Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225913 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 189
- Đúng vậy, đúng vậy, chính là tiểu vương gia.

Hai tên thủ vệ vội đáp:

- Kiệt đại nhân, chẳng lẽ ngài cũng biết tiểu vương gia.

- À, biết, biết chứ, đương nhiên là biết, ta thường hành tẩu trong ngoài cung, sao có thể không biết tiểu vương gia chứ? Tiểu vương gia và tài lộc nhà ta còn là huynh đệ kết bái đốt giấy vàng nữa đó.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Các ngươi biết tiểu vương gia và Từ cung nữ đi du lãm nơi nào không?

- Điều này tiểu nhân cũng không rõ lắm, có điều thấy xe ngựa của họ đi về phía thành bắc, đại khái là đi chơi xuân.

“Chơi xuân? Mẹ nó, ta thấy là kỳ thực là ‘khiếu xuân*’ thì hơn!” Hắn phụng thánh chỉ tới tán gái, Từ Trường Kim lại ước hội với tiểu vương gia đi rồi, tuy nói tiểu cung nữ và hắn tạm thời còn không có qua lại gì, nhưng trong lòng khẳng định là rất khó chịu.

(ý nói việc gọi tình
Xuân: ở đây Lâm Tam thương chơi chữ dùng cả 2 nghĩa: mùa xuân và xuân tình)

- Hai vị đại ca.

Lâm Vãn Vinh trịnh trọng gật gật đầu, thần sắc trang nghiêm:

- Vốn dựa theo quy tắc công việc của kim bài mật thám chúng ta do tự thân hoàng thượng đề ra, chương thứ chín hồi một trăm linh tám mục mười điều khoản năm quy định, ta hôm nay dò xét tin tức ở các ngươi, vì đảm bảo cơ mật quốc gia không bị tiết lộ, các ngươi tất bị …

Lâm Vãn Vinh mặt lộ vẻ hung dữ, quét mạnh qua cổ một cái, cười âm lãnh:

-Thủ đoạn hành sự của kim bài mật thám chúng ta, nghĩ rằng hai vị cũng đều nghe qua rồi: xa liệt, thiên đăng, nhân bì cổ… hai vị thích cái nào?

(Xa liệt: kẹp năm ngón tay, thiên đăng: là dùng sắt nung đỏ dí lên người, nhân bì cổ là lột da thì phải.)

Hai tên thủ vệ sợ rụt đầu lại, sắc mặt trắng bệch, nhũn ra như bún:

- Đại nhân ta mạng, đại nhân tha mạng!

Lâm Vãn Vinh đã nắm thóp bọn chúng, mặt lộ vẻ từ bi:

- Nhưng mà hôm nay ta cùng các ngươi gặp nhau tức là có duyên, tất nhiên sẽ không làm hỏng mất cảnh trí. Chỉ là, nếu có người tiết lộ tin tức ta tới đây. Hắc hắc, dạng việc hung ác như dùng thiên đăng ta không làm, nhưng nhân bì cổ ngược lại thấy có chút thú vị…

Hắn cười khan hai tiếng, hai tên thủ vệ đã lấm tấm mồ hôi lạnh, gật đầu như gà mổ thóc:
- Đại nhân yên tâm, đại nhân yên tâm… cho dù đánh chết chúng tiểu nhân cũng không dám lộ một chút phong phanh nào.

Liên tiếp lừa gạt dọa dẫm, thu phục hai tên kia phải nghe theo, Lâm Vãn Vinh mới chuyển người đi về phía bắc: “Thánh chỉ nhét trong lòng ngực còn nóng hổi, cô nàng ta muốn tán tỉnh kia lại lọt khỏi thòng lọng, có thể nói là mới xuất sư đã gặp bất lợi. “

Nghĩ tới Đại tiểu thư còn đang “làm khách” ở chỗ lão hoàng đế, chuyện Từ Trường Kim nếu làm không tốt, phía lão gia tử càng không cách nào nói chuyện nữa, hắn hừ một tiếng. Uống bát sữa đậu ở quán trà dưới thành bắc, ăn hai cái bánh bao chiên, lúc này mới ra khỏi thành.

Phong cảnh ngoài thành, không thấy không biết, nhìn rồi bỗng giật mình. Đầu mùa xuân tháng hai vừa hết, gió thổi vi vu, hoa dại nở rộ, sóng biếc lăn tăn… Mưa xuân vừa dứt, nơi nơi đã oanh oanh yến yến, xanh xanh đỏ đỏ, người chơi xuân thật sự không kể xiết. Ven con đường trên núi rực một màu hoa, vô số giống loài, có cái biết cái không; đỏ, vàng, lam… đủ cả, vừa được thấm đẫm mưa xuân, từng loài từng loài đều mỹ lệ thơm ngát, đua nhau khoe sắc, trông thật đẹp mắt.

Các công tử tiểu thư dạo chơi tiết thanh minh bên đường, hân hoan tung tăng hái hoa bẻ cành, những kẻ to gan chút cũng đã vứt bỏ cả rào cản nam nữ, kết thành đôi cùng nhau làm thơ thi chữ, bày ra mấy trò chơi vô thưởng vô phạt., Tiếng cười nói vui đùa rộn vang không ngớt trên đường, không khí thật là náo nhiệt.

“Quả nhiên là sắc “xuân“ tới rồi, muốn động tình thì động tình, thích lẳng lơ thì lẳng lơ, chỉ đáng tiếc là hoa dại ven đường không thể hái, không thể hái…!” Lâm Vãn Vinh than một tiếng, chậm rãi ngâm:
Xuân miên bất giác hiểu
Mộng trung y sam thiểu
Dạ lai phong vũ thanh
Nhi nữ chánh hoan hảo
Thơ hay! thơ hay!
(Dịch nghĩa:
Say trong cơn hoan lạc sáng lúc nào không biết
Trong giấc mộng áo quần bay biến mất
Đêm qua có nghe tiếng mây mưa
Của nữ nhi lúc ân ái)



- Hạ lưu!

Hắn vừa ngâm xong, liền nghe bên cạnh vang lên một giọng nam tử sang sảng, còn mang vài phần châm chọc, hả hê.

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy không xa đứng một đám nam nữ, ai ai cũng quần áo rực rỡ, rất có phong thái, tự hồ tất cả mọi người đều nghe thấy hoàng sắc tiểu đoạn hắn vừa ngâm, nữ thì đỏ bừng mặt mày, nam thì che miệng cười trộm.

(Hoàng sắc tiểu đoạn: thơ khiêu dâm  đại khái thế)

Trong đó một người lại là người quen, đã nhiều ngày không gặp rồi, Lâm Vãn Vinh mừng rỡ gọi:
-
Ấy, đây chẳng phải là tiểu vương gia sao, mấy ngày không gặp, trông càng ngày càng anh tuấn, sắp bằng ta rồi! Thế nào, dẫn nhiều người ra ngoài như vậy đi mua xuân à?

- Thô tục, xuân là có thể dùng để mua đi bán lại được sao?

Triệu Khang Ninh còn chưa lên tiếng, một người bên cạnh hắn đã xen miệng vào. Lâm Vãn Vinh liếc nhìn hắn một cái, chỉ thấy người này tuổi trên bốn mươi, mặt trắng không râu, vẻ mặt rất nghênh ngang ngạo mạn.

- Ta nguyện bỏ ra trăm vạn tiền, mua về một nhành hoa xuân.
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
- Ta chính là dạng người thô tục như thế đấy, vị lão huynh này, ngươi có ý kiến sao?

- Cố tiên sinh chớ nên tức giận!

Triệu Khang Ninh mỉm cười:

- Vị này chính là Lâm Tam Lâm đại nhân trong truyền thuyết.

- Ngươi chính là Lâm Tam?

Cố tiên sinh cả kinh:

- Vậy pháo bắn Thánh phường, chính là ngươi?!

Chuyện pháo bắn Thánh phường thật sự là quá lớn, trong một ngày ngắn ngủi liền đã lan truyền khắp các ngõ ngách trong kinh thành, vang ra các tỉnh của Đại Hoa, Lâm Vãn Vinh cũng không cảm thấy kỳ quái:

- Chính là tại hạ nhỏ nhoi này.


- Đại nhân, ngài sao lại ở đây?

Một giọng nữ tử vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nhẹ nhàng vang lên, Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua, đứng ở bên người Triệu Khang Ninh, chính là tiểu cung nữ Từ Trường Kim. Hôm nay Từ Trường Kim mặc một bộ trường bào tím nhạt, làm tôn thêm làn da mịn màng của nàng, vô cùng quyến rũ.

- Ấy, Trường Kim muội, muội cũng ở đây à!

Lâm Vãn Vinh vẫy vẫy tay, thần sắc không chút thay đổi:

- Ta cũng là đi mua xuân.

Từ cung nữ hướng tới hắn thi lễ, cung kính nói:

-”Ta nguyện bỏ ra trăm vạn tiền, mua về một cành hoa xuân.” Đại nhân, cách mua xuân này cũng thật có chút độc đáo.

Lâm Vãn Vinh tỉ mỉ quan sát thần sắc của nàng, tĩnh lặng như nước, không gợn chút sợ hãi, tựa như không có chỗ nào khả nghi, Lâm Vãn Vinh ngớ người ngạc nhiên: “Chẳng lẽ ta đoán sai rồi?”

Tiểu vương gia liếc hắn một cái:

- Đâu chỉ mua xuân. Lâm Tam, bài thơ ‘giấc xuân’ kia cũng rất thú vị, làm người nghe qua khó quên.

Lời vừa nói ra, chúng nam tử đứng ở sau người hắn đều ha hả cười lớn lên, mấy nữ tử thêm vẻ thẹn thùng, mặt mày Từ Trường Kim đỏ lựng, vội cúi đầu xuống.

- Ồ, không ngờ rằng tiểu vương có bản lĩnh nghe qua là không quên, ngay cả khúc tiểu thi ta ngâm vừa rồi cũng có thể nhớ được, tiểu thi này của ta thú vị chỗ nào thế?

Triệu Khang Ninh bật cười, ngâm:
- Xuân miên bất giác hiểu
Mộng trung y sam thiểu
Dạ lai phong vũ thanh
Nhi nữ chánh hoan hảo
Không nghĩ tới Lâm tài tử danh mãn thiên hạ của chúng ta, Lâm phó thị lang, cũng có nhã hứng như thế. Xem ra tiểu vương nên vì ngài phải truyền bá một chút mới được!

Lâm Vãn Vinh tức thì kinh hãi, chỉ mũi Triệu Khang Ninh mắng:

- Ngươi, ngươi ngâm cái gì? Tiểu vương gia, uổng cho ngươi thân là hoàng gia cao quý, con cháu thái tổ, sao có thể ngâm thư dâm từ diễm ngôn trước mọi người? Uy nghiêm của thánh tổ ở đâu, thể diện hoàng gia ở đâu?

- Thế nào, ngươi không thừa nhận sao?

Triệu Khang Ninh cười lạnh:

- Dâm thi này là mới vừa rồi ngươi làm, tiểu vương chính tai nghe được, chẳng lẽ còn có thể sai?

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Tiểu vương gia, ngài nghe sai rồi, ta vừa rồi ngâm chính là:
Xuân miên bất giác hiểu
Xử xử văn đề điểu
Dạ lai phong vũ thanh
Hoa lạc tri đa thiểu…*

(Giấc xuân nào biết sớm mai
Chim bay ríu rít nơi nơi tưng bừng
Đêm nghe mưa gió bão bùng
Chẳng hay nhiều ít hoa cùng rụng rơi.)
(Dịch nghĩa:
Say sưa trong giấc ngủ đêm xuân, trời sáng lúcnào không biết.
Nghe chim kêu khắp mọi nơimới nhận ra.
Ðêm trước có tiếng mưa gió
Nhưng đâu biết hoa rụng nhiều hay ít )

- Thơ hay như thế, sao ngài vừa nghe, lập tức thành dâm từ diễm ngôn chứ, chính bởi vì lời nói ra cũng là tiếng lòng, tiểu vương gia, ta khuyên ngài bình thường xem ít xuân cung họa sách thôi, đọc thêm chút kinh phật, như vậy mới có thể phát triển cả thể xác lẫn tâm hồn được!


Chúng nhân lại sững sờ. Rõ ràng nghe hắn ngâm chính là một khúc thơ sắc tình, làm sao chớp mắt một cái liền biến thành công chính chặt chẽ như thế? Mặc kệ là dâm từ hay là tuyệt thi, có thể ngâm ra mấy câu như vậy, Lâm Tam đúng là có bản lĩnh thật sự!

- Miệng lưỡi xảo quyệt lắm!

Triệu Khang Ninh cũng đã chịu nhiều thua thiệt vè tay hắn, cũng học khôn rồi, khinh thường :

- Tiểu vương không cùng ngươi tranh biện những thứ vô dụng nữa, hôm nay ta bồi tiếp Từ tiểu thư dạo chơi nhân tiết thanh minh, không có thời gian tiếp ngươi. Từ tiểu thư, ta và nàng đi tới phía trước xem vậy, mời!

Hắn ân cần đưa tay lên, Từ cung nữ gật gật đầu, đi tới bên người Lâm Vãn Vinh, chợt hướng tới hắn khom người:

- Đại nhân, ngài có thể cùng đi ngắm cảnh với chúng ta không?!

Lâm Vãn Vinh mỉm cười, hờ hững lắc đầu:

- Ta hiếm khi có một mình tự tại, sẽ không dính vào các ngươi nữa. Có điều Trường Kim muội à, chơi xuân ngắm hoa cần phải có tâm cảnh mới được, ta thấy muội có chút không yên bình, e là làm phí mất cảnh đẹp như hoa này.

Trong mắt Từ cung nữ thoáng qua một vẻ khác lạ, vội cúi đầu xuống:

- Đa tạ lời khuyên của đại nhân, Trường Kim ghi nhớ trong lòng.

- Muội làm sao lại quên rồi?
Lâm Vãn Vinh đột bật cười:

- Phải gọi là Vãn Vinh ca chứ!

Khuôn mặt xinh đẹp của Từ Trường Kim bỗng đỏ bừng lên, “ưm” một tiếng xoay đầu đi không dám nói chuyện. Triệu Khang Ninh thấy tình thế có vẻ không đúng, vội ngăn giữa hai người:

- Lâm đại nhân, ngươi sao có thể phóng túng như thế, Từ tiểu thư chính là sứ tiết tới từ Cao Lệ, chính là khách quý của Đại Hoa. Nếu ngươi muốn khi phụ nàng, ta nhất định tấu lên hoàng thượng!

Lâm Vãn Vinh cười ha hả:

- Thế này kỳ thật, ta vừa Trường Kim muội nói hơn hai câu, làm sao tiểu vương gia lại muốn đi cáo trạng ta chứ? Tiểu vương gia, có thời gian, ta kiến nghị ngài thật sự nên làm những chuyện có ý nghĩa nhiều hơn, ví như giữ gìn hòa bình thế giới, chủ trì chính nghĩa nhân gian, thanh lọc lề lối xã hội, những công việc này rất thích hợp với ngài.
Từ Trường Kim phì cười, lại cảm thấy không phải, vội che cái miệng đang chúm chím kia. Triệu Khang Ninh thầm tức giận, chỉ là Lâm Tam này đích xác không dễ trêu chọc, chỉ đành nuốt nỗi căm hờn này vào trong lòng. Nhìn bên trên núi đầy hoa xuân rực rỡ, đỏ tươi như máu, tiểu vương gia ân cần mỉm cười với Từ Trường Kim, tiêu sái vung tay, chỉ vào những bông hoa đỏ nở rộ khắp nơi:

- Từ tiểu thư, nàng xem những bông hoa này nở có đẹp không? Không bằng tiểu vương đi tự tay hái lại tặng cho nàng nhé!

Từ Trường Kim vội lắc đầu:

- Không dám phiền tới đại giá của tiểu vương gia…

Triệu Khang Ninh nào đâu có nghe nàng nói, cao giọng cười, bước nhanh tới cành hoa bên núi:

- Từ tiểu thư, xin đợi ta chốc lát. Tiểu vương đi một chút sẽ trở lại.

“Tên tiểu tử này đúng là một tay hảo thủ hái hoa!” Lâm Vãn Vinh cười dâm hai tiếng, lại lướt qua Từ Trường Kim: “Mới hai ngày không gặp, Từ Trường Kim sao lại cùng tên tiểu tư Triệu Khang Ninh này thiết lập quan hệ rồi? Việc này có chút cổ quái!”

- Đại nhân, ngài hôm nay thật sự là đi chơi thanh minh sao? Sao không thấy chư vị phu nhân đi cùng?

Từ Trường Kim ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, rồi lại cúi đầu xuống khẽ hỏi.

“Ta tới câu dẫn nàng, nàng tin hay không?” Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Nói đây là dạo chơi thanh minh sao, cũng không phải sai, chuẩn xác một chút là ta tới hái hoa. Ài, nhiều năm không hái hoa, cũng không biết kỹ xảo có quen hay không?

Tiểu cung nữ ngẩng đầu nhìn hắn, cười duyên dáng:

- Đại nhân thật biết nói đùa, hái hoa còn cần kỹ xảo gì? Hơn nữa chỉ là cỏ hoang hoa dại bên đường này, đại nhân ngài làm sao lại đặt vào trong mắt chứ?

- Tục ngữ nói rất hay: ‘hoa nhà không thơm như hoa dại’, những loại cỏ hoang hoa dại này ta thích nhất.

Lâm Vãn Vinh nhìn khắp bốn phía một cái, thấy chư vị quan lại môn đệ đi cùng Triệu Khang Ninh đang nhìn ngắm đằng xa, hắn cười thần bí, nhích lại gần bên tai Đại Trường Kim thì thầm:
- Trường Kim muội, cái học vấn hái hoa này rất lớn, nói trắng ra tư thế này có rất nhiều loại, cõng lên hái, cúi xuống hái, ngửa lên hái… còn có ba người cùng hái, đặc sắc tuyệt luân, có thời gian rảnh chúng ta có thể giao lưu một chút.

- Ba người cùng hái?

Từ Trường Kim ngây ra, đôi mắt to chớp hai cái, che miệng cười:

- Đại nhân nói đùa với ta rồi, hái hoa còn chia ra hai người ba người sao? Ta thấy một người cũng đủ rồi.

“Một người cũng đủ rồi?” Lâm Vãn Vinh suy nghĩ sâu thêm chốc lát, nghiêm mặt gật đầu:

- Trường Kim muội quả nhiên bác học đa tài, một người chơi quả thật có tư vị khác biệt. Trường Kim muội, thứ lỗi ta mạo muội hỏi một câu, xin hỏi nàng bình thường ăn chuối, là cầm tay trái hay là cầm tay phải?

Từ Trường Kim ngơ ngác nhìn hắn một cái, lấy làm kỳ quái hỏi:

- Đại nhân, chơi một mình nghĩa là gì? Lại có quan hệ với ăn chuối sao? Khi ta ăn chuối, thích cùng cầm cả hai tay …

Lâm Vãn Vinh mặt lộ vẻ kinh sợ, lui thẳng hai bước:

- Hai tay cùng cầm? Ai nha, quả chuối to tướng như vậy, ta thấy Từ tiểu thư nàng phải ăn mấy miếng đó! Cap Lệ quả nhiên sinh ra nhân tài, Trường Kim muội, sau này có thời gian rảnh tới nhà ta ăn chuối nhé, nhà ta có một quả rất to.

Thần sắc Từ Trường Kim liền trở nên ảm đạm, nổi lên vẻ ưu sầu miên man:

- Trường Kim cũng muốn tới nhà đại nhân xem thử, cùng ngài và phu nhân của ngài giao lưu nhiều hơn. Chỉ là thế cục Cao Ly ta nguy cấp, mối nguy diệt quốc vong chủng chỉ trong sớm chiều, Trường Kim cũng không biết còn có phúc phận này hay không nữa.

Lâm Vãn Vinh a một tiếng, cười hì hì:

- Cao Ly nguy cấp. Cho nên ánh mắt nàng nhắm vào người Thành Vương, không chừng nhà bọn họ khéo có thể giúp thể giúp nàng, có phải không?

Từ Trường Kim thoáng biến sắc, trong mắt long lanh lệ, kêu lên một tiếng buồn thảm:

- Không phải. Đại nhân, ngài không nên hiểu lầm, ta…

Lâm Vãn Vinh xua xua tay:
-
Đừng nói việc nước, đừng nói việc nước… Ta hôm nay tới là để hái hoa, nói những việc cao vời này thật phá hỏng hứng thú, đợi việc bên phía Cao Ly kết thúc, ta lại mời nàng tới nhà ta chơi nhé.

Bên kia Triệu Khang Ninh hái một cành hoa đỏ lớn còn đẫm hơi sương, mặt mũi hân hoan, hưng phấn chạy xuống, động tác cực kỳ tiêu sái. Xuống được vài bước, liền thấy Lâm Tam và Từ Trường Kim không biết đang nói những gì, thần tình Từ cung nữ vừa thẹn thùng lại như ấm ức, quyến rũ động lòng người. Sắc mặt Triệu Khang Ninh xám xịt, thầm nghiến răng hừ một tiếng, chạy nhanh mấy bước chen vào giữa hai người, đưa cành hoa hái về kia vào tay Từ Trường Kim:

- Từ tiểu thư, nàng xem bông hoa này có đẹp không? Đây là do tiểu vương tự tay hái, là một chút tâm ý của ta, hi vọng tiểu thư thích.

Từ Trường Kim len lén liếc qua Lâm đại nhân một cái, chỉ thấy hắn thần sắc bình thản, hai tay đang bận ngắt cành hoa bốn phía, tựa như không nghe thấy lời tiểu vương gia. Tiểu cung nữ ảm đạm cúi đầu, cố cười:

- Đa tạ tiểu vương gia, hoa tươi mỹ lệ như thế, Trường Kim thẹn không dám nhận!

Triệu Khang Trữ ân cần:

- Từ tiểu thư quá khách khí rồi, nàng là minh châu của Cao Ly còn mỹ lệ hơn bông hoa này trăm lần, có thể vì nàng đưa lên một bó hoa nở rộ, chính là may mắn ba đời của tiểu vương! Xin tiểu thư mau mau nhận lấy!

“Tiểu tử nhà ngươi da mặt dày thật đấy, bằng vào chút bản lĩnh tán gái này của ngươi, cũng dám bêu xấu trước mặt ta?” Lam Vãn Vinh nghe được buồn cười, hái một cành hoa đỏ như lửa đặt bên mũi ngửi khẽ, hương thơm thoang thoảng ngấm vào lòng người.

Tiểu vương gia tỏ thịnh ý tha thiết, nếu như không nhận bông hoa này, đó là mất thể diện của hắn, Từ Trường Kim có vẻ khó xử, cúi đầu không nói gì.

Thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình, trong lòng Triệu Khang Ninh có chút tức giận, đề cao giọng:

- Từ tiểu thư, tiểu vương thật lòng muốn làm bằng hữu với nàng, nàng không thể ngay cả một chút thể diện cũng không cho chứ, Đại Hoa ta và Cao Ly, chính là lân bang đời đời thân thiết.

Hắn cố ý nhấn mạnh bốn chữ “thân thiết đời đời”, Từ Trường Kim nghe được thần tình ảm đạm, cắn răng đang muốn đưa tay ra, liền nghe bên cạnh có tiếng cười:

- Tiểu vương gia, phương thức biểu đạt này của ngài thật là độc đáo, lân bang đời đời thân thiết, với việc ngày tặng hoa tươi cho tiểu thư người ta có quan hệ gì?

Nghe được cái giọng này, Từ Trường Kim tức thì nhẹ nhõm, thở dài một hơi, ngẩng đầu lên cảm kích nhìn Lâm Vãn Vinh, lại thấy trong tay hắn cầm một cành hoa tươi, bông hoa kẽ lay động, cánh hoa đỏ như lửa ánh lên nụ cười của hắn, thật là nhẹ nhàng thoải mái.

Việc tốt bị quấy rối, Triệu Khang Ninh nhịn không được tức giận ra mặt:
- Lâm Tam, ngươi thế này là có ý gì? Ta thật lòng thành ý tặng hoa cho Từ tiểu thư, liên quan gì tới ngươi?

“Không liên quan tới ta? Nói đùa, lão tử phụng chỉ tán gái, tiểu tử ngươi lại chắn ngang, ta không điều động ngự lâm quân đánh ngươi đã coi như là tiện nghi cho ngươi rồi!” Lâm Vãn Vinh tiến lên hai bước, khẽ lắc lư cành hoa, cười hắc hắc:

- Sao có thể không liên quan chứ, Từ tiểu thư chính là ‘Trường Kim muội’ của ta đó!

Từ Trường Kim đỏ mặt cúi đầu không dám nói, Triệu Khang Ninh tức giận:

- Cái gì mà Trường Kim muội, Từ tiểu thư làm sao có thể kết giao với ngươi, là ngươi vô sỉ giả mạo tới chiếm tiện nghi.

Lâm Vãn Vinh cười lớn:

- Muốn chiếm tiện nghi, phải là tiểu vương gia ngài mới đúng. Phải gọi là thấy chuyện bất bình người người ra tay, ta chỉ là nhìn không vừa mắt, mới vì Trường Kim muội của ta nói đỡ hai câu.

- Lâm Tam, ngươi dám ngậm máu phun người!

Triệu Khang Ninh càng thêm giận dữ:

- Ta đối đãi với Từ tiểu thư hết lòng, có gì làm ngươi nhìn không vừa mắt chứ? Chớ tưởng rằng ngươi có thể nói mấy câu trước mặt hoàng thượng, ta liền không làm gì được ngươi, giang sơn Đại Hoa này chính của họ Triệu!

- Đúng, họ Triệu.

Lâm Vãn Vinh cười khinh miệt:

- Nhưng Triệu này không thể so với Triệu kia. Tiểu vương gia, ngài nói mình đối đãi hết lòng với Trường Kim muội, còn tặng lên nhành hoa xinh tươi. Vậy ta muốn hỏi ngài một câu, ngài có biết đóa hoa trong tay ngài tên gọi là gì không?

“Hoa này tên gọi là gì?” Triệu Khang Ninh ngẩn ra, hắn là long tử vương tôn sinh ra đã ngậm thìa vàng, chưa từng biết qua những thứ mộc mạc này, vừa rồi chỉ là nhìn thấy hoa dại này ở trên núi nở rực rỡ, mới nhất thời cao hứng muốn hái về tặng Từ Trường Kim, làm sao nhận ra tên của hoa dại này?

Thấy ánh mắt của Từ Trường Kim dò xét trên người mình, tiểu vương gia quýnh lên, vội đưa mắt ra dấu với đồng bọn phía sau.

- Vân cúc …

- Thược dược…

- Hoa mào gà…

- Cỏ đuôi chó…

Tiếng phỏng đoán của chúng nhân liên tục vang lên, những kẻ này đều là con em quan lại phú quý, loại hoa cao quý há mồm là đọc vanh vách, thứ hoa dại nơi núi non này lại chẳng một ai nhận ra.

Từ Trường Kim nghe được phì cười, len lén liếc mắt dò xét Lâm Vãn Vinh, lại vội vàng cúi đầu xuống.

“Sơ xuất rồi, sơ xuất rồi!” Triệu Khang Ninh bực dọc một trận, nhìn thấy Lâm Tam cười xảo quyệt, trong lòng ngăn không nổi lửa giận, tức mình nói:

- Ngươi biết sao? Có bản lĩnh nói ra nghe xem.

Lâm Vãn Vinh gật đầu, khẽ ngửi cành hoa kia, chậm rãi cất bước:

- Nói tới tên của loại hoa này, cũng chẳng có gì lạ lẫm. Mật tông Tây Tạng gọi nó là Cách Tang Hoa, tiếng Cao Ly gọi nó là Kim Đại Lai!

Từ Trường Kim nghe được kích động không thôi, lập tức nắm lấy tay hắn, ánh mắt bỗng long lanh:

- Không sai, hoa này gọi là Kim Đại Lai, là hoa của cố hương ta, mỗi năm vào mùa xuân, trên núi Kumgang khắp nơi đều là màu đỏ này, Kim Đại Lai còn có sắc tím, vô cùng đẹp mắt. Vãn Vinh ca, huynh sao biết được Kim Đại Lai? Huynh nhất định đã tới Cao Ly chúng tôi.

Thấy Từ Trường Kim mở miệng gọi Vãn Vinh ca, Triệu Khang Ninh tức tới mức mặt trắng bệnh, bực tức hầm hừ:

- Ta hỏi là tên tiếng Đại Hoa, hỏi gì ngươi Tạng ngữ, tiếng Cao Ly?

- Không cần gấp, nghe ta từ từ nói.

Lâm Vãn Vinh không nhanh không chậm diễn giải:

- Bông hoa nhỏ xinh đẹp này, trong ngôn ngữ của Đại Hoa ta, gọi là hoa Đỗ Quyên, cũng được xưng là Ánh Sơn Hồng. Trong truyền thuyết nước Thục cổ có một vị hoàng đế tên là Đỗ Vũ, ông vô cùng thương yêu hoàng hậu của mình, sau này ông bị kẻ gian hại, chết thê thảm, linh hồn liền hòa thành một con chim Đỗ Quyên, mỗi ngày ở trong hoa viên của hoàng hậu cất tiếng hót bi thương, nước mắt nó rơi xuống là những giọt máu tươi màu đỏ, nhuộm đỏ hoa trong vườn của hoàng hậu, cho nên người đời sau gọi nó là hoa Đỗ Quyên.

- Vị hoàng hậu kia nghe được tiếng kêu đau thương của chim Đỗ Quyên*, nhìn thấy máu tươi đỏ thắm, lúc này mới nhận ra là linh hồn của trượng phu hóa thành, dưới sự bi thương, ngày đêm kêu khóc ’tử quy, tử quy’, cuối cùng buồn bã mà qua đời, linh hồn của bà hóa thành hoa Đỗ Quyên đỏ nở đầy núi đồi, cùng chim Đỗ Quyên bầu bạn với nhau, cho nên, hoa Đỗ Quyên này còn được gọi là Ánh Sơn Hồng, đó là màu máu của Đỗ Quyên, điển cố tiếng khóc Đỗ Quyên. Thục quốc tằng văn tử quy điểu, Tuyên Thành hoàn kiến đỗ quyên hoa**, chim và hoa yêu thương cả đời không quên, chính là truyền kỳ bất hủ trong thế gian. Tiểu vương gia, ngài có hiểu không?

(*Chim đỗ quyên: ở Việt Nam gọi là chim cuốc, hay còn gọi là Tử quy

**Hai câu thơ trong bài Tuyên Thành Kiến Đỗ Quyên Hoa của Lý Bạch:
Thục quốc tằng văn tử quy điểu
Tuyên Thành hoàn kiến đỗ quyên hoa
Nhất khiếu nhất hồi trường nhất đoạn
Tam xuân tam nguyệt ức Tam Ba

--Dịch nghĩa--

Xem hoa đỗ quyên tại Tuyên Thành

khi ở nước Thục ta từng được nghe truyền thuyết về chim cuốc
nay ở Tuyên Thành lại thấy hoa đỗ quyên
chim cuốc mỗi tiếng kêu, mỗi vang vọng, mỗi đau lòng vì nhớ quê
làm ta cả 3 tiết xuân, suốt 3 tháng, đều nhớ về Tam Ba Thục


Dịch thơ

Đã nghe tiếng cuốc ở quê nhà,
Đỗ quyên thành Tuyên nay nở hoa.
Một tiếng chim kêu, lòng một xót,
Ba xuân dạ héo nhớ Tam Ba.
(Phụng Hà)




Không nghĩ tới một bông hoa dại nho nhỏ còn có lai lịch thê lương và đẹp đẽ đến thế, đáng cười mình tặng hoa cho Từ tiểu thư, nhưng ngay cả tên cũng không gọi ra được, nói gì đến giảng ra cố sự hấp dẫn người ta như thế, sắc mặt Triệu Khang Ninh lúc đỏ lúc trắng, cực kỳ khó coi.

"Đỗ quyên đề huyết, tử quy ai minh.” Từ Trường Kim nghe tới ảm đạm mê mẩn, trong mắt sương mù mờ mờ:

- Hóa ra Kim Đại Lai còn có cố sự đẹp như thế, đại nhân, đa tạ ngài dạy bảo, trong nhân thế thật sự có tình cảm mãi nắm tay bên nhau, không quên không rời như vậy sao?

( Đỗ quyên khóc thành máu, quay về kêu gào thảm thiết)


- Xuân hồng thủy tạ hựu thu hồng
Tức quốc vong lai nhân sở cung
Ứng thị thục oan đề bất tẫn
Canh bằng nhan sắc tố tây phong. (1)
(Dịch thơ:

Hoa thu rơi rụng nối hoa xuân
Than nước mất rồi nhập Sở cung
Nỗi oan đất Thục triền miên hót
Canh tàn nhuộm máu mách tây phong**.
( hieusol )


Tình cảm là gốc rễ của con người, tình yêu lâu dài mà vẫn tràn trề kiên định, nhân gian nhiều không kể siết, Từ tiểu thư phải có lòng tin với người khác, cũng phải có lòng tin với chính mình.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười, nhấc cành hoa trong tay chậm rãi đưa tới Từ Trường Kim:
- Dữ khanh hoa nhất đóa
Thục trung lưỡng đỗ quyên

(Dâng nàng hoa một đóa
Nước Thục đôi Đỗ Quyên*)

(*Đỗ quyên ở đây đa nghĩa: vừa là hoa vừa là chim, hoặc vừa là thơ vừa hoa)
“Dữ khanh hoa nhất đóa
Thục trung lưỡng đỗ quyên…”
Từ Trường Kim lẩm nhẩm, trên mặt nổi lên từng áng mây hồng, cánh tay nhỏ run lên, muốn nhận lấy cành hoa kia, nhưng lại có chút do dự không rõ.

“Ta sao lại không nghĩ tới chứ, đây vừa là hoa vừa là thơ, nữ tử nào có thể không động lòng?” Triệu Khang Ninh thầm ảo não không thôi, mặc dù hắn xem thường những hành vi Lâm Tam vẫn làm, nhưng thấy biểu hiện của Lâm Tam ngày hôm nay, mặc dù hắn tự nhận phong lưu lỗi lạc, tiêu sái vô song, cũng không thể không thừa nhận, luận về thủ đoạn tán gái, mình và Lâm Tam căn bản không cùng một đẳng cấp.

- Đại… đại nhân!

Từ Trường Kim mặt đỏ lựng, khẽ cắn môi, bàn tay bé nhỏ như tuyết trắng xòe ra lại nắm lại, nắm lại rồi xòe ra, tâm tư giống như thủy triều dào dạt:

- Ngài, ngài nói thật sao, Kim Đạt Lai này, ngài thật sự muốn tặng ta?

- A, chỉ là nhất thời cảm thán mà thôi

Lâm Vãn Vinh khẽ than một tiếng:

- Vốn hoa Đỗ Quyên này tặng nàng cũng chẳng sao, chỉ là tiểu thi này lại không thể tặng nàng, để tránh hiểu lầm, ta thu lại vậy.

Hắn như không hề để ý, lấy hoa Đỗ Quyên như lửa đỏ khẽ phẩy một cái trên tay Từ Trường Kim, chẳng ngờ là thực sự thu trở lại.

Triệu Khang Ninh nhìn thấy mừng rỡ: “Tên Lâm Tam này chỉ là thích khoe khoang, tựa hồ không có tâm tư gì với Từ Trường Kim”, hắn vội vã mở miệng:

- Đúng thế, đúng thế, nương tử trong nhà ngươi đã có mấy người rồi, khi không đừng tặng hoa cho tiểu thư khác, sẽ hỏng danh dự của người ta.

Từ Trường Kim cúi đầu xuống, nước mắt lưng tròng, nàng kiên cường quay đầu đi, không để người khác nhìn thấy, nhẹ nhàng nói:

- Đa tạ đại nhân giảng cố sự Đỗ Quyên nước Thục cho ta, Trường Kim tự biết thân như bồ liễu, khó bì với Kim Đạt Lai mỹ lệ. Có điều điển cố Đỗ Quyên khóc ra máu này, Trường Kim vĩnh viễn ghi nhớ trong tim, đa tạ ngài!

Nàng khom người xuống, vái một cái thật sâu, cung kính vô cùng.

- Đâu có, đâu có.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười đỡ nàng lên:

- Nhân sinh như bụi mờ, đông cũng chỉ có ba mươi năm, tây cũng chỉ có ba mươi năm, trong lòng có Đỗ Quyên, nhân sinh tự có Thiền Quyên, cũng là không quá tệ rồi.

(Thiền quyên: chỉ vật, sự vật đẹp đẽ )

Triệu Khang Ninh ở bên cạnh nghe được hộc máu: “Tên Lâm Tam này vừa rồi còn đang ngâm dâm thi không ra gì, sao chớp mắt một cái, đã giảng giải về những thiện ý như vậy rồi? Con người sao có thể vô sỉ thế nhỉ.”

Từ Trường Kim lau nước mắt, khẽ gật đầu, ánh mắt dừng ở cành hoa trên tay hắn, lại trở nên buồn bã.

Triệu Khang Ninh vội đưa bó Ánh Sơn Hồng lớn trong tay đưa lên tay tiểu cung nữ:

- Từ tiểu thư, tên Lâm Tam này ra người rất không nghiêm chỉnh, nàng đừng để ý đến hắn. Cố sự Thục đế và hoàng hậu kia, ta cũng rất cảm động. Nàng xem, hoa Đỗ Quyên ở chỗ ta, đều là vì nàng mà hái. Nàng có thích hay không? Từ tiểu thư, Từ tiểu thư…

Tâm trí Từ Trường Kim cũng không biết đã tới đâu, nghe hắn gọi mấy câu, lúc này mới tỉnh lại, mặt hiện lên vẻ hối lỗi:

- Tiểu vương gia, ngài nói gì?

“Đều là do tên Lâm Tam này gây nên, làm Từ cung nữ thất hồn lạc phách như thế!” Triệu Khang Ninh bực tức không nói nên lời, nhưng mặt lại làm bộ không để ý, cười tiêu sái:

- Tiểu vương nói, hoa Đỗ Quyên mỹ lệ này, đều là đặc biệt vì tiểu thư nàng mà hái, không biết tiểu thư có thích không?

Từ Trường Kim “ừm” một tiếng, ánh mắt trộm liếc qua Lâm Vãn Vinh, gương mặt đỏ bừng kia lại có chút buồn bã, khẽ đáp:

- Đa tạ ý tốt của tiểu vương gia, hoa Đỗ Quyên này rất đẹp, chỉ là hoa cũng như người, vĩnh viễn chỉ có một đóa trúng ý nhất thôi.

Khi lời nàng vừa buông ra, Lâm đại nhân đã đi xa rồi, tựa hồ ngay cả tiếng lòng của nàng cũng không nghe thấy.

Hai lần tặng hoa không xong, mặt Triệu Khang Ninh chợt trắng chợt đỏ, lại không thể phát tác, chỉ đành thầm hừ một tiếng, ngượng ngùng thu lại Ánh Sơn Hồng tươi đẹp như lửa kia. Thấy Lâm Tam đi xa rồi, qua góc quanh, ngay cả cái bóng cũng không thấy nữa, Từ Trường Kim cắn chặt răng ngà, nhìn tới ngẩn ngơ, nơi đây sắc xuân tràn ngập, nhưng trong mắt nàng đã không còn một chút mỹ lệ nào nữa.

Triệu Khang Ninh chợt mừng rỡ vung tay lên, chỉ hồ nước phía trước:

- Từ tiểu thư mau xem, phía trước là xuân trì có tiếng trong kinh thành. Nơi này nổi tiếng nhất là dương liễu, mỗi năm giữa tháng hai và tháng ba, hai bên bờ dương liễu cùng đâm chồi, tranh nhau báo xuân, tạo nên kỳ quan tuyệt đẹp. Chúng ta cùng tới ngắm cảnh được không?

Từ Trường Kim sớm đã không còn hứng thú nữa, khẽ lắc đầu:

- Tiểu vương gia, Cao Ly ta sự tình quá khẩn cấp, Trường Kim không thể trì hoãn ở đây thêm nữa. Không biết chuyện hôm qua nói với ngài, ngài thấy thế nào? Đã bẩm báo với Thành Vương điện hạ hay chưa?

- Điều này à.

Triệu Khang Ninh mặt lộ vẻ khó khăn, lắc đầu:

- Từ tiểu thư có điều không biêt, vốn Cao Ly và Đại Hoa ta liền kề nhau, nếu Đại Hoa ta xuất binh tương trợ Cao Ly cũng là lý đương nhiên, phụ hoàng ta ở trước mặt hoàng thường vì Cao Ly nói mấy câu tốt đẹp. Chỉ là, có người cố ý cản trở bên trong, cản trở Đại Hoa chúng ta phái binh tới Cao Ly. Người này rất được hoàng thượng sủng ái, ta muốn giúp nàng, nhất thời cũng không có cách nào!

- Tiểu vương gia, ngài nói vị đại nhân nào?

Từ Trường Kim nhíu mày, chớp đôi mắt to.

Triệu Khang Ninh cười lạnh:

- Nói tới vị đại nhân này, nàng cũng không xa lạ, chính là vị vừa rồi ngâm dâm thi, làm mấy trò kỳ dị, Lâm Tam Lâm đại nhân. Hắn đề xuất ra lý luận cái gì một nước hai chế độ, cố ý cản trở giao hảo hai nước, thật là cực kỳ đáng giận. Ta và phụ vương mặc dù tích cực dàn xếp, thế nhưng tên Lâm Tam này mồm miệng sắc bén, hoàng thượng rất là sủng ái tin tưởng hắn, chúng ta nhất thời chưa nghĩ ra cách gì!

Từ Trường Kim thở dài, khó xử:

- Chẳng lẽ không còn biện pháp mềm dẻo nào khác sao? Điều kiện một nước hai chế độ kia quả thực quá hà khắc, vương thượng rất khó đáp ứng.

- Từ tiểu thư không nên gấp.

Triệu Khang Ninh cười tiêu sái, vỗ lên vai nàng:

- Nàng và tiểu vương là bằng hữu thân thiết như thế, ta có lý gì không giúp nàng chứ?

Nghe hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘thân thiết’, Từ Trường Kim cắn răng, không hề đáp lại. Gần vị tiểu cung nữ này, thấy da thịt nàng óng ánh mềm mại như bánh kem, tiểu vương gia nhìn tới si mê, đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng:

- Từ tiểu thư, phong cảnh phía trước rất đẹp, chúng ta cùng đi du lãm một phen nhé.

Từ Trường Kim kinh hãi, vội lách ra hai bước, tránh khỏi tay hắn, cúi đầu:

- Cao Ly nguy trong sớm chiều, Trường Kim thật sự không còn lòng du lãm, mong tiểu vương gia thứ lỗi.

"Cao Ly nguy trong sớm chiều!” Thấy nàng hết lần này tới lần khác cự tuyệt mình, ngay cả tượng đất cũng không chịu nổi, Triệu Khang Ninh nóng ra mặt, khẽ hừ một tiếng:

- Từ tiểu thư cuối cùng còn nhớ tới việc này. Nhìn khắp thiên hạ, có thể nói giúp các người, cũng chỉ có phụ vương ta thôi. Chỉ là nàng không phối hợp như thế, bảo tiểu vương giúp nàng như thế nào?

-Phối hợp, phối hợp thế nào?

Từ Trường Kim cả kinh:

- Xin tiểu vương gia chỉ rõ, Trường Kim phải làm thế nào, tiểu vương gia mới có thể trợ giúp Cao Ly chúng ta.

- Điều này kỳ thực cũng không khó.

Triệu Khang Ninh cười hắc hắc, đưa tay nắm lấy nàng:

- Từ tiểu thư quốc sắc thiên hương như thế, chỉ cần hai nước chúng ta kết thành duyên Tần Tấn, chẳng phải là trăm việc cũng xong sao. Tâm tư của tại hạ đối với tiểu thư là tấm lòng chân thành, tiểu thư nhận thấy rồi đấy.

Từ Trường Kim đỏ mặt lên, vội lùi hai bước, cúi đầu cung kính:

- Tiểu vương quá khen rồi, Trường Kim chỉ là một cung nữ nhỏ bé của Cao Ly, sao xứng với long chủng hoàng thai như vương gia?

- Cung nữ nhỏ bé?

Triệu Khang Ninh cười lạnh:

- Trước mặt tiểu vương gia còn cần khách khí thế nào? Một cung nữ nhỏ bé có thể ở lại Đại Hoa ta lâu như thế, còn ở giữa Đại Hoa và Cao Ly xâu kim luồn chỉ, dẫn đường dựng cầu? Thân phận kia của nàng, khinh ta không biết sao…

"Xoạt”, một tiếng động nhỏ vang lên, trong bụi cỏ bên cạnh không biết có gì chấn động, Triệu Khang Ninh lạnh lùng quát:

- Kẻ nào?

Trong bụi rậm liền yên tĩnh trở lại, một lát sau, hai con vịt trời kêu ‘quác quác’ từ trong rừng bay ra, lao thẳng tới xuân trì phía trước. Triệu Khang Ninh thở dài một hơi, nói tiếp:

- Từ tiểu thư. Nếu nàng đã nói là cung nữ, vậy cứ xem là bản vương coi trọng cung nữ nàng. Chỉ cần nàng theo bản vương rồi, vậy Cao Ly và Đại Hoa ta thành thân gia, việc xuất binh tương trợ, ta và phụ vương vì thế mà ra sức, đảm bảo Cao Ly các ngươi vạn đời bình an.

Sắc mặt Từ Trường Kim trắng bệnh, bàn tay nhỏ nắm chặt. Đôi môi đỏ thắm tự như muốn cắn tới bật máu. Triệu Khang Ninh trong lòng thống khoái, phảng phất sự uất ức phải chịu từ Lâm Tam, gỡ lại trên người tiểu cung nữ này, cười hắc hắc hai tiếng:

- Từ tiểu thư, tiểu vương đối với nàng chân thành, tin rằng nàng cũng có thể cảm nhận thông suốt. Ta cũng nói đên đây là hết, đi đâu theo đâu, xin tiểu thư tự cân nhắc mà làm. Có điều có một điểm, tiểu vương vẫn phải đề tỉnh nàng, Cao Lệ sợ là không kéo dài được mấy ngày, mỗi khắc trậm trễ của nàng, đồng bào của nàng sẽ phải tử thương vô số. Tiểu vương sẽ ở phủ đợi tin tốt của nàng.

Triệu Khang Ninh đắc ý ha hả cười lớn, phất tay áo rời đi. Từ Trường Kim mím chặt khóe miệng, lòng giá băng, nước mắt từng giọt nhỏ xuống, chậm rãi đi về phía trước. Bên bờ xuân trì, gió nhẹ mơn man, sóng biếc lăn tăn, liễu rủ đâm chồi non, đầu cành xanh tươi mon mởn, trông thật thích mắt.

Từ Trường Kim đứng sững bên bờ xuân trì, nhìn núi sông mông lung đằng xa, mưa xuân như khói, lòng nàng đau sót, bàn chân nhỏ giậm một cái, muốn nhảy về phía trước.


- Ấy, không được, không được !

Ở bên thình lình một bóng người lao ra, ôm chặt lấy thân hình mềm mại của nàng, hai bàn tay lớn như vô ý chụp ở trước ngực nàng:

- Từ tiểu thư, có gì cứ từ từ nói, nàng sao lại nghĩ không thông thế chứ? Ấy, trên người nàng mang hai cái bánh bao thật lớn đó…!
- Buông ta ra!

Từ Trường Kim kinh hãi, vội giãy người ra:

- Đại nhân, buông ta ra, xin ngài mau mau buông ta ra!

- Có chuyện gì từ từ nói, nhảy sông để làm gì chứ, nhảy sông còn mang bánh bao theo làm gì.

Lâm Vãn Vinh ôm chặt lấy nàng, Từ Trường Kim kêu một một tiếng, cả mặt đỏ bừng:

- Đại nhân, ta không phải là muốn nhảy sông, ngài hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi…

- Hiểu lầm?

Lâm Vãn Vinh làm bộ không hiểu nhìn nàng:

- Không phải chứ! Rõ ràng là hai cái bánh bao sắp gây nên huyết án, bằng vào nhãn quang cứu người vô số của ta mà xem, nàng nhất dịnh xúc động muốn nhảy sông, nếu không, nàng ôm chặt ta như thế làm gì?

Từ Trường Kim vừa thẹn vừa giận không thôi: “Rõ ràng là ngươi ôm chặt ta, sao lại qui cho ta chứ?”

- Đại nhân, ta chỉ muốn ngắt một cành dương liễu, không phải là muốn nhảy sông!

Từ Trường Kim thẹn vô cùng, cúi đầu thỏ thẻ:

- Xin ngài mau buông ta ra!

- Ngắt dương liễu?

Lâm Vãn Vinh ngượng ngùng cười hai tiếng, nắn một cái trên bánh bao, hậm hực thu hai tay lại, đành nói vu vơ:

- Vừa có hoa lại vừa có liễu, Từ tiểu thư nàng phải cẩn thận đó, cái bệnh hoa liễu không dễ trị đâu.

Nghe hắn nói không chút kiêng kị, tiểu cung nữ nào chịu nỗi đùa bỡn như thế, khẽ gắt một tiếng, vội quay đầu đi, đưa bàn tay nhỏ xinh xinh ra ngắt một cành dương liễu non, để trên mũi khẽ ngửi, rồi lại từ từ cúi đầu xuống, dịu dàng hỏi:

- Đại nhân, ngài ở đây làm gì?

- Ta đến hái hoa thôi.

Lâm Vãn Vinh vẫy vẫy cành hoa trong tay:

- Vẫn chưa hết hứng, sao có thể tay không trở về.

Từ Trường Kim nhìn hoa trong tay hắn, đột nhiên phì cười:

- Đại nhân, ngài thật đúng là một người hái hoa tận lực, Đỗ Quyên mỹ lệ như thế, không ngờ bị ngài ngược đãi thành ra thế này.


- Hả?

Lâm Vãn Vinh liếc mắt qua cành Đỗ Quyên trên tay. Chỉ thấy cánh hoa sớm đã rụng đi đằng nào, trên cành dính đầy cỏ xanh bùn đất, đâu còn có hình dáng như lửa đỏ tươi đẹp.

-À, lão công của hoa Đỗ Quyên gọi nàng ta đấy, cho nên nàng ta rời nhà đi rồi, có thể hiểu được, có thể hiểu được.

Hắn cười hắc hắc hai tiếng, bịa chuyện lung tung.

Từ Trường Kim lắc đầu cười khẽ, thấy trên người hắn dính đầy bùn cỏ, cũng không biết từ đâu lăn ra. Nhớ tới hình dáng vừa rồi khi hắn ngâm thơ, trong lòng nàng vừa ấm áp lại cảm động, khẽ phủi đi bùn cỏ trên người hắn, nhẹ nhàng nói:

- Đại nhân, ngài làm sao vậy, vùi dập áo quần thành thế này.

Lâm Vãn Vinh phất phất tay, không hề để ý:

- À, vừa rồi vào trong bụi cỏ bắt vịt thôi. Ấy, sao không nhìn thấy tiểu vương gia, hai người không phải thành đôi thành cặp, cùng du ngoạn ngắm cảnh sao? Hắn làm sao vứt nàng lại chạy trước rồi. Không chấp nhận được, không chấp nhận được!

Trường Kim nhìn hắn lắc đầu, chậm rãi bước tới bên hồ, nhìn dung nhan kiều diễm trong nước, nước mắt mơ hồ nổi lên, nhất thời không nói ra lời. Gió xuân trên cành liễu lất phất qua mái tóc dài của nàng, trong cơn vi vu lạnh lẽo, cô tiểu cung nữ từ dị quốc tới này tựa như cành liễu mềm yếu không chịu nổi gió mưa, vô cùng đáng thương.


- Đại nhân, ngài có phải cảm thấy ta rất thê thảm hay không?

Mắt Từ Trường Kim như nước mùa xuân, sương khói mờ mờ, nhìn hắn một cái, lặng lẽ mở miệng hỏi.

Lâm Vãn Vinh ngẩn ra một chút, vấn đề này thật là không dễ trả lời. Nói tới dung mạo, Từ Trường Kim không phải là tuyệt sắc nhất, nàng hơn được ở chỗ khí chất ôn nhu điềm tĩnh của nữ nhân Cao Ly truyền thống. Một cô gái nhỏ, một mình ở dị quốc tha hương cầu xin giúp đỡ, tư vị này, quả thật khó có thể chịu được.

- Sao có thể chứ?

Lâm Vãn Vinh bật cười:

- Nàng trông xinh đẹp, học vấn lại giỏi, lại còn biết nấu dược thiên, đáng thương chỗ nào?

Từ Trường Kim khẽ lắc đầu, hai mắt chăm chú nhìn hắn:

- Đại nhân, cho dù là ngài nói dối, Trường Kim cũng cảm kích. Bọn họ đều nói là ngài giả dối xảo trá, hung ác tham lam, ta lại cảm thấy ngài so với tất cả mọi người còn chính trực hơn, bởi vì ngài là một kẻ chân tiểu nhân, ngài khi phụ ta, cũng khi phụ quang minh chính đại, dũng cảm ngoan cường, so với những kẻ ngụy quân tử còn hơn mười lần trăm lần. Ta ghét sự giả dối của người khác, nhưng ta thích sự dũng cảm cùa ngài.

Từ Trường Kim mặt mũi đỏ bừng, nhưng lại níu chặt vào hắn, đôi mắt to mỹ lệ long lanh, khiến lòng người rung động.

Lâm Vãn Vinh cười khan hai tiếng: “Con mẹ nó, ta nhầm chăng? Trường Kim muội khen ta, bị ta khi phụ còn muốn cảm tạ ta, cái thế giới này đúng là quá điên khùng rồi!Chuyện đời thật quá phức tạp!” Lâm Vãn Vinh lắc đầu cảm thán:

- Nhiều khi, bỏ đi những lời nói dối là thật, còn lại đều là giả, nàng cũng không thể quá tin ta.

"Bỏ đi những lời nói dối là thật, còn lại đều là giả.” Từ Trường Kim lẩm bẩm tự nói, nước mắt trào ra, bật khóc mà vẫn cung kính:

- Vãn Vinh ca, xin lỗi, xin huynh thứ lỗi cho muội. Muội không thể nói chuyện với huynh thêm, bởi vì, muội sợ mình và huynh nói thêm một câu, sẽ không còn muốn về Cao Lynữa.

- Nàng muốn về Cao Ly?

Lâm Vãn Vinh kinh hãi lắp bắp, ý nghĩ trong đầu nhanh chóng xoay chuyển: “Đại Trường Kim muốn đi rồi? Chẳng lẽ Thành Vương đã đáp ứng nàng gì đó?”

Từ Trường Kim lau khóe mắt, cười ảm đạm:
- Muội vốn chẳng phải là người Đại Hoa, phải trở về cố hương của muội, cũng là chuyện sớm muộn. Lòng có Đỗ Quyên, nhưng nhân sinh không Thiền Quyên, Trường Kim kiếp này cũng không biết phiêu bạt tới đâu mới là điểm cuối.

- Chẳng lẽ Cao Ly các nàng, thật sự muốn cùng Đông Doanh huyết chiến tới cùng? Nhưng đây chính là một con đường cùng.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu: “tên Cao Ly vương gì đó kia đúng là muốn quyết làm Vương Bát ăn gang ăn thép, vậy thật không dễ làm!”

- Nếu không huyết chiến, vậy còn có biện pháp gì?

Từ Trường Kim lộ vẻ bi thương:

- Người Đông Doanh hung tàn bạo liệt, Đại Hoa lại không chịu ra tay giúp đỡ, Cao Ly muội chỉ có làm ngọc nát, tuyệt không để Oa nhân đắc thế.

Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài:

- Từ tiểu thư, lý do ta đã sớm nói với nàng rồi. Nếu là việc giữa hai người chúng ta, ta tự nhiên không đừng bên nhìn, liều hết mạng già cũng phải cứu nàng. Chỉ là đây là chuyện giữa hai quốc gia, chỉ có lợi ích không có tình nghĩa, tính mạng của con dân Đại Hoa, nếu không đổi được đền đáp, cho dù ta đồng ý, bách tính thiên hạ cũng không đáp ứng. Nàng nói xem, chẳng phải là đạo lý này ư!

Tiểu cung nữ khẽ gật đầu, bẻ dương liễu, nhẹ nhàng lắc lư, nhìn tới xuất thần, gò mà đỏ lựng:

- Vãn Vinh ca, huynh nói không sai, đây không phải là huynh sai, muội trước nay không hề trách huynh, ngược lại, muội kính trọng huynh tận đáy lòng, ngưỡng mộ huynh bởi vì huynh là một người chính trực thành thật.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
-
Từ tiểu thư, vốn ta không muốn thảo luận, nhưng nàng đã nhắc tới rồi, ta xen vào một câu vậy. Cao Lệ các nàng, có phải đang đàm phán điều kiện với Đông Doanh?

Từ Trường Kim biến đổi mãnh liệt:

- Đại nhân, ngài, sao ngài biết được?

- Cùng Đông Doanh giảng hòa? Cùng lột da với hổ?

Lâm Vãn Vinh cười lạnh lùng:

- Từ tiểu thư, nàng đừng để ý làm sao ta biết. Ta hỏi nàng câu nữa, nếu nàng là người Đông Doanh, Cao Ly phải đưa ra điều kiện nào mới làm nàng lui binh?

- Điều này…

Từ Trường Kim trầm ngâm một lúc, chậm rãi lắc đầu, bất đắc dĩ đành than:

- Trừ phi Cao Ly cắt đất, nếu không, ta không thể lui binh. Nhưng trừ như vậy ra, Vãn Vĩnh ca, bọn muội còn có biện pháp gì?

Sắc mặt Lâm Vãn Vinh trịnh trọng, tâm tư Trường Kim muội này không hề đơn giản, nói tới mức này rồi, nàng lại tuyệt không nhắc tới việc hướng tới Đại Hoa cầu viện, xem ra là còn đang do dự.

- Đúng vậy, chẳng còn cách nào nữa.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười:

- Sáng sớm hôm nay, hoàng thượng tuyên triệu ta vào cung, thương thảo một việc. Ta sắp thành lập đạo quân mới ở đông bắc, trực tiếp điều tới phương bắc phụ cận núi A Nhĩ Thái ( Altai), hiệp trợ Lý Thái chống lại Đột Quyết…

- Cái gì?

Từ Trường Kim chấn động, nắm chặt tay hắn, lo lắng:

- Sao lại như vậy? Đạo quân mới của đông bắc, vốn là phải hiệp trợ Cao Ly ta chốn lại Oa nhân, nếu điều tới núi A Nhĩ Thái, Cao Ly chúng ta phải làm sao?

Lâm Vãn Vinh thở dài:

- Việc này nàng không nên hỏi ta, phải đi hỏi vương thượng của nàng. Đại Hoa ta chịu đủ cái khổ của người Hồ, trong lúc vạn phần cấp bách lưu lại một nhánh quân muốn giúp đỡ Cao Ly nàng chống lại quân xâm lược, chỉ là vương thượng của nàng lại lưỡng lự nhu nhược, do dự bất quyết, binh lực Đại Hoa ta rất thiếu, lại chờ lâu không thấy tin tức của các nàng tới, chỉ đành trước tiên đưa đạo quân này lên phía bắc! Về chuyện của Cao Ly, ài, chúng ta thật sự không còn lòng dạ để ý tới nữa!

- Đại nhân, không thể!

Tiểu cung nữ lo thật rồi:

- Vương thượng không phải là lưỡng lự, chỉ là…

- Chỉ là cái gì?

Lâm Vãn Vinh khẽ than:

- Đã tới thời khắc này rồi, các nàng còn do dự gì chứ? Nhìn khắp thiên hạ, có thể bảo toàn cho Cao Ly, trừ Đại Hoa ta còn có thể có ai?

Từ Trường Kim đột nhiên che mặt khóc ròng:

- Vãn Vinh ca, là huynh đang ép muội. Muội không thể làm thiên cổ tội nhân của Cao Ly!

Bờ vai thơm của Từ Trường Kim rung lên bật bật, bầu ngực phập phồng, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống, thê thảm vô cùng.

“Không thể mềm lòng!” Lâm Vãn Vinh nghiêng đầu đi, bất đắc dĩ mở miệng:

- Đứng ở vị trí của ta, điều nên làm nhất định phải làm, thế nào cũng chạy không được. Ai mới là thiên cổ tội nhân, cũng phải đợi tới khi Cao Ly nàng diệt vong, những lão già ngu xuẩn đó mới minh bạch! Ài, trọng trách nặng như thế, sao có thể đặt lên tay một mình tiểu cô nương, nàng ở lại Đại Hoa, chịu hết những ánh mắt coi thường, thật tội cho nàng!

Thấy hắn mặt đầy vẻ chí thành, Từ Trường Kim khóc như mưa, lắc đầu:

- Đại nhân, điều này không thể trách người khác là ta tự nguyện ở lại. Bởi vì, bởi vì…

- Bởi vì sao?

Lâm Vãn Vinh tủm tỉm cười:

- Thế nào cũng sẽ không phải bởi vì ta chứ?

Từ Trường Kim nước mắt như mưa rời, nghẹn ngào:

- Đại nhân, ngài có thể đáp ứng một thỉnh cầu nho nhỏ của Trường Kim hay không? Xin lỗi, xin ngài nhất định phải đáp ứng ta!

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Trường Kim đỏ bừng, như hoa đào gặp mưa, tràn đầy kỳ vọng nhìn mình, Lâm Vãn Vinh cảnh giác:

-Thỉnh cầu gì? Chớ nên nhắc tới yêu cầu quá phận nhé, ta luôn luôn rất giữ trinh tiết đó!

Từ Trường Kim lau đi nước mắt trên mặt, tai đỏ bừng lên, cúi đầu xuống, âm thanh nhỏ tới cơ hồ nghe không thấy:

- Đại nhân, ngài có thể ôm Trường Kim một lát hay không?

Lâm Vãn Vinh kinh hãi thất sắc, lùi về sau một bước:

- Từ tiểu thư, ta là một liệt nam trinh khiết, tuyệt không làm ra chuyện trái bản tính… ấy, ấy, nàng làm gì, đừng ôm chặt như thế, cưỡng gian chính là tội hình sự, đừng sờ ngực ta…

Từ Trường Kim ôm chặt lấy hắn, nước mắt như nước đổ khỏi chậu, ướt đẫm ngực áo hắn:

- Đại nhân, thực xin lỗi, Trường Kim không cách nào ngăn mình thích ngài, làm ngài thêm phiền toái rồi!
<< Chương 188 | Chương 190 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 690

Return to top