Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225898 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 137
Khi trở về Tiêu gia, đêm đã khuya, Đỗ Tu Nguyên mấy người dìu hắn về, Lâm tướng quân tự nhận là mình đồng da sắt cũng không chịu nổi cảnh ăn đòn đến khốn khổ. Trên lưng hắn vết thương vô số, thi thoảng máu rỉ ra, ngay cả chúng tướng thấy màn giày vò này cũng âm thầm động lòng.

Quân nhân đánh nhau, giống như đường lớn đã thông, phục thì cũng phục rồi, không nói hai lời. Thủ hạ tướng sĩ của Tô Mộ Bạch hơn vạn người, hôm nay đã thấy sự can đảm trung nghĩa của Lâm tướng quân, đều tin tưởng chủ động cùng hắn bắt tay nói chuyện. Lâm tướng quân đã lĩnh roi nhưng lại kêu gọi được tâm tư mọi người, uy vọng trong quân lại cao hơn một tầng, việc này đám Đỗ Tu Nguyên thật không hề nghĩ đến.

Cà người Hồ Bất Quy cũng đầy vết thương, nhưng hắn trải qua vô số chiến hỏa tẩy lễ, chính là khúc gỗ thành tinh, da thật dày, không giống tiểu mặt đen Lâm tướng quân chỉ ra vẻ chứ chẳng chịu đòn được. Hồ Bất Quy ăn roi rồi, lại cùng mọi người thưởng thức rượu mạnh, sau đó lăn ra đất ngủ say sưa, lớp lớp vết thương sau lưng tựa như không tồn tại.

"Đại Hồ tử, ta cái gì cũng không nể ngươi, nhưng về khoản da dày, không phục không được." Tiểu tướng áo bào trắng hô phong hoán vũ Lâm tướng quân bất đắc dĩ kết luận.

Mấy người dìu Lâm tướng quân mới vừa về trước cửa nhà, đã thấy một tiểu kiệu nhanh chóng từ xa đi tới. Còn chưa đến gần, đã nghe âm thanh con gái vội vã từ bên trong cất tiếng:

- Dừng lại, mau dừng lại.

Tiểu kiệu hạ xuống, nữ tử bên trong lao ra, thấy Lâm Tam được mọi người dìu, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo không tự chủ được hốc mắt đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống:

- Ngươi, ngươi đây là làm sao?

- Ngươi lại nói dối ta.

Nữ tử kia gạt nước mắt, chạy lại liếc nhìn hắn, cắn môi khóc:

- Coi người khác đều là kẻ ngốc sao?

Đại tiểu thư tới gần bên người Lâm Tam. Nhìn thấy vết roi ngang dọc lên lưng hắn, nhất thời kinh hãi nhảy dựng lên, bàn tay nhỏ bé che miệng, nước mắt giàn giụa.

Đỗ Tu Nguyên hộ tống Lâm Vãn Vinh trở về, vẻ mặt xấu hổ, ôm quyền nói:

- Phu nhân, mạt tướng vô lực bảo vệ tướng quân, xin phu nhân trách phạt.

- Cái gì phu nhân?

Đại tiểu thư vẫn trào nước mắt, sắc mặt lại đỏ bừng, liếc mắt xem xét Lâm Vãn Vinh, cứng giọng:

- Ngươi, ngươi không được nói lung tung.

- Ta cho tới bây giờ không có nói linh tinh.

Lâm Vãn Vinh cười khổ đáp:

- Nhưng là người khác nói lung tung, ta muốn quản cũng không được.

- Tên chết dẫm này, bộ dáng đã như vậy, còn muốn khi dễ người.

Đại tiểu thư vừa giận vừa yêu liếc nhìn lại, đỡ lấy cánh tay hắn. Len lén hướng lưng hắn ngó qua, nhất thời lại bi thương trong lòng, vội kìm nén nước mắt nói:

- Các vị quan binh đại ca nhanh vào nhà ngồi, Hoàn nhi, pha trà…

Đỗ Tu Nguyên vội vàng khoát tay nói:

- Phu nhân không cần đối tốt với mạt tướng như vậy. Hôm nay không thể bảo vệ tốt Lâm tướng quân, tiểu nhân thật sự hổ thẹn. Lúc này tướng quân bình yên trở về, chỉ còn biết ủy thác phu nhân chiếu cố hắn thật tốt. Lâm tướng quân chính là linh hồn của ba quân tướng sĩ, mạt tướng đại biểu cho mấy vạn tướng sĩ trong quân xin cảm tạ ân đức phu nhân.

Đỗ Tu Nguyên miệng nói mà trong mắt ẩn chứa ánh lệ, quỳ xuống hướng về Đại tiểu thư dập đầu.
Tiêu Ngọc Nhược vội vàng lên tiếng:

- Vị đại ca này sao lại nói vậy. Chiếu cố hắn chính là trách nhiệm của ta, ân đức gì chứ. Tên chết dẫm này, sao chẳng thấy nói câu nào, nhanh mời vị đại ca này đứng lên.

Lâm Vãn Vinh ngoác miệng ra cười:

- Đỗ đại ca ngươi nhanh đứng lên đi. Bằng không, cứ giữ bộ dạng này lâu hơn, chẳng biết nàng còn hành hạ ta thế nào nữa. Được rồi…

Hắn nhướng mày, nhẹ giọng kêu, hoá ra Đại tiểu thư nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ, nhịn không được véo khẽ bên hông hắn, hắn kinh hãi kêu lên, làm động vết thương trên người, đau đớn rên rỉ. Tiêu Ngọc Nhược vừa thương xót vừa hối hận, nhanh chóng kéo lấy tay hắn, trong mắt tràn đầy áy náy.

Đỗ Tu Nguyên đứng dậy than thở:

- Tướng quân cùng phu nhân thật ân ái khác thường, làm người khác ghen tỵ. Mạt tướng không dám quấy rầy hai người nữa, xin cáo từ Lâm tướng quân, huynh đệ ta ngày mai gặp lại.

Lâm Vãn Vinh khoát tay cười, Đại tiểu thư sắc mặt đỏ bừng tiễn khách ra ngoài, vừa quay lại, đã thấy sắc mặt Lâm Tam tái nhợt, tiều tụy quá sức, đâu còn bộ dáng rồng bay hổ chạy thường ngày.

Hiện không có người ngoài, Đại tiểu thư không che dấu vẻ lo lắng cùng tức giận nữa, lệ rớt như nước sông cuồn cuộn chảy xuôi, nói:

- Đáng chết, ta mới một ngày không ở nhà, bộ dáng ngươi sao lại thành như vậy?

Lâm Vãn Vinh hì hì cười:

- Việc hôm nay là ngoài ý muốn, các huynh đệ quá nhiệt tình, đánh vài roi, cũng chẳng quan hệ gì. Được rồi, nàng không phải ở nhà Từ tiểu thư sao? Như thế nào lại về nhanh như vậy? Ta còn tưởng nàng tối thiểu phải sống nửa tháng mười ngày ở đó chứ.

Đại tiểu thư lau nước mắt, nói nhỏ:

- Vốn là muốn cùng Từ tỷ tỷ nói chút chuyện, chỉ là nghĩ tên Diêm Vương ngươi ở nhà không biết lại tạo ra chuyện bực mình gì. Lòng đang bất an thì Từ tỷ tỷ trở về, nói ngươi bị trọng thương, ta, ta, ta sợ đến mất hồn…

Nói đến đây, Tiêu Ngọc Nhược không kìm được nữa, oa oa khóc oà lên, lại nhớ tới sự lo lắng mới vừa rồi, nước mắt liền như nước sông lúc vỡ đê, rớt xuống không ngừng.

Đổ mồ hôi, Từ Chỉ Tình nha đầu kia nói cái gì vậy, doạ Đại tiểu thư thành bộ dạng này. Thấy Đại tiểu thư khuôn ngực run run, dáng điệu như hoa lê trong mưa, hắn mới vừa rồi huyết khí lẫm liệt, lúc này còn không đến một nửa, kéo tay Đại tiểu thư, cười nói:

- Đừng khóc mà, ta không có việc gì. Không tin nàng hôn ta một cái thử xem đi? Sao cơ, nàng không muốn? Chẳng nhẽ muốn ta hôn nàng, xin nàng đấy, ta đang bị thương mà!

- Hôn cái đầu ngươi.

Đại tiểu thư càng thêm ngượng ngùng, nhẹ giọng hừ nói:

- Bộ dạng lúc nào cũng như thế, trong đầu toàn nghĩ những điều bậy bạ.

Thấy dáng vẻ Lâm Tam khó chịu, nàng trong lòng không yên, sắc mặt cũng không vui lên được, vươn bàn tay nhỏ, khe khẽ vuốt lên vết thương trên lưng hắn, thanh âm run rẩy hỏi:

- Là kẻ nào đánh ngươi? Xuống tay độc ác như vậy? Có đau không…

Lâm Vãn Vinh nhẹ than:

- Cũng đau một chút, nhưng cho dù có đau nữa, cũng không bằng Đại tiểu thư nàng đau lòng.

- Miệng lưỡi giảo hoạt.

Tiêu Ngọc Nhược mặt đỏ ửng, trong mắt ẩn hiện nhu quang, khẽ gọi một tiếng:

- Hoàn nhi...

Từ bên ngoài tiểu nha hoàn liền vội bước vào, Đại tiểu thư dịu dàng nói:

- Tam ca bị thương, ngươi cùng ta dìu hắn vào.

Hoàn nhi dạ một tiếng, hai người liền đồng thời đỡ lấy hắn, cẩn thận dìu vào phòng.

Tư vị được hai cô gái một tả một hữu ôm ấp thật khiến dâm ý khó cưỡng, cảm thụ bờ vai mềm mại cùng chiếc eo thon của hai người, nhìn gương mặt Đại tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần cùng vành tai trắng nõn, lòng dâm hắn bộc phát mạnh mẽ, liền ở bên tai Đại tiểu thư khe khẽ thổi một hơi. Tiêu Ngọc Nhược trong lòng run rẩy, cả người như nhũn ra, bước đi cũng có chút xiêu vẹo. Khuôn mặt thanh tú của nàng nóng rần, hung hăng trừng mắt với hắn một cái, vẻ mặt tức giận và xấu hổ, quyến rũ đến tiêu hồn.

- Trên giường thật thoải mái a!

Hai người dìu hắn nằm lên giường, Lâm Vãn Vinh ôm gối, xúc động cảm khái than một tiếng.

Đại tiểu thư cũng không để ý tới hắn, hướng tiểu nha đầu bảo:

- Hoàn nhi, ngươi đi chuẩn bị nước thuốc. À, phải rồi, còn cả kéo nữa!

Lâm Vãn Vinh hoảng sợ, vội vàng nói:

- Đại tiểu thư, nàng cần kéo làm gì? Nàng vạn lần đừng nghĩ quẩn. Ta còn chưa có chết đâu, hết thảy công năng đều rất bình thường, không tin nàng thử xem.

Hoàn nhi cười khúc khích, Đại tiểu thư xấu hổ tức giận đến phát sầu, muốn dẫm hắn mấy cái, nhưng như thế nào cũng không nỡ xuống chân. Đành hung hăng tóm lấy tay hắn:

- Nói hươu nói vượn! Làm người khác chê cười.

Đợi tiểu nha hoàn đi ra cửa, Lâm Vãn Vinh liền kéo tay nàng, Đại tiểu thư sắc mặt dịu dàng, nhu thuận ngồi ở bên hắn. Lại nhớ điều Từ Chỉ nói qua với mình, cũng không biết như thế nào mới có thể thực hiện, nhịn không được khe khẽ thở dài một tiếng.

Lâm Vãn Vinh liền hỏi:

- Đại tiểu thư nàng hôm nay thần sắc có chút không ổn, chẳng nhẽ bị Từ Chỉ Tình khi dễ? Nói cho ta biết, ta sẽ đòi lại công đạo cho nàng.

Ta không bị ngươi khi dễ là đã cám ơn trời đất rồi. Nào đâu có người khác đến khi dễ ta. Đại tiểu thư thở dài nói:

- Lâm Tam, ta hỏi ngươi một việc. Ngươi liệu trả lời ta thành thật, cấm giấu diếm điểm gì.

- Thiên hạ còn có người thành thật hơn ta sao?

Lâm Vãn Vinh mặt không đổi sắc:

- Đại tiểu thư, nàng cùng ta ở chung lâu như vậy, cách hành xử của ta nàng hẳn là đã biết rõ ràng, còn muốn ta nhắc lại sao?

Đại tiểu thư vẻ mặt si ngốc nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi:

- Lâm Tam, nếu có một ngày ta cũng mất tích giống như Tiếu tiểu thư, ngươi cũng điên cuồng tìm ta như vậy chứ? Cũng vì ta làm bất cứ chuyện gì chứ?
Lâm Vãn Vinh phát hoảng, không thể nào, lời này của Đại tiểu thư là có ý tứ gì? Từ Chỉ Tình nha đầu kia đã nói với nàng cái gì khiến nàng nghĩ nhiều như thế.

Tiêu Ngọc Nhược khẩn trương nhìn sắc mặt hắn, thấy hắn do dự, trong lòng đau đớn, nước mắt tuôn rơi, nhưng vẻ mặt lại kiên cường bảo:

- Quên đi, ngươi không cần phải nói, ta không muốn nghe ngươi nói dối.

- Đại tiểu thư, nàng nhìn vào mắt ta đi.

Lâm Tam ngữ điệu vô cùng nghiêm chỉnh cất lời.

- Để làm gì?

Đại tiểu thư nhìn hắn, chỉ thấy con mắt hắn mở to tròn lại lóng lánh, tựa như rất chân thành.

- Từ ánh mắt ta, nàng nhìn thấy gì?

Lâm Tam mỉm cười hỏi.

Đại tiểu thư cố nhịn cười, đáp nhỏ:

- Ngoại trừ mạch máu li ti, chẳng nhìn thấy gì khác.

Giữa lông mày Lâm Vãn Vinh thấp thoáng một tia đen tối, cô nàng này, định chơi ta hả? Hắn than nhẹ một tiếng nói:

- Đại tiểu thư, mỗi người tìm thấy từ trong mắt ta đều là những bóng hình không giống nhau. Cũng như thế, trong lòng ta, nàng và Thanh Tuyền cũng có điểm khác biệt. Nàng ta cao quý thánh khiết, giống tiên tử trên cung trăng, ngươi diễm lệ lại thành thục, tựa như Lạc thần nơi thủy giới. Lạc thần cùng Hằng Nga, xinh đẹp như nhau, cao quý giống nhau, tựa hai đầu cán cân, nàng cứ nhất định bắt ta bên trọng bên khinh mà phân chia, không phải là làm khó ta sao?

- Cái gì Hằng Nga Lạc thần, nói thật dễ nghe.

Đại tiểu thư mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, nói nhỏ:

- Nếu thật là như thế, thiếp muốn chàng rời bỏ Tiếu tiểu thư, chàng có nguyện ý chăng?

Lâm Vãn Vinh lắc đầu:

- Không có khả năng. Cũng như nếu Thanh Tuyền muốn ta rời bỏ nàng, ta cũng không đáp ứng, đó chính là đạo lý. Ài, bác ái là một loại tình cảm thật vĩ đại, phóng mắt trên đời không người lý giải được, ta phải thi hành bác ái đến cùng.

- Hư đốn chán ghét!

Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng, khuôn mặt đỏ ửng, nắm chặt tay hắn nói:

- Ta Tiêu Ngọc Nhược tự nhận là thông minh, nhưng cũng không biết thế nào lại mắc nợ ngươi, bị ngươi liên tục chèn ép, nếu ngươi dám bạc tình với ta, ta liền chết cho ngươi xem.

- Bạc tình?

Lâm Vãn Vinh giật mình nói:

- Đây là việc con người có thể làm sao? Đại tiểu thư, xin nàng ngàn vạn lần đừng ở trước mặt ta xuất ra hai chữ này, nghe đến nó, toàn thân ta lại phát run.

- Làm bừa!

Đại tiểu thư cười bực, tay nhỏ cào nhẹ trong lòng bàn tay hắn, Lâm Vãn Vinh trong lòng ngứa ngáy, mặc kệ đau xót trên lưng, tay dùng lực kéo, Đại tiểu thư giật mình a lên một tiếng, nhưng trong chớp mắt đã ngã xuống giường ngay sát bên gối hắn.

- Ngươi muốn làm gì?

Đại tiểu thư thấy hắn mặt tựa cười mà không phải cười, gò má đã gần ngay trước mắt, trái tim phút chốc nhảy nhót, nhưng một tia khí lực phản kháng cũng không có.

Khuôn ngực Tiêu Ngọc Nhược lên xuống gấp gáp, thân hình khẽ run rẩy, trên mặt hiện lên hai mảng đỏ ửng nồng đậm, lông mi cao vút lay động, miệng nhỏ như hoa sen hé mở, cặp môi xinh đẹp căng mọng, hương thơm tựa hoa lan từ trong miệng nàng bay ra, nóng bỏng mê người không sao tả xiết.

- Nàng, nàng, ta liều mạng.

Lâm tướng quân ánh mắt toé lửa, trong lòng dậy sóng, bất chấp cái lưng đau đớn, nghiêng người đem Ngọc Nhược ôm vào lồng ngực.

- Không muốn…

Nằm ở trong lòng hắn, Đại tiểu thư thân thể mềm mại vô lực, làn mắt gợi tình như nước, lưỡi khô miệng nóng, khẽ run nói.

- Muốn đi, muốn mà.

Lâm tướng quân nhẹ mỉm cười, hai tay chậm rãi vuốt ve bờ vai nõn nà của nàng. Dịu dàng nắn bóp một trận, liền từ trên đi xuống, ở nơi eo thon không chút mỡ thừa bồi hồi một phen, lại tiện đường xuống tiếp. Ma trảo dò dẫm, đã thấy lướt đến bờ mông nhô cao đầy đặn.

Cơ thể mềm mại như bông của Đại tiểu thư run rẩy từng hồi, gắt gao giữ lại bàn tay đang tác quái bên dưới mình. Miệng sen khẽ nói:

- Tên hư đốn, lại dám lớn mật như thế, không sợ mẫu thân ta trừng trị ngươi sao?

- Bà ấy trị ta, ta lại trị nàng.

Lâm Vãn Vinh vô sỉ cười. Thuận theo lớp lụa mỏng, đem bờ mông đầy đặn của nàng nâng niu như châu như ngọc. Hắn nuốt nước miếng, một bàn tay len lỏi qua nội khố, đi vào bên trong.

- Tiểu thư…

Thanh âm nha hoàn từ bên ngoài vang lên, đưa hai người đang vô cùng thân mật bừng tỉnh lại. Đại tiểu thư vội vàng đứng dậy, trở xuống mặt đất, trên mặt đỏ hồng có thể vắt ra nước, trừng đôi mắt đẹp nhìn hắn một cái, ngượng ngùng vô hạn:

- Tên bại hoại này, đã bị thương lại còn có thể làm chuyện xấu, ta thật chán ghét ngươi.

- Được rồi, nàng không nhắc ta cũng không nghĩ đến, nguyên là ta bị thương a.

Lâm Vãn Vinh hì hì cười cợt:

- Ài, ngay cả thương binh cũng không tha…

- Ngươi nói cái gì!

Đại tiểu thư vừa thẹn vừa tức, nhào lên người hắn, hai người hì hì hà hà đùa giỡn.

Một lúc lâu mới ngừng lại, Đại tiểu thư liếc hắn một cái, đột nhiên nhào vào trong ngực hắn, nước mắt giọt giọt chảy:

- Ngươi là đồ quỷ sứ hại người, ta mỗi ngày đều nghĩ đến ngươi, mong nhớ ngươi, hận không được ở bên ngươi vĩnh viễn thật tốt đẹp như thế này.

Mị lực lớn, không có biện pháp a, Lâm Vãn Vinh dang hai tay ra, ôm lấy vòng eo tinh tế của nàng, nhỏ giọng:

- Chỉ như thế này thì không hay lắm, còn có nhiều chuyện tốt hơn đang đợi chúng ta đi làm, thực ra hiện giờ cũng có việc có thể làm - Lão thụ bàn căn, Đảo kiêu lạp chúc (Cây già quấn rễ, Nến ngược tưới tắm - chắc là 2 tư thế… Karma Sutra – hieusol) hai chiêu này ta thật lâu không dùng qua, chi bằng chúng ta hôm nay tham khảo cộng đồng một chút đi.

Mặc dù không rõ hai chiêu ấy là gì, nhưng thấy hắn mặt gian cười dâm, liền biết không phải là cái gì tốt đẹp, Đại tiểu thư tức giận ở trên người hắn mà cào cấu, Hoàn nhi lúc này mới lấy được thuốc trị thương vội vàng đi đến.

- Hoàn nhi, ngươi tới thật kịp lúc.

Lâm Vãn Vinh hì hì cười, giọng điệu thâm sâu nói.

- Quả đúng như thế!

Đại tiểu thư mặt ngọc hồng nhuận, tay nhỏ vỗ mấy cái vào mông hắn.

- Lực mạnh một chút, thêm lực đi mà, ah, ah ưh ưh…

Lâm Tam phát ra trận rên quái dị. Nghe thấy thế, hai gương mặt xinh đẹp liền nóng như hỏa thiêu, Hoàn nhi mắc cỡ quay đầu đi, Đại tiểu thư tức giận cũng không phải, thẹn thùng cũng chẳng nên, hận không được đem mông hắn giày xéo, chỉ là trong lòng lại mơ hồ lưu luyến loại mùi vị hoan lạc này. Tay đưa kéo lên, tinh tế vì hắn cắt bỏ chỗ tụ máu dính vào áo, Lâm Vãn Vinh tuy là rên dâm đãng không ngừng, mà trên trán mồ hôi lấm tấm cùng giọng điệu cũng thay đổi, thể hiện hắn thật sự đau đớn. Hoàn nhi thấy vậy kinh hãi run cầm cập, đành phải quay đầu đi nơi khác, không dám nhìn tấm lưng máu thịt tơi bời đó nữa.

Tiêu Ngọc Nhược môi mím chặt, tay nhỏ khẽ run, vì hắn mà cắt áo, nhưng trong mắt ánh lệ lưu chuyển. Lại nhìn thấy hắn cắn chặt môi chảy cả máu, liền chịu không thấu, vứt thuốc nước cùng kéo sang một bên, nhào vào lên lưng hắn, dùng gương mặt mềm mại của chính mình khe khẽ cọ sát lên những vết thương còn nóng hôi hổi:

- Ngươi là tên xấu xa, thật muốn lấy tính mệnh của ta mà…

Hoàn nhi thấy tiểu thư khóc rống lên, liền cũng làm theo nhào vào đầu vai hắn nũng nịu khóc, nước mắt hai cô gái theo bả vai hắn chảy xuống, thấm vào vết thương, gây ra trùng trùng đau đớn.

Mẹ kiếp, ta nhịn! Lâm Vãn Vinh cả người khó chịu, trong lòng cũng ngứa ngáy, trên mặt hiện lên một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.

- Ha ha, một đôi uyên ương đồng mệnh thật đẹp, một màn tình chàng ý thiếp thật hay a…

Tiếng cười duyên dáng từ trong sân vang đến, thanh âm này như xa như gần, phảng phất vang lên ngay bên tai.

Đại tiểu thư chấn động, vội vàng ngừng khóc, xoay người lại sợ hãi lên tiếng:

- Là người phương nào tới đây gây ồn ào?

Tiểu nha đầu Hoàn nhi cũng phát run, vội vàng trốn ra phía sau hai người.

Một tiếng vang lớn, cửa đã bị người ta một đá mở toang, trước thềm có ba hắc y nhân che mặt, đao trong tay sáng lóa, trong mắt bọn chúng bắn ra từng đợt thần quang, nhìn Lâm Vãn Vinh chòng chọc.

- Ngươi, các ngươi là ai?

Đại tiểu thư trong lòng cả kinh, trên mặt hiện ra một tia sợ hãi, nhưng dũng cảm che chắn trước người Lâm Tam, quyết không để hắn bị nửa điểm thương tổn.

Tới rồi, tới rồi, kịch hay của An tỷ tỷ đã tới. Lâm Vãn Vinh trong lòng rúng động, vừa sợ vừa mừng lại mang theo chút bồn chồn, "dũng cảm" nhảy ra chặn ở trước hai người nói:

- Người đến từ đâu, mau mau báo danh, bổn tướng quân sẽ tha chết cho các ngươi…

Lời còn chưa dứt, đã thấy mũi đao loang loáng đến trước mắt, tiếng đao soạt soạt xé gió, thế tới nhanh chóng, đúng là một điểm lưu tình cũng không có, hung hăng muốn đem hắn chém thành hai nửa.
Nhìn thấy hàn quang của lưỡi đao lấp lóe bổ thẳng vào ngực, trong lòng Lâm Vãn Vinh kinh hãi: “Đây mà là diễn kịch sao? Rõ ràng thực chỉ là lời nói đùa!” Ý niệm trong đầu hắn liền xoay chuyển nhanh chóng, lách mình tránh một đao, vết thương trên lưng lại càng thêm đau đớn. Lưỡi đao của sát thủ này vẫn không ngừng vung lên, nhằm vào tiểu phúc hắn đâm tới, còn nhanh hơn lúc vừa rồi.


“Mẹ kiếp, lão hổ không phát uy, ngươi coi ta như con mèo ốm ư!” Lâm Vãn Vinh liền tức giận kinh hãi, mặc kệ đau đớn trên lưng, vận hết khí lực phẫn nộ đánh ra một quyền nhằm thẳng vào gương mặt của sát thủ kia. Một chiêu này của hắn ra sau mà đến trước, còn nhanh hơn so với tốc độ của sát thủ kia rất nhiều. Sát thủ cũng lấy làm kinh hãi, nhanh chóng vung trường đao trong tay lên, khó nhọc lắm mới bảo vệ điểm yếu hại phía trước của mình.


- Tìm ông nội ngươi đi!
Lâm Vãn Vinh hét lớn một tiếng, vừa thu lại nắm đấm liền đá ra một cước mạnh mẽ vào giữa tiểu phúc của sát thủ kia, ‘phanh’ một tiếng, kẻ kia bị văng ra ngoài sân. Cùng lúc đó, hai gã sát thủ khác cũng không chịu đứng yên, cả hai vội xoay đao lại, lách qua Lâm Vãn Vinh tấn công về phía Đại tiểu thư ở sau lưng hắn.

Lâm Vãn Vinh đắc thủ được một chiêu, trong lòng nhất thời bình tĩnh hơn rất nhiều, chẳng hề sợ hãi hai tên này, thuận tay xách lấy một cái ghế dài bên cạnh ném về phía hai kẻ đang tập kích kia. Tiếng ‘hoa lạp’ vang lên, lưỡi đao chém nát chiếc ghế gỗ tan tành. Lâm Vãn Vinh cũng không chừng chừ liền hung hăng ném chiếc còn lại vào giữa trước ngực một gã sát thủ. Hắn vô cùng tức giận nên vận hết sức lực toàn thân ném một cú thật mạnh, làm gã sát thủ kêu lớn một tiếng đau đớn, vội thối lui mấy bước, không ngừng thở dốc.

- Đi!
Lâm Vãn Vinh hét lên một tiếng, kéo Đại tiểu thư và Hoàn Nhi phóng ra khỏi cửa, mới bước vào trong vườn, chợt nghe một tiếng cười duyên dáng:

- Còn muốn chạy ư? Không dễ dàng như vậy đâu!

Giọng nói mới dứt, liền nghe thấy một tiếng thét chói tay cùng với kình phong lăng lệ nhằm thẳng vào mặt hắn.


Nghe được giọng nói đó, Lâm Vãn Vinh thầm thở phàn nhẹ nhõm, nhưng cơn giận dữ lại bùng lên: “Mẹ kiếp, con hồ ly An Bích Như này nói ngon nói ngọt là chỉ như diễn kịch, con mẹ nó có thể đóng kịch nỗi không? Còn chọn ngày không tốt, trúng ngay lúc lão tử bị thương, ta mà không cẩn thận thì vừa nãy đã bị mấy tiểu tử này chém mất mạng rồi.

Nếu nói trên thế giới này chỉ có một người hắn nhìn không thấu nỗi, thì không ai khác ngoài An tỷ tỷ. Luận về thủ đoạn, luận về mưu trí đều không dưới hắn, lai còn mang vẻ xinh đẹp lộng lẫy vô ngần, xiêm y khiến cho người ta choáng ngợp hoa cả mắt, thật sự khó lòng mà phòng bị.


Ám khí vừa phóng tới hóa ra là một đóa sen cực kỳ tinh xảo sáng loáng, không ngừng xoay tròn, phát ra tiếng gió vùn vụt. Lâm Vãn Vinh trông thấy thế bay của nó liền thuận tay bắt lập, lập tức cảm giác một luồng lực lớn từ thiết liên hoa truyền lại, tựa như một cú đập mạnh vào ngực hắn. Hắn liền lùi về hai bước mới ổn định thân hình, còn thở hổn hển chưa dứt hơi liền thấy một bóng đen đằng không bay tới, vung mạnh trường kiếm tựa như một vì sao băng thẳng vào ngực hắn.

Bóng đen kia dùng khinh sa che mặt nhưng cũng không giấu nỗi bộ ngực căng tròn đang yểu điệu phật phồng, thân hình trên không vẽ nên những đường cong mỹ diệu động lòng người. ”Nàng cuối cùng đã ra mặt!” Hắn thầm hừ một tiếng: “Đánh nhau lâu như vậy, đã mấy lần gặp nạn mà không thấy tiên tử gì kia xuất hiện cứu giúp. Hồ ly lẳng lơ An Bích Như này rốt cuộc có mò rõ hành tung của sư tỷ nàng hay không, đừng đùa giỡn lão tử mới phải.”

Bóng đen kia ngự kiếm nhanh như một tia chớp phóng đến, khoảng cách gần lại, Lâm Vãn Vinh có thể thấy rõ sát khí dữ dội trong mắt nàng. Hắn không dám mang cái mạng nhỏ của chính mình ra đùa, lách mình tránh thoát. Hàn quang ánh lên trong mắt Anh Bích Như, tay áo vung lên phóng ra một mũi tên nhỏ từ bên trong, nháy mắt đã đến trước ngực Lâm Vãn Vinh, đầu mũi tên kia ngấm đen, đúng là đã tẩm kịch độc.

“Trời ơi, nàng thật sự muốn cái mạng của lão tử a!” Cả người Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh, liều mạng né sang một bên. Mũi tên lao đến cực nhanh, sắp thấy găm lên người hắn thì một tiếng động nhỏ vang lên, trong lúc hắn vừa nghiêng người bỗng một mũi kiếm bạc phóng tới vào chính giữa mũi tên tẩm độc kia, hai vũ khí va chạm nhau làm tia lửa bắn ra tung tóe, mũi tên liền bị đánh làm bay lệch đi… quẹt qua bả vai Lâm Vãn Vinh, ‘xoạt’ một tiếng cắm vào trên cột gỗ phía sau.


“Mẹ kiếp, vẫn còn có người đến cứu ta thật!” Lâm Vãn Vinh kinh hãi thầm ca thán, cũng không biết là phải vui hay buồn, An Bích Như kinh ngạc hét lớn:
- Người phương nào ngăn cản ta?


Một giọng nói của nữ nhân u uất thở than:
- An sư muội, chúng ta lại gặp nhau…

Âm thanh kia phát ra từ mái nhà đối diện, mọi người đưa mắt nhìn sang liền thấy một nữ tử dáng thon cao xinh đẹp đứng vững chãi nghiêm trang. Khinh sa che mặt, áo quần trắng tinh, cơn gió hiu hiu làm mái tóc dài của nàng nhẹ phất phơ, trông thật thản nhiên thanh nhã, cao quý thánh khiết, tựa như dáng vẻ của một nàng tiên.

Tuy không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng Lâm Vãn Vinh vừa lướt qua một cái liền biết người này chính là vị thần tiên tỷ tỷ kia đêm đó bị mình đả thương. Ngày ấy thần tiên tỷ tỷ này rõ ràng đã trúng độc châm, không có nghĩ rằng hôm nay lại tràn đầy sinh khí mạnh mẽ đứng trước mặt mình như thế. Xem ra thật như lời của An Bích Như, một nữ nhân tựa như thần tiên này sao có thể bị phàm nhân dễ dàng bắn chết. Nàng cùng An Bích Như và Tiên Nhi cũng cùng một gốc, không cần phải nói cũng tự nhiên phải biết phá giải độc châm kia.


- Thì ra là Ninh tiên tử giá đáo, tiểu muội đã không được nghênh tiếp từ xa. Hơn mười năm không gặp, dung nhan tiên tử càng đẹp hơn trước kia, thật đáng mừng đáng chúc mừng a!
An Bích Như xinh đẹp đứng trong sân, hắc y bó sát người càng tôn thêm thân hình quyến rũ, dáng vẻ mềm mại của nàng, cũng che mặt như nhau nhưng lại có thêm vài phần lẳng lơ. Hai nữ tử này một trên một dưới, một người cao quý như tiên, một người mê hoặc tựa hồ ly, tuyệt nhiên chẳng vẻ gì giống nhau, chỉ cùng được trời sinh mỹ lệ, lại là đồng môn sư tỷ muội, thật sự đều làm cho người ta há hốc kinh ngạc.


Đại tiểu thư tựa ở bên người Lâm Vãn Vinh thì thầm nói:
- Lâm Tam, ta thấy người này dường như có vẻ quen thuộc!


Người nàng nói chính là An Bích tỷ tỷ đứng đối diện, Lâm Vãn Vinh a a cười trừ: “Có thể không quen được sao, nàng đã từng ăn phải dấm chua đó!” Nhưng hắn tất nhiên sẽ không ngu ngốc vạch áo cho người xem lưng, lập tức đáp:
- Phải không vậy? Ta chẳng để ý nữa. Trong mắt ta, ngoại trừ Đại tiểu thư, Thanh Tuyền cùng mấy lão bà của ta, những nữ nhân khác đều xem như nhau thôi, cũng chẳng cần phân biệt đẹp xấu làm chi.


- Ba hoa!
Đại tiểu thư duyên dáng gắt lên, nhưng lại càng dựa chặt vào người hắn, nhớ lại hắn mới vừa rời liều mạng không màng sống chết mà bảo hộ trước thân mình, trong lòng vừa hạnh phúc vừa cảm động, hé mở đôi môi nhỏ xinh thỏ thẻ bên tai hắn:
- Bại hoại, sau này không nên ngu ngốc như vậy, nếu chàng bị thương thì thiếp chẳng thể nào sống yên vui nỗi đâu.

Hai người ngọt ngọt ngào ngào, ân ái triền miên.


Tiên tử đứng thẳng trên mái nhà bên kia khe khẽ thở dài:
- Sư muội, muội vị tất tự làm khổ mình, chuyện năm xưa chỉ là một chuỗi hiểu lầm, muội cần gì phải mang nỗi oán giận này trút lên người không liên can. Chúng ta hơn mười năm không gặp thì phải nắm tay nói cười, tâm tình với nhau mới phải chứ.


An Bích Như cười khanh khách:
- Tâm tình trò chuyện? Hay lắm, nhiều năm không gặp sư tỷ, muội cũng rất nhớ sư tỷ đấy. Hi… hi…

Nàng nói chuyện mà cánh tay cũng vung ra, hai châm ánh lên hàn quang, chớp mắt đã phóng đến trước người Lâm Vãn Vinh.


Động tác của An Bích Như tuy mau lẹ nhưng tiên tử kia tựa hồ rất hiểu rõ nàng, cũng không thấy động tác cước bộ của nàng như thế nào, đảo mắt liên tới trước người Lâm Vãn Vinh, nhẹ vung tay áo, hai ngân châm liền bị thu vào trong tay áo của nàng.

Sắc mặt tiên tử hơi trắng nhợt nhưng ngay lập tức khôi phục lại sự bình thường, nhìn An Bích Như cười nói:
- Sư muôi, mấy năm không gặp, muội càng tinh thông thành thạo băng phách thần châm này, năm xưa sư phụ đã không chọn lầm người khi truyền thụ cho muội băng phách thần châm này.


“Hóa ra cái đồ chơi này kêu là bách phách thần châm, khó trách khi cắm trên mông thì lạnh ngắt toàn bộ như vậy.” Lâm Vãn Vinh âm thầm nhớ lại, không tự chủ vừa sờ mông vừa lén nhìn thân hình yểu điệu của An tỷ tỷ một cái, nhớ tới tình hình ngày trước trên Vi Sơn hồ tao hồ ly này châm cứu vì mình, nhất thời muôn ngàn cảm xúc chợt ùa đến trong phút chốc.


An Bích Như cười khanh khách, trong tiếng cười lại mang theo mùi vị thê lương cùng bi phẫn không thể diễn tả nên lời:
- Sư tỷ, đa tạ tỷ còn nhớ tới sư phụ. Tỷ mà không nói, ta suýt nữa đã quên băng phách thần châm này đúng là lão nhân gia người tự tay truyền thụ cho ta. Ơn đức dạy dỗ ta vốn khó quên. Nhưng những lời ban đầu người đã từng nói trước mặt hai chúng ta, dù có chết ta cũng không thể quên nỗi: ’ Miêu nữ căn cốt không tốt, mặc dù có thiên tư nhưng lại là nguồn gốc của họa nước’. Lời nói đó, ta mỗi ngày đều nhớ hơn trăm lần. Sư tỷ, chẳng lẽ người đã quên sao? À, ta quên mất, tỷ thân phận cao quý, chính là đóa hoa kì diệu được được sinh ra giữa nhân thế, sư phụ còn coi trọng người không hết, sao lại có thể hiểu được tâm tình của miêu nữ thấp hèn như ta?
Lâm Vãn Vinh thầm ‘a’ một tiếng: “Khó trách An tỷ tỷ quá khích như thế, ở thời đại này còn xa mới đạt tới ranh giới bình đẳng dân tộc, miêu nữ ở trong mắt thế nhân chính là dã tộc hoang dại chưa được khai hóa, thân phận cực kỳ hèn thấp. An Như Bích này quốc sắc thiên hương, thông minh phi phàm, căn bản phải là nhân vật tựa như tiên nữ trên trời, duy chỉ có dấu tích miêu nữ đã hằn khắc lên thân mãi không mờ. Có lẽ là sư phụ của hai người các nàng cũng là một kẻ coi trọng huyết thống thuần túy, sau khi biết được thân phận miêu nữ của An tỷ tỷ liền sinh lòng khinh bỉ nàng, nên mới có chuyện An tỷ tỷ lưu mãi những lời nói kia. Con người An Bích Như thuộc loại vừa cao ngạo lại vừa rất nhạy cảm, nếu không phản sư môn thì mới là kì quái.


Nói lại chuyện kia, miêu nữ có cái gì không tốt! Các nàng thuần phác đa tình, nhiệt tình phóng khoáng, dám yêu dám hận , so với những khuê tú hay ỏng ẹo nũng nịu còn vượt trội hơn nhiều, mang một hương vị đặc sắc riêng. An tỷ tỷ này chính là một ví dụ sống động, cá tính của nàng luôn khiến cho Lâm Vãn Vinh mãi lưu lại những ấn tượng vĩnh viễn khó phai mờ.


Tiên tử trầm mặc một hồi liền thở dài một tiếng, chậm rãi nói:
- Tiên sư đã là người thiên cổ, ta cũng chịu ơn sâu dưỡng dục bồi giúp của người, sao có thể lại có lời nói không phải với người? Theo ngu tỷ thấy, ngày đó sư phụ nói lời đó, cũng không phải là nhằm vào sư muội mà chỉ là vì đại cục mà nghĩ vậy. Ở trong lòng của tỷ, vô luận dân tộc nào, đều là con dân Đại Hoa ta, vốn không phân địa vị cao thấp, chỉ là cái thế gian này lòng người hiểm ác, làm gì có chuyện ai ai cũng có thể đối xử khoan dung độ lượng. Mấy đời “Ngọc Đức Tiên Phường”của ta đứng đầu võ lâm, hiệp trợ đế vương hưng quốc an bang, được thế nhân kính ngưỡng. Năm xưa lại đúng lúc gặp quốc gia có đại nạn, lại có người mượn sự xuất thân của muội để làm to chuyện, cục diện liền càng khó khăn để chỉnh đốn. Để trấn an dân chúng, bảo vệ bình an của Đại Hoa ta, sư phụ lão nhân gia người mới đành phải bức bách tỏ thái độ đó, ở trước mặt mọi người bới móc thân phận của muội, thật sự là lão nhân gia người bất đắc dĩ mà làm.

“Toát mồ hôi, vạch trần giữa chốn đông người, sư phụ này của An tỷ tỷ thật không để lại cho nàng chút mặt mũi nào. Người cao ngạo như An Bích Như mà bị bà ta đả kích như vậy, nàng không trở mặt mới là lạ. Huống chi, một lão thái bà như ngươi cho dù là mượn danh nghĩa làm vì nước vì dân, thì có lợi ích gì khi vạch trần việc riêng tư của người khác trước mặt nhiều người? Chỉ vì vị trí lãnh tụ võ lâm, vì cứu vạn dân ư? Rắm chó, nói thật dễ nghe!” Hắn trong lòng tức giận, lòng đồng tình với An Bích Như càng lớn.


An Bích Như cười ha hả, lệ quang ẩn hiện trong mắt:
- Nói hay lắm, nói hay lắm, đứng đầu võ lâm, hưng quốc an bang, lý tưởng vĩ đại cỡ nào! Vì điều này, sư tỷ người thanh tâm quả dục, một mình chịu cảnh lạnh lẽo cô đơn, nguyện không kết tóc se duyên đến trọn đời. Cả tư vị của tình yêu cũng chưa từng nếm thử qua, đây thật là tình cảm sâu đậm cao thượng đến cỡ nào a! Nhưng tiểu muội có một chuyện không thể lý giải. Võ lâm này, là võ lâm của những kẻ luyện võ; thiên hạ này, là thiên hạ của mọi người, lại có kẻ nào cần “Ngọc Đức Tiên Phường” ta dẫn dắt ư? Lại có ai tới gọi người an bang hưng quốc sao? Sư tỷ, vấn đề này, tiểu muội đã suy nghĩ nhiều năm, nhưng vẫn không có nghĩ thông suốt, người có thể cho ta một lời giải đáp hay không?

“Nói hay lắm! Trong lòng Lâm Vãn Vinh cực kỳ sảng khoái: “Miêu nữ. Miêu nữ thì sao? Lão tử thích chính là thích miêu nữ, thế giới này biết bao dân tộc giống nòi, không có quyết tâm bao dung tất cả, sao nói đứng đầu quần luân? An tỷ tỷ quả thật là nữ tử rất thông minh, một câu điểm trúng yếu hại, thế giới là thế giới của mọi người, không phải thuộc về tiên tử nào, cũng không phải thuộc về “Ngọc Đức Tiên Phường” gì cả. Phải có chiến tranh thì mới có hòa bình, chuyện bọn chó má các người, ngươi có thể quản được sao? Còn muốn hy sinh người khác vì toàn cõi, bảo vệ chánh nghĩa nhân gian gì gì đó, thế giới hòa bình ư… nói linh tinh.

- Luôn tiện còn chà đạp lên nỗi đau này của ta. Các ngươi lại đặt lên không thèm quan tâm đến một nữ tử yếu đuối như ta, hy sinh cả đời ta vì đại cuộc, đổi lấy sự an khang của dân chúng, cho xã tắc thái bình ư?
An Bích Như kích động khẳng khái, nói đến nỗi đau thầm kín trong tim thì nước mắt đã lã chã tuôn rơi. Liếc thấy ánh mắt sáng quắc của Lâm Vãn Vinh cùng với nụ cười đầy vẻ khích lệ trên mặt hắn, thật hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ hi hi ha ha ngày thường, dường như ở trong cõi đời này chỉ có một mình hắn là tri âm. Trong lòng nàng chợp ấm áp, nhìn hắn chúm chím khẽ cười một cái, ngẩn vầng trán cao ngạo lên.

Tiên tử lắc đầu nói:
- Sư muội nói tất nhiên có lý, đồng ý quốc gia này là từ xưa mà có, không phải tự nhiên sinh ra. Vô số sự thật đã chứng minh, dân chúng phải có người lãnh đạo, nếu không sẽ là như cát vụn bị ngoại tộc khi dễ. Như hiện tại ngoại địch xâm lấn Đại Hoa ta, người Hồ tràn qua, nếu không có người lãnh đạo, sao nói chuyện an cư lạc nghiệp, quốc thái dân an? Giữa quốc gia và con người là cái chủ đề ngàn năm không đổi. Vì nước, dù cho cần phải có ngươi hy sinh, không phải muội thì sẽ là ta. Sư muội tuy nhận hết nỗi ấm ức, ngu tỷ trong tim sao lại có thể yên lòng? Sư phụ đã truyền cơ nghiệp cho ta, yêu cầu ta trân trọng danh tiếng trăm năm của “Ngọc Đức Tiên phương”, ngu tỷ hết sức lo sợ, thấp thỏm không yên, nào dám đi nhầm từng bước nữa?

Ninh tiên tử này cung là người theo lối suy nghĩ cực hữu, lời này đúng là nói về quan hệ giữa quốc gia và con người, dân chúng và cái tôi cá nhân, quả nhiên là chủ đề ngàn năm khó giải, ông cho rằng ông có lý, bà cũng nói mình chẳng sai… dù cho là Lâm Vãn Vinh từng ở kiếp khác, nhưng cũng mỗi người một ý, chẳng ai thuyết phục được ai.


- Nhiều lời vô ích!
An Bích Như tức giận hừ một tiếng:
- Đạo bất đồng chẳng thể bàn chuyện, việc hôm nay không có quan hệ với người, mời ngươi tránh ra, chớ uy bức tiểu muội phải động thủ với người!

Tiên tử liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, ánh mắt bình thản, trên mặt không tỏ một vẻ nào, nhìn không biết có biểu hiện gì, Lâm Vãn Vinh cười hì hì vỗ tay một cái:
- Chà, vị tỷ tỷ này, người trông thật quen mặt a! Chúng ta đã gặp qua nơi nào sao?


Đại tiểu thư lại rất sùng kính thần thái của tiên tử, khe khẽ chạm nhẹ Lâm Vãn Vinh, hạ giọng nói:
- Ngươi cái người này, chớ có khinh nhờn tiên tử!

Toát mồ hôi, ta khinh nhờn cô ta ư? Đây là cái đạo lý gì, ta còn lo lắng cô ta sẽ khinh nhờn ta nè.

Tiên tử không gật cũng không lắc đầu, lạnh nhạt liếc hắn một cái, xoay người lại, dưới chân như mọc rễ không nhúc nhích đứng bảo vệ trước người hắn, quả thật tất cả đều nằm trong tính toán của An Bích Như. Vị thần tiên quả thực là chánh trực phân minh, vì ngăn cản sư muội hành hung có thể bỏ qua ân oán ngày xưa, quả nhiên là có phong cách!


Ánh mắt An Bích Như bỗng trong vắt, nũng nịu cười nói:
- Hay lắm, được rồi, sư tỷ quả nhiên vẫn chánh trực. Nhiều năm không gặp, hôm nay tiểu muội sẽ lãnh giáo Ninh tiên tử danh chấn thiên hạ đã học công phu mới mẻ gì.


Tiên tử lắc đầu:
- Sư muội, muội cấu kết cùng Thành vương, đồng tâm đồng lõa, xem mạng người như cỏ rác. Ta dù đã thấy được nhưng cũng không thể quản. Kẻ này tuy là có chút ác độc, nhưng mà không thể chết ở trong tay muội được.

- Cần ngươi quản sao…

Đang khi nói, thân hình An Bích Như tựa một cánh chim én duyên dáng bay lên, mười ngón tay thon nhỏ gập lại như móc câu, những chiếc dài nhọn lóe ra ngân quang mờ mờ, thanh thế cực nhanh, so với lần đánh lén Lâm Vãn Vinh vừa rồi còn hơn gấp mấy lần, muốn cắm thẳng vào mặt mặt tiên tử.

Ninh tiên tử không đổi sắc, tay áo nhẹ vung lên, giữa hai tay hiện lên màn huỳnh quang nhàn nhạt, tựa như một đóa sen thánh khiết, tư thế càng nhanh hơn, nháy mắt đã chặn lại bàn tay An Bích Như.


An Bích Như khẽ hừ một tiếng, hóa trảo thành chưởng, không chút mảy may nhân nhượng đánh vào trước ngực cô ta. Hai người giao đấu, lấy nhanh chế nhanh, chỉ chốc lát đã liên tiếp đối ba chưởng, ba tiếng ‘phanh phanh‘ vang nhẹ, hai người đồng thời cùng lui nhanh về phía sau, bên tai hơi đỏ lên, bộ ngực nhẹ phập phồng, hiển thị không phân cao thấp.


An Bích Như không phải là nhân vật dễ đối phó như vậy, trong lúc bay ngược thì trong tay cũng không biết ở đâu đã thấy xuất ra một thanh kiếm nhỏ, công lực tụ ở bàn tay, cổ tay rung lên, tiểu kiếm kia liền như sao băng phá không bay thẳng tới ngực của tiên tử.

Hai người này cách nhau quá gần, công lực của An tỷ tỷ Lâm Vãn Vinh đã từng biết qua, thấy nàng vừa một kích toàn lực xuất ra ám khí, tiên tử kia dường như không thể tránh kịp, nhất thời trong lòng đã mơ hồ dấy lên một cảm giác hối hận, nếu là diệt mất đi tiên tử, đấy quả thật là làm một điều tàn bạo với vu vật trời ban.


Sự thật lại không như suy nghĩ của Lâm Vãn Vinh, Ninh tiên tử và An Bích Như đã nhiều năm giao đấu, hai người đều hiểu thấu gan ruột của nhau. Thấy trong tay An Bích Như phóng ra tiểu kiếm, nàng cũng không kinh hoảng, trong tay lại không biết khi nào lại xuất ra dải khăn gấm. Nàng phất nhẹ tay làm dải lụa kia nhẹ nhàng chuyển động thật là đẹp mắt, xuất ra một chuỗi động tác tạo nên hỏa thạch điện quang trông thật tuyệt đẹp, kì ảo huyền bí, khiến cho người ta nhìn đến choáng ngợp hoa cả mắt.

Lâm Vãn Vinh vỗ tay cười nói:
- Đẹp mắt, đẹp mắt quá! Vị tỷ tỷ kia, thì ra người vẫn còn có thể tung khăn a!

Sau lưng tiên tử dường như có mọc mắt, trong ống tay áo đang rủ xuống đột nhiên hiện ra ra một thanh trường kiếm, hàn quang lóe lên chói lọi làm Lâm Vãn Vinh loạn mắt, vẻ mặt dâm đãng tràn trề kia nhất thời tiêu tán gần hết.

An Bích Như thối lui một chưởng, lại càng không thuận theo không buông tha, trong tay áo như làm xiếc cũng hiện ra một thanh bảo kiếm thu thủy, tựa như ánh trăng lạnh lẽo. Lâm Vãn Vinh trợn mắt há mồm ra nhìn: “Trên người hồ ly xinh đẹp này cất giấu ít nhiều bảo bối a! Vì sao khi mỗi lần ta khám xét thân thể nàng cũng không có tìm ra vậy? Lần sau ta mà lại khinh bạc nàng, nàng liền lôi ra một món đồ chơi mà không thèm lên tiếng cho ta một cái như thế, thì cả đám lão bà của lão tử sẽ làm quả phụ rồi!

- Dịch lộ lê hoa!
An Bích Như yêu kiều hô một tiếng, phi thân thẳng lên, nhẹ nhàng múa bảo kiếm liên tiếp tạo ra bảy đóa kiếm hoa bắn ra các hướng khác nhau, mãnh liệt xé gió công thẳng tới trước người Ninh tiên tử. Kiếm hoa kia tựa như hoa lê tinh khiết nở rộ làm chói lòa đôi mắt, nhưng lại ẩn chứa vẻ lạnh lẽo như lưỡi đao. Lâm Vãn Vinh đứng ở phía sau tiên tử, cũng không chịu nỗi cảm thấy lạnh buốt thấu xương. An tỷ tỷ này quả nhiên là cao thủ, bình thường cùng mình hi hi ha ha, thì ra còn có nhiều bộ mặt đằng sau.


Tiên tử khẽ nhíu mày, múa tít trường kiếm trong tay nghênh đón, chẳng ngại luồng hơi lạnh thấu xương kia, vung thẳng kiếm nhằm thẳng vào giữa một đóa lê hoa. Tiếng ‘đang đang’ vang lên, hai lưỡi kiếm chạm nhau làm bay đóa hoa lê liền tan biến.

Kiếm của An Bích Như vung lên không nhưng vẫn không chịu nhún nhường, bảo kiếm trong tay liền nhẹ nhàng chỉ lên, cánh chậm rãi rung lên, tựa như một con rắn độc đang uốn éo, uyển chuyển đâm về phía Ninh tiên tử.

Thần sắc của thần tiên tỷ tỷ vô cùng trầm trọng, không dám khinh địch xuất thủ, ngay khi bóng kiếm vừa nguy cấp tới gần trước ngực liền dùng chỉ thay kiếm, đánh thẳng vào cổ tay của An Bích Như.

Chiêu thức ‘vây Ngụy cứu Triệu này khiến cho An Bích Như không dám coi thường, nàng vội vàng nhảy qua một bên, bật cười khanh khách, bộ ngực rung lên dồn dập:
- Sư tỷ quả nhiên có thủ đoạn hay, không sống lâu không thấy, Linh Tê Nhất Chỉ này quả thật xuất quỷ nhập thần. Chỉ không may là người cả đời không lấy chồng, cũng chẳng thể tìm được truyền nhân cho Linh Tê này, thật không may cho cái mỹ danh Linh Tê!

“Linh Tê Nhất Chỉ? Ta choáng, đây đúng là bí thuật ngàn vàng cũng không đổi ư! Nhất định phải thử học qua một lần công phu này!” Trông lên An tỷ tỷ cùng tiên tử, hai nữ nhân tuyệt sắc một hắc y một bạch y, trên mặt Lâm Vãn Vinh lộ đầy vẻ dâm đãng.
<< Chương 136 | Chương 138 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 686

Return to top