Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225880 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 57
- Đại tiểu thư?
Lâm Vãn Vinh kinh hãi lắp bắp:
- Đại tiểu thư làm sao? Không phải nàng ta tới bái phỏng các vị thái thái, tiểu thư trong thành Hàng Châu sao? Sao lại không tìm thấy là thế nào?

Trương nương nương lo lắng nói:
- Tiểu thư buổi trưa đã về rồi, dùng bữa xong lại một mình lên đường, cũng chẳng nói đi đâu, ngay cả một người hầu bên mình cũng không mang theo. Đại tiểu thư làm việc cực kì quy củ, chưa từng về muộn như vậy. Hôm nay không biết làm sao mà tới lúc này vẫn chưa quay lại.

Đại tiểu thư là do Trương nương nương nuôi lớn, đối với bà lại thập phần hiếu kính, đặc biệt an bài đưa bà trở về quê cũ Hàng Châu dưỡng lão. Hai người tình cảm vốn rất thân thiết, hiện tại Đại tiểu thư đột nhiên không có tin tức gì, Trương nương nương quả thực muốn khóc.

Lâm Vãn Vinh vội nói:
- Trương nương nương, người không phải lo âu, Đại tiểu thư thông minh cơ trí, không việc gì đâu.

Hắn trong lòng suy nghĩ một chút, nghe theo ý của Trương nương nương, Đại tiểu thư là tự mình ra ngoài, nên chắc không có nguy hiểm gì.

Lâm Vãn Vinh lại liếc mắt nhìn Tiểu Thúy:
- Tiểu Thúy, ngươi không phải đi theo Đại tiểu thư sao?

Tiểu Thúy trên mặt thoáng ửng hồng:
- Đại tiểu thư hôm qua bảo hôm nay không cần ta theo hầu, ta liền đi ra ngoài du ngoạn.

Nhìn thấy Tiêu Phong kia mặt cũng đỏ lên, Lâm Vãn Vinh giật mình nhớ lại, hai người này khẳng định là hẹn nhau cùng đi. Lại thấy Tiêu Phong kia dáng vẻ như che giấu cái gì đó. Ái chà, tiểu từ này không phải cùng nha đầu Tiểu Thúy làm việc gì đó chứ.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, thời khắc cốt yếu như thế này mà lão tử vẫn còn có loại ý nghĩ đó, thật là trời sinh dâm tính mà.

Hắn lắc lắc đầu:
- Trương nương nương, người ngẫm lại xem, Đại tiểu thư trước kia nhiều lần đến Hàng Châu, nàng thích đến đâu nhất, hoặc là thích gặp ai nhất?

Trương nương nương ngẫm nghĩ rồi nói:
- Đại tiểu thư trước kia đến Hàng Châu đều là vội vàng đến vội vã mà đi, cho tới bây giờ không có ra ngoài du ngoạn lần nào, cũng không có nghe nói nàng thích gặp ai. Chỉ thấy hôm qua Đại tiểu thư tựa hồ tâm tình hứng khởi, lần đầu tiên ra ngoài ngắm cảnh, cũng là lần đầu sau biết bao nhiêu năm.

Chết tiệt, Đại tiểu thư này thật sự là kẻ đam mê công việc dữ dội a! Lâm Vãn Vinh trong lòng thầm than, nếu không phải chính mình trên đường khai sáng cho nàng, e rằng nha đầu kia tới dù Hàng Châu một trăm lần, cũng không một lần thư thả dạo chơi. Sớm mai buổi gặp mặt hàng năm của Chiết Giang thương hội bắt đầu rồi, nha đầu kia sao lại bỏ đi mất tích vào lúc này nhỉ?

Đại tiểu thư không có mặt thì Lâm Vãn Vinh có cấp bậc cao nhất, hắn trở thành nhân vật trung tâm, tất cả ánh mặt mọi người đều nhìn chăm chú vào hắn.

Lâm Văn Vinh dựa theo lời nói của Trương nương nương để phán đoán, Đại tiểu thư là tự mình đi ra ngoài nên không có nguy hiểm gì. Bất quả nàng luôn luôn cẩn thận tinh tế chu đáo tỉ mỉ, theo đó không thể xuất hiện tình huống như thế này, hôm nay sao lại thành như vậy nhỉ?

Thành Hàng Châu không lớn cũng không nhỏ, muốn tìm một người thật sự khó khăn, Lâm Văn Vinh quả quyết ra lệnh:
- Tiêu Phong ngươi đi thành Bắc, Tứ Đức ngươi đi thành Nam, Tiểu Thúy và nương nương ở lại, ta đi Tô Đê, hai canh giờ sau, bất luận tìm được hay không tìm được, đều trở về đây.

Ba người chia nhau ra tìm kiếm, Lâm Vãn Vinh đi thẳng tới Tô Đê. Chiếu theo lời Trương nương nương nói, Đại tiểu thư tới Hàng Châu chỉ du ngoạn duy nhất một lần, chính là vào hôm qua ngắm cảnh ở Tô Đê này. Nếu nàng chủ động ra ngoài, thì chắc chắn là đi theo lối này rồi.

Bên ngoài lúc này đã là buổi tối, trên Tô Đê lúc ấy rất thưa thớt người, cảnh náo nhiệt ban ngày đều không thấy nữa. Trên Tô Đê, những cơn gió nhẹ mát lạnh từ mặt hồ từng đợt thổi tới, khiến cho Lâm Vãn Vinh cũng cảm thấy rùng mình, so với buổi sáng hôm qua thì sắc thái có khoảng cách tựa như hai đầu địa cực.

Từng hồi chuông trong trẻo từ bờ xa xa bên kia ngân nga vọng lại. Thời khắc này ứng với một trong Tây Hồ thập cảnh trứ danh, tiếng chuông chùa muộn ở Nam Bình.

Chân núi Nam Bình có nhiều nham động, những tiếng chuông từ các ngôi chùa lớn nhỏ truyền tới đây, cộng hưởng lại rồi vọng về phía không gian quanh hồ, va đập vào những khối núi đá do nham thạch tạo thành ở phía đối diện, tương phản lại tạo nên những âm vang tại đây, hình thành nên “tiếng chuông muộn Nam Bình” nổi tiếng này.

Lâm Vãn Vinh lúc này lòng như lửa đốt, sao còn có tâm tư lắng nghe tiếng chuông gì nữa? Cước bộ không ngừng, đưa mắt quan sát bốn phía xung quanh.

Tô Đê tuy dài nhưng vắng người nên cũng tiện cho việc nhìn ngóng, nhưng Lâm Vãn Vinh trên đường đi vẫn chưa thấy bóng dáng của Đại tiểu thư ở đâu cả.

”Thật là, sao lại xảy ra việc này? Vốn phải là Đại tiểu thư lãnh đạo mọi người, sao tới lúc này người đứng đầu thậm chí lại đi chơi mất tích chứ?” Hắn trong lòng cảm thán.

Hắn đi xuyên qua cả Tô Đê lục kiều, tuy nhiên càng đi lòng càng lạnh lẽo, ngay cả một hồn ma cũng chẳng thấy huống chi là người sống?

- Đại tiểu thư, đại tiểu thư..
Dù sao thì trời đã tối, cũng không sợ người nào nghe được, Lâm Vãn Vinh liền hét vang như xé cả cổ họng:
- Đại tiểu thư, Tiêu Ngọc Nhược, Tiêu Ngọc Nhược…

Nhìn thấy mình đã đến trước Linh Ẩn tự mà vẫn không có một bóng người, Lâm Vãn Vinh gần như hoàn toàn tuyệt vọng.

Trời đã tối mịt, trong Linh Ẩn tự đã chỉ còn vài hương khách, Lâm Vãn Vinh chỉ còn một tia hy vọng cuối cùng, giữ chặt một vị sư đang quét rác hỏi:
- Xin hỏi tiểu sư phụ, có một vị nữ thí chủ nào còn ở trong chùa này không?

- A di đà phật!
Vị hòa thượng kia vội vàng niệm một câu phật hiệu rồi nói:
- Thí chú không được hồ ngôn loạn ngữ, bổn tự chính là nơi Phật môn thanh tịnh, sao có thể có uế vật như thế.

Thật là! nữ thí chủ là uế vật sao? Hòa thượng nhà ngươi không biết tâm tư ở nơi nào? Lâm Văn Vinh định xoay người rời đi, chợt nghe hòa thượng kia nói:
- Tại Dược Vương điện vẫn còn một vị nữ Bồ tát đang thành kinh dâng hương, không biết có phải là người thí chủ tìm không?

Còn có người, tinh thần Lâm Vãn Vinh lập tức hưng phấn, liền hỏi rõ phương hướng của Dược Vương điện rồi vội vàng chạy đi. Tới trước cửa đại điện, đã thấy một nữ tử kính cẩn quỳ gối trước năm trăm La Hán khấu đầu lạy tạ dâng hương rất thành kính, thật khiến cho người ta không nỡ nhẫn tâm nhìn.

Thượng đế a, Phật tổ a! Cảm tạ các người, rốt cuộc để cho ta tìm thấy rồi, Lâm Vãn Vinh nghiêm trang ngồi ở trên ngưỡng cửa, nhìn về Đại tiểu thư mà thật sự không biết nên nói gì.

Tiêu Ngọc Nhược nghe thấy tiếng động sau lưng mình, thấy một người ngồi ngay đằng đó, trời đã tối mù, nhất thời không nhìn rõ ràng liền sợ hãi kêu to một tiếng.

Lâm Vãn Vinh vừa buồn cười lại có chút bực tức, xẵng giọng:
- Kêu cái gì mà kêu, mau bái lạy Bồ tát của ngươi đi.

Đại tiểu thư nghe được âm thanh của hắn, hân hoan nói:
- Lâm Tam, ngươi sao lại đến đây?

Lâm Vãn Vinh than thở:
- Đại tiểu thư, lời này nên để ta hỏi ngươi, ngươi sao lại đến đây? Không biết ngươi bỏ đi mà không nói không rằng làm chúng ta tìm kiếm biết bao khổ cực hay sao?

Đại tiểu thư nhìn sắc trời, ai nha một tiếng kêu lên:
- Bây giờ là lúc nào rồi?

Lâm Vãn Vinh xây xẩm mặt mày , tiểu nữ này bái Bồ tát, có cần phải như liều cả mạng như vậy không? Ngay tới giờ giấc đều quên.

Đại tiểu thư thực sự lần đầu tiên ra ngoài làm việc này, thấy Lâm Tam tìm tới, biết nhất định là đã dốc hết sức ra để tìm mình rồi, trên mặt nhịn không được đỏ lên nói:
- Ta không nghĩ tới lại muộn như vậy rồi, khiến các ngươi lo lắng.

Thấy Lâm Vãn Vinh không nói, Đại tiểu thư hiểu được hôm nay quả thật là lỗi của mình, liền thấp giọng nói:
- Lâm Tam, người đừng tức giận, ta lần sau sẽ không thế nữa.

Lâm Vãn Vinh nói:
- Đại tiểu thư, ngươi có đi đâu chốc lát cũng không nghiêm trọng gì lắm, nhưng ít ra cần báo chúng ta một chút, muốn dâng hương, thậm chí chúng ta cũng có thể đi cùng ngươi.

Đại tiểu thư cúi đầu xuống:
- Lúc trưa, ta tìm ngươi không thấy, đành phải tự mình đến đây, lại không nghĩ tới việc này mất nhiều thời gian như vậy.

Thấy Đại tiểu thư thái độ nhận sai thật sự, Lâm Vãn Vinh cũng không nói gì, đến phía trước người nàng nói:
- Đại tiểu thư, hôm nay sao lại có hứng thú như vậy, lại đến đây bái Bồ tát?

Đại tiểu thư sắc mặt đỏ bừng:
- Là hôm qua lão thiền sư kia bảo ta đến

- Lão thiền sư? Lão thiền sư nào?
Lâm Văn Vinh hỏi.

Đại tiểu thư cảm thấy ngượng ngùng đáp:
- Đó là lão thiền sư hôm qua giải xăm cho ta.

- Ông ta bảo nàng làm cái gì?
Lâm Văn Vinh lấy làm kỳ quái hỏi tiếp.

- Lão thiền sư nói cây xăm của ta hôm qua là một mê thiêm (quẻ không rõ ràng), không ai có khả năng giải, lành hay dữ đều nằm trong tay chính mình, bảo ta hướng tới Bồ tát lớn nhỏ của Linh Ẩn tự đều bái lạy một lạy, xin thiện quả.
Đại tiểu thư mặt đỏ hồng, nhẹ nhàng nói.

Chết ta mất thôi, thói mê tín thật tai hại chết người a! Lâm Văn Vinh lòng thầm kêu to, lão thiền sư gì chứ, là lão lưu manh cũng không sai bao nhiêu. Đại tiểu thư thật sự bị lừa đẹp rồi, đây là lừa tiền hương hỏa của nàng, vậy mà nàng thế nào lại tin.

Bình thường Tiêu đại tiểu thư đích xác thông minh giỏi giang, nhưng trong chuyện này lại hồ đồ. Nữ tử trong thiên hạ này, trong những việc dính líu tới nhân duyên của chính mình, không có ai mà không loạn.

Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Xăm hôm qua của ngươi, đúng là xem về nhân duyên sao?

Đại tiểu thư sắc mặt đỏ bừng, vốn không nghĩ sẽ trả lời hắn, nhưng thấy hắn thần sắc trịnh trọng liền khẽ ừm một tiếng, nét mặt càng trở nên ngượng ngừng.

Lâm Vãn Vinh không biết nên làm gì, chỉ đành nói:
- Ngươi còn muốn bái lạy nữa không?

Đại tiểu thư kiên định nói:
- Đương nhiên, ta mới bái lạy ở Đại Hùng bảo điện và Thiên Vương điện, giờ tới Dược Vương điện, mỗi Bồ tát ở đấy đều phải bái lạy qua.

Lâm Vãn Vinh lại một lần nữa choáng váng, những là năm trăm La Hán a, hoàn toàn là không để người ta sống rồi.

Đại tiểu thư thật là vô cùng thành kính, lại quỳ trên đệm cỏ, cúi đầu vái từng cái một, Lâm Văn Vinh cắn răng đi tới:
- Cùng bái, cùng bái, ta thay nàng bái thượng có thể thể tiết kiệm thêm chút thời gian.

Hắn nói xong liền quỳ trên đệm cỏ cạnh Đại tiểu thư cùng bái lạy với nàng.

Đại tiểu thư đang quỳ liền đứng dậy, tim đập thình thịch, nàng ta vừa thẹn vừa giận:
- Ngươi làm cái gì thế? Ai mà muốn cùng tên xấu xa nhà người bái lạy chứ?

Lâm Vãn Vinh nhìn lại hai cái đệm cùng để chung một chỗ, ngay lập tức trong lòng thình lình nhận ra, ái da, thế này thành cái gì rồi!? Chà, không cẩn thận chiếm tiện nghi mất rồi, đúng là tác phong hơi có vấn đề, hắn lúng túng cười trừ:
- Không vấn đề gì, không vấn đề gì, ba lạy vừa mới lạy một, còn chưa thành lễ.

Đại tiểu thư nghe hắn càng nói càng không chịu được, vội vàng hai tay che lên má, ngượng ngùng kêu lên:
- Cho ngươi chết đi! mau đi ra ngoài , mau đi ra, ngươi mau ra ngoài!

Lâm Vãn Vinh không có sự lựa chọn nào khác đi ra cửa điện, lắc lắc đầu: “nữ nhân này a, đúng là quá mẫn cảm rồi, cùng nhau lạy một lạy có gì mà khác thường, cũng đâu phải động chạm tiếp xúc thân thể mà.”

Cũng không biết qua bao lâu, Đại tiểu thư rốt cục cũng đi ra, sắc mặc vẫn còn chút ửng hồng, hai tay nắm chặt xăm nhân duyên hôm qua xin, dường như sau khi xin ở miếu Bồ tát này, nhân duyên của nàng cuối cùng cũng cần có nơi nương tựa.

- Lâm Tam, chúng ta đi thôi.
Đại tiểu thư nhẹ nhàng vuốt ve tóc trên trán nói.

Sau một phen đi bái lạy này trăng đã treo trên đỉnh ngọn liễu, Đại tiểu thư đi trên Tô Đê, thần sắc u uất, cũng không biết là nghĩ cái gì?

Lâm Vãn Vinh thấy nàng không còn cao hứng lắm, nhân tiện nói:
- Đại tiểu thư, ngươi đã bái qua tất cả Bồ tát to to nhỏ nhỏ, cây xăm kia tất nhiên là chuyển thành thiện quả rồi thì nên cao hứng mới phải.

Đại tiểu thư ừm một tiếng đáp:
- Lão thiền sư cũng nói như thế, ta cũng không để trong lòng.

Một lá xăm nhân duyên làm cho Đại tiểu thư thông minh giỏi giang biến thành bộ dạng như thế này, thật sự là làm cho người ta cảm thán. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Đại tiểu thư, nếu nàng tin ta, thì để ta giải cho.

Đại tiểu thư ánh mắt quét qua hắn, hừ nhẹ:
- Ngươi giải được cái gì?

Lâm Vãn Vinh không trả lời, đưa tay giật lấy thẻ xăm trong tay Đại tiểu thư. Tiêu Ngọc Nhược trừng mắt liếc hắn, kêu lên:
- Vô lại!

Tuy nhiên nàng cũng không đoạt lại, hiển nhiên cũng muốn nghe xem hắn giải xăm như thế nào.

Lâm Vãn Vinh làm điệu làm bộ nghiên cứu mặt thẻ xăm:
- Cây xăm này của nàng vô cùng tốt a!

Đại tiểu thư ngạc nhiên:
- Tốt như thế nào?

Lâm Vãn Vinh cười:
- Hỉ nhạc hỉ nhạc, ám trung mạc tác. Thủy nguyệt kính hoa, không trung lâu các. Câu này ý nói đấng lang quân của nàng sớm đã xuất hiện chỉ là tạm thời không rõ mà thôi. Trùng thạch điền hải, phao châu đạn tước; thị nhi bất kiến, phản thành đam các.Câu thứ hai ý nàng chớ có mơ mộng xa vời mà hãy quý người trước mặt. Ngộ bất ngộ, phùng bất phùng; nguyệt trầm hải để, nhân tại mộng trung. Câu cuối cùng này là quan trọng nhất, đấng lang quân này của nàng chẳng phải gặp gỡ, tìm kiếm đâu xa, nhưng tại không quan tâm, để ý nên tuy có duyên mà bản thân mình không biết. Cây xăm này tuy là dấu đầu lộ đuôi, quy kết lại cũng không ngoài bốn câu:

Kính trung nhân duyên phi thị không
Hội hướng dao thai nguyệt hạ phùng.
Mạc đạo phùng đường kỉ thời lão.
Do thị tương quân vãn cường cung.**

Đại tiểu thư nghe được vừa thẹn vừa mừng:
- Ngươi chỉ mở miệng nói bậy, sao có thể tin người? Bốn câu sau, thế nào mà lại viết rõ ràng như thế ?
Tuy là nói thế, nhưng trên mặt đầu vẻ hân hoan, thậm chí cũng không che giấu.

Lâm Vãn Vinh thấy thần sắc của nàng, liền biết xăm này đúng là giải như thế, lập tức cười ha hả:
- Mê thiêm này, ngươi tưởng như thế nào, còn có thể giải sao nữa? Chỉ tóm lại trong một câu: ’mưu sự tại nhân, nỗ lực mà làm mới có kết quả.’

Đại tiểu thư tâm tình thanh thản rất nhiều, nhịn không được che miệng cười, nhìn hắn khẽ nói:
- Ngươi đúng là đồ mồm mép lém lỉnh, ta thấy từ nay về sau ngươi ở lại trong Linh Ẩn tự này, làm sư phó giải xăm thì tốt lắm, toàn là những lời sáo rỗng lừa gạt, bắt chước người ta cả.

Thấy Đại tiểu thư khôi phục tính cách trước kia, Lâm Vãn Vinh trong lòng nhẹ nhõm, bắt lão tử chữa bệnh tâm lý thật là mệt mỏi a.

Hai người tâm tình tốt hơn rất nhiều, ánh trăng trên cao toả sáng dịu nhạt, lấp loáng trên mặt hồ, khiến nó lung linh huyền ảo như giải ngân hà vậy. Mặt hồ sóng nước phẳng lặng khiến bóng trăng in xuống tựa như một cái đĩa bạc long lanh, quả khiến cho người ta mơ màng.



** tạm dịch:
Soi rọi nhân duyên chẳng phải không
Dưới trăng đài ngọc sẽ tương phùng
Chớ để xuân xanh phai mấy độ
Bởi hoài mơ mộng kẻ anh hùng
Lâm Vãn Vinh nhìn Đại tiểu thư, ngây người cả hồi lâu, thầm nghĩ: “Không ngờ nha đầu càng nhìn càng hấp dẫn, không biết tương lai tiểu tử tài năng nào có được phúc khí mà hái đóa tiên hoa này?”

Hôm nay, Đại tiểu thư khó khăn lắm mới gạt bỏ cái quan niệm vốn đã trở thành thói quen trong cuộc sống, lần này hơi vô ý phóng túng một chút, trong lòng xuất hiện loại cảm giác hưng phấn khó tả, giống như con chim nhỏ bị nhốt trong lồng giờ giương cánh bay lên trời cao, cái loại cảm giác tự do tự tại này thật khiến cho mọi người phải hướng tới.

Lâm Vãn Vinh thấy bộ dạng của nàng cũng có thể đoán được sự cảm giác của nàng, gật đầu nói:
- Đại tiểu thư, nếu nàng muốn tản bộ lần nữa thì cứ tiếp tục, dù sao thì cũng đã muộn rồi, không cần phải so đo suy nghĩ về vấn đề thời gian nữa.

Tiêu Ngọc Nhược “a” lên một tiếng, vội lấy thẻ xăm từ trong tay Lâm Vãn Vinh cẩn thận cất vào trong người, nhẹ kéo ống quần ngồi lên một tảng đá vừa tầm trong đám loạn thạch gần đó. Đêm khuya lạnh giá như vậy mà Đại tiểu thư này hầu như không cảm thấy gì, cứ ngây người nhìn mặt hồ. Lâm Vãn Vinh cũng không biết nàng suy nghĩ gì, tiện thể cũng tìm một tảng đá ngồi xuống bên cạnh nàng.

- Vẻ đẹp của Tây Hồ chính là nằm trong cảnh sơn thủy hữu tình này, còn vẻ đẹp của nhân thế thì nằm trong thâm tâm của con người.
Đại tiểu thư thở dài, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ là người hiểu lòng ta không biết tìm ở nơi nào?

Nàng tự mình lẩm bẩm lầu bầu như là hỏi Lâm Tam, cặp mày nhíu lại, thoáng ẩn hiện vẻ u sầu. Nghe nàng nói những lời này Lâm Vãn Vinh liền biết tiểu nữ tử này đang suy nghĩ về việc nhân duyên. Hắn bất đắc dĩ cười khổ:
- Đại tiểu thư, trong quẻ xăm đã nói rất rõ, người thấu hiểu lòng mình, phải do chính mình ra sức tìm kiếm, khi gặp chớ nên bỏ qua. Ngồi than thở thế này chi bằng để ý những tài tử, công tử xung quanh nàng một chút, có thể người nàng muốn gặp nằm trong số họ.

Đại tiểu thư ảo não liếc mắt nhìn hắn:
- Ngươi mới vừa rồi giải xăm đứng đắn, tưởng cũng có chút học thức, bây giờ sao tự dưng lại xui ta đi tìm kiếm, tuyển chọn các công tử thế gia làm gì?

”Ơ, nàng không tuyển công tử, chẳng lẽ đòi tuyển ta a? Nói theo lý luận, chờ chuyện tốt giữa ta và Ngọc Sương thành, nàng là chị vợ của ta, thì coi như nằm một nửa trong ống tay áo của ta, ái muội thì không thể thiếu được. Hắc hắc, bất quá, tính cách của nàng có chút vấn đề, luôn phản đối chuyện ta và Ngọc Sương, lại quá bá đạo ngang ngạnh. Bản tài tử đối với nàng tạm thời rất không có hứng thú.” Trong lòng hắn đang nổi tà ý thì Đại tiểu thư hỏi:
- Lâm Tam, đêm đó trước khi đi Hàng Châu, có phải ngươi trốn trong phòng của Ngọc Sương không?

Lâm Vãn Vinh sửng sốt một chút rồi nói:
- Không phải a, sao có thể như thế được? Ta là một người đứng đắn, nhị tiểu thư so với ta còn đứng đắn hơn, làm sao ta có thể ban đêm vào phòng của nhị tiểu thư được, còn ẩn núp trong đó nữa chứ?

Vẻ mặt của hắn rất vô tội, bộ dạng thể hiện ta bị oan uồng, trong lòng lại như nổi trống: “Tại sao tiểu nữ tử này bỗng dưng lại hỏi việc này, ngày ấy ta che giấu tốt lắm cơ mà?”

Đại tiểu thư thấy hắn không thành thật, hừ một tiếng rồi nói:
- Ngươi chớ có giảo biện, việc kia do chính mắt ta trông thấy, ngươi lén lén lút lút từ trong phòng Ngọc Sương đi ra, ngươi đã làm cái gì ở trong đó? Mau mau nói thật ra.

”Tận mắt nhìn thấy? Không thể nào chứ? Nhưng tiểu ny tử này bất ngờ nói rằng nhìn thấy hết, đáng trách thật, lão tử còn tưởng thần không biết quỷ không hay. Thâu hương lại bị chị vợ tóm được, thật oan uổng là lão tử chưa làm được gì, chỉ mới hôn sơ đôi môi nhỏ nhắn của Ngọc Sương, cái oan uổng này thật quá lớn.” Hắn tính toán: “Việc này không thể chơi đùa được, bại lộ việc của Ngọc Sương rồi cũng không có gì đáng sợ. Nhưng còn việc ở trong viện của Tiêu phu nhân, đêm đó sự tình lãng mạn quá sức vi diệu, ta tuyệt đối không thể đùa được.”

- Đại tiểu thư, có phải là nàng hoa mắt rồi không?
Lâm Vãn Vinh cười trừ:
- Muộn như vậy ta thế nào lại xuất hiện tại phòng của nhị tiểu thư chứ? Hai chữ danh dự, không chỉ là bảo bối của nữ tử các nàng, ta cũng rất coi trọng. Ta cũng có sống trong Tiêu gia một đoạn thời gian rồi, vẫn tự nghiêm khắc với luật lệ, bản thân mình vẫn giữ được sự thuần khiết, trong viện cũng nổi danh được mọi người khen ngợi, như thế nào lại xảy ra sự tình như vậy?

Đại tiểu thư thấy hắn giảo biện, cái gì mà tự mình nghiêm khắc tuân theo luật lệ với cả giữ thân mình thuần khiết chứ, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, nhà ngươi cũng có thể nói những từ này sao? Không nói tới Tiếu Thanh Tuyền với Xảo Xảo hai người, chỉ tính nha hoàn trong đại viện, nằm mơ cũng biết ngươi không có cả trăm thì cũng tám mươi, ngươi còn nói thân mình trong sạch đứng đắn nữa hay sao.

Nàng vừa muốn tức giận vừa buồn cười, hai vai rung rung nhịn cười nói:
- Ngươi là người sinh ra không có da mặt, những lời nãy cũng có thể dễ dàng nói ra, ta thật là hết cách. Ngươi thừa nhận cũng được không thừa nhận cũng được, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ngươi chớ khinh bạc Ngọc Sương. Nữ tử của Tiêu gia của ta mặc dù yếu đuối nhưng không phải ai cũng đều khinh bạc được đâu.

- Ta khinh bạc như thế nào?
Lâm Vãn Vinh nói một cách vô tội:
- Ta ‘yêu quý’ còn không kịp nữa là. Đại tiểu thư, nàng chớ nghĩ ta là loại lãng tử bại hoại gì đó, ngoại trừ tình yêu vô bờ bến, ta hoàn toàn không tìm thấy khuyết điểm của bản thân.

Đại tiểu thư sớm đã hiểu rõ về da mặt của hắn, đương nhiên không nghe những lời nói quanh co của hắn. Chỉ là cảm giác cùng gã này nói chuyện, càng nói càng mất phương hướng, bản thân dù xuất bao nhiêu chiêu đánh ra, nhưng hắn vẫn coi như hoa bay phảng phất, nhẹ nhàng hóa giải không còn dấu vết, thật sự làm lòng người sinh buồn bực. Những hảo cảm với tên Lâm Tam trước mặt cũng hầu như biến mất không lưu lại chút gì. Tiêu Ngọc Nhược bắt đầu tức giận, không thèm quản hắn nữa, chỉ nhìn xa xa về phía hồ, bắt đầu ngẩn người ra.

Bầu trời đêm tĩnh lặng thâm sâu, vô số vì sao nhỏ lơ lửng trên không trung đang tỏa sáng lấp lánh, ánh sáng chiếu vào mặt hồ phảng phất như tinh không bị treo ngược xuống, dừng lại trong nước. Cho đến nay, nàng cũng chưa từng thưởng thức bầu trời đêm bên hồ như vậy, dưới cảnh đẹp mê hoặc lúc này, không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn vào bầu trời đêm thật lâu, đột nhiên vươn ngón tay trỏ nhỏ nhắn hỏi:
- Lâm Tam, hai ngôi sao kia là gì?

Buổi chiều Lâm Vãn Vinh khi đi vội vàng, trên người chỉ mặc có môt cái áo mỏng, tại bên hồ gió lạnh thổi lồng lộng nên cũng có chút lạnh lẽo, thầm nghĩ nên về sớm một chút, lúc này làm gì có tâm tư đi quản mấy ngôi sao kia, tuỳ tiện ngáp một cái, cũng không ngẩng đầu lên nói:
- Văn khúc tinh và Thái bạch kim tinh.

Đại tiểu thư thấy hắn không có hứng thú, hừ một tiếng nói:
- Ta cùng ngươi nói chuyện đều là thành tâm, ngươi lại hời hợt như vậy, thật không có ý vị.

"Đại tiểu thư, nàng mặc áo ấm tự nhiên không sợ lạnh, ta chỉ mặc một cái áo khoác dài này nên sắp bị đông cứng rồi!” Lâm Tam ai thán một tiếng, nhìn theo phương hướng của ngón tay Đại tiểu thư, cả hai ngôi sao đó đều lớn và sáng, xa xa đối diện với nhau, xung quanh lại có một đám sao nhỏ. Hắn nhìn một lúc lâu: “Mẹ nó, đây là hai ngôi sao gì, thật sự là không biết.” Với tri thức thiên văn sơ sài của hắn, tự nhiên nhận không ra, đây là cái gì mà sáng vậy, cũng không muốn nghĩ, chỉ thấy nó rất quen thuộc, hàm hồ nói:
- Đây là Ngưu lang tinh và Chức nữ tinh.

- Ngưu lang và Chức nữ ư?
Đại tiểu thư tò mò hỏi:
- Đây là ngôi sao gì, ta chưa từng nghe qua.

- Lúc trước có một tiểu nam hài tên là Ngưu lang, hắn anh tuấn thiện lương, thông minh giống như ta, tiểu thư của Vương mẫu nương nương gọi là Chức nữ, khi nhìn vào kính Chiết tử đã vô ý nhìn thấy hắn, sau đó trốn xuống phàm trần, cùng Ngưu lang thành thân, sinh ra bảy con trai tám con gái, sau đó bị tinh quân trên trời phát hiện ra…. Rồi Vương mẫu nương nương khai ân, hàng năm vào ngày mồng Bảy tháng Bảy, bắc một chiếc cầu, đó là ngày hai vợ chồng họ gặp lại, quấn quýt với nhau một phen, người khác không được phép nhìn lén ….

Lâm Vãn Vinh kể xong ngáp một cái, chuyện Ngưu lang Chức nữ này vốn là một truyền thuyết rất hấp dẫn, thiếu chút nữa bị hắn giảng thành một đoạn trần tục. Đại tiểu thư cũng hiểu được loáng thoáng, bản thân câu chuyện này cũng hay, làm người khác chú ý tới. Chỉ là thủ pháp kể chuyện của Lâm Tam khiến cho người ta muốn phát giận, đã phá hỏng ý cảnh của câu chuyện.

Đại tiểu thư đã nghe được đoạn quan trọng nhất, thở dài:
- Ngưu lang Chức nữ này, tuy là ngăn sông cách núi, lại vẫn có thể tìm được người hiểu lòng mình, thật khiến người khác hâm mộ.

Nàng dừng lại một chút rồi hỏi:
- Lâm Tam, ngươi và Thanh Tuyền tiểu thư có phải là tri tâm không?

Lại đến rồi, lại đến rồi, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, tiểu nữ này còn có chút dấu hiệu tiến vào động xuân, hấp dẫn lực của lão tử thật lớn, nếu bị nàng nhìn trừng trừng thế này thì không thể thoát thân, thật là nguy hiểm.

Hắn cười hắc hắc không trả lời vấn đề của Đại tiểu thư, nói:
- Đại tiểu thư, chuyện Ngưu lang Chức nữ này cũng bình thường thôi, không tráng lệ lắm, ta kể cho nàng nghe một chuyện xưa còn tráng lệ hơn, chuyện xưa này có tên là ‘Không bằng cầm thú’.

- ’Không bằng cầm thú’?
Đại tiểu thư sửng sốt một chút, tên của chuyện xưa này thật sự là có chút chấn động:
- So với Ngưu lang Chức nữ còn tráng lệ hơn sao?

- Tráng lệ gấp trăm lần.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói:
- Lúc trước, có một thư sinh và một tiểu thư yêu nhau. Một ngày, bọn họ cùng nhau đi du lịch, trên đường gặp mưa lớn, vừa kịp tới một căn nhà hoang để tránh mưa, lưu lại qua đêm. Trong phòng này chỉ có một chiếc giường, hai người tuy là yêu nhau nhưng cũng không vượt qua lễ giáo. Tiểu thư kia thương tiếc công tử nên không đành lòng để người tình nằm dưới đất mới cho công tử kia ngủ cùng giường, ngăn giữa hai người là chiếc gối, trên gối viết một tự điều: ’vượt qua đây là cầm thú’. Thư sinh kia cũng là quân tử, thật sự ẩn nhẫn một đêm không làm loạn gì cả.

Đại tiểu thư đã quen chịu đựng những lời nói của hắn rồi, phản ứng đã dần dần chậm lại, má đào hồng lên, hừ một tiếng nói:
- Ngươi kể lại chuyện xưa mà không có tí nào hợp lý, vị công tử kia coi trọng lễ pháp không phải là tốt sao?

Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói:
- Sáng sớm hôm sau, tiểu thư kia tỉnh lại, đột ngột rời đi không từ biệt, chỉ lưu lại một câu.

Đại tiểu thư hỏi:
- Câu gì?

Lâm VãnVinh thần bí cười nói:
- Tất cả có bảy chữ to ‘ngay cả cầm thú cũng không bằng’.

Đại tiểu thư vừa thẹn vừa tức , liền đứng lên nói:
- Vô sỉ! Hạ lưu! Người trong chuyện xưa này chính là ngươi, là kẻ vô sỉ, đồ đệ của cầm thú.

Nàng nói xong liền xoay người bỏ đi, hướng về phía cửa hàng mà chạy.

- Đại tiểu thư, chờ ta với.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói, rốt cuộc không chịu được gió lạnh nữa, hắn vội vàng đưổi theo.

Đại tiểu thư xoay người nhìn lại hắn, sắc mặt đỏ bừng, tức giận nói:
- Ngươi mượn việc kể chuyện xưa để nói ra những lời hạ lưu như vậy, ngươi… ngươi…

Cuối cùng cũng không chọn được từ nào, buột miệng:
- Ngươi ngay cả cầm thú cũng không bằng. (ặc ...)
<< Chương 56 | Chương 58 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 696

Return to top