Nhìn bộ dạng Hứa Chấn khuôn mặt đen thui, dáng vẻ phong trần, quần áo toàn thân đều rách rưới, hiển nhiên đi đường cũng đã chịu không ít khổ đau. Lâm Vãn Vinh trầm mặc hồi lâu mới thở dài một hơi, kéo lấy hắn, hỏi:
- Tiểu Hứa, ngươi làm sao tiến vào thảo nguyên, lại tìm thấy ta bằng cách nào?
- Chuyện này kể ra thì dài lắm.
Hai mắt Hứa Chấn hồng lên:
- Từ ngày thứ ba sau khi Lâm tướng quân, Hồ tướng quân và Cao đại ca các người tiến vào hạp cốc, mấy chục vạn người Hồ liền triển khai tấn công hẻm núi Hạ Lan sơn điên cuồng. Những người Đột Quyết đó hung hãn cường tráng, khí thế hung mãnh, mỗi một đợt công kích đều tụ tập hơn vạn người, đồng thời tấn công mạnh vào hai thông đạo thông tới phủ Hưng Khánh. Ba ngày tiếp theo, cả vạn người Hồ liên tiếp xung phong không dưới bốn mươi lần.
- Từ quân sư ra tử mệnh lệnh, từ nàng trở xuống, toàn quân tướng sĩ chỉ được phép tiến lên trước, không cho phép lui lại, cửa ải còn thì người còn, cửa ải bị phá thì người chết, thề chết bảo vệ Hạ Lan sơn! Quân sư tự thân tọa trấn ở chân thông đạo phía tây, hơn hai mươi vạn huynh đệ chính tại Hạ Lan sơn cùng người Hồ quyết một trận tử chiến, chưa thấy một ai lâm trận chùn chân. Hai bờ hạp cốc đao quang đầy trời, máu chảy thành sông, hỏa pháo của Thần Cơ doanh liên tục phát xạ, ống pháo đỏ rực, rồi cũng không bắn ra được đạn nữa, một số huynh đệ liền xách đao xung phong. Ba ngày ngắn ngủi, hơn bốn vạn huynh đệ đã chiến tử ở Hạ Lan sơn!
Trong lúc kể, vành mắt Hứa Chấn đỏ lên. Lâm Vãn Vinh, Hồ Bất Quy, Cao Tù ba người cắn răng không thốt một lời, song quyền bất giác nắm chặt lại.
Cuộc huyết chiến của mấy chục vạn người, cho dù không có mặt ở hiện trường, bọn họ cũng có thể tưởng tượng ra tình cảnh thảm liệt, máu thịt tung tóe ra làm sao. Hạ Lan sơn giống như sống lưng của Đại Hoa, đầu có thể đứt, máu có thể rơi, nhưng sống lưng vĩnh viễn không được sụp đổ!
- Hai hạp cốc của Hạ Lan sơn mấy lần bị chiếm đóng lại mấy lần được đoạt lại. Mấy vạn huynh đệ của đội cảm tử chỉ có tám trăm người sống sót trở lại. Đỗ đại ca bị thương tay phải, Tả Khâu tướng quân thì bị thương ở sườn phải, ngay cả Từ quân sư cũng…
- Từ quân sư làm sao?
Lâm Vãn Vinh túm lấy Hứa Chân, kinh hãi hỏi.
Hứa Chấn tự biết đã thất ngôn, vội vàng lau khóe mắt, cúi đầu lí nhí:
- Tướng quân, ngài đừng hỏi, quân sư không cho tôi nói!
Lâm Vãn Vinh trợn trừng mắt, tức giận quát:
- Sao lại không nói cho ta. Nghe nàng hay nghe ta! Tên tiểu tử ngươi muốn ta chết vì sốt ruột à?
Hứa Chấn chính thuộc đoàn quân mà Lâm Vãn Vinh dẫn tới từ Sơn Đông, thấy mắt trâu của hắn trừng lên với khí thế dọa người, nào dám làm trái, chỉ đỏ mắt nhỏ giọng đáp:
- Từ quân sư lúc trấn thủ cửa ải bị tên lạc của người Hồ làm bị thương. Đã nằm hết mấy ngày. Lúc thuộc hạ mới xuất phát, nàng căn dặn tôi không được báo chuyện này với tướng quân, nếu trái lời sẽ bị xử trí theo quân pháp.
Hứa Chấn nói không rõ ràng, tâm lý Lâm Vãn Vinh lại đau nhói từng cơn. Bản thân Từ Chỉ Tình chính là trụ cột quốc gia. Vì bị loạn tiễn làm bị thương mà phải nằm giường nhiều ngày, thương thế đó dĩ nhiên không nhẹ.
-Tướng quân. Ngài đừng lo lắng.
Thấy mặt Lâm Vãn Vinh tối sầm, sắc mặt âm trầm dọa người, Hứa Chấn vội vàng nói:
- Lúc thuộc hạ sắp đi, khí sắc Từ quân sư đã có chuyển biến tốt. Người còn tự thân tiễn tôi. Lại dặn tôi chuyển cáo với tướng quân, trong quân mọi chuyện đều bình yên. Xin ngài đừng lo âu.
Thế cũng gọi là bình an ư? Bị thương nặng thành như thế rồi! Lâm Vãn Vinh cam chịu thở dài. Từ tiểu thư tính tình còn cố chấp quá! Trước đây rất buồn phiền vì cái tính cách cố chấp thậm chí có chút quật cường này của nàng. Hiện tại lại thấy, đây chẳng phải là chỗ khác biệt của Từ Chỉ Tình với những người khác sao? Nhớ lại dáng vẻ ngồi hát giữa rừng, đau buồn tống biệt của Từ tiểu thư trước lúc chia tay, sống mũi hắn liền có chút cay cay.
Nghe Hứa Chấn nói xong một phần, Cao Tù tâm lý nôn nóng, liền giống như mèo cào, vội vàng nắm lấy cánh tay Hứa Chấn hỏi:
- Sau đó thì sao? Hạ Lan sơn như thế nào? Người Hồ có tấn công nữa không? Ngươi sao lại tới thảo nguyên, rồi làm thế nào mà tìm thấy chúng ta? Tiểu Hứa, ngươi có thể nói hết một lượt không? Ta nóng lòng muốn chết rồi!
Hứa Chấn lau khóe mắt, cười cười xấu hổ, kể tiếp:
- Sau ba ngày tấn công mãnh liệt thì người Hồ cũng thây phơi đầy đồng, tổn thất thảm trọng. Mấy ngày sau chúng liền cải biến chiến pháp, dùng chiến thuật quấy nhiễu, dương công (giả vờ tấn công) một trận liền rút lui. Sau đó lại dương công. Lặp đi lặp lại như vậy. Ai cũng không hiểu bọn chúng lúc nào sẽ biến dương công thành chân công. Cứ thế thủ vững được vài ngày, quân ta cực kỳ mệt mỏi. Đột nhiên vào đêm hôm đó, người Hồ cuối cùng giống như phát điên, điều động tất cả binh lực, tấn công mãnh liệt thông đạo ở chân núi phía tây. Mấy chục vạn lính Hồ hợp thành một mảng dày đặc đông nghìn nghịt ở dưới chân núi, do tả vương Ba Đức Lỗ tự thân suất lĩnh xung phong. Một trận này đánh hết hai ngày hai đêm. Quân ta tại thông đạo phía tây chân núi vào ra mấy lần, cuối cùng cũng đoạt lại được hạp cốc. Từ quân sư cũng ở trong trận này mà bị thương nặng. Người Hồ đánh lâu mà không hạ được, tới sáng sớm ngày thứ ba toàn quân lại đột nhiên thối xuất trăm dặm, buổi chiều chúng ta liền được nghỉ ngơi. Thì ra kho lương ở Ba Ngạn Hạo Đặc bị Lâm tướng quân công phá, lương thảo của ba chục vạn đại quân Đột Quyết bị đốt một mồi lửa. Trận này là trận phản công sau cùng của người Đột Quyết. Tin tức truyền tới, toàn quân phấn chấn, người người hoan hô nhảy nhót, cả Từ tiểu thư bị thương cũng khóc vì cao hứng!
- Từ tiểu thư đã khóc.
Lâm Vãn Vinh lẩm bẩm. Tâm tình phức tạp của Từ Chỉ Tình vào lúc đó, trên thế gian này không một ai hiểu rõ bằng hắn.
Hứa Chấn đáp một tiếng, gật gật đầu:
- Người Đột Quyết lui ra trăm dặm. Sau vài ngày, chúng tôi liền nghe rằng trên thảo nguyên có một tốp thổ phỉ Đại Hoa, cướp bóc thương đội, bộ lạc người Hồ ở khắp nơi. Còn nghe nói một danh tự Đột Quyết kỳ quái. Từ tiểu thư nói đó chính là tướng quân ngài, nàng biết ngài muốn làm gì rồi. Chỉ khổ là không có biện pháp liên lạc được với ngài.
- Vậy ngươi làm sao tiến vào thảo nguyên?
Lâm Vãn Vinh trầm giọng hỏi.
Hứa Chấn sắc mặt hưng phấn:
- Chính lúc chúng tôi vô kế khả thi, lại có một vị cao nhân thần bí gửi cho Từ tiểu thư một phong thư. Bên trên chỉ có sáu chữ “Xuyên hạp cốc, vào thảo nguyên”. Điều này đã đề tỉnh Từ quân sư, tướng quân ngày đó có thể xuyên qua Hạ Lan sơn, tiến vào A Lạp Thiện thảo nguyên, chúng tôi cũng có thể làm được như vậy. Ngày hôm sau, Từ tiểu thư ra lệnh cho tôi mang theo hơn chục huynh đệ, xuôi theo con đường mà tướng quân các người khai phá tiến về phía trước. Nói cũng lạ, chúng tôi vừa tiến vào hạp cốc, liền có dấu hiệu chỉ dẫn. Lộ trình tuy gập ghềnh nhưng chúng tôi thực sự đã tiến vào được thảo nguyên. Lúc quay đầu lại nhìn, chỉ dẫn đó lại toàn bộ biến mất không thấy đâu.
“Cao nhân? Chỉ dẫn!” Lâm Vãn Vinh nghe mà mục trừng khẩu ngốc, chẳng lẽ là An tỷ tỷ? Nhưng ta lúc ở Ba Ngạn Hạo Đặc lực chém Lạp Bố Lý, đó là kiệt tác của An tỷ tỷ, án chiếu theo nhật trình mà tính, nàng ấy luôn luôn phải ở bên cạnh ta. Cho dù hồ ly tỷ tỷ biết thuật phân thân cũng không thể đồng thời xuất hiện ở Hạ Lan sơn và thảo nguyên. Chuyện này thật quá thần kỳ.
- Chỉ đáng tiếc, một trận mưa lớn vào mấy ngày trước khiến con đường trong hạp cốc đổ vỡ. Nếu lại muốn xuyên ngang qua Hạ Lan sơn tiến vào thảo nguyên, chỉ sợ là không thể.
Hứa Chấn mặt đầy tiếc rẻ nói.
Ba Ngạn Hạo Đặc đã phá, một khi người Hồ lui về thảo nguyên, thông đạo thần kỳ này cũng mất đi ý nghĩa chiến lược vốn có. Lâm Vãn Vinh ngược lại không cảm thấy đáng tiếc như thế. Chỉ là việc Hứa Chấn làm sao mà tìm thấy vị trí hiện tại của bọn họ lại khiến hắn kinh ngạc.
- Sau khi chúng tôi tiến vào thảo nguyên, trước tới Ba Ngạn Hạo Đặc, lại tới Đạt Lan Trát, mấy lần suýt chút nữa gặp phải thiết kỵ của người Hồ. Mỗi lần tới thời khắc mấu chốt, liền có người chỉ phương hướng cho chúng tôi!
Hứa Chấn vừa nói vừa từ trong tay áo lấy ra một cái chỉ đoàn (ống giấy) nho nhỏ đưa cho Lâm Vãn Vinh.
Chỉ đoàn đó là một tấm bản đồ đơn giản, không ghi một chữ nào, chỉ phác họa tỉ mỉ vị trí của mấy bộ lạc. Tuyến đường được tô đậm chính là là lộ tuyến mà Lâm Vãn Vinh đã hành quân qua. Bộ lạc gần nhất chính là Xích Thảo cách họ hơn bốn trăm dặm.
Tuyến đường rõ rệt, bút tích tú lệ, giống như thủ bút của nữ tử. Nhưng từ những nét vẽ đơn giản này mà nhìn, lại xét không ra là ai viết.
- Chúng tôi liền thuận theo đường này mà tìm, ở phía trước được mấy lộ trinh sát huynh đệ phát giác, từ đó mới tìm thấy tướng quân.
Hứa Chấn cuối cùng cũng nói rõ ràng hành trình này. Rồi thở dài một hơi, nhận lấy túi nước từ tay Hồ Bất Quy, đói khát uống ọc ọc mấy hớp.
Mưa rơi rả rích lên chỉ đoàn, phát ra tiếng sột soạt, Lâm Vãn Vinh nhìn chằm chằm vào chỉ đoàn, trong lòng đầy nghi hoặc. Có thế vẽ ra bản đồ chỉ đường rõ ràng như thế này, chắc hẳn là người cực kỳ hiểu rõ hành tung của năm nghìn nhân mã này, hiềm nghi lớn nhất không ai ngoài An tỷ tỷ. Nhưng hồ ly tỷ tỷ sáng sớm hôm nay mới ly khai, lại tịnh không nhắc tới chuyện này, nàng chắc không biết chuyện. Hơn nữa, từ thời gian bắt đầu mà đoán, mấy ngày nay An tỷ tỷ luôn luôn ở bên cạnh ta, nàng không có thời gian chỉ đường cho Hứa Chấn.
Giúp ta như vậy, lại có thể ẩn thân ở bên cạnh ta mà khiến ta không biết, tính ra cũng có vài người có khả năng đó. Tiên Nhi, Thanh Tuyền, An tỷ tỷ, Ninh Vũ Tích đều có bản sự này. Nhưng hai người trước đang ở kinh thành, người sau vừa mới ly khai, vậy còn lại…
- Là Ninh Vũ Tích!!!
Lâm Vãn Vinh hét to, kinh ngạc đến nhảy cẫng lên, vội vàng phóng mắt nhìn tứ phía.
Trong gió mưa mù mịt, tiết trời u ám, các tướng sĩ thúc ngựa tiến về phía trước, không hề trễ nải, nào đâu nhìn thấy bóng dáng của Ninh tiên tử. Tâm tư được giải phóng, hắn nghiền ngẫm kỹ càng lộ tuyến trên tờ giấy đó, càng nhìn càng giống rèm mi mờ ảo của Ninh Vũ Tích. Với tính cách của Ninh tiên tử, nếu nàng thật sự bí mật bám theo thì so với An Bích Như còn an tĩnh hơn, càng không thể thấy được.
Thì ra An tỷ tỷ và Ninh tiên tử không ngờ đều luôn luôn bầu bạn bên cạnh ta. Nỗi bi thương xen lẫn vui mừng của Lâm Vãn Vinh dâng trào đến nghẹn lời, hai mắt không khỏi ẩm ướt. Có hai vị tuyệt đại mỹ nhân một chính một tà ngàn dặm bầu bạn, nếu luận người hạnh phúc nhất trong thiên hạ, ngoài ta ra còn ai?!
Hắn tâm động thần điên, phóng mắt nhìn gió mưa lay động khắp nơi, tí tí tách tách, sột sột soạt soạt, nháy mắt đều hóa thành bóng dáng động người của Ninh Vũ Tích.
Thấy thần sắc hắn ngây ngốc, như vui như buồn, Cao Tù vội vàng vỗ vỗ vai hắn:
- Lâm huynh đệ, ngài sao vậy?
Lâm Vãn Vinh như người trong mộng vừa tỉnh lại, lắc đầu cười nói:
- Không có gì, ta cao hứng quá rồi, có tin tức của Hạ Lan sơn và Từ tiểu thư, còn thấy được Hứa Chấn, ta có thể không vui mừng ư? Cao đại ca, Hồ đại ca, ta tin chắc chúng ta nhất định sống sót trở về!
Biết được tin tức của Hạ Lan sơn, tất nhiên khiến người ta phấn chấn, nhưng cũng không phấn chấn đến mức như thế này, Cao Tù và lão Hồ quay sang nhìn nhau, đều cảm thấy Lâm tướng quân hình như còn che giấu tin tốt khác.
- Tướng quân, còn có một chuyện.
Hồ Bất Quy thanh âm dừng một chút, nhíu mày:
- Trinh sát tiền phương đã phản hồi. Quả nhiên không ngoài sở liệu của ngài, liên quân của Ngạch Tể Nạp và Cáp Nhĩ Hợp Lâm sau khi tới Đạt Lan Trát không phát hiện ra hành tung của chúng ta, liền nhanh chóng khởi hành quay về. Cùng đồng hành với bọn chúng còn có hai vạn kỵ binh Đột Quyết mà lúc trước bị chúng ta dùng kế điều tới Ngũ Nguyên.
Lâm Vãn Vinh hờ hững à một tiếng, cười bảo:
- Bọn chúng gặp nhau rồi? Nói như vậy, người Hồ quay về này không phải là đạt tới ba vạn nhân mã sao?
Hồ Bất Quy lo lắng nói:
- Mấy lộ hợp lại, không chỉ đạt tới ba vạn quân! Hơn nữa tốc độ hành quân cực nhanh, cộng thêm thời tiết nắng ráo, bọn chúng chạy như bay, trước mắt Cáp Nhĩ Hợp Lâm có hơn hai trăm dặm lộ trình.
Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, sắc mặt tràn đầy vẻ tươi cười tự tin:
- Ba vạn người thì ba vạn người, chúng ta không cần phải đụng chạm với chúng, ba vạn cũng chả khác gì ba nghìn. Vậy sẽ để chúng ta và người Hồ thi cước lực. Tiểu Hứa, ngươi và hơn chục huynh đệ tới rất đúng lúc, bọn ta lần này làm một vụ lớn. Truyền lệnh xuống, mục tiêu Cáp Nhĩ Hợp Lâm, dùng hết tốc lực tiến về phía trước.
Tin tức mà Hứa Chấn mang đến nhanh chóng truyền khắp toàn quân. Lời thề “Hạ Lan sơn vĩnh viễn không rơi vào tay giặc” giống như tiếng gió vang vọng bên tai mỗi người, khiến những chiến sĩ thâm nhập thảo nguyên đơn độc chiến đấu này bỗng chốc kích động đến nước mắt lưng tròng, đây là cảm giác lâu ngày không gặp, huyết mạch tương liên.
Mưa rơi chẳng ngừng, nhưng lại không dập tắt được nhiệt tình như lửa của hổ lang Đại Hoa, bọn họ đã bạo phát tất cả tiềm lực, tận tình chạy như bay, trên mặt mỗi người đều dạt dào niềm vui. Trận mưa lớn dường như trở thành dịp tẩy lễ tốt nhất đối với bọn họ.
Người Đột Quyết tựa hồ như đã ý thức được gì đó, bọn họ một khắc cũng không ngừng chạy ngược về, cuộc chiến của song phương trở thành cuộc đua tranh về cước trình và sức chịu đựng.
Khi tin tức người Hồ còn cách nơi đây hai trăm dặm truyền đến, năm nghìn kỵ binh Đại Hoa đã không còn tăm hơi, sát khí đằng đằng xuất hiện ở bên ngoài Cáp Nhĩ Hợp Lâm.
Bầu trời xanh ngắt, bộ lạc Đột Quyết to lớn giống như một cái ô lớn cao chọc trời, vô số trướng bồng trong gió lộ ra vẻ yếu ớt vô lực. Đợi chờ tướng sĩ đại Hoa đem chúng dẫm đạp dưới vó ngựa đầy nhiệt huyết.
- Tướng quân, động thủ đi.
Hứa Chấn vừa cùng Lâm Vãn Vinh hội hợp, trên khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy sát khí đằng đằng. Đối với hắn mà nói, hỏa thiêu Ba Ngạn Hạo Đặc, tập kích Đạt Lan đều là truyền thuyết Lâm tướng quân tạo ra, còn chân chính trên thảo nguyên, trong hang ổ Đột Quyết giao thủ với người Hồ thì đây là lần đầu tiên của hắn. Huyết chiến Hạ Lan sơn sờ sờ trước mắt, trong mắt hắn xạ ra hỏa diễm rừng rực, trên mặt nổi gân xanh nhìn Lâm Vãn Vinh xin đánh.
Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu. Mắt lớn trừng lên, mục quang quét qua năm nghìn tráng sĩ đứng chỉnh tề trước người:
- Các huynh đệ, mọi người chuẩn bị tốt chưa?
“Hống…hống…”, tiếng tướng sĩ gào thét xuyên qua mưa gió đang dần dần mờ đi, vút thẳng lên trời.
Lâm Vãn Vinh phất hai tay, tiếng nộ hống liền đình chỉ.
- Cáp Nhĩ Hợp Lâm bộ lạc nho nhỏ này không phải là mục tiêu cuối cùng của chúng ta. Nhưng lại là con đường mà chúng ta phải đi qua. Ta chỉ có một yêu cầu: Hi vọng chiến đao của các ngươi nhanh, chuẩn, độc. Dùng vó ngựa vô địch của các ngươi giẫm đạp trướng bồng của người Đột Quyết. Chúng ta sẽ không lưu lại. Nhưng, đau thương sẽ vĩnh viễn ở lại trong lòng người Hồ!
Thanh âm vang rõ của hắn vọng ra xa, xao động bên tai các tướng sĩ.
- Châm lửa đi!
Hồ Bất Quy hét lớn xuyên qua mây mù. "Ầm" một tiếng. Vô số đốm lửa đồng thời bốc lên. Bó đuốc rừng rực cháy, nháy mắt chiếu sáng nửa bầu trời. Các tướng sĩ hưng phấn hai má đỏ rực.
Lửa đốt sáng rực bất ngờ giống như lôi điện xẹt qua bầu trời, nhanh chóng thức tỉnh người Đột Quyết đang ngủ say trong trướng bồng. Đôi mắt mơ ngủ của họ lim dim nhìn ra ngoài lều, liền thấy một cảnh mà cả đời không thể quên.
Lửa cháy sáng cả bầu trời. Vô số khuôn mặt lạnh lùng và tàn khốc gần trong gang tấc, trên mặt không mang theo một chút tình cảm. Duy chỉ hỏa diễm sôi sục bùng cháy rừng rực trong mắt họ.
- Người Đại Hoa đến rồi!
Cũng không biết là từ nơi nào phát ra tiếng kêu đầu tiên, lập tức thức tỉnh người Đột Quyết. Bọn họ quay đầu chạy như phát điên, lao về hướng chuồng ngựa.
- Vì những huynh đệ đã chết ở Hạ Lan sơn. Giết!
Tiếng hét của Hứa Chấn rạch phá thiên không. Vô số tuấn mã phi nhanh lao về hướng Cáp Nhĩ Hợp Lâm, người Đột Quyết vội vàng nhấc mình nghênh địch. Thân trên cường tráng để trần, cung tiễn còn chưa kịp đeo, liền vung đại đao về hướng đội quân tinh nhuệ của Đại Hoa đang tầng tầng lớp lớp phi đến như một đám mây đen.
Hứa Chấn tay nhấc đao chém, liền có một cái đầu máu đầm đìa xoay chuyển bay lên không trung, đập xuống ngay cạnh mặt một người Đột Quyết. Khí thế vô địch này của hắn, ngay cả người Đột Quyết từng thấy qua tàn sát cũng phải lạnh run. Còn chưa kịp phản ứng, đao thương băng lãnh của người Đại Hoa đã đâm qua thân thể của bọn họ.
Chẳng nghi ngờ gì nữa, đây là một trường chiến đấu mà thực lực song phương căn bản không cùng một đẳng cấp. Vó ngựa đạp qua trướng bồng trắng như tuyết, vô số đóa hoa máu tươi đẹp hắt lên vải bố trắng tinh. Các tướng sĩ biết rõ thời gian có hạn, đem ba chữ nhanh, chuẩn, độc dùng đến cực trí. Cả doanh trại của người Hồ chìm trong một phiến hỏa quang.
- Bẩm tướng quân. Tốc độ của người Hồ đột nhiên nhanh hơn, đội ngũ trước nhất của bọn họ hiện tại còn cách chúng ta có một trăm bảy mươi dặm lộ trình!
Cáp Nhĩ Hợp Lâm đã thành một biển lửa. Báo cáo của trinh sát tiền phương vang bên tai hắn. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, đưa tay ra hiệu với Hồ Bất Quy ở bên cạnh.
Lão Hồ thúc ngựa lên, khua chiến đao:
- Toàn quân nghe lệnh. Mục tiêu Ngạch Tể Nạp. Xuất phát!
Ngọc Già bình luận khá chính xác. Lúc này, kỵ binh Đại Hoa chính là một đám lưu khấu phiêu bạt trên thảo nguyên. Cướp bóc xong mỗi bộ lạc liền tiến tới mục tiêu khác. Không ai có thể ngăn cản được tốc độ như gió của bọn họ.
Bộ lạc Ngạch Tể Nạp ở cạnh Y Ngô, là con đường phải đi qua thông tới biển tử vong La Bố Lạc. Cáp Nhĩ Hợp Lâm lộ trình không tới trăm dặm, người Đột Quyết đã bị kích nộ, tốc độ bôn hành nhanh đến mức khiến người khác khó có thể tin. Bọn họ còn cách hai trăm dặm liền tự động phân thành hai, một nhóm tiến về Cáp Nhĩ Hợp Lâm, nhóm còn lại liều mạng chạy tới Ngạch Tể Nạp còn chưa bị tập kích.
Khi năm nghìn tướng sĩ đứng trước Ngạc Tể Nạp bộ lạc, Hồ Bất Quy cũng báo tin tức mới nhất về người Đột Quyết:
- Tướng quân. Người Hồ chỉ còn cách chúng ta sáu chục dặm.
Cáp Nhĩ Hợp Lâm cách trăm dặm mưa gió bão bùng. Còn Ngạch Tể Nạp này lại trời quang mây tạnh. Thậm chí có thể cảm giác hơi nóng ấm. Loáng thoáng nghe thấy cát vàng đại mạc gầm rít ở nơi xa.
Phóng mắt nhìn, Y Ngô liên thông với Ngạch Tể Nạp, một nửa là thảo nguyên xanh ngát, nửa còn lại thì là cát trắng như tuyết không bờ bến. Xanh trắng hai loại màu sắc dưới ánh trăng sáng trong hiện ra thật trong lành lạnh lẽo. Ngạch Tể Nạp, Y Ngô liên thông với biển tử vong La Bố Lạc. Nghìn năm nay, truyền thuyết chưa từng có ai có thể sống mà đi ra khỏi biển tử vong. Cho dù là người Đột Quyết hung hãn tàn bạo cũng không dám đi vào biển tử vong nổi danh khắp chốn. Còn Ngạch Tể Nạp chính là bộ lạc gần sa mạc nhất, cũng là điểm phân giới tuyến giữa thảo nguyên và La Bố Lạc.
Trong trướng bồng của bộ lạc Ngạch Tể Nạp đông ngẹt những người Đột Quyết đang kinh hoàng. Đối diện với người Đại Hoa từ trên trời giáng xuống, rất nhiều người thậm chí không dám tin vào mắt của mình. Xác nhận vô số lần, bọn họ cuối cùng mới tin, người Đại Hoa thật sự tới chém giết rồi. Một bên là biển tử vong, một bên là thiết kỵ Đại Hoa. Đây là một nút chết vĩnh viễn không có cách nào tháo gỡ. Trong mắt bọn họ tràn ngập nỗi tuyệt vọng và sợ hãi.
Cả ngày làm bạn với sa mạc, người Đột Quyết đối với sự lợi hại của sa mạc nhận biết rất sâu sắc. So với sự uy hiếp của biển tử vong, bọn họ nguyện đối mặt với người Đại Hoa tràn đầy cừu hận.
- Thật là “Cát đại mạc như tuyết, trăng núi Yên tựa liềm”.
Ngước nhìn sa mạc không bờ không bến, Lâm Vãn Vinh khẽ ngâm một câu. Đối với Ngạch Tể Nạp ở trước mắt như nhìn mà không thấy.
Hồ Bất Quy có chút nôn nóng. Rụt rè cẩn thận nói:
- Tướng quân. Người Hồ cách chúng ta chỉ chừng sáu chục dặm thôi!
Sáu chục dặm. Cho dù người Hồ bay tới, không có nửa tiếng cũng tuyệt đối không đuổi tới được. Mà nửa tiếng, có lẽ có thể làm rất nhiều chuyện rồi!
Lâm Vãn Vinh khẽ cười giơ mấy ngón tay lên:
- Hồ đại ca, cho người thời gian ba chén trà. Đủ không?
Thời gian mấy chén trà hơi ngắn một chút. Thế nhưng đối diện với chiến trường hoàn toàn nghiêng về một bên như thế này, Hồ Bất Quy không tìm thấy lý do để cự tuyệt. Hắn cười lớn một tiếng, phóng ngựa lao về phía trước, các tướng sĩ theo sát đằng sau, giống như gió lốc xông vào bộ lạc Ngạch Tể Nạp.
Tương tự Cáp Nhĩ Hợp Lâm, tráng đinh của bộ lạc Ngạch Tể Nạp sớm đã bị điều đi, chỉ còn lại vỏn vẹn trăm tráng hán, không đủ để kỵ binh Đại Hoa nhét kẽ răng. Trong một đường mưa máu, đúng như Lâm Vãn Vinh đã nói, không hết thời gian mấy chén trà, lang kỳ (lá cờ sói)của Đột Quyết đã rơi xuống dưới chân.
Ngạch Tể Nạp cùng Cáp Nhĩ Hợp Lâm là hai bộ lạc lớn của Đột Quyết, lương thực cực kỳ phong phú. Không đợi Lâm Vãn Vinh phân phó, các tướng sĩ liền bổ sung nước uống và lương thực, lại đổi chiến mã, chuẩn bị lần cuối để tiến vào sa mạc.
Hồ Bất Quy trên người quấn đầy lương khô và túi nước hùng dũng oai vệ bước tới, cười nói:
- Lâm tướng quân, chúng tôi đều chuẩn bị tốt rồi, đại quân khi nào thì tiến vào sa mạc?
Lão Hồ đúng là một người nóng vội, đây là tiếng vào sa mạc có phải đi bái đường đâu, gấp như vậy làm gì? Lâm Vãn Vinh cười bảo:
- Đừng gấp, người Hồ còn chưa hưởng dụng bữa tối cuối cùng mà.
- Bữa tối cuối cùng gì a?
Hồ Bất Quy không hiểu nhìn hắn.
Lâm Vãn Vinh cười thần bí, lắc đầu nói:
- Hồ đại ca, ta bảo ngươi đem dầu tung (tung: 1 loại cây cho dầu) còn lại của Ngạch Tể Nạp toàn bộ tập trung lại, tiến hành thế nào rồi?
- Trừ một số mà chúng ta dùng ra, còn lại đều tập trung toàn bộ rồi.
Hồ Bất Quy gật gật đầu, lại nhìn hắn kỳ quái:
- Lâm tướng quân, ngài không để chúng ta thiêu trướng bồng, lại lấy nhiều dầu tung như vậy, chẳng là là muốn sưởi ấm?
- Đúng là muốn sưởi ấm, bất quá là sưởi ấm cho người Hồ.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Hồ đại ca, ngươi đi tìm mấy trăm huynh đệ lại, đem những chỗ dầu tung này vẩy lên trên trướng bồng của người Hồ. Phải nhớ, mỗi một trướng bồng ít nhiều đều phải vẩy lên một ít, ở giữa mỗi trướng bồng thì rải cỏ lên, rồi lại vẩy dầu tung. Chúng ta cho người Hồ chơi trò hỏa thiêu liên doanh.
Thì ra là chuyện này, Hồ Bất Quy tỉnh ngộ a một tiếng, sắp tiến vào sa mạc rồi, quên mất không tặng cho người Hồ một trò thâm nhớ lâu, Lâm tướng quân quả nhiên là thần nhân a.
Ánh trăng thanh lãnh rọi xuống thảo nguyên, chân trời đằng xa đột nhiên bốc lên mây mù trùng thiên, ầm ầm rầm rầm, tiếng vó ngựa nặng trĩu như sấm xuân truyền vào màng nhĩ, lập tức làm rúng động tất cả. Còn cách mấy chục dặm đã có quy mô và khí thế như vậy, gót sắt của người Hồ quả nhiên danh bất hư truyền.
Hồ Bất Quy ngưng thần lắng nghe một hồi, nghiêm túc nói:
- Người Hồ xem trọng chúng ta quá, với khí thế và tiếng động như thế này, chỉ sợ có đến hơn hai vạn người.
Lâm Vãn Vinh khẽ cười. thờ dài:
- Không phải là họ xem trọng chúng ta, mà là sau khi Cáp Nhĩ Hợp Lâm thất thủ, bọn họ đã phán đoán ra trạm tiếp theo của chúng ta phải là Ngạch Tể Nạp lân cận, cho nên mới tập hợp trọng binh đuổi tới bên này. Bên trong người Đột Quyết quả nhiên cũng có cao nhân.
Hắn phất mạnh tay, năm nghìn tướng sĩ phi người lên ngựa, chỉnh đốn gói hành lý lương thực trên người, chỉnh tề đi tới giới tuyến giao giữa thảo nguyên và sa mạc.
Vừa tới gần sa mạc liền có tiếng gió vi vút mang theo tiếng rít kỳ quái vang vọng bên tai, tất cả mọi ngượi bất giác rụt cổ lại, mặt giấu trong y phục.
Mấy cơn gió cát lành lạnh thổi qua, phất lên mặt mũi Lâm Vãn Vinh, hắn vội vàng phì phì hai cái tức giận nói:
- Sa mạc con bà chúng nó không súc miệng à, không ngờ cũng dám thân thiết với ta! Thật không có thiên lý!
Mọi người cất tiếng cười ầm ĩ, không khí kìm nén vì sắp tới gần biển tử vong lập tức dịu đi rất nhiều.
Đứng ở vùng vên sa mạc, Lâm Vãn Vinh vẫy tay về phía lão Cao:
- Hứa Chấn, Cao đại ca, hai người các ngươi lĩnh các huynh đệ lập tức tiến vào sa mạc…
Hứa Chấn hai người đồng thời kinh ngạc:
- Vậy còn ngài?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta và Hồ đại ca ở đằng sau, chơi trò hỏa thiêu liên doanh với người Hồ.
Hỏa thiêu liên doanh? Bọn họ hai người tuy không biết Lâm Vãn Vinh đang nói gì, nhưng cùng sinh cùng tử trong thời gian dài như vậy, sớm đã hình thành sự tín nhiệm chặt chẽ.
Hứa Chấn kiên định ừ một tiếng, ôm quyền nói:
- Mạt tướng tuân lệnh!
Hắn quay đầu ngựa, khẽ phất tay, năm nghìn tướng sĩ liền nối đuôi nhau tiến vào, giẫm lên gió cát mênh mông.
Tín nhiệm trong sinh tử khiến người ta cảm động nhất, thấy năm nghìn tướng sĩ tin tưởng mình như vậy, Lâm Vãn Vinh ra sức siết tay quyền, gầm khẽ hai tiếng, động viên bản thân hăng hái hơn.
- Tướng quân, người Hồ tới rồi!
Hồ Bất Quy vung vẩy ngón tay, trong bụi bặm tung bay ngập trời, mấy chục lá lang kỳ phất phơ, thiết kỵ của người Hồ đông dày đặc giống như gió lốc, xuyên qua trướng bồng của Ngạch Tể Nạp bộ lạc, xông về phía ven sa mạc. Quả nhiên giống như Hồ Bất Quy đã nói, người Hồ trước mắt có tới hơn hai vạn, quân tiên phong của bọn chúng xuyên qua trướng bồng của Ngạch Tể Bạp bộ lạc, kỵ binh đằng sau còn ở ngoài trướng bồng đợi tiến vào, đội ngũ dài dằng dặc nhìn không thấy đuôi.
Kẻ dẫn đầu người Hồ xông tới cách ven sa mạc mấy trăm trượng thì đột nhiên dùng lực phất tay, người Hồ đằng sau hắn liền nhất tề dừng lại. Cả chiến trướng ngoại trừ tiếng thở của chiến mã ra, không ngờ lại chẳng hề có tiếng động, cực kỳ yên tĩnh.
Nơi xa, chỗ giao giới giữa thảo nguyên và sa mạc, có hai con chiến mã đứng tĩnh lặng. Hai người Đại Hoa ngồi trên ngựa, một người cầm đao, một người cầm cung, mặt đen da vàng, âm trầm bình tĩnh.
“Hí…” Chiến mã của người Đại Hoa đột nhiên ngửa cổ lên hí dài, người đó nắm chặt cương ngựa, thân nhấp nhô cùng tuấn mã. Ánh trăng chiếu xuống, giống như chiếu đúng lên lưng hắn, đại mạc gió cát đầy trời, trường bào và búi tóc hắn tung bay, bụi cát cuồn cuộn thổi lên mặt lên lưng hắn, thê lương tĩnh lặng, lại có một cỗ sát khí khó tả.
- Đại Hoa Lâm Tam ở đây, ai dám đánh cùng ta?
Người Đại Hoa mặt đen thân đen cất tiếng gào thét, thanh âm xuyên thấu sa mạc thảo nguyên, khuôn mặt và đôi mắt lạnh lùng tựa như hắc sắc sát thần giữa ánh trăng lóng lánh, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Thanh âm của hắn truyền thẳng ra xa, người Hồ phía sau còn đang liều mạng xuyên qua trướng bồng của Ngạch Tể Nạp, song phương đứng đối mặt ở tiền tuyến lại yên lặng.
Người Hồ dẫn đầu chầm chậm cởi mũ sắt trên đầu, lộ ra hốc mắt trũng sâu, xương gò má nhô cao, nhãn thần xanh thẫm lấp lánh. Hắn ôm quyền về hướng Lâm Vãn Vinh ở phía xa, dùng tiếng Đại Hoa với ngữ điệu cứng ngắc hét lên:
- Lâm đại nhân, lâu ngày không gặp! Lộc Đông Tán ở đây, cung nghênh đại nhân giá lâm thảo nguyên!
Quả nhiên là Đột Quyết quốc sư Lộc Đông Tán! Không ngờ hắn lại từ Ngũ Nguyên đuổi tới thảo nguyên, chẳng trách có thể có trí mưu như vậy! Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn, ôm quyền đáp:
- Lâm mỗ có tài đức gì mà phiền quốc sư đại nhân tự thân nghênh đón. Hổ thẹn, hổ thẹn! Cách mấy tháng không gặp, Lộc huynh tinh thần hơn hẳn trước kia, thật là đáng vui, đáng chúc mừng!
Lộc Đông Tán giục ngựa lên trước, nhìn Lâm Vãn Vinh, giơ ngón cái lên, nói một cách chân thành:
- Lâm đại nhân, ngài một ngựa thâm nhập thảo nguyên, cắt đứt sinh mệnh cấp dưỡng của Đột Quyết ta, cứu vãn Hạ Lan sơn khỏi nguy nan. Từ góc độ địch nhân mà nói, ta nên hận ngài. Nhưng từ góc độ mưu lược và đảm sắc mà nói, ngài là người Đại Hoa thông minh nhất, càng là người mà Lộc Đông Tán ta bội phục nhất!
Tên Lộc Đông Tán này quả thật khá thông minh, nếu không phải là hai nước giao chiến, làm bằng hữu cũng khá thích hợp. Lâm Vãn Vinh cười phóng khoáng:
- Lộc huynh khen nhầm rồi. Nói thật, trong những người Đột Quyết, ta hâm mộ nhất chính là Lộc huynh ngài. Nếu không phải là đánh trận, chúng ta cùng nhau uống rượu nói chuyện, đó cũng là một việc rất khoái hoạt.
- Lâm đại nhân, câu này của ngài khiến Lộc Đông Tán ta thấy kiêu ngạo vạn phần!
Đột Quyết quốc sư trên mặt lộ ra mấy phần kiêu ngạo và vui mừng:
- Ngài muốn uống rượu nói chuyện, Lộc Đông Tán nhất định phụng bồi, hơn nữa, còn sẽ khiến ngài kinh ngạc, bất ngờ! Nhưng trước mắt, đại nhân trước tiên phải từ ven sa mạc quay về đã, nơi đó là cấm khu mà dũng sĩ Đột Quyết dũng mãnh nhất cũng không dám đặt chân! Lộc Đông Tán tuyệt không nguyện ý thấy người mà bản thân bội phục nhất lại táng thân ở biển tử vong.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Ý tứ của Lộc huynh là ta từ biển tử vong quay lại, sau đó đợi ngài bắt ta? Cũng coi như không tồi à!
Lộc Đông Tán vội vàng lắc đầu:
- Ta sao dám bắt ngài, đại nhân nghĩ sai rồi. Ngài là người Đại Hoa thông minh nhất, trong Đột Quyết chúng ta cũng tìm không ra mấy người có thể so với ngài. Người Đột Quyết chúng ta bội phục nhất chính là cường giả và dũng sĩ. Sự linh hoạt, dũng cảm, thông minh tài trí của ngài chứng minh ngài là dũng sĩ chân chính. Chỉ cần ngài nguyện ý lui khỏi bờ biển tử vong, Lộc Đông Tán bảo chứng với ngài, Đột Quyết ta nhất định dùng quốc sĩ chi lễ để đối đãi. Ngài muốn quan chức gì, Kha hãn Bì Già đều sẽ phong thưởng cho ngài!
Bất kỳ quan chức gì đều có thể phong thưởng? Người Đột Quyết quả nhiên xem trọng ta. Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:
- Lộc huynh, thật là ta thành quan gì cũng được?
Thấy hắn tựa như lay động, Lộc Đông Tán vui mừng vội vàng gật đầu:
- Bất kể chức gì, tùy đại nhân lựa chọn!
- Nói như thế, ta muốn làm Kha hãn của các người. Vậy cũng không phải là vấn đề đúng không?
Lâm Vãn Vinh cười hi hi.
Người Đột Quyết đối diện sắc mặt đại biến, ai ai cũng tức giận trừng mắt nhìn hắn, âm thanh huyên náo vang lên không ngừng.
Lộc Đông Tán vẻ mặt xấu hổ xua xua tay, ngăn chặn nghị luận của thuộc hạ:
- Đại nhân nói đùa rồi. Là từ chức vị thấp hơn Kha hãn, tùy đại nhân chọn.
Lâm Vãn Vinh cười lớn, phất phất tay:
- Thế thì không có ý tứ. Lộc lão huynh, ngài cũng biết hoàn cảnh của ta ở Đại Hoa, hai lão bà của ta là công chúa, cha vợ là đương kim thiên tử. Chỉ cần ta nguyện ý, bổn đại nhân có thể tung hoành trong triều Đại Hoa, nào còn cần tới Đột Quyết các ngươi để bị người khác quản chế?! Ngài nên có thành ý một chút. Nếu mời ta tới làm Kha hãn, bổn đại nhân còn có thể suy nghĩ. Hắc hắc.
Quả nhiên là một tên Đại Hoa cuồng vọng, thật là khinh người thái quá! Người Hồ đằng sau Lộc Đông Tán oa oa hét lớn, phẫn nộ khó có thể áp chế. Quốc sư Đột Quyết cắn răng, lớn tiếng đáp:
- Lâm đại nhân, điều mà ngài nói, Lộc Đông Tán không thể làm chủ được. Ta chỉ có thể bảo chứng là chỉ cần ngài có năng lực, kỳ tích cũng có thể phát sinh!
- Nói vậy, ta hiện tại còn không làm được Kha hãn?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu thở dài:
- Xấu hổ, thật là xấu hổ! Lộc huynh, xem ra chúng ta cũng chỉ đành gặp nhau trên chiến trường thôi!
Người Đại Hoa ra sức giơ cương đao trên tay lên, thân đao lóe sáng lấp loáng.
Lộc Đông Tán nhìn hắn, khẽ lắc đầu:
- Đại nhân, hà tất phải như thế! Đằng sau ngài là biển tử vong có đi mà không có về, phía trước là thiết kỵ Đột Quyết vô địch. Ngài đã không còn chỗ để đi rồi! Vẫn mong đại nhân suy xét cẩn thận!
- Không cần suy xét!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, giục ngựa từ từ bước lên phía trước vài bước:
- Con người Lâm mỗ tuy tính cách không quá quang minh, nhưng biết cái gì có thể làm, cái gì không thể làm. Nam nhi Đại Hoa ta thà chết đứng chứ không sống quỳ! Lộc huynh, người Đột Quyết các người không phải là thích quyết đấu sao? Vậy đi, ta dùng danh nghĩa đại từ đại bi Quan thế âm bồ tát, thỉnh Lộc huynh một trận quyết đấu, ngài có dám ứng chiến không?
Quyết đấu? Nhìn Lâm Vãn Vinh ở phía trước vỏn vẹn chỉ có hai người, lại nhìn mấy vạn hùng sư ở sau lưng mình, Lộc Đông Tán cười lớn:
- Lâm đại nhân, ngài ngoại trừ mưu trí siêu quần ra, độ mặt dày cũng có thể xưng nhất tuyệt! Dưới tình huống thân đã hãm vào tử cảnh, trường quyết đấu này có còn cần thiết không? Lộc Đông Tán không phải ngốc như vậy đâu!
- Đừng nói nữa, Lộc huynh, ngài là người thông minh thật sự!
Lâm Vãn Vinh thở dài lắc đầu:
- Thế nhưng, ngài nói ta thân hãm tử cảnh, ta không tán thành. Ít nhất, ta còn có một con cờ rất lợi hại chưa dùng.
- Con cờ gì?
Lộc Đông Tán tựa hồ nghĩa tới gì đó, sắc mặt hơi biến đổi.
Lâm Vãn Vinh cưỡi ngựa lên hai bước, khẽ cười nói:
- Không có gì, một cái kim đao nho nhỏ mà thôi! A, Lộc huynh, kim đao đó có lẽ ngài đã nhận rồi nhỉ?
Tinh quang trong mắt Lộc Đông Tán lóe lên, trong tay rút ra một thanh loan đao tinh xảo mỹ lệ, kim quang lấp lánh, chính là kim đao mà Nguyệt Nha Nhi xem như tính mạng.
- Lâm đại nhân, ngài có thể nói cho ta hay chủ nhân của kim đao này hiện ở đâu không?
Ánh mắt Lộc Đông Tán lấp lóe, thần sắc nghiêm túc, nhìn không ra có gì dị thường. Lâm Vãn Vinh ha ha cười hai tiếng:
- Nàng hiện tại ở đâu, ta không thể nói cho ngài. Nhưng nàng còn có lẽ còn tốt hơn ta, ít ra sẽ không phải đối diện với nhiều minh thương ám tiễn như thế này!
- Vậy thì tốt!
Đột Quyết quốc sư gật đầu trả lời, nghiêm túc nói:
- Lâm đại nhân, Lộc Đông Tán có thể bàn với ngài một điều kiện!
- Điều kiện gì?
Lâm Vãn Vinh mắt chớp chớp.
- Chỉ cần ngài nguyện ý phóng thích chủ nhân của kim đao này...
Lộc Đông Tán nói nghiêm túc:
- Dùng danh nghĩa của thần thảo nguyên phát thệ, chúng ta có thể để cho ngài yên ổn bước ra khỏi thảo nguyên!
Yên ổn bước ra khỏi thảo nguyên? Lâm Vãn Vinh rúng động, Lộc Đông Tán ra tay là xuất ngay món lớn, Ngọc Già này rốt cuộc là thân phận gì.
- Thế nào?
Thấy hắn cúi đầu trầm tư, Lộc Đông Tán dồn giọng hỏi.
Lâm Vãn Vinh ngửng đầu nhìn hắn, cười nói:
- Có chút ý tứ. Bất quá, Lộc huynh ngươi cũng biết, ta xuất thân là người làm ăn, buôn bán lỗ vốn nhất quyết không làm. Vị Ngọc Già tiểu thư này, có lẽ không chỉ bán với cái giá đó đâu!
Làm một vụ kinh doanh, không ngờ lại đem Ngọc Già tiểu thư tính cân để bán. Thấy Lâm Vãn Vinh mắt la mày lém cười trộm, Lộc Đông Tán tính tình có tốt đến mấy cũng không khỏi tức giận:
- Vậy ngài còn muốn gì?
- Chuyện này còn phải hỏi à, tăng giá đi!
Lâm Vãn Vinh không nhanh không chậm nói:
- Ví dụ như, Đột Quyết các người thừa nhận chiến bại, ký kết văn thư, giải tán quân đội, bồi thường chiến tranh, nộp thuế hàng năm, mở tự do mậu dịch giữa hai nước, dạy học Hoa ngữ, cho phép hai bên tự do di chuyển, thông thương, thông hôn, thông bưu…
Hắn một hơi liệt kê ra vô số điều kiện, Lộc Đông Tán tức giận đến sắc mặt tái mét, xua tay:
- Lâm đại nhân, ngài quá cuồng vọng! Đã là như vậy. Lộc Đông Tán đành đắc tội, bắt lấy ngài, không sợ không tìm thấy chủ nhân của kim đao! Các con sói, ai bắt sống Lâm Tam sẽ được thưởng nghìn bò dê, ba thớt hãn huyết bảo mã, phong làm đệ nhất dũng sĩ!
Nghìn bò dê, ba thớt bảo mã? Thì ra lão tử được bán với giá của súc sinh! Lâm Vãn Vinh tức đến thổ huyết, tên Lộc Đông Tán thật không nể mặt mũi mà. Hắn không biết phong thưởng của người Đột Quyết từ trước đến giờ đều đổi ra giá súc sinh. Lại nào có biết, nghìn bò dê, ba thớt hãn huyết bảo mã này giá trị khuynh thành, cơ hồ chính là tưởng thưởng vật chất tối cao của người Đột Quyết!
Với phần thưởng trọng hậu như thế, tức thì bụi đất tung bay, vạn thiết kỵ Đột Quyết khí thế hùng hổ lao nhanh tới, mã đao trong tay lấp lánh ánh sáng, đến núi cũng phải động.
Lâm Vãn Vinh và Hồ Bất Quy đứng ở chỗ giao giới giữa thảo nguyên và sa mạc, lạnh lùng nhìn người Đột Quyết công tới như nước chảy cuồn cuộn trước mặt, những khuôn mặt hung ác, nhãn thần cuồng dã thấy rất rõ ràng. Tiếng vó ngựa cộng hưởng với mặt đất làm màng nhĩ chấn động mãnh liệt.
Hai vạn thiết kỵ Đột Quyết đã bị lều trướng của Ngạch Tể Nạp ngăn thành ba khúc, chen chúc lẫn nhau. Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn phất tay:
- Hỏa thiêu liên doanh! Hồ đại ca. Trông vào ngươi rồi!
- Tuân lệnh!
Hồ Bất Quy gầm lên một tiếng, châm lửa lên đầu mũi tên, cong người, cung lớn trong tay chĩa lên trời, hỏa tiễn cháy phừng phừng được đặt lên dây cung.
Nhìn loan cung hỏa tiễn cực lớn trong tay Hồ Bất Quy, mắt Lộc Đông Tán chớp chớp, quay đầu nhìn lều trướng dày đặc của Ngạch Tể Nạp cùng thiết kỵ Đột Quyết đông nghìn nghịt đang liên miên bất tuyệt chạy vào giữa. Sắc mặt hắn biến đổi, dùng tiếng Đột Quyết hét lên:
- Nhanh rời khỏi lều trướng, bọn chúng muốn dùng hỏa công!
- Muộn rồi!
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
- Lộc huynh, ta sẽ phóng pháo hoa cho ngài ngắm!
Lời nói vừa dứt, Hồ Bất Quy hắc một tiếng, dùng hết sức lực toàn thân kéo dây cung, hỏa tiễn đang cháy phừng phừng tựa như một ngôi sao băng dài bắn ra, rơi ngay lên một trong những lều trướng của Ngạch Tể Nạp.
“Ầm” hỏa quang bốc lên ngập trời, lều trướng được hắt dầu tung nháy mắt liền bị lửa lớn nuốt trọn, cỏ khô ở giữa các trướng bồng nhanh chóng bốc cháy, đem thế lửa từng mảng từng mảng lan rộng ra. Đại mã đang chen chúc trong bộ lạc bị kinh động, hí dài thảm thiết, không chịu sự khống chế của kỵ sĩ nữa, tung vó chạy loạn khắp nơi.
Hồ Bất Quy “sưu” “sưu” bắn ra hai mũi hỏa tiễn nữa, trướng bồng bốc cháy rừng rực, Ngạc Tể Nạp bộ lạc mịt mù trong một biển hỏa quang, ngựa Đột Quyết chạy loạn bốn phía như phát điên, đụng chạm lẫn nhau, người ngã ngựa đổ, tiếng gào thét vang lên không ngừng!
Không tưởng rằng ngay trước mắt mình, người Đại Hoa lại có thể giở ra quỷ kế, Lộc Đông Tán sắc mặt đỏ bừng hét lớn một tiếng, huy động mã đao, suất lĩnh thiết kỵ Đột Quyết xông về hướng hai người Lâm Vãn Vinh.
Mưa tên sưu sưu bắn đến bên cạnh mình, nhanh như gió thảo nguyên. Thấy Ngạch Tể Nạp đã thành biển lửa, vô số người Đột Quyết đang bận rộn lấy nước cứu hỏa, thiết kỵ người Hồ hùng dũng giờ dẫm đạp nhau như mây đen, Lâm Vãn Vinh quay đầu ngựa, nhìn Lộc Đông Tán sắc mặt đỏ bừng, ha ha cười lớn:
- Lộc huynh, sau này gặp lại! Hồ đại ca, chúng ta đi!
Hai người bọn họ vung roi quất ngựa, thần tuấn Đột Quyết ngẩng lên trời hí một tiếng, nháy mắt liền phi qua thảo nguyên, chạy về hướng đại mạc gió cát. Gió cát trắng xóa cất tiếng thê lương, gào rít quấn lấy thân thể bọn họ, nháy mắt đã nhìn không thấy đâu.
“Ô…” Đi tới đường biên sa mạc, thiết kỵ của người Đột Quyết dàn ngang dừng lại, nhìn bão cát bay lượn ngập trời, trên mặt bọn họ hiện ra vẻ sợ hãi sâu sắc, không một ai dám bước vào. Mưa tên vô biên mang theo những tiếng kêu gào xuyên sâu trong sa mạc. Chỉ là gió cát mênh mông, nào có thể thấy bóng dáng người Đại Hoa.
Biển tử vong này từ trước tới nay chưa từng có người nào sống sót bước ra, càng không có ai biết nó thông tới đâu, không ngờ người Đại Hoa có loại khí khái này, sinh tử cũng không màng, chẳng chút do dự lao vào bên trong.
Lộc Đông Tán dừng ở đường biên sa mạc, trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên gật đầu, nắm lấy một mũi tên nặng ở bên mình, đem vật trong tay quấn chặt lên thân tiễn. Một tiếng “sưu” sắc nhọn vang lên, đầu tiễn xoáy tròn vút thẳng lên trời, bắn sâu vào trong sa mạc…
“Xoẹt” một tiếng, đầu tên nặng nề rơi lên cát, khiến Lâm Vãn Vinh giật nảy mình, Hồ Bất Quy thu ánh mắt từ trên ngươi Hồ nhân ở đường biên sa mạc lại, nhìn thân tiễn đó, ngạc nhiên nói:
- Ồ, bên trên có thứ gì kìa?
Gió cát cực lớn, trên thân mũi tên nháy mắt liền tích tụ một lớp bụi vàng mong mỏng, Lâm Vãn Vinh nhảy xuống ngựa, tìm tòi trên thân tiễn. Trọng tiễn này là người Đột Quyết sở dụng để chuyên phá khôi giáp, thân tiễn rộng vừa dày vừa nặng, cầm vào tay trĩu xuống. Phủ bụi đất đi, liền thấy kim tuyến màu vàng trên thân tiễn quấn lấy một chiếc hộp nho nhỏ.
Mở hộp, một luồng ánh sáng vàng xạ ra khiến Lâm Vãn Vinh có chút ngây ngốc.
Hồ Bất Quy kinh ngạc hỏi:
- Đây không phải là kim đao của Ngọc Già sao? Người Hồ đưa cho chúng ta làm gì?
Lâm Vãn Vinh cũng nhìn đến mơ hồ, kim đao này rõ ràng là vật định tình Ngọc Già tặng cho tình lang, vô số người Đột Quyết vì nó mà cả tính mạng cũng không màng, Lộc Đông Tán sao lại đưa nó trở lại?
Lão Hồ cười nói:
- Tướng quân, không chừng Ngọc Già chính là nữ nhi của Lộc Đông Tán, Đột Quyết quốc sư hài lòng với nhân phẩm của ngài, muốn kêu Ngọc Già trao kim đao này cho ngài, tuyển ngài làm rể quý!
Lâm Vãn Vinh nghiên cứu kỹ càng kim đao đó, tịnh không thấy Lộc Đông Tán động thủ động cước gì, liền thu kim đao vào trong ngực, cười nói:
- Ngọc Già là nữ nhi của Lộc Đông Tán? Trúc tồi ra măng tốt? Hồ đại ca ngươi đoán sai rồi! Chẳng thà ngươi nói nàng là Kha hãn Đột Quyết, muốn tuyển ta làm Hãn vương, vậy trong lòng ta còn khoái hơn một chút, ha ha!
Hồ Bất Quy cũng mỉm cười, ý bảo ta đã nói nhảm, Lâm tướng quân so với ta còn nói vô lý hơn. Mục lực của hắn rất tốt, ánh mắt rơi lên trên chiếc hộp gần như bị cát vàng che lấp, mơ hồ có một góc lụa lòi ra, lão Hồ lập tức kinh ngạc nói:
- Tướng quân, hình như còn có thư!
Vừa rồi chỉ nhìn kim đao, không chú ý tới bên trong hộp còn có một bức thư lụa. Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ bụi cát trên hộp, kéo vải lụa ra, nương theo ánh trăng nhìn lại.
Vải lụa mềm mại mịn nhẵn, bên trên nguệch ngoạc sáu chữ: “Tất cả đều có khả năng!”