Lâm Vãn Vinh cùng với Tiếu Thanh Tuyền có một mối quan hệ vi diệu, tuy hai người nói chuyện không mấy nhiệt tình lắm, nhưng thực ra lại khá thân tình, ngay như việc khai trương tửu lâu hắn cũng chưa từng dấu diếm nàng.
Tiếu Thanh Tuyền nhẹ thở dài, than :
- ‘Dễ tìm vật vô giá, khó kiếm kẻ tình chung’. Vị Đổng tiểu thư này đối với ngươi tình thâm nghĩa trọng, ngươi ngàn vạn lần không được phụ bạc nàng.
Lâm Vãn Vinh ha hả cười to:
- Chẳng lẽ nàng lại xem ta là loại người đó sao?
Tiếu Thanh Tuyền cười khẽ nói :
- Ta thấy ngươi trêu chọc nữ tử cũng không ít đâu, nàng Tần Tiên Nhân đó đối với ngươi cũng có chút hảo cảm , để ta xem sau này ngươi làm sao thu xếp cho ổn thỏa?
Lâm Vãn Vinh ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu than:
- Kiếp đẹp trai phải chịu nhiều phiền não thôi.
Tiếu Thanh Tuyền thấy dáng vẻ đó của hắn, nhịn không được lén cười một tiếng, chỉ cảm thấy cùng với hắn nói đôi ba câu, bao nhiêu phiền não cũng đều tiêu tan.
Hai ngày sau đó, Lâm Vãn Vinh chế ra mấy loại dụng cụ. Hắn chọn một tòa nhà bỏ hoang trong Tiêu gia làm xưởng sản xuất nước hoa. Tòa nhà này vốn là tài sản của tổ tiên Tiêu gia, diện tích rộng rãi, hơn nữa lại rất gần trạch viện của Tiêu gia.
Lâm Vãn Vinh cùng Thường bá thương lượng, sau cùng dựa theo bản vẽ thiết kế bắt đầu thi công cải tạo lại tòa nhà.
Công nghệ phối chế nước hoa đã không còn vấn đề gì, nhưng lại phát sinh vấn đề tiếp theo: Quy mô sản xuất như thế nào. Theo suy nghĩ của Lâm Vãn Vinh, hương tinh do hắn một mình nắm giữ, dùng phương pháp chiết ép tạo ra, tuy có chút lãng phí nguyên liệu, nhưng lại là phương pháp đơn giản nhất. Sau đó đem loại nước ép thô này bắt đầu tinh lọc lại, đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng thật ra việc đem hương tinh, tửu tinh, nước tinh khiết theo đúng tỉ lệ rót vào, phải dùng loại ống dẫn như thế nào, cũng là vấn đề lớn. Ở thời đại này, không có thép không rỉ, nếu dùng loại sắt thường, dĩ nhiên sẽ bị hoen rỉ. Hơn nữa ở đây cũng chẳng có pha lê giữ nhiệt. Ống dẫn phải cấu tạo như thế nào đây, thật sự phải một phen đau đầu suy nghĩ.
Cuối cùng chính là Thường bá lại dựa theo kinh nghiệm đưa ra kiến nghị: Dùng loại mao trúc đã trưởng thành, chặt lấy các nhánh nối lại với nhau làm ống dẫn. Chủ ý này trải qua thí nghiệm, quả thật có thể dùng, cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề trọng đại này.
Liên tục mấy hôm bận rộn xoay sở, cũng không có thời gian đi gặp Tiên Nhân. Nghĩ cũng kỳ quái, dường như Tần Tiên Nhân cũng biết việc đó, mấy ngày qua cũng không tìm hắn, khiến cho Lâm Vãn Vinh rất lấy làm ngạc nhiên .
Rời khỏi Tiêu gia, hắn đi thẳng tới tham gia ngày khai trương tửu lâu. Hôm qua, Lâm Vãn Vinh tìm gặp Xảo Xảo và cha con Đổng Thanh Sơn, biết rằng việc chuẩn bị cho lễ khai trương đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này mới thấy tạm yên tâm. Cũng may bây giờ hắn ra vào Tiêu gia cũng không gặp phiền toái gì, công việc hai bên cũng chưa để chậm trễ lần nào.
Lúc sáng sớm, Lâm Vãn Vinh đã kiếm cớ, từ Tiêu gia chạy thẳng tới tửu lâu.
Xa xa nhìn lại, tửu lâu treo vải xanh đỏ, treo đèn kết hoa, khí khái phi phàm. Ở trên lầu có treo một tấm biển đen viền vàng, phía trên viết mấy chữ vàng lớn “Thực Vi Tiên”. Bên dưới còn đề thêm mấy chữ nhỏ “Giang Tô Lạc Mẫn”.
Tấm biển này là chính tay Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn viết lên, tặng cho Vãn Vinh là một món lễ vật. Có mấy chữ này, có thể nói, Thực Vi Tiên vừa khai trương đã tràn đầy sinh ý.
Vị Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn này nghe nói hiếm khi nào chịu đề tự. Lần này lão phá lệ, thật sự làm cho Lâm Vãn Vinh có cảm giác ngoài ý muốn. Lạc Mẫn này chưa từng gặp mặt Lâm Vãn Vinh, lại tặng cho hắn lễ vật như vậy. Không nghĩ đến lại hào phóng vậy chứ ? Lâm Vãn Vinh suy nghĩ lại một lượt, biết việc này không thể nào đơn giản như vậy, bất quá đây cũng là một hảo sự. Lâm Vãn Vinh dù nghĩ không ra, nhưng cũng không cố gắng tìm hiểu thêm nữa.
Bên ngoài tửu lâu có đặt một cái bục thật lớn, dùng vải đỏ phủ lên trên. Từ sớm đã có không ít người tới xem, nhưng không ai biết được nó dùng để làm gì.
Thực Vi Tiên có năm tầng, trên cao có treo bốn dải lụa hồng lớn, trên đó có những tú cầu đỏ thắm, nhìn qua quả thật vui mắt.
Đứng phía trước cửa chính, là lão Đổng Cố và hơn mười tên tiểu nhị, tám nam tám nữ, dựa theo yêu cầu của Lâm Vãn Vinh, tiểu nhị của tửu lâu đều mặc trang phục thống nhất, nữ tử mặc áo khoác ngắn và quần dài màu hồng , nam tử trang phục toàn thân màu xanh lục. Tám nam tám nữ chỉnh chỉnh tề tề đứng ở hai bên đối diện nhau, từ thân phát ra vẻ khí phái uy phong.
Cha con lão Đổng đều mặc quần áo mới, đứng ở trước tửu lâu. Xảo xảo mặc chiếc áo màu hồng nhạt, mặt mỉm cười đứng sau lưng cha và em trai. Lâm Vãn Vinh vì thân phận có vấn đề, không thể công khai lộ diện, tửu lâu này trên danh nghĩa do lão Đổng mở ra.
Đổng Vãn Vinh thấy Lâm Vãn Vinh vội vàng chạy đến gặp, cười duyên nói :
- Đại ca, người đã đến.
Lâm Vãn Vinh nhẹ mỉm cười, từ trong ngực lấy ra lọ nước hoa hương hoa hồng nói :
- Xảo Xảo, nàng hôm nay trông thật xinh đẹp, nước hoa này là ta tặng cho nàng.
Lâm Vãn Vinh mấy ngày gần đây đã đem chuyện nghiên chế nước hoa nói cho Xảo Xảo. Hôm nay nàng lại được hắn khen ngợi, hai má ửng hồng, đem lọ nước hoa cầm chặt trong tay nói khẽ :
- Đại ca, cảm ơn huynh!
Nàng thấy Lâm Van Vinh vẫn như cũ mặc một bộ thanh sam trang phục của gia đinh, nắm lấy tay hắn cười nói :
- Đại ca hôm nay là chủ nhân gia, làm sao có thể ăn mặc tùy tiện như vậy chứ?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nói :
- Ta không muốn lộ diện, mặc quần áo đẹp để mà làm gì?
Đổng Xảo Xảo lại không nghe hắn nói, dẫn hắn lên lầu. Lầu năm “Phú quý tài hoa”, tạm thời chưa có an bài. Xảo Xảo lôi Lâm Vãn Vinh lên đây, từ trong quầy lấy ra một bộ quần áo mới tinh, đưa cho Lâm Vãn Vinh :
- Đại ca, đây là của muội tặng cho huynh, huynh thử mặc vào xem có vừa người không?
Lâm Vãn Vinh “Ừ” một tiếng, thấy Xảo Xảo ra khỏi cửa, vội giữ lấy tay nàng nói :
- Xảo Xảo, nàng muốn đi đâu?
Xảo Xảo đỏ mặt nói :
- Đại ca, huynh ở đây thay quần áo, muội ra phía trước chờ huynh.
Lâm Vãn Vinh kêu lớn nói :
- Nàng ở chỗ này giúp ta thay đồ cho tốt đi.
Đổng Xảo Xảo liếc mắt nhìn hắn, cắn cắn môi, cúi đầu “Vâng” khẽ.
Lúc này khí trời đang lạnh, Lâm Vãn Vinh bên trong còn mặc thêm quần áo lót, Xảo Xảo mặc dù có chút thẹn thùng, cuối cùng cũng không quá thất thố. Nàng toàn bộ tâm tư đều để trên mình Lâm Vãn Vinh, hầu hạ hắn mặc quần áo, vuốt vuốt lại quần áo cho phẳng nếp, xem xét cẩn thận, mới yên tâm nói :
- Đại ca, tốt rồi!
Lâm Vãn Vinh dung mạo căn bản không tệ, nay lại thay quần áo mới càng hiện lên dáng vẻ phong lưu tiêu sái, Đổng Xảo Xảo ngơ ngẩn nhìn hắn nói :
- Đại ca, Xảo Xảo cảm thấy thật hạnh phúc!
- Nha đầu ngốc!
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng cầm tay nàng, vuốt nhẹ má nàng một cái nói tiếp:
- Còn không chịu bắt đầu đi, sau này đại ca nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người phụ nự hạnh phúc nhất thiên hạ.
Xảo Xảo là một tiểu cô nương thần khiết, làm sao có thể chống lại nổi sự công kích của những lời đường mật ấy, trong lòng vui sướng, không biết nói thế nào, chợt thấy cả người nóng lên, thì ra đại ca đã đem nàng ôm vào lòng sưởi ấm. Ôm Xảo Xảo đến khi nàng thở hổn hển, Vãn Vinh mới buông nàng ra nói :
- Đợi hôm khác, ta sẽ thưa với cha nàng việc của chúng ta, để ta và Xảo Xảo đạt thành tâm nguyện.
Xảo Xảo mặt đỏ tới mang tai, khẽ “ừ” một tiếng nói :
- Đại ca! Đại sự của huynh quan trọng hơn, chỉ cần trong lòng đại ca có muội, là muội đã hết sức thỏa mãn rồi. Muội sẽ vì đại ca quản lý tửu lâu này thật tốt. Muội nhất định sẽ trở thành người như đại tiểu thư, có thể giúp đại ca phân ưu giải sầu.
Xảo Xảo thân hình tuy yếu nhược, nhưng khi nói những lời này thì thần tình kiên định, nắm chặt lấy tay Lâm Vãn Vinh. Lâm Vãn Vinh trong lòng nổi lên một phen cảm động, chưa kịp nói gì, chợt nghe Ti Nghi quản sự phía dưới lớn tiếng xướng :
- Có khách đến …
Một trận pháo nổ đinh tai nhức óc truyền đến, Ti Nghi lớn tiếng nói :
- Kim Lăng Lạc Viễn công tử, cung tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công!
Lạc Viễn hôm nay dáng vẻ cũng rất vui mừng, gặp Đổng Nhân Đức và Thanh Sơn ôm quyền nói :
- Đại thúc, Thanh Sơn, cung hỉ cung hỉ!
Đổng Nhân Đức biết người trước mắt chính là con trai của Tổng đốc đại nhân. Nếu là trước kia, thì dù có mời cũng không tới, đều là do Lâm Vãn Vinh có tài năng kiến thức, lập tức cung kính ôm quyền nói :
- Cám ơn công tử hậu ái, mời công tử lên lầu dùng trà.
Lạc Viễn lên tầng hai, mắt thấy Lâm Vãn Vinh mặc trang phục mới đang cùng Xảo Xảo đi xuống, bèn cười hì hì ôm quyền nói :
- Đại ca, tẩu phu nhân, chức mừng, chúc mừng!
Xảo Xảo sắc diện đỏ bừng, Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói :
- Cảm ơn, cảm ơn, tiểu Lạc, không nghĩ là ngươi lại tới sớm như vậy!
Lạc Viễn cười nói :
- Ái chà, đại ca có chuyện, thân là huynh đệ phải tới gặp sớm chứ? Hôm nay đệ đến đây là vốn để quét sạch, vét sạch đó.
Một tràng pháo nổ lại truyền đến.
- Diệu Ngọc phường Tần Tiên Nhân tiểu thư, tới tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công.
Nghe Ti Nghi xướng lên như vậy, Lâm Vãn Vinh cau mày nói :
- Nàng ta tại sao cũng tới vậy?
Lạc Viễn liếc nhìn Đổng Xảo Xảo, cười hì hì nói :
- Đại ca, huynh cũng thực là may mắn quá !
Diễm danh của vị Tần Hoài Hà tên Tiên Nhân này, Đổng Xảo Xảo cũng đã nghe qua, lúc này thấy đại ca có vẻ xấu hổ, thầm nghĩ vị Tần Tiên Nhân này không phải là người cũ của đại ca chứ? Nàng đang lúc tình đầu vừa hé, đối với việc này sao có thể không để ý chứ, trong lòng đau xót, nhưng lại cố tỏ ra mạnh mẽ cười nói :
- Đại ca, huynh là người quen của Tần tiểu thư, sao không nhanh ra mời nàng lên đây?
Lâm Vãn Vinh thấy Xảo Xảo thông tình đạt lý, trong lòng cảm động, ghé tai nàng nói :
- Xảo Xảo, nàng yên tâm, nàng vĩnh viễn là bảo bối mà đại ca yêu thương nhất!
Xảo Xảo vừa thẹn vừa mừng, vội cúi đầu, mặt mày nóng bừng cả lên. Lúc này Tân Tiên Nhân được Đổng Thanh Sơn bồi tiếp, mang theo hai nàng Tiểu Liên đi đến, thấy Lâm Vãn Vinh, bèn tới chúc tụng:
- Công tử, chúc người khai trương đại cát!
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Nàng cũng biết sao?
Hắn chưa từng nói với Tần Tiên Nhân là tửu lâu này do chính mình mở, không biết là nàng từ đâu mà biết được. Tần Tiên Nhân trừng mắt liếc hắn, duyên dáng nói:
- Nhìn cách bố trí của tửu lâu này, ngoại trừ công tử ra, trên thiên hạ còn có người thứ hai có thể làm ra sao?
Mị lực của nàng vốn đã làm điên đảo chúng sanh, lúc này vẻ mặt giận dỗi, càng tỏa ra phong vận mê hoặc vô hạn, khiến cho nam tử đương trường ai nấy đều có chút khuynh đảo.
Xảo Xảo thấy phong tư của Tần Tiên Nhân, tự biết vô luận là tướng mạo hay khí độ, mình đều không thể bì kịp nàng, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác buồn bã tự ti, ánh mắt nhất thời trở nên ảm đạm. Lâm Vãn Vinh nhãn quang thấy Xảo Xảo thần sắc buồn rầu, vội vàng cầm lấy tay nàng, mỉm cười nhìn nàng.
Xảo Xảo thấy ánh mắt của đại ca, biết rằng hắn đang an ủi cổ vũ mình, trong lòng ấm áp, tâm tình trở nên thoải mái, tiến lên nói :
- Người là Tần tỷ tỷ sao ? Muội thường nghe đại ca nhắc tới tỷ. Tỷ tỷ trông thật là xinh đẹp.
Tần Tiên Nhân liếc nhìn Lâm Vãn Vinh một cái thật lâu, mới nắm lấy tay Xảo Xảo nói :
- Tiểu muội muội, ngươi cũng rất xinh đẹp.
Đứng nghe hai nànng nói chuyện với nhau, Lâm Vãn Vinh có chút không được tự nhiên, đang muốn kiếm cớ chuồn ra ngoài, lại nghe Ti Nghi ngoài cửa xướng lên :
- Kim Lăng Lạc Ngưng Lạc tiểu thư, tới tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công.
Lạc Ngưng? Cái tên này mình dường như chưa từng nghe qua, Lâm Vãn Vinh trong lòng nghi hoặc, thấy Đổng Xảo Xảo với Thanh Sơn, Lạc Viễn ba người thần sắc không có vẻ gì là ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ là bằng hữu sao?
Đang nghi hoặc, một nữ tử từ ngoài cửa nhẹ nhàng bước tới, trên mặt mỉm cười, thần thái an nhiên. Lâm Vãn Vinh vừa nhìn, nguyên lai người này là người ngày đó có chút duyên gặp mặt, Ngưng tỷ tỷ.
Ngày hôm đó hắn với Ngưng tỷ tỷ nói chuyện cũng chỉ hời hợt vài câu, còn chưa hỏi tên của nàng, hôm nay mới biết nàng là Lạc Ngưng.
Lạc Ngưng ? Họ Lạc ? Lâm Vãn Vinh giật mình, nhìn qua Lạc Viễn :
- Vị tiểu thư Lạc Ngưng này là …
Lạc Viễn cười khổ nói :
- Đại ca, đó là gia tỷ.
Đổng Xảo Xảo ở bên kia thấy Lâm Vãn Vinh ngây ngây ngốc ngốc, che miệng cười nói :
- Đại ca, huynh không biết rồi. Vị Ngưng tỷ tỷ đó chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ Lạc Ngưng đó.
Lâm Vãn Vinh vỗ trán một cái, Xảo Xảo đã từng nói qua, tiểu thư tổng đốc phủ đối với nàng rất tốt. Xảo Xảo học đọc, tập viết đều là do Lạc tiểu thư an bài cả, nhưng hôm đó cũng chưa từng nghĩ là chính là vị Ngưng tỷ tỷ hôm đó.
Lạc Ngưng này nếu là tỷ tỷ của Lạc Viễn, vậy nàng chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ và đệ nhất mỹ nữ, con gái của tổng đốc đại nhân? Ngày đó trên hồ Huyền Vũ, người mà Kim Lăng đệ nhất tài tử Hậu Việt Bạch cố gắng tán tỉnh, không phải là Lạc Ngưng này chứ?
Trời ạ, ta cứ tự hỏi cô nàng này sao lại có cái khí chất như vậy chứ, hóa ra chính là cái gì mà Kim Lăng đệ nhất tài nữ, ngày trước có nằm mơ ta cũng không có nghĩ là thực sự gặp được nàng.
Lạc Ngưng đi tới, nhìn mọi người cười nói :
- Chuyện gì vậy? Mọi người đang cao hứng bàn luận cái gì đó?
Đổng Xảo Xảo và nàng giao tình thân mật nhất, bước tới nắm lây tay nàng cười nói :
- Ngưng tỷ tỷ, đại ca bây giờ mới biết được thân phận của tỷ, bây giờ đang ngẩn người ra kìa.
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói :
- Nguyên lai Lạc tiểu thư chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, thật giấu diếm ta đến khổ.
Lạc Ngưng cười nói :
- Đó là do Lâm đại ca không có hỏi ta, chẳng lẽ muốn ta phải tự giới thiệu mình sao?
Tân Tiên Nhân vốn đã ngưỡng mộ đại danh Kim Lăng đệ nhất tài nữ từ lâu, hôm nay thấy Lạc Ngưng vừa xinh đẹp vừa điềm đạm như thế, trong lòng có chút giật mình, đoạn bước đến cười nói:
- Nguyên lai người là Lạc tiểu thư, Tiên Nhân xin được ra mắt.
Lạc Ngưng từ lâu cũng ngưỡng mộ danh tiếng Tần Tiên Nhân, nghe vậy kinh hãi nói:
- Người chính là Tiên Nhân tiểu thư sao? Tỷ tỷ tài nghệ mới thật là siêu quần, tiểu muội vô cùng bội phục, có dịp phải nhất định gặp tỷ tỷ xin được thỉnh giáo nhiều.
Lâm Vãn Vinh thấy các nàng cứ tỷ tỷ muội muội, thỉnh giáo rồi lại thảo luận không ngừng, đã có chút đau đầu. Các nàng đứng nói chuyện vui vẻ, bàn tán cái gì nước hoa, cái gì thời trang không tốt, rồi còn cái gì đó thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa loạn cả lên.
Hắn thấy ba nàng ở cùng một chỗ, ai nấy đều xinh đẹp diễm lệ, quả thật không dám đứng lâu, bèn cùng Thanh Sơn với Lạc Viễn chuồn ra ngoài.
- Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn Lạc đại nhân, đến tặng lễ vật …
Ti Nghi run rẩy xướng lên, khiến Lâm Vãn Vinh vừa nghe đã ngây ngốc .
Tổng đốc Lạc Mẫn Lạc đại nhân ? Đó không phải là cha của tiểu Lạc sao ? Ta cùng với tiểu Lạc có giao hảo. Lão tuy quan tâm đến nhi tử của mình, nhưng cũng không cần phải long trọng như vậy chứ, điều này thật quái lạ.
Quay lại nhìn Lạc Viễn và Lạc Ngưng, thấy hai người cũng đều ngây dại. Hiển nhiên là không nghĩ tới chính cha mình cũng đích thân đến tặng quà. Lạc Viễn bối rối cười nói :
- Đại ca, đệ cũng không biết chuyện này, để chút nữa huynh gặp cha ta, rồi huynh hỏi cho rõ ràng vậy.
Lâm Vãn Vinh trong lòng hết sức nghi hoặc. Hắn có dự cảm, vị tổng đốc Lạc Mẫn này tuyệt nhiên không phải là loại nhân vật đơn giản.
Mấy người Đổng Thanh Sơn vội ra ngoài đón tiếp, từ ngoài cửa tiến vào một vị sư gia dáng vẻ gầy gò, chứ không phải là tổng đốc Lạc Mẫn đích thân tới. Vị sư gia hướng tới Lạc Viễn và Lạc Ngưng ôm quyền hành lễ :
- Xin chào thiếu gia. Xin chào tiểu thư.
Lạc Viễn gật gật đầu cười nói:
- Lưu thúc, cha ta phái người tới đây tặng lễ vật chúc mừng ư? Đây chính là chủ nhân của tửu lâu này, Lâm công tử.
Lâm Vãn Vinh trong lòng cả kinh, đối với người ngoài, chủ nhân của Thực Vi Tiên chính là lão Đổng. Hôm nay Lạc Viễn đích thân đến đây, sự hiện diện này hiển nhiên có ý nghĩa phi thường. Có phải Lạc Mẫn đã biết ta mới chính là chủ nhân của Thực Vi Tiên ? Nếu là vậy chẳng lẽ biết ta sao ? Lão đối với ta hết sức coi trọng là tại vì sao ? Ta chỉ là một gia đinh nho nhỏ của Tiêu gia mà thôi. Lão chính là người đứng đầu một tỉnh, uy danh cực lớn, nhưng lại đối với một cái tửu lâu nho nhỏ coi trọng như vậy, việc này tuyệt đối không chỉ đơn giản là vì mình cùng nhi tử lão giao hảo. Trong chuyện này tuyệt đối phải có nguyên nhân đặc biệt.
Lục Vãn Vinh tâm tư xoay chuyển, quay nhìn Lạc Viễn, thấy hắn tuy cũng có chút nghi hoặc, nhưng cũng không quá giật mình. Lâm Vãn Vinh trong lòng chợt nhận định, tên tiểu Viễn này nhất định có dối gạt mình vài chuyện.
Vị sư gia hướng tới Lâm Vãn Vinh ôm quyền cười nói :
- Cung hỉ Lâm công tử. Trước đi đi, lão gia nhà ta đã đặc biệt giao phó, nhất định phải gặp bằng được Lâm công tử, chúc mừng người. Lão gia vì thân phận không cho phép, không thể tự mình đến đây chúc mừng, chỉ có thể giản lược biểu lộ tấm lòng thế này thôi, hi vọng công tử không lấy làm phiền lòng.
Lâm Vãn Vinh nghe giọng hắn nói đầy vẻ lấy lòng, cảm thấy vô cùng ngờ vực. Lạc Mẫn vốn là người đứng đầu Giang Tô. Tại Giang Tô này, cũng được xem là nhân vật lợi hại, không biết vì sao lại xem trọng mình như thế. Theo như ý mà vị sư gia này nói, nếu không phải vì quy củ trong quan trường, thì Lạc Mẫn đã đích thân đến chúc mừng rồi. Trời ạ, tỉnh trưởng đích thân tới đâu phải là chuyện nhỏ, lão Lạc này rốt cuộc là muốn gì đây?
Lâm Vãn Vinh có chút đau đầu, khẳng định không có ai biết được nguyên nhân việc này, đây chính là biểu hiện của thủ đoạn chính trị đây. Tuy trong lòng không ngừng tính toán, nhưng Lâm Vãn Vinh cũng là người tinh minh nhanh nhẹn, vội vàng ôm quyền đáp :
- Lưu sư gia sao lại nói như vậy, thịnh tình của đại nhân hôm nay, tiểu điếm cảm thấy hết sức vinh dự, được tổng đốc đại nhân để ý, ta vui mừng còn không kịp. Xin Lưu sư gia chuyển cáo giùm tới đại nhân, nhận được hậu ý của tổng đốc đại nhân, Lâm mỗ vô cùng cảm kích.
Lưu sư gia trong mắt đầy thâm ý, nếu là người thường, được Giang Tô tổng đốc đề tặng biển hiệu, hẳn đã phải cúi mình bái tạ nguyện ý trung thành làm việc cho người, nhưng tên Lâm Tam này lại vô cùng đơn giản, chỉ nói hai chữ “cảm kích” là xong, có thể nói hắn có chỗ khác thường, tối thiểu là tính cảnh giác của hắn rất cao.
Lâm Vãn Vinh cũng có nỗi khổ chỉ mình mình biết, hiện tại không biết rõ Lạc Mẫn này đang có ý đồ gì, hắn thật không dám nói cái gì mà “Khuyển mã chi lao” , việc chính trị này, một khi lỡ nhúng chân vào bãi lầy, có thể chết lúc nào không hay, tốt nhất là phải hết sức cẩn thận.
Lạc Mẫn tuy chỉ là phái một gia sư đi tặng biển hiệu, nhưng được Tổng đốc đại nhân tặng biển hiệu, cấp bậc của tửu lâu này đã không còn như xưa nữa. Lạc Mẫn cho phần lễ vật này quả thực là không phải nhẹ.
Tiếp đó Lạc Viễn đặc biệt kéo tới một đám bằng hữu, cùng với một ít bằng hữu của lão Đổng và hàng xóm xung quanh đến chúc mừng.
Thấy Lạc Viễn cũng thực sự coi trọng tửu lâu này, Lâm Vãn Vinh trong lòng thầm thở dài, tên tiểu Lạc này cùng với lão tử nhà hắn giống nhau, đều là những nhân vật không đơn giản. Hắn kéo Lạc Viễn ra một bên, hỏi thẳng :
- Tiểu Lạc, có phải cha ngươi đã nói với ngươi cái gì không?
Lạc Viễn gật đầu đáp :
- Đại ca, cha nói đệ phải cố gắng thân cận với huynh, còn nói huynh là một nhân vật phi phàm, tất có ngày một bước lên mây, nói đệ phải cố theo đi theo huynh.
Lâm Vãn Vinh nhíu mày hỏi, trong long xoay chuyển không ngừng:
- Còn nói thêm điều gì đặc biệt nữa không?
Lạc Viễn cười khổ nói tiếp :
- Đại ca, cha không cho đệ nhúng tay vào việc trong quan trường, có nói với đệ cũng chỉ là nửa phần mà thôi, đệ chỉ có thể y lời làm theo. Huống chi đại ca người năng lực xuất chúng, là đệ tận mắt chứng kiến, đi theo huynh, tuyệt đối là không có gì phải lo.
Lâm Vãn Vinh hít một hơi, ngày đó ta cứ tự hỏi tại sao tiểu Lạc lại dễ dàng ưng thuận là Hồng Hưng như vậy, nguyên lại là do lão Lạc ở phía sau sớm đã có giao phó. Ta còn tưởng là do mị lực của mình có thể thu hút cả nam lẫn nữ chứ.
Lâm Vãn Vinh cười nói, hắn đã không nghĩ ra, liền không thèm nghĩ nữa, chỉ tổ nhức đầu thêm thôi.
- Hôm nay, nhà ngươi lại đem tặng bọn ta ba phần lễ vật, là nghĩa làm sao?
Lạc Viễn thấy đại ca không trách tội, cao hứng đáp :
- Đại ca, huynh không biết tình hình nhà đệ. Nhà đệ tuy chỉ có ba người, nhưng cũng chia ra làm ba phái, cha đệ một phái, đệ một phái, tỷ tỷ cũng một phái. Ba người tự thân vận động, không can thiệp vào việc của nhau. Huynh là đại ca của đệ, là bằng hữu của tỷ tỷ, là người mà cha đệ coi trọng, mỗi người một phần lễ riêng, đều là hết sức bình thường. Cha đệ hết sức tiến bộ, trước giờ chưa từng nhúng tay vào chuyện của đệ với tỷ tỷ. Bằng không, huynh nghĩ rằng đệ sao có thể dễ dàng đi những chổ ‘hoa lệ’ như vậy chứ.
Lão Lạc này quả thật có điểm thú vị. Ở thời đại này đa phần cha mẹ đều nghiêm khắc quản dạy con, Lạc Mẫn lại cho hai con tự do phát triển ‘tài năng’. Bởi vậy khó trách Lạc Viễn công tử thì cả ngày du lãng bên ngoài, còn vị Lạc Ngưng thiên kim tiểu thư cũng tự do tự tại, Lâm Vãn Vinh đối với lão Lạc này thật sự có điểm hứng thú.
Hai người nói chuyện trong chốc lát, thấy giờ lành đã đến, Lâm Vãn Vinh nhìn Đổng Thanh Sơn gật gật đầu, Đổng Thanh Sơn lền trực tiếp đi an bài.
Đám người đang vây quanh quan sát phía trước tửu lâu đã tỏ vẻ sốt ruột, chợt nghe tiếng thanh la vang lên “Đương” một tiếng, cánh cửa phía sau lễ đài mở ra, một tên tiểu tử tuổi chừng mười tám mười chín dáng vẻ thông minh bước ra trước đài, hướng về mọi người xung quanh nói :
- Kính thưa anh em bằng hữu, các vị hương thân phụ lão, hôm nay là ngày tửu lâu Thực Vi Tiên chúng tôi khai trương, để báo đáp tấm thịnh tình của mọi người, chúng tôi quyết định đề ra một chính sách ưu đãi, hoan nghênh các vị bằng hữu quang lâm chiếu cố. Trong vòng một tháng kể từ hôm nay, phàm ai tiêu xài tại bổn điếm mười lượng, sẽ được tặng lại một phiếu mua hàng, trị giá hai lượng. Phiếu này tuy không thể đổi ra lại bạc để sử dụng, nhưng tại bổn điếm có thể tùy ý tiêu phí. Cũng trong tháng này vị bằng hữu nào tiêu phí tại bổn điếm hơn trăm lượng bạc, sẽ được tặng ngay một phiếu khách quý, nếu cầm phiếu này đến bổn điếm ăn uống, nhất luật được giảm giá một phần tám. Hơn nữa, bổn điếm còn chuẩn bị rất nhiều loại phiếu ưu đãi khác, bằng hữu nào mang theo các phiếu ưu đãi này sẽ được hưởng giá ưu đãi khi ăn uống tại bổn điếm …
Tên tiểu tử này miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt. Trong lúc đó, bọn tiểu nhị của Thực Vi Tiên sớm đã đem danh mục các loại ưu đãi dán khắp nơi. Danh mục ưu đãi này quả thật rất có sức hấp dẫn, ví như việc ăn mười được hoàn lại hai, còn các loại phiếu ưu đãi kích thích tiêu dùng, lập tức khiến cho mọi người sôi sục hẳn lên.
Tần Tiên Nhân nhìn đám người đang hăm hở dưới kia, cười hỏi:
- Công tử, việc này cũng là người sắp xếp phải không?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc đáp :
- Chỉ là một chút tài mọn, Tiên Nhân tiểu thư hà tất phải bôi xấu ta.
Lạc Ngưng cười khúc khích nói :
- Lâm đại ca, chủ ý này không biết huynh làm thế nào lại nghĩ ra, thật là thú vị, hết lần này đến lần khác khiến người ta bị gạt mà không biết.
Lạc Viễn vẫn chưa hiểu ra ý tứ, hỏi :
- Sao lại là gạt người ta chứ?
Lạc Ngưng nhìn tiểu đệ của mình cười đáp :
- Vừa rồi có nói ai xài mười lượng bạc, sẽ được tặng lại phiếu giá hai lượng. Nếu hoàn toàn lừa gạt hết, nghĩa là dùng mười lượng bạc của mình đi mua thứ có giá mười hai lượng bạc, hơn nữa đều phải mua hàng tại tửu lâu, cùng lắm là được giảm giá một phần chín mà thôi, nhưng mọi người lại tưởng rằng mình tự nhiên lại có thêm hai lượng bạc nữa. Việc ăn uống lại càng xảo trá hơn. Một chén trà, một bát mì, một lạng thịt trâu, tính riêng ra, đều phải bốn phân bạc ra, song kết hợp với phiếu ưu đãi thành ra một lượng bạc. Thoạt nhìn thì tưởng là ưu đãi, thực ra không phải vậy. Bởi vì, người ta khi ăn thấy cái lợi bên ngoài như vậy, vì để được hưởng giá ưu đãi, thì càng cố gắng chi ra nhiều tiền mua đồ ăn, rốt cuộc tửu lâu thu về lại càng nhiều, đó không phải là xảo trá thì là cái gì chứ?
Lạc Viễn giật mình đại ngộ, hướng Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái nói :
- Đại ca, huynh quả thực là lợi hại!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói :
- Lạc Ngưng tiểu thư, nếu nàng mà đi làm ăn, nhất định sẽ trở thành một tên gian thương còn gian trá hơn ta.
Lạc Ngưng mặt đỏ bừng, im lặng không đáp. Lúc này đã có người lục tục kéo vào trong điếm, bắt đầu mua bán. Tấm bảng đó quả thực có sức mạnh vô cùng, đã thấy có người đã dùng phiếu ưu đãi mua được chút “tiện nghi” gì đó, càng khiến mọi người thêm hăm hở.
Tuy nhiên trước đài cũng có một số không ít, trông quần áo trang phục mà đoán, đều là người đọc qua chút sách vở, có chút cao ngạo, ra vẻ khinh thường đám người đang tràn vào tửu lâu hòng được hưởng chút điểm lợi ích đó.
Tên tiểu tử đứng trên bục kia là do Lâm Vãn Vinh yêu cầu Đổng Thanh Sơn, trong mấy trăm huynh đệ Hồng Hưng tinh tuyển ra, là người có khả năng ứng biến linh hoạt nhất, đại khái giống như là những người dẫn chương trình vậy.
Tên tiểu tử này ôm quyền tiếp tục nói :
- Để báo đáp các vị hương thân phụ lạo đã hậu ái với bổn điếm, bổn điếm đã đặc biệt tới Diệu Ngọc Phường mời hai danh ca, Tiểu Liên và Tiểu Thúy hai vị cô nương, vì mọi người trình diễn một khúc “Tây Sương” do Tần Tiên Nhân tiểu thư vừa sáng tác.
Nếu nói đến ai đó, đám tài tử này có thể không biết, nhưng nói đến Diệu Ngọc Phường và Tần Tiên Nhân, bọn tài tử đứng dưới đài đều là những người có chút phong lưu, sao có thể không biết, lập tức kêu “hảo” một tiếng tiến vào.
Tiểu Thúy với Tiểu Liên, một người quần áo màu tím đỏ, một người màu vàng nhạt, chậm rãi bước lên bục. Hai tiểu cô nương này tuổi tuy còn nhỏ, nhưng thân thể đã xuất chút dấu hiệu, đều thể hiện ra bên ngoài vài phần quyến rũ. Hai người tay nắm tay, hướng mọi người cúi chào, quanh đài mọi người đều lớn tiếng khen “hảo”
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, tiếng đàn cầm nhẹ đưa, chính là ban nhạc do Tần Tiên Nhân đích thân mang từ Diệu Ngọc Phường tới, thời gian qua chuyên môn luyện tập khúc “Tây Sương”, giờ đã trở nên hết sức thần thục.
“Quá bước Tây Sương một làn hương, cách vách tiểu thư chốn phòng trung …”
Tiểu Liên nắm chặt tay Tiểu Thúy, thân thể nhẹ lay động, theo tiết tấu cùng nhau cất lời ca. Tiếng hát vừa ra, mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, bài hát này giai điệu mới mẻ, âm điệu du dương, so với các tiểu khúc cũ đều là bất đồng, mà khó hiểu nhất là, hai vị cô nương này thân thể không ngừng đung đưa, đều hết sức tự nhiên, không hề có chút vẻ gượng ép nào, tiểu khúc cũng sống động dị thường, càng làm lay động lòng người.
Tiếng oanh vàng vừa dứt đoạn, bên dưới đã không còn một âm thanh nào vang lên nữa, tiểu khúc này tuy mới hát có một nửa, nhưng thực sự là quá mới lạ, mới lạ đến nỗi người ta khó có thể tiếp nhận nổi, tiểu khúc này vừa vang lên, còn không kịp suy nghĩ, bất tri bất giác đã thuộc rồi.
“Ta vừa quay bước khỏi Tây Sương, mộng ảo mười năm bổng giật mình, bóng người năm ấy còn trước mắt, viết một khúc ca tỏ nỗi lòng”
Hai tiểu cô nương tay trong tay, đứng trên đài cất giọng trầm bổng, vừa trầm chợt đã vút cao, dưới đài đám tài tử luôn tự hào mình học rộng phong lưu, nhưng cũng chưa từng nghe qua khúc ca mới mẻ như vậy, khiến bọn họ không ngừng khen “hảo”, nhiệt liệt vỗ tay biểu đạt sự hân thưởng của mình.
Đứng trên lầu quan sát mọi người ở dưới, chỉ có Lâm Vãn Vinh là tâm tình khẩn trương nhất. Thật sự mà nói, cái ca khúc mang phong cách R&B như vậy, người thời này có chịu tiếp nhận hay không hắn cũng không nắm chắc, nhưng Tần Tiên Nhân, hiện đang đứng trong đám đông, nàng biết tiểu khúc này nhất định sẽ khiến người ta rúng động, bèn phối nhạc thay đổi cải tiến rất nhiều, mới có được hiệu quả như ngày hôm nay.
Lâm Vãn Vinh thấy Tần Tiên Nhân mỉm cười nhìn mình, tựa hồ dò hỏi cảm nhận của mình, bèn giơ ngón cái lên, Tần Tiên Nhân thấy vậy che miệng cười, nhìn hắn không nói.
Huyết khí của đám tài tử đều đã kích phát toàn bộ, lại nghe nói tầng bốn và tầng năm tửu lâu Thực Vi Tiên này được gọi là Phú Quý Tài Hoa, ngoại trừ đại quan quý nhân ra, phàm ai có thể đối được một liễn đối lập tức được mời lên lầu hưởng thụ sự đãi ngộ giành cho quý khách, bọn tài tử vốn tự phụ mình tài hoa đều có chút động tâm.
Tên “DJ” thấy mọi người có chút kích động, liền ném ra tin chấn động cuối cùng :
- Xin được cung cấp cho mọi người tin tốt nữa, người vì Phú Quý Tài Hoa lầu đích thân viết liễn đối, chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ Lạc Ngưng Lạc tiểu thư.
“Oanh !” như sấm nổ trời quang, đám tài tử hai coi như tài tử đều như phát cuồng hướng tửu lâu tiến vào. Để cho Kim Lăng đệ nhất tài nữ tự thân viết liễn không phải là chủ ý của Lâm Vãn Vinh, hắn nở nụ cười hỏi :
- Ý tưởng không tệ, rất xuất sắc, Xảo Xảo, đây có phải là do nàng nghĩ ra không?
Xảo Xảo an nhiên cười nói :
- Đại ca, đây là do muội học tập từ huynh thôi.
Lâm Vãn Vinh trong lòng mừng rỡ nghĩ: “Trời, Xảo Xảo là con trùng trọng bụng ta sao” Nhĩ rồi, bèn đưa tay ôm nàng vào lòng, nhìn gương mặt nhỏ đang đỏ bừng lên, hận không thể cắn một miếng.
Lạc Ngưng vừa xuất hiện đã hấp dẫn hết ánh mắt mọi người tụ lại quanh mình, nàng mỉm cười hướng mọi người hành lễ, lấy ra một cuộn giấy sặc sỡ, đem bốn liễn đối nhất nhất đưa ra.
Thấy mọi người đều trầm tư suy nghĩ, Lâm Vãn Vinh ha hả cười nói :
- Tốt rồi, hôm nay chúng ta khai nghiệp như vậy xem như là đại công cáo thành, hôm nay bổn lão bản xin mời mọi người vào ăn tiệc, chúc tửu lâu của chúng ta sinh ý hưng hưng thịnh thịnh, càng ngày càng phất.
Cái loại điển lễ khai nghiệp như vậy diễn ra ở thời đại này, quả thật gây ra chút tiếng vang. Lâm Vãn Vinh đưa ra thủ đoạn kích thích mua sắm như vậy, không đầy mấy ngày đã truyền khắp Kim Lăng thành. Đặc biệt là hai tầng lầu cuối với bốn bộ thiên cổ tuyệt đối, càng làm hấp dẫn của tất cả tài tử trong thành Kim Lăng.
Kể từ đó, toàn Kim Lăng đều biết trong thành vừa mới mở một tửu lâu có tên Thực Vi Tiên, cách thức mới mẻ, phong cách tao nhã, ngay cả tổng đốc đại nhân cũng tự thân đề tự, Kim Lăng tài nữ còn tham gia lễ khai nghiệp, khiến cho vô số văn nhân mặc khách ghé thăm.
Sanh ý của tửu lâu vì vậy dù muốn không tốt cũng không được. Tổng kết tính toán lại ba ngày sau khi khai nghiệp, lợi nhuận cũng trên hai ngàn lượng bạc.
Lúc này Lâm Vãn Vinh cũng chẳng có sức đầu mà quản sự tình của tửu lâu, bởi vì hương thủy tác phường đã cải tạo xong, lập tức sẽ bắt đầu sản xuất loạt sản phẩm thí nghiệm đầu tiên.