Hôm nay Từ Vị rất có hứng thú, cùng Đại tiểu thư và Lâm Vãn Vinh hàn huyên, uống chút rượu ngon, lại cùng lão hồng nhan Tô Khanh Liên khảy đàn, hát chút mỹ từ, nhất thời cũng hưng phấn bốc đồng, rất có dáng vẻ của phong lưu học sĩ năm xưa.
Từ Chỉ Tình lại không giống hai người bọn họ, sớm đã trốn trong phòng nghiên cứu phương pháp tính toán chữ số Arab mới học, lại lôi léo Lâm Vãn Vinh hỏi mấy vấn đề, chỉ là vấn đề nêu ra lại càng lúc lại càng thêm khó khăn, càng thêm sâu sắc.
Lâm Vãn Vinh kinh hãi nhưng cũng vài phần bội phục, có một cô gái siêng năng cần mẫn đi đầu, cơ sở số học này hẳn là có thể rất nhanh phổ cập tới khắp chốn ở Đại Hoa.
Từ Chỉ Tình này là một cô gái cực kì phóng khoáng, tự nhiên ở cùng một chỗ với hắn, tịnh không chút rụt rè, Lâm Vãn Vinh ngứa ngáy quấy rối, muốn cùng nói vài câu ngoài đề, nhưng đều bị nàng nhẹ nhàng chối từ, tựa hồ ngoài học vấn ra, không hứng thú gì mấy chuyện khác của hắn.
Ba người nhà lão Từ ở lại chỗ này tới hoàng hôn rồi mới không đành lòng rời đi, đợi đến khi thấy đỉnh tiểu kiệu kia đã đi xa xa, Lâm Vãn Vinh mới than một hơi dài:
- Lão đầu này, coi như là đi rồi.
Đại tiểu thư mim cười liếc hắn một cái:
- Xem người kìa,lại dám nói những lời như thế. Từ đại nhân là một đại nhân vật, người khác có mời cũng không lại, ngươi sao lại thấy người như thấy ôn thần.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả :
- Ta không phải là phiền lão Từ, chỉ là vị tiểu thư kia, có vẻ không thích nói chuyện với ta lắm, ta thấy có chút phiền.
Đại tiểu thư buồn cười nói:
- Ngươi xem coi ngươi quấn lấy Từ tỷ tỷ người ta hỏi mấy việc gì đâu. Cái gì mà trứng có trước hay gà có trước, là trứng nở ra gà trước, hay là gà đẻ ra trứng. Lợn lòi làm sao mới có thể lớn nhanh. Phì, toàn mấy thứ lộn xộn bát nháo…
Lâm Vãn Vinh không chút đỏ mặt:
- Đều là tri thức khoa học, không hiểu thì ta hỏi thôi, sao lại không chứ?
Đại tiểu thư bật cười:
- Hỏi ngươi là cái gì, đi hỏi người chính là tự ngươi đặt ngươi lên cao, ngươi chớ tưởng người khác như đồ ngốc. Mà nói lại, Từ tiểu thư chính là dạng này. Với học thức của nàng, khó mà tìm được một người vừa tầm mắt dưới gầm trời này
“Ngất, ta không tin, qua việc hôm nay, cô ta sẽ không còn dám nhìn ta với ánh mắt trước kia nữa! Chỉ là Tam ca không muốn làm kẻ đầu tàu thôi.”
Nói một hồi, Đại tiểu thư đột nhiên khe khẽ kéo hắn nói:
- Lâm Tam, ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi nhất định phải thành thật trả lời ta…. Lúc ở Kim Lăng, Từ tiên sinh nói là mời ngươi đi giúp đỡ ngài làm việc, có phải là kêu ngươi tòng quân diệt trừ Bạch Liên giáo không?
Lâm Vãn Vinh sửng sốt một chút, lấy làm kì quái hỏi:
- Nàng sao lại hỏi tới việc này? Ngày đó ta thật sự là đi làm việc, không hề lười biếng.
Khóe mắt Đại tiểu thư đỏ lên, đánh hắn một cái:
- Đáng ghét, ai đùa với ngươi chứ, chỉ muốn ngươi nói thật thôi.
Việc này cũng đã trôi qua, không cần giấu diếm nàng nữa. Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói :
- Đúng vậy, đó là Từ lão đầu kéo ta đi đánh trận, thiếu chút nữa ngay cả cái mạng này cũng đã mất rồi. Nếu không có Tiên nhi cứu giúp, e rằng ta bây giờ không nhìn thấy nàng nữa. Nhưng mà, tốt xấu gì thì cũng đã diệt trừ hoàn toàn lũ vương bát Bạch Liên giáo… Ý, Đại tiểu thư, sao nàng khóc?
Tiêu Ngọc Nhược vội vàng lau nước mắt:
- Ngày ấy, ta ở ngoài thành chờ ngươi trở về, lúc đó vết thương của ngươi khỏi chưa?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu:
- Ừm, ngày đó vết thương còn chưa ổn, chỉ là vì đáp ứng Lạc tiểu thư nên mới chạy về tham gia Tái thi hội nọ, đành bất đắc dĩ cả đêm lẫn ngày chạy về.
- Bị thương như vậy rồi mà còn nghĩ tới nàng ta ư?
Đại tiểu thư vừa đau đớn lại tức giận nói:
- Ngươi có phải vì nàng ấy mà không tiếc cả tính mạng không?
Thấy nước mắt Đại tiểu thư càng lúc càng lã chã, thậm chí có khuynh hướng không dừng lại được, Lâm Vãn Vinh vội vàng nói:
- Đây là sao, đang lúc tốt đẹp làm sao lại nói đến chuyện ngày đó? Ta không phải vẫn tốt hay sao, so với trước đây càng cường tráng hơn, không tin thì nàng ôm thử xem.
Đại tiểu thư cố gắng cắn chặt môi, nước mắt rưng rưng nhìn hắn, dịu dàng nói:
- Ngươi hận ta lắm phải không? Ngày đó ta đối xử với ngươi như thế.
Đột nhiên nước mắt nàng lại càng tuôn như mưa:
- Ta biết, ngươi nhất định hận ta, khi ngươi trọng thương như lại đóng cửa không cho vào. Nhưng mà ta thật sự không biết. Trong suốt những ngày đó ta luôn hi vọng được thấy ngươi, buổi tối mỗi ngày đều ra ngoài thành đợi, thật khó khăn lắm mới nhìn thấy ngươi trở về, trong lòng đang cao hứng thì lại thấy ngươi dẫn theo hai cô gái… Ta... ta buồn bực, cái gì đều không biết nữa, vì thế mới… Mà cũng phải nói lại, tên chết bầm nhà ngươi, đã làm cho ta khóc lóc sướt mướt ra vậy… tự làm tự chịu đi.
“Toát mồ hôi, ra là vì chuyện này a! Ghen tuông đúng là nhược điểm của con gái, nhưng mà không ghen cũng đâu còn ý nghĩa.” hắn hi ha nói:
- Sao có thể oán nàng, nàng không biết đâu…Ngày đó ta bị thương, bị nàng nhốt bên ngoài, Tiên nhi đối với ta rất tốt, ngày nào cũng nhân sâm, tổ yến không ngơi miệng. Buổi tối lại có ngươi bồi tiếp ngủ, khoái hoạt tiêu dao tựa thần tiên.
Đại tiểu thư mặt đỏ lên, hầm hừ:
- Nhân sâm tổ yến, trong nhà cũng còn nhiều mà, ngươi muốn nhiều ít bao nhiêu lại chẳng có? Muốn nói đến bồi tiếp ngươi ngủ…phì, trong lòng ngươi không có chút tâm tư nào yên lành , lại còn tìm cơ hội muốn khi phụ ta, ta là nữ nhân tùy tiện thế sao?
Lâm Vãn Vinh hiểu rõ tính tình của Tiêu Ngọc Nhược, nha đầu này là điển hình của mạnh miệng mềm lòng, chỉ cần bỏ chút công phu, chắc chắn nàng sẽ mềm như cục bông, hắn cười hắc hắc nói:
- Không nói chuyện này nữa, ta coi hôm nay khi Tô tỷ tỷ và Từ tiểu thư ra về, nàng lại còn tặng các nàng ấy chút đồ vật, là cái gì vậy? Còn muốn thần thần bí bí gạt ta và lão Từ nữa.
Khuôn mặt thanh tú của Đại tiểu thư chợt hồng lên:
- Ngươi hỏi cái này làm gì? Ta sẽ không nói cho ngươi biết.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Không phải chính là vài món nội y sao? Cái đó có gì mà thần bí?
Đại tiểu thư cả kinh nói:
- Ngươi sao lại có thể biết được, chẳng lẽ ngươi trốn ở nơi nào nhìn lén, ngươi....cái tên đáng chết này…
Tiểu quyền của nàng như gió, đập liên hồi, Lâm Vãn Vinh mỉm cười bắt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nói:
- Cái này còn cần phải nghĩ, thấy mấy người các nàng lén lén lút lút, là biết nàng tặng cái gì rồi. Vóc dáng Từ tiểu thư thật sự không khác biệt với Đại tiểu thư lắm. Chỉ là Tô tỷ tỷ mặc nội y này vào, cũng không biết bộ dạng thế nào, chậc chậc, tiện nghi cho lão Từ rồi... tối nay muốn hát ‘nhất thủ xuân giang hoa nguyệt dạ’ rồi.
Nghe thấy miệng hắn ba hoa, Đại tiểu thư sớm đã mắc cỡ, dùng tiểu quyền giáo huấn hắn, Lâm Vãn Vinh hỉ hỉ hả hả, hai người thành một đám huyên náo. Đại tiểu thư vui mừng, nhưng lại nhào vào lòng hắn khóc thổn thức, tâm tình phức tạp vô cùng. Không biết là cay đắng hay ngọt ngào.
- Tam Ca, Tam Ca…
Hai người đang tình cảm nồng ấm, lại nghe bên ngoài truyền đến một trận hô hoán, Hoàn Nhi thở hồn hển chạy vào nội viện. Vừa thấy hai người đứng ôm nhau, sợ đến hét lên một tiếng, vội vàng quay đầu đi, lắp bắp nói:
- Ta cái gì cũng không thấy, ta cái gì cũng không thấy.
Lâm Vãn Vinh giả bộ làm ra vẻ mặt hung ác nói:
- Thật sự cái gì cũng chưa thấy ư? Con người của ta giỏi nhất là giết người diệt khẩu. Nói, ngươi chọn tiền gian hậu sát, hay là tiền sát hậu gian, hay là vừa gian vừa sát.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hòan Nhi đỏ bừng, rồi lại cười khúc khích một tiếng nói:
- Tam ca sẽ không đâu, Tam ca là người tốt, ta không sợ…
Toát mồ hôi, lão tử làm người xấu như vậy không thành công? Đại tiểu thư đỏ mặt bấm vào lưng hắn một cái, sẵng giọng:
- Lại còn nói hươu nói vượn, Hoàn Nhi, xảy ra chuyện gì?
Hoàn Nhi đợi tâm tình đang khẩn trương thư thái một chút nói:
- Đại tiểu thư có người đưa tin cho Tam ca.
- Đưa tin cho ta?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nói:
- Ta hình như không có người quen ở trong kinh thành mà.
Tiêu Ngọc Nhược hừ nhẹ:
- Ai mà biết được, ngươi cũng giấu diếm không ít việc mà.
Nàng trong khi nói chuyện, lại thò tay ra trước cầm lấy phong thư trong tay Hòan Nhi. Bức thư kia rất mỏng, cầm vào thì thoảng thoảng mùi hương nhẹ nhàng, dường như là thủ bút của nữ nhân. Đại tiểu thư giống cười mà không cười liếc mắt nhìn hắn một cái. Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan hai tiếng, trong lòng lại nghi hoặc: “Ta ở kinh thành biết được vài nhân vật, cái này là ai đưa đến? Tiên Nhỉ? An tỷ tỷ?”
Tiêu Ngọc Nhược tiếp nhận phong thư cũng không mở ra, đưa vào tay hắn nói:
- Mau xem nhanh một chút đi, chớ để chậm trễ chính sự của ngươi.
Lâm Vãn Vinh mở thư ra, khẽ liếc qua một cái, lập tức biến sắc, kinh ngạc nói:
- Thanh Tuyền…
Thanh Tuyền không chỉ là ân nhân cứu mang chung của hai người, lại là thê tử đầu tiên của Lâm Tam, Đại tiểu thư vội vàng đi đến nhìn lên trên lá thư, chỉ thấy mặt trên viết vài chữ: “Muốn biết chuyện của Thanh Tuyền, tới hoa lâm ở thành Bắc. Nhanh lên!”
Trong lòng Lâm Vãn Vinh vô cùng kích động, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hòan Nhi :
- Hoàn Nhi, người đâu, người đưa tin này đâu?
Bàn tay Hoàn Nhi bị hắn nắm đến phát đau, khuôn mặt xinh xắn đỏ lên, vội vàng liếc mắt nhìn Đại tiểu thư cầu cứu. Tiêu Ngọc Nhược vội vàng cầm tay hắn nói:
- Ngươi chớ hoảng, từ từ nghe Hoàn Nhi nói, mau buông tay ra.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt lo lắng, buông tay Hoàn Nhi ra nói:
- Người đưa tin kia đâu?
Hoàn Nhi lắc đầu nói:
- Ta không biết, sau khi Từ tiên sinh vừa rời đi, ta đang phụ giúp ở trong cửa hàng thì đột nhiên cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng trong chốc lát liền tỉnh táo lại, thấy trên bàn có thêm một phong thư, trên thư ghi rõ gửi cho Tam Ca, ta liền vội vàng mang đến.
Lâm Vãn Vinh chau mày, nói như vậy, ngay cả người đưa tin Hoàn Nhi cũng không thấy sao? Mẹ nó, là ai thất đức như vậy, đưa tin mà ngay cả mặt cũng giấu diếm, không biết lão tử lo lắng sao?
Đại tiểu thư hiểu được tâm tình của hắn, an ủi :
- Ngươi không nên hoảng, trước tiên nhìn xem đây có đúng là bút tích của Thanh Tuyền tiểu thư không?
Khi Lâm Vãn Vinh cùng Tiêu Thành Tuyền ở Kim Lăng, mỗi đêm đều hàn huyên trò chuyện, sớm đã quen thuộc với nét chữ của nàng, liền lắc đầu nói:
- Đây không phải là chữ viết của Thanh Tuyền, nhưng bút họa này mềm mại nhẹ nhàng, đúng là thủ bút của nữ nhân.
Đại tiểu thư gật đầu:
- Xem ý của tin tức, ngươi nếu muốn biết việc của Tiếu tiểu thư, cần phải đi đến hoa lâm ở thành Bắc một chuyến. Hòan Nhi, ở thành bắc này có hoa lâm sao?
Hòan Nhi gật đầu nói:
- Đúng là có, cách nơi đây hơn mười dặm lộ trình, có một vùng rừng hoa rất lớn.
Lâm Vãn Vinh nghe vậy, đem lá thư kia giấu kín trong áo, liền phóng ra ngoài, Đại tiểu thư vội vàng giữ lấy hắn nói:
- Ngươi muốn đi đâu?
- Còn có thể đi đâu? Đương nhiên là đến thành bắc rồi.
Lâm Vãn Vinh lòng nóng nảy nói.
Đại tiểu thư than thở:
- Tin này không đầu không cuối, đã không xưng tên, lại không chú thích, nếu là có người giả mạo Thanh Tuyền đưa tin cho ngươi, vậy phải làm sao? Tại sao nói đến Thanh Tuyền thì sự thông minh sáng suốt bình thường của ngươi đều không thấy đâu? Chẳng nhẽ Tiếu tiểu thư này thật sự có mê lực lớn như vậy?
Lâm Vãn Vinh kiên định lắc đầu nói:
- Không còn lựa chọn nào khác, Thanh Tuyền là thê tử của ta, cho dù là núi đao biển lửa, ta cũng phải đi.
- Ngươi…
Đại tiểu thư thấy hắn quật cường như thế, vừa lo âu vừa nóng nảy, hầm hừ:
- Ta cũng không phải là không cho ngươi đi, chỉ là phải cho người an bài chu toàn, đảm bảo không có bất trắc gì.
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Sợ là không còn kịp nữa rồi, trên bức thư này rõ ràng viết rất vội vàng, nếu đến chậm, e là ta phải hối hận cả đời. Đại tiểu thư, các nàng ở nhà chờ ta.
Hắn vừa nói xong, liền không do dự, phóng ra ngoài, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
- Đi đi, đi đi… đi rồi ngươi đừng có về nữa…
Đại tiểu thư hung hăng dậm chân, khóc lóc hét lên:
- Ngươi là cái thứ người luôn gây rối loạn lòng ta.
Hoàn Nhi thấy đại tiểu thư cùng Tam ca ầm ĩ, ngoan ngoãn đứng ở xa xa không dám nhúc nhích.
Đại tiểu thư khóc lóc một hồi, đột nhiên xoay người vào nhà, khoác áo choàng vào, nhấc chân chạy ra ngoài. Hoàn Nhi lại càng hoảng sợ, vội vàng ngăn cản nàng :
- Đại tiểu thư, người làm cái gì vậy?
Tiêu Ngọc Nhược khe khẽ thở dài:
- Tên đáng chết đó trời sinh tính ương bướng, ta không đi theo xem thì đâu có thể yên tâm được.
Hoàn Nhi vội la lên:
- Đại tiểu thư, lúc này trời đã tối rồi, đường tới thành bắc rất khó đi, trước đây còn có phỉ tặc làm loạn, người sao có thể đi được.
Đại tiểu thư cắn răng nói:
- Không đi được, cũng phải đi, nếu ta chết rồi, ngươi nói cho tên bại họai kia, ta hận hắn cả đời.
Đại tiểu thư nhanh chóng xông ra ngoài, Hoàn Nhi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn, Tam Ca và Đại tiểu thư thế này là sao? Một chốc ngọt ngào như đường mật, lúc sau lại thành oan gia truyền kiếp, thật sự làm cho người ta xem không hiểu.
Hoa lâm ở thành Bắc cách cửa hàng của Tiêu gia khoảng mười dặm lộ trình, đường không dài nhưng gập ghềnh khó đi, trong lòng Lâm Vãn Vinh đang nóng vội, vội vã phóng đi, chỉ mất nửa canh giờ đã tới.
Khu hoa lâm này có diện tích rất lớn, e phải hơn mười mẫu. Có một cây cổ thụ sù sì to lớn, những lá già đã rụng gần hết, mầm non mới lú nhú lên, cành cây duỗi ra trên không như ngón tay giương ra. Gió lạnh đầu xuân khua xào xạc theo những cành cây trụi lá đang nhao nhao hưởng ứng, càng làm khu rừng này đặc biệt cô tịch.
Lâm Vãn Vinh đi tới bìa rừng, chỉ thấy bốn phía trống trải, không nhìn thấy một bóng ngưới, trong lòng nghi hoặc, nhịn không được ngửa cổ la lớn:
- Thanh Tuyền, Thanh Tuyền, nàng ở đâu…
Hắn liên tiếp kêu vài tiếng, khu rừng vẫn yên lặng, không lời nào đáp lại, người ước hẹn hắn kia cũng không thấy bóng dáng, trong rừng rậm rạp âm u, nhưng hắn cũng không quan tâm, tra tra xét xét trong ngoài một vòng, nhưng cuối cùng vẫn không có gì.
- Là vị nào ước hẹn Lâm mỗ ta đến đây, mời mau chóng ra gặp mặt.
Hắn la lớn, trong lòng càng trở nên lo lắng. Nhưng vẫn như cũ không thấy động tĩnh gì, hắn không cam lòng chờ đợi đang muốn lại hô lên, lai nghe một giọng nói nhu hòa của nữ nhân truyền đến nói:
- Ngươi gọi là Lâm Vãn Vinh?
Âm thanh kia dịu dàng điềm tĩnh, như tiếng nói từ trên trời, nhẹ nhàng từ phía sau hắn vọng lại. Lâm Vãn Vinh quay người, liền thấy một bóng hình tuyệt đẹp đứng trên ngọn cây kia, toàn thân áo trắng, váy dài phất phơ, tóc xõa bay bay, một chiếc khăn trắng muốt che khuất khuôn mặt của nàng.
- Thần tiên tỷ tỷ!
Lâm Vãn Vinh cả kinh kêu lên. Đứng trên ngọn cây trước mặt là một hình dáng rất quen mắt, ngày ấy đã thấy qua ở bên ngoài Ngọc Phật tự, còn đuổi theo nàng một đoạn, lúc này nàng tuy dùng khăn mỏng che mặt, nhưng đường nét của thân hình tuyệt mỹ kia cũng đã ghi tạc sâu vào trong lòng rồi.
- Thần tiên tỷ tỷ, là nàng tìm ta sao?
Thấy một nữ tử thần bí, xinh đẹp như thế tìm đến chính mình, sự lo lắng sợ hãi trong lòng Lâm Vãn Vinh giảm đi rất nhiều, sớm biết gặp mặt cùng thần tiên tỷ tỷ, lão tử dùng một chiếc xe ngựa mà tới, giữ được nhiều sức hơn.
- Cái gì mà thần tiên tỷ tỷ? Ngươi biết ta sao?
Người con gái kia khẽ gật đầu nói, tuy không thấy rõ vẻ mặt của nàng, nhưng bằng vào tri giác của Lâm Vãn Vinh, vị ti tỉ này tất nhiên đang mỉm cười. “Thấy Lâm tam ca ta rồi còn không mỉm cười sao? không mới là chuyện lạ đó.”
- Thế nào, tỷ tỷ, nàng không nhận ra ta ư?
Lâm Vãn Vinh bắt đầu phát huy công phu da mặt dày, tinh thần vốn có của hắn, nghiêm mặt đi về phía trước vài bước, cười nói :
- Đêm hôm đó, bên Ngọc Phật tự, chúng ta từng có ước hội, lúc ấy nàng bay trên trời, ta đuổi theo dưới mặt đất đuổi theo, ta chạy, nàng bay…
Nữ tử kia tú mi khẽ nhíu lại, ngưng thần tự hỏi một chút, lại lắc đầu nói :
- Có sao? Ta cũng không nhớ ra, nhưng mà với dáng vẻ như người thì ta có thấy rồi thì e là cũng không nhớ nổi.
“Ta ngất, lão tử trông đẹp trai thế này, ngay cả ta cũng không nhớ ra, nàng làm sao mà trả lời với trời đất, đối đáp với phụ mẫu? Đầu óc mỹ nữ không sáng suốt lắm, xem ra thật sự là chân lý.”
Trong lòng hắn khó chịu, thấy nữ tử kia đứng trên ngọn cây thể hiện dáng vẻ thoải mái, càng vô cùng tức giận, hận không tìm được cái ná bắn cô ta rụng xuống. Nhưng thấy thân hình nàng yểu điệu, phong tư trác tuyệt, lại có chút ngứa ngáy tay chân. Làm ra vẻ cười nói :
- Nhớ không ra cũng không quan trọng, sau hôm nay nàng sợ là muốn quên cũng không quên được. Xin hỏi vị tỷ tỷ này, nàng tên là gì, nhà ở nơi đâu, năm nay bao nhiêu tuổi? Nàng đặc biệt tìm đến ta sao?
Nữ nhân gật đầu nói :
- Nếu người gọi là Lâm Vãn Vinh, vậy là ta đến tìm người.
Lâm Vãn Vinh chậm rãi đến thêm hai bước :
- Tiểu đệ đệ chính là Lâm Vãn Vinh, xin hỏi tỷ tỷ, thê tử của ta ở đâu?
- Thê tử của người?
Thần tiên tỷ tỷ nhíu mày :
- Ai là thê tử của người?
Lâm Vãn Vinh lấy ra từ trong lòng ngực là thư kia, vẫy nhẹ trong gió hai cái:
- Lời này chẳng lẽ không phải tỷ tỷ nàng viết sao..“ Muốn biết chuyện về Thanh Tuyền, tới hoa lâm thành Bắc. Nhanh lên!”
- Lá thư đó chính là ta viết .
Thần tiên tỷ tỷ gật đầu thừa nhận.
- Tốt lắm! Tốt lắm!
Lâm Vãn Vinh vỗ tay cười nói :
- Thanh Tuyền là nương tử của ta, ta cùng với nàng khổ biệt nhiều ngày, lần này đến kinh, đó vì tìm nàng ta mà tới. Tỷ tỷ quả nhiên là nhân vật thần tiên cứu khổ cứu nạn, giúp phu thê ta đoàn tụ, tiểu đệ đệ cảm kích vô cùng, ngày sau nhất định mua chút kẹo mừng báo đáp tỷ tỷ.
Thần tiên tỷ tỷ khẽ nhíu mày nói :
- Thành Tuyền khi nào thành nương tử của ngươi, ngươi không nên nói năng lung tung. Ngươi và nàng không có mai mối, làm sao lại được phép lấy nhau. Nàng và ngươi vốn không liên quan, sao có thể là nương tử của ngươi chứ?
Lâm Vãn Vinh chậm rãi bước vài bước, trên mặt hiện lên một nụ cười thành thật:
- Nghe những lời ấy của tỷ tỷ, nhất định là chưa từng biết qua chuyện yêu đương… không cần trợn mắt nhìn ta, rõ là nàng chưa kết hôn. Chỉ bằng một câu nói đó, liền biết nàng không có kinh nghiệm tình yêu. Có một câu nói hay, hai bên yêu nhau đã là dài lâu, lại há còn so đo sớm sớm muộn muộn. Tình cảm của ta cùng với Thanh Tuyền sâu nặng, có thanh tùng làm mai, trời đất làm chứng, chân chính yêu nhau, sớm đã phu thê ân ái. Như thế nào lại không có liên hệ? Ta gọi nàng ta là nương tử, sao có thể sai chứ?
Nữ nhân kia nhẹ nhàng than thở:
- Ngươi tuy trời sinh giỏi miệng lưỡi, chỉ là những lời này. Nói đến tất cả đều là vô dụng. Việc ngươi và nàng, không có gì hơn là một đoạn tình duyên lầm lạc, đương nhiên không thể là thật. Hôm nay ta vì chuyện này mà đến, giải quyết chút chuyện nhi nữ của các ngươi.
Mẹ nó, cái gì mà đoạn duyên lầm lạc, cho ngươi mặt mũi, ngươi còn thật sự cho mình là tiên nữ rồi, Lâm Vãn Vinh nổi giận mà nhếch mép cười nói :
- Xin hỏi tỷ tỷ, người là gì của Thanh Tuyền.
- Ta là người thân nhất của nàng.
Thần tiên tỷ tỷ mỉm cười nói :
- Ta đã nói thì nàng tuyệt đối sẽ không chống lại.
- Ha ha ha ha…
Lâm Vãn Vinh cười dài :
- Vậy xin hỏi lại tỷ tỷ một câu, nàng nói những câu này là là ý của chính nàng, hay là ý của Thanh Tuyền.
Người nữ tử kia điểm nhẹ chân, xuyên qua vài cái cây, đứng phía trên cao trước mặt Lâm Vãn Vinh nói :
- Ý của ta chính là ý của Thanh Tuyền.
“Mẹ nó, muốn ta ngước lên nhìn ngươi, nằm mơ đi.” Hắn một là không làm mà đã nhúng tay vào thì không xong không thôi. Hắn bèn thoải mái nằm dài trên mặt đất, ngắt một cọng cỏ khô ngậm vào miệng, nheo mắt ngó vị thần tiên tỷ tỷ kia. Nữ nhân kia sửng sốt một chút, lập tức hiểu được ý của hắn, thầm mỉm cười. Đối với hành động tức giận trẻ con của hắn cũng có chút tán thưởng.
- Vị thần tiên này, nàng có nói cái gì ta đều sẽ không tin đâu. Ta có lòng tin với lão bà của mình. Nếu nàng muốn chia rẻ tình cảm giữa chúng ta thì hãy quên đi. Có chuyện gì, nàng kêu Thanh Tuyền nói trực tiếp với ta.
Tiên tử khe khẽ cười nói :
- Ngươi xem ra được lắm…
Ngón tay mảnh khảnh của nàng liền xòe ra, một trận kình phong đánh tới bên người Lâm Vãn Vinh, cây đại thụ phía sau hắn, khẽ vang lên một tiếng ”rắc rắc”, thân cây cao vươn tới tận trời kia liền cắt thành hai đoạn, Nữ tử mỉm cười nói :
- Ngươi không sợ chết sao…
Lời còn chưa dứt, liền nghe tiếng động lớn ”đoàng đoàng” vang lên, cây đại thụ dưới chân nàng lắc lư dữ dội, hiển nhiên là lung lay muốn đổ. Sắc mặt tiên tử đại biến, mũi chân vội điểm, thân như cánh chim hồng mỹ lệ kinh hãi vọt đi, vượt qua ngọn cây, thân thể mềm mại kia mới đứng vững.
- Ngươi dùng loại ám gì ?
Trái tim tiên tử run rẩy, khẽ nhíu mày, tò mò nhìn hắn. Ám khí này uy lực thật lớn, nàng lại không có chút nào đề phòng đối với Lâm Vãn Vinh, càng không nghĩ đến hắn cũng có ám khí lợi hại như thế. Nhất thời trong lúc không cẩn thận, thiếu chút nữa bị thua trên tay hắn.
Lâm Vãn Vinh nghe được trong lòng mừng rỡ, Thanh Tuyền quả nhiên là lão bà tốt của ta. Lén tặng khẩu súng cho ta, ngay tiên tử này cũng không biết. Hắn nghĩ thông suốt, trong lòng cao hứng, đắc ý cười nói :
- Tỷ tỷ, ta rất sợ chết, nhưng ta không tin nàng không sợ chết.
Tiên tử thấy bộ dạng hắn hả hê như thế, cũng thầm thấy buồn cười, khẽ gật đầu :
- Ngược lại có chút xem thường ngươi rồi. Nhưng mà ám khí này của ngươi tuy lợi hại, cũng chỉ có thể đánh lén, lúc này ta có đề phòng rồi, ngươi muốn thương tổn ta cũng vô cùng khó khăn.
Lòng bàn tay Lâm Vãn Vinh đầy mồ hôi , nhưng trên mặt làm ra một bộ cười lạnh, kiêu ngạo nói :
- Tỷ tỷ đã có tự tin như thế, vậy không ngại liền thử lại xem…
Tiên tử cũng không nói lời nào, trong tay lại hiện ra một cây ngân châm, so với ngón tay mảnh khảnh của nàng còn muốn dài hơn vài phân, trong bóng tối nổi lên ngân quang lấp lánh. Lâm Vãn Vinh nhìn thấy chợt rùng mình: “Mẹ nó, không phải chứ, so với món đồ chơi của An hồ ly tính còn dài hơn, lão tử sợ nhất là đả châm.”
- Oa ha ha ha… Tỷ tỷ, thành thật mà nói, người là người thân của Thanh Tuyền, ta là lão công của nàng, hai người chúng ta đánh đánh giết giết, chỉ sợ Thanh Tuyền biết được thương tâm, hơn nữa nàng là cao thủ có hạng, ta lại là thư sinh trói gà không chặt . Nàng sao lại có lòng khi phụ ta? Không bằng hôm nay chúng ta trước tiên dừng tay, để lại thông tin địa chỉ, ngày sau trước mặt Thanh Tuyền vui vẻ họp mặt hữu nghị, như vậy không phải là mọi người đều tốt sao.
Thấy ngân châm loang loáng kia, trên trán Lâm Vãn Vinh mồ hôi ẩn hiện, khung cảnh An tỷ tỷ đả châm còn lờ mờ lại hiện lên trước mắt. Thần tiên tỷ tỷ này cũng chơi châm, chẳng lẽ nàng là sư tỷ kia trong lời An tỷ tỷ.
Nữ nhân khe khẽ thở dài nói :
- Lâm Vãn Vinh, ta và ngươi không quen biết, hôm nay đối đãi với ngươi như thế, chính là trăm lần bất đắc dĩ, duyên phận của người cùng Thanh Tuyền, như trăng dưới nước, hoa trong gương, tuyệt không có khả năng. Một châm này phóng xuống, sẽ không thương tổn tới tính mạng của ngươi, nhưng có thể làm ngươi quên chuyện giữa ngươi và Thanh Tuyền, ngươi chớ có trách ta.
Lâm Vãn Vinh nghe được kinh sợ, đây là cái trò đùa gì? Nước vong tình ư? Quên đi Thanh Tuyền? Con mẹ ngươi không bằng giết ta.
Thấy tiên tử kia nhẹ nhàng di động, đảo mắt đã tới trước người, Lâm Vãn Vinh vươn mạnh tay ra kêu lên :
- Chậm đã…
Tiên tử không ngừng cước bộ, nhãn thần khó dò, nói nhỏ :
- Có lời gì, ngươi nói đi…
Lâm Vãn Vinh cắn răng nói :
- Nếu ngươi muốn cho ta quên chuyện của Thanh Tuyền, vậy có thể hay không trước khi ta quên mất cho ta biết một chút. Lão bà Thanh Tuyền của ta, nàng rốt cuộc là ai? Có phải là nhị công chú trong truyền thuyết của Đại Hoa hay không?
Nữ nhân kia liếc hắn một cái, không đáp phải, cũng chẳng đáp không, buồn bã nói :
- Nhất nhập hầu môn thâm tự hải,tòng thử tiêu lang thị lộ nhân*. Duyên phận của người và Thanh Tuyền đã hết, từ nay gặp nhau cũng không biết, giữ lại phiền não, hỏi việc ngày trước còn có ích gì nữa.
* Dịch nghĩa: Một lần qua cửa nhà quyền quý thâm sâu như biển, tiêu lang về sau chỉ như kẻ qua đường.
Lời vừa buông xuống, nàng phóng chân nhanh, như tiên tử hạ phàm bay xuống, ngân châm trong tay vội phi ra, một luồng hương thoang thoảng tỏa ra, liền nhắm cổ hắn phóng tới.
“Mẹ nó, nói đánh là đánh, một chút phong phạm của cao thủ cũng chẳng có, coi lão tử là thứ thối rửa rồi sao. Hắn cũng cực kỳ tức giận hét lớn một tiếng :
- Xem thương, trái một thương, phải một thương, trên một thương, dưới một thương…
“ Đoàng” một tiếng nổ lớn vang lên, khẩu súng trong tay Lâm Vãn Vinh nhả đạn, viên đạn vừa bắt ra làm cho bụi bay mù mịt. Thần tiên tỷ tỷ kia sớm đã chú ý đến ám khí của hắn, nghe thấy tiếng vang liền thầm cười lạnh, không cần suy nghĩ, liền nghiêng người tránh sang một bên, thân hình vừa di chuyển, chợt thấy một chùm phong châm đen kịt rào rào bay tới trước mặt mình, mũi châm lờ mờ, ánh lên lạnh lẽo, nhiều như lông trâu ngợp trời.
Thứ này so với súng ống càng khó phòng bị hơn, luận về võ công, thần tiên tỷ tỷ dư sức trêu đùa mấy lần với Lâm Vãn Vinh, chỉ là không nghĩ hắn là người xảo trá như thế, hỏa khí trên người hắn, lại là cố ý bại lộ, sát chiêu chân chính lại là ám khí phi châm này. Tình thế cấp bách, nàng liền vung tay lên, lấy tấm bạch y ra như bức tường dày, chắn trước thân mình.
Phong châm này có hàng ngàn vạn, tuy là công lực thần tiên tỷ tỷ khiến người ta run sợ, nhưng vẫn có sót một vài cây châm, ghim trúng trên mấy ngón tay nhỏ nhắn xinh xắn. Nàng hừ nhẹ một tiếng, thân hình chợt run lên, liền nhanh chóng lùi lại mấy bước, thân hình yêu kiều khe khe run rẩy, bầu ngực phập phồng.
Toàn thân Lâm Vãn Vinh sớm đã ướt sũng, trên thân không còn chút khí lực, trong lòng lại kích động vô cùng: “Đánh ngã rồi, lão tử đánh ngã tiên tử rồi. Nhìn thân thể mềm mại kia của thần tiên tỷ tỷ run rẩy, hắn hận không thể cười dài ba cái.
“Mẹ ơi, nhìn nàng còn đả châm ta được nữa không. Lần này đến lượt Tam ca đả châm nàng.”Uất khí trong lòng Lâm Vãn Vinh được cởi ra, tay cầm khẩu súng, quay qua tiên nữ mắc nạn kia mỉm cười.