Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225933 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 154
Tô Mộ Bạch trầm ngâm một hồi mới mở miệng đáp:
- Người gặp chó điên, người tự nhiên không thể sợ chó, phải một cước đá văng nó đi mới được.

- Thật dũng mãnh, quả nhiên không hổ danh là trạng nguyên lang!
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên tán dương:
- Tô trạng nguyên nói rất đúng, khi trên đường mà gặp phải chó điên không được sợ hãi, phải dũng cảm đấu với nó, nhiều lắm sẽ có ba kết cục… Trạng nguyên huynh, thỉnh huynh giải thích cho mọi người rõ hơn.

- Ba kết cục chỉ đơn giản là: ta thắng, nó thắng hoặc lưỡng bại câu thương.
Tô Mộ Bạch trầm giọng đáp. Thấy Lâm Tam cười quỷ dị, trong lòng hắn mơ hồ dấy lên cảm giác bất an. “Vừa rồi mới chửi ngầm Lâm Tam, chả lên gã này hiểu ra được hàm nghĩa bên trong? Với sự xảo trá của Lâm Tam, hắn ắt sẽ báo thù, chẳng lẽ trong lời vừa rồi có ngầm chứa cái bẫy gì đó sao?”

- Rất hay, rất hay!
Lâm Vãn Vinh vỗ tay:
- Trả lời toàn diện và sâu sắc như thế, xem ra trạng nguyên huynh nhất định cùng chó đấu với nhau rồi, phân tích ra ba loại kết quả rất nhanh: thứ nhất là huynh thua, ngay cả chó huynh cũng không bằng. Thứ hai là đánh ngang sức, huynh ngang với chó… Thứ ba là huynh thắng, chúc mừng chúc mừng, cuối cùng huynh cũng hơn được chó!!!

- Ngươi…
Tô Mộ Bạch biến sắc, nhìn thấy Lâm Tam đang mỉm cười mà không cất nỗi tiếng nào. “Lời cũng do mình tự nói, có điều là Lâm Tam thay đổi cách nói mà thôi, việc mình lo lắng cuối cùng thành sự thật rồi, câu nào mà qua cửa miệng Lâm Tam cũng lập tức biến thành ý khác.”

Mọi người trong sảnh nghe được cười ầm ĩ: “Tên Lâm Tam này đúng là xỏ lá, ngay cả Tô trạng nguyên cũng chửi được, còn chửi có học vấn như thế, bội phục, bội phục…! Cô gái đang trầm mặc bất động kia cũng khẽ liếc Lâm Tam, trong mắt lộ ra ý cười, miệng cũng khẽ “ừm” một tiếng.

Yến Đạo Kỳ ngồi ở bên người Lâm Tam nhưng ánh mắt vẫn luôn chú ý nàng, nghe được tiếng cười khẽ đó. Lập tức há hốc, kinh ngạc kêu lên:
- Nàng cười rồi, nàng cười rồi!

Lâm Vãn Vinh quay đầu lại tò mò hỏi:
- Yến huynh, huynh nói ai cười rồi?

- Là nàng, là nàng, là vị tiểu thư này cười…
Yến Đạo Kỳ cực kỳ kích động, tựa như như là chính hắn làm cho vị tiểu thư này cười lên vậy. Mọi người vừa nghe tiểu thư cười rồi, lập tức dời sự chú ý khỏi hai người Lâm, Tô.

- Cười!? Làm gì có!
Diệp thượng thư bụng phệ lắc đầu:
- Yến học sĩ, chẳng lẽ ngài nghe nhầm rồi? Bổn quan rất gần giai nhân nhưng cũng chẳng thấy nàng mở miệng, huống chi là tiếng cười

- Đúng đấy, đúng đấy, nhất định là ngài nghe nhầm rồi!
Chúng nhân cùng nhao nhao phản đối, hầu hết đều có chút tâm lý đố kỵ của nam nhân.

Mở miệng nói đều là các vị đại quan nhất phẩm. Không phải là thượng thư thì là đại học sĩ, Yến Kỳ Đạo mặc dù cũng vào hàng thứ hai trong các đại quan, nhưng cũng không dám ngược gió đối nghịch với bao nhiêu vị đại nhân như vậy. Chỉ đành cười ngượng

“ Tên Yến Đạo Kỷ này cũng có chút nghĩa khí!” Lâm Vãn Vinh thầm lắc đầu, chậm rãi bước tới bên vị nữ tử kia, cười hì hì:
- Vị tiểu thư này, ta là thợ săn, nàng là hồ ly. Ta là nước sôi, nàng là lá trà. Ta là xe ngựa, nàng là người đánh xe. Ta là ngân phiếu, nàng là bạc…

Mọi người nghe được đều hồ đồ: “Lâm đại nhân đưa là mấy cái so sánh này là có ý gì, quá mập mờ.” Nữ tử kia cũng nhìn hắn khẽ hỏi:
- Vậy là ý gì?

Đây là lần đầu tiên nàng mở miệng nói chuyện, giọng nói trong trẻo như châu rơi chậu ngọc, làm người liên tưởng vô hạn.

- Chẳng phải đơn giản sao? Nếu như nàng là hồ ly, ta là thợ săn, ta nhất định sẽ truy đuổi nàng. Nếu như nàng là lá trà, ta là nước sôi, ta nhất định sẽ ngâm nàng. Nếu như ta là xe ngựa, nàng là người đánh xe, nàng nhất định sẽ (đánh xe) lấy* ta. Nếu như ta là ngân phiếu, nàng là bạc, như vậy, ta nhất định, nhất định sẽ (đổi ra ) lấy ** nàng.
Lâm đại nhân nhìn nàng cười hắc hắc, gương mặt đầy vẻ dâm đãng hạ tiện không kể xiết.

Lâm Tam chơi chữ đồng âm đa nghĩa:
* nguyên bản là驾và 嫁: đều đọc là ‘jià’. Nhưng驾 ( đánh xe ngựa ), 嫁 ( lấy chồng)

**取 và 娶: đều đọc là qŭ nhưng 1 chữ nghĩa là ‘đổi ra’ và chữ kia nghĩa là ‘lấy vợ’



“Phì…” Một tiếng cười khẽ bật ra lọt vào màng nhĩ tất cả mọi người, ai ai cũng nghe thấy rõ ràng rành mạch. “Cười rồi, cười rồi, tiểu thư đúng là đã cười rồi!

“Vô sỉ, quá vô sỉ!” Đám nam nhân trong sảnh tức tới mức thất khiếu xịt khói. “Lâm đại nhất rốt cuộc còn biết xấu hổ hay không, làm sao có thể nói ra lời không cần thể diện như vậy, một nam nhi mà nói những lời này ngay trước mặt mọi người thì còn ra thể thống gì nữa.
"
- Da mặt dày tới mức thế này kia à!
Giai nhân khẽ trách móc, âm thanh vừa đủ chỉ để hai người nghe.

- Như nhau… như nhau thôi!
Lâm đại nhân ngoác cái miệng rộng cười hắc hắc dâm đãng.

Trong mắt Thành Vương thoáng có một chút đau xót, lập tức trở lại vẻ kiên định, vỗ tay nói:
- Tốt lắm, tốt lắm, chúc mừng Lâm đại nhân, chúc mừng Lâm đại nhân! Cuối cùng cũng chiếm được mỹ nhân!

- Xấu hổ quá! Chỉ là may mắn mà thôi!
Lâm đại nhân chắp tay cung kính cảm tạ bốn phía, khiêm tốn nói, trong khi đám nam nhân kia đang thầm hận thấu tim.

- Xuân tiêu ngắn ngủi, một khắc ngàn vàng, xin mời Lâm đại nhân đi hưởng thụ!
Thành Vương cười lớn, nữ tử che mặt kia xấu hổ khẽ kêu lên, cất bước chạy vào bên trong.
- Thật sự được hưởng thụ sao?
Lâm Vãn Vinh nhìn Thành Vương hồ nghi:
- Mọi người ở đây chịu khổ, một mình ta đi hưởng thụ, hình như có chút không ổn!

Thành Vương cười:
- Lâm đại nhân cứ yên tâm đi, các vị đồng liêu cũng đều có giai nhân khác bồi tiếp, ngài cứ việc đi đi.

- Ài, tinh thần vì cộng đồng luôn là khuyết điểm của ta!
Lâm đại nhân cười hì hì, liền đi vào sương phòng bên trong. Sớm đã có tùy tùng đợi ở cửa, cung kinh nghênh đón hắn:
- Đại nhân, xin mời đi bên này …

Gã tùy tùng kia dẫn hắn tới một sương phòng sáng sủa chỉnh tề, cười ám muội:
- Đại nhân, tiểu thư đã đợi ngài ở bên trong rồi.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười gật đầu, đẩy cửa đi vào, thấy hai cây nên đỏ sáng rực, vị tiểu thư vừa ở ngoài kia đang ngồi ở bên giường, yên lặng chờ đợi.

Két một tiếng, cửa phòng được tùy tùng kia đóng lại. Trái tim Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên: “Đùa hay thật đây!?” Hắn đi tới, ngồi bên vị tiểu thư, mỉm cười chào hỏi:
- Xin hỏi quý tính tiểu thư là gì?

Tiểu thư nhìn hắn quyến rũ, cúi đầu thẹn thùng trả lời:
- Nô gia họ An.

Lâm đại nhân kéo khăn lụa trên mặt nàng xuống, lộ ra một gương mặt nhỏ nhắn diễm lệ động lòng người, hắn sửng sốt, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:
- An tỷ…

" Suỵt…” An tiểu thư giơ ngón tay lên đặt trên môi, đôi mắt đẹp liếc ra bên ngoài, ngăn cản hắn lại, miệng ừm một tiếng, vô cùng kiểu mỵ nói:
- Công tử, chàng xấu quá, sờ chỗ đó của người ta…

Lâm đại nhân ngẩn ra: “Đâu có, ta còn chưa động thủ cơ mà, nàng làm sao đã mở miệng kêu rồi, mấy lời này nếu truyền ra ngoài, Lâm Tam ca ta làm sao còn mặt mũi để có thể gặp người khác nữa chứ!”

- Tiểu thư, ta còn chưa…
Lâm đại nhân vội bào chữa.

- Còn chưa cởi y phục sao? Ngài đừng gấp, để nô gia cở giúp ngài.
An tiểu thư làm nũng, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa, vung tay áo lên dập tắt đèn trong phòng, lôi kéo y phục của mình mấy cái, phát ra âm thanh ‘xoàn xoạt’ nhưng tiếng quần áo chạm nhau, đồng thời duyên dáng hờn dỗi kêu lên:
- Đại nhân, sao ngài lại gấp như vậy, gấp tới mức làm nến tắt cả rồi, nô gia còn chưa hầu hạ ngài thay y phục mà.

“Thế này là sao?” Lâm đại nhân nghi hoặc, nhưng cảm thấy một mùi u hương nhàn nhạt nữ tử lan truyền vào trong mũi, một thân thể đầy đặn thành thục từ từ ép sát vào mình, hơi thở nóng bỏng, An tiểu thư ôm chặt lấy người hắn, nói nhỏ đến nỗi dường như không thể nghe thấy:
- Ôm chặt ta…

“Có muốn cự tuyệt yêu cầu này cũng quá khó!” Lâm đại nhân mừng rỡ, vòng tay qua ôm lấy bờ eo thon thả của An tiểu thư, cảm giác trên tay thật mềm mại trơn láng giống như chạm vào tơ lụa vừa mới dệt xong.

Cả người An tiểu thư run lên, rúc vào lòng hắn, dịu dàng nói:
- Việc gấp đành phải ứng biến, người không được làm hỏng việc, phải nghĩ đến Tiên Nhi…

Lúc này hai người dựa vào nhau rất sát, cơ thể mềm mại thơm mát của An tiểu thư dính sát vào lòng ngực của hắn, mỗi câu nói lại phả từng hơi thở nóng bóng, tiểu phúc nóng ấm phong mãn và cặp đùi mịn màng như ngọc khép chặt cò vào hắn như có như không. Lâm đại nhân cảm thấy một luồng hơi hừng hực từ bên dưới lan lên, dương khí cả người như vạn mã lồng lên, tiểu đệ dưới thân chống thẳng lên trời, dính sát vào tiểu phúc của An tiểu thư.

An tiểu thư thành thục quyến rũ, sở học càng thông rộng, đương nhiên biết thứ nỏng bỏng kia là cái gì, sắc mặt nóng lên như lửa thiêu, không nhịn được hưng hăng nhéo lên tay hắn:
- Xấu chết đi, người coi ta là Tiên Nhi hay sao? Cho rằng ta dễ bị lừa gạt như nó sao?

Thấy khuôn mặt đỏ như lửa của An tiểu thư chỉ gần trong gang tấc, Lâm Vãn Vinh khẽ than:
- Sư phó tỷ tỷ, đây không phải do ta nguyện ý, mà là tỷ câu dẫn ta.

- Không được gọi ta là sư phó tỷ tỷ.
An Bích Như khẽ gắt một tiếng, thẹn thùng nghiêng mặt qua:
- Việc hôm nay chỉ là ứng biến, vạn lần đừng coi là thật, càng không thể nói với Tiên Nhi, nếu không, ta không tha cho ngươi.

Ánh mắt nàng lại khẽ hướng ra bên ngoài, ghé sát vào bên tai hắn thì thầm:
- Chỉ có phép diễn trò, không được coi là thật, bên ngoài có người nghe lén.

Ánh mắt nàng phiêu đãng, chậm rãi cọ sát thân thể lên người hắn, phong nhũ ép sát vào ngực hắn, trơn mịn như mỡ đông. Lưỡi sen An Bích Như phát ra mùi thơm ngát, miệng thơm khẽ hé, phát ra từng tràng âm thanh tiêu hồn phệ cốt:
- A, đại nhân, ngài chậm lại một chút… nô gia sắp bị ngài làm tê liệt rồi…


“Kêu dâm đãng như vậy, quả thực muốn mạng ta à!” Lâm đại nhân nghe được mồm miệng khô khốc, tâm hỏa từng trận bốc lên, giữa hai người càng lúc nàng nóng bỏng, Lâm đại nhân khổ sở:
- Tỷ tỷ, xin tỷ kêu thuần khiết một chút được hay không? Tỷ thế này chẳng phải cố ý câu dẫn ta chứ?

- Ngươi cho rằng ta nguyện ý sao?
An Bích Như nhìn hắn cười duyên dáng:
- Là Thành Vương đưa ra một điều kiện to lớn, để ta nhất định phải câu dẫn ngươi thành công. Người ta không kêu mấy cái để kẻ bên ngoài nghe, làm sao có thể khiến cho chúng biết đã câu dẫn thành công chứ?

“Thành Vương phái An tỷ tỷ tới câu dẫn ta! Ta ngất, phái thánh mẫu của Bạch Liên giáo câu dẫn tao, lão tử đủ cấp bậc, việc này rõ ràng là muốn ly gián quan hệ của ta và lão hoàng đế, chiêu này của Thành Vương thật tuyệt!” Chỉ đáng tiếc người tính không bằng thần tính, Thành Vương ác hơn, cũng không biết lão hoàng đế còn độc hơn hắn, sớm đã ngầm tra xét ra quan hệ giữa An Bích Như và Lâm Tam.

Lâm Vãn Vinh nghĩ vậy càng ngứa ngáy trong lòng, chậm rãi vuốt ve bộ ngực căng tròn của An tỷ tỷ, lơ đễnh nói:
- Câu dẫn ta, tỷ tỷ, trước đây tỷ cũng câu dẫn người khác như thế này sao?

An Bích Như lập tức cứng đờ người, ánh mắt trong phút chốc trở lên lạnh giá thấu xương, thân thể đang hừng hực như lửa tức thì hóa thành một khối băng.
Cảm thấy thân thể mềm mại trong lòng dần dần lạnh như băng, gương mặt nàng giờ đây tựa như giếng xưa tĩnh lặng, Lâm Vãn Vinh liền phát giác không ổn, trong lòng ôi chao một tiếng: “Lão tử trưa nay ăn thịt dê quá nhiều rồi, làm sao lại nói ra những lời bất cẩn như thế chứ! Vốn đang ấm nồng trong phút chốc tan chảy hết, đây gọi là vui quá hóa dại!” Lâm đại nhân hối tiếc không thôi.

- Đứng dậy đi, người bên ngoài đi rồi.

An Bích Như nhẹ nhàng nói, trên mặt không chút dao động, lãnh đạm nhìn hắn, biểu hiện như hắn là một kẻ xa lạ không hề quen biết. Hai người vẫn dán sát vào nhau, nhưng so với phút nóng bỏng vừa rồi, giữa hai người lúc này một bên là ngọn lửa, còn người kia lạnh lẽo như nước biển.

- Không dậy!

Ý niệm trong đầu Lâm Vãn Vinh xoay chuyển, cười hì hì:

- Sư phụ tỷ tỷ giận rồi, ta không đứng dậy. Tỷ cười lên đi, ta mới đứng. À, nếu không ta lại kể cho tỷ một chuyện cười. Có hai cái bánh bao kết hôn, sau khi tiễn khách về tân lang trở lại phòng ngủ, nhưng phát hiện một khối thịt viên nằm trên giường! Tân lang kinh hãi, vội hỏi tân nương ở đâu? Khối thịt viên thẹn thùng nói: Đáng ghét người ta cởi y phục ra là chằng không nhận ra nữa rồi! Ha ha ha ha … ha ha ha.. ha ha… ha… xin tỷ đó, tỷ tỷ cười lên đi! Ta nói rất tha thiết đó!

An Bích Như lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh, vẫn không thốt một lời.

Đối với vị An tỷ tỷ có vẻ ngoài phóng đãng này, Lâm Vãn Vinh luôn có cảm giác kỳ quái, dường như như ở trong thế giới này, chỉ hai người bọn họ mới có tính cách gần gũi nhất. Cùng dạng âm hiểm tàn nhẫn, nhưng đa sầu giàu tình cảm, đều coi thường lễ pháp và cũng là dạng phóng đãng không úy kị điều chi. Trước đây giữa hai người luôn luôn hi hi ha ha ám muội mập mờ, ngược lại chẳng có cảm giác gì, giờ thấy nàng đột nhiên không lý tới mình nữa, Lâm Vãn Vinh liền giống như mất đi một bằng hữu thân thiết nhất, trong lòng tức thì trống rỗng.

- Ngươi có kể trăm chuyện cười cũng vô dụng. Ngươi thật sự cho rằng vừa rồi ta nghe ngươi kể chuyện mà cười sao? Ta và Thành Vương vốn là bè đảng hai mươi năm trời, nhưng chưa lần nào để hắn chiếm được tiện nghi. Nếu không phải là lần này hắn lấy sự an nguy của Miêu trại ra bức ta, muốn ta tiếp ngươi một đêm, cho dù là nam nhân toàn thiên hạ có đến cũng tuyệt không thể khiến ta cười một tiếng.

An Bích Như hiện lên vẻ kiêu ngạo, thản nhiên nhìn hắn, trong mắt dần dần dâng lên một màn sương mỏng.

Lâm Vãn Vinh dấy lên cảm giác hổ thẹn, ôm chặt lấy nàng, nghiến răng nói:

- Lão vương bát đản kia lấy an nguy của Miêu trại ra ép tỷ? Mẹ nó, ta đi chém hắn, chém con trai hắn, chém cháu trai hắn, chém tổ tông mười tám đời nhà hắn… Tỷ tỷ, tỷ cười lên đi. Tỷ đừng dọa ta, tiểu đệ đệ gan rất nhỏ, tỷ cười lên đi. Cười một cái tiểu đệ đệ sẽ dạy tỷ múa cột.

An Bích Như lắc đầu:

- Giết hắn rồi thì thế nào? Giết một tên Thành Vương, sẽ còn có mười tên, trăm tên Thành Vương đứng lên, ngươi giết được hết sao? Còn về phần cười…

Mặt nàng hiện lên nụ cười ảm đạm, nhẹ nhàng nói:

- Trước đây cười với ngươi còn chưa đủ sao? Bây giờ, xin hãy buông ta ra…

Lâm Vãn Vinh nghe được ngẩn ra: “Đúng vậy! Trước đây An tỷ tỷ lúc chẳng có gì cũng cười cợt với mình, mặc dù không giờ phút nào là không tính kế đối phó với mình, nhưng cảm giác lại thật lại ngọt ngào. Bây giờ nàng không cười nữa, lòng mình càng thấy không chịu nỗi.”

- Buông tay ra đi!

Cảm giác cánh tay vòng qua người mình vẫn chặt cứng như cũ, An Bích Như nhìn hắn, nhẹ nhàng nhưng kiên định bảo hắn.

- Không buông!

Lâm Vãn Vinh lớn tiếng:

- Buông ra tỷ sẽ chạy mất, ta đi đâu để tìm Bạch Liên giáo thứ hai mà bắt tỷ chứ.

An Bích Như đổi trò, cũng không biết từ nơi nào móc ra một cây ngân châm:

- Thủ đoạn của ta thì ngươi biết rồi. Ngươi cho rằng thế này có thể ngăn cản được ta sao?

- Điều này…

Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ cười khổ: “Vũ khí của An tỷ tỷ thật đúng là xuất quỷ nhập thần a, mình mang theo hai khẩu súng, một cái không nỡ dùng với An tỷ tỷ, một cái muốn dùng mà người ta lại không cho.” Hắn từ khi đến thế giới này tán gái, vẫn luôn thành công, thích đùa giởn thì đùa giỡn, muốn câu dẫn thì câu dẫn, căn bản chưa từng gặp phải đả kích lớn. Mới thấy An tỷ tỷ vẻ như phóng đãng, nhưng đột nhiên biến thành một người khác, làm mình không biết mở miệng từ đâu, phiền muộn trong lòng không cần đoán cũng biết được.

Chưa bao giờ thấy hắn mặt mũi sầu khổ đến vậy, coi bộ dạng như bị một biến cố rất lớn, An Bích Như liếc nhìn hắn, vẫn bướng bỉnh nói:

- Nhân sinh sao có thể toàn là hoan lạc, nên xum họp thì sẽ xum họp, nên chia tay thì phải chia tay. Những ngày ta với ngươi ở cùng nhau rất vui vẻ… đương nhiên, ngoại trừ đêm nay…

Nghe thấy trong lời nàng mơ hồ có chút ý bi quan, Lâm Vãn Vinh lại càng hoàng sợ, vội vàng ôm chặt lấy nàng:

- Tỷ tỷ, tỷ không được cắt tóc làm ni đó, tỷ đừng dọa ra, nước sôi ta không ngâm lá trà của đầu không tóc đâu.

- Không phải là cắt tóc làm ni.

An Bích Như lắc đầu:

- Thành Vương đã đáp ứng ta, qua đêm nay, sẽ đảm bảo cho an nguy trăm năm của Miêu trại. Ta ngao du ở bên ngoài bao nhiêu năm đã mệt mỏi rồi, muốn trở về Miêu trại xem sao.

- Trở về Miêu trại?

Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt:

- Tỷ tỷ, ta theo tỷ đi xem nhé, ta rất lâu rồi không đi tới vùng dân tộc thiểu số. Ta sẽ ở đó cưỡi ngựa cướp dâu, sẽ đem tỷ trở về.

An Bích Như nghe được muốn cười, nhưng cố nhịn lại, trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi coi Miêu trại ta là cái gì? Đều là nam nữ đôi bên yêu nhau, tự động kết hợp, làm gì có chuyện cướp dâu gì đó.

Lâm Vãn Vinh ảo nảo than một tiếng:

- Ôi, là ta nhớ nhầm, tục cướp dâu có thể là của Mông Cổ. Trong Miêu trại của tỷ cho phép nam nữ đôi bên tự nguyện yêu nhau à, xem ra ta và tỷ tỷ còn chưa tính là cùng yêu nhau.

An Bích Như ảm đạm nhìn hắn, nghiến răng nói:

- Người là tướng công của Tiên Nhi, ta là sư phụ của Tiên Nhi, bảo ta làm sao cùng ngươi yêu nhau được.

‘Chính bởi vì nàng là sư phụ của Tiên Nhi, mới càng có có thêm tư vị riêng biệt.’ Nhưng hắn không thể nói ra khỏi miệng cái lối suy nghĩ này ở thời điểm hiện tại:
- À, còn nữa, sư phụ tỷ tỷ bảo ta đối phó với Ninh tiên tử, ta và ả ta vừa mới bắt đầu, tỷ lại phải đi, ta phải ứng phó làm sao đây?

Hắn nói tới đây, đưa mắt nhìn bốn phía: “Dựa theo lý luận mà nói, Ninh Vũ Tích bây giờ hẳn là đang ở chỗ không xa.”

An Bích Như lắc đầu:

- Ngươi yên tâm, ả là người thông minh, tự nhiên biết khi nào nên xuất hiện. Với năng lực của ả, đại khái sớm nhìn ra ta và ngươi thông đồng. Có điều cũng chẳng sao, ả theo bên người ngươi, chỉ cần ngươi thi triển những thủ đoạn đối với ta, chiến thắng ả không phải là vấn đề, ta có lòng tin với ngươi.

“An Bích Như đều an bài xong mọi việc, xem ra đã sớm có lòng quyết thoái ẩn, nhớ tới việc đêm đó nàng lao vào thiên lao liều mạng cứu mình, đoán chừng lúc đó nàng đã chuẩn bị liều mạng cùng chết chung rồi.” Lâm Vãn Vinh cảm động lòng dạ càng rối bời, vội vàng kiếm lý do:

- Tỷ tỷ, Thành Vương nói phải tỷ tới câu dẫn ta. Tỷ nếu cứ thế mà đi, ngày mai hắn không nhìn thấy tỷ, không phải là sẽ hoài nghi sao?

An tỷ tỷ thản nhiên:

- Ngươi yên tâm, tối nay ta sẽ vẫn luôn ở trong phòng đả tọa, ngươi cứ an giấc đi.

Lâm Vãn Vinh sốt ruột nhảy dựng lên:

- Tỷ tỷ ngủ trên giường, ta đi đả tọa… ôi, mấy tháng không luyện công rồi, nếu không tăng cường luyện tập thêm sẽ bị tỷ tỷ vượt qua mất.

An Bích Như xoay người lại:

- Ngươi mỗi ngày đi khắp nơi làm loạn, không chịu an tĩnh. Cho dù luyện thêm một trăm năm cũng không vượt qua ta, xem ngươi đả toạ cái gì chứ?

Lâm Vãn Vinh sớm đã bỏ lên ghế ngồi rồi, khổ não gật đầu:

- Ta cũng muốn ngủ cùng giường với tỷ tỷ. Nhưng mà nam nữ thụ thụ bất thân, sư phụ tỷ tỷ trông xinh đẹp như tiên nữ, định lực của ta lại kém, nếu là không cẩn thận sẽ tẩu hỏa nhập ma, vậy thì không tốt lắm. Cho nên, cứ chia giường ngủ ngủ vậy, đợi sau này lại hợp giường cũng được.

“Nói chuyện với tên tiểu tử này chốc lát, đúng là nhiễu loạn tâm thần!” An Bích Như cố hít một hơi bình tâm tĩnh khí, hô hấp dần dần ổn định, từ từ chìm vào giấc ngủ.

“Vốn là một đêm nhập phòng hết sức tốt đẹp, cho dù là không thể thật sự tiêu hồn, nhưng được sờ sờ mó mó chiến chút tiện nghi là điều không tránh khỏi, chỉ vì một câu nói vô ý mà trở thành thế này. Thất sách, thật là thất sách…!” Lâm đại nhân ảo não muốn chết, ngồi trên ghế ngủ gà ngủ gật, qua một lát sau, lại nghe thấy An tỷ tỷ khẽ nói:

- Ngươi qua đây, ngủ bên cạnh ta.

- Điều này, không hay lắm đâu, đã nói chia giường rồi mà!

Miệng nói như thế nhưng chân hắn còn chạy nhanh hơn cả khỉ, thoáng một cái đã nhào lên giường, hít hà hương thơm thoang thoảng tỏa ra từ người An tỷ tỷ.

An Bích Như có hơi chút run rẩy đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của hắn:

- Lâm Tam, trên thế gian này lòng người hỗn tạp, rất khó suy đoán, mặt dù không dám nói là nhân tính vốn ác độc, nhưng kẻ ác lại không thiếu. Ngươi làm ác cũng không ít, nhưng lòng lại không ác, so với vô số ngụy quân tử hơn cả trăm lần.

- Tất nhiên… tất nhiên!

Cảm giác An tỷ tỷ dịu dàng vuốt ve mái tóc của mình, lòng bình tĩnh vô cùng, hắn vội vàng gật đầu:

- Ta là chân tiểu nhân, tuyệt không làm quân tử, mặc kệ là chân quân tử hay là ngụy quân tử.

An Bích Như khẽ gật đầu:

- Từ khi biết ngươi tới nay, có hai việc làm ta cảm động nhất, ngươi biết hai việc gì không?

Thấy Lam Tam lắc đầu, An Bích Như từ tốn nói:

- Việc thứ nhất là khi dưỡng thương ở Vi Sơn Hồ, đêm trước khi chạy về Kim Lăng, ngươi hát bài khó nghe kia.

- Tỷ tỷ, mặc dù đêm nay ta nói mấy điều có lỗi, nhưng tỷ không thể đả kích ta như thế, ta hát quá tuyệt vời, sao có thể gọi là khó nghe chứ?

Lâm Vãn Vinh ra vẻ ấm ức.


Chỉ có mẹ tốt nhất trên đời
Có mẹ, đứa con bé bỏng tựa như bảo vật
Ngả đầu vào lòng mẹ
Ấy là niềm hạnh phúc vô bờ…*

An tỷ tỷ lắc đầu cười:

- Lúc đó nghe ngươi hát như vậy, chỉ cảm thấy ngươi rất ngốc, bây giờ nghĩ lại, ta mới là ngốc...

- Tỷ tỷ, kỳ thực ta hát bài ấy thật sự rất khó nghe, trước kia mẹ của ta cũng nói thế.
Lâm đại nhân hiếm khi chân thật, cúi đầu thú nhận.

An tỷ tỷ bật cười khúc khích, nàng cười nhưng nước mắt lại rơi xuống:

- Việc thứ hai, chính là ngươi vì bảo vệ ta mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Khi ta lao vào thiên lao, trong lòng chỉ có một suy nghĩ được cùng ngươi chết là tốt rồi. Sớm biết có ngày hôm nay thì lúc đó giết ngươi đi, rồi lại tự cắt cổ tự vẫn, chung quy so với bây giờ chết còn tốt hơn.

Lâm Vãn Vinh kinh hãi kêu lên:

- Sư phụ tỷ tỷ, là do ta vô tâm, tỷ đừng nên dọa ta nhe.


- Nếu như không có Tiên Nhi… nếu như đêm nay không có câu nói kia… Kỳ thực, chúng ta có thể yêu nhau…

An Bích Như đột nhiên quay qua hắn nở một cười duyên dáng, gương mặt đẫm lệ bỗng nhiên rạng ngời, tựa như hoa lê rực rỡ phủ đầy non cao vào buổi ban mai, Lâm đại nhân liền mơ mơ màng màng chìm sâu vào giấc ngủ…

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, đã thấy bên người trống trơn, An tỷ tỷ như một con hồng nhạn bay đi, không lưu lại chút tung tích nào. Chỉ có vết nước mắt bên gối vẫn chưa khô, phảng phất như nói điều chi.

Lâm Vãn Vinh lau khóe mắt, thầm nghĩ hôm nay thời tiết không tốt, sương lan tới cả đôi mắt rồi. Hắn ngây ngốc nhìn gối lụa đẫm nước, nhớ tới những lời thì thầm của An tỷ tỷ đêm qua, ngẩn người ra hồi lâu, đột nhiên khẽ than:

- Nàng là cái đồ dịu dàng... đáng ghét…!


____________________________

*Các bạn có thể xem kĩ lại ở chương 200, phần chú thích.

Đây là hai câu hát trong bài dân ca ‘Chỉ có mẹ tốt nhất trên đời’. Bài này đã được đưa lên film hàng chục lần rồi, nhưng ấn tượng và sâu sắc nhất có lẽ là trong bộ film ‘ Ngôi sao hiểu lòng tôi’ vào những năm 80.

Bản gốc:
世上只有妈妈好
有妈的孩子像个宝
投进了妈妈的怀抱
幸福享不了
世上只有妈妈好
没妈的孩子像根草
离开妈妈的怀抱
幸福哪里找

Shi shang zhi you mama hao.
You ma de hai zi xiang ge bao.
Tou jin mama de huai bao
Xing fu xiang bu liao.

Shi shang zhi you mama hao.
Mei ma de hai zi xiang ge cao.
Li kai mama de huai bao
Xin fu na li zhao.

Hán Việt
Thế thượng chỉ hữu mụ mụ hảo
Hữu mụ đích hài tử tượng cá bảo
Đầu tiến liễu mụ mụ đích hoài bão
Hạnh phúc hưởng bất liễu

Thế thượng chỉ hữu mụ mụ hảo
Một mụ đích hài tử tượng căn thảo
Ly khai mụ mụ đích hoài bão
Hạnh phúc ná lý hoa

Dịch nghĩa:

Chỉ có mẹ tốt nhất trên đời
Có mẹ, đứa con bé bỏng tựa như báu vật
Ngả đầu vào lòng mẹ
Ấy là niềm hạnh phúc vô bờ

Chỉ có mẹ tốt nhất trên đời
Có mẹ, con được nâng niu như pha lê
Xa rời vòng tay của mẹ
Biết tìm hạnh phúc ở nơi đâu
<< Chương 153 | Chương 155 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 698

Return to top