Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225901 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 200
- Nếu đã vậy phu nhân hãy nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai ta sẽ lại tới thăm.

Lâm Vãn Vinh đứng đắn dõng dạc nói, Tiêu phu nhân khẽ ừ một tiếng, không thốt thêm câu nào nữa.

Nhị tiểu thư thấy nương thân im lặng, liền kéo hắn về phòng, đẩy cửa tiến vào, thấy bên trong phòng vẫn giữ tình trạng như ngày hắn bị bắt đi, không dính chút bụi.

Lâm Vãn Vinh ngồi phịch trên giường, nhớ tới dáng vẻ của Ninh tiên tử, tức thì nẩy sinh nỗi nhớ nhung vô hạn: “Không có ta, chẳng biết thần tiên tỷ tỷ ở một mình trên đỉnh núi đó có quen không?”

Tiêu Ngọc Sương dặn dò nha hoàn chuẩn bị nước nóng mang tới phòng, thấy trong chiếc thùng tắm lớn cánh hoa nổi bập bềnh tỏa hương thơm, Lâm Vãn Vinh lấy làm lạ:

- Cái thùng to như vậy, sợ là ta dùng không hết đâu, thế này quá lãng phí! Nhị tiểu thư, hay là chúng ta mỗi người tắm một nửa. Nàng yên tâm, ta tuyệt đối không nhìn lén, có thể kêu Hoàn Nhi đặt rèm ở giữa giám thị…

Hoàn Nhi nghe thế quay đầu đi che miệng phì cười, Nhị tiểu thư đỏ mặt:

- Ngươi cứ xấu xa như vậy, ai muốn tắm một nửa với ngươi. Vừa rồi nương thân bị kinh hãi, ta phải đi nói chuyện với người. Đợi ngươi tắm rửa xong rồi, ta sẽ tới bồi tiếp ngươi.

- Ấy, phu nhân bị kinh hãi? Việc này rất lớn đây, Nhị tiểu thư cứ đi bồi tiếp phu nhân, chuyện ấy quan trọng hơn.

Lâm Vãn Vinh an ủi Ngọc Sương, Nhị tiểu thư không hiểu ý tứ trong lời của hắn, còn cho là hắn thật lòng an ủi, cảm kích khẽ gật đầu, dẫn Hoàn Nhi đi ra khỏi phòng.

Đợi cửa phòng đóng lại, Lâm Vãn Vinh nhanh chóng cởi sạch quần ào, nhảy ào vào thùng tắm, hơi nóng bốc lên người làm toàn thân sướng rơn. Ngay cả lỗ chân lông cũng thoái mái. Đột nhiên nhớ tới cảnh nhìn trộm Ninh Vũ Tích tắm rửa trên tuyệt phong, lòng vừa hạnh phúc lại chờ mong.

Trên bàn đặt một bộ áo lót mới, tản ra mùi hương nhàn nhạt. Lâm Vãn Vinh đưa tay lật qua, thấy áo lót chính là do tơ tằm thượng hàng dệt thành, hoàn toàn do may thủ công, mũi thêu nuột nà, tay nghề tinh xảo, phía dưới áo lót vẽ một đôi hồ điệp đang giương cánh, vui vẻ bay múa, bên cạnh còn dùng tơ hồng thêu một chữ “ Lâm“ nhỏ. Mũi thêu cuối cùng còn chưa hoàn thành, thấy được mấy đầu tơ.

“Ồ? Cái này là đặc biệt chuẩn bị cho ta sao?” Lâm Vãn Vinh lấy làm lạ, lật qua lật lại cái áo mấy lần, ngửi thấy trên áo có mùi thơm thoang thoảng, liền biết ngay là do nữ tử làm ra. Tiêu gia chính là dựa vào bán vải may áo mà phất lên, có nghề thế này cũng chẳng có gì lạ, chỉ là không biết là tay ai làm ra.

Thay y phục mới tinh, cảm giác mềm mại nhẵn nhụa rất thoải mái. Nằm ở trên giường, lăn qua lăn lại cũng không ngủ được, ngoài cửa sổ ngập tràn ánh trăng, yên tĩnh dễ chịu: “Không biết giờ này tiên tử tỷ tỷ đang làm gì? Đại tiểu thư ở đâu? Tiên Nhi đã tìm thấy An tỷ tỷ chưa?”

Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng then gỗ lách cách, cửa phòng từ từ mở ra, một bóng dáng thon nhỏ chui vào.

“Ai?” Lâm Vãn Vinh giật mình kêu lên: “Chẳng lẽ là An tỷ tỷ tới giết ta? Cho dù nàng ta có lắp thêm cánh, cũng không thể nào nhanh như vậy được.”

- Người xấu, là ta đây.

Nữ tử kia e lệ lên tiếng, có chút run rẩy. Trong bóng tối mịt mờ, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét đáng yêu của nàng, dĩ nhiên là Nhị tiểu thư rồi. Nàng lén trốn ra ngoài, nên chỉ mặc một bộ váy hồng, thân hình đang thì mơn mởn nảy nở kia có chút run rẩy.

- Ngọc Sương, không phải nàng bồi tiếp phu nhân nói chuyện sao?

Lâm Vãn Vinh mừng rỡ kêu lên, đang muốn tới kéo nàng lại. Nhị tiểu thư đột nhiên ngẩng đầu lên, mặt nóng ran, ngiến răng đưa bàn tay nhỏ run rẩy vén chăn của hắn lên, chui tọt vào trong chăn.

Thân thể nàng vừa mềm vừa láng mịn, như nụ hoa mới nở, lên xuống nhấp nhô, vô cùng yểu điẹu, còn mang theo mùi thơm mát sau khi tắm, giống như một đóa hoa bách hợp, thanh lệ mê người.

Một tiểu mỹ nhân mê hoặc như thế chủ động chui vào giường, Lâm Vãn Vinh nhộn nhạo, nuốt nước bọt ừng ực, ôm lấy nàng:

- Nhị tiểu thư, đừng, ta mới thành niên mà.

- Người xấu đáng ghét…

Mặt Nhị tiểu thư như lửa đốt, khẽ kêu một tiếng, đưa cánh tay trắng nõn như ngó sen xiết chặt, gò má sáng bóng như ngọc áp lên ngực hắn, ngay cả Lâm Vãn Vinh cũng nghe được nhịp tim đập bình bịch của nàng.

- Hôn ta đi…

Trong bóng đêm Nhị tiểu thư tựa hồ được tăng thêm rất nhiều dũng khí, cánh tay bám chắc lên cổ hắn, cánh môi tươi mơn mởn hé ra, nhu tình như nước, dũng cảm ngẩng đầu nhìn hắn.

- Ta, ta thật sự là không am hiểu việc này lắm.

Lâm Vãn Vinh vuốt ve nàng, cười vô sỉ.

- Đáng ghét, ưm…

Nhị tiểu thư rên lên một tiếng, lời còn chưa nói xong, đã bị hắn bao phủ đôi môi. Thân hình hắn to lớn mạnh mẽ, cánh tay cuốn chặt lấy nàng, hai người dích sát với nhau, Ngọc Sương như bị sét đánh, nhũn ra trên lòng hắn, mặc hắn chiếm lấy nước miếng ngọt lịm, ngay cả hít thở dường như cũng quên mất.

Không biết trải qua bao lâu, Ngọc Sương thấy hơi thở của mình tắc nghẽn, mới lưu luyến buông hắn ra, thở hổn hển, tình ý như lửa:

- Người xấu, ngươi toàn ức hiếp ta…

Lâm Vãn Vinh tròn mắt:

- Sao lại là ức hiếp nàng chứ, ta đáp ứng yêu cầu của nàng mà…

- Không cho nói.

Nhị tiểu thư đỏ bừng mặt, tay che lên miệng hắn:

- Là ngươi ức hiếp ta, chính là ngươi ức hiếp ta, từ lần đầu tiên nhìn thấy ta, ngươi đã bắt đầu ức hiếp ta….

Mặt nàng nổi lên nụ cười ngọt ngào xen lẫn e thẹn, lại ép sát mặt vào ngực Lâm Vãn Vinh, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:

- Ta muốn ngươi đời đời kiếp kiếp đều ức hiếp ta…

“Yêu cầu này thật là rất khó cự tuyệt.” Lâm Vãn Vinh ôm thân hình mơn mởn mềm mại của nàng vào ngực, trong lòng yên bình tĩnh lặng:

- Ngọc Sương, phu nhân đã ngủ chưa.

Nhị tiểu thư đỏ mặt khẽ lắc đầu. Lâm Vãn Vinh giật nẩy mình:

- Không phải chứ, vậy… vậy sao được, chẳng lẽ lát nữa phu nhân phải bắt gian?

- Bắt cái đầu của ngươi.

Nhị tiểu thư cười duyên dáng thụi hắn một cái, động tác như mơn trớn, ánh mắt long lanh. Nàng đắn đo một lúc mới mở miệng:

-Người xấu, ta hỏi ngươi một việc, ngươi phải thành thật trả lời ta.

Lâm Vãn Vinh lập tức gật đầu, Nhị tiểu thư hừ một tiếng:

- Vừa rồi khi nương thân mở cửa, rốt cuộc ngươi có nhìn rõ…

Nàng ngập ngừng không dám nói tiếp.

- Nhìn rõ cái gì?

Lâm Vãn Vinh lấy làm lạ hỏi:

- Ấy, phu nhân đã mở cửa sao? Sao ta lại chẳng biết nhỉ?

- Nhưng nương thân nói, người nhìn thấy ngươi…

Nhị tiểu thư nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, tựa hồ muốn nhìn thấu qua lời nói của hắn là thật hay giả.

Lâm Vãn Vinh chớp chớp mắt, than:

- Phu nhân thật sự nhìn thấy ra rồi ư? Ài, gần đây ta dùng mắt quá độ, thị tức giảm sút ghê gớm, phải tìm đại phu xem cho cẩn thận mới được. Nhị tiểu thư yên tâm, lần tới ta nhất định nhìn phu nhân cho rõ, không để mọi người phải thất vọng.

- Nhìn rõ cái gì? Nhìn không rõ mới tốt!

Nhị tiểu thư gắt khẽ, vừa thẹn thùng vừa tức giận, nàng chăm chú nhìn Lâm Tam mấy lượt, thấy thần sắc hắn vẫn nghiêm túc như thường, không nhìn ra manh mối, chỉ đành gật đầu, dịu dàng bảo:

- Vậy ta tin ngươi. Người xấu, ngươi ức hiếp ta là đủ rồi. Không được ức hiếp nương thân của ta.

“Câu này nói rất có trình độ!” Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng cười khan mấy tiếng:

- Xem nàng nói kìa, ta là người như vậy sao?

- Nên không phải như vậy.

Nhị tiểu thư đột nhiên rơm rớm nước mắt, cúi đầu hỏi nhỏ:

- Người xấu, ngươi có hận nhà chúng ta không?

- Hận? Sao lại nói như vậy?

Lâm Vãn Vinh giật nảy mình.

Tiêu Ngọc Sương buồn bã nói:

- Ngươi mấy lần gặp nạn đều xảy ra ở Tiêu gia chúng ta, lần này lại còn suýt chút nữa mất mạng, ngay cả nương thân cũng thấy áy náy với ngươi, chẳng lẽ ngươi còn không hận?

- Cái này có gì mà phải oán hận chứ.

Lâm Vãn Vinh cười vang:

- Sinh tử có số, phí quý do trời, nếu nói về chết, ta cũng không phải chỉ chết một hai lần đâu…

- Không được nói sằng.

Nhị tiểu thư vội che miệng hắn lại:

- Ngươi sẽ không sao cả.

Lâm Vãn Vinh hôn lên lòng bàn tay trắng ngần non mịn của nàng:

- Vậy nàng khuyên giải phu nhân thế nào, mới đến được chỗ ta?

Khuôn mặt Tiêu Ngọc Sương phớt hồng, thần sắc đằm thắm mà lại trang trọng:

- Ta nói với nương thân. Bắt đầu từ bây giờ ta phải bảo vệ ngươi mọi lúc mọi nơi. Để ngươi không phải chịu thêm chút thương tổn nào nữa.

- Bảo vệ ta?

Lâm Vãn Vinh ngẩn ra.

- Ngươi không tin à?

Vẻ mặt Tiêu Ngọc Sương trở nên gấp gáp, xoạt một tiếng, rút một chiếc chủy thù sáng loáng từ sau eo ra:

- Ta có cái này, nếu ai dám động vào ngươi, ta sẽ liều mạng với kẻ đó…

Lâm Vãn Vinh cuống cuồng đoạt lấy chủy thủ trong tay nàng, ‘keng’ một tiếng vứt ra xa:

- Nha đầu ngốc, ta không sao cả, nàng đừng làm việc ngu ngốc… tên tiểu tử Tứ Đức này làm việc không thể tin tưởng được nữa. Chủy thủ này sao còn chưa nung chảy ra, nếu làm bị thương tới nàng phải làm sao?

Tiêu Ngọc Sương ngả vào lòng hắn, lặng lẽ nói:

- Ta nguyện chết, chứ không để ngươi chết, ta không muốn ngươi lại xảy ra chuyện gì nữa.

Nhìn vẻ mặt vô cùng trang trọng của nàng, Lâm Vãn Vinh muốn cười, nhưng không thể nào cười nổi, trong lòng trào lên cảm giác ngọt ngào và xúc động, ôm ghì lấy nàng, không nói lời nào.

Nhị tiểu thư dường như nhận ra tâm tình của hắn, cười âu yếm nhẹ hôn lên mặt hắn:

- Người xấu, cám ơn ngươi, ngươi là người xấu tốt nhất.

“Người xấu tốt nhất?” Lâm Vãn Vinh cười phá lên.

Cả đêm ôm thân thể mơn mởn như hoa của Ngọc Sương, làm hắn an tĩnh vô cùng, ngoại trừ sờ sờ mó mó ra, không hể nổi lên chút tà niệm nào khác. Với hắn mà nói, thật sự là một thành tựu phi thường.

Sáng hôm sau tỉnh lại, vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng bên giường, nhưng Ngọc Sương đã không còn bên cạnh. Bước ra khỏi cửa nhà trong liền thấy Tứ Đức đang đi vòng quanh bồn hoa lớn trong vườn, nhìn thấy hắn lập tức hưng phấn kêu to:

- Tam ca, huynh về từ bao giờ vậy?

- À, đại khái là khoảng chập tối. Này, mấy thứ hoa này từ đâu kiếm ra vậy?

Tứ Đức nói nhỏ:

- Đây là do phu nhân sai người mang tử Kim Lăng tới, đều là chủng loại mới do Phúc bá trồng ra. Phu nhân nói khi Tam ca ở Kim Lăng thích hoa nhất, người bảo bọn đệ trồng một vườn hoa lớn, làm giống như ở Kim Lăng, đợi sau này tam ca rảnh rồi, dẫn các vị tiểu thư tới đây hái hoa, tìm lại chút cảm giác xưa.

Miệng lưỡi Tứ Đức trơn tru, Lâm Vãn Vinh nghe mà chóng mặt, cảm giác dẫn các vị tiểu thư đi hái hoa, không phải người bình thường nào cũng có được, phu nhân quả thật nhọc công rồi.

Đi một vòng không tìm thấy Nhị tiểu thư, đang muốn trở lại phòng thì nhìn thấy một thân hình yêu kiều thướt tha đi tới, phong thái ưu nhã, bước chân nhanh nhẹn.

- Ồ phu nhân, sớm như vậy đã ra ngoài tản bộ rồi?! Ấy, đây chẳng phải là Trấn Viễn tướng quân sao, lâu qua không gặp rồi, mày khỏe không… Ấy, tiểu tử, tao cảnh cáo mày, ngàn vạn lần đừng làm thế, tao cắn người còn giỏi hơn mày…

Trấn Viễn tướng quân được giữ trong tay Tiêu phu nhân vừa nhìn thấy hắn ở trước mặt liền xao động bất an, không ngừng sủa điên cuồng, Lâm Vãn Vinh sợ tới mức nhảy bắn lên, ôm chặt lấy mông.

Phu nhân thấy thế thì thú vị lắm, che miệng cười khúc khích:

- Lâm Tam, ta nghe Ngọc Sương nói, ngươi một quyền có thể đánh chết cả hổ, Trấn Viễn tướng quân lại quen biết với ngươi, ngươi còn sợ nó làm gì?

Nhị tiểu thư đúng là quá yêu thương ta rồi, rõ ràng trăm quyền mới đánh chết được chó dữ, tới miệng nàng liền thành một chưởng giết chết hổ.

- Phu nhân, người đằm thắm xinh đẹp, thuần khiết thiện lương như vậy, sao lại cũng nuôi chó chứ.

Thấy Trấn Viễn tướng quân thè ra cái lưới đỏ au, Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh: “Đây là lão oan gia từ Kim Lăng tới, không thể bất cẩn được.”

Phu nhân không đáp lời, nhìn hắn từ trên xuống dưới, nhẹ nhàng ân cần hỏi thăm:

- Lâm Tam, mấy ngày nay ngươi có khỏe không?

- Làm phiền phu nhân phải lo lắng rồi.

Thấy con chó kia nhìn hắn chằm chằm, Lâm Vãn Vinh bất giác lùi hai bước:

- Ta rất khỏe, đi lên cao, nhìn được xa, không chút ưu sầu.

“Đi lên cao, nhìn được xa?!!” Tiêu phu nhân lẩm nhẩm đọc lại, sắc mặt đột nhiên đỏ ửng, vừa giận vừa thẹn, tức giận trừng mắt nhìn hắn, vội vã quay đầu đi.

“Thôi xong, không hay rồi, lỡ miệng mất rồi!” Lâm Vãn Vinh ngẩn ngơ nhìn phu nhân mắt đỏ tới mang tai lan tới cái cổ trắng nõn, thân hình phong mãn thướt tha với những đường con quyết rũ, cực kỳ mê người. Tim hắn đập rộn lên, cuống quít xua tay:

- Phu nhân, oan uổng, hôm qua người mặc y phục quá dầy, ta không thể nhìn được gì hết.

Tiêu phu nhân cắn môi, mặt như lửa đốt, bàn tay nắm chặt dây thừng buộc Trấn Viễn tướng quân liền lỏng ra một chút, con ác câu kia lao lên mấy bước, sủa gâu gâu. Lâm Vãn Vinh hồn phi phách tán, quay đầu bỏ chạy. Nhưng đụng ngay vào một thân hình mềm mại, giọng Nhị tiểu thư vang lên:

- Người xấu, ngươi làm gì vậy?

Lâm Vãn Vinh như gặp được cứu tinh, ôm chầm lấy Ngọc Sương:

- Nhị tiểu thư, nàng tới đúng lúc quá, mau bảo vệ ta, con chó kia muốn cắn người.

Không ngờ rằng Lâm Tam ngày thường cứng rắn như tảng đá lại sợ chó, Tiêu phu nhân nhìn thấy buồn cười lắm, đang muốn gọi Trấn Viễn tướng quân về, nhưng lại nhìn thấy Lâm Tam đang lén lút nhìn ngó mình, mặt bà đỏ lên, liền làm ra vẻ lạnh lùng.

- Mau buông ta ra, nương thân đang ở đây đó.

Nhị tiểu thư cất giọng oanh yến, thẹn thùng nói.

Trấn Viễn tướng quân nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương lập tức quẫy đầu vẫy đuôi, yên tĩnh trở lại. Lâm Vãn Vinh mới thở phào một cái, Tiêu Ngọc Sương thoát khỏi lòng ngực hắn, đỏ bừng mặt:

- Ngươi và nương thân nói cái gì, vì sao Trấn Viễn tướng quân muốn cắn ngươi?

- Điều này…

Lâm Vãn Vinh nhìn Tiêu phu nhân dò xét:

- Kỳ thực cũng chẳng có gì, ta chỉ và phu nhân thảo luận về vẫn đề nhãn quang thôi. Phu nhân khen nhãn quang của ta tốt, nào biết Trấn Viễn tướng quân lại sinh lòng đố kỵ, muốn cắn ta…

“Kẻ này đúng là nói năng bậy bạ vung vít, Trấn Viến tướng quân chỉ là một con chó, lại không biết nhìn trộm ta, ghen tỵ với ngươi cái gì?” Tiêu phu nhân vừa thẹn vừa giận, không nói ra được.

Nhị tiểu thư hết nhìn nương thân lại liếc Lâm Vãn Vinh:

- Ta không tin, nhất định là ngươi đã chọc giận nương thân rồi. Người xấu, ngươi đừng nghĩ oan cho nương thân, người vốn còn sợ chó hơn ngươi, nhưng từ khi ngươi xảy ra chuyện, trong lòng người áy náy, mới cắn răng nuôi Trấn Viễn tướng quân, dạy nó trông nhà giữ vườn.

- Hóa ra là thế.

Lâm Vãn Vinh thở một hơi dài, sắc mặt nghiêm túc:

- Xin phu nhân yên tâm, lần này bắc chinh, nếu ta còn có thể sống sót trở về, ta nhất định vì Tiêu gia và nhà của ta làm việc thật tốt, mỗi ngày tiến tới, báo đáp ơn tri ngộ của phu nhân.

“Tên này vừa rồi còn mặt mũi lấm lét, chớp mắt một cái đã trở nên đứng đắn như thế, nghe hắn nói cũng không biết câu nào thật câu nào giả nữa!” Phu nhân thở dài, lườm hắn:

- Cái gì mà vì Tiêu gia vì nhà của ngươi? Ngay cả hai đứa con gái của ta đều đã hứa gả cho ngươi rồi, Tiêu gia này chẳng lẽ còn có thể cho người ngoài, ngươi nói thế là muốn ta tức chết à!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc không nói gì. Tiêu phu nhân thấy ánh mắt của hắn vẫn chòng chọc lên người mình, có chút không tự nhiên, vội nói cho qua:

- Ngươi thật sự muốn lãnh binh đánh trận.

- Không sai.

Lâm Vãn Vinh gật đầu thở dài sườn sượt:

- Nếu đã có rất nhiều việc định sẵn là phải làm, ta cũng không thể chối từ. Trưa nay ta sẽ ở nhà giúp phu nhân xử lý chút việc buôn bán, qua buổi trưa ta sẽ đi gặp Lý Thái bàn việc. Chiến tranh vô tình, lần này đi cũng không biết tới bao giờ mới có thể trở lại.

Thấy sắc mặt hắn nặng nề, Tiêu phu nhân cũng chẳng biết nói gì hơn, nói chuyện với Lâm Tam, khi thì vui vẻ, khi thì bi thương. Đúng là làm người ta theo không kịp, không biết sao hắn lại có ra được cái tính cách này.

- Lâm Tam, ngươi qua đây.

Ánh mắt Tiêu phu nhân dịu dàng, gật đầu với hắn, Lâm Vãn Vinh vội vã chạy tới.

Phu nhân kéo tay Ngọc Sương đặt vào lòng bàn tay nói, khẽ thở dài:

- Bắt đầu từ giờ, ta giao Ngọc Sương cho ngươi, chỉ mong ngươi đối xử với nó thật tốt, không để nó bị một chút ấm ức nào.

- Nương thân…

Nhị tiểu thư xấu hổ lại vừa mừng rỡ nhào vào lòng mẫu thân, nước mắt trào ra.

- Con bé ngốc.

Tiêu phu nhân yêu thương vuốt ve mái tóc của nàng, mắt đã ươn ướt.

- Điều này, phu nhân, còn Đại tiểu thư nữa thì sao?

Lâm Vãn Vinh dày mặt hỏi.

Tiêu phu nhân đang lúc tình cảm thắm thiết, nước mắt sắp trào ra, lại bị hắn phá ngang, khóc hay cười cũng chẳng xong, nhịn không được lườm hắn:

- Da mặt của ngươi thật là quá dày, đã nói là hai đứa con gái hứa gả cho ngươi, còn có thể chạy mất sao?

Thấy Ngọc Sương nắm chặt lấy tay Lâm Tam, xấu hổ hạnh phúc lẫn lộn, phu nhân thở dài:

- Được rồi, được rồi, Ngọc Nhược tuy không ở đây, ta sẽ quyết định thay nó, đem cả hai tỷ muội chúng nó cùng cả cho ngươi…

Ngọc Sương e thẹn nói:

- Tỷ tỷ không có mặt, vậy mời nương thân làm mai mối thay thế. Người xấu, ta giao tỷ tỷ cho ngươi…

Nhị tiểu thư nắm lấy tay phu nhân, đưa tới tay Lâm Vãn Vinh.
Nhị tiểu thư ngây thơ hoạt bát, nghĩ cái gì là làm cái đó, nắm tay phu nhân đưa tới bàn tay Lâm Tam, làm phu nhân giật nẩy lên.

- Quỷ nha đầu, nói năng linh tinh.

Tiêu phu nhân lắc đầu cười khẽ, mặt đờ ra, rụt tay lại:

- Đợi tới khi Ngọc Nhược trở về, làm lễ bù vào là được rồi, cần thay thế làm gì? Lâm Tam, ngươi nói đúng không?

- A, đúng, đúng…

Lâm Vãn Vinh vội gật đầu, nghiêm mặt:

- Nắm nhầm tay là một vấn đề rất nghiêm trọng, ta tạm thời không định phạm vào loại sai lầm này. Huống chi, với vẻ quốc sắc thiên hương của phu nhân, cùng Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư đứng với nhau, liền giống như đóa hoa cùng cành nở trong vườn, sao có thể tùy tiện thay thế chứ.

Hắn nói một câu khen cả ba người, Nhị tiểu thư mặt mày tươi như tranh vẽ, nắm lấy tay nương thân cười duyên dáng:

- Đó là tất nhiên, nương thân của ta từ nhỏ đã nổi danh là mỹ nhân, năm xưa làm cho không biết bao nhiêu công tử ca thần hồn điên đảo, phong thái giờ đây lại càng làm người ta thêm yêu mến, tuyệt mỹ vô song. Trong Kim Lăng lẫn kinh thành, người ngưỡng mộ nương thân của ta càng nhiều hơn… xem như ngươi cũng có nhãn quang!

- Nha đầu này .

Tiểu phu nhân hơi đỏ mặt lên, mỉm cười âu yếm vỗ lên khuôn xinh tươi của con gái:

- Vốn dĩ còn mong con có thể quản giáo Lâm Tam, nào ngờ chưa gả cho người, đã học được bảy tám phần miệng lưỡi trơn tru của tướng công rồi, sau này còn như thế nào nữa đây?

Nhị tiểu thư cười khanh khách, một tay nắm lấy nương thân, tay kia nắm lấy Lâm Tam, vừa hân hoan lại vừa thẹn thùng, phảng phất chiếu đỏ nửa vòm trời.

- Nhưng Ngọc Nhược đáng thương của ta còn không biết đang ở nơi nào?

Nhìn gò má xinh xắn của Ngọc Sương, Tiêu phu nhân hoài cảm thương tâm, hai giọt lệ nổi lên trong mắt.

- Nương thân đừng lo, không quá hai ngày nữa, tỷ tỷ nhất định sẽ trở về.

Nhị tiểu thư khẽ nói bên tai mẫu thân mấy câu, Tiêu phu nhân gạt nước mắt khẽ gật đầu:

- Nếu có công chúa cầu xin tha thứ, vậy tự nhiên là tốt rồi. Nhưng người ta là đệ nhất công chúa của Đại Hoa, hai tỷ muội các con sau này thế nào cũng ít nhiều phải nhìn sắc mặt cô ta rồi. Lâm Tam, hai đứa con gái của ta đối xử với ngươi như thế, ngươi phải thật công bằng, không được thiên vị.

- Phu nhân nói đi đâu vậy.

Lâm Vãn Vinh cười vang:

- Từ khi ta vào Tiêu gia tới nay, đã được phu nhân và hai vị tiểu thư chiếu cố, cảm kích còn không kịp, sao lại có thể xem nhẹ các nàng được. Nếu nói đên thiên vị, trong lòng ta còn nghiêng về hai vị tiểu thư nhiều hơn, ai bảo ta một năm có ba trăm sáu mươi ngày, thì đã có ba trăm ngày là bối tiếp các nàng rồi chứ.

Lời này không hề sai, Lâm Tam vào Tiêu gia tới nay, chỉ có gần đây mới ra ngoài nhiều hơn một chút, trước đây luôn luôn là một người làm việc tốt, hộ vệ tiểu thư, phục hưng Tiêu gia. Luận công lao hắn là đệ nhất. Tiêu phu nhân hài lòng gật đầu:

- Nếu đã như vậy, ta cũng yên tâm rồi, ngươi mồm mép lợi hại, làm người ta cái gì cũng tin ngươi.

Nhị tiểu thư nghe thấy phu nhân khen Lâm Tam, thì cảm thấy vui mừng nói ríu rít:

- Nương thân, Lâm Tam thành thật đáng tin, không hề biết nói dối. Hắn nói đêm qua hắn không nhìn thấy gì cả, giờ này nương thân tin rồi chứ.

Lâm Vãn Vinh cảm kích đến rơi nước mắt: “Vẫn là Nhị tiểu thư tín nhiệm ta, sau này nhất định phải vào phòng nàng nhiều hơn một chút… ờ đúng, tiện thể gọi thêm Đại tiểu thư. Cổ ngữ nó rất đúng, ba người đồng hành, ắt phải ta phải “ướt”.


(Câu này vốn là:” 三人同行必有我師 (Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư). Ba người đồng hành ắt có một người là thầy của ta.)

Tiêu phu nhân ngạc nhiên. Thấy mặt mũi Lâm Tam lấm lét đang cười trộm, bà có khổ mà không nói được, khẽ cắn môi hồng, nhướng mày trừng mắt nhìn hắn, mặt chuyển sang đỏ bừng.

Ở Tiêu gia cho tới cả buổi trưa. Xử lý công vụ tích lũy lại mấy ngày qua, Lâm Tam được phu nhân cổ động, tự nhiên là tận tâm tận lực, chăm chỉ không thôi. Nhị tiểu thư được chính miệng phu nhân hứa gả, mong ước bấy lâu đã được bù đắp, tự nhiên là hài lòng mãn ý quanh quẩn bên hắn, miệng nhỏ liên tục líu lo. Tiêu phu nhân cũng ân cần chu đáo, thỉnh thoảng hết canh sâm lại tổ yến tự tay bê vào phòng, ngồi một bên nhìn hai người ăn. Thấy hai người vui vui vẻ vẻ, ân ân ái ái, trong lòng bà vừa mừng vừa cảm khái khó diễn tả, chỉ có tiếc nuối duy nhất là tên Lâm Tam này hơi quá hươu vượn. Nghĩ tới đây nhịn không được hung hăn trừng mắt nhìn hắn, khiến toàn thân Lâm Vãn Vinh nhũn cả ra.

Ăn cơm trưa xong, nhớ tới việc tòng quân, hắn không dám chậm trễ phút nào, cưỡi ngựa chạy nhanh tới nơi đại quân đồn trú ở ngoài thành. Hôm nay trời đẹp trong xanh, ánh nắng ấm áp, cưỡi ngựa một hồi, còn chưa tới gần sa trường đã nghe phía trước vang vọng tiếng pháo ầm ầm, cả tiếng đao thương va chạm, tiếng chiến mã hí vang, tiếng la hét chém giết kịch liệt truyền vào tận màng nhĩ.

Đặt tay lên trán trông về phía trước, chỉ thấy đằng xa cát bụi cuồn cuộn, khắp nơi là vách đổ tường tan thế lửa hung mãnh, khói dầy đặc nghi ngút lên thẳng trời, bụi đất do chiến mã cuốn lên che nửa tầng trời. Đếm không rõ được số binh sĩ đang thúc ngựa chạy trốn chém giết, ai ai cũng sát khí đằng đằng, mặt đầy bụi bặm, khung cảnh cơ hồ gần so được với thực chiến.

Lâm Vãn Vinh nhìn qua một cái là hiểu, cát bụi, hỏa pháo, lửa mạnh, khói mù, đều là mô phỏng tình cảnh chân thực của chiến trường.Binh mã thủ hạ của Lý Thái, chân chính trải qua chiến sự dù sao cũng chỉ là số ít, phương pháp luyện binh sát với thực thế này, đúng là có chút sáng tạo, có thể góp phần giúp tướng sĩ tiêu trừ cảm giác sợ hãi khi ra thực chiến.

Lâm Vãn Vinh vung roi thúc ngựa, nhanh chóng phi tới trước, còn chưa tới sa trường đã nghe thấy tiếng vó ngựa, một đội quân sĩ cảnh giới vòng ngoài xông lên ngăn cản, một tiếng quát mang chút non nớt vang lên:

- Phía trước là người ở đâu, có phải là thám tử Đột Quyết? Các chàng trai, tức tốc bắt tên thám tử này lại…

“Quen tai thế nhỉ?” Lâm Vãn Vinh nhìn lên, chỉ thấy trong đội ngũ kia có một vị tiểu tướng ngồi trên ngựa, khí phách oai phong, đang chỉ huy quân sĩ vây quanh hắn.

- Tiểu Lý tử, ngươi muốn bắt ta sao?

Lâm Vãn Vinh ghìm cương, cười ha hả.

Vũ Lăng tập trung nhìn lại, đối diện là một thớt tuấn mã, người ngồi bên trên gương mặt không đen không trắng, đang cười hì hì vẫy tay với hắn.


Lý Vũ Lăng mừng rỡ vô cùng, vung roi ngựa lên, con ngựa hí vang lao về phía trước.

- Lâm Tam … à, Lâm tướng quân, sao bây giờ huynh mới tới? Ta nhớ chết đi được.

Tên Lý Vũ Lăng này mấy ngày không gặp mặt mũi đã ngăm đen, lại lớn thêm một chút, từ đứa bé yếu ớt đã dần dần trở thành một chàng thiếu niên. Hắn phi nhanh tới trước Lâm Vãn Vinh, dừng ngựa nắm lấy tay Lâm Tam kích động hô lên.

Lâm Vãn Vinh cười to trêu hắn:

- Nhớ ta làm cái gì, ta có phải là mấy ả phấn đầu trong nhà chứa đâu.

Lý Vũ Lăng mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng lại sinh trưởng trong quân ngũ, tính tình mạnh mẽ, nghe hắn nói nhưng lời thô tục rất hợp khẩu vị, cười hắc hắc:

- Huynh tuy không phải là phấn đầu, nhưng so với phần đầu chơi càng hay hơn. Mấy ngày trước khi ngươi đi Sơn Đông, ta đã năn nỉ Hồ Bất Quy mang đệ đi cùng, nhưng gia gia không cho. Nếu không chuyện hay như lý ngư dược long mà cả thiên hạ đều biết, sao có thể để huynh cướp công mất, đệ thật hối hận…

Lâm Vãn Vinh bật cười: “Thằng bé này tính tình quả là thành thực!”

- Ngươi muốn tìm ta? Cũng đơn giản thôi. Nhà của ta chính là sát vách với ngươi, nhưng ta ra vào mấy trăm lần, lại chưa từng nhìn thấy ngươi…

Lý Vũ Lăng nắm lấy vai hắn, khổ sở:

- Đệ vốn là muốn tới tìm huynh. Nhưng lại bị Từ cô cô ngăn cản, cô cô nói huynh là kẻ lòng lang dạ sói, vong tình phụ nghĩa, thập ác bất xá, bảo ta không được học theo huynh. Đúng rồi, cô cô còn đặc biệt nuôi hai con ác cẩu, một con tên là Lâm Tam, một con tên là Lâm Tứ, Từ cô cô nói bọn nó đều họ Lâm giống huynh, bọn họ Lâm chả có tên nào tốt đẹp…. ấy. Câu này là do cô cô nói, không phải là đệ nói. Lâm đại ca, huynh và Từ cô cô, có phải có gì đó mắc mớ hay không?

Lâm Vãn Vinh rùng mình: “Nha đầu Từ Chỉ Tình này đúng là cố tình. Lúc nào đó nàng dắt chó đi đường, tùy tiện kêu một tiếng Lâm Tam, thế là “ta” liền sủa gâu gâu chạy tới.”

- Mắc mớ ấy à, tạm thời chưa nói tới. Có điều nữ nhân thì ngươi cũng biết đó, rất khó hầu hạ, đặc biệt là nam nhân xuất chúng giống ta, càng là món thịt béo trong mặt bọn họ, bị người ta mong ước lâu rồi, ta cũng khó xử lắm!

Lâm Vãn Vinh thở dài đánh sượt, vẻ mặt đau khổ.

“Người này có đảm sắc!” Lý Vũ Lăng giơ ngón tay cái lên tán dương hắn. Dám nghị luận Từ cô cô của ta một cách không sợ chết thế này, khắp cả Đại Hoa, Lâm Tam ca là người đầu tiên.

- Này, tiểu Lý tử, mọi người đang luyện binh trong khói lửa ngút trời, sao mình ngươi lại nhàng nhã đi dạo ở bên ngoài?

Lâm Vãn Vinh nhìn trường huấn luyện khắp nơi bừng bừng khí thế, lại liếc mắt nhìn Lý Vũ Lăng.

- Đệ, đệ …

Mặt Lý Vũ Lăng dần đỏ bừng, chợt nắm lấy tay hắn, kích động nói:

- Lâm đại ca, lần này huynh nhất định phải giúp đệ. Đại quân sắp xuất phát rồi. Nhưng gia gia và cô cô lại không cho đệ lên chiến trường, được sắp xếp tuần tra ở bên ngoài diễn võ trường cũng là do đệ dày mặt quấn lấy mấy ngày mới cầu được đó…

Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng gật gật dầu, việc này hắn hiểu được, hai người con trai của Lý Thái đều chết trên sa trường, Lý Vũ Lăng là huyết mạch duy nhất của Lý gia, tuổi lại còn nhỏ, Từ Chỉ Tình và Lý Thái không để hắn đi, cũng là vì nghĩ cho hắn mà thôi.

Lý Vũ Lăng nhìn sắc mặt là biết tâm ý của hắn, tức thì cuống lên:

- Lâm đại ca, chẳng lẽ huynh cũng xem thường ta? Nhà họ Lý ta đã khi nào sinh ra loại hèn nhát? Lý Vũ Lăng này là ngươi tham sống sợ chết sao…

"Ai nói là ngươi tham sống sợ chết chứ?” Lâm Tam cười vỗ vai hắn an ủi:

- Nhưng hoàn cảnh của đệ có chút đặc biệt. Nhà họ Lý nhiều đời trấn thủ biên cương, mỹ danh lưu truyền thiên cổ, phụ thân và nhị thúc của ngươi đều chết trận trên sa trường, Lý gia chỉ còn lại duy nhất một mầm mống. Hơn nữa tuổi đệ còn nhỏ, chiến tranh vô tình, một khi đệ xảy ra chuyện gì, đối với thượng tướng quân, đối với Đại Hoa ta, đều là đả kích cực lớn đó!

Lý Vũ Lăng quật cường cười lạnh:

- Có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Cùng lắm là chết, cha và nhị thúc của đệ đều có thể chết, vì sao đệ không được chết? Nó nhà họ Lý chỉ còn lại một mầm mống cũng chẳng hề sai, nhưng hàng vạn tướng sĩ, có bao nhiêu người cũng như vậy, vì sao bọn họ đều có thể chết, chỉ có đệ không được chết? Lâm đại ca, huynh cũng là con một, huynh lại còn là phò mã của Xuất Vân công chúa…

Lâm Vãn Vinh sửng sốt:

- Tên tiểu tử đệ đúng là biết nói chuyện, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Mười lăm!

Lý Vũ Lăng lớn tiếng đáp.

Lâm Vãn Vinh sầm mặt lại:

- Ngươi hãy nói cho thật!

Thấy thần sắc hắn uy nghiêm, Lý Vũ Lăng có chút sợ hãi, vội vùng đầu xuống lí nhí:

- Mười ba, nhưng đệ trông giống mười lăm.

Mười ba tuổi, vẫn còn là đứa trẻ, nhìn ánh mắt quật cường của Lý Vũ Lăng, Lâm Vãn Vinh thở dài: “Tướng môn hổ chủng, đúng là danh bất hư truyền!”

- Lâm đại ca, đệ sớm đã nói chuyện hết với cả với mấy vị đại ca Đỗ Tu Nguyên và Hồ Bất Quy rồi, chỉ cần huynh đến, đệ sẽ gia nhập dưới cờ của huynh, chỉ cần có thể lên tiền tuyến, huynh bảo đệ làm gì, đệ sẽ làm cái đó, tuyệt đối không gây thêm phiền toái cho huynh đâu.

Thấy Lâm Vãn Vinh trầm ngâm, Lý Vũ Lăng thận trọng nói.

- Không có chí khí.

Lâm Vãn Vinh tức giận mắng:

- Bảo ngươi làm gì ngươi làm thế đó, vậy cái đầu của ngươi sinh ra còn có tác dụng gì? Làm người nhất định phải có suy nghĩ của chính mình, dẫn binh đánh trận càng phải như thế… đầu óc, đầu óc mới là quan trọng nhất.

Lý Vũ Lăng a một tiếng, chợt lĩnh ngộ ra, mừng như điên:
- Lâm đại ca, huynh đáp ứng rồi?

- Đáp ứng cái rắm.

Lâm Vãn Vinh đáp:

- Chính ta còn lo chưa xong, hơi đâu mà trông non cho ngươi. Trước tiên ngươi dẫn ta đi gặp thượng tướng quân, những việc khác để sau hãy nói.

Lý Vũ Lăng cũng rất nhanh trí, nghe trong lời hắn thoáng có chút động lòng, tức thì mặt mũi hớn hở, dẫn hắn xuyên qua giáo trường tới thẳng đại hoanh của Lý Thái.

Dọc đường đi tiếng chém giết vẫn không ngừng, Lâm Vãn Vinh để ý quan sát, thấy trong đó có rất nhiều gương mặt quen thuộc, những binh sĩ năm xưa đều là kẻ non nớt, giờ đanh đã luyện thành tinh binh trải trăm trận rồi, khiến hắn cảm thấy rất vừa lòng.

- Lâm tướng quân …

Một lão binh ở Sơn Đông thấy hắn tới, tức thì mừng rỡ, không đề phòng liền bị đối thủ chém một kiếm gỗ lên bả vai, đau tới toán mồ hôi lạnh.

Lâm Vãn Vinh nghiến răng hừ lạnh:

- Khi chiến đấu không được phân tâm. Nếu là huynh đệ của Lâm mỗ, ngươi chém chết hắn đi.

- Tuân lệnh!

Người lão binh kia hứng phấn vô cùng, quên cả đau đớn trên người, vung kiếm chém tới, quân sĩ đối diện kia đưa kiếm lên đón, nhưng sức mạnh không đủ, rầm rầm lùi liền hai bước, thở hổn hển, mũ giáp rơi xuống đất, mái tóc bay theo gió.

- Từ cô cô….

Lý Vũ Lăng kinh hoảng la lên, Lâm Vãn Vinh nhìn xuống, chỉ thấy Từ tiểu thư người mặc nhung trang, mang theo khôi giáp. Sắc mặt hơi nhợt nhạt, đôi môi đỏ mê người đang mím chặt, đang hùng hổ nhìn hắn, hơi thở gấp gáp.

- Tướng quân, có phải chém tiếp không?

Thấy Lâm tướng quân phát ngây ra, binh sĩ kia nhỏ giọng hỏi.

“Con mẹ nó vấn đề này thật là hay!” Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười lạnh, thần sắc hung tợn:

- Chém! Vì sao không chém? Nhớ cho kỹ, cô ta là quân địch, không phải là nữ nhân… nhìn đi, quân địch chạy rồi!

Từ Chỉ Tình bỏ mũ giáp ra, phi thân rời đi. Thủy chung không hề quay đầu lại.

- Tiếp theo thì hay rồi, đệ có thể đảm bảo, đêm nay trở về, Lâm Tam của cô cô nhất định bị ăn roi.

“Ta ngất, ngươi nói rõ ràng chút có được hay không, Lâm Tam ấy không phải là Lâm Tam này.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của người lão binh kia, Lâm Vãn Vinh đầm đìa mồ hôi, vội vã kéo Lý Vũ Lăng rời đi:

- Tiểu Lý tử. Từ tiểu thư không đâu tự nhiên chạy tới đánh nhau làm gì? Giờ thì hay rồi, thiếu chút nữa làm nàng bị thương.

- Huynh yên tâm. Cô cô không bị thương đâu, cả diễn võ trường này đều là do cô cô sắp đặt ra đó.

Lý Vũ Lăng lơ đễnh nói tiếp:

- Huynh cũng không nghĩ một chút, Từ cô cô trải qua đao thật thương thật trên chiến trường không biết bao lần rồi, đâu thể bị khung cảnh nhỏ nhoi này dọa được. Đệ thấy là do cô cô nhìn thấy huynh, nên mới có chút phân tâm nên bị thua.

Hóa ra binh pháp thực chiến là chủ ý của Từ Chỉ Tình, nhớ lại đêm qua nàng nghĩ ra cách phóng dây thừng, Từ tiểu thư thông minh tài trí, đúng là làm người ta phải rửa mắt mà nhìn.

Tên đường đi tới, tất nhiên cũng nhìn thấy bóng người đám Đỗ Tu Nguyên, Hồ Bất Quy. Mấy người này đều xuất thân đi theo Lâm Vãn Vinh. Giờ đây đã là đại tướng trong quân của Lý Thái, chỉ huy thiên quân vạn mã, khí thế tràn ngập, Lâm Vãn Vinh hài lòng gật đầu, đây mới gọi là tận dụng tài chí.

Tới trước doanh của Lý Thái, Lý Vũ Lăng rụt rè nhỏ giọng dặn:

- Lâm đại ca, huynh tiến vào trước đi. Nhớ cho kỹ nhé, ngàn vạn lần chớ quên việc của đệ, ngàn vạn lần không được quên đâu đấy!

- Kẻ nào ồn ào ngoài trướng đó?

Một tiếng quát uy phong của Lý Thái từ trong trường vang ra, Lý Vũ Lăng lè lưỡi co giò chạy mất, không dám chậm trễ lấy một phút.

- Lâm Tam ở Kim Lăng, tới bái phỏng thượng tướng quân.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười mở miệng, âm thanh hướng thẳng vào trong trướng.

Tiếng khôi giáp chạm vào nhau vang lên, trong doanh trướng một người đoàn vội vã đi ra, đi ở đằng trường là một lão tướng quân đầu tóc bạc phơ, nhưng trọng ổn như núi, đó chính là Lý Thái. Phía sau có mấy vị võ tướng mang đao, ai ai cũng khí vũ phí phàm, nhìn một cái liền biết ngay là những kẻ dũng mãnh.

Nhìn thấy mặt hắn, trong mắt Lý Thái hiện lên vẻ mừng rỡ vô hạn:

- Được, được, cuối cùng ngươi cũng tới rồi, không để cho lão phu phải thất vọng. Ta đã biết ngươi nhất định sẽ tới. Chư vị, đây chính là Lâm Tam Lâm đại nhân danh mãn thiên hạ đó, ắt là mọi người đều nghe qua sự tích của Lâm tướng quân rồi, quốc sư Lộc Đông Tán của người Hồ cũng chịu thất bại trong tay hắn, Bạch Liên giáo cũng gần như bị diệt về tay một mình Lâm tướng quân đó…

- Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng.

Chư tướng theo phía sau Lý Thái vội ôm quyền chào Lâm Tam, có đủ loại vẻ mặt, cả cung kính lẫn coi thường.

Tiêu diệt Bạch Liên giáo và huyết chiến Đột Quyết căn bản không cùng một loại, chúng tướng khinh thường hắn cũng có nguyên nhân. Lâm Vãn Vinh cũng không thèm để ý, ôm quyền đáp lễ:

- Hổ thẹn hổ thẹn, tiểu đệ vì việc nhà mà tới chậm một bước, làm các vị đại ca phải đợi lâu rồi.

Mọi người sững sờ nhìn nhau, nói không ra lời, dám lấy việc nhà làm chậm trễ việc nước, tên Lâm Tam này chính là thiên hạ đệ nhất nhân, không ngờ chẳng thèm kiếm lý do, nói thẳng thừng như vậy.

Lôi được Lâm Tam đến đây không phải là dễ dàng, trong lòng Lý Thái tự biết, kéo hắn vào đại trướng, gật đầu cười nói:

- Ra sức vì nước không phân sớm muộn, tới là tốt rồi. A, Chỉ Nhi, Lâm Tam tới rồi, còn không ra gặp mặt hắn một chút?

Trong trướng treo một tấm bản đồ lớn, từng chữ nhỏ chỉ rõ vị trí mỗi nơi, núi non sông hồ đều được dùng màu khác nhau, nét vẽ rất tinh tế. Một bóng dáng thướt tha đứng ở trước bản đồ, thân thể yểu điệu đầy đặn, hai mắt tập trung nhìn ngắm, vô cùng chăm chú, ngay cả tiếng gọi của Lý Thái cũng không nghe thấy.

- Nguyên soái, Từ tiểu thư đang nghĩ kế phá địch, không nên quấy rầy.

Một tướng quân trẻ tuổi từ trong đám người đi ra, tuổi chừng hơn ba mươi, vóc dáng tuấn vĩ, da thịt trắng khỏe, tướng mạo đường đường. Hắn nhìn Lâm Vãn Vinh một cái rồi nhỏ giọng bẩm báo với Lý Thái.

Lý Thái ừ một tiếng, nói với Lâm Vãn Vinh:

- Ngươi và Chỉ Nhi không phải là người ngoài, sau này chào hỏi cũng thế.

Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan, còn chưa trả lời, Từ tiểu thư đang đứng yên lặng kia đột nhiên mở miệng, giọng điệu ung dung:

- Nguyên soái, xin đuổi người này ra khỏi trướng!
<< Chương 199 | Chương 201 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 686

Return to top