Mấy cái thứ lộn xộn này là những gì, còn cả bản sao của ‘Động huyền tử tam thập lục tán thủ’ thần bí mạc trắc, Tiểu phu nhân nóng bừng mặt, khẽ gắt một tiếng quay đầu đi:
- Ngươi làm cái gì đây? Mau thu lại.
- Phu nhân chẳng lẽ là chê sính lễ này quá ít?
Lâm Tam lắc đầu, vẻ mặt nghiêm chỉnh:
- Phu nhân, những thứ này cùng tính mệnh, trinh tiết của ta được liệt vào Lâm gia tao bảo, tuyệt chẳng hư danh vô ích. Nói về mê dược này đi, chính là loại thuốc cực tốt bắt buộc phải có khi hành tẩu giang hồ, tiểu đệ từng nhiều lần dựa vào nó biến hiểm thành an. Lại nói tới hỏa thương này, uy lực to lớn, trên chiến trường vô số lần cứu tính mạng của ta. Động huyền tử tam thập lục tán thủ càng không cần phải nói nữa, phu nhân đã nhìn qua, thứ này chính là chí bảo của sư môn ta, sự quan trọng không nói cũng biết. Càng khó kiếm được là, bản này còn là bản sao, quá là trân quý. Những thứ này mà so với kim ngân tài bảo, trân châu mã não gì đó còn quan trọng hơn. Đây cũng có thể thấy được thành ý của ta.
Tiêu phu nhân gật gật đầu, gương mặt hiện lên một ý cười:
- Ngươi quả nhiên có chút thành ý. Những lời lần trước ta nói, ngươi hẳn là còn nhớ được. Tiêu gia ta tuy nhân đinh đơn bạc, nhưng cũng không thể để người ta nói ra nói vào. Ngọc Sương và Ngọc Nhược, ngươi chỉ có thể lấy một người.
Lâm Vãn Vinh cũng không tranh cãi với bà, đưa toàn bộ sính lễ kia về phía bà:
- Phu nhân, người trước tiên thu những chí bảo này lại, tránh cho có đạo tặc nhìn thấy đỏ mắt. Tán thủ kia phu nhân hãy giấu sát bên người, rơi vào tay bọn trộm có thể vô cùng tai hại.
“Những thứ mê dược, hỏa thương, còn có họa sách làm người ta thấy phải xấu hổ kia, ta là một quả phụ thu thập làm cái gì?” Tiêu phu nhân vội đẩy tay, mặt phấn đỏ lên:
- Hay là ngươi tự cất giữ đi. Không chừng ngày nào đó phải dùng. Nếu ngươi có lòng, liền mời người làm mai chuẩn bị bánh bột lụa đỏ đến thẳng cửa đề nghị kết thông gia. Nhưng thứ chí bảo của nhà ngươi này, ngươi cứ nên thu lại đi!
Bà vội vàng lùi lại hai bước, xem mấy thứ trong tay Lâm Tam cầm như là hồng thủy mãnh thú.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Phu nhân quả nhiên là nhân hậu thiện lương, chính là tấm gương cho chúng ta học tập. Nếu đã như thế, phu nhân, việc này liền quyết định như thế. Đợi việc bên ta xử lý hoàn tất. Sẽ chọn một ngày tốt, nghênh đón tiểu thư qua cửa, tới lúc đó hai nhà biến thành một nhà, thân mật vô cùng.
Tiêu phu nhân “ừ” một tiếng, lập tức ngẩng đầu:
- Không được…! Lâm Tam, nói tới nửa ngày, ngươi rốt cuộc là muốn lấy Ngọc Sương hay là Ngọc Nhược?
- Tới lúc đó hãy quyết định đi.
Lâm Vãn Vinh thở thật sâu, mặt đầy vẻ khó xử:
- Mặc kệ là Đại tiểu thư, hay là Nhị tiểu thư. Tâm tình ai tốt thì để người đó lên kiệu hoa, ta cũng không thể làm phu nhân khó xử phải không! Cứ quyết định như vậy, phu nhân, ta ra ngoài làm việc.
- Nói cái gì vậy?
Tiêu phu nhân vội chắn trước mặt hắn, mày liễu dựng ngược, tức giận nói:
- Kiệu hoa tới cửa nhưng còn không biết tân nương tử là ai ư? Nào có việc như vậy được? Ngọc Sương, Ngọc Nhược người nào có thể tâm tình tốt? Không được, hôm nay ngươi phải quyết định việc này. Nếu không ta không để yên cho ngươi!
Bà bực tức trong lòng, bừng lên cả khuôn mặt trắng nõn nà, ửng lên một màu hồng đượm, tựa như mang theo một cỗ phong vận mê người, giống như một thiếu phụ ngoài hai mươi.
- Phu nhân, ta nếu có thể quyết định, thì không cần làm khó như vậy rồi.
Lâm Vãn Vinh dang tay ra, cười khổ:
- Ta và Đại tiểu thư hiểu nhau, cùng Nhị tiểu thư yêu nhau, tình cảm với các nàng y như nhau. Phu nhân bảo ta chọn ai? Phu nhân nhẫn tâm để ta lựa chọn sao? Dù sao ắt phải có một người thương tâm, chọn ai cũng như nhau, phu nhân tự quyết định được rồi.
Hắn kéo chốt cửa định đi ra ngoài, hành động cực kỳ kiên quyết, Tiêu phu nhân vô cùng tức giận: “Tên Lâm Tam này thật giảo hoạt, lại đem nhưng việc này đẩy lên người ta, bàn tay mặt trước mặt sau đều là thịt, bảo ta cắt bỏ như thế nào.”
Bà do dự hồi lâu, chẳng biết lựa chọn như thế nào, thấy Lâm Tam sắp đi ra khỏi phòng, vội vàng nghiến răng:
- Lâm Tam, ngươi quay lại đây!
Chờ đợi chính là câu này đây, Lâm Vãn Vinh quay người, cười đùa:
- Phu nhân, người gọi ta?
Tiêu phu nhân lườm hắn tức giận hừ một tiếng:
- Chớ cho rằng ta không biết chút tâm tư quỷ của ngươi, muốn cùng lấy cả Ngọc Sương và Ngọc Nhược, ngươi nói rõ đi, học được từ đâu những thứ hư hỏng chẳng hợp đạo lý này?
- Phu nhân cao kiến, liếc mắt liền nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, quả nhiên là anh hào trong nữ giới, cân quắc không kém đấng nam nhi.
Lâm Vãn Vinh giơ ngón tay cái lên khen.
(Cân là khăn, quắc là một thứ chả biết thứ khỉ gì trên đầu phụ nữ xưa, nên cân quắc đại biểu cho nữ giới.)
Tiêu phu nhân thở dài, lắc đầu cười khổ:
- Lâm Tam, không phải là ta cố ý làm khó ngươi. Nhưng Tiêu gia ta cô nữ quả mẫu, một nhà ba người nữ tử, vốn rất dễ gây chú ý. Những kẻ có ác tâm sau lưng, đang đợi nhìn chúng ta để cười nhạo, không biết tới bao nhiêu, chúng ta phải cẩn thận từng bước, tuyệt không để cho người ta buông lời dèm pha. Ngọc Nhược và Ngọc Xương ở Kim Lăng cũng là tú nữ khuê các nổi danh, những công tử tới tới lui lui cầu thân sớm đã làm cửa nhà ta hỏng mất rồi. Ta nếu đem cả hai đứa nó đều gả cho ngươi, dù là bọn chúng không để ý, nhưng người đời sau lưng sẽ nhìn thế nào, phải ăn nói thế nào với thân lão tông tộc? Những lời đồn đại vô căn cứ kia, còn chẳng phải sẽ bốc lên đầy trời?
Tiêu phu nhân thủ tiết nhiều năm, trung trinh cương liệt, ở Kim Lăng còn có danh thơm, người đời kính ngưỡng, điều này Lâm Vãn Vinh tự nhiên biết rõ. Hắn hừ một tiếng:
- Phu nhân hà tất để ý những điều đó. Ta và Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư tự do yêu đương, ai dám đặt điều sau lưng?
- Ngươi là nam tử, ngươi đương nhiên có thể không quan tâm.
Tiêu phu nhân lườm hắn một cái, thần sắc vừa thẹn vừa giận:
- Nhưng thanh danh của nữ tử chúng ta rất khó khăn để có được, nhưng hủy hoại lại dễ dàng. Nếu Ngọc Nhược và Ngọc Sương cùng gả cho ngươi, vậy Kim Lăng còn không phải nổ tung xoong nồi? Lòng người cách lớp da bụng, chỉ sợ ngay cả ta cũng bị ngươi làm liên lụy…
Phu nhân tức giận hừ một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nhuộm hồng, câu phía sau không nói ra miệng.
Hóa ra là như thế, Lâm Vãn Vinh lắc đầu than:
- Phu nhân băn khoăn quá nhiều, làm người đều nhìn trước ngó sau giống như phu nhân, yêu hận đều không dám nói ra miệng, cuộc sống còn gì vui vẻ đáng nói nữa.
Tiêu phu nhân thở dài, ngồi xuống ghế nhẹ nhàng nói:
- Những điều đó đều là số mạng của ta, ta sớm đã quen rồi. Nhưng Ngọc Nhược và Ngọc Sương không như vậy, bọn chúng tuổi còn nhỏ, còn có rất nhiều năm tháng chưa trải qua. Nếu lời đồn phá hỏng việc chung thân của bọn chúng, vậy đó chính là tội của ta. Ta nói những điều này, ngươi có hiểu được không?
Thần sắc phu nhân thê lương, nước mắt ẩn hiện, vẻ mặt trông như không còn chịu nỗi nữa. Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Phu nhân, ta có thể hiểu được nỗi khổ bên trong của phu nhân. Nhưng ta tuyệt không tán đồng việc làm của phu nhân. Quả thật như lời phu nhân nói, không thể để những lời đồn làm hỏng chung thân của Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư, xin phu nhân nghĩ xem, thế nào mới là yêu các nàng, lại thế nào mới là làm hại các nàng? Dùng gậy đánh uyên ương giống như phu nhân, làm các nàng cả đời đều không được hạnh phúc, đó là yêu thương họ sao? Phu nhân, nghĩ tới sự khổ sở cả đời của phu nhân, lại nghĩ tới Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư, thế nào mới là hạnh phúc? Phu nhân hẳn là lý giải sâu sắc hơn so với ta.
Lời nói tới đó dừng lại, Tiêu phu nhân nhíu mày, ngưng thần trầm tư, trong phòng cực kỳ tĩnh mịch, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nhẹ nhàng mà lại dồn dập của phu nhân.
Bà chỉ mặc một bộ áo ngủ sát người, y sam đơn bạc, càng làm lộ ra hình thể đầy đặn mượt mà. Dung nhan như ngọc làn da như tuyết, có một sức mê hoặc mặn mà khác biệt. Tiêu phu nhân khi còn trẻ là mỹ nhân phong hoa tuyệt đại. Ngay cả đương kim hoàng thượng cũng từng vì bà mà ăn ngủ không yên, hiện giờ tuy nữ nhân thành niên, nhưng dung nhan không đổi, còn thêm một phần khí chất u oán mong manh, khiến người ta than thở tán thưởng không thôi.
Lâm Vãn Vinh nhìn tới hoa mắt, phu nhân cũng không biết là bảo dưỡng như thế nào. Ba sáu ba bảy tuổi rồi mà còn giống như tiểu cô nương. Nếu Thanh Tuyền, Ngưng Nhi các nàng ấy cũng có bản lĩnh này, vậy ta chính là người có diễm phúc nhất gầm trời này rồi.
- Giỏi cho chiếc lưỡi sắc bén!
Đang nhìn tới đờ đẫn, lại thấy ánh mắt của phu nhân lưu chuyển, mở miệng khẽ nói. Lâm Vãn Vinh vội vàng chỉnh lại sắc mặt, làm ra vẻ đang nghiêm trang lắng nghe.
Phu nhân thở dài một hơi:
- Có lẽ ngươi nói đúng. Không có việc gì quan trong hơn hạnh phúc suốt đời của Ngọc Sương và Ngọc Nhược. Lâm Tam, ta chấp nhận…
- Thật sao?
Lâm Vãn Vinh lập tức nhảy phốc lên, nắm chặt lấy bàn tay bà:
- Phu nhân, thật cám ơn phu nhân!
- Ngươi đừng vui mừng quá sớm.
Tiêu phu nhân không đổi sắc mặt rút tay lại. Trừng mắt nhìn hắn:
- Ta còn có mấy điều kiện, ngươi phải chịu nhận lời. Ta mới có thể đáp ứng ngươi.
- Điều kiện gì?
Lâm Vãn Vinh trong cơn hưng phấn, sớm đã không kiềm chế được.
- Thứ nhất, Tiêu gia ta tuy không phải là hào môn đại hộ, những cũng chẳng phải hoàn toàn vô danh. Ngọc Nhược và Ngọc Sương gả vào nhà của ngươi, phải có mai mối cưới hỏi chính thức, mời Từ Vị làm mai, truyền đi để khắp thiên hạ được biết, không thể thiệt thòi cho con gái của ta.
- Phải thế, phải thế!
Lâm Vãn Vinh vui tới mặt mũi hớn hở:
- Ta ở Hàng Châu làm mai cho Từ Vị, bây giờ ông ta phải nên trả lại cho ta một cái nợ nhân tình.
- Thứ hai, Ngọc Sương Ngọc Nhược chính là nữ nhi trong sạch, tuyệt không thể cùng người làm thiếp. Ngươi dù lấy được công chúa, nhưng nếu nàng ta ép con gái ta làm thiếp, thì đó là mơ tưởng.
Cái này cũng chẳng đáng nói là điều kiện gì, trong đầu óc Lâm Vãn Vinh căn bản vốn không có phân biệt thê thiếp gì cả, đều là lão bà của mình, một chén nước phải rót cho đều:
- Phu nhân yên tâm được rồi, Thanh Tuyền hiền lương thục đức, nhất định sẽ cùng Nhị tiểu thư và Đại tiểu thư sống tốt với nhau, ta có thể lấy đầu đảm bảo.
Phu nhân lạnh lùng:
- Hiền lương thục đức không phải trong miệng ngươi nói ra mà có, đầu của ngươi cứ giữ gìn cẩn thận cho con gái ta đi. Thứ ba, ta muốn ngươi…
Bà dừng lại một chút, Lâm Vãn Vinh kinh hãi lùi lại hai bước:
- Phu nhân, phu nhân nói cái gì, phu nhân muốn ta? Đừng nên quá phận! Ta không phải là người tùy tiện!
- Ngươi nói bậy bạ gì đó.
Phu nhân vừa thẹn vừa giận, hận không thể tiến lên đá hắn hai cước:
- Ta muốn ngươi ở rể Tiêu gia ta!
- Ài, không muốn thì bỏ đi…
Lâm đại nhân thất vọng lắc đầu, nghe tới câu sau của phu nhân, tức thị bị dọa nhảy dụng lên:
- Ở rể?! Phu nhân rốt cuộc là gả con gái hay là lấy con rể? Lâm gia ta chín đời đơn truyền, đánh chết ta cũng không ở rể, phu nhân bỏ cái ý nghĩ này đi.
Phu nhân lắc đầu, bất đắc dĩ than:
- Ta cũng biết điều này hơi ấm ức cho ngươi, nhưng ta đem hai đứa con gái của Tiêu gia đều gả cho ngươi, về phía tông tộc thất thích cũng cần phải có lời giải thích. Nếu ngươi không ở rể, cũng có biện pháp linh hoạt, cũng không biết ngươi có nguyện ý hay không.
- Phu nhân nói xem…
Lau mồ hôi lạnh trên trán, Lâm Vãn Vinh kinh hãi run rẩy: “Tuyển phò mã ta ở rể Tiêu gia bà, phu nhân bà thật sự không phải chỉ dũng cảm thường đâu.”
- Việc này nói ra cũng rất là khó xử.
Tiêu phu nhân nhỏ giọng nói:
- Tiêu gia ta nhân đinh đơn bạc, cả một gia nghiệp lớn chỉ có hai nữ nhi kế thừa, bọn chúng lại cùng gả cho ngươi, Tiêu gia này ngươi liền chiếm đi nửa lớn, phía thân tộc khó có thể nói cho qua, Nhưng có một cách có thể làm bọn chúng ngậm miệng, chỉ sợ ngươi không chịu.
“Bà thiếu chút nữa làm ta ở rể rồi, còn có gì ta không thể.” Lâm Vãn Vinh rộng rãi xua tay, ý bảo bà nói tiếp.
- Sau khi Ngọc Nhược Ngọc Sương thành hôn, nếu hai đứa chúng có thể sinh nam đinh, ngươi có thể một đứa mang họ Tiêu hay không?
Phu nhân nhỏ giọng nói, mặt có chút bối rồi:
- Như vậy, Tiêu gia ta có đời sau kế thừa, thân tộc cũng không thể nói gì. Ngươi thấy thế nào?
Sau khi Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư thành thân, con cái sinh ra phải mang họ Lâm, đây là quy củ của tổ tông. Kế thừa họ ngoại, đối Lâm gia mà nói là phạm kỵ húy rất lớn, vì vậy Tiêu phu nhân mới vô cùng thận trọng.
- Như vậy à.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ đầy khó xử:
- Phu nhân, con là thịt trên người ta cắt xuống, để nó không mang họ Lâm đổi họ Tiêu, điều này quả thực là ép người.
- Không phải, không phải.
Tiêu phu nhân vội giải thích:
- Chỉ có một đứa bé theo họ mẹ mà thôi. Nó vẫn là thịt trên người ngươi cắt xuống, do ngươi nuôi dưỡng giáo dục, với đứa bé khác không có gì khác, chỉ là tương lai gia sản Tiêu gia do nó kế thừa, mở ra một chi khác mà thôi.
Con theo họ mẹ ở thời đại này là một sự kỵ húy rất rất lớn, nhưng trong mắt Lâm Vãn Vinh căn bản chẳng đáng gì, hắn cố ra vẻ dằn vặt trầm ngâm nửa ngày, rất lâu sau mới mở miệng:
- Phu nhân. Phu nhân làm thế này là khoét thịt của ta đó. Bỏ đi, bỏ đi… Ai bảo ta một mảng si tâm với hai vị tiểu thư chứ, vậy lấy một đứa bé mang họ Tiêu đi. Có điều phu nhân, sinh hay không sinh hài tử chẳng phải là một người nói là xong, quá trình của nó rất phiền phức, phu nhân phải làm công tác tư tưởng cho Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư nhiều hơn, làm các nàng phối hợp nhiều hơn mới được.
Phu nhân khẽ “hứ” một tiếng, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc:
- Nói như vậy là ngươi đáp ứng rồi? Lâm Tam, không nghĩ tới ngươi rộng rãi cởi mở như vậy, trước đây ta xem nhẹ ngươi rồi. Ài, hôm nay vốn phải là đại hỉ, chỉ là Ngọc Nhược, nó còn không biết là bị đưa đi đâu rồi?
Thần sắc phu nhân bỗng tiêu điều. Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Xin phu nhân yên tâm, Đại tiểu thư sẽ không sao. Ta cam đoan với phu nhân, không quá mấy ngày nữa, nàng sẽ không chút tổn thất xuất hiện ở trước mặt phu nhân.
Lâm Tam việc nhỏ khoác lác, nhưng việc lớn chưa từng bất cẩn. Phu nhân nghe được mừng rỡ:
- Vậy tốt rồi. Lâm Tam, ngươi mau đi tìm Từ Vị, để ông ấy tới làm mai, tránh đêm dài lắm mộng sinh ra trắc trở. Hừ, thánh chỉ thì sao nào, con gái ta còn hơn công chúa kia.
Nhìn thấy ý cười giữa nơi khóe mắt phu nhân, Lâm Vãn Vinh mơ hồ có chút cảm giác bị lừa, rối bời nửa ngày: “Hóa ra là phu nhân đang nhử ta, thế mà ta còn tự cho mình là thông minh! Con mẹ nó, kỹ thuật diễn xuất của phu nhân quả thức là xuất thần nhập hóa!”
Lâm Vãn Vinh xoay người đi ra, đi tới cửa, đột nhiên quay đầu lại tủm tỉm cười:
- Phu nhân, phu nhân vừa rồi nói muốn một đứa bé mang họ Tiêu, rốt cuộc là thật hay giả?
- Đương nhiên là thật!
Tiêu phu nhân mỉm cười:
- Thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn đổi ý?
- Không phải ta muốn đổi ý.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Chỉ là ta đột nhiên nhớ tới một việc rất quan trọng. Phu nhân, người còn trẻ tuổi, muốn sinh em bé, hoàn toàn có thể tự mình làm, việc gì mà phải nhờ ta chứ!
- Ngươi muốn chết à !
“Phạch” một tiếng khẽ vang lên, Tiêu phu nhân dưới cơn tức giận, rút tú hoa hài hung hăng ném tới, đập ngay vào trên khung cửa. Lâm Vãn Vinh lách người chui ra ngoài, đắc ý cười ha ha hai tiếng: “Đùa giỡn chút xíu, cũng coi như kiếm lại được một ít lãi.”
Đi tới trước cửa hàng, liền thấy Nhị tiểu thư trốn ở sau cửa, đang thò đầu dò xét bên trong viện, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo đã lộ vẻ quyến rũ, lòng ngập kỳ vọng mặt đầy thẹn thùng, nàng thần khiết chân thật nhưng vẫn xinh đẹp lạ thường, trông thật đáng yêu khó diễn tả thành lời.
Thấy Lâm Tam đi tới, Ngọc vừa thẹn vừa mừng, muốn chạy tới, lại không nhấc nổi chân, cúi đầu xuống hỏi nhỏ:
- Người xấu, ngươi và nương thân nói chuyện sao rồi?
Lâm Vãn Vinh năm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cười hắc hắc hai tiếng:
- Cũng chẳng nói gì, tàn gẫu chút rồi ra thôi.
Nhị tiểu thư sốt ruột:
- Vậy ta, chuyện của chúng ta…
- Chuyện gì của chúng ta.
Lâm Vãn Vinh tủm tỉm cười:
- Ta quên mất rồi.
Sắt mặt Ngọc Sương trắng bệch, nước mắt lưng tròng:
- Nói như vậy, ngươi không nhắc tới với nương thân? Tên quỷ nhát gan nhà ngươi, ta ghét chết ngươi.
- Ta chẳng phải là nhát gan.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, ôm lấy thân thể non mềm của nàng người xoay mấy vòng:
- Nàng làm áo hỉ khăn hồng, đợi kiệu hoa lớn tới cửa đi.
Nhị tiểu thư trong nháy mắt liền mê muội, mặt như nhuộm lá phong mùa thu, lòng tràn đầy vui sướng nước mắt cuồn cuộn chảy ra:
- Ngươi lừa ta, ngươi lừa ta…!
Ngọc Sương đánh lên ngực hắn hai cái, lại khe khẽ xoa hai cái, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ ánh lên rực rỡ như hoa, nhưng lại chỉ sợ hắn nhìn thấy, đành “ư hử “ một tiếng vùi đầu vào lòng hắn, không dám ngẩng lên.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh có trăm mối cảm xúc đan xen, khẽ hôn lên tai nàng, Nhị tiểu thư bỗng buồn bã:
- Lâm Tam, ngươi có nhắc tới việc của tỷ tỷ với nương thân không?
Lâm Vãn Vinh còn chưa trả lời, đã nghe Ngọc Sương mở miệng:
- Nếu ngươi lại không nhắc tới, ta sẽ không để ý tới ngươi nữa.
“Còn có dạng uy hiếp này ư? Lâm Vãn Vinh cười khan hai tiếng:
- Nhắc tới rồi, đương nhiên là phải nhắc tới rồi. Nhưng thái độ của phu nhân…
- Thái độ của nương thân làm sao?
Ngọc Sương khẩn trương:
- Có phải là nương thân không đáp ứng hay không? Tên chết tiệt này, bình thường thì nói nghe hay lắm, sao ngay cả nương thân cũng không thuyết phục được. Không được, tỷ tỷ không gả, ta cũng không gả.
- Nhị tiểu thư, nói thật đi, nàng không ghen sao?
Lâm Vãn Vinh vô cùng nghiêm chỉnh hỏi.
Tiêu Ngọc Sương đã đẫm nước mắt, hung ác cắn lên ngực hắn:
- Thứ xấu xa, ai ghen chứ…! Ta cắn chết ngươi, khi phụ ta cũng thôi đi, còn muốn khi phụ tỷ tỷ.
Lâm Vãn Vinh khẽ vỗ hai cái lên vai nàng, Nhị tiểu thư nhả miệng ra, giọng dịu dàng than:
- Đó là tỷ tỷ của ta, ta không nên ghen với tỷ tỷ. Bại hoại, nếu ngươi dám khi phụ tỷ tỷ, ta sẽ không tha cho ngươi.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Vậy thì nàng hi vọng ta yêu nàng nhiều hơn một chút, hay là yêu Đại tiểu thư nhiều hơn nàng một chút?
Tiểu nha đầu trầm ngâm hồi lâu, chu cái miệng nhỏ, tức tối hừ một tiếng:
- Đối tốt với tỷ tỷ, đối với ta càng phải tốt hơn, tỷ tỷ vui ta cũng vui, một người cũng không thể thiếu!
“Một người cũng không thể thiếu!” Lâm Vãn Vinh nghe được rộn ràng phấn khởi, ôm lấy thân hình mềm mại, khẽ vuốt ve lên tấm lưng nàng:
- Nhị tiểu thư nói vậy thật quá tốt rồi, ta nhất định cương quyết quán triệt chỉ thị của nàng, duy trì nguyên tắc công bằng, công chính và công khai, làm nàng và Đại tiểu thư sống vui vẻ khoái hoạt.
Ngọc Sương “ừ” một tiếng, thẹn thùng nũng nịu:
- Tiện nghi đã cho ngươi chiếm hết rồi, ngươi chớ có khi phụ ta và tỷ tỷ. Nếu không, ta sẽ chết cho ngươi xem.
- Sao có thể thế chứ, ta là người như vậy sao?
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, nhìn quanh quất, thần bí nói:
- Kỳ thực phu nhân còn đề xuất một yêu cầu rất quá đáng với ta, có điều một mình ta cũng không cách nào làm được, cần nàng và Đại tiểu thư phối hợp.
Nhị tiểu thư bị gợi lên hứng thú, nóng ruột hỏi:
- Nương thân đưa ra yêu cầu gì? Có khó làm không? Con người của ngươi, không nói một lượt cho xong đi, cứ làm ta lo lắng.
Lâm Tam thì thầm vài câu bên tai nàng, Ngọc Sương nghe được mặt đỏ tới tai, khẽ “hứ “ một tiếng che gò má nóng như đốt:
- Thẹn chết người đi, nương thân sao có thể nhắc đến cái này? Muốn sinh ngươi và tỷ tỷ đi mà sinh, ta chẳng muốn quản đến ngươi nữa.
Nha đầu này da mặt thật non, Lâm Vãn Vinh cười trộm không thôi, nhưng lại thở dài:
- Ngọc Sương, đây là ta yêu thương nàng mới nói ra. Nàng nghĩ xem, chỉ cần nàng sinh hạ em bé trước, vì Lâm gia tăng thêm huyết mạch, ở trong nhà chúng ta còn có ai dám khi phụ nàng? Còn không phải ai nấy đều chiều chuộng nàng, yêu thương nàng sao.
Nhị tiểu thư suy tư một hồi, cảm thấy rất có lý, bẽn lẽn buông tay xuống, ngượng ngập:
- Lời ngươi nói là thật chứ? Nhưng mà ta chưa từng làm mẹ, không biết như thế nào mới có thể sinh em bé. Lâm Tam. Ngươi phải dạy ta!
- Dạy chứ, đương nhiên là phải dạy rồi!
Lâm Vãn Vinh cười xảo quyệt:
- Ở đây ta có một quyển sách giáo dục chỉ có mỗi một bản dạy như thế nào mới sinh được em bé, còn là bản sao màu nữa, tư thế phong phú, hình ảnh sống động, tối hôm nay chúng ta cùng nghiên cứu một phen nhé.
- Tùy ngươi.
Nhị tiểu thư nào biết dụng tâm hiểm ác của hắn, rúc vào lòng hắn, thỏ thẻ:
- Lâm Tam, ngươi đừng đi nữa, trước đây cuộc sống vui vẻ như vậy. Nghe ngươi kể chuyện cười giảng cố sự làm ta rất thích thú. Bây giờ một ngày không nhìn thấy ngươi, trong lòng ta liền không yên ổn. Nơi này là nhà của ta, nhưng cũng là nhà của ngươi, ngươi không thể bỏ rơi chúng ta.
Giọng Nhị tiểu thư mềm mỏng ấm áp, thật là êm tai, Lâm Vãn Vinh cảm động tự đáy lòng. Căn nhà lớn hoàng đế ban cho, có Thanh Tuyền, Ngưng Nhi và Xảo Xảo, người một nhà ở cùng nhau. Cảm giác đó thật êm ấm và vui vẻ, còn ở Tiêu gia thì có phu nhân và Đại tiểu thư chống đỡ, vạn sự chẳng cần nhọc lòng, sống thật thanh bình khoái hoạt, không phải lo nghĩ gì.
- Ta biết, ngươi không nỡ bỏ mấy tiểu thiếp ngươi nuôi ở bên ngoài.
Thấy hắn rất lâu không nói gì, Nhị tiểu thư chu mỏ hừ một tiếng, gương mặt đầy vẻ ấm ức:
- Bọn chúng có cái gì tốt chứ? Chẳng lẽ ta và tỷ tỷ cộng lại, còn không so được với mấy con tiểu hồ ly ngươi nuôi bên ngoài?
“Trong mấy lão bà lớn lớn bé bé của ta, luận về tuổi, luận về học vấn, luận tới vòng ngực, ai là nhỏ còn chưa nói chắc được đâu!” Lâm Vãn Vinh cười khan:
- Nhị tiểu thư nói đi đâu thế, cái gì lớn nhỏ chứ. Chúng ta đều là người một nhà mà, cho dù là nhỏ, ta cũng có thể làm nàng ta thành lớn. Hơn nữa, mấy vị tỷ tỷ kia nàng hẳn cũng nghe qua rồi. Lạc tiểu thư của phủ Kim Lăng nàng cũng đã gặp, nàng ta chính là tài nữ nổi tiếng. Có điều đợi nàng qua cửa rồi, nàng sẽ phát hiện ra một mặt khác của nàng ấy. Còn có Xảo Xảo nàng cũng biết đó, Xảo Xảo tính cách thùy mị hiền hòa, không tranh với người, phu nhân và Đại tiểu thư đều rất thích nàng ấy. Còn có một vị chính là Thanh Tuyền, nàng ấy mỹ lệ hiền thục thiên hạ ít có, khi ta và Đại tiểu thư bị Bạch Liên giáo bắt cóc, chính là nàng ấy đã cứu chúng ta ở trên núi Đương Đồ, ta dám đánh cuộc, nàng nhìn thấy mặt Thanh Tuyền sẽ thích nàng ấy liền.
Nhị tiểu thư vừa tức vừa thẹn hừ một tiếng, miệng nhỏ nhắn cong lên:
- Cái tên Lâm Tam của ngươi thật đúng là gọi không sai, ngay cả tiểu thiếp cũng muốn nuôi ba người. Ta không quan tâm, ngày mai ngươi đề nghị làm thông gia với nương thân, nơi này chính là nhà của ngươi rồi, cái lý đâu bỏ nhà không ở, chạy ra bên ngoài lêu lổng? Phòng của ngươi ta đã thu dọn xong rồi, mấy con tiểu hồ ly kia nếu làm khó ngươi, ngươi kêu bọn chúng lại tìm ta, Trấn Viễn tướng quân ta đã chuẩn bị xong rồi, sẽ để cho bọn chúng biết uy lực của Tiêu nhị tiểu thư ta, hừm!
Thần sắc Tiêu Ngọc Sương u ám, vẻ mặt cương quyết, mặc áo ngẫu hợp* màu lục nhạt làm nổi bật thân hình mượt mà yểu điệu mới trưởng thành của nàng, thật là đáng yêu!
(Ngẫu hợp: là loại váy áo thời xưa có hình dạng như những cánh sen xếp lên nhau)
- Được rồi, ở lại thì ở lại.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ hào phóng cười phất phất tay, trong lòng lại đang tính toán: “Ở lại Tiêu gia cái gì cũng tốt, chỉ là thiếu một cái giường ấm. Ở hậu viện này đều là nữ quyến, Đại tiểu thư vắng mặt, Nhị tiểu thư vẫn còn là nụ hoa, không chịu nỗi đại pháo nhân gian của ta tàn phá. Tiêu phu nhân lại chẳng giúp được gì. Xem ra chỉ đành vất vả Ngưng Nhi vậy. Nhưng mà có kích thích của loại hoàn cảnh đặc thù này, không chừng tiểu hồ ly tinh kia còn vui mừng không kịp nữa ấy chứ.
Nhị tiểu thư dù trưởng thành không ít, cuối cùng vẫn là tâm tính của thiếu nữ nhỏ, thấy Lâm Tam đáp ứng trở về, lòng nàng vui mừng không lời nào diễn ta được, kéo Hoàn Nhi bận trước bận sau chuẩn bị áo mới chăn mới cho hắn, lại đem cái ổ chó hai ngày không ở của Lâm Tam cẩn thận quét dọn một lượt, dáng vẻ rất là chăm chú.
Hai ngày không trở về, Đại tiểu thư không ở nhà, phu nhân lại ngã bệnh, những công việc chồng chất của Tiêu gia thật sự là không ít, người của Đào gia Tô Châu bị đả kích, ngày càng đi xuống, việc buôn bán vải vóc Tiêu gia chiếm lại vị trí đầu đàn, lại thôn tính không ít cửa hàng của Đào gia, thuận thế khuếch trương, thanh thế so với thời đỉnh thịnh còn hơn rất nhiều. Cửa hàng vải cả nước đều phải nhìn sắc mặt của Tiêu gia để hành sự, cũng khó tránh vải Thành vương làm giả cũng phải mua từ Tiêu gia.
Nước hoa xà phòng sớm đã lan truyền trở thành mốt ở kinh thành và Kim Lăng, hai nơi này chính là vùng cực thịnh của Đại Hoa, dẫn đầu phong trào toàn quốc. Tiêu gia dấy lên như một trận cuồng phong, đang lan sang các tỉnh bên cạnh, nước hoa và xà phòng của Tiêu gia, lũng đoạn tới năm phần thị trường phấn sáp, nếu có thể làm giá cả hạ xuống, chiếm tới tám phần cũng không phải là không thể. Phúc bá ở Kim Lăng truyền tới tin tức tốt, khu vườn trồng mới sinh trưởng thịnh vượng, lượng cánh hoa cung cấp được đảm bảo, làm cục diện cung không đủ cầu của nước hoa và xà phòng dễ dàng được hóa giải. Bằng vào sự nghiệp nước hoa mới tạo ra, lại thêm vào việc buôn bán vải vóc đoạt trở lại, lợi nhuận của Tiêu gia đầy chậu đầy bát, làm các đồng nghiệp của đủ các ngành buôn bán nhìn thèm đỏ cả mắt.
Cùng người đấu chưa từng thất bại, chuyện buôn bán, đối với Lâm Vãn Vinh mà nói, thật sự không gì đơn giản hơn, huống chi đây vốn là nghề nghiệp cũ của hắn. Hắn hai kiếp làm ngươi, hiểu người tường tận, tán gái, đánh trận, giết người, lừa gạt, bịp bợm… việc nên làm, việc không nên làm, đều không thất bại. Bằng vào sự từng trải của hắn, còn có việc gì có thể làm khó hắn?
Đem tin tức từ các nơi và Kim Lăng báo cáo lên xem một lượt, đáng chê thì chê, đáng thưởng thì thưởng, xử lý Kinh Vị* phân minh, gọn gàng sạch sẽ, ngay cả Đại tiểu thư cũng không hơn được hắn.
(*Sông Kinh dòng đục, sông Vị dòng trong, ý nói phân biệt rõ ràng)
Tiểu nha đầu Hoàn Nhi nhìn thấy vừa mừng vừa ngạc nhiên vạn phần:
- Đây mới là bản lĩnh của Tam ca, huynh ấy một khi trở về nghề cũ. Tiêu gia ta liền có phúc rồi. Nhị tiểu thư, Hoàn Nhi chúc mừng Nhị tiểu thư!
Nhị tiểu thư chu mỏ lên:
- Tiểu nha đầu ngươi, vừa rồi còn chẳng thèm hỏi xanh đỏ trắng đen gì, đã chửi hắn tới máu chó tưới lên đầu, may mắn là tính tình hắn tốt, nếu đổi lại là ta, sớm đã đánh nát cái mông nhỏ của ngươi rồi!
Hoàn Nhi lè lưỡi: “Khi Tam ca còn chưa trở về. Oán trách nhiều nhất không phải là Nhị tiểu thư sao, thế nào được Tam ca nói hai câu dễ nghe, liền thay đổi nhanh như thế?”
- Đúng, đúng là tiểu tỳ trách oan Tam ca rồi.
Hoàn Nhi cười hì hì:
- Tiểu tỳ cũng vì muốn tốt cho hai vị tiểu thư thôi! Nhị tiểu thư, tiểu tỳ khi nào phải chuẩn bị áo hỉ khăn hồng cho tiểu thư vậy? Tam ca chính là người nóng tính, tiểu tỳ sợ huynh ấy đợi không nổi.
Khuôn mặt nhỏ của Tiêu Ngọc Sương đỏ bừng phì một tiếng, quát:
- Nha đầu chết tiệt kia, ta thấy là ngươi sốt ruột mới đúng, vừa mới rồi chửi hắn nọ kia. Giống như là hắn cô phụ ngươi ấy, nếu ngươi đợi không nổi, vậy ngươi làm nóng giường cho hắn trước đi, nha đầu chưa chồng ngươi, không thiếu phần mưa móc của ngươi.
Chủ tớ hai người trêu đùa nhau một trận, nhưng cũng phần nhiều là vui vẻ. Thấy Lâm Tam vất vả, Nhị tiểu thư đau lòng. Tự mình bưng trà rót nước hầu hạ chu đao. Tứ Đức đang giúp việc cho Lâm Tam được nhìn một khung cảnh ao ước, gia đinh làm chủ, tiểu thư bưng trà, chuyện tốt bậc này khi nào mới rớt lên người ta đây.
Bởi vì Đại tiểu thư bị hoàng thượng mời đi làm khách, phu nhân ngã bệnh, Tam ca lại chơi trò mất hút. Tiêu gia không có người làm chủ, không còn cách nào khác, Nhị tiểu thư mới bị tạm thời mời về. Tiêu Ngọc Sương ở trong học viện lâu ngày, đã chín chắn hiểu chuyện được không ít, nghe nói trong nhà có biến cố, trong lòng bi thống khó chịu, nhưng kiên cường gắng gượng đảm đương, mấy ngày này ứng phó cũng khá thỏa đáng.
Lâm Vãn Vinh thấy trên quầy đặt bàn tính nhỏ, nhớ tới lời thề của Ngọc Sương, mỉm cười gật đầu:
- Nhị tiểu thư, nàng ở học viện thời gian dài, cách tính toán này đã học thế nào rồi?
Ngọc Sương cầm bàn tính gẩy hạt châu kêu lách cách, duyên dáng gắt hắn:
- Còn cần ngươi hỏi sao, ngoại trừ Trình Đại Vị, thì ta học giỏi nhất, ngay cả Từ tiên sinh cũng khen ta thông minh lanh lợi. Ngươi xem, năm trừ ba thành hai, năm trừ một ….
(Cheng Dawei – Trình Đại Vị nhà toán học trung quốc 1533~1606)
Nhị tiểu thư mặt mang nụ cười, ngón tay linh động, diễn luyện rất là thuần thục, thật đúng là một nhân tuyển tốt để làm nhân viên kế toán. Nhớ tới thiếu niên gọi là Trình Đại Vị, Lâm Vãn Vinh mỉm cười gật đầu, cách tính toán chính là từ cơ sở của khoa học tự nhiên, đêm khẩu quyết dùng bàn tính truyền cho thiếu niên này, từ đó hắn phát dương quang đại, cũng tính là ta làm chút cống hiến cho Đại Hoa đi.
- Lâm Tam, ta hỏi ngươi.
Nhị tiểu thư nhớ tới một việc, đột nhiên ngừng gảy hạt châu của bàn tính:
- Ngọc Đức tiên phường kia, thật là bị hủy trong tay ngươi sao?
Ngay cả Nhị tiểu thư cũng hỏi tới việc này, uy lực của thánh phường kia quả nhiên không phải tầm thường, Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Coi như là vậy đi, kỳ thực nói chuẩn xác một chút, phải là bị hủy trong tay bọn họ. Nhị tiểu thư, sao nàng lại hỏi tới điều này?
- Ngươi thật là…
Tiêu Ngọc Nhược chịu không được lườm hắn, gương mặt tràn đầy âu yếm:
- Thật là việc gì cũng làm ra được, trong học việc vì việc này cũng ầm ĩ tới lật trời một ngày, mọi người chia làm hai phái, công kích ngươi, ủng hộ ngươi, tránh cãi tới mức muốn đánh nhau rồi.
- Còn có việc này nữa? Nhị tiểu thư nàng mau nói xem, bọn họ ủng hộ cái gì và phản đối cái gì?
Lâm Vãn Vinh vừa nghĩ tới đã nảy sinh hứng thú: “Kinh Hoa học viện chính là đại học của Đại Hoa, bên trong đều là tinh anh trong tinh anh của Đại Hoa, có thể làm bọn họ tranh cãi tới không thể kết thúc, điều này đúng là một chuyện thích thú.”
Thấy bộ dạng đắc ý của hắn, Ngọc Sương trách:
- Ngươi còn vui được, hôm đó vừa nghe thấy việc này, ta sắp buồn tới chết. Nhưng nghe tới danh tự kia, ta liền biết là ngươi, dưới gầm trời này cũng không tìm ra được tên Lâm Tam thứ hai to gan như thế. Ngươi lấy pháo bắn Thánh phường kia, những bạn học và tiên sinh ở trong học viện tức thì chia thành hai phái. Một phái chửi ngươi lớn gan làm xằng, dám vũ nhục thánh địa trong lòng của người đọc sách trong thiên hạ, còn nói muốn liên danh tấu lên hoàng thượng, xin phán ngươi đại tội. Những người này đều là những lão tiên sinh đức cao vọng trọng, dạy quốc luận sử học, thi từ văn chương, nổi danh khắp thiên hạ.
Lâm Vãn Vinh cười cợt không để tâm:
- Vậy một phía kia thế nào?
- Phái kia đương nhiên chính là những học sinh học tập kỳ nghệ kỹ xảo chúng ta rồi. Học tập toán số lý pháp, học tập nông sự dã luyện, còn học tập binh pháp quân luận.
Nhị tiểu thư lắc đầu:
- Những thứ chúng ta học tập, đều là những thứ không được bên ngoài coi trọng, so với người khác học thi từ sử thoại, cầm kỳ thi họa hoàn toàn khác biệt. Ở trong học viện cũng chẳng có địa vị gì. Nghe nói ngươi dùng pháo bắn thánh phường, còn muốn đem thánh phường đổi thành học đường, chuyên môn dạy kỳ nghệ kỹ xảo thiện hạ tạp luận, còn sắp đặt thưởng lớn, thưởng cho thợ khéo trong thiên hạ, ngươi có những ý tưởng thật mới mẻ, mọi người cùng phấn chấn vui mừng khôn xiết, tự phát kết thành một phái ủng hộ ngươi, cùng phái khác tranh cãi thành đánh nhau.
- Nhưng mà bọn chúng đánh không lại chúng ta.
Nhị tiểu thư che miệng cười:
- Người của chúng ta tinh thông cơ quan toán học, ai ai cũng thông minh khéo léo. Bọn chúng thì chỉ biết giảng đạo lý với chúng ta, dẫn kinh trích sách, trường thiên hoành luận, nghe tới lỗ tai chai sạn luôn. Nhưng lại nói về thứ vị, bằng vào cái gì mà chúng ta đều là người Đại Hoa, bọn chúng sao lại có thể cao hơn chúng ta một bậc?
Lâm Vãn Vinh cười lớn, quả nhiên là không thẹn được ta huấn luyện. Nhị tiểu thư một câu trúng đích. Thiên hạ này là thiên hạ của người Đại Hoa, không phải là thiên hạ của Ngọc Đức Tiên Phường. gọi là Thánh phường, chính là đại biểu cho những hồng nho sĩ tộc, trong Kinh Hoa học viện những môn sinh học kỳ nghệ kỹ xảo, trừ một bộ phận nhỏ là bởi vì hứng thú yêu thích ra, phần lớn đều là xuất thân nghèo khổ, đối với cái gọi là Thánh phường không có cảm tình cũng là bình thường.
Tạm nghỉ ngơi trong chốc lát, nghe giọng oanh yến của Nhị tiểu thư kể những chuyện thú vị trong học đường, cũng thật thoải mái tự tại. Cũng không biết nghĩ tới cái gì, thần sắc Nhị tiểu thư đột nhiên gấp gáp, nắm chặt tay hắn:
- Lâm Tam, vừa rồi ngươi nói với Tứ Đức, ngươi muốn lên tiền tuyến chống lại người Hồ, là thật hay giả?
Lâm Vãn Vinh thở dài, trở nên vô cùng đứng đắn:
- Nhị tiểu thư, ta hỏi nàng một vấn đề. Nếu như một người, hắn có chút thông minh vặt, còn có chút may mắn nhỏ, làm được không ít việc. Mọi người đều xem trọng hắn, hi vọng hắn ra sức vì nước. Nhưng hắn tự biết mình, luận về bản lĩnh đích thực, hắn còn kém quá xa, nếu là tùy tiện nhận lệnh, rất có khả năng làm lỡ quốc sự, nếu nàng là hắn, nàng sẽ làm thế nào?
Ngọc Sương trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu:
- Quốc quân đại sự, ta cũng không rõ. Nhưng nếu người người tán dương, lại làm được không ít việc, nếu chỉ nói là chỉ có chút thông minh vặt, không có trí tuệ lớn, điều này tuyệt không thể có. Hắn lo lắng mình có khả năng làm lỡ việc nước, thì không phải là người hồ đồ, đã có nỗi ưu tư này, sao lỡ được việc nước? Ta thấy hắn thật ra là rất thông minh, có để đảm nhận việc lớn.
Lâm Vãn Vinh nghe được mặt mũi vui vẻ: “Tiểu nha đầu này không phải là cố ý khen ta chứ!”
- Vậy nếu ta ra tiền tuyến, nàng có muốn ta đi hay không?
Nhị tiểu thư long lanh nước mắt, nép vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn:
- Ta đương nhiên không hi vọng ngươi đi. Lên tiền tuyến đánh trận, đao thương không có mắt, nếu là làm ngươi bị thương một phân nửa hào, ta cũng quyết không muốn sống nữa.
Nàng tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tình cảm lại rất chân chất, Lâm Vãn Vinh nghe mà cảm động, đang muốn nói, ngón tay xinh xinh của Ngọc Sương đặt lên môi hắn, nước mắt lấp lánh:
- Nhưng hảo nam nhi chí ở bốn phương, nếu là ngươi nhất định muốn đi, ta cũng không ngăn ngươi. Ta và tỷ tỷ vĩnh viễn đợi ngươi, chàng sống thiếp sống, chàng chết thiếp chết!
Lâm Vãn Vinh cảm động không cất lên lời, ôm nàng vào lòng an ủi một phen, tiểu nha đầu trong lòng không dấu được chuyện, nghe hắn nói đôi câu chuyện cười, ưu sầu liền vơi hết, mừng rõ giúp đỡ hắn làm việc, thỉnh thoảng ban cho hắn một nụ cười ngọt ngào, làm sự mệt mỏi của Lâm Tam tiêu tán sạch, động lực thêm mười phần.
Giải quyết một đống việc lớn việc nhỏ của Tiêu gia xong xuôi, ngẩng đầu lên nhìn trời, không ngờ đã sẫm tối. Vẫy vẫy cổ tay đau nhức, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cảm thán, Đại tiểu thư thật sự là không dễ dàng, một mình phải xử lý đống việc thế này, còn phải làm nhiều năm như vậy, cũng không biết nàng sao có thể gắng gượng được.
Thanh Tuyền tối nay khẳng định là nghỉ lại trong cung rồi, cha con họ có rất nhiều việc muốn nói. Phái Tứ Đức đi đưa tin cho Xảo Xảo và Ngưng Nhi, hai vị phu nhân mỗi người đưa lại một phong thư. Chữ viết của Xảo Xảo xinh xắn gọn ghẽ:
- Ban trưa hoàng thượng tuyên chỉ, phái Cao Tù suất lĩnh thị vệ trong cung tới bảo vệ nhà ta, đại ca chiếu cố thật tốt hai vị tiểu thư và phu nhân, không cần lo lắng bọn muội.
“Cao Tù đến rồi ư?” Lâm Vãn Vinh vui mừng: “Hắn là người quen, có hắn ở đó ta yên tâm rồi, cũng không biết là Thanh Tuyền an bài, hay là hoàng đế cố ý tỏ thiện chí với ta.”
Tin Lạc tiểu thư đưa lại thì đơn giản hơn nhiều, trên tờ thư trắng tinh một chữ cũng không có, chỉ có một dấu son thật thu hút ánh nhìn, có vẻ giống như cái miệng nhỏ tươi tắn của Ngưng Nhi. Quả thật là thư cũng như người, Lâm Vãn Vinh rung động trong lòng: “Tiểu hồ ly tinh này một chữ cũng không viết, đêm nay gọi nàng tới làm ấm giường, cũng không biệt nàng nguyện ý không, hay là không đây?”
- Xem gì đó? Mà ngay cả đèn cũng không thèm đốt?
Một âm thanh lạnh nhạt vang lên trong phòng, đẩy cửa tiến vào lại chính là Tiêu phu nhân khi trưa mới gặp. So với hồi trưa, bà đã ăn mặc chỉnh tề hơn rất nhiều. Một bộ váy dài phấn nhạt càng tô đậm vẻ điềm đạm trang nhã, cũng như thân hình đầy đặn của bà. Châm lửa đốt đèn dầu sáng lên, trong ánh đèn mờ mờ phả lên khuôn mặt mỹ lệ như hoa đào, lộ hết phong vận mê người.
- Đâu có xem gì…
Giấu thư của tiểu hồ ly tinh vào trong lòng ngực, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Phu nhân bệnh nặng vừa khỏi. Phải nên nghỉ ngơi, sao lại dậy rồi.
- Ngươi cũng nhớ được ta bệnh nặng mới khỏi?
Tiêu phu nhân nhìn hắn, khẽ ho một tiếng, trên mặt ẩn hiện nét hồng, lại có chút giận:
- Ta thấy ngươi đúng là mèo khóc chuột, buổi trưa kiếm chuyện chọc giận ta là ai vào đây vậy?
- Phu nhân đang nói ta sao?
Lâm Vãn Vinh mở to hai mắt, tỏ vẻ vô tội:
- Ta đã làm cái gì? Bận suốt cả buổi chiều làm chóng cả mặt rồi, việc không nên nhớ sớm đã không nhớ nữa rồi.
Tiêu phu nhân sớm đã lĩnh giáo thủ đoạn vô lại của hắn, nghe được lời ấy cũng chẳng chút ngạc nhiên, thản nhiên bảo:
- Không cần ngươi khoe công trước mặt ta. Ngươi làm việc trong nhà ta, đây vốn là việc trong chức trách của ngươi. Hơn nữa, ngươi còn lừa đi hai đứa con gái của ta, còn muốn thế nào? Chẳng lẽ muốn coi ngươi như bồ tát để thờ phụng?
Phu nhân cứ như có thù với ta a! Lần này quay lại, lời nói của bà lạnh lùng hơn rất nhiều. Có điều cũng phải, ta một lần trộm mất của người ta hai người con gái, cắt thịt của bà. Thương tâm tự nhiên là khó tránh khỏi rồi.
- Ấy, phu nhân. Đây là cái gì?
Nhìn thấy trong tay phu nhân cầm một cốc sứ, mơ hồ có mùi hương bay tới, Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi.
- Không có gì, một cốc huyết yến mà thôi.
Phu nhân khẽ thở dài:
- Nuôi con cái lớn như thế, nha đầu đó cả khuỷu tay cũng hướng ra ngoài rồi. Huyết yến cách thủy xong, nha đầu kia lại muốn tự tay đi sắp xếp đồ dùng hàng ngày cho ngươi. Không ngờ còn để ta đưa tới cho ngươi ăn. Ngươi nói xem, ta phiền muộn hay không đây?
- Phiền muộn, đương nhiên nên phiền muộn!
Lâm Vãn Vinh nhận lấy chiếc cốc nhỏ, nhấm một ngụm, hương thơm thoang thoảng thấm vào họng, làm người ta cảm thấy hương vị thật tuyệt mỹ:
- Có điều… Nói thế nào ta cũng không phải là người ngoài, đồ tốt đặt trong nhà không có người dùng, lãng phí cũng là lãng phí rồi, không bằng để cho ta. Đây gọi là nước trong không chảy trong ruộng người ngoài, đúng là nói về đạo lý này!
- Cái gì mà nước trong không chảy trong ruộng người ngoài, ngươi thật là mặt dày.
Phu nhân cười khẽ, cầm lên mấy bức thư tín các nơi đưa tới xem qua một lượt, chỉ thấy bên trên bị người ta tiện tay vẽ mấy vòng tròn tròn, tất cả đóng vào những chỗ quan trọng, phê duyệt súc tính gọn gàng… “Duyệt! Gửi lên phu nhân!”
- Ngươi đã duyệt qua cả rồi, chẳng lẽ còn muốn ta tới xem lại một lượt.
Phu nhân lắc đầu, càng xem tiếp càng ngạc nhiên:
- Lâm Tam, nhưng thủ đoạn buôn bán này ngươi học được từ đây vậy?
- Cái này gọi là đánh dấu.
Lâm Vãn Vinh dõng dạc:
- Ta đồng ý mới sẽ đưa cho phu nhân xử trí, những thứ khác, toàn bộ bỏ đi. Còn về phần thủ đoạn buôn bán… là trời sinh.
Phu nhân cũng chẳng đếm xỉa tới hắn, cẩn thận lật văn thư trên bàn, những văn thư Lâm Tam đồng ý không cần phải nói nữa, còn lại những thứ bị hắn bác bỏ trả lại, hắn thường chỉ cần một câu đôi lời chỉ ra hướng giải quyết mới, khó mà tưởng tượng ra nỗi! Nhưng mà nếu có thể đem ra thử nghiệm một lần, thật sẽ khiến cho người ta mở to mắt, kinh thán không thôi.
Phu nhân chuyên chú, tư thái ưu mỹ, gò má ngọc óng ánh như pha lê, mày khi thì nhíu chặt, khi thì giãn ra, sắc mặt lúc lo lắng lúc cười tươi, vạn loại phong tình ẩn bên trong. Thấy bà không nói, Lâm Vãn Vinh cũng mừng rỡ, yên lặng thưởng thức huyết yến, trong lòng lại nghĩ: “Khi nào lấy một ít bổ dương Đại Trường Kim tặng bỏ vào trong tổ yến, xem xem hiệu quả như thế nào.”
- Có lúc, ta không thể không cảm kích nha đầu Ngọc Sương này.
Phu nhân đóng lại thư tín, mỉm cười khẽ than:
- Nếu chẳng phải nó có tầm nhìn sáng suốt, đưa ngươi vào Tiêu gia ta, ta đã bỏ qua mất một nhân tài lớn như ngươi, Tiêu gia ta cũng sẽ không có diện mạo phong quang như hôm nay. Mặc dù, cái giá lớn một chút, tổn thất mất hai đứa con gái của ta, khiến bọn chúng rơi vào ma chưởng của ngươi.
- Có thống khổ mới có khoái hoạt.
Lâm Vãn Vinh cười đắc ý:
- Cái này gọi là hai bên hỗ trợ lẫn nhau, không ai bị thiệt.
Đã tới hoàn cảnh này rồi, còn có thể nói gì đây, phu nhân lắc đầu đi ra ngoài, đi tới bên cửa, chợp quay đầu lại:
- Lâm Tam, nghe Ngọc Sương nói, sau này ngươi muốn chuyển về Tiêu gia?
- Ta còn chưa quyết…
- Sớm trở về đi …
Phu nhân buồn bã thở dài:
- Tiêu gia ta khó khắn lắm mới gặp được một nam nhân có thể dựa vào, trong phủ ngoài phủ, sớm đã quen với sự tồn tại của ngươi, hai ngày nay ngươi tự ý ra ngoài, trong nhà cũng không còn sinh khí.
Lời này từ miệng người khác nói ra không là gì, nhưng từ miệng phu nhân nói ra, lại quả thực là quá khen rồi:
- Đa tạ phu nhân khích lệ, ta nhất định sẽ tiếp tục gắng sức hơn, sáng tạo thêm huy hoàng…. Ấy, phu nhân, phu nhân đi nhanh như vậy làm gì?
Không đợi hắn bày tỏ lòng trung thành xong, Tiêu phu nhân sớm đã đi xa rồi, tựa hồ chẳng thèm nghe mấy lời thừa thãi của hắn. Hắn chẳng còn cách nào cầm cốc huyết yến lên nếm một miếng nữa, mùi vị thật ngon.
Ở Tiêu gia làm việc vất vả một phen, mặc dù có chút mệt nhóc, đầu óc lại vô cùng thanh tĩnh. Ngọc Sương nói rất đúng, lão tử cũng không phải là người không có bản lĩnh, không lên chiến trường thì thôi, thật sự phải đi đánh trận rồi thì ai ta cũng không sợ, đùn đi đẩy lại ngược lại thì chẳng giống nam nhân nữa. Tính toán sự việc nơi kinh thành, nên làm gấp thì cũng đã nhanh chóng hoàn tất gần hết rồi, Thanh Tuyền tìm thấy rồi, hôn sự Đại tiểu thư Nhị tiểu thư cũng đã định rồi, giải quyết thêm chuyện giữa Thanh Tuyền và Tiên Nhi, hậu phương lớn coi như là an định đoàn kết rồi. Tới lúc đó lại tới tìm hoàng đế yêu cầu hơn tám trăm hộ vệ võ công cao cường, lên chiến trường chắn trái phải cho ta. Nếu đại sự không thành, vạn nhất bại trận, bọn họ ngăn cản một lúc, vẫn còn thời gian dư thừa thoải mái để lão tử lâm trận bỏ chạy về gặp lão bà.
Loại việc như chiến tranh, không thể so với các việc khác, nhất định phải nghĩ chu đáo đường lui. Hắn tự cho rằng đã mưu tính thỏa đáng, cái mạng nhỏ khẳng định có thể nắm chắc, dường như tự uống một viên thuốc định tâm, yên ổn rất nhiều, đối với việc dẫn binh đánh trận cũng không bài xích như trước đó nữa.
Chuyện của Lộc Đông Tán. Dù hắn vẫn uất ức, nhưng cũng dần dần bình tĩnh lại. Việc đã xảy ra. Oán trời trách người cũng vô dụng, ta có thể bắt hắn một lần, cũng có thể bắt hắn lần thứ hai, sợ hắn cái rắm.
Nhưng việc Đại tiểu thư lại không dễ làm, nhớ tới hoàng đế cho kỳ hạn ba ngày, hắn liền có chút đau đầu. Lão đầu tử này tính tình ngang bướng giống như hắn. Ngay cả Thanh Tuyền cũng không để ý hắn lấy mấy lão bà, ông tính toán cái gì? Phu nhân và Ngọc Sương cũng mong đợi Đại tiểu thư sớm ngày trở lại, phải suy nghĩ biện pháp nhiều hơn mới được.
Ăn xong cơm chiều, tìm khắp nơi không thấy Nhị tiểu thư, hỏi Hoàn Nhi và Tứ Đức, cả hai đều không biết nàng ở đâu. Thế này thì lạ thật. Nhà dù có hơi lớn, nhưng chẳng lẽ Ngọc Sương còn bay được hay sao.
Trong lòng vô cùng hoang mang, đi vào phòng mình, tức thì giật mình kinh hãi. Trong phòng đã thu dọn sạch sẽ ngăn nắp.
Không dính một hạt bụi, ở giữa lại có một tấm rèm tơ màu phấn hồng nhẹ bay bay, trông thật êm ấm. Nhìn vào bên trong rèm, cái giường nhỏ ngày thường vẫn nằm, đã đổi thành một chiếc giường gỗ hoa lệ, rộng rãi chắc chắn, vận động thế nào cũng không sợ. Trên giường treo màn vàng lụa hồng, càng thêm mấy phần dụ hoặc.
Không phải là ta đi nhầm phòng chứ, trong lòng hắn nghi hoặc thế nào khỏi cần phải nói, đang định cất bước, chợt nghe thấy những hơi thở gấp gáp vang bên tai, tựa như ở phía sau rèm truyền đến.
- Nhị tiểu thư đi đâu mất rồi nhỉ?
Hắn mỉm cười, lầu bầu như tự nói với mình:
- Đúng là một khắc không gặp như cách tam thu, ta nhớ nàng nhớ tới đau lòng.
Tiếng hô hấp kia ngày càng dồn dập, phảng phất nghe thấy tiếng trống ngực thình thịch, Lâm Vãn Vinh than vãn:
- Nhị tiểu thư, nàng ở đâu? Ta nhớ nàng nhớ tới ngủ không yên.