“Phì“ Một tiếng cười khẽ từ sau rèm, Tiêu Ngọc Sương không nhịn nổi nữa, gắt:
- Tên ngốc tử ngươi, nói lung tung gì đó, ngươi đâu có nhớ ta nhớ tới ngủ không được chứ?
- Ấy, Nhị tiểu thư, nàng, nàng sao lại trốn ở đây?
Lâm Tam như gặp phải quỷ vội lùi lại hai bước, làm bộ ngượng ngùng:
- Ôi chao, hết rồi, tiếng lòng của ta không phải là bị nàng nghe hết rồi sao? Thế này bảo ta sao có thể gặp người ta chứ!
- Đáng ghét!
Khuôn mặt xinh đẹp của Nhị tiểu thư bừng lên ráng hồng, mỉm cười ném một cái gối nhỏ qua, Lâm Vãn Vinh bắt lấy, thấy chiếc gối kia mới tinh, chính diện thêu một đôi uyên ương, lật ngược lại nhìn, tức thì bật cười, mặt sau không ngờ lại thêu một con gấu nhỏ lười biếng.
Nhị tiểu thư thật là sáng tạo, Lâm Vãn Vinh cười lớn, nhìn Ngọc Sương vô cùng có thâm ý. Nhị tiểu thư thẹn chín mặt, vội đánh tới làm hắn ngứa ngáy cả mình mẩy:
- Ai cho ngươi cười, ai cho ngươi khi phụ ta.
Lúc này mới có thời gian nhìn ngắm nàng, Nhị tiểu thư mặc một bộ váy sen màu hồng, mắt phượng mày liễu, mủi cao thanh tú, miệng nhỏ hồng nhuận như anh đào, cả người lộ vẻ vui mừng. Thân hình yểu điệu mềm mại, hai chân thon dài làm nổi bật vẻ thướt tha vô hạn, giống như một đóa hoa sen mới nở nổi lên giữa ao nước trong xanh.
Lâm Vãn Vinh nhìn tới ngẩn ngơ: “Cô bé ngoan ngoãn này cũng thật ghê gớm, mới có mười bảy tuổi đã có phong tình như thế, khi tới tuổi của mẹ nàng, vậy còn không mê hoặc chết lão công ta sao.”
Thấy ánh mắt Lâm Tam không ngừng tuần tra trên thân thể mình, nhất là cứ mãi dừng lại ở ngực và mông mình, Nhị tiểu thư thẹn thùng vô hạn, nhưng lại vô thức ưỡn ngực lên, mặc cho hắn thưởng thức, mặt mày đỏ ửng, hai mắt mơ hồ, môi hồng hé ra, giọng như muỗi kêu:
- Tên xấu xa ngươi, nhìn ta làm gì?
Đúng vậy ta nhìn nàng làm cái gì, phải động thủ mới đúng. Lĩnh ngộ được tín hiệu Nhị tiểu thư đưa tới, Lâm Vãn Vinh ôm nàng vào bộ ngực hùm gấu, bàn tay chậm rãi vuốt ve tấm lưng nàng:
- Ngọc Sương, nàng thật đẹp, sắp câu mất hồn của ta rồi. Hết rồi, hết rồi, đêm nay ta nhất định ngủ không yên rồi. Thật là gặp không bằng không gặp, gặp rồi khó ngủ yên.
Hắn lời ngon tiếng ngọt như nước chảy mây trôi, Nhị tiểu thư mới chỉ là cây đậu non mười sáu mười bảy tuổi, bị hắn làm cho thẹn không thể kìm nén được, nhưng lại vểnh tai lên như sợ lọt mất câu nào. Cảm thấy bàn tay hắn thuận theo eo lưng trườn xuống. Toàn thân như ở trong lò lửa, nhưng cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt, mặc cho hắn chiếm tiện nghi.
- Nhị tiểu thư, nàng trốn ở đây từ khi nào, ta tìm nàng cả một buổi tối, thế nào cũng không tìm ra, thiếu chút nữa lao vào chỗ phu nhân đòi người rồi.
Lời nói ngọt ngào không mất tiền cứ thuận miệng mà tuôn ra, chịu oan uổng chính là Tiêu phu nhân.
- Sau khi ta thu dọn phòng cho ngươi xong, có chút mệt mỏi, liền nằm trên giường ngủ một giấc. Ngươi đừng nên hiểu lầm, ta, ta không phải là cố ý tới tìm ngươi.
Nhị tiểu thư mắt như thoa phấn, tai đỏ bừng bừng.
Cái này gọi là ở đây không giấu ba trăm lượng bạc, Lâm Vãn Vinh mừng lắm:
- Hiểu rồi, hiểu rồi, Nhị tiểu thư khẳng định là không cố ý đến, nhất định là đi nhầm phòng. Nhị tiểu thư, phòng của nàng ở đâu? Ngày mai ta cũng đi nhầm một chuyến. Cái gì, nàng và phu nhân ngủ chung phòng? Vậy thôi xong rồi!
Miệng cứ nói, nhưng tay cũng không nhàn rỗi, bày tay mò mẫm trên cặp mông nhỏ của nàng, thật trơn như sữa vậy, vùi đầu vào ngực nàng, chạm phải ngọn núi mềm mại nhô lên kia, cảm nhận vẻ êm ái, nóng ấm, tức thì cười sảng khoái:
- Ngọc Sương, nàng thật sự lớn lên rồi, ít nhất phải lớn lên hai số. Ấy, bên trái hình như to hơn bên phải một chút, chẳng lẽ là phát triển có vấn đề? Đợi ta kiểm tra cẩn thận một lượt đã.
Hắn nói rồi, đại thủ thần không biết quỷ không hay hướng tới ngực nàng xem xét. Mặt Nhị tiểu thư như phát sốt, vội vàng lấy hai tay che trước ngực, thẹn thùng lườm hắn:
- Tên tiểu tặc ngươi, đúng là xấu đến tận suy nghĩ, Nương thân nói, chưa tới thành thân. Không thể để ngươi chiếm tiện nghi.
- Vậy hả.
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Vậy liền đợi ta từ chiến trường trở về hãy chiếm tiện nghi nhé. Dù sao cũng không mất bao lâu, một năm rưỡi là về rồi.
Nhị tiểu thư trong cơn kinh hãi, nắm chặt tay hắn:
-
Ngươi, ngươi thật sự muốn đi.
Lâm Vãn Vinh buồn bã thở dài:
- Nếu như có những việc ta nhất định phải đi làm, ta cũng không thể trốn được. Cuộc sống tựa như bị cưỡng ép, nếu không cách nào phản kháng, không bằng đi hưởng thụ khoái cảm kia.
Nhị tiểu thư đã lưng tròng nước mắt, nắm lấy bàn tay hắn đang đặt trên ngực mình, một cảm giác như lửa từ ngọc nhũ truyền tới làm khuôn mặt nàng đỏ rực:
- Người xấu, ta cho phép ngươi thì đã là người của ngươi, đời đời kiếp kiếp đợi ngươi, ngươi muốn sờ, cứ tận tình sờ cho đủ, ta không nói với nương thân là được.
“Cầm thú, ta đúng là không bằng cầm thú!” Vuốt ve ngực Ngọc Sương hai cái, Lâm Tam mặt đầy hổ thẹn thu tay lại, cười ha hả:
- Đùa với nàng thôi, ta đâu phải là người tùy tiện chứ.
Tiểu nha đầu”ừ” một tiếng, thình lình đưa ngọc nhủ vào trong tay hắn, ôm lấy hắn đè lên một chút, lại mau chóng tránh ra, thẹn thùng:
- Ngươi xem phòng ta thu dọn cho ngươi thế nào? Cái này phí mất công sức mấy ngày của ta đó, bắt đầu từ hôm qua đã sửa sang rồi.
- Tốt, rất tốt…
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, lật gối uyên ương qua:
- Ta thích nhất chú gấu con này.
- Thật chứ.
Nhị tiểu thư mặt mày mừng rỡ:
- Con gấu nhỏ này chính là tự tay ta thêu, uyên ương là tỷ tỷ vẽ. Nói như vậy, ngươi thích ta hơn một chút, như vậy không được, một chén nước phải đưa đều. Tỷ tỷ chính là thân tỷ tỷ.
“Còn có như thế nữa ư?” Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên.
Nhị tiểu thư cố lấy hết can đảm ghé tới bên tai hắn, thỏ thẻ:
- Áo trên người ta mặc, cũng thêu gấu con, đợi ngươi đánh trận xong trở về, ta sẽ mặc vào cho ngươi xem.
“Áo trên người nàng?” Lâm Vãn Vinh dò xét từ trên xuống dưới:
- Không có a, trừ hoa chỉ còn cỏ.
- Đồ ngốc!
Nhị tiểu thư thoi hắn một quyền, sắc mặt như ánh bình minh rạng ngời, xoạt một cái đẩy cửa chạy đi, khi đi còn quyến rũ lườm hắn, như thẹn như hờn như oán.
“Ai nha, thất bại thất bại…!” Lâm Vãn Vinh ảo não đập tay: “Lão tử sao lại biến thành chẳng còn chút dâm đãng vậy chứ? Rõ ràng là sút kém rồi, lãng phí không một phen tâm tư của Nhị tiểu thư, thật sự là không thể xem nhẹ dũng khí của thiếu nữ.”
Nói chuyện với Nhị tiểu thư trong chốc lát như thế, dù là thời gian chiếm tiệm nghi là phần lớn, nhưng cũng có thời khắc êm ấp cảm động, nằm thẳng cẳng trên giường, vẫn không ngừng miên man suy nghĩ, nếu ngày sau lên chiến trường, sợ là không tìm thấy thời khắc động lòng người thế nữa ….. sao Ngưng Nhi vẫn chưa đến chứ?
Lăn qua lật lại ở trên giường, mơ mơ hồ hồ cũng không biết ngủ được mấy canh, chợt cảm thấy giữa cổ lành lạnh, cũng không thèm suy nghĩ, lật người đưa tay ôm lấy:
- Ngưng Nhi con hồ ly xinh đẹp nàng, sao còn mặc nhiều áo quần như thế?
Tay mới chỉ đưa tới một nửa, chợt thấy cái lạnh lẽo kia càng gần, ép lên cổ mình, một cảm giác đau nhói truyền lại, cơn buồn ngủ của hắn tức thì biến mất, mở choàng mắt ra, liền thấy một khuôn mặt xinh đẹp mờ mờ trước mắt.
Nữ tử kia cả người áo trắng. Không hề thoa phấn kẻ mày, mi như núi xa, mắt như nước mùa thu, miệng nhỏ đỏ tươi, gương mặt hơi xanh xao, lại thêm có phần yếu đuối. Thần sắc nàng lạnh nhạt, tay cầm thanh thu thủy bảo kiếm, kề sát ở trên cổ Lâm Vãn Vinh, mũi kiếm như muốn đâm vào.
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên ngây dại, trong mắt đầy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, bỗng kêu lên:
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ, tỷ đi đâu vậy? Ta nhớ tỷ muốn chết.
Lúc hắn nói chuyện yết hầu nhô lên, mũi kiếm kia liền cứa vào da thịt hắn, mặc dù không sâu, nhưng đã thấy máu, thần sắc Ninh Vũ Tích bình tĩnh, không có chút ý thu tay.
Cảm giác đau đớn nơi yết hầu đánh thức Lâm Vãn Vinh. “Đã lâu không thấy máu rồi, không nghĩ tới hôm nay tới giết ta lại chính là Ninh tiên tử.” Lâm Vãn Vinh buồn thảm, bất đắc dĩ dang tay:
- Thần tiên tỷ tỷ, cái mạng này của ta ngày đó là do chính tỷ cứu, nếu tỷ muốn giết ta, cứ thoải mái ra tay đi. Nếu ta nhíu mày một cái, ta không phải là lão công của Thanh Tuyền.
Ninh tiên tử không đổi sắc, lạnh lùng liếc hắn, mũi kiếm từng phân từng phân đâm vào, mồ hôi trên trán Lâm Vãn Vinh đổ cuồn cuộn, tựa hồ cảm thấy mùi vị cái chết cách mình ngày càng gần: “Mẹ nó, chẳng còn được chết trên chiến trường nữa, đúng là kết cục mang nhiều ưu sầu của ta!”
Hắn trải qua việc sinh tử không phải là ít nữa. Nhưng chưa từng khó có thể tránh thoát, khó có thể suy tính như hôm nay. Nếu Ninh Vũ Tích nói chuyện, hắn liền có thể nắm chắc năm phần tự bảo vệ được mình, nhưng Ninh tiên tử giống như người hóa đá, không nói không rằng, không chút cảm tình. Hắn trừ việc ai thán thì không còn cách nào khác nữa.
- Đại ca…
Ngoài cửa có một tiếng gọi khẽ hơi run rẩy vọng vào, chính là giọng Lạc Ngưng. Mũi kiếm của Ninh tiên tử khựng lại, cách động mạch nguy hiểm nhất của hắn chỉ một ngón tay.
- Ngưng Nhi…
Khoảng cách nhỏ nhoi như vậy, liền làm Lâm Vãn Vinh đột nhiên nảy sinh cảm giác sinh tử hai bên đều nặng, hắn đã ươn ướt nước mắt: “Hảo bảo bối, một tiếng kêu này của nàng thật đúng lúc, lão công nếu đại nạn không chết, chắc chắn mỗi ngày sủng ái nàng ba lần.”
- Bảo nàng ta đi đi!
Ninh tiên tử cuối cùng cũng mở miệng rồi, âm thanh lạnh lẽo như băng, Lâm Vãn Vinh lại nghe như tiếng trời, chỉ cần nàng mở miệng, lão tử liền nắm chắc năm thành có thể sống sót.
- Lâm Tam, ngươi ngủ rồi sao?
Tiếng Tiêu phu nhân vang lên ngoài cửa:
- Lạc tiểu thư nói có chuyện gấp tìm ngươi, còn nói nếu không thấy ngươi, ngươi nhất định cả đêm sẽ ngủ không yên.
“Tiểu yêu tinh kia tới lúc này rồi còn câu dẫn ta!” Lâm Vãn Vinh vừa muốn khóc vừa muốn cười: “Còn hỏi sao Ngưng Nhi đến muộn như vậy, giờ mới nghĩ ra, nàng không biết võ nghệ, trừ đi đường chính không còn cách nào khác, có dũng khí đến làm ấm giường cho tướng công đã là đáng quý khó được rồi, hơn nữa huống chi còn tạm thời cứu được tính mạng của ta.”
Liếc mắt nhìn Ninh Vũ Tích, chỉ thấy thần sắc nàng không chút biến hóa, kiếm thế lại một lần nữa ép tới.
- Ngưng Nhi, ta không sao.
“Người dưới mái hiên, sao có thể không cúi đầu nhìn xuống”, Lâm Vãn Vinh mở miệng kêu:
- Ta ở dưới giường trong phòng, đè lên một quả dưa chuột, bên trên khắc tên của ta, nàng trước tiên dùng tạm một chút, lại nói với Thanh Tuyền, kêu sư phụ trong nhà bếp, không nên giết dưa chuột. Mau trở lại đi.
- Dưa chuột cái gì, sao rối loạn lung tung thế?
Phu nhân nghe được chau mày, buồn cười hỏi.
Lạc tiểu thư cũng không hiểu dụng ý của phu quân, vô duyên vô cớ muốn dưa chuột làm cái gì, dưa chuột kia lại không phải là ngươi. Nhưng đại ca háo sắc trốn ở trong phòng không ra, bản thân chính là quái sự, huống chi hắn còn nói dưa chuột gì đó, kêu loạn Thanh Tuyền cả lên.
- Nếu đã như thế, muội đi tìm tỷ tỷ.
Lạc Ngưng tuy không hiểu dụng ý của hắn, nhưng bằng vào sự hiểu biết của nàng với đại ca, việc này chắc chắn không hề tầm thường, nếu đại ca chỉ định muốn tỷ tỷ, vậy thì việc không thể trì hoãn. Nàng vốn là người quả cảm, tức khắc xoay người đi ra ngoài.
Đợi cho tiếng bước chên bên ngoài tan đi, mọi người đi xa, Ninh Vũ Tích hừ một tiếng, gương mặt không lộ vẻ gì:
- Ngươi nghĩ rằng Thanh Tuyền có thể cứu được ngươi sao?
“Chỉ có đồ ngốc mới nghĩ như vậy, ta làm vậy là tự cứu mình!” Tiên tử mở miệng một lần, hi vọng thoát hiểm tăng thêm một phần, Lâm Vãn Vinh là nhân vật bậc nào, vẻ mặt vẫn y nguyên, thở một hơi dài:
- Lòng chết rồi, ai cứu cũng vô dụng. Tiên tử tỷ tỷ, ta ngay từ đầu đã chết một lần trong tay Thanh Tuyền, lại chết một lần trong tay An tỷ tỷ, lần này tới phiên tỷ rồi. Kỳ thực, với sự từng trải của ta, dù là chết thêm một trăm lần, cũng không dọa nổi ta. Giết đi, ta đã không còn để ý nữa rồi, không còn gì để quan tâm nữa.
Hắn nhắm hai mắt lại, không nói một lời, thần tình trên mặt rất là cổ quái, không giống khóc, không giống cười, dường như thật sự đã thấu hết cõi hồng trần, cực kỳ bình đạm.
- Ở trước mặt ta còn làm ra vẻ thần bí, ngươi cho rằng ta không dám sao?
Cổ tay Ninh Vũ Tích khẽ nhếch lên, một đạo kiếm quang mang theo tiếng gió bổ tới, Lâm Vãn Vinh toàn thân lạnh thấu xương, mở bừng hai mắt:
- Thần tiên tỷ tỷ…
Ánh mắt hắn như điện, Ninh Vũ Tích giật mình, thủ thế bất giác chậm một chút:
- Ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi còn có di ngôn gì, mau nói ra đi, ta cho ngươi chết thống khoái.
- Kỳ thực cũng không phải là di ngôn gì.
Lâm Vãn Vinh cười ảm đạm, gương mặt như đang hồi tưởng với vẻ cay đắng:
- Cuộc đời thoáng qua như một giấc mộng. Quá trình ta và tỷ tỷ quen biết càng huyền ảo như mộng cảnh. Đầu tiên là hiểu lầm, làm cho hai người chúng ta như nước lửa bất dung, sau đó tỷ tỷ mấy lần cứu ta, mới dân dần cùng tỷ hiểu nhau, Chuyến đi Sơn Đông, tiên tử cả đường làm bạn, hơn nữa còn lấy thân cứu mạng, đổi cho ta một con đường sống. Ta từng phát lời thề, những năm còn sống, tuyệt không đối địch với tỷ tỷ nữa. Chỉ là vận mệnh con người lại không phải do chính mình nắm lấy, dường như trời cao trêu đùa, ta và tiên tỷ tỷ quen biết, từ đầu giết nhau, lại giết nhau tới cuối, giống như vẽ một cái vòng tròn, bắt đầu từ nơi đâu, lại trở lại nơi đó. Cho dù tỷ tỷ giết ta, ta cũng sẽ không oán hận. Chết đi, chết đi, chết là hết cả…! Tỷ tỷ xin mau ra tay đi, để tránh Thanh Tuyền tới, phá hỏng hứng thú của tỷ.
Hắn nói một cách quyết liệt, mang vẻ khí khái nam tử, Ninh tiên tử lạnh lẽo nhìn, tựa như không nghe thấy lời của hắn, bảo kiếm lạnh như băng kia hiện ra một cỗ hàn phong, xoạt một tiếng, chém vào bên cổ hắn.
"Phặt” một tiếng, bảo kiếm chém tới cổ, Lâm Vãn Vinh chỉ cảm thấy máu nóng trào lên, toàn thân nhẹ như én bay.
“Chết rồi, chết rồi, linh hồn bay ra rồi!” Toàn thân hắn lông tóc dựng đứng, muốn kêu nhưng kêu không ra tiếng, cố hết sức lực cúi đầu xuống, tức thì vui mừng như điên…
Hắn lấy hết sức cúi đầu xuống, liếc mắt qua tức thì mừng rỡ như điên, chỉ thấy hai chân hai tay vẫn ở trên cơ thể mình, Ninh tiên tử một tay cầm kiếm, một tay đỡ người hắn, mũi chân điểm nhanh, không ngừng xuyên qua giữa các mái nhà, như một làn khói xanh, tốc độ cực nhanh. Hắn chỉ nghe bên tai tiếng gió lào xào, ngay cả phương hướng cũng không phân biệt rõ ràng.
“Thật sự không chết?” Cả người hắn trên dưới mồ hồi lạnh đã ướt đẫm quần áo, nhưng trong lòng vừa mừng vừa kinh ngạc khó tả bằng lời.: “Một lần không chết là may mắn, hai lần không chết là vận khí, lần thứ ba này không chết, đó chính là phúc duyên của Lâm mỗ rồi.” Toàn thân hắn được tiếp thêm sức mạnh , phảng phất lại nhìn thấy hi vọng. Ninh tiên tử sắc mặt bình đạm, bạch y lồng lộng, chạy nhanh một hồi khiến cho khuôn mặt kia mơ hồ thoáng có chút xanh xao, một làn hương như lan thoang thoảng xộc vào lỗ mũi, làm người ta thật thư thái dễ chịu.
- Tiên tử tỷ tỷ.
Đang đi về phía trước Ninh Vũ Tích nghe thấy hắn nói chuyện, thân hình chợt dừng lại, mũi kiếm liền đặt lên cổ hắn.
- Tỷ tỷ chẳng cần gấp, ta cũng không vội, tuy nhiên thân thể tỷ quan trọng hơn.
Mặt mũi hắn tỏ vẻ ôn hòa, ánh mắt rất chân thành.
Ninh tiên tử lạnh lùng nhìn hắn, hai tay buông lỏng, cả người nàng liền rơi xuống phía dưới. Lâm Vãn Vinh vừa nhìn xuống dưới, tức thì kinh hãi: “Mái nhà này cách mặt đất tới mấy trượng, ngã xuống còn không biến thành bánh thịt sao. Con mẹ nó, cược một lần…!” Hắn nghiến răng cố chịu đựng nỗi sợ hãi, hai mắt nhắm lại, bên tai tiếng gió vù vù, rơi thẳng xuống. Giữa khoảnh khắc sinh và tử, một tiếng hừ lạnh vọng lại, gió thơm thổi tới, bóng dáng Ninh Vũ Tích như điện, nhẹ nhàng khéo léo đỡ lấy người hắn, lao nhanh đi về phía trước.
Lâm Vãn Vinh như là mới từ trong nước vớt lên, mồ hôi ướt sũng. Đêm nay hắn sinh sinh tử tử mấy lần hồi hộp, cũng hơi chút bị mất cảm giác rồi, chỉ đơn giản nhắm mắt lại, mặc cho Ninh Tiên Tử quăng ném.
Hai người đều không nói, đêm dài dường như bởi vậy mà yên tĩnh, đi được không biết bao nhiêu lâu, chợt cảm thấy bên người gió lạnh thổi từng cơn, mở mắt ra, chỉ thấy nơi này là giữa sườn núi, dưới chân chính là Ngọa Phật Tự, trên đầu là Ngọc Đức Tiên Phường mà mình đã đem pháo bắn hạ, tường đổ vách sập, khung cảnh hoang tàn.
- Ta sao lại ở chỗ này rồi?
Lâm Vãn Vinh giật mình kinh hãi, giãy dụa hai cái, chợt thấy lưng đau nhói, Ninh tiên tử không chút lưu tình, nện vỏ kiếm lên người hắn. Lâm Vãn Vinh dưới cơn đau nhức, hầm hừ:
- Tiên tử, ngươi mang ta tới đâu đây?
Ninh Vũ Tích không đáp lời. Chọn một con đường núi dốc thẳng đứng mà đi, càng lên cao gió núi càng lạnh. Y phục Ninh tiên tử lồng lộng, đạm nhã như tiên, Lâm Vãn Vinh ăn mặc mỏng manh, toàn thân lạnh tới nổi da gà. Đi được chừng thời gian nửa tuần trà, cước bộ của Ninh Vũ Tích dần dần chậm lại, ném người hắn trên mặt đất. Đá núi bén nhọn nhấp nhô đâm vào mông hắn, đau buốt tận tim.
Đứng dậy nhìn khắp xung quanh, lúc này chỗ đứng thân ở trên đỉnh núi cao, bốn phía trống trải vắng lặng, một miếu thờ sụp sệ gần ngay trước mắt, bên cạnh là phần mộ mới đắp. Trong mộ chính là Tĩnh An cư sĩ do hắn tự tay an táng.
Ninh Vũ Tích ngây ngốc nhìn ngôi mộ mới, đôi mắt biếc long lanh, nước mắt mơ hồ đã lưng đầy, nắm chặt trường kiếm trong tay, trên cánh tay trắng thon thon hiện lên một lớp gân xanh nhàn nhạt do dùng sức quá lớn, mái tóc dài phần phật trong gió lạnh. Nỗi thê lương trống vắng không sao diễn tả in hằn lên vẻ đẹp kiều diễm kia. Trường kiếm cắm vào trước mộ, Ninh tiên tử chậm rãi quỳ xuống, hai hàng nước mắt trong vắt lăn dài, cuối cùng bật khóc trong im lặng.
“Toi đời rồi…!” Lông tóc toàn thân Lâm Vãn Vinh dựng lên: “Chẳng lẽ Tĩnh An cư sĩ là nương thân của tiên tử tỷ tỷ?” Viện chủ của Ngọc Đức Tiên Phường bị Lâm Tam bức tử, thiên hạ không ai không biết không ai không hiểu. Dù cho hắn có bản lĩnh bằng trời , có thể nói dù cho trần nhà sập xuống, cũng không lừa được tiên tử. Chẳng trách Ninh Vũ Tích căm hận hắn như thế, không để ý tới tình nghĩa ngày trước, mấy lần đẩy hắn vào chỗ chết.
Mắt thấy Ninh tiên tử quỳ gối trước phần mộ không nói lời nào, trong lòng Lâm Vãn Vinh hiểu được, lần này phương pháp gì cũng không linh rồi, chỉ có liều chết bỏ trốn. Hắn nghĩ gì làm nấy, bước chân như nhẹ như báo, từ từ lui xuống núi.
- Ngươi còn đi được sao?
Dường như Ninh tiên tử như có mắt sau lưng, lạnh lẽo hừ một tiếng, vung tay lên, ba luồng sáng lạnh bắn ra, Lâm Vãn Vinh “Ối” một tiếng, tránh được hai chiếc, chiếc châm thứ ba lại cắm ngay ở bắp chân, trong cơn đau đớn đứng không vững, ngã ”phịch” một tiếng xuống mặt đất.
Lần này đúng là xong hết rồi, thấy mặt mày Ninh Vũ Tích lạnh lùng, trường kiếm trong tay lóe hàn quang đi về phía mình, hắn chỉ đành cười khổ, từng tưởng tượng ra rất nhiều, rất nhiều cách để chết, nhưng chưa nghĩ tới sẽ chết trong tay tiên tử.
- Ngươi đoán ta sẽ để ngươi chết như thế nào?
Trường kiếm đặt ở ngực hắn, giọng tiên tử lạnh lùng, so bộ bộ dạng điềm tĩnh trước đây đối lập rõ ràng.
- Nếu là có thể chết thật nhanh, thì là tốt nhất.
Lâm Vãn Vinh thở dài, thần tình cũng không rõ có bao nhiêu bi thương, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, mơ hồ có chút vẻ lạnh nhạt:
- Nơi này cũng không tệ, núi xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, chôn cái bộ xương trung trinh của ta ở đây cũng không coi là lãng quên ta.
- Trung trinh.
Tiên tử cười lạnh lùng:
- Hủy Thánh phường của ta, làm nhục thân nhân của ta, bị người trong thiên hạ nhổ bọt chửi rủa, bằng vào người cũng coi là trung trinh?
Lâm Vãn Vinh bừng bừng nổi giận:
- Tiên tử tỷ tỷ, mạng của ta là do tỷ cứu, tỷ muốn đánh ta giết ta, ta cũng không thèm nhíu mày một cái, chỉ xin tỷ nhớ kỹ một điều, tỷ chỉ có thể đại biểu cho một mình mình, không đại biểu cho được người trong thiên hạ. Tỷ sao biết người trong thiên hạ chỉ biết chửi ta mắng ta, không biết khen ta ngưỡng mộ ta? Đây chính là điển hình cho cái thói tự cho mình là đúng của Ngọc Đức Tiên Phường các ngươi, người thiên hạ đều có chân có tay, có đầu óc có tư tưởng, các ngươi bằng vào cái gì đại biểu cho bọn họ?
Miệng hắn thì cứ nói nhưng dường như lại giở trò ảo thuật, trong tay trống không bỗng xuất hiện thêm một khẩu súng đen xì xì, nòng súng âm trầm lóe hàn quang, đang nhắm ngay vào Ninh Vũ Tích.
Ninh Vũ Tích không hề kinh sợ, hừ một tiếng:
- Ngươi cũng có chút bản lĩnh, hoàn cảnh như vậy cũng có thể lấy ra ám khí. Nhưng, ta lại chẳng sợ ngươi.
Nàng ảm đạm than:
- Phàm trần có rộng lớn, nhưng không có gì ta lưu luyến nữa, ta dù hi sinh tính mạng, cũng phải lấy được thủ cấp của ngươi.
Vẻ nặt nàng cương quyết, nghiến chặt răng ngà, trường kiếm trong tay rung lên, liền muốn cùng hắn lưỡng bại câu thương.
”Leng keng”, tiếng kim loại rơi vào đất khẽ vang lên, Ninh Vũ Tích hơi sửng sốt, thấy Lâm Tam vứt hỏa thương trong tay xuống đất, bình thản thở dài:
- Tiên tử tỷ tỷ, ta đã nói rồi, tỷ cứu ta một mạng, đời này ta không làm địch với tỷ nữa, đều coi như ân tình ta trả lại cho tỷ. Tỷ muốn giết ta cứ việc động thủ, nếu ta nhíu mày một cái, thì con của tỷ cùng họ với ta.
Ninh tiên tử ngạc nhiên. Uy lực của cây súng này nàng đã thấy qua. Dù là nàng tự phụ võ công siêu tuyệt, cũng không nắm chắc tránh được đạn. Lâm Tam trả lại một ân tình to lớn cho nàng, cái giá lớn lại là tính mạng của chính hắn. Từ khi nào hắn trở nên hảo sảng thế này!?
Trầm ngâm hồi lâu, kìm nén những rung động trong lòng, mũi kiếm của Ninh tiên tử khẽ run rẩy:
- Chớ cho rằng như vậy thì ta sẽ không giết ngươi, ngươi bức tử viện chủ, thập ác bất xá…
Lâm Vãn Vinh cất tiếng cười to, thanh âm thê lương:
- Tiên tử tỷ tỷ, ta kính trọng chính là vì tỷ mấy lần cứu ta, nhưng không phải là hành động phẩm đức của tỷ. Ta và Thanh Tuyền hai bên yêu nhau. Có chỗ nào sai? Dựa vào cái gì bị các ngươi chia rẽ?
Ninh Vũ Tích hơi kinh ngạc:
- Chuyện của Thanh Tuyền, không phải là sở nguyện của ta. Chỉ là nó từ thủa nhỏ đã phát lời thề, muốn vứt bỏ tình oán của nhân gian, cả đời cung phụng Thánh phường, ta sao có thể phá hỏng lòng tin của nó.
- Vứt bỏ tình oán của nhân gian? Trò cười! Người sống trong hồng trần, ăn ngũ cốc tạp lương, hưởng đắng cay ngọt bùi, như dòng máu chảy khắp nơi. Sao có thể vứt bỏ? Tỷ tỷ có thể cao cao tại thượng, Tĩnh An cư sĩ cũng có thể cao cao tại thượng. Nhưng Thanh Tuyền và ta giống nhau, đều là người phàm, chúng ta mong muốn chính là sinh hoạt hồng nam lục nữ của nhân gian, không muốn làm thần tiên ngoại thế gì đó giống như cư sĩ. Nói ngược trở lại, cư sĩ chính là thần tiên sao? Ta thấy rất là giả dối.
- Không được vũ nhục viện chủ.
Mặt Ninh Vũ Tích trắng bệch:
- Ngươi bức tử viện chủ, thập ác bất xá…
- Hay cho một câu thập ác bất xá!
Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Trước hết ta cứ nhận vậy. Nhưng tiên tử tỷ có nghĩ tới không. Nếu ta tới trễ một bước, Thanh Tuyền cùng đứa bé trong bụng nàng sẽ ra sao? Họ còn đường sống sao? Đó chính là thê tử và huyết mạch của ta, ta cứu bọn họ có gì sai? Kỷ sở bất dục,vật thi vu nhân*, nếu nói ta độc ác chẳng thể dung thứ, vậy vị viện chủ tỷ kính ngưỡng, thân nhân mà tỷ coi trọng kia chính là thiên ác bất xá, vạn ác bất xá!
- To gan!
Khuôn mặt Ninh tiên tử tái nhợt, dưới cơn thịnh nộ, kiêm bay như gió., mang theo tiếng rít vùn vụt, nhắm thẳng vào ngực Lâm Vãn Vinh phóng tới .
Lâm Vãn Vinh nhếch mép, toàn thân ngây dại, trong một tích tắc này, trăm loại tư vị nảy lên trong lòng, từng khuôn mặt lóe ra trước mắt Tiên Nhi, Thanh Tuyền, Xảo Xảo, Ngưng Nhi, An tỷ tỷ, phu nhân…
Ninh tiên tử cất tiếng lao đến, trường kiếm nhắm ngay ngực hắn, hung hãn đâm xuống. Lâm Vãn Vinh hờ hững, không né không tránh, nở một nụ cười rạng rỡ cả gương mặt.
- Ngươi , ngươi… ngươi cười cái gì?
Lưỡi kiếm đã run lẩy bẩy sát bên da thịt hắn, nhưng rốt cuộc cũng không tiến vào được nửa phân, Ninh Vũ Tích trong lòng hỗn loạn, nghiến răng nói.
- Tỷ tỷ, cư sĩ là nương thân của tỷ sao?
Lâm Vãn Vinh không sợ chút nào, nụ cười chân thật thuần khiết, giống như một đứa bé không chút phòng bị.
- Là cô... Ta không nói cho ngươi.
Ninh Vũ Tích khẽ cắn hàm răng ngà, đột nhiên giật mình trả lời.
“Nói như vậy thì không phải là nương thân rồi?” Lâm Vãn Vinh thở phào một hơi dài, toàn thân nhẹ nhõm: “Ta sao lại nói thế nhỉ, cư sĩ có dáng vẻ làm như tiên phong đạo cốt, sao có thể có nữ nhi xinh đẹp như tiên tử chứ. Đồ khốn kiếp, dọa chết ta rồi!”
Hắn vừa rồi đẩy binh vào chỗ hiễm, vứt bỏ khẩu súng lấy sinh mạng của mình ra đánh cược một pheni, bây giờ người còn đang run rẩy, nhếch môi cố nặn ra một nụ cười, da thịt trên mặt căng thẳng:
- Tỷ tỷ, tỷ nói cho ta cư sĩ là người thế nào của tỷ, ta cũng nói cho tỷ một bí mật lớn bằng trời.
- Ta không thèm.
Ninh Vũ Tích tức giận hừ một tiếng, thần sắc ảm đạm:
- Ta muốn thay cô cô báo thù. Cô cô là người thân duy nhất của ta trên thế gian này.
“Hóa ra là cô cô, chỉ cần không phải là nương thân là xử lý được rồi!” Lâm Vãn Vinh mỉm cười thở dài, nhặt lên khẩu súng trên mặt đất. Ninh tiên tử cả kinh, nắm chặt trường kiếm trong tay vội đề phòng.
Lâm Vãn Vinh khẽ lắc đầu, ngoác miệng cười:
- Đa tạ sự thành khẩn của tiên tử tỷ tỷ, bây giờ tới phiên ta hồi báo rồi. Tỷ tỷ cũng không cần khó xử việc không nỡ giết ta, tự ta động thủ là được rồi.
Hắn nâng súng lên, nhắm ngay huyệt thái dương của mình, Ninh tiên tử nhìn tới kinh hãi, run rẩy nói:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?
- Cũng chẳng làm gì, chỉ muốn xem xem uy lực của khẩu súng này thôi.
Lâm Vãn Vinh hờ hững, đưa khẩu súng tới bên trán cố sức gõ gõ, nụ cười càng thần bí:
-
Tiên tử tỷ tỷ không cần lo lắng, nói không chừng cây súng này uy lực yếu ớt, hoặc là da đầu ta cứng, vậy có thể viên đạn cũng không làm bị thương ta được ấy chứ.
- Vậy ngươi chết đi!
Thần sắc Ninh Vũ Tích càng thêm bực tức, cắn răng nói.
Lâm Vãn Vinh trở nên trịnh trọng, hai mắt nhắm chặt, ngón tay luồn qua vòng tròn, chầm chậm móc vào cò súng. Thấy vẻ chăm chú mà ương ngạnh của hắn, đôi mắt mỹ lệ của Ninh Vũ Tích ánh lên, tựa như thống hận, tựa nhu lo lắng, lại tựa như mê mang, trăm mối cảm xúc đan lại, ngay cả chính nàng cũng khó phân biệt.
Lâm Tam không nói lời nào, bình tĩnh dị thường, ngón tay từ từ nhúch nhích. Ninh Vũ Tích tuy trấn định như tiên, thời khắc này cũng không cách nào chịu nỗi nữa, trống ngực nhanh lên vô số lần, tay ngọc nắm chặt trường kiếm, nghiến răng ken két, trong lòng có hai âm thanh hoàn toàn khác biệt vang lên, làm nàng không biết phải là thế nào cho phải.
Lâm Vãn Vinh khe khẽ thở dài, ngón tay mau lẹ, móc cò súng. Ninh tiên tử tim đập như trống, tư duy đột nhiên dừng lại, không chút nghĩ ngợi vung kiếm lên, chém ngay vào cổ tay hắn.
Lâm Vãn Vinh “ôi chao” một tiếng đau đớn, cổ tay thõng xuống:
- Tỷ tỷ, tỷ làm cái gì thế này?
Ninh Vũ Tích nghiến răng:
- Nơi đây chính là trọng địa của thánh phường ta, sao có thể thấy máu tanh. Ngươi liền nhảy tử vách núi này xuống đi, xong hết mọi chuyện, đừng làm nhục mắt của ta.
Lâm Vãn Vinh nghe được thầm buồn cười, mở ổ đạn của súng ra, chỉ thấy bên trong trống trơn, không ngờ ngay cả đạn cũng không lắp. Hắn lắc đầu than khẽ:
- Hôm nay ta lấy khẩu súng này dâng cho phu nhân xin cưới hai vị tiểu thư Tiêu gia, tránh bị cướp cò, sớm đã lấy đạn dược ra. Vừa rồi biểu hiện cho tỷ tỷ, cũng là ta cố ý mà thôi, làm tỷ tỷ không xuống tay được.
- Tiên tử có thể chửi ta hèn hạ, chửi ta vô sỉ, nhưng ta đã làm, ta nhận, ta hèn hạ, nhưng ta thẳng thắn, không có gì không được. Giống như đối diện với Tĩnh An cư sĩ, ta với bà ấy kiến giải khác nhau, xung đột kịch liệt, nhưng ta và bà không có cừu hận. Ta hậu táng cho bà, rồi cùng Thanh Tuyền khấu đầu lạy bà, trước phần mộ của bà, ở trên đỉnh Tuyệt phong cao ngút này, ta có thể vỗ ngực mà nói, Lâm Tam ta không thẹn với lương tâm.
Vẻ mặt hắn chăm chú, từng từ trịnh trọng, vang dậy trong đất, Ninh Vũ Tích nhìn vẻ cố chấp của hắn, đột nhiên nảy sinh một cảm giác như nhìn lên đỉnh núi cao, trong lòng rối loạn mê mang.
Lâm Tam quay đầu lại, nở nụ cười với nàng, lại mang vẻ tiêu sái không sao diễn tả:
- Việc trên đời này, thật thật giả giả, rắc rối chồng chất, khiến người khó nắm được, giống như tiên tử tỷ tỷ muốn giết ta…. Không có việc gì phức tạp hơn nữa.
- Không có việc gì phức tạp hơn nữa ư?
Ninh Vũ Tình lẩm bẩm tự nói, bất chợt có một loại cảm giác chưa từng có: “Đối diện với Lâm Tam này, sợ là dùng hết sức cả đời của mình, cũng giết không được.”
Thủ đoạn của Tam ca… Ài, nhẹ nhàng đón bắt, xuất thần nhập hóa.
Gió núi mát lạnh, vạn vật tĩnh lặng, hai người họ đứng nguyên tại chỗ chẳng nói lời nào, không khí nhất thời trở nên ngột ngạt. Trộm nhìn sắc mặt của Ninh tiên tử, thấy nàng thâm trầm, trên vẻ mặt không lộ vẻ sướng vui buồn khổ gì, cực kì lạnh lùng. Lâm Vãn Vinh tự cho là đã đánh cược thành công, ít nhất cũng giữ được cái mạng nhỏ này rồi, trong lòng đắc ý, nhưng chẳng dám biểu lộ ra mặt.
Sương đêm ướt đẫm, một lớp sương mù mong manh đọng trên tóc mai của Ninh Vũ Tích, thanh khiết vô cùng, trong ánh trăng nhàn nhạt, óng ánh như pha lê. Mặt nàng đẹp như ngọc, ngón tay thon thon, áo trắng hơn tuyết, những sợi tóc nhẹ nhàng vờn bay trong gió lạnh, phảng phất như tiên tử từ trên cung trăng hạ xuống phàm thế, cái vẻ thanh lệ tuyệt trần đó làm Lâm Vãn Vinh nhìn tới ngơ ngẩn.
- Ngươi cho rằng như vậy ta sẽ không giết ngươi sao?
Thần sắc Ninh Vũ Tích càng lạnh lẽo, trong âm thanh mang theo từng cỗ hàn ý:
- Ta từ nhỏ đã rời xa phụ mẫu. Cô cô chính là nương thân của ta, cùng sư phó dạy ta đọc sách, viết chữ, luyện tập võ nghệ, chính là người quan trọng nhất trong đời của ta. Ơn dạy dỗ, đức dưỡng dục, ta sống trên đời này không bao giờ quên. Lão nhân gia người chết thảm trong tay ngươi, nếu ngươi cho rằng chỉ hai ba câu của ngươi có thể thoát tội ư, vậy thế gian này làm gì còn cừu hận nào đáng nói?
- Tiên tử muốn giảng ân cừu, giảng đạo lý với ta sao?
Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Như vậy rất tốt! Tỷ tỷ luôn mồm nói cư sĩ chết trong tay ta, vậy ta xin hỏi một câu, tỷ chính mắt nhìn thấy sao, hay là tự tai nghe thấy? Lâm Tam ta mặc dù hèn hạ vô lại, nhưng trừ trên chiến trường, ta còn chưa có giết một ai. Ta và cư sĩ lập trường khác nhau, nhưng chưa từng có ân oán cá nhân, ta vì sao muốn giết bà ấy? Ta bằng vào cái gì để giết bà ta?
- Chớ có giảo biện! Ngươi lấy ngôn từ nhục mạ cô cô, làm cho cô cô kiệt lực mà qua đời, người trong thiên hạ đều biết .
Ninh Vũ Tích hừ lạnh:
- Ngươi còn phủ nhận được sao?
- Ý của tiên tử tỷ tỷ là, ta dùng ngôn từ giết cô cô của tỷ?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười hỏi.
Ninh tiên tử giật mình, Tài quỷ biện của tên Lâm Tam này quả nhiên không phải tầm thường, viện chủ quả thật vì hắn mà chết, nhưng lại chẳng thể nói là hắn giết.
- Nếu tiên tử đã cho là như vậy, ta cũng không dám chối.
Lâm Vãn Vinh thở dài, vô hạn cảm khái nói:
- Ngọc Đức Tiên Phường các ngươi chẳng phải là hóa thân của chính nghĩa sao? Vậy dùng thủ đoạn chính nghĩa đi, chứ lén lén lút lút ám sát, làm người thiên hạ nhạo báng chê cười, hẳn là cư sĩ viện chủ ở dưới cửu tuyền cũng khó yên nghỉ. Ta cũng cho tiên tử một cơ hội công bằng, xin mời dùng lời nói mà giết ta đi, ta có chết ngay tại đây, cũng vô oán vô hối…
- Ngươi…
Ninh Vũ Tích xinh đẹp tuyệt mỹ, công phu tay chân cũng vô địch thiên hạ, nhưng luận tới mồm mép tranh cãi, không bằng da lông của Lâm Tam. Thấy hắn ba câu hai lời liền đem trách nhiệm phủi đi sạch sẽ. Trong cơn thịnh nộ cánh tay trắng nõn vung lên, một làn ngân quang bắn ra, trúng ngay bắp chân Lâm Vãn Vinh. Hăn vốn dĩ đã khập khễnh, hai chân đồng thời bị đau nào còn trụ vững được, ’phịch’ một tiếng ngã xuống, đầu nện mạnh lên đất, tức thì mắt nảy đom đóm, tối xầm lại.
- Ngươi không phải giỏi múa mép sao?
Ninh Vũ Tích giữ khuôn mặt lạnh lùng:
- Ta liền cắt lưỡi của ngươi, xem ngươi giảo biện thế nào?
Lâm Vãn Vinh cười vang, không chút sợ hãi:
- Đạo lý là ngươi nói, thấy nói không lại ta, liền muốn giết ta, đây gọi là tác phong hành động của Ngọc Đức Tiên Phường sao? Ta nói, viện chủ lão nhân gia, bà so với tiên tử còn hiểu chuyện hơn nhiều. Không muốn nói với ngươi nữa, muốn giết hay muốn gì, ngươi cứ tự tiện đi.
Hắn dựa mình về phía sau, cứ thế nằm trên đất, hai mắt nhìn lên bầu trời, vẻ mặt rất bình tĩnh.
Muốn một đao kết liễu hắn, lại thấy như thế làm hắn chết quá dễ dàng. Ninh tiên tử mấy lần giơ ngọc thủ lên, thì bằng đó lần hạ xuống, nhớ tới dáng vẻ hắn ở Sơn Đông bày mưu tính kế, nhẹ nhàng điềm tĩnh, lại nhìn khuôn mặt như cái gì cũng không thèm để ý kia, tâm tình cứ mãi rối bời.
Đá trên núi lạnh như băng, Lâm Vãn Vinh nằm trên đất mà run cầm cập, nhịn không được cơn tức giận:
- Cứ tiếp tục thế này, cho dù ta thoát được dưới kiếm của tiên tử, cũng phải đóng thành cột băng rồi!
Co chân rụt tay khổ chờ đợi trong chốc lát, nhưng lại không nghe được tiếng nào của tiên tử, hắn không nhịn nổi nửa, mở choàng hai mắt, chỉ thấy tiên tử đứng trên vách núi cách mình mấy chục trượng, nhìn đỉnh núi đối diện trầm tư, không biết là đang nghĩ cái gì…
“Không phải ta chửi làm cho nàng tìm thấy lương tâm, muốn nhảy núi tự vẫn đó chứ?“ Hắn nhếch mép cười khan, cảm giác giá rét từng cơn càng thêm lạnh, tại thời khắc trọng yếu này, cũng chỉ có mỗi hắn mới có tâm tư tự đùa cợt với chính mình.
Thấy hắn mở mắt ra, tiên tử đột nhiên mỉm cười :
- Nghe nói, ngươi là người thích náo nhiệt, một ngày cũng không muốn nhàn hạ một khắc, thích nhất là tới những nơi đông người tán dóc, có phải thế không?
“Điều này còn cần nói sao? Tùy tiện kéo một người hỏi cũng biết bản tính của Lâm Tam ta, phàm là nơi có bạc có mỹ nữ, đó chính là nơi Lâm Tam ta thích nhất“. Mắt thấy Ninh tiên tử hiện ra nụ cười, cũng không biết sao, tự thâm tâm hắn đột nhiên có cảm giác ớn lạnh, vội xua tay:
- Không phải không phải, ta thích nhất là một mình trầm tư, đặc biệt là ở trên đỉnh tuyệt phong như thế này, vừa ngắm rặng núi trùng điệp, khắp nơi nghe chim hót, đúng là thích hợp với người sâu sắc như ta.
- Thật sao?
Ninh Vũ Tích cười một tiếng:
- Ngươi biết chuyện thống khổ nhất của đời người là gì không?
- Đối với nam nhân mà nói là liệt dương, nữ nhân là không thể sinh con được.
“Đồ hạ lưu“ Ninh Vũ Tích hận ngiến răng ken két, giơ ngón tay thon lên:
- Ngươi nhìn xem kia là cái gì?
Nhìn theo hướng nàng chỉ, đối diện chính là một ngọn núi vời vợi, vách núi cao hàng ngàn mét, chọc thẳng tới mây, bốn bề chót vót thẳng đứng, giống như được dao gọt chỉnh tề, hoàn toàn không có lưu dấu vết nào của con người.
- Một ngọn núi thật lớn.
Lâm Vãn Vinh hô to:
- Ngọn núi kia tên là Thiên Trượng Thiên Tuyệt.
Ninh Vũ Tích thản nhiên nói:
- Cao hơn ngàn trượng, chính là là ngọn núi có một không hai, hàng ngàn năm nay sừng sững chọc thẳng lên trời cao. Ngọn núi Thiên Tuyệt này từ xưa tới nay, chỉ có một người lên được.
- Là ai?
Lâm Vãn Vinh không tự chủ được hỏi.
- Ta cũng không biết.
Ninh tiên tử bình tĩnh đáp:
- Đại khái chính là người làm cho nơi này mệnh danh là Tuyệt Phong!
- Tỷ tỷ, tỷ đang lừa ta.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ngay cả tỷ cũng không biết là ai, làm sao biết có người đã trèo lên.
- Bởi vì ta có mắt.
Ninh tiên tử lạnh lùng, nhặt một cục đá lên, búng tay bắn ra, một tiếng keng trong rẻo vang lên, cục đá kia rơi xuống, giống như chạm phải vật cứng gì đó.
Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt, tỉ mĩ xăm xoi, liền thấy trên Tuyệt Phong kia có treo một dây xích sắt đen xì, nối tới ngọn núi mình đang đứng. Xích sắt này dài ước chừng mấy trăm trượng, dưới ánh trăng nổi lên những vết rỉ sét loang lổ, cũng không biết là đã trải qua bao nhiêu năm tháng đổi thay rồi. Với công lực của Ninh Vũ Tích, bắn một hòn đá tới mà dây sắt cũng không lay động bao nhiêu, có thể cảm nhận được sự rắn chắc của nó.
“Thật sự là không sợ chết ư?” Lâm Vãn Vinh cũng ngẩn ra: “Không chỉ có người đã lên Thiên Tuyệt Phong kia, mà còn từ Tuyệt Phong kéo một sợi dây sắt xuống, rốt cuộc như thế nào làm được? Có điều trên xích rỉ sét loang lổ, e là mấy trăm năm không ai dùng nữa rồi, như lời Ninh tiên tử nói.”
Từ xưa tới nay chỉ có một người lên được, quả là tuyệt đối tin được.
- Thế nào?
Ninh Vũ Tích mở miệng hỏi, thần sắc như giếng xưa tĩnh lặng.
- Không thể tưởng tượng!
Lâm Vãn Vinh lẩm bẩm, lập tức lại kinh hãi:
- Tỷ tỷ, ngọn núi này có cao hơn lớn hơn, cũng không liên quan gì tới ta nhé.
Ninh Vũ Tích nhìn hắn, cực kỳ bình tĩnh:
- Vốn là không có quan hệ, nhưng một câu nói của ngươi đã thức tỉnh ta, phải làm người thấy sự công bằng. Ngươi tuy là nguyên nhân khiến cô cô qua đời, nhưng cô cô đích xác không phải do tự tay ngươi giết. Nếu ta một kiếm giết ngươi, không những không tan được lửa hận trong lòng ta, mà ngươi cũng không cam lòng.
- Đúng, đúng vậy, tiên tử nghĩ như vậy là đúng đấy.
Lâm Vãn Vinh nghe được mừng lắm:
- Giết người đối với tất cả đều không có chỗ nào tốt, không bằng chúng ta bình tĩnh nén giận ngồi xuống, kể vài câu chuyện, vui đùa một chút, tỷ vui vẻ ta cũng khoái hoạt, như vậy tốt hơn!
Ngó nhìn ngọn Tuyệt Phong ở xa, Ninh tiên tử lãnh đạm đáp:
- Ân oán khó dứt, vĩnh viễn không có vui vẻ khoái hoạt. Việc người trên thế gian thống khổ nhất là gì? Gần trong gang tấc mà tựa nghìn trùng! Ngươi làm ta và cô cô trời người vĩnh viễn cách xa, ta cũng trả cho ngươi một công đạo, cho ngươi thưởng thức tư vị sinh ly tử biệt.
“Cái gì mà gần trong gang tấc lại xa cách nghìn trùng, cái gì mà sinh ly tử biệt?” Lâm Vãn Vinh nghe được khó hiểu, nhưng bản năng cảm giác được sự việc không ổn.
- Ngươi không phải miệt thị thánh phường ta sao? Ngươi không phải là tự xưng phàm phu tục tử sao?
Ninh Vũ Tích chợt bật cười:
- Vậy ta cứ để ngươi làm một thiên ngoại tiên nhân. Ta sẽ để ngươi nhìn thấy, nhưng không hưởng thụ được, trọn đời xa cách trần thế .
Ninh Vũ Tích nhảy đến tóm lấy hắn, chỉ hai ba bước đã tới vách núi, cả người Lâm Vãn Vinh nhẹ bỗng đi, tim đập rộn lên, kinh hãi thét lớn:
- Ngươi muốn làm gì? Ta không muốn nhảy núi!
- Ta cũng rất công bằng.
Ninh Vũ Tích thản nhiên đáp:
- Sợi xích dài trăm trượng này ta cùng qua với ngươi. Có ngã xuống cũng là hai người chúng ta, sẽ không làm ngươi chịu ấm ức.
Lâm Vãn Vinh dựng đứng cả lông tóc, toàn thân lạnh như băng, tay chân liều mạng giãy dụa, hét lớn:
- Ta không đi, ta không thích leo núi….
Thần tình Ninh Vũ Tích quyết liệt, cắn răng nhấc người hắn nhẹ nhàng nhảy lên, như một con chim én, dừng thân ở trên sợi xích rỉ sét loang lổ kia. Lâm Vãn Vinh “aaa…” một tiếng rồi đột nhiên ngừng hét, vô tình nhìn xuống một cái, chỉ thấy dưới thân là biển mây mênh mang, nhìn không rõ bên dưới. Từng trận gió rét buốc rít gào xộc đến, làm má hắn lạnh tới đỏ bừng, nhưng ngay cả sự đau đớn hắn cũng không cảm thấy nữa rồi.
“Kỹ thuật đi trên dây xích, ngày bình thường nhìn thấy mà tưởng xa vời, chưa từng nghĩ tới hôm nay mình cũng phải trải qua một phen, còn là bị người ta cầm trong tay đi trên dây.“ Trong lòng Lâm Vãn Vinh cũng không biết là tư vị gì, đột nhiên nhớ tới mình tới thế giới này như thế nào. “Chẳng lẽ hôm nay phải đem hết thảy trở lại? Nhất thời vui buồn lẫn lộn, muốn khóc cũng không khóc được!“
Thần sắcNinh Vũ Tích trịnh trọng, đứng ở trên dây xích cách mặt đất hàng trăm trượng không hề nhúc nhích, tĩnh khí hồi lâu, mới cẩn thận tiến một bước. Dây xích kia khẽ lắc lư. Lâm Vãn Vinh hét một tiếng kinh hãi, tiên tử mũi chân điểm nhanh, một hơi đi năm bước, lại như một tảng đá đứng vững vàng, hài hòa với nhịp rung của sợi xích.
“Ta thực muốn chết a“ Lâm Vãn Vinh khóc không ra nước mắt, tư vị nhún nhảy trên trời cao không phải người nào cũng có thể hưởng thụ, mặt hắn đầy đau khổ than một tiếng:
- Tiên tử tỷ tỷ, nhìn vóc người tỷ tỷ thật cân đối, không có vẻ gì béo phì, sao sợi xích này cứ lắc lư không dừng vậy?
- Câm mồm!
Sắc mặt Ninh Vũ Tích hơi tái nhợt, nghiến răng thống hận quát:
- Phải giảm béo là ngươi, nặng như lợn vậy!
Nhìn dây xích trăm trượng phía trước, vừa rồi mới đi xa được mấy bước, tiến không được lùi chẳng xong, cái mạng nhỏ lại nằm trong tay nàng, Lâm Vãn Vinh cười khổ lắc đầu, hắn càng hiểu thêm rõ ràng về sự quật cường và cố chấp của Ninh Vũ Tích.
- Tỷ tỷ, thả ta xuống đi.
Hắn đột nhiên mở miệng, thần sắc vô cùng bình tĩnh.
- Vì sao?
Ninh Vũ Tích ngẩn người trong giây lát rồi hỏi.
- Bởi vì loại trải nghiệm này, ta đã từng nếm qua một lần rồi.
Ánh mắt hắn đầy vẻ chân thật:
- Ngã lần thứ hai ta cũng không sợ nữa, chẳng phải chỉ là một đống thịt thôi sao, đâu có gì là ghê gớm.
Ninh Vũ Tích lạnh lùng:
- Ngươi cho là ta mới thử lần đầu tiên sao?
Lâm Vãn Vinh ngây người ra, trong nháy mắt hiểu được ý của nàng ta, nhớ tới tình cảnh ở Sơn Đông nàng liều chết cứu mình, lúc này lại thấy hai người như nước lửa, thật đúng là trăm mối cảm xúc đan xen.
- Nhắm mắt lại!
Ninh Vũ Tinh hô lên một tiếng, không đợi hắn phản ứng đã nhảy lên, lầy này bước chân không dừng lại, liên tục tung mình, đi tiếp được mấy trượng nữa.
Bên tai Lâm Vãn Vinh gió lạnh vù vù, giống như dạo bước trên mây, cả người phiêu bồng, mở mắt ra đã thấy Ninh tiên tử đứng trên giây xích, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng, thân thể yểu điệu kia khẽ lay động. Lâm Vãn Vinh kinh hãi, không kịp nghĩ ngợi, nghiến chặt răng tự xé áo của mình ra, cơ thở tụt khỏi mảnh áo kia, rơi thẳng xuống dưới.
Giờ khắc này hắn có rất nhiều điều vẫn chưa cam lòng, Thanh Tuyền, Ngưng Nhi, Xảo Xảo... còn có đứa còn chưa từng thấy mặt... Nhưng tâm linh lại cực kỳ bình tĩnh: „Cuối cùng cũng phải trở về rồi sao? Không ngờ rằng ngay cả hình thức cũng giống nhau, con mẹ nó thực là quá tệ mà...!“
- Ngươi muốn chết à!
Một tiếng hét vang lên bên tai, trong khoảnh khắc sinh tử, không ngờ là Ninh Vũ Tích nắm lấy cổ áo của hắn.
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên nhìn, tức thì hồn phi phách tán, chỉ thấy Ninh Vũ Tích hai mắt đỏ sòng sọc, sắc mặt trắng bệt như tờ giấy, một chân móc trên dây xích, thân hình treo ngược, tựa như hầu tử mò trăng, nắm lấy cổ áo mình.
Lúc hắn ngẩng đầu lên, đã thấy gò má nõn nà của Ninh Vũ Tích sát bên mặt, đôi môi đỏ thắm mấp máy liên hồi, ngay cả màn sương mơ hồ trong mắt cũng thấy rõ ràng, dường như cả hai người chung một nhịp thở dồn dập.
“Thiên Tuyệt phong, trăm trượng không đường về, vận mệnh đúng là thần kỳ!” Lâm Vãn Vinh nhếch mép cười khổ, nước mắt trào ra, không cách nào né được đôi mắt mỹ lệ của Ninh tiên tử.
“Người này đáng ghét chết đi được!” Trong đầu nàng như mê mang đi, nhưng tâm tình khẩn trương đến độ không thở nổi, trên cánh tay nhỏ gân xanh ẩn hiện, nắm chặt lấy cổ áo của hắn.
“Ta rốt cuộc phải khóc hay phải cười đây?” Lâm Vãn Vinh vất vả suy nghĩ không có kết quả, trong lòng bình tĩnh vô cùng. Tới mức này rồi, không thèm để ý cái gì xảy ra tiếp theo nữa, hắn ngẩng đầu lên hôn thật sâu lên cái miệng đỏ tươi của Ninh Vũ Tích đang gần ngay trước mắt, thì thầm:
- Tỷ tỷ, ta muốn giảm béo…!