- Lâm Tam, Lâm Tam...
Bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ, giọng người con gái lo lắng, Tiêu Thanh Tuyền khẽ biến sắc, vội kéo Lâm Vãn Vinh về phía sau mình. Thấy Thanh Tuyền bảo vệ mình như vậy, Lâm Vãn Vinh trong lòng cảm động, kéo cánh tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng nói:
- Đừng lo lắng, là bằng hữu của ta.
- Bằng hữu của chàng?
Thanh Tuyền thở dài:
- Chàng lên núi đã vất vả lắm, sao còn dẫn theo người khác chịu khổ cùng, huống hồ lại là một nữ nhân.
Bảo cô ta không đi còn khó gấp trăm lần việc bảo cô ta đến đây, Lâm Vãn Vinh cười, vỗ nhẹ tay nàng:
- Đừng lo, vị này cũng không phải người xa lạ gì, chờ ta giới thiệu cho các nàng làm quen. Từ tiểu thư, ta ở đây…
Từ Chỉ Tình sắc mặt lo lắng, liền bước vội theo tiếng gọi mà tới, mới nhìn đã thấy Lâm Tam đang đứng cạnh một nữ tử mặc y phục hoàng cung, da trắng môi hồng, dung nhan tuyệt lệ, khí chất điềm tĩnh cao nhã, mái tóc thướt tha trong gió tựa mây bay, giống như tiên nữ lạc xuống trần gian, khiến người khác trông thấy phải tự ti mặc cảm.
Từ Chỉ Tình nhìn đến ngẩn ngơ, người con gái đẹp tuyệt này lại là thê tử của Lâm Tam sao? Nàng ta dù tự phụ dung nhan tài học hơn người, nhưng ở trước mặt một cô gái cao quý như tiên, lại nảy sinh vài phần cảm giác tự thẹn không bằng.
- Vị này là Từ tiểu thư sao?
Tiếu Thanh Tuyền giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh mỉm cười, khí chất ung dung hào phóng, thật khiến trăm hoa ghen tị:
- Ta và Lâm lang hôm nay vừa mới gặp mặt, nhất thời vô lễ, nếu có chậm trễ mong rằng tỷ tỷ bỏ qua.
Một tiếng “Lâm lang” kêu lên khiến cho Lâm Vãn Vinh tâm hoa nở rộ, hắn ngứa ngáy trong lòng, vội dày mặt cười bảo:
- Thanh Tuyền nàng nói gì vậy, mọi người đều là người nhà, không cần phải khách khí như thế, vị Từ Tiểu thư này chính là thiên kim của thiên hạ đệ nhất học sỹ Từ Vị tiên sinh, học vấn, kiến thức không hề kém Từ tiên sinh.
Tiếu Thanh Tuyền đưa đôi mắt đẹp nhìn hắn, lại quay sang mỉm cười với Từ Chỉ Tình:
- Thì ra tỷ tỷ là con gái của Văn Trường tiên sinh, là đệ nhất kỳ nữ của Đại Hoa ta, tiểu muội ngưỡng mộ đại danh đã lâu, nếu không phải còn bận rộn nhiều việc thì đã sớm cùng tỷ tỷ kết giao rồi.
Khó trách sao Lâm Tam lại lo lắng tìm Tiêu Thanh Tuyền, vị cô nương này dung nhan khí chất thiên hạ có một không hai, ta tuyệt không bằng nàng ta. Từ Chỉ Tình trong lòng thở dài, liền nhẹ nhàng tiến lên ôn nhu nói:
- Tiêu tiểu thư khách khí quá, Chỉ Tình chỉ là một nữ lưu bình thường, đâu phải kỳ nữ gì. Tiểu thư là tiên nữ hoá thành người, khí chất ung dung, tựa như đoá hoa sen trắng sạch bụi trần khiến ta tự thẹn không bằng. Lâm Tam, Tiêu tiểu thư như tiên nữ trên trời, nếu ngươi phụ nàng, nhất định trời đất không dung.
Nói thừa, lão bà của ta, mẹ của con ta, ta có thể không yêu thương nàng sao? Ánh mắt của Từ Chỉ Tình đối với Thanh Tuyền cũng phải có phần ngưỡng mộ. Mị lực của Thanh Tuyền quả nhiên nam nữ đều không cưỡng lại được. Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay Thanh Tuyền cười nói:
- Điểm này cô có thể yên tâm, ưu điểm của ta chính là yêu thương lão bà.
Tiếu Thanh Tuyền khuôn mặt ửng hồng, ôn nhu cất tiếng:
- Chớ nói lung tung, khiến Từ tỷ tỷ chê cười. Tỷ tỷ, Lâm lang trời sinh tính tình như vậy, mong tỷ tỷ chớ khinh bạc hắn.
Cái này gọi là khinh bạc sao? Chuyện đáng là “khinh bạc”, Lâm lang của cô chẳng biết đã làm bao nhiêu lần rồi?! Từ Chỉ Tình sâu kín thờ dài không nói gì. Lâm Vãn Vinh lại lên tiếng:
- Từ tiểu thư, vừa rồi cô gọi ta, có phải đã xảy ra chuyện gì?
Từ Chỉ Tình “a” một tiếng, quýnh lên vội đáp:
- Vừa rồi ta ở bên ngoài, thấy có người đi về hướng này, cũng không biết có chuyện gì quan trọng không.
Thanh Tuyền sắc mặt căng thẳng, liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, Lâm Vãn Vinh lắc đầu kiên định, Tiêu Thanh Tuyền cảm thán một tiếng, quay sang mỉm cười với Từ Chỉ Tình, bình thản nói:
- Tạ ơn ân đức của tỷ tỷ. Vừa rồi có thể có chút quan trọng, nhưng bây giờ đã chẳng trọng yếu gì nữa. Ta cùng Lâm lang cùng sống cùng chết, cùng chịu họa phúc, chẳng chuyện gì có thể chia cách chúng ta.
Trên mặt nàng hiện lên nụ cười rạng ngời như hoa sen, ung dung thánh khiết, Lâm Vãn Vinh lòng tràn đầy vui mừng nắm lấy tay nàng. Hai người tình chàng ý thiếp, ôn nhu ngọt ngào không tả xiết.
Từ Chỉ Tình thấy thế mũi như nghẹn lại, vội quay đầu đi:
- Tiêu tiểu thư nói vậy thì ta yên tâm, Chỉ Tình cung chúc nhị vị trăm năm hảo hợp, sống đến bạc đầu.
Giọng vừa thốt, ngoài vườn chợt vang lên một thanh âm nam tử vang rõ:
- Tiêu sư muội, nàng có ở trong đấy không?
Sư muội họ Tiêu ở trong vườn tự nhiên chỉ mỗi mình Tiêu Thanh Tuyền. Lâm Vãn Vinh liếc mắt ra ngoài xem xét, thấy ngoài cửa vườn lấp loáng một bóng dáng bận áo trắng, nam tử kia còn đang đứng ngoài không tiến vào, hẳn vẫn đang đợi Tiêu Thanh Tuyền lên tiếng.
- Là Liễu sư huynh!
Tiêu Thanh Tuyền cau khẽ đôi mi, lắc đầu cười khổ, giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh, ôn nhu hỏi:
- Lâm lang, có để y vào không?
Vị Liễu sư huynh này nghe đã muốn đánh, bất quá vì gọi lão bà của ta là sư muội, lão tử không đánh ngươi xem như tiện nghi cho ngươi vậy. Lâm Vãn Vinh giả mù sa mưa cười ha ha nói:
- Gọi hắn vào đi, ngoài kia gió mưa lạnh lùng như thế, đừng để hắn bị đông cứng mất. Ôi, nam nhi độ lượng như ta thật đã tuyệt chủng rồi.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười khẽ, ngắt véo tay hắn, bình thản hỏi vọng ra ngoài vườn:
- Liễu sư huynh tìm ta có chuyện gì?
Thanh âm Liễu sư huynh lộ vẻ sốt ruột, la lên:
- Tiêu sư muội, ta nghe nói bên ngoài có hai người một nam một nữ vào đây, sợ bọn họ xúc phạm đến nàng nên vội tới xem sao.
Con mẹ ngươi, muốn gặp lão bà của ta lại lấy cớ xấu xa như vậy, thật là khinh người quá đáng. Lâm Vãn Vinh căm tức trong lòng, cười lên hắc hắc, tuyệt chẳng nói một câu.
Tiêu Thành Tuyền tựa hồ hiểu được tâm lý Lâm Vãn Vinh, quay sang hắn cười nhẹ, bình tĩnh cất lời đáp:
- Tạ ơn sư huynh quan tâm, Thanh Tuyền vẫn ổn, mời sư huynh quay về đi.
Ngoài vườn im lặng một lúc lâu, sau đó thanh âm Liễu sư huynh lại truyền đến:
- Tiêu sư muội, ta có sự tình quan trọng cần nói với nàng, mong sư muội cho phép ta vào trong.
Tên sư huynh này da mặt thật dày, Lâm Vãn Vinh giơ giơ nắm tay, miệng hừ một tiếng, hỏi:
- Thanh Tuyền, vị Liễu sư huynh này có luyện qua võ công không?
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu:
- Liễu sư huynh là tài tử Văn tông, không tập võ nghệ. Chàng hỏi làm gì?
- Để dễ thân cận.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Tài tử như vậy, song quyền song cước của ta có thể đánh bảy tám cái, nếu hắn còn ở ngoài kêu la quấy rầy ta cùng lão bà ta chuyện trò, ta sẽ không khách khí.
Thanh Tuyền nghe thế đâm cười, giữ lấy hắn, bảo:
- Chớ nói bậy, võ nghệ của chàng rất bình thường, đánh nhau cùng người, lỡ bị thương thì sao?
- Tiêu sư muội…
Liễu sư huynh ở ngoài đợi hồi lâu không thấy động tĩnh, thanh âm có chút kích động hô lên:
- Tha thứ ngu huynh lỗ mãng, nhưng ta có đôi lời, hôm nay nhất định phải nói cùng nàng, nếu bỏ lỡ hôm nay nhất định sẽ hối tiếc cả đời. Vườn đào lý này ngu huynh xem như thánh địa, sư muội chưa bao giờ cho phép ta vào, nhưng hôm nay sự tình cấp bách, dù bị nàng trách mắng trăm ngàn lần, ta cũng chịu vậy.
Lâm Vãn Vinh nghe vậy trợn tròn mắt. Con mẹ nó, dám công khai theo đuổi lão bà ta ngay trước mặt ta, ngươi làm như lão tử là không khí hả?! Nắm đấm hắn dấm dứ đang muốn lao ra, Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười kéo tay hắn, bảo:
- Chàng ấy, mới chút chuyện ủy khuất thế này đã chịu không được, thiếp từ nhỏ đến nay gặp qua vô số nam tử, nào đã từng cười với ai một nụ?! Chẳng biết sao lại run rủi gặp chàng…
Khuôn mặt nàng ửng hồng, nhìn Lâm Vãn Vinh cười quyến rũ, thanh âm nhu hòa vọng ra ngoài, nói:
- Liễu sư huynh, mời huynh vào đi.
Từ ngoài vườn bước tới một vị công tử, dáng vóc trung bình, toàn thân áo trắng, trên tóc vấn một vuông khăn lụa màu lam, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, hành tẩu thong dong, phong độ ngời ngời, thật đúng là mặt tựa Phan An, người như Tống Ngọc.
Thấy bộ dạng Liễu sư huynh kia khí thế hiên ngang, trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm thấy khó chịu, quần áo đẹp đẽ thì sao, cũng là cha mẹ ngươi bỏ tiền mua cho, ngươi oai phong cái rắm gì! Có bản lĩnh thì cởi quần áo ra xem.
Từ Chỉ Tình nhìn nhìn Lâm Tam, lại ngó qua Liễu sư huynh kia, đột nhiên bụm miệng cười khúc khích. Lâm Vãn Vinh kỳ quái liếc qua nàng ta:
- Cô cười cái gì?
Từ tiểu thư sắc mặt ửng đỏ, yêu kiều hừ một tiếng, đáp:
- Vị Liễu sư huynh này dung mạo phong độ đều hơn đứt ngươi, Thanh Tuyền tiểu thư có thể coi trọng ngươi, thật là phúc phận ngươi tu luyện mấy đời.
Lâm Vãn Vinh lơ đễnh cười nói:
- Dung mạo phong độ? Từ tiểu thư cô nếu gặp ta vào thời điểm huy hoàng sẽ không nói như vậy rồi. Cô hỏi Thanh Tuyền xem lần đầu nàng ấy gặp ta, bộ dáng ta ra sao?!
Nhớ tới khi mới gặp gỡ hắn tại ven hồ Huyền Vũ, bị hắn khi dễ, khuôn mặt Tiêu Thanh Tuyền hồng lên, trong lòng lại tràn đầy ấm áp, giữ chặt bàn tay to của hắn ôn nhu cười, ẩn chứa muôn tình vạn ý.
Thấy hai người tâm ý tương thông, Từ tiểu thư than nhỏ một tiếng, với Lâm Tam tính tình hoang dã bất tuân như thế, cũng chỉ có Tiêu tiểu thư siêu trần thoát tục kia mới có thể quản được hắn, bằng không, xem kiểu hắn quyến rũ khi phụ nữ tử như vậy, trên đời này có được mấy cô gái có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của hắn. Từ tiểu thư trên mặt nóng bừng, trong lòng chua xót, trăm ngàn tư vị tràn ngập con tim.
- Tiểu sư muội…
Tiếng gọi cấp bách phá vỡ tình cảnh ngọt ngào của hai người. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng tức giận, vừa ngẩng đầu lên đã thấy vị Liễu sư huynh kia mắt nhìn chằm chằm vào chính mình, trên mặt trong phút chốc hiện lên đủ loại cảm xúc kinh ngạc, phẫn nộ, ghen ghét. Chỉ là cuối cùng vị Liễu sư huynh này phong độ rất cao, gấp gáp cắn chặt răng, không phát ra tiếng nào.
Nhìn đi, tiểu tử, chưa thấy qua ai đẹp trai thế này sao! Lâm Vãn Vinh cười phóng túng, ra vẻ ôm quyền lên tiếng:
- Chà, đã lâu chưa thấy vị nào anh tuấn tài ba như huynh đây, đã hơn hẳn ta rồi!
Liễu sư huynh sững sờ, phong cách như tên quái quỷ này, y mới gặp lần đầu, hi hi ha ha chẳng hề đứng đắn, nghĩ rằng sư muội hẳn sẽ không thích loại nhân sỹ quái dị như thế, trong lòng y có chút vui vẻ, cố gắng cười ôm quyền hoàn lễ, đáp:
- Không dám, không dám!
- Phải thế, phải thế! Ta tung hoành giang hồ hơn mưới năm, tìm một người anh tuấn cũng chẳng có, nào ngờ hôm nay vào núi lại gặp được người anh tuấn tài ba như huynh đài, thật là duyên phận a. Anh tài huynh, xin hỏi người quý tính đại danh, niên kỷ bao nhiêu?
- Tiểu khả (cách xưng hô khiêm tốn, ý là không là gì cả) Liễu Sĩ Nguyên vừa hai mươi hai tuổi, là đệ tử Văn tông của Thánh phường, đứng hàng thứ tám.
Liễu sư huynh vội trả lời:
- Chẳng biết vị nhân huynh này là…
- Hóa ra là Cứt trâu huynh a (Cứt trâu – ‘ngưu thỉ’ gần âm với ‘Liễu Sĩ’ – hieusol).
Lâm Vãn Vinh cất giọng cười haha nói:
- Tiểu đệ là ký danh đệ tử của Ninh tiên tử của Thánh phường Vũ tông, khắc khổ tu luyện Động huyền tử tam thập lục tán thủ, am hiểu Nhất pháo chế thắng (Một pháo chinh phục), lăn lộn lâu năm trên giang hồ, huynh đệ tặng cho một danh hiệu gọi là Khoái Cảm Pháo Thần.
Khoái Cảm Pháo Thần? Danh hiệu hỗn tạp này thật là khác lạ. Liễu Sĩ Nguyên vội ôm quyền nói:
- Nghe danh đã lâu, không ngờ lại là sư đệ Vũ tông. Ồ, Ninh tiên tử đã trở lại chưa?Tiểu huynh còn chưa nghe nói tiên tử nhận nam đệ tử bao giờ.
- Tiên tử đích xác không nhận nam đệ tử.
Lâm Vãn Vinh cười thần bí:
- Chỉ có điều ta cùng Vũ tông có chút quan hệ sâu xa, Ninh tiên tử vì thế liền yêu lây, thu ta làm ký danh đệ tử. Chỉ là ký danh, đừng cho là thật, cũng như là năm mới tặng quà, lại nhận được tiền lì xì ấy mà.
Tiêu Thanh Tuyền nghe hắn nói năng bát nháo, trong lòng buồn cười, vội lôi kéo hắn, phong tình vạn chủng sẵng giọng:
- Chớ nói bậy, nếu để sư phụ nghe được, chàng sẽ lãnh đủ đấy.
Theo ý tứ của Thanh Tuyền cùng vị Liễu sư huynh, Ninh tiên tử hẳn nhiên vẫn chưa trở về, lòng Lâm Vãn Vinh trĩu xuống, nhưng lúc này vẫn không biểu hiện ra, chỉ khẽ nở nụ cười chẳng nói gì.
Trông thấy Khoái Cảm Pháo Thần kia cùng Tiêu sư muội dáng điệu thân mật, tâm lý Liễu Sĩ Nguyên giật thót, ánh mắt nhìn qua Tiêu Thanh Tuyền, nhẹ nhàng hỏi:
- Sư muội, hai vị này là…?
Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười, một tay giữ lấy Từ Chỉ Tình, đáp:
- Vị tiểu thư này chính là thiên kim của thiên hạ đệ nhất học sĩ Văn Trường tiên sinh, cũng là đệ nhất kỳ nữ của Đại Hoa ta, Từ Chỉ Tình tiểu thư.
- Cô là Từ tiểu thư của Kinh Hoa học viện?
Liễu sư huynh chấn động, vội vàng vái chào thật sâu:
- Đại danh tiểu thư, tiểu sinh kính ngưỡng đã lâu, hôm nay được gặp, quả là tam sinh hữu hạnh.
Từ Chỉ Tình bình thản thi lễ, đáp:
- Liễu công tử quá khen. Một nữ tử phàm tục như Chỉ Tình không đáng được khen ngợi như thế.
Thấy ánh mắt Liễu Sĩ Nguyên dừng lại trên người Lâm Vãn Vinh, Tiêu Thanh Tuyền nhàn nhạt cười, giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh, ngón tay hai người siết chặt. Tiêu Thanh Tuyền ôn nhu liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, nhẹ nhàng mà kiên định cất giọng:
- Còn vị này, chính là phu quân sống chết không rời của Thanh Tuyền.
- Sư muội, nàng nói gì? Hắn là phu quân của nàng?
Liễu Sĩ Nguyên như bị quả chùy đánh phải, sắc mặt tái nhợt, thân hình đột nhiên lùi về phía sau mấy bước, ngơ ngác nhìn hai người đang tay trong tay một chỗ, thần tình như ngây như dại.
Tiêu Thanh Tuyền bình thản trả lời:
- Liễu sư huynh, Thanh Tuyền khổ tu từ nhỏ, không đề ý đến nam tử thiên hạ, điều này cả Thánh phường đều biết. Chẳng ngờ số mệnh Thanh Tuyền ẩn chứa ma chướng, từ lúc gặp được phu quân tại Kim Lăng liền mắc phải tơ tình, không thể tự kềm chế. Vì lời hứa năm xưa, tội của Thanh Tuyền không thể tha thứ, ta chịu nhận tội, dù có ngàn vạn khó khăn, ta sẽ cùng Lâm lang gánh chịu, sống cùng giường, chết cùng huyệt, trời đất giao hòa, không thể cách chia.
Lâm Vãn Vinh nghe vậy vui buồn lẫn lộn, vội kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, muốn nói đôi lời mà môi ngập ngừng mấy lượt, một chữ cũng chẳng thốt nên.
Tiêu Thanh Tuyền nắm chặt bàn tay to lớn của Lâm Vãn Vinh, cười ôn nhu:
- Lâm lang, chàng là vị hôn phu của thiếp, hãy giới thiệu cho Liễu sư huynh biết đại danh của chàng đi.
Từ Chỉ Tình ở một bên nghe vậy trong lòng kinh ngạc tê tái, một câu này chẳng khác gì bảo Lâm Tam tuyên chiến với Thánh phường rồi, chỉ là tên ngốc Lâm Tam này vì Tiêu tiểu thư, e là cả trời cũng dám đâm thủng. Từ Chỉ Tình lắc đầu than nhẹ, chẳng biết vì sao nước mắt lại ào ạt tuôn ra.
Rốt cục cũng đến ngày này, Lâm Vãn Vinh toàn thân trào dâng nhiệt huyết, lớn tiếng cười hô:
- Ta là Lâm Tam, gia đinh đầu đàn của Tiêu gia phủ ở Kim Lăng đây.
- Ngươi... Ngươi chính là Lâm Tam?
Liễu Sĩ Nguyên mặt trắng như tờ giấy, vội thối lui mấy bước, đưa mắt cẩn thận dò xét, chăm chăm nhìn Lâm Vãn Vinh rồi kêu lên:
- Đại đấu vua câu đối bảy tỉnh, đoạt khôi (về nhất) Kim Lăng tái thi hội, diệt phỉ bắt cướp tại Sơn Đông, trong kinh giận hạ quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán, Ngư Dược Long Môn Lâm Tam trên Vi Sơn hồ (1), thật đúng là ngươi?
Đối với những sự tích về Lâm Tam, Liễu Sĩ Nguyên vô cùng quen thuộc, hiển nhiên là đã nghe qua thanh danh của hắn.
- Chính là tại hạ.
Lâm Vãn Vinh híp mắt cười nói:
- Chỉ là hư danh mà thôi, Ngưu Thỉ (2) huynh chê cười rồi.
Liễu Sĩ Nguyên liếc mắt nhìn Tiêu Thanh Tuyền, đột nhiên gật đầu nói:
- Tốt, rất tốt, đại danh Lâm huynh như sấm bên tai, nổi tiếng thiên hạ, Liễu mỗ ngưỡng mộ đã lâu. Hôm nay được thấy, quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả Tiêu sư muội cũng nhẫn nhục chờ đợi. Tại hạ bất tài, muốn nhân dịp thiên cổ khó gặp này lãnh giáo Lâm huynh một phen.
- Lãnh giáo?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ngưu Thỉ huynh, huynh bảo ta lãnh giáo cái gì? Nếu nói đến thi, luận, từ thì xin miễn, ta nhiều năm nay không động đến. Nếu huynh thật tâm thì trên đường hãy mua một quyển Lâm Tam văn tập được in ấn rất tinh xảo, không đáng bao nhiêu tiền mà doanh liên (câu đối), thi, từ, truyện cười, không thiếu thứ gì, vật siêu sở chỉ (3), mua mười tặng một a.
Liễu Sĩ Nguyên ngạo nghễ nói:
- Thế gian này, kẻ mua danh câu tiếng nhiều như cá trên sông, cuốn thi từ kia cũng không phải không có khả năng do nhờ người hư cấu. Lâm huynh đã có đại tài, chỉ giáo một hai phen có gì mà không được. Lẽ nào vị hôn phu do đích thân Tiêu sư muội lựa chọn lại không bằng loại tiểu nhân rụt đầu rụt đuôi, khiến cho kẻ khác chê cười.
Tiêu Thanh Tuyền biến sắc, tay áo khẽ phất, lạnh lùng đáp:
- Liễu Sư huynh, danh tiếng lang quân của muội là được thế nhân tặng cho, khen trí tuệ và dũng khí của chàng. Thực lực của chàng thiên hạ đều biết, không phải là huynh một mực cố ý phỉ báng như vậy được. Tình cảm của huynh dành cho muội, Thanh Tuyền cảm kích trong lòng, nhưng nếu huynh nhục mạ Lâm lang như vậy, ta không thể tha cho huynh được.
Với dung nhan diễm lệ, khí chất ung dung, Tiêu Thanh Tuyền ở trong Thánh phường chính là một tiên tử. Thấy tiên tử tức giận, trái tim của Liễu Sĩ Nguyên như bị vạn kim châm, đang muốn nói gì đó thì bên kia Từ Chỉ Tình hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Liễu công tử, vốn dĩ công tử cùng Tiêu tiểu thư nói chuyện, Chỉ Tình không nên xen vào. Chỉ là thấy công tử kinh thị Lâm Tam như vậy, thực tự mang nhục vào mình. Thanh danh của Lâm Tam trong khắp thiên hạ được chúng nhân khẩu truyền, ai ai cũng biết, ấy là lời thực việc thực, sớm đã đăng thành sách và truyền tụng hết thảy mọi nơi. Đấy là do chính hắn vất vả mới đoạt được, không phải vì một câu của công tử là có thể chối bỏ, nói là tìm người hư cấu. Nếu có bản lĩnh thì công tử cũng nên thử làm như hắn xem sao! Đừng nói người khác, ta và phụ thân đối với hắn đều tâm phục khẩu phục. Nói thêm một câu khó nghe, với thanh danh của hắn, muốn khiêu chiến, dựa vào Liễu Công tử ngươi thì e còn chưa đủ tư cách.
Từ Chỉ Tình sắc mặt lạnh như băng, hôm nay đang lúc đau khổ chưa có chỗ phát tiết, lại thấy họ Liễu muốn khiêu chiến Lâm Tam, lửa giận trong lòng nhất thời phát ra, khó có thể thu hồi, một hơi nói cho thoả thích khiến cho Liễu Sĩ Nguyên sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nói không lên lời. Theo như Từ Tiểu Thư nói, so với thanh danh của Lâm Tam, Liễu Sĩ Nguyên hắn muốn một mình khiêu khích, còn kém quá xa.
- Tấm lòng che chở của tỷ tỷ với Lâm lang, Thanh Tuyền vô cùng cảm kích.
Tiêu Thanh Tuyền giữ chặt tay Từ Tiểu Thư, mỉm cười, cảm kích nói.
Từ Chỉ Tình sắc mặt nóng lên, vội cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Ta chỉ là không quen nhìn người khác vênh mặt hất hàm, không phải là vì Lâm Tam mà biện hộ, Tiêu tiểu thư, ngàn vạn lần chớ nên hiểu lầm.
Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt ngắm hắn, lắc đầu cười khẽ, giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh sẵng giọng:
- Ngốc tử chàng, có thể làm bằng hữu với tỷ tỷ, cũng không biết là phúc tu mấy kiếp.
- Ta với Từ Tiểu thư luôn luôn không hề có khách khí.
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói, bộ dạng cực kỳ thành thực. Từ Chỉ Tình trong lòng than nhỏ, trước mặt Tiêu Tiểu thư hắn cam lòng làm ngốc tử, trước mặt người khác thì lại như con sói xám giơ nanh múa vuốt.
Bên kia Liễu Sĩ Nguyên thấy một nam hai nữ nói chuyện, dáng vẻ vô cùng thân mật, hắn thì một mình đơn lẻ, trong lòng vô cùng chua xót, lớn tiếng nói:
- Sư muội, đó là người mà muội sẽ lấy, hôm nay ngu huynh cũng muốn nói cho hết lời. Sĩ Nguyên hơn mười năm trước gặp muội, trong lòng sớm đã khắc cốt ghi tâm, luôn nhớ tới muội. Ta khổ công học hành, đoạt danh đệ nhất Văn Tông đều là muốn muội một tiếng hưởng ứng, mỗi ngày đều đứng bên ngoài cửa vườn chỉ mong nhìn muội một lát, trong Thánh phường này, ngay cả hoả phu cũng biết tình ý của ta với muội. Chỉ là sư muội một lòng tu đạo, lại là người mà tự tay viện chủ chọn lựa, đối với bất cứ ai cũng không hề có ý tư sắc, ngu huynh sợ chọc giận muội mới đem tâm tư chôn xuống đáy lòng. Vốn nghĩ là ngày trước đa sự, định đem tâm nguyện nhiều năm kết thúc. Không ngờ sư muội lại sớm đã bí mật hứa hôn.
Liếu Sĩ Nguyên nước mắt vòng quanh, vẻ mặt kích động, lớn tiếng nói:
- Ta sống không thể luyến ái, chết đi cũng hoá cô hồn, luôn quẩn quanh bên cạnh sư muội. Sư muội, ta đi đây.
Liễu Sĩ Nguyên nói, khóe mắt nứt ra, đột nhiên như một mãnh hổ lao đầu vào thân cây đại thụ bên cạnh, thật sự là muốn chết.
Lâm Vãn Vinh nghe được, sớm đã không kiên nhẫn, nhắm đá một cước vào mông khiến thân mình Liễu Sĩ Nguyên lệch đi vài phần, lao qua thân đại thụ rồi ngã lăn quay trên mặt đất.
Tiêu Thanh Tuyền không nghĩ đến Liễu Sĩ Nguyên lại cương liệt như thế, bất đắc dĩ nhướng mày cười khổ, nói:
- Lâm lang, chàng cứu mạng hắn như vậy, hắn tuyệt sẽ chẳng nhớ điểm tốt của chàng đâu.
Lâm Vãn Vinh hi hi cười nói:
- Ta nào có công phu cứu tính mạng hắn, mới vừa rồi vốn là muốn giúp hắn một tay, chưa từng nghĩ rằng một cước đá trượt này lại thành ra cứu hắn, thật là khó chịu vô cùng, xem ra từ nay về sau phải luyện tập thêm võ nghệ rồi.
- Ngươi không cần học thêm võ nghệ đâu!
Từ Chỉ Tình hừ giọng, xen vào nói:
- Bây giờ đã hay khi dễ người khác rồi, nếu học thêm võ công, còn không trở thành bá vương được sao?
Tiêu Thanh Tuyền cười nói:
- Tỷ tỷ yên tâm, có muội ở đây hắn không dám đối với tỷ tỷ như thế đâu.
Từ Chỉ Tình trong lòng nhảy dựng, vội vàng nói:
- Tiêu tiểu thư, người xem vị sư huynh này phải xử trí như thế nào? Bậc nam tử này có vẻ bề ngoài không tốt mà tâm nhãn lại nhỏ hẹp, có thể dẫn đến cực đoan, thật đúng khó mà giáo hoá.
Thấy Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt nhìn mình, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cũng được, cũng được, ác nhân cứ để ta làm đi!
Hắn liền cầm lấy bảo kiếm bên mình Tiêu Thanh Tuyền chậm rãi đi đến bên Liễu Sĩ Nguyên.
Từ Chỉ Tình cả kinh, nghi hoặc nói:
- Hắn muốn làm gì?
Tiêu Thanh Tuyền cười tự nhiên, ôn nhu nói:
- Hắn muốn làm cái gì, cứ để mặc hắn làm đi, nếu là chịu trói buộc khắp nơi, hắn càng không phải Lâm lang.
Chỉ một câu nói, liền khiến cho Từ Chỉ Tình trong lòng ảm đạm hổ thẹn, trên thế giới này, người biết Lâm Tam sâu nhất, hiểu Lâm Tam nhất chính là vị tiên tử Tiêu tiểu thư này.
Lâm Vãn Vinh từng bước chậm rãi bước đến bên Liễu Sĩ Nguyên, ngối xổm xuống cạnh hắn, cười hì hì hỏi:
- Anh tài huynh, huynh làm sao vậy?
Liễu Sĩ Nguyên nổi giận gầm lên một tiếng:
- Không cần ngươi lo, bảo “ta đi tìm chết”.
- Chết hả, rất dễ dàng.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Anh tài huynh, ngươi xem đây là cái gì?
Liễu Sĩ Nguyên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy diện mục Lâm Vãn Vinh dữ tợn, tay cầm trường kiếm. Roẹt một tiếng, kiếm rời vỏ, một đạo kiếm phong lạnh lùng bổ thẳng vào trán mình.
- Hả!
Liễu Sĩ Nguyên kêu lên một tiếng thảm thiết thê lương, vô thức lách mình né tránh, lộn mấy vòng quay cuồng trên mặt đất, người dính đầy bùn, cỏ, nhìn Lâm Vãn Vinh tức giận nói:
- Ngươi, ngươi!
- Ta? Ta cái gì?
Lâm Vãn Vinh lông mày dựng một, rầm một tiếng đâm trường kiếm trong tay vào thân cây đại thụ, lớn tiếng nói:
- Ngươi không phải thích chết sao? Vậy thì tới đi, dùng đầu lao vào thân cây, máu me be bét, sao mà hoành tráng kích thích quá, từ xưa nhân sĩ đều thích chọn loại hình này, anh tài huynh cũng không ngoại lệ a.
Thấy Lâm Vãn Vinh nhe răng cười thoả mãn, Liễu Sĩ Nguyên bất giác lui lại hai bước, cắn chặt giăng, đang muốn lao đến thân cây thì đã thấy Lâm Tam roẹt một tiếng rút bảo kiếm ra, “hắc hắc” cười lên hai tiếng rồi lại lao đến thân cây, mũi đao lướt đến đâm người như không mở mắt. Tim hắn đập thình thịch, toàn thân khiếp đảm.
- Đâm hả?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười đi về phía Liễu Sĩ Nguyên với vẻ thân tình hoà ái, rồi dốc sức lao đến bên hắn, âm thanh đột nhiên cao lên tám độ:
- Đâm a, con mẹ nó đâm thật a.
Liễu Sĩ Nguyên bị một lời bùng nổ của hắn, sợ tới mức “hả” lên một tiếng, lui lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy:
- Ngươi, ngươi...
Lâm Vãn Vinh khinh thường liếc hắn một cái, lớn tiếng cười nói:
- Liễu sư huynh, Từ tiểu thư nói cũng đúng, ta và ngươi căn bản không phải là người cùng cấp bậc. Thanh Tuyền xinh đẹp ôn nhu tựa tiên tử, làm sao ta có thể lấy được nàng làm vợ? Ngươi chỉ biết nghe qua những lời đồn đại, hãy dùng cái đầu nghĩ lại xem, ta sở dĩ có thể đứng đây, không phải là vì học vấn của ta phong phú cỡ nào, uyên bác cỡ nào, ta chỉ dựa vào một mình bản thân ta. Trên cái thế giới này ta được sinh ra từ khe đá (4). Ta cái gì cũng không có, cái gì cũng không sợ, Thái Sơn đổ xuống cũng không đè chết nổi ta, bùn lầy trên núi cũng không quét nổi ta, vạn pháo nổ ầm ầm cũng không xuyên qua nổi ta, tất cả những chuyện ta đã trải qua, ngươi có sống đến mười kiếp cũng không tưởng tượng ra nổi. Ta có thể thua tới hi lý hoa lạp (5), thất bại thảm hại, nhưng ta sẽ không chết. Con mẹ nó ta đúng là một loại bùn, mặc cho ai nhào nặn rày vò, dẫm trên người ta vài cước, khiến ta nằm bẹp trên mặt đất, đứng lên ta chỉ là một cây tiêu thương, đỉnh thiên lập địa, vĩnh bất ngôn khí (6). Tiểu kiên cường ta đây sợ ai? Ngươi muốn so sánh với ta, về nhà học thêm hai trăm năm nữa đi.
Từ Chỉ Tình nghe được ngây người, cùng ở chung với Lâm Tam bấy lâu, cả ngày chỉ thấy hắn hi hi ha ha, từ sau lần đi Sơn Đông giải quyết đại sự, không thấy hắn đứng đắn như thế. Hôm nay hết lần này đến lần khác nói ra những lời khẳng khái hiên ngang, giống như đúc kết sau hơn hai mươi năm làm người của hắn, không biết sao đột nhiên trong lòng Từ Chỉ Tình tràn đầy thương đau, lẩm bẩn nói:
- Những lời hắn nói đều là thật sao?
Tiêu Thanh Tuyền lau nhẹ khoé mắt, nhỏ giọng thở dài:
- Lâm lang có khổ trong lòng, chỉ là chưa từng nói ra mà thôi.
Từ Chỉ Tình hừ một tiếng, tức giận nói:
- Tiêu tiểu thư, cứ cho là hắn nói thật, nhưng hắn tự ví mình sinh ra từ khe đá, điều này không làm cho muội tức giận sao?
Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười lạnh nhạt nói:
- Muội biết tính chàng, việc nhỏ thì lời không thật, đại sự lại không nói sai, chàng là phu quân của muội, chàng đã nói thì muội nhất định sẽ tin.
Từ Chỉ Tình nghe được mà ngây người, rõ ràng là Tiêu tiểu thư có thể khắc chế Lâm Tam, sao bây giờ nghe ra lại thành Lâm Tam chế ngự Tiêu tiểu thư được?
Thấy vẻ sững sờ của Từ Chỉ Tình, Tiêu Thanh Tuyền kéo tay nàng ta, giọng nói mang phần xin lỗi:
- Tỷ tỷ, những ngày muội và Lâm lang xa cách, không có ai ở bên, đều là nhờ tỷ tỷ chiếu cố chàng, phu quân của muội vô pháp vô thiên, đại ác tuy không làm nhưng chuyện nhỏ lại không ngừng phá bĩnh, tỷ tỷ nhất định là vất vả với chàng rồi. Tỷ yên tâm, nếu lần này phu thê muội còn giữ được tính mạng, muội nhất định quản thúc chàng cho tốt, không để cho chàng làm ác nữa.
Ngươi thật là hiểu rõ vị hôn phu của ngươi, Từ Chỉ Tình cười khổ, chẳng biết đáp lại như thế nào, chỉ đành im lặng không nói.
Thấy Lâm Tam vẻ mặt dữ tợn, thần khí trong mắt như bi như hỷ, còn Tiêu sư muội thì đang ngơ ngác nhìn Lâm Tam với ánh mắt lộ vẻ yêu thương nồng đậm, say đắm. Trái tim của Liễu Sĩ Nguyên tựa đống tro tàn, bỗng oa lên một tiếng, nằm sấp trên mặt đất khóc bi thống.
- Đã xong, thu công!
Lâm Vãn Vinh cầm trường kiếm cắm phập lên bàn, nhìn Thanh Tuyền và Từ tiểu thư cười nói:
- Cái này! Anh tài huynh chắc không tiếp tục đòi chết nữa. Ôi, cứu một mạng người bằng xây bảy tầng phù đồ. Cứu thêm hai người nữa ta có thể đi làm bồ tát được rồi.
- Đây là cứu hắn sao? Ta xem ngươi còn thống khoái hơn cả giết hắn.
Từ tiểu thư khẽ cười nói:
- Đau buồn còn khổ hơn là chết, ngươi đả kích như thế, vị Liễu công tử này còn sống chỉ sợ cũng là cái xác không hồn. Tiêu tiểu thư, tướng công của nàng giết người vô hình, thật sự là rất lợi hại.
Tiêu Thanh Tuyền cười khổ lắc đầu không trả lời, Từ Chỉ Tình lơ đãng dò xét Lâm Tam, trong mắt hơi ướt, cúi đầu khẽ thở dài:
- Đa tình thường khổ vì tình, trên đời này đáng thương nhất chính là kẻ đa tình rồi. Vị Liễu Sư huynh này cũng thật là đáng thương.
- Tỷ tỷ chớ cảm thán!
Tiêu Thanh Tuyền thản nhiên nói:
- Tính tình của muội hồi nhỏ cũng như vậy, nam nhân xuất sắc, muội chẳng thèm liếc mắt. Liễu Sư huynh có lẽ rất có tình ý với muội, nhưng điều này không có nghĩa là muội sẽ giả như thân thiết với huynh ấy. Chẳng phải Thanh Tuyền tuyệt tình, chỉ là không thấy phải có nghĩa vụ, tiếc là huynh ấy liên tục hiểu lầm, lại thành ra không hay.
- Đúng thế, khoái đao trảm loạn ma, như vậy mới không lo mà kê cao gối.
Lâm Vãn Vinh ôm chặt vòng eo Thanh Tuyền, tán thành nói thật to.
- Chớ có đắc ý.
Tiêu Thanh Tuyền lườm hắn một cái:
- Nếu nói khoái đao trảm loạn ma thì chàng là một ví dụ đầu tiên, ngây ngô mập mờ, không biết đã trêu chọc bao nhiêu nữ tử, trên đời này sao lại có đao cùn như chàng.
Tự biết việc này không thể gạt được Thanh Tuyền, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ buông tay, giọng ngọt ngào xiểm nịnh:
- Mị lực quá lớn, ta cũng không có cách nào khác. Kỳ thật ta cũng đã rất thật thà, trước giờ chưa hề trêu chọc Từ tiểu thư, điểm này Từ tiểu thư có thể làm chứng.
Tiêu Thanh Tuyền cười nói:
- Lại dám nói Từ tỷ tỷ làm chứng, làm khó tỷ rồi. Nếu thiếp có thể hạ sơn, thiếp sẽ thay chàng chặt đứt mấy cái phiền não này, để chàng khỏi phiền lòng.
- Cái đó tự nhiên, cái đó tự nhiên.
Đại lão bà trở về, Trường Kim muội muội, chúng ta đã chơi đùa xong. Từ tiểu thư, nàng cũng đừng si tâm vọng tưởng nữa. Lâm Vãn Vinh tim như cuộn máu, trên mặt hiện một nụ cười vô cùng sáng lạn.
Liễu Sĩ Nguyên khóc cả nửa ngày, lúc ngừng lại thì cũng vô tri vô giác, hai mắt thất thần, giống như người bị quỷ lấy đi hồn phách. Hắn đưa mắt mông lung nhìn ba người rồi xoay mình rời đi. Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Núi này cao như thế, anh tài huynh có khi nào bị rơi xuống không? Ta nói trước, việc này không liên quan gì đến ta. Từ tiểu thư, nàng phải làm chứng cho ta.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười, thần sắc mang theo chút ảm đạm:
- Chớ hồ đồ, Liễu sư huynh vừa đi thì sợ rằng cả Thánh phường đã biết việc của ta và chàng. Lâm lang, chàng nắm chặt tay thiếp. Ôi, bảo chàng nắm tay, chứ không bảo chàng ôm thiếp.
Bị lão bà hờn dỗi một tiếng, Lâm Vãn Vinh cảm thấy xương cốt như mềm đi, buông tay khỏi thắt lưng của nàng, ưỡn ngực, nghiêm mặt nói:
- Vừa rồi lỗ tai ta không mở, nghe chẳng được rõ ràng nên nhất thời hiểu lầm.
Lý do như vậy cũng chỉ có Lâm đại nhân nghĩ ra mà thôi, Thanh Tuyền bị hắn hồ đồ mà trong lòng ấm áp, nắm chặt tay hắn, ấm áp ôn nhu nói:
- Thiếp vì lời hứa, nay xuất giá thì cũng nên giao phó cho chàng, sống hay chết đã không còn để tâm đến, chỉ cầu vĩnh viễn được bên cạnh chàng. Đã làm thì phải có dũng khí gánh chịu, đào viên này tuy tốt nhưng cũng không phải là nơi chúng ta ở lâu. Thanh Tuyền dù sai nhưng chúng ta cũng không phải e dè người khác, chúng ta quang minh chính đại đi ra.
Lâm Vãn Vinh kéo tay, để nàng đứng sau như muốn bảo vệ nàng, cười nói:
- Đó là đương nhiên, ta đưa lão bà về nhà, sao phải lén lén lút lút chứ?
Trong lúc Tiêu Thanh Tuyền đi lại, lộ ra bụng lớn một chút, Từ Chỉ Tình tinh thông y lý, kinh ngạc kêu lên:
- Tiêu tiểu thư, muội hoài thai?
Tiêu Thanh Tuyền gật đầu cười, vuốt ve bụng, trên mặt rạng ngời vẻ thương con của một người mẹ ôn nhu, thánh khiết:
- Đứa con này của muội, là do muội và chàng tạo thành.
Khó trách Lâm Tam đắc ý như thế, thì ra là song hỷ lâm môn, môi Từ Chỉ Tình ngập ngừng vài câu, điềm nhiên nói:
- Tiêu tiểu thư, chúc mừng!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cùng vui, cùng vui, Từ tiểu thư, nhớ đến uống nước đường, còn có cả trứng gà đỏ nữa.
Tiêu Thanh Tuyền đỏ ửng cả mặt, đánh hắn một cái, lại vừa kéo chặt tay hắn rồi cười quyến rũ, ôn nhu nói:
- Lâm lang, thiếp đẹp không?
Tiêu Thanh Tuyền mi tựa nước mùa xuân, mặt như thoa phấn, dung nhan có một không hai trong thiên hạ, một thân cung trang lãnh đạm càng tăng thêm vẻ đẹp quý phái của nàng, nổi trội bất quần. Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngây ngốc, lẩm bẩm nói:
- Đẹp đến sủi bọt.
Thanh Tuyền ngượng ngùng cười, dùng sức múa trường kiếm trong tay, trong vườn tràn ngập hoa đào, theo gió loạn bay, cánh hoa tung lên tựa như cảnh đào hoa vũ (mưa hoa đào) rơi khắp mọi nơi, nhằm hướng hai người mà bay tới.
- Oa, mưa rồi, là mưa hoa đào.
Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng, lớn tiếng cười nói.
Thanh Tuyền vẫn nắm chặt tay hắn, trường kiếm vung lên, những cánh hoa bay trong không trung nhẹ nhạng hạ xuống hình thành một thông đạo hướng ra phía cửa. Sau đó nàng khẽ quát một tiếng, trường kiếm bay khỏi tay lao thẳng vào thân cây, chuôi kiếm mạnh mẽ rung lên.
Từ Chỉ Tình ngây người, vị Tiêu tiểu thư này quả nhiên là một tiên nhân.
- Kiếm này là do Thánh phường ban tặng, không thể mang đi, cũng không thể dùng kiếm với các huynh đệ tỷ muội.
Tiêu Thanh Toàn ôn nhu cười, quay sang Từ Chỉ Tình nói:
- Từ tỷ tỷ, tỷ đến đây.
Từ Chỉ Tình đi đến bên nàng, Tiêu Thanh Tuyền một tay nắm tay nàng ta, tay kia nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh, trên mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào, kiên định nói:
- Lâm lang, chàng dẫn chúng ta ra.