Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225870 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 241
Lâm Vãn Vinh ngây người ra nhìn, rồi lắc đầu lạnh lùng cười:

- Nếu Đột Quyết Khả Hãn nói với ta lời này, ta còn có vài phần tin tưởng, nhưng Ngọc Già tiểu thư ngươi thì... Thứ cho ta nói thẳng, nàng có năng lực này sao?

Nguyệt Nha Nhi nhìn hắn một cái thật sâu, thản nhiên đáp:
- Ngươi không cần phải chế diễu ta. Ta thuyết phục Khả Hãn như thế nào, đó là chuyện của ta. Nhưng Ngọc Già ta đã nói thì nhất định sẽ làm được. Ta cam đoan với ngươi, từ nay về sau, Đột Quyết thiết kỵ của chúng ta nếu có đến Đại Hoa các người, tuyệt sẽ không giết bất cứ một phụ nữ hay trẻ nhỏ nào. Xin thảo nguyên thần làm chứng cho lời này của Ngọc Già.

Nàng ngữ khí hay thần sắc đều trang nghiêm, kiên định, khi nói đến thảo nguyên thần thì vô cùng sùng kính, mắt sáng long lanh. Có thể thấy lời thề với thảo nguyên thần này quả thực không phải giả. Lâm Vãn Vinh có chút sững sờ, năng lực của Ngọc Già này thật vượt qua sự tưởng tượng của hắn. Rốt cuộc nàng có thân phận gì? Xem ra sự việc ngày càng huyền bí a.

Hai người họ nhất thời đều không nói lời nào, trong xe chợt trở lên yên tĩnh, chỉ có thanh âm chuyển động của xe ngựa là có thể nghe được. Ngọc Già nói xong, mắt khép hờ lại, hai hàng lông mi thật dài rung động theo nhịp lung lay của thùng xe, nàng phảng phất như đã chìm vào giấc ngủ.

Nghe nàng nói một thôi một hồi, Lẫm Vãn Vinh không biết nên làm gì nữa, địch ý giữa hắn và nàng càng lúc càng ít đi. Hắn vén rèm xe lên, bước xuống xe, hướng Cao Tù hai người mà đi.

Trong bóng đêm, thảo nguyên tĩnh lặng vô cùng, bầu trời và thảm cỏ như rất gần nhau khiến người ta cứ ngỡ như trời cao đang ở sát trên đỉnh đầu. Ánh trăng mờ ảo phủ lên thân hình, cùng với ánh lửa lấp lánh từ các cây đuốc, phản chiếu lên gò má của đám kỵ sĩ. Đại quân năm nghìn người suốt đêm thẳng tiến về phía trước.

Cao Tù giơ cao ngọn đuốc trong tay, chiếu sáng tấm bản đồ Hồ Bất Quy đang cầm:
- Các bộ lạc của người Đột Quyết thường cách nhau rất xa, tuy lúc này đại bộ phận tráng đinh đều đã ra tiền tuyến, nhưng khi tin Đạt Lan Trát bị tấn công truyền tới, họ cũng có thể điều động được đủ quân tới cứu viện cho nơi đó. Việc này cũng không thể một sớm một chiều được, theo ta đoán, người Đột Quyết nhanh nhất cũng phải mất một ngày hai đêm mới tới được Đạt Lan Trát. Đã thế chúng lại phải thăm dò tình huống nên thời gian cũng có thể lâu hơn. Trong khoảng thời gian này, người Đột Quyết cho dù có mạnh đến mấy, muốn đuổi theo chúng ta cũng không phải dễ. Lão Cao, chúng ta lần này tha hồ tung hoành, hắc hắc!

Tối nay đánh một trận, ngoại trừ thả đám phụ nữ và con trẻ, họ tiêu diệt được chừng hơn bốn ngàn người Đột Quyết, toàn quân chỉ thiệt hại hơn trăm người. Huống chi, đây là việc kỵ binh của Đại Hoa xâm nhập thảo nguyên, thực là một việc chấn động vô cùng. Các tướng sĩ đều nhiệt tình, hăng hái, hận không thể đánh tiếp một hồi trống trận, tấn công mười doanh trại người Đột Quyết một lúc.

Lão Cao đắc ý vô cùng, nở nụ cười, nói:
- Cha mẹ ơi, mấy gã Hồ nhân này, nhìn thì thấy cao to cường tráng nhưng đánh đấm thật chẳng ra gì. Tối nay ta mới chém được có ba mươi tên, đợt tới tuyệt sẽ không nương tay, đánh cho chúng kêu cha kêu mẹ lên, hắc hắc.

Tiểu tử này thực là mặt dày, Hồ Bất Quy ha ha cười hai tiếng, đúng lúc quay đầu nhìn thì thấy Lâm Vãn Vinh đang ngáp dài đang đi tới.

- Ây, Lâm huynh đệ, chưa ngủ ư?
Cao Tù nháy mắt thần bí, cười hỏi.

Xem ra lão Cao này thật dâm ô quá mức. Phiền não trong đầu giải tỏa đi rất nhiều, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ngủ cái gì mà ngủ. Ta giống loại người bại hoại lắm sao? Cao đại ca, ngươi lúc này thực là thuần khiết đó a. Mới vài căn giờ mà bệnh cũ dường như tái phát rồi. Hắc hắc! Hồ đại ca, các ngươi đang nhìn gì thế.

Hồ Bất Quy gật đầu, chỉ vào bản đồ, cười nói:
- Mạt tướng đang cùng Cao huynh đệ xem xét bản đồ. Theo tin báo của thám tử từ trước, chúng ta đang trên đường hướng tới hai bộ lạc nằm gần Y Ngô. Một cái gọi là Cáp Nhĩ Hợp Lâm, còn cái kia là Ngạch Tể Nạp. Từ quân sư trên họa đồ đều có đánh dấu qua.

Y Ngô nằm ở dưới chân núi La Mạn Sơn, gần Tử Vong Hải - La Bố Lạc, nó chính là một giới tuyến thiên nhiên chia cắt thảo nguyên A Lạp Thiện và Tử Vong Hải. Theo như lời của Hồ Bất Quy nói, hai cái bộ lạc này từ bắc tới nam, nằm trên một đường thẳng tắp đến Y Ngô. Cáp Nhĩ Hợp Lâm thì còn cách xa một chút, còn Nhạch Tể Nạp bộ lạc thì đóng tại gần Y Ngô. Xem ra hai bộ lạc này cùng Đạt Lan Trát tạo thành một tam giác hỗ trợ nhau.

Bản đồ này hắn đã sớm nghiên cứu không biết bao nhiêu lần, Lâm Vãn Vinh hắn đã quá thành thục, nhắm mắt lại cũng tưởng tượng ra được phương vị của các bộ lạc này nên gật đầu đồng ý lời Hồ Bất Quy.

Hồ Bất Quy hưng phấn nói tiếp:
- Theo tình hình tối nay tại Đạt Lan Trát mà phán đoán, Cáp Nhĩ Hợp Lâm và Nhạc Tể Nạp là hai bộ lạc tuyệt không thể có ít nhân số. Hắc hắc, đánh càng nhiều càng sướng tay, tướng quân, chúng ta định chọn mục tiêu kế tiếp là đâu?

Cao Tù mặt đầy chờ mong, nhìn Lâm Vãn Vinh, vội la lên:
- Đúng vậy, Lâm huynh đệ, ngươi nói mau, chúng ta bước tiếp theo sẽ đánh nơi nào?

Hồ Bất Quy từ khi đi theo Lâm Vãn Vinh tới giờ, từ dẹp loạn tới đánh giết với Hồ nhân, có một loại tín nhiệm tuyệt đối cũng như sùng bái đối với Lâm Vãn Vinh, tựa như chỉ cần Lâm tướng quân lên ngựa ra tay, hết thảy cực khổ đều như tan biến vậy. Tuy biết hai bộ lạc này thực lực không kém, nhưng hắn vẫn tràn đầy tin tưởng.

Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Hai vị đại ca, các ngươi cho ta là thần tiên sao, có thể chỉ nơi nào là đánh nơi đó hả?

- Lâm huynh đệ, ngươi không phải là thần tiên...
Cao Tù nghiêm mặt nói:
- ...thần tiên nào có thể so sánh được với ngươi chứ?

Bản sự vỗ mông ngựa của lão Cao quả thực tiến bộ không ít a. Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười, nghiêm chỉnh nói:
- Kỳ thật không dối gạt hai vị đại ca, mấy bộ lạc này ta chưa có tính toán cụ thể lắm. Chưa kẻ đến sự quen thuộc địa hình, ngay cả quy mô, kích thước và vị trí cụ thể của họ ta cũng chưa thăm dò kỹ càng, thực muốn động thủ cũng không được.

Đây là sự thực, cho dù là thần tiên cũng không có khả năng đánh mà không chuẩn bị. Đã không có thăm dò, trinh sát kỹ lưỡng mà muốn Lâm tướng quân hạ quyết sạch, thật có chút khiên cưỡng. Hồ Bất Quy không nói gì, chỉ hắc hắc cười xấu hổ, còn lão Cao tuy thuộc hàng đệ nhất vô sỉ mà da mặt cũng phải ửng hồng lên đôi chút.

- Bất quá, vừa rồi Hồ đại ca nói rất đúng.
Lâm Vãn Vinh dừng một chút, rồi gật đầu nói tiếp:
- Nếu muốn đến tri viện cho Đạt Lan Trát, thì mấy bộ lạc này đúng là gần nhất rồi. Kỳ thực cũng không khó lựa chọn lắm, bọn họ đều không rõ tình hình ở Đạt Lan Trát, nên bây giờ, ai xuất binh đến Đạt Lan Trát thì ta sẽ đánh kẻ đó.

Cao Tù bừng tỉnh:
- Hay lắm, hay lắm. Thừa dịp rắn ra khỏi ổ thì ta đánh thẳng vào ổ của nó.

- Nhưng mà, mục tiêu chính của chúng ta vẫn là Y Ngô chứ.
Hồ Bất Quy nhíu mày nói nhỏ.

Lâm Vãn Vinh chỉnh sắc gật đầu.
- Đúng vậy, mục tiêu cuối cùng của chúng ta chính là Y Ngô, nhưng bí mật này chỉ có ba người chúng ta biết, Hồ nhân tuyệt không có khả năng phát hiện. Trong mắt bọn họ, chúng ta chỉ là đám cô quân xâm nhập thảo nguyên, lấy chiến dưỡng chiến, đánh xong rồi bỏ chạy, mục tiêu là đả kích sĩ khí của người Đột Quyết. Nếu ánh mắt chúng ta ngắm ngay vào Y Ngô, tất sẽ khiến bọn họ có lòng nghi ngờ, tạo thành phiền toái không cần thiết. Do vậy trước khi đánh Y Ngô, chúng ta sẽ chơi một vài trận thật đẹp, thật thật giả giả, khiến cho bọn họ trong lòng hoang mang, kẻ bị đánh thì như sấm nổ bên tai, còn những kẻ khác thì lại không rõ chúng ta muốn gì, làm gì.

- Đúng như vậy, chúng ta phải đánh nhiều trận cho thống khoái.
Cao Tù hứng trí thốt lên.

- Cơ bản là vậy.
Lâm Vãn Vinh trong mắt hung quang hiện lên, vung bàn tay, hắc hắc cười nói:
- Nếu có thể, ta thực muốn phá hàng loạt các bộ lạc, để xem người Đột Quyết muốn làm gì để đối phó?

Nghe nói xong, hai người kia nhất thời trong lòng như sáng bừng. Thấy Lâm tướng quân có chí khí như thế, Hồ Bất Quy hưng phấn gật đầu:
- Hảo, mạt tướng nguyện theo tướng quân đến chết.

Lâm Vãn Vinh vỗ vai hắn, cười cười, khẽ thở dài:
- Kỳ thực, việc ta quan tâm nhất bây giờ không phải là mấy cái bộ lạc này. Cái chính ta lo nhất chính là hai vạn kỵ binh Đột Quyết kia.

Hồ Bất Quy đột nhiên giật mình, nếu không phải Lâm Vãn Vinh nhắc tới, hắn trong lúc hưng phấn đã quên mất điều này.
- Tướng quân, người cho rằng bọn họ sau khi phát hiện kế sách của chúng ta, sẽ vòng trở lại truy kích chúng ta ư?

Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Bọn họ chính là vì ta mà đến, cho dù có vòng vèo cách mấy cũng sẽ đuổi theo ta. Chủ yếu là thời gian sớm hay muộn thôi. May mắn là ta còn trói được tay chân chúng.

Nhìn hắn cười thần bí, Hồ Bất Quy nhịn không được hỏi:
- Cái gì trói tay trói chân chứ?

- Hồ đại ca đã quên ư?!
Lâm Vãn Vinh nháy mắt mấy cái:
- Tối nay chúng ta thả hơn ba nghìn phụ nữ, con trẻ. Hướng của bọn họ chạy đi chính là Ba Ngạn Hạo Đặc đó.

Cao Tù đứng bên cạnh, con mắt hấp háy, nhất thời cả kinh nói:
- Ta hiểu được rồi, hai vạn quân Đột Quyết này do đi vội, nên chắc chắn sẽ đói mệt, tiều tụy. Lâm huynh đệ ngươi lại dùng ba nghìn phụ nữ, con trẻ đói khát này bám vào chân chúng, khiến chúng nhất thời tiến không tiến được, mà xoay cũng không xong. Hơn nữa đại danh của ngươi sẽ truyền khắp nơi. Cao, thật là cao kế.

Lâm Vãn Vinh khoát tay cười nói:
- Hai vạn đại quân này chắc chắn sẽ có cao nhân đi theo. Lần trước có thể gạt được, nhưng lần này hắn sẽ hoài nghi việc chúng ta thả người. Nhưng tính toán gì thì cũng phải mất mấy ngày thời gian, càng lợi cho chúng ta.

Mấy người họ đùa bỡn một hồi, tâm tư cũng thoải mái hơn nhiều. Đại quân một hơi đi hơn trăm dặm lộ trình mới hạ trại, lúc này đã vào canh hai.

Lâm Vãn Vinh biết được thân phận của Ngọc Già rất phi phàm nên đặc biệt phái người canh gác nàng. Đợi cho lều vải dựng xong liền không do dự, kéo nàng vào trong trướng của mình.

Ngọc Già sắc mặt biến đổi, giận dữ nói:
- Ngươi muốn làm gì? Không cho ngươi chạm vào người ta.

- Nếu ta thực muốn chạm vào người ngươi, ngươi có thể làm gì chứ?
Lâm Vãn Vinh nhìn người nàng từ trên xuống dưới, hì hì cười nói:
- Cắn lưỡi ư? Treo cổ ư? Hay mổ bụng thế?

Nghe những lời dọa nạt của tên cường đạo này, thật là mình có chết cũng chẳng lành. Ngọc Già cắn răng, sắc mặt tái nhợt, một lúc lâu không nói một tiếng nào.

Lâm Vãn Vinh vuốt nhẹ bàn tay của nàng nói:
- Chẳng lẽ người trong mắt ngươi chỉ toàn là cầm thú thôi sao? Ô, ngươi không muốn nói cũng được, bây giờ trong trướng này ngoài giường còn có bãi cỏ lớn. Ngươi muốn ngủ ở chỗ nào?

- Ta chỗ nào cũng không muốn ngủ. Ta có xe ngựa của mình rồi.
Ngọc Già cả giận nói.

- Xe ngựa?
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, lấy từ trong người Ngọc Già ra một thanh loan đao màu vàng mà nàng buộc vào người. Hắn chiếu ánh kim quang lấp lánh từ đao lên mặt nàng, lạnh lùng nói:

- Đã quên nói cho ngươi, Ngọc Già tiểu thư. Xe ngựa của ngươi dùng để cho các huynh đệ bị thương của ta nghỉ trong đó rồi.

Thấy hắn cầm kim đao của mình vung vung trước mặt, khinh khỉnh cười, Ngọc Già giận đến nỗi sắc mặt trắng bệch:
- Mau đem kim đao trả lại cho ta. Ngươi… ngươi, cái người Đại Hoa man rợ này!

- Man rợ ư? Ta so với người Đột Quyết liệu có man rợ bằng không?
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười, “xoạt“ một cái vung kim đao lên, lưỡi dao sắc bén cắt một sợi tóc bên tai Ngọc Già:
- Nhân lúc tâm tình ta đang tốt, Ngọc Già tiểu thư, ta hỏi ngươi một lần nữa. Ngươi muốn ngủ trên bãi cỏ hay trên giường? Nếu ngươi mà không trả lời, vậy đêm nay ngươi sẽ nằm trên lưng ngựa.

- Ngươi cho rằng Ngọc Già sẽ sợ ngươi sao?
Cô gái Đột Quyết trừng mắt, cắn răng nhìn hắn, nói:
- Ta ngủ trên giường.

- Ồ, quả là có nhãn lực tốt, biết giường này là nơi ta ngủ! Hay quá, cùng ngủ nào, cùng ngủ nào!

Lời của hắn còn chưa dứt, cô gái Đột Quyết nhất thời kinh hãi thốt lên:
- Ta không ngủ cùng nam nhân trên giường, ta ngủ trên bãi cỏ!

Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:
- Thật khổ cho cô quá, mặc dù bị giam cầm nhưng cũng không nên cố chấp thế chứ. Được rồi, vậy bãi cỏ này nhường cho cô vậy. Thật là, ta chưa bao giờ thấy nữ hài tử muốn ngủ trên bãi cỏ cả, giờ không đáp ứng cũng không có cách. Ài!

Kẻ này rốt cuộc là anh hùng của Đại Hoa hay là Đại Hoa vô lại đây? Bị hắn quay cho như chong chóng, Ngọc Già nhất thời nhớ lại. Mấy ngày trước tới nay đấu trí đấu lời, lúc ban đầu hắn chiếm thượng phong, sau đó hai người cân bằng, rồi mình chiếm chủ động. Chỉ là cái tên thảo khấu mặt đen này lúc cứng lúc mềm, lúc mạnh lúc yếu, quả thực rất khó đối phó.

Lâm Vãn Vinh duỗi người, nằm thẳng cẳng trên giường, đắc ý thở một hơi dài. Đột Quyết nữ tử kia nhất quyết không nói không rằng, thực là kẻ không bình thường chút nào.
Trong quân đều dùng lều vải, chỉ đủ để ngăn ngừa mưa gió, trên mặt đất vẫn là bãi cỏ lạnh lẽo. Ngọc Già cắn răng nằm trên cỏ, một cơn lạnh như cắt từ chỗ rách của quần áo truyền vào cơ thể của nàng. Cả thân thể run run, đến nói cũng không ra được một tiếng gì ra hồn, cả người nàng lúc này như một khối băng lạnh. Một đêm nằm ngủ trên bãi cỏ thảo nguyên như thế này, dù có là người cường hãn nhất cũng khó có thể chịu nổi.

Nàng không kiềm chế được, khẽ liếc nhìn Lâm Vãn Vinh một cái. Chỉ thấy tên kẻ cướp kia nằm ở trên giường, trong tay hắn chính là cây kim đao của mình, hai mắt đang nhắm nghiền, hơi thở đều đều, đang chậm rãi chìm vào trong mộng.

Chỉ cần tên cướp kia không làm chuyện gì xấu, lại có thảo nguyên thần phù hộ, ta còn sợ cái gì chứ? Thiếu nữ Đột Quyết mắt hơi ướt, nuốt mạnh ủy khuất vào trong lòng, nắm chặt bàn tay, quật cường khẽ cắn lấy môi, từ từ nhắm mắt lại.
Trời xanh, mây trắng nhẹ bay
Bên dưới ngựa chạy hăng say, rạng ngời
Vung roi vọng bốn phương trời
Muôn chim tung cánh rối bời cùng lên (1)

Từng tiếng ca cao vút phá tan sự trữ tình buổi sớm của thảo nguyên, lời ca tuyệt không hề êm tai, duy nhất đáng nói là có chút hào tráng thôi.

Như bị tiếng ca đó cuốn hút, không biết từ đâu có mấy chú chiền chiện thảo nguyên lướt tới, líu ríu bay lượn vòng quanh một cách thích thú bên trên đoàn quân. Mặt trời mới mọc tỏa ánh hồng vạn trượng chiếu lên khuôn mặt các tướng sĩ trẻ tuổi, hạt sương long lanh vương trên tóc, trên mặt mỗi người, trông vô cùng thuần khiết.

Lâm Vãn Vinh cưỡi trên mình ngựa, cất cao giọng hát, toàn là những bài hát kỳ quái mà người khác nghe không hiểu được, đã thế cái mồm lại còn oang oang khiến người ta vừa nghe là biết. Năm nghìn tướng sĩ hành quân chậm rãi, thấy vẻ nhàn nhã, nghe giọng cao vút mà chỉ hắn có, chẳng ăn khớp với với khúc hát thì tất cả đều không khỏi mỉm cười… với cái giọng vỡ chưa hết này mà cũng dám phô ra? Hắn lại còn ca hát không ngừng làm mọi người vui vẻ cười vang, dần dần cũng bị hắn cảm nhiễm, bất giác giải thoát khỏi chiến sự, khôi phục tâm tình hào sảng. Chúng nhân tâm trạng được thoải mái, những tiếng cười nói vui vẻ vang lên không dứt. Tâm tình đó cảm nhiễm vào từng người, đại thảo nguyên dường như trở thành ngôi nhà khác của bọn họ.

- Lâm huynh đệ hình như tâm tình hôm nay không tệ, chẳng lẽ là đêm qua thành công rồi?
Lão Cao ngồi trên ngựa nghe Lâm Vãn Vinh ngâm nga khúc hát, không hỏi hồ nghi mở miệng.

Hồ Bất Quy thận trọng nhìn về phía trước, hạ thấp giọng nói:
- Thành công hay không thì ta không bình, nhưng mà cái trình độ hát hò của tướng quân… thật không dám đề cao. Lão Cao, ngươi lớn gan, có thể đi tới nói với tướng quân, các huynh đệ sắp cắm trại ăn cơm rồi… có thể xin tướng quân dừng hát chốc lát được không?

- Ngươi dám áp đặt Lâm huynh đệ không?
Lão Cao cười nói:
- Hắn ca hát là đại biểu hắn có lòng tin làm được chuyện lớn. Như vậy chúng ta mới có thể yên lòng… Nói thế chứ, khả năng ca hát của Lâm huynh đệ thực là không ra sao cả. So với phấn đầu trong bát đại hồ đồng kém quá xa. Nhưng mà cũng phải biết chấp nhận thôi, nghe phấn đầu hát phải mất bạc. Còn nghe Lâm huynh đệ hát, không chừng còn kiếm được bạc. Ha ha!
Hai tên cười xấu xa, xem như tự vỗ về bản thân, nhất thời cũng rất vui vẻ.

Từ xa xa một kỵ sĩ phóng tới, vội vàng dừng lại trước Lâm Vãn Vinh, đó chính là tên thám báo đêm qua phái đi. Vì để an toàn, đêm qua trước khi tập kích Đạt Lan Trát, Lâm Vãn Vinh đã thương lượng với Hồ Bất Quy, phái mấy lộ nhân mã tới tiền phương trinh sát, không ngờ có tin tức trở về nhanh như vậy.

Thám báo quyệt mô hôi trên trán, gấp giọng báo:
- Bẩm tướng quân. Ở tiền phương ngoài ba trăm dặm phát hiện kỵ binh Hồ nhân.

- Ồ?!
Mắt Lâm Vãn Vinh lóe lên:
- Từ đâu tới? Có bao nhiêu người?

Hồ Bất Quy và Cao Tù vừa nghe thấy phát hiện hành tung của Hồ nhân, sớm đã nhao tới. Chỉ nghe thám báo kia nói:
- Có tới hơn hai nghìn người, nhưng không tới ba nghìn. Hiện giờ không có cách nào xác nhận những Hồ nhân này từ đâu đến, nhưng theo thuộc hạ đoán rất có khả năng là nhân mã do bộ tộc Cáp Nhĩ Hợp Lâm hoặc Ngạch Tể Nạp phái ra.

- Cáp Nhĩ Hợp Lâm và Ngạch Tể Nạp?
Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, gật đầu nói:
- Có khả năng này. Các ngươi tìm được vị trí của hai bộ tộc này hay chưa?

Thám báo kia mặt tỏ vẻ tiếc nuối lắc đầu:
- Bởi vì đám kỵ binh Đột Quyết này đột nhiên xuất hiện nên thuộc hạ không dám tiến bừa lên, hiện giờ vẫn chưa có cách nào xác nhận vị trí cụ thể của hai bộ tộc đó.

Tiểu đội thám báo chỉ có mười mấy người, lại đột nhiên gặp phải lượng lớn kỵ binh địch nên chỉ có cách lựa chọn là tránh đi thôi. Đây là chuyện không còn cách nào khác, Lâm Vãn Vinh nhìn Hồ Bất Quy nói:
- Hồ đại ca, theo huynh thì hai nghìn người này từ đâu tới?

Lão Hồ suy ngẫm một hồi rồi gật đầu nói:
- Nhìn quanh Đạt Lan Trát thì bộ tộc vừa có thể lưu đại đội nhân mã lại để trấn thủ, vừa có thể chi viện cho các bộ tộc phụ cận thì chỉ có Cáp Nhĩ Hợp Lâm và Ngạch Tể Nạp là có thực lực như thế. Mạt tướng cho rằng, ba nghìn nhân mã này trên thảo nguyên không đáng gọi là nhiều, song tuyệt đối cũng chẳng phải ít. Nhất định là hai bộ tộc này được tin Đạt Lan Trát gặp phải đột kích mới phái quân đi ngay trong đêm. Huynh đệ ở tiền phương ngẫu nhiên gặp phải kỵ binh Hồ nhân, từ điểm này mạt tướng thấy có lẽ thám báo của chúng ta đã tới được ngoại vi của hai bộ tộc này rồi. Lúc này nhất cử nhất động của bọn họ cần phải cần thận, phòng ngừa bị người Đột Quyết phát giác.

Hồ Bất Quy phân tích có tình có lý, Lâm Vãn Vinh gật đầu tán đồng:
- Hồ đại ca, vậy cứ theo phán đoán của huynh, nếu như chúng ta không thay đổi phương hướng mà thẳng tiến như thế này thì khi nào gặp được hơn hai nghìn Hồ nhân kia?

Lão Hồ bấm ngón tay tính toán thật lâu, thận trọng đáp:
- Điều này rất khó nói, bởi vì người Đột Quyết không biết chút gì về tình hình phía chúng ta và Đạt Lan Trát nên chúng hẳn là không dám mạo hiểm tiến tới. Nếu như hai quân gặp nhau, nhanh nhất cũng phải tối nay khi mặt trời xuống núi.

- Vậy thì cũng chẳng còn mấy canh giờ nữa.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Bọn Đột Quyết này đến cũng rất nhanh, nếu đi ngày đêm không dừng thì không sáng mai là có thể đuổi tới Đạt Lan Trát rồi.

Hồ Bất Quy xua tay, cười rằng:
- Ngày đêm không dừng thì không có khả năng đâu, cho dù là Hồ nhân chịu được thì chiến mã cũng chẳng chịu nổi. Hồ nhân luôn có thói quen ngày đi đêm nghỉ là bởi vì ngựa Đột Quyết tuy chạy nhanh, ngày có thể chạy tám trăm dặm nhưng kiểu hoạt động cường độ cao như thế cũng tiêu hao thể lực của nó cực lớn, chỉ dựa vào cỏ dại trên thảo nguyên A Lạp Thiện thôi thì còn lâu mới đủ, mỗi đêm đều phải bổ sung lương thảo và nước uống cho chiến mã.

Lâm Vãn Vinh khẽ ồ lên, hai mắt nheo lại, không biết là đang nghĩ cái gì.

Cao Tù ở một bên nghe hai người nói chuyện nửa ngày, không nhịn được, nói xen vào:
- Có thể một lúc bỏ ra gần ba nghìn người, bộ tộc nào mà lại có vốn lớn thế? Ta đoán rằng đại bản doanh của chúng nhất định rỗng rồi, vừa lúc cho chúng ta đi phóng hỏa cướp phá.

Lão Cao theo ta cũng không ít nữa, sao trí lực một chút cũng chẳng tiến bộ chứ? Lâm Vãn Vinh mìm cười lắc đầu:
- Cao đại ca, nếu huynh nghĩ như thế, vậy chỉ sợ rằng trúng kế rồi.

- Trúng kế?!
Mắt Cao Tù tức thì trố ra:
- Vì sao?

Cái tên khốn này khi rảnh chỉ biết nghiên cứu xuân cung họa sách, không biết kiếm chút thời gian học tập binh thư, Lâm Vãn Vinh mặt đầy vẻ ngán ngẩm. Nhưng Hồ Bất Quy lại cười trả lời:
- Cao huynh đệ, ngươi quá xem thường Hồ nhân rồi. Nếu như chúng ta không đoán sai, ba nghìn quân này hẳn là liên quân của hai bộ tộc Cáp Nhĩ Hợp Lâm và Ngạch Tể Nạp.

- Liên quân?

- Không sai!
Hồ Bất Quy nghiêm chỉnh gật đầu:
- Cao huynh đệ, thử nghĩ chút đi, nếu như ngươi là thống lĩnh Hồ nhân, trên vai gánh trách nhiệm bảo vệ bộ tộc, lại còn phải chi viện cho người khác… ngươi sẽ phái ra mấy thành nhân mã?

- Tối đa không quá ba thành!
Cao Tù kiên định đáp.

- Đúng là vậy đấy! Ngạch Tể Nạp và Cáp Nhĩ Hợp Lâm, bất kỳ bộ tộc nào, nếu muốn phái ra ba nghìn nhân mã chi viện Đạt Lan Trát thì đều phải có tám nghìn tới một vạn tráng đinh. Hồ nhân đã xuất toàn quân công kích hẻm núi Hạ Lan, bộ tộc nào còn có thể lưu lại hơn một vạn tráng đinh? Đây là việc không thể nào. Vì thế, hơn hai người ngàn người này nhất định là liên quân của hai bộ tộc đó. Theo ta phỏng đoán, trong đại doanh của Ngạch Tể Nạp và Cáp Nhĩ Hợp Lâm, mỗi bên phải có ít nhất bốn nhìn kỵ binh Hồ nhân. Nếu nghĩ tập kích dễ dàng như Đạt Lan Trát, chỉ sợ không thành được.

Lão Cao thở dài, có chút chẳng đành.

Phân tích như vậy lão Cao hoàn toàn hiểu ra, đúng như Hồ Bất Quy nói, Hồ nhân chẳng phải kẻ ngu. Sao có thể phạm phải cùng một loại sai lầm như Đạt Lan Trát lần thứ hai được?

- Vậy giờ phải làm sao? Rốt cuộc là đánh hay là không?
Cao Tù mặt đầy bực bội, có chút chần chừ, đưa ánh mắt trông đợi nhìn Lâm Vãn Vinh, đợi đưa ra chủ ý.

Lâm Vãn Vinh nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ. Từ phân tích của Hồ Bất Quy có thể thấy, dù là Ngạch Tể Nạp hay là Cáp Nhĩ Hợp Lâm, quy mô và nhân số đều hơn Đạt Lan Trát nhiều lần. Nếu như cố tấn công thì với năm nghìn nhân mã sẽ không thể chiếm được ưu thế tuyệt đối. Cho dù có phá được bộ tộc của Hồ nhân, thì cũng sẽ tổn thất thê thảm. Mà dưới tình huống không có viện binh bổ sung, năm nghìn tướng sĩ này là bảo bối quý giá, còn có việc quan trọng hơn đợi bọn họ đi làm, tuyệt không thể hi sinh vô ích. Nhưng nếu đi đường vòng đến vương đình của Hồ nhân thì Y Ngô là nơi buộc phải qua. Cho dù không giải quyết Cáp Nhĩ Hợp Lâm thì cũng phải hạ được bộ tộc Ngạch Tể Nạp sát cạnh Y Ngô.

Hắn trầm tư hồi lâu, chợt nhướng mày lên. Mắt hiện lóe lên vẻ quyết liệt, phất mạnh tay:
- Đánh, đương nhiên phải đánh! Hồ đại ca, dặn dò huynh đệ tiền phương gia tăng giới bị, kịp thời báo cáo hành tung chi viện của Hồ nhân.

- Lâm huynh đệ, ý ngươi chẳng lẽ trước tiên muốn làm thịt hai nghìn năm trăm người này.
Cao Tù mừng rỡ nói:

Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, thần sắc nghiêm túc. Hồ Bất Quy cau mày nói:
- Muốn làm thịt bọn chúng sợ là không dễ đâu. Hôm qua chúng ta tập kích Đạt Lan Trát có thể đánh một trận là thắng vì Hồ nhân không hề phát giác, thêm vào nữa bọn chúng có đàn bà trẻ con liên lụy nên mới bị chúng ta dễ dàng tiêu diệt. Nhưng hai nghìn Hồ nhân này là quân cơ động, muốn lặng lẽ bao vậy được bọn chúng thì rất khó. Một khi chúng ta lộ chỗ hở bị bọn chúng phát giác, chúng có thể quay đầu bỏ chạy, trên đại thảo nguyên mênh mông này, nếu Hồ nhân muốn chạy thì không ai cản nổi. Cho nên, thủ lĩnh của hai bộ tộc này mới dám lớn gan phái bọn chúng đi chi viện cho Đạt Lan Trát.

Suy nghĩ của lão Hồ không phải không có đạo lý, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Hồ đại ca nói rất đúng. Nếu như người Đột Quyết muốn chạy, đương nhiên là không ai ngăn nổi, nhưng mà nếu người Đột Quyết không có ngựa, huynh nói bọn chúng còn chạy nổi không?

- Người Đột Quyết không có ngựa, vậy cũng giống với hổ bị rút răng, tất nhiên là chạy không nổi… nhưng sao người Đột Quyết lại không có ngựa chứ?
Hồ Bất Quy không hiểu hỏi lại.

Lâm Vãn Vinh cười thần bí:
- Hồ đại ca, huynh đã nói rồi đấy thôi, ngựa Đột Quyết có thể ngày đi nghìn dặm, nhưng, cần đảm bảo về lương thảo và nước uống…

- Đúng là như thế.
Lão Hồ vội gật đầu.

Lâm Vãn Vinh cười âm hiểm vỗ vai Cao Tù:
- Rất tốt, rất tốt! Tới lúc Cao đại ca anh dũng vô địch của chúng ta xuất mã rồi.

Sau khi đem công việc dặn dò rõ ràng, Lâm Vãn Vinh mới có thời gian đi thăm Lý Vũ Lăng. Ngọc Già bị hắn trói ở bên xe, làm xa phu tạm thời, trong lòng càng thêm oán hận, khi nhìn thấy hắn chỉ hừ lạnh rồi quay đầu đi.

- Tới lúc chữa bệnh rồi, xin mời thần y theo ta nào!
Lâm Vãn Vinh cười, cởi thừng trên người nàng rồi vào xe trước. Khí sắc của Lý Vũ Lăng có chuyển biến tốt một cách rõ ràng, hô hấp dần dần bình ổn, ngoại thương ở ngực đã bắt đầu lên da non, Nguyệt Nha Nhi dùng thuốc quả nhiên hiệu nghiệm phi phàm.

Ngọc Già cũng leo lên xe, trên cánh thay trắng thấy rõ hai vết tím, Lâm Vãn Vinh nhìn chăm chú vào tay nàng nói:
- Ấy, thần y bị thương rồi. Để ta cho nàng chút thuốc nhé.

- Không nhọc Oa Lão Công lo lắng.
Thiếu nữ Đột Quyết mặt lạnh lùng, bắt đầu kiểm tra thương thế của Lý Vũ Lăng. Việc quan hệ tới tính mạng của Lý Vũ Lăng, Lâm Vãn Vinh không dám sơ xuất, nhìn chằm chằm vào sắc mặt của Nguyệt Nha Nhi, xem phản ứng của nàng.

Bắt mạch Lỹ Vũ Lăng xong, lật mắt hắn lên nhìn rồi cẩn thận xem khắp vết thương một lượt, Ngọc Già giơ tay nói, lạnh nhạt:
- Không sao!

Chỉ hai chữ thế thôi à? Quá ít rồi! Lâm Vãn Vinh khẩn trương đang muốn hỏi thêm, thiếu nữ Đột Quyết lãnh đạm nói:
- … ngươi không cần hỏi nữa, ta chỉ có thể nói cho ngươi tình hình của hắn đang dần chuyển biến tốt, còn về khi nào mới có thể tình lại, ta cũng không biết.

Nàng ta là tù binh, nhưng cũng là thấy thuốc, Lâm Vãn Vinh có gấp cũng chẳng có cách gì, may là Lý Vũ Lăng dù tạm thời vẫn chưa tỉnh lại nhưng thương thế chuyển biến tốt thì ai cũng thấy. Cuối cùng sẽ có một ngày, hắn nhảy nhót xuất hiện trước mặt mọi người, Lâm Vãn Vinh vững tin vào điều này.

Đưa Ngọc Già quay trở ra, đang muốn nhảy xuống thì nàng ngồi lại trên càng xe, đột nhiên mở miệng hỏi:
- Kẻ cướp, ta muốn hỏi ngươi một việc.

- Có thể đừng tùy tiện cấp ngoại hiệu cho ta không?
Lâm Vãn Vinh quay đầu lại, mặt đầy bực bội:
- Nàng gọi tên Đột Quyết của ta không phải tốt hơn sao?

Ngọc Già nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiến răng nói:
- Đêm ngày hôm qua, rõ ràng là ta ngủ trên mặt cỏ, sao khi sáng tỉnh lại, thì nằm trên... trên…

Gò má nàng phớt hồng, câu phía sau không nói hết, trong mắt đã bừng lửa giận:
- Ngươi… ngươi, rốt cuộc đã làm gì ta?


-------------------

Chú thích:

1. Nguyên tác: “蓝蓝的天上——白云飘——,白云� � �面马儿跑,挥动鞭儿响四方,百鸟� �� ��飞翔——”

Các bản dịch thơ:

1. Melly:

Xanh thẳm trời xa ngợp bóng mây
Vờn quanh vó ngựa dưới chân này
Bốn phương vanh tiếng roi vun vút
Chim muôn tan tác rối rít bay

2. Linhlan

Ver 1

Trời xanh thăm thẳm mây trăng bay
Vó ngựa đạp mây đên chốn này.
Tay vung roi ngựa nhìn tứ phía
Bầy chim nghe động dáo dác bay.

Ver2

Trời xanh thăm thẳm mây phiêu du
Vo ngựa đạp mây chẳng chần trừ
Roi ngựa ta tung hoành ngang dọc
Bầy chim rộn cánh, sợ ta ư ...

Ver3

Bồng bềnh mây trắng ấy mấy tầng
Vó ngựa đạp mây ta lâng lâng
Roi ngựa bạt mây vươn tứ phía
Xao xác rộn ràng cánh chim dâng.

Ver4


Mây trắng bồng bềnh trời xanh cao
Vó ngựa quyện mây sĩ khí trào
Roi ngựa ta tung hoành trời rộng
Muôn chim dáo dác cánh lao xao
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Ngọc Già tiểu thư đang nói gì thế? Cứ mơ mơ hồ hồ, ta chả hiểu gì cả, có thể giải thích và kể lại tỉ mỉ chút được không?

Tên cướp mắt đầy chính khí, chớp liên tục, tựa như thật sự không nhớ được tối qua đã làm gì. Nguyệt Nha Nhi vừa thẹn vừa giân, nước mắt long lanh, giận dữ nói:
- Ngươi, ngươi còn giả vờ hồ đồ? Vì sao sáng nay ta tỉnh dậy lại nằm trên giường của ngươi? Rốt cuộc ngươi đã làm gì ta?

- Đúng thế, vì sao nàng lại nằm trên giường ta thế nhỉ?
Lâm Vãn Vinh mắt mở lớn nói:
- Ngọc Già tiểu thư, cho dù có chuyện này thì người phải giải thích phải là nàng chứ, rõ ràng nàng bò lên giường của ta, sao lại đổ oan cho ta…

- Ngươi nói bậy! Ta... sao... sao lên được, ngươi …
Thấy hắn miệng lưỡi liến láu, Nguyệt Nha Nhi tức tới đỏ bừng mặt, nước mắt nhỏ ròng ròng, bộ dáng tức giận trông vô cùng xinh đẹp.

Thiếu nữ Đột Quyết này khi thì thông tuệ, khi thì chất phác, khi thì cao quý, khi thì nhu nhược, chớp mắt cái là có thể biến ra trăm loại khuôn mặt, không biết cái nào mới chính là nàng. Tim Lâm Vãn Vinh đập thình thịch, cười ha hả đáp:
- Nàng không lên giường của ta? Vậy thì là thật. Sáng sớm nay khi ta đi tuần doanh về, người nằm trên giường của ta là ai vậy nhỉ?

- Ta, ta không biết.
Ngọc Già cúi đầu xuống, u oán nói:
- Buổi sáng ta vừa tỉnh lại đã nằm trên giường rồi, nhìn khắp bốn phía lại không thấy ngươi đâu.

Lâm Vãn Vinh gật đầu ồ một tiếng, chậm rãi nói:
- Vậy chắc là thần thảo nguyên ngầm giúp đỡ rồi… Ô, nếu là như thế, ta không truy cứu truyện này nữa. Mặc dù giường của ta bị dày xéo nhưng trước nay ta là người rất dễ tính, cứ để vậy đi, cũng không cần nàng phải dọn giường nữa…

Ngọc Già vừa thẹn vừa tức, quát:
- Nói bậy, giường của ngươi bẩn như ổ chó ấy, đâu có giống giường chiếu chăn đệm gì chứ.

- Ồ, thế à? Ta nhất thời quên mất, thế mà Nguyệt Nha Nhi muội muội lại nhớ thật rõ!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Giường dã chiến mà, có đơn giản chút cũng khó tránh khỏi. Ngủ nhiều rồi sẽ quen thôi, không chừng nàng còn thích loại cảm giác đó ấy chứ.

- Ta chả thèm thích cái loại cảm giác đó!
Nguyệt Nha Nhi nghiến răng trừng mắt nhìn hắn, vừa thẹn lại tức giận. Khuôn mặt như xoa một lớp phấn hồng, đôi mắt lam nhạt sâu như nước, trong vắt như muốn cuốn tâm hồn người ta vào đó.

Thân hình nàng tha thướt, bầu ngực mềm mại, mông tròn trịa, chiếc váy Hồ nhân mỏng manh bao quanh cặp đùi thon dài rắn chắc, đầy tính đàn hồi. Nhìn đằng xa, nàng như một con báo cái nhỏ lúc nào cũng có thể bạo phát, hết sức mạnh mẽ, vô cùng đẹp, khi thì e thẹn, khi thì nổi giận, đầy phong tình dị vực, thoắt ẩn thoát hiện, vô cùng cám dỗ.

Ông trời ơi! Không xong rồi, thế này chả phải dẫn dụ ta phạm tội sao? Trái tim Lâm Vãn Vinh đập thình thích, nuốt nước bọt đánh ức. Nguyệt Nha Nhi rốt cuộc là cái thứ gì biến thành mà vừa thanh thuần, trí tuệ, cao quý lại thêm cả quyến rũ, tuyệt hơn nữa là dã tính không chịu khuất phục của nàng. Bất cứ giống đực nào cũng muốn chinh phục nàng.

Thấy tên kẻ cướp mồm há hốc, nước dãi như sắp nhỏ cả ra, ánh mắt thì nhìn hau háu vào thân thể của mình, không chớp cái nào. Trong mắt Ngọc Già thoáng qua vẻ kỳ lạ, gò má càng lúc càng đỏ lên, giận dữ nói:
- Tên kẻ cướp vô sỉ. Ngươi nhìn cái gì?

- Nhìn quả bóng… Ồ, không phải! Là ta đang dùng nhãn quan thâm trầm và trí tuệ của mình tìm kiếm quy luật vạt vật sinh trưởng lớn mạnh.
Lâm Vãn Vinh chùi nước dãi ở khóe miệng, nhìn chằm chằm vào ngực nàng, mắt không hề chớp:

- Nguyệt Nha Nhi muội muội, đợi sau khi đánh trận xong, nàng có thể dẫn ta tới nhà nàng không? Ta muốn nhìn xem loại đất và nguồn nước nào có thể nuôi nàng… to đến thế!
Mắt hắn trố ra, hai tay vòng lại minh họa thành một hình tròn.

- Nếu như ngươi muốn đi, ta sẽ cho ngươi cơ hội.
Khóe miệng Nguyệt Nha Nhi nhếch lên thành nụ cười thêm ngọt ngào, thần sắc vô cùng quyết rũ, giọng nói ôn nhu vô cùng:
- Oa Lão Công đại nhân, sắp tới các ngươi sẽ tấn công nơi nào?

Mắt tên cướp mặt đen lộ vẻ mê đắm, nước dãi nhỏ rỏng ròng, như ngây dại nói:
- Tiếp tới ư, ta chuẩn bị tấn công…

Mắt Ngọc Già hiện vẻ vui mừng, nhưng mặt vẫn bình tĩnh, khẽ ừm một tiếng, nghe hắn nói tiếp.

- … tấn công nơi này!
Tên cướp không kịp chùi nước dãi, tay chỉ thẳng vào ngực nàng, cười rất dâm tiện.

Nguyệt Nha Nhi hơi chút ngẩn ra, lập tức mặt đỏ lên, trong lòng thầm hậm hực. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn Vinh, hai mắt tên cướp đó đê mê, nước dãi nhỏ ròng ròng, hoàn toàn bị sắc đẹp của mình hấp dẫn, không giống với vẻ nói đùa.

Chẳng lẽ đây chính là lời nói thật của hắn? Thiếu nữ Đột Quyết hứ một tiếng, mặt nóng như lửa: Tên Đại Hoa vô sỉ!

Mắt nàng lóe lên, mày liễu cau lại, trong lúc lơ đễnh sắc mặt đã chuyển thành lạnh băng, buồn bã nói:
- Oa Lão Công đại nhân, hi vọng ngài tôn trọng nhân cách của Ngọc Già, đừng nói những lời hạ lưu vô sỉ như thế nữa. Nữ nhân Đột Quyết chúng ta không phải là mặc cho người khác ức hiếp.

Ố, nha đầu này vừa rồi còn quyến rũ như hồ ly, sao chớp mắt cái đã biến thành khối băng rồi? Không may là loại chuyển biến này lại khiêu kích người ta nhất, trong lòng ngứa ngày như mèo cào, Lâm Vãn Vinh cười dâm đãng, rồi nghiêm mặt nói:
- Ta có thể tôn trọng nhân cách của nàng, nhưng cũng hi vọng Ngọc Già tiểu thư tôn trọng thú cách của ta… ta từ người biến thành thú cũng chẳng dễ dàng gì.

Ngọc Già khẽ phì cười, cười nụ nói:
- Chưa từng nghe thấy người nào tự khoe mình là thú, còn dương dương tự đắc, Oa Lão Công đại nhân, ngài thật thú vị. Da mặt người Đại Hoa các ngài, đều dày như tường thành cả vậy ư?

- Cái thé da mặt à, không thể làm cơm ăn, còn cần làm cái gì?
Lâm Vãn Vinh vẫn nhìn đăm đăm vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng, cười hắc hắc:
- Còn người Đột Quyết các nàng, nữ nhân xinh đẹp như Nguyệt Nha Nhi muội muội thì có bao nhiêu? Thật đáng trông đợi!

Nguyệt Nha Nhi khẽ gật đầu, vẻ lạnh lùng trong mắt thoáng qua:
- Nữ nhi Đột Quyết chúng ta chăm chỉ chất phác, lại thêm trí tuệ và xinh đẹp, vừa có thể lên ngựa giết địch, lại có thể ẩn thân sau màn, là minh châu lấp lánh của thảo nguyên, người kiệt suất nhiều không kể xiết. Trong sự lớn mạnh của tộc ta, công tích của nữ tử tuyệt không hề kém nam tử.

Nha đầu này đúng là người theo chủ nghĩa nữ quyền! Lâm VãnVinh ồ dài, cười nói:
- Đúng thế, đúng thế, nữ nhân có thể gánh nửa bầu trời mà! Có điều từ lời kể cả Nguyệt Nha Nhi muội muội mà xem thì vị trí của phụ nữ Đột Quyết cao hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều.

- Nữ nhân có thể gánh nửa bầu trời.
Ngọc Già mỉm cười, thần thái vô cùng quyến rũ:
- So sánh của ngài thật thú vị. Oa Lão Công đại nhân, từ khi gặp được ngài tới nay, đây cũng là câu đầu tiên Ngọc Già nghe thấy thuận tai đó. Khích khích…

Nàng khẽ mỉm cười, mặt hoa rực rỡ, vừa e thẹn lại hấp dẫn, bầu ngực nhô cao tạo ra gợn sóng mỹ diệu, giống như trái táo đỏ đầy dụ hoặc.

Khi thì cao quý, khi thì lạnh lùng, lúc lại mê hoặc, tính cách trăm dạng biến hóa này khiến trong lòng Lâm Vãn Vinh ngứa ngáy khó chịu, cười khan hai tiếng:
- Thế sao? Vậy chẳng phải chúng ta tìm được tiếng nói chung rồi sao?

Ngọc Già giảo hoạt lắc đầu:
- Chưa hẳn là thế! Oa Lão Công đại nhân, ngài và ta, người và thú khác biệt, đâu ra tiếng nói chung?
Nàng mìm cười nhìn hắn, sắc mặt có chút e thẹn, khóe môi khẽ hé ra nụ cười, hàng mi dài run lên, trong sự đáng yêu mang theo vài phần quyến rũ. Rất là cám dỗ.

Lâm Vãn Vinh tựa như mê mẩn nhìn chăm chú vào khuôn mặt của nàng, gật đầu nói cực kỳ nghiêm túc:
- Ừm, vậy tốt rồi! Tối này làm cầm thú một chập vậy!

- Phì, không biết xấu hổ!
Ngọc Già khẽ gắt, hai gò má ửng lên như quả táo đỏ ngọt ngào đầy hấp dẫn. “Oa Lão Công” đại nhân ngây ngốc nhìn nàng, tim đập rộn rã, nước dãi nhỏ tí tách.

Nhìn dáng vẻ si mê của tên cướp, trong đôi mắt lam sâu thẳm của Nguyệt Nha Nhi thoáng hiện tia cười lạnh đắc ý.

- Môt ta sờ, sờ lên mái tóc của tỷ tỷ. Hai ta sờ, sờ lên khuôn mặt của tỷ tỷ …
Lâm Vãn Vinh cười trên mình ngựa. Người lắc lư, dương dương đắc ý ngâm nga khúc hát.

Hai người Hồ Bất Quy đưa mặt nhìn nhau, mắt trố cả ra. Sáng nay hắn ca hát cao thượng biết bao, sao có mấy cánh giờ thôi đã trở nên bỉ ổi rồi!

Cao Tù “ố” một tiếng, cười nói:
- Ấy, đây là bài hát Lâm huynh đệ mới sác tác sao? Sao ta chưa bao giờ nghe qua thế! Hổ thẹn, hổ thẹn.

Vờ vịt! Lão vờ vịt! Lão Hồ nhìn hắn khinh bỉ, khi lão Cao hát “thập bát mô” sợ rằng Lâm tướng quân còn đang ỉa đùn, tè dầm ấy chứ!

- Huynh đệ.
Cao Tù đuổi tới, vỗ vai Lâm Vãn Vinh, ghé vào bên tai hắn cười dâm:
- Ngươi và Nguyệt Nha Nhi sao rồi? Lúc đó thấy các ngươi tình chàng ý thiếp, móc móc míu míu. Hắc hắc, không biến tán gẫu cái gì, hẳn là đêm hôm qua đã thành hảo sự rồi.

Hai mắt Lâm Vãn Vinh nheo lại, cười nói:
- Đừng coi đệ là người tùy tiện như thế, đệ và nàng ta nói toàn những vẫn đề rất nghiêm chỉnh. Cái gì thiên và địa, âm và dương, nam và nữ, người và thú…

Thiên địa âm dương, nam nữ người thú? Quả nhiên là thật thâm sâu. Lão Cao thầm tặc lưỡi, cười dâm không ngừng, ôm quyền nói:
- Vậy ta chúc mừng huynh đệ trước, người làm ấm giường cuối cùng lọt vào tay rồi.

- Ấm giường?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, không nhanh không chậm nói:
- Cao đại ca nhầm rồi. Đệ phóng chừng cô bé này cho muốn đệ làm ấm giường cho nàng ta đó.

Cao Tù trợn mắt kinh hoàng:
- Không phải chứ? Nàng ta dám tuyển người làm ấm giường? Giường nào mà chịu được chứ, sao có thể thế được?

- Đây là chuyện người gian ta trá, là chuyện không hợp với thiếu nhi, có thể sẽ hại đến tâm linh thuần khiết của Cao đại ca, cứ giao cho một tay tiểu đệ xử lý là được.
Lâm VãnVinh cười vỗ vai hắn:
- Lúc này nhiệm vụ quan trọng nhất của huynh chính là làm thật gọn chuyện đêm nay.

Cao Tù vỗ ngực bồm bộp, ngạo nghẽ nói:
- Có lão Cao ta ở đây, Lâm huynh đệ cứ yên tâm, làm loại chuyện này là thứ ta thạo nhất.

Lâm Vãn Vinh cười gật đầu. Phía bên kia Hồ Bất Quy ghé tới nói:
- Tướng quân, theo thám báo báo về, gần ba nghìn kỵ binh của người Hồ đang trên đường thẳng tới Đạt Lan Trát, hiện giờ cách chúng ta gần một trăm năm mươi dặm.

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn lên, mặt trời đang lặn dần về phía tây, ánh tà dương đã sát mặt đất. Hắn ừm một tiếng, chậm rãi nói:
- Hồ đại ca, theo huynh thấy, người Hồ bao lâu nữa sẽ cắm trại?

Hồ Bất Quy trầm ngâm hồi lâu, thận trọng gật đầu:
- Ba ngàn người Hồ này lên đường từ đêm qua, trên đường ngựa không ngừng vó, chỉ nghỉ có hai tuần trà. Hành quân gấp gáp như thế, cho dù là người Hồ cũng chẳng chịu nổi, chiến mã nhất định cũng mệt mỏi vạt phần. Cắm trại bổ sung lương thảo là phải làm, nếu không, đi không nổi trăm dặm nữa là chiến mã đã mệt chết luôn. Theo thám báo, phía trước đã phát hiện khoái mã do người Hồ tung ra, xem ra là bọn chùng thừa lúc trời tối cắm trại rồi. Đợi chiến mã bổ xung nước và lương thực, nghỉ ngơi một canh giờ là có thể khôi phục tám phần thể lực, sau nửa đêm có thể tiếp tục tiến lên.

Hồ Bất Quy rất hiểu người Đột Quyết, lại là nhà nghề trong việc nuôi ngựa, hắn phấn tích không bỏ sót chút gì, ăn khớp với tin báo về của thám báo.

- Mặc kệ là thế nào, chiến mã của người Hồ đêm nay phải bổ sung lương thảo là chắn chắn rồi.
Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, chậm rãi đi vài bước:
- Chỉ cần bọn chúng cắm trại, tính toán thật thận trọng thì cho dù là người Hồ chỉ chỉ nghỉ ngơi nửa canh giờ. Thời gian này cũng quá đủ cho Cao đại ca làm việc rồi.

Hồ Bất Quy cười nói:
- Thời gian làm việc thì đủ rồi, nhưng quan trọng là Cao huynh đệ xuất hiện trước mặt Hồ nhân không chỉ đúng thời điểm mà còn phải trà trộn vào doanh trại không chút dấu vết, điều này thì khó rồi.

- Khó thì khó, có điều chưa chắc không thể là được.
Lâm Vãn Vinh gật đầu, lớn tiếng nói:
- Dặn dò thám báo ở tiền phương chú ý hành tung của người Hồ và thông báo kịp thời.

Hồ Bất Quy nhìn bốn phía, đột nhiên ngạc nhiên nói:
- Ấy, Cao huynh đệ đi đầu rồi.

Lâm Vãn Vinh cười thần bí:
- Chờ chút, sắp ra rồi!

Lời hắn vừa dứt, liền nghe thấy tướng sĩ ở đội ngũ đằng sau gấp giọng hô to:
- Không hay rồi, người Hồ chạy rồi.

Hai người vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn bốn mươi tộc nhân của Nguyệt Nha Nhi vốn bị trói lại cũng nhau, không biết từ khi nào bị người ta cởi giây thừng, bọn chúng phẫn nộ gầm rú cướp chiến mã bên cạnh, nhảy lên chạy như bay về phương xa.

- Không được tha cho bọn chúng, giết!
Tiếng gầm giận dữ của Lâm Vãn Vinh truyền đi rất xa, mấy trăm tướng sĩ ra sức đuổi theo người Hồ, tên bắt rào rào như mưa, ba người Đột Quyết chạy phía sau kêu thảm mấy tiếng, trúng tên ngã xuống ngựa.

Trong số người Hồ bỏ chạy, có một người kéo thấp mũ, râu quai nón kín mặt, khuôn mặt cũng không rõ ràng. Tên khốn này trên đường còn thình thoảng quay đầu lại, hướng về phía quân sĩ Đại Hoa gầm giận giữ, bộ dạng rất đáng sợ.

Bóng lưng người Hồ này nhìn rất là quen, Hồ Bất Quy ngẩn ra hồi lâu, thình lình vỗ tay cười:
- Lão Cao ngươi giỏi thật, ngay cả ta mà cũng lừa!
<< Chương 240 | Chương 242 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 697

Return to top