Chà, con mụ Tiêu Ngọc Nhược này, không có việc gì là không làm được. Cái này chả phải là phá hoại tình cảm của ta với Xảo Xảo sao? Ta đã không hiểu tại sao đột nhiên cô ta cùng Xảo Xảo giao hảo, nguyên lai là có mưu đồ khác. Hóa ra cô ta muốn đùa cợt, tiểu nữ này thật quá nhỏ nhen.
Nói đến chuyện của Tiếu Thanh Tuyền, Lâm Vãn Vinh cảm giác chính mình cũng có chút trách nhiệm. Hôm đó Xảo Xảo bị bệnh, hắn không kịp nói chuyện của Tiểu Thanh Tuyền với nàng. Không nghĩ rằng tới hôm nay, ai dè Tiêu Ngọc Nhược lại ra a tay nói xấu trước.
Nhìn Xảo Xảo nước mắt càng lúc càng rơi như mưa, Lâm Vãn Vinh lại nổi một phen thương yêu, ôm lấy nàng nói:
- Nha đầu ngốc, không phải đại ca không muốn nói cho nàng, chỉ là trong chuyện này có quá nhiều uẩn khúc, nói mấy ngày mấy đêm cũng không xong. Đại tiểu thư nói không sai, Thanh Tuyền đúng là thê tử của ta, nhưng không phải nàng nhập môn sớm hơn sao?
Xảo xảo ngẩng đầu lên, ngây người nói:
- Ta nhập môn lúc nào vậy?
Lâm Vãn Vinh chỉ vào cái rốn mình nói:
- Nhập cửa này sớm hơn.
Tuy còn chút lo âu nhưng Xảo xảo vẫn hoan hỉ, chịu thua mấy lời ngon ý ngọt của hắn, mặt đỏ ửng lên.
Lâm Vãn Vinh nói tiếp:
- Xảo Xảo, chẳng lẽ nàng đã quên ngày ấy trong tửu lâu ta từng thề dưới vòm trời này, nếu ta phụ bạc nàng, ta liền…
Xảo Xảo chặn môi hắn, rơi lệ nói:
- Đại ca chàng đừng nói nữa, Xảo Xảo sai rồi.
- Xảo Xảo, nàng và Thanh Tuyền giống nhau, đều là người quan trọng nhất của ta trong thế giới này, ngày trước ta phát thệ là vì muốn nàng làm thê tử của ta. Chuyện của ta với Thanh Tuyền là phát sinh sau đó. Nếu nói về ngôi thứ, cô ấy phải gọi nàng một tiếng tỷ tỷ nữa.
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay Xảo Xảo nói.
Xảo Xảo mặt cũng đỏ lên một chút, nhẹ giọng nói:
- Thanh Tuyền tỷ tỷ lớn tuổi hơn muội một chút, theo lý thì muội phải gọi nàng ấy là tỷ tỷ.
- Ha ha, đều như nhau, đều như nhau.
Lâm Vãn Vinh càng lúc càng đắc ý, hắn đang xem có nên thừa dịp kể luôn chuyện kia không. Đang định nói về Ngọc Sương cho nàng nghe thì Xảo Xảo lại nói:
- Đại ca, nghe nói chàng và nhị tiểu thư cũng…
Ta muốn khóc quá, đến việc này Tiêu Ngọc Nhược cũng nói là sao? Nha đầu này điên rồi, không phải nàng ta vẫn kiên quyết phản đối nhị tiểu thư cùng ta ở một chỗ đó chứ? Kể chuyện này với Xảo Xảo là có ý tứ gì đây?
Lâm Vãn Vinh bị Tiêu Ngọc Nhược làm cho hồ đồ, lúc thì nói không cho chạm vào muội muội của nàng ta, lúc thì tự mình nói việc này cho Xảo Xảo nghe. Cuối cùng con bé này muốn chơi trò gì đây? Mặc kệ là trò gì đi nữa, hắn chả còn cơ hội nào để nói về chuyện của Ngọc Sương nữa, phải thông suốt hết cho Xảo Xảo mới được.
Hắn liền giảng giải tóm tắt những việc của mình cùng với Thanh Tuyền và Ngọc Sương nói qua một lượt, Xảo Xảo nghe xong thở ra một hơi, u oán nói:
- Đại ca, Thanh Tuyền tỷ tỷ vừa có bản lãnh, vừa đối với chàng tình sâu ý trọng. Nhị tiểu thư vì chàng mà ngay cả tính mạng cũng không cần, chàng không thể phụ bạc các nàng ấy.
Lâm Vãn Vinh “ừm” lên một tiếng, Xảo Xảo nước mắt rưng rưng, khẽ nói tiếp:
- Thanh Tuyền tỷ tỷ cùng nhị tiểu thư đều là con nhà phú quý, xuất thân cao sang, lại có bản lãnh, Xảo Xảo số phận hẩm hiu, nào dám cùng các nàng ấy đua chen. Đại ca, sau này Xảo Xảo sẽ ở bên cạnh chàng làm nha hoàn, phục vụ chàng cả đời đã mãn nguyện lắm rồi.
Lâm Vãn Vinh nghe được vừa thương vừa giận: “con nha đầu Tiêu Ngọc Nhược kia, khi không lại nói với Xảo Xảo làm cái gì? Ta bị ngươi hại chết thôi.”
Hắn vội vàng ôm lấy nàng:
- Xảo Xảo, con người của đại ca, nàng còn không biết sao? Cái gì mà phú quý với cả địa vị, căn bản chỉ là lời nói vô căn cứ, những người con gái trong thế giới này với ta không là gì cả, ta thích chỉ có nàng, không phải vì địa vị của nàng, nàng lại đi lo việc này làm gì chứ? Nếu không thì như vậy đi, sau này Thanh Tuyền, Ngọc Sương nhập môn, liền do nàng quản hai nàng ấy vậy là tốt rồi.
Xảo Xảo ngượng ngùng vội vàng khoát tay nói:
- Không, không, muội không làm đâu, hay là để họ quản ta thì tốt hơn, ta nhất định nghe lời hai vị tỷ tỷ nói.
Lâm Vãn Vinh trong lòng cười thầm, biết ngay con bé này sẽ nói như vậy, nhưng nha đầu này thật sự đáng yêu.
- Yên tâm đi, nàng là tiểu bảo bối của ta, ngoại trừ ta, không có ai có thể quản nàng.
Lâm Vãn Vinh thì thầm bên tai Xảo Xảo, mấy lời mật ngọt này đã khiến cho nàng quy hàng vô điều kiện, hạnh phúc ngả vào lòng đại ca.
Nghe Xảo Xảo sẽ ở lại tửu lâu, Lâm Vãn Vinh trút một hơi thật dài, đối phó với thiếu nữ thật không dễ dàng gì, tính ra nếu đánh nhau một trận với bọn phỉ Bạch Liên giáo còn ít tốn sức hơn.
*****
Xe ngựa dọc theo con đường tiếp đi về phía bắc, đi gần nửa canh giờ còn chưa tới nơi.
Không có Xảo Xảo làm bạn, Lâm Vãn Vinh không thể nhẫn nại, liền nói với hán tử đánh xe:
- Vị đại ca này quý tính là gì vậy?
Hán tử này chính là Cao nhân bảo vệ Lạc Viễn đêm qua, Lạc Mẫn có thể yên tâm để cho hắn một mình bảo vệ Lạc Viễn, chứng tỏ rằng thân thủ của người này cũng không đơn giản.
- Lâm công tử, tại hạ gọi là Cao Thủ .
Hán tử kia đáp.
“Cao Thủ”? Ta ngất đây, còn có người so với lão tử còn mặt còn dày hơn, tự phong mình làm “cao thủ”? Thật sự không thấy khó tin được.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Vị đại ca này, ta biết ngươi là “cao thủ” rồi, ta muốn hỏi tôn tính đại danh của ngươi, sau này ta phải xưng hô bằng gì?
Hán tử kia cười nói:
- Lâm công tử, chẳng đã nói rồi sao, ta họ Cao , tên Thủ, do chính phụ mẫu ban cho, tại hạ sửa không được khiến công tử chê cười.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn:
- Thật là thú vị, Cao Thủ đại ca, ngươi thật sự là “cao thủ”, bất quá, lệnh tôn cùng lệnh đường lại là cao thủ của cao thủ .
Đặt cho con mình cái tên như vậy thì cả đời chiếm tiện nghi, lão cha của hắn hẳn là cao thủ trong cao thủ.
Cao Thủ cười nói:
- Tại hạ đã sống hơn ba mươi năm rồi, cũng làm “cao thủ” trên ba mươi năm, ngày mai có mất tính mạng cũng đáng.
Câu chuyện khiến cả hai người ha ha cười lớn, Lâm Vãn Vinh đối với sự hào sảng của Cao Thủ kiêm “cao thủ” này cũng có chút hảo cảm, lập tức ra cửa xe, tới trước mặt hắn, cũng ngồi trên càng xe nói:
- Cao đại ca, ta ở trong thùng xe thấy thật vô vị, tới nói chuyện cùng người đây.
Cao Thủ thấy con người hắn hào sảng thẳng thắn, tuy là một tiểu gia đinh, nhưng cũng hợp với mình, liền sang sảng cười nói:
- Chỉ cần Lâm công tử không chê ta là kẻ thô kệch, tự nhiên ta rất hoan nghênh.
Lâm Vãn Vinh nhìn chiếc xe ngựa thẳng hướng đi, mở miệng hỏi:
- Cao đại ca, chúng ta phải đi tới đâu?
Cao Thủ nói:
- Lạc đại nhân nói ta đưa công tử tới cửa hạ thành bắc.
- Cửa hạ? Lạc đại nhân mời ta đi tới chỗ đó làm cái gì?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi
- Việc này ta cũng không biết, hay là công tử đợi lát nữa đại nhân tự nói vậy.
Cao Thủ cười nói.
Lâm Vãn Vinh biết Cao Thủ sẽ không nói cho mình biết, hoặc là căn bản hắn cũng không biết nguyên nhân, liền không hỏi nữa.
Nhìn Cao Thủ đánh xe quất ngựa, thủ pháp thật là thuần thục. Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
- Cao đại ca, huynh không chỉ có võ nghệ cao cường, mà có mã thuật cũng rất tài ba. Nếu ta đoán không sai, khẳng định đại ca không phải người của Kim Lăng.
Đây là thuần túy chỉ là nói nhảm, nghe giọng của Cao Thủ rõ ràng khẩu âm phương bắc, ngay cả kẻ điếc cũng biết hắn là người phương bắc.
Cao Thủ gật đầu nói:
- Không dám dối gạt công tử, quê tổ của ta chính là Hà Bắc Thương Châu.
- Thương châu? Là nơi rất tuyệt, quê hương của võ thuật, khó trách Cao đại ca công phu giỏi như thế.
Lâm Vãn Vinh vỗ mông ngựa quả là thần không biết quỷ không hay, Cao Thủ nghe được thật là thoải mái. “Thương Châu” trong kiếp trước của hắn đích thực nổi danh là quê hương của võ thuật, chỉ là không biết ở cái thế giới này có biến hóa gì không?
Cao Thủ cũng cao hứng nói:
- Lâm công tử cũng biết Thương Châu sao?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu nói:
- Nơi nổi danh thế này, đương nhiên ta đã nghe nói qua, dân phương bắc dũng mãnh như hổ, giỏi võ thuật cùng cưỡi ngựa bắn tên, ta thấy Cao đại ca không chỉ giỏi võ nghệ lại còn tinh thông kỵ thuật, so với tinh kỵ của kỵ doanh Giang Tô chỉ huy sứ còn dũng mãnh hơn rất nhiều. Liền biết Cao đại ca nhất định là người phương bắc.
Cao Thủ cười khinh bỉ:
- Giang Tô bộ kỵ doanh? Bọn cua lột vỏ đó sao có thể so sánh với quân sĩ phương bắc chúng ta? Chỉ huy sứ Giang Tô, Trình Đức chỉ là kẻ ngu ngốc đần độn, nếu không phải có chỗ bợ đỡ, sợ là đã sớm bị phế truất rồi.
Lâm Vãn Vinh cố gắng cho tới bây giờ cũng không lỗ vốn, nói chuyện cùng Cao Thủ nửa ngày, vỗ mông ngựa vài câu, đã đổi được vài tin tức có giá trị, coi như là được đền bù.
Nghe Cao Thủ nói vậy, Lâm Vãn Vinh cười ha hả nhưng cũng không truy hỏi quá đáng, làm bộ tò mò nói:
- Cao đại ca, cái này là vì sao? Ta thấy Giang Tô bộ kỵ doanh đao thương sáng ngời, uy phong lẫm liệt, khí thế rất hùng tráng.
- Lâm công tử, thường dân chỉ nhìn vẻ nhiệt náo bên ngoài, kẻ hiểu biết nhìn tận bên trong. Trình Đức kia là kẻ ngu ngốc, có Thành vương gia là chỗ dựa, tại Giang Nam này tác oai tác quái, thủ hạ dưới tay có ba đội doanh binh (mỗi doanh binh khoảng 500 lính) chỉ là cái thứ bù nhìn không hơn, vương công đại thần bên trong cung đình đều biết, chứ không phải ta coi thường binh sĩ Giang Nam. Nếu nói về ngâm thơ đối câu, chúng ta không thể so với Giang Nam tài tử, nhưng nếu nói về xông trận giết địch, Giang Nam bộ doanh, kỵ doanh cũng chỉ có thể hù dọa mấy tên giặc nhép, nếu để cho bọn họ lên phương bắc chống đỡ Hồ nhân hung mãnh, sợ là chưa đầy một khắc đã sụp đổ. Huynh đệ chúng ta có câu nói: “tục trữ tố bắc địa du hồn quỷ, mạc đương giang nam tú tài binh”*, chính là vì ý này.
Thành vương gia? đó là người chống lưng cho Trình Đức sao? Thanh danh của Thành vương gia, hôm trước cũng đã nghe Lạc Viễn nói qua, nghe nói khi xưa hắn và đương kim Đại Hoa hoàng đế vì chuyện tranh ngôi vị nên có hiềm khích. Không nghĩ rằng người sau lưng Trình Đức là hắn.
Chà, Lạc lão hồ ly nhà ngươi, người ta có chỗ dựa sau lưng chính là vương gia có quyền thế của Đại Hoa, vậy sau lưng ngươi có ai chống đỡ? Đừng có hại ta nghe.
Cao thủ tên "Cao Thủ", trước mặt Lâm Vãn Vinh cũng thành thấp thủ, vô tri vô giác bị hắn khai thác triệt để, nhưng vẫn ngu ngơ coi hắn như chỗ tâm giao, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ: “dụ gái, kết bạn, lão tử là bậc cao nhân, thiên hạ chẳng mấy người có thể so sánh được.”
Mặc dù Lâm Vãn Vinh cũng không tán thành quan điểm có tính chất kỳ thị, cực đoan của Cao Thủ, nhưng cũng không thể không thừa nhận hắn nói có chút đạo lí. Nam văn bắc vũ đây là truyền thống, binh sĩ Giang Nam chiến lực đích xác chênh lệch so với quân sĩ phương bắc, cũng khó trách lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy Thanh Tuyền thì giọng nàng lại cảm khái như vậy.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Người chẳng phân biệt già trẻ, bất luận nam bắc đều là đồng bào Hoa Hạ chúng ta, toàn dân chống lại Hồ Lỗ, tại sao lại phân chia ra nam bắc.
Cao Thủ ha hả cười to nói:
- Lâm công tử, lời này của ngươi nói quá đúng, ngươi ở trong thành Kim Lăng nhưng không giống với tài tử thư sinh Giang Nam, lại có bản lãnh hào sảng, khó trách Lạc đại nhân coi trọng ngươi như thế.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, giả vờ lơ đãng nói:
- Vậy thì người đối đãi với ta như người phương bắc. Phải rồi, Cao đại ca, ngày huynh phục vụ tại kinh sư, những đồng liêu của huynh ở đó thì người phương bắc nhiêu hơn hay người phương nam nhiều hơn?
- Năm xưa, khi ta ở kinh sư, người phương bắc chiếm tuyệt đối, trong cung đại đa số hộ vệ đều là…
Hắn nói đến đây, đột nhiên cả kinh nói:
- Lâm công tử, ngươi…
Hắn cũng không tính là quá ngốc, Lâm công tử này nửa ngày vòng vo, cũng chỉ vì khiến mình tự nói ra, hắn cười khổ nói:
- Lâm công tử, ta là người phương bắc, việc chém giết có chút nắm chắc, chỉ là nói đến tâm kế thì kém người khá xa.
Lâm Vãn Vinh cũng không thèm để ý lời châm chọc của hắn chút nào. Ha ha cười vỗ vai hắn nói:
- Cao đại ca chớ để ý, kỳ thật ta sớm biết rằng huynh là hộ vệ của hoàng thượng, ta cùng với Lạc đại nhân còn có cái gì không thể nói, huynhthấy có đúng hay không?
Đây chỉ là mấy lời gian trá, câu nào của Lâm Vãn Vinh cũng ẩn chứa đầy cạm bẫy, lại ngầm đổ hết tội lỗi lên Lạc Mẫn, Cao Thủ lọt vào vô số lần cũng hề hay biết. Nếu Lạc Mẫn ở đây, nghe Lâm Vãn Vinh nói mấy lời này tất nhiên sẽ nhảy dựng lên chửi bới: “ngươi đúng là tiểu hồ ly.”
Thấy Lâm Vãn Vinh nói thế, nghĩ chắc là Lạc Mẫn đã sớm nói cho hắn, Cao Thủ lập tức liền thừa nhận nói:
- Lâm công tử quả thật lợi hại, năm xưa ta chính là một trong những hộ vệ bên cạnh hoàng thượng, sau khi Lạc đại nhân đến Kim Lăng này hoàng thượng liền phái chúng ta đi cùng.
Lâm Vãn Vinh hít vào một hơi, xem ra những lời Lạc Viễn nói hôm nay không phải là giả. Lạc Mẫn lão đầu quả thật tâm phúc được sủng ái của hoàng thượng, nhưng cho dù ngươi là quyền thần, muốn cùng đấu Thành vương gia, vẫn còn thiếu chút nữa a, lão Lạc, ngươi chắc có chỗ dựa nào khác.
Lâm Vãn Vinh liền không dùng tâm kế nữa, cùng Cao Thủ nói chuyện trên trời dưới đất, hai người đều giao du rộng lớn, kiến thức phong phú. Lâm Vãn Vinh tán gẫu về chuyện người Hồ, thiên văn địa lý, cảnh tượng núi sông, thao thao bất tuyệt. Cao Thủ đối với hắn càng thêm bội phục, Lâm công tử này không chỉ biết lừa đảo, nguyên lai thật sự có chút lịch duyệt, thật đáng kết giao.
Lộ trình của chuyến xe ngựa này thật dài, Lâm Vãn Vinh cũng không để ý lắm. Lần này đối với hoàn cảnh của Lạc Viễn và Trình Đức có thêm nhiều kiến giải, thu hoạch rất lớn.
Hắn còn đang trầm tư, chợt nghe Cao Thủ hô lớn:
- Lâm công tử, chúng ta tới rồi.
Lâm Vãn Vinh vội vàng ngẩng đầu lên, còn chưa kịp đánh giá, đã nghe được thanh âm thánh thót của một người:
- Lâm đại ca, người đã đến rồi!
Hắn nghe tiếng nhìn lại, liền thấy một nữ tử xinh đẹp đứng ở cách đó không xa, mặc chiếc áo khoác màu vàng nhạt, người dong dỏng cao, thân hình thon thả, tựa như tiên tử xuất trần. Khuôn mặt điểm nụ cười điềm tĩnh nhìn mình, dáng vẻ rất thân quen, đúng là Kim Lăng đệ nhất nữ nhân tài tử Lạc Ngưng.
Lâm Vãn Vinh trong lòng ngạc nhiên, Lạc lão đầu này, làm trò quỷ gì đây, ta tới là gặp ngươi chứ đâu phải tới gặp nữ nhân của ngươi, cho dù ngươi da mặt dày cũng không nên trắng trợn như vậy, bổn công tử là người đứng đắn mà.
- Nguyên lai Lạc tiểu thư cũng ở chỗ này.
Lâm Vãn Vinh cười mở lời:
- Không phải Lạc đại nhân gọi ta tới sao? Sao lại không thấy người đâu?
Lạc Ngưng gật gật đầu nói:
- Cha ta mới đi điều tra dưới đê, xin Lâm đại ca chờ trong chốc lát.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, liếc mắt nhìn chung quanh một vòng. Nguyên lai Lạc Mẫn hẹn hắn tới nơi này, là để dễ dàng xuống nhìn đê sông. Lúc này mùa đông đã đến, mùa này Trường Giang dần cạn nước, nước sông rút xuống rất nhiều, nhưng hai bên bờ vẫn còn lớp bùn nhão, thoáng nhìn cũng có thể thấy được di tích ác nghiệt của cơn lũ vừa qua.
Mấy ngàn bình dân bách tính, xắn ống quần, xuyên qua bùn bị bị ứ, vận chuyển bao cát. Có mấy ngàn người khác, tay cầm đủ loại công cụ đào xúc, hướng về khu đất của đê lớn, gia cố mở rộng đê.
Tình cảnh khiến cho Lâm Vãn Vinh thoáng liên tưởng đến tiền thế cũng thường xuyên duy tu thủy lợi, hắn sinh trưởng ở ven sông Hán, đối tầm quan trọng của thủy lợi hắn có nhận thức rất rõ. Nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng hắn đột ngột dấy lên một loại cảm giác thân thiết. Những người dân thường này, bọn họ tuy chỉ mặc giản dị, ăn trấu hỏng, nhưng trong mắt Lâm Vãn Vinh, bọn họ mới là thân nhân, so với cái bọn tài tử giai nhân chó má kia thì thân thiết hơn gấp bội lần.
Chỉ có điều lúc này trên đê lớn nhân số tuy không ít, nhưng công cụ lại lạc hậu, hiệu suất thấp kém, nếu lại phải nâng cao thêm thành đê, còn không biết phải tốn bao nhiêu thời gian nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn cảnh này lòng có chút xót xa.
Lạc lão đầu gọi ta tới nơi này là vì cái gì vậy? Chẳng nhẽ muốn ta quyên bạc sao? Con bà nó, lão già này thật ra rất gian xảo, so ra cũng chẳng kém gì lão tử.
Nhìn Lạc Ngưng còn ở bên cạnh, Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Lạc tiểu thư, nàng biết Lạc đại nhân ngài gọi ta đến làm gì không?
Lạc Ngưng thần bí cười:
- Đợi phụ thân về sẽ cùng huynh nói chuyện.
Lâm Vãn Vinh thấy nàng cười thập phần bí hiểm, liền biết rằng nàng ta đã rõ sự tình. Ngó bộ dạng đắc ý của nàng ta, nhất định có hỏi nàng cũng sẽ không trả lời.
Hắn thở dài, cũng không đi cùng Lạc Ngưng nói chuyện nữa, bước lên trên đại đê. Tập trung nhìn lại mảnh đất này khiến cho lòng hắn nhất thời dấy lên cảm giác kích động.Ta cũng là người con của bên sông Trường Giang này, trong mắt hắn bỗng có chút ướt át.
Lạc Ngưng thấy hắn thần sắc kích động, vội vàng nhẹ nhàng hỏi:
- Lâm đại ca, chàng có chuyện gì vậy?
Lâm Vãn Vinh khịt mũi cười nói:
- Không có việc gì, chỉ là gió to, có phần khó chịu. Được rồi, Lạc tiểu thư nàng ở lại chỗ này làm gì?
- Ta và đồng môn của thư xã cùng tới đây.
Lạc Ngưng chỉ về phía sườn núi cao đằng xa, nơi đó bày một dãy bàn rất dài, trên mặt bàn bày ngay ngắn một cuộn giấy lớn và rất dài. Mỗi tài tử tài nữ của Kim Lăng thư xã đều mải múa bút, mực văng tung tóe. Trông dáng vẻ như vậy, tựa hồ như đang cùng vẽ một bộ họa quyển.
Những tráng đinh đang không ngừng tải bao cát qua lại bên cạnh chỗ này, nhưng dường như nhóm công tử tiểu thư này chẳng màng đến.
Trong đám người này một nữ tử thoạt nhìn rất bắt mắt, mặc một bộ công phục màu đỏ sậm lộ vẻ thanh tú yểu điệu, chính là Uyển Doanh. Bà nương này lại lợi dụng thời gian làm việc công chạy ra đây bon chen, thật là lãng phí lương thực của lão tử mà . Bất quá nàng mặc y phục bộ khoái này mang một vẻ đẹp hoang dã khó mà diễn tả bằng lời. Lâm Vãn Vinh âm thầm bình phẩm.
Hắn cũng thấy Hậu Dược Bạch và Vũ Văn Pha, hai người họ vận bút như bay, xung quanh vang lên tiếng khen hay nức nở. Uyển Doanh đứng ở bên cạnh Hậu Dược Bạch, không ngừng vỗ tay, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Mẹ nó, dân chúng đổ mồ hôi như mưa, tận lực đắp đê, hộ vệ nha môn các ngươi ăn hưởng bổng lộc của quan gia nhưng các ngươi còn có tâm trí nhàn nhã đến đây thưởng thức nhạc họa. Con mẹ các ngươi, thực sự là ăn không lương mà. Lâm Vãn Vinh hừ mạnh một tiếng, thực sự hắn không thể tiếp tục nhìn cảnh những kẻ ăn trên ngồi tróc bá tánh này, liền nhẹ cất bước rời đi.
Lạc Ngưng dường như hiểu tâm sự của hắn,vội vàng kêu lên:
- Lâm đại ca, huynh chớ hiểu lầm, chúng ta cũng không phải đến đây du ngoạn.
Lâm Vãn Vinh cười nhạt:
- Lạc tiểu thư, các nàng làm cái gì thì có quan hệ với ta sao?
Lạc Ngưng nói :
- Lâm đại ca, còn nhớ ngày ấy chàng nói với ta về việc đấu giá từ thiện không, hiệu quả rất tốt, mọi người đều có hứng thú. Mấy ngày gần đây ngân lượng phòng lũ đã dùng hết, gia phụ buồn lo không yên. Ta liền nhớ tới phương pháp của huynh, nếu mọi người của thư xã cùng nhau tới đây làm một bộ chỉnh hà phong họa quyển ( tập tranh về việc phòng chống lũ trên sông), chẳng phải là xuất lực cho việc phong chống lũ lụt sao?
Bình tâm mà nói, Lạc Ngưng không hề yếu đuối, rất có chí hướng, trong đa số nữ tử thời này khó ai sánh được. Chỉ là làm việc quá lý tưởng hóa, đại khái cũng là bởi vì nàng cho tới bây giờ chưa từng nếm trải cuộc sống dân thường.
Lạc Ngưng nhìn Lâm Vãn Vinh không nói lời nào, nghĩ rằng hắn không tin lời mình nói, nhịn không được thở dài:
- Lâm đại ca, huynh đi theo ta xem rồi sẽ hiểu ngay.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta tin hay không, cũng đâu có quan hệ gì.
Lạc Ngưng tính tình rất cương quyết, đột nhiên kéo tay áo hắn đi thẳng tới chỗ thư xã. Từ khi Lạc Ngưng có nhận thức tới nay chưa bao giờ nàng thất thố đến vậy. Nghĩ đến thái độ của Lâm Vãn Vinh lần này quả thật đã kích thích rất sâu đậm tới nàng
Nhìn tính cách quật cường của tiểu nha đầu kia, Lâm Vãn Vinh trong lòng không nhịn được buồn cười, nhân tiện nói:
- Lạc tiểu thư, nàng nắm tay ta như vậy, sẽ làm cho mọi người hiểu lầm đó.
Lạc Ngưng đáp trả:
- Ta cùng huynh đường hoàng chính chính, không thẹn với lương tâm, sợ hiểu lầm cái gì?
Nếu nàng không sợ ta cũng không sợ, liền lập tức mặc cho nàng giữ chặt hắn, đi tới chỗ thư xã.
Mọi người nhìn Lạc Ngưng kéo Lâm Vãn Vinh tới thần sắc cũng bất đồng. Hậu Dược Bạch nhìn thấy vẻ mặt không vui, nữ tử Uyển Doanh kia lửa giận đùng đùng:
- Ngươi tới đây làm gì?
Lâm Vãn Vinh trong lòng thập phần căm tức, mẹ kiếp, ngươi nghĩ rằng ta muốn tới chỗ các ngươi à, nếu không phải bị người ta kéo mạnh quá, lão tử đâu có ở đâu chơi trò chim chuột với các ngươi. Nghe ngữ khí của tiểu nữ này không lọt tai, hắn cười hắc hắc:
- Hóa ra đây là nữ bổ đầu, tuần tra đê phòng như thế nào lại lên trên này, thật sự bội phục ngươi. À phải rồi, Uyển Doanh tiểu thư, con ngựa trắng của nàng đâu rồi?
Uyển Doanh hỏi:
- Ngươi tìm con ngựa trắng của ta làm gì?
Lâm Vãn Vinh đáp:
- Cũng không có gì, chỉ là tiểu Hắc nhà ta có chút nhớ nó.
Những lời này đầy ẩn ý, chỉ có người trong cuộc như nàng mới hiểu được. Uyển Doanh tiểu thư vừa thẹn vừa giận, biết là nói chuyện cùng hắn thì bản thân mình không thể chiếm được tiện nghi, liền hừ một tiếng không để ý đến hắn nữa.
Lâm Vãn Vinh hít một hơi thật sâu, đứng giữa một đám người “cao nhã” hắn cảm thấy rất không tự nhiên, lão tử đường đường là một gia đinh như thế nào lại cùng ở một chỗ với đám người này? Thật sự danh phận bất xứng.
Hậu Dược Bạch hôm qua bị Lâm Vãn Vinh cho bẽ mặt. Vừa rồi lại thấy động tác của Lạc Ngưng ở phía xa trong lòng rất khó chịu. Đương nhiên hắn sẽ không đánh mất phong độ trước mặt mỹ nữ, liền nói với Lạc Ngưng:
- Lạc tiểu thư xem bức giang sơn viễn thiếu đồ của ta như thế nào?
Xa xa nhìn lại, phía trên bức tranh, núi xanh nguy nga, màu mực nhàn nhạt như ẩn như hiện. Đến khi nhìn xuống phía dưới, một hồ nước sâu, sóng biếc dập dìu, tùng bách một màu xanh thẫm, đỉnh núi trập trùng, lớp lớp sương khói nhè nhẹ bay lên, quả thật rất có chút ấn tượng. Hậu Dược Bạch không hổ là Kim Lăng đệ nhất tài tử, bút pháp dụng mực đã đến mức lão làng.
Lạc Ngưng gật gật đầu tán thưởng nói:
- Hậu công tử bút pháp thật sắc sảo. Dùng mực độc đáo, bức viễn thiếu đồ này thật sự phi phàm.
Hậu Dược Bạch có chút đắc ý liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, giả vờ khiêm tốn:
- Lạc tiểu thư quá khen rồi.
Lạc Ngưng không có để ý tới hắn, qua hỏi Lâm Vãn Vinh:
- Lâm đại ca , huynh nghĩ thế nào?
Chiếc bút chì dị thường của Lâm Vãn Vinh nàng đã từng nhìn thấy, nghe nói đó là đồ chuẩn bị để chuyên vẽ tranh, tự nhiên nàng cho rằng Lâm Vãn Vinh là đại hành gia trong nghề.
Lâm Vãn Vinh nhìn bộ dạng cao ngạo của Hậu Dược bạch bất đắc dĩ lắc đầu:
- Núi là núi tốt, sông là sông tốt.
Hắn nói tám chữ sau đó ngậm miệng không nói gì.
Uyển Doanh tiểu thư là một trong những kẻ sùng bái Hậu Dược Bạch, nghe vậy lập tức hỏi ngược:
- Lâm Tam, ngươi nói vậy là có ý gì?
Hậu Dược Bạch khinh thường nói:
- Lâm Tam, ý ngươi là bức họa của ta có vấn đề phải không?
Lạc Ngưng thấy Lâm Vãn Vinh không muốn trả lời, cố nài nỉ:
- Lâm đại ca,mời chàng chỉ giáo một phen.
- Chỉ thấy bút mực, chưa thấy núi sông.
Lâm Vãn Vinh lạnh nhạt đáp.
Đôi mắt đẹp của Lạc Ngưng sáng ngời tỉnh ngộ nói:
- Lâm đại ca, ta hiểu rồi, ý chàng là Hậu công tử vẽ tranh quá chú trọng kỹ xảo, ngược lại mất đi bản chất thuần phác tự nhiên của núi sông phải không?
Hậu Dược Bạch sắc mặt trắng bệch hắc giọng, hắn tự mình biết việc của mình. Vì bức họa hà sơn đồ này hắn đã hết sức sử dụng khả năng kĩ xảo, bút pháp đẹp sặc sỡ, thủ pháp dùng vô số lại bị Lâm Tam một lời chỉ rõ. Những lời này là do Lạc Ngưng nói ra, hắn không dám phản bác chỉ hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, rít trong miệng:
- Đồ độc mồm hại người.
Mẹ nó, vốn còn định cho tiểu tử nhà ngươi một chút mặt mũi, không nghĩ ngươi đáng đánh như vậy, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Lạc tiểu thư,nàng chỉ nói đúng một nửa. Làn gió của núi sông này, khí chất và lịch duyệt quá sức quyến rũ này. Phải là những kẻ đã nhìn thấy hết thiên hạ có hùng tâm mới có thể lĩnh hội được cảnh núi sông tráng mỹ rộng lớn này? Núi, sông dễ vẽ, chỉ khó vẽ giang sơn ( chơi chữ: họa hà họa sơn nan họa sơn hà ), từ cổ chí kim có lưu truyền đựợc bức sơn hà đồ nào đạt tới được mức đó chưa? Đó cũng vì đạo lý này.
Hậu Dược Bạch này cũng thật là xui xẻo, vốn dùng hết bản lãnh của mình để vẽ bức sơn hà đồ này, những tưởng làm cho Lạc Ngưng vui mừng, ai ngờ gặp phải khắc tinh Lâm Tam, mấy câu nói đều là đạo lý, lên tiếng mọi người đều hiểu được, hắn căn bản không có cơ hội phản bác.
Nhưng Uyển Doanh kia lại hừ một tiếng:
- Ngươi nói cho cùng thì sơn hà đồ tự nhiên khó vẽ, Hậu công tử đạt đến trình độ này đã là thiên hạ hiếm có rồi.
Lạc Ngưng đối với lời nói của Lâm Vãn Vinh tràn đầy cảm ngộ. trong lòng vừa động, giữ chặt hắn đi tới chỗ một bức họa khác, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Lâm đại ca, chàng nhìn xem bức này như thế nào?
Thể hiện trên bức họa là phía trên đê sông, tình hình tu sửa thủy lợi, Trong bức họa có một lão giả mặc quần áo lam lũ, trên vai khiêng bao cát, đang muốn đi xuống lấp đi, ánh mắt nhìn kỹ nước sông cuồn cuộn, trong mắt hiện lên vẻ ưu tâm nồng đậm.
Bức họa này bút pháp tinh tế rất khéo rất giống. Vẻ mặt, động tác của nhân vật đều thập phần sống động, đặc biệt là tâm tình lo lắng buồn bã của lão giả này kích động nhìn về dòng nước lũ được lột tả trên tờ giấy, rất là sống động.
Từ ánh mắt của mọi người có thể thấy được mọi người đối với bức họa này đều thập phần tôn sùng, từ vẻ mặt, động tác của nhân vật đều bao hàm ngụ ý thập phần thâm thúy. Có thể nói đây là một tác phẩm ở đẳng cấp cao.
Lạc Ngưng khẩn trương nhìn Lâm Vãn Vinh, chờ câu trả lời thuyết phục của hắn.
Lâm Vãn Vinh nhìn bức họa này mỉm cười, ý kiến của hắn đơn giản mà trực tiếp, chỉ nói hai chữ:
- Bại bút!
Lạc Ngưng còn chưa nói gì thì Uyển Doanh tiểu thư đã nhảy dựng lên trước, kêu lên:
- Ngươi nói linh tinh cái gì đó, bức họa này rất tuyệt, mọi người chúng ta đều công nhận, ngay cả Tổng đốc đại nhân cũng tự mình khen thưởng.
Lâm Vãn Vinh trong lòng kỳ quái, chẳng nhẽ bức họa này là do Uyển Doanh tiểu thư vẽ? Không giống a, tiểu nữ này tính tình nóng như tiêu cay, làm sao có bút pháp tinh tế như vậy
Mặc kệ là ai vẽ, dù sao thì lời đều đã nói ra ngoài miệng rồi, Lâm Vãn Vinh cũng không sợ cô ta cười nói:
- Ta nói hắn là bại bút, tự nhiên có đạo lý của ta.
Lạc Ngưng mặt ửng đỏ nghiêm giọng:
- Lâm đại ca, xin huynh nói bức họa này bại bút ở chỗ nào?
Lâm Vãn Vinh thấy sắc mặt nàng bừng bừng, lộ vẻ xấu hổ, lại thấy nét vẻ rất tỉ mĩ, chắc hẳn là thủ bút của nữ nhân, trong lòng cả kinh, cái này không phải do Lạc tài nữ vẽ chứ?
Bên kia Uyển Doanh hừ nói:
- Lạc tỷ tỷ, hắn là người thích nói bậy, tự dưng phê bình bức họa của tỷ.
Nguyên lai thật sự là do Lạc Ngưng tiểu nữ này vẽ. Ngẫm lại, Lạc Ngưng được tôn làm Kim Lăng đệ nhất tài nữ, cũng tự coi mình là kẻ thanh cao hơn người, bây giờ dưới con mắt của bao nhiêu người khác bị Lâm Tam dùng “ bại bút” hai chữ đơn giản để khái quát về bộ tác phẩm mà nàng tự hào, đả kích này to lớn ra sao, nàng không khóc thành tiếng đã là cống gắng lắm rồi
Lâm Vãn Vinh khóc hay cười cũng không xong, nha đầu ngươi sao không sớm nói, đối với Hậu công tử rắm chó kia ta còn có thể lưu lại thể diện huống chi là nàng. Bất quá Lạc Ngưng cá tính cao ngạo, nàng chính là không muốn bởi vì quan hệ của mình và Lâm Vãn Vinh mà ảnh hưởng tới cảm quan độc lập của hắn.
Nhìn Lạc Ngưng cắn chặt môi, sắc mặt đỏ bừng, Lâm Vãn Vinh thở dài miệng thầm cầu khẩn, hết rồi, hết chê tài tử rồi chê tài nữ, lão tử thật là đã bị con trâu bị đeo ách mà.
- Lâm đại ca cứ nói đừng ngại, Lạc Ngưng rất muốn được nghe huynh chỉ ra lỗi sai.
Lạc Ngưng kiên cường nói.
- Lạc tiểu thư, bức họa này của nàng, vô luận là đường nét, bút pháp, góc độ đều là thượng thừa.
Lâm Vãn Vinh cho cá ăn tảo trước, rồi đổi giọng nói:
- Bất quá, lại cũng có chút quá tưởng tượng.
Nhìn bộ dạng ngưng thần lắng nghe của mọi người, ngay cả Hậu Dược Bạch và Uyển Doanh đang hừ hừ tức giận cũng lắng nghe. Lâm Vãn Vinh diễn giải tiép:
- Nhìn người trên bức họa này, vị lão giả này quần áo lam lũ, vừa nhìn liền biết là dân chúng tầm thường đến ấm no cũng chưa được thỏa mãn, có đúng hay không?
Lạc Ngưng nhẹ nhàng gật đầu:
- Đúng vậy, ta muốn miêu tả một nguời dân tầm thường lo lắng về tình hình nước lũ.
Lâm Vãn Vinh than vãn:
- Lạc tiểu thư, xuất phát điểm của nàng thì tốt, nhưng nàng không biết lòng người, không biết dân chúng. Nàng đâu có phải chịu đựng sự gian khổ, căn bản là không rõ trong lòng dân chúng suy nghĩ gì. Dân chúng của Đại Hoa chúng ta, trung thực nhất, và cũng nói một cách dễ nghe nhất, chỉ cần nàng để cho bọn họ ăn no mặc ấm, cuộc sống vô lo, họ liền họp nhau coi nàng như phụ thân. Nhưng đồng thời, với thực tại của bọn họ, nếu ngay cả cơm áo vẫn chưa đủ, bọn họ phải lo tới chuyện khác làm gì. Vấn đề sinh tồn họ còn chưa biết làm sao, nàng cho rằng họ nghĩ suy về nước lũ sao. Lạc tiểu thư, nàng cho rằng họ là thánh nhân lo cho nước lo cho dân sao? Sai rồi, sai lầm quá xa rồi. Người có địa vị thấp, sinh tồn mới là nhu cầu lớn nhất, quốc gia cùng dân tộc, cách họ tới mười vạn tám ngàn dặm.
Tài tử, tài nữ ở đây hoàn toàn không có tiếng động, câm lặng không một lời phản biện, bọn họ đều chỉ biết cuộc sống công tử tiểu thư, sao có thể từng trải nghiệm qua hoàn cảnh của dân chúng cấp thấp. Tưởng rằng người trong thiên hạ đều như bọn họ, ăn no uống đủ, mọi việc đều vô sự, liền lo cho nước cho dân. Lâm Vãn Vinh diễn giải một phen khiến cho họ cứng lưỡi, nhưng cũng không thể không thừa nhận hắn nói có lý.
Mọi người đều không nói gì, kể cả người xướng giọng phản đối Lâm Vãn Vinh từ trước đến nay là Uyển Doanh tiểu thư cũng có chút kính nể liếc mắt nhìn hắn một cái.
Lâm Vãn Vinh tâm tình nặng trĩu, tựa như bị đè ép bởi vài tảng đá lớn, mấy loại công tử bột này, không chỉ có ở Đại Hoa vương triều mà ngay cả ở kiếp trước của hắn cũng nhìn thấy không ít. Thoát ly hiện thực, thoát ly quần chúng. Thật sự hảo huyền a.
Lạc Ngưng lấy bụng ta suy ra bụng người, ban đầu nàng cũng thật là kiêu ngạo tưởng rằng khi vẽ ra bức họa này, tài tử tài nữ chỉ còn biết ngợi khen,. Bây giờ suy nghĩ lại thực sự là đã sai rồi. Da bị thương tổn thì lông còn chỗ bám sao, bức họa này lập ý đã sai rồi, dùng hai từ bại bút đã là nhẹ, đây hoàn toàn là một thứ phế phẩm.
Lạc Ngưng hốc mắt đỏ lựng, gắng hết sức chế trụ nước mắt. Từ lúc nàng trưởng thành tới nay, bởi vì tài học xuất chúng hơn người, được xưng là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, mặc dù cũng luôn cẩn thận khiêm nhường, nhưng trong lòng tự nhiên có điểm tự hào nho nhỏ. Lần nầy chính là lần nàng bị đả kích lớn nhất từ trước đến nay, tuy nàng kiên cường, trước mặt mọi người bị Lâm Vãn Vinh chê bai dù đã giảng giải cho thông suốt, lẽ nhiên cũng chịu ấm ức không ít.
- Nếu muốn vẽ nhân sinh, trước tiên phải vẽ lòng người.
Nhìn bộ dạng như sắp ứa nước mắt của Lạc Ngưng, Lâm Vãn Vinh cảm khái thở dài, nói tiếp:
- Đừng khóc, đừng khóc, ta có phương pháp bổ cứu.
Lạc Ngưng lau khóe mắt, hừ nói:
- Ai khóc chứ? Ngươi có cách gì sửa nó.
Lâm Vãn Vinh lấy trong ngực ra một chiếc bút chì tự chế, cười nói:
- Phải dựa vào bảo bối này của ra rồi.
Cái bút chì này, ngoại trừ Lạc Ngưng ra, những người khác đều chưa thấy qua. Uyển Doanh tựa hồ quên cả sự bất đồng với Lâm Tam, mở miệng hỏi:
- Lâm Tam, đây là cái gì?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười đáp:
- Đây là một con ngựa đen cùng một con ngựa trắng sau khi yêu nhau một trăm năm hóa thành tro tàn, dùng tro cốt của chúng luyện chế mà thành, gọi là bút chì.
Uyển Doanh nhất thời sửng sốt, “a” nhẹ một tiếng, lập tức hiểu ra, đây chính là Lâm Tam chơi xỏ mình. Tên này thật là xấu xa, đến lúc này còn nghĩ ra chuyện đó, nàng gắt nhẹ một tiếng, không quay đầu nhìn hắn nhưng khóe mắt lại liếc nhìn động tác Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh cầm bút chì,nhẹ nhàng vẽ vài nét vào con mắt trong bức họa, lại thêm mấy đường lên trên mặt, liền vỗ tay nói:
- Lạc tiểu thư, nàng chiếu theo vết mờ của bút chì vẽ lại một lần đi.
Vết bút chì cực nhạt, mọi người liếc sơ vài lần cũng căn bản không phát hiện ra có cái gì cải biến, chỉ có Lạc Ngưng đã biết hắn không quen dùng bút lông. Bỗng nàng “a” nhẹ một tiếng, tay trái nắm cổ tay áo, tay phải vẽ theo theo nét mờ trên bàn, nét ấn ký được hiện rõ lên.
Lúc bắt đầu, nàng cũng không hiểu nhiều lắm nhưng càng vẽ càng ngạc nhiên, đến cuối cùng thần sắc bắt đầu hưng phấn, nét bút càng thêm tỉ mĩ, thật lâu sau mới ngừng bút vẽ, cao hứng kêu lên:
- Lâm đại ca, ta hiểu rồi.
Mọi người nhìn lại trên bàn đã thấy lão giả mặc quần áo lam lũ, trong mắt có chút u sầu, tất nhiên là đã phai nhạt đi rất nhiều, trên mặt lại thoáng hiện vài nét cười.
Nghĩ lại những lời mà Lâm Vãn Vinh vừa mới nói,mọi người có chút hiểu được. Dân chúng bần cùng trên đê sông này tuy là có chút khổ cực, nhưng chung qui là vẫn đủ cơm ăn, tự nhiên có nụ cười, trong mắt có ưu sầu cũng là lo lắng cho con đê khó chống lại được nước lũ. Đứng ở góc độ bọn họ để suy nghĩ, sợ rằng hằng năm hồng thủy đến thì hằng năm lại phải tu sửa đê điều.
Người cười mà trong mắt ứa lệ, đó là bức họa mà được miêu tả chân thật nhất.
Sự thật là Lâm Vãn Vinh đối với cách sửa sau này cũng không hài lòng lắm, dùng bút pháp để phác lại bức họa này chỉ có thể xem như khiên cưỡng thêm vào thôi .Nhưng những lời nói vừa rồi quá tàn nhẫn khiến cho Lạc Ngưng tiểu nữ kia xém rơi lệ, không thể làm gì hơn là cứu được bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu.
Mọi người đều thở phào, nói thật nha, bức họa này của Lạc Ngưng, bút pháp kĩ thuật khoáng đãng tinh thâm, lại là cảm xúc mà họa nên, thật sự là khó làm được, nếu bị phế đi thì quá tiếc.Bây giờ được cứu trở lại, thật là một may mắn to lớn.
Uyển Doanh hừ một tiếng nói:
- Lâm Tam, ngươi đã chiếm được đại tiện nghi, mới vẻ một hai đường bút mà bức họa của Lạc tỷ tỷ coi như tính là có cống hiến của ngươi rồi.
Ta xỉu mất, một hai bút này là cả vấn đề, Đại tiểu thư nhà ngươi có bản lãnh thì sao không tới mà xem?
Hậu Dược Bạch tuy nhìn ra Lâm Tam có chút họa công, nhưng đối với cái cái bút chì kỹ xảo của hắn thì cười nhạt khịt mũi, thầm nghĩ gã gia hỏa kia cũng là kẻ tầm thường, bình họa thì đúng là cao thủ nhưng hội họa thủ pháp thì chỉ là hạng ngu ngơ, lần sau có cơ hội liền cùng hắn so tài về họa công.
Nơi này cũng chỉ có Lạc Ngưng hiểu được ý dụng của một hai nét bút này của Lâm Vãn Vinh. Đảo mắt liền thay đổi ý cảnh của một người. Bức họa này tính là do bản thân ta hoàn thành sao!? Lạc Ngưng trong lòng vừa khổ sở vừa xúc động, cộng với cả trăm phần cảm kích. Vội vàng chuyển thân chạy đi.
Uyển Doanh vội vàng kêu lên một tiếng :
- Lạc tỷ tỷ, tỷ chạy đi đâu vậy.
Lạc Ngưng dừng lại một chút nhưng không xoay người lại, dịu dàng nói:
- Uyển Doanh, các người cứ vẽ tiếp đi, ta ra chỗ này thư giãn, sẽ quay về ngay thôi.
Uyển Doanh tức giận liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh một cái nói:
- Đều là “chuyện tốt” do ngươi làm sao?
Lâm Vãn Vinh ngây ngốc thầm nghĩ, cái đó và ta có quan hệ gì chứ. Nhìn bộ dạng tức giận của Uyển Doanh, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lúc trước có một con ngựa trắng yêu một con ngựa đen…
- Ngươi muốn chết a…..
Uyển Doanh kia đúng là vua bạo lực, nghe hắn trêu chọc mình, liền phi một cước đá tới,vừa mạnh vừa nhanh, cũng là muốn dồn hắn vào chỗ chết, khó trách có thể làm nữ bộ khoái.
Lâm Vãn Vinh lại không muốn dây dưa cùng với nàng, co giò chạy thẳng, đi tới phía dưới đê lớn được vài bước, đang muốn tìm chỗ đi tiểu lại thấy một thân ảnh xinh đẹp kiều mị ngồi thẳng trên mặt đất, ngẩn người nhìn dòng sông đang cuồn cuộn chảy.
Không thể nào, bất quá chỉ phê bình vài câu thôi mà, tiểu nữ này cũng không nghĩ ra như vậy, muốn nhảy sông à? Lâm Vãn Vinh trong lòng kinh hãi vội vàng kêu lên:
- Lạc tiểu thư, không nên nhảy a….
Lạc Ngưng vừa quay đầu lại nhìn đã thấy Lâm Vãn Vinh chạy dồn dập tới, nàng nhoẻn miệng cười:
- Lâm đại ca, huynh nói cái gì vậy?
Lâm Vãn Vinh khuyên can:
- Lạc tiểu thư, nàng ngàn vạn lần không nên nhảy, vừa rồi ta chỉ là nói đùa với nàng, nàng không nên bỏ mặt sống chết nha.
Lạc Ngưng vừa thẹn vừa tức, buồn bực nói:
- Lâm đại ca, huynh nói cái gì đó, ta cứ tới nơi này là muốn nhảy sông sao?
- Thế thì tốt.
Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi lạnh:
- Chỉ cần không nhảy sông, mọi thứ đều có thể thương lượng.
Lạc Ngưng nghĩ người có đôi khi thông minh vô cùng, lúc thì đầu óc như cái rễ khô, thực sự không có biện pháp với hắn, liền lui ra phía sau vài bước cách xa mép sông một chút, cười nói:
- Bây giờ huynh yên tâm chưa.
Lâm Vãn Vinh không khách khí đặt mông ngồi bên cạnh nàng nói:
- Làm ta sợ muốn chết, nguyên lai nàng không nên nhảy xuống khúc sông kia. Lạc tiểu thư, ta nói với nàng cái này, nước Trường Giang vừa đục vừa dơ, muốn nhảy xuống thì ngàn vạn lần không nên chọn chỗ này. Huyền Vũ hồ nước trong vắt, phong cảnh lại hữu tình, nhảy hồ là thích hợp nhất.
Lạc Ngưng cười liếc mắt một cái đánh giá hắn, sẵng giọng:
- Lâm đại ca, huynh khuyên giải người ta như vậy sao?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nói:
- Khuyên giải? tại sao ta phải khuyên nàng, nàng là một nữ tử kiên cường, còn muốn có người khuyên giải sao?
Lạc Ngưng thần sắc buồn bả:
- Lâm đại ca, huynh nói sai rồi. Lần này ta thật sự hiểu được bản thân mình rất kém cỏi.
Không nên nha, bất quá đây chỉ là một đả kích nho nhỏ mà thôi, như thế nào khiến cho đại tài nữ này tâm ý nguội lạnh? Xem ra phải tăng cường giáo dục thật nhiều a.
Lạc Ngưng thở dài ngồi ở bên hắn, nhàn nhã nhìn làn nước sông nói:
- Trước kia, ta nghĩ bản thân cầm kỳ thi họa, mọi thứ đều tinh thông, ngay cả nam tử so với ta cũng không hơn, trong lòng rất là tự hào. Chính là sau khi thấy được câu đối ở Thực Vi Tiên, trong lòng ta liền bị đả kích, hôm qua những lời Lâm đại ca nói và hôm nay chỉ điểm về bức họa, mới để cho ta biết đến ta bất quá chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Ngay cả bầu trời có bao nhiêu tuổi rồi cũng không biết. Thành ra theo như lời của Lâm đại ca, ta thuở nhỏ sinh trưởng là người nhà quan, căn bản là không có tiếp xúc với dân chúng, kinh nghiệm và lịch duyệt đều thiếu một cách đáng thương, lại còn tự cao tự đại như vậy, bây giờ bản thân ta nghĩ có chút chán ghét chính mình.
Tiểu nữ này thật khéo tự trách chính mình, gặp phải ta tính là nàng xui xẻo rồi, bất quá phải bị roi vọt mới có tiến bộ, Lâm Vãn Vinh gật gật đầu:
- Lạc tiểu thư, nàng là người thành khẩn lại có lòng thương người, mọi người thích nàng không kịp, như thế nào lai chán ghét nàng. Kiên trì theo đuổi ước mơ biết đâu đến lúc nào đó sẽ đạt được. Về phần lịch duyệt, cũng không cần vội, chờ nàng tuổi lớn một chút, nhiều kinh nghiệm một chút thì sẽ tự hiểu được sự tình.
Lạc Ngưng liếc mắt nhìn hắn một cái:
- Lâm đại ca, ta nghĩ thật kỳ quái, tuổi huynh rõ ràng so với ta không lớn hơn bao nhiêu, nhưng vì sao hiểu được nhiều thứ như vậy, lại hiểu rõ lòng người như thế?
Vấn đề này đã không có cách trả lời nào khác, Lâm Vãn Vinh ra vẻ trịnh trọng:
- Kỳ thật ta cũng tự hỏi mình vấn đề này, câu hỏi này đối với cả một thiên tài như ta, thật sự cũng là một chuyện nan giải.
Lạc Ngưng sửng sốt trong giây lát mới nhận ra ý hài hước của hắn, che cái miệng nhỏ nhắn cười khanh khách:
- Lâm đại ca, huynh nói chuyện không có chút nào nghiêm chỉnh.
Lâm Vãn Vinh than vãn:
- Sự thật là vậy, ngoại trừ dùng từ thiên tài để hình dung ta, thật sự ta tìm không được những từ khác.
Lạc Ngưng nhẹ giọng nói:
- Ta cũng nghĩ như thế.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười to, cô gái này cũng học xong tính hài hước của ta, thật là có ý tứ a.
Lạc Ngưng trên mặt có chút bối rối ngồi không yên, đứng dậy nói:
- Lâm đại ca, ta đi vẽ tranh đây, huynh không cần lại theo ta nữa đâu,nếu không, ta lại muốn chết lần nữa đó.
Nàng nói xong bỏ chạy, tưởng tượng Lâm Vãn Vinh là quái thú hồng thủy vậy.
Chà, ta có đáng sợ như vậy không, nếu không phải ngươi mời ta, ta mới làm cho chán ghét. Nói nửa ngày, gần như đã quên chuyện tiểu tiện, đang định hành động, đã thấy bên cạnh đột nhiên hiện ra một “ người bùn”.
Trên mặt người này toàn là bùn đất, bước đi nhẹ nhàng, khuôn mặt có chút quen mắt,Lâm Vãn Vinh sửng sốt nói:
- Lạc đại nhân, làm sao ngài thành ra như vậy.