Nhà sàn của người Miêu dựa vào núi mà dựng lên, phối hợp với địa hình cực tốt, sau lưng sơn trại là vách núi dựng đứng, căn bản chẳng có chỗ nào để trèo được.
Y Liên kéo theo hắn chạy ào một mạch, nháy mắt đã tới đỉnh núi, chạy một trận vừa nhanh vừa vội, mặt mũi nàng đỏ bừng, thở hổn hển quay đầu nhìn lại.
Những bó đuốc đối diện với ngọn núi đã nhìn thấy rõ ràng rồi, thấp thoáng có thể thấy mấy trăm công sai đang cầm đuốc sáng rực, lớn tiếng gào thét và lao về bên này.
- A Lâm ca, ở đây!
Y Liên vén những bụi cỏ ra, trong bụi cỏ rậm lật ra một hang động đen ngòm, bên trong toàn một màu đen.
Lâm Vãn Vinh vội lắc đầu:
- Y Liên, ta không sợ…
- Con người huynh sao lại không nghe lời khuyên bảo thế?!
Thiếu nữ có chút giận dỗi:
- Vừa rồi kêu huynh chạy huynh cứ chối đây đẩy. Bây giờ kêu huynh trốn huynh cũng lại không nguyện ý! A Lâm ca, huynh có biết không? Kẻ huynh đánh chết là con trai của huyện thừa, vạn nhất bị bọn họ bắt lại rồi, cho dù huynh có mười cái mạng cũng chẳng đủ đâu! Mau, mau lên đi!
Nàng chẳng nói thêm nữa, đẩy ngay Lâm Vãn Vinh vào trong động. Thạch động này nằm trong lòng núi, rất nhỏ hẹp, chỉ có thể chứa được một người, xung quanh đã được những ngọn núi trùng trùng che giấu, cực khó bị phát hiện. Bên trong sạch sẽ thoải mái, phủ một lớp cỏ khô rất dày, cạnh có để vài chiếc xiêm y của nữ tử Miêu gia, còn có một chiếc hộp phấn nhỏ, loại rẻ nhất trên chợ.
- Sơn động này muội tìm thấy khi đuổi heo rừng trong trại, toàn sơn trại này chỉ có mình muội biết thôi.
Y Liên mau chóng túm lấy hộp phấn giấu ra sau lưng, khuôn mặt có chút ngượng ngùng:
- Mỗi lần a tía bức muội gả cho người ta, muội đều một mình trốn đến đây, ở lại hai đêm, làm căng với cha. Bọn họ tìm khắp sơn trại không thấy muội, a tía cũng không còn dám bức muội gả cho người ta nữa!
Thảo nào nơi này cỏ khô, y phục, phấn nước đều chu toàn, thì ra là vì nguyên nhân này. Lâm Vãn Vinh cười khổ lắc đầu.
- Không cho huynh cười!
Thiếu nữ hiển nhiên là lần đầu tiên trước mặt người khác nói đến những chuyện xấu hổ này, mặt đỏ bừng, chân dậm thình thịch nói:
- A Lâm ca, huynh cứ yên tâm nấp ở đây. Chẳng cần đi đâu cả! Đợi nha dịch đi rồi, muội sẽ quay lại tìm huynh! Hai người bằng hữu đó của huynh muội cũng sẽ nghĩ cách giấu bọn họ đi!
Nhìn bộ dạng kiên định của nha đầu này, nếu từ chối sợ rằng nàng có thể lao tới đánh người, Lâm Vãn Vinh chỉ đành cười khổ gật đầu.
- Còn cái này nữa.
Vừa rồi trong lúc chạy Y Liên địu chiếc gùi trúc trên lưng, lúc này lại cầm nó nhét vào ngực hắn:
- Thức ăn đều ở bên trong, đêm dài dằng dặc, khi đói huynh cứ thoải mái mà ăn! Ăn hết rồi muội sẽ đào rau dại lên nướng cho huynh ăn! A tía nói, bánh muội nướng rất thơm đó!
Nhìn vào chỗ rau dại khô héo lạnh lẽo kia, Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn bực đến không biết nên nói cái gì mới tốt. Hắn lần mò vào trong ngực, lôi ra mấy chiếc bánh điểm tâm còn chưa ăn hết, vội vã đưa tới tay thiếu nữ:
- Y Liên, cho muội, muội ăn cái này!
Chỗ lương khô này đều là hắn mua trên đường đi, tuy không sánh được với thứ bánh tinh mĩ trong nhà, nhưng so với đám cỏ dại lạnh lẽo kia mà nói thì lại hơn không biết bao nhiêu lần, chẳng khác gì của ngon vật lạ.
Y Liên thần sắc buồn bã nhìn hắn, lặng lẽ cúi đầu, lấy chỗ rau cỏ dại ra khỏi cái gùi, yên lặng nắm chặt trong tay, lén lút giấu ra sau lưng, không dám đưa ra nữa.
- Không phải. Y Liên, muội đừng hiểu lầm! Ta, ta không phải là có ý đó!
Lâm Vãn Vinh nhìn mà vô cùng lo lắng, tay chân bối rối, chẳng biết nên nói sao mới phải. Thường ngày cái miệng luôn dẻo quẹo, lúc này lại trở lên vụng về quá thể.
Thiếu nữ lặng lẽ lắc đầu, không nói một lời.
Lòng Lâm Vãn Vinh quýnh lên, loạt xoạt đưa tay ra, giằng lấy mớ rau dại trong tay nàng, bỏ vào miệng nhai rau ráu.
Mớ rau đó vừa đắng vừa chát, quấn vào một chỗ với nhau, nào đâu dễ nuốt? Hắn một hơi nuốt xuống, vừa gấp vừa nhanh, cổ họng như bị nghẹn cứng, lập tức không ngừng ho khan vài tiếng. Mặt mũi đỏ bừng như đít khỉ!
Y Liên cả kinh, vội vã lấy túi nước cho hắn uống. Lâm Vãn Vinh ho mạnh một trận, khó khăn lắm mới nuốt được chỗ rau dại đó xuống, lại uống vội từng ngụm nước:
- Ngon, ngon lắm! Y Liên, lúc nào thì muội lại nướng bánh cho ta ăn?
Thiếu nữ hai mắt ươn ướt, khẽ liếc nhìn hắn, cảm kích thốt lên:
- A Lâm ca, huynh thật tốt!
Lâm Vãn Vinh lắc lắc đầu, buồn bực nói:
- Ta không tốt! Nếu tốt, bánh ta tặng sao muội lại không thích?!
Y Liên cười xùy một tiếng, nhìn mấy cái bánh tinh xảo đó, khẽ nói:
- A Lâm ca, không phải muội không thích, mà muội muốn giữ lại những chiếc bánh điểm tâm này!
Lâm Vãn Vinh khó hiểu hỏi:
- Giữ lại? Tại sao?!
Thiếu nữ cúi đầu khẽ đáp:
- Muội đưa cho a tía, a má, Khôn Sơn và các huynh đệ tỉ muội khác trong trại cùng nếm thử xem!
Lâm Vãn Vinh nghe mà sống mũi cay cay, vội vã ngoảnh mặt đi:
- A muội, cái này là đưa cho muội! Của bọn họ, ta vẫn còn giữ lại đây!
- A Lâm ca, huynh, huynh đừng có kêu loạn lên thế!
Y Liên xấu hổ đến đỏ bừng hai má:
- Miêu nhân chúng ta không thể xưng hô bừa bãi a ca a muội được, đó là quy củ!
A ca a muội thì có quy củ gì chứ? Lâm Vãn Vinh trong lòng nghi hoặc, lại nghe dưới chân núi có tiếng đao thương va chạm truyền lên, mấy trăm công sai đã xuống dưới ngọn núi đối diện, chạy thẳng về phía trại. Thiếu nữ vô cùng lo lắng, vội vã kéo cỏ lại, che kín cửa hang động đó đi:
- Huynh cứ nấp ở đâu, tuyêt đối đừng có loạn động! Muội đi xem xem a tía bọn họ!
Tiếng bước chân nhẹ vang, thân hình của Y Liên dần dần biến thành một điểm nhỏ trong đêm, chẳng nhìn thấy đâu nữa. Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi, trong lòng trầm trọng như bị đá đè.
Không tới Tự Châu thì rất khó lí giải tại sao An Bích Như lại có loại tính cách như vậy. Khi đi khắp Miêu trại này một lượt, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi hắn đã mơ hồ hiểu được tâm cảnh của An tỉ tỉ năm đó rồi. Cái tính cách bề ngoài phóng đãng nhưng nội tâm lại mẫn cảm đó của nàng tịnh không phải là đột nhiên sinh ra, mà đều có nguyên nhân của nó. Mà trên người thiếu nữ Y Liên của Miêu tộc này, hắn tựa như nhìn thấy bóng hình của An tỉ tỉ năm đó.
Vạch bụi cỏ ra, không nhìn thấy tình hình dưới núi, chỉ có thể nghe thấy văng vẳng tiếng tranh cãi ồn ào truyền lại, sau một hồi liền trở nên im ắng. Bầu trời đêm dày đặc những vì sao, tiếng ve sầu cuối hạ vang lên lảnh lót.
Chẳng biết đã đợi bao lâu, trong lúc mơ hồ đang muốn ngủ đi thì lại nghe thấy bên ngoài bụi cỏ khẽ vang lên:
- A Lâm ca, a Lâm ca…
Y Liên hai tay bưng một ống trúc, vạch bụi cỏ ra, thấy hắn còn ở bên trong mới thở phào một hơi:
- Dọa chết muội rồi, không nghe thấy tiếng của huynh, muội còn cho rằng huynh chạy ra ngoài rồi đó!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta đã bị muội mắng cho sợ rồi, không có sự phân phó của muội, ta nào dám khinh cử vọng động chứ?!
- Gan của huynh có vẻ không nhỏ như vậy.
Y Liên trề môi, nhìn hắn vẻ quan tâm:
- A Lâm ca, lạnh không?!
Cuối hạ đầu thu, đến giữa đêm, trên núi đã trở nên rất lạnh. Trốn trong sơn động còn tốt một chút, đến lúc thò đầu ra mới cảm thấy toàn thân rét buốt.
Thấy hắn khẽ gật đầu, thiếu nữ hai tay cầm ống trúc đưa tới chỗ hắn:
- Cho huynh, uống rồi sẽ ấm hơn một chút!
Mùi hương thoang thoảng từ ống trúc truyền ra. Lâm Vãn Vinh khó hiểu liếc nhìn qua:
- Đây là gì?
- Huynh nếm thử xem rồi biết liền à!
Thiếu nữ khẽ đáp.
Cạy nắp ống trúc đó ra, từng trận từng trận hương rượu lập tức tràn vào mũi, trong ống chứa đầy rượu trong suốt, Lâm Vãn Vinh nếm một ngụm, thấy nồng độ cực thấp tựa như rượu gạo vậy. Trong đắng chát lại mang theo chút hương thơm, cũng không thể nói là ngon miệng. Y Liên nhấp nháy mắt nhìn hắn:
- Uống ngon không?!
- Ừm, ngon lắm!
Lâm Vãn Vinh đưa trả lại nàng:
- Muội cũng nếm đi!
- Không được, nữ nhân người Miêu bọn muội chưa thành thân thì không thể uống rượu!
Y Liên vội vã xua tay, nhìn hắn quan tâm:
- Uống rồi có thấy ấm áp hơn chút không?
Rượu của Miêu gia nồng độ thấp, uống rồi cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng. Chỉ là Lâm Vãn Vinh sao có thể làm phật ý nàng, vội vã gật đầu:
- Ấm, ấm, ấm lắm ấy!
- Vậy thì tốt!
Y Liên vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi:
- Đây là chút rượu gạo cuối cùng trong nhà, dùng để chiêu đãi khách quý đó. A tía không cho người khác động vào! Nếu huynh uống mà không ấm áp, muội há chẳng phải là phí công ăn trộm… à không, phí công lấy sao?!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười lắc đầu:
- Y Liên, sao muội lại đối với ta tốt như vậy?!
Thiếu nữ hai mắt mở to:
- Bởi vì huynh là người tốt mà!
- Người tốt. Sao ta không cảm thấy thế chứ?!
Lâm Vãn Vinh cười lên ha hả.
- Huynh cười gì thế?
Thiếu nữ khẽ mân mê miếng ngọc bội trong tay, thần sắc có chút giận dỗi:
- Muội chỉ cảm thấy huynh là người tốt! Huynh và những người Hoa khác không giống nhau, từ trên thuyền muội đã phát hiện ra rồi! Huynh biết chống thuyền, biết bơi lội, còn biết nói nhảm, nhưng huynh không khi phụ người khác, không khinh thị người Miêu bọn muội, còn giúp bọn muội đánh kẻ xấu nữa! Câu nào từ nào của huynh cũng không rời khỏi tiền, nhưng huynh lại không tham tiền, còn cố ý dùng cách xấu, vạch vỡ miếng ngọc bội tốt như vậy để tặng cho muội…
Lẽ nào ta có nhiều ưu điểm như vậy sao? Lâm Vãn Vinh cười cười, chẳng biết nên nói gì:
- Đúng rồi. Y Liên, sao muội lại trở lại vậy? Dưới núi sao rồi?
Y Liên khẽ lắc đầu:
- Đám sai dịch đó còn đang dừng lại trên đường lên núi, không tiến cũng không lùi, chẳng biết đang giở trò quỷ gì nữa! A tía và bọn Khôn Sơn thủ ở dưới núi rồi! Muội lo một mình huynh trốn ở trên núi không ổn cho nên vội tới tìm huynh sớm!
Váy áo của nàng sau khi lên lên xuống xuống vài lần sớm đã bị quàng rách mấy chỗ, thân thể yếu ớt dưới làn gió núi lạnh giá khẽ run rẩy. Lòng Lâm Vãn Vinh xót xa, vội nói:
- Y Liên, bên ngoài lạnh lắm. Muội vào đi, ta ra ngoài cho!
Y Liên quật cường xua tay nói:
- Vậy sao được? Nếu quan sai xông lên thì làm thế nào? Huynh yên tâm đi. A Lâm ca, bên ngoài chẳng lạnh chút nào. Muội ở trong sơn trại đã quen rồi, huynh cứ trốn cho cẩn thận, muội canh gác cho huynh!
Trốn cái rắm ấy! Hắn hừ một tiếng, loạt xoạt nhảy ra khỏi bụi cỏ. Thiếu nữ bị dọa cho nhảy dựng lên, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn đẩy vào trong động:
- Muội cứ ở bên trong mà chờ! Nếu dám đi ra, ta sẽ đánh người đó!
Nữ tử người Miêu không dễ bị khuất phục như vậy, Y Liên chẳng hề để ý tới lời dọa nạt của hắn, bước mạnh ra ngoài, hai mắt trừng to, hung dữ nhìn hắn.
Lâm Vãn Vinh sững sờ một hồi, hậm hực thu tay lại cười nói:
- Được rồi, ta cũng không đánh muội mà! Muội muốn ở bên ngoài đợi thì cứ ở bên ngoài đợi, có điều ta cũng sẽ không trốn ở trong đó! Chúng ta cứ ở ngoài này nói chuyện, nếu nha dịch thực sự lên núi bắt ta, lại trốn cũng không trễ!
Hắn lấy tất cả áo váy từ trong sơn động ra, choàng lên thân thể thiếu nữ.
Cảm giác ấm áp truyền lại, Y Liên nhìn hắn, khẽ nói:
- A Lâm ca, muội đã nói rồi, huynh là người không giống kẻ khác!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, dõi mắt nhìn ra xa. Nơi ngọn núi lõm vào có một hồ nước rộng lớn trong vắt, ánh trăng chiếu xuống mặt nước phản chiếu lấp lánh, sóng nước long lanh. Bóng trăng nhàn nhạt dưới mặt nước không ngừng lay động, phảng phất như một chiếc thuyền nhỏ màu bạc đang bơi vậy. Những ngọn núi gần xa của Miêu trại tỏa xuống dưới mặt nước, theo bóng trăng mà chập chờn, hệt như một bức tranh phong cảnh đang lay động vậy.
- Đẹp thay Ánh Nguyệt ổ!
Hắn hít sâu một hơi:
- Quả đúng là đất cũng như tên!
Y Liên ngồi bên cạnh hắn, đắc ý cười nói:
- Đó là đương nhiên, trong Cửu hương thập bát ổ, Ánh Nguyệt ổ bọn muội và Bích Lạc ổ của Thánh cô là đẹp nhất đó! Tất cả người Miêu đều ngưỡng mộ bọn muội!
Mĩ cảnh như vậy quả thực đáng hâm mộ. Lâm Vãn Vinh gật đầu hỏi:
- Y Liên, đám quan sai đó thường xuyên tới khi dễ bọn muội sao?!
Thiếu nữ Miêu bực bội hứ một tiếng:
- Còn phải hỏi? Bọn chúng hiếp đáp Miêu hương, một tay che trời, thu bao nhiêu thuế toàn là do quan lão gia mở miệng đòi! Một năm thu thuế ba bốn lần chưa nói, thu xong rồi còn muốn nặn ra những thứ gọi là quyên góp, các quan lão gia xây phật miếu, làm đại thọ, mở tiệc mừng, Cửu hương thập bát ổ đều phải tổn thất, ai quyên góp ít thì lại phải thêm thuế! Những năm nay, đến da của Miêu trại bọn muội cũng đều bị chúng lột sạch rồi. Các hương thân khổ sở vô cùng, đúng là dân chúng lầm than mà!
- Vậy không có người quản đến sao?
- Ai tới quản?
Y Liên bất lực trả lời:
- Huynh cũng nhìn thấy rồi, không cầu không thuyền, người Miêu bọn muội căn bản chẳng thể ra khỏi Tự Châu phủ. Nơi này là thiên hạ của quan lão gia, đến cả hoàng đế trong kinh thành cũng không sống tiêu dao tự tại được bằng hắn.
Lâm Vãn Vinh hừ lạnh một tiếng, đột nhiên lại hỏi:
- Vậy Hắc Miêu thì sao? Hắc Miêu có thù oán gì với bọn muội thế? Đều là người Miêu, tại sao chúng lại câu kết với quan phủ để hại các muội?
- A Lâm ca, huynh không phải người Miêu…
Y Liên buồn bã nhìn hắn:
- Mấy chuyện này vốn không thế nói với người ngoài. Nhưng huynh là một người tốt, muội biết huynh sẽ không hại bọn muội! Hắc Miêu nhằm vào bọn muội kì thực là vì muốn đối phó với Bạch Miêu và Thánh cô, cũng là vì tranh chức đại đầu lĩnh của Cửu hương thập bát ổ!
- An tỉ tỉ?!
Lâm Vãn Vinh cả kinh:
- Đây rốt cuộc là chuyện gì thế?
Y Liên ừ một tiếng:
- Miêu gia bọn muội có Cửu hương thập bát ổ tam thập lục liên hoàn, nhân số tổng cộng chừng mười vạn người. Các đời đại đầu lĩnh đều xuất thân Bạch Miêu, đức cao vọng trọng, rất được kính yêu! Đại đầu lĩnh đời trước trước khi lâm chung đã chỉ định Thánh cô kế vị, chỉ là lúc đó Thánh cô còn đang phiêu bạt bên ngoài, không kịp thời trở lại nên đành hẹn để đầu lĩnh Trát Quả của Hắc Miêu tạm thời thay thế.
Lúc đó An tỉ tỉ đang thống lĩnh Bạch Liên giáo, muốn vì người Miêu mà mưu cầu thiên hạ đại nghiệp, đương nhiên không có thời gian quay lại. Không cần nói, nhất định là Trát Quả muốn thay thế hẳn luôn rồi.
- A Lâm ca huynh thông minh như vậy, sự tình phía sau chắc cũng có thể đoán được rồi.
Y Liên lắc đầu nói:
- Trát Quả một lòng muốn trở thành đại đầu lĩnh chân chính của Miêu hương. Sau khi nhậm chức, hắn liền không tiếc cấu kết với quan phủ, bài trừ kẻ phản đối, làm hại Miêu trại, dẫn đến cảnh Cửu hương thập bát trại thê thảm như ngày hôm nay. A tía muội trong Hồng Miêu có ảnh hưởng rất sâu sắc, lại không nguyện ý nghe hắn chỉ đạo, cho nên Ánh Nguyệt ổ bọn muội suốt ngày bị chúng làm khó, các chi hệ khác như Thanh Miêu, Hoa Miêu cũng đều như vậy.
Mắt thấy Miêu hương dân chúng lầm than, tiếng kêu oán hận chồng chất, các hương thân thực sự chẳng thể sống tiếp được nữa. Các trưởng lão đã thương lượng riêng với nhau, nhất định phải mời Thánh cô về chấn chỉnh Miêu trại. Khai xuân năm nay, muội và a tía đã lén chở thuyền, đưa một vị trưởng lão bắc thượng.
Nguyên lai là vậy, Lâm Vãn Vinh giật mình hiểu ra. Thảo nào trong Thành vương phủ An tỉ tỉ vội vã rời đi, nguyên do là Miêu hương xảy ra biến cố, chuyện sau đó khỏi cần nói rồi. Trát Quả tại Miêu hương kinh doanh nhiều năm, lại cấu kết cùng quan phủ, An tỉ tỉ tuy là đại đầu lĩnh chính hiệu nhưng nếu muốn lật đổ hắn, chỉ sợ cũng không phải dễ dàng như thế.
- Vậy Thánh cô tương thân là việc gì thế?
- Hắn đột nhiên nhớ đến một chuyện, vội vã hỏi.
Y Liên mỉm cười đáp:
- Trát Quả tuy lòng dạ hẹp hòi. Duy chỉ có đối với Thánh cô là một dạ yêu thương. Thánh cô phiêu bạt bên ngoài nhiều năm, hắn cũng một mực không kết hôn. Nhìn thấy Thánh cô một mình trở về Miêu hương, hắn tự nhiên muốn thỏa mãn ý nguyện xưa rồi! Nghe nói hắn cứ ở dưới Ngũ Liên phong, mỗi ngày đều lên Bích Lạc ổ thăm viếng Thánh cô, một lòng bức hôn! Phải nói Hoa Sơn tiết năm nay mọi người đều muốn nhìn xem Thánh cô sẽ lựa chọn như thế nào!
Thánh cô này nhất định là An tỉ tỉ rồi! Lâm Vãn Vinh chẳng còn nghi ngờ nữa, phẫn nộ vung tay.
Y Liên liếc nhìn hắn, kinh ngạc nói:
- A Lâm ca, huynh không phải thực sự muốn cùng Thánh cô tương thân chứ? Muội đã khuyên rồi mà huynh vẫn cứ cố giữ ý định đó sao, các nhi lang trong toàn Tự Châu đều nhăm nhe có ý với Thánh cô đó!
Lâm Vãn Vinh bật cười hì hì:
- Ta đi xem xem, xem rồi nói, không chừng mèo vù vớ được chuột chết, Thánh cô lại thích người như ta đây! Đúng rồi, Y Liên, muội cũng muốn đi Hoa Sơn tiết sao?
Thiếu nữ ừ một tiếng:
- Hoa Sơn tiết là ngày lễ tết của người Miêu bọn muội, các mễ đa mễ sai trong trại đều phải đi!
- Tốt!
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên:
- Vậy muội thích mễ đa như thế nào?! Nói ra để ta tham mưu giúp cho!
- Muội không biết!
Y Liên thẹn thùng liếc nhìn hắn mấy lượt, lắc lắc đầu ngoảng mặt nhìn xuống núi, đột nhiên kinh ngạc thốt lên:
- Ý, quan sai lui rồi!
Quả nhiên, quan sai nha môn vốn chiếm giữ sơn lộ lên Miêu trại nay đã đột nhiên lặng lẽ lùi đi rồi, đến cả các ngọn đuốc cũng đều tắt hết, không biết là đang làm trò quỷ gì. Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, trong mắt lóe qua một tia lãnh mang, không đáp lời.
- Y Liên, Y Liên!
Một mễ đa trẻ tuổi đeo sài đao từ dưới trại đi tới, kêu gọi khắp xung quanh.
Là tiểu tử Miêu tộc tên gọi Khôn Sơn đó, Y Liên đứng dậy vẫy gọi:
- Khôn Sơn ca, chúng ta ở chỗ này!
Khôn Sơn vội vã đi tới, thấy Lâm Vãn Vinh cười híp mắt đứng bên cạnh Y Liên, không nén nổi tức giận hừ một tiếng:
- Y Liên, người của quan nha đã rút đi rồi, Bố Y a thúc bảo ta tới gọi muội!
- Rút đi rồi?!
Y Liên nhíu mày khó hiểu nói:
- A Lâm ca đánh chết tên họ Ngô kia, quan nha sao có thể đi như vậy được?!
Khôn Sơn lắc lắc đầu:
- Tên họ Ngô đó không chết, chỉ là trên mặt bị đập cho nở hoa, hôn mê đi thôi. A thúc đã cứu tỉnh hắn, đưa về cho quan sai rồi!
- Không chết?
Y Liên mặt mũi đỏ bừng, nàng và a tía đều là Miêu y, người chết hay sống tự nhiên phải nhìn ra. Chỉ đáng tiếc lúc đó chuyện xảy ra quá đột nhiên, tâm thần nàng hoảng loạn, chỉ nghĩ đến chuyện mang theo a Lâm ca chạy trốn, quên mất xem xét kỹ càng. Nhìn bộ dạng cười hì hì của Lâm Vãn Vinh, thiếu nữ dậm chân trừng mắt:
- Có phải là huynh cũng biết tên họ Ngô đó không chết?
- Không, tuyệt đối không!
Lâm Vãn Vinh vội vã xua tay. Hắn ở cùng với nữ hài người Miêu này một lúc, đối với tính cách của nàng cũng hiểu được đôi chút, nha đầu này tính tình rất hiếu thắng:
- Khi ta hạ thủ chỉ nghĩ đến chuyện đánh cho thống khoái, nào có quan tâm hắn sống hay chết chứ!
Y Liên à một tiếng, cười duyên nói:
- Vậy thì tốt. A tía gọi chúng ta kìa, a Lâm ca, chúng ta mau về nhà thôi!
Nàng kéo Lâm Vãn Vinh như muốn đi, Khôn Sơn vội vã cản trước mặt nàng:
- Y Liên, a thúc chỉ bảo ta gọi muội chứ không nhắc tới tên người Hoa này!
Tiểu tử này đối với Lâm Vãn Vinh luôn có khoảng cách, mục quang nhìn chăm chăm vào hắn đầy vẻ bất thiện. Thiếu nữ không nén nổi nhíu mày:
- Khôn Sơn ca, huynh đang nói cái gì thế, Miêu trại chúng ta có quy củ đãi khách như thế này sao? Nếu để a tía huynh Đức Vượng thúc biết được, người sẽ đánh huynh chạy khắp núi đó!
Khôn Sơn nghe vậy không dám nói tiếp nữa, tựa hồ cực kì sợ hãi. Thiếu nữ mỉm cười an ủi:
- Khôn Sơn ca, huynh yên tâm, muội sẽ không nói cho Đức Vượng thúc biết đâu. Nhưng huynh cũng đừng làm khó a Lâm ca, huynh ấy là người tốt, chưa từng làm hại Miêu trại chúng ta! Huynh nói có đúng không?
Rất hiển nhiên, thanh niên Miêu hoàn toàn không phải là đối thủ của Y Liên, hoàn toàn khuất phục trước mấy lời của nàng, không còn dám nói nhiều nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn mà bật cười, thiếu nữ Miêu này nhìn thì có vẻ nhu nhược, nhưng tại Ánh Nguyệt ổ cũng là một nhân vật đáo để a.
Nhà sàn của Bố Y lão tía nằm giữa sơn trại, dựa vào sườn núi mà dựng lên một cây cột gỗ lớn nghiêng, trên cây cột gỗ lớn đó dựng lên gian nhà gỗ hai tầng. Đỉnh nhà là hai mặt nghiêng. Tầng cao nhất dùng để cất lương thực, tạp vật, dưới nhà sàn cũng chất đống tạp vật, quây lại để nuôi gia súc.
Mấy năm nay quan phủ bắt đóng đủ mọi thứ thuế linh tinh, gia súc nuôi trong chuồng của nhà người Miêu sớm đã bán sạch rồi. Lương thực cất ở phòng tạp vật trên đỉnh nhà cũng sạch trơn chẳng còn chút nào.
Bố Y và mấy lão đầu Miêu tộc khác sớm đã đứng ngóng ngoài cửa, thấy Lâm Vãn Vinh đi tới liền vội vã bước lên đón:
- Ánh Nguyệt ổ hoan nghênh quý khách từ phương xa tới!
Đây là tập tục của Miêu trại, phàm là có quý khách từ phương xa tới thì đều phải do già trẻ lớn bé toàn trại ra đón, giết gà mổ dê, do trưởng lão mời rượu hát mừng, biểu thị sự tôn kính. Chỉ là đêm nay tình hình đặc thù, quan phủ tới quấy rầy, tính mạng là trọng, cho nên Bố Y mới dẫn theo a Lâm ca trực tiếp xông vào sơn trại, tất cả hình thức cũng giản lược đi rồi.
Lâm Vãn Vinh vội ôm quyền đáp:
- Không dám, không dám, Bố Y lão tía và các vị đại thúc khách khí quá rồi!
- Tam ca!
Tứ Đức đứng sau lưng cách vị trưởng lão Miêu trại, đang hướng về phía hắn vẫy tay. Y Liên có chút xin lỗi nhìn hắn:
- A Lâm ca, hai vị bằng hữu của huynh, muội chỉ tìm thấy một vị, vị còn lại không biết đã đi đâu rồi!
Lâm Vãn Vinh vội vã cười đùa:
- Không sao, vị Cao đại ca kia chắc là đi lên núi canh gác rồi, qua mấy ngày nữa sẽ tới tìm chúng ta, muội đừng lo lắng!
Theo Bố Y lão tía tiến vào nhà sàn, trong nhà tuy bày bố đơn giản nhưng lại được sắp xếp rất gọn gàng sạch sẽ, một phụ nữ Miêu thanh tú dùng chậu trúc bưng nước sạch tới, bên trong có cắm một cành cây, khom người đặt trước mặt Lâm Vãn Vinh.
- A mẫu!
Y Liên vội đến đứng bên cạnh bà, chỉ tay về phía Lâm Vãn Vinh nói vài câu. A mẫu đánh giá quý khách một chút rồi lại quay sang khẽ thầm thì vào tai nữ nhi, chẳng biết đang nói cái gì. Y Liên thần sắc lo lắng, vội chỉ về phía hắn, thì thầm mấy câu, thần sắc của a mẫu mới tốt hơn một chút.
Mẫu nữ hai người toàn dùng Miêu ngữ nói chuyện, Lâm Vãn Vinh một câu cũng chẳng hiểu, chỉ là ánh mắt của bọn họ không ngừng dò xét trên thân thể hắn, khiến hắn chẳng thể tự tại thoải mái được.
Quy củ của Miêu trại hắn chẳng hiểu chút gì, a mẫu của Y Liên bưng nước sạch đặt trước mặt hắn cũng chẳng biết là có ý tứ làm sao, lẽ nào là kêu ta rửa mặt? Cành cây này để làm gì nhỉ, dùng như khăn mặt sao? Hắn do dự hồi lâu, cuối cùng bưng chậu nước lên, đang muốn nhúng mặt vào thì thấy Y Liên cười khúc khích ngăn hắn lại:
- A Lâm ca, cái này là phong tục “tẩy trần” của Miêu gia chúng ta, chuyên dùng để hoan nghênh quý khách tới, không phải để rửa mặt đâu.
Nàng cầm cành cây lên, nhúng vào nước sạch rồi phất lên người hắn, biểu thị ý “tẩy trần”. Lâm Vãn Vinh lúc này mới tỉnh ngộ, mặt mũi đỏ bừng, vội vã học theo nàng, vẩy mấy giọt nước lên người mình.
Nhìn bộ dạng chân tay vụng về của tên người Hoa này, người trong Miêu trại không nhịn nổi cười, Y Liên đứng bên cạnh hắn càng khúc khích không ngừng. Lòng Lâm Vãn Vinh ngượng ngập không gì sánh nổi, khó khăn lắm mới “tẩy trần” hoàn tất rồi ngồi xuống ghế. Bố Y lão tía cảm kích nói:
- Khách nhân, hôm nay ngươi trượng nghĩa xuất thủ, vì Miêu trại chúng ta mà xen vào chuyện bất bình, toàn thể Ánh Nguyệt ổ đều cảm kích bất tận!
- Đâu có đâu có, Lâm mỗ con người lỗ mãng, thiếu chút nữa đã mang đến tai họa cho sơn trại rồi, thực là xấu hổ!
Lâm Vãn Vinh ôm quyền thở dài một tiếng.
Hắn xuất thủ không nhẹ, thiếu chút nữa đã đánh chết tên họ Ngô đó rồi, chuyện mang tới tai họa quả thực không phải là giả. Y Liên thấy thần sắc tự trách của hắn liền vội hỏi:
- A tía, đám quan sai đó vô duyên vô cớ sao lại lui đi như vậy?
Con người Bố Y nhìn thì gầy gò khô héo, chẳng lộ vẻ gì, nhưng có thể trở thành Hồng Miêu trại chủ của Ánh Nguyệt ổ, sự tinh minh già dặn, từng trải lẽ đời tự nhiên chẳng cần phải nói rồi. Bố Y lão tía liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, gật đầu đầy ý vị:
- Chắc là có quý nhân phù trợ! Khách nhân, ngươi nói có đúng không?!
- Vậy sao?! Ta không rõ lắm a!
Lâm Vãn Vinh đành mặt dày đáp.
Bố Y cười nói:
- Mẹ của Y Liên nó còn sững sờ ở đó làm gì? Khách quý từ xa rới, thanh tửu của chúng ta đâu, mau bưng lên đây!
A mẫu ừm một tiếng, liếc nhìn nhi nữ rồi lại quay sang nhìn trượng phu, bước chân vẫn chần chừ không dịch chuyển. Bố Y trừng mắt nhìn bà:
- Sao thế?!
Y Liên a một tiếng, nắm chặt ống trúc trong tay, mặt đỏ quá tai, vội vã cúi đầu xuống:
- A tía. Con, con…
Lâm Vãn Vinh sững sờ. Nhìn thấy chiếc ống kia liền hiểu ra rồi, thì ra thanh tửu mà Y Liên đưa lên núi là trộm của a tía nàng, sớm đã bị hắn tu ừng ực mấy ngụm hết sạch rồi, còn đâu nữa chứ?!
Tiểu a muội này thực là! Trong lòng hắn càng thêm cảm động vô cùng, vội vã đứng dậy, kéo Y Liên ra sau lưng:
- Lão tía không cần khách khí. Ta chẳng khát chút nào đâu!
Nhìn thấy ống trúc trong tay nữ nhi và hai má đỏ bừng của nàng khi trốn sau lưng tên Hoa gia nhân, Bố Y sững sờ hồi lâu, đột nhiên lắc lắc đầu, thở dài một tiếng:
- Cái gì mà không khát, là ngươi sớm đã uống qua rồi!
Lão tía trầm mặc cả buổi, chẳng nói gì, chỉ đưa mắt nhìn khắp người hắn dò xét, phảng phất như muốn nhìn thấu hắn vậy.
Lâm Vãn Vinh chịu không nổi ánh mắt cay độc đó, vội vã nói:
- Đúng rồi. Bố Y lão tía, từ chỗ chúng ta đây tới Bích Lạc ổ trên Ngũ Liên phong cần đi mất bao nhiêu thời gian?
- Đi đường núi thì cũng gần thôi, tuy có hơi nguy hiểm một chút, cước trình chừng khoảng bốn năm ngày đường.
Bố Y lão tía liếc nhìn hắn:
- Khách nhân, ngươi cũng muốn lên Ngũ Liên phong, tham gia Hoa Sơn tiết sao?
Lâm Vãn Vinh làm sao dám bảo là đi tương thân cùng Thánh cô chứ, vội vã cười trừ nói:
- Đâu có, đâu có, ta chỉ đi xem xem thôi!
Trưởng giả của Miêu tộc gật đầu nói:
- Vừa khéo các mễ đa mễ sai trong trại ta đều muốn đi, phải tới mấy chục người đó, không bằng các ngươi cùng đi với nhau! Mùng ba tháng chín, tính ra cũng chẳng còn mấy ngày rồi, sớm mai nên xuất phát đi!
Lâm Vãn Vinh tại Tự Châu phủ vốn như con nhặng không đầu, đang buồn bực vì không tìm thấy đường, nghe nói có nhiều người như vậy cùng đi, vừa khéo trúng nỗi lòng, mừng rỡ gật đầu liên tục.
- Khách nhân ngươi hôm nay đã đánh nhi tử của huyện thừa.
Bố Y nhíu mày nói:
- Mặc một thân Hoa phục đi đường cùng chúng ta, thực sự là quá bắt mắt rồi. Nếu không tị hiềm thì không bằng hãy thay Miêu trang rồi lên đường nhé.
Thay Miêu trang? Chủ ý này thực là hay! Lâm Vãn Vinh vỗ tay một cái rồi cười nói:
- Vậy thì tốt, ta cũng làm mễ đa của Miêu gia một chút xem sao! Lão tía, Khôn Sơn, mọi người phải chăm sóc cho ta nhiều đó a!
Tại thời đại này, người Miêu chịu áp bức đã lâu, địa vị trong xã hội cực thấp, người Hoa bình thường sao có thể nguyện ý ăn mặc trang phục của Miêu gia? Nhưng trong lòng Lâm Vãn Vinh thì không có cách nghĩ này, Đại Hoa bách tộc đồng cư, hòa thuận chung sống với nhau, mọi người đều là huynh đệ tỉ muội, sao có thể vì dân tộc khác biệt mà phân người ta thành nhiều đẳng cấp khác nhau được?
Hắn đáp ứng sảng khoái như vậy thực nằm ngoài ý liệu của mọi người. Y Liên mừng rỡ không thôi, Bố Y cười cười, Khôn Sơn thì lại trợn trừng mắt hừ một tiếng.
Lão tía liếc nhìn nữ nhi một cái:
- Nha đầu, lần này có đi không?!
- Con, con không biết!
Y Liên cúi đầu, xoay người chạy đi luôn.
Bố Y hừ một tiếng, nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
- Vậy cứ quyết định như thế, thời gian không còn sớm nữa, mời khách nhân hãy nghỉ ngơi trước!
Án theo quy củ của Miêu trại, nghênh tiếp khách từ xa tới vốn phải bày tiệc rượu lớn, chỉ vì một là Ánh Nguyệt ổ đã nghèo túng quá mức, hai là Bố Y lão tía trong lòng tức giận, bước quan trọng nhất đó cũng dứt khoát lược bỏ luôn, trực tiếp an bài cho quý khách đi ngủ.
Gian nhà có hai tầng, cả nhà Bố Y ở tầng dưới, tầng trên dành cho khách nhân. Gian phòng quả thực cũng sạch sẽ ngăn nắp, trên đống cỏ khô ấm áp có phủ một tấm đệm, thập phần thoải mái.
Nghĩ đến chuyện sáng sớm ngày mai xuất phát đi Ngũ Liên phong, Lâm Vãn Vinh vừa hưng phấn lại vừa lo lắng, chẳng thể ngủ được, dứt khoát mở cửa phòng bước ra.
Căn nhà sàn dựa vào núi mà dựng, trên đỉnh nhà cất chân một cái là có thể bước lên sườn núi. Ánh trăng lạnh lẽo tỏa xuống khu rừng và mặt đất, tạo lên một mảng thanh lương.
- A Lâm ca!
Sau lưng vang lên một tiếng gọi ôn nhu, hắn quay đầu lại, trong tay Y Liên đã bưng một bộ áo quần của nam tử Miêu gia, miệng đầy tiếu ý nhìn hắn.
- Là Y Liên à!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Trời đã muộn như thế này rồi, sao muội còn chưa ngủ?!
Thiếu nữ lắc lắc đầu:
Ngày mai phải xuất phát từ sớm, a mẫu muốn thu thập xong hành lí cho muội! Đây là y phục của a tía, nếu huynh không tị hiềm thì hãy mặc lên xem có hợp không?
Y phục này được cắt rất kỹ càng gọn ghẽ, còn có mùi hương thoang thoảng của cỏ ngải, Lâm Vãn Vinh sững sờ, y phục của Bố Y lão tía? Ông ta gầy như vậy, ta có thể mặc vừa sao? Chỉ là sự thực và tưởng tượng của hắn cách nhau quá xa, y phục này tựa như mới toanh, mặc lên người không rộng không chật, không dài không ngắn, hoàn toàn vừa khít.
Y Liên tựa hồ có thể nhìn thấu sự kinh ngạc của hắn, không nén nổi cười nói:
- Đây là y phục của a tía thời trẻ! Nói cho huynh biết, thời trẻ a tía của muội đẹp trai lắm, dáng người cũng cao như huynh, khi cười lên cũng đẹp như huynh, các mễ sai trong Cửu hương thập bát ổ đều thích người…
Không phải chứ, Lâm Vãn Vinh trợn mắt há mồm, nhìn cái bộ dạng gầy còm khô héo của Bố Y hiện giờ, lẽ nào ông ta năm đó cũng phong lưu hào phóng, tiêu sái bất phàm như ta bây giờ sao? Sự khác biệt này thực sự quá lớn đó!
- Nói như vậy, Bố Y lão tía chính là một người vạn kẻ mê rồi?
Hắn mỉm cười gật đầu, dương dương đắc ý quay đi quay lại, đánh giá bộ dạng của mình khi mặc Miêu trang vào:
- Vậy a mẫu muội làm sao chinh phục được a tía thế?
Hắn dùng từ “chinh phục” này lập tức khiến cho thiếu nữ phì cười. Lại nói bừa mà trúng rồi. Thì ra Miêu tộc đa phần đều là tiểu gia đình một vợ một chồng, tài sản đa số do nam tử kế thừa, nhưng chủ phụ trong gia đình lại có quyền lực và địa vị rất cao, cũng chẳng hiếm những điển hình về sư tử Hà Đông.
Y Liên nhìn bộ dạng khi mặc Miêu phục của hắn, khúc khích cười khẽ đáp:
- Năm đó a mẫu muội cũng là một mễ sai nổi tiếng xinh đẹp, người hát sơn ca có thể khiến bách điểu bay tới! A tía vừa nghe thấy người hát thì công việc gì cũng không muốn làm nữa, củi cũng không muốn chẻ nữa, thuyền cũng không muốn chèo nữa, đến cả cơm cũng không muốn ăn nữa, trốn sau nhà sàn của người nghe người hát, có lần còn sững sờ cả ba ngày ba đêm không xuống núi. A mẫu muội phát hiện ra người, thấy người đáng thương liền cho một bát cơm kê! Ai ngờ a tía ăn xong cơm vẫn cứ ở lì trên núi không đi, a mẫu muội chẳng còn cách nào chỉ đành mỗi bữa lại đưa cơm đến. Sau đó thì…
Lâm Vãn Vinh cười lên ha hả, tình yêu của người Miêu thực là đặc sắc, chất phác nhất mà cũng lãng mạn nhất.
Hắn mặc Miêu phục vào, cảm giác mới lạ không thôi, sờ mó loạn lên trên y phục, ánh mắt đi tới chỗ hông liền lập tức ngạc nhiên nói:
- Ý, chiếc dây lưng này thật độc đáo a!
Y Liên khẽ hứ một tiếng:
Rất độc đáo, có điều huynh nên cẩn thận đó!
- Cẩn thận? Cẩn thận cái gì?
Lâm Vãn Vinh hai mắt tròn xoe hỏi.
Thiếu nữ ngượng ngùng mỉm cười:
- Chiếc dây lưng này gọi là ngọc đái, án theo tập tục của Miêu gia bọn muội, nếu hai bên nam nữ nhìn trúng nhau sẽ sẽ tặng dây lưng cho nhau làm tín vật định tình! Cho nên chiếc ngọc đái này huynh phải tặng cho mễ sai mà mình thích mới được! Mễ sai khác tặng ngọc đái cho huynh, nếu huynh không thích thì tuyệt đối đừng có nhận!
Thì ra là như vậy. Quy củ của Miêu gia thực nhiều a, không cẩn thận một chút là toi ngay! Lâm Vãn Vinh quệt quệt những giọt mồ hôi trên trán:
- Nói như vậy, trên y phục của muội cũng có một sợi ngọc đái?
Y Liên gật đầu, trên mặt nổi lên một mảng đỏ hồng. Nàng cẩn thận sửa lại Miêu trang cho hắn, lại lặng lẽ đánh giá một hồi rồi mới mỉm cười bảo:
- Thảo nào a mẫu nói, a tía mặc bộ y phục này là đẹp nhất, bây giờ muội mới hiểu ra! Bộ y phục này cũng chỉ khi a tía thành thân mới mặc qua một lần!
- Không phải chứ?
Lâm Vãn Vinh bị dọa cho nhảy dựng lên, vội vã muốn cởi y phục ra. Y Liên liền ngăn hắn lại:
- Huynh làm gì thế?
Lâm Vãn Vinh vội vã xua tay:
- Y Liên, cái này không được đâu, hại chết ta đó!
Thiếu nữ lắc lắc đầu:
- Đây là bộ y phục tốt nhất của sơn trại bọn muội, muội cầu xin a mẫu rất lâu người mới nỡ lấy nó ra! Nếu huynh không mặc, muội chẳng biết phải lấy y phục nào cho huynh nữa!
- Cái này, cái này…
A Lâm ca trợn mắt há mồm.
Y Liên cười xùy một tiếng:
- A Lâm ca, huynh biết lần đầu tiên a mẫu muội nhìn thấy huynh đã nói gì không?!
Hai mẹ con họ lúc đó dùng Miêu ngữ thì thầm với nhau cả nửa ngày trời, có quỷ mới biết đã nói cái gì. Thấy hắn lắc đầu, thiếu nữ liền cười hì hì:
- Người nói, nhìn tướng huynh là biết huynh là một Hoa gia lang rất là quỷ kế đa đoan rồi, những kẻ mồm miệng trơn như bôi mỡ, chân tay vụng về chẳng phải là thứ tốt đẹp gì, kêu muội đừng có trúng kế của huynh, đừng để huynh lừa gạt!
Mồ hôi của a Lâm ca cứ chảy xuống ròng ròng! Vị a mẫu giỏi hát sơn ca này quả thực là hỏa nhãn kim tinh a, nhìn người chỉ có thể nói là chuẩn.
- Muội nói với a mẫu, không phải như vậy đâu, huynh là người tốt, trong lòng muội biết rõ! Muội đem những chuyện của huynh nói với a mẫu, a mẫu nói, như vậy thì càng chẳng ra gì rồi, tên Hoa gia lang như huynh có thể ăn thịt người không nhả xương, có thể dọa chết người đó, hi hi…
Thiếu nữ cười đến gập cả người lại, Lâm Vãn Vinh vò đầu bứt tai suy nghĩ, lão a mẫu sao có thể nghĩ về ta như thế chứ, cái gì mà ăn thịt người không nhả xương, ta là người xấu như vậy sao? Ta và Y Liên cũng chẳng có gì, quan hệ bằng hữu rất là thuần khiết mà!
Y Liên nhìn bộ dạng nhíu mày sầu khổ của hắn, khó khăn lắm mới ngưng cười được:
- A Lâm ca, huynh cứ yên tâm đi, y phục này đã để dưới đáy rương rất lâu năm rồi! Từ lần đầu tiên a tía mặc khi thành thân, a mẫu đã không cho phép người mặc lại nữa!
- Tại sao?
Hắn ngẩn người hỏi.
- A mẫu nói, sợ a tía mặc y phục này lên sẽ lại dụ dỗ mễ sai khác!
A?! Lâm Vãn Vinh sững sờ, Bố Y lão tía thực sự có mị lực lớn như vậy sao?! Người tộc Miêu thật là thú vị. Hắn vui vẻ cười ha hả bảo:
Nếu thực sự là như vậy thì nói gì ta cũng phải mặc lên một lần rồi!
Y Liên khẽ nói:
- Vậy huynh cũng chỉ có thể mặc một lần a!
Đeo sài đao lên, đi đi lại lại mấy lần, diễu võ dương oai, hắn quả thực có khí thế của một mễ đa Miêu gia, thiếu nữ mỉm cười gật đầu.
Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ đến một chuyện:
- Đúng rồi, Y Liên, Bố Y a tía hỏi muội có đi Hoa Sơn tiết không, sao muội lại nói là không biết? Không phải muội đã nói với ta là muốn đi sao?
Y Liên hai má đỏ bừng:
- Thường ngày a tía bức muội gả cho người khác, bắt muội đi Hoa Sơn tiết, muội trước nay chưa từng đi! Lần này vốn cũng không tính đi, chỉ là a Lâm ca bọn huynh không có người dẫn đường, muội cũng đi một lần xem xem!
Thì ra cũng giống như ta, đều chỉ là đi “xem xem” thôi! Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, thần thần bí bí nói:
- Ta hiểu rồi. nhất định là trong Miêu trại có người muội thích cho nên mới không muốn đi Hoa Sơn tiết! Ừm, tên tiểu tử Khôn Sơn này không tồi, rất hợp với muội đó!
- Khôn Sơn?
Thiếu nữ lắc đầu:
- Sao lại nói đến Khôn Sơn ca rồi? Muội từ nhỏ đã cùng huynh ấy lớn lên, huynh ấy giống như anh ruột của muội vậy, chỉ có huynh là suy nghĩ lằng nhằng thôi! A Lâm ca, nếu muội thích một người, người ấy phải giống như a tía của muội vậy, khác hẳn người thường!
Bố Y lão tía quả thực đã thành thần tượng rồi a! Lâm Vãn Vinh cười lên ha hả. Càng ở cùng người Miêu, hắn càng cảm thấy chỗ đáng yêu của họ.
Sơn trại tịch mịch, ánh trăng như nước, những cơn gió khẽ thổi qua, thật khiến cho tâm hồn thoải mái. Ở chốn này có thể cảm thấy sự an tường và bình tĩnh của tâm linh, là thứ mà nơi khác chẳng thể nào mang lại được.
Lâm Vãn Vinh trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nói:
- Y Liên, muội là con chim bách linh (chim sơn ca) của Miêu trại, có thể dạy ta hát sơn ca được không?
Y Liên nháy nháy mắt:
- Huynh muốn học hát? Ồ, muội hiểu rồi, nói đi nói lại huynh vẫn là muốn đi Hoa Sơn tiết đối ca! A Lâm ca, huynh ở Miêu hương của bọn muội, thực sự là đã nhìn trúng mễ sai nào rồi sao?! Huynh vì cô ấy nên mới muốn học hát sơn ca?!
- Một lần nữa ta rất nghiêm túc nói với muội, mễ sai trong lòng ta là Thánh cô… ặc ặc, muội lại không tin sao?!
- Huynh thật là nghiêm túc đó!
Y Liên che miệng cười khúc khích không ngừng:
- Thế này cũng có thể tính là người trong lòng sao? Các mễ đa trong toàn Miêu hương, có ai mà không thích Thánh cô? Được rồi, được rồi, huynh muốn học thì muội sẽ dạy, đừng tìm nhiều lí do như vậy! Có điều người khác đều học từ lúc sáu tuổi, huynh bây giờ đã lớn như vậy rồi, muội không dám đảm bảo là sẽ dạy thành ra sao nữa!
Hắn cười hì hì nói:
- Tận tâm là được rồi, có lẽ Thánh cô cũng chẳng hi vọng ta có thể hát như một chú chim bách linh đâu!
- Câu nào cũng không thoát khỏi Thánh cô, cứ như là thật vậy!
Y Liên nhỏ giọng lẩm bẩm, hậm hực dậm chân nói:
- Muốn học hát thì chờ sáng mai! Muội đi đây!
Nàng nói đi là đi, bước đi rất nhanh, tiếng sàn gỗ vang lên lộp bộp, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu, có chút tức cười.
Sương trắng mù mịt, núi và nước sớm đã bị che khuất trong màn đêm, chẳng nhìn rõ nữa. Sáng mai là phải khởi trình đi Ngũ Liên phong rồi, đã gần trong gang tấc với An tỉ tỉ! Màn đêm đẹp đẽ như thế này, nàng đang làm gì không biết?
Y Liên tiểu a muội, hừ hừ, hừ hừ, hừ hừ hừ hừ!