Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225931 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 254
- Đúng vậy, trời sắp nổi gió rồi!!

Nàng ngước nhìn trời, hai mắt trở lên u ám, thì thào trong cơn gió lạnh thảo nguyên vù vù bên tai, thân hình xinh đẹp của nàng nhè nhẹ lay động trong gió.

“Ngọc Già cũng chỉ còn sống thêm được mấy tháng nữa thôi!!” Nhớ tới câu nói của tiên tử, tâm tình Lâm Vãn Vinh nhất thời trở lên phức tạp. Nha đầu đó thông tuệ y thuật, cũng không biết tự nàng có nhận thấy được đang việc gì bất ổn không nữa.

Suy nghĩ một trận, rồi thấy khó xử, hắn lại thở dài, lắc đầu nói:

- Ngọc Già tiểu thư, nàng bảo trọng nhé!! Cao đại ca, chúng ta đi.

Nói xong, cũng mặc kệ Nguyệt Nha Nhi có hiểu được thâm ý‎ của hắn hay không. Hắn đứng dậy rồi bước đi trên con đường nhỏ. Hai người bước đi vội vàng, thần sắc kiên quyết, rốt cuộc không hề quay đầu lại.

“Từ Thiên Sơn xuống, chỉ có ta tránh mặt hắn, sao lại có chuyện hắn tránh mặt ta nhỉ?” Ngọc Già nhìn chằm chằm theo bóng dáng hắn, trầm mặc không nói gì. Những cơn gió lạnh phần phật thổi trên người nàng tốc trường bào gây nên những tiếng lạch phạch.

Rời khỏi Ngọc Già, Lâm Vãn Vinh cũng không quay về doanh trướng, ngược lại đi vòng qua đường núi, đi thẳng đến đồng thuốc lá vô tận trước mắt. Mùi ngai ngái đậm đặc, pha lẫn với mùi đất cát như đập vào mặt, màu lạt tỵ thảo xanh biếc ngút ngàn tầm mắt, kéo đến tận phía chân trời. Cao Tù không quen mùi thuốc lá này, vội vội vàng vàng che mũi:

- Lâm huynh đệ, lạt tị thảo này rốt cuộc làm gì thế? Mùi vị hơi hăng hắc, sao ngươi và Ngọc Già lại coi nó như là bảo bối được chứ?!

Hái một cái lá lớn, đặt trên mũi hít thật sâu, mùi vị quen thuộc làm lòng hắn có cảm giác bay bổng lâng lâng, như quên cả thực tại.

- Huynh không quen với mùi của nó, đương nhiên sẽ có cảm giác hơi khó chịu.

Cầm lá lạt tị thảo vuốt nhè nhẹ, Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Đợi cho những lá lạt tị thảo này chín, sau đó phơi khô rồi cắt thành sợi thuốc, để huynh thưởng thức vài hơi. Ta dám cam đoan, ngươi nhất định sẽ thích món này, cho dù biết rõ nó là độc dược mà vẫn có vô số người nghiện ngập nó.

- Độc dược?!

Lão Cao cả kinh, nhảy ra xa khỏi đám lạt tị thảo:

- Lâm huynh đệ, ngươi đừng dọa ta. Độc dược này mà cũng có thể thưởng thức sao?! Vậy chẳng phải là độc hại chết dân chúng Đại Hoa sao?

- Đúng nhỉ! Đích thật nó là độc dược.

Lâm Vãn Vinh gật đầu:

- Nhưng, ta cũng không định dùng nó để độc hại đồng bào chúng ta. Có nhiều người Đông Doanh, rồi người Tây dương như vậy, đem món đồ này bán cho bọn chúng, chúng ta cứ thế mà thu bạc vào là được.

“Thì ra là hắn muốn đầu độc người Tây dương!” Lão Cao hít một hơi, lòng vẫn còn sợ hãi:

- Làm ăn với người Tây dương thì nên cẩn thận một chút. Nghe nói đám người Tây dương này xấu xa lắm, chuyên môn lừa tiền Đại Hoa chúng ta.

Ánh mắt Lâm Vãn Vinh lóe lên, cười hắc hắc:

- Cao đại ca, đừng cho là đám người Tây dương lợi hại. Chỉ cần Đại Hoa chúng ta không tự kìm hãm mình, trên thế giới này không có ai có thể ăn hiếp được chúng ta!

“Có đạo lý! Chỉ cần có một tên gian thương như Lâm huynh đệ ở đây, người Tây dương nào có thể ăn hiếp được chúng ta? Không ăn hiếp họ, họ đã phải cảm ơn tổ tiên phù hộ rồi.” Cao Tù nhất thời yên lòng, lại có chút tiếc nuối:

- Lạt tị thảo có thật lợi hại như vậy không? Chỉ tiếc, món đồ này lại sinh trưởng ở Đột Quyết. Hay là chỉ cần chúng ta chiếm béng Khoa Bố Đa này là xong, dù sao chúng ta vẫn chưa từng chiếm lĩnh đất đai của người Hồ bao giờ. Không thử một lần, ta vẫn không cam lòng!

“Lão Cao này, thật quả là quá gian tặc.” Lâm Vãn Vinh cười ha hả:

- Đề nghị hay lắm, có thể cân nhắc, có thể cân nhắc!

Nói đùa cũng chỉ có thể nói như vậy mà thôi, Khoa Bố Đa này ở ngay núi A Nhĩ Thái. Cách xa Đại Hoa tít tắp, nhưng lại chỉ cách vương đình của người Hồ hơn bốn trăm dặm. Muốn thật chiếm được nơi này, vậy còn không bằng chiếm lấy Khắc Tư Nhĩ, hoàn toàn tiêu diệt người Đột Quyết!

Nhưng, theo tính cách Lâm Vãn Vinh, việc phát hiện một lượng lớn thuốc lá ở Khoa Bố Đa, nếu không chiếm tiện nghi của người Đột Quyết, vậy không phải là hắn rồi.

Về phần làm sao mới có thể chiếm được đại tiện nghi, hắn tự hỏi thật lâu, trong lòng mơ mơ hồ hồ nảy ra một vài ý nghĩ, nhưng muốn thực hiện được, còn phải đánh bại người Đột Quyết cái đã rồi mới tính tiếp được.

Hắn nhổ một gốc cây, buộc chặt lại, bỏ vào túi hành trang sau lưng. Nếu còn sống sót có thể trở lại Đại Hoa, sẽ bảo Phúc Bá nghiên cứu một phen.

Vì xâm nhập vào lòng địch, không thể lập doanh trại, không thể đốt lửa, tất cả các chiến sĩ đều nghỉ ngơi trên đất. Soái doanh của Lâm Vãn Vinh cũng là một mớ cỏ khô ở sườn núi. Nhưng so với hành trình ma quỷ vượt qua La Bố Bạc và Tuyết Sơn, thì lần này hắn đã rất thoải mái rồi.

Trời làm chăn, đất làm giường, ngả người nằm xuống, nhẹ nhõm thở phào một hơi, liền thấy mùi thơm phảng phất, bên người nhất thời lại xuất hiện một bóng dáng mỹ lệ.

- Tỷ tỷ, nàng tới rồi à? Ta có thể tưởng tượng được nàng đó!

Hắn ôm lấy tiên tử, thân hình nàng mềm mại mịn màng như mỡ đông, hắn thoải mái hưởng thụ tựa như đang ở trên thiên đường vậy, cũng không cần chuẩn bị, bao nhiêu lời đường mật cứ thế tuôn ra.

Tiên tử nghe vậy đỏ mặt lên: “Tiểu tặc này bao giờ cũng tìm cơ hội chiếm tiện nghi, thật sự là khó lòng phòng bị.” Đẩy hắn ra xa mình vài tấc, tiên tử mới dịu dàng bảo:

- Đừng tác quái, ta có việc nghiêm chỉnh nói cho ngươi đây này.

- Chẳng lẽ ta nhớ tiên tử tỷ tỷ, mà không phải việc nghiêm chỉnh sao?

Lâm Vãn Vinh cười hì hì, hít một hơi trên mái tóc nàng:

- Thơm, thơm quá! Tỷ tỷ dùng cái gì để tắm thế, có phải là xà phòng thơm của Tiêu gia chúng ta sản xuất không? Vậy chúc mừng tỷ tỷ, sau này tỷ tỷ tắm rửa, có thể không cần bỏ tiền ra nữa!

“Người này quả thật là không đứng đắn.” Tiên tử phì ra một tiếng, giữ chặt lấy ma chưởng đang sờ sờ nắn nắn của hắn lại, lắc đầu:

- Nghe xong ta nói cái đã, nếu ngươi nghe xong còn có‎ ý muốn như vậy nữa thì ta phục ngươi đó!

Lâm Vãn Vinh chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi:

- Nói cái gì?!

Ninh Vũ Tích than thở:

- Không phải tin tức tốt... Ngươi có biết hai ngày này ta đi đâu không?!

Sau khi vượt qua núi A Nhĩ Thái, hắn đã không còn thấy tiên tử nữa. Lâm Vãn Vinh sớm đã quen với việc nàng đi lại như gió, tựa như thần long chẳng thấy đầu không thấy đuôi rồi, cũng không lấy làm kỳ quái nữa.

Nghe nàng nói như vậy, hắn vội hỏi:

- Tỷ tỷ đi đâu thế?!

Tiên tử mỉm cười nhìn vào mặt hắn, nói khẽ:

- Đột... Quyết... Vương... Đình!!

- Cái gì?!

Lâm Vãn Vinh sắc mặt đại biến, cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

- Tỷ tỷ đi Khắc Tư Nhĩ?! Thần tiên tỷ tỷ, nàng đừng hù dọa ta nữa!

- Hù dọa ngươi làm gì?

Tiên tử giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng an ủi:

- Ngươi đừng có lo lắng cho ta. Ngươi còn không biết bổn sự của ta sao? Trên thế giới này, ngoại trừ một người có thể làm ta bị thương, những người khác còn kém quá xa!

- Ai, ai có thể làm tỷ tỷ bị thương? Phản rồi phản rồi, ta nhất định sẽ đi giết chết hắn!

Lâm Vãn Vinh móc súng trong ngực áo ra, giận dữ, đằng đằng sát khí.

“Phì…” Tiên tử cười khẽ, cũng không nói lời nào, chỉ êm dịu nhìn hắn, tình cảm dịu ngọt nhẹ nhàng như nước.

Lâm Vãn Vinh ngây người ra, bỗng nhiên hiểu được ý nàng: “Với bổn sự của Ninh Tiên tử, cho dù là An hồ ly có tới đây cũng không phải là đối thủ của nàng. Liếc mắt nhìn khắp thiên hạ, người có thể làm nàng bị thương đại khái chỉ có Lâm mỗ ta thôi!” Lâm Vãn Vinh vừa kiêu hãnh vừa cảm động, cầm chặt tay nàng:

- Thần tiên tỷ tỷ, tỷ tỷ đừng trêu ta nữa. Nếu ta làm thương tổn đến nàng, vậy không bằng ta tự mình làm thương tổn bản thân mình còn hơn!

- Chỉ được cái mồm thôi.

Ninh Vũ Tích nghe vậy trong lòng vô cùng ấm áp, mặt nóng lên:

- Ta chỉ ở bên ngoài Khắc Tư Nhĩ quanh quẩn một vòng rồi trở lại!

- Trở về là tốt rồi!

Lâm Vãn Vinh không hề nháy mắt, nghiêm túc nói:

- Chỗ đó vốn không phải nơi mà tỷ tỷ nên đi!

Ninh Tiên tử lắc đầu:

- Trước hết ngươi nghe ta nói. Ta vốn định buổi tối đi vào thăm dò một chút, nhưng vừa tới bên ngoài, đã bị ngăn lại rồi!

Lâm Vãn Vinh nhướng mày:

- Ngăn lại? Tại sao?

Ninh Vũ Tích giữ chặt tay hắn, dịu dàng liếc hắn, rồi nhỏ giọng nói:

- Ta nói ngươi đừng khẩn cấp... Bên ngoài Khắc Tư Nhĩ tập trung hơn mười vạn đại quân, lương thảo đầy đủ, quân dụng tề chỉnh!!

Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên, gương mặt bỗng chốc biến sắc:

- Mười vạn đại quân?!

Tiên tử lẳng lặng gật đầu, Lâm Vãn Vinh nhất thời đứng như trời trồng. Chẳng trách tiên tử nói, hắn sẽ không còn khả năng nhàn nhã như trước nữa. Tin tức động trời này tựa như một tiếng sét bổ vào tim hắn.

Làm sao người Đột Quyết tụ tập mười vạn đại quân ở Khắc Tư Nhĩ nhỉ?! Chẳng lẽ họ biết được mục đích của ta?! Hay là, họ có ý đồ gì khác?!

Nếu là người Đột Quyết biết được mục đích của ta, vậy không chỉ việc chuẩn bị cũng trở thành công cốc, mà đến cả năm ngàn tướng sĩ này, cũng sẽ lâm vào vòng vây trùng trùng điệp điệp của người Hồ. Lui về biển Chết là không có khả năng, tấn công Khắc Tư Nhĩ lại càng như trứng chọi đá, tiến về phía trước không được, đường lui lại chẳng còn, chả lẽ ta thật sự sẽ bỏ mạng tại đây?!

Hắn cắn răng cau mày, lo lắng bước tới tới lui, tâm tình vui vẻ vừa rồi sớm đã bay biến mất tiêu mất tích.

Ninh Vũ Tích nhìn hắn cau mày suy nghĩ, hiểu được sự lo lắng trong lòng hắn, bỗng nhiên có cảm giác như tâm mạch tương thông, cùng chia sẻ ấm lạnh, đến cả hơi thở cũng như cùng nhịp với nhau.

- Ngươi cũng chớ nên ưu tư quá.

Thanh âm mềm nhẹ của tiên tử vang lên bên tai:

- Ta thấy lương thảo chiến mã của người Hồ, cũng chỉ là mới tập hợp mấy ngày gần đây thôi, cũng chưa chắc đã là nhằm vào chúng ta đâu.

Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, bỗng nhiên khựng lại, nắm chặt tay nàng, thở dài nói:

- Lần này nhờ có thần tiên tỷ tỷ, bằng không, ta đã dại dột tiến vào vòng vây của mười vạn Hồ nhân rồi!

Ninh Vũ Tích lắc đầu:

- Tài của ngươi đâu có tệ như vậy! Sớm muộn gì cũng sẽ có trinh sát đem việc này báo cho ngươi thôi, ta chỉ đưa tin sớm thêm mấy ngày mà thôi.

- Tỷ tỷ đừng coi thường mấy ngày đấy.

Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị:

- Với thời gian mấy ngày, đã có thể quyết định thắng bại của cả một cuộc chiến rồi! Chuyện này quá trọng đại, ta muốn thương lượng với mấy người Hồ đại ca mới được.

Mười vạn Đột Quyết thiết kỵ, đủ để băm năm ngàn nhân mã này thành từng mảnh nhỏ, có thể đoán biết được tâm tình Lâm Vãn Vinh vô cùng nặng nề, tiên tử nhẹ nhàng bảo:

- Vậy ngươi mau đi đi, ta ở đây chờ ngươi.

Một câu này làm Lâm Vãn Vinh cảm thấy ấm áp trong lòng, hắn vội vàng gật đầu, xoay người đi ngay. Chưa đi được vài bước, chợt nghe Ninh Vũ Tích khẽ gọi:

- Tiểu tặc...

Giọng nói ấy đằm thắm vô ngần, Lâm Vãn Vinh nghe thế đến cả xương cũng mềm ra, vội vàng xoay người lại:

- Thần tiên tỷ tỷ, tỷ gọi ta?!

Hắn còn chưa kịp phản ứng gì, đã cảm giác được một làn hương thơm thoang thoảng, một đôi môi ấm áp ướt mềm, nhè nhẹ áp vào mặt hắn.

- Đừng sợ!

Bàn tay nhỏ bé ấm áp mềm mại nắm lấy bàn tay hắn, gương mặt Ninh Vũ Tích ửng hồng, nhìn hắn dịu dàng bảo:

- Ta vĩnh viễn ở bên người ngươi... không rời xa, sinh tử cùng nhau!

- Tỷ tỷ...

Trong lòng Lâm Vãn Vinh ấm áp, chỉ cảm thấy đột nhiên sống mũi cay xè, vội vươn tay ôm lấy nàng, xiết chặt vào lòng:

- Tỷ tỷ yên tâm, ta không sợ đâu. Ngoại hiệu ta là tiểu cường đánh không chết. Hơn nữa, chúng ta còn chưa động phòng mà...

“Phì…” Ninh Vũ Tích mắng khẽ một tiếng, khuôn mặt nóng lên, vội vội vàng vàng đẩy hắn ra. Tên tiểu tặc cười hì hì, trở lại vẻ bông đùa thường thấy, trong lòng nàng lại cảm thấy dịu ngọt.

***

- Mười vạn người hả?!

Mọi người nhất tề mở to hai mắt, há hốc miệng, không ai nói không nên lời. Phía ngoài vương đình người Hồ có mười vạn Đột Quyết thiết kỵ, vậy thì đánh cái rắm gì nữa! Có thể không bị người Đột Quyết làm gỏi, đã là một kỳ tích vĩ đại rồi.

Biến cố lần này làm cho ai nấy đều rơi vào trầm mặc. Sự hưng phấn lúc thấy Khắc Tư Nhĩ đang ở ngay trước mắt, bỗng nhiên giảm xuống như bị đóng băng.

- Lâm huynh đệ, tin tức này từ đâu?

Cao Tù nghi hoặc:

- Trinh sát của chúng ta chỉ quan sát trong vòng trăm dặm. Làm sao đột nhiên có được tin tức từ Khắc Tư Nhĩ?

Với bổn sự của tiên tử, tin tức này tuyệt đối không sai được. Lâm Vãn Vinh trầm giọng nói:

- Các ngươi đừng hỏi, ta khẳng định tin tức này tuyệt đối không giả!

Thần thái hắn rất nghiêm trang, không ai dám nghi ngờ, mọi người chẳng hỏi nữa. Hồ Bất Quy hít một hơi, tỏ vẻ bất lực:

- Nếu Khắc Tư Nhĩ thật có mười vạn thiết kỵ Đột Quyết, vậy không phải là vấn đề đánh hay không, mà là làm sao để đảm bảo sự tồn vong của năm ngàn đệ huynh chúng ta.

- Sợ cái gì, nếu người Đột Quyết đánh thì cùng lắm là hai bên cùng chết thôi!

Cao Tù mắng một tiếng. Thật ra Hứa Chấn và Lý Vũ Lăng cũng tán thành ‎ kiến này.

Lâm Vãn Vinh cau mày, chỉ huy năm ngàn tướng sĩ, xuyên qua con đường tơ lụa, trải qua ngàn vạn khổ sở mới tới núi A Nhĩ Thái, không phải để chịu chết.

- Tướng quân, người thấy mười vạn người Hồ này như thế nào?!

Hồ Bất Quy trầm giọng hỏi. Hắn có nhiều kinh nghiệm, làm người cũng rất trầm ổn, không hề tùy ý phụ họa ý kiến của lão Cao.

Lâm Vãn Vinh chậm rãi đi lại vài bước, khẽ gật đầu:

- Trên thế gian này, đơn giản cũng sẽ có hai loại kết quả… một là tốt, hai là xấu! Mười vạn người Hồ tụ tập bên ngoài Khắc Tư Nhĩ, cũng không tránh khỏi hai chân lý này!

Lão Cao nghe thế mơ mơ hồ hồ, vội la lên:

- Thế nào gọi là xấu. Thế nào mới là tốt?!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Nếu là chuyện xấu. Vậy thì đơn giản chính là như huynh nói, mười vạn người Đột Quyết này chính là vì chúng ta mà tới, cho dù chúng ta không tập kích Khắc Tư Nhĩ, chúng cũng nhất định tiêu diệt chúng ta!

Đích xác đây là tình huống xấu. Lý Vũ Lăng lấy làm khó hiểu:

- Nhưng, người Đột Quyết làm sao biết được, mục tiêu của chúng ta là vương đình của chúng?!

Tiểu Lý tử vừa hỏi câu này, chính là sự nghi hoặc của mọi người. Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:

- Nếu người Đột Quyết phát hiện ra ý đồ của chúng ta, vậy cũng không thoát khỏi hai loại tình huống... Đó là bọn chúng tự mình đoán được, khi chúng ta tiến vào Y Ngô, Lộc Đông Tán đã phát hiện ra ý đồ của chúng ta...

Hồ Bất Quy trầm ngâm hồi lâu, lắc lắc đầu:

- Không có khả năng này! Con đường tơ lụa có thể đi thông tới núi A Nhĩ Thái, ngoại trừ Lâm tướng quân ta, trên thế gian này còn ai có thể biết được? Lộc Đông Tán chẳng lẽ là thần tiên chuyển thế? Bằng không hắn làm sao có thể đoán được chúng ta sẽ xuyên qua biển Chết mà bất ngờ tập kích Khắc Tư Nhĩ, còn phái mười vạn đại quân trấn thủ ngoài vương đình chứ?!

Lão Hồ phân tích có đạo lý, Lộc Đông Tán mặc dù thông minh, nhưng hắn cũng không phải là thần tiên có thể tiên tri được mọi việc. Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng:

- Hồ đại ca nói không sai, nếu người Đột Quyết đoán được thì còn khó khăn hơn cả việc hái sao trên trời, việc đó cơ hồ là việc không có khả năng. Vậy, chỉ còn lại có một cách giải thích khác... Có lẽ, trong chúng ta có người thông báo cho người Đột Quyết!

- Cái gì?

Lão Cao cả kinh:

- Chẳng lẽ giữa huynh đệ chúng ta có gian tế?!

Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:

- Đây là sinh mạng của huynh đệ chúng ta, làm sao có gian tế được. Cao đại ca ngươi đa tâm rồi!

Lý Vũ Lăng đột nhiên mở to hai mắt:

- Chẳng lẽ là... Ngọc Già?!

Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi. Nhìn toàn quân, nếu có người thật sự đưa tin ra cho người Hồ, cũng chỉ có Nguyệt Nha Nhi này là người có thể làm được thôi.

- Hẳn không phải nàng đâu.

Lão Hồ tỉnh táo nói:

- Từ khi chúng ta tiến vào Y Ngô, xuyên qua La Bố Bạc, vượt qua Tuyết Sơn, Ngọc Già căn bản không biết được mục đích của chúng ta, trong Đại mạc, nàng cũng không thể truyền tin tức ra ngoài. Đến khi chúng ta vượt qua núi A Nhĩ Thái, nàng mới có thể có cơ hội. Không nói chúng ta luôn luôn canh gác nàng rất chặt chẽ, cho dù nàng thật sự truyền tin này ra ngoài, cũng phải mất một ngày mới tới được Khắc Tư Nhĩ. Làm sao người Hồ có thể nhanh chóng tụ tập mười vạn nhân mã như vậy được?!

Mọi người lặng lẽ gật đầu, người bị hiềm nghi lớn nhất là Ngọc Già, kỳ thật cũng không có khả năng làm được!

- Có khi nào là tin tức lọt ra từ phía Từ cô cô bên kia không?

Tiểu Lý tử cau mày:

- Nhưng cũng không đúng! Việc đại sự khẩn yếu như thế, Từ cô cô tuyệt đối sẽ không nói với người khác đâu, cùng lắm là thông báo với ông nội một tiếng. Ngoài ra không ai biết chuyện này được.

Suy nghĩ tập thể quả nhiên hữu dụng, vài người bàn tán lung tung, ngoại trừ tất cả những phương án khác nhau, Lâm Vãn Vinh gật gù:

- Nghe các ngươi nói như vậy, ta quả thật không tìm thấy lý do để người Hồ phát hiện ra chúng ta.

Nghe hắn nói thế, Hứa Chấn chợt động linh cơ:

- Tướng quân, ngươi mới nói, nếu việc đó không phải là xấu, vậy phải là việc tốt rồi! Bây giờ ngoại trừ xấu ra, vậy việc mười vạn đại quân người Hồ tụ tập, đối với chúng ta có cái gì tốt đây?

- Ai nói không có điểm tốt?!

Lâm Vãn Vinh thì thầm:

- Không chừng núi Hạ Lan có động tĩnh rồi!
- Bên kia núi Hạ Lan có động tĩnh ư?!

Cũng là Hồ Bất Quy phản ứng nhanh nhất.

- Tướng quân, ý của ngài là, Từ quân sư phối hợp với chúng ta trong việc bất ngờ tập kích Khắc Tư Nhĩ, có thể gây biến cố gì đó ở Hạ Lan. Từ đó khiến cho người Đột Quyết buộc lòng phải tăng cường binh lực cho tiền tuyến?! Nói như thế, mười vạn nhân này hẳn không phải tới đây để đối phó với chúng ta hả?!

Cao Tù ‘ủa’ một tiếng, hân hoan reo lên:

- Nếu mười vạn người Hồ này chỉ là để tăng binh cho Hạ Lan sơn, chờ chúng vừa đi, Khắc Tư Nhĩ chẳng phải là một tòa thành rỗng sao? Đây quả là một chuyện tốt!

Lâm Vãn Vinh khẽ cười:

- Đây chẳng qua hoàn toàn là suy đoán thôi, chúng ta ở đây dù có đoán tới đâu cũng vô phương. Từ khi hỏa thiêu Ba Ngàn Hạo Đặc, người Đột Quyết đã không ngừng tấn công núi Hạ Lan, hơn nữa vì thiếu thốn hậu cần, không thể không lui về thảo nguyên. Lộc Đông Tán do đó mới đuổi tới Y Ngô gặp lại ta! Từ tiểu thư biết rõ mục tiêu của chúng ta, người Hồ đã lui, ta đoán, nàng hẳn sẽ nghĩ biện pháp để dẫn dụ sự chú ý của người Hồ, từ đó làm giảm áp lực cho chúng ta. Không chừng, bây giờ nàng đang giằng co với người Hồ ở khoảng giữa thảo nguyên và sa mạc! Công kích liên tục mà không hạ được Hạ Lan, người Đột Quyết buộc lòng phải tăng binh cho tiền tuyến. Tính theo thời gian, sự xuất hiện của mười vạn người kia trùng khớp với dự đoán này.

“Tựa hồ có chút đạo lý!” Mọi người âm thầm gật đầu, tiếp tục nghe hắn nói.

- Quan trọng nhất là, Ba Ngàn Hạo Đặc đã bị chúng ta đốt sạch toàn bộ lương thực, có hơn hai mươi vạn người Hồ cần có một số lượng lương thực cực lớn để sinh tồn, từ Ba Ngàn Hạo Đặc tới Y Ngô, chúng ta cũng không hề phát hiện ra bất kỳ một trạm lương thảo nào của người Hồ cả, bởi vậy có thể thấy được, lương thực hậu cần của họ nhất định là từ sâu trong thảo nguyên A Lạp Thiện vận chuyển tới. Điểm này cũng phù hợp với đống lương thảo như núi ở ngoài thành Khắc Tư Nhĩ.

- …Cho dù người Đột Quyết đã nhận ra mục đích thực sự của chúng ta, với sự thông minh của Lộc Đông Tán, hắn hoàn toàn không cần phải tụ tập mười vạn nhân mã phòng thủ ngoài thành Khắc Tư Nhĩ, nếu làm vậy chẳng phải sẽ bứt dây động rừng khiến chúng ta chạy sạch cả à? Biện pháp tốt nhất là che giấu binh lực, âm thầm mai phục, ngồi chờ chúng ta chui đầu vào bẫy chịu chết! Hắn mắc gì phải bày binh bố trận kinh người như thế?!

Mọi người nghe Lâm tướng quân phân tích, đầu tiên là nghi hoặc, sau đó giật mình, khả năng này rất có thể xảy ra.

- Đương nhiên, những việc này đều là ta dự tính thôi, về phần chân tướng sự thật rốt cuộc như thế nào, cũng chỉ có người Hồ mới biết!

Lâm Vãn Vinh thở dài, nghiêm mặt:

- Con đường phía trước gian hiểm, mọi người nhất định phải cẩn thận gấp trăm lần. Tuy không thể làm bừa, nhưng càng không thể chưa đánh đã sợ, tự mình dọa mình. Mặc kệ mười vạn người Đột Quyết này có ý đồ như thế nào, chúng ta cũng không có đường lui. Đã tới nơi này, nhất định phải tặng người Hồ một món quà đáng nhớ. Bằng không, không chỉ có lỗi với những huynh đệ đang tắm máu khổ chiến dưới chân núi Hạ Lan, cũng có lỗi với hai cái chân của chúng ta nữa! Mọi người nhớ chưa?!

- Mạt tướng tuân lệnh!

Mặt ai nấy đều bừng bừng, nhất tề hô vang. Theo như lời Lâm Vãn Vinh, việc này vốn là một con đường thập tử vô sinh. Căn bản họ cũng không có cách nào lo đầu nghĩ đuôi nữa, trước mặt họ chỉ có một con đường... Đi tới, tiến thẳng vào vương đình Đột Quyết!

Thương nghị với mọi người, nhưng việc mười vạn người Hồ bày binh bố trận ở Khắc Tư Nhĩ đã là sự thật trước mắt không thể thay đổi, biện pháp ổn thỏa nhất là ‘lấy bất biến ứng vạn biến’. Con đường hành quân vẫn không thay đổi, đồng thời mở rộng phạm vi trinh sát. Luôn luôn lưu ý động tĩnh của người Hồ, tìm hiểu xem đến tột cùng bọn chúng muốn làm gì.

Nghị sự xong đã là canh hai, vầng trăng rằm treo lững lờ trên bầu trời đêm, ánh trăng nhàn nhạt lướt khắp đồng cỏ, vô cùng yên tĩnh thanh bình, mang theo hơi lạnh phảng phất. Lướt mắt nhìn quanh, những chiến sĩ đang nằm trên thảm cỏ dày, sớm đã tiến vào giấc mộng ngọt ngào, khóe môi họ hơi nhếch lên nụ cười, cũng không biết có phải đang mơ tới cha mẹ, vợ con đang đợi mình ở nhà không. Khắc Tư Nhĩ tuy gần ngay trước mắt, nhưng không biết những huynh đệ này có mấy người có thể còn sống trở về?


- Bồ đào rượu ngát chén lưu ly
Toan nhấp tỳ bà đã giục đi
Say khướt sa trường anh chớ mỉa
Xưa nay chinh chiến mấy ai về.*
(Trần Quang Trân)

Đứng giữa vùng núi non yên tĩnh, nhìn những khuôn mặt trẻ măng của đám thủ hạ tướng sĩ đang chìm sâu trong giấc ngủ, Lâm Vãn Vinh bỗng chốc lại thở dài, trong lòng trăm mối ngổn ngang nói không nên lời.

- Sao thế?!

Một bàn tay ngọc mềm mại nắm chặt tay hắn, một giọng nói êm dịu nhè nhẹ vang bên tai.

Khẽ xoay người lại, khuôn mặt như trăng rằm của Ninh Vũ Tích hiện ra, đôi môi đỏ mọng, vẻ đẹp thanh cao, hai mắt trong trẻo tựa như làn nước thu lẳng lặng nhìn hắn. Ánh trăng bàng bạc chiếu hắt lên gương mặt tuyệt thế vô song của nàng, càng làm bừng lên vẻ rực rỡ kiêu sa, đai lưng bay bay, bạch y thanh nhã phất phơ. Trông như một tiên tử trên cung trăng lạc xuống dương thế, thánh khiết cao nhã, không nhiễm chút bụi nhân gian nào.

Lâm Vãn Vinh ngẩn người nhìn nàng, một lúc lâu sau mới cầm tay nàng, thì thào lẩm bẩm:

- Tỷ tỷ, nàng thật đẹp!

Ninh Tiên tử đằm thắm mỉm cười, bàn tay đưa lên, nhè nhẹ phủi những mẩu cỏ khô và bụi đất trên áo hắn:

- Đẹp hay xấu, cũng chỉ là một cái túi da do trời ban cho. Sống không thể giữ mãi, chết không thể mang đi. Cũng chỉ có ngươi mới đem việc này đặt nặng trong lòng.

“Tiên tử quả nhiên là cực kỳ đạm bạc!” Lâm Vãn Vinh cười hì hì, khoát tay nói:

- Hâm mộ vẻ đẹp vốn là thiên tính của nhân thế, mà ta cũng là một tục nhân trong số đó, chẳng lẽ muốn ta khi đối mặt với dung nhan như thiên tiên của tỷ tỷ lại không hề động tâm... Thứ cho ta nói thẳng, tỷ tỷ, yêu cầu này của nàng quá hà khắc rồi!

Ninh Vũ Tích đỏ mặt lên, sẵng giọng:

- Ai hà khắc với ngươi? Nói thật, ngươi muốn nhìn thì cứ nhìn đi, ta đã sớm chẳng còn đạo hạnh nữa, còn không phải để mặc cho ngươi khi dễ sao?!

Tiên tử như thoa một lớp phấn hồng, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng vô cùng. Lâm Vãn Vinh thấy vậy cũng ngẩn người, cầm tay nàng than khẽ:

- Nhờ có thần tiên tỷ tỷ làm bạn, bằng không, con đường sinh tử này ta sẽ chẳng biết phải tiếp tục đi như thế nào đây?!

Lời này không hề sai. Từ Hưng Khánh phủ tới Hạ Lan sơn, từ Ba Ngàn Hạo Đặc tới Khoa Bố Đa, trải qua vô số đao thương hiểm trở, cận kề cái chết cũng đã mấy lần, nếu không phải có An tỷ tỷ và Ninh tiên tử âm thầm bảo hộ, hắn sớm đã chết chẳng biết bao nhiêu lần rồi.

Thấy hắn ngẩn ngơ, nhớ tới lúc nãy hắn tự dưng cảm thán, Ninh Vũ Tích nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, thì thầm:

- Tiểu tặc, ngươi nhớ nhà à?

- Có một chút!

Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, cúi đầu than thở. Tiên tử yêu vẻ thanh nhã, thích cuộc sống đạm bạc, chỉ trước mặt nàng, Lâm Vãn Vinh mới thật thà như vậy.

Nhớ tới lúc cùng hắn sơ ngộ. Khi gặp biến cố, tiểu tặc này vẫn hung hãn dũng mãnh biết bao nhiêu, sẵn sàng rút súng đánh trả bất kỳ ai. Ai ngờ được hắn cũng có lúc cô độc bất lực như thế!

Ngẫm lại chuyện xưa kia, trong lòng Ninh Vũ Tích chợt dấy lên những tình cảm dịu ngọt, đưa tay vuốt vuốt mớ tóc tán loạn của hắn, dịu dàng bảo:

- Ngươi chớ có ưu sầu, có Vũ Tích ta ở bên ngươi. Cho dù thiên quân vạn mã cũng không thế gây thương tổn cho ngươi một sợi tóc. Đợi đánh xong, ta với ngươi trở về, cùng ngươi sống một cuộc sống vui vẻ khoái hoạt.

Lâm Vãn Vinh khẽ lắc đầu, cảm kích:

- Ta mỗi ngày đều nghĩ tới cuộc sống vui vẻ khoái hoạt, nhưng ta không nghĩ cho ta.

- Vậy thì cho ai?!

Ninh Vũ Tích lấy làm khó hiểu nhìn hắn.

Ánh mắt hắn lướt qua vô số những khuôn mặt trẻ măng đang nằm trên cỏ, họ ngủ mơ trong yên bình. Lâm Vãn Vinh khẽ than thở:

- Vì những sinh tử của đám huynh đệ này! Ta không biết có thể đảm bảo mạng sống của họ nữa không, ta không biết có mấy người còn được trở về?!

Ninh Tiên tử không nói gì chỉ than nhẹ. Nàng có thể cứu được hắn, nhưng lại không thể cứu được năm ngàn tướng sĩ này?!

- Kỳ thật, ta thực sự không muốn chiến đấu!

Lâm Vãn Vinh thì thào, như nói cho nàng nghe, mà lại giống tự nói cho mình nghe vậy.

Nhìn thấy trong mắt tên tiểu tặc trống rỗng vô hồn, tiên tử đau xót, vội nắm lấy tay hắn:

- Ta biết!

Lâm Vãn Vinh đột nhiên quay mặt lại, cười hì hì:

- Tỷ tỷ, ta muốn hát, nàng nghe ta hát bao giờ chưa?!

“Tiểu tặc này sao lại chuyển đề tài nhanh thế?” Trong mắt Ninh Vũ Tích chưa khô lệ, thấy hắn đã thay đổi hoàn toàn, biến thành một khuôn mặt tươi cười, nàng cũng sửng sốt một chút.

Còn chưa kịp phản ứng gì, Lâm Vãn Vinh đã vung tay, cất tiếng hát vang:

-... Ta mong ngược bắc xuôi nam
Rong chơi sáng tối miên man tháng ngày!
Mong ai cũng thấy tôi đây,
Nhưng không biết được thân này là ai… **

Bài hát quái dị, thanh âm hùng tráng, phiêu phiêu lãng lãng trong bầu trời đêm, ngân mãi về phía xa xa. Tiếng vang vọng lan đi khắp nơi, tạo nên một cảm giác bi thương đến kỳ lạ, khiến bao con tim bồi hồi, mãi đến khi tiếng hắn đã hoàn toàn biến mất, trong lòng vẫn còn quanh quẩn một hơi ấm miên man không dứt.

- Ủa, Lâm tướng quân lại hát bài hát gì thế?!

Hồ Bất Quy vểnh tai nghe một lúc, rồi nhíu mày đáp:

- Sao không giống như bài ‘thập bát mô’ nhỉ? Chẳng lẽ Lâm tướng quân lại vừa sáng tác ra bài ‘thập cửu mô’ rồi?

- Tai ngươi làm sao thế!

Lão Cao bĩu môi khinh thường:

- Rõ ràng đây là bài ‘Niệm lang quân’, lưu hành phổ biến nhất trong những ngõ thanh lâu năm nay ấy!

Bên kia Nguyệt Nha Nhi đang giả vờ ngủ xoay người lại, trong mắt thấp thoáng những tia sáng. Ánh mắt nàng dừng lại bóng người đang đứng cô đơn giữa màn đêm, nàng cắn chặt răng, hừ một tiếng thật mạnh.

Từ Khoa Bố Đa xuất phát, đi tiếp bảy tám mươi dặm nữa là tới hồ Ô Bố Tô Nặc Nhĩ. Ô Bố Tô Nặc Nhĩ tiếng Đột Quyết nghĩa là hồ bình yên chốn thiên đường.

Quả nhiên hồ này cũng như kỳ danh, chưa đến gần hồ, đã có một luồng hơi lạnh phả vào mặt, mang theo mùi hương thơm ngát của cỏ nước. Hồ nước trong suốt có thể thấy tận đáy. Sóng nước lao xao, xa xa nhìn lại, giống như một tấm gương lớn lấp lánh ánh mặt trời, được vây quanh bởi thảo nguyên A Lạp Thiện.

Khoảng cách từ Ô hồ tới vương đình Khắc Tư Nhĩ của người Hồ chừng ba trăm dặm, có thể nói đã chạm tới mũi của người Đột Quyết rồi. Vì không rõ động tĩnh của mười vạn người Hồ ở ngoài Khắc Tư Nhĩ ra sao, Lâm Vãn Vinh liền giảm tốc độ hành quân xuống. Thong thả từ từ đi một ngày trời, mãi mới tới cái hồ Ô Bố Tô Nặc Nhĩ này.

Trời đã tối sẩm, tướng sĩ người thì đang dạo chơi bên hồ, người thì lau chùi chiến đao. Đại chiến sắp tới, nhưng không hề thấy không khí khẩn trương bên trong đó một chút nào.

Ngọc Già xem ra rất quen thuộc với Ô hồ này. Tới nơi này giống như về nhà, nàng đã không còn vẻ lãnh đạm lúc trước, không ngừng cười đùa, hái đủ loại hoa cỏ trong những bụi cỏ ven bờ hồ, trộn lại với nhau, rồi kết thành nhiều bó. Mỗi một bó đều có mùi vị khác nhau, nàng đưa lên mũi, rồi đặt lên môi hôn.

Chơi chán, nàng liền ngồi ở bên bờ hồ, chậm rãi cởi giày, lộ ra một đôi bàn chân trắng muốt tựa như ngọc, đôi chân đó khua động làn nước trong suốt mát lịm một cách vô cùng khoan khoái, tiếp đó nàng không ngừng hái mấy lá cỏ dại bên người kết hợp với những đóa hoa, rồi ép ra mấy thứ nước gì đó, nhẹ nhàng nhúng xuống hồ. Nhìn vẻ mặt đó, tiêu diêu tự tại nói không thể tả xiết.

“Mẹ nó, rõ ràng nàng là tù binh, làm sao đùa giỡn còn thoải mái hơn cả ta được chứ?” Nhìn thiếu nữ Ngọc Già vô ưu vô lo, ánh mắt Lâm Vãn Vinh tóe lửa, tâm tình tràn đầy nỗi bất lực và ganh ghét.

Ngọc Già cũng cảm giác được ánh mắt hắn đang nhìn mình, khẽ xoay người lại, trông thấy hắn đang sa sầm mặt, nàng lại nhoẻn miệng cười, quyến rũ nói không nên lời.

Lâm Vãn Vinh ngẩn người: “Không thể nào, nàng cười với ta, đây là chuyện đã lâu lắm rồi chưa từng xảy ra mà, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây sao?!

Thấy hắn sững sờ, Ngọc Già lại hừ khẽ một tiếng, quay đầu đi, mớ hoa cỏ đang cầm trong tay bị vứt tỏm xuống nước, ánh mắt trở nên hư vô mờ mịt. Những hoa cỏ cứ bập bềnh trôi nổi trên mặt hồ.

- Hồ đại ca, phía trước các huynh đệ đã có tin tức mới hồi báo chưa?

Vừa ổn định một lát, Lâm Vãn Vinh liền đi tìm Hồ Bất Quy, nóng lòng hỏi. Giờ đã là buổi trưa, những tin tức do đợt trinh sát đầu tiên đã truyền về rồi, bên ngoài Khắc Tư Nhĩ đích xác tụ tập hơn mười vạn thiết kỵ người Hồ. Khắp nơi đều toàn là lương thảo và vật dụng hậu cần, chất đống giống như những hòn núi nhỏ. Tin tức của tiên tử chuẩn xác không sai.

Mười vạn người Hồ đóng trên đường tới Khắc Tư Nhĩ, đến giờ vẫn chưa biết mục đích của họ là gì. Thấy Khắc Tư Nhĩ rất gần mình rồi, có thể tưởng tượng được nỗi lo lắng của Lâm Vãn Vinh lớn đến như thế nào.

Lão Hồ lắc đầu ngưng trọng:

- Chưa hồi báo. Mười vạn đại quân người Hồ ở đó, trinh sát chúng ta căn bản không thể tiếp cận, mà mục đích của họ lại càng không hay biết gì. Thật là khó khăn!

Ở đây toàn đoán mò, hầu như không có tin tức gì. Lâm Vãn Vinh lắc đầu ảo não: “Không biết ý đồ của người Hồ, lại không có tin tức từ Hạ Lan, cũng không biết Từ Chí Tình rốt cuộc có động thái gì hay không. Mình chỉ cần thiếu thận trọng một chút, năm ngàn tinh nhuệ Đại Hoa này sẽ bị mười vạn người Hồ xé tan thành mảnh nhỏ!” Thời khắc mấu chốt như vậy, thế mà lại không có tin tình báo hữu hiệu để phán đoán tình hình quân địch, bảo sao không làm hắn nổi nóng cho được? Đây là chỗ vô cùng bật lợi của việc cô quân xâm nhập vào trong lòng địch.

- Tướng quân, tướng quân.

Đang lúc lo lắng, Hứa Chấn chạy tới như giông như bão….

- Có kị binh Đột Quyết …

______________________________________

* Đây là một bài thơ tứ tuyệt kinh điển, nằm lòng đối với những bạn yêu thích thơ Đường, đặt biệt là câu cuối thì mọi người ít nhiều đã nghe nói tới

Lương Châu* Từ

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi.
Dục ẩm tì mà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu.
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi?

Dịch nghĩa:
Rượu quý bồ đào, chén dạ quang
Muốn uống nhưng tiếng đàn tì bà đã thúc
Nằm say sưa trên chiến trường thì người cũng chớ cười chê
Xưa nay chinh chiến có mấy ai được trở về

Dịch thơ
Bồ đào rượu ngát chén lưu ly
Toan nhấp tỳ bà đã giục đi
Say khướt sa trường anh chớ mỉa
Xưa nay chinh chiến mấy ai về.
(Trần Quang Trân)
- Cái gì?

Lâm Vãn Vinh biến sắc:

- Kỵ binh Đột Quyết? Có bao nhiêu người? Từ nơi nào tới. Chúng muốn đi đâu??!

Hứa Chấn lắc lắc đầu:

- Ước chừng có trăm người, trước mắt không thể xác nhận thân phận. Nhưng nhìn tình hình chiến mã của bọn hắn, thì không tới một ngày sẽ từ vương đình của người Hồ tới đây rồi.

Tòa thành gần Ô Tô Bố Nặc Nhĩ nhất cũng chỉ có vương đình Khắc Tư Nhĩ của người Hồ thôi. Không cần hỏi cũng biết đám người Hồ này là từ nơi đó tới. Chỉ có một đội kỵ binh trăm người, thanh thế cũng nhỏ, trinh sát bên ngoài Khắc Tư Nhĩ không hồi báo cũng là bình thường.

“Trăm kỵ binh? Chạy thẳng tới Ô hồ? Rốt cuộc là ai nhỉ? Họ muốn làm gì?” Lâm Vãn Vinh bước qua bước lại vài bước, ý nghĩ xoay như chong chóng.

Cao Tù vừa nghe Hứa Chấn báo cáo, bĩu môi khinh thường:

- Không phải chỉ là một trăm tên Hồ nhân thôi sao?! Tay chân nhanh nhẹn một chút là trực tiếp làm thịt chúng ngay ấy mà?!

- Không thể.

Hồ Bất Quy vội vàng lắc đầu:

- Bây giờ chúng ta không rõ ràng trăm tên người Hồ này tới đây là có‎ ý gì. Nếu là thám báo Đột Quyết, chúng ta vừa động thủ, chẳng phải sẽ làm bại lộ hành tung đối với đám người Hồ phía sau sao?!

Nói về bài binh bố trận, lão Cao đích xác không phải là chuyên gia. Hắn le lưỡi, không dám nói tiếp nữa.

Ánh mắt Lâm Vãn Vinh lóe lên, nói nhanh:

- Mặc kệ ai tới, chúng ta cũng bất tất phải sợ. Hồ đại ca, ngươi chỉ huy các huynh đệ lui ra phía sau hai mươi dặm. Hứa Chấn ngươi điều trăm huynh đệ cùng lưu lại đây với ta, chúng ta phải sờ gáy đám người Hồ này mới được.

- Không thể.

Vừa nói xong, Hồ Bất Quy liền lớn tiếng phản đối:

- Thân là một vị thống soái toàn quân, sao lại dễ dàng mạo hiểm như vậy. Xin tướng quân theo đội quân rút đi trước, mạt tướng sẽ dẫn người dò xét.

Hồ Bất Quy tâm tư cẩn mật, kinh nghiệm lão luyện, vừa nói như thế, mọi người đều gật đầu đồng ý‎‎. Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Hồ đại ca quá lo lắng rồi. Dùng trăm người đấu với trăm người, quân ta lại còn ẩn núp ở một nơi bí mật gần đó. Mà ta cũng không gây chuyện với đám người Đột Quyết này, làm gì có mạo hiểm ở đây?! Mấy ngày nay ta thấy buồn phiền lắm, không tự mình sờ gáy người Hồ, ta thật sự không cam lòng. Hơn nữa ở Ô hồ, còn ai có thủy tính tốt hơn ta được chứ? Ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chấp cả trăm tên Đột Quyết, cũng chẳng thể bắt được ta.

Hắn vô cùng tin tưởng, mọi người có khuyên nữa thì cũng bị hắn một mực bác bỏ. Hồ Bất Quy đành bất lực, chỉ cẩn thận dặn dò Hứa Chấn vài câu, rồi thống lĩnh mọi người lui ra sau.

Cùng Hứa Chấn chỉ huy hơn trăm người ẩn nấp vào trong bụi cỏ, thời gian chầm chậm trôi qua, trời tối dần, những cơn gió lạnh vi vút thổi tới, một trăm người Hồ vẫn còn chưa xuất hiện.

Đằng đẵn đợi chờ quả là khó chịu, vừa mới cựa mình cho đỡ mỏi, bên tai đã có tiếng vó ngựa rầm rập vang lên. Âm thanh này rất quen thuộc, chính là tiếng của đại mã Đột Quyết.

- Đến rồi.

Tiếng Hứa Chấn nhắc nhở, mọi người liền vội ẩn mình trong bụi cỏ, nín thở chờ đợi.

Buổi chiều tối, sương mù loáng thoáng xuất hiện, mấy trăm điểm màu đen chạy tới nhanh như gió, lao thẳng về phía Ô hồ. Nhìn tư thế và và tốc độ của người cưỡi ngựa, không nghi ngờ gì đều là những hảo thủ Đột Quyết tinh nhuệ. Bóng đêm u ám, hơn trăm người Đột Quyết cũng không tiếng hô hoán, không đốt đuốc, lặng lẽ chạy như bay tới bên hồ, hành tung quỷ dị khó mà diễn tả.

Mắt vừa thấy người Đột Quyết càng ngày càng gần. Lâm Vãn Vinh vội rúc đầu vào trong cỏ. Một làn gió xẹt qua, có vài con khoái mã Đột Quyết như cuồng phong lướt qua, cuốn theo những chiếc lá rụng quất vào mặt đau rát.

“Đồ khốn nạn!” Lâm Vãn Vinh nhổ ra vài lá cỏ lọt vào miệng, vừa phì phì vừa thầm chửi.

Ô hồ rất gần vương đình Đột Quyết, trăm người Đột Quyết chạy đến xem ra rất quen thụôc, đến cả những bụi cỏ chung quanh cũng không thèm liếc mắt, tựa hồ cực kỳ yên tâm với địa bàn của mình.

- Nhìn xem, họ dừng lại rồi!

Tiếng Hứa Chấn thở nhẹ, làm Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh. Hắn vội vàng liếc mắt nhìn lại. Chỉ thấy trăm tên Đột Quyết vừa rồi còn phóng ngựa chạy như điên, bây giờ đã tới gần Ô hồ, giảm tốc độ dần dần, những người đi trước bây giờ đã xuống ngựa, đang dắt ngựa lững thững đi tới.

- Chẳng lẽ họ muốn đóng trại ở đây?!

Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu Lâm Vãn Vinh, lão Hồ mang theo mấy ngàn huynh đệ, chỉ cách chỗ này hai mươi dặm. Chẳng biết chừng sẽ đụng đầu phải họ. Trong lòng hắn có chút lo lắng, đối phó với một trăm tên này thì cũng không phải là việc khó. Chỉ sợ sau lưng bọn chúng còn có người. Như vậy sẽ đánh rắn động cỏ rồi. Hắn suy tư trong chốc lát, rồi cố áp chế nỗi lo lắng trong lòng.

Cả trăm người Hồ xuống ngựa toàn bộ, những trướng bồng được hạ xuống, vây quanh Ô hồ. Nhìn qua thì tựa hồ đang lựa chỗ để dựng trướng bồng. Tối nay chắc là sẽ ngủ ở đây rồi.

Đi về phía trước là Khoa Bố Đa. Tối nay họ trú ở chỗ này, chẳng lẽ là muốn sáng mai chạy tới Khoa Bố Đa? Nhưng lộ trình ngắn ngủn hơn trăm dặm, chỉ cần quất vài roi ngựa nữa là tới, đâu cần phải ở đây lập trại chứ? Lâm Vãn Vinh suy nghĩ mãi mà không hiểu được.

Đám người Đột Quyết bên kia loay hoay một lúc lâu, rốt cục chọn được một vị trí tương đối tốt, liền bắt đầu cắm trại và đốt lửa. Những người Đột Quyết này quả biết nhìn. Chọn được chỗ ba mặt toàn cỏ, mặt còn lại hướng ra hồ nước. Gió mát thổi vào bờ, sóng nước lăn tăn, cảnh sắc rất đẹp. Người Hồ cũng chỉ canh gác ở nơi rất gần trướng bồng. Thực ra hoàn cảnh chung quanh họ cũng đại khái rất an toàn. Cách hai trăm dặm đã là núi A Nhĩ Thái hiểm trở rồi.

Lâm Vãn Vinh quan sát chung quanh một lượt, rồi quay về bụi cỏ thủ thế. Hứa Chấn gật đầu hiểu ý, vung tay lên. Những chiến sĩ bên người hắn liền chia làm hơn mười người một tiểu tổ, xẻ nhỏ đội hình, không một tiếng động tản ra. Đây toàn là những tinh anh trong số tinh anh do chính Hồ Bất Quy chọn ra, mỗi người đều có thể một địch mười, động tác mau lẹ, trong nháy mắt đã vào vị trí ẩn núp.

Đợi khi Lâm Vãn Vinh đi vào thì bên tai nghe tiếng cười to của người Đột Quyết. Lén ngẩng đầu lên, chỉ thấy nơi này cách trướng bồng người Hồ vẻn vẹn chỉ có ba mươi trượng. Một đống lửa thật to đã được đốt lên bên hồ. Trên đống lửa đang nướng một con dê thật béo, mùi thơm phưng phức bay vào mũi. Mỡ dê vàng óng chảy xuống đống lửa, thỉnh thoảng lóe ra những tia lửa lấp lánh.

Bên đống lửa có vài người Đột Quyết đang ngồi, lớn tiếng đùa cợt. Khoảng cách quá xa không rõ họ nói chuyện gì, đến cả gương mặt của những người đó cũng cực kỳ mờ ảo. Chỉ là trực giác những người Đột Quyết này cơ hồ đang quay về mình. Quần áo của họ cũng bất đồng, có một tên người Hồ mặc quần áo hoa lệ dị thường, xem như là một tên đầu lĩnh.

“Mẹ nó, bọn người kia chẳng lẽ là đốt lửa trại cho vui hay sao.” Nhìn không được, thấy cũng không rõ, nghe cũng không nghe được, Lâm Vãn Vinh trong lòng căm tức vô cùng,miệng lầm rầm chửi bới.

- Tướng quân, không bằng chui vào trong hồ.

Hứa Chấn nói thầm bên tai hắn.

Đúng, Lâm Vãn Vinh mắt sáng ngời: “Vài người Hồ đang nói chuyện bên hồ. Với bổn sự lên núi làm cọp, xuống sông làm tiểu bạch long của ta, nếu muốn đối phó họ chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.”

Nhìn Hứa Chấn tán thưởng, đang muốn đi ngay, đột nhiên có một trinh sát đi tới:

- Tướng quân, lại có người đến!

- Cái gì?!

Vừa dứt lời, trong tai đã truyền đến những tiếng ngựa phi, so với trăm người vừa rồi thì ít hơn rất nhiều, loáng thoáng có mười người thôi.

“Trước có trăm người, sau có mười người. Chẳng lẽ họ tới đây gặp nhau!” Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, rồi lại nép mình xuống.

Tiếng vó ngựa thấp thoáng kia hiển nhiên cũng kinh động đám người Đột Quyết đối diện. Một tên người Hồ ghé tai gã thanh niên đầu lĩnh nói vài câu, tên đầu lĩnh Đột Quyết gật đầu, chậm rãi đứng lên, đi thẳng về phía cửa đại doanh.

Đống lửa dần dần sáng hơn, Lâm Vãn Vinh cũng thấy rõ mặt của tên người Hồ trẻ tuổi này. Hắn ước hơn hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng, cao hơn Lâm Vãn Vinh nửa cái đầu, tứ chi vạm vỡ, dường như có một sức mạnh lúc nào cũng có thể bộc phát. Hắn dũng mãnh uy phong, khí vũ hiên ngang, rất khác với những người Hồ mà Lâm Vãn Vinh đã gặp qua, tóm lại đây là một người Hồ điển hình, nhưng lại là một Đột Quyết mỹ nam tử.

“Thằng nhãi này cũng có chút diện mạo, chắc cũng hấp dẫn không ít tiểu cô nương Đột Quyết!” Lâm Vãn Vinh ngầm hừ một tiếng.

Tên mĩ nam Đột Quyết này, trên người mặc một bộ quần áo người Hồ màu vàng nhạt, tuy hình thức cũng giống như những bộ quần áo khác, nhưng chất liệu của bộ quần áo này thì hoàn toàn khác hẳn. Lọt vào mắt chuyên gia như Lâm Vãn Vinh này, hắn cũng phải giật mình: “Đây rõ ràng là lụa Đại Hoa thượng hảo hạng, ở Đại Hoa cũng chỉ có những người phú quý mới có thể mặc. Tên mĩ nam Đột Quyết này rốt cuộc là ai nhỉ?”

Tên mĩ nam Đột Quyết đó đi ra cách cửa đại doanh mấy trượng liền đứng lại. Hắn một tay chụp lấy loan đao bên hông, mắt nhìn như chim ưng, lạnh lùng đánh giá người phía trước. Với khí thế lạnh lùng kia, một người Hồ bình thường sao có thể so được chứ. Rồi lần lượt nhìn đến những người bên cạnh, những người Đột Quyết thủ hạ của hắn, mỗi người đều có thân thể to lớn, rất khỏe mạnh, tay cầm loan đao mà gân xanh nổi lên, vừa thấy đã biết đều là hạng người trải qua hàng trăm trận chiến.

Lâm Vãn Vinh cả kinh, nhất thời không dám ‎khinh địch: “Nếu thật sự bảo ta dùng một trăm người của mình, đánh với đám thủ hạ của tên này thì ai thua ai thắng, cũng rất khó nói.

Đợi một lát, xa xa hơn mười con tuấn mã đã chạy tới, những tiếng vó ngựa phá vỡ sự yên lặng của thảo nguyên. Tên Đột Quyết mỹ nam chỉ nhìn lướt qua, khẽ gật đầu, rồi đứng nguyên một chỗ, không hề có ‎ý định bước ra nghênh tiếp.

Hơn mười con tuấn mã càng ngày càng tới gần, Lâm Vãn Vinh mơ mơ hồ hồ nhìn lướt qua, chỉ thấy những người này đều mặc quần áo người Hồ, mặt mũi như thế nào thì không thấy rõ lắm.

Những người Hồ đến sau còn cách cửa doanh trướng vài trượng, liền nhất tề gò cương lại, đồng loạt nhảy xuống ngựa. Có một người đi trước vài bước, tiến vào đại môn, đi tới bên tên mĩ nam Đột Quyết ăn mặc hoa mỹ vái một vái thật sâu, lớn tiếng nói câu gì đó.

Tiếng nói theo gió truyền đến, nghe loáng thoáng không rõ, nhưng thanh âm đó tựa hồ quen quen. Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, cảm thấy buồn cười: “Mẹ nó, chẳng lẽ ta có người quen ở Đột Quyết hay sao?”

Nhờ ánh lửa yếu ớt, hắn nhìn lướt qua, trong nháy mắt liền đờ mắt cứng lưỡi, miệng há hốc tựa như có thể nhét cả vào đó một quả trứng thật to, rốt cuộc há luôn không ngậm lại nữa.

- Là Triệu Khang Ninh!

Hứa Chấn cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, may mà Lâm Vãn Vinh kịp thời bịt miệng hắn lại.

Tên đó thân mặc Hồ phục, tiến vào doanh trại người Hồ, thì ra là thế tử Triệu Khang Ninh ngày xưa đào tẩu! Cũng khó trách Lâm Vãn Vinh không nhận ra hắn, Triệu Khang Ninh thân mặc Hồ phục, mép để ria theo kiểu người Hồ, sắc mặt sạm lại rất nhiều, so với thế tử Thành Vương tiêu sái, anh tuấn ngày xưa đã hoàn toàn khác hẳn. Nếu không phải những người đã gặp hắn từ trước, chắc hẳn phải cho hắn là một người Đột Quyết chính cống.

Thế tử Thành Vương ngày xưa, bây giờ không ngừng hướng về người nọ ôm quyền vái lạy, thần thái vô cùng cung kính sùng bái. Tên tuấn nam Đột Quyết cũng không biết có thân phận gì, đối mặt với Triệu Khang Ninh đang khom người làm đại lễ, cũng chỉ khẽ gật đầu, thần sắc cao ngạo, vẻ khinh miệt hiện rõ trong mắt.

“Không nghĩ gặp lại Tiểu vương gia ở chỗ người Đột Quyết, thế giới này thật sự là quá nhỏ!” Đôi mắt Lâm Vãn Vinh lóe sáng, không nhịn được cười the thé.

“Loại nô tài khép nép này cũng xứng làm người Đại Hoa ta sao?” Hứa Chấn tức giận đến mức hàm răng nghiến trèo trẹo, hận không được một đao bổ tên kia ra làm đôi.

Không thèm quan tâm tới Triệu Khang Ninh nữa, hắn chỉ là một con chó nhà có tang mà thôi, Lâm Vãn Vinh chính thức quan tâm là thân phận tên mĩ nam Đột Quyết kia.

Mắt nhìn Triệu Khang Ninh đi theo phía sau người nọ, đi vào trong doanh, Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ vai Hứa Chấn:

- Tiểu Hứa, theo ta xuống hồ đi.

Chuyến đi hôm nay, quả thật là có hiệu quả! Không chỉ gặp được tên phản bội tổ tông Triệu Khang Ninh, không chừng còn có chút thu hoạch khác nữa. Tìm vài tên quân sĩ giỏi thủy tính, chọn chỗ cách xa doanh trướng một chút, lặng lẽ lặn xuống nước, không một tiếng động bơi đến gần trướng bồng.

Từ sau khi Triệu Khang Ninh đến, đám người Đột Quyết canh phòng nghiêm mật hẳn lên, ba mặt kia, sớm đã có hơn mười người không ngừng tuần tra dò xét. Duy có mặt hồ này là tĩnh mật dị thường. Đây cũng là thói quen mà người Đột Quyết cho phép, họ lớn lên trên lưng ngựa, cơ hồ ai nấy đều là vịt khô. Còn nữa, chỗ này ở sát vương đình, ai dám tới trêu chọc chúng chứ.

Lâm Vãn Vinh lặn vào trong nước, bơi một hơi thật xa, vừa ngoi ra khỏi mặt nước, bỗng nghe Triệu Khang Ninh rú lên như sói:

- Nhất định phải giết Lâm Tam!
<< Chương 253 | Chương 255 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 697

Return to top