- Tại sao?
Lâm Vãn Vinh cả kinh hỏi.
- Người ta ở đây là mượn thơ từ kén chồng, ngươi chạy tới tham gia náo nhiệt là tính làm gì?
Đại tiểu thư trợn mắt liếc hắn, trên mặt thoáng ửng hồng, khẽ dọa:
- Ngươi nếu dám mở miệng, ta về bảo Tiêu Ngọc Sương vĩnh viễn không thèm để ý đến ngươi nữa, xem ngươi làm sao.
“Ta sợ chắc, thật là một sự uy hiếp ‘nghiêm trọng’!” Lâm Vãn Vinh trong lòng thầm buồn cười, trừng phạt của đại tiểu thư thật quá yếu kém: “Nàng ta thực sự nghĩ rằng nói câu này xong thì Ngọc Sương vĩnh viễn không để ý đến ta nữa sao? Tiểu bảo bối của ta mà ta còn không rõ sao, tin nàng mới là lạ. Có điều nha này đầu nếu thực sự trước mặt Ngọc Sương mà đơm đặt, lại xúi bậy thì cũng phiền phức chút ít a. Trời, một bên là nhờ cậy của Tiểu Lạc, vì huynh đệ, đương nhiên phải xả thân giúp đỡ, nhưng bên kia lại là tỷ tỷ của Ngọc Sương. Vì mĩ nhân, chẳng lẽ buộc phải hi sinh huynh đệ sao?”
Đại tiểu thư thấy hắn hồi lâu không đáp, nhịn không được giận mắng:
- Ta nói ngươi có nghe rõ không? Chẳng lẽ ngươi lại ham muốn sắc đẹp của Lạc tiểu thư? Ngươi, ngươi ...
Đại tiểu thư nghiến răng ken két, ‘hừ’ một tiếng nói tiếp:
- Ngươi đem ta ... Tiêu gia để chỗ nào?
“Oái, cái này với Tiêu gia có quan hệ gì chứ, nói tốt hay xấu cũng là do ngươi tự mình nói, ta làm sao mà trả lời đây?” Hắn chỉ còn biết cười khổ, nhỏ giọng nói:
- Đại tiểu thư, người có điều chưa rõ, hôm nay tổ mẫu nàng ta nói như vậy chính là vì lo lắng cho cháu gái nhưng Lạc tiểu thư chí không để nơi này, nhãn quang nàng rất cao, trong đám Kim Lăng tài tử này chưa chắc nàng thèm để ý đến ai. Bởi vậy, nàng mới tìm cách cự tuyệt đám tài tử này thôi. Ta với vị Lạc tiểu thư này tuy chỉ là quen biết sơ sơ nhưng nàng ta lại là hảo hữu của Xảo Xảo, ngày đó cũng có giúp đỡ ta. Làm người cũng không nên vong ân phụ nghĩa đúng không? Ta là vì trách nhiệm phải ra tay, vì tình nghĩa mới xuất thủ. Vừa rồi tiểu Lạc nói nàng cũng nghe rõ, ta với Lạc tiểu thư thuộc hai thế giới khác nhau, vốn là không thể cùng nhau được.
Đại tiểu thư trầm tư một lúc rồi hầm hừ:
- Vậy ngươi cũng không được tùy ý đối. Nếu quả có người đối được, ngươi mới được lên đối, còn nếu chẳng có người nào đối được thì không cho ngươi mở miệng.
Ặc, ngươi nghĩ rằng ta là thần đồng sao, cứ muốn đối là đối được chắc. Lâm Vãn Vinh cười khổ:
- Đại tiểu thư, ta nếu lên đối một hai câu còn được, chứ sao đối lại hết từng này người chứ?
“Cái này cũng đúng, hắn tuy là có chút học vấn, ta lại tưởng hắn là trạng nguyên!” Đại tiểu thư cười thầm, cũng không đáp. Trong lúc hai người ở bên này nói chuyện, bên kia Lạc Ngưng lại vô cùng gấp gáp, sau thấy Lạc Viễn bò trở lại, liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, thấy hắn trên mặt mỉm cười, trong lòng mới yên ổn một chút.
Nghe nói Lạc đại tiểu thư hình như đang kén chồng, đám thiếu niên ngồi ngoài ùn ùn kéo vào đại sảnh, Lạc Mẫn thấy vậy cười khổ không thôi. Nhưng thấy mẫu thân tâm tình vui vẻ nên không đành lòng làm bà mất hứng, khoát tay một cái, ngồi phịch xuống ghế, đám tài tử công tử này cũng đều ngồi xuống.
- Ngưng nhi, hôm nay các tiểu công tử có học tài của Giang Tô đều có mặt ở đây, con mau mau xuất đề thôi.
Lão thái thái nói xong, nhất thời trong sảnh chợt hoàn toàn yên tĩnh, mọi người đều chờ đợi đề mục đầu tiểu của Lạc tiểu thư.
Lạc Ngưng vừa thẹn vừa sợ, biết không còn đường lùi đành cắn răng, nhìn ao nước trong viện, khẽ ngâm:
- Lục thủy bổn vô ưu, nhân phong trứu diện.
(Nước biếc vốn vô lo, vì gió mà cau mặt)
Ý tứ của đề từ này chính là tâm trạng của nàng lúc này, vốn không có ý kén chồng, nào ngờ tổ mẫu vì yêu cháu mà quan tâm, khiến lòng nàng vốn phẳng lặng phải nổi sóng.
Đại tiểu thư nghe xong thì thở một hơi nhẹ nhõm, Lạc tiểu thư quả thực là chưa có ý định đó, Lâm Tam vậy là không nói dối. Nhưng đám sĩ tử, tài tử lại không nghĩ như vậy, nghe thấy Lạc tiểu thư xuất đề, sao lại không vội vàng động não suy nghĩ. Đặc biệt là Hầu Dược Bạch, đối với hắn mà nói hôm nay chính là cơ hội trời cho.
Lâm Vãn Vinh lại như không có nghe Lạc Ngưng ra đề, mỉm cười nhìn Tiêu Ngọc Nhược:
- Đại tiểu thư, thực ra Lạc tiểu thư lo ngại nhất chính là vị Hầu công tử kia, chúng ta chỉ cần ngăn chặn hắn là được rồi.
Lấy bụng ta suy bụng người, đại tiểu thư đương nhiên có thể hiểu được tâm tình của Lạc Ngưng lúc này, nhịn không được cũng bắt đầu lo thay cho Lạc Ngưng. Thấy Hầu Dược Bạch bên kia có vẻ muốn nói, trong lòng quýnh lên, vội huých Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, mau đối đi ...
Lời vừa ra khỏi miệng thì trong lòng nàng đã hối hận: ‘Ta làm sao lại làm như vậy?’
Lâm Vãn Vinh thấy Đại tiểu thư lo lắng như vậy, lại tưởng là phát sinh việc gì, vội vàng đứng lên:
- Lạc tiểu thư, ta muốn đối.
Hắn nói xong, nhìn Hầu Dược Bạch đằng xa, thấy tên tiểu tử kia đang ôm đầu khổ sở nghĩ. Đại tiểu thư làm vậy là ý gì đây, muốn hãm hại ta sao? Lâm Vãn Vinh liếc nhìn Tiêu Ngọc Nhược, thấy nàng mặt lạnh như tiền, quay đầu nhìn hướng khác, tựa hồ không muốn lí gì đến mình. “Chà, nói ta đứng lên đối cũng là ngươi, giận dỗi cũng là ngươi, ta biết phải sống ra sao đây?”
Lạc Ngưng thấy Lâm Vãn Vinh đứng lên, trong lòng vừa sợ vừa mừng, vội vàng hỏi:
- Lâm công tử, mời người đối.
Lạc Viễn trộm hướng về hắn giơ ngón cái: “Đại ca quả nhiên thật tốt.” Lâm Vãn Vinh trong lòng không vui lắc lắc đầu:
- Lạc tiểu thư, vừa rồi mọi người ồn ào quá, ta nghe không rõ, nàng có thể đem thượng liên đọc lại một lần không.
Lời vừa nói ra, Đại tiểu thư và Lạc Ngưng suýt tí nữa thì té xỉu. Lạc Viễn và người khác nghe thấy cũng hai mắt trợn trừng. Hắn là kẻ nào vậy chứ, ngay cả thượng liên cũng chưa nghe rõ, đã đứng lên nói mình đối được, rõ ràng là tới đây phá hoại mà, Tiêu gia cũng thật quá bỉ ổi, ngang nhiên cử một tên gia đinh nho nhỏ phá hư hảo sự của Lạc tiểu thư, đúng là quá đáng.
Đại tiểu thư trong lòng kinh động, ánh mắt kìm không được ánh lên một tia vừa mừng vừa thẹn, mắt phượng khẽ liếc nhìn hắn, ôn nhu gắt:
- Cái tên này, Lạc tiểu thư người ta xinh đẹp mĩ miều như thế, người lại không thèm để ý đến nàng ấy sao? Đến cả đề mục còn chưa nghe rõ mà người đừng lên đòi đáp cái gì, không phải là muốn làm mất mặt Tiêu gia ta sao?
Nghe đại tiểu thư nói mà Lâm Vãn Vinh cả người da gà da vịt nổi cả lên, quân tử không đấu lại nữ nhân, câu này quả thực là rất đúng. Nữ nhân quả thực biến hóa quá nhanh, chuyện là tốt hay xấu đều do ý một mình nàng nói. Còn Lạc Ngưng tức giận đến đỏ ửng vành tai, trước mặt mọi người mà bị mất mặt như vậy, thật sự là khó lòng chịu nổi. Ngày trước, lúc hắn độc ác bình phẩm bức họa của mình, cũng không ác ôn như vậy. Mặt hoa da phấn đanh lại, nhìn thẳng hắn, hàm răng nghiến chặt, gằn từng tiếng:
- Nếu là như vậy, mời Lâm công tử chú ý nghe cho rõ, tiểu nữ ra thượng liên là: ‘Lục thủy bổn vô ưu, nhân phong trứu diện.’
- À, thượng liên là như vậy à ...
Lâm Vãn Vinh trong gấp rút xoay chuyển, ánh mắt hướng ra xa , nhìn qua cánh cữa, thấy đằng xa xa núi non trùng điệp, cười hắc hắc:
- Lạc tiểu thư, ta xin được đối lại: ‘Thanh sơn nguyên bất lão, vi tuyết bạch đầu.’
(Non xanh thời chẳng úa, bởi tuyết khiến bạc đầu)
“Hay quá!” Không biết là ai tán thưởng đầu tiên, tiếp theo mọi người khen ngợi ầm ĩ cả lên. Cặp liễn đối này bất luận là đối chữ hay đối ý đều cực kì hợp cách, nhất là hạ liên không chỉ là ý cảnh ưu mĩ, mà còn ngầm chứa ý truy cầu, thật là một giai tác hiếm có, đúng đề đúng cảnh. Không thể ngờ tới một tên gia đinh nhỏ bé của Tiêu gia lại có tài hoa như thế, quả thật khiến người ta phải cảm khái. Đến lúc đó có người nói ra, người này chính là kẻ ngày trước tại Hàng Châu Tình Vũ lâu cùng đấu Đào gia, du oa tẩy thủ, kết giao với Từ Vị; gia đinh Lâm Tam. Người nghe càng thêm kinh thán, đến cả Văn Trường tiên sinh còn coi trọng hắn như thế, tên gia đinh này quả là sâu không thể dò.
Lâm Vãn Vinh thuận miệng ngâm lên, lời vừa nói ra đã biết là không ổn rồi: “Vi tuyết bạch đầu, bốn chữ này không phải là làm cho tiểu nữu Lạc Ngưng kia hiểu lầm sao? Con mẹ nó, ta thực là không có ý đó, tất cả chỉ là vô tình làm lầm lỡ, học tài quá cao cũng thật dễ gây họa”. Lúc hắn đi lên xin đối, Đại tiểu thư vì hắn mà trong lòng lo lắng, đến lúc hắn đối xong, câu đối này lại không phải là công nhiên tán tỉnh Lạc tiểu thư sao? Tiêu Ngọc Nhược sắc mặt trắng bệch, quay mặt đi không thèm nhìn gì đến hắn nữa.
Câu đối ý tứ mập mờ kia vừa xuất ra, tức thì khiến Lạc Ngưng dù là người cực kỳ khoáng đạt, cũng không nhịn được đỏ bừng hai má, liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, không biết nên nói gì.
- Hay, hay, hay!
Người đầu tiên mở miệng cũng là thọ tinh lão thái thái, bà nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lạc Ngưng, mỉm cười nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
- Tiểu ca này đối đề cực hay. Ngưng nhi, hôm nay con tiện thể ra nhị đề đi, xem các vị công tử tài hoa này có ai có khiến con mãn ý nữa không.
Lạc Ngưng không dám làm trái hảo ý của tổ mẫu, lén liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, hai má đỏ hồng, nhẹ giọng đáp:
- Dạ!
Lâm Vãn Vinh lúc này đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, thật là khó xử. Biểu thiếu gia hết sức “trượng nghĩa” khuyên nhủ:
- Lâm Tam, ngươi tiếp tục đối được đề thứ hai, đem Lạc tiểu thư cưới về nhà làm nha đầu. Tài nữ làm nha hoàn, ngươi làm lão gia, muốn làm cái gì thì làm cái đó, cảm giác đó quả thực là cao hứng. Hắc hắc.
Lâm Vãn Vinh trên trán đầy mồ hôi: “Biểu thiếu gia ý tưởng quá mới mẻ, quá dâm đãng, nhưng mà ta ... thích!!!” Đại tiểu thư giận dữ trừng mắt nhìn Quách Vô Thường, sắc mặt tên thiếu gia này liền biến đổi thê thảm, không dám nói tiếp. Lâm Vãn Vinh đang muốn cùng Tiêu Ngọc Nhược nói chuyện, lại nghe nàng khịt mũi ‘hừ’ một tiếng, sau đó quay đầu sang hướng khác.
Lạc Ngưng liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, trong lòng có chút tư vị khó nói, người này tựa tài mà cũng phi tài, tựa thô lỗ mà lại không thô lỗ, thật khiến người ta không thể hiểu nổi. Nàng thở dài, mắt nhìn ao nước khẽ ngâm:
- Thu thủy ngân đường uyên ương bỉ dực...
(Hồ thu điện vàng, uyên ương liền cánh.)
Liên đối đầu tiên đối với việc phối ngẫu có chút bài xích, liên đối thứ hai lại thay đổi ý tứ, có lẽ đến cả bản thân Lạc Ngưng cũng không hiểu tâm tình của mình lúc này. Lần này Lâm Vãn Vinh không còn dám tùy tiện đối nữa, một lần đã gây chuyện ngoài ý muốn, nếu để bị thêm lần nữa, vậy không phải là giở áo cho người xem lưng hay sao. Dù sao cũng đã giúp một lần rồi, lần này quyết không thấy thỏ chết không thả ưng.
Lạc Ngưng thấy mọi người đều chìm vào suy tư, chỉ có Lâm Vãn Vinh vô lo vô nghĩ nhìn trái liếc phải ra vẻ không quan tâm đến việc gì, trong lòng lo lắng, chau mày không nói gì. Lúc đó Hầu Dược Bạch đang trầm tư đột nhiên vỗ tay như điên kêu to:
- Ta đối được rồi, ta đối được rồi, Lạc tiểu thư, ta xin được đối.
Lạc Ngưng khẽ than thầm rồi đáp lời:
- Hầu công tử đối được rồi sao? Xin mời người đối, Lạc Ngưng xin rửa tai cung kính lắng nghe.
Đại tiểu thư nãy giờ im lặng không nói, thấy Lạc Ngưng thần sắc buồn bã không cam lòng, trong lòng chợt có chút thương xót, ngẩng đầu lên thấy Lâm Vãn Vinh ra vẻ vô tư lự, nhất thời không kìm được giận mắng:
- Cái tên xấu xa kia, không phải ngươi muốn ngăn cản tên họ Hầu kia sao? Làm sao lại để hắn lên đối chứ hả.
Lâm Vãn Vinh ngoại trừ kinh ngạc thì còn biết nói gì, đối với nữ nhân, vĩnh viễn không thể giảng đạo lý.
Hầu Dược Bạch thấy không có ai ngoài mình đối được, mừng thầm trong lòng, vội khẽ ngâm:
- Thu thủy ngân đường uyên ương bỉ dực; Bích thủy trường thiên cổ sắt tương giai.
(Hồ thu điện vàng uyên ương liền cánh; Trời cao nước biếc cầm sắt chung đôi.)
Câu đối này do hắn trong lúc vội vàng làm ra, mặc dù đối cũng tương đối chỉnh, nhưng lấy uyên ương đối cầm sắt quả có chút khiên cưỡng(2). Câu đối của hắn chỉ miễn cưỡng coi như đối được mà thôi. Đại tiểu thư thấy Lạc Ngưng nhíu mày buồn bực, cảm thấy không đành lòng, nhịn không được quay lại hỏi Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, câu này ngươi có thể đối được không?
Lâm Vãn Vinh đối với Lạc Ngưng còn có chút ngần ngại, lần này tính thả tên họ Hầu, nhường cho hắn đối. Nhưng nghe Đại tiểu thư hỏi như vậy, thuận miệng đáp:
- Có thể đối được.
Đại tiểu thư lại hỏi tiếp:
- So với câu đối của hắn thì có hơn không?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Bản nhân chính là tự học mà thành tài, như thiên mã hành không, không bị câu thúc. Câu đối của hắn sao có thể so sánh với ta chứ.
Đại tiểu thư cắn môi nói:
- Đã như vậy, ngươi lên đối đi, đạp tên Hầu công tử kia xuống.
Lâm Vãn Vinh cả kinh: “Ta không phải nghe lầm chứ, Đại tiểu thư chẳng lẽ là đang sốt cao sao?” Đại tiểu thư thấy ánh mắt kinh ngạc của hắn, nửa giận nửa thẹn nói:
- Lạc tiểu thư đối với chúng ta có ơn, chúng ta đương nhiên phải báo đáp, đây chính là đạo lý. Nhưng ngươi tuyệt đối không được có ý gì với nàng, nếu mà ngươi dám tơ tưởng đến đó là ngươi có lỗi với Xảo Xảo, với Ngọc Sương, với Tiêu gia chúng ta, có lỗi với …. ta nữa!
Lâm Vãn Vinh nghe xong có chút choáng váng: “Có lỗi với Xảo Xảo và Ngọc Sương thì còn có lý, còn có lỗi với Tiêu gia, với nàng nữa thì nghĩa là sao?” Đại tiểu thư nói xong, gương mặt lập tức đỏ ửng, ‘hừ’ một tiếng không thèm nhìn hắn nữa.
Lại nói, Lạc Ngưng thấy không ai có ý kiến, Lâm Vãn Vinh hắn lại đang cùng Tiêu Đại tiểu thư nói chuyện say sưa vui vẻ, trong lòng chán nản, khẽ than một tiếng, đang muốn mở miệng thì chợt nghe thanh âm của Lâm Vãn Vinh vang lên:
- Lạc tiểu thư, tại hạ cũng xin đối.
Lạc Ngưng nghe vậy vui mừng không thôi. Hầu Dược Bạch vội vàng chen vào nói:
- Liên đối này là ta đối được trước.
“Phì, uổng cho ngươi dám xưng là tài tử, đối câu đối còn phải phân chia trước sau sao, ai đối hay hơn người đó mới có tư cách nói chuyện.” Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Hầu công tử không cần phải lo lắng, đợi nghe câu đối của ta xong hãy nói. Câu của Lạc tiểu thư là “Thu thủy ngân đường uyên ương bỉ dực”, ta đối “Thiên phong ngọc vũ loan phượng hòa minh.”
(Gió trời nhà ngọc, loan phượng hòa ca)
Mọi người vừa nghe đã minh bạch, câu đối này của Lâm Tam, so về ý cảnh thì còn vượt trên Hầu công tử một bậc. Theo vậy mà nói, lần đối này cũng là gia đinh Tiêu gia giành phần thắng. Lạc Ngưng vừa thẹn vừa mừng, cảm kích liếc nhìn Lâm Vãn Vinh. Hắn đang dương dương đắc ý quay đầu nhìn nàng, ai dè Đại tiểu thư đứng cạnh hắn hầm hừ:
- Đắc ý cái gì, chẳng lẽ đã quên vừa rồi ta mới nói cái gì với ngươi, không được có lỗi với Ngọc Sương.
Lâm Vãn Vinh “a a” cười trừ, bên kia Lạc Ngưng nét mặt thẹn thùng, e lệ ra liên đối thứ ba:
- Ngô đồng chi thượng tê song phượng...
( Đôi phượng cùng đậu trên cây ngô đồng)
Câu đối này tựa hồ là tiếp theo câu vừa rồi, mới trước là uyên ương liền cánh, bây giờ lại là phượng đậu ngô đồng. “Chẳng lẽ con bé này thật sự động xuân ý sao?” Lâm Vãn Vinh nghi hoặc nhìn Lạc Ngưng. Đại tiểu thư sắc mặt hết sức khó coi, câu đối này của Lạc Ngưng rõ ràng có chút ý tứ, chính là có ý tìm phu quân. Đại tiểu thư nghiến răng nói:
- Lâm Tam, liên đối này, ngươi không cần phải quản.
- Thế tên Hầu tử công tử kia ta quản hay không quản?
Lâm Vãn Vinh hỏi.
Đại tiểu thư đáp:
- Cả hắn ngươi cũng không cần phải quản, để ta quản!
Vừa nói xong, Đại tiểu thư liền đứng lên nói:
- Lạc tiểu thư, liên đối này của nàng ta xin đối: "Ngô đồng chi thượng tê song phượng; Hạm đạm hoa gian lập tịnh uyên.”
(Đôi phượng đậu trên cây ngô đồng; Cặp uyên nằm giữa hoa sen thắm.)
- Hay quá, hay quá!
Lâm Vãn Vinh vốn là kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn nên hắn là người đầu tiên vỗ tay cổ vũ, Đại tiểu thư và Lạc Ngưng hai người đều không hẹn cùng trợn mắt nhìn hắn. Người trong sảnh nghe Đại tiểu thư đối, cũng cảm thấy cực kỳ hưng phấn, bởi hoạt cảnh hai vị tài nữ đối đáp nhau trước giờ không phải dễ dàng thấy được. Lạc Ngưng nghe câu đối của Tiêu Ngọc Nhược, trước là kinh ngạc, sau lại xấu hổ bước đến nắm lấy tay Đại tiểu thư:
- Tiêu tỷ tỷ, tỷ cũng tới ghẹo ta nữa sao?
Đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại, huống chi Lạc Ngưng đối với Lâm Tam còn có ơn huệ, Tiêu Đại tiểu thư đành nắm lấy cánh tay nàng cười nói:
- Lạc tiểu thư, ba liên đối đều đã xuất ra, nàng cũng đã tuyển ra được ai rồi chứ.
Lạc Ngưng cười khẽ một tiếng, không biết vô tình hay cố ý liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, cười đáp:
- Tất nhiên là đã tuyển được rồi, người mà ta tuyển chính là Tiêu tỷ tỷ đó.
Hai nàng cười nói vui vẻ, bắt đầu đùa giỡn với nhau. Lâm Vãn Vinh trông thấy trong lòng cảm khái, mới vừa rồi là thế nước lửa không dung, hiện giờ lại thân thiết thế kia, nữ nhân và lão hổ, quả là hai loài đáng sợ nhất thiên hạ. Lạc Viễn kéo tay dẫn Lâm Vãn Vinh tới cạnh lão thái thái, thân thiết nói:
- Nãi nãi, đây là đại ca Lâm Vãn Vinh của cháu, huynh ấy cũng có quen biết với phụ thân, rất thân với cháu và tỷ tỷ.
Lâm Vãn Vinh cung kình khom người chào hỏi:
- Nãi nãi, hôm nay là ngày đại thọ năm mươi tuổi của người sao?
Lão thái thái bật cười:
- Hài tử này nói bậy bạ gì đó, năm nay ta đã bảy mươi tuổi rồi, sao lại là đại thọ năm mươi chứ.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ ngạc nhiên:
- Cháu thấy lão nhân gia người phúc trạch đầy người, sức khỏe dồi dào, sắc diện hồng nhuận, hạc phát đồng nhan(2), rõ ràng là một phu nhân năm mươi tuổi, lại quên mất hôm nay chính là ngày đại thọ bảy mươi của người, tội lỗi tội lỗi.
Lạc Viễn đứng bên cạnh nghe thấy, ngẩng đầu xém sặc sụa: “Da mặt đại ca quả thực là hiếm có, cái gì huynh ấy cũng dám nói ra.” Còn lão thái thái thấy hắn tuy chỉ là một tên tiểu gia đinh, nhưng mặt mũi sáng sủa, tài năng phi phàm, trong lòng hoan hỉ, cười nói:
- Hài tử nhà ngươi thật là biết nói chuyện, ta thấy vừa rồi ngươi cùng với Ngưng nhi đối đáp, cũng rất là thông minh nhanh trí, các ngươi từ nay về sau phải năng qua lại học hỏi lẫn nhau, nghe chưa!
Lạc Ngưng gương mặt đỏ bừng, vội vàng nói:
- Nãi nãi yên tâm, cháu từ nay về sau nhất định sẽ cố gắng theo Lâm đại ca học hỏi nhiều hơn.
Lâm Vãn Vinh cảm giác sau lưng có bốn đạo hàn quang xạ tới, tên Hầu Dược Bạch kia thì cũng bình thường thôi, nhưng Đại tiểu thư thì sao lại bốc hỏa đến thế? Cho dù hận, thì cũng để Ngọc Sương hận chứ. Thật là khó hiểu!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Hôm nay là ngày đại thọ của lão nhân gia người, cháu xin chúc cho lão nhân gia trẻ mãi không già, bụng khỏe mạnh, răng cứng chắc, ăn uống ngon miệng, cháu trai cưới được hiền thê, cháu gái gả cho lương tế, con cháu đầy đàn, đại phú đại quý, phúc lộc đầy nhà.
Mọi người trong sảnh nghe hắn chúc xong một tràng, không choáng váng thì cũng toát mồ hôi, vô sỉ gặp qua đã nhiều, nhưng chưa thấy ai vô sỉ như hắn. Cái tên gia đinh của Tiêu gia này cũng không biết là từ hòn đá nào chui ra nữa, nói năng bậy bạ không có chút lễ nghi. Đại tiểu thư nghe xong cũng là vừa tức vừa buồn cười, lại thấy lão thái thái tỏ ra rất vui vẻ, nhịn không được lắc đầu cười khổ: “Tên xấu xa này đúng là trời sinh mồm mép trơn tuột, thiên hạ còn ai không bị hắn gạt đây chứ.”
Lão thái thái nghe xong cười hớn hở:
- Tốt, tốt, phải thưởng, phải thưởng!
“Á, kim cương ta còn chưa có dâng tặng, lại đã kiếm được ít tiền!” Lâm Vãn Vinh trong lòng vui sướng, từ trong người lập tức lấy ra một viên kim cương nhỏ, so với viên tặng cho Xảo Xảo thì chỉ bằng một phần ba, nhưng cũng đã nghe thấy có người kinh hãi kêu to. Viên kim cương này trong suốt rực rỡ, lấp lánh đầy màu sắc kì lạ, nhìn qua đã biết không phải là vật tầm thường. Những người đã biết chuyện ở Tình Vũ lâu, nhất thời giật mình đại ngộ, đây chính là kim cương đến từ Tây Dương trong truyền thuyết đó sao. Quả nhiên quỷ khóc thần sầu, ngoài sức tưởng tượng.
Lạc Ngưng giật mình che miệng, ngẩn ngơ nhìn viên kim cương tỏa sáng lấp lánh kia: “Thật là không nghĩ tới, huynh ấy lại đem kim cương ra làm lễ vật. Mặc dù so ra còn kém viên kim cương huynh ấy đưa cho Xảo Xảo hôm qua, nhưng cũng là vô cùng quý giá, dù tìm khắp Đại Hoa cũng không tìm ra viên thứ ba”.
Kim cương đối với nữ nhân mà nói đúng là có sức hấp dẫn cực lớn, Lạc Ngưng trong lòng hết sức rối loạn, cả ánh mắt của Đại tiểu thư cũng lộ ra vẻ mê mẩn: “Tên Lâm Tam chết tiệt này, lại có thể ra tay phô trương như thế, hắn trong người có kim cương vậy mà cũng chẳng thấy hắn tặng ta viên nào!”
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, đem viên kim cương dâng cho lão thái thái rồi cung kính:
- Lão thọ tinh, đây là viên kim cương lần trước tại Hàng Châu cháu lấy được từ người Tây Dương, hôm nay là ngày mừng thọ của người, trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị đàng hoàng, đành lấy tạm viên đá nhỏ này làm quà sinh nhật, lão nhân gia đại đức đại lượng, xin đừng trách cháu chỉ dâng lễ mọn.
Lão thái thái nhận lấy viên kim cương cầm lên xem xét, hết sức vui vẻ:
- Hài tử này, ngươi tặng một phần đại lễ như vậy, lại còn nói cái gì mà lễ mọn. Ngưng nhi, tổ mẫu cũng già rồi, viên kim cương này là tâm ý của Lâm ca, ta đem nó tặng lại cho cháu, cháu phải giữ gìn nó cho tốt, chớ để phụ tâm ý của Lâm ca nhé.
Trời ơi! Lão thái thái, người nói vậy không phải là muốn dọa chết người chứ, Lâm Vãn Vinh thoáng nhìn lướt qua, đã thấy Đại tiểu thư dùng ánh mắt sát nhân chằm chằm nhìn mình: “Cái này sao lại trách ta chứ, lão thái thái đã bảy tám mươi tuổi, nghĩ gì nói đó, cái này không có liên quan gì đến ta!”
Lạc Ngưng nghe được ý tứ trong lời của lão thái thái, nửa thẹn nửa giận, ngại ngùng chưa dám nhận. Nhưng mà quả thực nàng quá thích viên kim cương này, đành im lặng nhận lấy, cầm chặt trong tay, xoay qua xoay lại ngắm nghía. Chiêu này của Lâm Vãn Vinh quả thực tổn hao cực kỳ, mọi người đều biết sự tình tại Hàng Châu của hắn, nên việc một tên gia đinh nho nhỏ như hắn lại có thể đưa ra một viên kim cương cũng không có gì là kí quái. Chỉ là thấy sắc mặt của Tiêu đại tiểu thư không được tốt, mọi người tuy ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ đành trong lòng mà thôi.
“Ài, lão tử luôn luôn đối với bản thân yêu cầu rất thấp, vậy mà đến lúc này toàn đặt vào hoàn cảnh khó xử, thật là không biết nên sống ra sao!” Lâm Vãn Vinh đang tưng tửng nghĩ thầm, chợt nghe ngoài cửa có tiếng người xướng lên:
- Thành vương gia thế tử, Trữ tiểu vương gia giá đáo.
Vừa nghe xong tất cả đều loạn cả lên, mọi người đều thầm thì bàn tán, tựa hồ vị Trữ tiểu vương gia này quả là nhân vật rất đáng quan tâm, đến cả những người này giờ vẫn ngồi yên như Trình Đức, Đào Vũ trên mặt cũng đều lộ nét vui mừng. Lâm Vãn Vinh nghe được cái gì mà Vương gia, thế tử thì có điểm nhức đầu: “Rắm chó cái gì chứ, chỉ là ỷ vào phúc ấm tổ tông mà ra vẻ uy phong hiếp người, mẹ nó chứ, ta khinh bỉ ngươi.”
Lạc Mẫn sớm đã bước ra ngoài phủ nghênh đón một người vào, người này khoảng hơn hai mươi tuổi, đầu đội tử kim hà(3), thân mặc áo bào thêu hình rồng vàng uốn lượn, thân hình cao ráo, bước chân nhẹ nhàng phong độ, trên miệng khẽ lộ nét cười, khí chất cao nhã, chỉ nhìn qua là biết không phải kẻ tầm thường.
“Đây là Trữ tiểu vương gia gì đó phải không? Cái gì mà vương tử long tôn, trông quả nhiên là ra vẻ này nọ.” Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ tới ngày tại Bạch Liên giáo gặp chủ tử của Đào Đông Thành: “Không lẽ là hắn?” Lâm Vãn Vinh vỗ đầu đứng lên.
Trữ tiểu vương gia đứng sang một bên ôm quyền, mỉm cười hướng về mọi người hành lễ, dáng vẻ cực kỳ khiêm tốn lễ độ, lại thêm khí độ phi phàm đã dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người. Lâm Vãn Vinh nhớ lại Lạc Viễn cũng đã từng giảng giải qua, cha của Trữ tiểu vương gia chính là Thành Vương, là một hiền vương nổi tiếng lại rất thích kết giao với kỳ nhân dị sĩ. Tiểu vương gia này xem ra cũng đã thâm đắc được chân truyền.
Lạc Mẫn vội thỉnh Trữ tiểu vương gia thượng tọa, tiểu vương gia khiêm cẩn mỉm cười:
- Trước mặt trưởng bối, vãn bối sao dám ngồi mà nói chuyện. Tiểu vương hôm nay đặc biệt đến đây để chúc thọ lão phu nhân.
Trữ tiểu vương gia chính là vương tử long tôn, không tiện quỳ xuống hành lễ, chỉ tiến tới khom người, cúi đầu hành lễ:
- Thế tử Thành Vương Triệu Khang Trữ khấu kiến lão phu nhân, chúc lão thọ tinh phúc lộc vĩnh hưởng, thọ sánh ngang trời.
Lão phu nhân mỉm cười:
- Tiểu vương gia hành đại lễ như vậy, lão thân sao dám nhận, xin tiểu vương gia mau ngồi xuống.
Triệu Khang Trữ khiêm cung đáp:
- Tạ ơn lão phu nhân.
Nói xong, hắn khua một cái thì xuất hiện một hộp gấm trên tay. Triệu Khang Trữ hai tay nâng lên, cung kính dâng lên lão phu nhân tiếp:
- Khang Trữ lần này tới Giang Nam, đi đường vội vàng, vì gấp đến cho kịp lễ thọ của lão phu nhân nên không kịp chuẩn bị đàng hoàng. Khang Trữ năm trước đi sứ tới Cao Lệ, được vua Cao Lệ biếu tặng một gốc nhân sâm ngàn năm, chỉ đành tạm coi như là một lễ bạc chúc thọ, chúc lão phu nhân thanh xuân vĩnh trú, hạc phát đồng nhan.
Người trong đại sảnh đa phần đều đã nghe qua nhân sâm Cao Lệ là loại sâm thượng hảo hạng, nghe đâu công năng của loại sâm này tuyệt không đơn giản, tương truyền có thể cải tử hồi sinh. Hậu lễ như vậy mà nói là lễ bạc, vị Trữ tiểu vương gia này thật quá khiêm tốn.
“Nhân sâm Cao Lệ ngàn năm ? Thật là quá buồn cười.” Nhân sâm Cao Lệ có tác dụng như thế nào, còn Lâm Vãn Vinh do là một người của hiện đại nên biết rất rõ ràng: “Con mẹ nó, biến đi cho nước nó trong!”
Triệu Khang Trữ đưa ra một đại lễ như vậy, những người đang ngồi đây đa phần đều là kẻ ăn cơm triều đình, đương nhiên biết được vị tiểu vương gia này muốn lấy lòng Lạc Mẫn. Cha của Triệu Khang Trữ chính là Thành vương gia, bao năm nay nắm giữ chức Lại bộ Thượng thư, môn sinh trải đầy cả nước. Các quan lại đứng đầu mười tỉnh của Đại Hoa, hết ba phần là môn hạ của ông ta. Lạc Mẫn lại là trường hợp ngoại lệ, còn Giang Nam là vựa lương thực của cả nước, ông ta đương nhiên không tiếc công sức lấy lòng Lạc Mẫn.
Triệu Khang Trữ thấy Lạc Ngưng đang đứng cạnh Lạc lão phu nhân, hai mắt nhất thời sáng ngời, mỉm cười vái một cái chào hỏi:
- Vị này có phải là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, Lạc Ngưng tiểu thư chăng?
Lạc Ngưng lắc đầu ngượng ngùng nói:
- Lạc Ngưng tài sơ học thiển, dạnh hiệu đệ nhất sao dám nhận chứ ?
Triệu Khang Trữ cười dài nói:
- Lạc tiểu thư thật quá khiêm tốn, nàng tài học xuất chúng, thanh danh vang xa, tiểu vương ở kinh thành vốn ngưỡng mộ đã lâu. Hôm nay gặp được, quả thật như được đắm mình trong gió xuân, như nắng hạn gặp mưa rào, khiến người ta vui mừng không thôi.
“Ối trời, tên tiểu vương gia này quả thật không đơn giản, ăn nói ngọt ngào không kém hơn so với lão tử, nghe hắn nói như vậy, rõ ràng là có ý với Lạc Ngưng. Nhưng chỉ là không biết Lạc tiểu thư có động tâm hay không thôi.”
Lạc Ngưng khẽ mỉm cười nói:
- Xin tiểu vương gia đừng giễu cợt tiểu nữ.
Triệu Khang Trữ lắc lắc đầu, đưa tay lấy ra một bức họa, cười mà nói tiếp:
- Tiểu vương nói có thể không tin, nhưng chỉ cần nhìn qua bức họa này, Lạc tiểu thư sẽ rõ ràng ngay thôi.
Hắn chậm rãi đem bức họa mở ra. Trong bức họa vẽ một người con gái đang mỉm cười, mắt đen mày liễu, dáng vẻ yêu kiều, đứng dưới tàng cây hoa đào, tay cầm một quyển sách chăm chú đọc. Người con gái này thần thái thanh thiết tự nhiên, nhãn thần trông rất ôn nhu, dù không nói gì, nhưng trên gương mặt cũng hiển hiện ra một cỗ khí chất điềm đạm. Nhìn gương mặt của nàng, có năm sáu phần giống Lạc Ngưng.
Lạc Ngưng ngạc nhiên hỏi:
- Tiểu vương gia, người trong bức tranh này không phải là tiểu nữ sao?
Triệu Khang Trữ gật gật đầu đáp:
- Chính xác, bức họa này chính là do tiểu vương ba năm về trước tự mình vẽ nên, vẫn mong có một ngày có thể tự mình đưa tặng cho Lạc tiểu thư, hôm nay rốt cuộc đã thành toại tâm nguyện.
- Ba năm trước ? Nói như vậy, ba năm trước tiểu vương gia đã gặp qua ta sao?
Lạc Ngưng nhíu mày:
- Nhưng ta dường như không có nhớ là đã gặp qua tiểu vương gia mà?
Triệu Khang Trữ khẽ cười nói:
- Ba năm trước, ta tại Kinh Hoa học viện có ngẫu nhiên nhìn thấy Lạc tiểu thư, chỉ là lúc ấy hai bên cách nhau quá xa, muốn tới gần để gặp mặt nói chuyện thì tiểu thư đã phiêu nhiên đi xa rồi. Sau đó Khang Trữ về phủ, cả đêm thao thức không ngủ, bèn trắng đêm vẽ nên bức họa này.
Nãy giờ Lạc Mẫn ngồi nghe Triệu Khang trữ nói chuyện khẽ cau mày. Triệu tiểu vương hôm nay tốt bụng như thế, lão đương nhiên là hiểu là vì cái gì, mắt thấy hắn đang không ngừng tìm cách lấy lòng con gái mình, trong lòng buồn bực ưu sầu. Ba năm trước vẽ nên bức họa này, hôm nay nhân dịp chúc thọ lão thọ tinh, đích thân đem bức họa tới tặng, tâm tư quả thực rất cao minh. Lâm Vãn Vinh trong lòng cũng cảm thán, tên tiểu vương gia này quả không phải là phường giá áo túi cơm, trong lĩnh vực tán gái khẳng định là một hảo thủ, hắn đầu tiên nói đến chuyện thầm yêu năm xưa, khiến cho người ta đồng tình, tiếp theo đưa ra họa quyển, thể hiện vẻ si tình đến tận cùng, trước mặt mọi người nói lên nỗi lòng, thành thực nói lên tâm sự, tạo cho người nghe ấn tượng sâu đậm, thậm chí có thể nói là là vừa thấy đã khó quên, nếu là nữ tử bình thường, tự nhiên đã bị hắn làm động lòng rồi. Người này không thể coi thường, Lâm Vãn Vinh thầm cảnh tỉnh mình.
Triệu Khang Trữ hai tay đem bức họa đưa lên, nhẹ giọng nói:
- Khang Trữ tuyệt không có ý gì khác, chỉ là bức họa này, chính là tâm nguyện nhiều năm của ta, mong rằng tiểu thư nhận lấy.
“Cao tay, quả thực là cao tay, miệng nói là không có ý gì khác, hành động lại không chỗ nào không có ẩn ý, nếu ta là nữ tử, tự nhiên cũng bị hắn làm động tâm rồi.” Đại tiểu thư thấy Lâm Vãn Vinh vừa lắc đầu vừa cười khẽ, không nhịn được mở miệng nói:
- Xem ngươi còn dám có ý gì nữa không, người ta chính là người trong mộng của tiểu vương gia đó.
“Trời, tiểu vương gia cái rắm á, thực sự tưởng rằng vẽ một bức họa, nói một hai câu, lại có thể làm tiểu nữu Lạc Ngưng này dao động sao? Ngươi quá ngây thơ rồi!” Lâm Vãn Vinh đã cùng Lạc ngưng tiếp xúc qua một đoạn thời gian, tiểu nữu này có lý tưởng có tín niệm, tuyệt không phải là kẻ tham phú quý. Nhãn quang của nàng lại cực cao, muốn tìm một vị lão công văn có thể bình thiên hạ, võ có thể hoành tảo sa trường. Chỉ bằng vào ngươi vẽ một bức họa với tán mấy câu mà có thể gạt được nàng ta sao? Không có cửa đâu.
Lạc Ngưng trộm liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, chậm rãi nói:
- Tạ ơn tiểu vương gia đã hậu đãi Lạc Ngưng, chỉ là bức họa này là do tiểu vương gia đã khổ tâm dốc kiệt sức mà thành, xin tiểu vương gia giữ lại để làm kỉ niệm vậy.
Những lời này quả thực rất có học vấn, mọi người nghe đều hiểu ý, Triệu Khang Trữ thần sắc không đổi, bùi ngùi than:
- Tâm nguyện bao năm của Khang Trữ, đến hôm nay lại không đạt được, thật quá tiếc nuối.
Lâm Vãn Vinh quan sát thần thái tiểu vương gia, so sánh với tên chủ tử thần bí ngày đó gặp mặt tại Bạch Liên giáo, hắn bây giờ đã có bảy phần nắm chắc, tên đó chính là tên Triệu Khang Trữ tiểu vương gia này. Khó trách bọn Trình Đức khi thấy hắn lại vui mừng như vậy. Hắn suy nghĩ trong chốc lát, chợt có người nhẹ kéo áo hắn, quay đầu lại nhìn, thì chính là Lạc Viễn. Lạc Viễn nhỏ giọng nói:
- Đại ca, huynh đi cùng ta, tỷ tỷ ta có chút việc muốn nói với huynh.
“Lạc Ngưng muốn nói chuyện với ta ? Ta với nàng ta có cái gì hay mà nói ?” Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, quả nhiên không thấy bóng dáng của Lạc Ngưng đâu, cũng không biết là nàng đã lẻn đi từ lúc nào. Xem ra hắn đã trầm tư một lúc lâu rồi.
Lạc Viễn kéo hắn tiến vào hậu viên Lạc phủ, đây chính là nơi ở của Lạc gia, người ngoài không được tiến vào. Lạc Viễn đẩy Lâm Vãn Vinh vào nói:
- Đại ca, tỷ tỷ đang ở đó chờ huynh, huynh mau đi đi.
“Ha, tên Lạc Viễn này lại ra vẻ thần thần bí bí, người ngoài không hiểu, có khi lại nghĩ là ta muốn cuỗm tỷ tỷ của hắn nữa.” Lâm Vãn Vinh vừa nghĩ tiến vào trong vườn. Lúc này đã là đầu đông, trong vườn trống trải, trăm hoa đang dần trở nên tiêu điều, nơi góc đình trong vườn, có một bóng người lẻ loi. Phóng mắt nhìn tới, đó đúng là người vừa rồi đã xuất ra ba liên đối: Lạc Ngưng tiểu thư.
Lạc Ngưng dáng vẻ tịch mịch, nhìn những cánh hoa tàn trong vườn ngơ ngác đến xuất thần, so với tính cách phóng khoáng thoải mái ngày trước, quả thực quá khác biệt. Lâm Vãn Vinh đi tới, nhẹ giọng kêu:
- Lạc tiểu thư ...
Lạc Ngưng quay đầu lại nhìn thấy hắn lập tức vui vẻ nói:
- Lâm đại ca, huynh vừa đến ư?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu nói:
- Lạc tiểu thư, nàng gọi ta ra đây có việc gì không ?
Lạc Ngưng ánh mắt chợt tối lại, chăm chú nhìn cánh hoa tàn trong vườn, chậm rãi nói:
- Lâm đại ca, huynh có thấy nữ tử chúng ta giống như những cánh hoa kia, dù đã từng xinh tươi rực rỡ, nhưng cũng kéo dài được bao lâu đâu ?
“Cái vấn đề không thể đáp được này(2) từ đâu mà ra? Mới vừa rồi ngâm thơ đối đáp sang sảng, sao bây giờ lại trở nên u oán như vậy chứ?” Lâm Vãn Vinh ngơ ngác, cũng không biết nha đầu kia có tâm sự gì.
- Lâm đại ca, huynh có phải là thấy ta rất kỳ quái đúng không?
Lạc Ngưng thấy hắn vừa khẽ nhướng mày, chính là đang suy đoán ý đồ của mình, nhịn không được nhoẻn miệng cười nói.
Lâm Vãn Vinh trịnh trọng gật đầu đáp:
- Phi thường kì quái, ta rất khó liên tưởng nàng bây giờ với vị Lạc Ngưng mới vừa rồi vui vẻ khoáng đạt trên đại sảnh lúc nãy.
Lạc Ngưng thẹn thùng nói:
- Đại ca, mọi người đều có hai mặt, bề ngoài ta là một người khoáng đạt, cũng không thể đại biểu rằng ta sẽ không ngượng ngùng, bởi vì suy cho cùng, ta cũng là một nữ tử mà.
- Nữ tử với tiên hoa, kỳ thực đều chung một đạo lý, tại lúc vừa hé nở, chính là thời khắc mĩ lệ rực rỡ nhất, nhưng rồi qua lúc xuân thì, nữ tử cũng giống cành hoa héo tàn rơi rụng, trầm luân trong bụi đất, người đời ai còn nhớ đến lúc nở rộ rực rỡ đó đây?
Lạc Ngưng nói tiếp với giọng buồn bã mà cao xa, phảng phất như đang phiêu bạt nơi chân trời, không có bờ bến.
Còn hắn hoàn toàn không nắm được tâm tình của nàng:”Lúc này quay lại cũng không xong, bị nàng ta làm mơ hồ rồi!” Lâm Vãn Vinh thầm rên rỉ.
Lạc Ngưng chợt cười hì hì nói:
- Lâm đại ca, huynh không cần phải kỳ quái, cái này chỉ là vừa rồi ta ngẫu nhiên có chút cảm giác mà nói ra thôi.
- Lạc tiểu thư, chỉ là một suy nghĩ nho nhỏ của nàng, có khi sẽ thay đổi cuộc đời của nàng đó.
Lâm Vãn vinh nghiêm chỉnh nói.
Lạc Ngưng nhẹ nhàng đáp:
- Lâm đại ca, huynh nói không sai, một suy nghĩ nho nhỏ, có khi thật sự thay đổi cuộc đời ta, nhưng ta biết thì đã muộn rồi, ta từ lúc nào mà thay đổi, chính mình cũng không rõ nữa.
Lạc Ngưng nhìn hắn thản nhiên cười nói:
- Đại ca, huynh biết không, vừa rồi đúng vào lúc tiểu vương gia hướng tới ta thể hiện rất hay, ta chợt có cảm giác rất sợ hãi.
- Sợ hãi, sợ cái gì chứ?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi.
Lạc Ngưng ngượng ngập cười nói:
- Không nói dối gì đại ca, khi ta còn nhỏ đã từng phát ra một thời thề: “Ngày sau ta tìm lang quân, người đó phải là một nam nhân đội trời đạp đất, không chỉ là có tài như trạng nguyên đầy bụng kinh luân, còn có thể xông pha chiến trường chém giết quân sài lang.” Đã bao nhiêu năm qua, đó vẫn là mục tiêu mà ta hướng đến.
Lâm Vãn Vinh ‘ừm’ một tiếng, thầm nghĩ: “Nàng có chí hướng cao xa, ta đây đã sớm biết, lão đệ của nàng đã sớm cảnh cáo ta, tính ra ta cái gì mà văn thao vũ lược thực sự là không có với tới được.”
- Lại nói vị Triệu Khang Trữ tiểu vương gia này, ta trước kia cũng đã từng nghe nói qua, không chỉ tài hoa phong lưu, võ nghệ lại càng bất phàm, hơn nữa lại có hảo cảm với ta, theo đạo lí mà nói, đó chính là đối tượng của ta mới đúng.
Lạc Ngưng ngượng ngùng tiếp:
- Nhưng mà, dù cho hắn từ ba năm trước đây có hảo cảm với ta, ta vẫn như cũ không hề có cảm giác khác lạ gì với hắn. Không chỉ có thế, trong một khắc, đột nhiên bản thân ý thức được, cho dù thật sự có một người văn thao võ lược mà ta từng mơ mộng xuất hiện trước mắt, ta cũng không thể tiếp nhận được. Ta thực sự rất sợ hãi khi đột nhiên phát hiện, cái mục tiêu mà ta từng lập ra trước đây, lại không phải là điều mình mong muốn.
“Đau đầu đây” Lâm Vãn Vinh hiểu được ý tứ của nàng, điều này sách vở mà nói, gọi là niềm tin sụp đổ, thực quá tàn khốc, hắn trong lòng vì nàng mà thương xót: “Tiểu nữu ơi, lý tưởng với hiện thực khoảng cách thật rất lớn đó. “
- Giống như Lâm đại ca và ta từng nói qua, ta muốn đi du lịch khắp thiên hạ, nhưng cũng không cho rằng nhất định phải thực hiện. Giấc mơ đi du ngoạn thật rất đẹp đẽ, nhưng quá trình chân chính cũng chưa chắc đẹp như mộng.
Nghe Lạc Ngưng nói mà đầu óc hắn có chút ong ong: “Tâm tư của nữ nhân thật khó nắm bắt, trước có đại tiểu thư, sau lại có Lạc tiểu thư, nữ nhân đọc sách quả thực là phiền phức, chỉ có Xảo Xảo của ta là ngoan ngoãn nhất.”
- Điều này, Lạc tiểu thư, ý của nàng nói có phải là tín ngưỡng của nàng đã lặng lẽ thay đổi phải không?
Lâm Vãn Vinh chọn lựa từ ngữ, hết sức cẩn thận nói ra, kỳ thực bản ý của hắn là muốn nói, đối tượng trong mơ của ngươi xem ra đã dần dần thay đổi, nhưng ra đến miệng lại đổi thành hai từ tín ngưỡng mơ hồ, nếu không cẩn thận hiểu sai ý của con gái nhà lành, thành ra tội lớn thì oan uổng.
Lạc Ngưng khẽ thở dài một tiếng:
- Đúng vậy, Lâm đại ca, chính là như vậy. Trong khi bản thân ta còn chưa kịp nhận thấy, thì nó đã thay đổi mất rồi.
“Ác, Nói như vậy là, tiểu nữ này ngay cả chính mình thích ai cũng không biết sao, vấn đề này nghiêm trọng đây!” Lâm Vãn Vinh cẩn thận hỏi:
- Lạc tiểu thư, nàng không phải là không thực sự là không biết mình thích ai sao ?
Lạc Ngưng gương mặt chợt hồng, sẵng giọng nói:
- Lâm đại ca, huynh nói tầm bậy gì đó, ta đương nhiên hiểu được mình thích ai chứ.
- À ...
Lâm Vãn Vinh dài giọng ngâm nga nói:
- Ta hiểu rồi, Lạc tiểu thư, nàng đã thích một người, mà người này so với mẫu người lý tưởng trước đây của nàng hoàn toàn bất đồng, nên tín ngưỡng trước đây của nàng đã sụp đổ, phải không ?
Lạc Ngưng hai má đỏ bừng, không nói phải, cũng không nói là không phải. Hắn đành âm thầm suy đoán: “Có người có thể khiến cho tiểu nữu này buông bỏ tín ngưỡng của mình, người này cũng quá thần kỳ, hắn hắc hắc!” Rồi cười nói:
- Thích một người, cho tới giờ mà lại là bất tri bất giác một lần gặp gỡ yêu trọn đời gì đó, toàn là chuyện tầm bậy gạt người.
Lạc Ngưng hai má đỏ bừng, vội vàng nói:
- Lâm đại ca, ta không phải là thích hắn, chỉ là thích nói chuyện cùng hắn mà thôi.
Lâm Vãn Vinh cười khanh khách nói:
- Giống nhau cả thôi. Lạc tiểu thư, ta dùng cách nói khác vậy, cuộc đời rất ngắn ngủi, muốn làm gì thì làm, muốn thay đổi gì thì thay đổi, mọi sư đừng nên cưỡng cầu, nơi khiến mình thoải mái nhất mới chính là quê hương.
Lạc Ngưng nói chuyện với hắn một phen, cảm thấy như là trút bỏ được một gánh nặng cực lớn, hì hì cười nói:
- Lâm đại ca, cùng huynh nói chuyện, thật khiến người ta dễ chịu, lại còn có học vấn sâu xa, ta rất thích nói chuyện cùng huynh.