- Như vậy sao được?
Lạc Ngưng kinh hãi, vội vàng giữ lấy tay nàng:
- Tỷ tỷ, tỷ người mang thai, sao có thể lên xuống bôn ba mệt nhọc, hay là muội đi, muội và Chỉ Tình tỷ tỷ tương giao thân thiết, tỷ ấy nhất định sẽ nể mặt muội.
- Đây chẳng phải là vấn đề nể mặt hay không nể mặt.
Tiêu Thanh Tuyền khẽ lắc đầu than:
- Ngưng Nhi, mấy ngày trước Từ tiểu thư mời Lâm lang qua phủ, muội có biết ta vì sao ngầm ngăn trở chàng đi gặp gỡ không?
- Điều này, hẳn là tỷ tỷ muốn quản thúc đại ta thêm phải không?
Lạc Ngưng cẩn thận thăm dò. Nàng và Từ Chỉ Tình quen nhau từ thủa nhỏ, giao tình sâu sắc, tự nhiên muốn nói giúp cho nàng ta vài lời.
Tiểu Thanh Tuyền lắc đầu:
- Quản thúc chàng, cũng chỉ là cái vỏ mà thôi, đó chính là để dọa cô ta, khiến cô ta bớt phóng túng lại một chút. Muội cũng biết đó, với tính cách của Lâm lang, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng khó quản được một phần. Vị Từ tiểu thư này, ta chỉ gặp mới mấy lần, nhân phẩm dung mạo tất nhiên không có gì phải chê trách, nhưng có một điều làm ta nhớ rất khắc sâu, đó chính là tính tình của nàng ta. Ngưng Nhi muội cũng biết đó, ngày đó ta và Lâm lang trùng phùng trong thánh phường, vào giữa thời khắc vừa mừng vừa tủi ấy, đổi lại là một người khác ở chỗ ấy, sớm đã nấp đi, để lại chút thời gian cho ta và Lâm lang tâm sự. Duy chỉ có vị Từ tiểu thư này khác biệt với mọi người, nàng ta một bước không rời Lâm lang, hơn nữa trước mặt ta thể hiện tình cảm với Lâm lang, ý đồ rất rõ ràng, chính là không muốn thua ta.
“Còn có việc này nữa à?” Lạc Ngưng thầm tặc lưỡi: “Thử nghỉ đại ca và tỷ tỷ xa cách bao lâu mới gặp lại, khi tâm tình tỷ tỷ bội phần ấm áp và kích động, lại có một nữ tử khác trước mặt tỷ ấy chủ động thân thiết với đại ca, trong lòng tỷ ấy sẽ có tư vị gì? Chẳng trách Tiêu tiểu thư đối xử với Từ Chỉ Tình không lạnh không nhạt.”
Tiêu tiểu thư cười khổ:
- Ta cũng chẳng phải là người hà khắc, không tùy tiện làm khó người khác. Nhưng ở việc này, liền có thể nhìn ra tính cách của Từ tiểu thư, độc lập, hiếu thắng. Bất kể việc gì cũng không muốn thua người, có lẽ, lúc này nàng ta đang đợi ta tới cẩu khẩn đó.
Lạc Ngưng cũng không biết phải nói cái gì, buồn bã thở dài:
- Tính tình của Chỉ Tình tỷ tỷ. Có liên quan đến điều tỷ ấy trải qua. Chưa được động phòng, đã mất đi vị hôn phu, sau đó lại với thân nữ nhi ra trận giết địch, nếu không cứng rắn độc lập một chút, nào có thể kiên trì tới hôm nay? Đại ca sau này nếu thật sự phải lên tiền tuyến phía bắc, khó tránh khỏi sẽ phải giao thiệp nhiều với Chỉ Tình tỷ tỷ…
Tiêu Thanh Tuyền chậm rãi đi mấy bước, trầm ngâm hồi lâu, mới than:
- Đây cũng chính là điều ta lo lắng. Với tính tình của Từ tiểu thư, nói dễ nghe thì gọi là kiên cường, nhưng kiên cường quá mức sẽ cố chấp chỉ làm theo ý riêng của bản thân. Nếu ngày nào đó Lâm lang và nàng ta cùng lên chiến trường. Sẽ xảy ra chuyện gì thì không nói chắc được.
Lạc Ngưng không nói gì, Tiêu tiểu thư nói có đạo lý. Những điều từng trải đã tạo nên tính cách, con người Từ Chỉ Tình trở thành như vậy cũng do những gì nàng ta nếm trải.
- Tỷ tỷ, vậy tỷ còn muốn mời Chỉ Tình tỷ tỷ cứu đại ca không?
- Mời, đương nhiên phải mời.
Tiêu Thanh Tuyền kiên định:
- Không có chuyện gì quan trọng hơn Lâm lang, dù là ta phải bừng trà rót nước cũng phải mời được Từ tiểu thư đi một chuyến. Ngưng Nhi, muội ở nơi này chiếu cố cho Lâm lang thật tốt…
Nàng nghĩ ngợi chần chừ trong chốc lát. Lại lấy kính viễn vọng kia giao tới tay Lạc Ngưng:
- Thứ này muội tạm thời cầm lấy, nhớ kỹ, nếu không phải Lâm lang xảy ra chuyện, muội ngàn vạn lần không được dùng nó để nhìn.
- Vì sao?
Lạc Ngưng nghi hoặc nhìn nàng.
Tiêu tiểu thư khẽ cắn răng, sắc mặt đỏ bừng:
- Nghe nói người Tây dương tạo ra kính viễn vọng này có chút phép tắc, một ngày chỉ có thể nhìn ba lần, nếu muội hao phí cơ hội, vậy chúng ta cứu Lâm lang sẽ phải khó khăn hơn rất nhiều.
Lạc Ngưng cả kinh, vội xua tay:
- Vậy muội tạm thời sẽ không nhìn, muội sẽ ở đây nói chuyện với đại ca, đợi chàng trở lại sẽ nhìn cho kỹ.
“Đồ phóng đãng nhẫn tâm!” Tiêu tiểu thư đau xót, nước mắt trào ra, vội vàng quay đầu đi ừ một tiếng, chui vào trong kiệu nhanh chóng đi xuống núi. Hồ Bất Quy cũng là người tinh tế, sớm biết vị Xuất Vân công chúa này chính là người đứng đầu chư vị phu nhân của Lâm tướng quân, có sức ảnh hưởng cực lớn với Lâm tướng quân, vội vàng điểm một đội kỵ binh, phái Hứa Chấn hộ vệ, đi theo tướng quân phu nhân.
Ánh mặt trời chói chang, sắc xuân tươi đẹp rực rỡ, người đi đường huyên náo tấp nập không ngớt, nhưng Tiêu Thanh Tuyền chẳng có lòng dạ nào mà thưởng thức, thúc dục tiểu kiệu tiến về phía trước, vừa tới trước cửa Lâm phủ, còn chưa dừng lại, đã nghe hộ vệ phía trước quát chói tai:
- Điêu dân phương nào, dám ngăng cản phượng giá của công chúa?
Một âm thanh lo lắng run rẩy vọng tới:
- Người ngồi trong kiệu, phải chăng là Xuất Vân công chúa?!
Giọng nữ tử vừa cất tiếng nói rất trong trẻo, nghe tựa hồ tuổi không lớn, Tiêu tiểu thư vén rèm lên, liền thấy ngay ở phía trước, quân sĩ đao thương sáng loáng, đang ngăn cản một tiểu cô nương.
Tiểu cô nương này ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, người mặc một chiếc áo mỏng, môi hồng răng trắng, da dẻ như ngọc, mặt tiều tụy vô cùng, nhưng không ảnh hưởng tới vẻ đẹp trời xinh của nàng, lại càng thêm phầnthương cảm động lòng người, tựa như một đóa hoa nhỏ nở vào buổi sớm mai. Thêm chút thời gian nhất định sẽ là một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
“Đây là tiểu cô nương nào, sao lại quen mắt như thế?” Trong lòng Tiêu Thanh Tuyền nghi hoặc, nhưng không nhớ nổi đã gặp nàng ở đâu.
Tiểu cô nương hai tay đỡ lấy đao thương của quân sĩ phía trước, liều mạng đẩy ra, đôi mắt trong sáng kia đã long lanh nước mắt, trông như muốn lăn xuống, nàng hét lớn lên:
- Công chúa, ta muốn gặp công chúa!
Tiêu Thanh Tuyền còn chưa kịp nói, trong Lâm phủ đã có một người chạy nhanh ra, kéo lấy tay áo tiểu cô nương:
- Tiêu nhị tiểu thư, xin đừng nhiễu loạn phượng giá. Công chúa đã trở lại rồi, người nhất định sẽ đem hành tung của Lâm đại nhân báo cho tiểu thư.
Người từ phía sau chạy ra này, nếu là Lâm Vãn Vinh nhìn thấy, chắc chắn sẽ hưng phấn kêu lớn, vị này chính là Cao Tù đã lâu không gặp. Hắn phụng mệnh hoàng thượng làm thủ lĩnh hộ vệ bảo vệ Lâm phủ, ngày trước từng theo Lâm Vãn Vinh và Tiêu Ngọc Nhược trên đường từ Hàng Châu trở về, rất quen thuộc với Lâm Vãn Vinh.
“Tiêu nhị tiểu thư?” Tiêu Thanh Tuyền khẽ gật đầu, tiểu nha đầu này và tỷ tỷ của nàng có vài phần giống nhau, chẳng trách nhìn quen thuộc như vậy. Đây chính là vị Tiêu tiểu thư giới thiệu Lâm Vãn Vinh vào Tiêu gia làm việc, còn từng lấy thân cứu Lâm Vãn Vinh dưới lưỡi kiếm của Bạch Liên giáo, ngay cả nhân duyên giữa Tiêu Thanh Tuyền và Lâm Vãn Vinh, tiểu nha đầu này cũng đáng xem là một nửa người làm mai. Trong lòng Tiêu Thanh Tuyền cảm kích, lại thấy tiểu nha đầu này xinh tươi động lòng người, lại càng thích hơn, vội vàng phất tay, chúng thị vệ thu đao kiếm lại.
- Tiểu muội muội, muội gọi ta sao?
Một âm thanh trong trẻo vang lên bên tai Tiêu Ngọc Sương, bình thản ung dung, vừa đằm thắm lại có một phong thái khoan khai khó tả.
Nhị tiểu thư ngẩng đầu lên nhìn, tức thì ngây người ra. Từ trên tiểu kiệu một nữ tử chậm rãi đi xuống. Áo lụa vàng, dáng vẻ thướt tha, mi như rặng núi xa, mắt tựa nước thu. Đứng trong đám người lại có một loại khí chất xuất trần trời sinh, xinh đẹp tuyệt trần.
- Người, người là …
Nhìn vẻ tuyệt lệ của của Tiêu Thanh Tuyền, Tiêu Ngọc Sương tựa hồ quên mất điều mình muốn nói, lẩm bẩm:
- Tỷ tỷ, tỷ thật là xinh đẹp.
Tiêu Thanh Tuyền nghe được một tiếng tỷ tỷ rất là vui thích, vội nắm lấy tay Ngọc Sương mỉm cười:
- Hảo muội muội, muội thật là đáng yêu. Muội ở đây là để chờ ta sao?
Ở bên kia Cao Tù khom người hành lễ:
- Công chúa, người về thật rồi. Từ cái đêm Xảo Xảo tiểu thư và Lạc tiểu thư đi. Nhị tiểu thư liền ở trước cửa phủ trông đợi tin tức của đại nhân, đến giờ đã là bốn ngày rồi. Thuộc hạ còn chưa thấy Nhị tiểu thư nghỉ ngơi chút nào.
Sắc mặt Tiêu Ngọc Sương tiều tùy vô cùng, nhìn thấy phong tư tuyệt thế của Tiêu tiểu thư, ánh mắt nàng ảm đạm, lặng lẽ cúi đầu, khẽ nói:
- Tỷ tỷ. Tỷ chính là công chúa sao? Hóa ra đúng là có một người như thiên tiên. Đáng hận là người xấu kia nói với muội, muội vẫn không tin, hơn nữa còn muốn so cao thấp với với tỷ. Nực cười, cực kỳ nực cười!
Nước mắt nàng chảy ròng ròng, thân hình lảo đảo muốn ngã, Thanh Tuyền kinh hãi, vội vã đỡ lấy nàng:
- Hảo muội muội, muội muội nói đi đâu thế, trong mắt của Lâm lang, muội chính là tiểu tiên tử, tỷ tỷ cũng phải cảm kích muội.
Nước mắt Nhị tiểu thư thành từng chuỗi chảy xuống, cắn nát đôi môi đỏ, từng tia máu rỉ ra, nhưng lại cương quyết nghiêng đầu đi, không để người khác nhìn thấy, âm thanh mang chút run rẩy:
- Công chúa tỷ tỷ, người xấu kia của nhà ta, hắn, hắn có khỏe không? Có người làm hắn bị thương không?
Thấy vẻ quật cường của Tiêu nhị tiểu thư, Tiêu Thanh Tuyền thương xót, ôm lấy vai nàng:
- Muội muội chớ nên lo lắng, người xấu kia của muội khỏe mạnh không việc gì, hiện giờ đang ở một nơi phong lưu khoái hoạt.
Tiêu Ngọc Sương gật đầu, nước mắt trào ra:
- Công chúa tỷ tỷ, muội, muội có thể gặp hắn hay không. Tỷ, tỷ đừng nên hiểu lầm, muội không có ý gì khác, muội chỉ muốn nhìn thấy hắn.
Tiêu nhị tiểu thư nghẹn ngào không ra tiếng, đôi tay nhỏ bưng chặt gò má:
- Người xấu kia vắng mặt, nhà chúng ta loạn cả lên, nương thân đã bệnh rồi, tỷ tỷ lại không thấy… muội… muội một mình không chống đỡ được. Muội nhớ hắn… không, muội không nhớ hắn, muội…
Gặp được Tiêu Thanh Tuyền, nhìn thấy dung nhan như thiên tiên của Tiêu tiểu thư, tâm tình tức thì hoàn toàn rối loạn, lẩm bẩm tự nói, không biết phải mở lời như thế nào, òa khóc.
Tiêu Thanh Tuyền cảm động, vành mắt đã ươn ướt, vỗ lên vai Nhị tiểu thư:
- Ngọc Sương muội muội, muội đừng nên lo lắng, đợi ta làm xong việc ở đây rồi, ta sẽ dẫn muội cùng đi gặp chàng.
Tiêu Ngọc Sương dường như không dám tin vào tai mình, ngẩng mạnh đầu lên, dấu nước mắt trên mặt vẫn còn:
- Tỷ tỷ, tỷ, tỷ nói thật chứ?!
Thấy Tiêu Thanh Tuyền kiên định gật đầu, Tiêu Ngọc Sương đứng ngẩn ra hồi lâu, chợt òa một tiếng nhào vào lòng Thanh Tuyền, khóc rống lên:
- Tỷ tỷ, đa tạ tỷ. Muội nhớ người xấu kia, muội rất nhớ hắn …
Tiêu Ngọc Sương cực nhọc chờ đời ở trước cửa Lâm phủ bốn ngày đêm không chợp mắt, cuối cùng tâm nguyện được đạt thành, tinh thần nhẹ nhõm, thân thể liền giống như một khối đá cứng ngắc, ngã thẳng ra đằng sau lịm đi.
Tiêu Thanh Tuyền nhanh tay lẹ mắt, vội đỡ lấy nàng, thân thể Tiêu Ngọc Sương nhũn ra, dựa vào lòng Tiêu tiểu thư, hai mắt khẽ khép lại, cuối cùng từ từ chìm vào giấc ngủ.
“Đúng là tác nghiệt!” Nhìn nụ cười ngọt ngào trong giấc ngủ của Tiêu nhị tiểu thư, hàng mi còn thấm đẫm nước mắt vẫn chưa khô, Tiêu Thanh Tuyền im lặng lắc đầu: “Tiểu cô nương như thế này, ta nhìn thấy còn thương, khỏi phải nhắc đến ông xã trời sinh đa tình của mình rồi.”
An trí Tiêu nhị tiểu thư ở phòng nhỏ trong xe ngựa, Tiêu Thanh Tuyền quay người lại hỏi Cao Tù:
- Cao thị vệ, đã gặp Xảo Xảo chưa?
- Xảo Xảo tiểu thư trở lại sao?
Cao Tù kinh hãi lắc đầu:
- Ti chức không hề gặp.
“Vậy cô bé nhất định còn đang ở Từ phủ.” Tiêu tiểu thư gật đầu, nhà cũng không vào, liền đi tới trước cửa Từ phủ ở cách vách. Tiêu Thanh Tuyền thân phận tôn quý, Từ gia đã có mấy người quỳ ở trước trước cửa nghênh đón, phóng mắt nhìn một lượt, nhưng lại chỉ là những quản gia hạ nhân, Từ Vị, Từ Chỉ Tình một người cùng không có ở bên trong.
Lúc này chính là buổi triều sớm, Từ Vị không ở trong phủ cũng không có gì lạ, nhưng không thấy bóng dáng Từ Chỉ Tình, Tiêu tiểu thư tức thì ngẩn ra.
- Tỷ tỷ, tỷ đã tới rồi.
Hai mắt Xảo Xảo đỏ bừng, từ trong Từ phủ đi ra, nắm lấy tay nàng, nghẹn ngào nói:
- Nha hoàn trong phủ nói, Chỉ Tình tỷ tỷ ngày hôm kia đã đi xa, tới nay còn chưa về. Muội còn không tin, đêm qua liền ở trong khuê phòng của Chỉ Tình tỷ tỷ đợi cả đêm, cũng không nhìn thấy bóng dáng tỷ ấy. Phía đại ca một khắc cùng không thể chậm trễ, Từ tỷ tỷ lại không ở nhà, giờ phải làm thế nào mới được đây?
“Không ở nhà?! Khéo vậy sao!?” Tiêu Thanh Tuyền ngạc nhiên:
- Nàng ta đi ra ngoài từ khi nào?
- Nghe những nha hoàn trong phủ nói là đi từ ngày hôm kia.
Xảo Xảo trả lời.
- Ngày hôm kia?
Tiêu Thanh Tuyền bỗng nở nụ cười, nắm lấy tay Xảo Xảo, dịu dàng nói:
- Vậy thì không phải sốt ruột nữa.
Xảo Xảo lo lắng trùng trùng:
- Sao không sốt ruột chứ? Đại ca ở trên Tuyệt phong kia, ăn không no, mặc không ấm, còn phải lúc nào cũng đề phòng sư phó của tỷ tỷ, kéo dài một ngày sẽ thêm một phần nguy hiểm.
“Nguy hiểm? Chẳng biết chàng còn vui vẻ khoái hoạt tới chừng nào nữa ấy chứ.” Tiêu Thanh Tuyền có khổ mà khó lòng bày tỏ:
- Muội muội ngốc, muội cho rằng Từ tiểu thư kia đi thật sao?
- Chẳng lẽ tỷ ấy không đi?
Xảo Xảo vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Tiêu Thanh Tuyền gật đầu:
- Đại quân của Lý Thái không tới mấy ngày nữa là phải lên đường tiến về phía Bắc, Từ tiểu thư thân là quân sư, vào lúc này sao có thể rời đi. Thấy nàng ta tám phần là cố ý tránh chúng ta.
- Cố ý tránh chúng ta? Không phải đâu, Từ tỷ tỷ có tình ý với đại ca, chúng ta đều biệt…
Xảo Xảo dừng lời, nhìn Tiêu Thanh Tuyền muốn nói lại thôi.
Ánh mắt Tiêu tiểu thư ảm đạm. Liếc mắt qua đám người của Từ gia, ánh mặt dừng ở một tiểu nha hòan xinh xắn, mỉm cười:
- Nếu ta không nhờ lầm. Muội tên là Ngọc Châu, nha hoàn thân cận của Từ tiểu thư, có phải không? Ngọc Châu tiểu muội, theo ta đoán, tiểu thư nhà muội, hẳn là có thư lưu lại.
Ngọc Châu vội vàng quỳ xuống hành lễ, tay dâng một phong thư:
- Xin công chúa tha thứ cho tiểu tỳ tội giấu diếm. Trước khi tiểu thư đi từng có dặn dò, nếu công chúa hỏi tiểu tỳ thì sẽ trình lên lá thư này. Nếu không hỏi, thì có thể đốt đi.
“Thì đốt đi?” Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười khẽ, Từ tiểu thư này thật là ngang ngạnh: “Trước tiên muốn đấu trí tuệ với ta đây.”
Xảo Xảo vội vàng nhận lấy lá thư, Tiêu tiểu thư mở phong thư ra lướt thoáng qua, lá thư ngắn gọn rõ ràng, chỉ có lưa thưa mấy chữ nhỏ, xinh xắn chỉnh tề, liếc mắt qua là hiểu: …”nhanh chóng trở lại núi.”
*****
- Ngươi làm cái gì vậy?
Ninh Vũ Tích lẳng lặng nép ở trong lòng hắn, nhìn hắn tỉ mỉ mài đoạn trúc thành một cái ống dài, một con mắt nheo nheo nhìn vào trong ống, xoay khắp bốn phía nhìn ngắm.
- Làm một cái kính viễn vọng đơn giản… để nhìn trộm tỷ tỷ tắm rửa!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, hôn lên gò mà óng ánh như ngọc của nàng.
- Tiểu tặc đáng ghét!
Ninh tiên tử đỏ bừng mặt, lại nhớ tình tình cả đêm đó khi đang tắm rửa bị hắn rình coi, mặt phát sốt, nhịn không được nhéo lên tay hắn, vừa thẹn vừa giận:
- Sau này không cho phép nhìn trộm.
- Nhìn trộm đương nhiên là không cần nữa rồi, ta chính là người đứng đắn.
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
- Bây giờ ta có thể quang minh chính đại mà nhìn.
Luận tới những chuyện vô sỉ, hắn đúng là càng nói càng bạo miệng, Ninh Vũ Tinh khẽ hứ một tiếng, dung nhan như hoa, trong lòng càng yêu thích loại cảm giác ấm áp này.
Thấy đoạn trúc kia mài cũng khá ổn rồi, Lâm Vãn Vinh lấy từ trong lòng ngực ra một cái bình nhỏ, trong bình chứa ít chất lỏng màu lam, cũng không nhiều lắm. Hắn đem chiếc bình pha lê xoay về phía ánh mặt trời, nheo mắt nhìn chăm chú vào chiếc bình nhỏ, cũng không biết đang làm cái gì.
- Đây chính là nước hoa sao?
Ninh tiên tử tập trung tinh thần dò xét chiếc bình thủy tinh, hỏi nhỏ.
Lâm Vãn Vinh cười gật đầu:
- Cái này gọi là nước hoa hương lan, chính hợp với khí chất u lan không cốc* của tiên tử tỷ tỷ.
Hắn nhỏ ra một ít nước hoa, xoa lên tay tiên tử, Ninh Vũ Tích khẽ ngửi, hương thơm thoang thoảng, ít mà mãi vương vấn, nước hoa quả nhiên là danh bất hư truyền.
(* ý diễn tả vẻ điềm đạm cao nhã của Ninh tiên tử tựa như hang động xa vắng, hoa lan thanh cao)
Nữ nhân đều thích đẹp, tiên tử cũng không ngoại lệ. Ngửi thấy mùi vị độc đáo của nước hoa này, Ninh Vũ Tích mừng vô cùng, lại hít một hơi thật sâu, đang lúc cười vui, chợt lại nhớ tới cái gì đó, nụ cười tắt ngấm, ngây ngốc nhìn chiếc bình nhỏ trong tay, than khẽ:
- Hóa ra, thứ Thanh Tuyền dùng chính là nước hoa hương lan này. Tiểu tặc, là ngươi tặng cho nó sao?
“Nữ nhân đúng là mẫn cảm!” Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng:
- Nước hoa này có muôn vạn mùi vị, phong tình vạn chủng, chỉ cần muốn là có thể có kết hợp cả hai dạng. Đợi sau này tra trồng đầy hoa lan trong vườn, sẽ chế cho tỷ tỷ một loại nước hoa riêng, đảm bảo là thiên hạ độc nhất vô nhị.
Ninh Vũ Tích ‘ừ’ một tiếng cúi đầu xuống, cũng không biết đang nghĩ gì. Lâm Vãn Vinh đập chiếc bình lên tảng đá choang một tiếng, chiếc bình vỡ vụn thành mấy mảnh, nước hoa tràn ra, đổ lên mặt đất. Hắn lấy hai khối thủy tinh trong đó, cười với tiên tử:
- Tỷ tỷ, ta biến ra ma pháp cho tỷ xem.
- Biến ra ma pháp gì? Đừng để bị đứt tay?
Ninh Vũ Tích ngồi trên tảng đá, lười biếng tùy ý buông lỏng đung đưa đôi chân, giống như thiếu nữ mười mấy tuổi. Y phục trên người nàng sớm đã rách nát, lúc chân lắc lư, da thịt sáng bóng kia khi ẩn khi hiện, cách có mấy bước, Lâm Vãn Vinh có thể thấy sức sống cùng vẻ lộng lẫy của đôi đùi ngọc của nàng.
- Tiểu tặc.
Ninh Vũ Tích đỏ mặt, nhìn hắn mỉm cười, ánh mặt trời chiếu lên mặt nàng, hóa ra ánh sáng bảy màu rực rỡ.
Lâm Vãn Vinh nuốt mấy ngụm nước bọt, tìm mấy chiếc lá khô để trên mặt đất, tay cầm phiến kính không ngừng thay đổi phương hướng, chọn đúng góc độ ánh mặt trời chiếu vào.
Ninh Vũ Tích không biết hắn đang làm cái gì, thấy hắn tập trung toàn bộ tinh thần nhìn lên trên mặt đất, khi thì cúi đầu nhìn lá cây, lại thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mặt trời, trong lúc bồn chồn mồ hôi vã ra như tắm. Ánh mặt trời chiếu lên mảnh pha lê, làm người hoa mắt, Ninh Vũ Tích ngẩn ngơ nhìn hắn, trong lòng bỗng dâng lên một tư vị hạnh phúc chưa từng cảm nhận qua.
- Cháy lên rồi, cháy lên rồi!
Lâm Vãn Vinh đột nhiên hưng phất kêu to, Ninh Vũ Tích cúi đầu xuống nhìn, chỉ thấy trên lá cây, tụ tập một đốm trắng sáng rực, từng làn khói xanh bay lên, đúng là làm lá cây cháy lên rồi.
Lâm Vãn Vinh vẫn còn hưng phấn, đợi tới nửa ngày không nghe thấy động tĩnh của Ninh Vũ Tích, ngẩng đầu lên lại thấy Ninh Vũ Tích đã quay đầu đi, bờ vai rung lên, nước mắt đã rơi đầy hai má.
- Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?
Lâm Vãn Vinh vội vàng nhảy tới ôm lấy gò má trơn mịn của nàng.
Ninh Vũ Tích hung hắn đánh vào ngực hắn, vẫn chưa nguôi giận, thình lình cắn lên ngực hắn, nước mắt tí tách rơi xuống:
- Hóa ra là ta tự tác đa tình rồi, ngươi chẳng cần tới đánh lửa, cũng đó thể đốt lửa lên. Ta giữ lại cái đánh lửa này có tác dụng gì?
Nàng móc cái đánh lửa trong lòng ngực ra muốn ném đi, Lâm vãn Vinh lanh tay lẹ mắt đọat lấy, Ninh Vũ Tích tức giận hừ một tiếng, chân nhỏ vung lên, một viên đá rơi xuống vực sâu không một tiếng động.
Nhìn đôi má thấm đẫm nước mắt của nàng, Lâm Vãn Vinh ngẩn người hồi lâu, đột nhiên cười phá lên.
- Ngươi cười cái gì?
Ninh Vũ Tích vừa thẹn vừa giận, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Lâm Vãn Vinh ghì chặt lấy thân thể nàng, nhìn vào đôi mắt nàng, nhu tình vô hạn:
- Tỷ tỷ, tỷ ngày càng giống nữ nhân, một nữ nhân chân chính.
“Ta thật sự thay đổi rồi sao?” Ninh Vũ Tích ngây ra hồi lâu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ép mình sát vào người hắn.
Lâm Vãn Vinh đem hai khối kính mài một phen, độ dày độ rộng vừa thích hợp, liền đem lắp vào trong ống trúc. Nâng chiếc kính viễn vọng lên đặt trên mặt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy bóng người trên vách đá đối diện. Mặc dù lờ mờ, nhìn không rõ khuôn mặt, Lâm Vãn Vinh vẫn hững phấn:
- Tỷ tỷ, tỷ mau lại xem đi, đây chính là kính viễn vọng ta tự chế đó, ta đúng là thiên tài!
Ninh Vũ Tích cầm kính viễn vọng nhìn ra xa, lắc đầu cười nói:
- Đúng là ngươi giỏi khoác lác nhất. Kính viễn vọng này của ngươi làm ta chóng mặt hoa mắt, nhìn cũng mơ mơ hồ hồ, ta không cần thứ này, cũng có thể nhìn xa hơn.
Với công lực của Tinh Tiên tử, trong thời tiết quang đãng thế này này nhìn thấy đỉnh bên kia, tuyệt không phải là giả dối. Lâm Vãn Vinh à một tiếng, thầm có chút thất vọng, Ninh Vũ Tích mềm lòng, nắm lấy tay hắn dịu dàng bảo:
- Một thân công phu này của ta, trong trăm vạn người mới có được một. Chiếc kính viễn vọng này của ngươi, lại có thể làm trăm vạn người có được công phu như ta, ngươi là phi thường nhất.
Thấy tâm tình của Lâm Vãn Vinh tựa như không tốt, nàng do dự một chút, thình lình hôn lên má hắn, đỏ mặt tức giận nói:
- Tên tiểu tặc tác quái ngươi, hãy tự biết đủ đi.
Gian kế của Lâm Vãn Vinh thành công, tức thì mặt mày hớn hở, xoay kính viễn vọng nhìn bốn phía, nụ cười trên mặt không thể che giấu được.
“Tiểu tặc này thật là!” Ninh Vũ Tích oán trách một tiếng, trong lòng ngọt ngào, cũng không nói nữa.
Bầu trời trong xanh, ngàn dặm không một bóng mây, Ninh Vũ Tích nhìn xa về phía trước, ánh mắt dừng trên đỉnh núi đối diện. Lúc đầu còn không thấy gì bất thường, dần dần, sắc mặt nàng biến đổi, chợt kéo lấy tay Lâm Vãn Vinh, giọng nói run rẩy:
- Tiểu tặc ngốc… kia, kia là cái gì?
- Cái gì cái gì?
Lâm Vãn Vinh điều chỉnh góc độ kính viễn vọng, chỉ thấy trên vách núi đối diện dựng đầy vật gì đen đen xếp thành một đống, nhìn không rõ lắm.
Trực giác cảm thấy có chút không đúng, vội nhắm mắt dưỡng thần, mở mắt ra nhìn lại, lần này đã nhìn rõ ràng rồi, mấy chục khẩu pháo to lớn, nòng pháo âm u đang nhắm chuẩn Thiên Tuyệt phong này.
Lâm Vãn Vinh sợ tới hồn phi phách tán:
- Đại pháo…
- Đại pháo nhắm vào chúng ta à? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Lâm Vãn Vinh lấy kính viễn vọng rà soát một lượt. Mấy khẩu hỏa pháo này kích cỡ cực lớn, nòng pháo thô dài, vừa nhìn biết ngay là loại đã qua cải tiến, uy lực không thể tầm thường được. Hắn bỏ kính viễn vọng xuống, nắm lấy tay Ninh tiên tử:
-Tỷ tỷ, tỷ phải đáp ứng ta một việc, bất kể thế nào, đều không thể tách rời ta.
Ninh Vũ Tích cúi đầu xuống, khẽ hỏi:
- Sao ngươi lại nói vậy? Có phải có gì khác thường không?
Lâm Vãn Vinh nắm chặt lấy tay nàng không rời, vẻ mặt phức tạp đáp:
- Nếu như ta đoán không sai, đây hắn là Thanh Tuyền mời Từ Chỉ Tình tới. Chỉ có người tinh thông cơ quan, tính toán như Từ tiểu thư, mới có thể nghĩ ra chủ ý này.
Hắn nói đơn giản, nhưng Ninh Vũ Tích căng thẳng, tựa như cảm nhận được gì đó:
- Ý ngươi là, bọn Thanh Tuyền đã nghĩ ra biện pháp à?
Ánh mắt nàng có chút thẫn thờ, im lặng không nói.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, không chút để ý :
- Nghĩ ra biện pháp thì sao nào? Ta tuyệt đối không cho tỷ tỷ rời khỏi ta, nếu không, ta tình nguyện chẳng cần xuống núi.
Tiên tử dịu dàng đưa mắt nhìn hắn, sương khói mênh mông từ từ dâng trào, lắc đầu khẽ nói:
- Đừng nói mấy lời trẻ con nữa. Đã nguyện cược phải biết chịu nhận thất bại, nếu bọn họ thật sự nghĩ ra biện pháp, vậy đó là ý chỉ của trời cao, ta có thua cũng cam tâm tình nguyện. Phương bắc có người Hồ xâm nhập, Thah Tuyền có thai, còn có rất nhiều việc đang đợi ngươi giải quyết, tuyệt không thể vì ta mà chậm trễ.
“Con người đúng là biến đổi khó lường. Nghĩ lại ban đầu mình quyết tâm một lòng đem hắn nhốt nơi tuyệt phong, bây giờ lại lo lắng cho tráng chí của hắn khó toàn, tư vị trong đó tuyệt không phải ai ai có thể nếm trải!” Ninh Vũ Tích khẽ thở dài, thần sắc càng trở nên kiên định.
- Từ tiểu thư, tiểu thư thật sự có biện pháp cứu được Lâm tướng quân sao?
Trông về phía đối diện Thiên Tuyệt phong, bóng núi mờ mịt, nhìn không thấy Lâm Vãn Vinh ở đâu. Hồ Bất Quy nhìn Từ Chỉ Tình đang đứng yên trên vách, cực kì lo lắng.
Từ Chỉ Tình khép hờ hai mắt, không lắc đầu cũng chẳng gật đầu:
- Hồ tướng quân, thứ ta muốn đã chuẩn bị đủ chưa ?
- Đủ rồi, đủ rồi.
Hồ Bất Quý vội vã gật đầu:
- Hỏa pháo, dây thừng, xích sắt. Huynh đệ chúng ta đồng tâm hợp lực, ngay sáng sớm đã mang lên núi cả rồi, một thứ cũng không sót. Từ tiểu thư, những thứ này đều là đặc chế, không dưới hai ngày sẽ không làm được. Tiểu thư hẳn là sớm đã chuẩn bị rồi. Lâm đại nhân có tri kỷ như tiểu thư, thật là…
- Hồ tướng quân chớ hiểu lầm.
Thần sắc Từ Chỉ Tình lãnh đạm, lạnh băng nói:
- Ta không biết Lâm tướng quân gì đó, cũng chẳng chuẩn bị đặc biệt, nhưng thứ này là đồ để sẵn lúc bình thường của thần cơ doanh, không liên hệ với người đối diện kia. Sinh tử của hắn, ta không xen vào.
Thấy Từ tiểu thư và Lâm tướng quân khi ở Sơn Đông còn ngọt ngào thân thiết, giờ đây sao lại thành thế này rồi? Hồ Bất Quy len lén thè lưỡi, gật đầu cung kính:
- Mạt tướng hiểu rồi. Từ tiểu thư lên đỉnh núi này là để xem mặt trời mọc, không liên quan gì đến Lâm tướng quân.
Từ Chỉ Tình khẽ cau mày, muốn giải thích, nhưng không biết nói gì, chỉ đành đơn giản ngậm miệng im lặng.
Một hàng kiệu nhỏ từ dưới chân núi vội vã đi lên, Hồ Bất Quy vừa nhìn thấy rõ ràng, mừng rỡ kêu lên:
- Tướng quân phu nhân đã trở lại rồi, Từ tiểu thư, tiểu thư mau cùng phu nhân thương lượng một chút… Từ tiểu thư, Từ tiểu thư…
Từ Chỉ Tình liền bước đi gấp gáp, vạt áo tung bay, tự như không nghe thấy lời hắn nói, vội vàng đi về phía xa, đầu cũng chẳng ngoái lại. Hồ Bất Quy nhìn tiểu kiệu kia rồi lại nhìn Từ Chỉ Tình, tựa như hiểu ra là chuyện gì, trong lòng thầm lo lắng thay cho Lâm tướng quân: “Cũng thật là làm khó cho Lâm tướng quân, nếu ta là tướng quân, ta sẽ nhất định ở trên đỉnh núi đợi một thời gian, như vậy so ra còn an toàn hơn.”
Không đợi chiếc kiệu nhỏ ổn định dừng lại, Tiêu Thanh Tuyền liền vội lao ra, theo đằng sau là Xảo Xảo, còn có một tiểu cô nương mỹ lệ.
- Hồ đại ca, chuyện gì thế này, sao lại có nhiều hỏa pháo như thế?!
Xảo Xảo không thể chờ đợi thêm nữa vội hỏi, Tiêu tiểu thư không nói gì, trong đôi mắt xinh đẹp kia cũng đầy vẻ nghi hoặc.
- Bẩm báo hai vị phu nhân, những hỏa pháo này do chính Từ Tiểu thư mang lên núi, hẳn là có quan hệ lớn đến việc cứu tướng quân.
- Từ tỷ tỷ cũng đã đến rồi sao?
Xảo Xảo nghe được mừng lắm:
- Tỷ ấy ở đâu, sao không nhìn thấy bóng dáng của tỷ ấy?
- Điều này…
Hồ Bất Quy khó xử không biết phải giải thích như thế nào. Tiêu Thanh Tuyền nhìn về phía hỏa pháo đặt kề nhau ở đằng xa, mơ hồ nhìn thấy bóng người mảnh dẻ mặc áo lam đang bận rộn trong đó, Lạc Ngưng đang theo sát bên người nàng một bước không rời, Tiêu tiểu thư gật đầu mỉm cười:
- Không làm khó Hồ đại ca nữa, ta sẽ tự mình đi tìm Từ tiểu thư.
Tiểu cô nương xinh xắn đi theo sau Tiêu Thanh Tuyền, nhìn về phía xa xa một cái, rụt rè hỏi:
- Công chúa tỷ tỷ, tên người xấu của nhà ta đâu? Sao không nhìn thấy hắn?
- Nhị tiểu thư đừng gấp.
Xảo Xảo nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiêu Ngọc Sương, nhẹ nhàng nói:
- Đại ca ở trên ngọn núi đối diện, chốc lát nữa sẽ xuống, chúng ta đợi ở đây là được.
Tiêu Ngọc Sương ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Thiên Tuyệt phong cao ngàn trượng, bốn phía thẳng đứng, tựa như một thanh cương đao cắm thẳng lên trời. Nàng ngây ngốc, khẽ hỏi:
- Xảo Xảo tỷ, sao người xấu lại trèo lên cao như vậy? Hắn đâu có bản lĩnh này.
- Bản lĩnh của chàng lớn lắm đó.
Tiêu tiểu thư tiếp vào một câu, nụ cười trên mặt lại có chút khổ sở, trầm ngâm chốc lát, liền bước nhanh về phía Từ chỉ Tình.
Từ Chỉ Tình người mặc một bộ áo màu lam nhạt, trên đầu tùy ý cắm một chiếc trâm sơ sài, thân hình uyển chuyển thướt tha với những đường cong mỹ miều, như một đóa hoa hồng đang thì nở rộ, đang nhìn về phía đỉnh núi đối diện. Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu than khẽ: “Vị Từ tiểu thư này thành thục diễm lệ, lại có tính cách mạnh mẽ, thật là hẫp dẫn người ta.”
- Tỷ tỷ, tỷ đã về rồi.
Lạc Ngưng vừa xoay người đã thấy Tiêu tiểu thư, tức thì vui mừng, vội đặt công việc trong tay xuống:
- Từ tỷ tỷ đến rồi, tỷ ấy có biện pháp đón đại ca…
- Ngưng Nhi …
Từ Chỉ Tình vội cắt ngang lời Lạc Ngưng, khom người hành lễ với Tiêu Thanh Tuyền, uyển chuyển quỳ xuống:
- Dân nữ Từ Chỉ Tình, tham kiến Xuất Vân công chúa.
- Từ tỷ tỷ sao lại xa cách như vậy.
Tiêu tiểu thư mỉm cười đỡ nàng lên:
- Cũng không phải người ngoài nữa. Ngày đó tỷ và Lâm lang cùng lên núi, ba người chúng ta đã cùng qua hoạn nạn mà.
Từ Chỉ Tình cụp mắt xuống, cũng không nhìn Tiêu tiểu thư lấy một cái, lãnh đạm đáp:
- Quân thần cách biệt, không thể bỏ lễ. Xin công chúa chớ nhắc đến chuyện ngày đó nữa. Chỉ Tình đã không phải là Chỉ Tình ngày đó, rất nhiều chuyện cũng đã không nhớ được nữa.
Ngưng Nhi nấp ở sau lưng Từ tiểu thư, len len lè lưỡi với Tiêu Thanh Tuyền, khẽ lắc đâu, Tiêu tiểu thư cười nói:
- Tỷ tỷ quả nhiên là phóng khoáng tự tại, tiểu muội kính phục, ngưỡng mộ vô cùng. Không biết tỷ tỷ học đâu ra phương pháp để quên hết, có thể chỉ dạy tiểu muội hay không, để tiểu muội quên đi vị phu quân phiền lòng này đi.
Từ Chỉ Tình cắn răng:
- Công chúa nói đùa rồi, người và phò mã tương thân tương ái, làm người bên cạnh phải đố kị. Sao có thể nỡ quên phò mã, Chỉ Tình cũng chỉ có phương pháp ngu dốt, là lấy tên hắn sao ra giấy, mỗi ngày lấy châm đâm vào hơn vạn lần, xuyên qua trái tim đau thương. Sẽ không nhớ gì nữa, cũng không thống khổ nữa, vậy tự nhiên sẽ quên được.
- Phương pháp này thật là rất đặc biệt.
Tiêu Thanh Tuyền buồn bã nói:
- Ngày đó khi tiểu muội và Lâm lang mới gặp nhau, nếu được tỷ tỷ chỉ giáo, e rằng đã không có phiền não của ngày hôm nay.
Tiêu tiểu thư và Từ tiểu thư, một người là tài hoa hơn người, trời sinh kiêu ngạo, một người khác thì thanh cao rộng lượng, mẫu nghi thiên hạ, mỗi câu nói đều là trong lời có ý, không ai chịu nhận thế hạ phong.
Nghe hai vị tỷ tỷ đấu nhau, Ngưng Nhi chớp chớp mắt, cũng không biết nên nghiêng về phía ai. Vội năm nấy tay hai người :
- Cái gì mà quên với không quên, nếu giống như hai vị tỷ tỷ thì muội và đại ca đã chẳng còn duyên phận nữa. Nếu bảo muội nói thì, đã yêu thì không được buông tay, buông tay rồi là rốt cuộc chẳng phải yêu… Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ mau nói đi, phải làm sao để cứu đại ca xuống, tỷ và chàng đã thân thiết…
Từ Chỉ Tình cắt đứt lời nàng, giọng điệu lạnh nhạt:
- Ngưng Nhi muội có thể đã nhớ nhầm rồi. Ta với người ở đối diện kia tương giao cũng chỉ là qua loa, không thể nói là thân thiết gì. Hôm nay ta phụng lệnh của Lý lão tướng quân, tới hiệp trợ công chúa, chỉ có thế mà thôi.
Ngưng Nhi nhìn Thanh Tuyền, chỉ đành cười khổ. Tiêu tiểu thư gật gật đầu, mỉm cười :
- Hóa ra là như thế, tiểu muội đa tạ ân đức của tỷ tỷ. Nhưng không biết tỷ tỷ có biện pháp gì có thể giúp chúng ta đón phu quân trở về?
Tiêu Thanh Tuyền thân phận cao quý, nàng hỏi không thể không đáp, Từ Chỉ Tình khẽ than:
- Công chúa không cần hỏi dân nữ, người ở vách đá đối diện tài trí hơn dân nữ trăm lần ngàn lần, công chúa trò chuyện cùng hắn, hắn sẽ chỉ bảo cho người biện pháp.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười khổ :
- Tình tình của chàng tỷ không phải là không biết, việc chàng không muốn làm, tỷ có lấy đao ép chàng cũng không làm. Tiểu muội xem bộ dạng của chàng, e là còn mong muốn ở trên Thiên Tuyệt phong kia mấy ngày nữa. Đồ phóng đãng này, thật làm người ta tức chết rồi!
Trong giọng điệu của Tiêu tiểu thư hình như có lời gì khó nói, Từ Chỉ Tình thản nhiên ‘ừ’ một tiếng:
- Nếu đã như thế, vậy tiểu dân thử xem sao, nhưng không nhất định sẽ thành công, nhất là dưới tình hình hắn không nguyện ý…
- Phải nguyện ý.
Tiêu tiểu thư đột nhiên trào nước mắt, nắm chặt lấy tay Ngưng nhi, khi nói lời này, chính mình cũng không có mấy phần chắc chắn.
- Vậy được.
Từ Chỉ Tình cắn răng:
- Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
- Bây giờ?
Lạc Ngưng và Tiêu Thanh Tuyền đều kinh ngạc, Từ tiểu thư này thật quá gấp. Hai người nhìn bốn bề xung quanh, lập tức liền yên tâm trở lại, chỉ thấy trên vách núi chất đầy đủ loại công cụ xích sắt hình dạng kỳ quái, rất nhiều thứ là đặc biệt chế ra, Từ Chỉ Tình hiển nhiên là đã chuẩn bị lâu rồi.
Thấy ánh mắt của Lạc Ngưng và Tiêu tiểu thư đều tập trung lên người mình, Từ Chỉ Tình vội quay đầu đi, run giọng nói:
- Xin công chúa ra chỉ thị.
- Lâm lang, Lâm lang …
Trong ống trúc đồng thật lớn ở đối diện truyền lại một tiếng gọi, Lâm Vãn Vinh tựa vào thân thể mềm mại của tiên tử, bàn tay đặt lên bờ eo láng mịn của nàng, đang ngủ say sưa.
- Dậy, dậy…
Ninh Vũ Tích khẽ lay người hắn, mặt hơi hồng lên:
- Có người gọi ngươi đó!
- Ai vậy?
Lâm Vãn Vinh ngáp dài một cái, Lâm Vãn Vinh gục đầu vào tiểu phúc mềm mại của tiên tử cố sức dụi mấy cái, quyến luyến mở mắt ra, liền nghe thấy giọng nói của Thanh Tuyền theo gió truyền đến:
- Sư phó, Lâm lang, hai người tạm thời vào thạch động tránh đi, con sẽ lập tức đón hai người xuống núi.
“Thạch động?” Lâm Vãn Vinh và Ninh tiên tử đưa mặt nhìn nhau: “Chẳng lẽ Thanh Tuyền có thiên lý nhãn hay sao, sao nàng biết trên Thiên Tuyệt phong có thạch động?”
- Thanh Tuyền muốn chúng ta vào thạch động làm gì?
Ninh Vũ Tích lặng lẽ hỏi.
Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng đi vào bên trong, cười nói:
- Mặc kệ đi, dù sao sẽ không hại chúng ta là được rồi, chúng ta lại vào động phòng một lần đi?
- Nói năng lung tung.
Ninh Vũ Tích đấm cho hắn một cái, sắc mặt ửng đỏ. Hai người vừa mới tiến vào cửa thạch động, liền nghe phía đối diện vang lên một tiếng “đoàng” lớn, khói nhạt tỏa ra, một quả cầu sắt lớn mang theo tiếng rít dữ dội bắn ra, vẻ thành một đường cong tuyệt đẹp bay thẳng tới Thiên Tuyệt phong.
Ninh Vũ Tích nhìn tới chấn động, sắc mặt tái nhợt:
- Thanh Tuyền làm cái gì đây?
- Nàng ấy đang ném dây tơ hồng đó!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười trả lời, ghì lấy thân thể mềm mại của Ninh Vũ Tích, thần sắc không thấy chút sợ hãi nào.
Quả cầu sắt kia bay chốc lát, cách Thiên Tuyệt phong còn có khoảng cách mấy trượng, cuối cùng hết đà, chạm vào vách đá rơi xuống, mấy vạn tướng sĩ đứng xem, tức thì cùng phát ra tiếng than thở.
Tiêu Thanh Tuyền khẩn trương tới mức bàn tay đẫm mồ hôi, nhìn Từ tiểu thư đang điều khiển pháo, thận trọng mở miệng hỏi:
- Từ tỷ tỷ, tỷ có nắm chắc không? Ngàn vạn lần đừng để bị thương Lâm lang.
Từ Chỉ Tình xoa cái trán đầy mồ hôi, khẽ cắn môi hồng:
- Công chúa yên tâm, sẽ không làm bị thương hắn. lại lần nữa…
Bước chân nàng gấp gáp, vội vã đi tới trước khẩu pháo thứ hai, chỉ huy quân sĩ điều chỉnh phương vị, xác định đúng góc độ, tính toán khoảng cách xa gần.
“Chẳng trách Chỉ Tình tỷ tỷ không ngại vất vả đem mười khẩu pháo lên núi, hóa ra đều là có dự tính sẵn.” Ngưng Nhi giật mình hiểu ra, nắm chặt tay Xảo Xảo.
Tiêu Ngọc Sương lặng lẽ gạt nước mắt, kéo tay áo của Tiêu Thanh Tuyền, rụt rè hỏi:
- Công chúa tỷ tỷ, sẽ không làm người xấu sợ chứ ? Bình thường hắn không phải nếm qua những đau khổ này.
- Yên tâm đi.
Tiêu tiểu thư an ủi:
- Lâm lang là người dẫn binh đánh trận, mấy tiếng pháo thôi mà, vẫn chưa dọa chàng ngã được.
"Đoàng”, lại một tiếng nổ vang lên. Một quả cầu sắt nữa vùn vụt bay ra, mọi người ngừng thở tập trung tinh thần. Quả cầu sắt kia vẽ ra một đường cong, nhưng lại rơi xuống phía xa nhất của Thiên Tuyệt phong.
Ninh Vũ Tích tái nhợt mặt mày, nép sát vào lòng Lâm Vãn Vinh, siết lấy tay áo hắn:
- Tiểu tặc, bọn họ thực sự nghĩ ra biện pháp rồi, ta, ta…
Lâm Vãn Vinh vỗ vai nàng dịu dàng an ủi:
- Đừng sợ, cho dù bắc được dây thừng, chúng ta cũng sẽ cùng nhau xuống núi.
Lời còn chưa dứt, tiếng pháo thứ ba đã vang lên, lần này, quả cấu sắt giống như mọc thêm mắt, rơi ngay trên Thiên Tuyệt phong, làm đỉnh núi khẽ rung chuyển, vị trí rơi còn cách mép đá tới mấy trượng.
- Trúng rồi, trúng rồi!
Quân sĩ trên núi dưới núi đồng loạt hoan hô vang dậy.
- Lâm lang, mau kéo dây thừng trên quả cầu sắt lên!
Trong giọng nói của Tiêu tiểu thư mang theo sự mừng vui vô cùng.
Nhìn quả cầu sắt chìm vào trong đất, Lâm Vãn Vinh lặng yên không nói, vui mừng lẫn bi thương cùng trào lên trong lòng, cứ mãi trù trừ, không biết làm thế nào cho phải.
Ninh Vũ Tích tựa vào lòng hắn, hàng mi dài khẽ run lên, nước mắt tuôn rơi, chợt thân hình lướt đi, lao thẳng ra ngoài động, Lâm Vãn Vinh cũng không kịp giữ nàng lại.
Bóng dáng Ninh tiên tử nhấp nhô vài cái, đã tới bên quả cầu sắt kia, chỉ thấy trên quả cầu sắt có một lỗ nhỏ xuyên qua, quấn chặt một đoạn giây tơ óng ánh, to chừng cơ ngón tay, lấp lóe ánh sáng bạc.
Nàng chần chừ hồi lâu, bất chợp nghiến răng, tay run lên, chậm rãi mở giây tơ ra, khẽ kéo lên. Sợ tơ này cực nhỏ nhưng hết sức bền bỉ, để trong nòng pháo cùng quả cầu bay ra, quả thật là vô cùng khéo léo. Sợi tơ chậm rãi kéo lên, mang theo dây thừng thô to trên đỉnh núi đối diện, hơn trăm binh sĩ từ từ thả dây thừng, để nó theo sợi tơ từng chút từng chút chuyền về phía ngọn núi đối diện.
- Tỷ tỷ, sao tỷ lại ngốc như vậy?
Lâm Vãn Vinh nhìn thấy đau lòng vô cùng, lập tức ôm nàng vào lòng. Nước mắt Ninh Vũ Tích lặng lẽ tuôn trào, lầm bẩm tự nhủ:
- Thua rồi, ta thua rồi, tiểu tặc, ta thua rồi…
- Thua thì sao nào, còn thắng thì cũng làm sao?
Lâm Vãn Vinh hét lớn:
- Dưới gầm trời này còn có người có thể chia rẻ tỷ và ta sao? Hôm nay ta và tỷ sẽ cùng nhau xuống núi, xem ai dám ngăn cản chúng ta?
Ninh Vũ Tích không nói một lời, bàn tay nhỏ kéo mạnh, đầu dây thừng kia nhanh chóng chuyển tới.
Lâm Vãn Vinh lập tức vội giữ tay nàng lại, kiên định nói:
- Tỷ tỷ, tỷ phải đáp ứng cùng ta xuống núi, chúng ta sẽ buộc dây thừng. Nếu tỷ không đáp ứng, ta sẽ ném đầu dây thừng này xuống.
Hắn đoạt lấy sợi tơ muốn ném đi, Ninh Vũ Tích tay mắt lanh lẹ, vội vã giữ hắn lại, nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào:
- Tiểu tặc, ngươi làm lấy mạng của ta à!
Lâm Vãn Vinh khẽ than:
- Nếu để tỷ một mình ở lại đây, như vậy là muốn lấy mạng của ta đó.
Ninh Vũ Tích nghẹn lời, nước mắt từ từ trào lên, chợt nhìn hắn cười thê thảm:
- Thà mất mạng của ta, chú không thể để ngươi mất mạng! Tiểu tặc, ta và ngươi cùng nhau xuống núi, người đời cười ta, chửi ta, phỉ báng ta, ghét ta, giận ta, thì ta sẽ làm nữ tử vô sỉ nhất thế gian.
- Thật chứ ?
Lâm Vãn Vinh lập tức nhảy cẩng lên.
Sắc mặt Ninh Vũ Tích tái nhợt từng hồi, hàng mi dài run lên, nước mắt lăn xuống:
- Tiểu tặc, ta và ngươi biết nhau tới giờ, đã từng lừa ngươi chưa, ư…
Một chiếc miệng lớn nóng như lửa phủ lên đôi môi nàng, cảm giác ướt át nóng bỏng kia khiến nàng run rẩy. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Vãn Vinh, người nhũn ra như bún, cố sức đưa cả thân mình hòa nhập vào lòng hắn, đặt tay hắn lên chiếc eo nhỏ mềm mại của mình, nước mắt thấm đẫm trên mặt, như điên cuồng đáp lại hắn.
Thấy dây thừng dừng lại. Lạc Ngưng lấy làm lạ hỏi:
- Đại ca sao rồi? sao không kéo dây thừng nữa?
Tiêu Thanh Tuyền lấy kính viễn vọng ra nhìn, sắc mặt vừa đỏ vừa thẹn lại vừa giận, trong lòng không biết làm sao, bất lực đành nói:
- Chàng có việc quan trọng hơn phải làm, đồ hư hỏng này…
- Còn không kéo dây thừng?
Vất vả lắm mới thoát ra khỏi nụ hôn ướt át của hắn. Ninh Vũ Tích thở nặng nhọc, giữa mi mắt là một mảng đỏ, sắc mặt phảng phất như có thể ép ra nước, vừa thẹn vừa giận nhìn hắn, quyến rũ mê người, phong tình vạn chủng.
Lâm Vãn Vinh cười dài, hai người cùng kéo dây tơ, tốc độ kéo dây tăng lên vô số lần, không bao lâu, đã tới được Thiên Tuyệt phong.
Sợi dây thừng này to như cánh tay, Lâm Vãn Vinh buộc chặt đầu dây thừng lên cây. Ninh Vũ Tích nhíu mày:
- Sợi thừng này có to hơn nữa cũng không chịu được trọng lượng của ngươi. Không thể tin cậy vào nó được.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Đừng vội, đừng vội, phía sau còn nữa đó.
Đang lúc nói chuyện chợt thấy đầu kia của sợi thừng dần dần nâng cao lên. Hắn lấy kính viễn vọng ra nhìn, thấy ở phía đỉnh núi đối diện bắc một cây to dài. Ở chỗ khoảng một phần tư của cây to này được một cột gỗ cao chống vững chắc, làm thành một cái bập bênh không đối xứng. Tại một đầu cây to đặt một cái ròng rọc, dây thừng từ ròng rọc đó chạy ra. Đầu còn lại có hàng chục binh sỹ nhất tề đè cánh tay đòn bên đó xuống. Như thế ròng rọc được đẩy lên, dây thừng thành cao hơn bên đối diện.
- Nha đầu Từ Chỉ Tình này hiểu biết thật không ít, đến ngay cả nguyên lý đòn bẩy cũng dùng được.
Lâm Vãn Vinh gật đầu mỉm cười.
- Đại ca, huynh đỡ lấy này.
Giọng nói lần nữa lại vang lên, nhưng lần này lại là của Ngưng Nhi. Thuận theo dây thừng trôi tới hai chiếc ghế gỗ đặc chế, cùng với con quay (từ kỹ thuật có thể dùng là tời) lớn với dây điều khiển. Từ Chỉ Tính chỉ huy binh sĩ chậm rãi đè cánh tay đòn, điều tiết tốc độ của ghế gỗ, không nhanh cũng không chậm,
Đợi cho ghế gỗ tới nơi, Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua. Chiếc ghế này vững chãi kiên cố không cần phải nói, trên ghế buộc chằng chằng chịt chịt tơ tằm, thành một vòng tròn cực kỳ chắc chắn, lồng vào dây thừng, có lẽ là để chuyển động.
Để giữ ròng rọc cố định, dây thừng được cột vào con quay, chầm chậm chuyển động theo điều khiển. Đầu kia của dây thừng kéo theo một dây xích sắt lớn, hàng trăm quân sỹ đang chầm chậm nhả ra.
Ninh Vũ Tích bỗng nhiên tỉnh ngộ, lấy tơ tằm kéo dây thừng, lại lấy dây thừng kéo xích sắt, quả thực là một ý nghĩ tài tình, cả cái con quay cũng có công dụng lớn. Vì khoảng cách hai đỉnh là hàng trăm trượng, nên khi kéo xích sắt ở giữa, dĩ nhiên sẽ hạ xuống, cần phải có khí lực cực đại mới có thể làm được. Con quay ấy chính là để lấy cái lợi về lực (và chịu thiệt về đường đi).
-Ai mà nghĩ ra được biện pháp này?
Ninh Vũ Tích kinh ngạc khẽ than:
- Nhẹ nhàng đưa lên, tinh tế tuyệt vời. Tiểu tặc, ngươi đã từng nói qua, từ đâu tới đây thì từ nơi này quay lại, đúng là dùng cách này sao?
- Không khác biệt lắm…
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Chỉ có điều, Từ tiểu thư thực hiện so với cách ta tưởng tượng còn xuất sắc hơn một chút. Trước kia, quả thực ta đã coi thường cô ta. Chỉ mong sau này trên chiến trường, cô ta sẽ có thể nghĩ ra mấy điều kì diệu giống như thế này.
Ninh Vũ Tích dịu dàng nói:
- Ngươi thật sự muốn lên phía Bắc chống lại người Hồ sao? Khi nào thì đi?
- Tính ra thì không còn mấy ngày nữa. Nhân sinh thật là kì diệu, ta nằm mơ cũng không tưởng tượng ra nỗi, có một này ta lại chủ động yêu cầu được lên chiến trường.
Lâm Vãn Vinh cảm khái nói.
Ninh Vũ Tích “ừm” một tiếng, mỉm cười không nói. Con quay chuyển động, một sợi xích sắt thật dài vắt ngang giữa hai đỉnh, phảng phất như một con đường lớn vạch giữa vực trời.
Trông thấy sợi xích sắc thoáng rung động, nghĩ tới quá trình từ lúc bắt đầu, Lâm Vãn Vinh bật cười một tiếng:
- Cuộc đời tựa như một vòng tuần hoàn, đã đi từ điểm đích về lại nơi khởi đầu, nhưng ta vẫn không phân ra được đâu là thượng giới, đâu là nhân gian?
- Đâu là thượng giới, đâu là nhân là nhân gian?
Ninh Vũ Tích thì thào tự nhủ, hàng mi run rẩy, hai giọng lệ long lanh lặng lẽ rơi xuống…