Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225915 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 211
Thấy Lâm Tam trầm tư như đang suy nghĩ, lão hoàng đế mỉm cười, quay sang Cao Bình khoát khoát tay. Cao công công tâm thần lĩnh hội, nâng Tần Tiên Nhi dậy, giọng cung kính:

- Công chúa, Lạc tiểu thư, hoàng thượng có chuyện quan trọng muốn nói với Lâm đại nhân. Xin nhị vị theo lão nô lui ra.

Tần Tiên Nhi liếc mắt nhìn hoàng đế, lo lắng dặn dò:

- Phụ hoàng, tướng công đang trọng thương, người đừng làm chàng khó xử nhé.

- Khó xử?

Hoàng đế cất tiếng cười, nhẹ nhàng vuốt ve tóc con gái, thở dài:

- Thiên hạ chẳng biết có bao nhiêu người muốn trẫm khó xử như vậy, thế mà hết lần này tới lần khác hắn cứ tìm cách lẩn tránh. Hắn là đang trong phúc mà chẳng biết hưởng phúc.

Đợi cho Cao công công đưa hai vị tiểu thư ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người, thập phần yên tĩnh. Ông từ từ ngồi xuống ghế, trên mặt nở nụ cười, nhắm mắt dưỡng thần, cực kỳ nhàn nhã như đang dạo chơi.

Lâm Vãn Vinh suy tư một lúc lâu, nuốt nước bọt, rồi ngơ ngác hỏi:

- Thật sao, muốn làm gì, muốn kết hôn với ai cũng có thể hả?

- Có thể!

Lão hoàng đế cười lạnh nhạt, thanh âm vang lên hữu lực.

- An tỷ tỷ, Ninh Tiên tử …

- Có thể...

Không đợi hắn nói xong, lão hoàng đế đã đáp như chém đinh chặt sắt, giống như biết tâm tư của hắn.

- Như vậy cũng có thể sao?

Lâm Vãn Vinh do dự một chút, rồi cẩn thận bổ sung:

- Làm vậy hình như có chút thương thiên hại lý, thương phong bại tục đó.

- Thương thiên hại lý, thương phong bại tục?

Ông ngửa mặt lên trời cười dài, lớn tiếng cất cao giọng:

- Cái gì thiên lý, cái gì phong tục? Trong mắt người thế tục, ngươi làm sao tin được? Ngươi đã đứng trên đỉnh thái sơn, giang sơn xã tắc đều ở dưới chân, vạn vật quy tâm, thiên hạ thần phục. Còn có ai dám nói ngươi thiên lý, hạch hỏi ngươi về phong tục? Mỗi một chữ, mỗi một câu của ngươi đều là kim khoa ngọc luật trời định, không ai có thể cãi lại, ai dám đối nghịch với ngươi chứ?

- Dường như cũng hơi có đạo lý.

Lâm Vãn Vinh ra vẻ động tâm.

Thấy tiểu tử này đã có dấu hiệu bị hấp dẫn, ông tỏ ra mừng rỡ, nhưng không hề biểu lộ ra ngoài, chỉ phất khẽ ống tay áo, bình tĩnh hỏi:

- Như thế nào, ngươi nghĩ kỹ chưa? Trẫm bận rộn nhiều việc lắm, không có thời gian chờ ngươi đâu.

Lâm Vãn Vinh "ừm" một tiếng, cười trả lời:

- Nghĩ thì thật ra nghĩ xong rồi, chỉ sợ lão gia tử nghe xong không cao hứng lắm.

- Cái gì?

Bỏ ra bao nhiêu công sức khuyên nhủ, lại chỉ nhận được một câu như vậy, lão hoàng đế nhất thời râu tóc dựng đứng, vô cùng giận dữ, mặt đỏ bừng lên, cả giận quát:

- Lá gan ngươi to lắm, dám trêu trẫm. Người đâu, bắt Lâm Tam cho ta.

- Chậm đã, chậm đã.

Thấy lão hoàng đế xem ra thật sự đã động can hỏa, thanh âm rắn rỏi, chấn động cả rèm cửa sổ, oai thiên tử quả là không giống phàm nhân, Lâm Vãn Vinh vội vàng vỗ tay:

- Lão gia tử, người đừng vội, nghe tiểu dân nói đã.

- Còn gì phải nói chứ.

Hoàng đế lãnh thanh cười:

- Ngươi thật là một người can đảm. Tưởng rằng có Nghê Thường, Xuất Vân che chở thì trẫm không dám động tới ngươi sao? Đúng là ngươi chưa thấy thủ đoạn của trẫm. Người đâu, người đâu …

- Hoàng thượng, hiểu lầm, hiểu lầm rồi.

Thấy ông dường như muốn nổi cơn tam bành, Lâm Vãn Vinh làm một tràng hi hi ha ha rồi cười giải thích:

- Tiểu dân không phải có ý đó.

- Vậy ý ngươi là gì?

Trong mắt hoàng đế lóe lên thần quang, nhìn chằm chằm vào hắn, hừ lạnh một tiếng.

Ngươi đừng nói lão hoàng đế đã quá già. Thật sự quả là có lực uy hiếp, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng không chịu nổi ánh mắt ông, vội cúi đầu cười nói:

- Kỳ thật là như thế này. Hoàng thượng, người cũng hiểu ta mà. Ta vốn là thiên tính lãng mạn tự do, không chịu được ước thúc này đâu, người nói xem việc này ta có làm tốt được không. Nếu nói là có, vậy để ta làm. Không nói phá hủy giang sơn xã tắc Đại Hoa, mà lại hủy đi tuyệt thế công danh của lão nhân gia, người nói xem có phải vậy không?

Hoàng đế hừ một tiếng:

- Ngươi đừng có mà vuốt râu cọp, bổn sự của ngươi trẫm hiểu rõ ràng hơn ai hết. Chỉ bằng vào da mặt dày của ngươi, còn có việc gì trong thiên hạ mà không làm được? Trẫm thấy ngươi chỉ muốn chối từ, không muốn làm việc cho trẫm thôi.

Lão nhân này, lão bình luận về da mặt dày mỏng của ta nữa chứ. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc một tiếng:

- Theo như người nói, chúng ta đều là người một nhà, tiểu dân làm sao lại không giúp người được? Kỳ thật không phải tiểu dân chối từ, mà là suy nghĩ vài biện pháp đặc biệt thôi.

- Biện pháp gì?

Lão gia tử thần sắc lạnh lùng, bình tĩnh hỏi.

- Hoàng thượng, Tiên Nhi và Thanh Tuyền đều là con gái người, đúng không?

Lâm Vãn Vinh thần bí liếc ra phía ngoài, thì thầm.

Nói nhảm, còn đợi ngươi hỏi? Thấy ánh mắt láo liên của tên tiểu tử này, lão hoàng đế vừa tức vừa buồn cười, nếu không phải cố niệm hắn có thương tích trong người, chỉ sợ sẽ đá cho hắn hai cước rồi.

- Các nàng là con gái người, đồng thời lại được gả cho tiểu dân. Hơn nữa Thanh Tuyền còn …

Hắn vuốt ve bụng mình vài cái, làm ra một cái hình tròn tròn gồ lên. Hoàng đế cười mắng:

- Ngươi còn có mặt mũi nhắc tới nữa hả? Xuất Vân công chúa của trẫm vốn là thần tiên trong thiên hạ, vô số thanh niên tuấn kiệt đều kính ngưỡng, ái mộ, thế mà bị tiểu hầu tử này này sờ mó, còn làm cho nàng mang thai. Xảy ra việc thương phong bại tục đến nỗi này, lại làm nhục thể thống hoàng gia, trẫm còn chưa tìm ngươi tính sổ.

Có thể làm cho Thanh Tuyền, một cô gái giống như thần tiên có mang như vậy, phải nói rằng đó là con rể ngươi có bổn sự chứ, chỉ có điều thời gian hơi sớm hơn bình thường một chút mà thôi, việc này nếu thành hôn xong thì chẳng còn vấn đề gì cả. Da mặt hắn không cần phải nói nữa, nhắc tới việc Thanh Tuyền mang thai, không cho là nhục lại cho là việc mừng, cười hắc hắc nói:

- Hoàng thượng, Thanh Tuyền có thai, đây là chuyện tốt chứ ạ. Người nghĩ lại xem, đứa nhỏ này không chỉ là có di truyền vĩ đại của Lâm gia, mà đặc biệt còn có huyết mạch hoàng gia của người a...

- Ngươi… ngươi nói cái gì?

Thân thể hoàng đế khẽ run lên, vội vàng hỏi.

Lâm Vãn Vinh thần sắc nhất thời trở nên vô cùng nghiêm chỉnh, nghiêm túc trả lời:

- Hoàng thượng, Thanh Tuyền là con gái người, có huyết thống chí cao vô thượng của hoàng gia. Đứa nhỏ trong bụng nàng, chẳng phải là huyết mạch hoàng gia sao?

Hoàng đế cười khổ, lắc đầu nói:

- Có huyết mạch hoàng gia thì sao? Nó mang họ Lâm, không mang họ Triệu.

Lâm Vãn Vinh cười ha ha hai tiếng:

- Họ Lâm họ Triệu, không phải đều là người một nhà sao? Nếu lão nhân gia cảm thấy cô đơn thì kêu Thanh Tuyền và Tiên Nhi cố gắng sinh thêm vài tiểu oa nhi. Nhị tiểu tử tương lai sẽ có họ Triệu, chẳng phải tốt hơn à?

- Ngươi … ngươi nói thật chứ?

Hoàng đế khẽ run lên, cơ mặt giật giật. Râu mép hơi vểnh lên:

- Lâm Tam, ngươi không được lật lọng đó.

Thời đại này, ngoại trừ tình hình đặc thù của Tần Tiên Nhi và Tiêu Thanh Tuyền, theo họ mẹ là một kiêng kị rất lớn. Cho dù kế thừa đồng tông tộc cũng tuyệt đối không cho phép mang họ khác, hào phóng được như Lâm Vãn Vinh thì thật sự là thiên hạ hiếm có.

- Việc này không giả chứ?

Lâm Vãn Vinh cười không để ý:

- Dù theo họ cha hay theo họ mẹ, không phải đều là con của tiểu dân sao? Đương nhiên rồi, việc này còn phải được Thanh Tuyền và Tiên Nhi các nàng đồng ý mới được, tiểu dân không có ý kiến gì.

- Tốt, tốt, đây là ngươi nói đó.

Lão hoàng đế kích động lắp bắp, tay hơi run lên, việc này tuyệt đối là một thu hoạch không thể tưởng được. Chẳng trách Lâm Tam liều chết chối từ, hóa ra hắn sớm đã nghĩ ra đường lui. Nhắc tới tiểu tử này cũng thật là giảo hoạt, đem sự tình khó xử giao cho tử tôn đi làm, còn hắn lại được thảnh thơi tiêu dao, hai đường kì mĩ.

Hoàng đế mừng rỡ một lát, rồi sau đó tựa hồ nhớ tới điều gì đó, thần sắc nhất thời ảm đạm, thở dài thì thào:

- Chỉ sợ việc không thành, ngươi có kế hoạch, nhưng trẫm lại không có đủ thời gian …

- Hoàng thượng, ngàn vạn lần đừng nói như vậy.

Lâm Vãn Vinh nghiêm chỉnh làm một tràng:

- Người sống trên thế giới này, quan trọng nhất chính là vui vẻ. Nếu là cả ngày thở ngắn thở dài, suy nghĩ lung tung, cho dù là một người khỏe mạnh cũng chẳng trụ được bao lâu. Ngược lại, cho dù thân có tật bệnh, chỉ cần sống cho khoái hoạt, chỉ cần ngắn ngủi một vài ngày thì đã làm sao? Tựa như Hoàng thượng, mặc dù thân thể không tốt, chỉ khi nào Thanh Tuyền và Tiên Nhi sinh con, hoàng gia có huyết mạch, lão gia tử người cả ngày chơi đùa với cháu, tự nhiên cả người thư thái, thân thể khang kiện. Tiểu dân không nói vỗ mông ngựa, bằng vào khí phách thiên tử, hướng lên trời xin sống thêm vài năm nữa cũng được. Đến cả sự can đảm ấy mà cũng không có sao?

- Hay cho một câu không vỗ mông ngựa.

Hoàng đế liếc mắt nhìn hắn, rồi ngửa mặt lên trời cười rộ lên:

- Được, được. Lâm Tam, ngươi nói trúng phóc. Trẫm làm mưa gió mấy năm nay rồi, hướng lên trời mượn vài năm quang âm thì sao? Ai dám không đáp ứng ta?

Lâm Vãn Vinh vui vẻ ướm lời:

- Nói như vậy, Hoàng Thượng, đề nghị của tiểu dân chắc người cũng đồng ý chứ?

- Đồng ý? Đồng ý cái gì?

Hoàng đế cười hắc hắc:

- Ngươi thật ra rũ sạch mọi sự tình, thiên hạ hiếm thấy người cha nào như ngươi. Nhưng mà ý nghĩ của ngươi cũng hợp tâm ý trẫm. Thôi thì như vậy cũng được. Nếu công chúa sinh con trai, đứa đầu họ Triệu, đó là cháu ruột của trẫm, ha ha ha ha... Ông trời có mắt, Triệu Nguyên Vũ ta rốt cục có hậu rồi.

Thì ra hoàng đế lão trượng tên là Triệu Nguyên Vũ. Thấy hình dáng kích động của lão, Lâm Vãn Vinh tuy có thể giải thích được, nhưng cũng thấy buồn cười. Sau này còn lời hứa với Tiêu phu nhân nữa chứ, lão Lâm gia ta thật là một cây cổ thụ, một môn mà tới ba tông tộc.

- Hoàng thượng, việc của tiểu dân và Ngưng Nhi, người còn phản đối không ạ?

Thừa dịp Triệu Nguyên Vũ cao hứng, Lâm Vãn Vinh híp mắt cười hì hì thăm dò.

Triệu Nguyên Vũ hừ một tiếng, chậm rãi trả lời:

- Ngươi tưởng sinh cháu cho trẫm là hay lắm sao? Làm gì có sự tình tiện nghi như vậy. Niệm khi ngươi một lòng hiếu thảo, trẫm sẽ thoái lui một bước. Việc ngươi cưới công chúa hay cưới Lạc gia tiểu thư, trẫm không can thiệp. Nhưng việc của ngươi, ngươi vẫn phải làm như thường.

- Không thể nào!

Lâm Vãn Vinh kêu lên một tiếng, sắc mặt bi thảm:

- Lão gia tử, ta không phải nghĩ biện pháp cho người rồi sao? Làm sao người còn tìm ta làm gì?

- Ngươi tưởng trẫm ngu sao?

Triệu Nguyên Vũ lạnh lùng cười:

- Có sẵn một món tốt nơi tay mà không dùng, lại muốn đặt tiền vào đứa nhỏ còn chưa xuất thế? Vạn nhất hắn tương lai là một chánh nhân quân tử thì ta tới nơi nào kêu oan đây? Do đó, cứ dùng ngươi là tốt nhất, ta cũng yên tâm.

Lâm Vãn Vinh không nói gì nữa, hóa ra lão nhân này không phải coi trọng tài hoa của ta, mà là sự bất chính của ta.

- Nhưng, ngươi cũng không cần phải sợ.

Hoàng đế vỗ vai hắn, cười rất gian trá:

- Trẫm sẽ dạy ngươi mà, đương nhiên rồi, còn có cháu của trẫm nữa chứ. Ha ha, đây thật sự là việc vui vẻ nhất của trẫm những năm gần đây.

Trong lòng Lâm Vãn Vinh bốc lửa, hắn hoàn toàn hiểu được, nói về gian trá thì mình còn xa mới gọi là đối thủ của Triệu Nguyên Vũ, lão gia hỏa này vẫn đang khống chế mình.

Thấy Lâm Tam sắc mặt không vui, trong lòng cũng biết lần này chiếm tiện nghi lớn, Triệu Nguyên Vũ khoát khoát tay cười nói:

- Thôi được, việc này sẽ bàn sau. Bây giờ, trẫm có chuyện muốn hỏi ngươi.

Ngươi hỏi tưởng ta sẽ đáp sao? Lâm Vãn Vinh âm thầm hừ một tiếng, sắc mặt bất thiện.

Lão hoàng đế hít một hơi, chậm chậm mở miệng hỏi dò:

- Nghe nói Quách tiểu thư phải về Kim Lăng phải không?

Trong lòng Lâm Vãn Vinh tỏ vẻ kinh ngạc khó hiểu. Tin tức vừa mới ra mà lão đã biết rồi? Tòa nhà này có quỷ rồi.

- Ngươi cũng không cần phải kinh ngạc.

Triệu Nguyên Vũ xem ra nhìn thấu tâm tư của hắn, khẽ khoát tay:

- Không phải là trẫm quản lý ngươi. Ngươi đến cả chức mà tất cả người trong thiên hạ đều muốn mà còn cự tuyệt, thì trẫm còn có gì phải lo lắng chứ? Người hầu nô bộc trong phủ của ngươi đều do trẫm tự mình chọn lựa giao cho Xuất Vân dùng, trung thành vô cùng. Trẫm biết được chút tin tức, cũng không tính là là đại sự gì.

Lão ngừng lại một chút, thở sượt ra:

- Quách tiểu thư ở kinh trung rất tốt, vì sao đột nhiên phải về Kim Lăng? Ngươi có biết không?

Nói nhảm, ta cũng vừa biết tin tức. Phu nhân vô cùng kiên định, tại sao nàng phải đi thì mắc mớ gì phải nói với ta? Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng bất bình:

- Không biết, tiểu dân cũng vừa mới nghe tin tức này thôi.

Triệu Nguyên Vũ liếc nhìn hắn, chậm rãi đứng lên khỏi ghế. Bước đi qua lại trong sảnh vài bước, rất lâu không phát một câu nào, chỉ phát ra những tiếng bước chân loạt xoạt.

Lâm Vãn Vinh không kiên nhẫn được nữa, đang muốn mở miệng, lại nghe lão hoàng đế buồn bã hỏi tiếp:

- Ngươi có đắc tội nàng không?

Đắc tội? Tiểu dân đâu có. Cứu nàng mới đúng. Muốn nói có vài việc lỡ tay lỡ chân, thì đó là chuyện từ xưa. Hắn lắc đầu kiên định:

- Không có!

- Không hả?

Hoàng đế đi đến trước người hắn, ánh mắt như điện nhìn hắn chằm chằm, sắc mặt băng giá, thanh âm bỗng cao lên:

- Ngươi nói thật chứ?

Lão nhân này đúng là nghi thần nghi quỷ, cho dù ta đắc tội với nàng, tưởng ta sẽ nói cho ngươi sao? Lâm Vãn Vinh nhìn thẳng vào lão không hề sợ sệt:

- Hoàng thượng, tiểu dân cần gì phải nói dối?

Lão hoàng đế nhìn chăm chú thật lâu, một lát sau mới thở dài:

- Cho dù ngươi không đắc tội với Quách tiểu thư, nhưng nàng đột ngột bỏ đi như vậy, nhất định phải có lý do chứ. Ta hiểu rõ tính tình của Quách tiểu thư. Trong thời khắc mấu chốt đối với Tiêu gia như thế, nếu không xảy ra sự tình gì nàng tuyệt sẽ không bỏ đi đâu. Xem trong số những người mà nàng tiếp xúc, nói về gian trá giảo hoạt thì người hiềm nghi nhất phải là ngươi đó.

Hiềm nghi ta cái rắm, bị chôn trong đống đổ nát đó chính là cơ hội tốt nhất để chiếm tiện nghi, thế mà ta cũng bỏ qua. Con bà nó, ta còn sạch hơn cả tiểu thông đậu hũ ấy chứ. Đương nhiên, việc này không thể nói ra được, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Hoàng thượng, việc này ngươi không nên hỏi ta. Cứ trực tiếp hỏi phu nhân, chẳng phải là mọi việc đều rõ ràng sao.

Câu này chích vào chỗ đau của Triệu Nguyên Vũ. Có thể đến hỏi Quách tiểu thư thì ta cần gì phải tìm ngươi? Ông hừ một tiếng:

- Lần này việc ở Tiêu gia, ngươi làm việc rất kém, đến cả nhà mình mà cũng không chiếu cố được thì làm sao đánh nhau với người ta? Nếu không nhờ tìm được ngươi sớm, lần này có lẽ ngươi sẽ phải tiếc nuối cả đời rồi.

Lão hoàng đế mặc dù nói khó nghe, nhưng thấy cũng có đạo lý. Lâm Vãn Vinh lòng có cũng thinh thích, cắn răng đáp:

- Lão gia tử yên tâm, chuyện này ta nhất định làm tốt. Không phải vì người khác, chỉ vì Tiên Nhi, vì phu nhân, vì bản thân mình.

- Còn có bốn ngày nữa thì đại quân sẽ xuất phát rồi …

Triệu Nguyên Vũ khẽ gật đầu, lạnh lùng dặn:

- Cái gì nên làm thì làm sớm đi. Muốn chiếu cố mình, vậy thì cái bệnh đại ý không được tái phạm nữa... Ngươi nhìn ta làm gì. Trẫm không thèm chiếu cố ngươi đâu, chỉ không muốn thấy hai vị công chúa thương tâm thôi.

- Hiểu rồi, hiểu rồi.

Lâm Vãn Vinh cười gật đầu:

- Nhất định tiểu dân sẽ cho Hoàng hhượng một đáp án hài lòng.

- Ngươi nói cái gì?

Hoàng đế biến sắc, cả giận:

- Trẫm muốn đáp án gì chứ? Trẫm đã thề với vong linh của phụ hoàng - Việc ngươi làm, trẫm chẳng biết gì hết.

Khi nào ta thì mới có thể luyện cho da mặt dày tới trình độ của lão gia tử này nhỉ, Lâm Vãn Vinh thở dài cảm khái, cực kỳ hâm mộ.

Cao bình khẩn cấp vội vàng tiến vào, ghé tai hoàng đế nói thầm đôi câu. Triệu Nguyên Vũ gật gật đầu, nhìn Lâm Vãn Vinh liếc mắt:

- Trẫm phải về cung đây, Cao Lệ có tin rồi. Ồ! còn có vị tiểu cung nữ của ngươi nữa …

Tiểu cung nữ? Từ Trưởng Kim? Lâm Vãn Vinh ngẩn người, nàng không có thai đấy chứ. Bà nội ơi, Lâm gia của ta phát rồi, một môn bốn tông tộc a.

- Ngươi chớ hỏi, hỏi trẫm cũng không nói đâu. Trước mắt lo mà làm tốt việc của mình đi.

Hoàng đế cười vài tiếng, rồi vỗ vai hắn vài cái, bước ra ngoài.

Tới cửa thì ông đột nhiên dừng lại, trầm mặc trong chốc lát:

- Lâm Tam, Quách tiểu thư, ngươi phải chăm sóc cho cô ấy.

Chăm sóc nàng? Chăm sóc thế nào đây? Đang buồn bực, lại nghe hoàng đế thở dài một tiếng:

- Nếu có thể lưu nàng lại là tốt nhất. Nếu nàng thật muốn đi, ngươi phải tiễn đưa cẩn thận, nói là … Triệu tiên sinh vĩnh viễn sẽ không quên đoạn tuế nguyệt kia.

Nói xong, ông vội vàng bước chân bỏ đi. Lâm Vãn Vinh rất cảm khái. Cường quyền phú quý như hoàng đế, nhưng cũng có những việc không vừa lòng. Nhân sinh sao có thể tân thiện tận mĩ được? Trong phút chốc nhớ tới rất nhiều sự tình. Thần sắc hắn dần dần buồn bã, An tỷ tỷ khốn thủ Miêu trại, Ninh Tiên tử độc cư sơn lâm. Bây giờ đến cả Tiêu phu nhân cũng muốn bỏ đi. Nhân sinh như nước chảy về mãi, ai có thể cắt đứt được?

Khổ sở cầm cự vài canh giờ, nhìn thấy sắc trời đã sẩm tối, rốt cuộc hắn cũng khó có thể an giấc, trong lòng ưu tư nói không nên lời:

- Tiên Nhi, ta muốn đi ra ngoài một chút, Tiên Nhi, Tiên Nhi …

Kêu vài tiếng nhưng không có ai ứng tiếng, đang muốn kêu nữa, đột nhiên một làn hương nhàn nhạt thổi qua, một thanh âm nữ nhân nhu hòa vang lên bên tai hắn:

- Ngươi muốn đi đâu?
- Muốn đi ngắm hoa trong vườn.

- Ơ! Đại tiểu thư, làm sao lại là nàng được?

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiêu Ngọc Nhược đang lẳng lặng đứng trước mặt. Nàng vận một bộ quần áo màu vàng nhạt, những đường thắt tinh tế như dương liễu đầu mùa xuân, vóc người đầy đặn mềm mại, lộ ra những đường cong tuyệt vời.

Đại tiểu thư nhìn hắn, cặp mày liễu cong vút, yêu kiều xinh đẹp tuyệt trần, đôi mi thật dài khẽ chớp động, làn môi nhỏ nhắn đỏ tươi như anh đào vừa nở, kiều diễm ẩm ướt, hồng nhuận mê người. Khuôn mặt nàng như được đánh một lớp phấn mỏng, phơn phớt hồng, đẹp như hoa đào tháng ba. Lòng đen, trắng rất phân minh, cặp mắt trong suốt như hồ nước mùa thu, không nhiễm chút bụi trần.

- Sao không thể là ta?

Tiêu Ngọc Nhược hít nhẹ một hơi, dựa vào thân thể hắn, từ từ ngồi lên mép giường, cầm chặt tay hắn:

- Trên người còn đau không?

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:

- Vốn cũng hơi đau, nhưng thấy Đại tiểu thư là cái gì cũng khỏi cả. Nếu Đại tiểu thư chịu bố thí thêm một nụ hôn thơm phức nữa thì còn khỏi nhanh hơn.

Ngày xưa hắn lúc nào cũng thích đùa giỡn với Đại tiểu thư, thế nào cũng dẫn đến việc bị nàng nổi giận mắng cho một trận, thế mà hôm nay lại khác hẳn. Tiêu Ngọc Nhược nhìn hắn ngơ ngác, đột nhiên nàng rơi lệ:

- Tên bại hoại vô sỉ này, đã bị thương thành như vậy rồi mà trong lòng còn còn nổi cơn dâm tặc nữa hả. Ngươi bây giờ vẫn còn sống, nhưng lại lấy hết hồn phách của người khác.

Đại tiểu thư lấy ống tay áo chậm chậm chấm vào khóe mắt, nước mắt rơi xuống càng nhiều hơn. Cũng không biết đang nghĩ tới chuyện thương tâm gì, rồi nàng kêu lên một tiếng, ôm mặt khóc òa lên.

- Đại tiểu thư, đừng khóc mà.

Thấy nước mắt nàng cứ rơi lã chã, hình dáng vô cùng đáng thương, Lâm Vãn Vinh cũng luống cuống, vội nắm bàn tay nhỏ bé của nàng cười dỗ dành:

- Bị thương là ta, bị đau cũng là ta nốt, ta không khóc, ngược lại tại sao Đại tiểu thư lại khóc thế?

Thời gian hắn ở cùng với Tiêu Ngọc Nhược là dài nhất, cũng làm khó dễ nàng nhiều nhất, từ Kim Lăng tới kinh thành, cũng có nhiều lần phân ly rồi tái hợp, trong lòng cũng có những tình cảm rất đặc biệt đối với nàng, cũng có những kỷ niệm khắc sâu. Thích cả tính tình kiên cường của nàng, rồi lại lưu luyến vẻ ôn nhu dịu dàng của nàng.

Tiêu Ngọc Nhược lau nước mắt, nói:

- Ta không rơi lệ. Từ khi quen ngươi ở Kim Lăng, ngươi không ngừng náo loạn và hành hạ ta. Làm ta không có một ngày yên ổn.

- Ta cũng bất an lắm.

Lâm Vãn Vinh cười, gãi gãi vào lòng bàn tay nàng, thần sắc ôn nhu, nhưng giọng vẫn rất chắc chắn:

- Nhưng thời gian bên ngươi ta lại rất vui vẻ.

- Ta, ta cũng rất vui vẻ.

Nghe hắn cất giọng nhỏ nhẹ nói với mình, cùng vẻ dịu dàng trước nay chưa bao giờ gặp qua, Đại tiểu thư vô cùng cảm động, vừa khóc lại cười, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay mạnh khỏe của hắn lắc lắc:

- Tên bại hoại này, ngươi chuyên làm ta rơi nước mắt.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, bị nàng nhéo một cái. Trong phòng chỉ có hai người, Đại tiểu thư giữ chặt tay hắn, ôn tình êm dịu nhìn hắn, hai người không nói lời nào, cứ như vậy hồi tưởng về thời gian ấm áp ở Kim Lăng, vô cùng yên tĩnh.

- Ngươi có làm gì với mẫu thân không?

Đang muốn chìm trong niềm ngọt ngào với Đại tiểu thư mãi mãi, Lâm Vãn Vinh nhắm mắt lại hưởng thụ vẻ thích thú, chợt nghe nàng cất giọng ghé vào mình thì thầm mấy tiếng.

- Ơ, cái gì?

Lâm Vãn Vinh cả kinh líu lưỡi:

- Đại … Đại tiểu thư … ngươi không thể nói lung tung được đâu, ta trong sạch mà. Ta làm gì với phu nhân chứ?

Cặp mắt xinh đẹp của Tiêu Ngọc Nhược nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt tự nhiên long lanh, bàn tay nhỏ bé xoắn vào nhau. Thấy nàng rơm rớm nước mắt, Lâm Vãn Vinh cuống quýt giật bắn cả người. Vừa rồi lão hoàng đế cũng hỏi vậy, bây giờ Đại tiểu thư lại nhắc tới. Chẳng lẽ ta thật có làm một việc thập ác bất xá hay sao? Mẹ kiếp! Làm sao mà ta không nhớ nhỉ.

Lúc ở trong đống đổ nát, quả thật đó là thời gian thuần khiết nhất của hắn khi tới thế giới này, đến cả một chút ý niệm trong đầu cũng chưa từng nghĩ tới, làm sao lại làm việc gì có lỗi với phu nhân? Hắn tự hỏi không thẹn với lương tâm, cũng không biện bác, chỉ lẳng lặng nhìn Tiêu Ngọc Nhược, trong lòng dần dần bình thản.

Đại tiểu thư nhìn hắn chăm chú thật lâu, cuối cùng từ từ thu hồi ánh mắt, thở dài, nức nở:

- Ngươi có biết không, mẫu thân phải đi rồi.

- Cái đó … nghe Nhị tiểu thư nói qua rồi.

Hắn vội vàng chớp chớp đôi mắt đã gần như lạc đi, kinh nghi hỏi:

- Đại tiểu thư, tại sao phu nhân phải đi?

Tiêu Ngọc Nhược cười khổ lắc đầu:

- Nếu ta biết, cũng sẽ không tới hỏi ngươi. Lúc chưa xảy ra sự việc, mẫu thân rất cao hứng, chưa hề nhắc tới việc phải về Kim Lăng. Khi được cứu ra, vốn là chuyện rất cao hứng thì không thấy bà vui vẻ chút nào, mà tính cách lại trầm mặc đi rất nhiều - mẫu thân trước kia thích cùng ta nói chuyện nhất.

Sao lạ thế nhỉ? Lâm Vãn Vinh kinh ngạc. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, ta đã cung cung kính kính với phu nhân mà, lúc nào cũng giữ gìn, bà còn có gì không hài lòng nhỉ, tại sao lại nhất định đòi về Kim Lăng?

- Ngày ấy ngươi cùng mẫu thân bị chôn vùi dưới đống đổ nát, rốt cuộc xảy ra sự tình gì. Nói cho ta biết?

Tiêu Ngọc Nhược kéo tay hắn, hỏi đầy vẻ chờ đợi.

Có cái gì mà phải giấu diếm chứ? Lâm Vãn Vinh cười, đem tình hình lúc đó đại khái nói qua một lần. Hắn tuy tự nhận thuần khiết vô cùng, nhưng cũng có một số việc liên quan tới danh dự của phu nhân, chỉ có một mình mình biết, nếu truyền ra ngoài Tiêu phu nhân sẽ rất khó xử. Hắn chỉ chú trọng những chi tiết trọng yếu rồi nói qua một lần.

Nghe nói hắn cẩn thủ lễ tiết, tình nguyện bất chấp nỗi đau gãy chân cũng phải rời xa phu nhân, Đại tiểu thư hồ nghi liếc mắt nhìn hắn, nói nhỏ:

- Thật hả? Ngươi trở nên thủ lễ như vậy từ khi nào thế?

- Đại tiểu thư, theo ngươi nói thì…

Lâm Vãn Vinh nét mặt nghiêm chỉnh:

- Ta không thủ lễ tiết lúc nào chứ?

Tiêu Ngọc Nhược "hừ" một tiếng nhớ tới vài việc, vội vàng cúi đầu xuống, gương mặt như được phủ một lớp phấn hồng. Da thịt trên cổ trong suốt, tương phản với hai má tươi tắn hây hây như hoa đào nở của nàng, trông cực kỳ mỹ lệ.

Lâm Vãn Vinh nhìn thấy thế thì trong lòng tâm đã động, nắm chặt tay nàng cười hì hì:

- Đương nhiên rồi, có đôi khi ta cũng hơi quá đáng, nhưng cũng chỉ khi gặp Đại tiểu thư thôi, đối với những người khác thì ta đều thủ lễ cả.

- Tên bại hoại này.

Cảm thấy tay hắn đang vuốt ve bàn tay mềm mại của mình, sắc mặt Đại tiểu thư đỏ bừng, tức giận mắng một tiếng nhưng lại không rút tay ra. Gương mặt nàng đỏ rực, nhớ tới việc chính còn chưa hỏi xong, liền cố nén vẻ ngượng ngập nói tiếp:

- Ngươi … ngươi dừng lại một chút, ta còn có chuyện cần hỏi ngươi.

- Còn có cái gì nữa? Ngươi đừng quan tâm, cứ hỏi đi.

Lâm Vãn Vinh đưa tay vuốt nhè nhẹ vòng eo mềm mại của nàng, có cảm giác như đang chạm vào làn tơ lụa bóng loáng, làm cho trong lòng hắn run lên, cười khà khà:

- Việc ngươi hỏi thì cứ hỏi, còn ta thì làm việc của ta, hai chúng ta không ai bị cản trở cả.

- Thấy ghét!

Tiêu Ngọc Nhược vội vàng giữ tay hắn không cho sờ mó nữa, đỏ mặt "hừ" một tiếng:

- Ngoại trừ việc này, ngươi không hề làm điều gì xấu với mẫu thân thật chứ?

- Ta Lâm Vãn Vinh giơ tay lên trời thề.

Nói rồi Lâm Vãn Vinh giơ tay phải lên, thần sắc vô cùng nghiêm chỉnh:

- Nếu tối hôm đó trong chỗ đổ nát, ta làm bất kỳ việc gì có lỗi với phu nhân, việc gì có lỗi với Đại tiểu thư, thì ta ăn cơm bị ói mà chết, uống nước bị sặc chết, khi đánh bạc bị ngân phiếu đè chết ….

Thấy hắn mồ hôi dầm dề, đúng là động tới vết thương đau đớn vô cùng, Đại tiểu thư rất đau lòng, vội đưa tay ra, cất giọng ôn nhu:

- Từ từ nói chuyện, ngươi cần gì phải phát thệ? Ta tin ngươi còn không được sao? Ngươi nói hôm đó chưa từng làm chuyện xấu, vậy những ngày khác có làm gì có lỗi với mẫu thân không?

- Ta thề …

Lâm Vãn Vinh vừa giơ tay phải lên, liền thấy một bàn tay nhỏ bé mềm mại xinh xắn chận môi mình, thanh âm lo lắng ôn nhu của Đại tiểu thư vang lên:

- Còn phát lời thề gì nữa, ta tin ngươi rồi. Còn ngươi, đến cả thương thế của mình mà cũng không quan tâm, muốn làm ta tức chết phải không.

Đại tiểu thư rưng rưng nước mắt, đưa mắt nhìn hắn đầy vẻ giận dỗi.

Xấu hổ, xấu hổ! Phu nhân thành thục xinh đẹp. Bình thường hay cười bát nháo với bà, cũng thỉnh thoảng có chỗ không được quy củ, Lâm Vãn Vinh cười ha ha hai tiếng … ai dám thề thật chứ.

- Ngọc Nhược, ngươi phải tin ta, tối hôm đó sau khi ngươi nhắc nhở, ta đã nghiêm khắc tự vấn bản thân mình, thời khắc nào cũng phải đinh ninh, tuyệt không làm việc gì trái với đạo đức. Ờ! Được rồi, ngày đó trước khi xuất sự, ngươi nói muốn chiếu cố ta, vậy thì làm sao mới chiếu cố được đây?

Hắn nói lảng sang chuyện khác mà mặt không hề biến sắc, thần sắc cũng nghiêm nghị, rất là đứng đắn.

Hai má Đại tiểu thư hồng lên, tươi tắn như châu như ngọc:

- Chiếu cố? Chiếu cố gì cơ? Ta không nhớ!

Thân thể mềm mại lả lướt đầy đặn, dung nhan diễm lệ vô song, nàng đang cười ngượng ngùng, trông như đóa hải đường nở rộ đêm thu làm cho Lâm Vãn Vinh nóng bừng cả người, nếu không phải chân cẳng không cử động được, hắn chắc đã có chuyện tốt để làm rồi. Hắn cũng tưởng tượng Đại tiểu thư tựa gối khó ngủ, nghe tiếng rên rỉ của Tiên Nhi mà nằm mơ.

- Ngươi cười cái gì?

Thấy nụ cười gian xảo của hắn, Đại tiểu thư như có dự cảm, cả người mềm nhũn, run rẩy hỏi.

- Cười thôi mà.

Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười hai tiếng:

- Ta đang nghĩ, đến khi nào may mắn được Đại tiểu thư chiếu cố một tí.

Phì! Đại tiểu thư lùi lại, hai má nóng bừng như bị hơ lửa. Lâm Vãn Vinh giữ chặt tay nàng, cảm thụ sự rung động trong trái tim nàng, hắn cảm thấy vô cùng ấm áp, tâm tư bay bổng, chỉ muốn hưởng thụ tư vị này mãi mãi.

- Vậy thì lạ quá nhỉ.

Nói chuyện với hắn một lúc, tâm tình Tiêu Ngọc Nhược tốt hơn rất nhiều, nàng nhẹ nhàng hỏi:

- Nếu ngươi không làm điều gì ác, vì sao sau khi việc đó xảy ra, mẫu thân lại thay đổi lớn như vậy?

- Mãn kinh mà.

Lâm Vãn Vinh ngáp dài một cái, rồi phun ra một câu trắng trợn

Đại tiểu thư nhướng mày, dò hỏi hắn vẻ khó hiểu:

- Ngươi nói cái gì, cái gì là mãn kinh?

Việc này khó giải thích quá, Lâm Vãn Vinh đành cười giả lả trả lời:

- Ta nói, phu nhân tuổi đã trung niên. Mọi việc thay đổi, có đôi khi cả người bứt rứt, làm chút chuyện làm cho người ta khó mà giải thích được.

- Ai là trung niên, chỉ nói bậy.

Đại tiểu thư "hừ" một tiếng bất mãn, liếc mắt nhìn hắn:

- Mẫu thân thành thục xinh đẹp, vẫn đang hoa niên, đâu có bệnh như ngươi nói chứ.

- Đúng, đúng.

Lâm Vãn Vinh vội vàng trả lời:

- Phu nhân xinh đẹp, thanh xuân như Đại tiểu thư, tựa như một vườn hoa mẫu đơn, hàng năm đều khai hoa, tuổi nào cũng kiều diễm. Ta là người làm vườn cần mẫn, ngày ngày tưới nước cho hoa, đêm đêm phun sương cho hoa.

- Nói linh tinh.

Đại tiểu thư tức giận mắng nhưng không dấu được nụ cười, rồi không truy vấn sự tình về phu nhân nữa. Nàng âm thầm thở dài, từ từ cúi xuống tựa đầu vào ngực hắn, lệ khẽ rơi ra:

- Lâm Tam, mẫu thân phải đi rồi, chúng ta cũng không còn nhà nữa. Ta … ta nên làm cái gì bây giờ?

Nàng khẽ nhắm mắt lại, vẻ mặt đau khổ mờ mịt, Lâm Vãn Vinh thấy thế lòng hắn nhói đau, vội vỗ vai nàng nhẹ nhàng an ủi:

- Nơi này không phải là nhà chúng ta sao?

Đại tiểu thư lắc lắc đầu:

- Ta đang nghĩ về nhà ta khi xưa, có mẫu thân, có muội muội, còn có ngươi. Có rất nhiều thời gian ta không thể quên được, đó là những lúc bị ngươi khi dễ, trong lòng ta rất vui vẻ.

Tiêu Ngọc Nhược từ nhỏ đến lớn chỉ lo chấn hưng Tiêu gia, Tiêu gia chính là những gì nàng có. Lúc này Tiêu gia gặp phải bi kịch, phòng ốc gia sản ở kinh thành bị tàn phá, cố gắng của Đại tiểu thư bỗng nhiên trong bao nhiêu năm bị hủy trong chốc lát. Nỗi khổ sở trong lòng nàng không cần phải nói nữa. Lâm Vãn Vinh nghe thế rất cảm động, cười nhẹ một tiếng:

- Đừng khẩn cấp. Chỉ cần người bình yên vô sự là được, tất cả đều có thể xây dựng lại. Đợi Tiêu gia phát triển, ta sẽ cưới nàng và Ngọc Sương, nơi này cũng sẽ thành nhà của nàng thôi.

Tiêu Ngọc Nhược vừa ngượng vừa vui, ừm khẽ một tiếng:

- Ngươi … còn có thể về nhà chúng ta không?.

- Về, đương nhiên về rồi.

Lâm Vãn Vinh nghiêm chỉnh trả lời:

- Nếu không về, ta tìm đâu ra tiểu thư để cho ta khi dễ chứ?

- Thấy ghét.

Nghe hắn trêu chọc mình, Tiêu Ngọc Nhược vừa ngượng vừa mừng rỡ, cầm chặt tay hắn không buông ra lấy một giây.

Đã được mở tấm lòng, Tiêu Ngọc Nhược đem kế hoạch xây dựng lại Tiêu gia ở kinh thành nhất nhất nói cho Lâm Vãn Vinh nghe. Chỗ nào là cửa hàng, chỗ nào là làm kho bãi, chỗ nào là hoa viên, nơi nào là tú lâu đều bàn bạc rất cụ thể. Quan trọng nhất là trong hoa viên, nàng còn bố trí ba gian mộc phòng xây giữa trăm hoa. Lâm Vãn Vinh suy nghĩ chốc lát, đột nhiên giật mình hiểu ra:

- Đại tiểu thư, nơi này chính là phòng của ta ở Kim Lăng mà?.

Tiêu Ngọc Nhược ngượng ngùng "ừm" một tiếng, ôn nhu cười.

Tâm tư Đại tiểu thư làm Lâm Vãn Vinh cực kỳ cảm động. Mấy gian nhà gỗ đó mặc dù đơn giản, nhưng hắn cả đời khó có thể quên được, Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, Thanh Tuyền. Vô số hồi ức ấm áp, dần dần nổi lên trong lòng.

- Ngươi suy nghĩ cái gì thế?

Thấy thần sắc hắn đang nghiêm nghị, bỗng trở nên cổ quái, Tiêu Ngọc Nhược không nhịn được mở miệng hỏi.

- Cũng không nghĩ gì đâu, chỉ là hy vọng nhà gỗ này được xây dựng thật tốt, để ta làm vài sự tình vĩ đại.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì.

Đại tiểu thư lắc đầu cười khẽ:

- Sự tình vĩ đại gì mà nhất định phải làm trong phòng này?

Lâm Vãn Vinh lại cười hắc hắc, quay về Ngọc Nhược ngoắc đầu ngón tay. Đại tiểu thư mắng nhẹ một tiếng, từ từ cúi người xuống kề tai vào miệng hắn, nghe hắn thầm thì.

Mùi thơm thiếu nữ thoang thoảng truyền đến. Ngọc thể thon dài của Đại tiểu thư, vạt áo hơi mở rộng, lộ ra cái cổ khiết bạch, da thịt trong suốt như ngọc, cả thân thể mềm mại đầy đặn nằm đè trên người hắn, êm dịu như tơ. Lớp áo đó thấy một tiết y màu phấn hồng như ẩn như hiện, bộ ngực mềm mại trắng như tuyết khẽ phập phồng, song nhũ nhô cao mượt mà, như muốn bật tung cả tiết y lên, tiếng hít thở dồn dập, xuất hiện một thung lũng thật sâu ẩn ẩn hiện hiện, hương diễm mê người.

Lâm Vãn Vinh vội vàng nuốt nước bọt, nghé vào tai nàng thầm thì, cười dâm đãng:

- Trong phòng này câu dẫn tiểu thư, sự tình này chẳng lẽ còn chưa đủ vĩ đại sao?

Tiêu Ngọc Nhược kêu khẽ một tiếng, cả người nóng bừng lên, trong lòng khó chịu vô cùng. Nhà gỗ này tuy nhỏ, nhưng có ý nghĩa đặc thù, nếu thật có thể làm vợ chồng với hắn ở đó "ừm" xấu hổ chết đi được. Nàng vội vàng ôm chặt hai má, mặt đỏ tới mang tai, trong lòng sinh ra vẻ khát khao vô hạn.

Nói chuyện với Đại tiểu thư, thấy nàng thẹn thùng, trong lòng Lâm Vãn Vinh cực kỳ thoải mái, nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên hai người gặp mặt, Đại tiểu thư bá đạo cường thế, giật mình cười khẽ, dường như có cảm giác cách rời thế nhân, ghé vào khuôn mặt Đại tiểu thư khẽ hôn một cái, hắn đột nhiên có một cảm giác hoài niệm mãnh liệt. Lần này bắc thượng kháng Hồ, nếu có thể còn sống trở về, nhất định phải đưa tất cả các lão bà quay về Kim Lăng một chuyến.

Mọi người đều biết hắn có tình cảm đặc biệt với Đại tiểu thư, lại còn dành chút thời gian riêng mặc cho hai người ở chung với nhau. Đến cả vò dấm chua Tần Tiên Nhi cũng yên lặng. Đến lúc Đại tiểu thư rời đi, nàng mới chu cái miệng nhỏ nhắn lên đi vào, nhảy lên giường, chui vào chăn, ôm chặt cổ hắn:

- Tướng công, ta được không?

- Được, được.

Lâm Vãn Vinh buông lời như máy.

Tần Tiên Nhi nước mắt trào ra, ôn nhu nói:

- Tướng công, thiếp tuy thích ăn dấm, cũng bởi vì yêu chàng thôi. Chàng thích tỷ tỷ muội muội nhà người ta thì cứ nói với thiếp, thiếp đi lừa các nàng cho chàng. Chàng đừng lo cho thiếp, trong lòng thiếp chỉ khổ sở trong chốc lát thôi.

Lâm Vãn Vinh vỗ đôi mông nảy nở của nàng:

- Cái gì lừa? Nha đầu kia, khinh ta là dâm ma hay sao?

Tiên Nhi lau nước mắt cười khanh khách:

- Sư phó có nói qua rồi, chàng là đại tuyệt thế dâm ma, có công lực liều mạng.

Hồ ly tinh họ An này. Lâm Vãn Vinh trong lòng rung động, khẽ vuốt ve Tiên Nhi, cười hắc hắc nói:

- Ta đây trước hết dâm tiểu dâm ma này, sau đó dâm cái bà đại dâm ma kia.

Tiên Nhi hít mạnh, thở hổn hển nói:

- Thiếp chỉ biết chàng chắc chắn là loại người không tốt đẹp gì, đến cả sư phó cũng dám có chủ ý? Hừ, mơ tưởng.. A, tướng công, thân thể chàng thế này còn làm ăn gì được không?

Nghĩ lại đi, ta gãy tay gãy chân mà, có thể làm được cái gì? Lâm Vãn Vinh thở dài não nuột, trêu đùa với Tiên Nhi một hồi, mắt thấy hiền thê kiều mỵ động lòng người, thế mà mình muốn có chút xíu thôi cũng không thể làm ăn gì được, trong lòng hắn rất bực bội, âm thầm chửi mắng tên ám hại mình chết đi sống lại.

Ngủ được một chút, Lâm Vãn Vinh từ từ tỉnh lại. Tần Tiên Nhi đột nhiên cả kinh, vội ôm chặt cánh tay hắn, lộ ra thân hình tuyệt đẹp:

- Tướng công, chàng làm cái gì đó?

Lâm Vãn Vinh cười đầy thâm ý, mắt lóe lên như đèn pha ô tô:

- Đêm đen như mực, chính là lúc giết người.
<< Chương 210 | Chương 212 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 689

Return to top