Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225931 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 106
Đêm nay, mặc dù tâm tình buồn bực, nhưng ngồi thuyền bồng bềnh trên mặt hồ, màn đêm mông lung, có mỹ nhân làm bạn, cũng làm người ta vui vẻ không ít. Lâm tướng quân là một người rất thoải mái, uống mấy chén rượu ngon, thưởng thức đôi môi nho nhỏ của Tiên Nhi, cùng sư phó tỷ tỷ đấu võ mồm, tâm tình liền bình hòa trở lại, cũng không nhớ ra đã trải qua chuyện gì.
Sớm hôm sau mở mắt tỉnh lại, trời đã sáng tỏ, ánh dương rực rỡ chiếu xuyên qua cửa sổ hoa thuyền, trải dài trên mặt đất làm thành những sắc vàng lốm đốm trên sàn, trông thật đẹp mắt. Trên giường, phu thê hai người ôm ấp, tắm mình trong ánh nắng, toàn thân nhẹ nhàng ấm áp, không biết lời nào để diễn tả sự thư thái này.

- Một ngày mới a!
Lâm Vãn Vinh hô to một tiếng, miệng cười rạng rỡ, duỗi duỗi lưng, cổ lắc qua lắc lại, chăn ở trên người chảy xuống.
Tần Tiên Nhi dựa vào lòng hắn ‘ư hư’ một tiếng, đôi mi dài nhẹ rung lên, chậm rãi mở mắt, gương mặt nóng rực đang đỏ ửng khẽ mỉm cười, cánh tay trắng như tuyết vươn ra, gấp gáp ôm lấy cổ hắn, hơi thở như lan:
- Tướng công, lúc này còn sớm, ngủ tiếp một chút nhé.
Lâm Vãn Vinh sờ nắn tiêu nhũ của nàng một chút, cười nói:
-nhất thiên chi kế tại vu thần,nhất mạc tiên nhi tựu khiếu xuân. Không ngủ nữa, đi tắm nắng nào.

- Đáng ghét…
Tần Tiên nhi đỏ mặt duyên dáng kêu một tiếng, giữa mi lại lộ ra kinh hỉ :
- Tướng công, chàng không có việc gì chứ?”
“Đương nhiên không sao, ta có thể có việc gì!” Lâm Vãn Vinh vui vẻ trả lời .
“ Tướng công, ta thích nhất ở chàng là không úy kị gì hết” Tần Tiên Nhi hi hi cười nói.
Lâm Vãn Vinh nói vào tai nàng :
- Tiểu thê tử(ngoan nào), ta đưa nàng đi tìm Xảo Xảo có được không? Hai tỷ muội các người buổi tối cùng nhau phục vụ lão công.”
“Xấu chết được...” Tần Tiên Nhi mặt đỏ tới tận mang tai, không dám nói chuyện. Nàng không muốn cùng ở một chỗ với nữ tử khác. Nhưng đối với Xảo Xảo không chút oán giận, có lẽ là do tính tình Xảo Xảo ôn nhu đáng yêu, hợp với sở thích của nàng.
Tiên Nhi cùng trượng phu đùa giỡn một trận, thấy hắn tinh thần rất tốt, dường như đã hoàn toàn biến đổi so với con người chán nản đêm qua, lòng cũng thấy nhẹ nhõm, nhu thuận hầu hạ hắn thay quần áo tắm rửa.
Lâm Vãn Vinh xem xét xung quanh thuyền hoa quý phái này một lượt, gật gật đầu nhận xét: “Tiên Nhi, món hồi môn này của nàng thật quá hào phóng. Đợi qua mấy ngày, ta nhàn rỗi rồi, mua ít nhà ở Kim Lăng, chúng ta ở mấy cái, còn lại đem cho thuê, đẩy giá phòng Kim Lăng lên cao, chúng ta ngồi kiếm lời to.”
Tần Tiên Nhi cười đáp :
- Tướng công, chàng có nhiều bạc như vậy sao?”
Nha đầu này, dám xem thường ta, hắc hắc, Lâm Vãn Vinh cười hai tiếng. Trên hương đồn mềm mại của nàng hung hăng bóp một cái nói: “Lão công của nàng đây có rất rất nhiều bạc, chỉ bất quá bây giờ còn tồn ở Tiêu gia, qua mấy ngày ta sẽ bắt đầu mua phòng. Sau đó cưới mấy lão bà, sinh nhiều oa oa, làm thần tiên Tiêu Dao.”
Tần Tiên Nhi hừ một tiếng:
- Chàng muốn lấy bao nhiêu lão bà ? Ta sẽ không để cho các nàng ấy vào cửa.”
Vào hay không vào cửa cũng không phải thuận theo nàng. Phu thê hai người trêu đùa một trận, bước ra ngoài, đã thấy An Bích Như đứng ở đầu thuyền, tay cầm một thanh bảo kiếm, đón gió huy vũ, như long như giao ( thuồng luồng). Kiếm thế lăng lệ, dồn dập sinh ra gió
Lâm Vãn Vinh vỗ tay cười nói:
- Tuyệt diệu, tuyệt diệu, tỷ tỷ quả nhiên luyện đến hoàn mỹ.
An Bích Như thu kiếm tĩnh khí, thấy nụ cười dâm đãng trên mặt hắn, liền biết ngay hắn không có ý tử tế gì, cũng cười đáp:
- Ta luyện kiếm nhưng lại không thể so với tiểu đệ đệ luyện “tiện” a. Ngươi mới chân chính là hảo tiện, tối tiện, nhân tiện nhân ái đích tiện. Ha ha...
Với tỷ tỷ này thật sự không còn gì để nói nữa, Tần Tiên Nhi che miệng cười, hỏi:
- Tướng công, chàng không phải nói đi về Kim Lăng có chút việc gấp sao? Là muốn làm cái gì vậy?
Nói xong, Lâm Vãn Vinh nhất thời nhớ tới, hôm nay chính là ngày hội thi thơ khai mạc a, chính mình đáp ứng Lạc Ngưng phải tham gia. Nhưng không biết hội thi thơ tổ chức ở nơi nào. Việc tài trợ cũng là do Xảo Xảo đi giúp Lạc Ngưng làm, hắn căn bản là không có xen tay vào.
“Nói các nàng không tin.” Lâm Vãn Vinh than thở nói: “Kỳ thật ta trở về Kim Lăng là vì tham gia hội thi thơ mà về.”
“ Phì.” Tần Tiên Nhi và An Bích Như đồng thời cười duyên một tiếng, Tiên Nhi còn tốt, chứ An Bích Như kia đã sớm không nhịn được nói:
- Hội thi thơ? Tiểu đệ đệ ngươi còn có nhã hứng nhường này? Không phải là tỷ tỷ xem thường ngươi, nhưng ngươi sẽ làm thơ gì?
Lão tử trời sinh đã dâm thấp, Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, vẻ mặt đau khổ nói:
- Ta cũng không biết nữa, nhưng là có người buộc ta tới, đáp ứng người ta, không thể thất tín, đây là lập trường căn bản của ta.
“Tướng công, người chàng đáp ứng đó là nữ tử, phải không? Bằng không, chàng cũng không liều mạng chạy về.” Tần Tiên Nhi bĩu môi nói.
Vẫn là Tiên Nhi hiểu rõ ta a, không hổ là diệu nhân nhi cùng ta ngủ vài ngày, Lâm Vãn Vinh ha ha đáp lời:
- Cái này sau sẽ nói cho nàng vậy. Lúc này ta phải đi ngay, Tiên Nhi, nàng đi cùng với ta nhé?
Tần Tiên Nhi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, giận dỗi nói:
- Chàng đi gặp mặt thân tình, ta đi làm cái gì, không phải khiến tướng công mất hứng sao? Ta hôm nay cũng có việc phải làm. Chàng ở bên ngoài tầm hoan tác lạc, chơi đùa cũng đành thôi, chớ có mang nữ tử đó về nhà. Ngưỡng cửa Lâm gia chúng ta cao, không phải nữ tử nhà nào cũng có thể đặt chân vào.”
Toát mồ hôi a, quả nhiên có kỳ sư liền có kỳ đồ, phong cách mạnh mẽ hệt như nhau. Tiên Nhi không hề quấn lấy mình, Lâm Vãn Vinh trong lòng có chút kỳ quái, nha đầu này chủ động đề xuất không đi theo, rõ ràng không phải là phong cách của nàng, rốt cuộc có sự tình gì mà so với lão công còn trọng yếu hơn?
Đưa thuyền hoa lại gần bờ, Lâm Vãn Vinh nhảy xuống thuyền, cùng sư đồ Tiên Nhi chia ra. Đi thẳng tới khi hai vị mỹ nhân không thấy bóng nữa, mới âm thầm gật đầu. Lần này trở về, lập tức bảo Xảo Xảo mua mấy biệt thự tốt ở Kim Lăng, phòng không cần nhiều, một cái là đủ rồi, phân chia lão bà và nhi tử ở, miễn miễn cưỡng cưỡng cùng đủ à.
Ngày thứ ba sau khi cùng Xảo Xảo tân hôn, liền ly khai Kim Lăng, nhoáng môt cái đã hơn nửa tháng qua đi, cũng chưa gửi cho Xảo Xảo một phong thư. Hôm qua, sau khi quay về, bị đả kích lại ôm ấp Tiên Nhi cả đêm, ngẫm nghĩ, cũng không phải với ny tử Xảo Xảo. Hắn trong lòng áy náy, liền hướng thẳng tiểu lâu bước đi.
Không nhìn không biết, vừa nhìn là bị dọa đến nhảy dựng lên, đi trên đường, hai bên dán rất nhiều biểu ngữ, phía dưới đều gắn ấn ký “Thực Vi Tiên” quả nhiên giống như hắn hình hung trước đây, cáo thị không đâu không có.
Khách sạn hai bên chứa đầy tài tử ở các nơi đến, không chỉ ăn ở đông nghẹt, nghe nói ngay cả sinh ý bên sông Tần Hoài cũng tăng vọt gấp đôi, những lão bản sớm đã cười như hoa nở rồi, thật ứng với câu nói cũ phồn vinh xương thịnh. Tới tới lui lui trên đường, đều là các sắc các dạng tài tử. Ở mấy ngày cũng có, vừa mới từ bên ngoài đến cũng có, thỉnh thoảng vang lên âm thanh kinh ngạc bàn bè cũ gặp nhau, huynh đài hiền đệ. Chi hồ giả dã, lời đàm luận tất nhiên nói về thơ ca, nhất thời trong thành Kim Lăng, khắp nơi vang lên tiếng thơ văn.
Hội thi thơ Kim Lăng này lại có mị lực lớn như thế sao? Giang Triết mấy tỉnh hai bờ Trường Giang, và thậm chí cả tài tử kinh thành, phàm là biết vài chữ, cũng đều tới. Không khí thật sự đã quá cường điệu rồi.
Hắn trong lòng nghi hoặc một chút liền cười hắc hắc, người đến càng nhiều càng tốt. Cáo thị thế công của lão tử không phải là trò đùa, gia điếm thứ hai ở Kim lăng lập tức cần phải khai nghiệp rồi, qua vài ngày cùng Xảo Xảo hợp kế, lại tới kinh thành mở mấy chi nhanh, tìm được Thanh Tuyền, giải được tình cổ của Tiên Nhi, thực hiện giấc mộng mọi người đoàn tụ tại kinh thành.
Dương dương đắc ý đi về phía trước, vậy mà tới tửu lâu rồi, cái bóng của Xảo Xảo cũng hoàn toàn không thấy, ngay cả Đổng Thanh Sơn cùng nhạc phụ đại nhân cũng không biết là chạy đi đâu rồi. Hỏi mấy hỏa kế trong điếm mới biết, vì năm nay nhân số tham gia hội thi thơ đông đảo, những thứ tài trợ cần chuẩn bị cũng tăng thêm không ít, bắt đầu từ hôm qua mấy người Xảo Xảo đều tới hội thi thơ an bài rồi.
Nguyên lai là như vậy a, Lâm Vãn Vinh trong lòng thở dài một hơi. Cái hội thi thơ này cũng có thể chiêu phong dẫn điệp, hấp dẫn nhiều người như vậy, những tài tử này cũng đủ phong tao rồi.
Lâm Vãn Vinh đối với thi từ thịnh hội này cũng không có bao nhiêu hứng thú. Nếu không phải nghĩ đến một mảnh chân tâm của Lạc Ngưng, hắn chẳng muốn đi lần này. Bất quá, hôm nay nếu đã trở lại rồi, như thế nào cũng đi xem xem, sẽ phải làm thơ hay không lại là chuyện khác, đã nói từ lâu, nghiêm túc tham dự mà!
Hắn đi xuống lầu, lại không biết đi đến nơi nào... Thi hội này cuối cùng tổ chức nơi nào vậy ta? Cho tới nay, hắn đều chỉ biết là sẽ có việc này, nhưng lại không biết văn học thịnh hội cử hành ở nơi nào, nghĩ lại thật sự là xấu hổ.
Đang muốn túm lấy một người hỏi, chợt nghe thấy một tiếng cồng vang lên, phía trước đi tới hai đội công nhân, mỗi nhóm có hơn năm mươi người, giơ cao các loại biển. Đi kề bên nhau, bộ dạng thật là đẹp mắt. Đi tuốt đằng trước là một nha dịch gõ cồng lớn một cái, cao giọng xướng:
- Văn đàn Thịnh sự, hoa lạc Kim Lăng, Kim Lăng tái thi hội, dự mãn đại hoa triêu. Giang Tô tổng đốc Lạc đại nhân, Kim Lăng phủ doãn Hầu đại nhân, hoan nghênh tài tử các nơi đại giá quang lâm.
Nhóm công nhân này người mặc công phục lửa hồng, đội ngũ lại dài, nhìn thật là phô trương. Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm buồn cười, chẳng phải là làm cái hội thi thơ sao, lão Lạc này sao lại tuyên dương chỉ sợ người khác không biết, hắn nhiễu loạn cũng đủ rồi. Công nhân này nhiều hơn mấy trăm người, nhìn đội ngũ màu sắc tươi sáng, hắn đột nhiên nhớ tới Đào Uyển Doanh kia, khung cảnh náo nhiệt như vậy, sao lại không thấy nàng tới? Không phải là ước hội cùng Hầu công tử đi rồi chứ?
“Ấy, lão huynh...” Lâm Vãn Vinh giữ chặt một gia đinh đi qua, bộ đồ tiểu sam màu lam này nhìn đã thân thiết, bọn gia đinh luôn tập trung bàn tán cùng phát tán tin tức, cho nên hắn mới lựa chọn một người như vậy: “Tiểu đệ Lâm Tam, muốn hỏi một chút...”
“Cái gì...” Gia đinh kia khinh thường nhìn hắn một cái, khinh bỉ nói: “Với bộ dạng của ngươi, đầu thai kiếp khác cũng chưa sánh kịp, lại còn muốn mạo xưng thần tượng Lâm tam ca của giới gia đinh Kim Lăng chúng ta sao? Tháng trước lão tử ở Tiêu gia gặp qua Tam ca, còn cùng hắn uống rượu, hắn trời sinh anh tư tuấn tú, tiểu tử ngươi có thể bắt chước sao...”
“Ồ, đúng đúng. Tam ca kia anh vũ cao lớn, ngọc thụ lâm phong, sao ta có thể giả mạo, tiểu đệ nói nhầm rồi, ta tên là Tam Lâm, muốn hỏi vị lão huynh một chút, hội thi thơ này lai lịch như thế nào, sao lại náo nhiệt như vậy a!” Lâm Vãn Vinh khiêm nhường đáp lại.
Gia đinh kia hài lòng gật gật đầu, vỗ bả vai hắn nói: “Ngươi vừa mới tới Kim Lăng phải không?”
“Đúng thế, đúng thế, lão huynh quả nhiên mục quang tinh tường, nhìn thật thấu triệt.” Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên.
“Tất nhiên, ta từng cùng Tam Ca uống rượu mà.” Gia đinh vô cùng đắc ý tiếp lời:
- Kim Lăng chúng ta, từ xưa tới nay là bảo vật của trời, địa linh nhân kiệt , Kim Lăng đệ nhất tài nữ Lạc tiểu thư và Lâm Tam ca của chúng ta, chính là hai đóa kỳ hoa trong đó.
Lâm Vãn Vinh vội vàng ngắt lời hắn :
- Lão huynh, phiền người tập trung một chút vào chuyện hội thi thơ. Như thế nào lại có nhiều tài tử tham gia thế?
“Đại kinh tiểu quái!” Gia đinh liếc mắt nhìn hắn nói:
- Lạc Ngưng tiểu thư, không chỉ là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, còn là Kim Lăng đệ nhất mỹ nữ, đồng thời chính là thiên kim của Giang Tô tổng đốc Lạc đại nhân, xuất thân phú quý, trời sinh xinh đẹp như hoa, nàng muốn chọn rể, tài tử toàn thiên hạ này, còn không điên cuồng lao vào như ong thấy mật a!”
“Ý ngươi nói rằng, Lạc tiểu thư có thể muốn muợn hội thi thơ kén rể?” Lâm Vãn Vinh hỏi, tin tức này trước khi ly khai đã nghe qua, lúc đó còn chưa chắc chắn.
“Không phải có thể, mà là nhất định, ngay cáo thị cũng ra rồi, trong thành Kim Lăng chẳng ai không biết.” Gia đinh nói.
Cáo thị ra rồi? Thi thơ kén rể? Ta ngất, cái này rất khó. Lão tử muốn cũng không được, nha đầu Lạc Ngưng kia nhãn quang vốn cao, lão Lạc còn đưa ra loại ý tưởng tệ hại này, hai cha con nhà này một trên đỉnh một biến thái.
“Vậy cáo thị kia nói cái gì vậy?” Nhớ tới trước lúc tòng quân, cảnh Lạc Ngưng tiễn đưa hắn trên đỉnh núi, hắn trong lòng lại sôi lên, vội vàng hỏi.
“Cáo thị nói, Lạc tiểu thư đang lúc tuổi hoa đôi mươi, yêu thích thi từ, đối với học sĩ thiên hạ có chút tôn sùng. Nguyện nhờ vào cơ hội hội thi thơ Kim Lăng này, vì Lạc tiểu thư chọn một lương phối. Chỉ cần tuổi tác tương đương, tự nhận kẻ sĩ có học, đều có thể báo danh tham gia. Cho nên mới có tình hình tài tử khắp thiên hạ tìm đến... Ồ, tiểu tử người không phải cũng tham gia hội thi thơ chứ!” Gia đinh hỏi lại.
“Đâu có đâu có, tiểu đệ ngay cả chữ cũng không biết mấy nét, tham gia hội thi thơ này không phải mất mặt sao?” Lâm Vãn Vinh vội vàng nói.
“Thế cũng tốt. Hội thi thơ này tiếp đãi đều là tài tử từ các nơi, người muốn đi báo danh, cam đoan là làm người ta cười đến rụng răng. Ngươi biết vị hôn phu này của Lạc tiểu thư kiểm tra sao không? Lạc tiểu thư đưa ra ba điều kiện, một phải tài hoa quán thế, hai phải hợp ý nàng, còn phải nàng ra đề kiểm tra. Đáp được rồi, mới có thể cùng nàng song đối. Ngươi làm được sao, ngươi?” Gia đinh khinh thường hỏi hắn.
Thân làm nam nhân, có cái gì không làm được? Lâm Vãn Vinh ha ha cười hai tiếng, vỗ bả vai gia đinh kia nói:
- Cám ơn lão huynh, ngày khác để tam ca mời ngươi uống rượu.”
Đã nghe rõ ràng sự tình này, Lâm Vãn Vinh trong lòng có nghi hoặc, nhưng cũng không nhất thiết phải đau đầu nhức óc, đi về phía trước vài bước, liền thấy một tấm biển trên viết hàng chữ to; “Nơi tiếp đãi hội thi thơ.” Mấy người bộ dạng như là sư gia đang ngồi thẳng nhìn về phía trước, thấy hắn tới, vội vàng đứng dậy nói :
- Mời công tử trao số thứ tự và danh thiếp!
“Số thứ tự và danh thiếp? Số thứ tự gì?” Lâm Vãn Vinh nghi hoặc. Sư phụ kia bèn giải thích: “Ồ, chính là số thứ tự lúc ngài vượt qua vòng sơ khảo người ta phát cho ngài đấy ạ. Xin mời đưa ra cho chúng tôi xem qua .”
Sơ khảo? Ngất! Ta con mẹ nó khi nào từng qua sơ khảo, tiểu nha đầu Lạc Ngưng kia không có nói qua. Vừa thấy hắn không đưa ra số thứ tự, sư phụ kia sắc mặt liền thay đổi:
- Lại là một kẻ muốn lừa gạt vượt qua kiếm tra, cút đi cút đi, đại gia không có thời gian phục vụ ngươi...
Ta ngất, ngươi ăn của lão tử uống của lão tử, thái độ còn ác liệt như vậy, lão tử khai trừ ngươi, hắn đang muốn phát tác, bên cạnh đã có một người ngấm ngầm giữ chặt hắn nói:
- Huynh đài, muốn số không, muốn số không? Mười lượng bạc một cái, giá thấp nhất toàn thành, giá cả hợp lý, già trẻ đều không lừa gạt.”
Lâm Vãn Vinh thoáng sửng sốt, lập tức minh bạch. Đây là tổ chức phe vé trong truyền thuyết a, mặc cho ngươi muốn phiếu khó khăn cõ nào, bọn họ cũng có thể làm ra. Người nọ thấy hắn do dự, liền tiếp:
- Huynh đài, ta phải tự bỏ tiền ra thuê một nhóm tú tài, mỗi người làm mấy bài thơ để quá quan, còn phải đả thông các mối quan hệ, giá tiền này rất hợp lý rồi. Mỗi ngày có mấy trăm tài tử vào thành, không phải ai ai cũng có thể thông qua, loại này có nhu cầu rất cao, ngài nắm chắc lấy, hội thi thơ lập tức sẽ bắt đầu, nếu ngài đến muộn một chút, Lạc tiểu thư kia có thể đã ngả vào lòng người khác mất rồi.
Câu nói cuối cùng của hắn mẹ nọ mới là mấu chốt, Lâm Vãn Vinh bản thân vốn là đại phe vé, cắn răng nói: “Ba lượng bạc, không cần kỳ kèo.”
Người nọ miễn cưỡng trả lời:
- Được, ngươi sảng khoái như vậy, thì ba lượng.
Lâm Vãn Vinh tiếp nhận tờ số kia, là một cái dạng thẻ mời, mặt trên cùng thấy được tiêu chí, đó là ấn ký của Thực Vi Tiên, không giống như làm giả.
Hắc hắc, không sai, in rất tinh vi, Lâm Vãn Vinh móc tiền ra rồi đi về phía trước, lại bị một người giữ chặt, lén lút nói:
- Huynh đài, muốn số không, muốn số không, giá thấp nhất toàn thành, một lượng bạc một cái, tám tiền cũng được...
Ta ngất à, Lâm Vãn Vinh hét lớn, xoay người tìm người kia, nào còn thấy bóng dáng.
Hôm nay xuất sư bất lợi, còn chưa đến nơi đã bị người ta chém một đao, trong lòng khó chịu, mặt âm trầm đi tới nơi tiếp đãi.
Vẫn là hai sư gia kia, dường như căn bản không thấy hắn, tiếp nhận tờ số trong tay hắn, nhìn thoáng qua, cười lấy lòng:
- Giấy số không sai, mời công tử cho danh thiếp, ta đăng ký cho ngài!
Danh thiếp cái rắm, Lâm Vãn Vinh móc bút chì ra viết hai chữ, nói:
- Đây là tên ta, là người bản địa.
“Tam Lâm? Ồ, nguyên lai là Tam công tử, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, đây là số thứ tự hội thi thơ của ngài, cùng với danh tính của ngài là nhất nhất đỗi ứng, mời ngài thu nhận.” Con mẹ ngươi, cái này cũng có thể ngưỡng mộ đã lâu, thu số thứ tự vào trong lòng, cũng chẳng thèm liếc mắt một cái, liền xông thẳng vào.
“Chậm đã, chậm đã...” Sư gia kia vội vàng ngăn hắn lại, cười nói:
- Lâm Tam công tử, dựa theo quy củ của đại hội, xin mời ngài thực hiện thủ tục...
“Thủ tục? Thủ tục gì?” Lâm Vãn Vinh khó hiểu hỏi lại.
“À...” sư phụ chỉ ngón tay ra sau người hắn. Lâm Vãn Vinh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi đó dựng một bảng to:
- Người tham gia mời trả phí trà nước năm lượng.
Ngất, cướp tiền à, Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên, xoay người nói: “Thế là sao? Hội thi thơ không phải có Thực Vi Tiên tài trợ à? Sao lại muốn thu tiền, còn có vương pháp nữa không?”
Sư phụ cười lạnh:
- Tài trợ hay không tài trợ chúng ta không biết, nhưng đây là tương quan nhân sĩ định ra quy củ, ngài muốn tham gia hội thi thơ này không được làm ngược lại, chúng ta chỉ phụ trách thu ngân, chuyện khác, ngài có thể tự hỏi tương quan nhân sĩ.
Không còn gì để nói rồi, tiểu nha đầu Lạc Ngưng này móc tiền cũng là một cao thủ, hắc hắc, nàng hôm nay bóc lột của ta tám lượng bạc, ngày sau ta nhất định bắt nàng trả lại gấp nhiều lần.
“Cầm đi, không cần trả tiền thừa .” Lâm Vãn Vinh cổ tay rung lên, một thỏi bạc trắng tinh rơi vào tay sư phụ, hắn liền tiêu sái đi thẳng về phía trước.
Nhị vị sư gia nhìn tiền trong tay rồi ngẩng mặt nhìn nhau, một thỏi này của ngươi năm lượng, còn trả lại cái rắm a.

Vào bên trong, đã thấy nơi này nguyên lại gần sát với sông Tần Hoài, dựng mấy dãy trường đình dài dọc bờ sông, chia thành mấy đoạn.

Lâm Vãn Vinh vừa tiến lại liền có gã sai vặt dẫn hắn vào trong trường đình, dâng trà cùng bánh bột rồi khom người cáo lui. Chiêu đãi không tệ, Lâm Vãn Vinh âm thầm hừ một tiếng, cầm một cái bánh nhấm nháp.

Trường đình này dựa vào sông mà làm, toàn bộ dựng bằng trúc, sông Tần Hoài sóng nước chiếu sáng long lanh, thuyền nhỏ qua lại như thoi đưa, phong cảnh thật mê người. Ngồi trong đình, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước, gió nhẹ mơn man thật là thanh tĩnh.

Trong đình này sớm tụ tập bốn năm chục tài tử, ai nấy thần thái bay bổng, khí thế phi phàm, tự cảm thấy mình có triển vọng.

Lâm Vãn Vinh níu lấy một một tài tử có vẻ thật thà ở bên cạnh, hỏi: “Huynh đài, hội thi thơ này sẽ so tài thế nào?”

“Huynh đài ngươi không biết quy tắc của hội thi thơ sao?” Tài tử kia nhìn hắn kỳ quái, nói: “Chuyện này thật là buồn cười.”

“Là vì, tiểu đệ văn tài không thành, chỉ vào học hỏi một phen, đối với quy tắc gì đó cũng không để ý, xin huynh đài chỉ dẫn một phen, tại hạ Tam Lâm, còn chưa thỉnh giáo quý tính đại danh.” Lâm Văn Vinh vội đáp.

“Tại hạ Yến Thăng Hồi. Nguyên lai là Tam huynh.” Yến Thăng Hồi gật đầu nói: “Quy tắc này cũng đơn giản, mười người một tổ, tùy theo đề thi rút được, trong khoảng một tuần trà, mười người đồng thời làm đề thi, mỗi tổ sẽ có hai người được thăng cấp, sau khi thi văn, người tự cảm thấy không bằng có thể rời khỏi, nếu có người tranh cử, sẽ có ba vị tiên sinh danh tiếng phán quyết. Để thực thi công bằng, mỗi người trong ba vị đều giơ thẻ, cả ba vị đều đồng ý thì người tranh cử mới có thể lên cấp. người được lên cấp liền có thể lên hoa thuyền ra giữa sông Tần Hoài. Nơi đó mới chính thức là chốn tài tử danh tiếng tụ tập.”

Cuộc tuyển chọn lớn và ủy ban bình chọn? Lâm Văn Vinh có chút hiểu ra. Vụ này tương đương mỗi khu chọn ra trước vài người, sau đó tiến vào tụ họp cuối cùng, ta ngất, đây chính là phong cách chọn người tài điển hình, quả nhiên đơn giản thực dụng. Mười người làm cùng đề, so tài cũng công bằng, không giả dối được.

“Người bị rớt còn có thể nhập tổ mười người có cơ hội thi lại. Bất quá nếu lại bị đào thải thì bắt buộc phải rút lui.” Yến Thăng Hồi lại nói.

Cái này là thi lại, nha đầu Lạc Ngưng này quá giỏi rồi, loại hoa chiêu này cũng nghĩ đến được. Lâm Văn Vinh gật gật đầu: “Thế này cùng công bình. Ồ, Yến huynh, người vượt qua sao?”

Yến Thăng Hồi cười khổ đáp: “Không nói dối Tam huynh, ta ở vòng đầu phát huy thất thường, danh xếp thứ ba trên mười, mất đi tư cách tấn cấp lần một, lúc này đang đợi cơ hội cuối cùng đây.”

Thứ ba trên mười? Thứ hạng này thật quá thương tâm. Lâm Văn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Yến huynh, chớ lo âu như thế, tin rằng vòng sau ngươi nhất định sẽ lên cấp.”

Lâm Vãn Vinh cùng Yến Thăng Hồi kia hàn huyên trong chốc lát, đối với phép tắc sau khi lên cấp hắn cũng không rõ ràng mấy, nhưng cửa trước mắt mới là quan trọng nhất.

Lâm Vãn Vinh cười thầm vài tiếng, hội thi thơ này làm phô trương như thế, nha đầu Lạc Ngưng này, cũng có chút thiên phú đầu cơ.

Quả nhiên giống như Lâm Vãn Vinh hình dung, vật phẩm dùng trong trường đình này, thậm chí cả bàn ghế, đều không ngoại lệ gắn lên ấn ký của Thực Vi Tiên. Chúng tài tử bị đào thải còn được nhận vật kỷ niệm đặc biệt của đại hội là một chiếc dù bằng giấy dầu do Thực Vi Tiên tài trợ.

Theo như vấn đề của chính mình, nếu có bị đào thải ở cuộc tuyển chọn, đối với Lâm Văn Vinh cũng chẳng sao, Lạc Ngưng chỉ nói muốn hắn tham gia chứ không nói muốn hắn lên cấp, cứ tận tâm tận ý là được. Hắn ngồi nơi này nhàn nhã uống mấy chén trà, ngủ gật một chút, mắt thấy chúng tài tử trước mắt đều tương đương nhau cả, có lên cấp hay đào thải cũng chẳng thể xét là nhân tài hay không, cùng Yến Thăng Hồi chờ cho tới lúc đủ đội mười người.

Trong mười người phái ra một người rút đề thi của tổ, lão huynh rút đề thi kia khẩn trương đầu đầy mồ hôi, thiếu chút nữa đi cũng không xong. Lâm Vãn Vinh nhìn thấy âm thầm lắc đầu, tố chất tâm lý thế kia mà cũng tới tham gia tuyển nhân tài sao?

Hắn nhớ tới một chuyện, vỗ vỗ Yến Thăng Hồi ở phía trước hỏi: “Yến huynh, nghe nói Kim Lăng đệ nhất tài tử Hầu Dược Bạch cũng tới tham gia thi tài, chẳng biết có thật hay không?”

Yến Thăng Hồi gật đầu đáp: “Tự nhiên là thật, Hầu công tử đối với Lạc tiểu thư một mực si tình, cơ hội bậc này nào có thể bỏ qua, hắn cũng là nhân tuyển hàng đầu của ngôi vị đầu bảng hội thi thơ lần này. Bất quá, Hầu công tử và chúng ta không ở một khu, với khả năng của hắn thì việc thuận lợi thăng cấp không phải là vấn đề.”

Sớm nghe Hầu Dược Bạch này đóng cửa khổ học, chẳng biết học được chút bản lĩnh gì, cũng dám tới đoạt khôi. Hắn lại nghe Yến Thăng Hồi lắc đầu nói: “Bất quá, ta không xem trọng Hầu công tử.”

“Ồ, là vì sao ?” Lâm Vãn Vinh kỳ quái hỏi.

“Hội thi thơ lần này, vì Lạc tiểu thư muốn chiêu thân, có thể nói tài tử khắp thiên hạ tụ tập, Hầu công tử mặc dù thân là Kim Lăng đệ nhất tài tử, nhưng thiên hạ rộng lớn, anh kiệt bao nhiêu, không kể mấy tỉnh Giang Chiết, mà cả tài tử kinh thành cũng đếm không xuể, hắn vị tất có thể thắng. Nghe nói thế tử của Thành vương gia là Triệu Khang Ninh tiểu vương gia đối Lạc tiểu thư một tấm chân tình, hắn cũng tham gia hội thi thơ này, có hắn tham gia, việc Hầu công tử đoạt khôi càng thêm ít hi vọng.” Yến Thăng Hồi nói.

Tiểu tử Triệu Khang Ninh này cũng tới, Ta ngất, vậy có thể náo nhiệt rồi, hắn thấy ta thì phải làm lễ sư đồ, hắc hắc. Bất qua lão Lạc làm ra trận thế lớn như vậy, đem ánh mắt mọi người tụ tập tới nơi này, rốt cuộc là muốn làm gì đây? hắn liếc mắt xung quanh một lượt, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý niệm, sắc mặt biến đổi mạnh mẽ, ai dà, lão Lạc này muốn động thủ rồi.

Nảy ra ý nghĩ này, trong lòng hắn vừa hưng phấn lại vừa lo lắng. lão Lạc còn theo người trong thiên hạ bày ra trò đùa a, lấy nữ nhân hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người rồi ngầm mài đao, mẹ nó, thật sự là cái gì cũng dám làm a.

Yến Thăng Hồi nhìn người rút thăm, hơi khẩn trương nói: “Tam huynh, ta giờ chỉ còn một cơ hội này thôi, chẳng biết có thể qua được hay không.”

Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ vai hắn, bảo: “Thoải mái một chút, Yến huynh, cái gì đáng là của ngươi sẽ là của ngươi, ai cũng không tranh được. Nếu chẳng phải của ngươi thì muốn tranh cũng không tranh được.”

Đang khi nói chuyện, lão huynh rút thăm đã lấy xong đề, run run rẩy rẩy dùng ngón tay mở ra, thanh âm phát run thì thầm: “Dĩ xuân hạ nhị quý vi… vi… vi đề, tố… tố… tố nhất thất tuyệt!”

Ta ngất, ngươi đọc trôi chảy chút được không? Lâm Vãn Vinh âm thầm lắc đầu, “Lấy xuân hạ làm đề, làm ra một bài thơ thất tuyệt” , trò đùa này đối với hắn mà nói cũng khá khó khăn, bất quá cũng không phải là dạng cao không với tới như trong tưởng tượng.

Đề vừa xuất ra, mười vị tài tử đã nhanh chóng hành động, xưa có câu “Thất bộ thành thi”, mặc dù khoa trương một chút, nhưng nếu chỉ trong một thời gian uống hết chén trà nhỏ làm ra bài thơ cũng không phải là chuyện dễ dàng.

“ Có rồi, có rồi, ta có rồi” – Yên Thăng Hồi là người đầu tiên kêu lớn. Tài tử khác nghe được trong lòng kinh ngạc, tâm lý sợ không vượt qua được kỳ kiểm tra, càng chảy mồ hôi đầy đầu.

“Ngươi ầm ĩ cái gì?” Một giọng nói nữ nhân truyền tới, nghe có chút quen tai, Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ trung niên đang ngồi trên vị trí giám khảo, mặt đầy vẻ giận dữ nhìn tới nơi này. Ngất! Sao lại là bà ta? Lâm Vãn Vinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Ngất! Sao lại là bà ta? Lâm Vãn Vinh thiếu chút nữa nhày dựng lên.

“Ôi, đây không phải là Mai đại quốc học sao? Ngươi như thế nào không trở lại kinh thành a, gần đây khỏe không, có xuống đồng cày ruộng hay không?” Lâm Vãn Vinh trong đầu ý niệm vội chuyển, trên miệng lại là môi cười mặt không cười. Mẹ nó, hôm nay thật sự quá bất lợi rồi, bị "lừa gạt” không nói, chạm trán với giám khảo lại là nữ nhân biến thái này! Ta ngất, Lạc tiểu thư, điều này không thể trách ta.

Mai Nghiễn Thu đảm nhận một trạm giám khảo này sớm đã mệt mỏi. Trước đó căn bản không chú ý tới Lâm Tam, mắt thấy người này đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, sợ đến mức từ ghế đứng lên, cả kinh nói: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

“Làm gì ư?” Lâm Vãn Vinh cười đáp: “Người không biết sao, đến tham gia hội thi thơ a, này giám khảo, đợi chút nữa nhớ chiếu cố một chút nha.”

Nghe nói hắn đến tham gia hội thi thơ, Mai Nghiêm Thu tâm khí cường kiện một chút, ngạo nghễ nói: “Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh hay không.”

“Bản lĩnh của ta Mai đại quốc học không biết sao?” Lâm Vãn Vinh nheo mắt, chậm rãi vươn một ngón tay, cười nói: “Tay này của ta kêu là Nhất dương chỉ, chính là tuyệt học gia truyền, Mai tiên sinh ngày đó cũng tận mắt nhìn thấy rồi, hắc hắc.”

Mai Nghiêm Thu sắc mặt trắng bệch, đặt mông ngồi vào ghế không dám nói gì, Yên Thăng Hồi giữ chặt Lâm Vãn Vinh, mặt đầy sùng bái hỏi: “Tam huynh, ngươi cũng biết Mai tiên sinh?”

“Biết một chút, bà ấy đối với ta ấn tượng ghi khắc rất sâu.” Lâm Vãn Vinh ha ha nói, phảng phất nhìn sang Mai Nghiễn Thu một thoáng.

“Đã đến giờ!”, một vị giám khảo hô to, các tài tử nhất thời mồ hôi đầy mặt, một tổ này đều là bị đảo thải ở vòng một, chờ được phục hồi, sớm đã có áp lực trong lòng, vừa nghe đến giờ, có mấy người đứng còn không yên, Lâm Vãn Vinh chọn tổ này cũng là cố ý chiếm tiện nghi.

“Ngươi nếu làm thơ xong, vậy ngâm nghe xem”, một giám khảo nói với Yến Thăng Hồi.

“Vâng, lấy xuân hạ làm đề, học sinh làm chính là:

Qua phù úng thủy lương tiêu thử
Ngẫu điệp bàn băng thúy tước hàn
Tà thạch cận giai xuyên duẩn mật
Tiểu trì thư diệp xuất hà đoàn.”

Yến Thăng Hồi trán đầy mồ hôi, vội vàng ngâm.

(Dịch nghĩa - ko chắc chính xác 100%

Quả dưa thả trong vò nước mát xua đi cái nóng
Ngó sen ngâm trong chén băng xanh tỏa ra hơi lạnh
Đá tảng bên thềm rêu phong giăng phủ
Sen trong ao nhỏ đã nở một vùng hoa.

Dịch thơ:

Dưa ngâm nước mát xua nóng bức
Ngó thả băng xanh hơi lạnh lan
Bên thềm đá cũ mờ rêu phủ
Ao nhỏ mùa sen đã nở tràn
hieusol dịch)

“Thơ hay thơ hay!” Yến Thăng Hồi vừa ngâm xong, giám khảo còn chưa nói, Lâm Vãn Vinh đã vỗ tay cười khen.

Yến Thăng Hồi cảm kích nhìn vị Tam huynh mới vừa quen không lâu, hắn tự mình biết rõ, bài thơ thất luật này cũng chỉ có từ ngữ thông thuận, đối vần cẩn thận, miễn cưỡng tính vào loại hàng trung, cách thơ hay còn xa lắm.

Mấy giám khảo kia gật gật đầu, thương nghị một lúc, đồng thời nâng thẻ: “Thông qua, thăng cấp!”

Yến Thăng Hồi hưng phấn kêu một tiếng, ôm lấy Lâm Vãn Vinh nói: “Tam huynh, ta lên cấp rồi, lên cấp rồi.”

Lâm Vãn Vinh a a cười nói: “Chúc mừng Yến huynh.”

Mấy giám khảo liếc mắt bốn phía, lại hô: “Còn ai làm được nữa? Mau mau báo ra.”

Những người còn lại sắc mặt khó khăn, chẳng ai dám mở miệng. Giám khảo thấy thế liên tục lắc đầu: “Nếu không có ai, chúng ta liền…”

Ngất, mấy tên này, dứt khoát bình thường thời gian đọc sách đều đi tán gái cả, ngay đến ta cũng không bằng a, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói: “Chậm đã, chậm đã, nếu không người nào làm được, tiểu sinh bất tài, làm một bài thơ, xin mời các vị lão sư bình luận.

Lương hồi thúy đàm băng nhập xỉ,
Xỉ thấm thanh tuyền lộ nhật hàn.
Hương hão miểu phong thanh như lũ
Chỉ song minh nguyệt thính minh thiền."

(Dịch nghĩa - không đảm bảo đúng 100%

Hơi lạnh kéo về hồ xanh thẳm, băng đóng vào răng
Răng thấm đẫm hơi nước tinh khiết giá rét ban ngày
Làn hương tỏa lan trong cơn gió xa thanh tao như tơ trời
Bên song cửa trăng sáng, nghe tiếng ve sầu rả rích.

Dịch thơ:

Khí lạnh tràn hồ, băng lạnh răng
Răng thấm hơi sương ngày rét căm
Hương mùa lan tỏa ngàn tơ gió
Vẳng tiếng ve sầu bên song trăng
hieusol dịch)

“Thơ hay, thơ hay!” Yến Thăng Hồi được dịp báo đáp, lớn tiếng kêu khen.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười, quay về Mai Nghiễn Thu làm bộ đưa ngón tay: “Mai đại quốc học, cái này của ta kêu là Nhất dương chỉ, tuyệt học gia truyền, rất là lợi hại a…”

Sắc mặt Mai Nghiễn Thu liền biến đổi, run rẩy nâng thẻ bài trong tay lên…

***

Trong một chiếc hoa thuyền lớn trên sông Tần Hoài, Lạc Ngưng nắm lấy lan can, mắt nhìn qua thuyền bên cạnh chúng tài tử đi lại như thoi đưa, than khẽ:

“Độc tự mạc bằng lan
Thu giang yên vũ lộ trung hàn
Phong thanh sạ khởi nhân vị hoàn!”

Một mình lặng lẽ tựa hiên mây
Sông thu sương khói lạnh thân gầy
Gió thổi tơi bời, người chưa thấy! (hieusol dịch)

Nàng khe khẽ ho hai tiếng, vội vàng lấy khăn tay che miệng nhỏ, trên mặt một mảng đỏ bừng. Đổng Xảo Xảo từ trong phòng đi ra, vội vàng vỗ nhẹ lên lưng nàng nói: “Ngưng tỷ tỷ, sao người lại ra ngoài, mấy ngày nay người vất vả quá độ, đại phu nhắc người phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Ta là do vất vả quá độ. Lạc Ngưng cười khổ một tiếng, giữ chặt tay nàng hỏi: “Xảo Xảo, Lâm đại ca đáp ứng ta hôm nay nhất định trở về, ngươi nói xem, hắn có gạt ta hay không?”

Xảo Xảo khẽ vỗ tay Lạc Ngưng nói: “Tỷ tỷ, người yên tâm đi, đại ca nếu đáp ứng người trở về, chàng nhất định sẽ về. Đại ca từ trước tới giờ chưa thất tín với ai cả.”

Lạc Ngưng khẽ ho hai tiếng, nhìn Xảo Xảo, trên mặt toát lên vẻ hâm mộ nói: “Lâm đại ca là tướng công của ngươi, ngươi tự nhiên yêu thương hắn.”

Xảo Xảo hi hi cười nói: “Ngưng tỷ tỷ, đại ca vội vàng trở về làm gì, chàng vốn thích dạo chơi tứ xứ, lúc này nếu quay lại rồi, phòng chừng cũng đang ở ngồi ở trường đình uống trà với người ta, xem hội thi thơ náo nhiệt. Ngưng tỷ tỷ, người nói thử xem, như những tài tử này, tài học tốt, rất nhiều người nhìn tuấn tú lanh lợi, thật ra tỷ thích người nào? Nếu được thì để Lạc đại nhân làm mai cho người.”

Lạc Ngưng sắc mặt ửng hồng, cả chiếc cổ cũng đỏ bừng, khẽ nói: “Muội muội tốt, chúng ta làm tỷ muội cả đời, có được không?”

“Được chứ, đương nhiên được.” Xảo Xảo cười ngọt ngào, “Bất quá, người trước tiên uống thuốc đã, rồi nghỉ ngơi thật tốt một phen. Nếu không tới lúc người xuất trường, chúng tài tử không phải muốn thấy một một bệnh mỹ nhân đáng thương chứ?"

Lạc Ngưng nhìn mặt nước sông yên tĩnh, nhẹ giọng than vãn: “Nếu hôm nay hắn không trở lại, ta sống không có hứng thú gì!” Xảo Xảo nghe vậy thời sững sờ, kêu lên: “Tỷ tỷ…”.

Chỉ thấy đôi mắt Lạc Ngưng bồng bềnh lệ hoa, ngơ ngẩn nhìn phương xa, thân thể yếu đuối trong gió cô khổ không chỗ nương tựa, làm cho người ta tràn đầy thương tiếc …

“ Không cần đưa thẻ nữa…” Lâm Vãn Vinh đột nhiên vung tay kêu lên.

“Vì sao?” Một vị giám khảo kêu lớn.

“Cái này chẳng đơn giản sao?”, Lâm Vãn Vinh cười nói: “Dựa theo quy tắc, mỗi tổ có hai người tự động tấn cấp. Trong mười người chúng ta, chỉ có ta và Yến huynh làm được thơ, không phải tự động lên cấp rồi sao? Các vị lão sư, thẻ bài này không cần nâng lên nữa, tiểu sinh rất sợ bị đả kích vào sự tự tin mà ta không dễ dàng mới kiến lập được.

Hai vị giám khảo gật gật đầu mỉm cười: “Ngươi khiêm nhường thế rất tốt, ngươi mặc dù là lên cấp rồi, thẻ bài này chúng ta vẫn muốn nâng…”

Hai người đồng thời lật bài: “Lên cấp” - “Lên cấp”.

Mai Nghiễn Thu chẳng đặng đừng, cắn răng nâng thẻ bài: “Lên cấp”.

Nhìn ba vị giám khảo nhất trí nâng thẻ bài, Yến Thăng Hồi hưng phấn kêu lên: “Lên cấp, Tam huynh, ngươi cũng thăng cấp rồi.”

Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói: “Yến huynh, không nên quá kích động, đây vốn là việc đã dự tính trước.” Yến Thăng Hồi vốn đã để ý suy xét nhưng không thể nói toẹt ra rằng cuộc bình chọn này căn bản là vô dụng, hắn ôm quyền nói: “Tam huynh thong thả nhàn nhã, trí kế hơn người, Yến mỗ bội phục, bội phục.”

Những kẻ khác thấy hai người dễ dàng vượt qua như vậy thì ảo não muốn chết, sớm biết như thế, chẳng cần thơ vớ vẩn gì, cũng không sợ mất mặt, cứ ngâm trước nói sau, nhất thời do dự khiến người khác chiếm tiện nghi.

Cửa thứ nhất xem như vượt qua rồi, Lâm Vãn Vinh cùng Yến Thăng Hồi lên hoa thuyền, thẳng tiến sông Tần Hoài. Những tài tử qua cửa thứ nhất chia nhau lên hai hoa thuyền, trên mỗi thuyền đều có sáu mươi người, đó là tinh anh của cuộc tuyển chọn.
<< Chương 105 | Chương 107 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 698

Return to top