Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225952 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 291
- Đi rồi?

Lâm Tam kinh ngạc, nắm chặt cánh tay Tử Đồng, cuống quýt hỏi:

- Nàng ấy đi lúc nào thế?

- Ai da, ngươi làm ta đau!

Tử Đồng nhíu mày lại, đau đớn rên lên một tiếng.

Lâm Tam giật mình vội buông hai tay ra, nhìn thấy cánh tay của nàng đã bị nắm cho đỏ ửng lên, mặt không khỏi nóng lên từng trận:

- Xấu hổ quá! Ta không cố ý đâu, là do ta lo lắng cho Y Liên quá mà thôi!

Tử Đồng vẻ căm tức dằn hắt:

- Sớm biết thế sao lúc trước còn làm vậy? Đây đều là do ngươi tự chuốc lấy! Vừa rồi ngươi bắt phủ doãn đại nhân, mọi người chúng ta chỉ đều cao hứng mà nhìn, khi quay đầu lại thì đã chẳng thấy Y Liên đâu nữa rồi! Khắp ngọn núi này chúng ta đều đã tìm qua một lượt, cũng đều chẳng thấy bóng dáng của nó đâu cả!

- Cái này, cái này…!

Lâm Tam ngẩn ngơ sững sờ. Tại thời khắc nguy hiểm nhất, Y Liên đã kiên định đứng trước mặt hắn, lấy thân thể yếu đuối của nàng để ngăn cản đao thương cho hắn. Khi "mã đáo thành công", nàng lại vô thanh vô tức lặng lẽ rời đi... Tính cách của nha đầu này thực sự là giống với An tỷ tỷ quá!" Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng lo lắng, trầm ngâm một hồi, cuối cùng thở ra một hơi:

- Nàng ấy liệu có trở về Ánh Nguyệt thôn không?

- Ta làm sao biết được?

Tử Đồng khịt mũi mấy tiếng, phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn:

- Dù sao Y Liên của chúng ta cũng chỉ là một cọng cỏ nhỏ trên núi, trời sinh đã không ai yêu, không ai thương. Khó khăn lắm mới gặp được ý trung nhân, nó toàn tâm toàn ý hiến dâng tất cả, nào ngờ tên a ca chết bầm nhà ngươi căn bản chỉ là một tên lang sói khinh người vô tình vô nghĩa! Nó còn có thể làm thế nào được chứ? Cũng chỉ còn biết chấp nhận số mệnh mà thôi!

Tử Đồng thay Y Liên phát tiết, bất bình bắt bẻ hoạch họe, chỉ dâu mắng hòe, cũng chẳng cần biết a Lâm ca là thân phận gì, vừa lao đến là liến thoắng tuôn ra hàng đống những câu mắng chửi thật khó nghe.

Lâm Tam chẳng có cách gì giải thích, lại thầm cảm thấy an ủi phần với tiểu a muội, có được một bằng hữu tính mệnh tương giao như thế này, quả thực là một chuyện may mắn lớn nhất trong đời!

- Vậy ta phải đi đâu tìm nàng ấy đây, Ánh Nguyệt thôn sao?

A Lâm ca cúi gầm buồn bã lắc đầu:

- …Nếu ta đến đó, chỉ sợ sẽ bị sài đao của bọn Khôn Sơn chém nát như tương thôi!

- Coi như ngươi cũng tự biết mình đó!

Tử Đồng "phì" một tiếng, ngay sau đó thấy không ổn, lập tức nghiêm mặt lại, nheo mắt nói:

- Ngươi sao lại ngốc như vậy? Cho dù a muội thực sự có trở về Ánh Nguyệt thôn thì cước trình cũng không thể nhanh như vậy. Mới có gần nửa thời thần thôi, mười phần thì có tám chín là nó còn ở trên núi. Ngươi lắm binh nhiều tướng, sao không phái người đi tìm nó đi? Hừ, ta chỉ tùy tiện nói thôi, có phái hay không đều là do ngươi tự nguyện, ta chẳng hề bức bách ngươi!

"Nha đầu này thực biết nói chuyện!" Lâm Tam vội vã gật đầu:

- Đương nhiên phải phái người đi tìm rồi! Y Liên không chỉ là a muội của nàng, cũng là bằng hữu của ta a!

- Bằng hữu?

Tử Đồng khinh thường cười lạnh:

- Y Liên nhà người ta đã đem cả đai lưng tặng cho ngươi rồi, những bài tình ca đó cũng hát cho ngươi nghe rồi, chỉ là "bằng hữu" đơn giản như vậy thôi sao? Ngươi phủi tay thật sạch sẽ đó!

Lâm Tam trong lòng cảm thấy xấu hổ, không dám đáp lời nàng, vội vã kêu Cao Tù, Tứ Đức, phân phó bọn họ mang theo mấy đội binh sĩ đi khắp núi để tìm kiếm tiểu a muội Miêu tộc, không tìm thấy bóng dáng Y Liên, tuyệt đối không được ngừng nghỉ.

Tử Đồng ngôn từ có vẻ hòa hoãn đôi chút:

- Chỉ kêu mấy người đi tìm thì có tác dụng gì? Bản thân ngươi thì sao, không đi tìm Y Liên ư? Muội ấy vì ngươi mà thất tung, lẽ nào ngươi một chút thành ý cũng không có? Hay cho một tên phụ bạc, lòng lang dạ sói!

Miêu nữ này quả nhiên là cực kì đanh đá chua ngoa, Lâm Tam bị mắng té tát như mưa, không ngẩng mặt lên được, mồ hôi tuôn ra đầy đầu, nhưng lại chẳng dám tức giận, chỉ đành ra sức gật muốn gãy cả cổ, luôn miệng nói:

- Đi, ta đương nhiên sẽ đi rồi! A Lâm ca chẳng phải là người vô tình vô nghĩa mà!

- Vậy còn được!

Tử Đồng tâm đắc ý mãn, nghiêm túc nhìn hắn:

- A Lâm ca, ta trịnh trọng cảnh cáo ngươi. Không cần biết ngươi là ai, cũng không cần biết ngươi là quan lớn thế nào, nếu ngươi không tìm được Y Liên về, Ánh Nguyệt thôn chúng ta sẽ vĩnh viễn không hoan nghênh ngươi!

Nha đầu này lấy uy bức bách, lấy lợi dụ dỗ, từng thủ đoạn dần dần đưa ra, nhưng Lâm Tam đối với Y Liên trong lòng tràn đầy hối hận, tự nhiên không dám phản bác lời của nàng, chỉ đành gật đầu mà hứa, rất là thành khẩn.

Đợi đến khi mễ sai đáo để này đi rồi, Tương thân hội trên Hoa Sơn tiết đã bước vào giao đoạn cao trào nhất, trong sơn cốc những khúc tình ca vang rền, tiếng cười bất tận. Thấp thoáng nhìn thấu những cặp nam nữ Miêu tộc đã thành đôi ngồi dựa bên nhau, ngượng ngùng trao tặng dây lưng, khắp nơi đều là những bóng hình vui vẻ.

An tỷ tỷ cũng chẳng biết đã đi tới chỗ nào, Lâm Tam lúc này lại trở thành một người ngoài cuộc chân chính, hoàn cảnh vui vẻ xung quanh như chẳng có liên quan gì với hắn.

Ngũ Liên phong phân làm năm ngọn, núi cao hiểm trở, diện tích cực lớn, tìm cả gần nửa thời thần mà vẫn chẳng nhìn thấy bóng dáng thiếu nữ đó đâu. Lẽ nào Y Liên thực sự trở về Ánh Nguyệt thôn rồi? Hắn trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác mất mát lẫn chua xót.

- Lâm huynh đệ!

Cao Tù thở phì phò chạy tới, lớn tiếng nói:

- Tử Đồng cô nương của Ánh Nguyệt thôn kêu ta chuyển cáo với ngươi, nàng ta tại tuyệt bích ở hậu sơn Ngũ Liên phong đã phát hiện ra cái túi đeo lưng của Y Liên…

"Tuyệt bích…? Túi đeo lưng…?" Đồng tử Lâm Tam bỗng dưng nở to ra, trái tim đập thình thịch, nhảy lên hét lớn:

- Ở đâu? Mau dẫn ta đi xem!

Lão Cao biết trong lòng hắn lo lắng, "ừm" một tiếng rồi mau chóng dẫn hắn chạy về phía hậu sơn. Con đường này Lâm Vãn Vinh chẳng xa lạ gì, sau khi hắn bị đại trưởng lão lừa gạt mà nhảy từ sườn núi xuống nước, chính là từ nơi này đi ngược trở lại Hoa Sơn tiết.

Mới đi đến lưng chừng núi thì đã thấy Tử Đồng trong tay đang nắm một chiếc túi tinh xảo đáy đen viền đỏ được dệt bằng tơ của người Miêu, hai tay đang run rẩy, khuôn mặt đầy lo lắng. Lâm Tam thấy vậy thì sắc mặt đại biến, vội vã lao tới, giằng lấy chiếc túi nhỏ trong tay Tử Đồng. Từng mảnh từng mảnh trúc viết sơn ca nhét đầy trong chiếc túi tinh xảo đó, trên miếng trúc là những nét chữ nhỏ xinh rất rõ ràng.

“Đây quả là đồ của Y Liên!!!” Hai tay Lâm Tam run run, trong lòng khẩn trương đến không cả thở nổi, cuống quýt hỏi dồn:

- Y Liên đâu? Y Liên ở đâu rồi?

- Ta làm sao biết được?

Tử Đồng hai mắt rơm rớm nước mắt, tức giận dậm chân xuống đất:

- Khi ta tìm đến nơi đây thì chỉ nhìn thấy chiếc túi lưng này thôi, Y Liên chẳng biết đã đi đâu rồi… A Lâm ca, dưới này là vực sâu vạn trượng!

"Không thể, Y Liên sẽ không có chuyện gì đâu…!" Lâm Tam trắng bệch mặt mày, lẩm bẩm tự nói một mình, chân chạy như bay xuống dưới vách núi. Màn đêm âm u, ánh trăng lạnh lẽo, trong lòng hắn hoảng loạn, bước chân sớm đã chẳng còn trật tự gì nữa, mấy lần vấp ngã xuống sơn lộ, sau đó lại vội vã bò dậy mà chạy về phía trước. Đến khi đi được tới bên bờ hồ, đến cả hô hấp cũng nghẽn lại, thở phì phò quan sát phía trước.

Mặt hồ trong vắt, sóng gợn lăn tăn, dưới ánh trăng lấp lánh tỏa ra những ánh bạc mờ màng, tựa như một tấm gương phẳng khổng lồ. Bốn phía yên tĩnh không một tiếng động, không nghe thấy một âm thanh nào, tất cả đều tĩnh lặng như thuở ban sơ.

Hắn trong lòng hết sức lo lắng, đi lòng vòng quanh bờ hồ một lúc, bỗng dưng bên bờ nước có vài dấu chân nhàn nhạt thu hút sự chú ý của hắn.
Từ dấu giày lưu lại có thể nhận ra đây là từ đôi chân nhỏ xinh của một nữ tử, Dấu chân để lại từ nông đến sâu, nền đất mềm dần hướng ra chỗ bùn nhão, tới đó thì không nhìn thấy gì nữa.

"Không hay!" Lâm Tam đồng tử mở to, nhìn về phía mặt hồ tĩnh lặng như một tấm gương kia, trong lòng hoảng loạn tới nghẹt thở.

- Y Liên, muội ở đâu?

Hắn hai mắt đỏ ngầu, căng yết hầu ra, nhìn vào hồ nước mà điên cuồng gọi lớn:

- Muội mau trở về! Muội mau trở về đi!

“Ào!” Trong lòng gấp gáp, hắn chẳng đề ý nhiều, đến cả y phục cũng không kịp cởi ra, nhảy thẳng xuống nước.

- A ca…!

Sau một khối đá lớn cách xa bờ hồ bỗng vang lên một tiếng gọi kinh ngạc lẫn với chút run rẩy:

- Là huynh sao, là huynh sao? Huynh đang làm gì thế?

Sau tảng đá có một bóng dáng yểu điệu chạy ra, đang vui mừng nhìn Lâm Tam trong nước, lệ đã tuôn rơi đầy mặt.

Lâm Tam nhìn mà sững sờ, đến nước ở hai bên má cũng chẳng thèm lau đi, vội vã hỏi:

- Y Liên, muội… muội không nhảy xuống hồ sao?

Thiếu nữ mặt mũi đỏ bừng, lúng túng giải thích:

- Đừng nghe Tử Đồng nói bậy, muội chỉ là muốn hù dọa tỷ ấy thôi! A ca, huynh nhảy xuống hồ làm gì? Nước ở đây lạnh lắm, người sẽ đông cứng lại đó! Mau, mau lên đây đi!

"Hắt xì! Hắt xì!” Nghe Y Liên nói như vậy, Lâm Tam lúc này mới cảm thấy toàn thân rét run, gió lạnh thổi qua, cổ hắn lạnh ngắt, hắt xì liên tục.

Y Liên vội bước tới, đưa tay ra kéo lấy hắn:

- Mau, mau lên đây nào!

Nắm bàn tay ấm áp, không ngờ lại mang theo chút run rẩy, Lâm Tam cả kinh nói:

- Y Liên…!

- Muội không sao!

Thiếu nữ miễn cưỡng mỉm cười, trong mắt ánh lệ long lanh, nắm chặt bàn tay hắn kéo lên.

Lên bờ rồi, y phục toàn thân hắn đều đã ướt đẫm, những giọt nước không ngừng từ trên người tong tong chảy xuống, khó chịu vô cùng. Y Liên đẩy hắn đến sau tảng đá lớn:

- A ca, huynh cởi y phục ra đi!

- Hả…?!

“Không phải, không phải như huynh nghĩ đâu!” Y Liên mặt mũi đỏ bừng, vội vã xua tay:

- Muội, muội là muốn giúp huynh hong khô quần áo!

Thiếu nữ Miêu tộc vừa thuần phác vừa cố chấp này, sau thoáng chốc hai má đã đỏ ửng, cơ hồ muốn khóc. Lâm Tam nhìn mà tức cười, trong lòng lại dễ chịu vô cùng:

- Y Liên, cám ơn muội!

Y Liên sững sờ nhìn hắn, bỗng dưng mỉm cười, lặng lẽ quay đầu đi, bờ vai hơn run:

- A ca, đừng nói những lời đó với muội! Huynh đợi ở đó đi, muội sẽ trở lại ngay!

Nàng đi nhanh, về lại càng nhanh, chỉ trong giây lát đã trở lại rồi, ôm trong tay một bó củi khô lớn, mau chóng đốt lửa lên.

Một lát sau, ngọn lửa đã cháy bừng bừng, chiếu lên hai gò má kiều diễm của nàng, sau đó thiếu nữ này đứng dậy, ngượng ngập quay lưng về phía hắn, đồng thời đưa tay về phía sau, ngập ngừng nói:

- Đem y phục của huynh đưa cho muội!

"Trong một ngày hai lần rơi xuống nước, một lần bị động, một lần chủ động, lão tử thế này cũng có thể tính là đã trở lại xã hội nguyên thủy rồi." Lâm Tam khuôn mặt nóng lên, mau chóng cởi bộ y phục đã ướt sũng ra và đưa cho Y Liên, tiếp đó nhanh chóng thu tay lại, run cầm cập nấp sau tảng đá.

- A ca, huynh đừng sợ, muội sẽ không nói với ai đâu!

Y Liên ân cần bảo.

“Không nói còn tốt!” Nàng vừa nhắc nhở, trên khuôn mặt Lâm Tam lập tức tràn ngập vẻ ngượng ngùng: "Lần này thực sự là vô cùng mất mặt, chẳng hỏi vàng xanh trắng đỏ gì đã nhảy xuống nước, nếu bây giờ có người đi qua… Tranh cười lưu hành thông dụng nhất ở Đại Hoa sang năm nhất định sẽ là hình lõa thể của Lâm Tam ta rồi."

Y Liên treo quần áo của hắn vào một cành cây bên đống lửa, trong làn nhiệt khí cuồn cuộn, hơi nước lượn lờ bốc lên, lửa bập bùng chiếu lên dung nhan xinh đẹp của nàng.

Da mặt dầy của Lâm Tam dù sao cũng đã nhiều lần trải qua khảo nghiệm, hơi xấu hổ một chút rồi liền hồi phục lại vẻ bình thường, nấp sau tảng đá lớn nơi không người nào nhìn thấy, thì thào hỏi:

- Y Liên, sao muội lại ở bên bờ hồ này làm gì?

Y Liên "hứ" một tiếng, bàn tay mềm mại chất thêm củi vào đống lửa, sắc mặt đỏ ửng lên:

- Lúc đó huynh bắt được Nhiếp đại nhân, tất cả hương thân đều vô cùng hân hoan, Thánh cô và huynh… Thánh cô và huynh… nói chuyện rất là vui vẻ, muội không muốn làm phiền hai người nên đã tìm tới nơi này.

Nàng có vẻ không nói hết, nhưng trong lòng Lâm Tam thì biết thừa, nhất định là do mình và An tỷ tỷ không chú ý, thân mật trước mặt mọi người, bị Y Liên nhìn thấy, nàng trong lòng buồn bã khó chịu nên mới muốn tìm một nơi mà tránh đi.

- Đã không phải là muội muốn nhảy xuống hồ...

Lâm Tam cười khan mấy tiếng, thắc mắc:

- ... Vậy sao cái túi của muội lại treo ở lưng chừng núi?

Y Liên nghi hoặc lắc đầu:

- Cái túi của muội là Tử Đồng a tỷ mượn đi, tỷ ấy nói muốn đem đi làm chút chuyện, nó treo ở giữa sườn núi từ lúc nào thế?

Nghĩ đến vẻ mặt quỷ dị của mễ sai đanh đá kia, Lâm Tam vội vã hỏi ngay:

- Tử Đồng nàng ấy có biết muội ở đây không?

- Có chứ, a tỷ vẫn luôn ở đây nói chuyện cùng muội.

Nàng ta ngượng ngập nói tiếp:

- Tỷ ấy nói huynh mới rồi loạn động… Tỷ ấy nói huynh rất xấu, muốn tới chỗ Thánh cô tố cáo huynh. Muội chỉ đành hù dọa a tỷ, nói, nếu tỷ ấy phá hoại tình cảm giữa huynh và Thánh cô thì muội sẽ ôm đá mà nhảy xuống hồ! A tỷ không làm gì được liền cầm cái túi của muội đi, còn cướp cả giày của muội, không biết là muốn làm cái gì nữa?

"Thì ra chuyện là như vậy!" Lâm Tam lúc này đã hoàn toàn minh bạch, tất cả đều là do nha đầu Tử Đồng đó giở trò quỷ, Y Liên căn bản chẳng trở về Ánh Nguyệt thôn, cũng không nhảy xuống hồ. Tử Đồng là vì bất bình cho a muội nên mới cố ý bày ra mưu kế này để hù dọa A Lâm ca, để hắn tới gặp Y Liên.
Miêu nữ đanh đá này thực không nên dây vào mà, nàng ta chỉ đưa ra một cái chủ ý mà không ngờ đã khiến hắn lại một lần nữa toàn thân ướt sũng, cởi truồng ngồi nấp sau tảng đá… Nếu truyền ra ngoài, còn không khiến thiên hạ cười đến rụng răng hay sao?

"Thủ đoạn của Tử Đồng tuy ác độc nhưng cũng là hảo tâm với a muội, chẳng thể trách cứ." Lâm Tam thở dài một tiếng:

- Y Liên, bây giờ muội tin những lời ta đã nói qua với muội chưa?

Trước đây a Lâm ca đã từng nói qua mấy lần, hắn tới Miêu trại chính là vì để cầu thân với Thánh cô. Chỉ đáng tiếc lúc đó mọi người không biết thân phận của hắn, đều giữ quan niệm cho rằng hắn đối với Thánh cô chỉ là yêu đơn phương mà thôi, gây ra một đống chuyện cười.

Vẻ mặt nàng ta đau khổ, hai mắt ngân ngấn nước, im lặng gật đầu:

- A ca, muội sớm biết huynh là một nhân vật phi thường, chỉ là không ngờ thì ra huynh là Nguyên soái khiến cho người Hồ chỉ nghe phong phanh cũng đã sợ hãi, bẻ quế trên Hoa Sơn tiết cũng là chuyện nằm trong phán đoán. Chỉ có anh hùng trí dũng song toàn như huynh mới xứng với Thánh cô của bọn muội mà thôi!

Nghe mấy lời này của Y Liên, Lâm Tam cũng không biết là nên gật đầu hay lắc đầu, hắn thở dài một tiếng, bất đắc dĩ đành nói:

- Tiến nhập Tự Châu phủ, ta vẫn luôn không nói với muội thân phận của ta, có phải muội rất hận ta không?

- Không đâu!

Y Liên lắc lắc cái đầu bé nhỏ, nước mắt chầm chậm tuôn rơi:

- Muội trước nay chưa từng oán hận a ca! Từ thời khắc huynh cắt ngọc bội tặng cho muội, muội đã biết huynh là một đại nhân vật phi thường rồi! Chỉ có người lòng dạ thực sự rộng lớn mới có thể có khí phách như vậy!
- Ta chẳng phải đại nhân vật gì!

Lâm Tam nghiêm mặt nói:

- Ta chỉ là tiểu nhân vật không đủ đạo hạnh. Có điều trước đây ta làm hơi nhiều chuyện xấu một chút, nên rất nhiều người nhớ tên của ta, có người thích nhưng cũng có người thù hận, chỉ vậy mà thôi.

- A ca! Nếu đàn ông người Hoa ai cũng đều giống như huynh, là những "tiểu nhân vật" như thế, vậy còn có đường sống cho Miêu nữ bọn muội nữa không?

- Cái này…!

Lâm Tam xấu hổ cười khan một tiếng, chẳng biết nên trả lời thế nào.

Y Liên nói rất đúng, nếu tất cả đàn ông người Hoa đều có đảm lượng, có bản lĩnh, có kiến thức như a Lâm ca này, làm gì có nữ tử Miêu tộc nào không thích những nam tử như vậy cơ chứ? Hắn là tiểu nhân vật cũng không phải là giả, nhưng lại là một tiểu nhân vật độc nhất vô nhị trong thiên hạ!

Nghe tiếng thở dài khe khẽ kia, biết trong lòng hắn nhất định có chuyện gì khó xử, Y Liên cũng chẳng biết nói gì, cầm bộ Miêu trang đã được hong khô chậm rãi đưa về phía hắn sau tảng đá:

- A ca, y phục khô rồi!

Lâm Tam "ừm" một tiếng, đưa tay nhận lấy bộ quần áo vẫn còn hơi nóng của ngọn lửa. Đôi tay thon nhỏ của nàng vẫn nắm bộ Miêu trang kia thật chặt, đến nỗi những mạch máu trên bàn tay trắng ngần kia hằn rõ cả lên, những giọt lệ châu long lanh đang từng giọt rơi xuống trên cổ áo, sau nháy mắt đã liền tan biến không thấy nữa.

Lâm Tam khô khốc cả cổ họng, bộ Miêu trang trên tay như trở nên nặng ngàn cân, hắn bất đắc dĩ đành quay đầu đi, thở dài:

- Y Liên, đừng như vậy! Con người ta không đáng để muội thích đâu!

- Có đáng hay không tự muội biết!

Y Liên khẽ lẩm bẩm, mỉm cười thê lương.

Lâm Tam mau chóng mặc lại y phục rồi bước ra ngoài, nhìn ánh mắt sáng ngời của Y Liên, hắn hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống. Vừa rồi khi Y Liên mất tích, hắn lo lắng vô cùng, bây giờ tiểu a muội an nhiên vô sự, hắn lại không dám nhìn nàng nữa.

Nàng dịu dàng sửa lại y phục cho hắn, bỗng rạng rỡ nói:

- A ca, muội đột nhiên nhớ lại bộ dạng huynh khi lần đầu tiên mặc Miêu trang.

- Vậy sao? Bộ dạng thế nào?

Lâm Tam không nén nổi tò mò hỏi.

Y Liên hai mắt mơ màng tưởng nhớ:

- Muội cũng không biết là tại sao, cùng là một bộ y phục. Khi a đa mặc lên thì uy vũ chính trực, khi huynh mặc lên thì có nhìn thế nào cũng không giống một người đứng đắn. Hi hi…

Trên mặt thiếu nữ lộ ra một nụ cười hiếm hoi, lén nhìn hắn dò xét:

- May mà muội biết huynh là một người tốt, nếu không, huynh sớm đã bị a đa a mẫu đánh đuổi đi rồi!

"Tiêu chuẩn phán đoán người xấu người tốt của nha đầu này thực quá đơn giản!" Lâm Tam cười khổ lắc đầu:

- Ta vốn chẳng phải là một người đứng đắn, mặc y phục gì vào cũng chẳng thể thay đổi được bản tính!

Y Liên cười phì một tiếng, bỗng dưng hai má đỏ bừng lên, nàng do dự hồi lâu, cuối cùng cố gắng dồn hết tất cả dũng khí, ngẩng đầu lên chăm chú nhìn hắn, ngập ngừng hỏi:

- A ca, có phải là muội rất khó nhìn không?

- Sao có thể chứ?

Lâm Tam vội vã xua tay:

- Muội là mễ sai xinh đẹp nổi tiếng trong chín thôn mười tám trại. Những chàng trai theo đuổi muội có thể xếp hàng dài hơn sông Kim Sa đó!

Y Liên cắn chặt hai môi, gò má đỏ ửng như ráng chiều, dũng cảm hỏi thẳng:

- Vậy tại sao huynh không thích muội?

- Cái này…!

Lâm Tam nhất thời á khẩu chẳng biết trả lời ra sao.

Miêu nữ vừa đa tình lại vừa đanh đá, điểm này là đặc trưng đã phản ánh rõ ràng trên nhiều mễ sai khác của Ánh Nguyệt thôn, duy nhất chỉ có một mình Y Liên là ngoại lệ. Y Liên tại Miêu tộc là người xuất sắc nhất, vô luận là học thức, tầm nhìn hay năng lực lãnh đạo đều vượt xa người khác, nhưng về mặt biểu đạt cảm tình, nàng lại xấu hổ hơn so với các nữ hài khác rất nhiều. Nàng thích a Lâm ca, nhưng lại lén lén lút lút không dám mở miệng, khó khăn lắm trước mới dám trước mặt mọi người, đem hết can đảm ra hát bài tình ca thổ lộ tình cảm với a Lâm ca, nhưng lại bị hắn vô tình cự tuyệt. Loại đả kích này không phải ai cũng chịu đựng được. Nhưng lúc này tính cách quật cường và kiên định của Y Liên đã được thể hiện ra, nàng thật sự là một nữ hài Miêu tộc không dễ dàng chịu nhận thua!

- Gì mà cái này cái kia? A ca! Tại sao huynh không thích muội?

Thiếu nữ tựa hồ như đã dốc hết tiền vốn ra rồi, chẳng để ý đến khuôn mặt đã nóng bừng như lửa đốt, hỏi xong cắn chặt hàm răng nhìn hắn chờ đợi.

Y Liên tuy hay thẹn thùng nhưng lại là Miêu nữ kiệt xuất nhất, một khi muốn làm gì, so với những mễ sai như bọn Tử Đồng còn lợi hại hơn nhiều. Lâm Tam cũng có chút chống đỡ không nổi:

- Cái đó, cái đó…! Ta… ta không thể thích muội!

- Tại sao không thể thích muội?

Y Liên sầu não, nắm chặt bàn tay của hắn, ấn vào trước ngực mình:

- A ca, huynh sờ thử vào trái tim muội xem…!

- A…! Hay là không cần đâu!

Lâm Tam bị dọa cho nhảy dựng lên, vội vã rụt tay lại, gấp gáp dòm ngó bốn phía xung quanh: "Làm người vẫn nên thực thà một chút, An tỷ tỷ là thần nhân, không chừng là đang nấp ở chỗ nào đó mà giám thị ta!"

- Miêu nữ bọn muội thích một người là sẽ đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không bao giờ buông bỏ!

Y Liên cười như mếu nhìn hắn, lệ hoa lấp lánh trong mắt:

- Dây lưng đã tặng cho a ca rồi, không cần biết huynh có cần muội không, Y Liên đời này kiếp này vẫn mãi là người của huynh! Ngũ Liên phong và Kim Sa giang làm chứng cho muội!

"Quá si tình cũng là một chuyện phiền phức mà!" Lâm Tam bất đắc dĩ chỉ đành lắc đầu:

- Y Liên, muội đừng xúc động, muội căn bản không biết tình hình của ta…!

- Tình hình gì? Là bởi vì Thánh cô sao?

Y Liên lặng lẽ lắc đầu:

- A ca, huynh thực là một người trung trinh!

"Ta mà có thể được gọi là một người trung trinh sao? Đây thực là một chuyện cười lớn bằng trời!" Lâm Tam dở khóc dở cười, than thở:

- Bây giờ muội đã biết thân phận chân thực của ta rồi chứ…?

- Ừm!

- Những cái muội biết đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.

Lâm Tam thở ra một hơi, ngập ngừng nói:

- Nói đơn giản một chút, ta ở nhà đã lấy vợ rồi!

- Cái gì?

Thiếu nữ cắn chặt răng, sống mũi cảm thấy cay cay:

- Vậy chuyện giữa huynh và Thánh cô là như thế nào?

- Ta và Thánh cô hai bên thương yêu, nhân duyên trời định, người trong nhà sớm đã đồng ý rồi, cho nên ta mới tới Miêu trại hỏi cưới. Nhưng Thánh cô muốn giữ mặt mũi, nhất định muốn ta phải bằng bản lĩnh thật sự của mình trước mặt tất cả hương thân chinh phục nàng thì nàng mới chịu gả cho ta, cho nên, nàng cũng thấy rồi đó…

Lâm Tam nắm chặt hai tay, một hơi nói hết ra, trong lòng lập tức cảm thấy như vừa trút được gánh nặng.

Y Liên "ừm" một tiếng, chua xót nói:

- Thê tử trong nhà huynh thực là một người thiện lương! Nếu đổi lại là muội, sao có thể để a ca của mình đi lấy người khác chứ?

- Đúng thế, bọn họ đều là người tốt…!

“Bọn họ?” Nghe thấy sự bất bình thường này, Y Liên thất thanh hỏi:

- Rốt cuộc huynh có mấy thê tử?

Lâm Tam xấu hổ gãi gãi đầu:

- Cái này… Ta cứ thử đếm xem đã: Tiên Nhi, Thanh Tuyền, Xảo Xảo, Ngưng nhi, Thần Tiên tỷ tỷ, đây là đã qua cửa rồi. Từ tiểu thư, Thánh cô, Ngọc Sương, Đại tiểu thư, đây là chờ cưới. Tiểu muội muội Nguyệt Nha nhi cũng đang xếp hàng. À, còn có một số ngoài kế hoạch…

Hắn đếm một người liền duỗi một ngón tay ra, đếm hết bàn tay trái lại chuyển sang tay phải, tay phải đếm hết rồi, chỉ hận không thể duỗi ngón chân ra cho rõ ràng một chút. Thấy bộ dạng đó của hắn, Y Liên tức giận hung hăng đấm mạnh xuống lưng hắn:

- Huynh, sao huynh có thể có nhiều thê tử như vậy? Huynh cho rằng mình là hoàng đế sao?

- Ta cũng không muốn đâu!

A Lâm ca hai tay giang ra làm như vô tội nói:

- Người trong giang hồ, thân bất do kỉ! Kỳ thực khi ta yêu đương rất quan tâm tới chất lượng, nhưng ta làm sao ngờ được, có chất lượng rồi, số lượng vẫn cứ tăng ào ào! Chuyện vô lý như vậy không ngờ lại xảy ra trên người ta, thực là quá kỳ quái!

"Cái gì mà quá kỳ quái, ta thấy rõ ràng là huynh đang dương dương đắc ý mới đúng." Y Liên trong lòng càng thêm mấy phần chua xót, không ngờ a Lâm ca mà nàng vẫn luôn lấy làm niềm tự hào của mình ở trong nhà lại có nhiều lão bà như vậy. Nàng miên man hỏi:

- A ca, huynh bá chiếm nhiều nữ tử như vậy, người ta đều cam tâm tình nguyện sao? Có phải là huynh đi cướp bọn họ về không?

- Nếu ta thực sự là người như vậy…

A Lâm ca lắc đầu cười khổ:

- Chỉ sợ muội sớm đã bị ta cướp đi rồi!

Thiếu nữ này đỏ bừng hai má, cúi thấp đầu trầm mặc không nói, trong lòng không biết là nên vui hay nên buồn!

- Nói ra có khi muội không tin, mấy lão bà đó của ta đều không phải là có thể lấy về dễ dàng đâu, mỗi người bọn họ đều có một cố sự đó.

Lâm Tam nói rồi bắt đầu kể về Xảo Xảo, Thanh Tuyền, Đại tiểu thư, Ninh tiên tử, mỗi người đều có ưu điểm riêng, mị lực vô cùng, nghe kể mà như lạc vào trong một vườn hoa đầy hương sắc vậy.

Y Liên ban đầu còn có vài phần khinh thường, sau thì dần nghe đến nhập thần. Trong lúc mông lung mơ màng đột nhiên nhớ tới hình ảnh của những nữ tử này đều sớm đã dung nhập vào những câu chuyện mà thường ngày hắn kể rồi.
Kể hết cả những câu chuyện này tựa như vừa lật xong trang sách cuối cùng trong cả tập sách. Không chỉ Y Liên nghe đến ngẩn ngơ mà đến cả bản thân Lâm Tam cũng không khỏi bùi ngùi. Những chuyện xưa hiện ngay trước mắt, rõ ràng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, thực khiến người ta vĩnh viễn khó mà quên nổi.

- A ca, ngày đó huynh hỏi muội chuyện Miêu độc, có phải là vì Khả Hãn Đột Quyết Nguyệt Nha Nhi kia không?

Nàng buồn bã thở dài, khẽ hỏi.

Lâm Tam dịu dàng mỉm cười đáp:

- Chính là nàng ấy, nàng ấy là Đại Khả Hãn thông minh nhất dưới gầm trời này, nhưng cũng lại là tiểu muội muội khờ nhất, ngốc nhất!

Chỉ nhìn nụ cười đầy thân thiết trên mặt hắn là có thể biết mối tình cảm với nữ Khả Hãn kia phải khắc cốt ghi tâm tới nhường nào. Y Liên lặng lẽ cúi đầu xuống:

- Thực hâm mộ Nguyệt Nha Nhi, nếu muội có thể giống như nàng ấy, a ca có lẽ sẽ vĩnh viễn không quên muội rồi!

"Cách nghĩ kiểu này thực quá nguy hiểm!" Lâm Tam sắc mặt nghiêm chỉnh:

- Y Liên, mỗi người đều độc lập, không thể so sánh với nhau một cách đơn giản. Muội cũng có ưu điểm của mình, không thể tự coi nhẹ mình như thế!

- A ca, muội hỏi huynh một chuyện nhé!

Y Liên đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ bừng nhìn hắn:

- Xin huynh đừng né tránh, cũng đừng giả vờ ngớ ngẩn, nhất định phải thành thực nói cho muội biết. Coi như là Y Liên cầu xin huynh đi!

Hai mắt nàng ươn ướt, thẹn thùng mà kiên quyết, Lâm Tam nhìn mà mềm lòng lại, lặng lẽ gật đầu:

- Muội nói đi, ta nhất định sẽ thành thực trả lời!

- A ca…!

Y Liên run rẩy nắm chặt tay hắn, hai mắt sáng ngời nhìn chăm chăm vào mắt hắn, chiếc gáy thon dài như ngọc ửng lên một mảng hồng:

- Xin huynh nói cho muội biết, huynh… huynh đã từng thích Y Liên chưa? Đừng nói là không dám thích, cũng đừng nói những lời giả dối, muội muốn nghe một câu thật lòng…

Một lời vừa nói trọn, thiếu nữ này ngượng ngùng nhắm hai mắt lại, từ từ cúi đầu xuống, thân thể run lên từng đợt như chiếc lá nhỏ bé đung đưa trong gió, tựa như lúc nào cũng có thể bị thổi bay xuống đất!

"Thích hay là không thích, mấy chữ này há có thể nói ra đơn giản như vậy?" Lâm Tam miệng như đeo chì, làm thế nào cũng không mở ra nổi.

Thấy hắn hồi lâu không nói, Y Liên mặt mày trắng bệch, lòng như bị kim đâm:

- Muội hiểu rồi!

- Muội hiểu cái gì?

Lâm Tam vội nói:

- Ta chưa nói gì cả mà!

- Huynh không nói muội cũng hiểu.

Y Liên lắc lắc đầu, khẽ cười chua xót, lệ thủy không biết đã rơi xuống tự lúc nào:
- A ca, chiếc dây lưng muội tặng huynh đâu…?

- À, ở đây!

Chiếc dây lưng mà Y Liên tặng là một trong mấy món bảo bối mà hắn luôn mang theo bên người, sớm đã được cất giữ cẩn thận trong túi, Lâm Tam vội vã tìm nó ra, đưa cho nàng.

Nhìn chiếc dây lưng trắng như tuyết đó, Y Liên sắc mặt ảm đạm, lau nước mắt đi, mỉm cười thỏ thẻ:

- Chiếc dây lưng này là muội tặng cho huynh. A ca! Huynh thực sự không cần nó chứ?

"Vấn đề này làm sao trả lời đây?" Lâm Tam hơi hé miệng ra định trả lời nhưng cổ họng khô khốc, nửa chữ cũng không thốt ra được.

Thiếu nữ nhẹ nhàng nhìn sang hắn:

- Mặc kệ huynh có nguyện ý hay không, muội đều muốn tận mắt nhìn thấy bộ dạng của huynh khi đeo nó lên. A ca, huynh nguyện ý đáp ứng thỉnh cầu cuối cùng này của muội được không?

Lâm Tam bất đắc dĩ thở dài:
- Muội đã muốn nhìn, ta đeo một lần cũng chẳng hề gì!

Hắn đang muốn đưa tay ra, Y Liên lại đẩy cánh tay hắn ra:

- Không được, chiếc dây lưng này muội phải tự tay đeo vào mới có hiệu lực.

Cánh tay nàng không nén nổi run rẩy, dịu dàng ôm lấy hông hắn, đeo chặt chiếc dây lưng trắng tinh kia lên. Theo phong tục của Miêu tộc, một khi nữ tử Miêu tộc đem chiếc dây lưng của mình tận tay đeo lên cho a ca, đó chính là lời hứa chung thân, vĩnh viễn sẽ không rời bỏ.

Lâm Tam thì lại hồ đồ chẳng hiểu gì, Y Liên hơi thở gấp gáp, mặt mũi đỏ bừng, trong mắt vừa có vẻ hưng phấn, ngượng ngùng nhưng lại mang theo vài phần thương đau khắc cốt ghi tâm:

- Miêu nữ bọn muội, cả đời chỉ thích một người! Khụ, khụ! A ca, Y Liên là của huynh, đời đời kiếp kiếp đều là của huynh! Cầu xin huynh, ôm lấy muội, nhất định phải ôm lấy muội…!

Thanh âm của nàng tựa như tiếng khóc thút thít, càng ngày càng nhỏ, cho tới khi chẳng thể nghe thấy gì nữa. Lâm Tam vẫn còn đang do dự thì đột nhiên một thân thể mềm nhũn vô lực đổ ập vào lòng hắn, bàn tay đột nhiên cảm thấy nong nóng, giống như có thứ gì đó chảy xuống, chính là một chất lỏng đen đen, tựa hồ có vài phần quen mắt.

"Máu?" Lâm Tam đại kinh, bỗng dưng ngẩng đầu lên.

Thiếu nữ kia trong lòng hắn thân thể ra sức cuộn tròn lại, những giọt máu đen từ khóe miệng nàng chảy xuống thành dòng, trên khuôn mặt như hoa như ngọc kia cũng sớm đã tràn ngập những giọt nước mắt long lanh.

- A ca, muội lạnh! Huynh hãy ôm lấy muội…!

Y Liên nước mắt tuôn tràn, dung nhan sầu thảm, đột nhiên dùng hết tất cả sức lực ôm chặt lấy ngực hắn.

Lâm Tam còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy thân thể a muội đột nhiên căng ra rồi mềm nhũn trong lòng hắn, chẳng còn tiếng động nào nữa, từ trong thân thể mềm mại của nàng tỏa ra từng luồng từng luồng băng giá.

- Y… Liên…!

Lâm Tam tựa như vừa bừng tỉnh từ trong mộng, dùng hết tất cả sức lực của mình mà rống lên một tiếng, trái tim như bị cào nát ra vậy.
<< Chương 290 | Chương 292 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 686

Return to top