Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225881 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 150
Sáng hôm sau rời khỏi giường, Lâm Vãn Vinh dắt Xảo Xảo ra ngoài. Vừa tới cửa phòng liền gặp phải Đại tiểu thư. Gương mặt xinh xắn cùa Tiêu Ngọc Nhược có chút tiều tụy, trong mắt như hằn cả tia máu, tựa hồ đêm qua không được ngủ ngon.

-Đại tiểu thư, dậy sớm vậy!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, nắm bàn tay nhỏ của Xảo Xảo. Đêm hôm qua hắn mặc sức uy phong, sáng sớm nay cây cột còn đang chia lên trời, hùng dũng vô địch. Nha đầu Xảo Xảo lại vừa nhu thuận vừa quyến rũ, hai người ngư cá gặp nước, như nước nuôi cá, tiêu đao khoái hoạt không kể xiết.

- Còn sớm sủa gì nữa, mặt trời đã lên tới ba cây sào rồi!
Đại tiểu thư lườm hắn một cái, hầm hừ:

- Ái chà, đã tới ba cây sào rồi ư? Thất lễ quá! Đại tiểu thư yên tâm, sau này lên hai cây sào là ta rời giường!
Lâm Vãn Vinh trong lòng ngừa ngáy, mặt nổi lên nụ cười khó hiểu.

Đại tiểu thư không biết ý trong lời của Lâm Vãn Vinh, thấy hắn chớp chớp mắt nhìn mình, nụ cười trên mặt quỷ dị, trong lòng hoảng hốt, gương mặt đỏ lên như ánh mây hồng, vội cúi đầu xuống nói:
- Tốt nhất là mặt trời lên một cây sào là phải dậy ngay. Tên xấu xa nhà người! Chưa từng thấy ai tra tấn người ta như vậy!


-Tiêu tiểu thư, đây là muội dậy muộn, liên lụy đại ca, tiểu thư đừng trách chàng.
Xảo Xảo mặt đỏ bừng, ngượng ngùng xin lỗi.

- Xảo xảo muội đừng bao che cho hắn, nếu không chỉ để cho hắn khi phụ thôi. Thế nào, tối qua ngủ có ngon không?
Đại tiểu thư tựa như vô tình tựa như cố ý nhắc tới:

- Có, có…!
Xảo Xảo cúi đầu đáp, trên mặt sớm đã nhuộm tầng tầng phấn hồng.

“Mình làm sao lại hỏi tới mấy thứ này chứ!” Đại tiểu thư khẽ gắt một tiếng, lén nhìn Lâm Tam một cái, thấy hắn mặt mang vẻ cười cợt đang dòm ngó mình, nhớ tới âm thanh hỗn loạn đêm qua, nàng vội vàng quay đầu đi nói:
- Xảo Xảo muội muội, các ngươi muốn đi đâu thế này?

- Đại ca nói muốn dẫn muội đi xem nhà, Đại tiểu thư cùng đi với chúng ta nhé!
Xảo Xảo ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn đầy vẻ hưng phấn và chờ mong.

- Đi xem nhà ư!
Trong lòng Đại tiểu thư chợt dâng lên nỗi mất mác, khẽ nói:
- Các ngươi cứ đi đi. Ta còn việc phải làm, nương thân từ Kim Lăng mang đến nghìn bình nước hoa. Hôm nay phải bắt đầu bán ra rồi, ta không thể bỏ đi được.


Thấy bộ dạng u oán của nàng, Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng lại:
- Bán nước hoa đã có bọn Tống tẩu trông coi là được rồi, còn cần gì nàng tự ra tay chứ.

Hắn ma mãnh quét mắt khắp bốn phía, ghé tới bên tai Đại tiểu thư thì thầm:
- Nàng phải đi chọn phòng có một cái giường lớn, như vậy chúng ta mới không sợ bị rớt xuống.


Tiêu Ngọc Nhược nghe vậy khẽ hứ một tiếng, giọng như không còn thể nhỏ hơn:
- Ai muốn ngủ cùng ngươi, ta ghét nhất tên xấu xa ngươi.


Lâm Vãn Vinh cười to ba tiếng, Đại tiểu thư mặt đỏ tới tận mang tai, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, trong lòng bối rối vô cùng, chẳng kịp nhận ra đường đã vội vàng chạy đi.


- Đại tiểu thư đến nhà bếp làm gì?
Xảo Xảo thấy Tiêu Ngọc Nhược bước đi vội vã, lấy làm kỳ quái hỏi.


- À, có thể là nàng ta gần đây đổi tính, muốn làm mẹ hiền dâu thảo rồi.
Lâm Vãn Vinh cười thầm nói nhỏ.


Xảo Xảo mỉm cười nhìn hắn, khẽ nói:
- Đại ca, nếu chàng đã cưới Nhị tiểu thư rồi lại cưới luôn Đại tiểu thư. Hai nhà chúng ta hợp lại, mở tửu lâu bán nước hoa, vậy ở Kim Lăng không ai bì được nữa.


- Đề nghị này rất có tính xây dựng, để ta suy nghĩ một chút. Có điều, tiểu bảo bối, ta và Ngọc Sương còn thêm Đại tiểu thư có gian tình, lẽ nào nàng không ghen sao?
Lâm Vãn Vinh vừa cười vửa hỏi:


- Cái gì mà gian tình, khó nghe chết đi được!
Xảo Xảo gắt giọng:
- Hai vị tiểu thư của Tiêu gia đều là phượng trong loài người, chỉ cần bọn họ tốt với chàng. Thì có cưới cả bọn họ có làm sao? Còn về phần thiếp…

Trong mắt nàng hiện lên vẻ ảm đạm:
- Thiếp chỉ là cô gái quê nghèo khó, sao có thể sao với hai vị tiểu thư. Đại ca, Xảo Xảo không cần gì cả, chỉ cầu cả đời này có thể theo hầu bên chàng là đã mãn nguyện rồi.


- Tiểu nha đầu nàng, nói bừa cái gì đó. Luận về thông minh giỏi giang, nàng so với ai cũng không kém. Nàng chính là lão bà tốt của ta, sau này cho dù Ngọc Sương các nàng ấy có vào cùng một nhà, cũng phải gọi nàng là tỷ tỷ, hiểu chưa?
Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị nói.


Xảo Xảo đã long lanh nước mắt, khẽ vâng một tiếng nắm chặt lấy tay đại ca, trong lòng hân hoan vô cùng. Vừa ra cửa đi được mấy bước, lại khéo gặp được Tiêu phu nhân. Xảo Xảo cùng Tiêu phu nhân lên kinh, chăm sóc chiếu cố cho nhau, tình cảm rất sâu đậm, vội vàng đi tới nắm tay Tiêu phu nhân:
- Phu nhân, con và đại ca sắp đi xem nhà, người đi cùng chúng con nhé!


Tiêu phu nhân đã thay váy dài, thoa phấn nhạt, mặt mày thanh tú, thành thục mà quyến rũ, ung dung cao quý, nghe Xảo Xảo nói vậy khẽ mỉm cười, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, hôm qua ta đã nghe Ngọc Nhược nói rồi, ngươi thật là có khả năng, không chỉ thắng cả Cao Ly và người Hồ, làm cho Đại Hoa ta vẻ vang, ngay cả hoàng thượng cũng coi trọng ngươi như thế, ban cho chức tước còn phong thưởng ruộng đất, thật là đáng mừng!


- Đâu có đâu có, ta chỉ là một cái cây nhỏ, được tắm dưới ánh mặt trời và những cơn mưa của phu nhân ban cho, phát triển vững chắc qua mỗi ngày đều là công lao phu nhân khó nhọc bồi tài.
Lâm đại nhân mở miệng đã vỗ mông ngựa không chút ngượng ngùng.


Phu nhân mím môi khẽ cười:
- Ngươi ấy à, nói mà không sợ mỏi miệng, cái gì mà ánh mặt trời rồi còn mưa nữa, làm như ta là quan thế âm cứu khổ cứu nạn không bằng.


- Không phải vậy sao, ánh sáng từ bi của phu nhân chiếu khắp chốn, rải mưa khắp nơi, so với quan âm bồ tát còn dịu dàng mỹ lệ hơn mấy phần.
Lâm Vãn Vinh nịnh hót.


“Tên Lâm Tam này mà mở miệng ra, thì nói hắn có thể mê đảo nữ nhân khắp thiên hạ cũng không khoa trương chút nào!” Mặt Tiêu phu nhân thoáng chuyển đỏ, mím môi cười, bộ ngực đầy đặn khẽ nhấp nhô phật phồng, giống như một cành hoa rực rỡ. Bà nhìn Xảo Xảo nói:
- Nếu Xảo Xảo đã thịnh tình mời, vậy ta nương nhờ vinh diệu của Lâm đại nhân, đi xem xem căn nhà hùng vĩ mà hoàng thượng ban thưởng vậy! Có điều…

Tiêu phu nhân liền chuyển sang chủ đề khác:
- Lâm Tam, ngươi mặc dù làm quan, nhưng Tiêu gia ta và ngươi còn có giao kèo! Ngươi không thể thất tín đâu đó!


Lâm Vãn Vinh xua tay chặn lời, cười lớn:
- Phu nhân nói lời xa lạ gì đó! Lâm Tam ta là người thế nào? Nhất ngôn cửu đỉnh, nói ra là làm. Ra đường là phải nói tới nghĩa khí, thà thất thân chứ không để thất tín… Hơn nữa, quan hệ giữa chúng ta là thế nào…? Chính là người một nhà đó. Ở Tiêu gia làm một tên gia định nhỏ bé, mỗi ngày trái phải bầu bạn với phu nhân tiểu thư, khoái hoạt như thần tiên, so với làm quan còn sương hơn trăm lần!


“Cái gì mà ‘thà thất thân chứ không thất tín‘, gã này sao cái gì cũng nói ra được?” Phu nhân ở một bên nghe hắn khoác lác, vừa sai Tứ Đức mang xe ngựa đến.


Xảo Xảo đỡ phu nhân vào trong thùng xe, Lâm Vãn Vinh theo sau họ, vừa mới đưa tay vén rèm chuẩn bị tiến vào, đột nhiên nhớ ra: “Sương phòng của phu nhân, ta không thể tùy tiện xông bừa vào được. Thôi thì ta cứ thường xuyên ghé thăm khuê phòng của con gái phu nhân là được rồi.”


- Lâm Tam, sao ngươi không vào?
Tiêu phu nhân vén rèm xe lên hỏi.


- Thế này, không được tiện lắm! Ta là người rất hiểu lễ phép.
Lâm đại nhân mặt mang nụ cười giả dối, giả tình giả ý nói. Một tay đã vén rèm lên, chuẩn bị chui vào bên trong.


Xoạt một tiếng, rèm xe hạ xuống, đập vào mũi Lâm đại nhân. Phu nhân ngồi bên trong bật cười:
- Lâm Tam, ngươi đã làm lại bộ thị lang, còn có hiếu tâm như thế, thật là hiếm có. Nếu đã như thế ta cũng không làm khó ngươi nữa. Tứ Đức, đi thôi…!


- Vâng thưa phu nhân!
Tứ Đức vung roi lên, xe ngựa lóc cóc lọc cọc đi về phía trước. Lâm đại nhân hậm hực vuốt mũi: “Không cho ta vào cứ nói ra, còn cố ý giễu cợt ta. Chiêu này thật là độc, mẹ của Đại tiểu thư, quả là so với Đại tiểu thư còn khó chơi hơn!”


Lâm Vãn Vinh ngồi ở bên cạnh Tứ Đức, hai người rong xe đi tới. Căn nhà hoàng đế ban cho, Lâm Vãn Vinh cũng chưa thấy qua, chỉ biết là được đặt ở Đông Trực môn, quy mô không nhỏ. Hắn ở trong kinh thành đã nhiều ngày, nhưng còn chưa dạo chơi kinh thành tử tế, hôm nay thừa lúc nhàn rỗi, cũng không vội vã đi, xe ngựa cứ vậy chậm rãi du hành, coi như tản bộ trong kinh thành vậy.


Đi tới gần Đông Trực môn, Lâm Vãn Vinh cũng không quen đường, đang ngó nghiêng bốn phía. Tứ Đức đã giữ lấy một ông già bên cạnh hỏi:
- Đại gia, xin hỏi ngài có biết phủ trạch của Lâm đại nhân ở đâu không?


- Lâm đại nhân?
Ông gia kia hỏi:
- Ồ Lâm đại nhân nào?


- Chính là Lâm Tam Lâm đại nhân mới nhận chức Lại bộ phó thị lang đó!
Tứ Đức mặt đầy vẻ sùng kính.


- Lại bộ phó thị lang?
Ông già cười khinh thường:
- Chu vi mấy dặm Đông Trực môn này, nếu không phải nơi ở của hoàng thân quốc thích thì là thượng thư ngự sử, ngay cả học sĩ của Văn Hoa điện đến đây cũng phải nhón chân mà đi. Một viên bộ phó thị lang, một chức quan nhỏ như hạt vừng hạt đậu, ai mà biết hắn ở đâu? Ngươi đi tới Hoài Nhu, Thông Châu mà tìm kiếm, không chừng còn có thể tìm được nó!
(Hoài Nhu, Thông Châu hai địa danh ở phía đông của Bắc Kinh.)


Tứ Đức vốn là tên mù đường, trong kinh thành càng mờ mịt, quay đầu lại hỏi:
- Tam ca, Hoài Nhu, Thông Châu đi như thế nào? Đại gia này nói nhà của huynh ở bên đó!


Lâm Vãn Vinh gõ mạnh lên đầu hắn: “Tên tiểu tử này khi ở Kim Lăng nhanh nhẩu là vậy, sao đến kinh thành biến thành thằng ngốc rồi? Lão già kia đang châm chọc chúng ta, ngươi không nghe ra sao? Mẹ nó, tùy tiện tìm một ông già hỏi đường, mà cũng há miệng cóc ra mạnh mồm thế! Bộ lại phó thị lang cũng coi là quan nhỏ? Tốt xấu gì cũng là cấp phó quan cơ mà.”

Lâm Vãn Vinh thì đầu qua, không phục nói:
- Vị lão ca này, ngài nói thế nào ta không hiểu rõ? Lại bộ phó thị lang cũng coi là quan nhỏ? Ta nghe nói bộ lại thị lang Đồng đại nhân cáo lão về quê, bộ lại trừ một vị thượng thư Diệp đại nhân ra, chính là phó thị lang mà.


- Chỉ còn lại phó thị lang thôi à… còn lại mười bảy vị phó thị lang cơ.


Ông già kia cười nói:
- Đây còn là một bộ nho nhỏ đấy. Ở trong lục bộ, thị lang mỗi bộ kia chẳng phải nhiều như lông trâu sao? tính ra cũng phải hơn một trăm rồi, còn có các lão công khanh của tam các, học sĩ của lục điện, đại học sĩ, đông đúc tới mấy trăm người. Một phó thị lạng nho nhỏ có đáng là gì? Nếu ngài muốn tìm vị Lâm đại nhân kia, đoán chừng tới Thông Châu cũng chẳng tìm nổi, có khi phải tới tận Thương Châu cơ.
“Mẹ nó, càng nói càng không tin được! Lão tử kém cỏi vậy sao, bị ngươi đưa từ kinh thành tới tận Hà Bắc, hỏi thêm nữa không chừng còn bị đưa tới cả Mạc Hà. Chỉ là hỏi đường thôi? Ngươi có cần đả kích vậy không?”
( Mạc Hà, cực bắc của Trung Quốc.)


Hắn đang buồn bực, lại nghe trong thùng xe vọng ra một tiếng phì cười, lập tức dừng xe lại. Xuyên qua rèm xem, Lâm Vãn Vinh phảng phất nhìn thấy đôi môi anh đào của Tiêu phu nhân đang cố nhịn cười, hắn không khỏi mặt đỏ bừng, cười khan hai tiếng:
- Cái này… chúng ta cố tìm thêm một chút đi. Hiện giờ không được rồi, đêm nay chúng ta nghe ngóng ở Thông Châu, sáng mai tiếp tục đến Thương Châu tìm vậy.


Lần này không chỉ có Tiêu phu nhân, ngay cả Xảo Xảo cũng khẽ cười ra tiếng. Ở cùng với đại ca, đúng là vĩnh viễn vui vẻ thoải mái!


Tìm đường không được, phu nhân và Xảo Xảo cũng đành xuống xe ngựa, cùng Tứ Đức và Lâm Tam hỏi đường. Tiêu phu nhân rời khỏi kinh thành nhiều năm, sớm thấy cảnh vật còn mà người đã đâu mất, trong lòng cảm khái vô cùng. Trên đường cùng Lâm Tam tìm kiếm, lại ôn lại ký ức thời thiếu nữ. Việc này trước đây quả là chưa từng thấy, nên trên đường đi tràn đầy tiếng cười vui, càng thêm hứng khởi.


Ông già kia cũng không nói dối, khu Đông Trực Môn này quả nhiên là hào phú như mây, đầy những vương công quý tộc, thượng thư cáo lão. Nhà nhà đều có gia nô chất đống, phủ viện phi phàm.


Thấy sắp đi qua Đông Trực Môn rồi, chỉ còn lại mấy căn nhà xưa cũ, phủ đệ vách ngói đổ nát, nhưng vẫn không hề thấy hào trạch hùng vĩ của Lại bộ phó thị lang Lâm đại nhân đâu, chưa nói Tứ Đức và Tiêu phu nhân, ngay chính Lâm đại nhân cũng phát bực rồi.


“Cha vợ hoàng đế không phải giỡn mặt với ta chứ, nói cái gì mà ban cho một tòa nhà ở ngoài Đông Trực Môn, chỗ đất rộng rãi, thích hợp nhiều người ở, làm sao mà sắp đi tới cùng rồi còn chưa thấy phủ đệ của ta đâu!”


- Tam ca, Tam ca!
Đang lúc cảm thấy thất vọng lại nghe thấy Tứ Đức hưng phấn gọi to:
- Tam ca, huynh mau xem, thiên hạ đệ nhất… là thiên hạ đệ nhất!


Lâm Vãn Vinh quét mắt qua, tức giận gõ đầu hắn:
- Thiên hạ đệ nhất cái gì, bao nhiêu tuổi đầu rồi, ngay cả đếm cũng không biết đếm, rõ ràng là năm chữ, thiên hạ đệ nhất đinh… chờ đã, thiên hạ đệ nhất đinh… ồ…


Lâm Vãn Vinh kinh hãi hô lên:
- Cái này, chẳng lẽ chính là ‘hào trạch’ của ta sao? Mẹ nó thật là lớn a!


Tiêu Phu nhân và Xảo Xảo vội ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy gần cuối con đường lớn có một chiếc cổng đỏ thắm, so với cửa nhà người bình thường thấp hơn hẹp hơn, tường bên ngoài đã tróc ra lộ ra từng phiến đá xanh đá đỏ, đại bộ phận ngói trên nóc nhà đã bị hư tổn, thảm hại vô cùng. Giữa khu Đông Trực Môn trù phú hào trạch đầy rãy thế này, tòa nhà nhỏ đỏ nát này, đơn giản là khác biệt giữa sâu bọ và phượng hoàng. Nếu không phải là trên cửa treo tấm biển có năm chữ ‘thiên hạ đệ nhất đinh’ lấp lánh dưới ánh mặt trời thì chẳng ai nghĩ tới. Nơi này thế nhưng lại là ‘hào trạch’ mà hoàng đế ban cho Lâm đại nhân!


Lâm Vãn Vinh ngửa đầu nhìn năm chữ vàng chỉ đành lắc đầu than thở: “Tốt xấu gì cũng là chứ hoàng đế ban cho, đáng lẽ phải phóng lớn hơn một trăm lần để cho người đời phải kính ngưỡng. Làm sao lại làm tấm biển bé tẹo thế này, ngay cả bốn chữ ‘vượng tài cố cư’ trên cửa phủ Diệp đại nhân vừa mới đi qua cũng to hơn nhiều lần… Thế này thành thế thống gì nữa, thành thể thống gì nữa đây! Vậy đâu phải là thiên hạ đệ nhất, rõ ràng là thiên hạ đội sổ đệ nhất.



- Tam ca, chúng ta có vào hay không?
Tứ Đức thấy vẻ mặt u ám của Tam ca, so với sự hăng hái ngày thường khác biệt một trời một vực, liền cẩn thận mở miệng hỏi, chỉ sở xui xẻo đụng chạm tới Tam ca.


- Vào! Đương nhiên là phải vào!
Lâm Vãn Vinh không hề do dự:
- Con không chê mẹ xấu, chó không hiềm nhà nghèo, nhà nghèo tuy rách nát cũng có thể tránh gió che mưa. Hai vị phu nhân, chúng ta cùng về nhà nào!


Xảo Xảo cười ngọt ngào, vâng một tiếng, Tiêu phu nhân không khỏi lắc đầu: “Đứa nhỏ này, bị đả kích đến nỗi hồ đồ rồi, bắt đầu nói năng lung tung.”


- Tam ca, chó không hiềm nhà nghèo, nói vậy chẳng phải huynh là chó à!
Tứ Đức hỏi ngớ ngẩn.


Tam cả nổi giận lôi đình:
- Ta không phải là chó, ngươi mới là chó, thế đã được chưa! Ngươi có vào hay không?


Phu nhân che miệng cố nín cười: “Ở với Lâm Tam thêm được phút nào thì vui vẻ, ấm áp thêm được phút đó, Ngọc Sương và Ngọc Nhược cùng theo hắn, cũng chẳng phải là ấm ức gì!”


Lâm đại nhân tức giận phóng ngựa đi đầu, vừa mới đẩy cửa ra bước vào một bước, bụi bẩn bám lâu ngày trên liền đập ngay mặt, xộc thẳng vào trong mũi hắn, khiến cho mặt mũi Lâm đại nhân dính đầy bụi bặm.


- Khục… khục…
Lâm Vãn Vinh vội lùi lại một bước, bụi rơi vào mắt không mở ra được, vội đưa tay áo lên lâu!


- Đừng!
Phu nhân đứng bên cạnh, thấy động tác của hắn vội khẽ hô lên, lấy khăn lụa trong ngực ra, cẩn thận lau khóe mặt cho hắn.


- Phu nhân, con tới đây!
Xảo Xảo thấy thế vội vàng đi tới, nhận khăn lụa trong tay phu nhân, nhẹ nhàng lau cho đại ca.


Lâm Vãn Vinh phì phì hai cái nhổ bụi trong miệng ra, miễn cưỡng mở mắt, hầm hừ:
- Gặp quỷ rồi, ông hoàng đế này làm gì vậy, ban cho căn nhà rách này ta cũng không nói gì, ông ta không biết kiếm người đến thu dọn quét lau một chút sao? Lần sau gặp mặt nhất định phải nói chuyện tử tế mới được.


Phu nhân nghe được thầm lắc đầu: “Tiểu tử này đúng là tức giận đến hồ đồ rồi, hoàng đế ban đãi thiên ân, sao có thể nói vậy với người.”

- Đại ca, đây là nhà của chúng ta, phải do chúng ta tự tay thu dọn mới có ý nghĩa. Phu nhân, người nói có phải không?


Tiêu phu nhân cười nói:
- Điều này cũng đúng. Xảo Xảo tay chân khéo léo, tòa nhà này nó nhất định dọn dẹp thỏa đáng, tới lúc đó, ta dẫn Ngọc Sương Ngọc Nhược tới ở cùng!

- Hoan nghênh, hoanh nghênh!
Lâm Vãn Vinh vỗ tay cười nói:
- Hoan nghênh các vị ở lại lâu dài!


Thấy hắn mặt mày đầy bụi bặm, dáng vẻ quái dị, phu nhân cũng không nhịn được, lại cứ mãi che miệng cười. Xảo Xảo tựa đầu vào vào đại ca, hạnh phúc ở trong lòng hắn.


Từ chiếc cửa nhỏ đi vào, liền thấy một tòa nhà hai tầng, phía sau còn có một chiếc cửa lớn đóng chặt. Lầu dưới có mấy gian phòng trống, trong phòng đồ đạc, tranh ảnh, giấy mực thậm chí cả nôi trẻ con, không gì không có, hỗn loạn vô cùng, thứ nào cũng đầy bụi đất, hình như đã lâu năm không có người vào ở.


- Mấy gian phòng này sao giống như nơi chứa đồ vặt vậy?
Xảo Xảo vốn tính tình tỉ mĩ, cẩn thận quan sát, đưa mắt quan sát bốn phía.


- Kệ nó chứa cái gì? Ở được là được!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Còn có lầu hai nữa, trên dưới mỗi cái có ba gian phòng, vào thời kia của ta có thể gọi là nhà vườn của Tây rồi… Ồ, ở đây không có hoa viên, hơi khác một chút!


- Thời kia của ngươi?
Phu nhân nhíu mày nói:
- Lâm Tam, ngươi nói vậy là có ý gì?


- Ồ, thì là cái thời đó… phu nhân không cần hiểu đâu! Chà, hai tầng lầu này thật là cao, so với ta còn cao hơn!
Hắn liền cười vang chuyển đề tài.

- Nhà vườn của Tây ư?
Phu nhân lẩm nhẩm, mỉm cười lắc đầu: “ Gã Lâm Tam này vừa điên điên khung khùng, lại thần thần bí bí, luôn luôn có chủ ý quái quỷ vô cùng, thật là có chút thú vị!”


Tứ Đức đang sớ mó bốn phía, thấy trên cánh cửa lớn tích một lớp bụi dầy, hắn cũng không ngại, dùng sức kéo một cái, nhưng cánh cửa lên kia không nhúc nhích chút nào.


"Hự… “ Tứ Đức dồn lực vào đôi tay, bật hơi một cái, cánh cửa lớn kia từ từ mở ra. Một tia nắng mặt trời từ bên kia cánh cửa sắt rọi qua, chiếu thẳng vào mặt làm mắt Lâm Vãn Vinh hoa lên, không nhìn rõ cái gì.


- Oa, một khu vườn thật lớn!
Tứ Đức khẽ kêu lên kinh ngạc, đánh động ba người còn lại. Lâm Vãn Vinh là người đầu tiên tỉnh tảo, vội tiến tới cửa sắt nhìn vào.


Đối diện với hắn là một hoa viên rộng lớn, chừng nửa sân bóng, bốn phía gạch đỏ ngói xanh, tường rào cao cao, nhìn qua không thấy điểm cuối. Trong vườn hoa đầy rẫy đài, đình, lầu, tạ… dưới cầu nước chảy lượn quanh, cái gì cũng có. Chỉ là do nhiều năm không có người sửa sang, hoa sớm đã rơi rụng, cỏ dại um tùm, chỉ có tiếng suối nước chảy róc rách, vang vọng vào trong lòng người.

- To quá… con mẹ nó to thật!
Mở một cánh cửa ra, không ngờ là nơi đẹp đẽ vậy, mọi người đều nhìn trợn mắt há mồm, Lâm Vãn Vinh nhìn kỳ cảnh trước mắt mà lẩm bẩm.


Tiêu phu nhân kiến thức rộng rãi, đối với kết cấu bố cục phòng ốc đã nghiên cứu nhiều, nhìn mấy cái mới nói:
- Lâm Tam, đây giống như một khu hậu hoa viên.


- Hậu hoa viên? Là sao?
Lâm Vãn Vinh nghi hoặc.


Tiêu phu nhân liếc mắt nhìn hắn một cái đầy quyến rũ, khẽ cười:
- Ngươi bình thường thật là thông minh, làm sao tới lúc quan trọng lại chẳng khai sáng chút nào vậy! Ngươi nhìn xem kia là cái gì?


Ngón tay ngọc thon nhỏ của bà chỉ tới phái trước, Lâm Vãn Vinh theo phương hướng đó nhìn lên, thấy đối diện với khu hoa viên là một một lầu nhỏ ba tầu, một cổng vòm thông từ trước ra sau, nhìn tiếp tới trước mơ hồ thấy còn rất nhiều nhà lầu phòng ốc ẩn hiện trong ánh mặt trời.


- Ngươi nhìn thấy cái gì?
Phu nhân khẽ hỏi.


- Ngón tay… à, không phải, là nhà lầu!
Lâm Vãn Vinh thu ánh mắt từ trên ngón tay như ngọc của phu nhân lại, trong lòng buồn bực: “Phu nhân ba mươi sáu tuổi rồi mà sao làn da vẫn còn trắng nõn như thế, phải sánh được với cả Từ Trường Kim!”


- Ngươi ấy à, tâm tư không biết lạc tới đâu rồi?
Tiêu phu nhân đưa mắt liếc hắn, cười nói:
- Nếu ta đoán không sai, chúng ta vào nhầm cửa rồi.


- Vào nhầm cửa?
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười dâm:
- Không thể nào, ta thì thấy cái lỗ nào mà chẳng chui vào! Không thể có vấn đề vào nhầm cửa!


Phu nhân không hiểu nghĩa bóng của hắn, kiên định lắc đầu:
- Chúng ta thế này là vào hậu hoa viên rồi.


- Hậu hoa viên?
Lần này Lâm Vãn Vinh nghe hiểu được rồi, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:
- Phu nhân, ý của người là, nơi chúng ta vào là…


- Không sai!
Phu nhân cười nói:
- Đối diện với chúng ta là hậu hoa viên, trước mặt nhất định còn có nội trạch, gian ngoài, sương phòng, tiền hoa viên, đây là một hào trạnh đúng nghĩa, không ngờ rằng Lâm đại nhân ngài thông minh một đời, lại nhất thời hồ đồ, lần đầu tiên vào nhà mà lại đi vào từ đằng sau, khách khách…


Phu nhân không nhịn được bật cười, Lâm Vãn Vinh cũng cười ha hả:
- Hậu môn ( cửa sau ) cũng hay a, vào hậu môn hương vị càng độc đáo! Mẹ nó, ai làm cái tấm biển nhỏ vậy, lại còn treo ở ngay cửa sau, ngày mai phải bẩm rõ với hoàng thượng, bổ cái thứ nhỏ bé này ra!


- Là ta bảo treo đó!
Một âm thanh rõ ràng từ ngoài cửa vang lên, uy nghiêm vô cùng.

- Ai?
Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn ra ngoài, lập tức biến sắc:
- Người, người… Hoàng thượng?
Xảo Xảo nghe hắn nói vậy liền chấn động, vội vàng kêu lên:
- Đại ca, hoàng thượng ở đâu vậy?

Trong lúc nói chuyện thì ngoài cửa đã có một người bước đến, sắc mặt hồng hào nhưng vẫn thấy thấp thoáng vẻ xanh xao dị thường, tóc mai đã ngã màu bạc trắng. Người đó mặc một thân áo vàng, bước đi như rồng hổ, mười phần uy nghiêm. Đằng sau ông ta là Cao công công và một đám thị vệ, tất cả đều mang y phục thường dân, luôn đứng xung quanh bảo hộ ông ta.

- Hoàng thượng lão gia tử, sao ngài lại tới đây?
Lâm Vãn Vinh cũng chẳng hành lễ, mỉm cười bước lên nghênh tiếp chào hỏi.

Hoàng đế dường như chẳng nghe thấy lời hắn, nhìn hắn mà tựa như không , ánh mắt chăm chú vào kẻ phía sau, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hân hoan, ngập ngừng đôi chút rồi cuối cùng cũng cất lời:
- Quách tiểu thư… là nàng sao?

- Dân nữ Quách Quân Di, khấu kiến hoàng đế bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế…!
Tiêu phu nhân khom người quỳ dưới đất, cung kính hành lễ.

Trên mặt lão hoàng đế thoáng chút kích động, sắc mặt dần dần hồng hào hẳn lên, vội vàng ho khan lên hai tiếng. Ở phía sau, Cao công công vội dâng lên hai viên dược hoàn, khẽ nhắc:
- Hoàng thượng, thuốc đây ạ!

Hoàng đế hất tay một cái, quăng mấy viên dược hoàn ấy đi, chúng lăn lăn lóc trên mặt đất, vỡ tan thành từng mảnh.

- Trẫm không có bệnh, uống mấy thứ thuốc này làm cái gì chứ?
Hoàng đế tức giận quát, lại quay qua nhìn Tiêu phu nhân đang quỳ dưới đất, đưa tay ra như muốn đỡ bà ta dậy.

Cả người Tiêu phu nhân hơi lui về sau một chút, tránh bàn tay của Hoàng đế, bái lạy thêm lần nữa:
- Dân nữ Quách Quan Di, khấu kiến Hoàng đế bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Tay lão hoàng đế ngừng lại giữa khoảng không, đứng ngây ngốc cả nửa buổi, sắc mặt biến đối, rất lâu sau mới thu tay lại, thở dài một hơi:
- Quách tiểu thư, mau mau bình thân! Cao Bình, mau giúp Quách tiểu thư đứng lên đi!

Cao công công bước lên để đỡ Quách tiểu thư, Tiêu phu nhân dập đầu xuống:
- Tạ ơn ân điển Hoàng thượng.

Bà ta nhẹ nhàng đứng lên, trên mặt nở một nụ cười bình thản.

Lâm Vãn Vinh quan sát vẻ mặt của Hoàng đế, trong lòng cực kỳ kì quái: “Lão hoàng đế này biểu hiện bên ngoài trông có vẻ yếu nhược, thậm chí dường như là bất lực, nhưng thủ đoạn và sự kiên trì của ông ta thì không có người nào có thể sánh nỗi. Ai xem nhẹ ông ta tuyệt đối ăn quả lừa lớn, hắn tin rằng cảm nhận của Thành vương kia còn sâu sắc hơn. Bậc đế vương vốn không thể hiện hỉ nộ qua nét mặt, vậy mà nhìn thấy Tiêu phu nhân lại lộ ra bộ dạng như thế này, không lẽ giữa họ…”

Ánh mắt Lâm Vãn Vinh liếc nhìn hai người, chỉ thấy ánh mắt của hoàng đế nôn nóng, chăm chú nhìn Tiêu phu nhân, giống như là muốn ăn tươi nuốt sống bà ta vậy. Tiêu phu nhân nhẹ nhàng đứng sang một bên, lông mày rủ xuống, trên mặt vẫn là nụ cười bình thản, cực kỳ trầm tĩnh!

“Có gian tình!” Lâm Vãn Vinh vỗ tay một cái: “…Không trách Tiêu phu nhân thủ tiết bao nhiêu năm, đối với người nào cũng đều lạnh lùng như băng, hóa ra là đã có thời gian chim chuột cùng hoàng đế! Lão tử biết là Tiêu phu nhân không hề đơn giản, chỉ là không ngờ bà ta cũng thông dâm với hoàng đế. Không tưởng được… thật là không thể tưởng được!

- Quách tiểu thư, bao năm nay nàng vẫn khỏe chứ?
Hoàng đế nhìn Tiêu phu nhân, ánh mắt như lánh lên, nhẹ nhàng nói:
- Hai mươi năm trời như một cái chớp mắt! Hôm nay có thể gặp lại tiểu thư, nàng vẫn là tuyệt thế phong hoa như năm xưa, còn ta đã dần dần già đi, năm tháng quả là không từ cho ai!

- Tạ ơn Hoàng thượng quan tâm, dân nữ vẫn khỏe.
Tiêu phu nhân thản nhiên cúi người trả lời, cũng không lộ ra một chút vẻ gì gọi là thông đồng gian dâm.

“Hóa ra là có thông không đồng a! Xem ra hoàng đế cũng có lúc thất bại.” Lâm Vãn Vinh thầm cười hắc hắc, lại nghe hoàng đế thở dài:
- Quách tiểu thư, hai mươi năm không gặp, sao lại trở nên xa lạ vậy? Ta vẫn rất thích nàng gọi một tiếng Triệu tiên sinh. Năm xưa cùng với tiểu thư kết thành bằng hữu vong niên, cùng nghiên cứu học vấn, làm thơ chơi chữ… những kí ức tươi đẹp kia từng chút từng chút đều hiện ra trước mắt ta, thậm chí đến hôm nay cũng khó có thể quên.

Tiêu phu nhân mỉm cười, dường như cũng hoài niệm lại những năm tháng ngày xưa, khẽ lắc đầu nói:
- Quân Di năm xưa tuổi nhỏ ấu trĩ, không biết thân phận thật của hoàng thượng, mong hoàng thượng thứ tội.

Hoàng đế cười khổ:
- Sớm biết Quách tiểu thư xa lạ với ta như thế này, ta thà làm Triệu tiên sinh vô danh kia còn hơn. Năm xưa, nếu không phải tình thế trong kinh thành phức tạp hỗn loạn, e là ta với tiểu thư sớm đã thân thiết không rời…

- Hoàng thượng, dân nữ đã sớm xuất giá nhiều năm, trước nay không có si tâm vọng tưởng. Năm xưa cùng với Triệu tiên sinh tương giao, chính là vì tiên sinh tài học kiến thức phi phàm, Quân Di mới lẽo đẽo đi theo lâu như vậy. Nhưng mà không chỉ có Triệu tiên sinh, năm xưa thiếp còn kết giao với Giang Nam đệ nhất sĩ tử Liễu Đông Thăng, danh sĩ Tây Nam Thâm Cổ Phàm, bọn họ cũng giống như tiên sinh, đều là hảo bằng hữu mà ta kết giao, không có cái gì gọi là tình yêu nam nữ cả. Nếu như tiên sinh có sự ngộ nhận, Quân Di thực lòng xin lỗi.

Tiêu phu nhân ánh mắt trong sáng, lời nói kiên định. Bà ta thủ tiết nhiều năm, giữ mình thanh khiết, ở Kim Lăng ai ai cũng biết, sự kiên định trong tâm chí có thể thấy được.

“Không thể nghe tiếp, lão hoàng đế bị cự tuyệt, ai mà biết ông ta có thể thẹn quá nổi giận, không chừng đem ta giết mất?” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc vòng tay hành lễ:
- Hoàng thượng, nếu ngài và phu nhân là người quen cũ, vậy thì mọi người từ từ hàn huyên. Tiểu dân đưa lão bà đi tham quan chỗ này vậy, hai vị cứ tự nhiên. Cáo lui… xin cáo lui!

Hoàng thượng trong mắt thoáng có chút tán thưởng: “Coi như tiểu tử nhà ngươi có hiểu biết, còn biết tiến lui.” Tiêu phu nhân lộ ra vẻ lo lắng, đang muốn nói thì Lâm Vãn Vinh đã kéo Xảo Xảo phóng nhanh như bay ra khỏi căn phòng. Đi đến hoa viên, lúc đó mới thở phàomột hơi dài.

Xảo Xảo nhìn hắn một cái, vừa muốn nói lại thôi. Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Tiểu bảo bối, nàng có điều gì thì cứ nói thẳng ra.

Xảo Xảo ‘ừ’ một tiếng, lo lắng nhìn vào phía trong căn phòng kia một cái rồi nói:
- Đại ca, chúng ta để Tiêu phu nhân một mình ở lại đó, hình như, hình như…

- Hình như không đúng phải không?
Lâm Vãn Vinh tiếp lời.

Xảo Xảo vội vàng gật gù, giọng lo lắng:
- Đại ca, muội không phải là trách cứ ý tứ của người. Chỉ là phu nhân cùng đi với chúng ta, hoàng thượng rõ ràng lại có ý với bà ấy, để bà ta ở lại một mình, muội không thực sự yên tâm!

Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, mỉm cười đáp:
- Nha đầu ngốc, để muội cũng ở lại trong đó thì muội yên tâm sao? Ta xem ra như vậy thì càng bất an thì có!

Xảo Xảo cắn đôi môi hồng, khẽ nói:
- Nhưng mà một mình phu nhân ở lại trong đó, vạn nhất… vạn nhất nếu…

- Không có vạn nhất đâu.
Lâm Vãn Vinh kéo cánh tay nhỏ bé của nàng dẫn đi đến giữa vườn hoa:
- Hoàng đế sở dĩ là hoàng đế, chính là nhờ ông ta có thể nhẫn nhịn hơn so với người bình thường. Nếu ông ta muốn mạnh tay, thì cho dù là chúng ta ở trong đó, cũng không thể giúp gì cho Tiêu phu nhân. Còn không biết mà giúp cho họ có một không gian riêng, để cho họ trực tiếp chấm dứt. Không có người ngoài, lời nói của phu nhân sẽ không cần phải kiêng dè nhiều, hoàng đế cũng không thể mất mặt trước kẻ khác, điều này há chẳng phải là tốt hơn ư?!

Tiểu ny tử ngày suy xét một lúc, cảm thấy đại ca nói có lý, không lo âu nữa, liền kéo đại ca đi xem loanh quanh trong nhà. Hoàng đế có thể nói là cực kỳ hào phóng, quả nhiên không là điều giả dối, tòa nhà này rộng rãi, xây dựng hoa lệ, lầu các tầng tầng lớp lớp, chỉ mấy hoa viên lớn nhỏ cũng đã có tới ba nơi. Ngoài hai cái phía trước và hoa viên phía sau, ở giữa tòa nhà còn có một khu vườn, dành riêng cho những thành viên trong gia đình thưởng ngoạn đùa vui. Chỉ là tòa nhà này bỏ không nhiều năm, bụi bặm rất nhiều, phải quét dọn sạch sẽ mới có thể chuyển đến ở.

Hai người từ cửa sau đi thẳng ra đằng trước, đến cửa chính, liền thấy đình viện trập trùng, những dải hành lang thật rộng rãi, so với khu phía sau chật hẹp đúng là cách biệt trời vực. Hai người đi ra ngoài, nhìn về phía trước thì nhất thời ngẩn ngơ. Hóa ra là tòa nhà này đối diện với nội viện hoàng cung, phía trước là con hào bao quanh của Cấm vệ thành, còn có thể thấy cả thủ vệ thấp thoáng trên cầu Kim Ngọc.

Lâm Vãn Vinh ngoảnh đầu nhìn trước cửa nhà mình, liền thấy cửa lớn sơn hồng, xà nhà vững chắc rộng rãi, có thể vừa cho cả năm chiếc kiệu lớn cùng song song đi vào, trên cửa có treo cao hai chữ - ‘Lâm phủ’. Hai con sư tử đặt ở hai bên được điêu khắc từ cẩm thạch, cao bằng đầu người, quả là cực kỳ uy nghiêm!

- Tiểu bảo bối, nhà của chúng ta thế nào?
Lâm đại nhân dương dương đắc ý hỏi.

Xảo Xảo gật đầu:
- Đại ca, nhà của chúng ta thật là lớn a! So với nhà của Đại tiểu thư ở Kim Lăng còn lớn gấp hai ba lần!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Người mà ta muốn nuôi dưỡng rất nhiều, nhà cửa tất nhiên phải lớn một chút, lão hoàng đế coi như cũng không hồ đồ. Hắc hắc… Ở quanh đường lớn cạnh Đông Trực môn thì có gì mà hay ho chứ, ta mà thèm đếm xỉa tới bọn chúng à! Cửa sau của nhà ta trổ ra Đông Trực môn này. Đợi sau khi các nàng sinh bảo bảo, ta sẽ xây dựng thêm cái bể bơi trong nhà, làm cả trường đua ngựa, lại đóng thêm một cái giường hoan ái thật lớn nữa… Tiểu bảo bối, cái giường hoan lạc này khẳng định nàng chưa bao giờ thấy qua, ta sẽ dạy cho nàng công năng của nó, nàng trước tiên chuẩn bị một chút đi!

Xảo Xảo nghe được đôi má liền ửng hồng, ’ừ hử’ một tiếng cúi đầu xuống, không dám nói gì, Lâm Vãn Vinh cười to ha hả:
- Nghe thôi không cần căng thẳng vậy, sau này còn phải thực hành nữa mà…

Hắn nói mà nước bọt văng tung tóe, cố sức giới thiệu cho Xảo Xảo chức năng “Củng phật”* của giường hoan ái, trong lúc đó thì ánh mắt láo liên lướt qua lướt lại, thấy bên phải và bên trái của chính môn nhà mình đều có một tòa nhà lớn, quy mô cũng không nhỏ hơn phủ của mình. Tòa nhà bên trái trên cửa đề “Lý phủ”, còn biển hiệu của toàn nhà bên phải chính là “Từ phủ”
(*Hơi hình tượng một tí. .Chỉ động tác như người ta khom lưng bái Phật vậy, còn lại tự tưởng tượng… he he)

Vị Lại bộ phó thị lang Lâm đại nhân này mặc dù chỉ là một cái danh hão, nhưng việc hắn được hoàng đế sủng ái thì đúng là hàng thật giá thật, tòa nhà được ban thưởng này trong kinh thành cũng là loại lớn, chỉ là “Lý phủ”, “Từ phủ” cũng không nhỏ hơn nhà của hắn. Có thể mang khí phách như vậy thì cũng thấy rõ được sự sủng ái của hoàng thượng dành cho những người kia.

Đang suy nghĩ, chợt thấy cửa phủ bên phải có tiếng mở cửa, một cô gái từ bên trong bước ra, dáng vẻ tươi tắn yêu kiều, khuôn mặt như hoa đào, mỉm cười gật đầu với hắn.

Lâm Vãn Vinh kinh ngạc cực độ:
- Từ tiểu thư, nàng sao lại ở đây?

- Câu hỏi này…
Từ tiểu thư bật cười:
- Đây là nhà của ta, ta không ở đây thì ở đâu?

“Ối chà, hóa ra là hàng xóm với lão Từ, việc này vui đây!” Hắn cười ha hả:
- Hóa ra là vậy, Từ tiểu thư, sau này chúng ta là hàng xóm rồi. Ha ha, cuối cùng cũng tìm được một nơi ăn cơm nhờ.

Xảo Xảo nhẹ nhàng nhéo cổ tay hắn:
- Đại ca, có muội ở đây rồi, sau này ngày ngày muội sẽ làm cơm cho huynh, có được không?

Từ tiểu thư hừ một tiếng:
- Lâm Tam, mấy ngày không gặp, ngươi lại đổi nhân tình rồi sao, không làm phò mã nữa à?

Lâm Vãn Vinh đang định trả lời, thì thấy Cao công công ở xa vội vàng chạy đến:
- Lâm đại nhân, Lâm đại nhân… hoàng thượng muốn gặp ngài!
“Gặp ta? Ông ta không phải đang cùng phu nhân ôn chuyện cũ sao?” Lâm Vãn Vinh nghi hoặc:
- Công công, hoàng thượng không phải đang cùng Quách tiểu thư trò chuyện sao, tại sao lại muốn gặp ta?

Cao công công hướng ra sau nói gì đó, Lâm Vãn Vinh ngước mắt nhìn, thấy Tiêu phu nhân đang đứng ngay sau Cao công công, nhìn hắn mỉm cười:
- Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ tới ta, lúc nãy chạy còn nhanh hơn cả thỏ mà!

- Tại do ta là không muốn quấy rầy hai người hàn huyên chuyện xưa mà…
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Phu nhân, người cùng hoàng thượng nói chuyện thế nào, có dụ dỗ được không… À, không phải… là có tiến triển gì không?

Tiêu phu nhân yêu kiều liếc hắn một cái, hầm hừ nói:
- Cái gì tiến triển, để cho ngươi có cơ hội tác quái thì có. Ta với Triệu tiên sinh là cố nhân bằng hữu bao năm mới gặp nhau, tán chuyện với nhau mà thôi, không hơn không kém.

- Ra vậy, ra vậy… phu nhân người ’trung trinh cương liệt, kiên cường bất khất‘, quả đáng cho ta phải học tập theo.
Lâm Vãn Vinh cười mỉa mai, bên kia Từ tiểu thư giật mình, vội vàng chạy qua:
- Quách di, Quách di, là người sao?

Tiêu phu nhân quan sát kĩ nàng ta một lúc, đắn đo nói:
- Con là…

- Con là Chỉ Tình đây… Quách di, con là Chỉ Tình!
Từ tiểu thư kích động nghẹn ngào.

- Chỉ Tình!
Tiêu phu nhân kéo tay nàng ta lại:
- Con chính là Chỉ Tình ư?

Từ tiểu thư khẽ gật đầu, hai người ôm nhau thân thiết, nước mắt lả chả tuôn rơi. Từ tiểu thư từ nhỏ đã mất mẹ, tính tình ngang bướng, năm xưa may mà có Tiêu phu nhân quan tâm chăm sóc, tình cảm đối với bà cực kỳ sâu nặng. Hai người nhiều năm mới gặp lại, liền ôm lấy nhau mà khóc.

Lâm đại nhân tất nhiên là không hiểu tình được tình cảm giữa hai người bọn họ, mà hắn cũng không có ý định tìm hiểu. Ngắm nhìn hai nữ tử xinh đẹp như hoa này là việc mà hắn muốn làm nhất lúc này. Hai người này, Tiêu phu nhân như hoa hải đường đằm thắm, Từ Chỉ Tình tựa đóa phù dung xinh tươi, đều là đào mật đã chín muồi rực rỡ, dáng người cả hai tự nhiên yêu kiều không biết lấy lời gì diễn tả, nhìn hai người bọn họ ôm nhau thắm thiết, Lâm đại nhân nuối nước bọt, trong đầu đầu đột nhiên bật ra một từ … ‘cặp ếch’…

- Đại nhân, đại nhân…
Một âm thanh không âm không dương lảnh lót vang lên bên tai hắn, Lâm Vãn Vinh bực mình nói:
- Ai vậy, đừng cản trở ta xem…

- Đại nhân, không phải hoàng thượng vẫn đang đợi người sao?
Cao công công vội vàng nhắc nhở.

- A, vậy à!
Lâm đại nhân luyến tiếc không nỡ thu hồi ánh mắt đang nằm ở trước ngực Từ tiểu thư, thì thấy Từ tiểu thư tức giận trừng mắt, hung hăng lườm một cái, dường như phát hiện hành vi vừa nãy của hắn.

Lâm đại nhân nếu như có thể biết xấu hổ, sợ rằng gà trống trong thiên hạ đều có thể đẻ trứng. Hắn một chút cũng không chịu thua kém nhìn cô nàng một cái, cười ha hả mấy tiếng:
- Từ tiểu thư, hai người cứ tiếp tục đi, thật ái mộ tự đáy lòng, ôm nhau càng chặt thì tình cảm càng thắm thiết. Ai, ta thực sự rất cảm động a!

- Ti bỉ, vô sỉ, đáng ghét, hạ lưu…!
Từ tiểu thư cố sức hét lên.

- Chỉ Tình, con đang nói ai vậy?!
Tiêu phu nhân đang đứng cạnh Từ Chỉ Tình, nghe vậy liền hỏi.

- Ơ, không có gì! Con chỉ lớn tiếng đùa thôi!
Từ tiểu thư xấu hổ đáp:
- Quách di, chúng ta vừa nãy nói đến đâu rồi?

Cao công công không dễ dàng kéo Lâm đại nhân đi, trong lòng thở dài bất lực: “Hoàng đế triệu kiến thần tử, ai mà không lo sợ, ngay cả áo quần cũng mặc không kịp mà bò đi, sao vị Lâm đại nhân này lại không giống với người khác vậy? Nhãn quang của hoàng thượng quả nhiên có điểm độc đáo a!”

Cao công công kéo hắn vừa đi vừa nói:
- Lâm đại nhân, nói thực ra, ta ở bên hoàng thượng cũng đã mười mấy năm mà chưa gặp qua người nào được sự ân sủng như ngài. Hoàng thượng hôm nay vi phục xuất cung, vốn muốn đến phủ tướng quốc ngắm hoa. Lúc vừa đi tới đây, đột nhiên nhớ ra hôm qua vừa ban thưởng cho ngài phủ đệ này, liền muốn đi vào xem qua, trước sau đã xem hơn nửa canh giờ rồi, lại dặn dò thợ thầy sớm tu sửa để ngài vào ở. Hoàng thượng quan tâm ngài như vậy, làm cho kẻ nô tài này cũng hâm mộ không thôi!

“Hóa ra là vậy, ta còn băn khoăn hoàng đế tại sao đột nhiên xuất hiện ở đây. Tiên Nhi là lão bà của ta, hoàng đế là nhạc phụ của ta, ông ta đối tốt với ta như vậy cũng là đúng thôi, ta đối với ông ta cũng không kém mà.”

Đi đến trước cửa đại sảnh, Cao công công chỉ chỉ vào phía trong, nhẹ giọng nói:
- Lâm đại nhân, ngài tự vào đi, hoàng thượng đang ở bên trong!

Đẩy cửa đi vào, chỉ thấy lão hoàng đến quay lưng ra cửa, hai tay chắp sau lưng, đang đứng ngẩn ngơ trước bức tranh treo trên tường. Lâm Vãn Vinh ngước đầu nhìn, chỉ thấy trên tranh vẽ một nữ tử mặc một bộ trường sam vàng nhạt, mặt mày như tạc, thần tình tự nhiên, chính là Tiêu phu nhân lúc trẻ.

“Cái lão hoàng đế này thật là chung tình a! Chỉ đáng tiếc ‘tương vương có lòng, thần nữ vô ý’, quả là thương cảm cho ông ta!” Lâm Vãn Vinh trong lòng đồng cảm với lão nhạc phụ, khẽ kêu một tiếng:
- Lão gia tử…

Lão hoàng đế thả tay, chỉ vào thiếu nữ trong bức tranh:
- Lam Tam, ngươi nhận ra nàng không?

- Nhận ra, là Tiêu phu nhân!

- Sai!
Hoàng đế hừ một tiếng:
- Khi ta quen biết nàng, nàng đâu phải là Tiêu phu nhân gì, nàng là Quách tiểu thư! Năm xưa nhị vương tranh ngôi, nếu không phải là Quách lão đầu tự cho mình là thanh cao, không muốn dính líu vào, thì trẫm đã sớm mở miệng cầu thân, Quân Di bây giờ đã là ái phi của trẫm, không chừng vì trẫm mà sinh mấy vị hoàng tử nữa! Quách lão đầu thật đáng giận, tự mình làm liều, hại người hại mình! Lão ta để tránh kéo bè kéo cánh, nhất định từ quan, lại vụng trộm định hôn ước Quân Di cho người khác! Đến khi trẫm biết được mọi việc thì nàng đã ở Kim Lăng xa ngàn dặm. Ngươi nói, ông ta có đáng hận hay không?!!

Hoàng đế vỗ mạnh lên bàn, ho mạnh mấy tiếng tiếng, giọng lạnh lùng nhưng khí thế mạnh mẽ, làm cho cả cái tên không sợ trời, không sợ đất như Lâm Vãn Vinh cũng không khỏi nhíu mày. Hắn và hoàng đế tiếp xúc đôi lần, đối với bụng dạ của hoàng đế có nhận biết ít nhiều, thân là đế vương, từ trước đến nay hỉ nộ không biểu hiện trên mặt, lão hoàng đế này càng thâm đắc những tinh hoa kia. Chỉ là lần này, ông ta vì Tiêu phu nhân mà nổi giận lôi đình, xem ra quả thực đối với Tiêu phu nhân có tình đơn phương.

- Việc này…
Lâm Vãn Vinh thở nhẹ:
- Hoàng thượng, việc của Quách tiểu thư đã qua rồi, cho dù là ngài thừa nhận cũng tốt, không thừa nhận cũng tốt, bà ta hiện tại không gọi là Quách Quân Di, mà gọi là Tiêu phu nhân rồi. Dù là một quả phụ, nhưng mà tính cách Tiêu phu nhân rất kiên trinh, bà ta không thể khuất phục trước ngài,

- Không thể? Tại sao lại không thể chứ? Nếu như là hai mươi năm trước, trẫm là hoàng đế Đại Hoa uy chấn thiên hạ, cho dù Quân Di là vợ của người khác, trẫm muốn nạp nàng tiến cung, ai dám nói một câu nào!
Hoàng đế hừ một tiếng, gương mặt hồng hào kia lại thêm mấy phần nhợt nhạt, hô hấp ngày càng gấp gáp:
- Hai mươi năm trước, hai mươi mươi năm trước…

Ông ta đang tự thì thào, mắt đột nhiên mở to, trên mặt hiện vẻ thê lương sâu sắc, mạnh mẽ vung tay áo, hất tất cả ấm trà, ly trà trên bàn rơi xuống đất vỡ tan, giận giữa hét:
- Triệu Minh Thành, trẫm với ngươi không thể đội trời chung…!

Thần sắc của ông ta thật khủng khiếp, ho liên tục, mặt đỏ bừng như máu dồn lên, sau đó yếu ớt ngồi xuống ghế.

“Trời ơi, nhưng đừng có chết nha, đây không phải là chuyện có thể đùa được!” Lâm Vãn Vinh vội vàng chạy tới, đỡ lấy ông ta, hỏi han:
- Hoàng thượng, lão gia tử, người làm sao vậy, Cao công công, Cao công công…!

- Đừng gọi hắn!
Hoàng thượng chầm chậm mở mắt, yếu ớt nói, nhưng trong đó vẫn mang uy lực không chút hoài nghi.

- Lão gia tử, bệnh của người…
Lâm Vãn Vinh lo lắng hỏi.

- Trẫm không có bệnh!
Hoàng thượng âm trầm cười nói tiếng:
- Lâm Tam, ngươi nhìn trẫm! Ngươi phải nhớ lấy, trẫm không có bệnh. Ngươi biết chưa?

Nhìn gương mặt vừa gia nua vừa tái nhợt của ông ta, cũng không biết làm sao, trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm giác khó chịu, nhưng vẫn nói:
- Lão gia tử, đã như thế này rồi, ngài nói ít đi vài ba câu, ta biết phải nói làm sao rồi!

Hoàng đế nhìn hắn một cái:
- Lâm Tam, nhược điểm lớn nhất của ngươi chính là quá mềm tay, tâm không đủ tàn ác. Ngươi biết quyền thế là cái gì không?

Không đợi Lâm Vãn Vinh lắc đầu, ông ta nói tiếp:
- Quyền thế chính là cái làm cho ngươi quên đi phụ mẫu huynh đệ, quên đi thê thiếp con cái , ngươi chỉ có thể nhớ được một cái ghế, một cái ghế thiên hạ chí tôn! Vì nó, cái gì ngươi cũng có thể bỏ qua, việc gì cũng dám làm…! Lâm Tam, ngươi tự hỏi xem, ngươi có thể làm được như vậy không?

“Lão hoàng đế bệnh thật rồi, ông ta hỏi ta mấy cái đó làm gì chứ!” Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu:
- Lão gia tử, ta chưa từng nghĩ qua mấy chuyện đó. Ta với người địa vị không giống nhau, cho nên ta không thể nghĩ đến được. Điều đó gọi là ’bất tại kì vị, bất mưu kì chính’*!

(*không có địa vị thì không mưu quyền chính)

- Bất tại kì vị, bất mưu kì chính?
Lão hoàng đế nhìn chằm chằm vào hắn:
- Nếu ngươi ở vào vị trí của ta, ngươi sẽ làm thế nào?

“Chủ đề này có chút đại nghịch bất đạo a!” Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Hoàng thượng nói đùa rồi, ta hiện này là một gia đinh nhỏ nhoi, tiện thể kiêm chức Lại bộ phó thị lang, như vậy phải là quá đủ rồi sao, cũng không có ý nghĩ gì khác!

Sắc mặt Hoàng đế dần chuyển biến, chậm rãi nói:
- Nói chuyện đùa, cũng coi là nói chuyện đùa đi. Lâm Tam, ngươi có biết trẫm vì sao muốn đưa tấm biển ‘Thiên hạ đệ nhất’ treo lên cổng sau của nhà ngươi hay không?

- Đại khái là nhìn cổng sau nhà ta hơi tồi tàn, cho nên mới kiếm một tấm biển có trọng lượng một chút, thay ta trấn thủ hậu viện.
Lâm đại nhân ra vẻ thật thà phân tích.

- Trấn thủ hậu viện?
Hoàng đế hận không thể đem đầu của tiểu tử này quăng ra đất đạp cho mấy cái, nhưng ông không những không tỏ ra tức giận, ngược lại còn bật cười:
- Dám lấy hoành phi của trẫm trấn thủ hậu viện, Lâm Tam ngươi cũng có thể coi là người đầu tiên! Không phải là thấy trẫm không thể chém đầu của ngươi chứ?

Lâm Vãn Vinh hi hi ha ha cười nói:
- Lão gia tử, ta cảm giác chúng ta có chút duyên phận, nói không chừng lại có quan hệ thân tích. Ngài nói xem, tấm biển đó treo ở cửa sau nhà ta cuối cùng là có dụng ý gì vậy?

Hoàng đế lắc đầu cười khổ:
- Trẫm thân là cửu ngũ chí tôn, người khác để có thể lĩnh hội một câu của trẫm, hận không thể móc cả tim gan ra, chỉ độc có mỗi tiểu tử ngươi gan to bằng trời, muốn trẫm tự mình giải thích cho ngươi. Trẫm ở trên đại điện ban thưởng cho ngươi biển hiệu, là muốn mọi người đều biết, ngươi có thực lực, trẫm tin tưởng vào ngươi! Mà đem tấm biến đó treo ở cổng sau của nhà ngươi, chính là vì muốn nhắc nhở ngươi…

- Nhắc nhở ta ẩn nhẫn!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Đúng không vậy ?

Hoàng đế gật đầu:
- Hóa ra tên tiểu tử ngươi đã sớm đoán được, lại còn lừa trẫm, trẫm nên chặt cái đầu của ngươi!

Lâm Vãn Vinh nhìn ông ta, thở nhẹ:
- Lão gia tử, nói chuyện với ngài thật là thoải mái a! Lão ngài nên bảo trọng thân thể, đó là điều cần nhất!

Mắt lão hoàng đế bỗng hơi nhòe đi, nghiêng đầu nói lớn:
- Lâm Tam, tấm kim bài trẫm ban cho ngươi còn không?

- Vẫn còn…
Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa lấy ra tấm kim bài.

Hoàng đế đưa tay thu lấy, cười to:
- Tốt lắm, tốt lắm! Trẫm thưởng cho ngươi một thứ…

Ông ta vỗ tay hai cái:
- Ninh tiên tử…

Một thần hình yêu kiều nhẹ nhàng hạ xuống như quỷ mị, ở ngay phía sau Lâm Vãn Vinh, khuôn mặt tuyệt đẹp đó làm cho Lâm đại nhân phải ngẩn ngơ, kinh ngạc thốt lên:
- Ninh tiên tử! Ninh Vũ Tích?!

- Lâm Tam, trẫm ban cô ta cho ngươi…
<< Chương 149 | Chương 151 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 695

Return to top