Hai người lúc này cách nhau mấy trượng, Lâm Vãn Vinh nhìn rõ được thần sắc và dáng vẻ tiên tử. Thân thể mềm mại của nàng run rẩy, tuy là không thấy rõ mặt, nhưng có thể tưởng tượng sắc mặt nàng tái nhợt nhường nào.
Nhìn bầu ngực tiên tử dồn dập phật phồng, trong lòng Lâm Vãn Vinh nổi lên niềm vui sướng không nói lên lời, nụ cười trên mặt càng trở nên dâm đãng, thong thả đi đến bên cạnh, cười nói:
- Tỷ tỷ, một châm này mùi vị thế nào? Nàng muốn đả châm ta, sao lại để ta làm trước vậy?
- Hèn hạ…
Trầm mặc một lúc lâu, thần tiên tỷ tỷ kia mới khẽ lắc đầu, trong mặt hiện lên một tia khinh miệt nói:
- Ngươi dùng thủ đoạn này, thật là cực kỳ âm hiểm xảo trá, tách người và Thanh Tuyền ra, càng vô cùng chinh xác.
Trong lòng nàng cũng có chút hối hận, biết vậy vừa rồi dùng phi châm phóng vào động mạch sau của hắn, tuy có thể thương tổn tới tánh mạng hắn, nhưng còn tốt hơn so với rơi vào tay hắn như bây giờ. Châm này để có thể làm người ta mất đi một phần trí nhớ, phải đâm chuẩn vào mấy huyệt vị sau não. Nếu là đánh vào chỗ khác, căn bản không có lấy chút tác dụng nào. Đó cũng là nguyên nhân nàng xuống tay cẩn thận.
“Mẹ nó, là thần tiên thì lão tử sợ ngươi sao, Tam ca ta la loại người chuyên hành hạ thần tiên mà.” Lâm Vãn Vinh cười ha hả, vỗ tay chậm rãi đi tới vài bước, trên mặt hiện lên chút bỡn cợt:
- Hèn hạ, thì ra tỷ tỷ cũng biết từ này a? Ta còn tưởng đây là từ người khác chuyên dùng để hình dung ta, không nghĩ tới tỷ tỷ cũng biết rất rõ, xem ra chúng ta có chút mối liên hệ ngôn ngữ.
Nữ tử lắc đầu nói:
- Ta chính đại quang minh khuyên người, đó là muốn ngươi quên đi Thanh Tuyền, những cũng chưa từng thương tổn ngươi nửa phần, chỉ là ngươi cố ý dùng hỏa khí kia đánh lừa ta, lại dùng độc châm vô hình đả thương ta, vô luận thế nào. Cũng không thể nói quang minh chính đại.
- Hay cho một người quang minh chính đại.
Lâm Vãn Vinh ngửa mặt lên trời cười to:
- Quả nhiên là rất hay ho! Vị tiên tử này, nàng quang mình chính đại ước hẹn ta đến tận đây. Quang minh chính đại dùng võ công uy hiếp ta, quang minh chính đại lấy châm đâm ta, quang minh chính đại bức bách phu thê ta phân ly. Nàng hành động thật hay, chẳng có chút nào không quang minh với chính đại… mẹ nó thật cao thượng, Nhưng mà ta, võ nghệ không luyện được vài ngày, ở trước mặt nàng tựa như là một con kiến, nàng dùng châm đâm ta, ta đành đứng ngó, nàng vung kiếm giết ta, ta cũng chỉ biết nhìn. Chỉ cần ta phản kháng, bằng vào hỏa khí hay là ám khí. Trong mắt nàng liền nhất định là hèn hạ. Hèn hạ hai từ này dùng rất đúng, con mẹ nó ta thật thích …
Trong mắt hắn hơi có vẻ cười cợt, chậm rãi đi đến phía nàng, trên mặt như cười như không, cũng không biết có vẻ gì, nữ nhân kia nghe hắn mỉa mai một hồi, khe khẽ thở dài nói:
- Nếu là cô gái bình thường, ta tuyệt không can thiệp, chỉ là việc liên quan đến Thanh Tuyền, ta chỉ có thể làm như vậy. Ngươi oán giận ta cũng vô dụng, chỉ tại trời xanh thích trêu người thôi. So với thiên hạ thương sinh, hi sinh một mình ngươi cũng chẳng có gì phải tính toán.
“Ngất, nói còn hay hơn hát, luôn miệng nói là vì thiên hạ thương sinh, kỳ thật nói thẳng ra là vì bộ da phô ra trên mặt các người, muốn cho vạn chúng kính ngưỡng ngươi, sùng bái ngươi, cuối cùng còn giả tạo rằng nguyện hi sinh một người vì hạnh phúc của kẻ khác.” Hắn khoát tay khinh bỉ nói:
- Tiên tử tỷ tỷ, tặng ngươi một câu, đụng trangB,trangB nổ tan nát!
Tiên tử tuy không biết rõ trang B* là gì, nhưng nhìn vẻ mặt hắn, cũng có thể đoán ra vài phần, May mà nàng hàm dưỡng rất tốt nên cũng không nói lời nào, cắn chặt hàm răng ngà từ từ tụ khí, lại thấy ngón tay đớn đau nhưng vô cùng, cả người tựa hồ đều không có sức lực. Nàng nhẹ lắc đầu, tấm lụa che mặt khẽ phất phơ, khẽ nói:
- Hôm nay đã xem thường ngươi rồi, châm kia của ngươi là dùng loại độc gì mà bá đạo như thế?
Lâm Vãn Vinh chăm chăm nhìn thẳng vào nàng, tuy không thấy khuôn mặt sau tấm lụa mỏng, nhưng hắn tuyệt đối tin tưởng Tiên Nhi, tiên tử này dĩ nhiên trúng kịch độc. Hắn cười hắc hắc, trên mặt hiện lên vẻ dâm tà:
- Không độc không độc, lúc bình thường ta dùng để giết mấy con muỗi ở nhà thôi. Tên khoa học của nó gọi là gì nhỉ? A, đúng rồi… gọi là kỳ dâm hợp hoan tán. Chà, kỳ dâm hợp hoan tán này là cái ý tứ gì, ta vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Tiên tử, nàng bác học đa tài, học phú ngũ xa, có thể giải thích cho tiểu đệ đệ một chút được không? Tên này nghe ra tựa hồ có rất sức tượng tượng.
Nữ tử kia nhìn ngón tay của mình nhanh chóng trương lên chuyển thành màu đen, cả bàn tay xinh xắn dần dần thâm lại, cắn chặt hàm răng ngà, hừ nói:
- Cái gì mà kỳ dâm hợp hoan tán, chớ có gạt ta, Đây rõ ràng là kịch độc do người ta điều chế, e là nhiều dạng độc tố phối hợp thành. Ta đoán rằng cũng không phải do ngươi chế ra, ám khí này nhất định là người khác tặng ngươi.
Tiên tử này cũng thật sự có chút kiến thức, nhưng mà cho dù nàng biết thì có thể làm gì đây, chẳng lẽ nàng còn có thể tự mình giải độc được không? Khi Tiên nhi tặng phong châm từng nói qua, độc dược này chính là nàng tự tay mình phối thành, người trúng phải bị mất mạng, nếu mình không đưa ra giải dược, không quá ba canh giờ, vị thần tiên tỷ tỷ này sẽ bị độc phát vong mạng. Mẹ ơi, nàng ta rốt cuộc là thân nhân của Thanh Tuyền, nếu ta dùng độc giết nàng, phải ăn nói thế nào với Thanh Tuyền? Nếu phải thả nàng ta, lão tử càng không cam lòng.
Trong lòng hắn khó xử, nhưng trên mặt không hề biểu hiện, hắn đem lắp đạn vào súng, nhắm ngay người nàng, cười nói:
- Tỷ tỷ, giờ nàng đã nhìn ra rồi, ta đây cũng không gạt nàng nữa. Đây là kịch độc, người trúng phải lập tức chết, trước đây, ta dùng nó độc chết rất nhiều chuột rồi… không cần trừng mắt nhìn ta, hành động của nàng so với đám chuột đâu có tốt hơn, Ài đáng tiếc cho một vị thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp, lại chết dưới chất độc này ở đây, thật sự làm ta thương tâm a!
Hắn chậm rãi đi đến, cận thận quan sát động tĩnh của nàng, thấy cánh tay ngọc trắng mịn của nàng hiện lên một vết đen, biết độc tính kia đã phát tác, trong lòng cũng bàng hoàng: “Cứu hay không cứu nàng đây? Thanh Tuyền lão bà tốt của ta à, thật là cho ta một vấn đề nan giải!”
Thần tiên tỷ tỷ kia mặc dù ra vẻ bình tĩnh, chỉ là thân hình run rẩy kia lại bán đứng nàng, Lâm Vãn Vinh vô cùng cận trọng tới gần, cười nói:
- Tỷ tỷ, nàng như thế nào không nói? Mới vừa rồi không phải là rất uy phong sao…
Hắn đột nhiên vương tay, nhanh chóng tới gần trước mặt nàng, hạ xuống kéo khăn che mặt của nàng ra, nữ tử kia sắc mặt trắng bệch, nhưng cũng không thể động đẩy. Nữ nhân này quả thật nhìn không ra tuổi, mũi ngọc mày ngài, da dẻ trắng hơn tuyết, đôi môi đỏ mọng, hàng mi dài không ngừng run lên, tựa như dải núi phủ tuyết nơi xa xa, thân như liễu rủ trước gió, trong lúc phẫn nộ cả thân hình run bần bật, thực sự tuyệt đẹp, tuyệt đẹp!
“Đây là thần tiên tỷ tỷ ngày đó nhìn thấy sao, quả nhiên là tuyệt sắc!” Nhìn thấy mặt tiên xinh đẹp, thân hình mềm mại đầy đặn mà thon thả, Lâm Vãn Vinh không khỏi ngẩn người: “Mẹ ơi. Thật sự là đẹp quá giới hạn, có thể sánh ngang cùng với Thanh Tuyền của lão tử.”
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Tiên tử vừa thẹn vừa giận, ngân châm trong tay giật giật, chửi mắng hắn. Dung nhan của nàng mỹ lệ, khí chất thoát tục, ngay cả lời chửi mắng cũng tự nhiên mang một vẻ đẹp chẳng tầm thường.
- Tỷ tỷ, nàng thật sự xinh đẹp!
Lâm Vãn Vinh hì hì cười nói:
- Ta sờ mó một chút, nàng đừng ngại nhé…nàng có ngại ta cũng coi như không nhìn thấy a!
Cơ hội vuốt ve tiên nữ không có gặp nhiều lắm. Hắn nói được thì làm được, cầm khăn che mặt trên tay, đại thủ lại duỗi ra, chạm vào bên má láng mịn, bàn tay cảm thấy thật êm dịu. Cảm giác êm ái theo đầu ngón tay truyền đến, tuy chỉ chạm nhè nhẹ nhưng cảm giác tuyệt vời chưa từng thấy, cứ giống như sờ vào trong chiếc bánh kem. Nếu có thể hôn lên một chút, vậy còn không sướng chết được。
Thần tiên tỷ tỷ tung hoành hò hét nhiều năm, ai trông thấy nàng phải phải cung cung kính kính, nhìn nhiều hơn một chút cũng sẽ có cảm giác ô uế thiên nhan, hôm nay lại không chị bị hắn hạ khăn che mặt xuống, rồi còn bị hắn vuốt ve lên mặt, trở nên bi phẫn, phun ra một ngụm máu tươi. Chửi mắng hắn:
- Tên dâm tặc ngươi, dám làm ô uế ta. Ta cho kiếp này của ngươi không được chết tử tế!
"Ta ngất, cháy máu rồi còn không sợ, thật sự là lợi hại.” Lâm Vãn Vinh thấy tình hình như vậy, tiên tử tỷ tỷ này đều là có thể nói không thể động đậy, xem ra kịch độc này quả thật hữu hiệu, trong lòng yên tâm rất nhiều, cười ha hả:
- Không nên thế, không nên thế! Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, ta không phải là dâm tặc, đây đều là thủ pháp xoa bóp thượng thừa, gặp người bình thường cũng không dùng đâu. Theo phản ứng của tỷ tỷ nàng mà xem ra, thật sự rất có hiệu quả… thấy rõ hiệu quả nàng nghĩ ta là dâm tặc nữa.
Tiên tử kia thấy sắc mặt của hắn tựa hồ lạnh nhạt đi rất nhiều, cũng không động thủ động được nữa, vừa muốn mở miệng, đã thấy hắn nghiêm sắc mặt nói:
- Vị tiên tử này, chơi đùa cùng đã không ít rồi. Mấy lời vừa rồi nàng đừng tưởng ta nói giỡn.
Lúc hắn nhìn lại tiên tử kia, trong mắt không có chút dâm sắc nào, thanh âm to rõ ràng rất nhiều:
- Ta cùng với Thanh Tuyền là phu thê chết cũng không chia lìa, mặc kệ nàng dùng thủ đoạn gì, cũng không tách rời chúng ta được. Nàng tuy là thân nhân của Thanh Tuyền, nhưng nếu ngăn trở phu thê cùng ta đoàn tụ, đó là địch nhân của ta. Lâm Vãn Vinh ta cho tới nay chỉ có một thủ đoạn đối với địch nhân… cho dù nàng là tiên nữ trên trời, lão tử cũng chẳng thèm liếc mắt nhiều hơn một cái.
Hắn lùi lại mất bước, nhắm khẩu súng vào nữ nhân kia, trên mặt hiện lên một nụ cười thần bí nói:
- Thần tiên tỷ tỷ, đừng tưởng rằng ta sẽ không giết người. Ta đếm ba tiếng, nàng nói cho ta biết Thanh Tuyền ở nơi nào. Đương nhiên, nàng có thể lựa chọn cắn lưỡi tự vẫn, lựa chọn này rất ngoan cường, nhưng ta cũng có biện pháp ngoan cường hơn đáp trả. Tiên tử xinh đẹp thế này, nếu treo xác lên của trên cửa thành cũng không biết sẽ chấn động thế nào, thật sự rất đáng trông đợi a!
Tiên tử cắn răng, không nói gì.
- Ba…
Không động tĩnh.
- Hai…
Vẫn như cũ không có chuyển biến gì. “Con mẹ nó, nàng nghĩ rằng lão tử không dám động thủ à!” Mặt hắn hiện lên vẻ tàn độc, ngón tay bóp vào cò súng…
- Lâm Tam, Lâm Tam, ngươi ở đâu…
Một tiếng kêu thê lương xé rách bầu trời đêm, vang đến tai Lâm Vãn Vinh, một cô gái ở đằng xa vội vã chạy tới.
- Đại tiểu thư!
Lâm Vãn Vinh cả kinh: “sao nàng lại tới đây?” Lập tức nhớ lại mình vừa bắn hai phát súng ở chỗ này, nếu nàng theo sát phía sau mình, hai tiếng nổ lớn kia khẳng định là thu hút nàng tới.
- Lâm Tam…
Tiêu Ngọc Nhược đã thấy hắn, đôi mắt liền ướt nhòe lao thẳng tới. Trong rừng này toàn là gò đồi, chỗ cao chỗ thấp. Đại tiểu thư chạy gấp, chỉ một lúc đã ngã nhào lên mặt đất.
- Đại tiểu thư…
Lâm Vãn Vinh kinh hãi kêu một tiếng một tiếng, đưa mắt nhìn lại nữ nhân kia, chỉ thấy sắc mặt nàng lạnh như băng, tựa như là cái gì cũng không thấy.
Trong lòng hắn yên ổn một chút, Đại tiểu thư sớm đã ngoan cường đứng lên, nhảy tới vài bước nhỏ, lao tới bên người hắn, bỗng nhiên nhìn thấy đột biến phía sau hắn, kêu lên một tiếng thê thảm:
- Cẩn thận…
Tiên tử kia nhẫn nhục chịu đựng, gắng gượng một chút sức lực cuối cùng, phóng ra một chiếc ngân châm trong lúc Lâm Vãn Vinh không chú ý. Ngân châm như mũi tên rời cung, lao vun vút về phía hắn.
Ánh mắt Tiêu Ngọc Nhược hiện lên vẻ nhu tình như nước mênh mang, nhào về phía trước, lấy thân mình che cho hắn, một tầng sương khói mông lung che mờ đôi mắt:
- Lâm Tam, ngươi phải nhớ mãi ta, nếu không ta sẽ hận ngươi cả đời.
Cùng lúc Đại tiểu thư kêu lên, Lâm Vãn Vinh đã ý thức được chuyện không hay rồi, vốn là nắm chắc một trận thắng trong tay, bị Đại tiểu thư phá hỏng ngoài ý muốn: “mẹ nó, lão tử thật là xui xẻo!” Chỉ là thấy Ngọc Nhược xả thân hộ vệ mình, trước mắt hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh trong lúc ở Tiêu gia tại Kim Lăng, Ngọc Sương vì mình liều chết ngăn một kiếm của Lục Trung Bình. Tự nhiên sống mũi cay cay, hắn xoay ngược thân mình, ôm Đại tiểu thư vào lòng, hai người đồng thời nhảy lên, hắn cũng không quay đầu lại, ‘đoàng’ một tiếng, bắn một phát về phía sau.
Trong một tiếng nổ lớn, cái cây lớn sau chỗ thần tiên tỷ tỷ đổ sập xuống. Đại tiểu thư ở dưới, Lâm Vãn Vinh ở trên, hai người đồng thời ngã xuống trên mặt đất.
Lâm Vãn Vinh nhăn nhó, mồ hôi ròng ròng trên trán, mông đau nhức, ngân châm kia đã găm vào nửa đoạn.
Hình dạng Thành Tuyền lại không ngừng thoắt hiện lên ở mắt hắn: “Hết rồi, hết rồi, lão tử trúng trâm rồi, lại còn trúng ngay mông nữa. Thanh Tuyền, chẳng lẽ ta thật sự phải quên nàng sao? Mẹ nó, đả châm cũng có thể mất trí nhớ, con bà nó ông trời không công bằng.”
- Lâm Tam, Lâm Tam, ngươi thế nào rồi?
Thấy thảm trạng của Lâm Vãn Vinh, Đại tiểu thư sắc, mặt trắng bệch, cũng bất chấp đau đớn, ôm hắn vào lòng vội vàng nói.
Lâm Vãn Vinh tái nhợt, ý nghĩ mơ mơ màng màng, nhớ tới những việc đã qua, cũng không biết là đau đớn hay là sợ hãi, lập tức toàn thân cảm thấy lạnh ngắt, buồn bã nhìn Tiêu Ngọc Nhược:
- Đại tiểu thư, nàng ôm chặt ta một chút, ta sợ ta phải quên mất nàng.
Nước mắt Đại tiểu thư lã chã rơi xuống:
- Ngươi sao lại nói những lời này, ta biết ngươi sẽ vĩnh viễn không quên ta.
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Chậm rồi, ta đã trúng một châm của con ả kia, không chỉ có nàng, cả Thanh Tuyền, Ngọc Sương, Ngưng Nhi, Xảo Xảo, Tiên Nhi, An tỷ tỷ, Tiêu phu nhân, tên mấy người này e là cũng nhớ không nổi nữa.
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, lại trở nên kinh hãi: “Mẹ nó, theo lý thuyết, ta trúng châm này, hẳn là không nhớ nồi những người này mới đúng. Sao ta lại nhớ rõ rõ ràng ràng, ngay cả phu nhân cũng nghĩ tới, nào đâu có quên, rõ ràng là càng nhớ càng rõ.”
Vừa nghĩ như thế, trên mông hắn cũng bất giác đau đớn, từ trong lòng Đại tiểu thư đứng lên càu nhàu, quay về phía thần tiên tỷ tỷ nằm nhìn lại, chỉ thấy nơi đó cây đổ cành gẫy, hoàn toàn trống không, ngay cả một quỷ ảnh cũng tìm không thấy.
*trangB hình như là tiếng lóng của người TQ, mình cũng chưa hiểu là gì, bạn nào biết có thể góp ý được ko.
“Mẹ nó, tiên tử cũng biết chạy trốn sao?” Cả người hắn ước đẫm mồ hôi lạnh, muốn cười một hơi dài nhưng cả người như khụy xuống, vừa định ngồi thì rồi lại hét lên “ai da” một tiếng, nhảy dựng lên như lò xo.
Đại tiểu thư vội vàng đỡ lấy hắn, giọng quan tâm:
- Chớ nên lỗ mãng, trên người ngươi có thương tích đó.
Mồ hôi chảy ra đầy trán Lâm Vãn Vinh, hắn cắn răng nói:
- Con ả này, cái đau một châm này, ngày sau ta nhất định dùng châm đáp trả.
Nước mắt của Đại tiểu thư lả chả tuôn rơi, bực mình nói:
- Bị như thế này rồi, ngươi còn muốn đâm châm gì nữa? Kêu ngươi an bài cho ổn thỏa mà ngươi lại khăng khăng sính cường. Ngươi muốn ta tức chết ngươi mới cam tâm sao?
Nhớ tới việc Đại tiểu thư mới vừa rồi liều mạng cứu mình, trong lòng hắn cảm động, không thèm để ý mấy lời ngoài miệng của nàng, nhếch môi tủm tỉm cười:
- Chẳng phải chỉ trúng một châm thôi sao, không chết người được đâu.
Trong lúc nói chuyện hắn đưa tay mò lên trên chỗ mông bị trúng ngân châm lạnh như băng kia, châm này đã cắm vào phân nữa. Tiên tử kia phóng châm lúc sức tàn lực kiệt, tuy trúng người nhưng đâm không quá sâu.
- Đại tiểu thư, Thanh Tuyền, Xảo Xảo ….phu nhân …
Hắn lại đem tên những cô gái quen biết ra niệm một lần nữa, vẫn vô cùng nhớ rõ ràng như cũ , đâu có chứng mất trí nhớ. Choáng, chẳng lẽ là châm này hiệu quả chậm, ta về nhà mới quên bọn họ? Nghĩ ngợi một chút rồi lại tự mình phủ nhận, có chút thời gian trì hoãn này thì lão tử có thể viết toàn bộ thành một bản tóm tắt dự trữ những chuyện trước kia với các nàng cho chính mình xem. Cho dù mất đi trí nhớ cũng không có gì. Tiên tử này sẽ không phạm phải sai lầm sơ đẳng như thế.
Giải thích duy nhất chính là phải đâm đúng chỗ mới mất trí nhớ. Cho nên tiên tử tỷ tỷ mới phải tới gần bên người mình để cố gắng làm ổn thỏa, nếu không với công lực của nàng, từ xa phóng tới thì lão tử cũng không cách gì né tránh.
Càng nghĩ càng có đạo lý, nỗi sợ hãi mất trí nhớ lập tức giảm đi rất nhiều, ngay cả cái mông cũng không thấy đau nữa, thấy Đại tiểu thư khóc như mưa, nhịn không được nói:
- Không phải để nàng ở nhà chờ sao? Sao lại tới đây?
Đại tiểu thư tức giận nói:
- Còn nói nữa, ngươi một mình tới chỗ này, địch ta lại không rõ, không phải cố ý làm ta lo lắng sao? Ta phải theo sau ngươi xem mới đến nơi, đã nghe được hai tiếng vang lớn, lại thấy nữ nhân kia muốn giết ngươi…
Lâm Vãn Vinh thầm thở dài: “Thật đúng là thiên ý a! Nếu không phải Đại tiểu thư hấp tấp xông vào, ta cũng sẽ không nhận một châm này. Nàng quá quan tâm sinh loạn, đêm tối mịt mờ như thế mà một cô gái yếu đuối lại một mình đi xa đến vậy chỉ vì lo cho sự an nguy của mình, sao lại nhẫn tâm trách cứ nàng cho được. Nói ngược lại, nếu nàng không xuất hiện, hôm nay nói không chừng bắn chết thần tiên tỷ tỷ này, tuy là nhất thời khoái hoạt, chỉ là ngày sau gặp Thanh Tuyền phải giải thích thế nào, Đại tiểu thư ngẫu nhiên tới không chừng lại có tác dụng lớn.”
Nghĩ tới đây, hắn cười ha hả:
- Không việc gì, nàng xem ta không phải hoàn toàn khỏe sao, ngoại trừ mông bị trúng một châm, còn lại trên người đều hoàn hảo không tổn hao gì.
Đại tiểu thư xem xét người hắn một chút, dịu dàng nói:
- Ngươi thật sự không việc gì ư? Châm kia ở… ở trên người ngươi, có đau không?
“Toát mồ hôi, có thể không đau sao?” hắn thở dài:
- Nghiêm chỉnh mà nói, chỉ đau một chút thôi, nhưng mà ta nhìn không thấy vết thương, không có cách nào rút châm ra. Thụ thương ở vị trí bất nhã như thế, lại không thể làm phiền Đại tiểu thư. Ài, ta lại phải tiếp tục nhẫn nhịn, trở về cửa hàng rồi hãy nói… nàng không cần lo lắng, tốt nhất là ta đau đến chết, không việc gì đâu.
Tiêu Ngọc Nhược đỏ bừng măt, cắn chặt răng ngà thỏ thẻ nói:
- Ta, ta sẽ giúp người…
Nàng tuy đã yêu thích Lâm Tam từ lâu, mấy ngày nay chơi đùa huyên náo, thâm tình vô cùng. Nhưng Đại tiểu thư là một nữ nhân giữ tiết lễ rất cẩn thận. Mỗi ngày hai người dù ở chung nhà, nàng tuyệt đối không chịu vượt quá giới hạn. Lúc này nếu nàng vì Lâm Tam nhổ châm, thật sự phải có dũng khí rất lớn.
- Cái này không tốt lắm đâu, thân thể Đại tiểu thư đáng giá ngàn vàng, sao lại có thể làm cho ta việc như vậy, ta chỉ còn có thể cố gắng mà trở về.
Lâm Vãn Vinh hớn hở nói.
Đại tiểu thư liếc nhìn hắn:
- Giả vờ đứng đắn, khinh ta không biết ngươi muốn cái gì sao?
Vẻ mặt nàng rực rỡ như ráng chiều, trong lòng vô cùng ngượng ngùng, nhìn thấy vẻ “thống khổ” trên mặt Lâm Tam, liền khẽ cắn môi, bàn tay nhỏ bé run rẩy, tiến tới bên mông hắn.
Bàn tay nhỏ bé ấm áp mềm mại kia chạm vào, Lâm Văn Vinh liền thoải mái rên một tiếng: “tay Đại tiểu thư thật là mềm mại tiêu hồn a, nếu có thể nắm lấy phía sau, lại nắm lấy phía trước… Bà nội ơi, không biết là sung sướng đến như thế nào?”
- Qua trái một chút…qua trái nữa đi, hướng xuống, a… Hắn nhịn không nẩi, đột nhiên nắm lấy bàn tay Đại tiểu thư.
Đại tiểu thư vừa thẹn vừa giận, đánh khẽ vào tay hắn, gắt giọng:
- Ngươi kêu cái gì, châm kia rõ ràng đâm bên phải, ngươi lại để ta sang bên trái sờ cái gì?
Vẻ mặt Lâm Vãn Vinh đau khổ nói:
- Đại tiểu thư, ta nhìn không thấy a! Sờ phải sở trái cũng là do nàng định đoạt, nàng phụ trách rút châm ra mà. Ài, cho nàng chiếm tiện nghi, nàng lại còn trách mắng ta…
- Đáng ghét…
Đại tiểu thư thẹn thùng liếc nhìn hắn, chạm được vào ngân châm kia, nhưng vẫn còn chút do dự không dám rút ra.
Lâm Vãn Vinh tuy là trêu ghẹo Đại tiểu thư trong lòng dương dương, nhưng là có một cây châm cắm trên mông thủy chung là khó chịu, nhịn không được nói:
- Đại tiểu thư, không nên do dự… Nếu không, nàng trước vuốt ve một chút hãy rút ra.
“Ngươi đừng nằm mơ!“ Đại tiểu thư trong lúc đang chần chừ thấy miệng lưỡi hắn liếng thoắng không đứng đắn, liền hung hăng ra sức rút ngân châm kia. Đại tiểu thư lấm tấm mồ hôi, hít một hơi dài, ân cần nói:
- Ngươi sao rồi, còn đau không?
Lâm Vãn Vinh xoay người cầm lấy ngân châm kia trong tay, chỉ thấy ngân châm kia trong suốt nhìn xuyên thấu, cũng không dính một chút máu nào, cầm thấy lạnh ngắt, cũng không biết là cái gì chế thành. Ngân châm này dường như giống hệt như ngân châm của An Bích Như, Lâm Vãn Vinh nhớ tới An tỷ tỷ từng nói qua, người mà nàng nhất định tự mình đánh bại chính là vị tiên tử này? Thế thật thú vị, tính ra, đêm nay lão tử đã thắng trước một trận.
Thấy hắn ngưng thần ngẫm nhĩ, Tiêu Nhược biết hắn không còn trở ngại lớn gì nữa, trong lòng thoải mái một chút, hỏi:
- Lâm Tam, nữ nhân này là ai thế? Ngươi sao lại đánh nhau cùng cô ta, Thanh Tuyền tiểu thư ở đâu?
Lâm Văn Vinh cười khổ:
- Nói ra nàng không tin, cô gái này này là thân nhân của Thanh Tuyền, nàng ta lại ngăn trở ta và Thanh Tuyền. Còn về phần Thanh Tuyền ở đâu, ta cũng không biết.
Đại tiểu thư cả kinh:
- Ngăn cản người và Tiêu tiểu thư, vậy phải là sao bây giờ, nếu Tiêu tiểu thư nghe theo ý của nàng ta, có thể phiền toái đó.
Lâm Vãn Vinh hi hi cười, nhìn đại tiểu thư nói:
- Sao thế? Nàng không ghen sao?
Tiêu Ngọc Nhược hừ một tiếng, lườm hắn:
- Ngươi trêu chọc nữ nhân khác chẳng phải chỉ một vài người, ta nếu mỗi người đều ghen, sợ là đã sớm chết rồi .
Tuy nói như thế, nhưng trong lời nói cũng lộ ra nỗi khổ sở của nàng, Lâm Vãn Vinh than thở:
- Ta cũng không có biện pháp, không ngờ ta lại có lực hấp dẫn đến như vậy。
Tiêu Ngọc Nhược sớm đã lãnh giáo da mặt của hắn, nghe vậy cũng không tranh cãi cùng hắn nữa, nghiêm mặt nói:
- Vậy ngươi chuẩn bị làm gì bây giờ.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Rất đơn giản, ăn ngon, uống ngọt, ngủ kĩ, kiên trì tìm cho được Thanh Tuyền.
Đại tiểu thư nói khẽ:
- Nhưng là có người ngăn trở các người, lại còn là thân nhân của Thanh Tuyền, vậy…
Lâm Vãn Vinh xua tay nói:
- Càng có người ngăn trở, càng rõ ràng ràng lòng dạ Thanh Tuyền luôn nhớ về ta, bằng không bọ họ sẽ không vội ngăn cản như thế. Lão bà của ta, ai cũng không đoạt được đâu.
“Ngươi chỉ an ủi chính mình”, Đại tiểu thư thầm nghĩ, chỉ là nàng với Lâm Tam tình cảm nồng đậm, đối với Tiêu Thanh Tuyền lại có lòng cảm động thành kính, khi nói chuyện cũng không có sự cảnh giác mãnh liệt giống như với Tần Tiên Nhi.
Lâm Vãn Vinh nhớ tới tiên tử thân trúng kịch độc vừa đào tẩu kia, nếu là trên người không có giải dược, cũng không biết có thể sống được không. Nhưng lúc này có muốn cứu nàng cũng tìm không có cách nào, đơn giản không nghĩ tới nàng nữa, vì Thành Tuyền, lão tử nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.
Trong khu rừng này vừa mới trải qua một trận chiến, mùi hỏa dược đã phai nhạt rất nhiều, cành lá lả tả rơi đầy mặt đất, mông Lâm Vãn Vinh có thương tích, cũng không vội trở về, chậm rãi nằm xuống mặt đấu, thở ra một hơi dài.
Tiêu Ngọc Nhược thấy hắn không nói, cũng lẳng lặng ngồi bên người hắn, hai tay bó quanh đùi,nhìn lên bầu trời sao trầm mặc không nói.
Nhìn những đường nét mỹ lệ của nàng, nhu hòa tú mỹ tuyệt trần, Lâm Vãn Vinh vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve bờ eo nàng nói nhỏ:
- Ngọc Nhược…
- Ừm?
Đại tiểu thư mũi khẽ ừm một tiếng, đỏ bừng mặt quay đầu nhìn lại, thấy hắn nhìn mình tha thiết, những cảm xúc nhu tình bùng lên trong lòng, giống như bị ngàn lưới nhện cuốn lấy khó có thể tự thoát ra, dịu dàng hỏi:
- Ngươi muốn nói gì?
Lâm Vãn Vinh thở dài nói:
- Về sau gặp phải những chuyện thế này, không nên hấp tấp hành động, cần phải tin tưởng ta, ta nhất định có thể xử lý tốt.
Đại tiểu thư bướng bỉnh quen rồi, vốn định phản bác, nhưng thấy vẻ mặt hắn trịnh trọng nên cũng thôi, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng than thở:
- Vậy ngươi cũng phải đáp ứng ta, sau này chớ có dễ dàng mạo hiểm như vậy.
Chuyện đời người ai có thể dự đoán trước? Hắn a a cười nói:
- Ta đáp ứng nàng, sau này sẽ không dễ dàng gặp nạn, nếu phạm vào, chịu nàng phạt đâm ta một châm vào mông.
Đại tiểu thư ngượng ngùng đánh hắn một quyền:
- Nói năng lung tung.
Lâm Vãn Vinh vương tay ra, ôm chặt nàng vào lòng, nơi này trăng thanh gió mát, không có một bóng người, hai người lại trong tư thế nồng ấm như vậy, Đại tiểu thư trong lòng nhảy gấp, run rẩy nói:
- Bại hoại, ngươi… ngươi muốn làm gì? Ngươi còn có thương tích đó.
- Vết thương ở trên mông thôi không cần phải lo.
Hắn cười hắc hắc, đè Ngọc Nhược xuống, đường cong tuyệt mỹ trên thân hình nàng mang lại cảm giác thật êm ái, cùng với sự run rẩy lo sợ đáng yêu kia kia làm cho lòng hắn rung động không thôi, hắn nhịn không được nhè nhẹ lướt môi khắp người Đại tiểu thư:
- Bóng đêm tốt lành như thế, chúng ta nếu không làm cái gì, phẳng phải là phụ ý tốt của trời cao sao?
Đại tiểu thư run rẩy, hơi thở như hoa lan:
- Ngươi, ngươi chớ nên khi phụ ta, ta méc mẫu thân, ư…
Chỉ là bàn tay nóng như lửa kia nhẹ nhàng tiến tới trướng sam của nàng, trùm lên trên đồi ngực cao ngất đầy đặn của nàng, cảm giác êm ái mềm mại kia làm Lâm Vãn Vinh phải thầm than thở: “Bà nội ơi, Đại tiểu thư đúng là Đại tiểu thư a, so với An tỷ tỷ còn lớn hơn. “
Tiêu Ngọc Nhược khẽ la lên, đỏ từ mặt tới tận cổ, chỉ cảm thấy bàn tay hắn thong thả xoa nắn thân thể mềm mại của mình, thân thể nàng liền giống như trúng phải ma chú, mềm oặt xuống, mặt như lửa đốt, ý niệm trong đầu lại không thể trội dậy phản kháng, cảm giác một trận hơi lạnh truyện tới, nhưng đại thủ của Lâm Vãn Vinh liền tiến vào trong tiểu y của nàng, lấp đầy khoảng trống đó.
- Ưuuu…
Miệng Đại tiểu thư khẽ rên, nàng thở hổn hển mắt mơ màng như tơ, đôi môi đỏ mọng hé ra nói:
- Lâm Tam, đừng!
- Ngoan, không phải sợ, ta chỉ kiểm tra thân thể cho nàng thôi.
Lâm Vãn Vinh nuốt nước miếng một cái nói. Hai tay tuy thế lại trượt xuống, ngón tay hoạt động, vuốt ve da thịt láng mịn như bơ của nàng, một trận u hương thoảng vào lỗ mũi, làm dục vọng hắn tăng cao, một tay ôm eo lưng nhỏ nhắn của Đại tiểu thư, tay kia tự bên hông nhẹ nhàng đi xuống, tới bở mông nảy nở kia xoa nắn.
Vóc dáng đại tiểu thư đúng là mỹ diệu tuyệt đỉnh, chỉ một cái chạm đã có thể cảm thấy kiều đồn của nàng căng chặt rất giàu tính đán hồi, càng trơn mượt hơn như xa tanh, bàn tay cứ nắn bóp không ngừng, ôm nàng vào lòng, hai tay phủ lên trên kiều đồn nhô cao của nàng, chậm rãi nhào nặn một trận. Đôi môi hồng nhuận của đại tiểu thư khẽ hé ra, chiếc miệng nhỏ thở ra hương thơm như hoa lan, khuôn mặt thẹn thùng vô hạn, ánh mắt bị phủ bởi một tầng sương mù, ngây dại nhìn hắn: “thôi rồi, thôi rồi, ta cùng hắn dây dưa không rõ ràng đúng là nghiệt duyên, hận hắn rồi lại nhớ hắn, ngay cả chết vì hắn cũng cam tâm tình nguyện, hắn nếu muốn làm gì ta thì cứ để cho hắn làm đi, cho dù có bị mẫu thân đánh chết, ta cũng không oán hận gì.”
Cảm giác bàn tay nóng như lửa kia chậm rãi xâm nhập vào giữa cặp đùi đang kẹp chặt của mình, tim nàng đập mạnh lên, bộ ngực không ngừng nhấp nhô kịch liệt, mắt nhắm lại, đôi mắt chớp chớp, hàng mi dài run rẩy một trận, hai giọt nước mắt long lanh ứa ra.
“Oan gia…!” trong lòng nàng thầm than một tiếng, đang lúc khổ sở và xấu hổ để chờ cái khoảnh khắc thần thánh đó đến, không ngờ lại nghe thấy Lâm Tam hì hì cười, dừng mọi động tác lại mà lẳng lặng nhìn nàng.
Đại tiểu thư ngượng ngùng che lấy đôi mắt, khẽ nói:
- Đồ xấu xa nhà ngươi, đang làm gì đó?
Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài một tiếng, ôm nàng vào trong lòng rồi nói:
- Ta thiếu chút nữa thì đã quên mất nguyên tắc, ài, kỳ thực ta thật sự không phải người tùy tiện.
- Tùy tiện cái đầu ngươi!
Đại tiểu thư vừa thẹn vừa tức lại vừa khổ sở, trong lòng mơ hồ còn có chút thất vọng, oán hận đánh mạnh một quyền vào vai hắn nói:
- Ngươi dày vò đủ người ta rồi, lại nói ra những lời lạnh lùng vô trách nhiệm như thế, cái tên đáng chết nhà ngươi…
Nói đến câu sau, trong lòng nàng nổi lên trăm thứ cảm xúc lẫn lộn, nằm phủ trong ngực hắn mà bật khóc thút thít.
Nếu không phải là vì hôm nay bị trúng một châm này, lão tử sao có thể hiền lành mà dừng cương trước vực thế được? Mẹ nó, thần tiên tỷ tỷ, nếu không thể đâm lại tỉ một châm, thật sự khó hả được một hận trong lòng ta. Thấy dáng vẻ khóc lóc của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, chính khí bừng bừng nói:
- Ài, ta cùng đại tiểu thư tương giao, quý ở chỗ hiểu lòng nhau, nếu việc này Đại tiểu thư nếu là không muốn thì thôi vậy, ta đã có Thanh Tuyền, Xảo Xảo, còn có Tiên Nhi, có chút nhu cầu cũng có thể giải quyết rất tốt rồi.
- Ngươi chết đi!
Đại tiểu thư nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ, gương mặt ửng lên tựa mây hồng, hung hăng véo vào hông hắn một cái, lén liếc mắt nhìn lên, nhịn không được lại nói:
- Người ta đâu có nói không nguyện ý, chỉ là…
- Chỉ là làm sao?
Lâm Vãn Vinh tò mò hỏi.
- Việc này nếu không thưa rõ ràng với mẫu thân, ta sao có thể cùng ngươi, cùng ngươi như thế…Tên đáng chết nhà ngươi, ta hận chết ngươi.
Đai tiểu thư hai tay che mặt, không ngờ ngọn lửa nóng bừng trên mặt đã làm bàn tay thon nhỏ của nàng cũng đỏ bừng theo rồi.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, trong lòng thống khoái vô cùng, Đại tiểu thư trời sinh độc lập mạnh mẽ, tuy đã cùng hắn tranh cãi rất nhiều, nhưng như vậy thì càng làm tăng thêm khoái cảm chinh phuc, nếu nàng quá nhu thuận, ngược lại lại mất đi loại mùi vị này, cứ để nàng giữ cái tính nết này thì vẫn tốt hơn. Đợi tới lúc thưa rõ ràng với phu nhân, tính tình Đại tiểu thư cũng đã được rèn rũa bớt đi tương đối rồi. Khi thời cơ chín muồi đem đại tiểu thư, nhị tiểu thư đồng thời đem vào phòng, ném lên giường, bên trên một người, bên dưới một người, bên trái một người, bên phải một người, mẹ nó, nghĩ đến là đã không chịu được rồi. Mắt hẳn ánh lên dâm quang nhìn đại tiểu thư, trong lòng là một giấc hoang lương mỹ mộng, (Hoang lương mộng: giấc mộng kê vàng (Trong truyện “Chẩm Trung Ký” thời Đường kể chuyện một chàng trai gặp một đạo sĩ trong một quán trọ. Đạo sĩ cho chàng trai một chiếc gối bảo ngủ đi. Bấy giờ chủ quán đang nấu một nồi cơm kê vàng, chàng trai nằm mộng thấy mình được làm quan, hưởng phú quý, nhưng khi tỉnh dậy, cơm kê vàng vẫn chưa chín, sau ví với sự vỡ mộng.)), nước rãi trong miệng không khỏi tí tách chảy xuống...
Một châm này của thần tiên tỷ tỷ, mặc dù không tạo thành hậu quả gì nghiêm trọng, tiểu đệ đệ vẫn cao ngất ngưởng như trước, chỉ là sau mông thật sự đau đớn thấu tim, chắc chắn khiến hắn nằm trên giường không làm được gì hai ngày là ít. Nghĩ lại lúc đối mặt với dáng vẻ vừa cam chịu vừa miễn cưỡng của đại tiểu thư, bộ ngực lộ ra một nửa, ngọc thể nằm ngay trước mắt, bản thân không ngờ lại thành ngụy quân tử, nhất thời muốn đấm ngực khóc to, con bà lão thiên chứ, cố ý chơi ta a.
Trong hai ngày này, đều là do nha hoàn Hoàn Nhi của đại tiểu thư chăm sóc cho hắn. Loại thương tích ở mông này, vị trí rất là bất nhã, theo ý của Đại tiểu thư, vốn là muốn thuê một người hầu mỗi ngày đắp thuốc cho hắn. Lâm Vãn Vinh nghe được thì giận dữ vô cùng, mông của lão tử ngoại trừ nữ nhân, ai cũng không thể sờ vào. Đại tiểu thư vừa buồn cười vừa tức giận, chỉ đành phái nha hòan tùy thân của mình tới chăm sóc cho hắn. Tiểu cô nương Hoàn Nhi này vừa mới trưởng thành, nào đã từng trải qua chuyện như thế này, nàng đỏ bừng mặt đồng ý, nhưng ngay cửa cũng không dám tiến vào, nhắm chặt mắt dán thuốc cao, có vài lần còn thiếu chút nữa thì từ mông lại dán lên mặt hắn. Lâm Vãn Vinh lại chẳng hề để ý, chẳng phải chỉ là dán thuốc cao vào mông thôi sao, có cái gì ghê gớm chứ, nếu cần thì ngày mai ta cũng giúp cô dán, dán cái nào là chuẩn cái đó.
Thật sự đúng với sự ước đoán của hắn, cây châm này tựa như thật sự là đã đâm sai chỗ, không chỉ không làm hắn mất trí nhớ, ngược lại còn làm hắn mỗi ngày đem tên mấy mĩ nữ tụng niệm cả trăm lần. Còn về phần Hoàn Nhi, nghe hắn kêu tên Tiêu phu nhân, cũng nhìn không được sinh lòng thương cảm hỏi: “Tam ca, có phải huynh từ nhỏ đã mất đi mẫu thân, nếu không thế nào nhớ phu nhân như thế?” Thật là làm hắn dở khóc dở cười.
Hội thưởng hoa chùa Đại Tướng Quốc sắp bắt đầu, đại tiểu thư mấy ngày nay bận rộn vô cùng. Lúc đến thăm hắn, ngồi không được một lát là đã liền lại bị người khác gọi đi, khiến trong lòng Lâm Tam không thể chịu được. Trải qua chuyện đêm đó, đại tiểu thư cứ thấy hắn là lại xấu hổ, tựa như nhớ lại cái bộ dạng mình hở nửa bộ ngực ra ngoài, tùy cho hắn nhào nặn, trước mặt người khác thì muốn làm ra vẻ chu đáo tỉ mỉ, nhưng lại rất sợ để mấy người bọn Tống tẩu nhìn ra manh mối gì đó. Chỉ là trong đôi mắt kia lộ ra sự quan tâm và mê đắm, nửa như ngăn lại được, nửa như chẳng thể, làm Lâm Vãn Vinh nhìn thấy mà không khỏi thầm buồn cười. Tán gái là như thế này a, nửa che nửa lộ, như thế mới khiến đối phương thèm muốn.
Hai ngày tĩnh dưỡng này, hắn cẩn thận suy nghĩ một chút về lai lịch của tiên tử kia. Nếu nàng thật sự là sư tỷ của An Hồ Ly, như vậy sẽ có rất nhiều phiền phức. Chưa cần nói đến võ công cùng năng lực của thần tiên tỷ tỷ, chỉ với ảnh hưởng lớn lao của nàng với Thanh Tuyền là đã có thể khiến hắn vô cùng khó khăn rồi. Nếu tiên tử này đã độc phát thân vong, Thanh Tuyền có thể oán hận mình cả đời, nếu nàng ta không bị độc phát, càng sẽ cố tìm trăm phương cản trở ta với Thanh Tuyền, việc này đúng là hai đều đều khó, như thế nào đều cũng không tốt. Lúc này, người có thể thương lượng cũng chỉ có hồ ly tinh An Bích Như mà thôi. Nhưng từ sau đêm lén lút va chạm với đại tiểu thư, An Bích Như tựa như một làn khói nhẹ thoáng qua giữa chốn hồng trần, vô thanh vô tức biến mất trước mắt hắn, ngay cả chạy đi đâu để tìm nàng đều không biết. Ài, thật khó, hắn trước nay chưa từng giống như bây giờ, chỉ nhớ đến con hồ ly lẳng lơ kia.
Trong kinh thành hương khói thịnh nhất không đâu hơn chùa Tướng Quốc nổi danh thiên hạ, điện đài to lớn tráng lệ, có thể nói là “kim bích huy hoàng, vân hà thất dung”. Trong chùa cao tăng giảng kinh, danh tăng tụ tập, nơi đây đồng thời có cả vạn người giao dịch buôn bán, những trò giải trí cực kỳ hưng thinh, văn nhân mạc khách tới lui không dứt, có bài thơ rằng:
Đại tương quốc tự thiên hạ hùng
Thiên thê phiếu miểu lăng hư không.
Tam kiền ca xuy đăng hỏa thượng,
Ngũ bách anh man yên vân trung.
Chùa Tướng Quốc nổi danh Đại Hoa đệ nhất tự, tự nhiên là danh bất hư truyền.Năm nay chính nguyệt (trăng rằm tháng một) tới muộn, lúc này đã vào cuối đông, gió xuân dần ấm áp, dương liễu đã bắt đầu đâm chồi, đúng là thời tiết cực tốt cho vạn vật lấy lại sức sống. Mỗi năm có một lần thưởng hoa hội được cử hành ngay trong chùa Tướng Quốc, thời gian này hàng năm các tài tử các tiểu thư vốn nằm lỳ trong phòng suốt cả mùa đông đều ra ngoài, mượn tiếng thưởng hoa mà thực ra là đến đây thưởng nhân. Đây là buổi thịnh hội đầu tiên trong mùa xuân, cũng có một cái tên thú vị, Thưởng Xuân hội.
“ Thưởng Xuân hội? Tên hay thật!” Lâm Tam bẻ một nhành dương mai mới mọc bên đường, mỉm cười đưa cho tiểu nha hoàn Hòan Nhi. Lai lịch của Thưởng Xuân hội này Lâm Vãn Vinh chẳng biết gì, chỉ là nghe xong Hoàn Nhi giảng giải, rồi lại từ dưới núi nhìn lên Tướng Quốc tự xa xôi trước mắt, đã thấy du khách nhiều như như làn sóng, thi nữ như họa, hai chữ thưởng xuân này quả nhiên danh bất hư truyền.
- Cám ơn Tam ca!
Hoàn Nhi thẹn thùng mỉm cười, đang muốn nhận lấy nhành liễu kia thì đã thấy Lâm Vãn Vinh cười hì hì một cái, đem nhánh liễu non duy nhất hái xuống và cười nói:
- Có điều, Hòan Nhỉ, mùa xuân của nàng còn chưa đến, đừng có vội vàng gọi xuân đó nha.
- Tam ca, huynh đáng ghét!
Hòan Nhi gắt lên:
- Đại tiểu thư dặn dò huynh nên sớm tới chùa một chút mà huynh lại lười biếng như vậy, nếu làm chậm chễ chính sự ở Thưởng Hoa hội này, đại tiểu thư sẽ không tha cho huynh đâu.
- Không chậm chễ được.
Lâm Vãn Vinh cười chỉ vào phía trước nói:
- Nàng xem, kia không phải là bọn Tống tẩu sao?
Hoàn Nhi đi đến phía trước nhìn ngó xem, chỉ thấy Tống tẩu dẫn theo tiểu nhị trong điếm, mỗi người đều có một xấp giấy xong tay trong tay, đang nhét vào tay các tiểu thư phu nhân đi qua. Gần đó sớm đã có không ít phu nhân, tiểu thư dừng lại, vừa xem mảnh giấy trong tay vừa xì xầm nghị luận.
- Tam ca, bọn ho cầm cái gì trong tay thế?
Hòan Nhi hiếu kỳ hỏi.
- Cái này à, nó được gọi là truyền đơn, là một loại phương thức để thúc đẩy tiêu thụ, phàm là các tiểu thư cùng phu nhân cầm được truyền đơn đều có thể tới cửa hàng tạm thời của Tiêu gia trong chùa Tướng Quốc, miễn phí dùng thử nước hoa.
Lâm Vãn Vinh cười nói. Cái loại phương pháp thúc đẩy tiêu thụ cũ kĩ của hậu thế này trong thời đại này lại cực kì không đơn giản. Cái tên nước hoa, đại đa số mọi người đều chưa nghe qua, lại thấy thủ đoạn thúc đẩy tiêu thụ mới mẻ như thế, mọi người đều cao hứng mà đi thử một lần, nhất thời trước rạp dựng tạm của Tiêu gia, tắc đến một giọt nước cũng không lọt qua được.
- Hoàn Nhi, đây không phải là Thưởng Hoa hội sao, hoa đâu, hoa ở chỗ nào?
Lâm Vãn Vinh kỳ quái nhìn sang hai bên, chỉ thấy bóng người, chẳng thấy sắc hoa.
Hoàn Nhi khúc khích cười duyên dáng:
- Tướng Quốc tự, Thưởng Hoa hội, hoa đương nhiên là ở trong chùa rồi. Tam ca, hội thưởng hoa này rất náo nhiệt, đợi một chút huynh tiến vào trong xem sẽ biết liền…
- Tránh ra, tránh ra …
Mấy tiếng hét lớn ngắt đứt lời giời thiệu của Hoàn Nhỉ, dưới chân núi có một đội binh lính hộ vệ mấy chiếc kiệu trần không mui chạy như bay tới.
Mấy chiếc kiệu cứ trước sau mà đi, cách nhau chỉ chừng mấy trượng, ánh mắt Lâm Vãn Vinh vừa quét qua, nhìn thấy hai chiếc kiệu ở giữa, sắc mặt lập tức đại biến.