- Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!
Lâm Vãn Vinh nhảy ra khỏi vòng chiến, chắp tay cười hì hì nói:
- Lý tiểu tướng quân võ nghệ siêu quần, tại hạ không phải là đối thủ, thật là bội phục, bội phục!
Gia tộc Lý Vũ Lăng bất phàm, võ nghệ siêu quần lại càng không phải là giả nhưng khi quá chiêu với cái gã “cao thủ nửa vời “ này hắn mới nhận ra rằng thực lực của mình còn lâu mới bằng được. Lâm Vãn Vinh cùng hắn giao thủ mấy hiệp tịnh không hoàn thủ, chính là mặc cho hắn điên cuồng tấn công để phát tiết nộ khí trong lòng.
Lý Vũ Lăng niên kỷ tuy nhỏ nhưng tuyệt đối không phải là kẻ ngu ngốc, đột nhiên hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vã dừng tay lại, trong mắt ánh lên tia nhìn cảm kích, ôm quyền khẽ nói:
- Lâm tướng quân, cảm ơn ngươi!
Lâm Vãn Vinh nắm lấy hai vai gã:
- Không cần phải cảm ơn ta, hoa đăng lần sau nhớ kêu ta là được, ta nhất định phải tìm hiểu vị thiên kim tiểu thư đó!
Lại nói mấy ngày hôm trước tương hội cùng người còn chưa được biết danh tính, thật sự là phiền lòng quá mà!
Lý Vũ Lăng nói:
- Điều này, trong kinh thành chỉ cần nêu đích danh Lý Vũ Lăng ta ra, bất ký kẻ nào cũng phải để cho ta vài phần mặt mũi. E rằng kẻ dám khi dễ Lý gia còn chưa có sinh ra đâu!
Lâm Vãn Vinh ha ha cười to, với những chiến công hiển hách trong quân đội, danh tiếng vang dội khắp Đại Hoa, tiểu tử này đích xác có tư cách cuồng vọng a!
Bọn họ hai người tại giáo trường so tài một phen náo nhiệt, thực hấp dẫn ánh mắt của bao ngườì. Hứa Chấn thấy hai người cười cười nói nói, sâu trong lòng cũng thầm bội phục, cái gã Lâm tướng quân này giống như là một khối nam châm, bất kể người nào gần hắn cũng đều bị hắn hấp dẫn, thật khó mà cưỡng lại được.
“Thật là mệt với cái gã Lý Vũ Lăng tiểu ma đầu này!” Lâm Vãn Vinh lúc này liếc nhìn gã, nhếch miệng đứng lên:
- Tiểu tử này xuống tay thật chẳng biết nặng nhẹ, ta hảo tâm hảo ý cho ngươi mở rộng tầm mắt mà ngươi cứ nhằm chỗ yếu hại mà công kích a.
Phải biết Lý Vũ Lăng tuy tuổi nhỏ nhưng thực ra lại rất có thực tài. Hôm nay lão tử ta cố ý nhường hắn, sau này chú ý bồi dưỡng nhất định sẽ xuất hiện một viên mãnh tướng, cũng coi như là không uổng phí một phen công phu! Lâm Vãn Vinh tự an ủi.
Khi Lý Thánh, Đỗ Tu Nguyên, Hồ Bất Quy ba người được Hứa Chấn bẩm báo, trốn ở xa để xem Lâm tướng quân dạy Lý Vũ Lăng, thấy bộ dáng nhịn đau của hắn vội vã đi tới, bụng muốn cười nhưng lại phải cố nén trụ.
Thấy ba người đi tới trước mặt, Lâm Vãn Vinh ôm quyền cười hì hì:
- Chư vị đại ca đã lâu không thấy a, tiểu đệ thật khâm phục cái tuổi già của các vị, chúc các vị vãn niên du khoái, sanh hoạt hạnh phúc a!
Bốn người nắm tay nhau bật cười ha hả. Hồ Bất Quy nói:
- Lâm tướng quân, chúng ta mới vừa rồi tại giáo trường đã chứng kiến Lý Vũ Lăng cùng ngươi kích đấu kịch liệt, thật sự là “long tranh hổ đấu, khí tượng vạn thiên “ a!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, dù hắn cố ý nhận thua cho Lý Vũ Lăng nhưng cũng nghĩ không ra có điều gì không ổn, chỉ là mấy vị đại ca này, thân là tướng quân đều là giết địch vô số, lại từng cùng từ tử địa mà ra. Lúc này mọi người cố ý cùng hắn trêu đùa một phen, tình cảm thực sự là thân mật, dù có tranh cãi cũng không so đo.
- Các vị đại ca thấy Kinh Hoa học viện thế nào, cũng nên học hỏi những điều mới mẻ một chút nhỉ!
Lâm Vãn Vinh cười nói.
Hồ Bất Quy lắc đầu than thở:
- Lão Hồ ta từ nhỏ sinh ra đã chán ghét học đường, các vị tiên sinh dạy dỗ ta cũng đã phải thay đổi không biết bao nhiêu lần, không ngờ đến tuổi này lại thích đi học, thật là không hiểu được mà!
Đỗ Tu Nguyên nói:
- Điều này cũng thật dễ hiểu, lão Hồ ngươi thời gian vui chơi trong thanh lâu so với thời gian đi học đích xác là hơn vô số lần, đương nhiên là học đường không thể so sánh với thanh lâu được rồi!
Mọi ngươi ha ha cười to, Hồ Bất Quy mặt đỏ lên một chút nhưng cũng không phản bác.
Lý Thánh hướng Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lâm tướng quân không biết đó thôi, khi Hồ đại ca tiến kinh, vì sống chung trong thanh lâu nên đã có giao tình với một kỹ nữ, thậm chí đã chuẩn bị bạc để có thể chuộc thân cho vị tỷ tỷ này.
Trời đất, lão Hồ này nguyên lai cũng thật phong lưu a, vì phụ nữ mà dám liều mạng đó. Hồ Bất Quy có chút không vui, nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
- Lâm tướng quân, không phải là người cũng đến theo học ở học viện này đấy chứ? Thế thì tốt, người sẽ hướng dẫn mấy huynh đệ bọn ta học hành cho tốt, mai hậu ra chiến trường còn đánh cho lũ Hồ cẩu phải tè ra quần chứ!
Lâm Vãn Vinh cười cười nói:
- Hồ đại ca, hôm nay ta tiến cử người đến học viện chứ không phải đến đây để học tập đâu !
Một số nghe vậy liền sửng sốt, Đỗ Tu Nguyên nói:
- Lâm tướng quân, vì sao vậy? Từ đại nhân đã chuẩn bị sẵn sàng, hữu lộ quân chúng ta mấy vạn huynh đệ cũng đã tề tựu, chỉ cần ngươi đến sẽ tiến ra chiến trường giết người Hồ lập quân công cho thoả những ngày phải chờ đợi, lẽ nào ngươi từ bỏ?
Lâm Vãn Vinh cười cười nói:
- Chư vị đại ca, với thân phận địa vị của ta, sao liên quan được việc quốc gia đại sự chứ?
Lời vừa nói ra, mọi người tức thì ngây ngốc. Vốn dĩ bọn họ nghĩ Lâm Vãn Vinh được đề bạt, lại với kinh lịch huyết chiến của hắn thì trong một thời gian ngắn thôi cũng có thể được phong thưởng cả vạn hộ nhân khẩu, nên đối với Lâm tướng quân thực sự là cảm kích từ nội tâm chứ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện thân phận của hắn. Bởi Lâm tướng quân không giống với bọn chúng, gã không có quân tịch hơn nữa đối với việc quân ngũ hiển nhiên không có hứng thú, cho nên mới mấy lần từ chối hảo ý của Từ Đại nhân. Nếu hắn không muốn thì thực sự bất luận là ai cũng không thể ép buộc hắn được. Lâm tướng quân có thừa dũng khí, lại chính trực liêm khiết bọn chúng đều đã biết qua, chỉ là không hiểu hắn lúc này vì sao lại tiêu cực như vậy.
Bọn họ mấy người hai mặt nhìn nhau mà thực ra chẳng biết nói gì cho tốt, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta vốn là kẻ không có chí lớn, lại không có hy vọng xa xôi là kiến công lập nghiệp gì đó, mọi người không nên kỳ vọng quá lớn như vậy sẽ tốt hơn.
Vài người trao đổi ánh mắt cho nhau, cá tính của Lâm tướng quân thật đặc biệt và bọn họ đều đã được thấy qua, bình thường thì hi hi ha ha cùng người khác đùa giỡn, nhưng ở thời khắc quyết định lại là kẻ không nhiều lời, muốn thuyết phục được hắn xem ra phai tốn thời gian, phải có cơ duyên, thậm chí phải đợi Từ Vị tự thân xuất mã mới được.
Hồ Bất Quy thực sự muốn lôi kéo Lâm Vãn Vinh ở lại cùng bọn họ, liền cùng hắn hướng tới học đường để xem xét một phen. Học viện quân sự này quy mô cũng thật là rộng lớn, chính giữa là một sa bàn cực lớn. Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua chiếc sa bàn này liền kinh ngạc một phen, chỉ thấy núi non, đường sá, sông hồ liền mạch, đều dựa theo cùng một tỉ lệ, ngay cả các thành lâu cũng được mô tả một cách hết sức chân thật, tinh xảo dị thường, độ cao chiều dài cũng vô cùng chuẩn xác, so với sa bàn quân sự mà kiếp trước Lâm Vãn Vinh đã xem qua, thì chiếc sa bàn này tuy có hơi thô liễu hơn một chút, nhưng là ở thời đại này mà được như vậy cũng có thể xem như là một thành tựu vĩ đại rồi.
Đỗ Tu Nguyên thấy Lâm Vãn Vinh nét mặt ngơ ngẩn, liền cười nói:
- Lâm tướng quân, ngươi thấy sao?
Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
- Đỗ đại ca, cái sa bàn này do ai chế tạo ra vậy?
Đổ Tu Nguyên không giấu được vẻ mặt hâm mộ, nói:
- Lâm tướng quân, nói ra chưa chắc ngươi đã tin, cũng là làm cho một đấng nam nhi như ta cảm thấy xấu hổ, sa bàn này là do một vị nữ tiên sinh trong học viện chế tạo ra. Vị nữ tiên sinh này không chỉ biết có cầm kỳ thi hoạ, thuật số mà ngay cả binh pháp cũng tinh thông vô cùng. Nghe nói ngay cả Lý thái lão tướng quân cũng thường phải tới nàng thỉnh giáo. Chiếc sa bàn này là do nữ tiên sinh đó khổ tâm nghiên cứu chế tạo, lần đầu tiên nhìn thấy ta cũng không khỏi kinh hãi vạn phần.
Lý Thánh chen vào, nói:
- Ngay cả thần cơ doanh địa của ta cũng được vị nữ tiên sinh này cải tạo, kết cấu càng thêm khéo léo, uy lực cũng theo đó mà tăng lên vô cùng. Ta thân tuy là nam tử nhưng đối với vị nữ tiên sinh đó cũng kính nể vô cùng.
Nữ tiên sinh! Sa bàn ! Liên hoàn nô ! Không cần nói cũng biết là ai rồi, nha đầu này bản lãnh cũng thật kinh người a ! Mẹ ơi, lão tử muốn thu hồi mấy câu nói kia e là quá khó đây!
Vài người muốn nói chuyện với Lý Vũ Lăng nhưng hắn khước từ, lại kéo theo một lão nhân râu tóc bạc trắng, ần thái uy nghiêm đang bước tới.
Hồ Bất Quy đang chờ người, thấy lão nhân này tức thì biến sắc, vội ôm quyền cung kính nói:
- Tham kiến Lý lão tướng quân!
Lý lão tướng quân? Chẳng lẽ đây là trụ cột của Đại Hoa, Lý lão thái gia? Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn lướt qua, chỉ thấy lão nhân này râu bạc tóc bac, vầng trán và khoé mắt tràn đầy nếp nhăn, nhưng vẻ mặt toả hồng quang, tinh thần sáng láng, nhìn xa trông rộng, khí thế như hổ tạo nên một loại khí chất uy nghiêm.
Lý Vũ Lăng cười hì hì nói :
- Gia gia, vị này chính là Lâm Tam, kẻ không hề biết đến đại danh của người, không tin người cứ hỏi hắn thì biết không phải là con nói khoác.
Trời đất, tiểu tử này thật đúng là không có lương tâm a, ta giúp đỡ ngươi như vậy mà ngươi lại đem gia trưởng ra định trả thù ta hả. Lâm Vãn Vinh vội vàng chắp tay nói:
- Vị này khuôn mặt đường chính, uy thế bất phàm, chẳng hay chính là người đã làm cho người Hồ khiếp đảm, Lý thái lão tướng quân?
Lý thái lão tướng quân liếc mắt đánh giá hắn từ đầu tới chân một cái, đột nhiên cất tiếng:
- Ngươi chính là kẻ mà Từ Vị đã nhắc tới, Lâm Tam? Ta thấy ngươi tướng mạo bình thường, nhìn không ra có chút bản lãnh nào, sao có khả năng suất lĩnh đại quân đánh bại Bạch Liên giáo?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lý tướng quân, đúng là như vậy, bản lãnh không phải nhìn là thấy, cùng với tướng mạo thật cũng chẳng có quan hệ gì. Vì vậy dù Phan An có tuyệt thế dung mạo cung không thể hơn được tướng quân, mình đồng da sắt, uy thế tựa như báo như cọp, mới là hào kiệt thời nay.
Lý thái lão tướng quân vuốt râu mỉm cười nói :
- Đem lão phu so sánh với Phan An cũng chỉ có ngươi mới nghĩ ra được, ta lại hỏi ngươi, đối với bộ binh quan trọng nhất là gì?
Lâm Vãn Vinh hì hì cười nói:
- Lão tướng quân, vấn đề này có thể không trả lời được không? Tại hạ học vấn thô thiển, cho dù có hồi đáp cũng chưa chắc có thể làm cho người vừa lòng a.
Lý thái lão nghiêm mặt nói:
- Hãy trả lời ta, nói nhảm như vậy làm gì?
“ Lão nhân này thật trực tính a”
Lâm Vãn Vinh đang muốn ba hoa một chút liền bị chặn họng, thần tình ngượng ngùng nở nụ cười đáp:
- Đạo dùng binh, quan trọng nhất là đức hạnh, không có đức tất mất lòng quân. Phải quan tâm tới binh sĩ, nghiêm khắc nhưng khoan dung, thu phục nhân tâm thì quân lệnh mới dễ thi hành.
Lý thái lão cười cười nói:
- Ngươi nói thật đơn giản, làm thế nào để thu phục lòng người cũng là một đại học vấn, ngươi có thể nói rõ cho ta nghe.
- Đúng là đơn giản!
Lâm Vãn Vinh lại khoa trương nói:
- Cùng ăn, cùng ở, cùng đi, đối đãi với mọi người như thể tay chân, khó khăn thì đi trước, hưởng thụ thì đi sau, quý trọng sinh mạng của mọi người, rút chạy cũng phải có nghệ thuật.
Nghe được câu sau, Hồ Bất Quy rút cục không nhịn được nở nụ cười, vị Lâm tướng quân này có nhiều quan điểm thật kinh người a. Lý lão thái gia ngạc nhiên nói:
- Nghệ thuật chạy trốn ư, điều này là có ý gì ?
- Bảo tồn lực lượng, không hy sinh vô ích, quyền đầu thu về cũng là để chuẩn bị đánh ra-
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Đôi khi việc chạy trốn là lựa duy nhất.
Lý lão thái gia trừng mắt nhìn hắn, nói:
- Nếu ngươi là kẻ dưới trướng ta, chỉ riêng câu này cũng đủ để đem chém ngươi rồi.
Lão Lý thái gia này thân kinh bách chiến, cả đời trên yên ngựa, chỉ một cái trừng mắt cũng có uy thế khiếp người. Ngay cả Hồ Bất Quy cũng yên lặng không dám nói, cả cái tên Lý Vũ Lăng ưa náo nhiệt cũng ko dám hé răng. Chỉ có Lâm Vãn Vinh vốn chẳng có tí hãi sợ nào, hắn cười nói:
- Lý tướng quân với ta cũng giống nhau cả thôi, người vì Đại hoa, ta lại vì
huynh đệ của mình, xuất phát điểm khác nhau nên phương thức xử lý tự nhiên cũng khác nhau.
Mọi người thấy hắn cùng với Lý lão tướng quân tranh cãi, trong lòng lo lắng không yên. Hồ Bất Quy len lén kéo áo hắn, Lâm Vãn Vinh lắc đầu. Lý lão thái gia đột nhiên cười nói:
- Nhà ngươi tuổi còn trẻ mà đã suy nghĩ được như vậy, đúng là hiếm có, hiếm có. Từ Vị trước mặt ta một lòng muốn tiến cử ngươi, hôm nay gặp mặt ngươi quả thật cũng làm cho ta ngạc nhiên không ít. Vậy thế này đi, ngươi về dưới trướng làm tham tướng cho ta, có bản lĩnh gì cứ mang ra hết. Nếu ngươi làm tốt ta sẽ thăng ngươi làm thống soái, quyền lực chỉ kém có mình ta.
Hồ Bất Quy mừng rỡ, nguyên lai Lý lão thái gia chất vấn cũng chính là khảo nghiệm Lâm tướng quân. Trở thành tham tướng của Lý thái lão tướng quân cũng là giấc mộng của vô số tướng sĩ Đại Hoa, việc đó cũng giống như lập được vô số quân công hay nhận được vô số vinh dự vậy. Lý thái lão tướng quân trực tiếp trao cho Lâm tướng quân chức tham tướng của lão, còn nói rõ ràng rất coi trọng hắn, tuy nói bên trong hắn được Từ Vị tiến cử nhưng những biểu hiện của hắn mớithực sự khiến Lý lão xem trọng.
Đỗ Tu Nguyên thấy Lâm Vãn Vinh ngẩn người, vội vàng kéo hắn nói:
- Lâm tướng quân, Lâm tướng quân…
- Hả?
Lâm Vãn Vinh đột nhiên bừng tỉnh, thấy Lý thái lão tướng quân đang nhìn mình, hắn cười khổ một tiếng nói:
- Tạ ơn Lý tướng quân đã hậu ái, chỉ là tại hạ kiến thức nông cạn, lại không có ý định theo nghiệp binh đao, e là sẽ làm cho lão nhân gia người thất vọng đó.
- Cái gì?
Lý thái lão tướng quân hừ lạnh :
- Chẵng lẽ ngươi không nguyện ý? Tại sao ngươi muốn làm thống suất hữu lộ quân của Từ Vị mà không muốn làm tham tướng cho ta. Nói cho ngươi hay, đánh người Hồ với việc tiêu diệt Bạch Liên giáo vốn không phải là cùng một sự việc. Người Hồ nếu so với Bạch Liên giáo thì hung hãn gấp bội, nói về sự phá hoại của chúng thì chẳng có mấy ai sánh được đâu!
Thấy Lý lão tưỡng quân râu tóc dựng đứng cả lên toát ra khí thế uy nghiêm, Lý Vũ Lăng cũng vội vàng kéo tay áo hắn nói:
- Lâm Tam, rất khó để được gia gia coi trọng như ngươi, ngươi nên nhận lời đi, chính ta cũng đã tiến cử ngươi với gia gia đó.
Lâm Vãn Vinh dở khóc dở cười, tai lúc nào lại trở nên như vậy. Ngay cả một vị tướng trụ cột của Đại Hoa cũng muốn mời ta gia nhập quân đội, nếu từ chối ắt hẳn sẽ làm cho lão nhân gia này tức chết đây.
Lâm Vãn Vinh chỉnh sắc nói:
- Lý tướng quân, ta đối với việc quân quốc không hế có hứng thú, cũng không có ý định tòng quân. Lần này tiến kinh chính là có việc khác phải làm, mong Lý lão tướng quân thứ lỗi.
- Hồ đồ! Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách. Ngươi thân là nam nhi vai năm thước, sao không một ngựa xông pha kiến công lập nghiệp, mà lại có suy nghĩ tầm thường như vậy chứ? Chẳng lẽ có chuyện gì có thể quan trọng hơn sự an nguy của Đại Hoa ta?
Lý lão cả giận nói.
Lâm Vãn Vinh lẽ nào không hiểu được hảo ý của lão, có điều ta đây còn phải tìm lão bà cho nên không thể nhận lời được. Hắn cũng tự biết lần trước mình cũng Từ Vị đánh bại Bạch Liên giáo cũng là ngoài ý muốn, lần này là đánh người Hồ nên không thể như vậy. Trước đánh Bạch Liên giáo là mười đánh một, còn đây là sinh tử huyết chiến không thể dùng các thủ đoạn đó được. Nếu chẳng may mình chết trận thì thật là hay ho, trên thế giới này tự nhiên sẽ có rất nhiều quả phụ, lại làm phiền hà đến các huynh đệ, thật là muôn chết cũng hết được tội mà.
Chúng nhân đều không hiểu tâm tình của hắn. Thấy hắn một mực lắc đầu từ chối, Lý lão thái gia thất vọng than thở:
- Từ Vị thật sự có con mắt nhìn người, nhưng lần này e rằng cũng đã thất bại mất rồi, đáng tiếc, đáng tiếc thay!
Nhìn Lý thái lão gia phất tay áo bỏ đi, những người đứng đó thực không biết nói gì cho phải. Lý Vũ Lăng mở miệng nói:
- Lâm Tam, thật sự ngươi không muốn tòng quân ư? Cho dù ta không tán thành quan điểm nhưng cũng vô cùng bội phục dũng khí của ngươi. Người được gia gia ta nói chuyện như vậy thật sự không có nhiều đâu.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Điều ta nói là đúng nên lão tướng quân mới tôn trọng, tuy lúc này ta không muốn tòng quân, nhưng thế đạo vô thường, biến hoá đa đoan, chưa biết chừng có ngày chúng ta lại là huynh đệ sát cánh vào sinh ra tử, điều này thật không dám nói trước.
Hồ Bất Quy vội vàng gật đầu:
- Đúng vậy, đúng vậy. Lâm tướng quân hành sự quỷ thần khó lường, không phải những kẻ thô thiển như ta có thể hiểu được, tương lai biết đâu sẽ có ngày làm cho huynh đệ chúng ta kinh hãi một phen.
Nghe Lâm tướng quân cự tuyệt việc tòng quân, mọi người trong lòng có chút thất vọng. Theo lời Lâm tướng quân, thế sự vô thường, vạn vật luôn biến đổi, nên nếu có một ngày thấy hắn trở về thì cũng là việc có thể lắm.
Tâm trạng mọi người bỗng trở nên thoải mái, trong lúc nói chuyện cứ xưng huynh gọi đệ thật tình cảm, tưởng như không có gì vui thú bằng. Lý Vũ Lăng tuy tuổi còn nhỏ nhưng là lớn lên trong quân trung, đối với mấy người bọn họ tự nhiên trở nên thân thiết, không hề e ngại gì.
Lâm Vãn Vinh hỏi Hồ Bất Quy về tình huống sau khi trở về kinh, ba người sắc diện đắc ý, nguyên lai Từ Vị đối với công lớn của hữu lộ quân thực sự rất coi trọng, đại quân lúc trở lại kinh thành, Từ Đại tự mình tấu trình lên hoàng thượng, Hồ Bất Quy sau khi được triệu kiến liền được lĩnh vạn hộ phong thưởng.
Không chỉ có thế, Từ Vị còn tiến cử ba người bọn họ thành gia tướng dưới trướng Đại Hoa Đại Nguyên Soái Lý thái lão tướng quân, được cử ra tiền tuyến đánh nhau với người Hồ, tái lập quân công, uy danh càng thêm hiển hách.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, Từ Vị quả thật là một chí sĩ hiếm có, không cầu cho bản thân, không tham công, tiêu diệt Bạch Liên giáo, chốn quan trường lại là mưu quyên bậc nhất. Trong cuộc chiến chống giặc Hồ, lão là người đức cao vọng trọng không kém so với Lý Thái lão tướng quân. Hồ Bất Quy là kẻ trí dũng song toàn, chỉ có đi theo Lý thái lão bắc thượng kháng giặc Hồ mới là đúng người đúng việc.
Nói chuyện một lát, Hồ Bất Quy than thở:
- Nói đến kháng giặc Hồ, tuy rằng ta có lòng tin tất thắng, nhưng không thể không thừa nhận Hồ tặc người cao ngựa lớn, thân thể trường kiện, lại thiện chiến trên lưng ngựa cho nên muốn đánh bại chúng thực không dễ chút nào…
Đại Hoa có thể thắng được chính là ở mưu lược của người chỉ huy đã ngăn địch bên ngoài vu quôc môn (cửa khẩu). Chỉ là những năm gần đây triều đình trọng văn khinh võ, Đại Hoa đang lúc phồn vinh, việc khoe khoang trống rỗng đã trở thành thông lệ, nhà quyền quý đua nhau học ca từ thư hoạ. Lúc thực sự xảy ra việc binh đao, dẫu tìm khắp nơi cũng tuyển không ra được mấy người, bởi vậy càng khó để tìm được một võ tướng có tài. Hậu quả là phải cắt đất nhượng thành, hàng năm bắt triều cống để dẹp loạn người Hồ, giữ cho Đai Hoa an bình tạm thời. Mẹ kiếp, lũ người này đúng là óc lợn mà. Người Hồ dã tâm lang sói chẳng lẽ không có ai nhìn ra? Uất ức, thật uất ức con mẹ nó mà!
Nói đến đây Hồ Bất Quy tức giận đập bàn, vẻ mặt thập phần phẫn nộ.
Thấy Lâm Vãn Vinh kinh ngạc, Đỗ Tu Nguyên biết gã không phải người trong triều nên đương nhiên không biết việc quân quốc, liền thở dài nói:
- Lâm tướng quân đừng để tâm đến sự thất lễ trong lời nói của Hồ đại ca. Mấy tháng trước, Từ đại nhân đã đề xuất chuyện xuất binh đánh người Hồ nhưng có người đề xuất cắt đất cầu hoà, thật sự làm cho người ta cảm thấy coi khinh mà. Cũng may Từ đại nhânvới Lý thái lão tướng quân cực lực phản đối, lại cùng hoàng đế bệ hạ hạ quyết tâm mùa xuân này xuất binh, cùng Hồ tặc quyết một trận sinh tử. Chỉ tiếc là Đại Hoa cuộc sống an hưởng đã nhiều năm, văn tài cực thịnh, tài từ đại nho không biết bao nhiêu mà kể, chỉ có võ tướng là ít cực kỳ. Đại quân viễn chinh, ngoại trừ Lý lão tướng quân, trong đám văn quan võ tướng trong triều thực chẳng có lấy một kẻ hữu dụng. Tình cảnh này chỉ có cách thỉnh Lý thái lão tướng quân xuất ẩn mà thôi. Người đã vào cái tuổi xưa nay hiếm mà vẫn phải làm đại tướng xuất chinh, thật khiến lòng người cảm thán không thôi.
Nói đến đây, mọi người liền một trận thương cảm, ngay cả một kẻ nhỏ tuổi như Lý Vũ Lăng cũng phải lắc lắc đầu.
Thịnh thế hưng văn, loạn thế hưng võ, đó cũng là quy luật phát triển tự nhiên của xã hội, không thời đại nào lại không gặp phải. Lâm Vãn Vinh đảo đôi mắt sáng ngời, cười nói:
- Cái này không cần phải lo lắng, Đại Hoa lịch sử đã lâu, tuyệt không phải không có người tải, giống như tiếm long, chưa được phát hiện ra mà thôi. Giang sơn rộng lớn thiếu gì nhân tài, lúc nguy cấp quan đầu, tự sẽ có anh hùng hảo hán xuất hiện ra tay thôi.
Hồ Bất Quy nói thêm:
- Tuy nói là như vậy, nhưng nhìn lão tướng quân tuổi cao như vậy còn muốn ngàn dặm xuất chinh, trong lòng huynh đệ thực sự thấy bất an, Lâm tướng quân, chẳng lẽ người không có chút lo lắng nào nữa ư?
Nói cả nửa ngày trời, bọn họ hoàn toàn là tìm cách lay động tâm tư của mình a, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Việc này ta đã nói nhiều lần rồi, kế hoạch của ta không thể bị thay đổi được. À, đúng rồi, các ngươi nói là Từ tiên sinh, chẵng lẽ chính là vị nữ tiên sinh Từ tiểu thư kia?
Đỗ Tu Nguyên ngạc nhiên nói:
- Đúng là như vậy, chẳng lẽ Lâm tướng quân đã có gặp qua? Thật tốt quá, các người đều là những người tài hoa, nói chuyện ắt hẳn vô cùng cao hứng, thậm chí còn có thể là tri kỷ nữa!
Tri kỷ? Trời đất, hắn cảm thấy như tử địch thì đúng hơn. Hồ Bất Quy lại gật đầu:
- Từ tiên sinh bác học đa tài, thiên văn địa lý, thuật số lịch pháp không gì không biết, trước kia ta còn không tin tưởng, tới nay được Lý lão tướng quân thường xuyên chỉ dạy binh pháp, lại thường thấy Lý lão thỉnh giáo nàng ấy, Hồ mỗ thực là tâm phục khẩu phục, có thể tôn nàng là Đại Hoa đệ nhất kỳ nữ cũng không có gì quá đáng.
Thấy bọn họ tán tụng Từ tiểu thư, Lý Vũ Lăng cười nói:
- Còn phải đợi các ngươi nói nữa hay sao, Từ cô cô thực là tài hoa, tại kinh thành có người nào không biết, người nào không hiểu chứ?
Cô cô? Lâm Vãn Vinh thấy kì quái một chút, Từ tiểu thư không lẽ lại là con gái họ Lý, rõ ràng là không đúng mà. Một người họ Từ, một người họ Lý chả có gì liên quan, sao cái tên họ Lý này lại gọi là cô cô?
Gã liền kéo tay Đỗ Tu Nguyên:
- Đỗ đại ca, Từ tiên sinh với Lý lão tướng quân có quan hệ thế nào vây?
Đỗ Tu Nguyên thở dài đáp:
- Ngươi không ở trong quân đội, không trách không biết quan hệ sâu xa của bọn họ. Lý, Từ hai nhà tương giao cực kỳ thân mật, Từ tiểu thư thủa nhỏ chính là được hứa gả cho Nhị công tử của Lý thái lão tướng quân. Chỉ là lão tướng quân thường phải phòng thủ biên quan, cách kinh thành quá xa, Lý nhị công tử luôn theo cha nên Từ tiểu thư thậm chí còn chưa kịp gặp mặt, lại đột ngột hy sinh trên chiến trường. Lý gia đời đời trung liệt, hai vị công tử đã vì nước hy sinh, Hoàng thượng biết tính tình Lý lão, phải hạ đến 18 đạo thánh chỉ mới đưa được lão từ biên quan về kinh dưỡng lão.
Nguyên lai là như vậy, Lâm Vãn Vinh thở dài, vị Từ tiểu thư này là người vợ chưa quá môn của Lý Thái, nên không muốn đề cập đến vấn đề thành thân, bởi căn bản là không có gì đáng để trả lời. Cũng khó trách nàng ấy búi tóc kiểu phụ nhân, rồi còn cái vị Diệp công tử kia vẫn như cũ, theo sát không rời. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu cũng là điều hoàn toàn bình thường.
- Lâm Tam, ngươi thấy cô cô ta thế nào?
Lý Vũ Lăng nói:
- Ta có cảm giác nếu hai người đàm luận thì ắt hẳn vô cùng tương đắc đó.
- Tiểu hoả tử, nam nhân cảm giác thường là sai đó.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười vỗ vai Lý Vũ Lăng. Hồ Bất Quy đứng bên cạnh thấy thế cũng bật cười.
Từ biệt mấy người từ Kinh Hoa học viện, sắc trời cũng đã dần tối, cũng không rõ Đại tiểu thư tới bái phỏng vị bằng hữu phu nhân đã trở về chưa. Lâm Vãn Vinh lúc này nhàn rỗi vô sự, liền đi dạo xung quanh Kinh h
Hoa học viện.
Kinh hoa học viện đúng là không hổ danh tiếng. Trước mặt là một cái hồ sâu, có cái tên rất dễ nghe là “Bích Ba đàm”, hoàn cảnh u nhã, phong cảnh mê người. Bên bờ hồ gió mát lồng lộng, tuy có hơi lạnh nhưng cũng làm cho con người cảm thấy thanh tĩnh.
Lâm Vãn Vinh tìm một chỗ sạch sẽ bên dưới một gốc cây liễu khô đặt mông ngồi xuống. Mặt hồ sóng gợn lăn tăn, hơi nước man mác, làm cho hắn cảm thấy có chút lạc thần.
“ Đến khi nào mới tìm được Thanh Tuyền đây? chẳng lẽ cứ phải chờ đợi như thế này sao? Đợi được bảy ngày bảy tháng không? Còn Xảo Xảo thì phải làm sao bây giờ. Nàng đang ở Kim Lăng ngày đêm mong đợi ta trở về!” Nghĩ đến đây gã thấy trong lòng có chút phiền muộn, liền nhặt một mấu đá ném vào mặt hồ. “ Phốc “ một tiếng vang nhỏ kéo theo tầng tầng lớp lớp sóng gợn hướng xung quanh mà toả ra.
- Người nào đó?
Cách đó không xa truyền đến một tiếng kêu khẽ.
Lâm Vãn Vinh giật mình sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên, thấy cách đó không xa trên một nhánh cây có một bóng người, dường như là một nữ tử. Thân hình mảnh dẻ cùng khuôn mặt gần như bị tán cây che hết, khiến cho Lâm Vãn Vinh nhất thời không nhìn ra. Âm thanh bất ngờ làm hắn bừng tỉnh nhưng rồi lại im lặng, có lẽ nữ tử kia đang suy nghỉ có nên nói chuyện với gã hay không.
- Cái hồ này không phải là của nhà ả, có ném cục đá xuống cũng không phải hét lên như thế chứ?
Lâm Vãn Vinh tâm tình rất không tốt, hừm một tiếng rồi ngoác miệng:
- Không phải là người !
Nữ tử nghe hắn nói như vậy, liền ngưng thần suy nghĩ, mở miệng nói:
- Thì ra là ngươi a?
Thấy rõ khuôn mặt khả ái sau bóng cây, chính là vị Từ tiểu thư kia. Tính cả lần gặp nhau trong miếu hôm qua thì đã là lần gặp gỡ thứ ba của hai người trong hai ngày nay rồi.
- Nhân sinh hà xử bất tương phùng, hắc hắc, Từ tiểu thư, chúng ta đúng là duyên phận sâu dày đó!
Khi bị nàng phát hiện, hắn liền vừa nói vừa từ từ đi tới.
Từ tiểu thư liếc ánh mắt cảnh giác tới hắn, kinh ngạc nói:
- Là ngưoi theo dõi ta tới đây?
- Theo dõi? Lão tử mà phải cần dùng chiêu này sao?
Lâm Vãn Vinh nhún vai đáp:
- Ta nói không phải liệu nàng có tin được không? Coi như ta theo dõi nàng đi, cũng thật là tốt, ta chính là kẻ chuyên cướp đoạt tiền tài lẫn nhan sắc đó.
Từ tiểu thư nhíu mày nói:
- Ăn nói khinh bạc, là ngươi muốn chết.
Trong tay nàng chợt xuất hiện một chiếc liên hoàn nỗ:
- Hôm qua ta đã cảnh cáo ngươi, nhưng xem ra ngươi là kẻ không biết hối cải?
Cô nàng này, đi đâu cũng mang vũ khí phòng thân theo a, Lâm Vãn Vinh cười cười nói:
- Hối cải, hối cải cái gì? Ta đây một không trộm hai không cắp, liệu có cần phải hối cải không. Từ tiểu thư à, nàng tuy mang liên hoàn nỗ phòng thân, nhưng ta hỏi nàng, liệu Lý Thành đại ca đã nói qua với nàng rằng liên hoàn nỗ không phải tên nào cũng trúng đích chưa?
- Ngươi biết Lý Thành?
Từ tiểu thư kì quái nói:
- Liên hoàn nỗ uy lực mạnh mẽ, thích hợp cho cả kị binh lẫn bộ binh tác chiến, không có chủng binh khí nào có thể so bì về sức mạnh, ...a..
“ Phanh “ một tiếng nổ lớn vang lên, một cột nước lớn bắn lên trên mặt hồ, từng xoáy nước xuất hiện rồi chậm rãi tản ra, không khí xung quanh tràn ngập mùi hoả khí.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc một tiếng, thủ chưởng xoè ra vẫy vẫy, nói:
-Nàng đã thấy chưa, tuyệt chiêu này của ta gọi là Nhất dương chỉ, so với Liên hoàn nỗ của nàng mạnh hơn không chỉ trăm lần, chẳng qua là ta nhường nhịn không muốn so đo với nàng mà thôi.
Từ tiểu thư mới rồi nghe tiếng nổ cực lớn, sợ đến suýt chết, hai tay vẫn bịt chặt lỗ tai, thấy hắn trước mặt mình cứ dương dương tự đắc, nhịn không được cười khúc khích nói:
- Súng là súng, cái gì mà nhất dương chỉ của ngươi chứ, chỉ giỏi lừa bịp người khác chứ đừng mơ lừa gạt được ta.
- Nàng biết súng a?
Lâm Vãn Vinh kinh hãi nói, vật này Thanh Tuyền đưa cho hắn, chính hắn cũng có thể khẳng định là vô cùng quý giá, cực ít người biết, vậy mà vị Từ tiểu thư này có thể nói ra danh tự, bảo sao hắn không kinh hãi cho được.
- Súng này do thương nhân Tây dương mang đến, trong cung từng có một vị truyền giáo người Anh cho ta xem qua, lại được chứng kiến uy lực khủng khiếp của nó, chỉ là bằng vào kĩ thuật của Đại Hoa vô phương chế tạo được.
- Giáo sĩ truyền giáo người Anh?
Lâm Vãn Vinh lại một phen kinh hãi, từng bước từng bước tiến tới trước mặt nàng, lớn tiếng nói:
- Tên của ông ta là gỉ?
Từ tiểu thư vội vàng thối lui, liên hoàn nỗ trong tay dương lên, nói:
- Ngươi định làm gì?
Mẹ ơi, lão tử hành động thật thô lỗ quá, Lâm Vãn Vinh khân trương nói:
- Xin hỏi Từ tiểu thư, tên của vị giáo sĩ truyền giáo này có phải là Thích Tố Ước khắc hay không?
Từ tiểu thư kinh ngạc nhìn hắn nói:
- Làm sao ngươi biết ? Ước Khắc giáo sĩ đã quay về nước Anh, chẳng lẽ vật trong tay ngươi chính là ….
Cảm ơn trời đất a, Lâm Vãn Vinh hận không ngửa mặt khóc rống lên được, cuối cùng cũng có thể tìm được người, cho dù chỉ là một chút manh mối thôi nhưng như vậy là quá tốt rồi.
Gã vội vã chỉnh sửa tư thế của mình, vẽ mặt cũng trở nên hết sức hoà ái, nói:
- Từ tiểu thư, nàng có biết chuyện giáo sỹ Ước Khắc đem cây súng này làm quà tặng không.
- Trong tay ngươi chính là súng, lại đi hỏi chuyện người ta cho ngươi như thế nào ư?
Từ tiểu thư lắc đầu hừm một tiếng nói:
- Cầm súng uy hiếp một nữ tử, dẫu chỉ là phô trương nhưng cũng làm cho ta thấy lo sợ đó.
Ngươi cảm thấy lo sợ? Nếu không phải ngươi chĩa liên hoàn nỗ về ta thì lão tử có chĩa súng về ngươi hay không hả? Lâm Vãn Vinh trong lòng vô cùng căm tức, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười mê người, nói:
- Từ tiểu thư hiêu lầm rồi, cây súng này ta được một vị bằng hữu tặng cho, đáng tiếc sau này chúng ta lại ly tán, hiện tại còn không biết người ở nơi nào cho nên mới định hỏi nàng có biết một vị tên là Tiếu Thanh Tuyền tiểu thư không?
Từ tiểu thư lắc đầu đáp:
- Ngươi có chắc là Tiếu tiểu thư? Ta thực sự không biết, về chuyện súng này được Ước Khắc đem tặng lại ta cũng chưa từng nghe nói qua.
Chết ta mất, cô nàng này đúng là không biết chuyện gì hết. Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Vãn Vinh bông trở nên cứng ngắc:
- Từ tiểu thư, nàng nói vị Ước Khắc truyền giáo sĩ là nàng đã gặp ở trong cung phải không?
Lần này thì Từ tiểu thư cũng cuối cùng cũng gật đầu. Lâm Vãn Vinh cảm thấy hơi bị sốc. Trong cung ư? Thanh Tuyền lẽ nào là người ở trong cung chứ? Cung nữ? Không giống, nàng lớn lên lại xinh đẹp như vậy, lẽ nào lão hoàng đế lại bỏ qua? Phi tần ư? Lúc lão bà cùng ta song tu vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ, phi tần cũng không đúng!
Thân ở trong cung, không phải cung nữ, cũng không phải phi tần chẳng lẽ là…bỗng tim gã nhảy mạnh một cái, cả kinh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Công chúa? Trời ạ, lão bà của ta chính là công chúa, ta đây cũng chính là phò mã? Thực là không dám tưởng, ngẫm lại Thanh Tuyền phong tư tuyệt thế, lại toát ra một thứ khí chất không giống người khác, nghĩ kĩ, khả năng này cũng là rất lớn. Nếu đúng là như thế này, lảo tử phải cảm tạ ông trời, cảm tạ Tiêu gia, cảm tạ Bách Liên giáo, là bọn họ liên thủ tặng cho ta một lão bà là công chúa, ha ha ha!
Hắn bên này mộng đẹp, bên kia Từ tiểu thư cũng bị mê hoặc, chỉ thấy tên hạ nhân của Tiêu gia vẻ mặt biến đổi khó lường, lúc thì kinh ngạc, khi thì mứng rỡ, lúc lại dâm dật, lúc lại trầm tư, đúng là không thể hiểu nổi.
- Lâm Tam, ngươi làm sao vây?
Từ tiểu thư thấy bộ dạng si ngốc của gã, nhịn không được nhíu mày lên tiếng.
- A, Từ tiểu thư đang nói chuyện với ta mà, tốt lắm, tốt lắm, hắc hắc!
Lâm Vãn Vinh từ trong suy nghĩ đã tỉnh táo lại, lúc này chỉ là võ đoán, phải gặp Thanh Tuyền trước, nếu không cũng chỉ là suy đoán thôi.
Cho dù có công phu da mặt sâu dày, gã cũng không thể không hướng tới bản thân mình mà kính ngưỡng một phen, gã cười hắc hắc vài tiếng rối mới nói:
- Từ tiểu thư, nàng đối với chuyện trong cung chắc hẳn là rất quen thuộc đúng không? Nàng hãy nói cho ta biết đương kim hoàng đế có bao nhiêu vị công chúa?
Từ tiểu thư nói:
- Việc này không cần phải quen thuộc mới biết, chỉ cần là con dân Đại Hoa thì đều biết chẳng lẽ ngươi lại không biết, không lẽ ngươi lại không phải người Đại Hoa?
Nói ta từ sao Hoả tới có được không ? Lâm Vãn Vinh cười khan:
- Chủ yếu là vì ở cạnh nàng đầu óc ta bỗng trở nên hồ đồ. Xin hỏi đương kim hoàng đế có bao nhiêu công chúa, niên kỷ bao nhiêu?
Từ tiểu thư cẩn thận đánh giá, thấy vẻ mặt vội vàng của hắn không giống làm bộ, trong lòng thấy kì quái, không lẽ người này mới từ dưới đất chui lên, chuyện gì cũng không biết.
- Đương kim hoàng thượng có hai vị công chúa. Đại công chúa đã bốn mươi tuổi, nhị công chúa mới vừa hai mươi.
Tứ tuần thì khẳng định không phải lão bà nhà ta, không lẽ Thanh Tuyền là nhị công chúa. Hai chị em cách nhau tới hai mươi tuổi, không hiểu lão hoàng thượng thế nào lại sinh được ?
Từ tiểu thư dường như nhìn thấu nghi vấn trong lòng hắn, cũng hiểu rằng hắn đối với việc trong cung một chút cũng không biết, liền tuỳ ý mở miệng nói:
- Đương kim hoàng thượng yêu nước thương dân, vất vả lâu ngày, chỉ cưới có năm vị phi tần, tất cả đều là trước lúc đăng cơ. Giữa hai vị công chúa còn có một vị hoàng tử, chỉ là hai mươi năm trước đây trong lúc hoàng thượng tại triều thì hoàng tử đột nhiên mất, dù sau đó nhị công chúa sinh ra nhưng hoàng thượng vì tang con mà thương tâm thống khổ không thôi, dù hai mươi năm đã trôi qua cũng không có cách nào quên được.
Nguyên lai như vậy. Hoàng đế hơn ba mươi tuổi đăng cơ, là lúc tuổi tráng niên, lẽ nào lại không sinh thêm một người con nào. Chẳng lẽ do không hoạt động quá lâu mà “máy móc” hỏng hết rồi, thực là cổ quái mà!
Lâm Vãn Vinh nghi hoặc không thôi, cứ cho là Hoàng đế hơn ba mươi tuổi, là lúc tinh lực dồi dào, hai mươi năm thời gian không sinh một trăm thì cũng phải đến tám mươi người con chứ!
- Xin hỏi Từ tiểu thư một tiếng, vị tiểu công chúa này đã đính hôn với ai chưa?
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt hỏi.
- Ngươi hỏi vấn đề này làm gì, chẳng lẽ ngươi ….
Từ tiểu thư cười nói:
- Nhị công chúa là người thích cuộc sống đạm bạc, ưa thanh tĩnh và rất ít ra ngoài, cả năm cũng hiếm có người thấy mặt, về phần có hay không chuyện hứa thân, ta cũng không rõ ràng lắm, cũng chỉ nghe đồn mà thôi.
Lâm Vãn Vinh chỉ nghe nữa câu đầu, nửa câu sau cũng chỉ làm bộ nghe cho có, “ thích cuộc sống đạm bạc, ưa thanh tĩnh” ư, điểm này Thanh Tuyền có chút giống, nhưng bằng vào điểm này có thể phán đoán lão bà của ta là công chúa không? Xem ra ta phải tiến cung một chuyến, cùng nhị công chúa “giao lưu” một chuyến mới được.
Thấy vị Tam công tử này vẻ mặt trầm tư, Từ tiểu thư nói:
- Ngươi có chuyện gì muốn hỏi ta nữa không?
- Cơ bản là không có, cảm ơn Từ tiên sinh đã giải đáp nghi vấn trong lòng ta, hôm nào thuận tiện ta mời nàng ăn cơm.
Lâm Vãn Vinh hi hi cười nói.
Từ tiểu thư lắc đầu nói:
- Nhưng ngươi còn chưa giải thích cho ta biết vì sao ngươi biết Lý Thành, ngươi có biết Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên bọn họ hay không?
- Đương nhiên là có biết, dù sao mọi người trên đường cũng đã biết nhau rối.
Từ tiểu thư gật đầu nói:
- Tam Lâm, Lâm Tam, người mà bọn họ thường hay nhắc đến chính là Lâm tướng quân!
- Thật không dám nhận, cái gì mà tướng quân chứ, ta chỉ là một tiểu gia đinh nhỏ nhoi của Tiêu gia, nhờ Tiêu gia kiếm miếng cơm mà thôi!
Lâm Vãn Vinh cười hi hi nói.
Từ tiểu thư cẩn thận quan sát hắn một lát, đoạn chỉnh sắc nói:
- Nói như vậy, ngày hội hoa đăng cùng ngắm đèn lồng đó cũng là ngươi? Hạt giống nảy mầm đó, cả việc du oa tẩy thủ cũng là ngươi? Ta nghe phụ thân nói chuyện, vốn dĩ đối với ngươi rất là kính nể, duy chỉ có việc hôm qua khiến ta thật sự rất khó có hảo cảm với ngươi. Làm việc ác thì dùng danh tự giả, làm việc chính sự thì dùng đại danh, đúng là kẻ giả dối mà.
Đại danh? Chẳng lẽ nàng cho rằng Lâm Tam là đại danh của ta? Tiểu thư nàng thật có ý tứ đó a, hắn cười to nói:
- Từ tiểu thư, nàng làm ta nghi ngờ chính bản thân mình. nhưng mà thật sự, như nàng nói, nếu ngày hôm qua ta không làm ác như vậy, nàng đối với ta hẳn là có hảo cảm đúng không?
Từ tiểu thư sửng sốt một chút, không nghĩ rằng mình chỉ vô tâm nói một câu, đã bị đối phương đoán được tâm trạng, gã Lâm Tam này đúng là phản ứng nhanh nhẹn mà.
- Từ tiểu thư nàng đại khái chỉ toàn gặp những bậc quân tử đường đường, gặp loại tà nhân như ta rõ ràng không thói quen, nhưng thật ra trong cái ác cảm của nàng chính là còn không ít hảo cảm. Đây cũng chỉ là cảm giác, nàng phải nhớ cho kĩ. Hơn nữa cho đến bây giờ ta vẫn chưa khi nào nhận mình là người tốt, làm người tốt có được sống lâu hơn không?
Tuy biết gã nói quanh nhưng Từ tiểu thư quả thật cũng không biết phản bác như thế nào. Lâm Vãn Vinh cất súng trong ngực áo, lại cười hì hì nói:
- A, tiện đây xin hỏi nàng một câu, Từ tiểu thư nhắc đến lệnh tôn, không biết lão nhân gia là vị nào, liệu ta có thể gặp được người không?
- Phụ thân ta là đệ nhất thư sinh, tên không đề cập tới cũng được, khi nào ngươi cùng phụ thân ta gặp nhau thì tự sẽ biết.
Từ tiểu thư thần sắc lạnh nhạt đáp.
Đệ nhất thư sinh? Họ Từ? Lâm Vãn Vinh sắc mặt biến đổi, ngạc nhiên nói:
- Nàng là nha đầu của lão Từ?
Mẹ nó, lão tử đầu bị heo đá hay sao? Họ Từ, là kẻ bất phàm, lại hiểu rất rõ chuyện Lâm Tam, ngoại trừ con gái của lão Từ ra thì còn có thể là ai nữa?
Hắn ta vô lại như vậy đúng là không cần biết lễ số, Từ tiểu thư tuy có lòng căm tức nhưng không biết phát tác thế nào, đành gật đầu.
Lâm Vãn Vinh ngoác miệng cười, liếc mắt đánh giá một cái, đoạn nói:
- Ai da, ai da, tiểu thư của Từ gia đúng là hơn người đó a, thông minh tài mạo hơn người. Không đánh nhau không nhận ra nhau, sớm biết như thế này, ngày hôm qua mọi người cùng nhau tránh mưa, nhận họ nhận hàng nhỉ.
Từ tiểu thư dẫu công phu hàm dưỡng có cao, nghe hắn nói những lời này cũng không khỏi nộ khí xung thiên. Thấy Từ tiểu thư nắm chặt tay, gã làm bộ như không thấy, cười hắc hắc nói:
- Lại nói, phụ thân ngươi thành thân với di nương ngươi cũng là một tay ta môi giới đó. Được rồi, Từ nha đầu, ngươi tên thực là gì?
Thấy hắn kiêu ngạo như thế, Từ tiểu thư muốn cắn cho hắn mấy cái, chỉ là nghe hắn nhắc đến di nương của mình nên không dám không đáp, cắn răng nói:
- Ta tên là Từ Chỉ Tình!