Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225941 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 278
Nói chuyện một đêm với Thanh Tuyền xong, giải quyết tất cả các nan đề, sự sảng khoái trong lòng không thể diễn tả nổi, hắn nhai nuốt ừng ực mấy món điểm tâm của Xảo Xảo làm, lại cùng hai con trai cười đùa vui vẻ, sau đó mới thừa dịp thời tiết khô ráo, nghênh ngang ra cửa.

Trên đường mọi người cười đùa vui vẻ, qua lại như nêm, tiếng rao, tiếng kêu không dứt bên tai, người mua kẻ bán, đủ loại hàng hóa, làm cho người ta hoa cả mắt. Lâm Vãn Vinh tâm tình rất tốt, cứ láng cháng qua lại suốt, đi về phía đông một chút, chơi ở phía tây một chút, bạc vụn không ngừng vung ra, mua rất nhiều đồ ăn vặt, đồ chơi nho nhỏ, xem giống như người nhàn nhã đi chơi.

Tứ Đức đi theo sau hắn, trong miệng lầm bầm, hàm hồ không rõ:

- Tam ca, chúng ta đang đi đâu đây?!

- Ừ!

Lâm Vãn Vinh quay đầu, nhỏ giọng xuống:

- Hôm nay chúng ta đi một chỗ đặc biệt, ngươi phải giữ bí mật cho ta, không được nói với ai!

Mắt Tứ Đức sáng như đèn pha:

- Lầu xanh?!

Tam ca phẫn hận đá một cước vào mông hắn, bất mãn nói:

- Ta đã tới nước này mà còn phải đi chơi lầu xanh sao? Lầu xanh chơi ta thì còn nghe được!

Tứ Đức gật gật đầu vẻ kính nể. Quả đúng thế thật, bây giờ toàn bộ tiểu thư nha hoàn trong kinh thành, ai không biết đại danh của Tam ca? Nếu nghe nói hắn muốn đi chơi lầu xanh, còn không chừng sẽ xếp hàng chờ hắn? Đến lúc đó ai chơi ai, ai móc ngân phiếu ra, cũng chưa thể nói chính xác được!

Hai người vừa ra khỏi cửa thành, đi thẳng về phía bắc, không tới nửa canh giờ đã tới trước Ngọc Phật tự.

Nửa năm không quay lại, Ngọc Phật tự xem ra đã hoàn toàn thay đổi, không chỉ tường gạch sạch sẽ, mà bức tượng Phật Di Lặc cũng sơn lại mới tinh. Thánh phường sửa tên thành học viện Giáo Thư Dục Nhân được nhiều người lui tới thường xuyên, đường lên núi cũng được trùng tu mở rộng ra, so với ngày xưa lúc đến tìm Thanh Tuyền thì rộng rãi hơn nhiều.

Trên Thánh Phong, mây mù bao phủ, sương lam vờn quanh. Đình đài lầu các, tường gạch mái cong, ẩn hiện trong mây như tiên cảnh. Lâm Vãn Vinh đi tới tới đi lui dò xét một vòng. Những kỉ niệm với Thanh Tuyền và Ninh Tiên tử vùn vụt quay về như vừa mới xảy ra hôm qua, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.

Lên mấy bậc thang, thông tùng xanh rờn, tiên hoa nở khắp nơi. Xa xa những quỳnh lâu sừng sững trên đỉnh Tuyệt Phong, giống như cung điện thanh u mĩ lệ. Trong lòng hắn nhớ đến tiên tử tỷ tỷ, bước bước rảo nhanh hơn, sắp đến đỉnh núi, bỗng nghe những tiếng cười giòn tan theo gió truyền đến.

Nơi này này là một khoảng vườn đào tươi tắn, sắc hoa rực rỡ, những cánh hoa bảy màu bay tán loạn giống như mưa, rực rỡ xinh tươi. Hơn hai mươi nam nữ thanh niên, đang nô đùa xem hoa trong vườn, tiếng cười nổi lên không dứt.

Thánh phường ngày xưa sửa thành học đường, dạy đủ loại văn lí công nông y, mấy năm nay có rất nhiều học sinh tới đây học hành hoặc thăm viếng. Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười cười, đang muốn tiếp tục lên núi, lại nghe một thanh âm nói rất rõ ràng:

- Hương Quân, muội nhìn cánh hoa này này?

Người nói chuyện là một công tử còn trẻ, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, tay cầm một cây quạt, mặt mỉm cười, đứng rất thẳng, dáng người ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái. Những nữ tử chung quanh, mặt đỏ ửng, ngượng ngùng liếc hắn, ánh mắt phần lớn đều dừng trên người hắn.

Tiểu bạch diện này dù có đẹp trai hơn thì Lâm Vãn Vinh cũng không lưu ý, thật ra chính tiếng kêu ‘Hương Quân’ của hắn mới làm cho người ta nhíu mày.

Công tử này đang hướng về một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi, tiểu cô nương này còn rất trẻ, mặt đẹp như ngọc, đôi môi đỏ mọng, thấp thoáng có loại mị lực điên đảo chúng sinh.

Nghe công tử đó ân cần hỏi, tiểu cô nương nói khẽ:

- Đóa hoa của ngươi đều là vật chết, đẹp thì có đẹp, nhưng thiếu chút linh tính! Ta thấy hoa đẹp nhất ở đây, chính là vườn hoa này. Lạc anh tung bay, hoa đào như mưa, như người hữu tình dựa vào nhau, những cánh hoa như lòng người, cánh nào cũng có chân tình!

Công tử anh tuấn nghe thế tinh thần chấn động, vội hỏi:

- Hiền muội thích mưa hoa đào hả? Vậy vi huynh sẽ chọn thêm vài đóa, đem trải trước cửa của muội, bảo đảm muội sẽ rất vui!

Tiểu cô nương hơi giận:

- Hoa như người, phải ở trên cành mới đẹp, ngươi hái xuống, đó là cắt đứt căn nguyên của nó, trải ra trước cửa, có khác gì một vũng bùn chứ, so với đa tình hoa đào vũ, càng cách xa mười vạn tám ngàn dặm! Hơn nữa, vô duyên vô cớ, ta lấy hoa của ngươi làm gì?

Giọng nói nàng như hoàng oanh, nói chuyện vừa nhanh vừa thánh thót, chẳng hề lưu tình chút nào.

Mặt tên công tử đó đỏ lên, vội hỏi:

- Hương Quân nói đúng, hoa phải có rễ mới có thể hữu tình, lần này là ta sai rồi, vi huynh sẽ bồi thường cho muội.

Tiểu cô nương hừ một tiếng, cũng không thèm để ý đến hắn, quay đầu đi nói chuyện với bạn nữ bên cạnh.

Lâm Vãn Vinh nghe thế vui mừng, nửa năm không thấy, tiểu sư muội xem ra miệng lưỡi sắc sảo quá ta!

Người nói vừa rồi là Lý Hương Quân, một nhân vật thực sự kỳ quái. Lần đầu hắn thấy nàng là lúc pháo oanh Thánh phường, nàng còn thắt hai bím tóc, giống như đứa nhỏ mười hai mười ba tuổi, mặt đẹp như ngọc, lí lắc đáng yêu. Lúc này, nàng bỏ bím tóc, vóc người dung mạo cũng biến đổi, giống như một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi, làm người ta hoa cả mắt!

“Nha đầu này rốt cuộc bao nhiêu tuổi nhỉ?” Lâm Vãn Vinh không hỏi Thanh Tuyền, mà hắn cũng không hỏi được! Chỉ là hôm nay hắn phải đi gặp Ninh Tiên tử, không muốn lưu lại ở đây, nên không chào Tiểu sư muội mà chạy thẳng lên núi.

Lý Hương Quân quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắn, đột nhiên lớn tiếng hô:

- Hầu Phương Vực Hầu công tử, ta thích hoa đào kia, ngươi hái cho ta đi!

“Hầu Phương Vực?” Lâm Vãn Vinh nghe thế tâm thần chấn động: “Đây là tên tiểu tử họ Hầu Thanh Tuyền nói qua sao? Nếu thật có một nhân vật như vậy? Hắn lại tới ve vãn Tiểu sư muội sao?!”

- Tam ca, còn lên núi nữa không?

- Tứ Đức thấy hắn dừng lại vẻ trầm ngâm, nhịn không được thì thầm hỏi.

Lâm Vãn Vinh khe khẽ than thở: “Hầu Phương Vực cũng tốt, Lý Hương Quân cũng được, tất cả đều đã nói với Thanh Tuyền rồi, tin rằng nàng tự nhiên sẽ nghĩ ra biện pháp. Nếu ông trời cố ý muốn cho tiểu sư muội nhìn sai người, vậy cũng không phải là việc mà ta có thể thay đổi được!” Hắn tự an ủi vài câu, khẽ gật đầu, mang theo Tứ Đức theo đường núi đi lên.

- Tỷ phu, tỷ phu...

Một tiếng hô truyền đến, mang theo vẻ kinh hỉ vô hạn:

- Sao huynh cũng ở chỗ này?!

“Tỷ phu? Nha đầu này gọi ai nhỉ?” Lâm Vãn Vinh lòng thầm nghi hoặc.

Tứ Đức nháy nháy mắt, lặng lẽ nói:

- Tam ca, vị tiểu thư đó dường như gọi huynh đó!

“Gọi ta á?” Hắn vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Hầu Phương Vực Hầu công tử đang trèo tòn ten trên cây hái hoa đào, Lý Hương Quân vẫn đứng ở bên vườn, nhảy tưng tưng ngoắc hắn, nở nụ cười cười vô cùng ngọt ngào.

“Nha đầu này mắt lợi hại thật, còn cách xa như vậy mà có thể nhận ra ta.” Hắn cười hì hì đi tới, gật đầu nói:

- Chà, là tiểu sư muội hả! Đã lâu không gặp, cao lớn hơn thành đại cô nương rồi, thiếu chút nữa ta không nhận ra!

Lý Hương Quân hừ một tiếng bất mãn:

- Ngươi cố ý không nhận ra ta! Mấy ngày trước sư tỷ sinh bảo bảo, ta về thăm nàng. Ngươi chỉ lo ở đại viện, đâu thèm gặp ta!

“Ngươi thật ra thấy ta rồi, sao không tới chào hỏi ta chứ?“ Hắn cười nói:

- Đó là bởi vì khách khứa nhiều quá, không lưu ý tới muội. Ngươi yên tâm, lần sau có làm tiệc tùng, ta sẽ làm riêng một chỗ cho muội!

- Hương Quân, vị này là ai?

Hầu công tử cũng không biết làm sao mà bò lên trên cây, hái được hai cành hoa đào tươi tắn, ân cần đưa đến tận tay tiểu sư muội. Trên Thánh phường bốn mùa như xuân, hoa đào ở nơi khác sớm đã rụng cả rồi, duy chỉ có nơi này là vẫn còn nở rộ, thật là đẹp!

Hầu Phương Vực quả nhiên môi hồng răng trắng, nhất biểu nhân tài, Lâm Vãn Vinh quan sát hắn vài lượt, cười nói:

- Vị này là Hầu công tử hả? Ta họ...

- Hắn họ Thư…

Lý Hương Quân cười ngắt lời hắn:

- Đại danh là Thư Hảo!

- Thư Thư Hảo?!

Hầu công tử nhắc lại, thần tình nghi hoặc.

Tứ Đức khành khạch cười ra tiếng. Lâm Vãn Vinh cũng ngẩn người. Đây là tên hắn dùng lừa Lý Hương Quân vào ngày pháo đả tiên phường. Không ngờ tiểu sư muội còn nhớ.

Mấy nam nữ học trò chung quanh vốn đang lưu tâm nghe họ nói chuyện, vừa nghe tên này, nhất thời tiếng cười nổi lên bốn phía, có vẻ tò mò đánh giá Thư tiên sinh này.

Hầu công tử cũng từng gặp trường hợp này rồi, đây là Lý Hương Quân đùa giỡn với hắn thôi! Hắn không thể làm gì được Hương Quân, chỉ có nước quay về Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng giận dữ:

- Tại hạ Hầu Phương Vực, nhân sĩ Thương Khâu, được tế tửu tiền nhiệm của quốc tử giám tiến cử, tới Thánh phường học tập! Chẳng biết huynh đài xưng hô như thế nào?

Hầu Phương Vực quả có chút cao ngạo, Lâm Vãn Vinh mỉm cười:

- Hầu công tử đừng để ý, đây là Hương Quân nói đùa với ngươi đó. Ta tên là Tam Lâm, huynh đệ trên đường đã như vậy gọi ta!

Tam Lâm? Tên này qua rất lạ, Hầu Phương Vực hừ một tiếng, không để ý nữa.

- Hầu công tử, ngươi đừng coi thường vị Tam Lâm này!

Lý Hương Quân cười hì hì, lẳng lặng đứng bên người Lâm Vãn Vinh:

- Hắn là tỷ phu của ta đó!

“Tỷ phu?“Hầu công tử trợn mắt nhìn. Những học tử bên cạnh cũng kinh hãi. Một vị tiểu thư trong đó nhìn Lâm Vãn Vinh, khẽ cười nói:

- Hương Quân, muội còn có tỷ tỷ sao? Sao ta không nghe ngươi nói bao giờ? Nhưng vị tỷ phu này của ngươi thật ra khác với những bạch diện tiểu sinh bình thường, có một phong vị rất lạ!

“Bạch diện tiểu sinh theo như lời nàng, chắc là ám chỉ Hầu Phương Vực.“ Đám học tử nam nữ cười ồ lên, Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, cười toét miệng xem ra còn tươi hơn cả bọn chúng nữa!

Lý Hương Quân cầm cành đào, mặt vênh lên, cười nói:

- Tỷ phu, đây là đóa hoa mà Hầu công tử tặng ta, có đẹp không?

Hầu Phương Vực lòng thầm vui vẻ, vội vàng nhìn thẳng Lâm Vãn Vinh, kì vọng câu trả lời của hắn.

Lý Hương Quân tuy còn nhỏ, nhưng ngầm có phẩm chất có thể khuynh đảo chúng sinh, Lâm Vãn Vinh gật đầu vẻ rất chăm chú:

- Không tệ, khá đẹp!

- Đẹp cái gì?!

Hương Quân nghe xong lại tức giận:

- Hoa không có sinh mạng, so với mưa hoa đào mà ngươi cho sư tỷ, cách nhau vạn lần, sao có thể đẹp được chứ? Ngươi đó, đúng là không thật thà!

Căn bản không phải cùng hoàn cảnh, sao lại nói như vậy được chứ? Nha đầu Lý Hương Quân này tuổi tuy không lớn, nhưng tính cách lại hỉ nộ vô thường, thường làm người ta giật bắn cả lên. Lâm Vãn Vinh bật cười:

- Không thể so như vậy được, sau này muội tự nhiên sẽ hiểu được! Tiểu sư muội, hôm nay ta còn có việc, chúng ta gặp lại sau nhé!

- Ngươi có chuyện gì, không phải là vội đi thăm sư phó của ta sao?

Tiểu sư muội đột nhiên hỏi:

- Sư tỷ đồng ý không? Nếu sư tỷ đồng ý, ngươi cũng nên hảo hảo cầu cạnh ta! Không được ta gật đầu, ngươi vĩnh viễn không lên được Thiên Tuyệt phong! Ngươi tin không?

Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên trợn mắt: “Không thể nào, chuyện giữa tiên tử và ta, tiểu sư muội làm sao biết được?“

Nhìn hắn giật mình như vậy, Lý Hương Quân cười đắc ý, lớn tiếng nói:

- Hầu công tử, hoa đào mà ngươi tặng, tỷ phu ta nói nó khó coi! Ngươi còn có gì mới nữa không?

Tự nhiên nhảy đâu ra một tên tỷ phu, Hương Quân tựa hồ rất nghe lời hắn? Hầu Phương Vực căm tức vô cùng, lớn tiếng nói:

- Nếu chỉ là một đóa hoa, tự nhiên không có gì hay ho! Hầu mỗ không có sở trường gì, chỉ có hai mươi năm đọc thơ văn, bây giờ can đảm làm một bài phú hoa đào, cùng đóa hoa kia, cùng nhau tặng cho Hương Quân hiền muội. Hy vọng nàng nhận cho!

- Hay lắm,

Lý Hương Quân vỗ tay:

- Thơ văn của Hầu công tử vô cùng nổi tiếng, ta thích nghe nhất!

Hầu Phương Vực được tán thưởng, nhất thời vui như hội, đi lại vài bước, chầm chậm ngâm lên:

- Viên trung quan ngọc thụ
Bôi lí lạc ảnh trường
Hoa hồng nhất vạn lí
Xử xử tức ngô hương

(Giữa vườn ngắm cây ngọc,
Trong chén tạc bóng dài
Ngàn dặm đường đỏ thắm,
Khắp nơi ngát hương nồng)
Học vấn của Hầu công tử quả nhiên danh bất hư truyền. Một vài bước đã có ngay một bài thơ vịnh hoa đào, chung quanh đều khen nức nở. Hắn hướng về phía mọi người ôm quyền, vẻ mặt đắc ý không sao nói hết.

Tiểu sư muội hưng phấn giữ chặt cánh tay Lâm Vãn Vinh:

- Tỷ phu, ngươi cũng làm một bài, nhất định phải hơn hắn.

Lâm Vãn Vinh lạnh lùng lắc đầu:

- Ta không biết làm thơ!

- Ta không tin!

Lý Hương Quân nhìn hắn, khẽ thì thầm:

Sớm chiều xuân dẫu muộn
Trăm hoa vẫn tỏ tường...
Mỗi năm hoa đào ấy
Hé nở lúc đau thương
(Hieusol dịch thơ)

- Đây là cái gì chứ?

Vài nữ sinh đứng bên cạnh nghe thế ngạc nhiên:

- Hương Quân, bài này, bài thơ này là ngươi sáng tác hả? Hình như ta nghe qua ở đâu rồi ấy!

Tiểu sư muội mỉm cười lắc đầu, kiêu ngạo giữ chặt cánh tay Lâm Vãn Vinh:

- Là tỷ phu ta làm cho tỷ tỷ đó! Tuế tuế chủng đào thụ, khai tại đoạn tràng thì! Đây là bài thơ về hoa đào hay nhất mà ta nghe trong đời!

Ngươi bao nhiêu tuổi rồi. Cái gì mà hay nhất? Lâm Vãn Vinh tức cười cười như mếu.

Bài thơ này do Tam Lâm làm sao? Mọi người đều giật mình nhìn hắn, ai nấy đều rất kinh ngạc.

Hầu Phương Vực bị đoạt mất danh tiếng, lại thấy Lý Hương Quân vô cùng sùng bái tỷ phu nàng, trong lòng cảm thấy mất mát, giận dữ hừ một tiếng nói:

- Chỉ biết làm thơ thì làm gì được, chỉ là vung bút mà thôi. Đàn ông cần phải luôn luôn đứng thẳng người, lấy thân đền nợ nước, ra trận giết địch mới được! Hầu mỗ học văn luyện võ, kết giao bằng hữu, nhiều năm trước đã viết di thư, chỉ đợi triều đình có lệnh, lập tức không chút do dự đi ra tiền tuyến! Cho dù chết trận nơi sa trường, cũng còn mạnh hơn đám tiểu tử nhát gan cả đời ẩn núp ở phía sau!

Hắn nói vô cùng khảng khái, Lâm Vãn Vinh cũng dở khóc dở cười. Tiểu tử này đúng là ăn nói xoang xoảng, di thư đã viết bao nhiêu năm rồi, thế mà không phải là đang chui rúc ở phía sau, thì là cái gì chứ?! Hầu Phương Vực này thật sự là có chút khoác loác!

Lý Hương Quân ánh mắt chớp chớp, cũng không biết có ý gì, khẽ cười nói:

- Hầu công tử, ngươi thật sự là một người rất giỏi!

Hầu Phương Vực mừng rỡ không thôi, nói ngay:

- Hiền muội, ngươi yên tâm, ta nhất định nói được làm được, làm một người có khí tiết!

- A, ta nhớ ra rồi!

Một vị nữ học tử trong đám người sau khi nghĩ một lúc lâu, đột nhiên nhảy cỡn, chỉ vào Lâm Vãn Vinh, hưng phấn reo lên:

- Thơ hoa đào. ‘ Lâm Tam thi tập’! Tam Lâm, huynh là Lâm Tam?! Trời ạ, huynh là Lâm Tam?!

Hai chữ Lâm Tam vừa nói ra, xem ra tình hình không ổn. Mọi người lặng đi trong giây lát!

- Đúng vậy, hắn đúng là Lâm Tam! Là tỷ phu ta!

Lý Hương Quân đắc ý nói.

- A!!!

Tiếng thét chói tai trong nháy mắt tràn ngập, đám con trai còn rụt rè một chút, các tiểu thư thì sôi trào như nước sôi, ùa lên:

- Lâm công tử, Lâm công tử...

Tứ Đức ra sức ngăn cản thế công như thủy triều, dùng hết cái mạng già gào lên:

- Tam ca, ta cản phía sau, huynh chạy trước đi!

Tiểu sư muội cười hì hì nắm tay hắn:

- Tỷ phu, chúng ta đi mau!

Nàng lôi hắn chạy vội đi, chạy thẳng lên đỉnh núi. Đám người đó đuổi gấp phía sau, cũng không biết đi bao xa, rẽ qua vài góc núi, Lý Hương Quân rốt cục ngừng lại, vỗ ngực, thở hổn hển nói:

- Mẹ ơi, làm ta sợ muốn chết! Những người này đuổi ngươi để làm gì thế! Ngươi không phải là thần tiên mà!

- Đúng đó, ta cũng nghĩ như thế.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, liếc mắt nhìn nàng, đột nhiên nói vẻ nghiêm chỉnh:

- Tiểu sư muội, ta hỏi muội một việc!

- Ừ!

Lâm Vãn Vinh thì thào nhỏ giọng, cẩn thận nói:

- Có phải là muội thích Hầu công tử không?

- Cái gì?!

Tiểu sư muội trợn mắt nhìn hắn.

- Ta nói, có phải muội thích tên họ Hầu không?

Hắn liên tiếp hỏi mấy lần, Lý Hương Quân cả giận nói:

- Ngươi đoán coi!!

Hai kiếp người, nàng lại gặp Hầu Phương Vực, chắc không phải có liên hệ gì sao? Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:

- Ta đoán không ra, nhưng dựa theo đạo lý, hẳn là thích chứ!

Lý Hương Quân cười lạnh nhìn hắn:

- Ngươi nói thích, vậy cứ cho là thích đi!

Lâm Vãn Vinh bất lực than thở:

- Mặc dù muội còn nhỏ, nhưng chỉ dựa vào ba chữ Lý Hương Quân, ta chỉ có thể coi muội như một cô gái trưởng thành! Mặc kệ muội tin hay không, ta chỉ nói với muội một câu: tên họ Hầu này, không đáng để muội thích!

Lý Hương Quân nhất thời giận dữ:

- Ta thích ai, không cần ngươi quản? Lúc trước sư tỷ nói, bảo ta nhất định phải rời xa những người họ Hầu, ngươi dựa vào cái gì mà tính được như vậy? Ta dựa vào cái gì phải nghe ngươi chứ? Dù tốt dù xấu, ta tự mình không biết được sao? Ngươi… ngươi rõ ràng là coi thường ta!

“Sao ta coi thường ngươi được? Nếu không vì ba chữ Lý Hương Quân, có quỷ mới thèm quản chuyện của ngươi!” Nhìn nàng phẫn nộ như vậy, Lâm Vãn Vinh đành bất lực lắc đầu:

- Được rồi, coi như ta chưa nói gì, là ta chó sủa chuột*!

(*thành ngữ, chỉ người lắm chuyện)

Tiểu sư muội cười híc híc:

- Ngươi là chó, ta không phải là chuột! Bây giờ ngươi có biết ta rốt cuộc có thích tên họ Hầu hay không không?

Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn, nổi giận:

- Làm sao ta biết được?!

- Vậy được rồi!

Tiểu sư muội cười hì hì:

- Ngươi căn bản không rõ sự việc, chạy tới nói linh tinh! Ta thích ai, tuyệt sẽ không nói ra! Kêu ta nói à, ngươi không những nhiều chuyện, còn rất ngu nữa ! Thật sự ta không rõ, vì sao sư tỷ và sư phó, lại thích tên ngốc nghếch như vậy?

Lý Hương Quân trợn mắt, ánh mắt vô cùng trong trẻo, nhưng Lâm Vãn Vinh biết, tiểu nha đầu này còn ma quỷ hơn cả ma quỷ nữa!

- Được rồi, tên họ Hầu nói ngươi là tiểu quỷ nhát gan!

Tiểu sư muội hi hi ha ha cười đùa, mừng rỡ không thôi, nắm chặt tay hắn:

- Tỷ phu tiểu quỷ nhút nhát, ngươi nói chuyện chiến đấu ở tiền tuyến cho ta nghe đi? Nghe nói ngươi bắt được cả Khả Hãn của họ, người Đại Hoa giỏi nhất chính là ngươi rồi!

Lâm Vãn Vinh bị nha đầu này lằng nhằng, lạnh lùng cự tuyệt:

- Xin lỗi, việc quốc gia cơ mật, không dám phụng cáo!

- Đồ quỷ hẹp hòi!

Lý Hương Quân cũng không để ý, nàng đột nhiên than thở:

- Tỷ phu, ta muốn đi Tây dương!

- Oái, ý gì đây?

Lâm Vãn Vinh chấn động.

Tiểu sư muội hầm hừ:

- Ngươi giả vờ hồ đồ hả, nghe nói ngươi muốn chọn ba mươi người đi Tây dương học tập, tối hôm qua Từ quân sư đêm hôm lên núi, sáng sớm hôm nay bắt đầu tuyển người, rất nhiều mọi người muốn đi!

Từ tiểu thư thật ra tính tình rất vội vàng! Lâm Vãn Vinh lắc đầu bật cười:

- Đi Tây dương lưu học, không phải là chuyện dễ dàng như vậy đâu! Nơi đó không có người quen, rất dễ bị người ta khi dễ. Huống chi ngươi là một nữ hài tử xinh đẹp, sẽ có nhiều việc không tiện!

- Lại xem thường ta không phải? Ta có võ nghệ, ai dám khi dễ ta? Việc gì người khác làm được, ta cũng có thể làm được!

Lý Hương Quân đang nghiêm chỉnh, đột nhiên cười hì hì:

- Hơn nữa, ta đi Tây dương, ngươi rốt cuộc không cần lo lắng cái gì họ Hầu, họ Miêu ve vãn ta nữa! Chẳng phải là đỡ đi một đại phiền toái sao?!

Ý nghĩ nha đầu này đúng là thiên mã hành không, quá tự do, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng theo không kịp. Hắn vội vàng nghiêm mặt nói:

- Tiểu sư muội, muội thật thà nói cho ta biết, rốt cuộc tại sao muốn đi Tây dương?

- Ngươi nhất định phải biết sao?

Lý Hương Quân nhìn hắn, không nói gì rồi cười khẽ:

- Ta đi Tây dương, chỉ có một mục đích... Học được bổn sự, để ngươi sùng bái ta!

Lâm Vãn Vinh sửng sốt hồi lâu, đột nhiên cúi gập người, há miệng cười ngặt nghẽo.

Lý Hương Quân thấy hắn không quan tâm, hai mắt bất tri bất giác ươn ướt, phẫn nộ quát:

- Cười cái gì, rất buồn cười sao? Không cho ngươi cười!

Thật là không biết nha đầu này suy nghĩ cái gì! Lâm Vãn Vinh bất lực nói:

- Để ta sùng bái ngươi? Vậy ngươi tự hỏi mình trước, ngươi có sùng bái ta không?!

Lý Hương Quân nhìn thẳng vào hắn, lặng lẽ cắn răng ừm một tiếng, thanh âm nhỏ như muỗi.

Lâm Vãn Vinh khẽ ngẩn ngơ, tiểu sư muội lại cười khanh khách:

- Ta sùng bái ngươi hả?! Thế mà ngươi cũng tin?! Tỷ phu, ngươi thật là ngốc!

Mẹ ôi, lão tử thật là bị tiểu nha đầu này làm cho hồ đồ rồi, hắn lắc đầu cười khổ:

- Tiểu sư muội, hoài bão của muội thật vĩ đại, chỉ là muốn đạt thành giấc mộng này, kiếp này chỉ sợ rất khó thực hiện đó!

- Chưa thử qua làm sao biết được?

Tiểu sư muội nói nhẹ:

- Mục tiêu cả đời này của ta, chính là muốn ngươi sùng bái ta! Cũng giống ta sùng bái ngươi vậy, hì hì!

Những lời này thật khó giải thích! Nhưng thấy Lý Hương Quân tâm ý nhất quyết, không thể ngăn cản, Lâm Vãn Vinh lặng lẽ thở dài:

- Muội có chí nguyện lớn, ta không có cách nào khác ngăn trở được! Nhưng Thanh Tuyền và tiên tử tỷ tỷ, làm sao thuyết phục cho các nàng nghe, vậy phải dựa vào bản thân muội thôi!

Lý Hương Quân cười giảo hoạt:

- Ta nói ngươi đồng ý rồi, chẳng lẽ họ còn dám phản đối?

- Ngươi...

Lâm Vãn Vinh thốt nhiên giận dữ.

Tiểu sư muội nhìn hắn, cười chảy cả nước mắt:

- Tỷ phu, ngươi ngốc thật đấy!
Nơi hai người nói chuyện, rất gần tới đỉnh núi rồi. Nhìn xa xa Thiên Tuyệt phong đối diện ẩn hiện, sương mù dày đặc, thấy không rõ tình hình trên đỉnh núi, càng không biết tiên tử tỷ tỷ ở nơi nào.

Ở giữa Thánh phường và Thiên Tuyệt phong, có hai đường dây sắt nối liền nhau, trên dây có nối vài tấm gỗ, từ xa nhìn lại, giống như một cái cầu treo đơn giản, xuyên qua mây mù, bắc ngang hai đỉnh núi. Gió lạnh vù vù, cầu treo khẽ lắc lư, tiếng kêu kẻo kẹt. Gặp phải người nhát gan, đến cả nhìn cũng không dám.

Lâm Vãn Vinh thoáng giật mình. Trước khi hắn xuất chinh có tới đây từ biệt, giữa hai ngọn núi còn có dây trường tình mà tiên tử ngày xưa đã nối. Sao mới nửa năm không tới, lại có một cái cầu treo dài ngút mắt như thế này?

- Hiểu rõ chưa chưa?!

Lý Hương Quân mỉm cười nói:

- Ngươi nên cảm tạ sư tỷ ta!

- Thanh Tuyền hả?

Lâm Vãn Vinh ngẩn ngơ.

Tiểu sư muội gật đầu ừm một tiếng:

- Sau khi ngươi xuất chinh, sư tỷ mang cái bụng to đùng lên núi, tự mình chỉ huy công tượng tu kiến cầu treo này! Sư phó không có mặt trên núi, muốn bắc cầu giữa hai đỉnh núi, phải có người mạo hiểm bò lên trên Thiên Tuyệt phong, khó khăn như thế nào thì ngươi tự mình nghĩ đi!

- Cái gì?!

Lâm Vãn Vinh hoảng hốt, vội vàng nắm lấy bả vai nàng:

- Tiểu sư muội... Muội... muội nói Thanh Tuyền tự mình lên núi...

Hắn khẩn cấp xuống tay rất mạnh, Lý Hương Quân đau quá rên một tiếng, căm tức trừng mắt nhìn hắn, hắn vội buông tay ra.

- Thật ngốc!

Thấy hắn vốn vía lên mây, tiểu sư muội duyên dáng cười khanh khách:

- Sư tỷ có thai lớn như vậy, cho dù nàng muốn lên Thiên Tuyệt phong, chúng ta bộ ngu sao lại để cho nàng đi?

“Ờ, đúng đúng…!” Lão tử sợ quá hồ đồ rồi, hắn lau mồ hôi trên mặt, ngạc nhiên hỏi:

- Vậy là ai?

- Ta không nói cho ngươi!

Lý Hương Quân mỉm cười:

- Tóm lại, ngươi nhớ là sư tỷ ta tốt như thế nào là được! Còn nữa, việc ta đi Tây dương, ngươi không được cản trở!

Thì ra khi ta xuất chinh, Thanh Tuyền đã an bài tất cả rồi. Nàng trước giờ không đề cập với ta! Lâm Vãn Vinh lặng lẽ than, trong lòng cảm động khó mà dùng lời nào hình dung được. Hắn giơ cao tay lên, trang trọng phát thệ:

- Lâm mỗ lấy sinh mạng ra thề, nhất định phải đời đời kiếp kiếp yêu thương Thanh Tuyền, cả đời làm bạn, vĩnh viễn không thay đổi! Nếu vi phạm lời thề này, để ta bị ruột gan tan nát, ngũ lôi đánh chết, ăn cơm nghẹn chết, uống nước sặc chết, đi đường bị cây đổ đè chết!

- Ngươi phát lời thề này, ta sẽ chuyển cáo cho sư tỷ!

Lý Hương Quân tủm tỉm cười, đi vào một căn nhà gỗ, lấy ra một cây sáo bằng trúc đưa cho hắn:

- Này, cho ngươi đó!

- Đây là cái gì?

Lâm Vãn Vinh lấy làm khó hiểu nhìn nàng.

Lý Hương Quân mỉm cười:

- Sư phó từng dặn dò, ta ở trên núi, nếu gặp ngươi tới, nhất định phải hỏi cẩn thận. Nếu là ngươi tự tiện lên núi, chưa được sư tỷ gật đầu, vậy đạp ngươi lăn xuống núi.

“Không thể nào!” Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên trợn mắt:

- Nếu Thanh Tuyền gật đầu thì sao?

- Thì đem sáo trúc này trao cho ngươi, ngươi thổi lên, sư phó sẽ đến tiếp đón ngươi!

Thì ra là như vậy, Lâm Vãn Vinh giật mình hiểu ra, chẳng trách tiểu sư muội chả hổ thẹn lớn tiếng nói là nếu không có nàng, cả đời ta cũng không lên được núi!

Hắn mừng rỡ, vội vàng đưa sáo trúc lên mép. Dùng hết sức lực chín trâu hai hổ, cũng không thổi được một tiếng. Tiếng địch rè rè, thổi như thế nào cũng chẳng ăn thua.

- Thật ngốc!

Lý Hương Quân nhìn thế sốt ruột, giật lấy trúc địch trong tay hắn, đặt lên bên môi anh đào thổi nhẹ, tiếng địch thanh thúy du dương lập tức vang lên, như núi cao nước chảy, vang vọng khắp núi non mây mù.

Thiên Tuyệt phong đột nhiên hiện ra một bóng dáng yểu điệu. Nhìn lên đỉnh núi, Lâm Vãn Vinh trông thấy thật thân thiết, nhất thời hưng phấn nhảy dựng lên:

- Tiên tử tỷ tỷ!

Bóng trắng đó nhanh như thiểm điện, như lướt trên dây cáp mà đến. Nháy mắt đã đến trước mặt. Tiểu sư muội hoan hô một tiếng, cướp đường của hắn, giữ chặt tay tiên tử, ra vẻ rất nũng nịu:

- Sư phó, người đến rồi!

Ninh Vũ Tích trìu mến nắm tay nàng, vuốt nhẹ mái tóc nàng, âu yếm hỏi:

- Nha đầu ngốc, con làm sao vậy, có phải là có người khi dễ con không?!

- Ừm…!

Lý Hương Quân tươi cười ngả vào lòng sư phó, vô cùng vui vẻ, đột nhiên chỉ vào Lâm Vãn Vinh, phẫn hận hừ một tiếng:

- Là hắn, hắn khi dễ con!

Ninh Vũ Tích cười mà như mếu nhìn hắn. Lâm Vãn Vinh vội vội vàng vàng khoát tay:

- Không có! Không có chuyện đó! Tiểu sư muội, làm người phải thành thật, không thể nào nói lung tung được đâu!

Lý Hương Quân hừ một tiếng:

- Ngươi khi dễ sư tỷ ta, lại khi dễ sư phó ta, như vậy chẳng lẽ không phải là khi dễ ta sao?!

Ninh Vũ Tích đỏ mặt, thấp thoáng trong đó có vẻ tai tái, câu này của Lý Hương Quân tuy đùa giỡn, nhưng lại đánh vào chỗ đau của nàng. Việc nàng và tiểu tặc luyến tình vốn là kinh thế hãi tục, cũng không biết sẽ gây ra bao nhiêu giai thoại nữa.

Lý Hương Quân như hiểu được suy nghĩ của tiên tử, vội vàng giữ chặt tay nàng:

- Sư phó, người không cần lo cho người khác nói cái gì, thích một người có gì sai chứ? Nếu không không ăn trộm ăn cướp, lại càng không thương thiên hại lí, ai dám làm gì người nào!

Ninh Tiên tử tâm chí kiên định, mặt ửng đỏ, cười nói:

- Tiểu nha đầu này, năm nay được bao nhiêu tuổi chứ, ngược lại còn an ủi ta nữa! Chờ con tương lai lớn lên, gặp được ý trung nhân, liền biết đạo lý này thôi!

- Con đây tình nguyện không lớn!

Lý Hương Quân cười hì hì, làm mặt quỷ với Lâm Vãn Vinh, lặng lẽ dựa vào lòng sư phó, không nói gì nữa.

Lâm Vãn Vinh nhìn thế ngạc nhiên, tiên tử và Thanh Tuyền, tiểu sư muội, ba người này không giống thầy trò, mà lại giống như tỷ muội bằng hữu. Việc này cũng khó trách, Ninh Vũ Tích tuy là sư phó các nàng, nhưng từ thuở nhỏ tu thân dưỡng tính, không tranh giành với đời, Thanh Tuyền điềm đạm hào phóng, Lý Hương Quân tinh ranh quỉ quái, ba người ở cùng nhau, quan hệ thân mật cũng là việc trong dự liệu.

Giữa hai núi tuy có mắc một sợi dây, nhưng người thường muốn đi qua thì chắc khó lòng thực hiện được, nhưng với một tuyệt đại cao thủ như tiên tử mà nói thì nó không khác gì một con đường bằng phẳng.

Ninh Vũ Tích giữ chặt tay hắn, chân điểm nhẹ, nhảy lên mấy trượng, vừa nhanh vừa cao! Lâm Vãn Vinh chỉ nghe tiếng gió bên tai vù vù, mây mù đã nằm ở dưới chân, khác hẳn hiểm cảnh lần trước lên núi. Hắn quay đầu lại nhìn lướt qua, chỉ thấy Lý Hương Quân vẫn đứng ở vách núi, vẫy vẫy họ liên hồi.

Nhớ tới những gì đã trải qua vừa rồi, hắn nhịn không được nở nụ cười:

- Tiểu sư muội này, thật sự là một người có ý tứ!

Ninh Vũ Tích khẽ gật đầu:

- Hương Quân thân thế cô khổ, thuở nhỏ đã phải sống tự lập, không chịu uốn mình! Nó thông minh đĩnh ngộ, rất có chủ kiến, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được thời thế! Chỉ là cả đời sống độc lập, không nghe lời ai, ta với Thanh Tuyền vẫn thường xuyên lo lắng.

Nhớ tới việc Lý Hương Quân muốn đi Tây dương, tiên tử nói quả không sai. Tiểu sư muội quả thật đúng là loại tính cách này, Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, im lặng không nói gì.

Trên Thiên Tuyệt phong, cây xanh hoa đỏ, tùng bách tre trúc, khắp nơi đều mơn mởn đầy sức sống, cứ như mùa xuân thường trú ở đây. Dòng nước suốt róc rách, kỳ thạch cỏ thơm ở khắp nơi, tựa như một nơi tiên cảnh ngoài cõi trần. Chẳng trách tiên tử tỷ tỷ thích nơi này.

Lâm Vãn Vinh hứng thú nhìn quanh, giống như tất cả phiền não trong lòng đều đã tan thành mây khói, cởi giày chạy quanh, hưng phấn tung tăng như trẻ con.

Ninh Vũ Tích đi theo hắn, trong mắt tràn ngập vẻ đằm thắm dịu dàng, như những vòng sóng lăn tăn trên nước.

- Ủa, tỷ tỷ, căn nhà này ai làm thế?!

Đi tới bên thạch động, Lâm Vãn Vinh nhất thời mở tròn mắt.

Trên vách núi gần huyệt động, một tòa nhà bằng gỗ đơn giản ấm cúng được dựng nên khá chắc chắn, chỉ còn làm thêm vài chi tiết cuối cùng là xem như hoàn công. Dòng suối ấm chảy quanh, vây lấy căn nhà gỗ, hơi nước bốc lên nghi ngút, trong làn sương mù lãng đãng, căn phòng nhỏ nồng ấm đó như một căn tiểu trúc u nhã giữa tầng mây.

Tiên tử cười nói:

- Đây là ta tự tay xây đó, giống như căn nhà ở Hưng Khánh phủ, đều là nhà của chúng ta! Tiểu tặc, ngươi thích không?

- Thích. Ta đương nhiên thích!

Lâm Vãn Vinh thì thào tự nói, đột nhiên giữ chặt tay tiên tử, vội vã hỏi:

- Tỷ tỷ thật sự không muốn xuống núi sao?

Ninh Vũ Tích ừm một tiếng, lặng lẽ cúi đầu:

- Thấy Thanh Tuyền làm tất cả những việc này, ta rất xấu hổ. Thậm chí không dám gặp nó! Chỉ có ở lại Thiên Tuyệt phong, ta mới có thể tiêu diêu tự tại. Từng tấc đất ở nơi này đều có hình bóng của ngươi. Ta thích nơi này, ta muốn ở lại đây! Tiểu tặc, ngươi có thể hiểu ta không?!

Tiên tử có tâm kết này cũng là bình thường thôi. Cũng đều nằm dự liệu của Thanh Tuyền. Lâm Vãn Vinh giữ chặt tay nàng:

- Hiểu chứ, ta đương nhiên có thể giải thích được! Nơi này là chỗ chúng ta đính ước. Ta và nàng đều thích nó cả!

Ninh Vũ Tích vừa thẹn vừa mừng:

- Ngươi.... ngươi nói thật chứ...

Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, ghé bên tai nàng thủ thỉ:

- Ta thích tiên tử tỷ tỷ, do đó, nàng ở chỗ nào thì ta cũng sẽ thích. Nàng ở trên núi cũng không sao cả. Nơi này là cái ổ của chúng ta, cùng lắm thì ta đi đi lại lại, cách vài ngày lên núi một lần, là nơi hẹn hò của ta và tiên tử tỷ tỷ!

- Cái gì hẹn hò, nói linh tinh!

Tiên tử mặt đỏ tới mang tai, trong lòng lại mừng rỡ vô hạn.

Nhìn nét mặt Ninh Vũ Tích, liền biết nàng trong lòng đang nghĩ gì, Lâm Vãn Vinh cười hì hì:

- Nhưng mà tiên tử tỷ tỷ cũng phải đáp ứng ta vài việc!

Tiên tử mở to hai mắt, khẽ cười nói:

- Đáp ứng ngươi chuyện gì?

Lâm Vãn Vinh e hèm vài tiếng, lúc lắc đầu nói:

- Thứ nhất, cũng là quan trọng nhất. Mỗi ngày nàngở trên núi, phải nhớ ta chín trăm chín mươi chín lần!

Ninh Tiên tử ngượng ngùng vô cùng, nắm chặt tay hắn, cúi đầu dịu dàng hỏi:

- Tại sao phải nhớ chín trăm chín mươi chín lần?

- Bởi vì, mỗi ngày ta đều nhớ nàng một ngàn lần!

Hắn cười hí hửng:

- Ta là nam, nàng là nữ, ta chiếu cố cho nàng, cho phép nàng nhớ ít đi một lần!

- Nói linh tinh!

Ninh Vũ Tích nhẹ vỗ về mặt hắn, lẩm bẩm nói:

- Ta không lúc nào không nhớ ngươi!

Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng hôn lên mặt nàng một chút:

- Vậy điều kiện thứ nhất không thành vấn đề. Điểm thứ hai, cũng rất đơn giản, tỷ tỷ không thể cứ mãi sầu muộn trên núi, vậy thì quá khô khan. Ta muốn dẫn nàng đi du lịch, cái gì Lư Sơn Hoàng Sơn A Nhĩ Thái, Đại mạc thảo nguyên Hưng Khánh phủ, phàm là chỗ nào ta nghĩ đến, ta sẽ dẫn nàng đi ngay, nàng không thể cự tuyệt được!

Tiên tử vui vẻ nói:

- Du lãm danh sơn thắng cảnh, vốn là mong muốn của ta, ta sao có thể cự tuyệt chứ? Ngươi đến đâu, Vũ Tích sẽ đi với ngươi tới đó!

- Thật tốt quá!

Lâm Vãn Vinh cười ha ha:

- Về phần điểm thứ ba, tỷ tỷ, nếu Thanh Tuyền lên núi thăm nàng, nàng có gặp cô ấy không?!

Ninh Vũ Tích mặt đỏ như ráng chiều, trầm ngâm hồi lâu, rồi không biết phải trả lời như thế nào. Lâm Vãn Vinh nói khẽ:

- Thanh Tuyền đã biết rồi, chúng ta cần gì phải tự mình ẩn dật nữa! Cô ấy cũng sẽ không bức nàng xuống núi, chỉ là nói chuyện với nàng vài câu, nàng không thể tuyệt tình đến cả gặp mặt cũng không chịu như vậy!

Việc này nói khó cũng không khó, mà là vấn đề thể diện, tiên tử trù trừ hồi lâu, mặt ửng đỏ, nói nhỏ như muỗi:

- Đó là ngươi, tên tiểu tặc ác ôn này hại ta! Nếu Thanh Tuyền đến gặp ta, vậy còn không ngượng chết người ta sao?!

Lâm Vãn Vinh cười trộm:

- Lần đầu tiên đương nhiên sẽ có chút bối rối! Nhưng có ta ở cùng nàng, còn có cái gì mà không được chứ? Sau này từ từ quen dần, vậy không có vấn đề gì nữa!

Hắn nói rất có sức cổ vũ, Ninh Vũ Tích suy nghĩ một lúc lâu, không hiểu nàng nghĩ gì. Nàng véo mạnh vào tay tiểu tặc, khuôn mặt ửng đỏ, bất lực ừm một tiếng.

Tiểu tặc mừng rỡ hết cỡ, vỗ mạnh tay:

- Được! Vậy không có chuyện gì nữa!

Cũng chỉ có ba điều kiện này sao? Tiên tử có chút sững sờ, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi.... ngươi không đề cập tới tới việc khác sao?!
- Còn muốn làm gì khác? Ta nghĩ chỉ vài điểm như vậy là đủ rồi, tuyệt không làm tỷ tỷ khó xử!

Lâm Vãn Vinh vỗ vai nàng, nói vẻ vô cùng đứng đắn.

- Tiểu tặc...

Ninh Vũ Tích yêu kiều kêu lên một tiếng, vùi đầu vào ngực hắn, hạnh phúc khó có thể dùng từ mà diễn tả được.

Lâm Vãn Vinh mừng rỡ: “Quả là Thanh Tuyền thông minh. Biện pháp mưa dầm thấm lâu này, quả làm tiên tử tỷ tỷ không hề biết mình đã hoàn toàn lạc lối trong đó.” Hắn đắc ý vô cùng, nhảy dựng lên:

- Tỷ tỷ, căn nhà chúng ta chưa xây xong. Còn lại vài thứ để ta làm!

Ninh Vũ Tích khéo tay khéo chân, võ nghệ cao cường, đại bộ phận nhà gỗ đã hoàn công, còn lại vài chỗ chỉ cần tu bổ. Lâm Vãn Vinh cũng là một tay hảo thủ, tay nghề không tệ. Hai người đồng tâm hợp lực, một người đẽo cây, một người xây tường. Mất một lúc lâu, cuối cùng cũng xây dựng hoàn chỉnh căn nhà gỗ. Đến cả giường nằm, ghế bàn cũng đã làm xong.

- Nhà của chúng ta, quả thật ấm áp!

Hắn hai tay gác lên đầu, miễn cưỡng nằm trên giường, ngửi mùi thơm thoang thoảng trong phòng, thần thanh khí sảng nói không nên lời.

Trời đã không còn sớm nữa, trong phòng đã đốt lên hai cây nến đỏ rất to. Ánh lửa ánh lên mặt tiên tử, xinh đẹp vô cùng, trong phòng tràn ngập vẻ ấm cúng.

Ninh Vũ Tích tươi cười nhìn hắn, thay chăn đệm, rồi lấy từ thạch động ra vài thứ linh tinh nho nhỏ.

Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua, đột nhiên thấy hai ống trúc, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:

- Ủa, này không phải cái này là truyền thoại khí ta làm sao? Tỷ tỷ, nàng còn giữ lại à!

- Ừm…

Ninh Tiên tử nói:

- Ngươi đem thứ đồ vật này tới lừa ta, ta sao có thể quên được?!

Bao nhiêu chuyện cũ dâng lên trong lòng, từ khi lạnh lùng cho tới lúc tình thâm, từng trường đoạn một, cứ như vừa xảy ra ngày hôm qua. Lâm Vãn Vinh vô cùng ấm áp, đột nhiên xoay người lại, ngồi phệt xuống đất, lấy từ trong túi ra một đống đồ:

- Tỷ tỷ, ngươi coi này, đây đều là ta mua đó!

Cái túi đó tựa như một bách bảo nang, trong đó đầy những món quà ăn vặt, cho tới những thứ linh tinh sử dụng ngày thường như bát gỗ ăn cơm, gương đồng chải tóc, cái gì cần có đều có cả. Toàn đồ rẻ tiền, nhưng những vật đó lại chan chứa tình cảm, những thứ mà không phải chỉ có tiền là có khả năng mua được!

Hắn lấy ra một cái bánh đưa đến tận miệng tiên tử, rồi tự mình cũng ăn vài miệng như sói nuốt hổ nhai, chép miệng than thở:

- Thật ngon!

Ninh Vũ Tích cũng theo hắn ăn chút đồ, cắn được vài miệng, lại nhìn thấy hắn ngồi phệt trên đất, mồ hôi mồ kê đầy người nhưng trông có vẻ hoan hỉ vô cùng, trong lòng đột nhiên cảm động ấm áp nói không nên lời.

Lâm Vãn Vinh đưa tay chùi bừa vào áo quần vài cái, đột nhiên móc từ trong ngực ra một hộp nhỏ, thần bí nói:

- Tỷ tỷ, cho ngươi xem cái này!

Hắn chầm chậm mở hộp rồi a, trong đó có một khối ngọc thạch tròn tròn dùng lụa mềm bọc chặt, trong suốt như nước, dưới ánh đèn lấp lánh hào quang, trong sáng vô cùng.

- Cái này... Đây là cái gì?

Mắt Ninh Vũ Tích lóe lên vẻ kinh hỉ, hiển nhiên rất yêu thích thứ ngọc thạch này.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói:

- Nó tên là kim cương, đến từ Nam Phi, là ta trấn lột… à, không, là ta mua được từ một bằng hữu Tây dương!

Hắn cẩn thận lấy kim cương ra, đặt vào bộ ngực đầy đặn của Ninh Vũ Tích, ánh đèn chiếu xuống, kim cương lóe ra hào quang chói mắt, ánh sáng ngọc lấp lánh, chiếu lên bộ ngực nàng, da thịt còn trắng hơn tuyết, nhìn như một thường nga trên cung trăng

- Đẹp, thật đẹp!

Hắn thì thào than nhẹ, mắt không nỡ rời:

- Tỷ tỷ, kim cương này ta tặng cho nàng!

- Tặng cho ta?!

Ninh Vũ Tích vừa ngạc nhiên vừa mừng đến ngây người, nữ nhân mà có thể miễn dịch với kim cương lực cơ hồ không có ai cả, mặc dù nàng là tiên tử xinh đẹp nhất, cũng không thể khác được.

Lâm Vãn Vinh hí hửng cười, ừm một tiếng. Ninh Tiên tử đột nhiên lắc đầu, đẩy viên kim cương trở lại tay hắn:

- Kim cương này trị giá bao nhiêu tiền?! Tiền của ngươi đều là dùng mồ hôi đổi lấy, sao có thể phung phí như vậy được? Ngươi mau lấy lại nó đi! Ta không muốn kim cương châu báu gì, nếu ngươi muốn, chỉ cần tặng cho ta một cái gương đồng, ta cũng cảm thấy ấm áp trong lòng, so với kim cương thì còn quí hơn một ngàn vạn lần!

“Tiên tử tỷ tỷ thật là tốt, đây mới đúng là phu thê cơ cực có nhau!” Lâm Vãn Vinh nghe thế nước mắt như muốn trào ra, cảm động nói:

- Tỷ tỷ, nàng yên tâm, ta không làm vẫn gì có hại đâu. Khi nào ta về Kim Lăng, nhờ Lưu Nguyệt Nga Lưu tỷ tỷ gắn kim cương này vào dây đeo, ta sẽ tự tay đeo cho nàng! Đến lúc đó, ta cam đoan nàng là người đẹp nhất trên đời này!

Ninh Vũ Tích chầm chậm ngả vào lòng hắn:

- Ta không phải là người đẹp nhất thiên hạ, nhưng ta là người hạnh phúc nhất thiên hạ!

Tiên tử nói năng dịu dàng, hắn nghe xong trong lòng nóng lên, xương cũng mềm xèo. Hai người ôm nhau trong chốc lát, Ninh Vũ Tích đột nhiên đỏ mặt, nhè nhẹ đẩy hắn ra:

- Tiểu tặc, ngươi đi tắm thay quần áo đi!

Bận bịu cả ngày, quả thật có chút mệt mỏi, Thiên Tuyệt phong có suối nước nóng, cảm giác thoải mái không thể nói hết. Hắn cười nói:

- Tỷ tỷ, chúng ta cùng đi tắm!

Tiên tử trừng mắt nhìn hắn, quay đầu đi. Lâm Vãn Vinh cũng không quan tâm, đi ra khỏi phòng, thấy con suối nước nóng bốc hơi nghi ngút, lập tức cởi quần áo, nhảy tòm vào trong nước.

Nước nóng thấm vào tận xương, hơi nóng quất vào mặt, như đuổi sạch bao nhiêu mệt mỏi trong ngày. Hắn hít một hơi thật dài, thoải mái nhắm mắt lại, ngả người như ngủ say.

Cũng không biết nằm bao lâu, bên tai bỗng có tiếng nước bì bõm, hắn bỗng nhiên mở tròn mắt, tim đập thình thịch, vội ngóc đầu lên. Suối nước nóng sương khói mông lung, một nữ tử đẹp như hoa, trắng như tuyết đang ngâm mình, mắt nhìn đăm đăm xuống mặt nước, suối tóc xõa dài như thác đổ. Bộ ngực đầy đặn nhô lên khỏi mặt nước hơn phân nửa. Da thịt láng mịn như mỡ đông, thấp thoáng thấy một thung lũng sâu thăm thẳm, nước suối rẽ qua hai ngọn đồi mềm mại, liền tự động rẽ sang chỗ khác. Hơi nước phủ lên gương mặt đỏ bừng của nàng, gây cho hắn một cảm giác khó có thể nói hết được.

Tình cảnh này đâu có dễ thấy được! Lâm Vãn Vinh ‘a’ một tiếng, mắt đứng tròng, ngơ ngác nhìn nàng, không hề nhúc nhích!

- Ngươi… Không cho ngươi xem!

Nữ tử hô lên, vội vàng quay đầu lại. Nhìn thấy nước miếng hắn chảy ròng ròng, nhất thời ngượng chín cả người, ngọc thủ vỗ vào nước, làm bắn ra một tia nước tung tóe.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:

- Tiên tử tỷ tỷ, làm người phải công bình một chút, không cho ta nhìn nàng, vậy nàng tự nhiên cũng không thể nhìn ta!

- Tiểu tặc ghê tởm!

Tiên tử ngượng ngùng giãy nảy, bàn tay đánh xuống lia lịa, làm bắn tung những luồng hơi nước, bao phủ trước mắt hắn, che kín tầm mắt hắn.

Đợi cho hơi nước tan hết, nhìn lên lần nữa, thì trong nước đã trống trơn. Ninh Vũ Tích sớm đã đi mất rồi, trong không trung chỉ lưu lại mùi thơm ngan ngát.

“Hay cho tiên tử tỷ tỷ, không phải nàng tới trêu ta sao?” Hắn thở dài, hai tay đập mạnh vào nước, tức giận hừ một tiếng, trong lòng cảm thấy rất mất mát.

- Híc híc…

Cách đó không xa, đột nhiên có tiếng cười khẽ vọng lại:

- Ngươi tắm xong chưa, còn ở đó làm gì?

Quay đầu lại nhìn lại, Ninh Vũ Tích mặt ngọc môi thắm, đang ngồi trên bờ suối, nhè nhẹ vắt nước trên tóc, bàn chân trắng ngần đá đá vào trong nước, mỉm cười nhìn hắn, đẹp không tả hết. Thân hình tuyệt diệu lúc nãy, bây giờ đã hoàn toàn bị lớp quần áo trắng tinh bao phủ, gợn sóng phập phồng, kiều mỵ động lòng người.

Lâm Vãn Vinh chớp mắt, ngẩn người nhìn hồi lâu. Ninh Vũ Tích vừa thẹn vừa vui, gương mặt đỏ như ráng chiều, cúi đầu mắng khẽ một tiếng:

- Chưa thấy ta bao giờ sao? Đồ ngốc!

Đúng thật sự chưa thấy bộ dạng như vậy của tiên tử tỷ tỷ. Lâm Vãn Vinh rung động tự đáy lòng, vội vàng bơi tới bờ suối. Trên tảng đá đã để một bộ áo bào trắng sạch sẽ chỉnh tề, tỏa mùi thơm nhè nhẹ, chuẩn bị sẵn cho hắn. Nhanh chóng mặc vội bộ quần áo vào, chỉ cảm thấy chất liệu rất mềm mại, nhẹ như bấc, cực kỳ thoải mái.

Trên bờ suối, trong căn nhà gỗ, ngọn nến bỗng nhiên sáng lên rất nhiều, lung lay như cũng có tình. Lâm Vãn Vinh tim đập thình thịch, rảo chân vào phòng.

Cặp nến hình long phượng thếp vàng rất to được cắm trên bàn, cháy lách tách, ánh sáng chói mắt. Ninh Vũ Tích ngồi trước bàn, sắc mặt tươi tắn như hoa đào, lẳng lặng nhìn hắn trân trối:

- Tiểu tặc, ngươi tới đây!

- Ừ!

Hắn vội vội vàng vàng trả lời, bước vài bước đi tới bên người Ninh Vũ Tích. Tiên tử ngượng đỏ mặt, lấy từ đầu giường một bộ quần áo đỏ, nhè nhẹ khoác lên người hắn.

- Tỷ tỷ...

Yết hầu hắn giật giật, thanh âm đã biến dạng, không biết mình phải nói gì nữa.

Ninh Vũ Tích lẳng lặng lắc đầu, ngọc thủ run rẩy, mặc hồng bào cho hắn, cài chặt các nút thắt, rồi cẩn thận quan sát một phen, còn quay hắn vài vòng, run rẩy nói:

- Không được nhìn lén! Không được ta ra hiệu, không được quay đầu, nhớ không?!

- Ờ!

Hắn ngây ngốc trả lời.

Ninh Vũ Tích nhìn thấy thế cảm thấy ấm áp trong lòng, bỗng nhiên nước mắt chảy xuống ròng ròng.

Cặp nến long phượng cháy tí tách, chẳng biết qua bao lâu, Lâm Vãn Vinh chỉ nghe thấy phía sau những tiếng lạo xạo, một lát sau lại hoàn toàn yên lặng, rốt cuộc không nghe thấy tiếng gì nữa.

Ngây dại đợi hồi lâu, vẫn u tĩnh, nhưng không được tiên tử phân phó, hắn cũng không dám quay đầu, chỉ thì thầm hỏi:

- Tỷ tỷ, xong chưa?!

Kêu vài tiếng liên tiếp, trong phòng vẫn yên lặng, không nghe thấy chút tiếng động nào, chứ đừng nói là thanh âm tiên tử.

“Làm sao vậy?” Hắn tim đập dồn, lớn tiếng nói:

- Tỷ tỷ, nàng còn không nói lời nào, ta sẽ quay người đó!

Vẫn không nghe tiếng trả lời! Hắn cắn răng, xoay người lại.

Cặp nến long phượng đỏ rực cháy rất mạnh, trước giường đang có một nữ tử yên lặng đang ngồi, nàng thân mặc váy đỏ, trên đầu trùm một tấm lụa đỏ, ngượng ngùng cúi gầm xuống. Trong tay cầm một miếng vải đỏ, ở giữa buộc một tú cầu mĩ lệ, buộc chặt vào tay Lâm Vãn Vinh.

Lâm Vãn Vinh ngây người, trong lòng nhất thời nóng như lửa, vội vàng đưa tay kéo nàng tới. Ngọc thủ quen thuộc, ấm áp bây giờ đẫm mồ hôi, đang run nhè nhẹ.

- Tiên tử tỷ tỷ...

Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, rồi lại phát giác thân thể bị nàng giữ chặt, hai người cùng quỳ xuống dưới ánh nến đỏ.

- Thượng thiên tại thượng! Tiểu nữ tử Ninh Vũ Tích, hôm nay xin được làm thê tử của Lâm Vãn Vinh! Sống cùng chỗ, chết cùng huyệt, biển cạn núi mòn, ta cùng phu quân sinh tử bên nhau, vĩnh viễn không chia lìa!

Thanh âm tiên tử nhẹ nhàng mà kiên định, vang vọng trong phòng, quanh quẩn không dứt.

Lâm Vãn Vinh cũng vô cùng kích động trong lòng, lớn tiếng hô:

- Thượng thiên tại thượng! Tại hạ Lâm Vãn Vinh, hôm nay cưới Ninh Vũ Tích làm thê tử! Sống cùng chỗ, chết cùng huyệt, biển cạn núi mòn, ta cùng thê tử sinh tử bên nhau, vĩnh viễn không chia lìa!

Bái thiên bái địa bái cha mẹ xong, hai người cung kính dập đầu, cúi đầu bái lẫn nhau, đại lễ hoàn thành. Bàn tay Lâm Vãn Vinh khẽ run, đưa tay lên gỡ trùm đầu đỏ tươi, gương mặt diễm tuyệt thiên hạ của Ninh Tiên tử lập tức hiện lên trước mắt.

- Tỷ tỷ!

Hắn mừng rỡ kêu lên

- Tiểu tặc... Phu quân...

Ninh Vũ Tích cúi đầu, ngượng ngùng đổi cách xưng hô.

Lâm Vãn Vinh nghe thế tê dại cả người, vội vội vàng vàng lấy rượu giao bôi, hai người tay quàng tay, Ninh Tiên tử mới uống một hơi, mặt đã đỏ hây hây, Lâm Vãn Vinh dốc một hơi cạn chén, rồi vội cướp lấy chén của nàng, uống cạn nốt.

- Tiểu tặc, phu quân, chàng thật tốt!

Ninh Tiên tử tửu lượng kém, tuy chỉ uống một chút, nhưng gần như đã mất lực dựa vào người hắn, gương mặt đỏ bừng lên.

Ninh Vũ Tích dung nhan tuyệt mỹ, nổi tiếng thiên hạ, phong vận nửa say nửa tỉnh này, làm sao thường nhân có thể chịu được? Bộ ngực lúc lên lúc xuống, gợn sóng nhấp nhô, mái tóc như mây, tự thác nước chảy tràn xuống, cái cổ thiên nga thanh khiết thon dài, nổi lên màu hồng phấn mê người, gương mặt trắng muốt lại nhuốm thêm màu đỏ như ráng chiều, thở hổn hển trân trối nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy tình cảm dịu ngọt êm ả như làn nước.

Lâm Vãn Vinh vội vội vàng vàng nuốt nước miếng, thì thầm:

- Tỷ tỷ, nàng thật đẹp!

Ánh mắt rực lửa của hắn nhưng muốn thiêu cháy người đối diện. Ninh Tiên tử kêu lên một tiếng, hơi thở trong phút chốc nóng bừng lên, vội vàng vùi đầu vào lòng hắn:

- Ta đẹp, cũng chỉ có chàng được nhìn thôi!

Một câu này giống như thuốc kích thích mạnh nhất, Lâm Vãn Vinh cả người giống như bị thiêu đổi, nhìn thẳng vào nàng như lang sói, nuốt vài ngụm nước miếng, hai tay vội vã cởi bộ váy đỏ của nàng ra.

Ninh Vũ Tích kêu lên một tiếng, thân hình run lên, ngượng ngùng không dám mở mắt.

Cũng không biết đợi bao lâu, chỉ cảm thấy hơi thở tiểu tặc càng lúc càng mạnh, rồi một lúc lâu sau mà vẫn không có động tĩnh gì. Nàng nghi hoặc trong lòng, trộm mở mắt ra, thấy tiểu tặc tay chân lúng túng, đầu đầy mồ hôi đang mò mẫm trong bộ quần áo nàng, một lúc lâu mà vẫn chưa cởi được nút.

- Híc híc!

Nàng đỏ mặt, e thẹn nói:

- Chàng, chàng làm cái gì thế?!

Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi, cúi đầu ủ rũ:

- Tỷ tỷ, cái thứ quần áo này là ai may cho nàng thế, quá phức tạp đi! Cho dù ta rất giỏi về quần áo, cũng chưa thấy bộ nào nhiều nút như vậy!

“Tiểu tặc hạ lưu!” Tiên tử ngượng ngùng vùi đầu vào chăn, ngọc thủ lén vươn ra, chỉ đưa nhè nhẹ vài cái, giúp cho lang quân một tay.

Bên trong có một bộ váy màu trắng, loáng thoáng có thể thấy thân hình mỹ miều của nàng. Tay hắn vừa đưa tới, thân hình tiên tử nhất thời run lên. Đợi cho xiêm y hoàn toàn lột bỏ, ánh mắt Lâm Vãn Vinh nhất thời chết lặng, không thở nổi nữa.

Da thịt trắng mịn mong manh tựa như thổi nhẹ cũng vỡ tan, ánh lên rực rỡ tinh khiết, bộ ngực cao ngất đầy đặn đang run run rẩy rẩy, đôi đùi ngọc thon dài thẳng tắp, như một bức tượng ngọc ngà đường cong lả lơi, kết hợp dung nhan tuyệt lệ như thiên tiên, giống như tụ tập tất cả những thứ tuyệt diệu nhất của tất cả nữ tử trong thiên hạ, đẹp không thể tả nổi.

Dưới ánh mắt tham lam của hắn, Ninh Vũ Tích cũng không chịu nổi mềm nhũn ra, mặt nóng bừng, cặp môi anh đào thở ra mùi thơm như lan, nàng vội vội vàng vàng vung ngọc thủ, dùng chăn che gương mặt, run rẩy ôm lấy Lâm Vãn Vinh, thủ thỉ:

- Tiểu tặc, chàng còn chờ gì? Thiếp đã là thê tử của chàng...

- ... Ối... Tên ác ôn này!

Cặp nến đỏ lay động, như chứng kiến một nẻo đường mới trong cụôc đời tiên tử...
<< Chương 277 | Chương 279 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 701

Return to top