Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225874 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 112
Một đêm say say sưa sưa, cùng với hai lão đầu uống chút rượu, nói đôi câu chuyện vui, nghe hai người kể những giai thoại thú vị trong triều, cũng thật tiêu diêu tự tại. Ba người này kiến thức rộng lớn, trong lúc khoác lác với nhau sống động như thật, cùng nhau tranh luận không biết đâu là giả đâu là thật, dù trong lòng Lâm Vãn Vinh luôn chất chứa tâm sự, nhưng cùng với hai người học vấn rộng trò chuyện vẫn thật là thoải mái.

Ngày hôm sau tỉnh lại, đầu đau như muốn vỡ tung. Vừa mở mắt, đã thấy mình nằm ở trên thuyền hoa của Tiên Nhi, tiểu nha đầu Xảo Xảo ở bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn áp lên người hắn, ngủ say sưa, khuôn mặt đỏ hồng còn mang theo một nụ cười ngọt ngào.

Lâm Vãn Vinh đưa tay vuốt nhẹ lên mặt nàng, cười nói :
- Dậy dậy…bảo bối, trời sáng rồi…

Xảo Xảo mơ mơ màng màng ‘ừm’ một tiếng, mở mắt đã thấy đại ca đang mỉm cười với mình, lập tức vui vẻ nói:
- Đại ca, huynh tỉnh rồi ư? Tiên Nhi tỷ tỷ, tới mau, đại ca tỉnh rồi…

Tần Tiên Nhi vén rèm bước vào, nhìn Lâm Vãn Vinh hân hoan cười:
- Tướng công, chàng coi như đã tỉnh rồi. Đêm qua, chàng say tới mức hồ đồ, làm chúng ta bận túi bụi, đưa chàng trở lại đây không dễ dàng a! Nào, trước tiên hãy uống chén canh dã rượu đã…

Lâm Vãn Vinh nhận chén thuốc, càu nhàu ngửa cổ trút vào, một mùi vị cay nồng sộc lên làm hắn cuống quít ho khan, Xảo Xảo vội vàng vỗ nhẹ lên vai hắn, đau lòng nói:
- Đại ca, uống chậm một chút, đây là canh dã rượu, không phải là nữ nhi hồng…Đêm qua chàng uống như thế, sao lại không say cho được.

Tiên Nhi nấu cho hắn canh dã rượu này thật khác biệt so với các loại khác, mùi vị rất kì quái, nhưng hiệu quả lại thần kỳ. Ho khan một trận, hơi rượu cả người tựa hồ trong nháy mắt liền bay biến không dấu vết, Lâm Vãn Vinh cầm cái chén kia cẩn thận ngửi một chút, ngạc nhiên hỏi:
- Tiên Nhi, đây là canh gì, sao lại linh nghiệm như vậy?

Tiên Nhi cười thần bí đáp:
- Đây là đọc môn bí kíp của sư phụ, người nói không thể kể lại cho chàng, nếu không chàng nhất định sẽ nhổ canh thuốc này ra mất.

“Chiêu gì lại có khả năng lớn như vậy?” Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn bực, xảo Xảo khẽ nói:
- Đại ca, đêm qua muội nghe sư phụ của Tiên Nhi tỷ tỷ tìm người đào giun, nói là muốn làm thuốc, cũng không biết có phải là làm cái này hay không nữa?

Mặt mày Lâm Vãn Vinh trắng bệch:” Trời đông giá rét đào giun? Trò đó mà cũng tìm được sao? yêu tinh này, cố ý chơi ta đây.” Hắn cố nhịn để nước trong ruột khỏi trào ra, cắn chặt răng nói:
- Tiên Nhi, An tỷ tỷ đâu? Có phải đang luyện công hay không? Ta có một số việc muốn hỏi cô ta một chút. Nàng chớ ngăn cản ta a, nàng ngăn cản ta cũng phải tìm bằng được cô ta, cái trò cho người ta uống giun là sao…

Tần Tiên Nhi buồn bã, khẽ lắc đầu:
- Tướng công, hôm nay chàng muốn tìm sư phụ e là không được nữa rồi. Sáng nay người đã rời khỏi Kim Lăng, cưỡi ngựa tới kinh thành rồi.


“Đi rồi? Chạy thật mau a ! Trước mắt sắp hết năm rồi. An tỷ tỷ nóng lòng muốn chạy đến kinh thành làm gì?” Lâm Vãn Vinh ngẩn người hỏi:
- Tiên Nhi, trước kia sư phụ của nàng ở kinh thành có người thân thiết nào hả? Kêu cô ta tới đoàn tụ ư?


Tần Tiên Nhi vừa bực mình vừa buồn cười nói:
- Tướng công, chàng nói lung tung cái gì đó. Sư phụ sao có thể là loại người này? Người nói có chuyện hệ trọng muốn làm, thiếp cũng không dám ngăn cản.

Lâm Vãn Vinh đứng lên thở dài :
- Thế thật là đáng tiếc. Vốn tưởng giữ cô ta ở lại qua năm. Ta thấy nàng ta ăn uống có chút xíu, thêm hai cái đũa cũng chẳng mất bao tiền.

Vì sư phụ rời đi, trong mắt Tần Tiên Nhi sớm đã long lanh nước mắt, nhưng nghe hắn nói một phen lại phì cười một tiếng:
- Tướng công, chàng thật đáng ghét ! Chẳng biết có bao nhiêu người nguyện ý dâng lên gia tài bạc vạn cung dưỡng sư phụ cả đời. Sư phó đều chẳng thèm ngó lại lấy một cái, bị chàng nói như thế thật không chịu nổi.

Lâm Vãn Vinh ‘a a’ cười, hắn vốn muốn đùa giỡn mấy lời này, chỉ vì không muốn thấy Tiên Nhi bi thương. Thấy nàng cười ra tiếng, mục đích đạt được rồi, liền cười cười không đáp lời.

Tần Tiên Nhi lấy ra một phong thư từ trong tay áo:
- Tướng công, đây là thư của sư phụ để lại cho chàng?

- Gửi cho ta?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kỳ quái: “An tỷ tỷ này đi thì cứ đi, chà…còn vô duyên vô cớ lưu thư lại cho ta làm gì.

“Tiểu đệ đệ, nghe nói ta đi, có phải rất vui vẻ hay không? Khách khách, tỷ tỷ ở kinh thành không có cái gì chỗ thân thiết xưa kia đâu. Muốn nói thân thiết, cũng chỉ có ngươi mới lần đầu tiên kết thân, những người khác còn chưa lọt vào mắt ta, ngươi chớ nên chưa gì đã ghen tuông bừa bãi.”

“Toát mồ hôi!” trên trán Lâm Vãn Vinh mồ hôi lạnh ẩn hiện: “Yêu nữ này chẳng lẽ là con sâu trong bụng ta, ngay cái này cũng có thể đoán được.”

“…Ngươi ấy à, nhìn thì như cái gì cũng có vẻ không thèm để ý, thực ra lại lúc nào cũng tinh minh. Đêm qua ta kể cho phu nhân Xảo Xảo của người là ta muốn dùng giun làm canh, nghĩ thế nào nàng ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết. Hi hi, ta rất muốn thấy bộ dáng bây giờ của ngươi a! Ngươi tiêu diệt Bạch Liên của ta, ta chỉnh ngươi một chút, cũng coi như công bằng rồi, ngươi vạn lần đừng tính toán nữa, ta sợ ngươi nã đại pháo bắn ta lắm.”

“Đại pháo thật ra là có, nhưng tuyệt không dễ gì mà bắn ra”, Lâm Vãn Vinh ha hả cười, trong lòng thầm ớn lạnh: “An tỷ tỷ này thật sự là ngươi tinh tường, rất hiểu rõ tâm lý hắn.”

“…Kinh thành cùng Kim Lăng cách nhau ngàn dặm, chẳng biết đến khi nào mới có thể gặp lại, ngươi chớ có quên việc đáp ứng ta nhé, mau đến kinh thành nhanh một chút. Tỷ tỷ sẽ bồi thường cho ngươi chút, cho ngươi ôm ấp một tý nghe. Không cho tiểu bại hoại ngươi chiếm chút tiện nghi, ngươi sẽ không ra sức. Ngươi đúng là loại người lúc nào cũng làm việc biếng nhác chậm chạm. Đương nhiên, nếu làm tốt, sẽ có thưởng thêm…Khách khách, không biết Tiên Nhi nhìn thấy phong thư này, có thể rất vui hay không nhỉ? Bảo trọng!”

Lâm Vãn Vinh xem xong bức thư, mặt mày trang trọng, nói với Xảo Xảo:
- Xảo Xảo, mau mang nến đến đây.

Xảo Xảo ừm một tiếng, đem lửa đến. Lâm Vãn Vinh đem bức thư kia đốt thành một bó đuốc, mới thở dài một hơi: “Yêu tinh này, rõ ràng muốn hại ta, đốt tội chứng này, xem cô còn còn trò gì nữa.”

Tần Tiên Nhi lấy làm kì quái hỏi:
- Tướng công, sư phụ nói cái gì vậy?

- An tỷ tỷ nói rằng muốn để ta đi làm một chuyện rất trọng yếu, còn hứa trọng thưởng cho ta, nhưng ta là loại mưu cầu lợi lộc này sao? Trong thư này có chút bí mật, không thể để cho người khác thấy được, hai nàng dù là nương tử của ta, ta cũng không thể đem nó nói cho các nàng biết, nếu không sẽ phụ lòng An tỷ tỷ, phụ lòng phụ lão Kim Lăng, phụ lòng dân tộc Đại Hoa ta.
Lâm Vãn Vinh cõi lòng đầy “ bi thảm “ nói.

Hắn đem dâm tâm nói thành chính đạo, nghĩa khí lẫm lẫm, Xảo Xảo thấy hắn vẻ mặt kiên định, khẽ rúc vào lòng hắn:
- Đại ca, huynh muốn làm việc gì, Xảo Xảo đều sẽ ủng hộ chàng.

Tần Tiên Nhi cũng không cam lòng chịu kém, rúc vào bên phía kia:
- Tướng công, thiếp sẽ là cái bóng của chàng, chàng làm cái gì, Tiên Nhi đều muốn theo chàng.

- Thật…chứ…?
Lâm Vãn Vinh kéo dài giọng nói:
- Như thế rất tốt! Hai vị nương tử, hôm nay ánh dương tươi sáng, chúng ta không bằng ở lại trên giường, chúng ta nghiên cứu một chút trò chơi rất kích thích nhe…xin đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn ta. Về bản chất mà nói, đây là một trò chơi rất là cao thượng, giống như nhân phẩm của ta. Vô số tiền nhân nếm thử qua, làm một chút các nàng sẽ biết thôi…

Trong hai nàng, Xảo Xảo là người thê tử chân chính của hắn, sớm đã trải qua chuyện vợ chồng, nha đầu Tiên nhi kia mỗi ngày cũng cùng chung chăn gối với hắn, đối với tính khí của hắn cũng hiểu rõ ba phần. Thấy mắt hắn chiếu ra dâm quang, nào đâu còn không biết hắn nói cái gì nữa, hai cô gái đồng thời khẽ gắt một tiếng, mặt đỏ bừng, vùng vẫy thoát khỏi ngực hắn, tay nắm tay chạy ra ngoài.

“Tình cảm của hai nàng thật tốt a!”, Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngây người, trong lòng mừng rỡ:’ chỉ còn phải đợi một ngày may mắn nữa thôi.’

Từ Vị hoàn tất công việc ở Kim Lăng, hôm nay phải trở lại kinh thành. Sớm sáng An tỷ tỷ đi rồi, lúc này lão Tử lại muốn về kinh, cũng không biết làm sao nữa. Trong lòng Lâm Vãn Vinh nảy sinh cảm giác, hắn với kinh thành càng ngày càng có duyên phận.

Tiễn Từ Vị tới ngoài thành Kim Lăng. Từ lão đầu chắp tay cười nói:
- Lâm tiểu huynh đệ, tới Giang Nam lần này, có thể quen biết với ngươi, thật sự là một may mắn lớn, vô cùng sảng khoái, nhưng ngàn dặm cũng phải tới trường đình, thiên hạ không có tiệc nào không tàn, lúc này chúng ta tạm thời chia cách, lão hủ tại kinh thành chờ tiểu huynh giá lâm.

- Từ đại nhân, ta làm việc rất thầm lặng, tới kinh thành, chớ có nên tuyên dương ta. Ta sợ nhất là cái chuyện này.
Lâm Vãn Vinh hi hi ha ha nói.

- Hiểu rồi, thầm lặng, nhất định phải thầm lặng…
Từ Vị cười ha hả, nhưng nhìn xa lại thấy một chiếc kiệu nhỏ của Tiêu phủ vội vã đi đến.

Kiệu dừng ở trước mặt hai người, Tiêu phu nhân từ trong kiệu nói vọng ra:
- Văn Trường tiên sinh, người sao đi vội vàng như vậy, không ở Kim Lăng được mấy ngày, để cho ta làm trọn tình địa chủ.

Từ Vị nói:
- Quách tiểu thư quá khách khí rồi. Văn Trường ở lại Giang Nam đã lâu, việc trong triều đang đợi, thật sự không thể trì hoãn, mời lần sau tiểu thư trở lại kinh thành, lão hủ sẽ hội hợp bằng hữu cùng tiểu thư.

Lão dừng một chút, do dự nói:
- Có một việc, lão hủ phải chuyển cáo cho Quách tiểu thư…

- Tiên sinh xin cứ chỉ giáo.
Phu nhân nghiêm mặt đáp.

- Quách tiểu thư, Triệu tiên sinh ngài…mấy năm nay vẫn luôn nhớ tới nàng, mong tiểu thư rảnh rỗi có thể ghé trở lại kinh thành.
Từ Vị ấp a ấp úng nói.

- Triệu tiên sinh?
Tiêu phu nhân khẽ vuốt tóc, hờ hừng cười:
- Thế sự như nước chảy, Văn Trường tiên sinh không đề cập tới, ta ngược lại sớm đã quên mất. Triệu tiên sinh tâm niệm làm quân vương, thật sự rất ái tài, vậy xin Văn Trương tiên sinh thay ta chuyển tới Triệu tiên sinh lời cảm kích.

Liên tưởng tới lời lão Ngụy mù, Lâm Vãn Vinh trong lòng mơ hồ có thể hiểu được, Triệu tiên sinh này chính là đại nhân vật vật luôn có hảo cảm với Tiêu phu nhân.

Từ Vị không biết nói gì, thở dài một tiếng, chào từ biệt lên ngựa, người người rầm rầm rộ rộ, hướng về kinh thành thẳng tiến. Bọn người Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên từ xa xa vẫy tay với Lâm Vãn Vinh. Bọn họ cũng biết Lâm tướng quân năm sau sẽ tới kinh thành, dù sao đến lúc đó muốn tụ họp, nên cũng không buồn chán làm gì.

Lâm Vãn Vinh nhìn mọi người đi xa, thở một hơi dài:
- Đi rồi, đi rồi, đều đi rồi. Hôm qua còn uống rượu ca hát, hôm nay lại vội vã chia ly, việc nhân sinh thật là biến đổi vô thường.

Phu nhân nhìn Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lâm Tam, chớ có cảm thán nữa. Ta tới hỏi người, chừng nào thì cùng ta về Tiêu gia?

- Về Tiêu gia? Về làm cái gì?
Lâm Vãn Vinh khổ sở than.

- Trở về thành thân…
Tiêu phu nhân mỉm cười, rực rỡ như đóa hoa đào, làm rạng ngời cả chốn trường đình này.

- Thành thân…
Lâm Vãn Vinh kinh ngạc nói:
- Phu nhân nói đùa rồi, ta còn nhỏ tuổi, không phải lúc lo cho việc này, qua tám năm hay mười năm nữa lại thảo luận lại vấn đề này cũng không lâu lắm đâu.

Phu nhân nghe hắn ba hoa, nhịn không được bật cười:
- Lâm Tam, ngươi chớ để ta khó chịu với ngươi. Trước kia ta lo lắng Ngọc sương tuổi còn nhỏ, không hiểu tình cảm nam nữ, lo lắng nó đi nhầm đường bị lừa gạt, nên mới nói với người như vậy. Nhưng tới ngày nay, tình cảm của nó đối với ngươi không hề ít đi, ngược lại ngày càng nồng nhiệt. Mấy ngày nay ngươi rời đi, nó mỗi ngày đều nhớ đến người, vì ngươi cầu phúc, ta thấy ánh mắt nó mà mãi nhớ trong lòng. Hài tử này đã thật thành tâm thành ý, không giống với hành động bồng bột ngây thơ, đối với người quả là tình thâm ý trọng. Mà ngươi lại giỏi giang như thế, không chỉ có giúp Tiêu gia ta thoát khỏi khốn cảnh, ở dưới tay Từ tiên sinh cũng thăng tiến nhanh chóng. Giữa ngươi và Ngọc sương, ta cuối cùng cũng tìm không được lý do nào xen vào. Ta là mẹ của Ngọc Sương, dĩ nhiên hi vọng thấy nó hạnh phúc cả đời. Nó nếu đã vừa mắt với ngươi, ta cũng không muốn ngăn cản, đã như thế, không bằng đem chuyện này làm sáng tỏ, ngươi thấy thế nào?

‘Phu nhân thật sự là người thạo đời a!’ Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Phu nhân, chuyện này là ý của người, hay là ý của Nhị tiểu thư?

Tiêu phu nhân nói:
- Là ý của ta, bất quá Ngọc Sương tất nhiên sẽ không phản đối. Tâm tư của nha đầu này, thân làm nương thân tự nhiên hiểu rõ. Nếu là nó nghe được tin này, nhất định sẽ cao hứng tới mức nhảy cỡn lên.

Lâm Vãn Vinh lắc đầu, đi vài bước, ngắt một cây cỏ dại ven đường hỏi:
- Phu nhân, người xem đây là cái gì?

Tiêu phu nhân lấy làm kỳ quái nhìn hắn:
- Đây là cỏ dại, Lâm Tam, ngươi hỏi cái này là có ý tứ gì?


Lâm Vãn Vinh đáp:
- Một gốc cỏ dại tàn héo, nếu muốn khôi phục sức sống, không phải chỉ có ánh sáng tưới nước là đủ. Tới giữa mùa đông, nó muốn lười biếng, muốn nghỉ ngơi một chút, cho nên lựa chọn để trở nên úa tàn như vậy. Phu nhân, bà là người thông mình, tất nhiên hiểu được ý của ta, có phải không?

Tiêu phu nhân nhíu mày trầm tư một chặp, bùi ngùi than thở:
- Lâm Tam, ngươi không phải chỉ là một cọng cỏ, ngươi là một gốc đại thụ che trời. Tuy là giữa mùa đông, như chỉ cần gốc rễ vẫn còn, tới mùa xuân ấm áp hoa nở, sẽ có ngày cành lá tươi tốt. Ta hiểu được ý tứ của ngươi. Ngươi mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi có đúng hay không?

Lâm Vãn Vinh cười cười, không hề nói gì.

Tiêu phu nhân tiếp lời:
- Lâm Tam, ngươi mệt mọi có thể nghỉ ngơi, nghỉ bao lâu cũng chẳng sao. Ta chỉ hi vọng, ngươi đừng bỏ rơi Tiêu gia chúng ta.

- Phu nhân nói đùa rồi, sản nghiệp Tiêu gia lớn mạnh, hẳn là ta phải cầu các người đừng vứt bỏ ta mới phải .
Lâm Vãn Vinh cười hì hì.

Tiêu phu nhân lườm hắn một cái:
- Ngươi mời vừa rồi nói về cây cỏ, thật làm ngưởi ta cảm khái. Ngươi cùng là một nam tử thẳng thắn, chỗ nào cũng khác người. Lúc này sao lại đi châm biếm ta? Ta so với bất kỳ kẻ nào đều rõ ràng hơn. Tiêu gia nếu không có ngươi tương trợ, sớm đã tàn lụi làm đồ chơi cho người khác, chứ đừng nói tới việc phát triển hưng thịnh nữa. Lâm Tam, không nói dối ngươi, ta đáp ứng chuyện giữa ngươi và Ngọc Sương, đó là hi vọng ngươi có thể vĩnh viễn ở lại Tiêu gia chúng ta.

‘Đây mới là lời nói thật’, Lâm Vãn Vinh nhìn Tiêu phu nhân một cái.

Phu nhân khẽ nhấc quần dài, chậm rãi đi về phía trước hai bước, nhìn cảnh sông núi phía xa, khẽ than vãn :
- Lâm Vãn Vinh, ngươi cũng thấy rồi đó, Tiêu gia ta hơn mười năm trở lại đây, hoàn toàn không có nam nhi trai tráng, toàn do ta và Ngọc Nhược vất vả chống đỡ. Phụ nữ làm việc dù có chút thành quả, nhưng cũng có vô số người xem chúng ta như chỉ đùa chơi. Ta cùng Ngọc Nhược đều là người cứng cỏi, từng đã phát lời thệ, tuyệt không cho bất kỳ người nào xem thường Tiêu gia chúng ta, cho nên mới đào tạo Ngọc Nhược tính cách ngang bướng không chịu cúi đầu. Nó mười ba tuổi, đã theo ta xông pha nam bắc, học tập cách kinh doanh. Tình tình nó quyết liệt nhiều hơn dịu dàng, thích giữ thể diện, tuyệt không cho phép người khác coi thường nó. Cho nên ngươi cảm thấy nó vô cùng bá đạo. Nhưng ta hiểu nữ nhi ta sinh ra, đứa nhỏ này nội tâm yếu đuối, rất nhiều khi có đau khổ cũng không nói ra lời. Ta hy vọng ngươi không so đo với nó, giúp nó nhiều hơn. Chúng ta ba người cô nữ quả mẫu, phải đối mặt với ánh mắt mỉa mai của giới kinh doanh, bên trong thật sự là lắm đắng cay. Làm một người nam nhân, ngươi sẽ không hiểu nỗi đâu.

Phu nhân đã long lanh nước mắt, dịu dàng nói tiếp:
- Hơn mười năm lại đây, Tiêu gia ta chịu đựng người khác mỉa mai cười nhạo, chỉ vì thiếu nam nhi chống đỡ. Không nói dối ngươi, ta thủ tiết nhiều năm, thấy qua vô số sự tình, nhiều người mong muốn tài sản nhan sắc của ta, hết sức lấy lòng ta. Ta nếu có tâm tư này, chỉ cần nói nhỏ ra một câu, trong thiên hạ thiếu gì người đứng ra coi sóc cho mẹ con ta. Nhưng ta…Quách Di Quân, không phải nữ nhân tùy tiện như thế, ta đã gắn bó với Tiêu gia này, tuyệt sẽ không vì vinh hoa phu quý mà làm việc thất tiết kia. Lâm Tam, ta dày mặt nói với ngươi điều này, ngươi muốn cười cứ cười đi, ta chịu người ta mỉa mai quen rồi, sớm đã không thèm để ý nữa.

Thấy gương mặt đau khổ của phu nhân, hai hàng nước mắt tuôn trào, như hoa lê trong mưa mong manh đáng thương, nhưng lại càng thêm phần xinh đẹp. Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ: “Ta còn có thể cười được sao, không có đồng tình khóc to hai tiếng xem như đã là kiên cường rồi, bà nắm đúng mạch môn mềm lòng của ta rồi.

- Tiêu gia ta muốn thay đổi hiện trạng, cần phải có một nam nhân gánh vác, hơn nữa không thể là kẻ tầm thường, mà còn phải có dũng có mưu, dám đảm đương, có thể vì cô nữ quả mẫu chúng ta mà chống đỡ sóng gió, người này là ai đây chứ?
Phu nhân nhìn hắn khe khẽ cười, hai má thấm đẫm nước mắt, tựa như hoa đào nở rộ sau cơn mưa, diễm lệ không tì vết.

- Cái này, ta cũng không rõ lắm, có dũng có mưu, dám đảm đương, đại đa số nam tử trong thiên hạ đều có nhưng phẩm đức này? Phu nhân tùy tiện chọn lựa một người là được rồi.
Lâm Vãn Vinh láu lỉnh nói.

Đôi mắt đẹp của phu nhân hung hăn nhìn hắn:
- Nếu nam tử trong thiên hạ đều có phẩm tính như thế, vậy mỗi người trên đời này đói có thức ăn, lạnh có áo mặc, đường không nhặt của rơi, đêm không cần đóng cửa… Nói với ngươi mấy câu, ngươi lại ra vẻ hồ đồ, thật là bực mình.

Phu nhân hừ một tiếng, quay đầu đi, không để ý tới hắn, bộ ngực đầy đặn phập phòng, trông như một thiếu nữ hoài xuân tức giận.

Lâm Vãn Vinh cười ‘ ha ha’ hai tiếng:
- Phu nhân, người cũng biết, ta vốn là người khiêm tốn, chẳng lẽ người vừa nói mấy ưu điểm này, ta liền trực tiếp tiến lên nhận kẻ vừa được nói tới chính là ta sao? Cho ta xin, khiêm nhường chẳng lẽ cũng là sai sao?

Phu nhân chậm rãi quay người lại, ánh mắt lưu chuyển, khóe mắt còn vương chút lệ châu, nhưng nụ cười đã hiện trên gương mặt:
- Nói về khiêm tốn, dù là nói hết đến người trong thiên hạ, cũng không đến lượt ngươi. Phải nói, trên dưới Tiêu gia ta, đều nên cảm tạ nha đầu Ngọc Sương kia, nếu không có nó trong lúc vô ý đề cử ngươi, Tiêu gia ta cũng không biết loạn lạc thành dạng gì rồi.

Nhớ tới lần đầu gặp Nhị tiểu thư, nha đầu kia thả chó hành hùng, bộ dạng điêu ngoa, Lâm Vãn Vinh nhìn không được cười một tiếng, than thở:
- Tiêu gia, có nhãn quang nhất, đúng là nên tính Nhị tiểu thư. Phu nhân, không phải ta nói người, người cùng Đại tiểu thư, đều phải học tập nàng mới đúng.

Tiêu phu nhân che cái miệng nhỏ nhắn, khẽ nở nụ cười:
- Thứ nhà người, nói mấy câu, ngươi quả nhiên “khiêm tốn “ rồi.

Trên mặt bà nở nụ cười rạng rỡ, nhìn Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi

- Mười sáu, vừa mới thành niên, có sao vậy?
Lâm Vãn Vinh đưa ra cái mặt già nua ra nói.

Phu nhân cười khanh khách, như hờn như giận liếc nhìn hắn:
- Ba hoa…Nếu ngươi mười sáu, ta đây cũng mới hai mươi.

Lâm Vãn Vinh trợn trừng mắt, chính đại quang minh đánh giá bà từ trên xuống dưới một phen, liền nuốt mấy ngụm nước miếng, lớn giọng nói:
- Sao nào, phu nhân chẳng lẽ người không phải hai mươi tuổi ư? Trời ơi, không còn có thiên lý nữa, người rõ ràng như cùng tuổi với Đại tiểu thư a.

Phu nhân nhìn hắn khẽ thở dài :
- Ngươi mở miệng ra, nếu là tới một ngày nói ngươi mê hoặc tất cả đàn bà con gái trong thiên hạ, ta cũng sẽ không lấy làm kì lạ. Chỉ là ta lại không hiểu, nhìn dáng vẻ của ngươi không quá hai mươi tuổi, nhưng ta cùng ngươi nói chuyện, còn khó đối phó hơn gấp bội so với bất kì lão hồ ly nào, cũng không biết ngươi học được từ đâu vậy. Nghe nói, hôm qua ngươi vượt qua bốn cửa, giành được ngôi đệ nhất hội thi thơ Kim Lăng. Ngay cả thiên kim Lạc tiểu thư của Tổng đốc đại nhân, cũng tặng ngươi khăn uyên ương, muốn cùng ngươi thành đôi thành lứa, ngươi sao chẳng một chút nghiêm chỉnh? Tài hoa tuyệt luân, lại phóng đãng không kiêng dè, nam nhi giống như ngươi trong thiên hạ , e là tìm không ra người thứ hai.

- Phu nhân…
Lâm Vãn Vinh tới gần bên nàng nghiêm mặt nói :
- Cuộc sống nếu quá nghiêm chỉnh, vậy còn có ý nghĩa gì nữa. Giống như người vậy, vì Tiêu lão gia đắng cay giữ trinh tiết, nhìn như đứng đắn, nhưng là việc kém thú vị nhất trong cuộc sống. Người là một người bình thường, nên theo đuổi hạnh phúc của chính mình, vì tấm bài trinh tiết vô dụng treo ở trên cao, người vứt bỏ hết niềm vui. Trong cái nhìn của ta, người quá đứng đắn, đứng đắn làm người ta vô cách nào tiếp nhận được.

- Ngươi, ngươi…
Nghe được lời nói kinh thế hãi tục của hắn, phu nhân vô cùng kinh hãi, trên mặt vừa kinh hãi xen lẫn tức giận, bộ ngực phập phồng dồn dập, chỉ vào hắn nói:
- Ngươi sao lại có thể nói ra lời như thế?

- Ta nói sai sao?
Lâm Vãn Vinh giang hai tay ra, giọng vô tội:
- Mỗi người đều có quyền theo đổi hạnh phúc của mình, ta cho tới bây giờ đều là như thế, cũng làm như thế, có sai sao? Nếu như truy cầu hạnh phúc cũng là một loại sai lầm, vậy ta đây tình nguyện mắc thêm nhiều lỗi lầm nữa.

Nghe hắn ăn nói kỳ quái, Tiêu phu nhân tức giận nhìn hắn một cái, vội vã lên kiệu, phẫn nộ quát:
- Về phủ…

Lâm Vãn Vinh nhìn bóng Tiêu phu nhân xa dần, bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta có làm gì đâu, chỉ là cùng bà lý luận tìm ra một chút định nghĩa về hạnh phúc mà thôi, bà cho dù không muốn hạnh phúc chăng nữa, cũng cần phải tức giận đến thế sao?”

Tiêu phu nhân vừa đi xa liền nhớ lại: “Ta đi chuyến này không phải là muốn khuyên giải Lâm Tam về phủ sao, sao cùng hắn nói hai câu, ta lại không chịu được lời nói hoang đàng của hắn mà bỏ đi? Lực sát thương của kẻ này thật lớn, vừa mới nói chuyện một phen, cũng chẳng biết là ta khuyên hắn hay là hắn khuyên ta nữa.

Bà cười khổ một cái, kêu dừng kiệu, vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy Lâm Tam đang cưỡi ngựa, so với bà còn nhanh hơn, hai ba khắc sau chỉ còn bóng lưng mơ hồ dần dần khuất xa, trong chốc lát biến mất trong tầm mắt của bà…
<< Chương 111 | Chương 113 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 695

Return to top