Thế là đi rồi? Ta còn chưa chiếm tiện nghi gì mà! Lâm đại nhân thất vọng, đứng yên chốc lát, đang muốn bước đi chợt nghe thấy tiếng lộc cộc truyền lại, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi tới. Người đánh xe nhảy xuống hỏi:
- Lão gia, là ngài gọi xe?
Lâm Vãn Vinh vui mừng, liền vội gật đầu:
- Đúng là ta! Đại thúc, người vừa rồi gọi xe đại thúc đâu?
-Ngài nói vị tiểu thư kia à?
Người đánh xe lấy ra một đĩnh bạc từ lồng ngực:
- Nàng ta đúng là người tốt. Cho ta một đĩnh bạc lớn như vậy, bảo ta lại đón ngài, thế nào, ngài và nàng ta không cùng đường sao?
Lâm đại nhân thầm gật đầu, nổi bão tố lên đúng là có hiệu quả, kệ nàng ta là tiên tử thần nữ gì, tuyệt không thể cứ phải tử tế với nàng ta. Cái này chính gọi là “Tam thiên bất đả, thượng phòng yết ngõa” (Ba ngày không đánh, cửa nhà tan hoang – hieusol), nữ nhân tuyệt không thể nuông chiều, phải đánh phải chửi mới thuận bề yêu thương.
- À, nàng ta là một nha đầu sai vặt của nhà ta, chắc là phụng mệnh lão bà ta đi làm việc khác rồi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, nhìn khắp bốn phía cũng không thấy Ninh Vũ Tích ẩn thân ở chốn nào, liền lên xe chui vào trong:
- Đại thúc biết phủ Thành Vương không, chúng ta tới đó!
Người đánh xe thấy vị lão gia trẻ tuổi này hòa ái dễ gần, lá gan cũng liền lớn lên, khẽ hạ rèm xe xuống đáp:
- Thành Vương hả, biết chứ, lão nhân gia ngài chính là vị hiền vương nổi danh, mày hiền mắt thiện, đối đãi với bách tính cũng tốt, mọi người đều nói, nếu ngài làm hoàng đế, bánh tính chúng ta liền có phúc…
Lão nói một nửa liền vội vàng ngậm miệng, hiển nhiên ý thức được mình đã phạm kỵ húy, cười ngượng:
- Chỉ là học theo người ta nói bậy thôi, lão gia ngài đừng coi là thật.
- Đại thúc nói gì thế?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Ta vừa rồi tai nghễnh ngãng, không nghe rõ gì cả, đại thúc nói lại một lần được không?
Người đánh xe cười cảm kích, vội thúc xe ngựa chạy đi.
Phủ trạch của Thành Vương cùng hoàng cung tương đối xa nhau, thành thế Bắc Nam hô ứng, chiếm vị trí cực kỳ rộng rãi, sợ là hơn mười mẫu, nhìn từ xa xa ngói đỏ tường cao, đình đài lầu gác hùng vĩ khí thế vô cùng. Tòa nhà hoàng đế ban cho Lâm Vãn Vinh vốn cũng tính là to rồi, nhưng so với vương phủ này còn chưa phải cùng cấp bậc, có thể sánh cùng với nó, đại khái chỉ có mỗi hoàng cung mà thôi.
Trước cổng phủ Thành Vương treo hai chiếc đèn lồng lớn, cổng chính sơn son móc hai chiếc vòng tử kim, bên trên là tấm biển ánh vàng lấp lánh – Thành Vương phủ.
Khi Lâm Vãn Vinh xuống xe, Thành Vương sớm đã đứng đợi ở cửa rồi, thấy hắn bước đến liền ôm quyền cười:
- Lâm đại nhân quang lâm tệ phủ, bổn vương không nghênh tiếp từ xa, thật là thất lễ, thất lễ!
- Ôi chao, vương gia nói gì vậy!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Ngu đệ mạo muội tới quý phủ quấy nhiễu, nói không đúng phải là ta mới phải. Ồ, tiểu vương gia, ngài cũng ở đây à. Đã lâu không gặp rồi, ngài trông ngày càng anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong, sắp sánh được với ta rồi.
Khuôn mặt anh tuấn của Triệu Khang Ninh giật giật, cố làm ra vẻ cười vui đáp:
- Lâm đại nhân là quý khách của phủ ta, phụ vương còn phải tự mình ra cửa nghênh tiếp, Khang Ninh đợi ở đây cũng là phải thôi.
Lâm Vãn Vinh đi tới bên người hắn, cười hì hì vỗ bả vai hắn:
- Vương gia ngốc này quá khách khí rồi, chúng ta ở Kim Lăng đã quen nhau, tính ra cũng là chỗ quen biết cũ, cần gì phải khách sáo chứ? Lão vương gia, tiểu vương gia, mời…
Hắn phản khách vi chủ (khách mà như chủ), khiêm tốn mời cha con Thành Vương đi trước, ba người đi vào trong phủ.
Thành Vương là huynh đệ ruột duy nhất của đương kim hoàng đế, thân phận tôn quý không nghĩ cũng biết, trong hành lang đèn đuốc sáng choang, treo đen kết hoa, ba bước có một đèn lồng lụa vàng, năm bước đặt một chiếc chén lưu ly, khắp nơi phồn hoa như gấm, người hầu kè hạ như mây, náo nhiệt vô cùng!
Thấy Lâm Vãn Vinh trên đường đi hết nhìn đông lại ngó tây, bộ dạng giống như chưa từng thấy thế gian, Triệu Khang Ninh cười khinh miệt, Thành Vương cũng hơi liếc mắt qua nhưng không nói gì.
- Ấy, lão vương gia, kia là cái gì?
Lâm Vãn Vinh chỉ vào một cảnh lạ ở xa, tò mò hỏi.
Cha con Thành Vương giương mắt nhìn lên, chỉ thấy ở khu vườn không xa có một chiếc ao lớn, một chiếc bánh xe gỗ khổng lồ đang chầm chậm xoay tròn, cuốn lấy nước ao tung lên cao, lại rơi xuống trong ao, vẩy lên hoa nước mỹ lệ. Bánh xe là do người thôi động, ba tráng hán không ngừng quay cán gỗ, làm nước ao bắn lên trời.
- Ồ, đây là bánh xe nước năm đó bổn vương phòng thủ biên cương Vân Nam thấy được, lúc đó rất thích, sau khi về kinh, ta liền kêu thợ làm một cái. Chiếc bánh xe nước này khi có gió thì chậm rãi chuyển động, làm nước ao bắn lên, mỹ lệ dị thường. Bổn vương đặt cho nó một cái tên, gọi là “Phong sinh thủy khởi” (Gió nổi nước lên).
Thành Vương mỉm cười giải thích.
-Phong sinh thủy khởi?
Lâm Vãn Vinh gật gù, giơ ngón cái lên:
- Lão vương gia quả nhiên có học vấn, so với ta hơn nhiều. Nếu bảo ta đặt một cái tên, thì chắc gọi là “Lão ngưu hấp thủy” (Trâu già hút nước) mất thôi.
Triệu Khang Ninh cười lạnh, ngươi là cái thá gì, một tên gia đinh nho nhỏ mà thôi, trong mắt hạ nhân tầm nhìn thấp kém, trước đây xách giày cho ta cũng không xứng, làm sao có thể so với phụ vương của ta.
- Ấy, lão vương gia, còn đây lại là cái gì? Nhìn giống như một con rắn vậy!
Lâm Vãn Vinh chỉ một cảnh quan gần nhất, tặc lưỡi than. Đó là một cây khô chạm thành hình rắn đặt ngang qua một chiếc suối nhỏ, chỉ thấy thân nó thô dài, đỉnh đầu mọc sừng, bên miệng nhiều tua, mắt như hung thần, nhe nanh múa vuốt, khí thế phi phàm. Trên người còn dùng vàng làm ra kim lân lấp lánh, rất có thần khí.
- Cái này là lúc bổn vương nhàn rỗi, sai đám thợ khắc một con kim long nhỏ làm đồ trang sức.
Trong mắt Thành Vương lóe lên tia sắc bén, cười nói.
- À!
Lâm Tam gật đầu:
- Nguyên lai là một con kim long nhỏ. Lão vương gia, vừa rồi đặt tên Phong sinh thủy khởi rất hay, không biết con rồng nhỏ này có được lão nhân gia ngài đặt cho một cái tên không?
- Cái này tạm thời chưa có.
Thành vương gia cười nói:
- Lâm đại nhân có hứng thú như thế, vậy không bằng ban cho nó một cái tên đi!
Lâm đại nhân cười ngại ngùng:
- Chuyện này, không được hay lắm đầu, ta học vấn thấp, kiến thức nông cạn, đưa ra một cái tên sợ sẽ dọa khiếp mọi người…, chiếc suối nhỏ kia có nước có cá, còn có một con kim long, vậy không bằng gọi nó là “Ngư long hỗn tạp” đi, rất là sát nghĩa, hắc hắc!
Triệu Khang Ninh rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa hừ một tiếng cất giọng:
- Cái gì mà “Ngư long hỗn tạp”, nó gọi là “Long khốn thiển thủy” (Rồng mắc nước cạn), phụ vương sớm đã lấy tên đó rồi.
- À…
Lâm đại nhân mở lớn mắt, dướn cổ ra, bộ dạng kinh ngạc:
- Hóa ra gọi là “Long khốn thiển thủy”, quả nhiên có học vấn! “Phong sinh thủy khởi”, “Long khốn thiển thủy”, chậc chậc, hai câu này ý tứ là gì nhỉ ? Ài, gần đây đọc sách nhiều quá, não hỏng mất rồi, nhất thời nghĩ không ra.
Triệu Khang Ninh dưới cơn xúc động mà mở miệng, liền biết đã làm sai rồi, Thành Vương uy nghiêm trừng mắt nhìn hắn, tiểu vương gia liền không dám hé mồm nữa. Lúc này hắn đứng bên cạnh Lâm Vãn Vình, một mùi thuốc lá nhàn nhạt truyền đến. Lâm Vãn Vinh giật mình, nhìn Triệu Khang Ninh thật kỹ. Chẳng trách con thú non Đột Quyết kia thoải mái như vậy, hóa ra còn có tay trong! Lão tử tặng bọn chúng một khẩu pháo fuck thật không oan uổng cho chúng chút nào.
Lâm đại nhân vất vả suy nghĩ một lúc lâu, than:
- Ài, nói ra, mấy ngày trước hoàng thượng cũng đã mời ta vào nội viện hoàng cung du ngoạn. Nhưng so với vương gia, khung cảnh này, khí thế này, chậc chậc…
- Như thế nào?
Ánh mắt Thành Vương lấp lóe, khẽ hỏi.
- Hoàng cung ngoại trừ so với nơi này lớn hơn vài tấc, còn lại thì kém xa. Không có đèn lồng lụa vàng, không có chén lưu ly. Không có Phong sinh thủy khởi, càng không có kim long sống động thế này.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu than:
- Long khốn thiển thủy, Phong sinh thủy khởi! Lão vương gia, xem ra cuộc sống của hoàng thượng thật gấp gáp a!
- Vậy sao?
Thành Vương cười lớn:
- Lâm đại nhân, chúng ta không chần chừ ở đây nữa, mau vào phòng đi, chư vị đại nhân còn đang đợi chúng ta đó.
Ba người đi thẳng tới phòng khách, trong đại sảnh bàn ghế gỗ đàn hương, thảm lớn màu đỏ, thềm khảm ngọc, trang trí xa hoa hoành tráng. Giữa sảnh sớm đã bày đầy đồ ngon rượu tốt, mấy chục nữ tỳ xinh đẹp đứng bên phục vụ, đặc biệt yểu điệu xinh tươi.
Chỗ khách ngồi sớm đã có mấy người, Lâm Vãn Vinh lần lượt nhìn, nhưng mặt lạ thì nhiều mặt quen lại ít. Thật sự, hắn mặc dù làm Lại bộ Phó thị lang, nhưng chỉ là đeo một cái chức không, văn võ toàn triều, hắn ngoại trừ biết Lý Thái và Từ Vị ra, còn lại chẳng biết được ai.
- Ấy, Tô trạng nguyên huynh, huynh cũng ở đây?
Khó khăn lắm mới nhìn thấy trên bữa tiệc có một người quen, trên mặt Lâm Vãn Vinh lập tức hiện ra nụ cười thân thiết thành khẩn, nhiệt tình chào hỏi.
Tô Mộ Bạch khẽ gật đầu với hắn xem như đáp lễ, Thành Vương mỉm cười:
- Lâm đại nhân, bổn vương hôm nay mời tiệc đều là đồng liêu đồng sự trong triều, nhưng không cần câu nệ gì cả. Nào, nào, nào, Lâm đại nhân ngồi ở đây đi!
Vừa nói xong lão liền tự mình kéo Lâm Vãn Vinh tới vị trí đầu tiên của khách.
Lâm đại nhân cả kinh, ái chà, lão khốn chơi khăm, cả phòng đầy thượng thư tể tướng đại học sĩ, người nào chẳng là đại quan nhất phẩm. Lão ta không ngờ lại kéo mình một tên phó quan ngồi ở vị trí trên cùng, không phải cố ý làm khó ta sao? Lâm đại nhân cười vang:
- Vương gia, vị trí trên cùng này tự nhiên phải để lại cho khách nhân tôn quý nhất rồi, ta không ngồi nổi, cái mông nó không quen!
Thành Vương cười sang sảng:
- Lâm đại nhân khách khí rồi, ngài là vị khách tôn quý nhất của bổn vương. Tuổi còn nhỏ mà được hoàng thượng ân sủng, làm Lại bộ Phó thị lang, lại được hoàng thượng tự thân đề danh “Thiên hạ đệ nhất đinh”, ân sủng tột bậc, không ai hơn được. Ví phỏng có ngày Lâm đại nhân phong quang thăng chức tể tướng cũng chẳng thể nói trước, cho dù là được phong làm một vị vương gia khác họ cũng không làm người ta ngạc nhiên. Mọi người nói xem, Lâm đại nhân không ngồi, còn có ai ngồi được?
- Đúng vậy, đúng vậy, Lâm đại nhân nên ngồi.
Chúng quan trong phòng liền ồn ào, thần sắc cũng khác nhau, cười nhạo có, khinh thường có, hâm mộ có, ghen ghét có, không riêng một ai. Thành Vương lướt mắt sang phía Tô Mộ Bạch, chỉ thấy hắn mắt không nhìn lại, nâng bầu châm đầy chén rượu, ngửa cổ dốc hết vào họng.
- Ài, ta bình sinh am hiểu nhất chính là chuyện yêu đương, loại ngồi ở vị trí cao này, thật sự không phải sở trường của ta. Có điều, nếu chư vị đại nhân coi trọng ta, ta đành miễn cưỡng mà ngồi vậy. Ngày sau hoàng thượng có trách ta không phân tôn ti, lễ số không trọng, mọi người phải làm chứng cho ta đó.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt khó xử nói, mọi người đều ầm ầm kêu phải, Lâm đại nhân bị thúc giục liền khiêm nhường ngồi ở vị trí đầu tiên.
Thấy Lâm Vãn Vinh ngồi xuống, cha con Thành Vương cũng ngồi vào chủ vị, món ngon rượu tốt lần lượt mang lên, không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
Qua ba tuần rượu, ăn qua năm món, mắt hổ của Thành Vương quét qua, lớn tiếng cười nói:
- Đây là bữa tiệc đầu tiên từ khi khai xuân tới nay bổn vương mời các vị đồng liêu, mời chư vị mở rộng tấm lòng, tận tình vui vẻ. Vào đi…
Hắn vừa vỗ tay, bên ngoài cửa lập tức hơn mười nữ tử xinh đẹp uyển chuyển bước vào, mìm cười đi tới trước bàn tiệc thi lễ từng người, ngoài ra còn mấy nữ tử ôm đàn tì bà trúc chậm rãi tấu nhạc. Trong sự khuyến khích của âm nhạc, chư vị đại nhân cũng dần dần trở nên buông thả, trêu chọc các nữ tử xinh đẹp bên cạnh, nhất thời, tiếng cười vui vẻ không ngớt bên tai, không khí náo nhiệt phi thường. Ngược lại Tô Mộ Bạch đại nhân mới lên trạng nguyên, đối với mỹ nữ bên cạnh không hề bừa bãi cười đùa, chỉ một mình ngồi uống rượu, có chút không hợp cảnh.
Thành Vương nhìn Tô Mộ Bạch, lại liếc mắt ngó Lâm Tam, khóe miệng hiện lên tia cười lạnh.
Lâm đại nhân trưa nay ở chỗ người Hồ đã ăn dã vị, giờ ngồi ở vị trí đầu tiên lại dưới ánh mặt tập trung của mọi người, rất không tự nhiên, mặc dù nữ tử tiếp rượu bên người mặt phấn môi đào bộ dạng cười duyên, nhưng hắn lại thiếu mấy phần hứng thú. Có điều thấy mọi người chơi đùa vui vẻ, hắn cũng sờ soạng trên khuôn mặt nhỏ của cô nàng một lượt, suồng sã hỏi:
- Tiểu muội muội, muội năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
- Nô gia mười sáu rồi.
Tiểu muội muội cúi đầu bẽn lẽn trả lời.
- Mười sáu? Ta thấy phải hơn đó!
Lâm đại nhân nhìn chằm chằm vào bộ ngực của nàng, nuốt nước miếng:
- Mười sáu tuổi đã to như thế rồi sao? Ta thấy người khác hai mươi sáu cũng không to được như muội đâu.
- Đại nhân, ngài xấu chết đi được.
Tiểu muội muội khẽ ngúng nguẩy mấy cái, nhào vào lòng hắn làm nũng.
Con mẹ nó, tỷ tỷ hai mươi sáu tuổi còn làm ra vẻ non tơ với ta. Coi lão tử không biết hàng sao. Tên khốn Thành Vương này lương tâm bị chó ăn rồi, mời ta ngồi thượng vị, còn dám lấy thứ đồ hạng hai. Giả bộ non tơ, cho rằng lão tử là tay mơ lần đầu ra ngoài lăn lộn sao?
Lâm đại nhân cười hắc hắc, uống cạn mỹ tửu trong chén, mặc cho “tiểu muội muội” trên người uốn éo cọ xát, hắn uy phong lẫm lẫm, chẳng hề cử động.
Thành Vương mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, thấy Lâm đại nhân mặt dù nói nói cười cười với nữ tử bên cạnh nhưng không hề có ý động tay chân, liền cười hỏi:
- Thế nào, Lâm đại nhân, chẳng lẽ nha đầu này không hợp khẩu vị với ngài?
- Khẩu vị của ta so ra có chút đặc biệt, người thường không hầu hạ nổi.
Lâm đại nhân cười hì hì nâng chén:
- Lão vương gia, ta kính ngài một chén, cái “Long khốn thiển thủy”, “Phong sinh thủy khởi’ kia của ngài giúp ta học thêm không ít kiến thức.
Thành Vương cười nâng chén uống cạn nói:
- Lâm đại nhân chớ vội, chút nữa còn có màn đặc sắc hơn.
Hai tay lão khẽ vỗ, tiếng đàn trong sảnh lập tức dừng lại, ngay cả đám nữ nhân đang trêu đùa với mọi người cũng đều trở nên yên tĩnh. Trong sảnh tức thì cực kỳ im ắng.
" Tinh …” Một tiếng đàn cầm khẽ vang lên, như chiếc chùy nhỏ nện vào tâm linh mọi người, tiếng đàn cầm dần dần lớn lên, như châu ngọc rơi xuống mâm, trong trẻo dễ nghe.
Một nữ tử chất giọng sâu kín hát lên:
Nhân đạo hải thuỷ thâm
Bất để tương tư bán
Hải thuỷ thượng hữu nhai
Tương tư diểu vô bạn
Huề cầm thượng cao lâu
Lâu hư nguyệt hoa mãn
Đàn trước tương tư khúc
Huyền trường nhất thì đoạn.
(Tương tư oán – Lý Quý Lan – thời Đường)
Dịch thơ:
Ai bảo nước biển sâu
Tương tư còn gấp bội
Biển kia còn có bến
Tương tư thấy bờ đâu
Ôm đàn lên lầu cao
Lầu vắng trăng bát ngát
Gảy nên Tương tư khúc
Đàn vụt đứt dây sầu.
(hieusol dịch)
Chẳng biết từ khi nào, trong sảnh đã đặt thêm mấy bức bình phong trắng tinh, một bóng dáng đường cong lả lướt đầy đặn mê người in thấu qua bình phong, rơi vào trong mắt mọi người, làm tăng thêm rất nhiều sắc thái thần bí. Giọng nữ tử sau bình phong càng lúc càng vang cao, tựa như có thể xuyên ngọc thạch, gõ trống đánh chiêng, nương theo tiếng đàn cầm miên man, đem từng lời buồn thương tình cảm tương tư diễn tả triền miên, động lòng dị thường.
Trong sảnh đều là kẻ sĩ có học, chỉ nghe một khúc nhạc này liền biết ngay nữ tử này không phải là người thường, lại thấy thân hình nữ tử uyển chuyển, đường cong động lòng người, nhất thời nghiêng đầu ghé tai thì thầm bàn tán.
Thành Vương cười thần bí:
- Chư vị không cần đoán nữa, vị này không phải là hồng nhân của Bát Đại Hồ Đồng. Những ca kỹ tầm thường trong Bát Đại Hồ Đồng sao có thể luận cùng vị giai nhân này được.
Lão vung tay lên, tấm bình phong kia liền tự động thu lại, một thân ảnh quyến rũ động lòng xuất hiện trước mặt mọi người. Nữ tử này mặc bộ váy dài tím nhạt, mặt treo một tấm khăn lụa mỏng che dấu khuôn mặt, thân hình yếu mềm như phù dung, dáng dấp ẻo lả, eo thon tinh tế, ngực nở mông cao, đường cong uốn lượn vô cùng tuyệt mỹ. Chỉ nhìn thân ảnh liền biết nữ tử này phong tư tuyệt thế.
Nữ tử thân hình yếu ớt, dáng đứng tự nhiên, trong sự ưu nhã lại có ngực nở mông cong, dụ hoặc không nói nên lời, mê người không nói lên lời.
Ngay cả Thành Vương cũng nhìn ngẩn ra hồi lâu, trong mắt hiện lên vẻ mê luyến, nhưng lập tức lộ ra tia kiên định, cười bảo:
- Hôm nay xuân nồng hoa nở, chính là ngày tốt để lên lầu vào phòng (Đăng các nhập thất - ý nói làm chuyện yêu đương – hieusol), nhân dịp đêm nay trời trong cảnh đẹp, bổn vương xin tặng một phần đại lễ cho các vị đại gia. Vị tiểu thư này là một nữ tử xinh đẹp như thần tiên, cầm kỳ thi họa đao thương kiếm kích loại nào cũng tinh thông, người tầm thường không phải là đối thủ của nàng. Hôm nay các vị mỗi người dựa vào bản lĩnh của mình, nếu ai có thể dành được một nụ cười của giai nhân, liền có thể làm khách trong màn của vị mỹ nhân này!
Làm khách trong màn? Bách quan trong sảnh bình thường trên triều đều tỏ vẻ nhún nhường giả bộ, hạ triều lại thành phong lưu lỗi lạc, đều tự cho là phi thường. Mắt thấy nữ tử như tiên trên trời gần ngay trước mắt, nếu có thể cùng nàng hoan hảo một đêm, nhất định khoái hoạt hơn cả thần tiên.
- Vương gia, làm thế nào mới giành được nụ cười của gia nhân?
Một lão già bụng bự liền hỏi.
Thành Vương nở nụ cười đáp:
- Việc này hả, phải bằng vào bản lĩnh các vị thôi. Kể chuyện cười, khiêu vũ, hát, mười tám ban võ nghệ đều có thể mang ra, làm sao để nàng cười lên được thì làm. Vị tiểu thư này đã nói đêm lành ngắn ngủi, ngàn vàng khó mua được một tiếng cười, nếu ai có thể làm nàng thật lòng nở nụ cười, vậy liền được làm khách trong màn rồi.
Mọi người tức thì lần lượt nghị luận, khiến cho giai nhân cười, nếu bình thường là người quen thì cũng không khó. Nhưng nữ tử này đột nhiên xuất hiện, thân thế chưa biết, tính cách chưa biết, nếu làm nàng cười, sợ rằng không phải là đơn giản.
Ngất, như vậy cũng được a? Lâm đại nhân trợn trừng mắt to mắt nhỏ. Thành Vương nhìn hắn cười thần bí, khẽ nói:
- Lâm đại nhân, ngài không phải là khẩu vị đặc biệt sao? Thế nào, vị tiểu thư này có phù hợp với khẩu vị của ngài không?
- Ài!
Lâm Vãn Vinh khẽ than:
- Vương gia, ta là người rất đứng đắn, không hề hái hoa ngắt cỏ… À, đúng rồi, làm vị tiểu thư này cười là thật sự có thể làm khách trong màn của nàng sao? Vương gia ngài không phải lừa người chứ?
- Bổn vương nhất ngôn cửu đỉnh.
Thành vương gia ánh mắt lấp lóe, mặt trầm như nước:
- Ngài nếu có thể làm nàng ta cười, nàng ta sẽ là của ngài.
- Lão vương gia, tiểu đệ có thể mạo muội hỏi một vấn đề được không?
Lâm đại nhân ra vẻ lịch sự nho nhã.
Thành Vương nhìn hắn mỉm cười:
- Lâm đại nhân, ngài là khách danh dự của ta hôm nay, sao cần phải khách khí như thế, có điều gì cứ nói hết đi, bổn vương nhất định sẽ không giấu ngài lời nào!
Lâm Vãn Vinh gật đầu, chỉ vào nữ tử xinh xắn trong sảnh, khẽ nói:
- Vương gia, ngài có thể nói cho ta biết vì phải chọc cười vị tiểu thư này? Chẳng lẽ nàng ta bình thường không biết cười sao. Hay là cười nhiều quá, miệng bị rút gân rồi?
Thành Vương ngẩn người: “Lời này là thế nào, cười quá nhiều tới mức miệng rút gân? Chỉ có tên tiểu tử Lâm Tam này mới có thể nghĩ ra.” Vương gia cười ha hả, vỗ vai hắn:
- Lâm đại nhân quả nhiên hỏm hỉnh, bổn vương rất xem trọng ngài, việc làm khách trong màn đêm nay, xem ra không thoát khỏi tay ngài rồi. Vị tiểu thư này chẳng phải là không biết cười, mà là phải nói là nàng chỉ nở nụ cười với ý trung nhân thôi, không chừng chính là Lâm đại nhân ngài đó!
- Thật sao?
Lâm Vãn Vinh híp mắt nhìn cô gái trong sảnh, cười phóng túng:
- Vị tiểu thư này quả nhiên có cá tính, ta thích! Kỳ thực cười là việc rất quan trọng. À, lão vương gia, ngài cho rằng, làm người thế nào mới coi là thành công?
Câu phía sau của hắn nói khá lớn tiếng, khiến người trong sảnh trong sảnh đều nghe rõ, chúng nhân thấy Lâm đại nhân phát biểu lập tức dừng tranh cãi, giỏng tai nghe cao luận của hắn.
- Điều này, bổn vương chưa từng nghĩ qua.
Thành vương gia mỉm cười:
- Nguyện nghe cao kiến của Lâm đại nhân!
- Vương gia đương nhiên không cần phải nghĩ tới rồi, ngài trời sinh có mạng phú quý, sinh ra đã ngậm thìa vàng, những người chúng ta sao có thể so với ngài chứ.
Lâm đại nhân cười hì hì:
- Bảo ta nói ra, kỳ thật làm một người thành công rất đơn giản… nam nhân sao phải mỗi ngày đều ngóc lên lên, nữ nhi thấy thế sẽ cười luôn miệng. Hắc hắc… vương gia, ngài là nhân sĩ cao minh, khẳng định vừa nghe là hiểu.
Hắn là ‘tao nhân’, lời nói cũng mang theo luồng sức khuấy động lớn, trong đại sảnh cũng không ít dạng ‘tao nhân’ như hắn, vừa nghe ẩn ngữ hắn nói, liền có người không nhịn được cười ra tiếng. Vị Lâm đại nhân này, xem ra cũng là tay sảnh sỏi trên trường phong nguyệt, câu nói đùa ngầm húy kị như vậy cũng có thể nói ra.
Người trong sảnh dù phản ứng nhanh hay chậm cũng từ từ hiểu ra hàm nghĩa trong lời của hắn, xoay người sang chỗ khác cười trộm, thậm chí vị tiểu thư trong sảnh kia cũng nhìn hắn một cái, cũng không biết là đang nghĩ những gì.
Thành Vương cười ha hả:
- Cao… cao…! Lâm đại nhân quả nhiên cao thâm khó lường. Bổn vương bội phục, bây giờ ta càng ngày càng xem trọng ngài hơn nữa. Có điều, hôm nay tại đây đều là tinh anh của Đại Hoa. Ngài cũng có không ít địch mạnh đâu!
Hắn nói xong, giống như ngẫu nhiên liết mắt nhìn mọi người, ánh mắt lại rơi vào người Tô Mô Bạch.
Nếu có thể làm khách trong màn của vị tiểu thư này, đương nhiên khoái hoạt hơn thần tiên, tâm tư của mọi người bị mỹ nữ thu hút. Ánh mắt đều hướng vào người nàng, khổ sở suy nghĩ làm sao mới có thể trêu nàng cười.
“Quả nhiên là những tinh anh của Đại Hoa, tâm tư cực kỳ mẫn tiệp!” Lâm đại nhân uể oải ngáp dài một cái, liền thấy vị Diệp đại nhân bụng phệ kia đứng dậy lên tiếng:
- Chư vị đồng liêu đều khiêm nhường như thế, vậy hạ quan liền bỏ ngói dẫn ngọc, khoe xấu trước vậy. Vương gia, ta xin được kể một chuyện cười!
Thành Vương mỉm cười gật đầu, ý bảo hắn cứ tiếp tục. Lâm Vãn Vinh nhìn hắn từ trên xuống: “Đã già thế này rồi, lại còn béo như vậy, còn muốn làm khách trong màn của tiểu thư người ta. Thật là quá khả ố!”
.
- Vị huynh đài này, xin hỏi vị Diệp đại nhân này trong triều làm chức gì? Ta thấy ông ta sáng sủa lanh lẹ, phong lưu lỗi lạc, nghĩ rằng quan chức hẳn cũng không thấp.
Lâm đại nhân kéo một vị đại nhân ngồi sau lưng mình lại hỏi.
Vị đại nhân kia dưới cơn kinh ngạc, ngay cả rượu ngon mới uống vào miệng cũng thiếu chút nữa là phun ra: “Lâm đại nhân quả nhiên là sủng thần của thiên tử, ngay cả Diệp đại nhân cũng không để vào mắt, xem ra thời điểm thay thế vị trí của Diệp đại nhân cũng chỉ còn tính bằng ngày mà thôi, phải cẩn thận nịnh hót gã cận thần của hoàng thượng một chút:
- Ồ, Lâm đại nhân ngài nói Diệp đại nhân à, ông ta là Lại bộ thượng thư đương triều!
“Lại bộ thượng thư? Chà chà, vậy chẳng phải là cấp trên của cấp trên ta sao?” Lâm đại nhân cười ngượng:
- Vị huynh đài này quả nhiên rất thành thật. Kỳ thực Diệp đại nhân là ngọn núi ở trên ta, ta làm sao không biết ông ấy được? Vừa rồi hỏi như vậy, chỉ là muốn cùng huynh đài làm quen thôi, xin hỏi cao tính đại danh của huynh đài là gì, quan cao ở nơi nào?
Vị đại nhân vội vàng chắp tay cung kính:
- Không dám không dám, hạ quan Yến Đạo Kỷ, là một học sĩ trong văn hoa điện, chuyên môn phụ trách sao chép ghi lại các loại sử thư điển tịch. Ngoài ra gặp những dịp trọng đại, ví như việc tế trời, đại xá… hạ quan cũng khởi thảo chiếu thư cho hoàng thượng.
“A, thế này không phải là thư ký hay sao? Đây chính là một chỗ tốt a! Vị trí của Yến Đạo Kỳ nằm yên ổn chắc chắn ở đằng sau, nói rõ hắn là thứ hai thì ở đây ai đứng thứ nhất đây?!” Lâm Vãn Vinh cũng tuôn ra vài câu khách sáo:
- Thì ra là Yến Đạo Kỷ Yến huynh, ngưỡng mộ ngưỡng mộ, quả đã thất kính thất kính...
Lâm đại nhân đang hư tình giả ý hàn huyên với Yến Đạo Kỷ, lại nghe Diệp đại nhân ở bên kia đã bắt đầu kể chuyện cười. Chỉ thấy hắn ưỡn cái bụng phệ, một bước rung đến ba lần đi tới bên người vị tiểu thư kia, cười xu nịnh:
- Trước đây, có một vị tú tài trêu một đứa bé nói lắp. Hắn nói: ’Nếu ngươi bắt chước giống tiếng vịt ta liền mua dưa hấu to cho ngươi ăn!’ Đưa bé kia liền lắp bắp nói: ‘Ngươi có mua cho ta mười quả … quả … quả … dưa to, cũng không đủ bắt ta học tiếng vịt kêu!!!
( Dưa hấu là qua tử, đứa bé nói lắp đọc là qua … qua. . qua tử, giống tiếng vịt kêu quác quác quác…)
Hắn kể chuyện cười liền bắt chước tiếng vịt kêu, cái bụng phệ cứ rung lên rung lên, trông rất khôi hài, mọi người cùng cười hả hả. Diệp đại nhân đắc ý liếc nhìn vị tiểu thư kia, chỉ thấy thần sắc nàng thản nhiên, rất là hờ hững, căn bản không có ý mở miệng cười.
Lâm Vãn Vinh cũng cười to: “Lão già ngươi kể chuyện cười quá thiếu trình độ, nam nhân chúng ta kể chuyện cười gì mà theo kiểu ấy chứ, nếu không đen tối thô tục một chút thì sao còn ra kể chuyện chứ.
Thấy lại bộ thượng thư Diệp đại nhân tự thân xuất mã, mặc dù chẳng mấy hiệu quả, nhưng có tác dụng khơi mào rất tốt, tức thì có mấy người bắt đầu kể thêm vài mẫu chuyện cười, chỉ là cô gái kia giống như một khối băng trời sinh, người khác cười tới gập trước ngửa sau, riêng chỉ có vẻ mặt của nàng vẫn không chút biểu hiện gì, chẳng hề nhúc nhích, giống như một kẻ điếc.
“Giả bộ rất giống!” Lâm đại nhân cười trộm: “Nếu không phải là hôm nay tận mắt chứng kiến, ta còn không biết con hồ ly xinh đẹp nàng cũng có thể giả trang tiên tử đó, dáng vẻ thánh khiết này thật hay a!
Thấy không khí trong sảnh càng lúc càng kích động, nhưng lại chẳng có ai có thể làm cho nữ tử mỹ lệ này bật cười nỗi. Thành Vương nhìn khắp bốn phía, ánh mắt một lần nữa rơi vào người Tô Mộ Bạch:
- Tô trạng nguyên, ngài là người mới đỗ khoa đầu, tài học tất nhiên không phải tầm thường, cũng mau đến thử đi!
Lâm Vãn Vinh cùng Tô Mộ Bạch là chỗ qua lại cũ, nghe vậy lập tức vỗ tay kêu hay. Tô Mộ Bạch liếc mắt nhìn hắn, gật đầu đứng dậy:
- Hôm nay tại đây đều là tiền bối bề trên của Tô Mộ Bạch, hạ quan vốn không dám vượt qua. Nhưng nếu vương gia đã có lời rồi, hạ quan cũng chỉ đành bêu xấu thôi, vậy hạ quan cũng kể chuyện cười vậy. Cha mẹ của Lâm Tiểu Mao có ba đứa con, đứa thứ nhất tên là Đại Đản, còn đứa thứ hai tên là Nhị Đản, vậy xin hỏi đứa thứ ba tên là gì?
- Cái này đơn giản thôi, Đại Đản, Nhị Đản, tiếp theo nhất định là Tam Đản thôi!
Một kẻ thẳng ruột kêu lên.
- Lâm đại nhân, ngài cho rằng thế nào?
Tô Mộ Bạch mỉm cười hỏi.
“Ông nội ngươi, dám chửi ta à?” Lâm đại nhân vô cùng tức giận trong lòng, hắn là chuyên gia nói móc người ta, câu chuyện cười này tuy có ý ngầm, nhưng hàm nghĩa kém cỏi nên hắn tự nhiên hiểu rõ. Hắn ngoài miệng cười hắc hắc nhưng trong ruột thì không:
- Tô đại nhân học rộng, đáp án khẳng định ngài rõ hơn ai hết rồi.
Tô Mộ Bạch đắc ý cười ha hả:
- Cha mẹ của Lâm tiểu mao có ba đứa con, đứa lớn là Đại Đản, đứa thứ hai là Nhị Đản, đứa thứ ba tự nhiên là Lâm Tiểu Mao rồi, ha ha ha ha… đa tạ, đa tạ!
Hóa ra đây chỉ là câu đố mẹo, quả nhiên là thú vị, mọi người trong sảnh đều bật cười, nhưng cũng có kẻ thông minh, nghe ra hàm nghĩa trong câu chuyện cười này. Đứa con thứ ba gọi là Lâm Tiểu Mao không sai, nhưng dựa theo theo tên của hai ca ca nó theo trật tự đi xuống, tên nó cũng là Lâm Tam Đản*, cái tên này một chút không hề sai!
( Đản ở đây là ngu xuẩn )
“Lâm Tam Đản!” Người kia kinh hãi đưa mắt nhìn Lâm đại nhân, chỉ thấy hắn mỉm cười, giống như không hiểu ra hàm nghĩa bên trong, người kia mới an lòng: “May mắn may mắn, Lâm Tiểu Mao này không nhanh trí như ta.”
Chuyện Tam Đản kể xong rồi nhưng cô gái kia vẫn ngồi yên, không nói lời nào, xem ra đêm nay không ai có thể đả động được nàng rồi. Mọi người đều có ít nhiều thất vọng.
Thành Vương thấy trong mắt Tô Mộ Vạch lấp lóe ánh lửa, thì cũng ánh lên ý cười:
- Tô trạng nguyên học rộng, bổn vương rất mừng. Chỉ là tối nay chủ định chính là muốn chọc cười giai nhân, nhưng lúc này giai nhân đợi lâu mà không ai thành công, khiến bổn vương cũng nóng lòng. Lâm đại nhân, ngài theo bên người hoàng thượng, tài hoa bản lĩnh tự nhiên đều là nhất hạng, ngài cũng tới thử xem…
Thành Vương dừng lại một chút, nhìn mọi người trong sảnh, cười nói tiếp:
- Chư vị đồng liêu đều đã kể chuyện chọc cười mỹ nữ. Để cho công bằng, Lâm đại nhân, ngài cũng kể chuyện cười đi. Mọi người có ý kiến gì không?
- Hay!
Mọi người ầm ầm hưởng ứng, nghe đại danh của Lâm đại nhân đã lâu rồi, lại thắng Cao Ly đấu Đột Quyết, kỳ sự tiếp nối, nhưng vẫn chưa tự mắt thấy sự thần kỳ của hắn, hôm nay cuối cùng cũng có thể được mở mắt rồi.
- Ài, chư vị đại nhân quá khen rồi, Lâm Tam tài nông học cạn, thật sự không biết kể chuyện cười.
Lâm đại nhân đứng dậy cười ngại ngùng, rất khiêm tốn kính cẩn.
- Lâm huynh quá khiêm nhường rồi.
Ánh mắt Tô Mộ Bách lấp lóe, nhìn hắn nói:
- Huynh rất được hoàng thượng tín sủng, là ‘thiên hạ đệ nhất đinh’ tự tay hoàng thượng đề bút. Bốn chữ’ thiên hạ đệ nhất’ này đã đủ nói rã tất cả, huynh nhất định có chỗ hơn người, những kẻ phàm phu tục tử chúng ta sao có thể so bì, kể chuyện cười thôi thì có đáng gì đâu?
- Đúng vậy, đúng vậy!
Mọi người cổ vũ ầm ĩ, thật là nhiệt liệt.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Nếu Tô trạng nguyên đã đề cao như vậy, tiểu đệ cũng chỉ đành thử một lần vậy. Trạng nguyên huynh, nếu như huynh trên đường gặp một con chó điên, huynh sẽ làm thế nào?