Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225919 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 7
Đổng Xảo Xảo vốn hạ giọng thì thầm, nào ngờ lại bị Lâm Vãn Vinh nghe thậy Hắn lại dễ dàng đồng ý như thế, khiến mặt nàng thoáng nét ngượng ngùng xen lẫn hân hoan. Bản tính nữ nhân vốn yêu thích cái đẹp, có thể đem nét đẹp thanh xuân của mình lưu lại trong tranh luôn là ước mơ của các nàng.

- Đa tạ công tử.
Đổng Xảo Xảo ngượng ngùng nói.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, tay đặt lên mặt lau một chút, hướng tới Đổng Nhân Đức hỏi:
- Đổng đại thúc, ngươi xem thế nào?

Đổng Nhân Đức nhỉn Lâm vãn Vinh rồi ngơ ngón tay cái khen ngợi:
- Đối với công tử người, không cần phải nói, tiểu lão nhân bội phục, vô cùng bội phục.

Lâm Vãn Vinh một hơi hoàn thành luôn các đồ hoạ này, thần thái của Tiêu gia đại tiểu tư giả mạo này tuy hơi khác nhau, nhưng đều giống nhai ở nét mỹ lệ động nhân, đám tài tử đang mê mẩn kia làm sao mà nhận ra được.

Lâm Vãn Vinh hoàn tất nét bút cuối cùng, trên mặt thoáng nét hài lòng, môi khẽ nhếch lên cười nói:
- Vẽ xong rồi, nghỉ thôi.

Đổng Xảo Xảo nhìn quyển sách tập trung nhiều bức hoạ to nhỏ mang thần thái khác nhau của cùng một người, trên mặt tràn đầy vẻ hâm mộ, liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, cái miệng xinh xắn chợt bật ra một nụ cười.

- Có chuyện gì?
Lâm Vãn Vinh bị tiếng cười của nàng làm ngạc nhiên một chút, không ngờ cô gái này cười rộ lên còn đẹp như vậy.

Đổng Xảo Xảo lấy ra một cái khăn tay từ trong ngực, khuôn mặt hồng lên liếc hắn, cắn khẽ môi nhìn vào phía trước Lâm Vãn Vinh định lau cho hắn, khăn tay mang theo một mùi hương nhàn nhạt thơm tho bay đến trước mặt Lâm Vãn Vinh.

Lâm Vãn Vinh giật mình đại ngộ, té ra là trên mặt mình dính tro nên nàng mới có hành động như vậy.

Bất quá, hành động của nàng cũng khiến cho Lâm Vãn Vinh một phen giật nẩy. Nam nữ thời đại này thụ thụ bất thân, cho dù Đổng Xảo Xảo vốn sinh ra ở nhà bá tánh bình dân, nhưng động tác ấy cũng thân mật quá. Cho dù Lâm Vãn Vinh vốn từ thời đại hiện đại tới, nhưng chỉ có bạn bè nam nữ thân thiết mới có những hành động như vậy.

Có lẽ nàng đối với ta nảy sinh những ham muốn quá mức rồi đây. Trời, ta đây có thể gặp nguy hiểm rồi, bổn tài từ trời sinh ‘tọa hoài tựu loạn’ ( chơi chữ với câu ‘tọa hoài bất loạn’ nói về Liễu Hạ Huệ, còn LVV thì ngồi lâu sẽ làm loạn ^^). Lâm Vãn Vinh vô sĩ thầm nhủ. Tại thời đại này, nói thật là hắn nhất thời chưa có chuẩn bị cho một quan hệ luyến ái nào cả.

Lâm Vãn Vinh vội vàng lui lại phía sau một bước, bất tri bất giác cự tuyệt hảo ý của nàng, rất tự nhiên chạm nhẹ vào cổ tay nàng, cười nói:
- Ta tự lo cho mình được rồi…

Đổng Xảo Xảo sửng sốt đôi chút, cũng ý thức được chính mình cũng không ổn, trên mặt đỏ bừng. Lâm Vãn Vinh liền đưa tay lên mũi khẽ hít một hơi:
- Chân hương!

Đổng Xảo Xảo biết hắn cố ý giúp mình đỡ xấu hổ liền cảm kích nhìn Lâm Vãn Vinh mỉm cười.

Bất quá, khôi hài vốn là bản tính của Lâm Vãn Vinh, hắn cũng không giấu điểm.
Sắc mặt của Đổng Xảo Xảo lại đỏ bừng bừng lên, nhẹ nhàng ‘ân’ một tiếng, không nói gì nữa.

Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn lão Đông một cái, lão Đổng cũng không động đậy gì, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì?
Lâm Vãn Vinh trong lòng có chút tức giận, tiểu ni tử này không hiểu sự đã đành, mà người già đầu cũng không hiểu sự là sao. Để lão tử hứng lên xơi tái luôn khuê nữ bảo bối của ngươi, ngươi cũng đừng oán ta nghe.
Cũng không phải Lâm Vãn Vinh khó chịu gì, thật sự đối với thế giới này vẫn chưa thích nghi, đối với chuyện yêu đương vẫn còn có chút chưa sẵn sàng, chỉ có thể từ từ tiến tới.

Hai cha con này không nói lời nào, cứ như là đang diễn kịch câm vậy, Lâm vãn vinh lau sạch tro tàn dính trên mặt, chuẩn bị trả lại cho Xảo Xảo, chỉ là cái khăn tay đó một mặt giờ đã biến thành một màu đen, trực tiếp trả lại nàng, cũng có điểm không tốt a.

Đổng Xảo Xảo ngược lại cười nhẹ một tiếng, cầm lấy cái khăn tay trên tay Lâm Vãn Vinh nói:
- Công tử, việc đơn giản này để cho tiểu nữ làm đi.

Nhìn thấy thần thái tự nhiên của nàng, Lâm Vãn Vinh liền thản nhiên trở lại, suy nghĩ một lượt, tự hắn có cảm giác đây chẳng phải là chuyện tốt ư? Dệ dàng có một tiểu nữu thiếp thế này à? Bất quá bổn tài tử anh tuấn tiêu sái, phong lưu hào phóng, không có tiểu nữu thiếp mới là không bình thường.

Dùng bút than đó vẽ xong, Lâm Vãn Vinh để cho Đổng Xảo Xảo cầm bút lông vẽ theo bức phác thảo đó, tô vẽ một hồi, tránh cho vết than vẽ đó dễ bị xóa nhòe đi.

Tuy nhiên việc này cần phải tinh tế cẩn thận, tuy là dựa vào các nét than để vẽ lại , nhưng nếu không cẩn thận sẽ phá hư toàn bộ bức họa .

Lâm Vãn Vinh hoàn toàn chưa kịp nói cho Đổng Xảo Xảo biết một tài tử căn bản thường không dụng mao bút, nhưng Đổng Xảo Xảo cũng là người hiểu chuyện , mặc dù không rõ vì cái gì mà Lâm Vãn Vinh không cần dùng mao bút, nhưng không hề mở miệng để hỏi.

Nàng cẩn thận tỉ mỉ vẽ lại từng bức họa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thần sắc khẩn trương tràn đầy mồ hôi, trong lòng lo sợ sẽ làm hỏng bức họa nguyên thuỷ của Lâm Vãn Vinh.

Lâm Vãn Vinh trong lòng có một chút cảm động nhè nhẹ, cha con bọn họ đối với chính mình cái loại tín nhiệm vô điều kiện này, làm cho Lâm Vãn Vinh hắn có cảm giác rất ấm áp, mơ hồ không rõ chính mình đang ở vào thời đại nào nữa.

Đổng Xảo Xảo rốt cục đã hoàn thành toàn bộ việc tô thêm một lần lên các bức họa, xảo thủ của nàng làm cho Lâm Vãn Vinh không thốt nên lời, thậm chí ngay cả bút tích của bức hoạ cũng không khác mấy so với Lâm Vãn Vinh tự vẽ lấy .

Lâm Vãn Vinh gật gù cảm khái nói:
- Xảo Xảo, ngươi nhất định không thể gả cho người khác làm lão bà a bằng không ta đi nơi nào tìm người có xảo thủ tuyệt vời như vậy chứ?"

Lâm Vãn Vinh và nàng nói chuyện một lúc, hắn hai chữ tiểu thư cũng đều quên sạch, trực tiếp gọi nàng là Xảo Xảo, nguyên lai là một cô nương xinh đẹp, cái gì mà “tiểu thư” chứ.

Lâm Vãn Vinh sau khi nói xong lại còn cười to vài tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Xảo Xảo đỏ bừng lên, đại khái nàng không thể hiểu được Lâm Vãn Vinh này trông phong lưu tài tử như thế mà đột nhiên lại trở nên thô tục như vậy.

Hắc hắc, tiểu ny tử ngươi tự dưng đưa cái khăn làm ta hoảng hồn, giờ ta làm cho ngươi thẹn thùng một phen, lão tử vô sỉ thì sao chứ, ngươi có thể làm gì ta nào? Lâm Vãn Vinh đắc ý trong lòng cười cười.

Đến khi sửa sang quyển sách xong thì trời cũng đã vào giữa trưa, việc thi hành in ấn sao chép quyển sách này hoàn toàn trao cho lão Đổng.

Lâm Vãn Vinh biết kỹ thuật in ấn thời đại này còn lạc hậu, nếu muốn in ấn quyển sách nhỏ này có làm cả ngày cả đêm hết năng suất chắc cũng chỉ được năm trăm quyển là cùng.

Lão Đổng tại đã sống ở đây nhiều năm, ý nghĩ linh hoạt, quen biết nhiều nơi, nên đảm nhiệm công việc in ấn sách là ổn nhất.

Khi lão Đổng cầm bản sơ thảo đi ra ngoài tìm nơi in ấn, Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ tới một việc, vội vàng giữ chặt ông ta lại dặn dò:
- Đổng đại thúc, việc in ấn này nhất quyết phải chú ý giữ bí mật. Đặc biệt là bản sơ thảo này, phải càng cực kỳ quý trọng, nếu nó rơi vào tay người khác, thì việc in ấn nó đối với họ thì dễ dàng, còn chúng ta thì làm ra để người khác hưởng, cho nên nhất định phải coi chừng. Bản sơ thảo này phải cầm về ngay.

Ở thời đại này làm gì có cái bảo hộ bản quyền tác phẩm trí thức như ở thế giới kia của hắn, vì vậy Lâm Vãn Vinh phải nhắc nhở lão Đổng, bằng không bị kẻ khác cướp mất thì bao công lao tâm huyết cùng tiền bạc của họ coi như đổ xuống sông xuống biển. ( người Tàu mà cũng có hai chữ bản quyển ở trong đầu thì chắc, ặc ^^)

Khi mọi chuyện giải quyết xong xuôi, Lâm Vãn Vinh hắn có mỗi một mình, có trở về thì cũng cô đơn tại một căn nhà trống trải, không bằng ngồi nói chuyện phiếm với bố con lão Đổng cho thời gian qua nhanh đồng thời ăn luôn cơm chiều tại nhà lão Đổng. Đổng Thanh Sơn cũng đã quay trở lại, trên mặt lóe lên một vẻ hưng phấn khác thường, hiển nhiên là đã thành công trong việc gì đó.
Đổng Xảo Xảo quả nhiên tên cũng như người, nàng ta từ pha trà nấu cơm, cái nào cũng ngon cũng tuyệt. Lúc thấy Lâm Vãn Vinh suýt cắn vào đầu lưỡi, Đổng Xảo Xảo che miệng cười khẽ, nhìn hình dáng thật xinh đẹp chất phác của nàng ta, Lâm Vãn Vinh cảm thấy phảng phất chút ấm áp trong lòng.

Sau khi ăn cơm chiều xong, lão Đổng liền kể lại việc tìm cửa hàng in thích hợp, quả nhiên có tiền thì có thể bắt ma quỷ xay thóc, lấy tiền bạc gấp hai lần ra dụ, hai mươi mấy công nhân thuần thục của cửa hàng in, nhận bắt đầu ngay lập tức đến suốt cả đêm gấp rút làm việc, lão bản còn vỗ ngực bảo chứng, trước hừng đông sáng nhất định sản xuất được năm trăm bản.

Thuật in ấn này cực kỳ cổ xưa, trước hết in bản gốc lên trên một tấm giấy da trâu, tiếp đó mực thấu qua tâm giấy da trâu in lên trên trang giấy, sau đó viết thêm chữ rồi đóng thành sách, hiệu quả tuy kém nhưng chân dung và chữ viết cũng rất rõ ràng.

Loại thủ công tác phường này, từ quá trưa đến tối, gấp rút chế được 500 bản, cũng quả thật là cực hạn.

Lâm Vãn Vinh đã mệt mỏi hết một ngày, vừa về đến nhà liền nằm lăn ra giường. Thời đại này, trời thì xanh thẳm, nước thì bích lục, không khí thì trong lành, rau quả không độc, tự nhiên là có cảm giác nghỉ ngơi thoải mái.

Sống an nhàn ăn no mặc ấm thế này, về chuyện dâm dục, không phải là không nghĩ tới, mà là chưa tìm được ai thích hợp thôi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Vãn Vinh tỉnh giấc, nhanh chóng hoà vào đám người có mặt sớm nhất trên đại nhai, ăn hai cái du bính (bánh dầu - bánh nhào bột với đường nặn tròn, chiên trong dầu), uống một chén đậu hủ não mới xuất lò đầu tiên, lục sắc thực phẩm (thực phẩm hữu cơ) thật là tốt, bây giờ toàn thần tràn trề tinh thần, hùng dũng hiên ngang đến nhà lão Đổng.

Tới nhà lão Đổng, thấy lão đang ăn cháo, đám màn thầu mới hấp đã ăn hết một nửa.

- Lâm đại ca, ngươi còn chưa ăn điểm tâm phải không, ta mới hấp màn thầu, huynh thưởng thức xem sao.
Nàng đưa cho Lâm Vãn Vinh một chén cháo, lại chọn hai cái màn thầu to nhất đưa cho hắn.

Từ tối hôm qua ăn cơm biết Lâm Vãn Vinh sống cô đơn một mình, hơn nữa Lâm Vãn Vinh trông thế nào cũng không giống một vị công tử, Đổng Xảo Xảo liền trực tiếp "giáng cấp" Lâm Vãn Vinh từ công tử thành Lâm đại ca, thịnh tình mời hắn mỗi ngày ba lần đến nhà giải quyết bữa cơm.

Ai, hảo ý này nên làm thế nào đây, Lâm Vãn Vinh là người ăn khoẻ, năm ngày có thể ăn hơn mười bữa.

Nhìn hai cái bánh màn thầu trước mặt, hắn đột nhiên nhớ tới một câu truyện cười trước kia nghe được.

Chàng trai lần đầu tiên sờ ngực cô gái, cảm khái nói:
- Oa, giống như màn thầu a.

Cô gái ngượng ngùng nói:
- Không có đâu, nhân gia sao có thể có cái màn thầu lớn được chứ?

Chàng trai nói:
- Ta chỉ thấy đúng là cái bánh bánh màn thầu đầy đặn mềm mại.

Đáng tiếc, Lâm Vãn Vinh nếu đem truyện cười này kể cho bố con lão Đổng nghe, phỏng chừng liền bị cây chổi của lão đập ngay lập tức.

Cái bánh màn thầu trắng làm Lâm Vãn Vinh càng thêm đói, dù sao bản tính của hắn cũng là vô sỉ, không suy nghĩ gì cả kêu to:
- Xảo Xảo, thật khéo ta cũng còn chưa có ăn, cám ơn người.

Lão Đổng hai mắt đỏ bừng, hiển nhiên tối qua đã thức suốt đêm, Lâm Vãn Vinh tối hôm qua lại ngủ ngon lành như vậy đúng là không tôn trọng lão nhân gia. Hắn trong lòng có chút áy náy, nhưn bất quá, theo phân công đó cũng là chức trách của lão.

- Đổng đại thúc, bên kia in ấn thế nào rồi?
Lâm Vãn Vinh thấy lão Đổng vừa húp xong nốt bát nước cháo, vội hỏi nhanh.

Lão Đổng lau miệng, ngón tay chỉ về phía sau lưng hắn nói:
- Đó, ở phía sau lưng ngươi, năm trăm bản, toàn bộ đều ở đó.

Lâm Vãn Vinh suýt nữa nhảy dựng lên, nửa cái bánh bao nuốt vào bụng, xoay người nhìn, quả nhiên có năm trăm quyển sách nhỏ sạch sẽ, còn tỏa ra mùi mực.

Lâm Vãn Vinh cầm trên tay một quyển sách, đọc cẩn thận, bức ảnh được in hiệu quả hơn so với trước kia. Bức họa Tiêu đại tiểu thư có thể thấy rõ ràng được. Tiểu nữu này tuy không biết lão tử dùng chân dung của cô ta kiếm tiền, nhưng dù sao lão tử cũng sẽ nhanh chóng tới làm việc trong nhà cô ta, xem như bồi thường sau.

Nhìn năm trăm quyển sách nhỏ, Lâm Vãn Vinh trong lòng thầm hoan hỷ, cảm giác này thật sự là khoan khoái a.

- Lâm công tử, mấy quyển sách này chúng ta định giá bao nhiêu?
Từ khi biết khả năng của Lâm Vãn Vinh, lão Đổng đối với Lâm Vãn Vinh tôn kính không thay đổi, vẫn gọi hắn là công tử mặc dù Lâm Vãn Vinh lúc đầu đã tự mình khước từ không phải cái loại kia.

- Năm lượng bạc một quyển.
Lâm Vãn Vinh vuốt ve quyển sách nhỏ yêu thích không buông tay, cũng không quay đầu lại trả lời.

"Bịch" một tiếng, nửa cái bánh màn thầu trong miệng Đổng đại thúc rơi thẳng xuống đất.

Lâm Vãn Vinh xoay người nhìn ánh mắt không tin tưởng của cha con họ, thấy có chút buồn cuời, nhân tiện nói:
- Như thế nào? Các người không tin đúng không?

Đổng Xảo Xảo do dự một lúc rồi nói:
- Lâm đại ca, ngươi thật sự muốn bán năm lượng bạc một quyển ư? Có phải quá đắt hay không?

Năm lượng bạc đủ để một gia đình sống nửa năm, số tiền này quả thật không nhỏ, khó trách phụ tử bọn họ kinh ngạc đến vậy.

- Các người thực sự không tin, năm lượng bạc, hoàn toàn không phải là đắt. Các người có biết đây là mặt hàng hiếm có không?
Lâm Vãn Vinh cười thần bí, nói những lời huyênh hoang này mà mặt không hề đỏ.

Mặc dù Lâm Vãn Vinh không nhìn thấy vẻ mặt của mình bây giờ nhưng tự biết bộ dáng mình bây giờ nhất định giống một loại người, mười phần chính là gian thương, hơn nữa còn là loại tối vô sỉ. Vô sỉ vốn chính là bản tính của hắn, về điểm này Lâm Vãn Vinh đã không cần giấu diếm làm gì.

- Các người nắm chắc tâm lý của các tài tử. Họ nguyện ý bỏ tiền ra mua quyển sách nhỏ này, họ quan tân căn bản không phải là một lượng một quyển hay thậm chí mười lưỡng một quyển. Bọn họ quan tâm chính là thông tin, hay chính là có tư liệu này đầu tiên, một lượng với mười lưỡng đối với bọn họ mà nói, không có gì khác nhau. Nguyên tắc của bọn họ chính là không cầu cái tốt nhất, chỉ cầu cái tối quý, đó là một tâm lý kì diệu.

Lâm Vãn Vinh một hơi giải thích làm cho cha con Đổng Xảo Xảo hai người cảm thấy sửng sốt. Nhận thấy bọn họ đối với việc này vẫn chưa hiểu rõ, Lâm Vãn Vinh tiếp tục giải thích cặn kẽ.

- Các người nghĩ xem, bây giờ chỉ cần có một người mua, chẳng phải những người khác sẽ có cảm giác bị rơi lại phía sau hay sảo Có ai không muốn là người đầu tiên có tư liệu về Tiêu đại tiểu thư chử Đây chính là hiệu quả của cạnh tranh, giống như domino, chỉ một con đổ sẽ kéo theo những con còn lại ầm ầm sụp theo.

Lâm Vãn Vinh trong lúc giảng giải vô tình nói đến từ domino, liền vội vàng giải thích qua loa.

- Tóm lại, chẳng có ai chịu để người khác biết trước tâm tính của mỹ nhân, với đạo lý này tiểu sách của chúng ta sẽ bán được rất nhiều. Tưởng tượng đi, tên tiểu tử nào lại không muốn chứ.
Lâm Vãn Vinh huy động ba tấc lưỡi khoác lác.

Đổng Xảo Xảo đầu óc linh hoạt, nghĩ tới một vấn đề liền hỏi:
- Dù Tiêu đại tiểu thư muốn chọn hôn phu, cũng chỉ có thể tuyển chọn một mà thôi. Mà chúng ta có đến bốn năm trăm tiểu sách, vậy thế nào mới bán hết được?

Lâm Vãn Vinh ha ha cười đáp:
- Trạng nguyên cũng chỉ có một người, không phải Luận Ngữ, Thi Kinh, Đạo Đức Kinh, Mạnh Tử Kinh đều là dạng bán chạy hay sao? Kết quả không thể biết trước được, nên ai cũng đều có thể cả.

Đổng Xảo Xảo tâm tính thiện lương, là một cô gái tốt, nên nghĩ thay cho Tiêu đại tiểu thư:
- Ta nghe níu cũng có nhiều tài tử xuất thân hàn gia, bọn họ sao có thể mua nổi tiểu sách của bọn ta chứ? Vậy không phải là chúng ta làm lỡ nhân duyên của Tiêu đại tiểu thư sao?

Lâm Vãn Vinh suýt nữa té ngửa, ny tử này lo lắng cho bọn họ quá nhiều. Những kẻ đó đương nhiên hiểu rõ, nếu chỉ dựa vào một tiểu sách có hình Tiêu đại tiểu thư mà có thể bàn chuyện hôn sự thì quá xem thường cao môn đại hộ Tiêu gia rồi.

Nhìn thấy ánh mắt khao khát cầu học của Xảo Xảo, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ phải làm điệu bộ giáo viên, hắn cười lạnh nói:
- Hàn môn tài tử khi tới đó đều đã chuẩn bị tâm lý cả rồi. Nếu như bọn họ thật sự có bản lãnh thì bằng chân tài sẽ làm Tiêu đại tiểu thư chú ý. Lại cần chúng ta vì họ lo lắng sao? Bọn họ muốn leo cao, ta chỉ có thể lấy làm tiếc mà thôi, muốn thành rồng thành phượng mà không chịu mất tiền thì phải dựa vào nỗ lực của bản thân, bọn họ nhất định phải hiểu rõ điều này. Ta đâu có bắt bọn họ phải mua, chính thị bọn họ trong lòng có quỷ nên mới mua đó thôi. Tài tử chân chính tuyệt đối không mua sách của chúng ta đâu, cho nên trong thế giới này, thử hỏi tài tử có phẩm chất thanh cao đích thực có mấy người? Chúng ta là thương nhân, mục đích cuối cùng chính là lợi nhuân. Ai cần thì chúng ta bán. Vấn đề hôn nhân đại sự là chuyện của Tiêu đại tiểu thư, chúng ta có muốn quan tâm, cũng không có biện pháp.

Nghe Lâm Vãn Vinh lý luận một phen, Đông Xảo Xảo cũng đành âm thầm gật đầu, đối với cái giá cao như thế của hắn, tuy là vẫn âm thầm lo âu nhưng rõ ràng đã có chút đồng ý.

Sửa sang trang điểm lại một lát, Lâm Vãn Vinh và lão Đổng mỗi người ôm trong lòng mấy chục cuốn sách, đến nơi chiêu khảo quan sát tình hình rồi Lâm Vãn Vinh kiêu hãnh đặt cho nó một cái tên, gọi là “thí tham tính doanh tiêu”. Đương nhiên lại phải mất một hồi lâu nữa để giải thích cho con người hiếu học là Xảo Xảo khái niệm doanh tiêu nghĩa là gì.

Hôm nay là ngày cuối cùng để đăng kí vào làm gia đinh của Tiêu gia, ngày mai đã là ngày chính thức bắt đầu chiêu khai rồi cho nên các tài tử ở khắp nơi, biết chữ hay không biết chữ đều tấp nập vội vàng tụ hợp lại đây.

Không chỉ có người ở chính thành Kim Lăng này mà ngay cả các tài tử đến từ Hàng Châu, Tô Châu , Dương Châu, Trấn Giang cũng nườm nượp kéo đến bao vây địa điểm đăng kí báo danh đến vòng trong vòng ngoài, quả thật là một giọt nước cũng không thể lọt qua.

Vẫn giống hệt như cảnh tượng ngày hôm qua, chuẩn gia đinh và các tài tử phân thành hai đội, mỗi người tự đăng kí cho mình, kính vị rõ ràng , nước sông không phạm đến nước giếng. Trật tự ở đây vẫn còn tốt, không hề nhình thấy cảnh chen lấn xô đẩy, có lẽ là vì tất cả đều là người văn minh cả mà.

Thu hút được nhiều tài tử như vậy đến đăng kí, sức hấp dẫn của Tiêu gia đại tiểu thư quả thật phi phàm. Tuy nhiên cái thu hút người ta nhất có lẽ chính là sản nghiệp vĩ đại sau lưng nàng thì đúng hơn.

Tiêu gia nhất định sớm đã phát giác có rất nhiều tài tử nườm nượp kéo đến nhưng bọn họ vừa không ủng hộ cũng chẳng phản đối, không biết đang giở trò quỷ gì đây. Rốt cuộc là cần tài tử hay cần gia đinh? Mà cũng rất có thể sẽ lấy cả hai cũng nên.
Tuy nhiên, động tĩnh của họ làm càng lớn thì Lâm Vãn Vinh càng thích thú vì dù sao hắn cũng đang chờ nước đục thả câu để phát tài kiếm một món tiền lớn mà.

Mục tiêu của Lâm Vãn Vinh chính là đám tài tử phong lưu kia, xem bọn họ quần là áo lượt nhưng bộ dạng thì giống hệt như lũ cẩu vậy, năm lạng bạc Lâm Vãn Vinh còn cảm thấy định giá hơi thấp rồi đó.

Còn về các chuẩn gia đinh, huynh đệ, không phải ta coi thường mọi người nhưng hiện thực xã hội là như vậy, nếu muốn tán gái thì đầu tiên phải kiếm nhiều tiền một chút thôi.

Lâm Vãn Vinh tìm đúng một tên tài tử mặt mày trắng bóc, nhẹ giọng nói:
- Huynh đệ, có một quyển sách rất hay huynh có cần không?

Lâm Vãn Vinh lấy quyển sách trong lòng mình ra, nhanh chóng đưa đi đưa lại phấp phới trước mặt hắn, để hắn nhìn thấy rõ trước mặt chính là khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu đại tiểu thư , sau đó lại nhanh chóng cất vào trong lòng.

Quả nhiên tên tài tử mặt trắng mắt sáng rực lên, nhìn tứ phía một cách cảnh giác rồi mới gật đầu nói với Lâm Vãn Vinh :
- Huynh đệ , có bản màu hay không vậy?

Bản màu? Lâm Vãn Vinh sững người ra một lát rồi lập tức hiểu ngay, tên tài tử này xem như chàng đang bán tranh ảnh đồi truỵ rồi.

Lâm Vãn Vinh đương nhiên vô cùng tức giận. Bà mẹ ngươi, lão tử đường đường một trang nam nhi anh tuấn phóng khoáng , ngọc thụ lâm phong thế này, làm sao có thể bán cái thứ đồ chơi ấy chứ. Tuy những loại long hổ báo của lũ công tử ăn chơi đại gia ta cũng cất giấu không ít nhưng cũng không đến nỗi phải dựa vào việc bán thứ đó để mưu sinh đâu. Tên ngốc mặt trắng đó cũng chẳng có con mắt gì cả, xem ra cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.

Tuy nhiên nói thật thì cái thứ đang nằm trong lòng Lâm Vãn Vinh lúc này quả thật rất giống với những đĩa đồng hành được bán trong chợ máy vi tính Trung Quan Thôn.

Trong lòng Lâm Vãn Vinh quả thật buồn bực vô cùng, chỉ muốn đấm cho tên mặt trắng ấy một quyền nhưng nghĩ đến lão Đổng vẫn đang đứng từ xa quan sát hắn, học tập hắn kinh doanh như thế nào nên quả pháo đầu tiên này bất luận thế nào cũng phải nổ.

Lâm Vãn Vinh cắn răng nói:
- Huynh đệ, cái thứ mà huynh nói, chúng ta để làn sau trao đổi riêng nhé. Không chỉ có trân phẩm từ cung đình truyền ra mà còn có cả bản lưu giữ nhập khẩu từ Nguỵ Quốc nữa, cha và con gái, mẹ và con trai, ba đời. Tư thế đó, thần thái đó haha…đảm bảo huynh chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Sắc mặt tên mặt trắng đó lập tức ửng đỏ, hai tay không ngừng ngọ nguậy. Tia sáng đó hiện lên trong mắt hắn nói lên hắn không phải là một tên háo sắc. Cái thế giới này không có những tên háo sắc.

- Tuy nhiên, trước mắt quan trọng nhất là, ta phải trịnh trọng giới thiệu cho huynh cuốn sách độc nhất vô nhị có một không hai được truyền ra từ trong Tiêu gia. Mời xem….

Lâm Vãn Vinh lại lấy cuốn sách đó ra một lần nữa, bức vẽ chân dung của Tiêu đại tiểu thư trong sách ngay lập tức thu hút được ánh mắt của tên háo sắc mặt trắng:
- Đây là…

Hắn vui mừng nói, đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi lập tức im miệng, ánh mắt phát ra những tia vui sướng ngay cả kẻ mù cũng có thể trông thấy.

- Không sai. Đây chính là Tiêu đại tiểu thư, đây là do một vị huynh đệ của ta là trung cấp gia đinh trong đó bỏ ra một khoản tiền lớn để làm ra. Huynh xem…….
Lâm Vãn Vinh lật lật cuốn sách gây ra những tiếng sột soạt, trong những âm thanh đó tên mặt trắng cuối cùng cũng dời ánh mắt từ trên người Tiêu đại tiểu thư đến mấy hàng chữ bên trên.

“Đại tiểu thư bí sử”, năm chữ ngôn giản nhưng ý khái quát. Bên dưới còn có hai hàng là “Tiêu thị gia đinh uỷ viên hội chủ bạn XX ấn xoát hành thừa chế”, góc bên phải là hai chữ nhỏ màu đen “tuyệt mật”.

Nhìn tên tiểu tử này ánh mắt lấp lánh, Lâm Vãn Vinh biết là có kịch để xem rồi đây nên nhanh chóng nhân cơ hội nói:
- Huynh xem bức hoạ này thật là tinh xảo. Ta có thể chịu trách nhiệm mà nói với huynh rằng, đây là bức vẽ chân dung Tiêu đại tiểu thư lần đầu tiên được lưu truyền ra ngoài, ngoài ta ra thì huynh chính là người đầu tiên nhìn thấy bức hoạ này, huynh hãy xem xét kĩ nội dung bên trong, tuyệt đối là những tài liệu chân thực đặc sắc từ nhỏ đến lớn của nàng. Hôm nay hai huynh đệ ta thật có duyên, ta đang cần tiền gấp nên bằng lòng chuyển nhượng vật quý này cho huynh với giá thấp nhất đấy.

Tên mặt trắng đó vội vàng liếc mắt một cái nhìn thấy dòng chữ bên trong “Tiêu đại tiểu thư trạch ngẫu quan” thì ánh mắt lạ càng sáng rực. Lâm Vãn Vinh nhanh chóng cất cuốn sách đi không cho hắn xem tiếp nữa.

Tên tài tử mặt trắng đành nói:
- Ngươi ra giá đi.

- Mười lạng bạc, thiếu một cắc ta cũng không thể bán được.

Lâm Vãn Vinh thấy con cá đã cắn câu nên trong lòng vô cùng chắc chắn, ai bảo tên tiểu tử ngươi vừa nãy làm cho đại gia ta trong lòng không được vui nên bây giờ lão tử sẽ lên giá một phen xem sao.

Điều kinh ngạc không thể ngờ nổi là tên mặt trắng đó chỉ hơi nhăn mày rồi nói:
- Hơi đắt, có thể giảm đi một chút được không?

Lâm Vãn Vinh trong lòng vô cùng vui mừng, quả nhiên hàng độc chắc chắn có chỗ bán, lần này ăn chắc rồi.
Hắn kiên định lắc đầu nói:
- Huynh đệ, đây là đồ tốt từ trong Tiêu gia truyền ra, là thứ vô giá không hề có trên thị trường. Ta cũng đã phải bỏ ra rất nhiều tiền mới mua được, mười lạng bạc trắng đã là giá thấp nhất rồi đó. Huynh cũng biết thứ này một khi bán vào tay người khác thì tất cả đều tranh cướp nhau để sở hữu nó đấy.

Thấy sắc mặt hắn có chút do dự, Lâm Vãn Vinh giả bộ không còn cách nào khác lắc đầu, cũng không nói gì với hắn, quay người bước đi.

- Huynh đài, xin dừng bước!
Đổng Xảo Xảo cải trang thành một tài tử vừa đúng lúc gọi Lâm Vãn Vinh đứng lại, nhìn chằm chằm vào cuốn sách trong tay Lâm Vãn Vinh, ánh mắt phát sáng, thể hiện rõ là một người hiểu giá trị của hàng hoá.

Tên tài tử mặt trắng nào có biết đây chỉ là đóng kịch, thấy có người muốn đến cướp với mình lập tức hoảng hốt, vội vàng đuổi theo Lâm Vãn Vinh nói:
- Ta đến trước, ta đến trước. Huynh đài, cuốn sách của ngươi ta lấy. Đây là mười lạng bạc, ngươi hãy cầm lấy đi.

Lâm Vãn Vinh và Đổng Xảo Xảo đưa mắt nhìn nhau, cái nhìn chứa đầy vui vẻ. Lâm Vãn Vinh cầm lấy mười lạng bạc cất đi, Đổng Xảo Xảo ngấm ngầm giơ ngón tay cái về phía hắn.

Đổng Xảo Xảo tiếc rẻ đi xa rồi, một tên tài tử to béo đã chú tâm quan sát Lâm Vãn Vinh và tên mặt trắng rất lâu rồi vội vàng kéo hắn nói:
- Vị huynh đài này. Xin hỏi vừa rồi huynh vừa đưa cho Lí huynh là thứ đồ gì hay vậy?

Lâm Vãn Vinh nghi hoặc nói:
- Huynh là….

Tên tài tử béo vội nói:
- Ta là bạn tốt của Lí huynh…

Trong lòng Lâm Vãn Vinh lập tức hiểu rõ. Hai tên này vốn là bạn đồng học nhưng bây giờ vì Tiêu đại tiểu thư mà đã trở thành đối thủ cạnh tranh, chắc chắn sẽ không để người còn lại chiếm thế thượng phong rồi.

Lâm Vãn Vinh mang những lời vừa nói lúc nãy thuật lại một lần nữa. Tên tài tử béo này đương nhiên cũng động lòng, chỉ là gã mặc cả giá khá mạnh, Lâm Vãn Vinh vừa nói giá là mười lượng gã đã mở miệng trực tiếp giảm xuống năm lượng.

Trời ạ! Nếu không thể bán cho ngươi với giá mười lượng, lão tử sẽ mang họ ngươi luôn. Lâm Vãn Vinh căn bản không nói với gã nữa, quay đầu đi thẳng.

Quả nhiên gã này vội vàng gọi hắn đứng lại:
- Huynh đài….Cứ như vậy, giao ước là mười lượng.

Lại có vài tên tài tử nữa chú ý đến động tĩnh phía bên mình. Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm vui mừng, chạy đến bên lão Đổng lau mồ hôi nói:
- Bà nó chứ. Ta đã đánh giá thấp sức mua của thị trường rồi. Đổng đại thúc, chúng ta tăng giá. Mười hai lượng bạc mới bán.
<< Chương 6 | Chương 8 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 691

Return to top