Từ Trường Kim khẽ gật đầu:
- Cảm ơn đại nhân, nếu như thế thì Trường Kim sẽ thử trước. Hiện giờ hai bên đang đua tranh, thiếp sẽ vì Cao Ly mà dốc hết tâm nguyện để giành chiến thắng, đương nhiên sẽ không khách khí với Lâm đại nhân.
Nàng lấy ra một cái nến đỏ to, cắt đi ba phần tư, sau đó liền đục một lỗ nhỏ ở trên đoạn còn lại dọc theo sợi bấc. Rồi cầm sợi tơ xuyên qua lỗ đó, đợi nến phủ kín lại rồi thì đem ngọn nến có sợi chỉ đó cắt bớt đi.
- Vị tiểu muội muội này, có thể đem cửu khúc ngọc châu lại cho ta được không?
Từ Trường Kim mỉm cười với Thúy Vân, hòa ái nói.
Tiểu cung nữ chuyển cửu khúc ngọc châu cho nàng, Từ Trường Kim để lỗ nhỏ của cửu khúc ngọc châu dựng đứng trên mặt đất, cầm sợi tơ đặt vào ngay ngắn ngay miệng lỗ của cửu khúc ngọc châu, chậm rãi đẩy vào. Bên trong viên ngọc khúc khuỷu quanh co, nửa trước của sợi dây kia được bọc trong nến, miễn cưỡng đi vào. Từ cung nữ cẩn thận tỉ mỉ đốt bất nến, với những chỗ uốn khúc thì hơ thêm một chút, sợi tơ bị đốt nóng trở nên mềm mại, dễ dàng bám dọc theo các đường cong mà từ từ đi vào.
Cung nữ này khéo léo dùng nến lấp kín vừa vặn với sợi tơ, cây nến bị đốt mà mềm ra, dòng sáp từ từ chảy xuống dưới, dẫn theo sợi tơ tiến về phía trước. Nhưng việc này phải phối hợp rất tài tình, nếu chậm một tí thôi thì có thể dẫn đến tình huống nước nến chảy ra che mất các lỗ cong. Từ Trường Kim tâm tư lanh lẹ tay chân khéo léo, nàng căng mắt ra cẩn thận tỉ mỉ xâu sợi tơ, không dám có chút lơ là. Trên cánh mũi xinh xắn của nàng hiện lên những giọt mồ hôi li ti trong sáng như ngọc, trông thật là mỹ lệ.
Thực là một cách làm mộc mạc nhưng rất khéo léo, Lâm Vãn Vinh nhìn thấy thầm cười trộm, biện pháp này đúng là chỉ có sự kiên nhẫn cùng nghị lực của các cô gái như Từ Trường Kim này mới có thể hoàn thành, thay bằng những người khác, chắc chắn là không làm được. Những phẩm chất trên của Từ Trường Kim này cũng vừa khéo cũng thể hiện rõ ràng tính cách của dân tộc Cao Ly ngày nay, về điểm này đúng là đáng để Đại Hoa học tập.
Để xâu qua những đường cong khúc khuỷu của cửu khúc ngọc châu, Từ Trường Kim đã mất hơn nửa ngày cật lực, quay ra quay vào mấy lần, mới đưa sợi tơ cùng dòng sáp làm chất dẫn xuyên qua hết. Chỉ là phía trong của viên ngọc đã bị ngọn nến lấp kín, sợi tơ mặc dù đã luồn qua, nhưng không có cách nào kéo dịch chuyển. Tuy thế, không phải người nào cũng có thể tưởng tượng ra nỗi biện pháp này, mọi người trên sân đều không khỏi cực kì bội phục trước sự khéo léo và nghị lực của Từ Trường Kim, nhất thời tiếng vỗ tay vang lên như sấm, chúc mừng nàng vượt qua cửa ải đầu.
Từ cung nữ ngượng nghịu mỉm cười, khom người chào tiểu cung nữ Thúy Vân:
- Thật xấu hổ, mặc dù xuyên qua rồi, nhưng sợi tơ không thể kéo ra, làm cho người thêm phiền toái.
Thúy Vân vội nói:
- Vị tỷ tỷ này, sợi tơ đã xuyên qua rồi, lẽ dĩ nhiên sẽ tính là qua cửa.
Từ cung nữ mỉm cười, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Đại nhân, đã đến lượt ngài.
Tiểu cung nữ Thúy Vân đã sớm đốt nến, hơ chảy những chỗ tắc bên trong các lỗ cong, đợi viên ngọc nguội lại, lại dùng nước rót qua lỗ nhỏ. Những hạt nước nhỏ ra từng giọt, chứng tỏ bên trong đã không còn chỗ tắc, mới đưa viên ngọc cho Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh rút ra một ống trúc hẹp dài từ trong ngực, cười nói:
- Công cụ mà ta dùng có lẽ có hơi chút đặc biệt, hai vị cô nương không phải sợ đâu.
Hắn mở ống trúc ra, ở bên trong bò ra một con kiến nhỏ xíu, làm cho Thúy Vân hơi hoảng sợ kêu ‘a’ một tiếng, còn đôi mắt xinh đẹp của Từ Trường Kim khẽ nhấp nháy, nhìn hắn nghi hoặc.
Lâm Vãn Vinh lấy ra một sợi tơ, cẩn thận tinh tế buộc vào ngang lưng con kiến, lại đặt cửu khúc ngọc châu ở cố định trên bàn, bôi một ít mật ong ở phía bên kia. Từ Trường Kim kêu lên một tiếng, trên gương mặt lập tức hiện ra vẻ kinh ngạc tột cùng.
Sau khi xem xét hương thơm của mật ong kia có đủ phát tán xa không, Lâm Vãn Vinh đặt con kiến ở chính giữa cửa lỗ ngọc, ngửi thấy được mùi của mật ngọt, nó dễ dàng tìm hướng mà đi, sau thoáng chốc đã xuyên qua lỗ ngọc.
Mọi người nhìn không ngừng chớp mắt: “Như vậy đã xong ư? Nếu nói ngẫu nhiên phương pháp của Từ Trường Kim khó mà bắt chước được, thì cái phương pháp kia của Lâm Tam quả chỉ thích hợp cho đứa trẻ ba tuổi dùng. Con mẹ nó quá đơn giản đi, tiểu tử này làm sao nghĩ ra vậy?”
- Ha ha ha ha…
Hoàng đế cười sang sảng:
- Thành Vương huynh, huynh cũng thật có tuệ nhãn. Từ ái khanh, Lâm Tam này, đích xác quả là một nhân tài a!
- Hoàng thượng, ko dám dối người, thời gian tiếp xúc cùng Lâm Tam đã lâu, nhưng vi thần luôn luôn có cảm giác, trên đời này dường như đã không có chuyện gì có thể làm khó hắn.
Từ Vị mỉm cười đáp.
- Phải vậy không?
Hoàng đế cười một hơi dài.
- Đại nhân, ngài đã nghĩ cách này như thế nào?
Từ Trường Kim nhìn Lâm Vãn Vinh, hiếu kì nói.
Lâm Vãn Vinh cười bí hiểm:
- Nếu nàng lần sau không tố cáo tội trạng của ta trước mặt Hoàng đế, ta sẽ chỉ điểm cho nàng.
Từ Trường Kim mặt đỏ lên, không còn dám nói chuyện tiếp nữa.
- Đề thứ nhất, là do Lâm công tử cùng vương tử Cao Ly trả lời được.
Tiểu cung nữ Thúy Vân tuyên bố.
- Lộc Đông Tán, ngươi coi bây giờ làm sao? Bọn họ, đã trả lời được một đề rồi kìa.
Khuôn mặt A Sử Lặc đượm nét ưu tư, vội vàng la lên với người cố vấn bên cạnh mình.
- Không nên hoảng hốt, A Sử Lặc, cơ hội chung quy sẽ có, còn ba vấn đề nữa mà.
Lộc Đông Tán vẫn tràn đầy vẻ tự tin nói.
- Đề mục thứ hai…
Thúy Vân lại xé mở một phong thư đã niêm phong, chỉ thấy ở phía xa bỗng nhiên có mấy trăm tên binh sĩ đi tới, ba người một nhóm khiêng một cây gỗ hình tròn, chừng hơn trăm cây, toàn bộ đều rất tinh xảo.
- Đề mục này, trên sân có một trăm cây gỗ tròn lớn, mời phân biêt ra gốc và ngọn của một cây gỗ.
Thúy Vân nhẹ nhàng nói.
Tiếng nói vừa dứt, hiện trường liền yên tĩnh trở lại, mấy trăm gỗ tròn này đều tinh xảo , đều đặn như nhau, làm sao mới có thể phân ra gốc và ngọn đây?
Từ Trường Kim còn đang trầm ngâm suy nghĩ, đã nghe đến hai âm thanh cùng vang lên:
- Ta có thể phân biệt.
Một giọng Hoa ngữ có vẻ gượng gạo vang lên ở đằng xa, đích thị phát ra từ cố vấn của sứ thần Đột Quyết A Sử Lặc - Lộc Đông Tán, cái giọng nói kia thì ngay ở bên cạnh nàng, chính là cái người vừa mới chơi đùa với con kiến - Lâm đại nhân.
Từ Trường Kim không dám tin tưởng hỏi lại:
- Đại nhân, ngài thật sự biết sao?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Có thể biết, nhưng phải thử xem mới rõ được.
Lộc Đông Tán đã đến trên bục, thấy Lâm Vãn Vinh bèn cung kính hành lễ:
- Kẻ hèn Lộc Đông Tán, chính là kẻ bề tôi của Khả Hãn Đột Quyết, xin ra mắt Lâm đại nhân.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Từ xa tới là khách, Lộc huynh đã có biện pháp nhận ra chỗ nào là gốc, cái nào là ngọn, vậy mời huynh làm trước.
Lộc Đông Tán mỉm cười gật đầu đáp:
- Phân biệt rễ cây với ngọn cây, thật ra cũng không xem là khó, chỉ là có thể phải tiến hành cắt phá đi các cây gỗ này một chút. Người có tuổi, cây có vòng năm, càng gần sát cái rễ cây, vòng năm càng đậm càng rõ ràng. Chỉ cần những dũng sĩ của Đột Quyết ta đem một trăm cây gỗ tròn này cưa đầu và đuôi ra là có thể phân biệt màu sắc của vòng năm, dễ dàng nhận ra đầu và đuôi, gốc cùng ngọn rồi.
Cái gì vòng năm tuổi của cây, đều là lần đầu tiên mọi người nghe thấy, ai ai nghe được đều mơ hồ, chỉ có Lâm Vãn Vinh khẽ gật gù: “Đột Quyết có thể đứng vững nhiều năm mà không suy sụp, quả nhiên có nhân tài a! Không nói đâu xa, Lộc Đông Tán này đã đoán được một điều này, chính là đạo lý mà đời sau thường nói tới, nhưng ở thời đại này lại từ trong miệng một người Đột Quyết nói ra, càng lộ rõ vẻ phi phàm."
- Từ ái khanh, Lộc Đông Tán này nói đúng sao?
Hoàng thượng chau mày hỏi.
Từ Vị gật đầu tâu:
- Hoàng thượng, tiểu nữ Chỉ Tình từng nghiên cứu điều này, việc cây có năm tuổi, xác thực không sai, càng gần sát rễ cây, vòng tuổi ấy càng đậm nét. Lộc Đông Tán này không phải là kẻ tầm thường, hắn chính là đệ nhất cố vấn trong trướng của Khả Hãn Đột Quyết, được coi là quốc sư. Trận này chỉ e hắn sẽ thắng mất!
- Lâm Tam đâu. Lâm Tam có khả năng thắng không?
Hoàng Đế đột nhiên mở miệng nói, trong mắt hiện lên vẻ hi vọng nơi hắn.
- Cái này, lão thần không dám phán đoán bừa, nếu muốn thắng Lộc Đông Tán, trừ phi Lâm Tam nghĩ ra biện pháp xảo diệu hơn.
Từ Vị đáp.
Trong lúc nói chuyện, Lộc Đông Tán đã ra lệnh cho các thuộc hạ công binh của Đột Quyết cưa hai bên đầu và đuôi của một cây đại thụ, quả nhiên một mặt đã lộ ra vòng tuổi in sâu, Từ Trường Kim nhìn thấy gật đầu, nói thầm:
- Thế giới thật rộng lớn, không thiếu điều lạ, hôm nay Trường Kim lại học được tri thức mới nữa.
Thấy Lộc Đông Tán lại muốn sai người tiếp tục cắt cây gỗ tròn khác, Lâm Vãn Vinh vội vàng cười ngăn hắn lại:
- Lộc huynh, quả nhiên như ngài nói, biện pháp này của ngài có chút phá hoại mất đi vẻ ngoài của các cây gỗ này. Như này đi, tiểu đệ cũng có một phương pháp phân biệt gốc và ngọn cây, chờ tiểu đệ nghiệm chứng xong, lại mời Lộc huynh cho người cưa mấy cây gỗ này, hai bên cùng kiểm chứng. Đầu tiên là có thể kiểm nghiệm phương pháp của đệ xem có sai hay không, thứ hai là đã tiết kiệm chút gỗ này. Trồng cây gây rừng không phải dễ dàng a, phải trân trọng cây cối, giữ gìn rừng xanh!
Lộc Đông Tán gật đầu:
- Biện pháp này rất hay, đại nhân muốn nghiệm chứng như thế nào đây?
Lâm Vãn Vinh từ từ bước tới, quay qua mấy trăm binh sĩ khiêng gỗ đến rồi vòng tay hành lễ:
- Mời các vị huynh đệ trợ giúp, đem mấy cây gỗ tròn này quăng xuống giữa sông đi.
Từ Trường Kim và Lộc Đông Tán đều tò mò nhìn nhất cử nhất động của Lâm Vãn Vinh, Từ Vị vỗ tay ‘đốp’ một cái, than thở:
- Ai nha, ta sao lại không nghĩ ra cái này chứ. Cung hỉ hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, trận này, chúng ta lại thắng rồi.
Những cây gỗ tròn này sau khi rơi xuống nước, dập dềnh ở trong nước vài cái rồi dần dần yên lại. Lúc đó liền xuất hiện việc kì quái, một cây gỗ tròn hai đầu tinh xảo như nhau, nhưng sự chìm nổi của hai đầu hoàn toàn khác biệt. Lâm Vãn Vinh tủm tỉm cười:
- Lộc huynh, theo tiểu đệ xem, cùng là một cây gỗ, nổi ở mặt nước là ngọn cây, mặt chìm xuống nước là gốc, ngươi có nhận ra chăng…?
Lộc Đông Tán giơ ngón tay cái lên:
- Lâm đại nhân, ngài quả nhiên là bác học đa tài, có thể nghĩ ra một biện pháp đơn giản như vậy, Lộc Đông Tán rất bội phục…!
A Sử Lặc vội vàng đi tới:
- Lộc Đông Tán, cái này rốt cuộc sao lại đúng? Vì sao nổi trên mặt nước là ngọn cây, chìm xuống dưới nước là gốc vậy?
Lộc Đông Tán giải thích:
- Đại thụ hướng về phía mặt trời, lượng nước đều từ theo rễ mà đi lên, vì thế gốc cây to nặng, ngọn cây hơi nhẹ, bề ngoài nhìn tinh xảo như nhau, nhưng bên trong lại có sự khác biệt. Chúng ta chọn ra mười cây, cưa thử xem sẽ biết ngay.
Sớm đã có binh sĩ tiến đến chọn ra mười cây gỗ tròn cưa ra, quả nhiên như lời Lâm Vãn Vinh nói, nơi nặng là gốc, nơi nhẹ là ngọn, không còn gì để nghi ngờ nưa, phương pháp chọn lựa của Lâm Vãn Vinh đơn giản hơn, thực dụng hơn. Trận này Lâm Tam cùng Đột Quyết đều có thể qua cửa, nhưng Lâm Tam lại lấn át Đột Quyết là sự thật không cần tranh luận, cả Lộc Đông Tán cũng không có lời lẽ nào để phủ nhận.
- Đại nhân, mấy cái học thức này của ngài, đều là từ đâu mà ra vậy? Ta có thể học tập ở ngài hay không?
Từ Trường Kim bội phục hơn, nhịn không được mở miệng hỏi ý kiến.
- Tự học, căn bản đều là tự học.
Lâm Vãn Vinh bật cười ha hả:
- Từ cung nữ, nàng muốn hướng tới ta mà bái sư ư? Ai nha, cái này có thể không hay, ta đối mặt với cô gái xinh đẹp nhất định khó có thể kiềm chế, nếu vạn nhất ta và nàng phát sinh điều gì, cái đó làm sao xứng đáng với tình hữu nghị đã lâu năm của hai nước chúng ta chứ, như vậy thật không nên!
Đôi má sáng bóng như ngọc của Từ cung nữ hiện lên hai vầng ráng hồng xinh đẹp, cúi đầu một hồi lâu mà chẳng dám thốt lên lời nào.
Hoàng đế cười ha hả:
- Tên Lâm Tam này hay lắm! Áp đảo kỳ nữ Cao Ly, khuất phục quốc sư Đột Quyết, thật sự có học vấn, có kiến thức. Từ ái khanh, ngươi đã tiến cử cho Đại Hoa ta một nhân tài rất lớn a!
Trên mặt Từ Vị lộ ra nét cười, được Hoàng Đế này một lần tán thưởng, con đường thăng chức của Lâm Tam tiến lên hằng ngày mà thôi, mà chỉ mới ngày hôm qua thôi Hoàng thượng cũng đã tán dương hắn rồi. Tô Mộ Bạch nghe được điều đó da mặt trắng bệch, khí sắc càng hiện lên vẻ u ám. Thành Vương nhìn hắn một cái, mỉm cười không nói gì.
Bốn đề tài đã qua một nửa, Cao Ly trả lời đề thứ nhất, Đột Quyết thủ thắng đề thứ hai, Lâm Vãn Vinh đều vượt qua cả hai đề, chỉ cần hắn lại tiếp tục trả lời một đề nữa liền có thể yên tâm đứng ở thế bất bại. Lý Thừa Tái cùng A Sử Lạc có một chút căng thẳng, không nghĩ rằng với đám mưu sĩ của hai bên cũng đấu không nỗi một tên Lâm Tam nhỏ nhoi này.
Tiểu cung nữ Thúy Vân mang phong thư thứ ba mở ra, nhìn lướt quá, cao giọng nói:
- Đề thứ ba là… mời các vị quay đầu lại…
Mọi người nghi hoặc xoay người lại, bỗng nghe tiếng chân rầm rập chấn động, khiến mặt đất phải hơi phải rung chuyển. Mười mấy tên kỵ sĩ, tay cầm roi ngựa thúc mấy trăm tuấn mã chạy tới. Một trăm con tuấn mã này, lông trắng móng trắng, dường như đổ ra từ trong một khuôn, không phân biệt được ai là lão đại ai là lão nhị.
Điều khiến người kì quái không chỉ ở đến đây, sau khi trăm con bạch mã tiến tới, lại có vài kỵ sĩ vội vàng dẫn đến một bầy ngựa con. Đám ngựa con này cũng toàn thân màu trắng, như một mảng tuyết lớn nhẹ tung bay, thật làm cho lòng người rúng động. Hai tốp bạch mã đã tới trước mặt mọi người, tiếng ngựa hí vang liên tục không ngừng, thật là trầm hùng.
Thúy Vân mỉm cười:
- Hiện tại, nơi đây có một trăm thớt bạch mã mẹ cùng một trăm thớt bạch mã con, chúng nó có quan hệ mẫu tử. Nghê Thường công chúa đưa ra đề thứ ba, mời chư vị trợ giúp một trăm bạch mã mẹ ở giữa sân tìm được ngựa con của chúng nó.
Lâm Vãn Vinh trả lời xong cả hai đề kia, đã lĩnh giáo thủ đoạn và sự cổ quái của Nghê Thường công chúa này, các tiểu thư khác khi chiêu thân không khảo văn thì cũng khảo võ, chỉ riêng mình công chúa hoàng gia lại thích mấy cái thứ không ra văn chẳng ra võ này, thật là khó hiểu! Trò chơi giúp ngựa con tìm mẹ nó này cũng không biết sao để hắn có thể nghĩ ra, cái này không phải cố ý làm khó người ta sao?
Đời đời Đột Quyết đều là dân du mục trên thảo nguyên, đối với ngựa có giác quan nhận biết trời sinh, thấy Nghê Thường công chúa ra một đề này, sắc mặt tất cả đều lộ rõ sự vui mừng, luận về chọn giống ngựa, còn ai có thể quen thuộc hơn so với bọn họ chứ? Nghê Thường công chúa rõ ràng là đang âm thầm trợ giúp bọn họ đây!
Lộc Đông Tán cùng A Sử Lặc vừa thì thầm nhỏ to, vừa chỉ chỉ điểm điểm cho các kỵ sĩ Đột Quyết xung quanh, tựa hồ là phân phó nhiệm vụ. Từ cung nữ trong trận Cao Ly bàn bạc cùng Lý Thừa Tái một hồi, khẽ cau mày, giống như còn chưa nghĩ ra biện pháp.
Lộc Đông Tán và A Sử Lặc sau khi trao đổi ổn thỏa, vui vẻ đứng lên trước, lớn tiếng hô lên:
- Vị cung nữ tiểu thư này, Đột Quyết ta đã có biện pháp phân biệt.
Lý Thừa Tái nghe xong cả kinh, vội vàng hướng sang Từ cung nữ nói vài câu, gương mặt Từ Trường Kim hiện ra sự lúng túng, nhè nhẹ lắc đầu, sắc mặt Lý Thừa Tái trở nên khó coi, lạnh lùng hừ một tiếng.
Lâm Vãn Vinh trông thấy vẻ mặt của bọn họ, nhịn không được tủm tỉm cười: “Tiểu vương tử Cao Ly này, ngoại trừ việc dựa vào nữ nhân đưa ra chủ ý, thật khó để tìm được một ưu điểm nào.”
Thúy Vân gật đầu:
- Xin mời sứ thần Đột Quyết trình bày.
Lộc Đông Tán ngạo nghễ nói:
- Đột Quyết ta đời đời sống ở thảo nguyên, lớn lên trên lưng ngựa, đối với việc nhận biết phân biệt ngựa, đương nhiên có một cách giải quyết đặc biệt. Một trăm thớt ngựa mẹ, một trăm ngựa con này, số lượng tuy nhiều, nhưng kỵ sĩ Đột Quyết ta có hơn mười người, bọn họ đều là người tinh thông xem tướng ngựa, một người cho mười ngựa con tìm được ngựa mẹ, cũng không phải việc khó. Chúng ta xin được thử biện pháp này một lần.
Lâm Vãn Vinh đã hiểu ra, thì ra bọn họ là muốn thông qua thuật xem tướng ngựa, sử dụng nhãn quang cho những ngựa con này ghép đôi với ngựa mẹ. Sự ngược đời này xác thực là một biện pháp, tuy nhiên cách này hơi chậm chạp một chút.
Trong khi giảng giải, mười mấy tên kỵ sĩ Đột Quyết đã phóng ngựa chạy vội đi, tới trước mặt trăm ngựa con, mỗi người lựa chọn chắc chắn mười thớt ngựa, cũng không biết dùng kỳ chiêu gì, chớp mắt đã mang ngựa con phân thành mười đội, mỗi người vừa may quản lý mười con. Đột Quyết không hổ là dân tộc sống trên lưng ngựa, bọn họ hiểu rõ cách khống chế ngựa, rất có nhãn quan xem tướng ngựa, binh sĩ Đại Hoa không có khả năng so sánh.
“Gia…“ mười kỵ sĩ Đột Quyết, đều tự thúc giục ngựa con, phóng vào trong đàn ngựa mẹ, bọn họ phải dựa vào nhãn quang cùng kinh nghiệm của chính mình, phân biệt màu lông, hoa văn và hình thể của một trăm con ngựa mẹ, để một ít ngựa con tìm được ngựa mẹ chính xác, hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm xem tướng ngựa nhiều năm, cũng không thể làm theo đường tắt.
Sắc mặt Lý Thái tràn đầy lo âu, nhìn kỵ sĩ Đột Quyết, thở một hơi dài:
- Mấy người Đột Quyết này quả nhiên tư chất hơn người, bàn về công phu trên ngựa thì không người nào có thể địch với bọn chúng.
Lão là danh tướng đệ nhất Đại Hoa, những lời này phân lượng không nhẹ, Hoàng Đế trầm giọng xuống:
- Lý Ái Khanh, dựa vào cách nhìn của khanh, Đại Hoa ta xuất binh chinh phạt người Hồ lần này, có nắm chắc tất thắng không?
Lý Thái gật đầu:
- Hoàng thượng yên tâm, Đại Hoa ta có bộ doanh, kỵ binh cùng thần cơ doanh, ba binh chủng này nếu phối hợp ăn ý, thì người Hồ tuy chiến đấu trên ngựa vô địch thiên hạ, lão thần cũng có thể thủ thắng bọn chúng.
Hoàng Đế như trút được gánh nặng, trên mặt thoáng hiện ra một nét cười:
- Vậy khanh hãy nói tiếp, dựa theo phương pháp của người Đột Quyết, thật sự có thể phân biệt ra toàn bộ ngựa con cùng ngựa mẹ không? Trẫm nghĩ không hẳn toàn bộ sẽ đúng.
- Hoàng thượng anh minh!
Lý Thái cười nói:
- Người Đột Quyết dựa vào nhãn quang mà làm việc, thật sự có chút không chắc chắn. Kinh nghiệm và nhãn lực tất nhiên quan trọng, nhưng số lượng ngựa đông đúc này, bọn họ nếu muốn phân biệt ra cũng không phải chuyện dễ dàng, lão thần dự đoán bọn họ chỉ có thể nhận biết đúng được tám phần thôi.
Bên dưới thành, sứ đoàn Cao Ly thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của người Hồ, lại càng lộ rõ sự bối rối, nếu để cho Đột Quyết thủ thắng trận này, hiển nhiên Cao Ly kia bị loại, bọn hắn chỉ là không giỏi xem tướng ngựa, lại nhất thời nghĩ không ra chút chủ ý hay ho nào. Cả đám người tụ lại bàn bạc, ngay cả vẻ mặt Từ cung nữ cũng đầy lo lắng.
- Đại nhân!
Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh đang hứng thú nhìn người Đột Quyết thuần phục ngựa, nghe vậy quay đầu lại, đã thấy một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, đôi mắt Từ Trường Kim đang mở to, đứng ở cạnh người mình.
- Ôi, Trường Kim nữ sĩ, nàng tìm ta sao?
Lâm Vãn Vinh cười nói.
- Đại nhân, ngài không sốt ruột sao?
Từ cung nữ khẽ hỏi, ánh mắt rõ ràng đang bộc lộ vẻ lo âu.
- Sốt ruột? Sốt ruột có thể có ích lợi gì?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Người Đột Quyết tin rằng ánh mắt của chính bọn họ, vậy để cho bọn họ làm đi, ta chỉ tin vào sự thật thôi.
Nghe ý tứ của Lâm đại nhân, hắn dường như cho rằng người Đột Quyết sẽ không dễ dàng như vậy. Gương mặt của Từ Trường Kim lập tức rạng ngời:
- Ý của đại nhân là người Đột Quyết cũng không nắm chắc mười phần?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười liếc nhìn nàng một cái, Từ Trường Kim vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng hắn.
- Từ cung nữ, nàng tìm đến ta là muốn nghe ngóng tin tức của người Đột Quyết, hay là muốn dò hỏi thực hư của ta vậy?
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói:
- Nàng là một con người rất thành thật, không che giấu được vẻ lương thiện vốn có trong ánh mắt nàng đâu!
Từ cung nữ cúi đầu, đỏ bừng cả mặt:
- Đại nhân, thật sự thật có lỗi, ta tới nơi này một mặt là muốn nghe xem cái nhìn của ngài đối với người Đột Quyết, mặt khác là muốn biết ngài đã nghĩ ra biện pháp gì không... Việc vương tử nước ta cầu thân đối với Cao Ly mà nói, không chỉ là một việc cưới xin đơn giản, hơn nữa còn liên quan đến sự sinh tử tồn vong của Cao Ly ta, Trường Kim dù có tan xương nát thịt cũng quyết không chối từ!
Lâm Vãn Vinh giật mình, Từ Trường Kim nói lời này, ý tứ đã rất rõ ràng, nhất định là có người bức bách bọn họ. Nếu là người Hồ cùng Đại Hoa thông hôn, thì sẽ là chuyện không hay với Cao Ly. Vì quốc lực của họ không bằng ai, không thể chiến tranh cùng người Hồ, mà xem biểu hiện của Cao Ly, tựa hồ vẫn đang do dự ở giữa. Cũng từ khía cạnh này chứng minh một điểm, nếu Lý Thừa Tái có thể cưới công chúa về, liền tương đương với việc bám chắc vào Đại Hoa, lợi ích không phải là nhỏ.
- Là người Hồ ép các người ư? Hay là Đông Doanh?
Lâm Vãn Vinh thì thầm thăm dò, ánh mắt nhìn thẳng vào Từ cung nữ.
- Khiến ngài thêm phiền rồi, thực xin lỗi!
Từ Trường Kim biến sắc, khom người thật sâu chào, vội vàng quay đầu mà đi.
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Nha đầu kia thức không phải là một gián điệp đạt tiêu chuẩn a!”
- Đại Trường Kim, người Đột Quyết cùng lắm có thể phân biệt ra tám phần.
Lâm Vãn Vinh kêu lớn.
- Đại nhân, ngài… ngài… nói cái gì?
Bước chân Từ Trường Kim dừng lại, xoay người nhìn hắn hỏi:
- Ngài có chắc chắn như vậy không?
- Không phải có chắc chắn, đều là những suy luận khoa học thôi…
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Người Đột Quyết theo kinh nghiệm mà chọn ngựa, bề ngoài xem ra rất vững chắc, nhưng mà không thoát được định lý của thống kê học. Một kỵ sĩ Đột Quyết có mười con ngựa con, lần thứ nhất, hắn phải ở trong một trăm con ngựa mẹ lấy ra một, phải bảo đảm sự lựa chọn của hắn hoàn toàn chính xác , hắn phải so sánh toàn bộ một trăm ngựa mẹ một đợt. Như đã nói, lần thứ nhất hắn đã phải so sánh một trăm lần, giả thuyết lần thứ nhất hắn đã lựa chọn chính xác, để con ngựa thứ hai tìm mẹ, hắn sẽ phải chọn lựa chín mươi chín lần, dựa vào đó suy rộng ra, con thứ ba sẽ phải chín mươi tám lần, con thứ tư phải chín mươi bảy lần,đến con thứ mười, hắn đã phải so sánh chín mươi mốt lần… Ôi, đạo lý này không phải quá phức tạp sao, Trường Kim nàng hiểu không?
Từ Trường Kim trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, gật gù đáp:
- Đại nhân, ta hiểu được đôi chút, ngài nói rất đúng, mỗi ngựa con hắn cũng phải ít nhất phải so sánh trên dưới chín mười lần.
- Cái này đúng rồi!
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- So sánh nhiều lần như thế, mơ hồ lại khô khan, người Đột Quyết cũng là người, chẳng lẽ bọn họ vẫn sẽ không phạm sai lầm ư? Chỉ cần một người nào đó trong bọn họ phạm một lỗi nhỏ, thì việc tìm kiếm ngựa con của bọn họ sẽ sai sót, dẫn đến khiến cho sai lầm liên tiếp. Mà còn sai lầm càng tăng, mười người càng sai phạm chồng chéo… Bảo bối, việc kia khó mà đạt được.
Những phân tích liên tục về vấn đề này, Từ Trường Kim nghe được cái hiểu cái không. Lâm đại nhân này con người bề ngoài trông không đứng đắn, kỳ thật trong bụng lại thông minh hơn ai hết, nàng gật gù, nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, cảm ơn ngài, ta đã tin rằng Đột Quyết không nắm chắc mười phần, ngược lại thì đại nhân ngài…
Nàng dừng một chút, không nói ra hết lời, hướng Lâm Vãn Vinh khom người thi lễ, rồi vội vàng xoay mình trở về sứ đoàn Cao Ly.
Bên kia Lộc Đông Tán đang chỉ huy mười kỵ sĩ Đột Quyết, đã bắt đầu chọn lựa ngựa mẹ, nhãn quang của người Đột Quyết quả nhiên đặt biệt, chỉ trong chớp mắt đã giúp cho năm mẫu tử đoàn tụ. Lâm Vãn Vinh thầm cười nhạt, liếc mắt có thể nhìn ra, tất nhiên là đơn giản, đến lúc sau mới là thời điểm nhức đầu của ngươi
Tiểu vương tử Cao Ly Lý Thừa Tái ngoảnh mặt về phía Lâm Vãn Vinh nhìn một cái, căn dặn Hàn Thượng Cung vài câu rồi vội vàng tiến tới:
- Lâm đại nhân, Thừa Tái xin thi lễ…
Từ cung nữ mới rời đi, hắn lại tới làm gì? Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
- Vương tử, ngài hay quá! Sao không xem thuần hóa ngựa, đến tìm ta có chuyện gì?
Lý Thừa Tái thở dài:
- Đại nhân, ta đâu còn có tâm tình xem ngựa. Không nói dối gạt ngài, Thừa Tái này đến đây, là phụng lệnh của phụ vương, nhất định phải cưới Nghê Thường công chúa về nước. Nhưng với tình thế trước mắt này, đối với Cao Ly ta là bất lợi lớn nhất, đại nhân…
Hắn nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, muốn nói lại thôi.
“Đây rồi… đây rồi… Tiểu tử này muốn giở thủ đoạn rồi!” Lâm Vãn Vinh cố ý nhướng mày nói:
- Vua Cao Ly mong đợi tha thiết nơi tiểu vương tử, tiểu vương tử cần phải cố gắng mới đúng, trước mắt Nghê Thường công chúa chúng ta chưa xuất giá, ngươi còn có rất nhiều cơ hội mà!
Lý Thừa Tái cười khổ:
- Thực lực quốc gia của Cao Ly ta vốn mong manh, nhân tài ít ỏi, muốn cùng so cao thấp với Đại Hoa tài trí hay loài Đột Quyết hùng mạnh thì thật sự khó mà nhìn theo nỗi bóng lưng của các ngài. Hôm nay ở hội chiêu thân này của công chúa, chúng ta miễn cưỡng trả lời về một đề, đối với các phần sau thì một điểm cũng không nắm chắc. Mà Nghê Thường công chúa đối với Cao Ly ta lại có liên quan vô cùng trọng yếu, cho nên Thừa Tái muốn cầu xin đại nhân ngài giúp đỡ…
- Giúp đỡ? Tiểu vương tử nói đùa rồi!
Khóe miệng Lâm đại nhân nhếch lên, nụ cười hàm ý sâu xa:
- Ngài thân phận cao quý, ta đâu có đủ tư cách giúp đâu?
- Đủ tư cách giúp, đủ tư cách giúp…
Lý Thừa Tái vội vàng nói:
- Thừa Tái trước khi đến quý quốc, đã nghe nói Lâm đại nhân chính là Đại Hoa đệ nhất học sĩ, thanh danh vang xa. Vài ngày nay ở bên cạnh ngài, càng giác ngộ được kiến thức uyên bác cùng tài học phi phàm của ngài, có thể nói là quan viên trẻ tuổi có tiền đồ nhất ở Đại Hoa.
Toát mồ hôi, lão tử khi nào đã thành Đại Hoa đệ nhất học sĩ, lão Từ vẫn còn chưa tìm ta liều mạng ư? Vả lại, thời điểm ngươi ở Cao Ly, ta vẫn ở Kim Lăng, ngươi đến nơi nào nghe tên của ta? Thủ đoạn vỗ mông ngựa của cây gậy Cao Ly này thật sự không có giới hạn rồi! Nhưng xem ra vẫn không bằng một nụ cười động lòng người của Từ Trường Kim đối với ta.
- Chỉ cần đại nhân ngài bí mật mang phương pháp trả lời theo đáp án kế tiếp nói cho Thừa Tái, Thừa Tái nguyện ý tặng nghìn vàng, dâng riêng thêm tơ lụa nghìn cuộn, mã não trăm viên, đích thân đưa đến quý phủ của ngài…