Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225885 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 79
Lâm Vãn Vinh trong lòng trầm mặc cảm thán: “Những quan niệm về tôn ti đã kéo dài hàng ngàn năm, một mình hắn làm sao có thể phá vỡ được? Hắn tuy mang một bồ đạo lý, nhưng lại không biết nói ra thế nào đây. Hoặc giả như căn bản là đối mặt với những tài tử tài nữ vốn được ưu ái tôn trọng này, hắn còn có thể nói cái gì? Chẳng lẽ giảng cho bọn họ về cái gì là thiên phú nhân quyền, chúng sinh bình đẳng? Không thể được, đạo bất đồng, chẳng thể bàn được gì, hắn và bọn họ căn bản là những người không cùng một đường. Huống chi, cho dù tuyên truyền cái gì ‘con ngươi vốn ngang hàng’, tại thời đại này sẽ có người tin, há sẽ có người tiếp thụ ư?”

Lâm Vãn Vinh càng nghĩ càng không biết làm sao, rốt cục nhịn không được lắc đầu cười khổ: “Quên đi, lão tử cũng phải kẻ cứu giúp nhân loại, cũng không cần dẫn đường cho lịch sử phát triển, việc này ta đâu quản được? Lời đã cạn, tài tử tài nữ các ngươi thích cắn thì cứ cắn, lão tử cũng không có thời gian bôi tro trát trấu với các ngươi nữa.”

Hắn nói đến là đến, nói đi là đi, cũng không cần chào hỏi bất kỳ ai, dẫn theo biểu thiếu gia hai người định rời đi. Lâm Tam bây giờ ở trong lòng biểu thiếu gia có địa vị như một vị thần, Quách Vô Thường thấy hắn gọi, không hỏi gì nhiều, lập tức chạy theo hắn.

- Lâm đại ca...!
Lạc Ngưng rốt cuộc bất chấp ân sư ở bên, vén ống quần lên bước tới cạnh hắn, nhìn hắn rưng rưng nước mắt:
- Lâm đại ca, xin lỗi, đều là tại ta không tốt.

- Lạc tiểu thư, ta đã nói rồi, không liên quan gì đến nàng, chỉ là ta có một số việc nhìn không thuận mắt. Ai! Không còn cách nào khác, ta đây trời sinh lại chính trực như vậy!
Lâm Vãn Vinh đại nghĩa lẫm nhiên nói.

Lạc Ngưng nghe hắn nói đùa xong, trái với thường lệ nàng chẳng những không cười, ngược lại nước mắt ào ạt tuôn rơi:
- Lâm đại ca, ta biết là huynh hảo tâm không có trách cứ ta, nhưng chuyện này tất cả đều do ta dựng lên, nếu không phải ta lôi kéo huynh tới, cũng sẽ không phát sinh những sự việc như thế này.

Lâm Vãn Vinh cười ảo não:
- Không phải thế, là lỗi của ta. Có lẽ ta và các người, căn bản không phải là những kẻ cùng một con đường.

Những lời này khiến cho Lạc Ngưng rất thương tâm, nàng khóc càng to hơn:
- Lâm đại ca, ta biết huynh coi thường ta, ta chỉ toàn mơ mộng viển vông, cái gì cũng không làm được. Cái gì gọi là tài nữ, kỳ thật căn bản chỉ là hư danh mà thôi, ngoại trừ khiến cho người ta thêm phiền toái, ta chẳng làm được gì cả.

Lâm Vãn Vinh cảm khái nói:
- Lạc tiểu thư, ngàn vạn lần không nên xem thường bản thân như vậy. Mỗi người đều có ước mơ, chỉ là cách truy cầu nó khác nhau mà thôi. Nàng ít nhất cũng còn có ước vọng, còn ta ngay cả tư cách nằm mơ cũng đã mất rồi.

Lạc Ngưng rưng rưng nước mắt nhìn hắn nói:
- Lâm đại ca, ngươi nói gì vậy, ta không hiểu.

Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Nàng không cần phải hiểu. Ai, hôm nay thật là mệt, trong lòng lại có chút thương tâm. Lạc tiểu thư, chúng ta ôm một cái thật thuần khiết, xem như an ủi đôi chút.

Lạc Ngưng bị dọa cho nhảy đựng lên, tim đập loạn xạ, vị Lâm đại ca này phương thức tư duy thật quá đặc biệt. Không hiểu hắn làm thế nào mà nói ra như thế.

Lâm Vãn Vinh đùa cợt Lạc Ngưng hai câu, cũng không hiểu sao, trong lòng cảm thấy khó chịu, hắn hôm nay thực sự bi phẫn, nhớ tới cuộc sống trước đây của mình, đột nhiên khẽ thở dài:
- Đương niên đính phong niệu thập trượng, như kim thuận phong tẫn thấp hài. Thế sự cũng đều là như thế a…!

(Thuở ấy ngược gió tiểu (xa) mười trượng, hôm nay thuận gió ướt đẫm giày (ý nói tiểu ngay trúng chân mình). Cả câu này ví von kiểu anh hùng bị sa cơ thất thế.)

Hắn đột nhiên nói không đầu không đuôi như vậy, hai câu thô lỗ vô cùng làm mọi người đều kinh hãi. Càng khó hiểu được ý tứ hắn trong câu nói, lại nhìn thần thái của hắn, đúng là vô cùng cô đơn tĩnh mịch, ai nhìn cũng không hiểu. Lạc Ngưng nhìn hắn, tự nghĩ khoảng cách giữa mình và hắn không biết đã xa biết bao nhiêu.

Lạc Ngưng giữ chặt ống tay áo của hắn nhẹ nhàng nói:
- Lâm đại ca, những lời huynh vừa nói mặc dù thô lỗ, nhưng ta cuối cùng cũng đã hiểu ra, so những câu thơ này với bọn chúng ta, trong lòng huynh đúng là ẩn chứa ‘dương xuân bạch tuyết’.

Tri kỷ a, đây mới gọi là con mẹ nó tri kỷ! Lão tử thô lỗ như vậy, mà trong mắt tiểu nữ này lại là dương xuân bạch tuyết, Lâm Vãn Vinh cảm động đến muốn khóc.

- Không nên sùng bái ta như vậy, ta đây thập phần không thích thế. Vàng bạc thực sự là đáng tin cậy hơn nhiều.

Hắn hì hì cười nói, tâm tư của hắn phát cũng nhanh, mà thu cũng nhanh, nháy mắt đã trên khuôn mặt không còn thấy vẻ cô độc nữa.
Thấy Lâm Tam thô ngôn thô ngữ, phóng đãng không kiêng kỵ gì như thế, Mai Nghiễn Thu rốt cuộc nhịn không được, lạnh lùng nói:
- Lâm Tam, ngươi muốn đi là có thể đi ư? Chẳng lẽ ngươi tưởng rằng đáp lại được hai câu đối thì đã là thiên hạ vô địch ư? Ngươi nhục mạ ta, đó chính là nhục mạ tài học thiên hạ, ngày khác nếu ngươi tới kinh thành, nửa bước cũng khó đi đấy.

- Nhục mạ bà chính là nhục mạ tài học thiên hạ? Bà có thể đại biểu được tài học thiên hạ sao?
Lâm Vãn Vinh khinh thường:
- Mai tiên sinh, ngươi đã quá đánh giá cao mình rồi đó.

Thấy các tài tử chung quanh đều đang nhìn vào mình, Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Đại biểu tài học thiên hạ, vậy sẽ phải có được bản lãnh của những học giả thiên hạ, ta cũng biết Văn Trường tiên sinh đã lậu, tuy Văn Trường tiên sinh là đệ nhất học sĩ như vậy, cũng không dám nói mình đại biểu cho thiên hạ tài học. Mai tiên sinh, bà khẩu khí tuy lớn, nhưng học thức thì còn kém quá xa.

Những người trong Kim Lăng thư xã đều đã nghe qua việc ở Hàng Châu Tình Vũ lâu, cũng rõ Lâm Tam quả thật có quen biết với Từ Văn Trường, lời hắn nói hẳn không phải là giả. Từ Văn Trường là nhân vật đẳng cấp thế nào? Đó là đương triều đệ nhất nhân, là tấm gương của những kẻ đọc sách trong thiên hạ, và cũng là thần tượng trong lòng họ. Mai Nghiễn Thu tuy cũng được xưng là tài học, nhưng căn bản là không thể so sánh cấp bậc với Từ Văn Trường.

Thấy Mai Nghiễn Thu sắc mặt trắng bệch, Lâm Vãn Vinh ‘hừ’ một tiếng rồi nói:
- Bà nếu không tin, ta hôm nay sẽ ra một câu đối, nếu Mai tiên sinh có thể đối lại, ta xin nhận thua. Ta sẽ tự mình chịu sự trừng phạt của Mai tiên sinh.

Biểu thiếu gia khéo léo chen vào:
- Nếu Mai tiên sinh không đối lại được thì sao?

Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Mai tiên sinh nếu không đối được, yêu cầu của ta cũng rất đơn giản, chỉ xin mời lão nhân gia bà tự mình làm một lão ngưu, cày vài mẫu ruộng cho tốt, để hiểu được cuộc sống lao động của những người hạ nhân trong mắt bà như chúng ta đây là như thế nào. Nếu mà ba năm vẫn không đáp được, vậy xin lão nhân gia bà đừng nên bôi nhọ hai từ quốc học này nữa.

Hắn nói xong lời này cực kỳ cuồng vọng, nhưng không ai hoài nghi. Qua những lần giao phong trước, tất cả mọi người đều biết được Lâm Tam này đích xác có chút tài hoa. Ngày đó khuất nhục Trầm Bán Sơn tuyệt đối là bản lãnh thực thụ, trước kia hắn đều là đối lại câu đối của người khác, hôm nay hắn muốn ra câu đối, không cần phải nói, khẳng định là khó tới cực điểm.

Mai Nghiễn Thu biết hôm nay va phải gạch cứng, trước mặt đông đảo đệ tử như vậy, lùi cũng không được nên đành cắn răng nói:
- Cứ như vậy, xin mời ngươi chỉ giáo cho.

Lạc Ngưng mới vừa cùng Lâm Vãn Vinh nói mấy câu, trong lòng cảm thấy thấp thỏm bất an, mắt thấy ân sư của mình và Lâm Vãn Vinh như vậy thì càng sợ hãi, vội vàng tới đứng giữa hai người nói:
- Lâm đại ca, huynh ra câu đối, ta thay ân sư đáp lại, nếu đáp không được, vậy ta sẽ thay ân sư bước xuống làm ruộng.

Lâm Vãn Vinh mặc dù cảm động trước hành động tri tâm vừa rồi của nàng, nhưng trong chuyện này tuyệt không thể nhún nhường, hắn liền cười to:
- Lạc tiểu thư, nàng hiểu lầm rồi, ta mời lệnh sư xuống đồng ruộng không phải là để hại bà hay là hạ nhục bà, chỉ là muốn cho bà thể nghiệm một chút cuộc sống bình dân của chúng ta đây. Ta nói thật, điều này thực sự là một điều tốt cho bà, nếu bà cứ như ngày thường nghênh ngang tự đại, thì ngay cả xách giày cho đại tẩu lúc nãy cũng không xứng.

Lạc Ngưng đang định nói tiếp, Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Lạc tiểu thư, mỗi người đều có tự tôn, ta cũng không phải là ngoại lệ. Nàng đối với lệnh sư tôn kính là một chuyện, nhưng nhân phẩm của lệnh sư lại là chuyện khác, nàng không nên nói thêm nữa.

Mai Nghiễn Thu cũng có chút ngạnh khí, lớn tiếng nói:
- Ngưng nhi, con hãy trở về đi, đừng yêu cầu gì hắn nữa.

Đứng giữa mọi người, Lạc Ngưng chính là người cảm thấy khó xử nhất, nàng đương nhiên không hy vọng ân sư thua phải xuống ruộng đi cày, lại càng không hy vọng Lâm đại ca thua bị trừng phạt, tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết phải làm thế nào.

Lâm Vãn Vinh lớn tiếng nói:
- Hôm nay Mai tiên sinh ra câu đối, không hề dùng qua cái gì hồi văn thủ pháp, ta ra cũng giống như vậy, công bằng hay không, mọi người cứ nhìn khắc biết.

Nói xong mấy lời đó, hắn từ trong lòng ngực lấy ra một cái bút chì, soạt soạt viết mấy chữ lên tờ giấy trắng. Mọi người nhận lấy xem, thì thấy mặt trước cuồng phóng mấy chữ lớn: “kê khuyển quá sương kiều, nhất lộ mai hoa trúc diệp.”

(Gà chó vượt cầu sương, một đường hoa mai lá trúc) – vết chân chó như hình hoa mai, vết chân gà như hình lá trúc

Lạc Ngưng vừa nhìn thoáng qua, mày liền nhíu lại, đây là một câu đối hai ý nghĩa, mai hoa trúc diệp không chỉ là để nói về phong cảnh, mà còn là dấu chân gà chó trong sương, tuy không phải là cái gì thiên cổ tuyệt đối, nhưng cũng rất tuyệt diệu, không dễ đối chút nào. Bất quá cũng đúng như lời Lâm Vãn Vinh đã nói, câu đối này không có hý lộng thủ pháp gì để làm khó khăn Mai Nghiễn Thu, có thể nói là công bằng.

Mọi người nhìn thấy thủ pháp Lâm Tam khéo léo như thế, hơn nữa mới vừa rồi biểu diễn một phen trong lòng nhất thời tê tái, Mai tiên sinh trận này e rằng phải chịu thua.

Mai Nghiễn Thu nhìn vào câu đối ngẩn người một lúc lâu, trên mặt khi trắng khi đỏ, câu đối hai nghĩa này, cho dù Từ Vị có tới, cũng vị tất đã có thể đối được, huống chi là bà. Bà cắn răng không nói, sắc mặt hiện lên vẻ buồn bã.

Mọi người nhìn thần sắc bà ta như thế thì cũng biết được kết quả, tự nhiên Mai tiên sinh đã thua. Sau sự việc này, từ nay về sau ở Kim Lăng chắc chẳng còn ai dám để Lâm Tam ra câu đối trước.

Biểu thiếu gia khẽ lôi tay áo Lâm Tam, với ánh mắt sùng bái nhìn hắn:
- Lâm Tam, công phu đối đáp này ngươi học từ nơi nào thế, có thể dạy ta được không?

Lâm Vãn Vinh cười lãnh đạm, ca thán:
- Biểu thiếu gia muốn học? Đương nhiên là có thể từ ngày mai vào lúc sáng sớm, mỗi ngày kinh thư, lịch sử, triết học trăm bộ, mười năm có thể đạt thành.

Biểu thiếu gia lè lưỡi khẽ đáp:
- Khó như vậy ư, may là Tiêu gia ta có Lâm Tam, mới dùng chưa được mười năm.

Mai Nghiễn Thu đột nhiên lớn tiếng nói:
- Lâm Tam, vế trên này của ngươi ta đáp không lại được, chẳng lẽ là ngươi đã sao lại từ đâu đó thiên cổ tuyệt đối? Bắt ta trong chốc lát phải đối được, thật sự là không công bằng.

Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Bà nói là thiên cổ tuyệt đối, vậy tự nhiên là hiện giờ cũng chưa có ai đối được, có phải thế không?

Mai Nghiễn Thu thấy hắn ánh mắt sắc bén, trong lòng có chút e ngại, nhưng vẫn mạnh mồm:
- Đương nhiên là chưa ai đối được rồi.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, lấy bút chì viết lên mấy chữ: “Yến oanh xuyên tú mạc, bán song ngọc tiễn kim toa.”

(Yến oanh xuyên màn thắm, bên song kéo ngọc thoi vàng) – ví cánh chim yến chim oanh như kéo ngọc thoi vàng, kéo với thoi là dụng cụ dệt may của thiếu nữ.

Hắn cười lạnh:
- Mai tiên sinh, bà bảo đó là thiên cổ tuyệt đối nhưng ta lại đối được, bà nói sao đây?
Tất cả trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Theo như ước định, nếu Mai Nghiễn Thu thua, sẽ phải xuống cày ruộng. Mai Nghiễn Thu chính là đại biểu cho những kẻ đọc sách, bọn họ tự nhận thân phận mình cao quý, căn bản là coi thường công việc nhà nông. Mai Nghiễn Thu thua lần này, cũng không khác như việc cho những tài tử đọc thi thư, luôn tự cho mình là thanh cao dính một vố đau.

Triệu Khang Ninh nãy giờ im lặng đột nhiên hầm hừ nói:
- Lâm Tam, lượt này cho dù ngươi thắng thì đã làm sao? Công phu đối đáp của ngươi quả thật là giỏi, nhưng ngươi lấy sở trường công kích vào sở đoản của ân sư, ngươi không nghĩ như thế là không công bằng ư?

Lâm Vãn Vinh hờ hững nhếch mép cười:
- Công bằng? Tiểu vương gia nói hay lắm. Trên thế giới này thực sự có công bằng hay không? Các vị vừa rồi cười cười nói nói nhạo báng đại tẩu đang cần cù làm ruộng, là dựa vào cái gì? Không phải là bởi tự nghĩ thân phận mình là cao nhân nhất đẳng sao! Vậy các vị đã từng có giây phút nào nghĩ đến hai chữ công bằng hay không? Bây giờ mình lâm vào thế bất lợi, liền muốn có công bằng, chuyện tốt trên thế gian này đều để các vị chiếm hết ư!

- Lời lẽ cũng thật sắc bén.
Triệu Khang Ninh hừ nói:
- Ngươi giỏi câu đối, tại đây dùng câu đối để công kích sư phụ.
Vậy hôm nay Bổn vương sẽ vì ân sư mà xuất đầu. Lâm Tam, Bổn vương cũng muốn cùng ngươi đấu một trận, để cho ngươi không phải nói Bổn vương khi dễ ngươi.

“Mẹ nó, đấu không lại ta thì liền xuất ra cái gì thân phận Tiểu Vương gia chó má”. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, lại nghe Tiểu vương gia nói tiếp:
- Mới vừa rồi ngươi cùng ân sư đấu văn, Bổn vương muốn cùng ngươi đấu võ.

Vừa dứt lời, chợt nghe Lạc Ngưng cả kinh nói:
- Không thể…!

Ánh mắt mọi người tất cả liền đổ dồn về phía nàng, Lạc Ngưng sắc mặt đỏ bừng:
- Lâm Tam cùng ân sư so đấu cũng không có chỗ nào bất công. Luận võ tỷ thí, khó tránh khỏi có chút sát thương, chúng ta hôm nay mục đích là đi dạo chơi, không thể để mất sự hứng thú được.

Nàng biết Lâm Vãn Vinh có chút tài học, nhưng nói về luận võ, đương nhiên không phải là đối thủ của Tiểu vương gia, tự nhiên là phải ngăn cản lại.

Triệu Khang Ninh cười một hơi dài:
- Lạc tiểu thư hiểu lầm ý tứ Tiểu vương mất rồi. Ta nói đấu võ, không phải là hai người hạ tràng đánh nhau, mà là một loại tỷ thí khác.

Triệu Khang Ninh vung tay lên, lớn tiếng nói:
- Mang tiễn lại đây…!

Mấy tên thuộc hạ đi theo bên người hắn lập tức dâng lên một cây trường cung màu vàng, Triệu Khang Ninh cầm lấy nơi tay, chỉ về rừng cây phía trước nói:
- Mọi người mọi người đều có thể thấy rõ, phía trước trăm bước có một cây đại thụ. Ta hôm nay sẽ cùng Lâm Tam tỷ thí võ nghệ, hai người cưỡi ngựa bắn tên, ở ngoài trăm bước, bắn trúng cây đại thụ thì thắng, nếu trật sẽ thua.

Mọi người giật mình hiểu ra, thì ra là hắn muốn cùng Lâm Vãn Vinh tỷ thí tiễn thuật. Tiểu vương gia văn tài võ nghệ đều siêu phàm, phần lớn mọi người tại đây cũng đã nghe nói qua. Bọn họ đều là người đọc sách, lúc này thi bắn tên vào đại thụ quả thật chưa từng thấy qua, lập tức lớn tiếng hoan hô, đều mong muốn nhìn thấy tiễn thuật bách bộ xuyên dương trong truyền thuyết.

Trăm bước? Lâm Vãn Vinh nhìn khoảng cách một chút, đại khái khoảng năm mươi thước. Mẹ nó, biết lão tử chưa từng bắn tên bao giờ, nên liền nghĩ ra chiêu độc này, Lâm Vãn Vinh thầm hừ một tiếng.

Triệu Khang Ninh thấy hắn mặt lộ vẻ khó xử, liền cười vang nói:
- Lâm Tam, ngươi nhờ sở trường mà thắng được ân sư của ta, ta thân là đệ tử của ân sư, cũng muốn dùng sở trường đánh bại ngươi, ngươi có dám ứng chiến không?

Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Tiểu vương gia, tại hạ chỉ là gia đinh, ngay cả cưỡi ngựa cũng rất hiếm khi, huống chi là việc bắn tên, kiểu tỷ thí này của ngài quả nhiên rất là công bằng đó.

Triệu Khang Ninh cười nói:
- Ngươi chưa từng bắn tên, vậy cũng được. Ngươi không cần dùng tên, chỉ cần cưỡi ngựa, ở ngoài trăm bước, mặc kệ là dùng đến chiêu số gì, kể cả là ném một hòn đá vào được cây đó, ta cũng chịu thua, ngươi xem thế có được không?

Trong đám người nhất thời nổi lên tiếng xôn xao, ném một hòn đá trúng vào thì cũng tính là Tiểu vương gia thua, Tiểu vương gia này quả nhiên là nhân hậu, bọn họ phụ tử hiền vương đúng là danh bất hư truyền. Những kẻ này đều là những thư sinh trói gà không chặt, làm sao hiểu được mánh khoé trong đó, ở ngoài trăm bước ném đá trúng vào đại thụ, việc này so với bách bộ xuyên dương còn khó khăn hơn.

“Gian trá”, Lâm Vãn vinh trong lòng thầm mắng một tiếng: “Tiểu vương gia này nói sang việc xuất đầu vì vi sư, không chỉ thể hiện được đạo hiếu, mà ngay cả phương pháp tỷ thí này, bề ngoài thì giống như là đối với Lâm Tam đã nhân nhượng cực kỳ, tỏ rõ thêm sự nhân hậu của hắn. Con mẹ nó, so với lão tử còn gian xảo hơn.”

- Lâm Tam, ngươi bắn tên có giỏi không?
Biểu thiếu gia giữ chặt lấy tay áo Lâm Vãn Vinh thì thầm:
- Nếu không thì chúng ta đừng đấu nữa.

- Ta không biết bắn.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu hỏi:
- Thiếu gia, người bắn tên có được không?

Quách Vô Thường lắc đầu nói:
- Nếu là thi bắn nước tiểu, bổn công tử còn có thể tự tin liều mạng này, nhưng loại đấu bắn tên kiểu này, không phải là sở trường của ta.

- Lâm Tam, ngươi định như thế nào?
Triệu Khang Ninh mỉm cười:
- Nếu ngươi bỏ cuộc, ta cũng không gây khó khăn cho ngươi, giao ước giữa ngươi và ân sư sẽ ngay lập tức xoá bỏ. Khả năng đối câu của ngươi là giỏi nhất, chúng ta cũng đều thừa nhận.

- Vậy nếu không may, ta thắng thì sao?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Thì phải thế nào đây?

- Ngươi thắng?
Triệu Khang Ninh nhẹ nhàng mỉm cười:
- Điều này ta còn chưa nghĩ tới. Như vậy đi, nếu ngươi thắng thật, từ nay về sau, ta Triệu Khang Ninh thấy ngươi liền tránh sang đường vòng, nếu tránh không khỏi, sẽ dùng sư lễ đối với ngươi. Ở đây tất cả mọi người có thể làm chứng.

“Muốn bái ta làm thầy, chà, cũng hay gớm”. Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Nếu Tiểu vương gia thành tâm như thế, cũng được, trận này ta sẽ đấu, mặc dù không phải nghi ngờ gì ta chắc chắn sẽ thua, nhưng để thoả mãn lòng hiếu đạo của Tiểu vương gia, ta cũng xin thử một lần.”

Mọi người thấy Lâm Tam đáp ứng, nhất thời ầm ầm hoan hô. Lạc Ngưng đi tới bên người Lâm Vãn Vinh, nhẹ nhàng kéo ống tay áo hắn, giọng lo lắng:
- Lâm đại ca, Triệu Khang Ninh này từ nhỏ đã học tiễn thuật, huynh không nên sính cường, nếu không cẩn thận làm bị thương bản thân, sẽ khiến cho Xảo Xảo phải lo lắng.

Lâm Vãn Vinh nghiêm chỉnh gật đầu:
- Lạc tiểu thư, điều này nàng cứ yên tâm, ta mặc dù có chút can đảm, nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc như vậy. Đánh không lại, nhất định sẽ trốn.

Lạc Ngưng lo lắng liếc mắt nhìn hắn một cái, bên kia Triệu Khang Ninh đã sớm sai thuộc hạ mang ra hai con tuấn mã một đen một trắng, hướng về Lâm Vãn Vinh nói:
- Để cho công bằng, Lâm Tam, tuấn mã sẽ do ngươi chọn trước. Con ngươi để lại, Tiểu vương ta sẽ sử dụng.

Hai con tuấn mã một đen một trắng này, cao lớn uy vũ anh tuấn bất phàm như nhau, thật khó lựa chọn. Lâm Vãn Vinh lấy ra một bình nước hoa từ trong ngực, xoa xoa lên tay phải mấy cái, cười nói:
- Trên tay ngào ngạt hương thơm, lão thiên hãy phù hộ cho ta chọn được con ngựa tốt.

Biểu thiếu gia lấy làm kỳ quái hỏi:
- Dùng nước hoa có thể chọn được ngựa tốt ư? Ta đây lần sau tới Diệu Ngọc phường cũng sẽ thử một phen.

"Thoa vào món đồ chơi của người thì còn được!" Lâm Vãn Vinh ha ha cười, đi tới trước mặt hai con ngựa. Hắn tiếp xúc với người đã nhiều, nhưng với ngựa thì còn rất ít. Hắn tay trái thì sờ con đen, tay phải lại xem xét con trắng, sờ tới sờ lui đầu và thân hai con ngựa mãi, mà vẫn chưa chọn ra được. Hai con ngựa này dưới tay hắn không ngờ lại phản ứng không giống nhau, con hắc mã bên tay trái hoàn toàn yên lặng, con bạch mã bên tay phải thì lại không ngừng hí lên, đầu lắc lư không ngớt, như thể là xung khắc với hắn vậy.

Một tài tử phương Bắc nhịn không được nói:
- Cũng không phải cưới vợ, sao phải sờ mó kỹ càng như vậy làm gì?

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Ồ? Không biết vị nhân huynh này khi cưới vợ, phải sờ mó mất mấy lần? Lẽ nào sờ còn nhiều hơn ta?

Mọi người ai nấy cười ầm ĩ, những tài nữ ở đây cũng đều sắc mặt đỏ bừng, che cái miệng nhỏ nhắn cười rộ lên, tài tử đó mặt đỏ tới tận mang tai, rốt cuộc không dám nói nữa. Nói về khoản đấu võ mồm, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Lâm Tam.

Lâm Vãn Vinh lại xem xét thêm một hồi, mới chỉ vào con hắc mã nói:
- Da dẻ con ngựa này tương đối khoẻ mạnh, so ra cũng hợp với ta, ta sẽ chọn nó.

Triệu Khang Ninh cười nói:
- Tốt, cứ như thế, Tiểu vương sẽ sử dụng con ngựa trắng này. Lâm Tam, ngươi dùng cái gì, dùng tên hay không?

“Chỉ có ngươi mới dùng tên ấy”, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, lấy một hòn đá từ trên mặt đất:
- Ta thử cái này xem.

Mọi người thấy hắn thật muốn dùng đá ném cây, trong lòng đều cảm thấy kỳ quái. Nhưng hắn xuất ra kỳ chiêu diệu thuật vô số, mọi người sớm đã thấy kỳ quặc nhưng không lạ nữa. Triệu Khang Ninh đến gần con bạch mã vuốt nhẹ hai cái, không ngờ con ngựa này lại không dễ bảo chút nào, không ngừng lắc lư cái đầu, khác hẳn với con hắc mã bên người Lâm Vãn Vinh vẫn tĩnh lặng.

- Lâm Tam, ai bắn trước đây?
Triệu Khang Ninh tiếp lấy cây trường cung từ tay thuộc hạ hỏi.

- Đương nhiên là ngài bắn trước.
Lâm Vãn Vinh cười nói, mọi người đều không thể hiểu được ý tứ trong lời này của hắn.

- Tốt!

Triệu Khang Ninh hét vang một tiếng, tay trái nắm lấy cương ngựa, xoay người nhảy lên, hai chân áp vào thân ngựa, con bạch mã nhất thời hí vang lên một trận. Triệu Khang Ninh ngân y ngân bào ngân mã, phong lưu tuấn lãng, một phen tạo dáng thế này, thể hiện được sự oai hùng, anh vũ bất phàm. Những nữ nhân ở đây trong mắt đều lộ vẻ ngưỡng mộ, nhìn chằm chằm vào Tiểu vương gia.

Lâm Vãn Vinh ghé tai Quách Vô Thường dặn dò hai câu, biểu thiếu gia nhẹ gật đầu, Lạc Ngưng đứng ở bên người hắn nói:
- Lâm đại ca, huynh và Quách công tử nói cái gì đó?

Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười nói:
- Ồ, ta nói Tiểu vương gia này thật có phong độ, đích thực là một vương tử cưỡi bạch mã.

Đang khi nói chuyện, Triệu Khang Ninh đang trên con bạch mã liền hướng mọi người ôm quyền, tay phải cầm trường cung, tay trái nắm dây cương, con bạch mã liền từ từ tiến lên, một người một ngựa, uy phong lẫm liệt.

Triệu Khang Ninh giật dây cương, nhằm theo phương hướng đại thụ phóng tới, con bạch mã tựa hồ có chút hung dữ, đầu cứ lắc lư, hắn cũng không để ý đến lắm, chú ý tập trung vào mục tiêu, giữ thân thể thăng bằng, thả dây cương ra, đặt tên giương cung hướng về phía trước.
Mọi người thấy hắn cưỡi ngựa đặt tên giương cung rất thuần thục, động tác cực kỳ chuẩn xác, nhất thời lớn tiếng hoan hô. Lâm Vãn Vinh trong lòng cũng chộn rộn lên: “tiểu tử này, đúng là có chút bản lãnh.”

Triệu Khang Ninh nhắm đúng mục tiêu, kéo dây cung, hét vang một tiếng, kim vũ tiễn trong nháy mắt phát ra, không ngờ con bạch mã đột nhiên hí lên một tiếng dài, đầu không ngừng lắc lư, hai chân trước nhảy chồm lên cao, mũi tên bắn ra trong sát na đó bị trệch, bay vào bên mé cây đại thụ, làm văng đi lớp vỏ bám, đúng là lệch mất vài phân.

Lúc Triệu Khang Ninh bắn tên, toàn phụ thuộc vào thăng bằng thân thể, con bạch mã đột nhiên nhảy lên, hắn không kịp đề phòng, người bị nghiêng rơi xuống. Cuối cùng hắn nhờ có công phu xuất sắc, khi mặt sắp tiếp đất, hai chân vội mắc lấy bàn đạp, mới tránh khỏi việc ngã xuống như chó táp phân. Thế nhưng, nửa mặt cũng đã chạm đất, búi tóc xoã ra, chật vật không chịu nổi.

- Tiểu vương gia ngã ngựa, mọi người mau đi cứu người mau!
Lâm Vãn Vinh trong lòng mừng rỡ, bên kia Quách Vô Thường sớm cũng đã gào to lên.
<< Chương 78 | Chương 80 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 691

Return to top