Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225888 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 171
Chuyện tìm bạc vậy là kết thúc, vốn đây là cơ hội lập công khó gặp, hơn nữa lại trở về chốn cũ, Lâm đại nhân tự nhiên sẽ không lãng phí dịp tốt, dẫn Ngưng nhi du ngoạn Tế Ninh một phen, xem như bù đắp cho mối tình tương tư của nàng.

Vi Sơn hồ sớm đã yên lặng trở lại, 30 vạn cá bột đã gieo xuống hồ, chớm thu là có thể thu hoạch, Lâm đại nhân coi như đã làm một việc công đức thật lớn, vừa được nhân dân yêu kính, vừa khiến Lạc Ngưng đối với hắn càng thêm say đắm. Mấy ngàn lạng bạc kia bỏ ra xem ra đáng giá. Nhân dịp trời trong gió lặng, Lâm đại nhân tự mình chèo thuyền, cùng Lạc tiểu thư xinh đẹp kiều mị du ngoạn hồ Vi Sơn. Tròng trành trên thuyền, rút cục khát vọng “bạch nhật tuyên dâm - giao hoan ban ngày" của Lâm đại nhân cũng được toại nguyện. Lâm đại nhân lấy ra một cuốn sách họa cảnh xuân tình cùng Lạc tiểu thư nghiên cứu thực hành theo, làm nên bức “thủy trung hoa – hoa trong nước”.

Sự nhiệt tình của Lạc Ngưng cũng không phải nói suông, nàng dán chặt bộ ngực mềm lồ lộ trên mình tướng công, như hoa nở rộ, thực sự câu dẫn tâm hồn Lâm đại nhân. Đối với rất nhiều yêu cầu rất quá đáng của đại ca, Ngưng nhi nửa ngập ngừng nửa chiều chuộng, mặt hồng má phấn, thở gấp khẽ rên, nở ra khuôn diện quyến rũ mê người cực kỳ giữa Vi Sơn hồ rộng lớn. Trở lại bờ, Lạc tài nữ nhất nhất dán bên mình đại ca, mặt mày đỏ ửng, đuôi mắt tràn đầy xuân tình, khuôn ngực bờ mông tản mát một vẻ thành thục thiếu phụ rất động lòng người, làm Lâm đại nhân yêu muốn chết.

Chọn vợ phải chọn người như Ngưng nhi mới phải đạo, bề ngoài đoan trang, bên trong phong tình, lại còn thông minh tài ba, sao không khỏi khiến người mất hồn? Từ tiểu thư thấy Ngưng Nhi thân thể tỏa ra ánh sáng rạng rỡ hạnh phúc, chỉ có thể cảm khái không thôi.

Nghỉ tạm một hôm, Lâm đại nhân lệnh Hồ Bất Qui chỉnh tề binh mã, chuẩn bị lương thảo, tự mình lĩnh suất mấy vạn đại quân vận chuyển 35 vạn lượng bạc hướng kinh thành khởi hành. Chuyến đi này quả thật thong dong nhàn nhã, nhiều nhân mã như vậy bảo vệ, bên người lại có Ngưng nhi cười cười nói nói, so với khi đến quả thực sung sướng hơn gấp trăm lần.

Duy nhất không vui là kể từ đêm bị Ngưng nhi “tróc gian”, Từ tiểu thư đối với Lâm Tam nhất quyết không nhìn không hỏi, coi hắn như không tồn tại, nàng chỉ một mực lôi kéo Ngưng nhi ngồi trong xe ngựa tán gẫu, không hề lộ mặt, cắt đứt mộng tưởng “tốt lành” của Lâm đại nhân.

- Tướng quân.
Thấy Lâm đại nhân cưỡi hãn huyết bảo mã chán chường đi theo phía sau xe ngựa, Hồ Bất Qui thúc ngựa đuổi lên, nói:

- Hôm qua hoàng thượng lại gửi công văn thúc giục chúng ta tăng cường tốc độ, sớm về kinh thành để kịp cấp ngân lượng cho quân đội, Lý Thái đại nhân đang ở nơi tập kết, dỏng cổ chờ ngân lượng.

- Gấp cũng không được.
Lâm đại nhân khoát tay, ra vẻ không để tâm:

- Đường bộ phải đi từ từ, chúng ta có 10 xe bạc, lại được 10 vạn đại quân bảo vệ, đi tốc độ này coi như là nhanh rồi. Huống chi bạc này đã mất một lần, không chừng dọc đường còn có thể rơi vào mưu kế của kẻ khác, bị cướp lần nữa. Vậy đi, ngươi bảo gia sư viết thư gửi về kinh thành, bẩm với hoàng thượng rằng chúng ta hiện đang mỗi ngày hành quân trăm dặm, cấp tốc tiến kinh.

Hồ Bất Qui cất tiếng tuân lệnh, phân phó xuống, rồi lại ngưng thần suy nghĩ, nhìn Lâm Vãn Vinh nói:

- Tướng quân, còn có một việc ti chức thấy kì quái, lần này bạc quân bị cướp ở Sơn Đông, rút cục là do ai gây ra? Lúc tìm bạc, chúng ta đại náo như vậy, vì sao đối phương vẫn không phản ứng gì? Hay còn có âm mưu?

Lâm Vãn Vinh ánh mắt hướng về phía trước, gật đầu thở dài:

- Hồ đại ca nói đúng, chúng ta ở Tế Ninh mò bạc, động tĩnh lớn như vậy, nhưng bọn họ lại hết sức bình tĩnh, trừ khi bọn họ không chủ ý lấy bạc, nếu không, chắc chắn còn có âm mưu khác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân làm ta phải cẩn thận. Lúc này Lý Thái đại nhân đang cần bạc gấp, chúng ta chậm trễ một ngày là gia tăng thêm một tầng áp lực cho Lý Thái. Thế nhưng nếu chúng ta tùy ý đi lại mà không phòng bị, chỉ sợ trúng phải quỉ kế kẻ địch, lại càng bất lợi. Quả là hai đằng đều khó xử a.

Hồ Bất Qui ảo não nói:

- Lão Hồ ta lãnh binh chinh chiến cả đời, loại chuyện áp tải bạc này là lần đầu tiên, vừa không thể đi nhanh, lại chẳng thể chần chừ, quả là muốn lộn ruột.

Lâm Vãn Vinh cười khổ vỗ vỗ vai gã, bảo:

- Không có cách nào, ai kêu chúng ta nhúng tay vào việc xui xẻo này. Hồ đại ca, ngươi xem, ta luôn mồm nói muốn tránh chõ mũi vào loại chuyện như vậy, kể cả Lý Thái bắt ta tòng quân ta cũng cự tuyệt, vậy mà rốt cục cũng dính vào cái mớ bòng bong này, so với nhập quân, việc này còn muốn phức tạp hơn nhiều, ngươi xem, số ta khổ hơn cả ngươi a!

Lời này quả không phải giả, Hồ Bất Qui đồng tình sâu sắc, trong lòng đã có chút mừng rỡ, Lâm đại nhân càng vướng vào việc quân sâu càng tốt, tốt nhất là dính luôn vào chuyện kháng Hồ sắp tới, cùng huynh đệ tiến sát Bắc cương, đánh bại quân Hồ, rửa mối nhục trăm năm của Đại Hoa, vậy mới thực sự thống khoái.

Ầm ầm ầm ầm, tiếng sấm mùa xuân rền rĩ từ phương xa vọng lại, sắc trời dần trở nên ảm đạm, mây đen ùn ùn kéo tới, càng lúc càng dày. Lâm Vãn Vinh nhìn về phía chân trời, nhướng mày lắc đầu cười khổ:

- Thực sự là sợ cái gì thì cái đó đến, ông trời lại muốn đối nghịch với ta, làm mưa vào ngay lúc này. Cái tình huống mưa xuân liên miên không dứt này, bảo đảm là không hết năm ba ngày thì chưa thể tạnh. Lộ trình 800 dặm từ Tế Ninh về kinh thành giờ xem ra không thể thái bình đây.

Hồ Bất Qui lắc đầu:

- Ở phương Bắc đánh nhau nhiều năm như vậy, trở lại kinh kỳ ngược lại có vẻ không quen. Lâm đại nhân ngài không biết, xứ Hồ kia trời mưa không giống ở nơi này, chốc lát mưa nổi lên tầm tã có thể làm ngập chết người, rồi thoáng sau lại trời quang mây tạnh, nhiệt độ trở nóng, không như cái kiểu mưa rẩm ra rẩm rích như đàn bà ở vùng Giang Nam này.

Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:

- Đất Hồ không giống nơi đây, ngày đêm nhiệt độ chênh lệch cực lớn, biến hóa bất thường, cho nên có câu “Tảo xuyên bì áo ngọ xuyên sa, vi trứ hỏa lô cật tây qua” (Sớm mặc áo da trưa áo mỏng, vây quanh lò sưởi ăn dưa hấu). Giang Nam chúng ta khí hậu ôn hòa, cho nên mới có thể có nhiều tôm cá, đây là cái phúc của Đại Hoa ta.

- Đúng, đúng, đúng là vậy. Lâm tướng quân ngài cũng từng sang đất Hồ rồi sao? A, tôi biết rồi, nhất định là Lâm tướng quân đọc nhiều hiểu nhiều, Lâm tướng quân ham học như vậy, lão Hồ kính nể không thôi.
Hồ Bất Qui vừa khen vừa thở dài.

Lâm Vãn Vinh cười mắng:

- Nói nhảm, ngươi thấy ta ra vẻ thư sinh hồi nào? Con mẹ nó, ta ngoại trừ hứng thú với xuân cung họa đồ, còn thì sách vở vừa nhìn đã thấy phiền rồi.

Hồ Bất Qui đang quất mông ngựa lại thành quất một cái lên đùi ngựa, cười ha ha, quả thật là cùng một tính cách với Lâm tướng quân.

Hai người đang nói chuyện, mưa cũng lớn dần, lúc đầu nhẹ nhàng, sau đó ào ào trút xuống, nước mưa như băng đao cắt lên mặt mọi người , đau buốt cả da mặt. Mùa xuân có mưa xuân, đối với chúng sinh vạn vật là quí giá nhất, nhưng với Lâm Vãn Vinh mà nói, lại là một tin cực xấu. Cơn mưa liên miên không dứt này ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng công vụ rồi.

Cùng đứng trong mưa với Hồ Bất Qui, Lâm Vãn Vinh khoát tay hỏi:

- Hồ đại ca, chúng ta đi được bao xa rồi?

- Phía trước kia là ranh giới ra khỏi địa hạt Sơn Đông rồi. Đoạn quan đạo này nhiều năm không được tu sửa, gập ghềnh khúc khuỷu. Mặt trước còn có một trái núi, thật là khó đi!
Hồ Bất Qui là người Sơn Đông, đối với địa hình vùng phụ cận rất đỗi quen thuộc.

Lâm Vãn Vinh gật đầu:

- Hiện giờ địch ở trong tối, ta ở ngoài sáng, chỉ có đi một bước cẩn thận một bước thôi. Hồ đại ca, phái nhiều thám báo ra xem xét đi. Trong phạm vi 30 dặm quanh đoàn cần phải dò xét tinh tường, nắm rõ tình hình. Dặn bảo các huynh đệ chú ý một chút, phải để ý địa hình hiểm yếu, xem có đất lở đất sụp ở đâu có thể xảy ra, còn phải xem xem có đám phá hoại nào không, nếu phát hiện phát hiện lập tức đốt pháo tín hiệu báo cáo.

- Tuân lệnh.
Thấy Lâm đại nhân thần sắc trịnh trọng, Hồ Bất Qui không dám chậm trễ, vội lĩnh mệnh rời đi.

Lâm Vãn Vinh thở dài thườn thượt, đang định xoay người chợt cảm giác trên đầu hẵng hẫng, đã thấy phía trên có một cây dù con, bên cạnh một làn hương thơm nhàn nhạt, hiện ra bóng hình Lạc Ngưng vẻ mặt như hoa.

- Ngưng Nhi, sao nàng lại ra đây? Ngoài này lạnh lẽo, mau vào xe trú mưa đi.
Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa nói.

Lạc Ngưng một tay cầm ô, tay kia giữ chặt hắn, ôn nhu bảo:

- Đại ca, ngươi cũng lên xe trú đi, đừng đứng ngoài này hứng mưa.

- Chuyện này không được rồi.
Lâm Vãn Vinh cười vỗ vào tay nàng:

- Ngưng Nhi, đây là hành quân, hơn một vạn huynh đệ đều gặp mưa, ta là chủ soái làm sao lại chạy, các huynh đệ thấy thì sẽ nghĩ thế nào? Nàng có biết bốn chữ “Lấy thân làm gương” không, chính là vì đại ca ta đem thân mà chế ra đó.

Lạc Ngưng nghe thế phì cười, quyến rũ liếc mắt nhìn hắn, vẻ hồ mị toát ra làm Lâm đại nhân ngẩn ngơ, không thể tưởng được, nha đầu kia bắt đầu học theo An tỉ tỉ rồi!

- Chỉ Tình tỷ quả thực thần cơ diệu toán, sớm đã biết đại ca sẽ nói vậy rồi.
Lạc Ngưng thản nhiên cười, dịu dàng đáp:

- Chàng yên tâm, thiếp không để chàng khó xử đâu. Chỉ Tình tỷ nói có việc muốn thương lượng với chàng. Hẳn chàng không để tỷ ấy thân là phụ nữ phải xuống xe đội mưa chứ?

Có việc thương lượng với ta? Vụ này hơi kỳ lạ à, hai ngày nay nha đầu kia thấy ta như thấy ôn thần, cả một câu cũng không thốt, như thế nào trời vừa đổ mưa đã muốn nói chuyện rồi?

Rũ rũ nước mưa trên người, Lâm đại nhân cùng Lạc Ngưng leo lên xe. Trong xe đượm mùi thơm, một lò sưởi nhỏ đang đỏ lửa, ánh hồng lên trên đôi má xinh đẹp vô cùng của Ngưng nhi.

Từ tiểu thư ngồi bên cửa sổ, vén rèm nhìn về phương xa, trong mắt như có hơi nước, chậm rãi ngâm:

Dịch lộ quan xuân vũ
Điểm điểm thị đa tình

(Dịch nghĩa: Con đường chuyển thư soi rõi dưới mưa xuân, từng giọt mưa là từng giọt tình.)

Đường thư mưa xuân rọi
Giọt giọt ấy đa tình.
(hieusol dịch)

- Cô cũng đừng đa tình quá.
Lâm đại nhân cầm lấy chiếc khăn mặt từ tay Lạc Ngưng, xoa xoa mái tóc ướt, ha ha cười nói:

- Cô mà đa tình thêm, ông trời sẽ làm mưa cho chúng ta kẹt ở đây đi không nổi nữa bây giờ!

Từ tiểu thư biến sắc, căm tức cất giọng:

- Ai khiến ngươi nghe lén? Ngưng nhi, nơi này là là chốn của phái nữ, muội lôi kéo một tên nam tử vào thật không phù hợp lễ nghi, muội bảo hắn xuống mau, mất công làm bẩn xe ngựa chúng ta!

Hừ, bây giờ thì biết không hợp lễ nghi, vậy hôm trước lôi kéo người ta lên giường, sao không nói gì hết? Lâm Vãn Vinh trừng mắt với Từ tiểu thư, cười thần bí. Từ Chỉ Tình tựa hồ ký ức nổi lên điều gì, nắm tay siết chặt, hung hăng trừng mắt với hắn, mặt mày đỏ ửng.

Lạc Ngưng vội cười giải hòa:

- Đại ca, đã lâu không nghe Từ tỷ tỷ ngâm thơ rồi, hôm nay tỷ ấy lại có nhã hứng, thật đáng mừng. “Dịch lộ quan xuân vũ, điểm điểm thị đa tình“, Từ tỷ tỷ quả là có tài, đại ca, chàng cũng ngâm một câu thơ đi, theo chủ đề mưa xuân nhé.

Triêm y dục thấp hạnh hoa vũ
Xuy diện bất hàn dương liễu phong.

Áo ai thấm đẫm mưa hoa hạnh
Mặt người êm ả gió cành dương*.
(hieusol dịch).

- Ngàn vạn lần đừng sùng bái ta nha, là ta đạo thơ đó.
Lâm đại nhân hì hì cười, háy háy mắt với Từ tiểu thư.
- Ngàn vạn lần đừng sùng bái ta nha, là ta đạo thơ đó.
Lâm đại nhân hì hì cười, háy háy mắt với Từ tiểu thư.

Từ Tiểu Thư trừng mắt liếc hắn:

- Cuối cùng ngươi cũng biết thân biết phận, vậy không hẳn là chẳng còn phẩm chất tốt lành gì. Ngưng Nhi, đại ca của muội rút cục có chút ưu điểm nho nhỏ đấy.

- Chán ghét! Đại ca thích nhất là làm loạn.
Lạc Ngưng cười khúc khích, phong tình vạn chủng, liếc nhìn hắn, lại quay sang nói với Từ Chỉ tình:

- Từ tỷ tỷ, không phải tỷ có chuyện muốn bàn với đại ca sao?

Từ Chỉ Tình gật đầu, sắc mặt tỏ ra trịnh trọng, chậm rãi mở miệng:

- Lâm Tam, chúng ta đi trên đường từ sáng tới giờ, ngươi có phát hiện điều gì dị thường không?

- Dị thường? Dị thường thế nào?
Lâm đại nhân mơ hồ nói:

- Ngoại trừ Từ tiểu thư cô lôi Ngưng nhi đi mất có chút dị thường, còn thì mọi sự đều rất bình thường.

Nhìn cái tên không đứng đắn này, Từ Chỉ Tình nhướng mày, thở dài:

- Nếu ngươi không muốn nghe, coi như ta chưa nói gì, ngươi định làm gì thì cứ đi làm, ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa.

Tính nết quật cường của Từ tiểu thư lại nổi lên, Lạc Ngưng vội vàng nháy mắt với đại ca, Lâm Vãn Vinh giơ hai tay, cười nói:

- Được rồi, ta nguyện nghe, Từ tiểu thư, rốt cục có thể cho ta biết có gì dị thường hay không?

- Ngươi khôn khéo như vậy, ta không tin ngươi không cảm giác được điều gì.
Từ tiểu thư bình thản nói:

- Chuyến đi này, ta cảm giác rõ ràng nhất là quá yên tĩnh, quá bình thường, như là chẳng hề có chuyện gì xảy ra vậy. Chúng ta tại Tế Ninh náo động ầm ĩ như thế, nếu bọn trộm thật sự muốn cướp bạc mà nói, tuyệt sẽ chẳng ngồi yên không phản ứng. Tối thiểu nên có chút phản công! Vì 35 vạn lượng bạc này, bọn họ có thể lập tức hạ độc 5000 nhân mã, ta không tin bọn họ sẽ để chúng ta thoải mái đem bạc đến kinh thành.

Một lời này điểm trúng ngay nỗi lo nghĩ trong lòng Lâm Tam. Từ tiểu thư quả không hổ là nữ quân sư từng nhiều lần ra tiền tuyến kháng địch, suy nghĩ chu toàn, rất đỗi mưu trí.

Thấy Lâm Tam vốn suy nghĩ sâu xa lại không có chút kinh ngạc, Từ Chỉ Tình liền biết tên này sớm đã nghĩ đến điều ấy, chỉ là không nói ra mà thôi. Từ Chỉ Tình lắc đầu thở dài:

- Xem ra chuyện này hẳn ngươi đã sớm có an bài rồi.

Lâm Vãn Vinh nở nụ cười, bảo:

- Từ tiểu thư không cần làm khó ta. Địch tối ta sáng, ta nào biết bọn họ khi nào sẽ bày mưu hại chúng ta? Vậy phải ứng phó ra sao đây? Cho dù bọn chúng muốn ra tay cướp đoạt trên đường, ta cũng không có biện pháp gì.

Lạc Ngưng nghe được cả kinh, vội kéo tay hắn:

- Đánh cướp? Không thể nào! Chúng ta là quan quân, có hơn một vạn nhân mã, đám cướp kia chẳng lẽ thật sự ăn gan báo sao?

Từ Chỉ Tình nhẹ dí ngón tay ngọc lên mũi Lạc Ngưng, yêu thương bảo:

- Nha đầu ngốc, đây không phải vấn đề nhân mã nhiều ít bao nhiêu, nếu là chính diện giao phong, dù có mười lá gan bọn chúng cũng không dám tới, nhưng nếu chúng âm thầm ra tay, thì ta lại không thể đề phòng. 35 vạn lượng bạc này chính là nhóm bạc quân đầu tiên dành cho 10 vạn đại quân kháng Hồ. Công cuộc kháng Hồ này vô luận thế nào cũng không thể có sơ hở. Cho dù bọn họ cướp lại bạc không được, nhưng chỉ cần khiến chúng ta chậm trễ vài ngày, làm đại quân chúng ta không thể đến kịp biên cương chống Hồ thì đã là đại thắng đối với địch nhân rồi. Chậm một ngày, cái giá chúng ta phải trả là sinh mạng dân chúng ở biên cương.

Lạc Ngưng không ngờ tình thế lại nghiêm trọng như vậy, vội lè lưỡi, ôm chặt Từ Chỉ Tình nói:

- Tỷ tỷ, muội thật ra cũng thấy kì quái, cướp chỗ bạc này chỉ có lợi cho người Hồ, nhưng người Hồ ở tại phương Bắc, cách đây ngàn dặm, chẳng lẽ bọn chúng có cánh bay tới đây cướp bạc? Dù là bay tới, làm sao bọn họ biết chúng ta phải đem bạc này về kinh thành?

Thông minh! Một câu đi ngay vào trọng tâm! Lâm Vãn Vinh gật đầu nhìn Ngưng nhi, Lạc Ngưng ngó hắn thản nhiên cười, trông dụ hoặc vô cùng.

Câu hỏi này khơi dậy trong lòng Từ tiểu thư nỗi cảm khái vô hạn, nàng trầm mặc hồi lâu, rồi mới thở dài:

- Ngưng Nhi, muội hỏi rất đúng, người Hồ mặc dù lợi hại, cũng không có khả năng xâm nhập sâu vào trong Đại Hoa ta tác quái cướp bạc, rõ ràng là bên ta có nội gian, âm mưu làm phản, tư lợi bản thân, bỏ qua lợi ích quốc gia, cấu kết với người Hồ giết hại đồng bào. Bọn gian tế này như là sâu hại trên người Đại Hoa ta, không diệt trừ thì tai họa khôn lường!

- Tỷ tỷ, người nói là Thành Vương?
Lạc Ngưng nhìn Từ Chỉ Tình, cẩn thận hỏi.

Ở đây tất cả đều không phải người ngoài, Từ tiểu thư cũng không úy kị, bất đắc dĩ gật đầu, bỗng nhiên nhớ tới một việc, sắc mặt đại biến nói:

- Lâm Tam, hôm trước ngươi từng bảo, ngày ấy hành thích hoàng thượng là bọn người lùn Đông Doanh, mà lần này cướp bạc cũng có bọn chúng tham gia, phải không?

Thấy Lâm Vãn Vinh gật đầu, Từ Chỉ Tình sắc mặt đại biến, lẩm bẩm:

- Lang sói dã tâm, lang sói dã tâm! Bắc có người Hồ, Đông Nam có người lùn, ở giữa có nội gian, Đại Hoa ta chí nguy!

Từ Chỉ Tình quả thực suy nghĩ thông minh, đem mấy manh mối rời rạc này xâu chuỗi thành một mạch, làm lộ ra điểm mấu chốt. Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:

- Không nghiêm trọng như vậy, họa Đông Doanh, loạn người Hồ cũng không phải chuyện mới, nhưng Đại Hoa ta ngàn năm nay vẫn đứng vững, tất có đạo lý của nó. Từ tiểu thư thuộc lòng sử sách, hẳn là rõ ràng hơn ta điểm này. Đại Hoa ta trước nay không thiếu anh hùng, cho tới giờ đều luôn từ chết tìm sống, ngoan cường đứng vững. Đây là qui luật tất yếu, chúng ta không cần quá lo ngại.

Lâm Tam nói có chút đạo lý, lịch sử Đại Hoa từng có nhiều kiếp nạn lớn hơn nhiều, nhưng chưa lần nào không thể vượt qua. Từ tiểu thư nhìn hắn, khẽ gật đầu:

- Lời này của ngươi tuy là duy tâm, nhưng thật ra cũng có chút đạo lý.

Lâm Vãn Vinh cười khổ, nha đầu kia quả thật quật cường không chịu thua. Lạc Ngưng thấy đại ca nhíu mày, vội kéo Từ Chỉ Tình hỏi:

- Tỷ tỷ, người có biện pháp gì giúp đỡ Ngưng nhi không? Bạc này là cướp trên tay phụ thân muội, làm trễ ba ngày lộ trình, chúng ta nhất định phải bồi khuyết thời gian này, bằng không Lạc gia sẽ thành tội nhân thiên cổ mất.

Từ Chỉ Tình thấy nàng không cầu Lâm Tam, lại đi cầu mình, liền lắc đầu cười:

- Nha đầu chết tiệt, gả cho tướng công rồi là đổi luôn tính, chuyện phải lao tâm khổ tứ nhiều như vậy, không đi cầu tướng công ngươi mà lại cầu ta. Muội yêu thương hắn là bỏ mặc ta luôn phải không?

Lạc Ngưng mặt đỏ bừng, vội ôm lấy Từ Chỉ Tình, làm nũng:

- Ai nói muội bỏ mặc tỷ, Ngưng nhi đối với tỷ và đại ca đều yêu thương như nhau, chỉ là việc này can hệ không bình thường, Ngưng nhi muốn mời tỷ tỷ giúp đỡ tướng công!

Thấy bộ dáng quấn quýt si mê của Lạc Ngưng, Từ tiểu thư vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, bất đắc dĩ nói:

- Thực là không có biện pháp với nha đầu ngươi. Cũng chẳng biết hắn có gì hay ho mà làm cho Ngưng nhi nhà ta như say như mê, một giây một khắc đều không rời hắn được.

- Nếu tỷ tỷ gả cho đại ca, tỷ tỷ tự sẽ biết!

Lạc Ngưng cười khanh khách, làm Từ Chỉ Tình nổi cơn xấu hổ, thẹn thùng giơ tay khẽ đánh. Hai nàng đùa giỡn trong xe một hồi, trâm cài tán loạn, áo xống trước ngực xộc xệch, lộ ra đôi chút xuân cảnh tuyệt mỹ bên trong.

Phi lễ chớ nhìn, Lâm đại nhân thầm nhủ, ngồi yên trong xe, con mắt láo liên, hết ngó Ngưng nhi lại liếc sang Chỉ Tình, không bỏ qua chi tiết nào.

- Được rồi, đừng náo loạn nữa. Cũng may Từ Chỉ Tình tự kiềm chế giỏi, vừa thấy Lâm Tam làm ra bộ dáng ngó nghiêng lén lút, liền biết lại để hắn chiếm tiện nghi. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu, để hắn chiếm tiện nghi đã thành thói quen, còn biết làm thế nào nữa? Mặt nàng có chút nóng lên, nhẹ giọng nói:

- Bây giờ đã qua địa phận Sơn Đông rồi, theo ta biết đoạn phía trước địa hình hiểm trở, đường sá gập ghềnh không được tu sửa, rất là khó đi, lại còn có một ngọn núi. Nếu bọn trộm có mưu đồ, tất sẽ bày cạm bẫy ở đoạn đường này. Qua khỏi đây, chúng ta có thể chạy thẳng một mạch về kinh thành rồi, không còn nguy hiểm nữa. Bởi vậy đoạn đường này phải đặc biệt cẩn thận, đề phòng nghiêm mật, phải phái thám báo dò xét trong phạm vi 30 dặm, lưu tâm những khu vực phức tạp.

Ý nghĩ này cũng trùng khớp với sự suy tính của Lâm Vãn Vinh, Lâm đại nhân hì hì cười giơ ngón tay cái lên:

- Từ quân sư cao kiến, việc này ta đã phân phó rồi.

- Sớm biết ngươi đã an bài rồi.
Từ Chỉ Tình liếc hắn, hít một hơi:

- Địch tối ta sáng, chúng ta cũng chỉ có thể làm đến mức này thôi. Ngưng nhi, ta chỉ có thể giúp hắn như vậy, muội định cảm ơn ta thế nào đây?

Lạc Ngưng nháy mắt, trên mặt hiện lên nụ cười quyến rũ, ngoéo ngoéo ngón út về phía Lâm Vãn Vinh:

- Muốn tạ ơn tỷ tỷ thật đơn giản, đại ca, chàng lại lên giường của Từ tỷ tỷ ngủ đi, thiếp đi khâu áo cho chàng.

- Á!
Từ Tiểu Thư trong lòng có quỉ, xấu hổ ôm mặt, len lén liếc nhìn Lạc Ngưng, chỉ thấy nàng ta thần sắc kiều mị, lời nói ra dường như vô tâm.

Thấy Lâm Tam cười quỉ dị, Từ tiểu thư liền phát nộ lên người hắn, đẩy hắn ra khỏi xe:

- Nói xong rồi, ngươi còn ở trong này làm gì? Biến mau, ta phải cùng Ngưng Nhi nghỉ ngơi!

- Không cần ta ngủ cùng sao?
Lâm đại nhân khó hiểu hỏi.

- Cút!
Từ Tiểu Thư nổi giận đá một cái, Lâm đại nhân thân thủ lanh lẹ tránh được, nhảy phốc xuống xe, đang định cất tiếng cười to, bỗng nghe oạch một tiếng, chân đã dẫm vào vũng nước mưa, sình bắn tung tóe, dính lên cả mặt mũi.

Binh lính chung quanh ôm bụng cười lớn, Lâm đại nhân lau lau nước bẩn trên mặt, gắt giọng quát:

- Cười cái gì? Chưa thấy qua ai bị vợ đá xuống giường à?

Tiếng cười càng rộ lên, át cả tiếng mưa. Từ tiểu thư nghe được nghiến răng, giữ chặt tay Lạc Ngưng, hung hăng nói:

- Ngưng Nhi, muội cứ mặc kệ hắn nói hươu nói vượn như thế sao? Để lâu rồi là khó dạy dỗ lắm!

Ngưng nhi nằm trên giường, uốn éo lưng thon, bất đắc dĩ đáp:

- Tỷ tỷ, tỷ chẳng phải không biết, muội gặp đại ca liền bị chàng hớp hồn, làm sao còn quản được chàng? Ai muốn quản, ai muốn dạy dỗ, cứ để họ đi mà làm thôi!
Mưa xuân dai dẳng cho đến tận đêm cũng không tạnh, loại thời tiết lạnh lẽo này làm cả ngựa cũng quá mệt mỏi, với người càng không cần nói. Đường đi lầy lội vô cùng mà lại gặp đúng đoạn đã hư hại, lâu không được tu bổ nên đoàn xe thỉnh thoảng lại bị sa lầy, phải nhờ quan binh đẩy mới tiến lên được. Dưới loại tình huống này thì tốc độ di chuyển không cần nghĩ cũng biết là thế nào rồi.

Hồ Bất Quy nhổ nước bọt, vắt áo mưa qua một bên làm lộ khuôn mặt râu ria:
- Cứ thế này mà đi tiếp thì mười ngày cũng không tới được kinh thành. Lỡ mất đại nghiệp kháng giặc Hồ, chúng ta sẽ là tội nhân thiên cổ. Đám cẩu quan Sơn Đông đều là thứ ăn hại, ngay cả đường cái quan cũng không tu sửa khiến cho hư hỏng thành cái dạng này. Đường thế này đến lừa rừng (1) cũng đi không được, quan quân chúng ta sao mà vượt qua?

Những binh lính thủ hạ này của hắn đều là quân đóng ở Sơn Đông được tạm thời điều động tới, một bách hộ ôm quyền thưa:
- Hồ tướng quân, ngài nhiều năm không về cố hương, tất nhiên là không biết tình hình bên trong. Thuế của Sơn Đông chúng ta mỗi năm cũng có chừng mấy vạn lượng nhưng đều bị triều đình lấy đi khiến “một xu chẳng còn”, hai năm trước lại còn thêm loạn “Bạch Liên giáo tự lập vương” khiến bách tính hai đầu chịu thuế, bần khổ vô cùng. Cho dù là muốn sửa đường thì những đại nhân ở trên cũng chẳng gom được tiền, thật là làm khó họ. Nói một câu đại bất kính, con đường này không dễ đi nhưng không oán được người khác mà chỉ có thể oán đám lão gia trên triều đình, bọn họ căn bản không nghĩ tới vấn đề kiến thiết Sơn Đông chúng ta.

Nói đến thị phi của triều đình, Hồ Bất Quy cũng chẳng có cách nào mà chỉ đành hừ một tiếng:
- Xui xẻo, đúng là xui xẻo! Cứ theo Lâm tướng quân sẽ ổn, có người ở đây thì ai chịu lỗ cũng chẳng đến lượt huynh đệ chúng ta. Nếu có một ngày người chấp chưởng triều cương, với sự thông minh tài trí của người thì kiếm chút bạc để kiến thiết nơi này sẽ dễ như trở bàn tay.

- Hồ đại ca, huynh đang phàn nàn cái gì đó?
Một âm thanh rõ ràng từ sau lưng truyện lại, Hồ Bất Quy xoay người nhìn lại, nhịn không nổi đành bật cười. Không biết Lâm đại nhân từ đâu tìm ra một cái dù nhỏ bằng giấy dầu đang giơ lên che đầu, làm ra bộ dạng học thức, ở trong vạn quân trông chả ra cái loại gì, rất là tức cười.

- Thuộc hạ đang nói về con đường này.
Hồ Bất Quy tặc tặc lưỡi, bất đắc dĩ:
- Trời mưa, khắp nơi là hố bùn, xe ngựa bị lầy không tiến lên được, cả ngày hôm nay đại quân mới đi được mười mấy dặm. Cứ tiếp tục thế này, chưa đến được kinh thành thì người ngựa chúng ta đều chết sạch rồi. Ấy! Lâm đại nhân, ngài tìm đâu ra cái dù nhỏ này vậy? So với sự uy vũ hùng tráng của ngài, thật rất không hợp!

- Chẳng còn cách nào, lão bà thương nên làm cái dù nhỏ này cho ta. Mẹ nó, cái thứ nhỏ thế này chẳng che được mưa, cầm ở tay lại phiền toái. Nếu không phải là tâm ý của lão bà thì ta đã vứt đi rồi.
Lâm đại nhân đem bẻ cong những lời dặn dò chúc phúc của Lạc Ngưng khi đưa chiếc dù giấy dầu, cười hì hì nói.

- Nguyên lai là Lạc Ngưng tiểu thư đưa, chẳng trách tướng quân giữ gìn như thế. Có được người vợ xinh như hoa làm bạn, tướng quân thật là diễm phúc khôn cùng.
Mặt Hồ Bất Quý hiện ra nụ cười mà mọi nam nhân đều hiểu, hai người cùng phóng đãng cười lớn.

Lâm Vãn Vinh đứng thẳng người, nhìn về phía trước. Xa xa là một ngọn núi lớn hiểm trở, cao tận tầng mây, ngất ngưởng uy vũ, khí thế thật là bất phàm. Lại thêm con đường quấn quanh sườn, giống như treo ở trên núi vậy. Lâm Vãn Vinh nhíu mày, ngọn núi lớn như thế này nếu giấu hơn nghìn người cũng không thành vấn đề, ban đêm con đường này khó mà đi được.

Sắc trời đã chuyển tối, mưa gió lại lớn, xe bạc phía trước tiến lên phi thường khó khăn, Lâm Vãn Vinh trầm tư chốc lát rồi dứt khoát:
- Hồ đại ca, huynh kêu anh em hạ trại đi. Hôm nay không đi nữa, chúng ta đóng ở dưới núi một đêm.

- Sớm như vậy đã hạ trại?
Hồ Bất Quy không hiểu:
- Tốc độ của chúng ta hôm nay quá chậm, nếu không vượt qua đoạn đường phía trước thì sợ càng chậm trễ hành trình.

- Cũng chẳng còn cách nào.
Lâm Vãn Vinh trầm giọng đáp:
- Mưa to gió lớn thế này, xe ngựa di chuyển khó khăn. Hơn nữa phía trước lại là vùng sơn non, địa hình hiểm yếu, lầy lội bất kham, nếu trong đêm tối mà lần mò tiến bừa, chỉ sợ nguy hiểm càng lớn. An toàn là hàng đầu, huynh dặn các huynh đệ dừng ngựa đóng trại, nghiêm mật cảnh giới. Đóng ở đây một đêm, sáng sớm mai chúng ta đi tiếp cũng không muộn.

Hồ Bất Quy đưa mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy còn đường trải dài lên tận trên núi, gập ghềnh khúc khuỷu rất khó đi. Lúc này lính tiên phong đã tới dưới chân núi, nếu không cắm trại thì đêm nay chỉ có thể nghỉ ngơi ở trên đó thôi. Áp tải ba mươi lăm vạn lượng bạc mà qua đêm trên núi, tính thế nào cũng không đúng, dưới chân núi vẫn ổn hơn, liền lập tức gật gật đầu, rất tán đồng với quyết định anh minh của Lâm tướng quân.

- Đúng rồi, Hồ đại ca, thám báo đã phái đi chưa?
Thấy Hồ Bất Quy truyền mệnh lệnh, đại quân vừa dừng lại, Lâm Vãn Vinh lại hỏi.

- Phái đi rồi, hơn mười tiểu đội, hơn hai trăm huynh đệ, đều là những người cơ trí, dự tính nửa đêm nay có thể trở lại.
Hồ Bất Quy đáp.

Lâm Vãn Vinh hơi yên lòng một chút, đang muốn xoay người trở về thì thấy phía xa có một bóng người đang che ô nhón chân đi đến.

- Từ tiểu thư, sao nàng lại xuống xe?
Thấy chiếc váy dài của Từ Chỉ Tình ướt đến hơn nửa, trên tóc thấm đầy nước mưa, Lâm Vãn Vinh ngẩn ra, vội vàng mở miệng hỏi.

Nhìn dãy núi quanh co ngăn trở phía xa, Từ Chỉ Tình khẽ nhíu mày rồi nhẹ nhàng mở miệng:
- Phía trước núi dốc rừng rậm, hôm nay không thể đi nữa, phải mau chóng cắm trại mới được.

Điều này giống với quan điểm của Lâm Vãn Vinh, nghe Hồ Bất Quy nói Lâm tướng quân đã hạ lệnh cắm trại, Từ Chỉ Tình gật gù, một tay vén váy lên, tiếp tục đạp mưa đi về phía trước.

Hồ Bất Quy vội ngăn trước người nàng:
- Từ tiểu thư, phía trước đã cắm trại rồi, tiểu thư cứ trở về nghỉ ngơi đi.

- Ta muốn lên núi phía trước xem sao.
Từ Chỉ Tình không dừng bước, thản nhiên nói:
- Đây là đoạn trắc trở cuối cùng tới kinh thành, nếu tặc nhân không có dị động thì bọn chúng sẽ không còn cơ hội nữa, ta không tin bọn chúng sẽ bỏ qua dễ dàng như vậy.

Từ Chỉ Tình thần sắc quật cường, căn bản không có ý dừng lại. Thấy Hồ Binh Quy khó xử nhìn mình, Lâm Vãn Vinh cười khổ, nha đầu này cá tính mạnh mẽ, không dễ gì ngăn cản được, liền lập tức gật đầu, nói với Hồ Bất Quy:
- Hồ đại ca, huynh đi an bài các huynh đệ đóng quân và chú ý tăng cường thủ vệ, cứ cách hai dặm lại thay ban tuần tra, bất kể lúc nào cũng không được sơ xuất. Ta đi cùng Từ tiểu thư tới phía trước xem xét.

Từ tiểu thư lắc đầu, chun cái mũi nhỏ hừ một tiếng:
- Cần gì ngươi đi cùng, tự ta cũng đi được.

Nha đầu ngươi nghiện cãi nhau rồi a? Hay là tạo phản? Lâm Vãn Vinh chỉnh lại sắc mặt, nghiêm mặt nói:
Ta nói đi là phải đi! Lần này là ta lĩnh quân, mặc kệ nàng có phục hay không, đều phải nghe ta. Nếu dám không nghe quân lệnh, ta kệ nàng là ai, đều bắt nằm xuống đánh vào mông!

Nói đến đánh vào mông, hắn không khỏi rung động, nhớ tới cảm giác sờ trộm tuyệt vời đêm đó, ánh mắt không nhịn được lại len lén liếc qua.

Từ tiểu thư hình như cũng nghĩ đến cùng một chuyện, mặt liền nóng lên, tức giận cúi đầu xuống, khẽ hừ một tiếng:
- Không biết xấu hổ!
Chỉ là thấy thần thái lúc này của hắn so với bộ dạng hì hì hà hà bình thường hoàng toàn là hai dạng khác nhau, cũng có chút uy nghiêm làm nàng không thể nói lại được.

Mưa xuân ngày càng nặng hạt như không có chút dấu hiệu dừng lại. Dọc theo đường đồi đi về phía trước, mưa càng ngày càng lớn, càng đi càng khó, đám tướng sĩ trước mặt đã dừng bước và đang cắm trại.

Đi được mấy bước, nghe thấy bước chân nơi xa phía sau tựa hồ có chút rối loạn, Lâm Vãn Vinh liền quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy Từ tiểu thư váy dài ướt đẫm, mái tóc dài tung bay, dù giấy dầu đã rách mấy chỗ nên căn bản không ngăn được mưa gió. Từ Chỉ Tình cắn chặt hàm răng trắng, không kêu tiếng nào vẫn theo sát phía sau hắn, đôi chân nhỏ bước thấp bước cao dẫm lên vũng nước mà tiến tới.

Nha đầu tự chuốc lấy cực khổ, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu, vội quay lại mấy bước. Đang muốn đưa cái ô trong tay mình cho nàng thì Từ tiểu thư quật cường lắc đầu:
- Ta không cần! Ngươi giữ lại tự dùng đi!

Hạt mưa rơi trên mặt càng ánh lên gò má trong suốt không nhiễm bụi trần của nàng, Lâm Vãn Vinh than:
- Về trước đi, ta đi xem sao rồi về báo lại với nàng.

- Ngươi đi được, ta vì sao không đi được?
Từ Chỉ Tình thần sắc nghiêm chỉnh, không chịu thua chút nào:
- Đây là hành quân đánh trận, không phân nam nữ, chúng ta bình đẳng.

- Bình đẳng? Bình đẳng cái rắm!
Thấy tiểu nữu này cứng đầu như đá, Lâm đại nhân không nhịn được tức giận, đưa tay ra nói:
- Đưa tay cho ta.

- Ngươi muốn làm gì?
Thấy sắc mặt hắn so với bầu trời còn đen hơn, Từ tiểu thư cả kinh, vội vàng lùi về đằng sau một bước, nhưng dẫm đúng vào vũng nước nên ướt hết cả tú hài.

Nha đầu phiền toái! Lâm Vãn Vinh thầm hừ một tiếng, không thèm giải thích, kéo bàn tay nhỏ của nàng, dẫn nàng đi về phía trước.

- Ngươi làm gì thế! Nam nữ thụ thụ bất thân!
Từ tiểu thư vừa thẹn vừa giận, vội kêu lên. Thấy Lâm Tam không hề để ý mà kéo mình đi về phía trước khiến binh sĩ hai bên ngạc nhiên nhìn, nàng thẹn đỏ mặt, âm thanh nhỏ đi rất nhiều:
- Đừng để người khác nhìn thấy, ngươi... ngươi mau buông tay ta ra.

Hai người vội vã đi một hồi, tới sơn lộ Lâm Vãn Vinh mới buông bàn tay nhỏ bé của nàng ra. Từ tiểu thư ngực phập phồng thở gấp, trên mặt mây hồng dày đặc, tức giận nói:
- Con người ngươi làm sao lại thô lỗ như thế?

Thô lỗ? Thô lỗ hơn nàng còn chưa thấy đâu! Lâm đại nhân sắc mặt tối sầm, cả giận nói:
- Từ tiểu thư, nói tốt nói xấu ta cũng đã nói với nàng rồi, nàng cũng đừng nên thách thức giới hạn của ta. Hoặc là nàng ngậm miệng lại, thành thành thật thật đi theo ta, hoặc là nàng quay về đi.

Từ tiểu thư “hừ” một tiếng không nói gì. Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn, thấy váy áo của nàng ướt đẫm, môi lạnh đến tím tái nhưng lại bướng bỉnh không kêu lên một tiếng. Nữ tử thế này, thật là hiếm thấy! Trong lòng hắn than thầm, trên mặt làm ra vẻ hung ác nói:
- Nàng đã nghe rõ chưa?

Từ Chỉ Tình cắn chặt môi, gật gật đầu, thấy hắn lại đưa tay về phía mình, mặt có chút đỏ lên rồi mặc hắn nắm lấy. Lúc vừa rồi đi nhanh nên không có bao nhiêu cảm giác, lúc này nắm lấy bàn tay thô ráp của hắn lại cảm thấy một hơi nóng truyền vào người làm cơn lạnh bị xua đi rất nhiều. Bàn tay nàng run lên, không tự chủ nắm chặt thêm một chút.

Hai người đứng thẳng trên dốc núi, nhìn phía trước ngoài toán lính tuần tra đang mơ mơ hồ hồ lưu động thì không còn ai khác. Lâm Vãn Vinh xem xét khắp bốn phía, xa xa tùng xanh bách biếc, mây mù trùng trùng, con đường dài quấn quanh núi không điểm cuối, hai bên đường rụng đầy lá thông, trơn trượt vô cùng, rất khó đi.

- Ngươi thấy tình thế ra sao?
Bị hắn nắm lấy bàn tay nhỏ không buông, trong lòng Từ tiểu thư có một loại cảm giác kỳ quái không nói lên lời, trên mặt phát nóng từng cơn, vờ không nghe tiếng, mở miệng hỏi:
- Ta vừa rồi còn đang nguyền rủa ông trời, bây giờ xem ra, ngược lại ông trời giúp chúng ta một việc lớn, trận mưa xuân này thật là đúng lúc...

- Ấy, cẩn thận! Từ tiểu thư, nàng nắm chặt lấy tay ta, đừng để bị trượt ngã.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, khẽ cào một cái trong lòng bàn tay Từ tiểu thư. Cảm giác nhu nhuyễn làm hắn rung động nhưng trên mặt vẫn ra vẻ nghiêm túc, chỉ rừng tùng rậm rạp đằng xa nói:
- Con đường này dài tới mấy chục dặm lại quấn quanh sườn núi, mấy vạn nhân mã của chúng ta đi hàng dọc sẽ mất đi ưu thế đông đảo, hoàn toàn trở lên yếu kém.

- Chẳng lẽ ngươi còn lo lắng tặc nhân từ trên núi lao xuống chém giết hay sao?
Từ tiểu thư muốn rút tay về nhưng cảm thấy tay hắn nắm chặt như hổ quắp, muốn động đậy chút cũng không được nên chỉ đành tức giận trừng mắt nhìn hắn, nghiêng đầu thầm nhủ, là hắn nắm mình quá chặt, không liên quan đến mình. Lấy lý do này an ủi bản thân, trong lòng nàng lập tức bình thản rất nhiều.

- Chém giết? Trừ khi là đồ ngốc, ai lại tới cướp của quan quân?
Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trịnh trọng:
- Tiết xuân mưa rơi thật tốt! Nếu không phải là có trận mưa kịp thời này thì bây giờ cả dải núi đã biển thành biển lửa rồi, dù có mười vạn đại quân cũng không ngăn được lửa thiêu. Chỉ cần chúng ở hai bên tưới đầy dầu ngô, lại thêm lửa mượn thế gió thì cho dù chúng ta có ba đầu sáu tay cũng không thể đối phó. Xxx (2), đêm nay trở về sẽ bị nướng thơm!

Từ tiểu thư liếc mắt nhìn, hiển nhiên bất mãn với lời thô tục phun ra từ miệng hắn, hừ một tiếng:
- Cuối cùng ngươi còn có chút đầu óc, không phạm phải sai lầm ngu xuẩn. Hành quân đánh trận cũng có quy tắc “tuyết không qua cầu, đêm không vượt rừng” là đề phòng bị địch nhân thừa cơ lợi dụng. Nếu mà tham công mạo hiểm tiến tới, kết quả nhất định sẽ thiệt hại lớn.

Thấy Lâm Tam thành thành thật thật nghe mình giáo huấn, cũng không biết sao Từ tiểu thư lại thấy thoáng chút vui mừng. Nàng lĩnh thập vạn hùng binh chống lại người Hồ cũng chưa từng có loại cảm giác này, phảng phất như dạy một mình hắn còn hơn dạy trăm vạn hùng binh.

Ta vừa rồi mới giáo huấn nàng, nha đầu này đang muốn kiếm dịp dạy lại ta đây. Thấy y phục Từ tiểu thư ướt đẫm, môi đã rét tím lại, Lâm Vãn Vinh muốn đấu lại vài câu với nàng nhưng không mở miệng được, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng mỉm cười:
- Chúng ta mau trở lại thôi.

Hắn từ lúc nào lại trở nên ôn nhu như vậy? Nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ trìu mến, trái tim Từ tiểu thư đập loạn thình thịch, đang muốn nói chuyện thì thấy sắc mặt Lâm Tam đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

Xa xa trên không trung, một ngọn lửa bay lên trời, trong mưa gió thoáng chút điêu lạc, lưu lại một làn khòi xanh rất dài.

- Không hay, xảy ra chuyện rồi!
Từ tiểu thư khẽ kêu một tiếng nhưng Lâm Vãn Vinh sớm đã hét lớn truyền tới toàn quân:
- Hồ Bất Quy, chỉnh binh!
<< Chương 170 | Chương 172 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 686

Return to top