Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225912 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 118
Đằng xa, trong đám người đang đùa bỡn vui vẻ, một nữ tử áo vàng, lụa mỏng che mặt, nhẹ nhàng thong thả, tuy trong đám ngàn vạn người, nhưng lại dang dấp vẫn mềm mại , đẹp không nói lên lời, trong đám đông không một ái có thể lại gần bên người nàng.

Bút chì trong tay Lâm Vãn Vinh rơi trên măt đất, trong đầu trống rỗng, nghĩ tới vô số tình cảnh gặp phải, nhưng khi chính thức tới, lại nhanh như thế, hắn cũng có chút ứng phó không kịp. Ngây ngốc chăm chú nhìn hình bóng của nàng, tuy là không thấy rõ khuôn mặt, nhưng thân thình xa la kia lại có chút thân thiết, hắn nhịn không được trong lòng nhảy cẫng lên: ”Thanh Tuyền, thật sự là nàng sao?”

“Ngươi làm sao rồi?” Đại tiểu thư tay cầm những dòng chữ nhỏ, nhẹ nhàng hỏi.
Lâm Vãn Vinh nhất thời tỉnh lại, ta ngốc rồi? Sao thấy Thanh Tuyền cũng không mở miệng. Hắn cũng bất chấp hai người tỷ muội trước mắt, phóng chân chạy tới nơi nữ tử kia, trong miệng hô to: ”Thanh Tuyền , Thanh Tuyền, ta ở chỗ này –“

Đại tiểu thư cầm hồng tuyết quấn lên, liếc trộm hắn, vốn trong lòng có chút kinh hỉ, đợi tới lúc nghe tới hắn hô lên tên nữ tử, lại như bị người điểm trúng huyển đạo, ngây ngốc như đứng ở nơi nào, nói không nên lời.

Nàng và Lâm Tam cùng nhau bị bắt, tự nhiên biết hắn trong miệng hô hào Thanh Tuyền là ai, cũng biết hắn đi tới Kinh thành là vì Thanh Tuyền tiểu thư. Lâm Tam tuy chưa bao giờ nói cẩn thận về bị tiểu thư này, nhưng từ trong ngôn tử của hắn, Tiêu Ngọc Nhược liền có thể suy đoán, vị Thanh Tuyền tiểu thư này ở trong tâm tưởng của hắn chiếm địa vị cực lớn, có ơn cứu mạng, lại có tình ân ái, nói là quan trọng nhất cũng không quá đáng.

Chỉ là vừa mới tới kinh thành, ngay cả chân cũng chưa được nghỉ ngơi, đang chờ hắn cùng nhau thả đèn lồng hồng tuyết này, hắn lại gặp được người quan trong nhất trong lòng. Chẳng lẽ đây đều là thiên ý? Nhớ tới cảnh tượng lần trước ở trên thuyền của Tô Khanh Liên bị Tần Tiên Nhi chém đứt hồng tuyến, Đại tiểu thư nhịn không được, mắt nổi ánh lệ, đây là vận mệnh của ta sao?

Trước kia ở Kim Lăng còn chưa biết, đến kinh thành rồi. Bỗng nhiên gặp nữ tử này, Lâm Vãn Vinh mới đột nhiên mãnh liệt nhận ra, Thanh Tuyền lại chiếm vị trí quan trọng trong lòng mình như thế, ngay cả chính mình cũng không nhận thấy được.

Hắn lớn tiếng hô hào, chạy tới nữ tử rất giống Thanh Tuyền kia. Chỉ là hai người cách nhau cực xa, ở giữa người qua lại như nước, đèn như thuỷ triều, nói cười vui vẻ không ngừng, hắn vừa mới hét ra khỏi miệng, liền bị bao phù trong tiếng ồn ào, cách mấy trượng đều không nghe thấy tiếng của hắn.

Hắn dùng sức tách đám ngưởi ra. Không ngừng hô hoáng, dùng sức tiến về đám đông phía trước. Vừa mới kéo một người ra. Liền lại nhanh chóng bị người khác lấp vào, dòng người này tạo thành chuỗi không thể cắt đứt, giống như tường người không ngừng tăng cường đàn hồi, đem hắn và nữ tử kia tách ra xa, không thẻ tụ họp. Người đẩy người, người chen người, dù có là Đại La Kim Tiên hạ phàm trần. Cũng không có biện pháp.

Tiếu Thanh Tuyền tay áo phất phơ, cước bộ nhẹ nhàng, cũng không quanh đầu lại đi về phía trước, không biế nàng làm cách nào, mọi người lại không cách nào tới gần nàng, đảo mắt liền bị bao phú trong đám người, rốt cuộc cũng không nhìn thấy tung tích.

Ta thật ngốc, Lâm Vãn Vinh bị ép trong đám người, trong lòng giống như có một vòng lửa thiêu đốt, hắn sớm chằng còn biết đã hô bao nhiêu tiếng, chẳng biết gạt bao nhiêu người, nhìn bóng lưng mỹ diệu của Thanh Tuyền biến mất trong đám người, hắn dùng khí lực toàn thân, hét lên một tiếng thê lương: ”Thanh Tuyền –“ âm thanh xuất ra, nhưng lại chỉ có chính mình nghe được, kêu một hồi lâu, tiếng cũng đã khàn đi.

Đứng ở trong đám đông, nhìn điểm điểm hoa đăng sáng loáng, tiếng cười không dứt trong đám đông, hắn ngây như con gà gỗ, có một loại cảm giác không thể tin được: ”Vừa mới nhìn thấy đúng là Thanh Tuyền sao? Ta không phải hoa mắt chứ? Dễ dàng như thế liền gặp được Thanh Tuyền? Lại dễ dàng như thế mất đi tung tích của nàng? Ta ngốc thật –“

Trông đợi đã lâu, chợt thấy Thanh Tuyền liền kinh hỉ, gần trong gang tấc, cảm giác được rồi lại mất, đồng thời nổi lên trong lòng, đó dù là sắt thép kim cương cũng chẳng chịu được. Lâm Vãn Vinh hai tay nắm chặt, đứng trên con đường dài, đối diện với dòng người qua lại, kêu lớn “ A---- a ---“, âm thanh khàn khàn như tiếng la nghe chói tai, lại xuất ra sự bi thương cùng đau khổ.

Đèn chiếu bên đường, dòng người như nước, có người cười vui, có người đau buồn, Lâm Vãn Vinh ngây ngốc sững sở nửa ngày, trong lòng lạnh tới đáy, Hắn vốn là loại gặp việc không nổi giận, nhưng chỉ xích thiên nhai (gần lại xa), cảm giác chợt được lại mất, là loại làm tan nát cõi lòng nhất, mắc dù hắn là người mỗi ngày cười từ miệng cho đến tận trong lòng, cũng khó có thể tiếp nhận.

“Lâm Tam, Lâm Tam ---“ Lâm Vãn Vinh đang sững sờ chợt nghe một trận hô yêu kiều rơi vào trong tai mình, âm thanh này trong dòng người ầm ĩ cực kỳ nhỏ bé, nếu không phải là khoảng cách gần, hắn căn bản là không nghe thấy.

“ Đại tiểu thư, nhị tiểu thư –“ Lâm Vãn Vinh nghe âm thành này, trong lòng cả kinh, ái chà, mới vừa rồi chỉ lo tới Thanh Tuyền, quên mất các nàng.

Hăn vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía sau, đã thấy trong đám người không xa, Ngọc Nhược nắm chặt Ngọc Sương sắc mặt đỏ bừng, lo lắng nhìn về bên này, mấy người mặt cười cợt ô trọc đang từ từ tiền tới gần các nàng, trên mặt Ngọc Sương tỏ vẻ hoảng sợ, Ngọc Nhược mặt tràn đầy vẻ kiên định, hai người tỷ muội dắt díu nhau đi về phía trước, trong tay còn cầm hồng tuyến hoa đăng chưa kịp phóng.

Mẹ nó chứ, Lâm Vãn Vinh lửa trong lòng cực thịnh, chen mạnh vai quay lại, hai ba cái liền tới bên người hai tỷ muội. Ngọc Sương nhìn thấy hắn, duyên dáng khóc một tiếng tiến vào trong lòng hắn, cũng không muốn buông ra. Đại tiểu thư cắn răng không nói lời nào, nắm chặt hoa đăng trong tay, không chịu buông ra. Hoa đăng trong khi hai người chạy trong đám đông, cánh đã sớm toán loạng, chỉ là hồng tuyến quấn vào đôi nam nữ kia vẫn chặt chẽ dựa vào một chỗ.

“Hai vị tiểu nương tử, các nàng là tiểu thư nhà ai a ?” Mấy tên tiểu hỗn hỗn chậm rãi tới gần vây quanh, đám đông xung quay thấy đám tiểu hỗn tử này, liền như gặp phải quỷ lập tức tản ra, chửa lại một khoảng đất trống.

“Đại tiểu thư nàng có hoảng sợ không?” Lâm Vãn Vinh đưa hai nữ tử che ở sau người, mặt không chút thay đổi nói.
“Nếu ngươi không đi, chúng ta sẽ không sợ.” Tiêu Ngọc Nhược nhẹ nhàng nói.”
“Nhớ kỹ rồi, vĩnh viễn ở cùng một chỗ, đánh chết cũng không tách ra.” Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ tới khi xuống ngựa, chình mình cùng hai nữ tử nói qua lời này, lúc ấy hì hì hà hà, không hề nghĩ tới phải nuốt lời, vậy mà gặp được Thanh Tiền, đầu tiên tách khỏi các nàng, lại là chính mình.
“Xin lỗi, lần này là ta sai.” Lâm Vãn Vinh áy náy, cùng đại tiểu thư quen biết một thời gian dài như vậy đây là lần đầu tiền hắn có cảm giác xấu hổ.

Đại tiểu thư khẽ ừ một tiếng, trên mặt thoáng ửng hồng, nhỏ giọng nói: ”Lúc này làm sao bây giờ? Chúng ta mới tới kinh thành, hay là đừng có gây chuyện.”

Tình thế trước mắt, là ta muốn gây chuyện sao? Là chuyện muốn gây với ta à, lòng hắn đối với đại tiểu thư còn áy náy, cười khổ nói: ”Ta sẽ cố hết sức.”

Tâm tình của hắn hôm nay vô cùng không tốt, liếc mắt đánh giá bốn phía, nhặt lên hai cây gậy gỗ rơi trên mặt đất, không phí chút sức hung hăng đồng thời ném đi, hai cây gậy gỗ kia cùng lúc vang lên tiếng gẫy. Hắn là người trải qua chiến trường, mấy tên hỗn hỗn này đâu thèm để trong mắt, mắt trở nên lạnh lẽo, hung quan ẩn hiện, sát khi sinh ra.

Mấy tên hỗn hỗn kia đang vây lấy trong lòng cả kinh, trong đó một tên dáng vẻ đầu lĩnh vội hỏi:” Ngươi, ngươi muốn làm gì? Ta, chúng ta chính là ở phủ Thiết Thị Lang.”

Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, sát khí đằng đằng nói: ”Binh bộ Thiết Thị Lang? Hừ hừ, như vậy rất tốt, thứ chó má, nếu không phải Từ đại nhân không cho ta gây chuyện, tối nay ta nhất định phế bỏ lũ tạp chủng các ngươi,”

“Từ, từ đại nhân?” Tên đầu lĩnh bộ dạng hỗn hỗn kia lặp bắp vài cái nói :” Từ đại nhân nào?”

Lâm Vãn Vinh đem một đoạn gậy trong tay vứt đi, nện đúng vào người tên đầu linh kia, cả giận nói: ”Ngươi lớn gan? Dám hỏi như vậy? Khi ta cùng Từ đại nhân tiêu diệt Bạch Liên, vậy có thứ chó má các ngươi nói chuyện?

Người có danh, cây có bóng, Từ Vị là thiên hạ đệ nhất học sĩ, đệ nhất sủng thần của hoàng đế, lại tự mình chỉ huy tiêu diệt Bạch Liên, lúc này danh tiếng đang thịnh, trong kinh không ai có thể địch được. Mấy tên hỗn hỗn này dựa vào người đằng sau, bình thường quen hoành hành, thực tế chỉ là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thấy gia định trước mắt đầy sát khí, lại nghe hắn nói tới Từ đại nhân, trong lòng nhất thời có trực giác, nếu chọc giận người trước mắt, sợ rằng chính mình ngay cả chết thế nào đều không biết.

“ Còn không mau cút đi .” Lâm Vãn Vinh nổi giận gầm lên một tiếng, mấy tên hỗn hỗn đưa mắt nhìn nhau, vội vàng chạy đi mất. Vốn là một chỗ trống không, trong nháy mắt lại đầy người, phảng phất giống như vừa rồi không phát sinh chuyện gì.

Nhị tiểu thư nhìn hắn, trong mắt hiện lên trận trận nhu tình nói :”Đại phôi đản, ngươi mới vừa rồi nói thật sao ? ngươi thật sự cùng Từ đại nhân cùng nhau ra chiến trường, giết Bạch Liên rồi?”

Lâm Vãn Vinh kéo bàn tay nhỏ bé của nàng qua, hi hi cười nói: ”Giả đấy, ta lừa gạt bọn gia hỏa kia.”

“Bại hoại gạt người.” Nhị tiểu thư khẽ gắt một tiếng, giữ chặt tay hắn, cũng chẳng chịu buông ra.”

Lâm Vãn Vinh quay đầu nhìn lại, thấy đại tiểu thư nhìn hồng tuyến đăng tán loạng trong tay sững sờ, vội vàng hỏi: ”Đại tiểu thư yên tâm, ta nhất định sẽ làm hồng tuyết đăng này hoàn chỉnh không chút tổn hại bay lên trời, nàng tin tưởng ta đi.”

Tiêu Ngọc Nhược khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve hoa đăng trong tay, ôn nhu nói:

”Mới vừa rồi, ngươi thật sự nhìn thấy Tiêu tiểu thư sao?”

Lâm Vãn Vinh gật đầu, thần sắc buồn bã, than vãn :” Ta thấy nàng, nhưng nàng lại không thấy ta. Nhân sinh vô thường như thế, vô tình gặp được lại trong vô tình mất đi.

Đại tiểu thư dịu dàng an ủi: ”Đừng ngã lòng như thế, không giống ngươi trước đây. Nghĩ ở một góc độ khác, ngươi mới tới kinh thành, liền có may mắn gặp được Tiêu tiểu thư, đây không phải là một khởi đầu tốt sao? Chỉ cần ngươi cố gắng tìm, cuối cùng cũng có ngày sum họp.”

“Ta cũng nghĩ như thế.” Lâm Vãn Vinh cười ha ha “Đại tiểu thư, nếu nàng mỗi ngày đều nói chuyện ôn nhu như thế, vậy ta có thể có phúc rồi.”

“Mồm miệng lém lỉnh”. Đại tiểu thư trên mặt đỏ lên, khẽ sẵng giọng.

Hai tiếng “ Đoàng đoàng “ liên thanh vang lên, xa xa pháo hoa vọt lên trời bay múa, trong vòng hoa lửa màu bạc, một cặp liên hoa đăng thật lớn, từ một tửu lâu từ từ bay lên không, chầm rãi múa lượn, hai cặp liên hoa đỏ hồng dật dờ trong không trung, ánh sáng lấp lánh muôn phần, sáng chói rực rỡ.

Một nữ tử áo vàng phất phới đứng trên đỉnh lầu, da thịt trắng hơn tuyết, đôi mắt đẹp khẽ đọng lại, nhìn vào liên hoa nở rộ, đột nhiên mấy giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, liền như tiên tử giáng trần, xinh đẹp không thể sánh được.

Lâm Vãn Vinh cùng hai vị tiểu thư nhìn liên đăng (đèn hoa sen) nhẹ bay, ba người đứng lặng lẽ, liền như viên đất chìm nhập vào trong biển người, chẳng ai thấy rõ tung tích của họ.

Giương mắt nhìn vầng sáng lấp lánh như ngọc giữa không trung, nữ tử đứng trên đỉnh lâu khe khẽ thở dài, ánh mắt vô ý đảo qua đám người ồn ã vui đùa, nhưng chẳng chú ý đến ba hòn đất giữa biển người ngàn vạn.

Quầng mắt lệ quang long lanh, nữ tử điểm nhẹ bàn chân, trong nháy mắt hóa thành chim hồng mỹ lệ bay dưới bóng nguyệt, biến mất giữa màn đêm mênh mông.

Nhìn đôi liên hoa đăng kia từ từ bay quá đỉnh đầu, Tiêu Ngọc Sương mừng rỡ vỗ tay nói: “Không biết là tiểu thư nhà ai phóng hoa đăng, thật sự đẹp mắt. Chắc rằng vị tỷ tỷ này nhất định đang tương tư về tình lang rồi.”

Liên hoa đăng càng bay càng cao, phảng phất như có ngàn vạn hương hoa tỏa ra, khiến người ta mắt hoa hồn mê, trở thành cảnh quan đẹp nhất trong hội hoa đăng. Vô số si nam oán nữ hai tay chắp lại, thành kính cúng bái, thần sắc cực kỳ thành tín.

Trong cõi u minh tựa hồ như có một cỗ lực lượng kêu gọi chính mình, ánh mắt Lâm Vãn Vinh đưa tới đỉnh lâu kia, chỉ thấy ánh trăng sáng trên không, muôn dặm bàng bạc, chốn kia mênh mông trống trải, nào đâu thấy bóng người.

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Đại tiểu thư thấy hắn sững sờ, vội nhẹ giọng hỏi.

“Tửu lâu kia, ta muốn đi xem sao” Lâm Vãn Vinh kiên định nói.

Đại tiểu thư ừ một tiếng: “Tửu lâu? Cũng vừa hay, đi đường nhiều ngày như vậy rồi, rốt cục đã tới kinh thành, chúng ta liền đến chỗ nào đó hưởng dụng tử tế một phen, coi như chúc mừng. Cho phép ngươi uống chút rượu, nhưng không được gây chuyện.”

Lâm Vãn Vinh cười ha ha, cách quản lý của Đại tiểu thư càng ngày càng thêm nhân tính, có tiền đồ đây.

Mấy người thấy tửu lâu kia tọa lạc chính giữa đường, vị trí địa lý cực tốt, cao chừng năm sáu tầng, khí thế hùng vĩ, lộng lẫy huy hoàng, là tòa tửu lâu phồn hoa nhất trên đường lớn này.

Lâm Vãn Vinh nắm hai vị tiểu thư, thật vất vả mới chen được tới trước tửu lâu, chỉ thấy tửu lâu kia từ trên xuống dưới, khắp nơi treo các loại hoa đăng lớn nhỏ khác nhau, chính giữa là một tấm biển vàng, trên đề bốn chữ to “Vân Lai Tiên Cảnh”.

Trời ạ, quán ăn cũng lấy tên như vậy? Thật sự là phong nhã quá mức rồi.
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, Đại tiểu thư kéo hắn, chỉ vào mấy chữ nhỏ trên hoành phi nói: “Ngươi xem.”

Mới rồi chỉ thấy mấy chữ to kim quang lấp lóe mà lại bỏ qua mấy chữ nhỏ ở góc. Được đại tiểu thư nhắc nhở, hắn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy dưới hoành phi kia còn đề mấy chữ nhỏ “Từ Vị đề”.

Tửu lâu này cũng được Từ lão đầu đề tự? Quả nhiên rất phong nhã, vậy càng phải đi xem rồi, Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói: “Hai vị tiểu thư, chúng ta ở chỗ này ăn uống thôi.”

Ba người đang muốn lên lầu, lại có một tiểu nhị khuôn mặt tươi cười ngăn họ lại: “Chư vị khách quan, thật không khéo. Tối này Vân Lai Tiên Cảnh của chúng ta được người bao trọn rồi, không thể tiếp đãi khách. Mời các vị đi tìm chỗ khác vậy, thật xin lỗi, thật sự xin lỗi!”

Tửu lâu bị người bao hết, đây cũng là chuyện thường, huống chi một ngày lễ lớn như hội hoa đăng này càng không phải nói nữa. Thái độ của tiểu nhị này cũng không tệ, Đại tiểu thư gật gật đầu muốn rời đi, Lâm Vãn Vinh trong lòng còn vướng mắc tới người thả liên hoa đăng trên đỉnh lâu, trong lòng luôn có chút không cam chịu, phảng phất như nếu bỏ qua nơi này, sẽ bỏ qua rất nhiều thứ.

“Vị huynh đệ này, thật sự là không lên được sao? Hai vị tiểu thư nhà ta từ xa đến, đặc biệt tới nơi đây thưởng đăng, đó là vì ngưỡng mộ danh tiếng của Vân Lai Tiên Cảnh, lúc này ba chỗ ngồi cũng không nặn ra được sao ?” Lâm Vãn Vinh hỏi.

Tiểu nhị kia tỏ vẻ khó khăn: “Vị lão huynh này, không nói dối ngươi, hôm nay Vân Lai Tiên Cảnh chúng ta là do các công tử tiểu thư của Kinh Hoa học viện bao để thưởng đăng và đoán mê đăng. Bọn họ đã dặn dò rồi, không muốn những người rảnh rỗi quấy rầy, tính khí của các công tử tiểu thư đó đều khó hầu hạ, lão huynh ngươi không nên muốn làm khó ta nữa.”

“Kinh Hoa học viện?” Nhị tiểu thư cả kinh, lập tức hưng phấn giữ chặt tay Tiêu Ngọc Nhược hỏi: “Tỷ tỷ, Kinh Hoa học viện này chẳng lẽ chính là nơi ta muốn xin học phải không?”

Đại tiểu thư gật đầu nói: “Trong kinh thành nghĩ rằng chỉ có một Kinh Hoa học viện, hẳn là đúng rồi.”

Ngọc Sương nhất thời trở nên hưng phấn, Tiêu phu nhân cho phép nàng tới kinh thành cầu học, liên hệ cho nàng Kinh Hoa học viện này. Lâm Vãn Vinh cũng sửng sốt một chút, Kinh Hoa học viện? Đây chẳng phải đại học trong truyền thuyết sao? Bọn quái quỷ này hẳn có rất nhiều tiền, vừa ra tay đã bao cả một tửu lâu lớn như thế.

Ba người vốn có thể tùy tiện tìm một quán rượu để giải quyết vấn đề cơm nước, nhưng bây giờ nghe đến tên Kinh Hoa học viện, Nhị tiểu thư lòng tràn đầy mong đợi, Lâm Vãn Vinh cũng có nỗi lo nghĩ, muốn lên lầu xem sao. Đang khi mấy người đang chần chừ, bên ngoài đi tới một vị công tử thân mặc áo hoa, mang theo hai gã sai vặt lên thẳng trên lầu.

Tiểu nhị kia vội vàng tiến lên chào hỏi: “Điền công tử, ngài tới rồi? Các vị công tử tiểu thư đều chờ ở bên trên.”

Thanh niên kêu là Điền công tử này phong lưu lỗi lạc, tiêu sái bất phàm, gật đầu ừ một tiếng nói “ Chỉ Tình tiểu thư và Điệp công tử đã tới chưa?”

Tiểu nhị vội vàng đáp: “Hai vị ấy còn chưa đến, bất quá các công tử tiểu thư khác sớm đã tới rồi.”

Điền công tử ừ một tiếng, đang muốn đi lên lầu, khi ngang qua bên người hai vị tiểu thư, vô ý liếc qua một cái, nhất thời trong mắt sáng lên, cước bộ dừng lại, vuốt lại y phục vài cái, xoay người lại tiêu sái hành lễ nói: “Xin hỏi hai vị tiểu thư cũng là tới tham gia hội hoa đăng của Kinh Hoa học viện sao? trước đây ta thế nào chưa hề gặp qua hai vị?”

Mắt hắn hiện nét cười, sắc mặt ân cần, phong độ khí thế đều là bất phàm, ánh mắt hòa nhã hạ xuống trên mặt hai vị tiểu thư, làm cho người ta vừa thấy đã sinh ra hảo cảm. Những kẻ khác tự nhiên đều bị hắn bỏ rơi ra ngoài.

Xinh đẹp luôn luôn là tốt a, khắp nơi đều có người chào hỏi. Lâm Vãn Vinh trong lòng khinh bỉ, nhưng lại không làm gì được, cũng không thể tiến lên đánh bẹp tên khỉ gió dám mạo muội đặt câu hỏi này xuống đất.

Đại tiểu thư vui vẻ cười đáp: “Công tử quá thủ lễ rồi, tỷ muội chúng ta không phải là người kinh thành mà mới ở xa đến, từ lâu nghe đại danh của Vân Lai Tiên Cảnh, hôm nay lại vừa gặp Tết nguyên tiêu, liền muốn đến xem hội hoa đăng náo nhiệt.”

Điền công tử ồ dài một tiếng, ân cần nói: “Nguyên lai là vậy, hai vị tiểu thư xinh đẹp như thế, tựa tiên tử thoát trần, không biết là từ đâu đến, chẳng lẽ là Hằng Nga trong cung trăng hạ phàm?”

Nhị tiểu thư tuổi còn nhỏ, nghe vị công tử này trước mặt mọi người tán tụng hai nàng, trên mặt không khỏi nóng lên, ngượng ngùng cúi đầu.

Ngất, da mặt so với lão tử còn dày hơn a. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, lão bà của ta cần ngươi tới khen đẹp sao. Ngọc Sương len lén kéo kéo tay hắn, khuôn mặt tươi cười hé ra, ôn nhu nói: “Tên xấu xa, ta vẫn thích ngươi khen ta xinh đẹp.”

Đại tiểu thư cười thản nhiên: “Công tử khen sai rồi, ngu tỷ muội từ Kim Lăng đến.”

Điền công tử kia cả kinh: “Nguyên lai là Giang Nam giai lệ (tươi đẹp), khó trách tươi trẻ thoát tục, tướng mạo bất phàm như thế. Hai vị tiểu thư vì sao không lên lầu ngắm hoa đăng?”

“Ồ, hai vị tiểu thư của ta vừa muốn lên lầu ngắm hoa đăng, chỉ là vị huynh đệ này nói, tòa tửu lâu này đã bị ngươi cùng đồng bạn bao rồi, cho nên chúng ta mới không lên.” Lâm Vãn Vinh hì hì cười nói.

Điền công tử kia vốn muốn cùng hai vị tiểu thư nói chuyện, nhưng thấy lúc này một tên gia đinh tiến đến xen miệng vào, cắt đứt lời nói của tiểu thư, nhịn không được nhướng mày, thầm nghĩ tên hạ nhân này thật không có quy củ.

Nhưng thấy hai vị tiểu thư người ta không có nói gì, hắn cũng không tiện phát tác, chỉ đành cười xấu hổ: “Đường đột! thật sự đường đột với giai nhân a! Chuyện này tất nhiên có chút hiều lầm, tại hạ Điền Văn Kính, cùng chư vị hảo hữu của Kinh Hoa học viện hẹn tối nay đến đây thưởng đăng, mới bao hết tửu lâu này, một là tránh được người khác quấy rầy, hai là đoán đăng mê (câu đố trong đèn), chơi đùa vui vẻ. Dựa theo quy củ của chúng ta, người nào đoán được đăng mê đều có thể lên lầu thưởng đăng, không nghĩ tới bởi vậy làm phiền hai vị tiểu thư, thật sự lỗi quá lỗi quá. Tại hạ hướng tới hai vị tiểu thư bồi tội, cũng xin mời hai vị tiểu thư lên lầu cùng thưởng hoa đăng.”

Đại tiểu thư nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, tuy không biết hắn vì sao phải lên Vân Lai Tiên Cảnh, nhưng nếu hắn muốn vậy tự nhiên là có đạo lý, huống chi muội muội cũng muốn lên gặp những tài tử tài nữ của Kinh Hoa học viện một phen, liền mỉm cười nói: “Nguyên lai là phải đoán đăng mê mới được lên lầu? Vậy cũng không trách được. Hai tỷ muội chúng ta mạo muội quấy rầy đã là không nên, càng không thể phá hoại quy củ, vậy xin mời Điển công tử lấy một hoa đăng đem lại, tiểu nữ tử đoán thử một phen.”

“Thì ra tiểu thư còn là tài nữ, thất kính thất kính.” Điền công tử kia trong mắt hiện lên một tia sáng, trên mặt càng phát ra nụ cười sốt sắng: “Mê đăng này cũng chỉ là chơi thôi, tùy tiện làm ra, tiểu thư không cần để ý. Không bằng hôm nay do Điển mỗ làm chủ, xin mời hai vị tiểu thư cùng tiến lên lầu, thưởng thức cảnh đẹp hoa đăng và mừng năm mới thịnh vượng.”

Đại tiểu thư mỉm cười không nói gì, Lâm Vãn Vinh đưa tay kéo mấy tràng hoa đăng treo lơ lửng bên cạnh lại, trong lòng nghĩ thầm: “Năm mới thịnh vượng? Nói y như thật vậy. Ai mà tin nổi ngươi thì ngày mai liền quay lại thành năm cũ mất.”

Vị Điền công tử kia thấy Đại tiểu thư thái độ kiên quyết, bất đắc dĩ gật đầu, chỉ vào các loại hoa đăng treo trên lầu, ân cần cười nói: “Vậy xin mời tiểu thư chọn một cái.”

Đại tiểu thư quay về Ngọc Sương phất tay nói: “Muội muội thay ta chọn nhé.”

Nhị tiểu thư gật đầu, ngón tay nhỏ nhắn duỗi ra, chỉ vào một chiếc hồ điệp đăng (đèn bươm bướm) nói: “Vậy thì cái này.”

Tiểu nhị của tửu lâu vội vàng giơ sào trúc lấy đèn kia xuống, Điền công tử hai tay đưa tới trong tay Đại tiểu thư ân cần nói: “Xin mời hai vị tiểu thư mở mê diện (lời gợi ý).”

Đại tiểu thư gật đầu, lấy ra mảnh giấy trong đèn kia đưa cho tiểu nhị, tiểu nhị lại chuyền cho Điền công tử.

Điền công tử nhìn mê diện sửng sốt một chút thì thầm: “Tiểu thư, đây là một câu đố. Ngộ thủy tắc thanh, ngộ hỏa tắc minh (Gặp nước thì xong, gặp lửa thì sáng). Hãy đoán một chữ.”

Cái loại đề mục lòng vòng này là thứ Lâm Vãn Vinh am hiểu nhất, hắn tính toán trong chốc lát đã có đáp án. Nhìn lại Đại tiểu thư đôi mi thanh tú khẽ nhíu, suy nghĩ trong một thoáng, liền nhắc tiểu nhị tửu lâu kia dâng lên một mảnh giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn, viết lên đó một chữ nhỏ đẹp đẽ - “Đăng”.

“Hay!” Điền công tử khẽ đập chiếc quạt nhỏ vào lòng bàn tay, trên mặt tràn đầy nét cười: “Tiểu thư dung nhan tuyệt lệ tựa tiên nữ hóa thân, lại tài hoa như thế, Điền mỗ bội phục bội phục, hai vị tiểu thư mời mau lên lầu.”

Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái với Đại tiểu thư, Tiêu Ngọc Nhược sắc mặt khẽ đỏ liếc nhìn hắn, kéo tay muội muội nói: “Ngọc Sương chúng ta lên xem.”

Điền công tử kia liền đi trước dẫn hai vị tiểu thư lên lầu, thỉnh thoảng nói vài câu cùng hai nàng, tư thái lịch thiệp, ngôn từ lễ độ, nói nửa ngày trời nhưng vẫn cẩn trọng nghi lễ, không hỏi danh tính tiểu thư, thật sự là phong độ thong dong, khiến người ta sinh lòng hảo cảm.

Với thân phận của Lâm Vãn Vinh, tự nhiên chỉ có thể đi ở cuối cùng, hắn lơ đễnh cười cười, theo phía sau mấy người.

Lên trên lầu rồi, bên trong đã thấy tiếng người ồn ào, tiếng khen hay, cười duyên không dứt bên tai.

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Vân Lai Tiên Cảnh này cảnh trí u nhã, bố trí đơn giản mà phóng khoáng, nơi nơi treo đèn kết hoa sáng rực, thật là tao nhã. Trong sảnh đặt rất nhiều bàn thấp vây thành hình tròn, từng cặp đôi cặp ba vị tiểu thư công tử ngồi ở trước chiếu, viết chữ ra viết chữ, làm thơ ra làm thơ, gảy đàn ra gảy đàn, thật là náo nhiệt.

Thấy Điền công tử đến, mấy vị tài tử trẻ tuổi bước lại ôm quyền nói: “Điền huynh, người sao đến muộn thế, phải phạt rượu, phạt ba chén rượu.”

Điền Văn Kính vái chào đáp: “Vừa rồi có chút việc trì hoãn nên tới trễ, chư vị đồng liêu chớ lạ.”

Những nữ tử vốn đang cười đùa ồn ã đều ngừng lại, đi tới mỉm cười hành lễ. Trong đó một nữ tử thấy hai tỷ muội Tiêu gia ở bên cạnh Điền công tử, nhất thời cả kinh hỏi: “Điền công tử, tỷ tỷ muội muội này là người tìm thấy ở nơi nào, xinh đẹp như vậy, hi hi…”

Điền Văn Kính gật đầu cười: “Hai vị tiểu thư đây từ Kim Lăng tới. Không chỉ tướng mạo xinh đẹp, tài học cũng hơn người một bậc, Điền mỗ bội phục vạn phần a.” Hắn mỉm cười nhìn Đại tiểu thư nói: “Ồ, Điền mỗ đường đột, còn chưa thỉnh giáo tôn tính phương danh của hai vị tiểu thư.”

Điền công tử này thật ra cố tình, chỗ riêng tư không hỏi danh tính, tới đây đông đảo mọi người mới mở miệng hỏi, lời nói tự nhiên nhưng làm người ta không cự tuyệt được.

Đại tiểu thư vốn xuất thân chốn thương trường nên chẳng ngại ngần gì, gật đầu lên tiếng: “Tiểu nữ họ Tiêu, gọi là Ngọc Nhược, đây là gia muội Ngọc Sương, mới từ Kim Lăng đến. Vì kính ngưỡng mỹ danh của Vân Lai Tiên Cảnh nên mạo muội quấy rầy, xin các vị công tử tiểu thư thứ lỗi.”

Điền công tử nói: “Tiêu tiểu thư chớ khách khí, nàng là chính đại quang minh lên lầu.” Hắn đem việc mê đăng vừa rồi kể lại. Mọi người đều tán tụng khiến Đại tiểu thư có chút ngượng ngùng.

Lâm Vãn Vinh lên tửu lâu này với mục đích tìm kiếm một phen, nhưng thấy trên lầu không có thang dẫn lên đỉnh lâu, lòng hắn thoáng chút thất vọng.

Trong không khí truyền đến một làn hương thơm hoa lan nhàn nhạt, mọi người không ai để ý. Lâm Vãn Vinh lại hết sức mẫn cảm. Nước hoa hương hoa lan này là do chính hắn làm ra, tự nhiên rất quen thuộc, trong lâu này dùng nước hoa chỉ có hai người Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư, vả lại hai tỷ muội nàng cùng Tiêu phu nhân đều cùng thích nước hoa mân côi, chỉ độc nhật vô nhị Thanh Tuyền dùng nước hoa hương lan.

Hắn dùng sức hít ngửi vài lần, trong lòng mừng rỡ, vội vàng bắt đầu tìm xung quanh.

Trên lâu này trống trải, mỗi người đều thấy rõ ràng. Lâm Vãn Vinh chậm rãi tới gần bên cửa sổ, mùi thơm kia tựa như từ đỉnh lâu truyền đến. Hắn tự mình đi xung quanh đánh giá, chỉ thấy ánh trăng như nước, vô cùng tĩnh mịch, chẳng tìm đâu ra hình bóng Thanh Tuyền. Nhớ tới đôi liên hoa đăng kia, Lâm Vãn Vinh ngây ngốc sững sờ một lúc lâu, nguyên lai Thanh Tuyền thật sự đã tới.

Điền công tử cực kỳ ân cần đem một loạt các công tử tiểu thư của Kinh Hoa học viện giới thiệu từng người cho Đại tiểu thư biết. Đại tiểu thư nghĩ ngày sau khi kinh doanh ở kinh thành, đây đều là nguồn nhân lực quý giá, liền mỉm cười ra mắt.

Điền công tử thấy vị Tiêu đại tiểu thư tới từ Kim Lăng này hòa nhã hiểu lẽ, xinh đẹp phóng khoáng, trong lòng càng cao hứng, cười nói: “Tiêu tiểu thư, mấy vị đây đều là những tài tử giai nhân có tiếng của Kinh Hoa học viện, có cả giáo tập đọc thi thư, có đệ tử tài hoa xuất chúng, trong đó còn có vài vị được vào triều đường nghe nghị chính, là trụ cột tương lai của Đại Hoa ta. Ngoài ra còn hai vị chưa đến chính là tài tử giai nhân danh chấn Kinh Hoa, thanh danh cực thịnh hiếm ai sánh bằng, đợi chút nữa ta lại giới thiệu bọn họ cùng nàng.”
Vị Điền công tử này lần đầu gặp mặt đã nhiệt tâm như thế, Đại tiểu thư cũng có chút bối rối, gật đầu cảm ơn: “Thấy Điền công tử học vấn đầy bụng, là người khiêm hòa, rất có phong phạm, không biết là công tử nhà ai?”

Một người đứng bên cạnh tên là Dư Hàng Địa công tử cười nói: “Tiêu đại tiểu thư nàng không biết sao, vị Điền Văn Kính Điền huynh này của chúng ta chính là công tử của Công Bộ thượng thư Điền đại nhân, là hậu nhân của danh môn.”

“Ồ?” Tiểu thư thốt lên ngạc nhiên: “Nguyên lai là công tử của Điền đại nhân, tiểu nữ tử có mắt không thấy núi Thái Sơn rồi.”

Điền Văn Kính vội vàng khiêm nhường đáp: “Tiêu tiểu thư nói đùa rồi. Gia phụ thường dạy Văn Kính làm người phải khiêm cẩn, không thể ỷ thế dọa người, không thể bắt nạt kẻ yếu, Văn Kính luôn luôn tuân theo lời dạy dỗ của lão nhân gia, làm người khiêm tốn, làm người khiêm tốn, vạn sự chỉ cần khiêm tốn.” Hắn trên mặt khiêm cung, trong mắt lại hiện lên vẻ hơi tự mãn.

Lâm Vãn Vinh tuy lòng còn mắc mứu với Thanh Tuyền, chỉ là nghe Điền công tử nói, cũng nhịn không được cười trộm. Khiêm tốn? Tiểu tử ngươi quả nhiên khiêm tốn, so với ta còn khiêm tốn hơn.

Đại tiểu thư mỉm cười, cũng chẳng tỏ vẻ xúc động như trong tưởng tượng của Điền Văn Kính, điều này làm Điền công tử có chút thất vọng, nhưng lại càng cảm thấy hứng thú.

Thấy Lâm Vãn Vinh tâm tư chán nản không nói một lời, Đại tiểu thư lặng lẽ đi tới, kéo ống tay áo hắn nhẹ giọng hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu cười đáp: “Không có gì, chỉ là đói bụng chút thôi. Đại tiểu thư, chúng ta ăn tối đi, hôm nay nàng mời khách!”

Đại tiểu thư khẽ gắt một tiếng: “Ngươi muốn ăn thì ăn đi, còn ai có thể trói buộc ngươi được chứ.”

Trước khi lên lầu, vị “khiêm tốn” công tử kia nói hôm nay do hắn làm chủ, biết công tử này muốn lấy lòng Đại tiểu thư, đã có kẻ ngốc lãnh nợ làm chủ, Lâm Vãn Vinh cũng không khách khí, chọn ngay vài món đắt tiền.

Đại tiểu thư biết hôm nay tâm tình hắn không tốt liền cầm lấy bầu rượu, đem mỹ tửu đổ ra một nửa rồi mới đưa cho hắn, bảo: “Hôm nay không cho phép uống nhiều, cẩn thận gặp chuyện.”

Bên kia Điền công tử thấy Tiêu đại tiểu thư đối với một hạ nhân khách khí như thế, có chút sững sờ, tên Dư Hàng công tử bên cạnh hắn để ý thấy vậy, nhãn châu xoay chuyển, trong lòng tính kế.

Dư Hàng đứng dậy, khẽ vỗ bàn lên giọng: “Các vị, nếu Diệp công tử cùng Chỉ Tình tiểu thư chưa đến, chúng ta trước tiên kiếm chút vui vẻ thôi. Hôm nay ngày mười lăm giữa tháng, chính là lúc thưởng hoa đăng, đoán đăng mê. Tiểu đệ bất tài, liền mượn ngói dẫn ngọc ra một câu đố, cùng các vị đoán một lần. câu đố của ta là: ‘Thỉ phẩm giai nhưỡng miêu học bộ’ (Lợn rót rượu ngon, mèo bắt chước), chính là đoán một sự vật trong sảnh.”

Lời vừa nói ra, trong sảnh mọi người đều cười ha hả, tên gia đinh Tiêu gia kia đang nâng mỹ tửu rót vào chén muốn thưởng thức, Dư Hàng công tử liền chọn lấy điển cố này, ý rõ ràng là đoán một sự vật trong sảnh, chính là cố ý làm nhục hạ nhân Tiêu gia.

Thấy câu đố của mình được mọi người tán thường, Dư Hàng nâng trường bào, đắc ý ôm quyền bốn phía, cười nói: “Đa tạ, đa tạ.” Hắn hình thể cao gầy, làm ra động tác này nhìn như khỉ vái chào, khiến mọi người không nhịn được cười.

Câu đố này không cần đoán, mọi người cũng biết là nói ai. Khi chúng nhân hi hi ha ha, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đại tiểu thư nổi cơn tức giận, đang muốn đứng dậy, Lâm Vãn Vinh liền giữ chặt tay nàng nói: “Để ta, việc này là ta am hiểu nhất.”

Nhị tiểu thư nghe được những người này vũ nhục Lâm Tam, sớm đã lửa giận ngút trời, gắt gao giữ chặt tay Lâm Tam nói: “Tên xấu xa này, hãy giáo huấn bọn họ cho tử tế vào.”

Lâm Vãn Vinh khẽ vuốt bàn tay nhỏ bé của nàng một chút, đứng dậy cười dài nói: “Vị này là Dư Hàng Dư công tử phải không, tên hay, khí thế hay. Mới vừa rồi ngài đưa ra câu đố, tại hạ ngu xuẩn, nghe mà không hiểu.”

Dư Hàng cười khinh miệt: “Khả năng của ngươi tất nghe không hiểu. Một hạ nhân thô bỉ, vượt mặt chủ nhân, trước mặt chủ tử còn có chỗ cho ngươi ngồi sao?”

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc: “Ta ngồi hay không ngồi, cũng chẳng phải là ngươi định đoạt, Dư công tử tài cao, câu đố kia của ngươi ta đoán không ra. Bất qua ta cũng có mê đăng, không biết Dư công tử có thể đoán ra không. Đăng mê kia của ngươi là ‘Thỉ phẩm giai nhưỡng miêu học bộ’ (Lợn rót rượu ngon, mèo bắt chước), câu đố này của ta gọi là: ‘Viên thư tàn tí khuyển tác ấp’ (Vượn đưa tay gãy, chó vái chào), cùng với câu kia của ngài tương ứng, cũng là đoán sự vật trong sảnh này.”

Mọi người sửng sốt, Tiêu gia hai vị tiểu thư lại cười phì ra một tiếng nhỏ. Một cầu chửi trả lại một câu chửi. Câu này của Lâm Tam thật quá hay!

Tài tử kêu là Dư Hàng kia mặt đỏ bừng, không nói ra lời. Các công tử tiểu thư Kinh Hoa học viện đưa mắt nhìn nhau, không ai dám cười ra tiếng. Không nghĩ tới Tiêu gia không chỉ có tiểu thư đầy tài hoa, ngay cả một người gia đinh cũng cơ trí như thế, thật sự chẳng thể coi thường.

Lâm Vãn Vinh đi trở về bên ghế của mình, Đại tiểu thư khẽ gắt: “Lại làm càn”, trên mặt lại cười thành một đóa hoa.

Điền Văn Kính nãy giờ lạnh lùng nhìn khung cảnh trước mắt trầm mặc không nói, liền cười lên: “Vừa rồi chỉ là trò đùa nho nhỏ, chư vị không nên để ỷ. Hôm nay là thưởng đăng đoán câu đố, vậy chúng ta liền từ trong sảnh này bắt đầu treo đèn lồng lên thôi. Mọi người nhìn thấy tua ngọc dưới đèn lồng này không, màu sắc khác nhau đại biểu cho độ khó khác nhau. Có cam, đỏ, xanh ba loại màu. Màu cam là khó nhất, đó là câu đố do Chỉ Tình tiểu thư tự mình đưa ra, độ khó chỉ cần nghĩ là biết.”

Vừa nghe rằng do Chi Tình tiểu thư tự mình ra câu đố, mọi người trong sảnh liền lộ ra vẻ hưng phấn, trong đó lại mang theo thần sắc e ngại. Lâm Vãn Vinh không biết vị Chỉ Tình tiểu thư này là ai, liền kéo Ngọc Nhược hỏi: “Đại tiểu thư, Chỉ Tình tiểu thư này là lão hổ sao? Tại sao nhiều người biến sắc như vậy?”

Đại tiểu thư không nói gì, Ngọc Sương lại cười đáp: “Ta biết rồi, nhất định vị Chỉ Tình tỷ tỷ tài học hơn người, tất cả mọi người đều không đáp được đề mục nàng xuất ra, nên đối với nàng vừa kính lại vừa sợ. Hừ, ngay cả một đề mục một nữ tử đưa ra cũng không đoán được, những người này thật không có lá gan, vẫn là tên xấu xa ngươi có bản lĩnh.”

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, ghé bên tai nàng khẽ nói: “Vậy không bằng nàng cũng ra mấy câu đố, ta đoán một cái. Đoán trúng rồi, liền phạt nàng bị ta hôn một cái, đoán không trúng thì ta bị nàng phạt hôn một cái, thế nào?”

Nhị tiểu thư khẽ phì một tiếng, Đại tiểu thư nghe được vào tai cũng mặt mũi đỏ bừng. Ba người ở trước người khác phải làm bộ nghiêm trang, ngoài khẩn trương ra còn có chút kích thích.

“Để chơi đùa nào nhiệt một chút, nếu ai đoán không trúng, vậy liền phạt một chén rượu. Mà nếu có người đoán trúng câu đố của Chỉ Tình tiểu thư, đợi khi nàng đến liền mời Chỉ Tình tiểu thư cùng người đó uống một chén, chư vị thấy thế nào?”

Mọi người ầm ầm kêu hay, mặt mày thần sắc háo hức muốn thử, xem ra Chỉ Tình tiểu thư kia mị lực không nhỏ. Đại tiểu thư thân ở trong đám người, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.

Điền Văn Kính trước tiên hạ xuống một đèn lồng có tua hồng, giao cho một chấp sự, chấp sự kia lấy ra câu đố đọc lên: “Nhân vô tín bất lập (Người không có niềm tin không thể đứng vững). Đoán một chữ.”

Điền Văn Kính cười nói: “Như thế xem ra ta đã chọn câu đơn giản nhất rồi, đó là từ ‘Ngôn’ (言 – Nói, lời nói, chữ. Đoán từ theo lối chiết tự, chữ chữ Tín 信 không có phần dứng thẳng - ở đầu chữ thành ra chữ Ngôn 言). Chúng nhân cùng vỗ tay khen ngợi, hùa theo không dứt.

Lâm Vãn Vinh nghe vậy thầm cười, con mẹ nó câu đố đơn giản như thế, một đứa nhỏ mười tuổi cũng giải được.

Tiếp theo liền đến Dư Hàng kia, Dư Hàng tự mình trèo lên thang, hạ xuống tiếp một cái đèn lồng tua đỏ, mở ra câu đố là “Nhất khẩu giảo điệu ngưu vĩ ba” (Một miệng ngoạm hết cả đuôi trâu).

Đề này có chút khó khăn, Dư Hàng nghĩ nửa ngày trời, đang mặt mũi nhăn nhó, bên này Nhị tiểu thư khẽ cười nói: “Thật ra không phải là chữ ‘Cáo’ sao?” (Chữ Cáo 告 có cái mồm/chữ Khẩu 口 ở dưới rồi đến chữ Ngưu 牛)

Nhị tiểu thư giọng tuy nhỏ, lại rơi vào tai mọi người, Dư Hàng mặt mũi đỏ lên, các vị tài tử tài nữ thấy Nhị tiểu thư mắt ngọc mày ngài, cực kỳ xinh đẹp, liền đều rối rít vỗ tay.

Lâm Vãn Vinh hướng tới nàng giơ ngón cái lên, quả nhiên không hổ là lão bà của ta a, thấm sâu được chân truyền của ta. Ngọc Sương mặt đẹp đỏ bừng, trốn ở trong lòng tỷ tỷ không dám ngẩng đầu lên.

Tiếp theo liền đến lượt Ngọc Nhược đoán câu đố. Nàng trước ba đèn lồng tua màu cam, đỏ, xanh lại có chút suy nghĩ, khẽ giọng hỏi Lâm Vãn Vinh: “Lâm Tam, ta chọn cái nào thì tốt?”

Văn Kính thấy Đại tiểu thư chần chừ, liền cười nói: “Tiêu tiểu thư, nàng hãy chọn đèn lồng tua đỏ đi. Nàng tài học xuát chúng, tua đỏ này khó đánh ngã được nàng. Cùng lắm tại hạ và nàng cùng nhau đoán câu đố là được.”

Đại tiểu thư nghe vậy sắc mặc biến đổi, cùng đoán một câu đố. Điền công tử này mới vừa rồi lịch thiệp lễ độ, chỉ là những lời hiện tại gần như khinh bạc rồi. Nàng thế nào chịu được, nhịn không được hừ một tiếng.

Điền Văn Kính kia đang đắc ý, lời vừa ra khỏi miệng liền biết mình phạm sai lầm lớn, vội vàng nói: “Tiêu đại tiểu thư đừng vội hiểu lầm, ý tại hạ không phải là… như thế.”

Trong mắt kẻ lưu manh không bỏ sót một hạt cát, Lâm Văn Vinh là nhân vật nào, thiên hạ há từng có người hắn sợ qua? Mắt thấy Đại tiểu thư bị đùa bỡn trước mắt mình, sao có thể nhịn không nói, vậy không bằng hắn trực tiếp lên lầu nhảy xuống quách cho xong.

Lâm Vãn Vinh xoạt một cái đứng lên. Con mẹ ngươi, lão tử không không thu thập ngươi, ngươi sẽ chẳng biết mông của Tam ca không được sờ.

Đại tiểu thư thấy thần sắc của hắn liền biết tên này muốn gây giông tố rồi, vội vàng kéo hắn lại, vẻ mặt ánh mắt cầu khẩn nhìn hắn, ý bảo không nên dính vào. Lâm Vãn Vinh hừ lạnh: “Hắn khi dễ nàng chính là khi dễ ta. Nàng ngồi yên đấy, đừng nói gì cả.”
<< Chương 117 | Chương 119 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 689

Return to top