Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225879 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 286
- Y Liên, Y Liên…!
Hắn vội vã cất tiếng kêu lớn. Thiếu nữ lao đi như gió, không thèm ngoái đầu nhìn lại.

Đám thanh niên ở Ánh Nguyệt thôn thấy hắn vô tình cự tuyệt Y Liên thì lập tức phẫn nộ gầm lên vây lấy hắn, Khôn Sơn hai mắt đỏ rực, rút sài đao ra chực lao đến.

- A Lâm Ca, sao ngươi có thể đối với Y Liên của chúng ta như vậy chứ?
Mễ sai vừa rồi trêu đùa Lâm Vãn Vinh nhiều nhất tên là Tử Đồng, dọc đường rất là quen thuộc với Lâm Vãn Vinh, nàng ta tức giận nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn một miếng thịt trên người hắn xuống:
- Y Liên ngày ngày đều thương ngươi, nhớ ngươi, mỗi đêm đều không ngủ đợi ngươi về! Muội ấy vì ngươi mà chuyện gì cũng nguyện ý! Nhưng ngươi, ngươi lại đối với muội ấy như vậy… Ngươi có còn là a Lâm ca của bọn ta không?!

Lâm Vãn Vinh vội vã xua tay:
- Tử Đồng! Không phải ta muốn như vậy đâu, các nàng không biết tình hình trong nhà ta…

- Còn kêu hắn là a Lâm ca cái gì nữa!
Khôn Sơn gầm lên, giơ sài đao lao tới:
- Ta phải chém chết tên Hoa gia* cẩu này.

(*Hoa gia là người Hoa, giống như Miêu gia là người Miêu)

Những cô nương trong Ánh Nguyệt thôn vội vã ngăn hắn lại, Tử Đồng bực bội dậm dậm chân, lớn tiếng mắng:
- A mẫu trong sơn trại nói đúng, Hoa gia lang tên nào tên nấy đều là lòng lang dạ sói, vô tình vô nghĩa, bọn chúng chỉ biết lừa những nữ nhân Miêu gia chúng ta thôi, chỉ hận chúng ta không nhìn thấu hắn sớm một chút! Từ nay về sau, ngươi không phải là a Lâm ca của bọn ta nữa, Ánh Nguyệt thôn sẽ không có người bạn như ngươi, a đệ a muội, chúng ta đi!

- Tử Đồng, các nàng nghe ta nói…

Những thanh niên ở Ánh Nguyệt thôn đâu còn đủ kiên nhẫn để nghe hắn giải thích, tất cả quay qua hắn "phì" một tiếng, hung hăng hắt nước trong ống trúc về phía hắn, sau đó khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ mà bước đi.

Những biến hóa này cực nhanh, còn chưa kịp phản ứng gì thì người xung quanh đã đi hết rồi, những thanh niên nam nữ của Ánh Nguyệt thôn sớm đã chẳng còn bóng dáng ai. Những bằng hữu mà hắn kết giao ở Miêu trại mấy chục ngày này, người nào người nấy đều đã vạch rõ giới tuyến với hắn, sau nháy mắt đã khiến hắn trở lại là một kẻ cô độc ở nơi đây.

Lâm Vãn Vinh lặng lẽ thở dài một hơi, chẳng biết nên nói gì nữa. Ánh mắt trong lúc vô ý nhìn đến thảm cỏ trước mặt, đai ngọc mà Y Liên để lại bỗng dưng hiện ngay trước mắt, khẽ nhặt nó lên cầm trong tay, chiếc dây lưng mềm mại vẫn còn thoang thoảng hương thơm, tựa như còn mang theo hơi ấm thân thể của thiếu nữ. Đúng vào lúc ấy một đôi bướm hồng từ trong khóm trúc vỗ vỗ cánh bay lên, đẹp đến cực cùng.

Trong lòng hắn dấy lên một tư vị không sao diễn tả, vô cùng cẩn thận nhét chiếc đai ngọc trắng tinh đó vào trong ngực, lắc đầu mỉm cười, lại cảm thấy có chút cay đắng.

Cao Tù vội vã đi đến, ghé sát vào bên tai hắn nhỏ giọng thì thầm vài câu, Lâm Vãn Vinh hơi gật đầu, phản ứng bình thản.

Đang lúc nói chuyện, đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng huyên náo vọng lại, hai đội thị vệ Hắc Miêu tay cầm sài đao, khí thế bừng bừng lao tới, vây quanh bọn họ vào giữa, đầu lĩnh ở đó chính là Trát Long, đệ đệ của Trát Quả.

Lão Cao nháy nháy mắt:
- Tìm đến gây sự rồi!

Trát Long bước từng bước lớn tới, vung sài đao trong tay lên, sắc mặt hung dữ chỉ về phía hắn mà líu la líu lo gầm lên những tiếng tức giận. Lâm Vãn Vinh và Cao Tù đưa mắt nhìn nhau, hai người họ đều là "hàng" giả, một câu Miêu ngữ cũng chẳng thông.

Lão Cao rốt cuộc cũng là nhìn quen cảnh này rồi, hắn lén cười hắc hắc, gạt thanh sài đao kia ra, miệng líu la líu lo lao thẳng lên. Chuyện này hoàn toàn vượt ngoài ý liệu của Trát Long, bọn họ hoành hành Miêu hương đã quen rồi, chưa từng có người dám chủ động khiêu chiến! Duy chỉ có đại hán mặt đen này, không chỉ Miêu ngữ nói sống sượng khó hiểu, đảm lượng cũng hơn hẳn người ta một bậc.

Trát Long vội vã lui lại phía sau vài bước, hai tay vung ra. Mắt thấy song phương đang muốn hỗn chiến, chợt nghe một thanh âm sang sảng quát:
- Dừng tay!

Từ phía xa có một lão đầu người Miêu gầy nhom đi tới, hai mắt trợn tròn, khuôn mặt đầy vẻ tức giận, Trát Long bị dọa cho co rúm đầu lại, vội vã kêu lên:
- Hàn Nông a thúc!

Hàn Nông "hừ" một tiếng, dùng tiếng Hoa hỏi:
- Trát Long, ngươi muốn làm cái gì thế?

Trát Long láo liên, né né tránh tránh nói:
- A thúc! Hai tên Hồng Miêu này vừa rồi không giữ quy củ đối với mễ sai trong sơn trại của chúng ta, bây giờ còn cầm sài đao uy hiếp bọn con, con và các a đệ chẳng còn cách nào, chỉ đành động thủ tự vệ!

- Nói như vậy, một ít người chúng ta đi khi dễ một đống các ngươi ở đây?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì đáp.

Sắc mặt Trát Long trở nên hung ác:
- Sao, không được sao?!

“Cái đám này so với ta còn vô sỉ hơn, hay thật!” Lâm Vãn Vinh "hừ" một tiếng, muốn cười nhưng lại không dám cười.

- Câm mồm!
Hàn Nông a thúc tức giận đến râu dựng đứng lên, chỉ vào mũi Trát Long:
- A ca ngươi đua ngựa không thắng nỗi người ta, ngươi liền mang người đến gây chuyện, như vậy tính là bản sự gì? Có giỏi thì ngươi hãy thắng lại đi xem! Hai anh em các ngươi, thật sự làm mất hết mặt mũi của Miêu trại chúng ta rồi!

Mấy lời mắng mỏ phủ đầu này quả thực là đủ độ cay độc, cũng không để lại một chút mặt mũi cho hắn. Miêu gia lớn nhỏ có thứ tự, Hàn Nông lại là đại trưởng lão uy chấn Miêu hương, người người kính trọng, Trát Long sao dám trước mặt nhiều người như vậy mà cứng miệng với lão?! Sắc mặt hắn lúc trắng lúc đỏ, răng nghiến ken két, oán độc liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, quay người bỏ đi.

Thấy sắc mặt đại trưởng lão rắn lại, thở dốc từng hơi, Lâm Vãn Vinh vội vã cười xòa:
- A thúc đừng tức giận, con ngựa mù trong đàn cũng chỉ là cá biệt mà thôi, các hương thân Miêu gia đều là người tốt!

- Ngươi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!
Trát Long đi rồi, Hàn Nông a thúc liếc qua hắn một cái, lại dồn hết nộ hỏa lên mình tên a ca giả mạo này:
- Lén lén lút lút, mặt mũi gian trá, giả trang thành người Miêu, ý đồ lên núi tiếp cận Thánh cô, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Lâm Vãn Vinh nháy nháy mắt, vội vã đáp:
- A thúc, ta thực sự là tới thăm Thánh cô, nàng ấy không nói cho người sao?

Đại trưởng lão "hừ" một tiếng, nhìn chiếc y sam Hồng Miêu trên người hắn, cơn giận lập tức lại nổi lên:
- Ngươi tới thăm Thánh cô, vậy Y Liên thì sao?

“Y Liên?” Lâm Vãn Vinh sững sờ thở dài một tiếng, chẳng biết nên trả lời thế nào.

- Hoa gia lang, ngươi đem Y Liên giấu ở nơi nào rồi? Có phải ngươi đã khi dễ nó không? Mau nói đi!
Hàn Nông tức giận đến râu bên mép đều dựng đứng hết cả lên.

- Cũng không nên tính là khi dễ!
Lâm Vãn Vinh vô cùng thận trọng cúi đầu xuống, khẽ nói:
- Chỉ là vừa rồi có chút… có chút mâu thuẫn nhỏ, cô ấy lén trốn đi, không muốn gặp ta nữa!

Đại trưởng lão nhận thấy vẻ né né tránh tránh của hắn thì lặng lẽ lắc đầu, thở dài:
- Ngươi theo ta!

Hàn Nông xoay người đi luôn, thái độ kiên quyết, Lâm Vãn Vinh nhìn mà rùng mình, vội vã chạy theo mấy bước:
- A thúc, chúng ta đi đâu đây?

Hàn Nông a thúc khuôn mặt lạnh lùng, căn bản không trả lời, Lâm Vãn Vinh gặp phải lão đại chán ngắt này, chỉ đành ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hoa Sơn tiết sớm đã trở lại vẻ náo nhiệt, đâu đâu cũng có nhảy múa hát ca, tiếng cười vui rộn rã. Hắn nhìn lên đài cao lẩm nhẩm,, An Bích Như ngồi cạnh nơi đó lại không thấy đâu nữa.

“Đại trưởng lão mang ta đi, chẳng lẽ là An tỉ tỉ muốn gặp ta?” Hắn tâm tư xoay chuyển như điện, càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này là rất lớn, lập tức lộ rõ sự vui mừng.

Hai người đi một mạch lên sơn lộ, nhận định phương hướng xong, không ngờ lại là đi về phía vực sâu nơi giữa sườn núi. Bạch Miêu sơn của Bích Lạc thôn xây trên lưng chừng núi, đi không bao lâu liền cảm thấy gió mạnh rít gào chứa toàn hơi lạnh, bốn phía khói trắng mênh mang, hơi nước mịt mù, hệt như bước trên mây vậy.


Lâm Vãn Vinh vội vã rụt cổ lại, không dám nhìn xuống nữa, ngước mắt lên, không ngờ đã đứng trên đỉnh núi cao nhất ở Miêu gia sơn trại. Hàn a thúc dừng chân trước một nhà sàn, quay về phía hắn gọi:
- Ngươi, tiến vào!

Nhà sàn này được khảm vào trong vách đá, kiến trúc độc đáo đặc biệt. Bên trong cực kì an tĩnh, chẳng nghe thấy một chút thanh âm nào. Còn chưa tới gần đã liền cảm thấy một cảm giác ớn lạnh dấy lên trong lòng. Sống lưng Lâm Vãn Vinh lạnh ngắt, vội vã hỏi:
- A… a thúc! Đây… đây là nơi nào?

Thần sắc Đại trưởng lão không ngờ lại trở nên ôn hòa, quay về phía hắn cười nói:
- Tiến vào rồi sẽ biết…

- Có thể tiết lộ trước một chút, chỉ một chút thôi?!
Hắn mở to hai mắt mà mặc cả.

Hàn Nông cười khà khà đưa tay ra:
- Nếu ngươi không dám tiến vào, vậy thì hãy về đi!

“Kế khích tướng này, ta làm sao có thể trúng cơ chứ?!” Hắn lén bĩu môi một cái, vội vã dỏng tai lên lắng nghe, trong nhà sàn hoàn toàn tĩnh lặng, chẳng có tiếng người, chẳng có hô hấp, tựa như một tòa thành trống, cái duy nhất hiện rõ chính là vẻ lạnh lẽo, nó không ngừng xoay chuyển trong lòng hắn.

Đại trưởng lão mỉm cười nhìn hắn, trầm ngâm không nói. Lâm Vãn Vinh bị lão nhìn đến lông tóc dựng đứng: “Ý gì thế này? Lão a thúc mang ta tới nơi này làm gì? An tỉ tỉ ở đâu? Cánh cửa này rốt cuộc có nên tiến vào hay không đây?”

Hắn trù trừ một hồi rồi mới định được chủ ý, Hàn Nông a thúc cười khà khà:
- Bây giờ ta đếm đến ba! Nếu đếm đến ba mà ngươi còn chưa tiến vào, vậy coi như bản thân ngươi đã bỏ cuộc rồi, đến lúc đó thì đừng có trách ta! Một!

Đại trưởng lão không ngờ đã nói là làm, lập tức bắt đầu đếm luôn! Lâm Vãn Vinh tim đập thình thịch như muốn nhảy ra, trên trán mồ hôi ròng ròng, đòn tâm lý chiến này vốn là sở trường của hắn, không ngờ đến hôn nay lại bị Hàn Nông a thúc áp dụng lại lên người mình.

- Hai…!
Thanh âm của đại trưởng lão vừa nhanh vừa vang, phảng phất như thôi mệnh phù* vậy, căn bản chẳng cho hắn suy nghĩ nhiều.

Lâm Vãn Vinh cắn chặt răng, hét lớn:
- Ta vào…!

(*Thôi mệnh phù: Theo mê tín đó là thứ phù chú khiến người ta sớm chết, thường dùng để tỉ dụ những thủ đoạn đả kích trầm trọng, nghiêm khắc!)

Hàn Nông cười ha hả, đột nhiên kéo mạnh cửa lớn, một chân đạp vào khoeo hắn:
- Vậy thì đúng rồi! Mau tiến vào đi, Hoa gia lang!

Không ngờ lão Hàn Nông cao cao gầy gầy này lại là một cao thủ võ thuật thâm tàng bất lộ, một cước này vừa nhanh vừa bất ngờ, Lâm Vãn Vinh không kịp phòng bị liền bị lão đạp vào trong phòng.

Trong phòng tối đen, Lâm Vãn Vinh vừa mới rùng mình một cái liền nghe sau lưng có một tiếng lạch cạch vang lên, cánh cửa không ngờ đã bị người bên ngoài khóa vào rồi.

- Này, a thúc, người làm gì thế?
Hắn giật mình chạy nhanh đến sau cửa, ra sức nắm lấy cái then mà kéo. Cánh cửa gỗ này không biết làm từ cái gì, vừa dày vừa nặng, lại kín kẽ vô cùng, căn bản chẳng có một tia sáng nào có thể lọt qua.

Trong phòng vốn đã u ám, đóng cửa vào thì đưa bàn tay ra chẳng thấy rõ năm ngón, mắt hắn sau khoảnh khắc đã chẳng nhìn thấy gì nữa rồi. Căn phòng này cực kì trống trải, bốn phía tĩnh lặng, trừ những tiếng hô hấp nặng nề của bản thân ra, hắn chẳng nghe thấy gì khác cả.

Nói đến an tĩnh, lại chẳng hiểu vì sao trong lòng hắn luôn cảm thấy căn phòng này rất là âm u, chẳng có khí tức của người sống, tựa như một căn hầm mộ lạnh lẽo vậy.

“Hầm mộ?” Vừa nghĩ thế, gai ốc nổi lên đùng đùng, mồ hôi trên trán túa ra chực rơi xuống. Trái tim hắn cứ đập thình thịch, không dám ho he một tiếng nào.

Cũng chẳng biết một luồng gió lạnh từ đâu thổi tới, khiến cho lông tóc hắn dựng đứng lên. Hắn vội vã hít sâu một hơi, chậm rãi nhìn đi, hai tay không ngừng mò mẫm, vô cùng cẩn thận lần mò đi về phía trước.

Càng tiến về phía trước trong lòng hắn càng kinh hãi, căn phòng này chẳng biết lớn đến đâu, tĩnh lặng âm u, không có bàn, cũng chẳng có ghế, càng không tìm thấy một vật sống nào, một sự sợ hãi tràn ngập nơi đây, tựa như có một u linh đang đeo bám trong lòng hắn vậy.

“Chi…” Một âm thanh chói tai từ dưới chân truyền lên, trong căn phòng đen kịt âm u này, thê lương hệt như tiếng kêu của lệ quỷ vậy.

Hắn trong lòng vốn đã căng thẳng cao độ, lần này chút nữa thì ba hồn bảy phách bị lôi đi mất, mông hắn ngồi bịch một phát xuống mặt đất, mồ hôi chảy ra ròng ròng:
- Ai, ai…?

Thanh âm run rẩy đó phiêu đãng trong căn phòng trống rỗng, âm thanh vang vọng khắp bên tai. Hắn thở dốc thở dốc từng hơi, cố nén nỗi kinh hãi khủng khiếp trong lòng, chậm rãi đưa tay ra.

Dưới chân phía trước tựa như có thứ gì đó, hắn run rẩy sờ soạng, đầu tiên sờ thấy, không ngờ lại là một chiếc chân người.

“Á…!” Hắn miệng méo xệch, cơ thịt giật từng cơn, trái tim như muốn nhảy ra ngoài.

Trầm lặng một lúc, đột nhiên cảm thấy có chút gì đó không đúng, cái chân người này sao lại mềm như thế, cứ như là con rối vậy? Hắn cắn chặt răng lại đưa tay ra, sờ lên phía trên cái chân người đó, có tay có chân, có mũi có mồm, không ngờ thực sự là một con rối cao bằng người thật!

Hắn nhảy dựng lên, giận dữ quát:
- Ai, ai trêu đùa ta?

“Phụt!” Tất cả nến trong phòng đột nhiên đều được thắp lên, những ánh nến đẹp đẽ chiếu đến khiến hắn chẳng thể mở nổi mắt ra. Hắn bị dọa nhảy giật lùi hai bước, vội vã dùng tay che hai mắt lại:
- Ai? Không được dọa ta!

Trong phòng vẫn an tĩnh, cảm giác lúc này lại hoàn toàn khác biệt, sau lưng thấp thoáng có tiếng hô hấp nhè nhẹ, dịu dàng phảng phất bên tai, tràn ngập nỗi ấm áp của sự sống.

Hắn bỗng dưng mở trừng hai mắt ra, một nữ tử người Miêu mĩ lệ động nhân, kiều diễm như hoa đang mỉm cười nhìn hắn.

- Sư phụ tỉ tỉ!
Hắn vừa mừng vừa ngạc nhiên kêu lên, định nhảy đến ôm lấy nàng.

“Xùy!” An Bích Như để ngón trỏ lên môi, sắc mặt nghiêm trang, khẽ lắc đầu.

- Sao vậy?
Hắn sững sờ đứng lại, lấy làm khó hiểu nhìn An tỉ tỉ.

An Bích Như cầm tay chậm rãi quay người hắn lại, hắn sửng sốt khi vừa nhìn rõ.

Trong căn phòng trống rỗng này, thứ duy nhất được bày biện chính là một tòa thần quỹ* cao lớn, trên thần quỹ đó từ cao xuống thấp bày đầy những linh vị. An Bích Như nhẹ nhàng quỳ xuống, khuôn mặt đỏ hồng, hai tay từ từ chắp lại, trong mắt đã dâng lên một màng sương khói mông lung, miệng lẩm bẩm:
- Liệt tổ liệt tông! A tía a ma! Nữ nhi đưa người đến thăm các vị đây!
Thì ra nơi này là từ đường của người Bạch Miêu, các vị liệt tổ liệt tông của Miêu tộc đều được thờ phụng ở đây, thảo nào khi đến nơi này không khí cứ quái quái, chẳng có một chút sinh khí nào. Nhìn thấy An tỷ tỷ đang quỳ trên bồ đoàn mà cung cung kính kính dập đầu, Lâm Tam cũng ngoan ngoãn đứng bên cạnh nàng, thần sắc ra vẻ cực kì nghiêm chỉnh.

An Bích Như lẩm lẩm một mình vài câu, thành kính bái lạy, sau một hồi lâu mới đứng dậy, nhìn hắn khẽ nói:

- Đây là trọng địa của Miêu tộc, nơi cung phụng tổ tiên của chúng ta, còn có cha mẹ ta, ngươi cũng tới bái kiến đi!

- Ồ!

Lâm Vãn Vinh vô cùng hạnh phúc, “phịch” một tiếng quỳ ngay xuống bồ đoàn, dập đầu xuống lạy, mặt dày tía lia nói:

- A tía, a mẫu con dập đầu trước hai người…

An tỷ tỷ liền nhấc chân lên khẽ đá vào mông hắn một cái, trên mặt hiện lên vài phần ngượng ngùng của tiểu nữ nhi, mặt mũi đỏ bừng, mắng hắn:

- Trước mặt a tía a mẫu ta, không được ăn nói linh tinh!

“Chuyện sớm muộn thôi mà!” Hắn lầm bầm tỏ vẻ đầy ấm ức, hai tay chắp lại, đổi sang cách xưng hô khác:

- A thúc, a thẩm, con tên Lâm Vãn Vinh, ngoại hiệu Lâm Tam, là tiểu đệ đệ của sư phụ tỷ tỷ, trong tương lai, còn có thể trở thành tiểu a ca của nàng. Con và An tỷ tỷ quen biết yêu mến, tâm đầu ý hợp, trên trời nguyện làm đôi chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây liền cành, hai người ở trên trời có linh thiêng, xin phù hộ cho chúng con bách niên hòa hợp, sớm sinh quý tử, con xin dập đầu trước hai người!

Câu phía trước nói còn nghe được một chút, câu sau lại nổi cái thói cũ lên, An Bích Như cũng không biết làm gì hơn, chỉ đành che miệng mỉm cười, cả khuôn mặt đã nóng bừng lên.

Cung kính dập đầu mấy cái thật vang, Lâm Tam dương dương đắc ý đứng dậy, hướng về phía An tỷ tỷ nháy nháy mắt như thể thị uy.

An Bích Như không nén nổi bật cười khúc khích, nửa thẹn nửa giận lườm hắn một cái thật dài. Chầm chậm đưa bàn tay lần mò xuống dưới thần khán*, bỗng nghe những tiếng lạch cạch vang lên, bức tường bên cạnh thần khán mở ra, lộ ra một thạch môn (cửa đá).

(*nơi để thờ cúng ngày xưa)

- Ý, có cơ quan?

Hắn kinh hãi thất sắc, vội vã nhảy đến bên cạnh An Bích Như, thuận thế nắm lấy tay nàng, mắt tròn xoe oai phong lẫm liệt nói:

- Tỷ tỷ đừng sợ, ta tới bảo vệ tỷ đây!

An Bích Như tức cười véo mạnh vào tay hắn một cái, gắt:

- Ai bảo vệ ai còn chưa biết đâu!

Nàng khẽ động gót sen, uyển chuyển bước qua cánh cửa. Lâm Vãn Vinh đi ngay theo sau nàng một tấc không rời.

Sau cánh cửa lại là một cái hang, đào sâu trong vách đá, được căn nhà sàn che giấu, cực kì bí mật. Phía trước thấp thoáng một ánh đèn mờ ảo, còn có thể nghe thấy tiếng người lao xao.

An tỷ tỷ quay đầu lại, yêu kiều nhìn hắn, cười hi hi:

- Nhớ lấy, nói gì cũng phải cẩn thận!

“Cẩn thận? Cẩn thận cái gì?” Lâm Tam sửng sốt một chút, khi tỉnh lại đã thấy An tỷ tỷ cười tươi như hoa, đi vào trong trước rồi.

- Tham kiến Thánh cô!

Trong thạch thất đột nhiên vang lên một loạt những âm thanh cung kính nghiêm trang, Lâm Tam thò đầu nhìn vào, thấy trong phòng có bảy tám lão đầu người Miêu tụ tập, đang khom lưng hành lễ với An Bích Như. Người lớn tuổi nhất chính là Hàn Nông râu trắng, người đã dẫn hắn vào đây, đứng hàng đầu tiên. Người ngồi vị trí thấp nhất nơi đó lại là cha của Y Liên, Hồng Miêu trại chủ Bố Y của Ánh Nguyệt thôn.

Bố Y trên người bám đầu gió bụi, chiếc giày vải đã hé miệng, bụi bẩn bám trên mặt còn chưa kịp lau đi, tựa như vừa đi đường xa vội vã trở về. Y đứng ở cuối cùng, thần sắc kích động, lại có chút băn khoăn, hai tay nắm chặt, chẳng biết nên để về bên nào.

- Chư vị a thúc bất tất phải khách khí!

An Bích Như thoải mái mỉm cười. Ánh mắt lướt qua mọi người một vòng, đến chỗ Bố Y, nàng lập tức gật đầu nói:

- Vị này chính là Bố Y a thúc của Ánh Nguyệt thôn sao? Sớm đã nghe nói đến đại danh của ngài rồi!

Lão đầu này kích động đến râu dựng đứng cả lên, nắm chặt sài đao khom người hành lễ:

- Bố Y tham kiến Thánh cô!

An Bích Như mỉm cười lắc đầu:

- A thúc bất tất đa lễ, người là đầu lĩnh của Ánh Nguyệt thôn, tinh minh mẫn cán, đức cao vọng trọng, trong Miêu tộc ai ai cũng biết, Hàn Nông đại trưởng lão đề cử người gia nhập Trưởng lão hội, đúng là vô cùng chính xác! Mấy ngày nay đi đường cả ngày lẫn đêm, vất vả cho a thúc rồi!

Thì ra các lão đầu trong căn phòng này đều là trưởng lão của Miêu tộc, tất cả những đại sự trọng yếu của người Miêu đều do bọn họ thương nghị và quyết định, thảo nào An Bích Như nói từ đường này là nơi trọng yếu nhất của người Miêu. Còn Bố Y kia chắc là chỉ mấy ngày trước mới tiếp được thông báo nhập hội, do đó mới vội vã chẳng quản gió bụi trở về Ngũ Liên phong này.

Tại chiếc ghế da hổ ở chính giữa là vị trí dành cho thủ lĩnh, sau khi An Bích Như từ tốn ngồi xuống, thì các vị trưởng lão mới phân ra hai bên an tọa.

Trong phòng từ huyên náo trở nên yên tĩnh, khi mọi người đã yên vị cả rồi mới phát hiện ở giữa vẫn còn một người đang đứng, lập tức tất cả ánh mắt đều đổ về hắn.

- Chư vị a thúc, chào mọi người, chào mọi người!

Bị ánh mắt săm soi đánh giá của nhiều lão đầu tập trung vào như thế này, da mặt có dày hơn đi chăng nữa cũng chẳng chống nổi, Lâm Tam vội vã ôm quyền, hướng quanh bốn phía chào hỏi.

Trong các vị trưởng lão, nhận ra hắn cũng chỉ có Hàn Nông và Bố Y, ấn tượng của hai người đối với hắn thực sự đều chẳng tốt đẹp gì. Những người còn lại đều mắt lớn mắt nhỏ săm soi cả nửa ngày, cuối cùng một vị trưởng lão mới giật mình tỉnh ra:

- Ồ, ta nhớ ra rồi, ngươi là tên Hồng Miêu Mễ Đa vừa đua ngựa thắng Trát Quả!

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức nhớ ra, ánh mắt đang chăm chú nhìn hắn sau khoảnh khắc đã có thêm vài phần nhiệt tình.

- Xấu hổ quá, xấu hổ quá!

Lâm Tam vội vã ôm quyền, ngượng nghịu cúi đầu xuống:

- A thúc, người từ mi thiện mục, ôn hòa đôn hậu, hệt như lão thọ tinh vậy, tiểu tử không dám lừa gạt người! Kì thực, ta không phải là Hồng Miêu mễ đa, ta tên là Lâm Tam, đến từ kinh thành, là người Hoa.

- Người Hoa?

Chư vị trưởng lão nghe mà sững sờ, ngay sau đó lập tức giận dữ quát hỏi:

- Ngươi đã là một người Hoa, chạy lên Hoa Sơn này làm cái gì? Còn lén la lén lút mặc y phục của Hồng Miêu, ngươi rốt cuộc có mưu đồ gì?

Các trưởng lão hiển nhiên đều chẳng có bao nhiêu hảo cảm với người Hoa, lúc nói chuyện đã trở nên phẫn nộ. Lâm Tam cuống quýt lén nhìn sang phía An Bích Như, lại thấy mặt An tỷ tỷ đầy vẻ hóm hỉnh nhìn hắn, chẳng nói năng gì, giống như một người ngoài cuộc vậy.

Lâm Tam mắt đảo liên tục, chợt giật mình hiểu ra: “Trưởng lão hội người Miêu này, rõ ràng là bày ra làm nhà gái của An tỷ tỷ rồi, nàng dẫn ta vào đây, chính là đưa con rể lên nhà, có thành toàn hay không còn phải xem người đằng nhà gái thế nào! Chỉ là nhìn thái độ của mấy trưởng lão này đối với người Hoa, e rằng c sự việc hẳng dễ dàng như thế!”

Hắn tâm tư xoay chuyển như điện, mỉm cười xua tay nói:

- Các vị a thúc hiểu lầm rồi, ta mặc Miêu trang là vì ta thích kết giao bằng hữu với các vị huynh đệ tỉ muội Miêu tộc mà thôi.

- Ngươi thích kết giao bằng hữu với chúng ta? Phì, có quỷ mới tin!

Một trưởng lão phẫn nộ mắng:

- Người Hoa kẻ nào cũng đều âm hiểm xảo trá, miệng nói một đằng, đầu nghĩ một néo. Hơn trăm dặm Miêu tộc chúng ta đây, các hương thân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, toàn là nhờ các ngươi ban cho đó!

- Đúng, người Hoa chẳng phải là thứ tốt đẹp gì!

Mấy trưởng lão đồng thời kêu lớn, trong thạch thất lập tức trở nên ồn ào.

Tự Châu chính là nơi tam giang hội tụ, sơn thanh thủy tú, địa linh nhân kiệt, nếu quản lý tốt, vốn phải là nơi trù phú sung túc của Xuyên Thục, chỉ đáng tiếc Nhiếp Viễn Thanh chiếm đóng nơi này nhiều năm, xa hoa phóng đãng, sưu cao thuế nặng, khiến cho dân chúng chẳng thể an cư, oán hận chồng chất, mới khiến cho quan hệ ngày nay giữa người Miêu và người Hoa có một bức tường dày ngăn cách. Thực đúng là một con sâu làm hỏng cả một nồi canh.

Lâm Tam lặng lẽ lắc đầu, than thở:

- Chư vị a thúc, ta hiểu tâm tình của mọi người. Trên thực tế, ta cũng thừa nhận, trong Hoa tộc đích xác có một số những tên sâu bọ xấu xa, bọn chúng vô pháp vô thiên, hoành hành bá đạo, khi nam bức nữ, làm hại một phương, gây ra tổn thương rất lớn cho mọi người. Đối với những kẻ xấu xa như thế, phàm là người có lương tâm đều vô cùng căm hận. Các hương thân phụ lão của người Miêu như nào thì bách tích người Hoa chúng ta cũng đều như vậy cả.

Hàn Nông đại trưởng lão hừ một tiếng:

- Bản thân ngươi đã thừa nhận người Hoa có kẻ xấu, vậy còn nói cái gì được nữa?

- Hoa tộc có người xấu là chuyện thực, nhưng, một người xấu, lẽ nào cả dân tộc người Hoa cũng đều là người xấu sao?

Hắn bùi ngùi nói tiếp:

- Xin đại trưởng lão và các vị a thúc thử nghĩ xem, Tự Châu này vốn là Hoa Miêu hai nhà cùng ở, thường ngày cùng mọi người lao động họp chợ cũng có rất nhiều bách tính người Hoa phổ thông. Lẽ nào bọn họ đều là những người xấu không gì không dám làm sao? Lại nhớ lại một trăm năm trước, một ngàn năm trước, Hoa Miêu hai nhà chúng ta lẽ nào đều luôn phân biệt như thế này, không có qua lại giúp đỡ nhau, sao có thể ở cùng một chỗ? Năm đó tổ tiên hai nhà thân như huynh đệ, tại sao đến hôm nay, chúng ta lại chẳng bằng được người xưa?

Hắn hỏi từng tiếng từng tiếng một, Hàn Nông và chư vị trưởng lão đều im lặng, trầm tư. An Bích Như dịu dàng liếc nhìn hắn, ánh mắt như say mê.

- Không sai, cứ cho là trong Hoa tộc đích thực có người tốt!

Một vị trưởng lão hừ một tiếng cãi lại:

- Nhưng, kẻ khi phụ chúng ta cũng chính là đám người Hoa các ngươi! Chuyện này ngươi giải thích thế nào đây?

- Không sai, chuyện này phải giải thích thế nào đây?

Mấy vị trưởng lão đồng thanh phụ họa.

Lâm Tam khẽ lắc đầu:

- Ta biết trong lòng mọi người nghĩ gì, Phủ doãn Tự Châu Nhiếp Viễn Thanh đích thực chẳng phải thứ tốt đẹp gì, hắn tham ô hối lộ, làm rối kỉ cương, ức hiếp lương dân, chính là nỗi sỉ nhục của người Hoa chúng ta. Tuy vậy, đại đầu lĩnh Trát Quả của Miêu tộc thì sao, những hành vi của hắn cũng khiến người ta cảm thấy xấu hổ. Nhưng lẽ nào chỉ đưa ra hai người đó mà chúng ta có thể phủ định sự thiện lương của cả bách tính phổ thông Miêu tộc hay Hoa tộc? Lỗi của một người, sao có thể đổ lên đầu các người khác được chứ?

Hắn trực tiếp đưa ra tên của Nhiếp Viễn Thanh và Trát Quả, gan lớn đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Chư vị trưởng lão nghe mà khó xử, đưa mắt nhìn nhau. Chẳng thể hiểu rõ được cái tên đóng giả thành Hồng Miêu mễ đa này rốt cuộc có lai lịch như thế nào.

- Theo ý của ngươi, trong Hoa tộc có nhiều người tốt, đám người tốt đó đều không có lỗi!

Bố Y lão đa nhìn hắn, lạnh lùng mở miệng chất vấn:

- Nhưng hương thân phụ lão của Miêu Trại chúng ta lại bị những tên sâu mọt của Hoa tộc các ngươi bức bách đến chẳng còn đường để đi, chuyện này phải làm thế nào?

Ánh mắt của Bố Y nhìn chăm chăm vào mặt hắn, phẫn nộ vô cùng.

Lão là cha của Y Liên, y phục trên người hắn lại chính là bộ y phục mà lão mặc trong đêm thành thân, là do nha đầu Y Liên đó đã van nài mẫu thân cả một đêm mới mượn được. Lâm Tam trong lòng xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mặt lão, vội rụt đầu lại nói:

- Xin Bố Y lão đa yên tâm, phàm là những tên cẩu tặc hại đến bách tính Hoa Miêu, nhất định sẽ có người thu thập. Sẽ không mất bao lâu nữa đâu, có lẽ sẽ gần ngay trước mắt thôi!

Hàn Nông a thúc lắc đầu, cười lạnh:

- Thu thập rồi thì sao chứ? Đi một tên, có thể lại tới một tên. Ngươi dám đảm bảo, tên phủ doãn đại nhân tiếp theo nhất định sẽ công chánh thanh liêm không? Còn cả tên sau sau nữa? Rồi sau nữa nữa?

Đại trưởng lão quả nhiên là đức cao vọng trọng, kiến thức phi phàm, một câu này đã nói luôn vào điểm mấu chốt, các vị trưởng lão đều đồng loạt gật đầu.

Lâm Tam giơ ngón cái lên, khen ngợi:

- Hàn Nông a thúc giỏi thật, vấn đề này hỏi rất hay! Người nói không sai, nếu chỉ đem hy vọng ký thác vào trên người một vị quan phụ mẫu, sự thanh liêm của bọn họ, có lẽ có thể mang tới cho bách tính Tự Châu những ngày tốt đẹp, nhưng sẽ chẳng thể quản nổi cả đời.

- Vậy ngươi có biện pháp giải quyết nào không?

Lần này người mở miệng lại là Thánh cô, nàng khẩn thiết nhìn Lâm Vãn Vinh, đôi mắt hấp háy không ngừng.

“Hồ li này cuối cùng cũng không nén nổi rồi? Đem ta đặt lên đầu sóng ngọn gió, để người nhà gái nàng chất vấn, vạn nhất mà ta thất thủ, bị người ta đánh cho một trận? Đến lúc đó xem nàng làm thế nào!” Hắn càng nghĩ càng tức giận, phẫn nộ hừ một tiếng, quay đầu đi, dỗi hờn đáp:

- Tạm thời còn chưa nghĩ đến!

- Thật không?

An Bích Như cười hì hì:

- Vậy quá đáng tiếc rồi, ta vốn nghe nói một vị nữ Khả Hãn của Đại mạc trúng độc, đang muốn đi xem sao nữa…

- Nghĩ ra rồi, nghĩ ra rồi!

Lâm Vãn Vinh lập tức hớn hở, đổi giọng nhanh như chớp.

An tỷ tỷ hung hăng trừng mắt lườm hắn một cái, rồi cười khúc khích:

- Nữ Khả Hãn đó quả là một nhân vật thần kì, khiến ngươi nghĩ ra được nhanh như vậy, ta vốn còn muốn cho ngươi thêm chút thời gian!

Thánh cô yêu kiều, có thể nhận thấy rõ ràng cái vị dấm chua nhàn nhạt trong lời nói kia, Lâm Tam không dám dây dưa tiếp chuyện đó nữa, cuống quýt nói:

- Giải quyết chuyện này ư, kì thực cũng không khó, có thể ngoài Tự Châu Phủ doãn ra, thiết lập thêm một Trưởng lão Nghị sự đoàn của người Miêu, cùng với Phủ doãn hỗ trợ và kiềm chế lẫn nhau!

- Trưởng lão Nghị sự đoàn của người Miêu?

Cái tên này quả thực rất mới mẻ, mọi người nghe thấy không khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên, An Bích Như sẵng giọng hỏi:

- Đây là ý gì thế, ngươi mau nói đi!

- Cái gọi là Trưởng lão Nghị sự đoàn, chính là trong phạm vi Tự Châu, Miêu tộc tự mình chọn lựa ra bảy đến tám vị trưởng lão, do những nhân vật đứng đầu Miêu tộc thống nhất dẫn đầu, tiến nhập vào phủ nha nghị sự, thực hành chế độ Miêu tộc tự trị trong châu. Tất cả những sự vụ có liên quan đến Miêu tộc trong phạm vi đó, như nông nghiệp, thương mại, giao dịch đều do người Miêu thương nghị quyết định rồi báo lên quan phủ để hạ lệnh thực thi. Trừ chính sách trung ương không thể kháng cự ra, tất cả những chính sách mới có liên quan đến Miêu tộc tất phải do quan phủ đề nghị, rồi để Nghị sự đoàn thảo luận thông qua mới được thực thi, nếu không thì không thể chấp hành. Phủ nha và Nghị sự đoàn kiềm chế lẫn nhau, nếu gặp phải mâu thuẫn, giữa hai bên sản sinh chuyện không thể điều đình, sẽ do Xuyên Thiểm đốc phủ định đoạt. Kẻ nào không phục có thể lại báo lên triều đình, để hoàng thượng minh xét.

- Cái này, cái này…

Hàn Nông, Bố Y mấy người đều nghe mà tim như nhảy cả ra ngoài, An tỷ tỷ thì vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên đến ngây dại: “Tâm tư của tiểu đệ đệ không biết sao lại sâu xa đến thế, cái Trưởng lão Nghị sự đoàn mà hắn đề ra này, đơn giản chính là một nửa quyền lực của quan phủ rồi!”
<< Chương 285 | Chương 287 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 695

Return to top