Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225841 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 185
Đúng vậy, Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh, Thanh Tuyền mới không đến hai mươi tuổi, hơn nữa từ nhỏ lại lớn nên trên núi, làm sao lại là hoàng hậu được cơ chứ? Lão tử đúng là gấp tới hồ đồ rồi. Ngộ ra như vậy, trong lòng tức thì sáng sủa rộng mở, cười nói:
- Ta mặc kệ nàng là hoàng hậu hay không, dù sao nàng cũng là nương tử của ta, vì Lâm gia ta sinh nam dưỡng nữ, trọng trách đơm hoa kết trái này giao lên trên người nàng.

Tiêu tiểu thư khẽ hứ một tiếng, mặt đỏ tới tai, nhưng lại không tự chủ được soa lên bụng, mặt hiện lên vẻ ôn nhu hạnh phúc. Lâm đại nhân đem thẻ bài kia trả lại cho Tiêu tiểu thư, chỉ thấy Tiêu Thành Tuyền chậm rãi vuốt ve tấm thẻ bài ánh vàng rực rỡ, nước mắt long lanh, dịu dàng nói:
- Lâm lang, thân phận của Thanh Tuyền ngày sau sẽ nói tỉ mỉ cho chàng. Chỉ xin lang quân yên tâm, Thanh Tuyền gia thế thanh bạch, sẽ không làm nhục gia môn của Lâm gia.

- Nhà ta làm gì có gia môn gì.
Lâm Vãn Vinh cười nắm lấy tay nàng:
- Trên thế giới này, ta không cha không mẹ, một người ăn no cả nhà không sợ đói, là con khỉ từ trong khe đá xinh ra, nhục, cũng không ai nhục được ta.

- Ba hoa, chàng là khỉ, vậy hài nhi của chúng ta chẳng phải là khỉ con hay sao?
Tiêu tiểu thư che miệng cười, mặt đỏ bừng, nhớ tới một việc, vội áp chế tâm tư, sắc mặt bình tĩnh nắm lấy Lý Hương Quân lên kiệu:
- Thiếp có chút mệt rồi, mau chóng về nhà đi thôi. Nghe nói nhà cùng là liền kề Từ phủ, có phải thế không?

Lâm Vãn Vinh đang nói tới cao hứng, thấy thần tình Tiêu tiểu thư biến thành lạnh nhạt, lại nghe lời nàng nói, trong lòng tức thì nghẹn lại. Ái chà, Thành Tuyền còn chưa hết giận, đều là chuyện tốt nha đầu chết tiệt kia làm, hiện giờ làm hàng xóm cũng thành tội trạng rồi, ta thật là oan con mẹ nó mà.

- Trùng hợp .. hoàn toàn là trùng hợp.
Lâm Vãn Vinh vội nghiêm mặt đáp:
- Thanh Tuyền nàng cũng biết đấy, con người ta luôn xử sự bình đạm, không tranh với người. Tòa nhà kia là hoàng đế ban, cũng không biết làm sao, nhà lão Từ nghe được phong thanh, liền len lén chạy đến cách vách nhà ta. Việc này tuyệt đối không chút quan hệ với ta.

- Xử sự bình đạm, không tranh với người?
Lý Hương Quân cười khẩy nói:
- Lâm đại ca thật là khiêm tốn nhũn nhặn, trên thế giới này người chịu ‘ bình đạm’ giống như huynh cũng không còn mấy ai nữa.

Tiểu cô nương thằng cha nó, hiểu được cái gì, ta không tranh biện với ngươi. Thấy rèm kiệu kia hạ xuống, cũng không biết Thanh Tuyền nghĩ thế nào, Lâm đại nhân trái cũng không được, phải cũng không được, nhất thời không biết làm sao.

Có chỗ dựa “ hoàng hậu nương nương”, phía trước còn có ai dám cản đường, đám người đó sớm đã tản đi, đường lớn bình yên, binh mã mở đường, tới thẳng trong thành. Đỗ Tu Nguyên đi bên cạnh Lâm Vãn Vinh, vô cùng thận trọng hỏi:
- Tướng quân, rốt cuộc vị nào là hoàng hậu nương nương? Mạt tướng cũng phải bái kiến, không thể chậm trễ.
Đúng vậy, ai là hoàng hậu nương nương? Lâm Vãn Vinh cũng ngẩn ra một chút, Thanh Tuyền dùng hai câu ba lời làm cho qua viện này, tới tận bây giờ, ta còn hoàn toàn không biết gì cả.

- Hoàng hậu nương nương à, lão bà của ta có quen với người.
Lâm Vãn Vinh nhìn trái phải, thần bí nói:
- Đỗ đại ca, huynh làm việc cho tốt, hôm nào đó ta bảo lão bà nói với hoàng hậu nương nương, đề bạt huynh là thượng tướng thống soái cái gì đó, cũng chẳng phải là việc không thể.

Hắn thuận miệng hứa xuông không hề để ý, nhưng Đỗ Tu Nguyên nghe được lại mừng rỡ. Lâm tướng quân là nhân vật gì chứ, thông thiên đạt địa, việc hắn nói từ trước đến nay chưa từng không làm được. Lập tức áp chế sự mừng rỡ trong lòng, thần thái sáng láng nói:
- Đa tạ tướng quân tài bồi. Mạt tướng nhất định tận trung chức vụ, báo đền ân đức của tướng quân.

Việc ngày hôm nay, Đỗ Tu Nguyên cũng bỏ sức không ít, cũng gánh chịu không ít hiểm nguy. Lâm Vãn Vinh tự nhiên biết ở trong lòng. Dù sao trước mặt cha vợ hoàng đế nói mấy câu tốt đẹp, lại chẳng phí bạc, liền gật đầu nói:
- Tâm ý của Đỗ đại ca, tiểu đệ ghi sâu trong lòng. Huynh trở về nói với bọn Hồ đại ca, Lý đại ca còn cả Hứa Chấn, bọn họ trong quân làm việc thật tốt, ngàn vạn lần đừng làm mất thể diện lương thảo quân chúng ta. Huynh đệ có việc gì ta đều gánh vác, lần này ra tiền tuyến, chỉ cần các huynh đệ gắng sức giết địch, ta đảm bảo các huynh đệ công nhỏ làm đại tướng, công to làm cự tướng, điểm nghĩa khí này Lâm Tam ta làm được.

- Đa tạ tướng quân.
Đỗ Tu Nguyên cảm kích rơi nước mắt, ôm quyền cười, lại nhỏ giọng nói:
- Nếu tướng quân có thể tự thân dẫn huynh đệ lên tiền tuyến, như vậy càng tốt hơn.

- Đỗ đại ca, lời này, là có người dạy huynh nói đúng không?
Lâm Vãn Vinh nhìn Đỗ Tu Nguyên, thần tình như cười như không hỏi:

- Lâm tướng quân quả nhiên có tuệ nhãn.
Đỗ Tu Nguyên cười xấu hổ:
- Là Từ tiểu thư dặn dò thuộc hạ, tiểu thư còn nói, tướng quân túc trí đa mưu, dũng mãnh vô địch. Chỉ cần ngài ra tiền tuyến, tướng sĩ trong quân của ta tổn thất ít nhất cũng giảm đi năm phần.

Hôm nay ta bị nha đầu nhà ngươi hại còn chưa đủ thảm sao? Một việc chưa yên, nàng còn kêu Đỗ Tu Nguyên lôi kéo ta, Lâm đại nhân thẹn quá thành giận, xua xua tay nói:
- Bây giờ ta phải bồi tiếp lão bà, còn chuẩn bị chăn bông, sữa bột, khố trẻ con, tã lót, công việc bận rộn, chuyện đánh trận, mấy ngày nữa hãy nói.

Đỗ Tu Nguyên cười khan hai tiếng, nhìn chiếc kiệu Tiêu tiểu thư ngồi một cái, thận trọng nói:
- Tướng quân, Từ tiểu thư dặn ngài sáng mai qua phủ, lời này mạt tướng truyền tới rồi, chỉ không biết …

- Ta sẽ không đi, huynh khuyên cũng vô dụng, ài, Đỗ đại ca, huynh đừng có lôi kéo ta, ta tuyệt không làm chuyện không phải với lão bà của ta.
Giọng Lâm đại nhân đề cao lên tám phần, nghiêm trang chính trực cự tuyệt. Đỗ Tư Nguyên vô cùng buồn nản, nói chuyện tử tế, ta lôi kéo ngươi khi nào, ngược lại ngươi mặt dày không thẹn lôi kéo ta không buông.

- Tướng quân, ngài rốt cuộc đi hay không đi?
Đỗ Tu Nguyên bất đắc dĩ hỏi.

- Cái này, không đi vẫn hơn.
Lâm Vãn Vinh hạ giọng, than khổ:
- Đỗ đại ca, huynh cũng nhìn thấy rồi, lão bà của ta đã trở về, cuộc sống tốt đẹp của nam nhân chúng ta tới hồi kết rồi. Lại nói, ta cũng không biết khuê phòng của Từ tiểu thư ở đâu. Nếu là mò nhầm chỗ, vậy phiền lắm…. nhà bọn họ hẳn là sẽ phái nha hoàn ra dẫn đường chứ?

- Điều này, mạt tướng không biết. Từ tiểu thư không nhắc tới. Không bằng, tướng quân ngài sáng mai tự mình hỏi xem?
Đỗ Tư Nguyên cười trộm, đã muốn ăn vụng, lại không muốn có mùi, trên đời này đâu ra chuyện tốt như vậy.

- Ừm, nếu mò nhầm chỗ thì thật là không hay.
Lâm Vãn Vinh giọng đầy nghiêm chỉnh, thần sắc trang trọng nói:
- Ngày mai ta phải đi tìm Từ tiểu thư hỏi cho rõ mọi việc, rồi nghiêm chỉnh cự tuyệt hảo ý của nàng…. ấy, Đỗ đại ca, huynh sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta? Đã biết ta nghèo hèn cũng không đổi, phú quý không hề dâm, không khi phụ già trẻ, mọi người đều thấy. Ta thật sự tìm nàng chỉ để hỏi một số việc, huynh nhất định phải tin ta!

Lý Hương Quân từ bên trong kiệu thò đầu ra nhìn một cái, lại hạ rèm xuống, xoay ngươi lại nói:
- Sư tỷ, lang quân nhà tỷ hình như đổi tính rồi, đối sử với tỷ thật có khuôn phép.

- Vậy sao?
Tiêu tiểu thư cười khẽ:
- Công phu chơi trò mồm mép, thiên hạ không ai bằng được chàng. Khi nào thật sự cắt đứt liên lạc với tiểu thư các nhà, mới thật là chân chính chuyển tính . Còn việc khác, nghe thì được, nhưng không được tin.

Lúc tiến vào thành sắc trời đã tối, trong thành đèn đuốc sáng tỏ, trà lâu tửu quán, rạp hát nhà thổ, khắp nơi ồn ào náo nhiệt. Lâm Vãn Vinh cũng không nghĩ đến, chỗ hôm qua mới cùng Ngưng Nhi và Xảo Xảo ăn vụng, hôm nay liền phải chính thức nghênh tiếp Thanh Tuyền vào ở, trong lòng thầm vui, vội gọi Đỗ Tu Nguyên phái người đi trước thông báo cho hai người Xảo Xảo, Lạc Ngưng biết tin.

Đi thẳng tới Hồ Đồng, Tiêu tiểu thư vén rèm lên nhìn qua. Nơi này danh môn đại trạch tụ tập , ngói vàng tường xanh, cây ngọc tường bạc, nơi nào cũng phồn hoa cao quý. Đôi mắt mỹ lệ của nàng rớm lệ, khẽ thở dài lẩm bẩm :
- Tân mộc chủng đường tiền, hoa khai dĩ thập niên (Cây mọc trước cửa nhà, hoa nở mười năm qua). Phong cảnh cầu Kim Ngọc này không thay đổi bao nhiêu.

Đi tới một trước một tòa nhà lớn, kiệu nhỏ hạ xuống, cửa lớn sơn son mở ra. Trên cánh cửa treo hai chiếc đèn lồng lớn, trên chiếc lồng lụa viết một chữ “Lâm” sáng rực rỡ. Trong đình viện sạch sẽ ngăn nắp, hạ nhân nha hoàn qua lại như thoi đưa, rất là bận rộn. Xảo Xảo và Lạc Ngưng sớm đã nghênh tiếp ở ngoài cửa. Thấy kiệu hạ xuống, vội vàng chạy lên.

- Xảo Xảo, Ngưng Nhi sao lại đi ra đây?
Lâm Vãn Vinh cười tiến lên đón, đang muốn nắm lấy bọn họ. Xảo Xảo và Lạc Ngưng tựa như không nhìn thấy hắn, trực tiếp vòng qua, tới thẳng trước kiệu, uyển chuyển thi lễ:
- Tiểu muội Xảo Xảo, Lạc Ngưng. Ra mắt tỷ tỷ.

Lâm đại nhân ngạc nhiên một hồi. Không phải chứ? Hai nha đầu này không lên nghênh tiếp lão công trước, ngược lại bái lạy Thanh Tuyền trước, đây là quy củ gì? Ta chính là chủ hộ cơ mà.

- Hai vị muội muội mau mau mời đứng lên!
Tiêu Thanh Tuyền từ trong kiệu đi ra, vội đỡ lấy người Lạc Ngưng và Xảo Xảo nâng dậy. Xảo Xảo và Lạc tiểu thư đều là lần đầu tiên gặp Tiêu Thanh Tuyền, chỉ thấy vị tiểu thư này mi như núi xa, mắt như nước mùa thu, da thịt trắng hơn tuyết, gò má nhuốm hồng, hai mắt có vết đỏ, thân mặc trang phục hoàng cung, ung dung cao quý, khí độ phi phàm, giống như tiên tử trong tranh, hai người vốn cũng là đại mỹ nhân nhất đẳng, nhưng ở trước mặt Tiêu Thanh Tuyền, cũng mất đi vài phần nhan sắc.

- Tỷ tỷ thật là đẹp.
Xảo Xảo nhìn ngây ra, thì thào nói:

Tiêu Thanh Tuyền nắm lấy tay nàng, nhoẻn miệng cười:
- Xảo Xảo muội muội, muội cũng kiều diễm như hoa vậy, thật không kém ta đâu.

Xảo Xảo vui sướng nói:
- Tiêu tỷ tỷ, sao tỷ lại biết tên của muội?

- Ta không chỉ biết muội, còn biết Lạc Ngưng muội muội nữa kia.
Tay kia của Tiêu Thanh Tuyền nắm lấy Lạc Ngưng có chút dè dặt, mỉm cười nói:
- Lạc tiểu thư tài năng vang danh gần xa, Xảo Xảo tinh minh đáng yêu, đều là nữ tử phi phàm. Nói ra, cũng đều là người cũ của Kim Lăng, các muội quen biết với Lâm lang còn trước cả ta, hôm nay phải là ta tới bái hội các muội mới đúng.

Lạc Ngưng vội nói:
- Tiêu tỷ tỷ không cần khách khí, từ Kim Lăng tới kinh thành, người đại ca nhớ tới nhất chính là tỷ. Vì chuyện này, chàng không ít lo lắng, được trời thương cảm, tỷ tỷ cuối cùng cũng bình yên trở về, tròn mộng tưởng của đại ca, Xảo Xảo và muội.

- Đúng vậy, đúng vậy.
Xảo Xảo thỏ thẻ:
- Khi ở Kim Lăng, đại ca vội lên kinh thành tìm tỷ, hôm nay xem như đã gặp được tỷ tỷ rồi.

- Ngày trước khi ở Kim Lăng, tục sự quấn lấy, chưa được gặp hai vị muội muội. May mắn hôm nay lại tương phùng ở kinh thành, mới trừ đi tiếc nuối trong lòng Thanh Tuyền.
Mắt Thanh tuyền hàm lệ, thành thực nói:
- Ta vì các nhiều nguyên nhân mà cùng Lâm lang mỗi người một phương, may mắn có hai vị muội muội chiếu cố Lâm lang ân cần tỉ mỉ, mới làm ta và Lâm lang có ngày gặp lại. Ân đức này, Thanh Tuyền không gì báo đáp, hai vị muội muội xin nhận của Thanh Tuyền một lạy.

Tiêu Thanh Tuyền uyển chuyển bái tạ, Xảo Xảo và Lạc Ngưng khinh hãi, vội vàng đỡ lấy nàng:
- Tỷ tỷ đừng làm thế, khiến bọn muội tổn thọ mất.

Khí chất phong độ của Tiêu Thanh Tuyền thiên hạ không ai có thể bì được, lại đầy nhún nhường, thư thái, bình dị thân thiết, hàn huyên vài câu, đã giao thiệp chu toàn với Xảo Xảo và Lạc Ngưng, hai người kia tự nhiên coi nàng là lớn, không chút ý bất bình nào. Bên kia ba nữ tử đàm luận vui vẻ, thân thiết với nhau, Lâm Vãn Vinh nhìn thấy vừa mừng vừa tủi, mấy tỷ muội các nàng thật đúng là tán chuyện tới cao hứng, nhưng ta tốt xấu gì cũng là chủ hộ, làm sao lại để ta hóng gió một bên chứ? Sự ôn nhu quyến rũ của Xảo Xảo và Ngưng Nhi ngày bình thường đi đâu mất rồi?

Ba nữ tử này mỗi người đều là tuyệt sắc nhân gian, hoặc cao quý, hoặc ôn nhu, hoặc quyến rũ, Đỗ Tu Nguyên nhìn thấy cực kỳ hâm mộ nói:
- Tướng quân thật là có phúc, ba vị phu nhân quốc sắc thiên hương, đối xử với tướng quân chân tình thắm thiết, thật là làm người đố kỵ.

- Hâm mộ cái gì?
Lâm Vãn Vinh ai oán than:
- Một hòa thượng thì đun nước uống, hai hòa thượng thì bê nước uống, ba hòa thượng không có nước mà uống. Đỗ đại ca, ta có khổ không nói ra được, ai có thể thảm hơn ta?

- A, thuộc hạ đột nhiên nhớ ra, Lý lão tướng quân phân phó quân vụ còn đang đợi thuộc hạ đi làm, mạt tướng cáo lui.
Thấy Lâm tướng quân thần sắc buồn bực, tựa hồ muốn kéo mình kể lể nỗi lòng, Đỗ Tu Nguyên vội lấy cớ chuồn mất.

- Tỷ tỷ, chúng ta mau vào nhà đi, xem xem lầu gác mà muội và Ngưng tỷ tỷ chuẩn bị cho tỷ, xem tỷ có vừa ý hay không?
Hàn huyên vài lời xong, Tiêu Thanh Tuyền đưa Lý Hương quân giới thiệu cho mọi người, thấy vị Tiêu tỷ tỷ này ngôn từ tự nhiên thân thiện, Xảo Xảo rất thích vừa nói vừa nắm lấy tay Lý Hương Quân và Tiêu tỷ tỷ vội vã kéo đi vào.


- Cẩn thận, thân thể tỷ tỷ …
Lạc Ngưng ngần ngừ một chút, nhỏ giọng nhắc.

Xảo Xảo ngẩn ra một chút, quay đầu lại nhìn Tiêu Thanh Tuyền, ánh mắt dừng ở bụng của nàng, chợt “ a” một tiếng, ngượng ngùng nói:
- Muội quá lỗ mãng rồi, thiếu chút nữa quên tỷ tỷ là người có mang.

Tiêu Thanh Tuyền trên mặt nóng lên từng cơn, vội cúi đầu xuống, khẽ nói:
- Muội muội, muội nghe ai nói ta đang có thai?

Lạc Ngưng yêu kiều cười nói:
- Là Từ tỷ tỷ nói đó. Thanh Tuyền tỷ tỷ, việc tỷ về nhà là do tỷ ấy tới trước thông tri cho bọn muội, còn kể chuyện đại ca và tỷ tỷ cho bọn muội. Từ tỷ tỷ thật nhiệt tình. Bận trước bận sau, bận rộn tới trước khi mọi người về, vừa rồi mới rời đi…. ấy, đại ca, mắt huynh làm sao vậy, trừng lên nhìn muội làm gì?

- A, không có gì, ta đếm sao ấy mà. Trên đời này rốt cuộc có bao nhiêu ngôi sao đây, ta tới tận bây giờ cũng không đếm rõ, Ngưng Nhi à, nàng và ta cùng đếm đi.
Lâm Vãn Vinh ngẩng đều nhìn trời, ánh mắt đảo qua lại. Cũng không biết lạc đi đâu rồi. Tiểu cô nương Lý Hương Quân cười hì hì:
- Lâm đại ca thật có hứng thú, sáng mai khi qua phủ chớ quên số sao, đếm rõ rồi nói lại cho muội biết.

Lâm Vãn Vinh hung tợn nói:
- Trên trời sao có ngàn ngàn vạn, chỉ so với tóc của ta ít hơn một cái, muội muốn hỏi rốt cuộc có bao nhiêu ngôi, đơn giản, đếm tóc của ta là biết liền.

- Lòng mang mầm quỷ !
Lý Hương Quân làm cái mặt quỳ, cười hì hì trốn sau lưng sư tỷ.

Tiêu tiểu thư thần sắc thản nhiên, gật đầu cười:
- Vị Từ tỷ tỷ này, đích xác là rất nhiệt tình. Ta và Lâm lang hôm nay ở trên núi cũng được nàng ta giúp không ít, sáng mai bảo Lâm lang tới cảm tạ vậy.

- Không đi, không đi, kiên quyết không đi!
Lâm Vãn Vinh vội xua tay, vẻ mặt lo lắng, Lạc Ngưng và Xảo Xảo nhìn thấy kỳ quái, Từ tỷ tỷ chẳng phải chàng không biết, làm sao lại không đi.

Tiêu Thanh Tuyền không để ý tới hắn, cười nói:
- Xảo Xảo, chúng ta mau đi vào thôi, mặc chàng ở bên ngoài tác quái.

Xảo Xảo cười khúc khích, gật đầu nói:
- Tỷ tỷ, chúng ta đi chậm chút, tỷ nói cho ta và Ngưng tỷ tỷ biết, mang thai em bé tư vị thế nào? Đại ca hôm qua còn nói, muốn làm Ngưng tỷ tỷ sinh em bé…

Lạc Ngưng mặt đỏ bừng nhéo nàng một cái:
- Nha đầu chết tiệt, trước mặt tỷ tỷ nói bậy bạ gì đó…

Xảo Xảo thè lưởi, sắc mặt đỏ lên, tựa hồ cũng nhớ tới việc phát sinh đêm qua trên tú lâu. Tiêu Thanh Tuyền cũng thẹn đỏ mặt, vội vàng kéo tay Xảo Xảo đi lên phía trước.

- Đại ca.
Lạc Ngưng tụt lại cuối cùng, len lén nắm lấy Lâm Vãn Vinh, trên mặt một tia đỏ bừng kiều diễm, nhỏ giọng nói:
- Huynh làm sao vậy? Sao vừa nhắc tới Từ tỷ tỷ sắc mặt của huynh liền trở lên không tốt? Chẳng lẽ huynh đối với tỷ ấy có thành kiến gì?”

Thành kiến? Có thể không có thành kiến sao? Nàng ta công khai khiêu chiến với Thanh Tuyền, muốn cướp đi lão công của Thanh Tuyền, may mắn lão công của nàng tâm như nước lắng, mới kháng cự được sự dụ hoặc của nàng ta, nếu không, bây giờ nàng cười không khép nổi rồi.

- Nào có thành kiến gì?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Từ tiểu thư cùng ta đi đến Sơn Đông, quan hệ rất tốt, cưỡi hai con ngựa, mặc hai chiếc khố, làm sao có thành kiến chứ?

- Cái gì mà cươi hai con ngựa, mặc hai cái khố, đây là quan hệ tốt sao?
Lạc Ngưng khóc cũng không được, cười cũng không được, trừng mắt nhìn hắn.

- Chẳng lẽ phải cưỡi cùng một ngựa, mặc cùng một cái khố, mới gọi là quan hệ tốt?
Lâm Vãn Vinh cười nói:

Lạc Ngưng khẽ gắt một tiếng, thẹn đỏ mặt, đánh lên người hắn, sãng giọng:
- Chớ cho rằng muội không biết tâm tư của huynh, khi ở Sơn Đông, huynh cùng Từ tỷ tỷ làm những gì? Huynh với tỷ ấy vừa hôn vừa sờ, cho rằng muội không biết, ưm , ưm ….

- Muội nhỏ giọng một chút!
Lâm Vãn Vinh che miệng của nàng, đầu toát mồ hôi lạnh, vội vàng nhìn phía trước, chỉ thấy Xảo Xảo và Thanh Tuyền nói nói cười cười, không hề lưu ý chỗ này, lúc này mới có chút yên lòng, gấp gáp giải thích:
- Đó đều là hiểu lầm, không phải là ta cố ý, ta đã giải thích với Từ tiểu thư rồi.

Ngưng Nhi cười hì hì:
- Té ra là đại ca sợ tỷ tỷ biết, cuối cùng cũng có người quản được huynh rồi.
Nàng nhìn đảo mắt nhìn quanh, chợt ghé vào bên tai Lâm Vãn Vinh thì thầm:
- Đại ca, cơ thể Từ tỷ tỷ thật sự rất tuyệt, Ngưng Nhi tự tay sờ qua rồi, huynh cũng biết đấy.

- Ngưng Nhi, làm người không thể quá hạ lưu, phải học chính khí giống ta.
Lâm Vãn Vinh mặt đầy chính khí khiển trách, trái tim lại đập loạn thình thịch, cơ thể Từ tiểu thư đúng là không cần phải nói ….a, không thể nghĩ lung tung, không thể không phải với Thanh Tuyền.

- Đáng ghét, huynh mới hạ lưu.
Lạc Ngưng mị nhan như tơ, yêu kiều thở một tiếng:
- Đại ca, huynh chớ sờ muội lúc này.

Lâm Vãn Vinh hậm hực thu hồi đại thủ, cười ha hả:
- Ngàn vạn lần chớ hiểu lầm, ta chỉ kiểm tra lòng cảnh giác của Ngưng Nhi một chút thôi, không ngờ rằng khu vực mẫn cảm của nàng nhạy bén như thế, ta sờ một cái nàng đã biết rồi.

Lạc Ngưng buồn cười nhìn hắn, lấy ra từ trong long ngực một phong thư đưa cho hắn:
- Cái này, cho huynh!

- Đây là cái gì? Ngưng Nhi, muốn viết thư tình cho ta, cũng không cần long trọng như vậy, trên giường kêu vài tiếng cho ta nghe là được rồi.
Lâm Vãn Vinh nói :

- Hạ lưu !
Ngưng Nhi cười hì hì:
- Huynh từ từ mà xem đi, Từ tỷ tỷ nói, muốn khiến huynh đêm nay ngủ không yên …
Khiến ta ngủ không yên? Khoa trương như vậy ư? Thậm chí là nàng có cởi sạch đứng trước mặt ta thì ta vẫn ngủ như thường. Lâm Vãn Vinh cười ha hả, mở phong thư kia ra, mùi hương thoang thoảng ập đến, mấy lá thư trắng như tuyết rọi vào mắt. Mở thư ra chẳng ngờ lại là mấy bức tranh nhỏ.

Trên bức thứ nhất là ở một cái miếu đổ nát, một vị tiểu thư mặt đỏ bừng, trốn sau tường đổ vừa bối rối lại vừa khẩn trương lộ đầu ra, một bóng nam tử trốn sau xà cửa, mặt mày lấm lét nhìn vào bên trong. Bức thứ hai là trong một gian khuê phòng tinh mỹ, bình phong lưu ly, ánh đèn mông lung ấm nồng. Một vị tiểu thư lộ nửa bầu ngực, áo lót thấp thoáng, ánh mắt vô cùng kinh hoàng, một nam tử khác, hai tay phủ lên trước ngực vị tiểu thư chậm rãi khẽ xoa nắn, giống như rất hưởng thụ. Bức tranh thứ ba lại là một mặt hồ sóng nước mênh mông, một nam nhân hân hoan nhảy nhót như chim sẻ, hôn lên mặt vị tiểu thư bên cạnh. Bức tranh thứ ba này, khuôn mặt nữ tử vẽ không rõ lắm, nếu không phải là người có lòng, tuyệt không nhìn ra là ai. Ngược lại nam tử kia đại khái lộ ra dáng vẻ, mặt mày lấm lét, đầy dâm đãng, vẽ rất chân thật, ngay cả khẻ mù cũng nhìn ra đó là ai.

Lạc Ngưng đứng ở bên cạnh hắn xem trộm, Lâm Vãn Vinh vội vàng che đi, cười nói:
- Bức tranh liên hoàn này là ai vẽ? Có lẽ trẻ con không nên xem.

Lạc Ngưng lườm hắn, che miệng cười:
- Đại ca, nhân vật trên bức tranh này là ai, sao lại vô sỉ như thế? Chiếm hết tiện nghi nữ tử nhà người ta!

- Có chiếm tiện nghi sao?
Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị nói:
- Vị công tử trên tranh trông anh tuấn giống ta, ta thấy như là vị tiểu thư kia muốn chiếm tiện nghi của công tử ấy đó thì có. Ngưng Nhi, nàng nói đúng hay không?

Lạc tiểu thư nhịn cười nói:
- Ngưng Nhi là người bên ngoài, rốt cuộc là ai muốn chiếm tiện nghi của ai, muội cũng không biết. Tuy nhiên có một câu tục ngữ, một tay gõ không kêu, không chừng là hai người này đều chiếm tiện nghi của nhau, đại ca, huynh nói có phải hay không?

- Đúng là nhìn thấu suốt!
Lâm Vãn Vinh tỏ vẻ bội phục giơ ngón tay cái lên, lại nhìn lướt qua bốn phía. Thấy Thanh Tuyền và Xảo Xảo đã đi vào góc khuất, liền cười hì hì:
- Bất quá, chỉ bằng vào mấy bức tranh liên hoàn mang chút khiêu dâm này mà muốn làm ta đêm nay ngủ không ngon sao? Ngưng Nhi, Từ tỷ tỷ của nàng cũng quá coi thường ta đó.

Ngưng Nhi khẽ gật đầu:
- Từ tỷ tỷ nói như thế, muội cũng không biết vì sao. Nhưng hôm nay khi từ tỷ tỷ đến, đưa cho muội và Xảo Xảo mỗi người một phong thư, phong thư của muội thì chuyển cho huynh, phong thư kia của Xảo Xảo, muội cũng không rõ, hình như là muốn chuyển cho Thanh Tuyền tỷ tỷ. Hai phong thư này dày mỏng giống nhau, không biết thứ bên trong có giống nhau hay không?

- Cái gì?
Đầu Lâm đại nhân nổ bùng, mông xịt khói cuống cuồng lao tới phía trước, vừa qua góc rẽ, liền thấy trong tay Tiêu tiểu thư cầm mấy cuốn giấy, đang cẩn thận xem xét, nàng càng xem sắc mặt càng đỏ, nước mắt long lanh, như muốn trào ra.

Mồ hôi lạnh trên trán Lâm Vãn Vinh tức thì chảy xuống ròng ròng: "Con bà nó chứ! Chiêu này của Từ Chỉ Tình thật quá ác độc, thế này hoàn toàn là muốn lấy mạng ta rồi, lần này thôi xong, lão tử cho dù nhảy xuống Hoàng Hà cũng tẩy không sạch nữa."

- Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Từ tỷ tỷ viết những gì trên thư?
Xảo Xảo không biết nội dung, vội vàng hỏi khẽ :

Tiêu tiểu thư thu hồi cuộn thư kia, khẽ thở dài, lắc đầu:
- Không có gì, chỉ là viết chút việc vặt. Xảo Xảo, chúng ta vừa xong nói tới đâu rồi?

- À, nói tới dẫn tỷ tỷ đi xem khuê phòng mà muội và Ngưng tỷ tỷ chuẩn bị cho tỷ.
Xảo Xảo kéo tay Tiêu Thanh Tuyền, vui vẻ nói:
- Tỷ tỷ, chúng ta đi mau.

- Ta cũng đi, ta cũng đi!
Lâm Vãn Vinh vội vàng tiến tới gần, cười nịnh:
- Thanh Tuyền, nàng chớ tin lời Từ tiểu thư, nàng ta gần đây có người thân tới thăm, cho nên có chút không bình thường, nàng đừng để trong lòng. Ta cùng nàng lên lầu nhé, trên lầu ta rất quen thuộc.

Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu thở dài:
- Thiếp ngược lại thấy điều Từ tiểu thư nói chưa chắc đều là lời nói dối, việc liên quan đến danh tiết của nữ tử, Từ tiểu thư lại là kỳ nữ tử nổi danh ở đời, làm sao có thể lấy danh dự của mình ra đùa được.

Lại là danh tiết với lại danh dự, phong thư mà Thanh Tuyền thấy, hẳn là giống như của mình, Lâm Vãn Vinh căm tức, nếu không phải Thanh Tuyền còn ở trước mặt, nhất định phải tới Từ gia ở cách vách để hỏi tới cùng.

Lý Hương Quân cười hì hì nhìn Lâm Vãn Vinh:
- Lâm đại ca, huynh với Từ tiểu thư qua lại bao nhiêu lần rồi, còn muốn lừa dối sư tỷ của muội sao? Nam nhân thiên hạ này, quả thực không có một ai tốt.

Nàng nói tới câu sau thì giợng cũng phẫn nộ, bất bình vì sư tỷ của mình.

"Thấy ngươi còn chưa phát dục hoàn toàn, ta nhịn đấy!" Lâm Vãn Vinh cười khan giả vờ như không nghe thấy lời của cô bé, bây giờ cũng không thể đi tìm Từ Chỉ Tình để hỏi, nếu không càng trúng suy tính của nàng ta. Tiêu tiểu thư dẫn Lý Hương Quân cùng Xảo Xảo lên lầu, ba nữ tử ở trên lầu cười đùa, Lâm Vãn Vinh ở dưới lầu ngẩn ra hồi lâu, không biết phải làm sao cho phải.

- Đại ca, đại ca...
Lạc Ngưng cười khẽ cắt đứt sự trầm tư của hắn:
- Tỷ tỷ và Xảo Xảo lên lầu rồi, chúng ta cũng lên xem đi.

Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng, nhăn nhó nói:
- Ngưng Nhi, nàng nói xem, Từ tiểu thư nàng ấy rốt cuộc là muốn làm gì? Ta gần đây đâu có trêu ghẹo nàng ta!

Lạc Ngưng phì cười, lườm hắn một cái:
- Đã đem Tử tỷ tỷ của người ta khi phụ thành như vậy rồi, sao còn biến thành oan khuất cho chàng vậy? Tính tình của Từ tỷ tỷ muội rất rõ, tỷ ấy tính cách cương quyết, dù khó khăn trăm lần cũng không khuất phục, chỉ cần là việc tỷ ấy muốn làm, thì nhất định sẽ kiên trì tới cùng, không đạt được mục đích, thề không dừng lại.

- Điều này không hay lắm đâu, nàng ta muốn bá chiếm ta sao, chúng ta làm thế nào bây giờ ?
Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn bực, mặc dù biết rõ việc này không thể làm, làm thì sẽ không phải với Thanh Tuyền, nhưng nam nhân trời sinh ti tiện, miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một kiểu.

- Bá chiếm cái gì chứ?
Lạc Ngưng cho hắn một quyền:
- Từ tỷ tỷ không phải là dạng người đó. Khi muội còn nhỏ cầu học ở kinh thành, từ đầu tới cuối là tỷ ấy chiếu cố cho muội, tỷ ấy xinh đẹp, học vấn lại tốt, tầm nhìn cao xa. Lúc đó muội nghĩ, rốt cuộc là người thế nào mới xứng với Từ tỷ tỷ đây?

Nàng lặng lẽ thở dài, trong mắt đầy vẻ ai oán:
- Nào đâu ngờ việc tới tức khắc, người tỷ ấy thích lại là phu quân của muội, đại ca, nếu huynh là muội, huynh sẽ làm như thế nào đây?

- Thích ta? Làm sao có thể chứ? Nàng ta lại không bộc bạch với ta, nàng phải biết, ta luôn ở dạng bị động, chủ động xuất kích không phải là sở trường của ta.
Khóe mắt Lâm Vãn Vinh nheo lại, hắc hắc cười gian, có bao nhiêu ti tiện thì hiện hết cả lên trên mặt bấy nhiêu.

Lạc Ngưng trừng mắt nhìn hắn:
- Có được tiện nghi lại còn vờ tử tế. Chuyện Từ tỷ tỷ và huynh, không ai hiểu rõ hơn muội. Khi ở Kim Lăng, câu đối tuyệt vời trên ‘Thực Vi Tiên’ của huynh, chính là Từ tỷ tỷ đối được, ngờ đâu huynh lại làm ra hai câu đối liền một lúc, so với Từ tỷ tỷ còn hơn mấy phần. Muội đã đưa câu đối kia của huynh viết chuyển đến kinh thành, hơn nữa Từ tiên sinh lại coi trọng huynh như thế, Từ tỷ tỷ dù miệng không nói, nhưng trong lòng đại khái đã để ý tới huynh rồi.

- Không thể nào, ta làm sao một chút cảm giác cũng không có chứ?
Lâm Vãn Vinh mặt mày hí hửng:

- Muội thấy là huynh có quá nhiều nữ tử yêu thương nhung nhớ rồi, nên mới mất đi cảm giác.
Giọng Lạc Ngưng chua chua:
- Huynh cũng không thử nghĩ xem, Từ tỷ tỷ là thân nữ nhi, cùng đồng hành với huynh, xa xôi ngàn dặm chạy tới Sơn Đông, đổi một người bình thường, tỷ ấy có yên tâm không? Huynh ở trong phòng của muội, thừa dịp đục nước béo cò khinh bạc người ta, trên hồ Vi Sơn vừa ôm vừa hôn, nếu chẳng phải tỷ ấy trong lòng có huynh, sao bỏ qua cho huynh chứ?

- Hiểu lầm, đó đều là hiểu lầm.
Lâm Vãn Vinh vội nói:
- Trừ lần đó ra, ta thật sự chưa làm gì cả.

Lạc Ngưng vừa bực mình vừa buồn cười, trừng mắt nhìn hắn:
- Việc có thể làm đều cho huynh làm rồi, huynh còn muốn những gì? Từ tỷ tỷ tuy trên danh nghĩa là quả phụ, nhưng thực tế là một nữ nhân thanh thanh bạch bạch, ngay cả tay cũng chưa để người ta nắm, huynh ngoại trừ chưa cùng tỷ ấy, chưa cùng tỷ ấy …

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Ngưng đỏ rực, lườm hắn:
- Thứ khác đều làm cả rồi, huynh còn muốn thế nào nữa?

- Không thể nói thế này được, Ngưng Nhi à.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười dâm:
- Từ Chỉ Tình tuy đúng là nữ nhân thanh bạch, nhưng ta đây cũng là thân nam nhi thuần khiết, ta ôm nàng ta, nàng ta cũng quắp lấy ta, ta hôn nàng ta, nàng ta cũng hôn lại ta, giống như đêm qua ta cùng nàng hoan lạc vậy …. Hắc hắc, nàng hưởng thụ, ta cũng vui vẻ, đó là hành vi chung của hai phía, không thể đem nợ của Từ tiểu thư dồn lên đầu một mình ta.

Lạc Ngưng nghe thế mặt xấu hổ lắm,nhéo mạnh lên tay hắn, hờn dỗi:
- Cái gì mà nàng hưởng thụ ta vui vẻ, toàn tìm những lý lẽ lệch lạc ra nói lung tung.

Nàng hậm hực vài câu, mặt hiện lên chút ảm đạm, nói nhỏ:
- Tiêu tiểu thư không cần phải nói nữa, huynh và tỷ ấy kết duyên trước, lại là người như tiên trên trời, muội kính tỷ ấy cùng là nên làm. Từ tỷ tỷ là thầy tốt bạn hiền của muội, muội tôn kính tỷ ấy, trân trọng tỷ ấy, nếu có thể để tỷ ấy cùng chúng ta cả đời cả kiếp ở cùng nhau, trong lòng muội cũng vui. Xảo Xảo là bạn thân nhất của muội, ôn nhu đáng yêu, hơn nữa là tỷ muội trong khuê phòng của muội, muội chấp nhận cùng Xảo Xảo hầu hạ huynh. Nhưng nếu đổi lại là một người khác, muội không dễ nói chuyện như vậy đâu, ai dám tới cướp tướng công của muội, huynh bảo nàng ta thử xem ...

Tú mi của Lạc Ngưng nhướng lên, chống eo nhếch môi:
- Lạc Ngưng muội cũng không phải dễ chơi đâu!

Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi hột, Ngưng Nhi tựa hồ trong lời có ý, nghe thế nào giống như nhằm là vào Đại tiểu thư, hai người bọn họ từ khi ở Kim Lăng đã không hợp nhau, tới kinh thành cũng không ở cùng, chẳng trách nàng không muốn ở lại Tiêu gia. Bây giờ chuyện Thanh Tuyền và Từ Chỉ Tình cũng không ổn, bên này Ngưng Nhi lại gây chuyện cùng Đại tiểu thư, làm nam nhân, sao lại khó như vậy chứ?

Khi theo Lạc Ngưng lên lầu, thấy Thanh Tuyền níu lấy Xảo Xảo, hai người đang nói chuyện riêng. Căn lầu trúc này trang trí giản dị điển nhã, qua sự sắp xếp của Xảo Xảo và Lạc Ngưng, càng thấy ấm áp. Màn phấn trướng ngọc, chăn gấm giường ngà, trên bản đặt hai cây nến đỏ lớn, lửa lay động theo gió, khiến người cảm thấy ấm cúng.

- Đại ca.
Thấy Lâm Vãn Vinh đi lên, Xảo Xảo vui mừng kéo tay hắn, duyên dáng cười:
- Sau này đây chính là khuê phòng của tỷ tỷ, hài nhi đầu tiên của Lâm gia chúng ta sẽ sinh ra ở đây, tỷ tỷ, tỷ thích không?

Tiêu Thanh Tuyền cảm động, nhìn qua bốn phía, nhẹ nhàng đáp:
- Ấm áp điển nhã, ta rất thích. Xảo Xảo, Ngưng Nhi muội muội, phiền các muội nhọc công rồi.

Lạc Ngưng vội vàng níu lấy tay nàng:
- Tỷ tỷ nói gì thế, chúng ta là người một nhà, còn khách khí thế sao! Tỷ tỷ có thai, đây chính là thai đầu tiên của Lâm gia chúng ta, không thể coi thường. Tỷ tỷ có việc gì cứ thoải mái phân phó muội và Xảo Xảo, tỷ ngàn vạn lần không nên đụng chân đụng tay nhiều.

- Đúng, đúng.
Lâm Vãn Vinh vội gật đầu:
- Thanh Tuyền, có việc gì trực tiếp phân phó ta là được rồi. Trừ việc không thể làm, còn lại ta đều làm hết.

Tiêu tiểu thư lườm hắn, cười nói:
- Nào có nghiêm trong như mọi người nói, ta tự thủa nhỏ đã luyện tập võ nghệ, chút việc nhỏ không cần nói, mọi người đừng chiều hư ta.

Mấy người quây quần bên nhau, giống như cuộc sống gia đình hàng ngày, chủ đề xoay quanh Lâm gia trưởng đinh trong bụng Thanh Tuyền, không khí náo nhiệt ấm áp, đúng cảm giác của một gia đình. Thanh Tuyền cao quý, Xảo Xảo hiền hòa, Ngưng Nhi quyến rũ, nhìn ba khuôn mặt như hoa như ngọc trước mắt, Lâm Vãn Vinh thở một hơi hài lòng, có mấy lão bà này, cả đời còn cầu gì nữa chứ.

Nói chuyện được một lát, Lạc Ngưng đứng dậy ân cần nói:
- Tỷ tỷ, hôm nay nhiều việc, chắc tỷ cũng mệt rồi, tốt hơn nên nghỉ sớm chút đi. Đại ca, huynh và tỷ tỷ chia cách lâu ngày, bồi tiếp tỷ tỷ tâm sự chu đáo nhé.

Tiêu Thanh Tuyển liền đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn Lâm Vãn Vinh, cúi đầu khẽ “ừ” một tiếng. Khi tiễn hai nàng xuống lầu, Ngưng Nhi đột nhiên ôm lấy cánh thay hắn, hầm hừ:
- Đại ca, có Thanh Tuyền tỷ tỷ rồi, nhưng huynh không được bỏ bê Ngưng Nhi đâu đấy.

- Sao có thể thế chứ?
Lâm Vãn Vinh mỗi bên ôm một người, hôn lên mặt Xảo Xảo một cái, lại hôn lên má Ngưng Nhi, xoa nắn mông hai người, cười đùa:
- Bản lĩnh của ta hai nàng còn không hiểu rõ sao? Người mới cười vào phòng, người cũ đợi trên giường, bảo bối nhỏ của ta, cô bé ngoan của ta nghe lời hiểu chuyện như vậy, đại ca nhất định đối xử các nàng thật tốt, làm các nàng làm nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ.

Xảo Xảo gật đầu, chợt mặt thẹn đỏ, âm thanh như muỗi kêu:
- Đại ca, muội, muội cũng muốn …

- Nàng cũng muốn? Thế này đi, các nàng tắm sạch sẽ, đợi Thanh Tuyền ngủ rồi, ta tới tìm các nàng, làm các nàng thật thỏa mãn …
Lâm Vãn vinh cười dâm liên tục:

Xảo Xảo mặt đỏ lựng, hờn trách:
- Đại ca, huynh xấu chết đi được, người ta không phải nói cái này …

- A, nàng muốn đổi trò mới.
Lâm Vãn Vinh gật gù:
- Không cần vội, động huyền tử tam thập lục tán thủ của đại ca đã luyện thành, đảm bảo biến cả trăm trò, muốn thế nào sẽ thỏa mãn thế đó.

- Đáng ghét, người ta không phải muốn cái đó!
Thấy hắn miệng đầy lời dâm uế, Xảo Xảo thẹn tới mực nói không ra lời, thụi lên ngực hắn. Lạc Ngưng khúc khích cười duyên:
- Đại ca tốt của muội, tiểu nha đầu này muốn làm mẹ đấy, huynh làm chút việc thiện, ban cho muội ấy mưa móc đi.

- Ngưng Nhi tỷ tỷ…
Xảo Xảo ngượng tới mức không biết lấy gì che mặt, nũng nịu một tiếng, vùi đầu vào lòng đại ca, Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Hóa ra như vậy, mưa móc thì lão công nàng nhiều lắm, tưới mười lần mưa xuân cũng không sao, mấy hôm nữa chọn một ngày tốt, chúng ta liền thoải mái chế tạo con cháu cho Lâm gia.

Xảo Xảo không dám ngẩng đầu lên, nghe Ngưng Nhi cười giòn tan, Lâm Vãm Vinh bóp lên mông nàng, lấy làm lạ hỏi:
- Ngưng Nhi, nàng không muốn làm mẹ sao, sao không mở miệng với lão công?

Lạc Ngưng toàn thân nóng lên, nhũng người ra dựa vào người hắn, bàn tay nhỏ vuốt ve người hắn, bên tai hơn thở như lan, êm ái nói:
- Tướng công, chàng đêm qua ban vào người Ngưng Nhi rồi!

- Ban thì ban rồi.
Lâm Vãn Vinh nghi hoặc:
- Nhưng ta làm sao nhớ rất rõ là ban sai chỗ thì phải!

- A.
Lạc Ngưng mặt như lửa thiêu, môi đỏ mỏng hé ra, rất là mê người. Tay nhỏ của nàng che trên môi Lâm Vãn Vinh, vừa xấu lại hổ tức giận:
- Không cho nói, đồ xấu xa huynh.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Hảo Ngưng Nhi, không cần sợ, nàng quên tán thủ lão công tu luyện sao, đó chính là một môn công phu cao thâm, lại còn mới mẻ nữa. Khẩu hiệu của chúng ta là, buông thả một chút, lại buông thả chút nữa, khai sáng thời đại giải trí mới.

Xảo Xảo nói:
- Đại ca, cái khẩu hiệu này là chuyên dùng cho Ngưng tỷ tỷ, không quá mấy ngày nữa, ngay cả Thanh Tuyền tỷ tỷ cũng biết Ngưng Nhi săn sóc tương công mình cỡ nào.

- Con bé chết bầm kia!
Lạc Ngưng mặt đỏ tới tai, khẽ thoi lên người nàng một cái, Xảo Xảo khanh khách lại nhào vào lòng đại ca. Lạc Ngưng tai phát sốt, dựa vào một bên của hắn, ngọc chỉ xinh xinh vẽ một vòng trên ngực hắn, nhẹ nhàng nói:
- Đại ca, tỷ tỷ và Xảo Xảo đều làm mẹ rồi, nếu Ngưng Nhi cũng giống bọn họ, thì không ai bồi tiếp huynh nữa, ư…

Lâm Vãn Vinh cười lớn, lại bóp mông nàng một cái rồi mới vui vẻ lên lầu. Tiến vào sương phòng, thấy hai người Tiêu Thanh Tuyền và Lý Hương Quân đang thu dọn quần áo, thấy hắn trở lại, Tiêu tiểu thư mặt như lá phong đỏ, vội cúi đầu xuống.

- A, tiểu sư muội, hôm nay bận rộn cả ngày rồi, trời không còn sớm nữa, muội cũng sớm nghỉ ngơi chút đi.
Lâm Vãn Vinh cươi ha hả, “ quan tâm” nói:

- Lời này phải là muội nói với huynh mới đúng.
Lý Hương Quân cười giảo hoạt:
- Muội từ nhỏ ở cùng với sư tỷ, phải đi chính là huynh đó.

Con bé quái quỷ, ta muốn cùng sư tỷ ngươi ngủ, ngươi chớ làm lỡ cảnh đẹp giờ tốt của ta. Thấy tiểu nha đầu kia chẳng có vẻ khẩn trương, Lâm đại nhân lòng như lửa đốt, hận không thể lao đến quát vào mặt nàng.

- Điều này, tiểu muội muội, lúc này khác lúc khác. Lúc trước muội còn nhỏ, hiện giờ không giống nữa, muội lớn rồi, sư tỷ của muội cũng có lão công, mọi người không thể ở cùng nhau nữa, nếu không …

- Nếu không sẽ thế nào?
Lý Hương Quân cười hì hì hỏi.

- Nếu không... nếu không …
Uổng cho Lâm đại nhân miệng lươi lanh lợi, đối diện với tiểu nha đầu mười ba mười bốn tuổi lại không nói được, chỉ đành tức giận nói:
- Nếu không mắt sẽ mọc hột cườm đấy.

Tiêu Thanh Tuyền nghe thấy không nhịn nổi cười, kéo tay hắn cười bảo:
- Đã là người sắp làm cha rồi, sao còn vô lại như thế.

Nàng nhìn tiểu cô nương dịu dàng nói:
- Sư muội, thời gian không còn sớm nữa, muội cũng nghỉ sớm đi.

Lý Hương Quân vành mắt đỏ lên, nước mắt như muốn ứa ra:
- Sư tỷ, tỷ không cần muội nữa sao?

Thấy bộ dạng nàng đau khổ đáng thương, Lâm Vãn Vinh toàn thân run lên, không phải chứ, tiểu nha đầu này chẳng lẽ là cái thứ đó? Bệnh này khó chữa rồi. Có điều nói đi cũng phải nói lại, bà cả của ta trông xinh đẹp như tiên trên trời, nam nữ cùng thích nàng cũng chẳng có gì lạ.

Tiêu tiểu thư vội lắc đầu:
- Tiểu sư muội đừng nên hiểu lầm, ngu tỷ chỉ lo muội mệt, nên bảo muội nghỉ sớm một chút mà thôi.

- Sư tỷ, muội muốn ở chung một phòng với tỷ, từ nhỏ tới lớn, muội đều ngủ cùng tỷ, tỷ không thể vứt bỏ muội.
Lý Hương Quân nước mắt lưng tròng:

- Điều này …
Tiêu Thanh Tuyền mặt phát sốt, chẳng biết giải thích thế nào. Chẳng lẽ phải nói với sư muội, ta lấy phu quân rồi, muốn cùng chung chăn gối với chàng, không thể bồi tiếp muội? sao có thể mở miệng như vậy được chứ? Nàng vội nhìn Lâm Vãn Vinh cầu cứu.

Việc này Lâm Vãn Vinh cũng là lần đầu gặp phải, chẳng có kinh nghiệm gì, thấy thần sắc không lúng túng của Thanh Tuyền, hắn cười khan:
- Tiểu muội muội, muội tuổi còn nhỏ, có chút chuyện muội còn chưa rõ lắm, đợi sau này muội lớn lên sẽ hiểu. Trên thế giới này, có rất nhiều việc không thể làm. Ví như, kiến không thể kết hôn với voi, rùa không nên chạy thi với thỏ, tỷ phu không thể ôm tiểu di tử ngủ…

Tiêu Thanh Tuyền cười, đây toàn là đạo lý đâu đâu, nói ra chỉ để lừa gạt trẻ nhỏ. Lý Hương Quân quét mắt nhìn hắn, khinh thường nói:
- Nam nhân thối. Cho rằng ta không biết tâm tư của ngươi sao, ngươi muốn làm gì, có bản lĩnh cứ nói thẳng ra.

Tiêu tiểu thư ngượng ngùng cúi đầu xuống, không dám lên tiếng. Thấy thần sắc của sư tỷ, Lý Hương Quân càng thêm tức giận:
- Không dám nói? Thứ nam nhân không có bản lĩnh.

Ái cha, ngay cả tiểu hài tử cũng cứng đầu như thế, con bà nó, khinh ta quá đáng, Lâm Tam ta có sợ ai. Lâm Vãn Vinh cực kỳ tức giận, cười lớn nói:
- Ta muốn ngủ với sư tỷ của muội … không phải là ta không dám nói, mà là sợ nói ra muội không tiếp thụ được thôi.

- Cái gì, ngươi nói cái gì?
Lý Hương quân nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay rít lên:

- Ta muốn ngủ cùng với sư tỷ của muội, lão bà của ta!
Lâm Vãn Vinh nghiêm trang nói:
- Đây là điều thiên kinh địa nghĩa, thiên lôi cũng chẳng dám đánh ! Muội có nghi vấn gì sao?

- Chàng thật vô lại.
Tiêu tiểu thư vội vàng kéo hắn, khuôn mặt nóng lên từng trận. Cũng không biết sao, nghe hắn nói như vậy, trong lòng lại không có cảm giác bài xích, ngược lại có một loại tư vị ấm áp tràn ngập cõi lòng.

Lý Hương Quân ngây ngây ngốc ngốc, đột nhiên “ oa” một tiếng khóc rống lên, nước mắt như nước lũ. Tiêu Thanh Tuyền cả kinh, vội nắm lấy tiểu cô nương:
- Sư muội, muội làm sao vậy?

- Sư tỷ, tỷ không cần muội nữa ư?
Lý Hương Quân nước mắt rơi như mưa, vùi vào trong lòng Tiêu Thanh Tuyền khóc lớn.

Tiêu Thanh Tuyền cũng không biết phải làm như thế nào cho phải, chỉ đành ôm nàng nhỏ giọng an ủi. Lâm Vãn Vinh mắt trố ra, khó khăn lắm mới tìm được lão bà của ta, lão tử còn chưa kịp ôm ấp đã bị tiểu quỷ ngươi cướp đi, còn có lẽ trời nữa không?

Tiểu cô nương kia cứ khóc, khóc mãi, tiếng nghẹn ngào dần dần chậm lại, rồi ngủ vùi trong lòng Tiêu Thanh Tuyền.

- Lâm lang, chàng qua đây!
Tiêu Thanh Tuyền chậm rãi đặt Lý Hương Quân ở trên giường, khẽ vẫy tay gọi hắn.

Lâm Vãn Vinh bước nhanh tới, Tiêu Thanh Tuyền mặt đầy vẻ xin lỗi, dựa người vào lòng hắn, dịu dàng nói:
- Lâm lang, làm khổ chàng rồi.

Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Chẳng còn cách nào, ai bảo đây là sư muội của nàng, ân nhân của chúng ta. Cũng được, coi như ta nhận một khuê nữ đi, mặc dù tuổi nó có lớn một chút.

Tiêu Thanh Tuyền phì cười, điểm tay lên trán hắn:
- Con người chàng, nói chuyện không có đạo lý.

Trong mắt nàng đầy vẻ ngọt ngào, giọng êm ái:
- Không may thiếp lại thích cái vô lý của chàng. A, chàng muốn làm gì?

Lâm Vãn Vinh bế ngang người nàng, cười hắc hắc:
- Tiểu nha đầu này chiếm giường của chúng ta, chúng ta không biết chiếm của nó sao? Hoán đổi một chút mà thôi, ta đâu có sợ cô nhóc này.
<< Chương 184 | Chương 186 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 681

Return to top