giả hỏi .
Lâm Vãn Vinh gật đầu. Lão già đó mỉm cười:
- Ngươi nếu như là người buôn bán ở Giang Nam, nói không chừng chúng ta còn có cơ hội gặp lại. Ngày hôm nay ấn ký của ta lại càng phải để lại.
Lão đưa tay ra viết bốn chữ nhỏ lên góc của bức tranh “Tây hồ yên vũ đồ”, rồi mỉm cười quăng bút, rời đi.
Chà, lão nhân này bước đi thật tiêu sái, Lâm Vãn Vinh nhìn dáng ông ta thầm nghĩ, rồi lại chăm chú nhìn “Yên vũ đồ”, trên đó bốn chữ nhỏ “Sơn Âm Từ Vị” nét mực còn chưa khô.
Sơn Âm thì Lâm Vãn Vinh cũng biết, chính là Thiệu Hưng sau này, nhưng Từ Vị này là ai? Không chỉ có bút pháp tuyệt diệu mà còn là nhất lưu cao thủ trên chiếu đối. Lâm Vãn Vinh trong lòng có điểm tiếc nuối, vốn hắn có thể lấy được hai bộ Tây Hồ yên vũ đồ, chỉ là lão nhân này thực sự có chút bản sự, vừa rồi đối chuẩn được câu đối đó, tiếc là có một bộ Yên Vũ đồ thôi à.
Lâm Vãn Vinh nhìn bốn chữ “Sơn Âm Từ Vị” không chút cảm giác nhưng đám sỹ tử bên cạnh lại kinh hãi thốt lên:
- Sơn Âm Từ Vị? Ông ta là Văn Trường tiên sinh, Văn Hoa điện Đại học sỹ Từ đại nhân.
Tiêu đại tiểu thư vội vàng đi tới, nhìn thấy mấy chữ nhỏ đó hoan hỉ nói:
- Chính là Từ đại nhân Văn Trường tiên sinh.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh có chút hồ đồ liền hỏi:
- Đại tiểu thư, ngươi nói người này là Từ đại nhân hay Văn Trường tiên sinh gì đó, rốt cuộc ông ta là thần thành phương nào?
Đại tiểu thư liếc mắt nhìn hắn:
- Ngươi vừa mới cùng người ta ngâm thơ đối chữ, làm ta tưởng rằng ngươi là ngươi có chân tài thực học, không ngờ cả Văn Trường tiên sinh cũng không nhìn ra, Sơn Âm Từ Vị ấy tự Văn Trường.
“Từ Văn Trường*?” Lâm Vãn Vinh nhất thời hưng phấn nhảy dựng lên. Trời, danh tự này khá nổi tiếng, khi còn nhỏ xem truyện tranh chẳng phải có “Từ Văn Trường thông minh” sao, lại còn có cái gì “Văn Trường đấu Nghiêm Tung”, đúng là đại tài tử này rồi.
Kích động một hồi, Lâm Vãn Vinh tỉnh táo lại, đây là một thế giới hoàn toàn khác, từ Hán Sở trở về sau lịch sử đã thay đổi triệt để, không còn cái gì Đường, Tống, Nguyên Minh, Thanh cũng không có Nghiêm Tung gian tướng. Từ Văn Trường của đời trước tuy tài hoa hơn người nhưng cả đời cũng u sầu bất đắc chí, căn bản không từng làm cái gì đại quan mà nay xuất hiện trước mắt mình một Từ Văn Trường, lại là Văn Hoa điện đại học sỹ của Đại Hoa triều, một chức quan cực phẩm.
Cho nên đây hoàn toàn là hai người khác nhau, điều giống nhau duy nhất có lẽ là họ cùng tên là Từ Vị, đều có chân tài thực học không ai sánh bằng. Dòng trôi vô tận của lịch sử dù chảy theo những hướng khác nhau nhưng ngẫu nhiên cũng nổi lên hai đoá hoa lộng lẫy giống nhau, Từ Vị này là một trong đó.
- Ngươi biết Từ đại nhân không?
Đại tiểu thư nghe thấy giọng điệu của Lâm Vãn Vinh liền do dự hỏi.
- Đại tiểu thư bỡn cợt ta chắc. Ta làm sao mà biết được một nhân vật tầm cỡ như vậy được?
Lâm Vãn Vinh cười nói, Văn Trường này cũng chẳng phải Văn Trường kia nhưng trong lòng hắn tuyệt đối cũng là một danh nhân mà lại trùng ba chữ Từ Văn Trường ấy. Do đó Lâm Vãn Vinh cực kỳ có hảo cảm với ông ta.
Đại tiểu thư ngẫm lại thấy cũng đúng, vừa rồi hai người vừa mới đàm thi luận đạo hồi lâu nhưng bộ dạng không có vẻ gì là quen biết, nàng bèn nói tiếp:
- Văn Trường tiên sinh là kẻ sỹ có tài học nhất thiên hạ. Năm ấy khi Hoàng thượng chưa đăng cơ thì ông ta là đệ nhất mưu sỹ trong phủ, bây giờ đã thụ phong đại học sỹ thủ tịch Văn Hoa điện, kiêm Thượng thư bộ hộ. Thư pháp và các tác phẩm hội hoạ của ông ta luôn không đề tên, cho nên dân gian chỉ có thể dựa vào bút pháp nét vẽ mà phán đoán thật giả. Hôm nay bức Tây Hồ yên vũ đồ thực ra là ông ta phá tiền lệ mà đề ấn giám, chính là bức duy nhất trong thiên hạ, dù ngàn vàng cũng khó mà cầu được. Ta không nghĩ ngươi lại có vận tốt như thế, gặp được quý nhân ấy.
Bức Tây Hồ yên vũ đồ này là hoạ quyển duy nhất mà Từ Vị đề chữ ký sao? Chà, không biết đáng giá bao nhiêu nhỉ? Trong lòng Lâm Vãn Vinh cười lớn, bỗng lại nghĩ Từ Vị ấy chấp chưởng Bộ Hộ, chẳng phải là chuyên quản tiền lương sao? Cũng khó mà trách ông ta có kiến thức như vậy với việc buôn bán.
Hắn suy nghĩ một hồi đột nhiên nói:
- Đại tiểu thư, như vị Từ đại nhân này chấp chưởng Bộ Hộ thì phải ở kinh thành mới phải, sao lại xuất hiện ở bên Tây Hồ được? Sao lại có thể nhàn nhã thảnh thơi đến vẽ Tây hồ yên vũ đồ nữa?
Đại tiểu thư cũng là người mẫn tiệp, nghe vậy nói:
- Lâm Tam, ý ngươi là Từ đại nhân ấy tới tham gia thương hội thường niên của Giang Chiết (Giang Tô và Chiết Giang) sao?
Lâm Vãn Vinh gật đầu đáp:
- Đại tiểu thư nàng cũng đã nói qua, Giang Chiết này là thương hộ đứng đầu cả nước, địa vị không đâu sánh bằng. Hội hàng năm đều có nhân vật tai to mặt lớn ở kinh thành đến dự, năm nay tất nhiên cũng không có ngoại lệ. Bây giờ thế nào mà Từ đại nhân lại tình cờ xuất hiện ở ven Tây Hồ này, ngoại trừ việc này ra, ta khó mà nghĩ được có sự kiện gì có thể kinh động đến đại giá của ông ta?
Đai tiểu tư vui mừng nói:
- Nếu ngươi nói đúng, Lâm Tam, dựa vào sự yêu thích của Từ đại nhân đối với ngươi, Tiêu gia chúng ta chắc chắn có thể bị quở trách ít đi chút.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Đại tiểu thư, ngươi chớ cao hứng quá sớm, hiện tại chỉ là phán đoán của chúng ta. Từ đại nhân ấy đến Hàng Châu vì mục đích gì, chúng ta vẫn chưa rõ đâu.
Đại tiểu thư quả quyết:
- Lần này chắc là không sai, ông ta đến đây nhất định là vì chuyện của hai thương hội. Giao hảo của ngươi và ông ta có thể thực sự là một chuyện tốt.
- Giao hảo?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Đại tiểu thư của ta ơi, ta cùng ông ta chỉ nói chuyện dăm câu, đối câu đối mà thôi, sao nói giao hảo được. Ông ấy nghe ta muốn bán bức hoạ, không tức giận phùng mang trợn mắt là ta đã phải niệm A di đà phật cảm tạ rồi.
- Không đúng rồi.
Đại tiểu thư mỉm cười:
- Ngươi không biết tính cách của Từ đại nhân rồi. Bình thường ông ấy đối với người khác cực kỳ nghiêm khắc, càng không dễ dáng khen một ai đó. Hôm nay đối với ngươi như thế là ngươi đã lọt vào mắt xanh của ông ta rồi đó. Vào hội năm nay, ông ấy chắc sẽ không làm khó chúng ta. Lần này, ngươi định bán hay không bán bức hoạ đó vậy?
- Bán, đương nhiên bán.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Một bức hoạ càng đẹp giao cho ta thì càng không phí, thay vì huỷ hoại những nét đẹp của nó không bằng bán cho người hiểu biết. Như thế mới có thể phát huy hết giá trị chứ.
Đại tiểu thư gật đầu, lời của Lâm Tam thực sự có vài phần đạo lý.
Không tưởng được thật không thể tưởng được, du ngoạn Tây Hồ lại gặp một vị đại thần Thương thư Bộ Hộ Từ Vị, rồi còn đối lại câu đối của ông ta mà nhận được tranh. Bức hoạ này cũng rất có giá nữa chứ. Lâm Vãn Vinh cười với Đại tiểu thư:
- Thích rong chơi cũng không nhất định là chuyện xấu a! Xem coi, hôm nay chúng ta vớ món hời rồi đó.
Đại tiểu thư liếc nhìn hắn mỉm cười:
- May mà hôm nay trong miếu ta đốt giấy dâng hương, nên ngươi mới gặp may thế đó.
- Ngươi đem vàng hương dâng Bồ Tát à?
Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Không bằng dâng cho ta, ta có thể là Bồ Tát sống a.
Đại tiểu thư cất đôi chân nhỏ nhắn đi lên trước, đột nhiên quay đầu lại nói:
- Ngươi thực là đồ hợm hĩnh quả chẳng sai.
Nói rồi nàng khẽ che cái miệng nhỏ nhắn đang cười.
Tô đê tuy dài, hai người cười cười nói nói, rúc ra rúc rích nên cũng đi rất nhanh, khi đến cuối Đại tiểu thư nghĩ đến một chuyện liền quay sang nói:
- Lâm Tam, ngươi và Từ đại nhân đối câu đối đó nhưng ngươi còn chưa nói cho ta rõ.
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Đại tiểu thư thông minh như vậy, sao lại không minh bạch nhỉ?
Đại tiểu thư hừ một tiếng rồi nói:
- Cũng không biết ngươi lấy ở đâu những từ này, rất hiếm thấy. Ta đâu phải cái gì cũng biết được.
Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng dài khiến Đại tiểu thự đỏ mặt, nàng vội nói:
- Mau nói cho ta đi.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Câu đối đó thực sự cũng không đáng một xu. Vế trên là: hải thủy, triều triều, triêu triêu triều, triêu triều triều lạc. Vế dưới là: phù vân, trướng trướng, trường trường trướng, trường trướng trường tiêu.
Đại tiểu thư suy nghĩ một chốc rồi thở dài:
- Văn Trường tiên sinh, thiên hạ đệ nhất tài học, thực là danh bất hư truyền.
- Này, Đại tiểu thư, ngươi có thể khen ta một chút được không?”
Lâm Vãn Vinh bất mãn nói:
- Ta không chỉ đối được câu đối mà thiên hạ đệ nhất học sỹ ra mà còn ra được câu đối làm khó ông ta, khiến ông ta thiếu chút nữa không đối được. Đệ nhất học sỹ ấy cũng luôn mồm khen ta. Nàng đã cho Từ tiên sinh nào là thiên hạ đệ nhất, nào là thiên hạ đệ nhị mà không thể phong cấp cho ta sao?
“Ối?” Đại tiểu thư ngạc nhiên nói:
- Nguyên là ngươi nghĩ mình được thiên hạ đệ nhị à? Ta còn chuẩn bị phong ngươi và Văn Trường tiên sinh cùng là thiên hạ đệ nhất cơ, ha ha.
Nàng nói xong tiện tay kéo ống quần, cười khanh khách rồi đi về phía trước.
Ôi trời! nàng ta vừa khiêu khích ta kìa. Lâm Vãn Vinh nhìn bóng dáng thanh xuân tràn trề nhựa sống của Đại tiểu thư bỗng có một loại cảm giác. Đại tiểu thư tựa như đang dần thay đổi. Nếu nói trước kia như là phụ nữ ba mươi u uất thì giờ ngày càng giống như thiếu nữ mười mấy tuổi vậy.
Thời tiết giờ đã là thu đông, Tây Hồ thập cảnh cũng chỉ có thể thưởng ngoạn được mấy chỗ, hồ thu phẳng lặng. Đoạn Kiều, tàn tuyết bây giờ còn chưa có thấy, đi về phía nam không tới canh giờ, tiện đường chỉ có Linh Ẩn Tự.
Linh Ẩn tự đặt tại đây, nghe nói là do một tăng nhân nước ngoài đến Hàng Châu, gặp núi non kì tú nơi đây, nhận định nơi đây “Tiên linh sở ẩn( nơi tiên ở ẩn)” bèn dựng chùa ở chỗ này, gọi là Linh Ẩn.
Linh Ẩn tự có chín lâu, mười tám các, bảy mươi hai điện phù, tăng chúng đạt hơn ba ngàn, đứng đầu các chùa ở Giang Nam, kiến trúc hùng vũ của Linh ẩn tử được liệt vào ngũ sơn chi thủ viện (được coi là chùa đứng đầu tại ngũ sơn), dương danh thiên hạ.
Lúc Đại tiểu thư mang mấy người tới Linh Ẩn tự, vào chính lúc hương khói tế lễ nghi ngút, khách tới dâng hương đi di lại lại tấp nập, mắt thường không đếm xuể.
Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua tòa cổ tháp nổi tiếng thiên hạ này, Linh Ẩn tự quả thật đúng với ý tứ của “Ẩn”, cả một ngôi tự hùng vĩ ẩn sâu trong một mảng xanh của rừng rậm và dòng suối trong lành bên Tây Hồ.
Gió thổi lồng lộng ngược lên trên. Tại Thanh Lâm động, những giọt nước từ trên các vách đá nhỏ xuống hình thành nên một thạch nhũ động. Qua bao thời đại đã khắc lên trên đá nơi đây những bức tượng nặng mấy trăm tấn. Đồ sộ nhất, phải kể tới tượng di lặc phật cởi trần đang tươi cười.
Đại tiểu thư tuy đã nhiều lần đến Hàng Châu nhưng đến Linh Ẩn Tự cũng là lần đầu, thấy quy mô hùng vĩ như vậy của chùa, hương khói nghi ngút không khỏi ngó quanh thán phục:
- Giang Nam đệ nhất tự quả nhiên danh bất hư truyền.
Lâm Vãn Vinh đối với thắp hương bái phật không có nhiệt tâm lắm nhưng thấy đại tiểu thư hưng phấn như thế liền nói:
- Như thế đi, đại tiểu thư nhanh đi vào đi, cúng vái thắp hương đốt giấy (mả), cầu quẻ tốt mới đúng.
Đại tiểu thư nghe ra ý tứ của hắn liền hỏi:
- Ngươi không vào cùng chúng ta sao?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta đi xung quanh Linh Ẩn tự này một vòng trước, sau đó sẽ đi tìm các ngươi.
Đại tiểu thư gật đầu không nói thêm gì nữa, rồi dẫn ba người vào chùa
Lâm Vãn Vinh đi dạo một vòng bên ngoài, nhàm chán vô vị, lén nhìn nữ thí chủ dâng hương cũng không có gì hay ho. Đang định tiến vào chùa, lại thấy một người đứng trong một khoảng rừng trúc thanh u ở xa xa, người nọ chậm rãi ngâm:
Quế tử nguyệt trung lạc
Thiên hương vân ngoại phiêu.
Môn la đăng tháp viẽn
Khô mộc thủ tuyền diêu.
Sương bạc hoa canh phát
Băng khinh diệp vị điêu.
Túc linh thượng hà dị
Sưu đối địch phiền hiêu.
Đãi nhận thiên thai lộ
Khán dư độ thạch kiều.**
Dịch thơ:
Trong trăng lơ lửng quế,
Ngoài cõi phất phơ hương.
Trên tháp dây mây mọc,
Bên khe máng nước tràn.
Sương bay hoa vẫn nở,
Băng nhẹ lá chưa tàn.
Trăm tuổi có chi lạ,
Tìm thơ để ý nhàn.
Cảnh tiên đang mở lối,
Cầu đá đợi người sang.
(Cao Thanh Tự)
Tuyệt, người này đúng là một tao nhân. Người ở thời đại này, thấy thắng cảnh liền ngâm vài câu thơ, xem như một thú vui tao nhã.
Rừng trúc yên tĩnh, bốn phía có hơn mười đại hán đứng coi, thần sắc cảnh giác quan sát xung quanh. Người ngâm thơ lại vô cùng tự nhiên, thân khoác áo bào vàng, đang chậm rãi tản bước, trông như rất nhàn nhã du ngoạn.
Xuất môn còn mang theo nhiều bảo tiêu như vậy, dĩ nhiên không phải phú cũng là quý, Lâm Vãn Vinh nghĩ thầm, đang muốn quay trở về, thì nghe người nọ kêu lên:
- Vị tiểu huynh đệ này có thể tới đây một lát không?
__________________________________________
*Chú: Từ Văn Trường(1521-1593) là hoạ sỹ và nhà thư pháp nỏi tiếng ở thời Minh. Ông có một lô tên hiệu như Thanh Đằng lão nhân, Thanh Đằng đạo sỹ, Thiên Trì sinh, Thiên Trì sơn nhân... Có giả thuyết cho rằng ông chính là người viết tác phẩm Kim Vân Kiều khiến đại thi hào Nguyễn Du của chúng ta có cảm hứng mà viết nên Truyện Kiều. Theo giả thuyết này thì nhân vật Kim Trọng chính là hoá thân của Từ Văn Trường. Dù điều này có đúng hay không thì ông cũng là người sống cùng thời với Kiều và là một bậc tài tử xuất chúng.
** Đây là bài Linh Tự Ẩn của Tống Chi Vấn - 宋之問
Thái Bình quảng ký, Phật gia truyền kỳ, quyển 5, Dị tăng 5 chép từ Bản sự thi chép lại:
Khảo công Viên ngoại lang Tống Chi Vấn thời Đường có tội bị biếm làm quan nơi xa. Sau được tha về, tới Giang Nam, ghé chơi chùa Linh Ẩn. Gặp đêm trăng rất sáng, đi dọc hành lang ngâm nga, lại làm thơ rằng "Thứu Lĩnh hữu thiều nghiêu, Long cung tỏa tịch liêu", tới hai câu kế dụng công tìm tứ lạ mà rốt lại vẫn không vừa ý. Có nhà sư già thắp đèn trường minh đăng, ngồi trên thiền sàng hỏi "Chàng trẻ đêm khuya không ngủ mà ngâm vịnh khó khăn, sao thế?".
Chi Vấn đáp "Đệ tử theo nghiệp thơ, ngẫu nhiên muốn đề thơ ở chùa, mà hứng trí chưa xứng ý".
Sư nói "Thử đọc hai câu kế xem", Chi Vấn liền đọc. Sư ngâm nga hai ba lần, rồi nói "Sao không nói Lâu quan thương hải nguyệt, Môn đối Chiết Giang triều?". Chi Vấn kinh ngạc, lạ lùng vì lời thơ đẹp đẽ, liền nối theo làm hết bài như sau "Quế tử nguyệt trung lạc, Thiên hương vân ngoại phiêu. Môn la đăng tháp viễn, Khô mộc thủ tuyền diêu. Sương bạc hoa canh phát, Băng khinh diệp vị điêu. Đãi nhập Thiên Thai lộ, Khan dư độ thạch kiều", đưa hai câu thơ nhà sư tặng lên làm tuyệt cú của toàn bài.
Sáng ra tới bái phỏng, thì không thấy đâu nữa. Sư trong chùa có kẻ biết chuyện, nói "Đó là Lạc Tân Vương". Chi Vấn hỏi riết tới, đáp "Lúc Từ Kính Nghiệp thất bại, cùng Lạc Tân Vương chạy trốn, tìm không bắt được, tướng soái triều đình sợ để kẻ đầu sỏ lọt lưới sẽ mang tội lớn. Lúc ấy có mấy vạn người bị giết, nhân đó tìm hai cái xác có diện mạo hơi giống chặt đầu mang về dâng. Về sau tuy biết họ chưa chết nhưng cũng không dám truy bắt nữa. Cho nên Kính Nghiệp được làm sư ở Hành Sơn, hơn 90 tuổi mới chết. Lạc Tân Vương thì xuống tóc, đi du ngoạn khắp các danh sơn, tới chùa Linh Ẩn được một năm thì chết. Lúc ấy tuy thất bại, nhưng vì lấy tiếng khôi phục nhà Đường mà dấy quân nên được nhiều người che chở mà thoát chết".
Về câu chuyện này, Đường thi kỷ sự, quyển 7 cũng chép tương tự, nhưng bài thơ có vài chữ khác là Thứu Lĩnh uất thiều nghiêu, Lâu quan thương hải nhật. Bài thơ trên có điểm lạ là câu Tiên cảnh... thất niêm, so với nhiều tài liệu khác thì còn thiếu hai câu Túc linh thượng hà dị, Sưu đối địch phiền hiêu trước hai câu kết, thêm vào thì quả nhiên không còn thất niêm nữa. Có điều hai bản Thái Bình quảng ký, Bắc Kinh Quảng bá học viện xuất bản xã, 1999 và Đường thi kỷ sự, Đỉnh Văn thư cục, Đài Bắc, 1971 đều thiếu hai câu ấy, rất khó nói là đều bị in thiếu. Nhưng Đường thi kỷ sự có tham khảo Bản sự thi, Thái Bình quảng ký cũng chú rõ câu chuyện trên là theo Bản sự thi, có thể Bản sự thi đã chép thiếu, cũng có thể bài thơ vốn như thế nhưng người sau sao chép thấy thất niêm đã bổ sung thêm hai câu nói trên. Nên ở đây xin bổ sung thêm hai câu ấy để tồn nghi.
Tuy nhiên vấn đề văn bản của bài thơ nói trên chỉ là một chuyện, vì bản ý của những người sao chép câu chuyện này là nhằm giới thiệu hai câu thơ được coi là của Lạc Tân Vương sau khi theo Từ Kính Nghiệp dấy quân chống Vũ Tắc Thiên bị thất bại phải đào vong, và đúng là hai câu ấy đã bộc lộ tâm tình ung dung tự tại mà vẫn ngạo nghễ thách thức kẻ cầm quyền của một người may mắn ra được ngoài vòng cương tỏa. Tóm lại con người ta thấy không ai làm gì được mình là làm tới ngay, người thường đã như thế, bọn nhà thơ lại càng như thế...
Thứu Lĩnh hữu thiều nghiêu, Long cung tỏa tịch liêu.
Lâu quan thương hải nguyệt, Môn đối Chiết Giang triều.
Quế tử nguyệt trung lạc, Thiên hương vân ngoại phiêu.
Môn la đăng tháp viễn, Khô mộc thủ tuyền diêu.
Sương bạc hoa canh phát, Băng khinh diệp vị điêu.
Túc linh thượng hà dị, Sưu đối địch phiền hiêu.
Đãi nhập Thiên Thai lộ, Khan dư độ thạch kiều.
(Thiền môn cao chót vót, Sông nước cảnh mơ màng.
Lầu sáng trăng thương hải, Song rền sóng Chiết Giang.
Trong trăng lơ lửng quế, Ngoài cõi phất phơ hương.
Trên tháp dây mây mọc, Bên khe máng nước tràn.
Sương bay hoa vẫn nở, Băng nhẹ lá chưa tàn.
Trăm tuổi có chi lạ, Tìm thơ để ý nhàn.
Cảnh tiên đang mở lối, Cầu đá đợi ngưởi sang).