Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225940 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 47
Giả lão đầu hướng về nơi đang xảy ra trận chiến nhìn quanh một vòng, lắc đầu mấy cái rồi chui vào bên trong kiệu quát:
- Hồi phủ.

Chiếc kiệu nhỏ liền ung dung hướng ra phía ngoài rời đi. Lâm Vãn Vinh đã biết được người kia là ai lập tức kêu to:
- Tiên sinh ở phía trước xin dừng bước.

Hắn lúc đó hét toáng lên làm cho mấy kiệu phu kinh hãi, lập tức vội dừng lại, đứng vây quanh tiểu kiệu, cảnh giác quan sát.

Lão nhân kia vén tấm rèm nhìn thoáng qua thấy mặt Lâm Vãn Vinh, trên mặt hiện ra một nụ cười ngượng nghịu, phất tay bảo:
- Dừng lại trước đã.

Lâm Vãn Vinh vẻ mặt cũng không ngạc nhiên, trong lòng hắn như đã nắm chắc lão nhân này là người nào, liền cười ha hả mở lời:
- Hôm nay trời đã tối, ta đến Hạng Tử lý này du ngoạn không ngờ có thể thấy được lão tiên sinh thật là ngoài ý muốn, nghĩ đến vị tiên sinh đối với nơi này rất có hứng thú, chúng ta coi như là có duyên phận cho nên mới mạo muội mời lão tiên sinh dừng lại, xin được tha thứ.

Mấy đại hán bảo vệ cỗ kiệu nghe hắn ba hoa thầm nghĩ: ”Du ngoạn cái rắm, kẻ mù cũng thấy ngươi là một tiểu gia đinh. Dám ngăn kiệu lại, không biết tính khua môi múa mép chuyện gì đây!”

- Chẳng biết vị công tử này có điều gì chỉ giáo chăng?
Lão đầu mỉm cười, mặt lão khi cười làm hai con mắt híp lại như sợi chỉ.

- À, chính là mới vừa rồi vô ý thấy trò hay bên kia làm ta có chút sợ hãi. Lão tiên sinh đây đã cao tuổi nhưng vẫn có khí độ, diện mạo hiền hòa, quả thật là một bậc trưởng giả nhân từ. Ta nhìn thấy ngài trong lòng liền thư thản hơn.
Lâm Vãn Vinh khoác lác.

Lão đầu thở dài một tiếng rồi nói:
- Ta cũng thấy vậy, không nghĩ tới đây du ngoạn lại gặp phải cảnh bực mình này. Nói thật trong lòng lão cũng có chút lo sợ nên mới bảo hạ nhân sớm lui đi, thì nghe tiếng vị tiểu ca ngươi gọi lại.

“Ngươi sợ hãi cái rắm, trước mặt ta còn giả bộ, đúng là lão hồ ly. Trước đây, Lâm Vãn Vinh ta tính lợi dụng thân phận Tổng đốc công tử của Lạc Viễn để làm Hồng Hưng lớn mạnh. Hôm nay lão đầu lại lợi dụng lực lượng của Hồng Hưng để kiềm chế Trình gia phụ tử còn nói dông dài. Làm như không ai biết gì hết vậy. Bất quá lão đầu này ngay cả nhi tử của chính mình cũng đặt vào, kể ra tiền vốn quả là hơi lớn.” Hắn thầm tức giận.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói:
- Ngài và mọi người đừng chê cười .. đừng chê cười. Kỳ thật chỉ là ta nhìn lão tiên sinh có chút quen mắt mới cố ý đi theo.

Lão đầu ngạc nhiên:
- A, thật không rõ ngươi nghĩ ta giống ai?

Lâm Vãn Vinh cười nói
- Tại một phần ba đất Giang Tô này, ai lớn nhất thì ngài giống ngài đó.

Lão đầu ha ha cười, trên mặt hiện tia cười khổ:
- Lâm công tử, ngươi cũng cần gì đánh đố ta, sự tinh minh của nguơi ta đã sớm nghe nói qua, hôm nay mới thấy chân mạo. quả nhiên là anh minh thần vũ, khí độ hiên ngang, so với đồn đãi còn lợi hại hơn thập phần.

Vỗ mông ngựa là công phu cơ bản của người trong quan trường, lão già đích thực tinh thâm thuần thục, thốt lên không chút ngượng ngập. Hắn liền ôm quyền cung kính cười nói:
- Tại hạ Lâm Vãn Vinh bái kiến Tổng đốc đại nhân.

Lạc Mẫn vội cản:
- Lâm công tử ngàn vạn lần không nên khách khí, ngươi thiên tư thông minh, tài hoa hơn người, sau này nhất định vang danh, tiền đồ rộng lớn, Lạc Mẫn không thể nhận lễ này.

“Cái gì mà thiên tư thông minh, tài hoa hơn người. Lão hồ ly nhà ngươi ngay cả mặt ta đều chưa thấy qua, cứ như vậy thật khiến ta thấy lo lắng a.” Nói về vỗ mông ngựa Lâm Vãn Vinh tự nhận là cao thủ trong cao thủ. Vậy mà Lạc Mẫn chỉ mới nói vài câu, hắn tự động bị rớt lại phía sau.

Hắn tò mò nhìn Lạc Mẫn nói:
- Lạc đại nhân, xin hỏi những lời ấy từ đâu ra? Tại hạ chỉ là một tiểu gia đinh, không đọc kinh thư, không rành mã thuật, không tập võ cũng không biết bắn tên, vậy thì dựa vào cái gì để vang danh đây?

Lạc Mẫn cười hắc hắc:
- Đọc kinh thư, tập cưỡi ngựa tuy cũng cho là có chút thành tựu, nhưng không đáng lưu danh trong sử sách.

Lời nói cuối cùng ý cho rằng Lâm Vãn Vinh cho dù bất học vô thuật vẫn có thể hơn người. “Quả thật kỳ quái, ta cùng lão già này cho tới bây giờ chưa có kết giao qua, lão đầu này như thế nào đối với hắn tin tưởng như thế?” Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Lạc Mẫn một cái, thử nói:
- Ngày ấy tửu lâu khai nghiệp, chịu ơn đại nhân ban cho biển vàng, lại phái lệnh công tử tương trợ như thế, tại hạ thật sự cảm kích vô cùng. Nhưng tại hạ cùng với đại nhân chưa bao giờ quen biết, chẳng biết tại sao được đại nhân coi trọng như thế?

Lạc Mẫn nhìn Lâm Vãn Vinh , thần bí cười:
- Lâm công tử, ngươi tài hoa xuất chúng, ngày ấy trong thanh lâu đùa bỡn hoa khôi, ta cũng nghe người ta nói qua. lão hủ nghe thập phần ái mộ. Ngươi lại có thuật kinh doanh, học thức lại hơn người. Khuyển tử cùng ngươi giao hảo ta cũng rất tán thành. Đây gọi là người biết nhìn người, ta thân là thủ hiến Giang Tô phải có trách nhiệm, trong Giang Tô có nhân tài như thế này, ta làm sao có thể không chiếu cố? Dù chưa quen biết nhưng chúng ta coi như là thân giao đã lâu.

Trời ạ, quả nhiên là ngươi đã thành tinh, căn bản là không lộ nửa điểm sai sót, đừng mong Lâm Vãn Vinh hắn dễ tin lời. Hắn cười nói:
- Lạc đại nhân nói như vậy ta thật có chút lúng túng. May là gần đây ta quen không ít tài tử, tin rằng nếu bọn họ nghe xong Tổng đốc đại nhân cao phong lượng tiết nhất định thập phần cảm động, sợ rằng Tổng đốc đại nhân không chạy thoát việc mỗi ngày đề một tấm biển vàng đâu .

Lạc Mẫn cười ngượng nghịu:
- Lâm công tử không nên nói đùa, ngươi trợ giúp Tiêu gia đấu Bạch Liên, xuất thủ bất phàm, ngươi thật hợp với tâm ý của ta.

“Lời này có ý tứ gì? chẳng lẻ là ám chỉ lại muốn lôi ta vào tranh đấu? Chà, ta phải xem Tổng Đốc đại nhân liệu có tính toán chiếm tiện nghi gì, chắc là phải có sự tình ngoài ý muốn ta đây.”

Lạc Mẫn thần bí cười, nói tiếp:
- Lúc trước nghe nói Lâm công tử ngươi dũng đấu với Bạch Liên cứu thoát Tiêu Đại tiểu thư, thật sự cần tán dương sự can đảm này.

Lão hồ ly này, Lâm Vãn Vinh trong lòng thầm mắng, chuyện Bạch Liên giáo, ngươi là thủ hiến một tỉnh mà lại bất lực, ngươi có hảo ý gì mà nói ta dũng đấu Bạch liên.

Lạc Mẫn tất nhiên nhìn ra tâm tư của hắn, than vãn:
- Chuyện Bạch Liên giáo ta có tâm nhưng vô lực. chút binh mã trong tay ta đều là để phòng vệ thành. Bộ binh doanh lại do Trình đại nhân nắm trong tay. Cho dù ta có hạn lệnh nhưng vô pháp điều động. Thỉnh thoảng cũng truy bắt một lần nhưng bọn chúng đã sớm bặt vô âm tín, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Ánh mắt Lạc Mẫn nhẹ léo lên tia tinh quang.

Lời nói này quả có thâm ý, lão hồ ly không phải người hồ đồ, sửu dần mão tử đều hiểu được. Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ: “Chỉ là, chuyện của quan lại các ngươi nói với ta có tác dụng gì? Nếu vì trở ngại này mà ngươi muốn lợi dụng Hồng Hưng cũng không xứng? Hồng Hưng làm việc cho dù tốt nhưng vẫn là xã hội đen, không thể so với lục doanh được.”

Lạc Mẫn biết tên gia đinh trước mắt là một kẻ tinh ranh không thể bị lừa gạt lập tức thành thật nói:
- Lâm công tử xin yên tâm, ta đối với ngươi tuyệt không có ác ý, tin rằng công tử cũng có thể cảm giác được. Hôm nay ta đến nơi này chỉ là có chút không yên tâm về tiểu Viễn. Hài tử này lớn đầu mà vẫn dại, thật không thể đánh nhau lại người ta.

Nói đến Lạc Viễn, trong mắt lão hồ ly hiện lên một cút thân tình. Đối với đứa con trai này rất là thương yêu. Lạc Mẫn không có ác ý, điểm này hắn không hề hoài nghi, lão đã để cho Lạc Viễn đến gần mình, từ đó có thể thấy được lão nhân này mọi tiền vốn đều đặt cả ở trên bản thân mình. Nhưng như thế này lại càng kỳ quái. Ta là một tiểu gia đinh, làm thế nào khiến cho Lạc Mẫn đặt cược nhiều như vậy?

- Lạc đại nhân, thập phần cảm kích hậu ái của người, nhưng ta cần phải suy nghĩ. Cho tới bây giờ không tin trời có nhân quả, đại nhân ủng hộ ta tất nhiên là theo ý người khác, chẳng biết ta đoán có đúng không?
Nếu lão đầu không chịu nói, ta liền trực tiếp chỉ rõ, xem lão hồ ly nhà ngươi dám nhận không.

Lạc Mẫn cười khổ:
- Ta không thể nói, cũng không dám nói xin Lâm công tử tha thứ nhưng xin ngươi hãy tin tưởng ta. Ngươi có chư vị quý nhân phù hộ, sớm muộn gì cũng biết thôi.

“Trời, cái gì mà quý nhân phù hộ? lão nhân này chỉ nói toàn một nửa, đúng thật là một kẻ chết bằm.” Kỳ thật Lạc Mẫn nói đã cho một tín hiệu rất rõ ràng, đích xác có người đang âm thầm trợ giúp Lâm Vãn Vinh. Nhìn vẻ mặt lão hồ ly không giống là tác giả, Lâm Vãn Vinh trong lòng nghi hoặc: “Người ám trợ chính mình tới cùng là ai vậy? Tự bản thân rà soát những người thân cận, nếu muốn nói đến phú quý, có thể chú ý đến Tiếu Thanh Tuyền, chẳng lẽ nha đầu này có địa vị rất lớn phải không?”

- Có phải Thanh Tuyền hay không?
Lâm Vãn Vinh hỏi dò.

Lạc Mẫn thần sắc bình tĩnh, lắc đầu cười khổ nói:
- Lâm đại công tử ngươi không nên lại bức ép ta.

“Chà, ta không bức ngươi thì bức ai, lão già này trơn như cá trạch, nói ra một câu, lai còn muốn bỏ nửa câu vào túi. Vậy có thể đoán Thanh Tuyền là công chúa, công chúa một câu nói ra thì để cho thống đốc này còn nửa mạng? Dựa vào tính cách của Lạc lão hồ ly quả quyết sẽ không đơn giản như thế. Đau đầu a đau đầu! cũng không biết sau lưng người này còn có một thế lực nào khác không, có khả năng đằng sau diễn biến này phải có kẻ điều khiển phía sau? Mấu chốt nằm ở điểm nào, điều này quả thật đau não quá.” Hắn nhức óc suy nghĩ tiếp.

Lạc Mẫn thấy hắn khổ não suy tư liền nói:
- Lâm công tử không cần đoán tiếp đâu, dù ta có lá gan to bằng trời cũng không dám nói cho ngươi. Cứ yên tâm về chuyện của ngươi, trợ giúp tốt Tiêu gia là được.

“Mẹ nó, như thế nào lại dẫn dắt đến Tiêu gia? chẳng lẻ không phải Thanh Tuyền sao? càng hỏi càng phiền toái. Lão hồ ly này cùng ta đánh Thái Cực quyền a.” Mặc dù có chút thu hoạch nhưng đồng thời sinh ra càng nhiều vấn đề, Lâm Vãn Vinh có điểm nhức đầu, hắn nhìn Lạc Mẫn đành nói:
- Mặc kệ như thế nào, tạ ơn Lạc đại nhân chỉ điểm một lần, sau này có việc gì muốn ta hỗ trợ, trừ chuyện hỏi mượn tiền thì ngài cứ nói.

Hắn đến lúc này vẫn không quên bản sắc gian thương. Ngoại trừ tìm ta hỏi tiền bạc thì chuyện gì ta cũng có thể giúp ngươi. Dù sao, Lạc Mẫn này cũng là nhận sự sai bảo của người khác mới đến giúp ta, lão tử có thể giữ ý tứ một chút.

Lạc Mẫn gật đầu:
- Lâm công tử quả nhiên sảng khoái. Nhưng chẳng biết ngày mai công tử có rỗi rãi hay không, ta muốn mời công tử cùng ta đến một nơi.

Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười:
- Là đi Diệu Ngọc Phường sao? Nơi này cũng tốt nhưng lâu rồi ta không có đi qua,chẳng biết chị em bên đó còn nhớ ta không?

Lạc Mẫn tuy là người đứng đầu một tỉnh, nhưng cũng không chịu được đả kích như vậy, xấu hổ cười gượng:
- Sớm ngày mai, ta sẽ phái người đến đón ngươi, tới nơi nào ngươi sẽ biết.

Với sự biệt đãi của Lạc Mẫn, Lâm Vãn Vinh nghĩ là ai đứng sau lưng âm thầm ủng hộ mình? Nghĩ tới nghĩ lui ngoại trừ Thanh Tuyền tựa hồ tìm không được ai khác. Chính thần thái cuả Lạc Mẫn nói cho hắn biết việc này không đơn giản như vậy.

Trở lại Tiêu gia Lâm Vãn Vinh động tâm nhớ đến Xảo Xảo, giữ lại một nha hoàn của đại tiểu thư dưới lầu hỏi:
- Hồi tối Đại tiểu thư đi nói chuyện với Xảo Xảo, trở về khi nào?

Nha hoàn liền trả lời:
- Không có, đại tiểu thư và Xảo Xảo tiểu thư vẫn còn trò chuyện, đêm nay Xảo Xảo cô nương sẽ nghỉ lại trong phòng Đại tiểu thư.


- Vẫn còn trò chuyện?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kinh hãi:
- Hai cô gái này nói về cái gì?

Ánh đèn chiếu qua song cửa thấy rõ ràng thân ảnh của hai người, Lâm Vãn Vinh lại chìm sâu trong mê hoặc.
Sáng sớm ngày thứ hai, kiệu quan của Lạc Mẫn còn chưa đến, nhưng đã phải tiếp hai tên tiểu tử Đổng Thanh Sơn và Lạc Viễn trước. Lâm Vãn Vinh tại phòng khách của Tiêu gia thân mật chào đón bọn chúng. Giờ đây tại Tiêu gia, Lâm Vãn Vinh như mặt trời giữa trưa, địa vị có điểm dường như giống chủ nhân, rất là khoái hoạt.

- Đại ca
Đổng Thanh Sơn sắc mặt hưng phấn, nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh nói:
- Tối hôm qua chúng ta đã động thủ rồi.

Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Lạc Viễn một cái, tiểu tử này tuy còn vương chút sợ hãi nhưng rất phấn khích, vốn là một tên công tử mặt trắng giờ lại điểm thêm sắc hồng. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Tiểu Lạc, mặt ngươi làm sao vậy, mới ăn cắp phấn của tỷ tỷ đánh lên à?

Lạc Viễn ngượng nghịu cười:
- Đại ca, cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa, có thể là đêm qua hứng khởi quá độ nên sáng nay mới thành bộ dạng này.

Lâm Vãn Vinh hiểu được tâm tình của hắn, Tiểu Lạc là kẻ đọc sách thánh hiền, trước kia còn coi trọng lễ pháp, nhưng tối hôm qua hành sự đã làm trái với lời dạy của Thánh nhân, khẳng định là đối với cái kích thích mới mẻ này cũng có đôi chút sợ hãi.

Thanh Sơn và Lạc Viễn thấy Lâm Vãn Vinh chỉ mỉm cười cũng không có vẻ gì ngạc nhiên như mình tưởng, quả là có chút ngoài dự tính, y nói:
- Đại Ca, việc này là sao, huynh biết hết rồi đúng không?

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tên tiểu tử này, làm việc cũng không có một điểm bí mật, để cho tỷ tỷ ngươi thấy ngươi động đao động thương có thể làm cho nàng ấy sợ đó.

Thanh Sơn ngượng ngùng gãi đầu nói:
- Hưng phấn quá nên quên cả che đậy. Phải rồi đại ca, nghe nói tỷ tỷ bị Đại tiểu thư lưu lại trong phủ qua đêm, không biết rằng các nàng đã dậy chưa?

Lâm vãn vinh gật đầu:
- Hẳn là đã dậy rồi. Thanh Sơn, hôm qua các ngươi làm tốt lắm, ta đều thấy cả. Tiểu Lạc, thật là không thể nhìn ra, tên tiểu tử này ra tay cũng tàn nhẫn lắm a.

Lạc Viễn hắc hắc vài tiếng rồi nói:
- Đại ca, khi mới bắt đầu ta cũng có chút lo sợ, sau đó Thanh Sơn và Bắc Đẩu đẩy ta vào giữa vòng chiến, ta đi vài bước là thấy cảnh máu chảy tung tóe, không chút sợ hãi mà ngược lại thấy thậ kích thích. Đại ca, đệ nói với huynh, hôm qua đệ tự tay...

Thần sắc hắn quỷ dị nhìn bốn phía, sau đó đưa tay lên cổ cứa một cái.

Lâm Vãn Vinh thở dài, Tiểu Lạc quả thực có chút ma tính, còn Thanh Sơn đánh nhau đã quen, đối với việc này tựa hồ rất bình thường.

Đổng Thanh Sơn hào hứng kể:
- Chúng ta đã nhịn cái bọn thỏ đế này lâu rồi. Hôm kia nghe nói bọn chúng có hơn trăm người chuẩn bị bước vào thành nam, Lạc Viễn đã đề nghị đánh úp chúng một lần. Tối hôm qua, bọn đệ mai phục chúng ở ngõ Quải Mã. Ra tay không để chúng kịp ứng phó. Hắc, trận này thật là hả dạ.

Lâm Vãn Vinh nói:
- Tiểu Lạc, lần này xem như ta cùng bọn Hắc Long hội khai chiến, cũng đã bại lộ thực lực của Hồng Hưng, ngươi tính thế nào đây?

Lạc Viễn gật đầu:
- Đại ca, đệ đã điều tra rõ rồi, những kẻ tối hôm qua bị bọn ta tập kích có rất nhiều là phần tử cốt cán của Hắc Long hội, bọn chúng lần này bị thương nặng, nếu muốn phản kích cũng không phải là chuyện dễ dàng. Lực luợng của chúng ta hiện nay nay mặc dù không bằng họ, nhưng cũng không kém bao nhiêu, hơn nữa, một trận ngày hôm qua đã khuếch trương danh khí của chúng ta, chúng ta mở rộng thế lực chỉ là ngày một ngày hai. Huống chi có một tin tức thập phần có lợi cho chúng ta.

- Tin tức gì?
Lâm Vãn Vinh hỏi.

Lạc Viễn phấn khích nói:
- Sáng hôm nay, Kim Lăng phủ doãn hạ cấm lệnh. Gần đây phỉ tặc càn rỡ, để tiêu trừ giặc cướp, mỗi ngày quan binh tuần tra trong thành gấp bội, trọng điểm còn muốn cấm đi lại vào ban đêm.

Lâm Vãn Vinh ồ lên một tiếng, cái cấm lệnh này thoạt nhìn là để đối phó với phỉ tặc, nhưng vừa nhìn hắn đã biết là chuyện gì xảy ra, trên thực tế đây là một hành động trợ giúp Hồng Hưng, để cho bọn họ thừa dịp này nhanh chóng nâng cao thực lực để có cơ hội đại chấn thanh danh. Cuối cùng là có thể cùng Hắc Long hội đối phó công bằng.

Cái vị Kim Lăng phủ doãn kia là cha của đệ nhất tài tử Hậu Dược Bạch, khẳng định sẽ không vô cớ đưa ra chỉ định này, đằng sau nhất định là do Lạc Mẫn đã chỉ đạo.

Nhìn bộ dạng kích động của Lạc Viễn, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ "tiểu tử này bản thân đã đánh một trận thống khoái, đâu biết rằng lão gia của ngươi không ngại khổ cực đứng một bên giúp ngươi tranh phong."

Nhớ tới hình dáng phì nộn của Lạc Mẫn, Lâm Vãn Vinh muốn cười rồi lại thấy có chút xúc động, lão nhân kia mặc dù đối với con cái rất dễ dãi, nhưng kỳ thật lại cực kỳ quan tâm.

- Cứ như vậy, Ngô Chánh Hổ và Trình Thụy Niên sẽ không đánh một cách quang minh đâu, hẳn sẽ phải dùng một cách mờ ám, khó phòng bị nhất, Tiểu Lạc các ngươi cần phải chú ý.
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt nói, cơ hội đi cùng với nguy hiểm, đây là đạo lý không thể thay đổi.

Lạc viễn gật đầu:
- Đại Ca, chúng ta đã nghĩ tới vấn đề này, thành Nam toàn bộ đều nằm trong tầm mắt của chúng ta, chỉ cần bọn chúng tiến vào một bước chúng ta sẽ biết. Mặt khác, trọng điểm là tửu lâu, huynh đệ cốt cán của chúng ta đều ở gần đó. Không dám nói dối đại ca, ta đã tìm mấy thị vệ thân cận của cha ta cho bọn họ hộ vệ tửu lâu. Mấy thị vệ đại ca này rất đặc biệt, lúc cha ta xuất kinh, chính hoàng thượng tự mình tuyển chọn cho, lẽ dĩ nhiên võ công của họ không cần phải bàn tới.

Cận thân thị vệ của Lạc Mẫn, đêm qua Lâm Vãn Vinh đã chứng kiến, có gặp cao thủ của Bạch Liên giáo cũng khó rơi vào thế hạ phong. Trừ phi là cao thủ cỡ Tần Tiên Nhi, kẻ khác gặp thì chết chắc. Bây giờ nghe nói người này là thị vệ hoàng cung thì việc này thật dễ đoán được. Đồng thời qua lời nói của Lạc Viễn, lại lộ ra tin tức Lạc Mẫn là tâm phúc của hoàng đế Đại Hoa. Cái “bí mật” theo lời Lạc Viễn nói, Lâm Vãn Vinh cũng không cho là thật. Việc này dám chắc là do cha ngươi bí mật an bài rồi, chỉ là không cho ngươi biết mà thôi. Ngươi có một người cha quan tâm đến như vậy thật là hạnh phúc a!

Có sự hỗ trợ mạnh mẽ như vậy, Lâm Vãn Vinh cười híp cả mắt, việc làm cho hắn vui mừng hơn đó là tâm cảnh của Lạc Viễn rất chu đáo, hành sự càng ngày càng thành thục, để cho hắn và Thanh Sơn phối hợp làm việc khiến cho người ta cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Tiễn hai người về, nhưng lại đụng phải đại tiểu thư đang nắm tay Xảo Xảo tới, vừa đi vừa tán gẫu. Cả hai người mặt mày đều mỹ lệ, như là hai đóa hoa sen đang chớm nở vậy. Chỉ là đại tiểu thư có chút tiếu ý còn Xảo Xảo lai lộ vẻ bất an, cũng không biết là đang có tâm sự gì.

- Xảo Xảo!
Lâm Vãn Vinh vội vàng chào đón

- Đại ca!
Xảo Xảo nét mặt không vui, liền buồn bã đáp lại:
- Huynh chờ muội ở chỗ này sao?

Lâm Vãn Vinh giữ chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, khoác lác cười nói:
- Đương nhiên.

Đại tiểu thư mỉm cười:
- Xảo Xảo, sau này muội cần qua lại nhiều hơn, để hai tỷ muội chúng ta có dịp tâm sự tiếp.

Xảo xảo gật gật đầu:
- Ngọc Nhược tỷ tỷ, sau này ta sẽ đến.

Xảo Xảo vẻ mặt tuy là có chút vui vẻ hơn, nhưng thần sắc không nén được vẫn còn chút ảm đạm, còn đại tiểu thư thì rạng rỡ. Lâm Vãn Vinh thấy vậy, thầm nghĩ nhất định Ngọc Nhược nha đầu kia đó sử dụng quỷ kế gì với Xảo Xảo rồi.

Lạc Mẫn phái tới một chiếc xe ngựa đón Lâm Vãn Vinh, đi theo là một thị vệ mà ngày hôm qua trợ chiến giúp Lạc Viễn. Lâm Vãn Vinh lo lắng vì Xảo Xảo có tâm sự liền kéo Xảo Xảo lên xe ngựa cùng đi tới Thực Vi Tiên.

Xảo Xảo ngồi trong xe ngựa ngưng thần đánh giá Lâm Vãn Vinh, trong mắt hàm chứa vô hạn yêu thương nhưng lại có một chút ưu tư.
Lâm Vãn Vinh cũng không để ý nhiều nữa, liền cuối xuống kề bên chiếc cổ thon nhỏ của nàng thủ thỉ:

- Tiểu nha đầu, lời của ta như gió thổi bên tai à?

Xảo xảo vừa mừng vừa thẹn, “a” một tiếng rồi cúi đầu ngượng ngập nói:
- Đại ca, đồ đáng ghét, muội ở nơi nào mà lời chàng như gió thổi bên tai.

- Còn nói không có.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Vừa ra khỏi chỗ của đại tiểu thư, bộ dạng của nàng như đang có tâm sự nặng nề. Cô ta hẳn nói bậy về ta với nàng rồi. Không phải ta đã nói với nàng rồi sao, những lời cô ta nói đều không nên nghe, nếu nói ta xấu xa tức là ta rất tốt...

Xảo xảo cười khanh khách:
- Đại ca, ta nghe ngược lại thì có, Ngọc Nhược tỷ tỷ khen chàng rất tốt lắm.

- Ngay cả nha đầu độc ác này cũng nói ta tốt thì thật sự ta quá tốt đẹp rồi.
Lâm Vãn Vinh mặt dày nói.

Xảo Xảo đổi sắc mặt nói:
- Đại Ca, đại tiểu thư nói chàng rất tốt, Ngọc Ngược tỷ tỷ rất có hảo ý, nói cho ta biết rất nhiều điều về huynh. Nàng nói huynh đã phát minh ra nước hoa, cùng nàng trải qua hoạn nạn, lại có ơn cứu mạng, nàng ấy rất cảm kích huynh.

Biết Xảo Xảo này sẽ không nói dối, Lâm Vãn Vinh trong lòng kỳ quái: “Đại tiểu thư thực sự nói vậy ư? Ngày hôm qua lúc đi dạo về, vừa buôn lời trêu chọc đó liền bị nàng động thủ , động cước. Tại sao truớc mặt Xảo Xảo lại nói tốt về ta như vậy. Chẳng lẽ là ta lại lấy bụng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử sao?”

- Xảo Xảo, những điều này ta đó nói với nàng rồi, chẳng lẻ còn để cô ta còn nhắc lại sao?
Lâm Vãn Vinh nói.

- Không những thế.
Xảo Xảo mặt đỏ bừng bừng:
- Đại tiểu thư còn cho ta một ít đồ vật, nàng ta nói…

Mặt nàng còn đỏ hơn:
- Nàng ta nói cái này cũng đều do chàng phát minh ra.

Lâm Vãn Vinh bây giờ mới chú ý tới trên tay Xảo Xảo vẫn cầm một cái túi quần áo nho nhỏ, trong đó có hai thứ gì đó khá quen, thấy mờ mờ như là một cái áo ngực. Vật này Lâm Vãn Vinh quá quen thuộc, đây chính là cống hiến kiệt xuất của hắn dành cho con gái Đại Hoa.

“Không thể nào, không lẽ đại tiểu thư đưa cho Xảo Xảo mấy cái nội y này. Ôi trời, tại sao ta không nghĩ tới đưa cho Xảo Xảo vài món này sớm một chút, thật sự là sai lầm quá lớn. Nói như vậy, Xảo Xảo mặc nội y thì ra sao nhỉ? Lần đầu tiên lại để Tiêu Ngọc Nhược đưa cho, lão tử quá thất bại rồi.” Lâm Vãn Vinh đấm ngực dậm chân thầm nghĩ. Không thể để tái phạm sai lầm đó lần hai, sau này phải phát cho Thanh Tuyền và Ngọc Sương mỗi người một trăm cái, không có việc gì làm thì đổi nội y chơi vậy.

- Xảo Xảo, những thứ này nàng đều chưa mặc qua một lần sao?
Lâm Vãn Vinh nuốt nước bọt, trước mắt phảng phất hiện lên thân hình Xảo Xảo mặc nội y, trong mắt chứa đầy vẻ phong tình, bất giác xiết chặt tiểu ny tử này vào lồng ngực.

Xảo xảo e thẹn, “anh ninh” một tiếng, tựa đầu vào trong lồng ngực của hắn khẽ nói:
- Không có.

Lâm Vãn Vinh trong lòng thở dài, hoàn hảo, hoàn hảo Xảo Xảo của ta không có để cho Tiêu Ngọc Nhược chiếm tiện nghi. Hắn cười ha hả, ghé bên tai Xảo Xảo nhẹ giọng hỏi:
- Tại sao không mặc?

- Bởi vì đại ca chưa cho muội mặc.
Xảo Xảo mắc cỡ không dám ngẩng đầu lên.
Nghe thấy lời này, máu trong người Lâm Vãn Vinh nhất thời sôi trào. Trời ạ, cô gái nhỏ này so với xuân dược còn mạnh hơn sao? Hắn giữ chặt nàng này vào trong ngực, ôm lấy vùng eo thon nhỏ nhu nhuyễn, nhẹ nhàng nắm lấy xoa nắn, cảm giác thư sảng này không ngôn ngữ nào có thể hình dung.

- Đại ca!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Xảo Xảo bừng lên, hơi thở nóng bỏng dồn dập, là do ma chưởng của Lâm Vãn Vinh tiến tới tiểu y bên trong của nàng, nhẹ nhàng đè ép bộ ngực đầy đặn của nàng.

Thân thể của Xảo Xảo được Lâm Vãn Vinh quấn chặt vào trong lòng, để đại ca giở trò trên người mình, trong lòng càng ngày càng nóng như lửa, trong miệng không ngừng phát ra tiếng rên rĩ.

Lâm Vãn Vinh ép chặt vào hai điểm hồng nhú lên trước bộ ngực đầy đặn của nàng, ngón tay lại nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống, ghé miệng vào chiếc tai nhỏ đang đỏ bừng của Xảo Xảo:
- Bảo bối, tương lai thường xuyên thay đổi quần áo cho ta thưởng thức có được hay không?

Xảo Xảo cả người mềm nhũn. Không còn nửa điểm khí lực, chiếc miệng nhỏ nhẹ nhàng “ân” một tiếng, liền không dám ngẩng đầu lên. Lâm Vãn Vinh ha hả cười to vài tiếng do cố kỵ thị vệ của Lạc Mẫn bên ngoài cũng là một cao thủ nên không thể quá thoải mái, chỉ là bất đắc dĩ ôm Xảo Xảo vào trong lòng, nắn bóp rờ rẫm một trận, lần sau hẳn là phải nói với Lạc Mẫn để cho một kẻ mù điếc đi đánh xe, miễn là không làm chậm trễ "chính sự" của lão tử, thế này giống như chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn, cảm giác thực khó chịu.

- Đại Ca, làm sao huynh lại phát minh ra đồ vật như thế này? Xấu hổ chết đi được.
Xảo Xảo cắn môi ngượng ngựng nói.

Ngẫu nhiên, chỉ do ngẫu nhiên, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười:
- Ta phát minh ra đồ vật này cũng là suy nghĩ cho nữ tử các nàng, vật này gia tăng vẻ đẹp người con gái, giúp cơ thể nảy nở, phòng ngừa ngực bị sệ xuống.

Xảo Xảo gắt nhẹ nói:
- Đại ca chàng đừng nói nữa.

Lâm Vãn Vinh ha hả cười lớn:
- Được, được, ta không nói nữa, chờ cho Xảo Xảo của ta mặc vào ta sẽ nói tiếp.

Xảo Xảo không có biện pháp nào với vị đại ca này, nàng đỏ mặt một hồi, nhỏ giọng nói:
- Ta không có mặc, nhưng ta thấy đại tiểu thư mặc…

- Cái gì, cái gì? Xảo Xảo nàng nói cái gì?
Lâm Vãn Vinh cơ hồ không tin vào lỗ tai của chính mình, ta không có nghe lầm chứ, đại tiểu thư mặc cái này bên trong sao? Tuyệt, cái tin tức này thật sự gây chấn động mạnh, xứng đáng đứng đầu trong các sự kiện hàng năm của Tiêu gia. Xảo Xảo làm điệp viên rất tốt a!

Nghĩ đến đại tiểu thư vóc người cao ráo, đùi ngọc thon dài, lại mặc cái áo lót này bên trong. Bà nội ơi, không phải là câu dẫn lão tử chảy máu mũi sao? Khó trách vóc người của tiểu nữ này nhìn càng ngày càng tròn trịa ra, nguyên lai đều là công lao của lão tử.

Xảo Xảo ngượng ngùng gật đầu:
- Đại tiểu thư đó mặc cái này nhiều ngày rồi, thân hình nàng ấy hơn hẳn người thường, làm ta thấy rất là hâm mộ.

Tâm trí Lâm Vãn Vinh có điểm chấn động, chiếu theo ý Xảo Xảo này thì đại tiểu thư thật sự cảm thấy thoải mái khi mặc nội y này. Tuyệt, ngay cả một nữ nhân danh giá cũng thích thì cái này thật ngoài dự kiến.

Đại ca, có phải chàng không cần muội không?
Xảo Xảo đột nhiên úp mặt vào ngực Lâm Vãn Vinh khóc hu hu.

- Sao có thể như vậy?

Lâm Vãn Vinh lấy làm kì lạ:
- Nàng là tiểu bảo bối của ta tất nhiên ta phải yêu nàng rồi.

- Chính là đại tiểu thư nói, chàng đã có thê tử rồi, còn nói nàng tên là Thanh Tuyền.
Rốt cục Xảo Xảo không chịu được, nước mắt tí tách rơi xuống.
<< Chương 46 | Chương 48 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 701

Return to top