Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225936 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 175
- Đại ca, huynh và phu nhân đã nói gì vậy?
Xảo Xảo và Lạc Ngưng đi ra, thấy Tiêu phu nhân mặt đỏ bừng, giận dữ phất tay áo mà đi, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, liền mở miệng hỏi Lâm Vãn Vinh.

- Hả? À không có gì đâu.
Lâm đại nhân mặt đầy chính khí, nghiêm túc nói:
- Ta và phu nhân đang thảo luận một vấn đề học thuật, về ‘động huyền tử tam thập lục tán thủ’, rất là thâm ảo, sau này ta rảnh cũng sẽ dạy cho các muội.

Lạc Ngưng cười khúc khích, che miệng nói:
- Đại ca chỉ giỏi nói linh tinh, muội chẳng thèm tin đâu. Vừa rồi Tiêu phu nhân bực bội rời đi như vậy, nhất định là đại ca làm việc gì không đúng chọc giận phu nhân rồi. Theo muội ấy à, không chừng là có liên quan tới hai vị tiểu thư của Tiêu gia đó.

Tuy không trúng, nhưng cũng chẳng sai lắm, không ngờ Lạc tài nữ nóng bỏng đa tình cũng tinh minh như thế. Lâm Vãn Vinh cười lớn đánh trống lảng, một tay kéo Xảo Xảo, tay kia ôm lấy eo Lạc Ngưng vuốt ve, cười he he:
- Hai tỷ muội trùng phùng, trốn trong phòng chuyện trò gì đó, để ta tới nghe với nào.

Xảo Xảo cướp lời:
- Muội đang nghe Ngưng tỷ tỷ kể sự tích anh hùng của huynh đó. Đại ca, huynh chinh phục Ngưng tỷ tỷ thế nào? Cũng kể ra cho muội nghe đi. Muội thấy dáng vẻ đầy xuân tình của Ngưng tỷ tỷ, e là đã được nếm thử sự âu yếm của đại ca rồi.

- Nha đầu chết tiệt kia.
Lạc Ngưng má phấn phớt hồng, vội che miệng Xảo Xảo lại, tiếng cười của hai nàng vang vọng cả đại viện. Nhìn hai nàng yểu điệu đuổi nhau trêu đùa, trong lòng Lâm Vãn Vinh nổi lên cảm giác êm ả, cuộc đời ngắn ngủi, có thể có được mấy lần hạnh phúc như thế này chứ? Phải biết lấy hài lòng mới được.

Hai nàng ầm ĩ một hồi, cuối cùng cũng ngừng lại, ôm lấy nhau thở hổn hển. Lạc Ngưng đưa mắt nhìn khắp bốn phía, lè lưỡi ra làm mặt quỷ, nói:
- Thiếu chút nữa thì quên, nơi này là Tiêu gia. Xảo Xảo, chúng ta phải chăng đã khách lấn át chủ rồi?

Chủ nhân của Tiêu gia, Đại tiểu thư thì xấu hổ trốn vào phòng, phu nhân thì tức giận rời đi. Trong viện chỉ còn lại ba người họ. Chủ mà chẳng phải chủ, khách cũng chẳng ra khách, cưu chiếm tổ sẻ, cũng có cảm giác là lạ. Lạc Ngưng vừa nói, Xảo Xảo cũng im bặt, cả hai đợi đại ca lên tiếng.

Lâm Vãn Vinh rộng rãi khoát tay, cười nói:
- Không sao không sao, đều không phải là người ngoài, hơn nữa sắp nhanh thôi sẽ thân càng thêm thân rồi. Mọi người cứ thoải mái, như vậy mới thân thiết.

Cái gì thân càng thêm thân? Hai nàng nghe mà không hiểu. Lạc Ngưng làm dáng liếc hắn, dịu dàng nói:
- Đại ca à, vừa rồi muội đã hỏi Xảo Xảo. Tòa nhà hoàng thượng ban cho huynh đã trang trí làm mới xong, lúc nào cũng có thể tới ở được. Muội thấy không bằng chúng ta sớm chuyển qua đó, để Tiêu phu nhân và Đại tiểu thư được yên tĩnh, tránh làm phiền người ta quá lâu.

Xem ra ý tứ của Ngưng Nhi là không muốn ở Tiêu gia thêm. Nhưng mà về phía Đại tiểu thư, mình vừa chiếm tiện nghi của người ta xong, giờ lại vỗ mông bỏ chạy, đúng là không ổn. Hơn nữa, trên khế ước mà nói, hắn vẫn là người của Tiêu gia, chạy cũng không được.

- Xảo Xảo tiểu bảo bối, muội xem chúng ta đi hay là không đi?
Thấy Xảo Xảo có chút lưu luyến, Lâm Vãn Vinh nắm tay nàng vuốt ve rồi hỏi:

Xảo Xảo chần chừ một chút rồi khẽ đáp:
- Muội nghe lời đại ca và Ngưng tỷ tỷ. Có điều khoảng thời gian mà muội đến kinh thành, phu nhân và Đại tiểu thư đối xử với muội như con cái tỷ muội, thân thiết vô cùng. Cứ rời đi như vậy, muội thấy không đành, nếu như có thể nghĩ ra cách để tất cả chúng ta mãi không tách rời mới là tốt nhất.

Kỳ thực đây không phải là vấn đề gì, chỉ cần lần này Lâm đại nhân cầu thân thành công, vừa làm tỷ phu vừa làm muội phu là vạn sự tốt lành rồi, dù sao tòa nhà hoàng thượng ban cho cũng lớn lắm.

Lâm Vãn Vinh cười, thừa dịp Ngưng Nhi không để ý, vuốt một cái lên khuôn mặt nhỏ của nàng, Lạc Ngưng xấu hổ tránh đi, mặt đỏ bừng nhìn Xảo Xảo, thẹn thùng nói:
- Đại ca đừng có trêu muội, Xảo Xảo còn ở đây đó.

Lâm đại nhân hôn cái chụt lên mặt Xảo Xảo, dương dương đắc ý nói:
- Thế là công bằng nhé, hai lão bà không không ai thiệt cả.

Hai nàng vừa thẹn vừa vui, Lâm Vãn Vinh vỗ lên mông Lạc Ngưng, cười dâm đãng:
- Ngưng Nhi, những lời nói hùng hồn của muội đâu, đã thương lượng với Xảo Xảo chưa? Đêm nay …

- Đại ca…
Lạc Ngưng vội kêu lên ngắt lời hắn, mặt nóng đỏ như lửa thiêu, trong mắt nhu tình chan chứa, long lanh như có thể ép ra nước, nàng nắm lấy tay Xảo Xảo, giọng nhỏ như muỗi kêu:
- Chỉ cần đại ca thích, Xảo Xảo cũng bằng lòng, Ngưng Nhi có thể làm tất cả, chấp nhận tất cả.

Xảo Xảo không hiểu nhìn Lạc Ngưng:
- Ngưng tỷ tỷ, tỷ đang nói gì vậy? đại ca muốn tỷ làm gì?

Lạc Ngưng cúi đầu xuống, khẽ thì thầm bên tai Xảo Xảo mấy câu, Xảo Xảo giật mình “a“ một tiếng, mặt đỏ tới tận tai, nắm đấm nhỏ nện thùm thụp lên ngực Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca, huynh xấu chết đi được. Ngưng Nhi tỷ tỷ, sao tỷ cũng không quản lý đại ca, lại còn trợ trụ vi ngược như thế?

Lạc Ngưng bề ngoài yếu đuối, nhưng bên trong lại mạnh mẽ như lửa, thấy Xảo Xảo xấu hổ tới mức không dám ngẩng đầu lên, liền nắm tay nàng vỗ về:
- Đại ca chính là một tà nhân như vậy đó. Muội muội à, muội cũng đâu phải là không biết. Phu thê ba người chúng ta vốn là một, ăn cùng một nồi, ngủ cùng một giường, còn có việc gì không nói được, chuyện gì không làm được chứ? Hơn nữa Xảo Xảo muội muội ơi, ngày đó trong khuê phòng của ta ở Kim Lăng, đại ca và muội làm cái gì, tưởng là ta không biết hay sao? Hi hi, còn có một bức tranh hương diễm làm chứng nữa, nha đầu muội á, còn buông thả hơn ta nữa đó.

Xảo Xảo vội che lấy miệng nàng lại, cả hai toàn thân nóng lên, nhìn trộm Lâm Vãn Vinh rồi vội vã quay đầu đi.

Lạc tài nữ “ biết đại cục, hiểu đại thế” như vậy, Lâm đại nhân nghĩ bụng “ Ngưng Nhi nhà ta, không chỉ thân hình dung mạo thuộc hạng nhất, đến ngay cả ‘dắt gái’ cho chồng, cũng rất tận tâm tận lực, đúng là trung trinh hiền lương, làm người ta yêu thương”. Hắn cười hì hì:
- Thế này đi, trước tiên chúng ta không vội chuyển nhà, nhưng mà điều chỉnh một chút thì cũng nên làm. Đêm nay ta sẽ xin phép Đại tiểu thư, chúng ta tới phòng mới ở một đêm, cũng không thể quá nhiều người, chỉ ba chúng ta thôi.

Lời Lạc tài nữ nói không ngờ lại ứng nghiệm nhanh như vậy, thấy đại ca cười dâm dật nháy mắt với minh, tim Ngưng Nhi giật thon thót, mặt đỏ bừng, toàn thân bủn rủn, nắm chặt lấy tay hắn, bàn tay mềm khẽ chà sát, càng làm Lâm đại nhân bùng lên khao khát, nếu chẳng phải lúc này là ban ngày ban mặt thời cơ không hợp, nhất định phải thực hiện cái đại kế ba người của hắn.

Xảo Xảo thấy đại ca và Ngưng tỷ tỷ liếc mắt đưa tình ngày trước mặt mình, không ngờ rằng Ngưng tỷ tỷ ngày thường có vẻ yếu đuối, lại có mặt lả lơi như thế. Xảo Xảo ngạc nhiên không thôi, chợt nghe Ngưng Nhi nói bên tai:
- Xảo Xảo, đại ca xấu nói đêm nay chúng ta ra ngoài nghỉ, muội có đi hay không?

Xảo Xảo luống cuống, trả lời “đi” cũng không được, “ không đi” càng không được, mặt đỏ như lửa, ngẫm nghĩ tới nửa ngày cũng không biết trả lời như thế nào. Cuối cùng kêu lên một tiếng, vùi đầu vào ngực Ngưng Nhi không dám ngẩng lên nữa.

Lạc Ngưng thẹn thùng, phong thình vạn chủng liếc hắn mọt cái, rồi vỗ nhẹ lên vai Xảo Xảo:
- Muội muội à, đại ca làm ác như thế, đêm nay chúng ta cùng thu thập huynh ấy, muội nói xem có được không?

Xảo Xảo chỉ “ừm” một tiếng, không dám nói chuyện, Lâm Vãn Vinh cười ha hả, cô bé này bị lừa mà còn không biết. Nha đầu Ngưng Nhi này, phải ngang hàng với An tỷ tỷ, rất có tiềm chất hồ ly tinh.

- Đại ca ơi, huynh muốn cám ơn muội như thế nào đây?
Trong trong viện yên lặng vắng vẻ, hồ ly tinh quyến rũ khẽ hé môi hồng, ánh mắt say đắm, xuân tình trên mặt đã khó che dấu được nữa, ghé vào tai hắn thỏ thẻ:

Cái này mà nhịn được , thì còn gì không nhịn được nữa? Lâm đại nhân nhẹ nhàng muốn ve cái mông vểnh lên của Ngưng Nhi, từ mông trượt xuống đùi. Cảm giác trơn mềm đó làm lòng người chao đảo, cười dâm tiện nói:
- Tiểu bảo bối, đêm nay chúng ta sẽ tu luyện một môn công pháp thần kỳ , tên là ‘động huyền tử tam thập lục tán thủ’, lại còn có hình chú giải nữa đó!

Lạc Ngưng nhũn cả người, kéo theo Xảo Xảo ngã vào lòng hắn, miệng tỏa ra hơi thở như lan. Xảo Xảo và nàng cùng nằm trong lòng đại ca, chỉ thấy tim như muốn vọt ra ngoài.

Hai nàng kiều ở trong lòng, trên đời còn có việc gì sung sướng hơn không? Lâm Vãn Vinh từ từ hưởng thụ, hai nàng một thì e thẹn một thì đa tình, mỗi người một vẻ, động tay chân một chút là khó tránh khỏi rồi, song có cái gương Đại tiểu thư trước đó, nhất thời cũng không dám làm quá.

Có Lạc Ngưng làm công tác tư tưởng, cuộc sống tốt đẹp chỉ còn đợi ngày mà thôi, trong lòng Lâm đại nhân tuy ngứa ngáy lắm, nhưng cũng biết đạo lý dục tốc bất đạt, liền gắng gượng tập trung ý chí, hôn lên mặt xảo xảo, cười nói:
- Đúng rồi, Xảo Xảo này, nghe nói mấy ngày ta đi xa, Từ Trường Kim và bọn muội qua lại rất tốt, có chuyện này chứ?

Trước mặt Ngưng tỷ tỷ, bị đại ca khinh bạc, Xảo Xảo thở hổn hển, vội che đi vạt áo bị cởi ra một nửa, gật đầu nói:
- Ngày thứ hai sau khi đại ca đi, Trường Kim tỷ tỷ tới phủ bái phỏng. Muội và tỷ ấy tán gẫu mấy câu, Trường Kim tỷ tỷ biết muội đang muốn mở quán rượu ở kinh thành, liền dạy muội rất nhiều cách làm đồ ăn Cao Ly, ví dụ như lãnh diện (1), phao thái (2), thanh tửu (3), muội đã làm một chút đang chờ đại ca về thưởng thức đó.

(1) lãnh diện : naengmyeon mỳ lạnh của Hàn Quốc.
(2) phao thái: kim chi hay kimchhi quá nổi tiếng rồi.
(3) thanh tửu : sake

Thanh tửu? Thứ khác thì không nói, chứ nhắc tới thanh tửu, Lâm đại nhân vô cùng khinh thường “Thanh tửu mà cũng là rượu à? Cái thứ nhạt như nước lã, mèo nó có uống mười bình cũng chả say được, món này khác xa với khẩu vị của Đại Hoa ta. Nhưng mấy thứ lãnh diện, phao thái, cũng mua vui được vài trống canh, có thể tăng thêm tên tuổi cho thực vi tiên”.

- Vậy nàng ta có dạy muội làm dược thiện không?
Nói tới việc chính, Xảo Xảo bớt xấu hổ đi mấy phần, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Món đó chính là tuyệt kỹ của nàng ta, vô cùng nổi tiếng trong vương thất Cao Ly. Nghe nói Cao Ly vương một ngày không ăn dược thiện là không ngủ nổi đấy.


Xảo Xảo ngạc nhiên nhìn hắn:
- Đại ca, ngay cả điều này Trường Kim tỷ tỷ cũng nói cho huynh rồi sư? Tỷ ấy nói dược thiện bắt nguồn từ thực bổ của y thuật của Đại Hoa, tư âm nhuận phổi, dưỡng huyết sinh tỳ, tráng dương bổ thận, công hiệu thần kỳ vô cùng, hiện giờ Trường Kim tỷ tỷ còn đang bổ xung để hoàn thiện phương pháp, đợi mấy ngày nữa sẽ dạy cho muội.


“Dược thiện gì mà thần kỳ thế, ngay cả tráng dương bổ thận cũng được, không phải là roi hổ roi hươu roi gấu chứ”. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, hiếm khi Xảo Xảo hứng thú về mặt nào đó, vậy cứ để nàng đi giao lưu với Từ Trường Kim vậy, nếu như có thể đem những món ăn của Đại Hoa ta truyền tới Cao Ly, công đầu của việc xâm lấn văn hóa, phải đặt lên người Xảo Xảo rồi.

Lâm Vãn Vinh lại hỏi:

- Vậy Đại tiểu thư thì sao? Đại tiểu thư không phải cũng muốn đi học dược thiện chứ? Sao nàng ấy cũng quan hệ nhiệt tình với Từ Trường Kim ?

- Quan hệ nhiệt tình gì chứ, để Đại tiểu thư nghe thấy, nhất định không tha cho huynh.
Xảo Xảo cười khúc khích, giọng lớn hơn rất nhiêu:
- Đại tiểu thư làm việc nghiêm chỉnh.Trường Kim tỷ tỷ nói, có thể để Tiêu gia mang vải vóc trang phục tới Cao Ly, tỷ ấy nói những cô nương ở Cao Ly cũng thích làm đẹp lắm, nếu như Tiêu gia có thể mở tiệm ở Cao Ly, nhất định có thị trường lớn.


Thảo nào, với tính tình của Đại tiểu thư, có thể mở cửa hiệu ở người ngoài, đúng là một sự thách thức vô cùng kích thích, tuyệt đối khó có thể cự tuyệt. Từ Trường Kim đã mò đúng mạch của Đại tiểu thư, cố ý đánh vào sở thích của nàng. Hơn nữa một khi Tiêu gia mở cửa hiểu ở Cao Ly, Đông Doanh có hành động gì với Cao Ly, Lâm Vãn Vinh tuyệt không thể ngó lơ, đúng là một chủ ý tốt.


- Không chỉ như thế, Trường Kim tỷ tỷ còn tặng bọn muội mấy thứ rất hay. Không chỉ muội và Đại tiểu thư, đến ngay cả Tiêu phu nhân cũng cực kỳ thích. Hôm nay trước khi huynh trở về, bọn muội đã đi tới chỗ Trường Kim tỷ tỷ dùng thử rồi.
Xảo Xảo móc một túi nhỏ từ trong người, lấy ra hai chiếc hộp nhỏ, khấp khởi đưa cho Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca huynh coi đi, cái này huynh có nhận ra không?


Làm cho Xảo Xảo và Đại tiểu thư kinh ngạc thích thú, ngay cả phu nhân thành thục sáng suốt cũng bị thu hút, thứ mà Từ Trường Kim tặng, rốt cuộc là cái gì đây? Lâm Vãn Vinh vô cùng nghi hoặc nhẹ nhàng mở một cái hộp ra, trong chiếu hộp này chứa chất lỏng trong suốt, mang theo hương thơm thoang thoảng, Lâm đại nhân ngó trái nghiêng phải trông lên nhìn xuống, mà cũng không biết là thứ gì.


- Ngay cả đại ca kiến thức rộng lớn mà cũng không nhận ra à?
Xảo Xảo cười hì hì, kéo cả Lạc Ngưng qua:
- Ngưng Nhi tỷ tỷ, phiền tỷ giúp cho, để muội làm mẫu cho đại ca xem.


Lạc Ngưng cũng chẳng nhận ra là thứ gì, thấy Xảo Xảo bộ dạng thần bí, liền mỉm cười nhích lại gần bên nàng:
- Xảo Xảo, muội làm cái gì đấy?


Xảo Xảo nói:
- Tỷ không cần để ý, muội đảm bảo sẽ làm tỷ kinh ngạc, tiếp đó sẽ thích mê. Trước tiên tỷ hãy nhắm mắt lại đã.


Lạc Ngưng nghe lời ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Xảo Xảo lấy tử trong ngăn hộp ra một chiếc bút cọ mềm, nhúng một chút vào chất lỏng trong suốt kia, khẽ quét qua hàng mi dài của Lạc tài nữ mấy cái. Nói ra thật lạ, chất lỏng kia vừa thấm vào, hàng mi dài của Lạc Ngưng lập tức hơi cong lên, thành một hình vòng cung mỹ lệ, phối hợp với vẻ mặt kiều mị của nàng, càng tăng thêm phần quyến rũ.


- Xong rồi.
Xảo Xảo mỉm cười vỗ tay, thận trọng cất chiếc bút mềm vào trong hộp, Lạc Ngưng từ từ mở mắt ra, hàng mi dài cong cong khẽ run run, trong ánh mắt mơ màng có thêm một sự mê hoặc khó tả.


- Tiệp Mao Cao??
Lâm Vãn Vinh cũng không che dấu được sự kinh ngạc, kêu lên thành tiếng.
Tiệp mao cao: mascara.


- Hóa ra là đại ca cũng biết.
Xảo Xảo vui vẻ nhìn hắn:
- Không sai, thứ này chính là Tiệp Mao Cao, Trường Kim tỷ tỷ nói, nó có thể làm cho mắt của nữ tử bọn muội rực rỡ lôi cuốn hơn, hôm nay nhìn dáng vẻ của Ngưng Nhi tỷ tỷ , quả thật không sai chút nào.


Lạc Ngưng lập tức nắm lấy tay Xảo Xảo:
- Muội muội tốt, thứ này thực sự là do tiểu thư Từ Trường Kim tặng muội sao? Thật quá thần kỳ, ta cũng phải mua của Từ tiểu thư một ít. Phải rồi, còn một thứ nữa mà, là cái gì vậy?


Xảo Xảo mở cái hộp nhỏ thứ hai, trong đó là bột phấn xám nhạt, còn hơi phát sáng. Xảo Xảo lấy một chiếc bút mềm chám một ít phấn quét lên mí mắt của Lạc Ngưng, một lớn phấn lấp lánh hiện ra, càng nổi bật phong vận cuốn hút của Lạc tài nữ.


- Nhãn Ảnh, đây là Nhãn Ảnh.
Lâm Vãn Vinh chấn động, thật không thể tin nổi. Đây là Tiệp Mao Cao và Nhãn Ảnh, là đồ trang điểm của những cô gái kiếp trước thường dùng, sao lại xuất hiện ở trên tay Từ Trường Kim? Những thứ này là nàng ta phát minh ra sao? Quá thật kỳ, ngang hàng với nước hoa của ta chứ chơi à! Chẳng lạ là ngay cả Tiêu phu nhân cũng thích, thiên hạ làm gì có cô gái nào không thích nó chứ!


- Hóa ra hai thứ này đại ca đều nhận ra được, vậy thì quá tốt rồi.
Xảo Xảo vỗ tay cười nói:
- Trường Kim tỷ tỷ nói, hai thứ này chính là vật phẩm riêng cho nữ nhi, trên thế giới này chỉ có hai người biết tên của nó. Muội liền nói chắc chắn đại ca nhận được, thật không ngờ là bị muội đoán trúng.


Lâm Vãn Vinh mặt đầy ngạc nhiên:
- Xảo Xảo, những thứ này là Từ Trường Kim cho muội sao? Tiệp Mao Cao và Nhãn Ảnh này là do nàng ta chế ra ư?


Xảo Xảo lắc đầu nói:
- Điều này Trường Kim tỷ tỷ không hề nhắc đến, mấy người bọn muội vui quá nên cũng quên hỏi. Có điều đúng là thứ này đến từ Cao Ly. Đại ca, nếu huynh muốn biết, lần tới muội sẽ đi hỏi cho.


“Không ngờ nha đầu Từ Trường Kim còn có khả năng này, thật sự làm người ta kinh ngạc. Hai thứ này nếu mở rộng ra, lợi nhuận tuyệt không kém nước hoa. Nhưng trước đây sao không nghe có ai nhắc tới nó, hai thứ này là do vương thất Cao Ly kinh doanh sao?” Hắn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, nếu là do vương thất Cao Ly kinh doanh, nhất định sớm đã truyền vào Trung Nguyên rồi, những nữ nhân thích làm đẹp như Tiêu phu nhân và Đại tiểu thư tuyệt không thể không biết gì, xem ra bí mật còn ở trên người Từ Trường Kim.


Quả đúng như lời Xảo Xảo nói, chỉ trong chớp mắt Lạc Ngưng đã thích hai thứ này, hứng thú với chuyến đi Cao Ly càng cao, ngay cả cô bé Xảo Xảo cũng đầy sự hiếu kỳ với Cao Ly, bằng lòng đi cùng, sức cuốn hút của Từ Trường Kim thật không thể đánh giá thấp.


Cùng hai nàng tán gẫu, nhưng trong lòng Lâm Vãn Vinh lại nghĩ tới việc cầu thân với Tiêu phu nhân. Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư chỉ được cưới một người, thật là làm khó người ta.


Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có đầu mối gì, liền không thèm để ý nữa, cưỡi hãn huyết bảo mã phóng ra ngoài thành. Chạy được một hồi, doanh trại của đại quân Lý Thái đã ở trước mặt, Đỗ Tu Nguyên được báo tin chạy ra tiếp đón.


- Đỗ đại ca, chuyện mà trước khi đi Sơn Đông ta dặn huynh ấy, làm ăn thế nào rồi?
Lâm Vãn Vinh xoay người xuống ngựa, đưa dây cương cho Hứa Chấn đang hiếu kỳ vuốt ve bộ lông như máu của hãn huyết bảo mã, cười bào:
- Đệ cứ chạy mấy vòng đi.


Hứa Chấn mừng rỡ như điên, không kịp tạ ơn đã tung mình lên ngựa, vừa giật cương bảo mã liền phát ra tiếng hí dài, tung vó phòng đi.


- Lâm tướng quân, mạt tướng đang muốn báo cáo với ngài đây.
Đỗ Tu Nguyên cười nói:
- Mấy người Hồ kia, có hành động rồi.
- Ta đến đây cũng chính vì việc này.
Lâm Vãn Vinh gật gù, vỗ bả vai Đỗ Tu Nguyên cười:
- Có phải là mấy tên người Hồ có ý muốn bắn pháo không?

Đỗ Tu Nguyên giật mình nhìn hắn, ôm quyền nói:
- Tướng quân thật thần cơ diệu toán, thuộc hạ tự thẹn không bằng.


Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn:
- Thần cơ diệu toán gì chứ, Đỗ đại ca không cần vỗ mông ngựa ta nữa, người Hồ mượn ‘ pháo Fuck’ chả lẽ là vì chúng muốn lên núi săn bắn à? Chủ ý của bọn chúng muốn là bắn pháo, điều đó cũng dễ thấy thôi.


Đỗ Tu Nguyên gật đầu:
- Mạt tướng được mệnh lệnh của tướng quân, phái người một ngày mười hai canh giờ giám thị động tĩnh của người Hồ. Khi mới đưa ‘pháo Phắc’ tới doanh trại của bọn chúng, người Hồ rất kinh ngạc, có thể là do chưa từng nhìn thấy vật tinh xảo như thế, nên coi như châu báu. Chúng dành ra một chiếc lều lớn, chuyên để đặt hỏa pháo. Những người Hồ này mặc dù tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, song khi giao chiến với Đại Hoa ta, không ít lần chịu thiệt vì hỏa pháo, nên cực kỳ hứng thú đối với nó. Nói ra thật buồn cười, người Hồ tự khoe mình là hùng ưng của thảo nguyên đại mạc, thế mà ngay cả hỏa pháo đơn giản cũng không biết thao tác, không biết nhồi thuốc pháo thế nào, điều chỉnh phương vị ra sao, càng khỏi nói khai hỏa nó nữa.


- Ồ, thật sao?
Lâm Vãn Vinh suy nghĩ một hồi, không hiểu nói:
- Người khác thì chả nói làm gì, nhưng tên quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán kia tuyệt không phải là một nhân vật đơn giản, hắn tri thức bác đại, am hiểu vật lý, nếu nói hắn ngay cả hỏa pháo đơn giản cũng không biết dùng, vậy cũng không khỏi quá phóng đại rồi.


- Điều này mạt tướng cũng không rõ lắm.
Đỗ Tu Nguyên nói:
- Thám tử của chúng ta phái đi, luôn giám thị quanh doanh trại của bọn chúng, bao gồm cả quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán và đặc sứ Đột Quyết A Sử Lặc. Bọn chúng không còn cách nào, cuối cùng chỉ đành tới trong thành tìm mấy thợ sắt biết nghề, thưởng nhiều vàng mới học được thao tác ra sao. Việc này trong kinh thành tất cả mọi người đều biết, sớm đã trở thành trò cười.


Lộc Đông Tán sẽ không ngu ngốc như thế chứ? Mời mấy người thợ còn làm loạn tới mức trong thành ầm ĩ bàn tán, đây chẳng phải là bày cái xấu ra sao? Lâm Vãn Vinh nhíu mày:
- Vậy tiếp theo thế nào, sau khi bọn chúng hiểu rồi, có bắn mấy phát hay không?


Đỗ Tu Nguyên cười to:
- Tướng quân, khẩu hỏa pháo này đồ bỏ của Đại Hoa ta, làm sao có thể bắn được. Hơn nữa, dù cho người Hồ mười lá gan, bọn chúng cũng không dám bắn pháo bừa bãi trong kinh kỳ trọng địa của Đại Hoa ta, thuốc pháo lại được chúng ta kiểm soát cực nghiêm, bọn chúng căn bản không thể kiếm được.


Kiểm soát cực nghiêm ? Trên đường từ Sơn Đông trở về đây, lão tử thiếu chút nữa bị mấy vạn cân hỏa dược thổi tung lên trời. Còn liên lụy tới tiên tử tỷ tỷ sinh tử chưa biết, tên tiểu tử ngươi còn dám nói kiểm soát cực nghiêm với ta? Nếu như đúng là người Hồ câu kết với Thành Vương, kiếm chút hỏa dược dễ như trở bàn tay, còn phải công khai mua sao?


Người Hồ không hiểu điều khiển pháo, lại không mua được hỏa dược, làm trò cười cho bách tích Đai Hoa, Lộc Đôc Tán tỏ ra kém cỏi như thế, hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của Lâm Vãn Vinh, trong lòng hắn mơ hồ có chút cảm giác không ổn, hỏi:
- Người Hồ vẫn chưa thử pháo sao?


- Khẩu pháo này bắn không được, thử thế nào cũng phí công. Sau khi người Hồ nghiên cứu vài ngày, dần dần mất đi hứng thú, dùng vải che hỏa pháo đi, rồi không để ý tới nó nữa. Mấy ngày nay bọn chúng đang thu thập hành trang, chuẩn bị trở về Đột Quyết.


Dùng vải che hỏa pháo đi? Chẳng lẽ là sợ đại pháo bị bụi, người Hồ biết giữ gìn vệ sinh như vậy ư? Phải biết rằng ở trên thảo nguyên, bọn chúng còn ngủ cùng với cả phân ngựa.


- Đỗ đại ca! Những huynh đệ của chúng ta chính mắt nhìn thấy người Hồ che đại pháo đi sao?
Lâm Vãn Vinh nhíu mày hỏi:


- Điều này không chính mắt nhìn thấy, vì tránh đả thảo kinh xà, thám tử của chúng ta đều ở cách một khoảng. Có điều nhìn hình dạng che trong vải kia, hẳn là hỏa pháo rồi.


Thế này thì lạ thật, người Hồ ở lại kinh thành mấy ngày, không dễ dàng gì mới kiếm được một khẩu pháo, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua chứ? Lâm Vãn Vinh nghĩ một lúc, cười nói:
- Đỗ đại ca, huynh vừa rồi mới nói người Hồ sắp rời khỏi kinh thành, bọn chúng thu thập bao nhiêu hành lý? Có phải là đi bằng mấy cỗ xe lớn hay không?


Đỗ Tu Nguyên kinh ngạc:
- Làm sao tướng quân biết được? Bọn người Hồ này chắc là sợ chết khiếp rồi, tới Đại Hoa ta có một chuyến, mà mua rất nhiều đồ, vừa trà lại thêm cả vải, chứa hết cả bảy cỗ xe lớn.


- Bọn chúng đúng là sợ chết khiếp rồi.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Đỗ đại ca, những người Hồ này khi nào rời kinh ?


Đỗ Tu Nguyên nhìn sắc trời nói:
- Hoàng hôn hôm nay. Bây giờ đại khái vừa mới lên đường. Bọn người Hồ này nói cũng lạ, sớm thì chẳng đi lạii chọn lên đường trong đêm. Người ngoại bang, quả thực không thể giáo hóa.

- Không phải là không chịu giáo hóa, chính xác là ngược lại mới đúng, bọn họ sớm đã được giáo hóa tới vô cùng xảo trá rồi.
Lâm Vãn Vinh nở nụ cười, níu lấy con ngựa Hứa Chân để lại xoay người nhảy lên:
- Đỗ đại ca, tập hợp các huynh đệ xuất phát, chúng ta đi bắt trộm.


- Bắt trộm? Ý của Lâm tướng quân là…
Đỗ Tu Nguyên giật mình tỉnh ngộ, hối hận nói:
- Ái chà, sao ta không nghĩ tới chứ. Các huynh đệ, mau tập hợp!


Tướng sĩ thủ hạ của Đỗ Tu nguyên đều là những quân sĩ từng trải được Lâm Vãn Vinh mang theo ở Sơn Đông, huấn luyện cực kỳ có chất lượng, trong tức khắc đã tập kết xong, mấy trăm chiến mã cùng hí vang, vó ngựa dồn dập, phóng thẳng về hướng phía thành bắc.


Sắc trời tối dần, trên đường người đi đã rất ít, rất thích hợp phóng ngựa. Đi được một lúc, nhưng không nhìn thấy bóng dáng người Hồ. Đỗ Tu Nguyên nóng lòng như lửa đốt, hôm nay nếu không phải có Lâm tướng quân nhắc nhở, mình thiếu chút nữa bị người Hồ lừa. Nếu không tìm lại được thứ đó, thì cái mặt này thực không còn chỗ mà để nữa.


Lâm Vãn Vinh cùng hắn sóng cương mà đi, thấy bộ dạng lo lắng của hắn, mỉm cười nói:
- Không cần lo, người Hồ đem theo thứ đó thì cho dù là hãn huyết bảo mã, cũng chẳng chạy xa được. A, huynh nhìn phía trước…


Đỗ Tu Nguyên nhìn theo phia ngón tay hắn chỉ, phía trước không xa bụi đất cuồn cuộn, mấy chục thớt ngựa kéo bốn năm cỗ xem lớn đi vội vã. Kỵ sĩ trên mình ngựa thân hình mạnh khỏe cao lớn, nhìn hình dạng đúng là người Đột Quyết.


"Cha…” Đỗ Tu Nguyên hưng phấn hét lớn, thúc ngựa như về phía trước như mũi tên, mấy trăm kỵ binh theo sát phía sau, trên quan đạo bốc lên bụi đất mù mịt.


Khi khoảng cách chỉ còn mấy trượng, Đỗ Tu Nguyên nhìn rõ ràng, những người này mũi cao mắt lõm, đúng là người Đột Quyết. Những người Hồ này dường như không biết phía dau có truy binh, năm cổ xe lớn duy trì đội hình chặt chẽ, không nhanh không chậm, vừa khéo ngăn trở đường đi của đám người Lâm Vãn Vinh.


Lâm Vãn Vinh nhíu mày, kéo Hứa Chân đang theo ở đằng sau:
- Tiểu Hứa, dẫn năm trăm huynh đệ đi đường tắt, tới phía trước năm mươi dặm tìm kiếm. Thấy người Hồ, mặc kệ ba bảy hai mốt, giữ lại toàn bộ cho ta.


- Dừng lại ! Mau dừng lại !
Đỗ Tu Nguyên vung roi thúc ngựa, dẫn theo mấy chục quân sĩ lao về phía trước, tới đội ngựa phía trước. Mấy chục kỵ sĩ cùng kéo cương ghìm ngựa, chiến mã cao lớn lắc đầu, phát ra tiếng hí dài, vó trước tung lên, đầu ngựa xoay lại, bờm ngựa đón gió tung bay, vừa kịp đối diện trước đội nhân mã của người Hồ. Động tác gọn gàng đẹp mắt, trong quãng thời gian hít một hơi là đã xong. Ngay cả Lâm Vãn Vinh cũng không khỏi khen hay.


Đội ngựa của người Hồ từ từ dừng lại, trong đội ngũ một thớt khoái mã phi ra, đi tới phía trước, những người Đột Quyết khác kéo ngựa lùi lại. Lâm Vãn Vinh đưa mắt nhìn lại, hóa ra cầm đầu đội này chính là quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán.


Lộc Đông Tán tay phải đặt lên ngực hành lễ, dùng tiếng Đại Hoa không được trôi chảy nói:
- Đại nhân tôn kính, bỉ nhân Lộc Đông Tán, là quốc sư hãn quốc Đột Quyết, lần này phụng ý chỉ Bì Già khả hãn tới thăm Đại Hoa, cùng xây dựng lên tình hữu nghị lâu dài của hai nước. Hiện giờ đã thuận lợi hoàn thành sứ mệnh, được hoàng đế bệ hạ của quý quốc ân chuẩn, đang muốn trở về Đột Quyết. Nhưng đại nhân đột nhiên xuất binh ngăn cản chúng ta, không biết là có dụng ý gì?


Người Hồ gian trá, Đỗ Tu Nguyên thiếu chút nữa bị lừa, trong lòng căm tức lắm, mặc kệ hắn là quốc sư hay không. Hừ lạnh một tiếng:
- Muốn về Đột Quyết? Để lại thứ thuộc về Đại Hoa ta rồi hãy đi !!


- Vị đại nhân này nói đùa rồi.
Lộc Đông Tán cười tủm tỉm nhìn Đỗ Tu Nguyên, chỉ vào xe ngựa sau lưng nói:
- Những thứ này ban đầu đúng là thuộc về Đại Hoa, có điều, chúng ta đã lấy ngựa, loan đao, lấy đồ đổi đồ. Những vật phẩm này, hiện giờ đều là của Đột Quyết ta. Đại nhân muốn lấy lại thứ thuộc về Đaị Hoa, sợ là phải thất vọng rồi.


Chúng kỵ binh đã sớm vây quanh đội ngựa, Đỗ Tu Nguyên không thèm phí lời với hắn, phất tay lên:
- Kiểm tra cho ta!
Mấy trăm binh sĩ xoay người xuống ngựa, vây quanh xe ngựa muốn tiến lên tìm kiếm.


“Keng” loan đao trong tay người Đột Quyết rời khỏi vỏ, ngựa lớn Đột Quyết cùng hí vang, kỵ sĩ trên lưng ngựa cũng vung đao lên, khí thế uy vũ, sát khí đằng đằng.


Huynh đệ dưới tay Đỗ Tu Nguyên không hề hàm hồ, trường thương phác đao tụ lại tiến đến, đối kháng với người Đột Quyết, Đỗ Tu Nguyên hừm một tiếng:
- Thế nào, các ngươi muốn khai chiến với Đại Hoa ta sao?


Trên mặt Lộc Đông Tán hiện lên một tia kiêu ngạo:
- Việc khai chiến, không phải là ngài nói mà được. Vị tướng quân này, các ngươi vô duyên vô cơ ngăn trở sứ đoàn Đột Quyết ta, chẳng lẽ là muốn gây hấn với hãn quốc Đột Quyết ta ư? Nếu ngươi không lui ra, ta sẽ kháng nghị với hoàng đế bệ hạ của quý quốc, hậu quả tổn hại tới bang giao hai nước, ngài gánh chịu nổi không?


Nói về đấu võ mồm, Đỗ Tu Nguyên làm sao là đối thủ của bậc tài chí trị quốc như Lộc Đông Tán, mặc dù Đại Hoa và Đột Quyết tất phải có một trường sinh tử chiến, nhưng sứ đoàn Đột Quyết tới thăm này, lại vạn vạn không thể tùy tiện động vào. Đỗ Tu Nguyên do dự một chút, không biết xử lý như ra sao.


- Lộc huynh, mấy ngày không gặp, tiếng Đại Hoa của huynh không ngờ thành ra lợi hại như vậy rồi, thật làm tiểu đệ này kính nể vô cùng.
Lâm đại nhân cưỡi ngựa trắng, cười hì hì từ trong đại quân đi ra, bộ dạng rất là tiêu sái.


Thấy Lâm Vãn Vinh tới, sắc mặt Lộc Đông Tán biến đổi, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường, ôm ngực hành lễ:
- Hóa ra là Lâm đại nhân tự thân đại giá quang lâm, Lộc Đông Tán không nghênh tiếp từ xa được.


- Ha ha, Lộc huynh, tiếng Đại Hoa của huynh so với ta còn lưu loát hơn, xem ra chuyến này đến Đại Hoa không phí !
Lâm đại nhân cười hì hì, ánh mắt rơi trên người Đỗ Tu Nguyên, ngẩn ra một chút rồi lớn tiếng quát:
- Đỗ Tu Nguyên, bảo ngươi đi tìm mèo Ba Tư, ngươi còn ở đây làm cái gì?


- Mèo Ba Tư?
Lộc Đông Tán tò mò nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Lâm đại nhân, ngài đến đúng lúc, vị tướng quân này đột nhiên không biết vì sao ngăn đường sứ đoàn Đột Quyết chúng ta, còn muốn kiếm tra xe ngựa của ta, đại nhân, đây là đạo đãi khách của Đại Hoa sao?


- Ồ, có việc này ư?
Lâm Vãn Vinh mặt đầy vẻ ngạc nhiên, cười nói:
- Lộc huynh, chỉ là hiểu lầm thôi. Chuyện là thế này, mấy ngày trước, hoàng đế bệ hạ thưởng cho ta một con mèo do nước Ba Tư tiến công. Vừa khéo di thái thái thứ bảy trong nhà ta vô cùng yêu thích con vật nhỏ này, mỗi ngày không nhìn nó mấy lần là ngủ không yên. Hôm qua nàng mang con vật nhỏ này ra ngoài hóng gió, nào ngờ khi đi tới gần đây, con vật nhỏ kia tự nhiên biến mất. Ài, không dấu Lộc huynh, huynh đệ ta yêu thương nhất là vị di thái thái đó, vì việc con mèo Ba Tư này, tiểu đệ đệ phái binh mã tìm kiếm ở gần đây hai ngày hai đêm rồi, ngay cả nước cũng chẳng kịp uống. Vừa phải hầu hạ hoàng đế, vừa phải hầu hạ lão bà, làm nam nhân thật không dễ, nào sánh được với Lộc huynh, mỗi đêm ngủ ôm Hồ cơ, uống rượu chơi đùa, khoái hoạt vô cùng. Lộc huynh hãy nể chúng ta cùng là nam nhân, đừng tính toán nữa nhé.

Di thái thái: vợ lẽ, ngày xưa khi tiểu thư nhà quyền quý nào đó đi lấy chồng thì đám hầu cũng được gả theo làm vợ bé, cho nên gọi là di.


- Điều này …
Lâm đại nhân ‘ lấy tình động lòng người’, Lộc Đông Tán thành ra khó xử, cười gượng nói:
- Quý phu nhân bị mất mèo Ba Tư từ ngày hôm qua, nhưng chúng ta hôm nay mới đến, con mèo Ba Tư kia làm sao nấp trong xe chúng ta được?

- Cái này không nói chắc được, con vật nhỏ kia có chân, chạy còn nhanh hơn lừa, ta không tìm đến, nó đã may mắn chuồn đi rồi.
Lâm đại nhân cười hì hì:
- Đừng nói nó có chân, ngay cả nó không có thì cũng tự chạy được. Lộc huynh, huynh có tin hay không?


Lộc Đông Tán làm bộ không nghe thấy lời hắn nói, lắc đầu đáp:
- Lâm đại nhân, nếu là thứ của ta , đừng nói muốn tìm kiếm, chỉ cần ngài cần, ta cũng tặng miễn phí. Nhưng những thứ này, đều là lễ vật chuẩn bị tặng Bì Giả đại hãn, nếu để người tìm kiếm, sợ là bất kính vô cùng.


- Sao nghiêm trọng như vậy được, tìm một con mèo Ba Tư thôi mà, cũng chẳng phải là việc xấu gì. Tỳ Sương khả hãn gì đó của các huynh nếu trách tội , bảo ông ấy trực tiếp tìm ta được rồi, con người ta trước nay rất hiếu khách, Lộc huynh cũng biết đấy. Thế này đi, cho huynh thời gian, để huynh suy nghĩ cẩn thận, đợi ta đếm tới năm, nếu huynh không phản đối, ta cho là huynh chấp nhận.

Tì sương là thạch tín, hay asen, phát âm ra hơi giống Bì Già.


Lộc Đông Tán do dự, đang đợi hắn đếm một hai ba bốn, liền nghe Lâm đại nhân trực tiếp hô:
- Năm! …. Ôi chao, Lộc huynh, ta đã biết huynh sẽ chấp nhận mà, huynh quá sảng khoái rồi. Đỗ Tu Nguyên còn ngẩn ra làm cái gì?


Ai cũng nói Đại Hoa là đất nước lễ nghi, làm sao sinh ra loại quái thai như Lâm Tam này? Lộc Đông Tán ngoại trừ bội phục, chỉ còn bội phục.


Thấy Đỗ Tu Nguyên dẫn nhân mã lên xe tìm kiếm, Lộc Đông Tán sắc mặt như thường, không chút khẩn trương nào. Lâm Vãn Vinh cũng không để ý, cười nói:
- Lộc huynh, thứ Lạt tị thảo kia huynh có còn không? Cho tiểu đệ mấy cân đi, tiểu đệ rất là thèm.


- Ta cũng không có.
Lộc Đông Tán lắc đầu nói:
- Thứ này vốn cực kỳ trân quý, ngay cả Bỉ Già khả hãn một năm cũng không dùng tới mấy cân, tất cả trên người chúng ta, mấy ngày trước đều tặng hết cho đại nhân ngài rồi.


- Thật không?
Lâm đại nhân cười thần bí:
- Mấy ngày trước, có một vị đại nhân vật, cũng mời ta thưởng thức lạt tị thảo này, Lộc huynh, huynh có biết hắn là ai không?


Lộc Đông Tán biến sắc, ấp úng mấy tiếng, miễn cưỡng trả lời:
- Thật sao, ta không biết. A, đại nhân, thủ hạ của ngài tìm kiếm thế nào rồi? Chúng ta còn phải sớm lên đường nữa đó.


Mấy trăm tướng sĩ đem mấy cỗ xe lật tung lên trời, nhưng không thu hoạch được gì, Đỗ Tu Nguyên cúi đầu ủ rũ đi tới:
- Đại nhân, không tìm thấy mèo Ba Tư của di thái thái.
<< Chương 174 | Chương 176 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 699

Return to top