- Ồ, tên thật đúng với người đinh chỉ phương tình, ý tứ thật sâu xa, so với ta hai chữ Lâm Tam hay hơn nhiều. Không hổ là thiên hạ đệ nhất nữ học sỹ, nam nhi nhiều người cũng không bằng.
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói.
Từ Chỉ Tình lắc đầu cười khẽ, người này nói chuyện cổ quái, loạn xạ cả lên, nghe hắn nói chuyện so với nói đùa cũng không khác bao nhiêu.
- Chỉ Tình nghe ta nói a, hãy quay về nói với cha ngươi, đợi thêm vài ngày có thời gian rảnh rỗi ta sẽ đến bái phỏng, chắc chắn Từ đại nhân sẽ vô cùng hoan nghênh đó. À, còn có Tô di của nàng nữa chứ, tốt lắm, đợi ta vào kinh họ nhất định sẽ mở tiệc hôn lễ để cảm ơn ta vì đã mối mai cho họ. Tiếc là ta chưa tìm cho nàng được một mối như ý, thôi thì nàng đành tự mình tìm lấy một mối vậy, ha ha!
Nghe miệng hắn xưng Chỉ Tình cực kì thân thiết, đằng sau lại kèm theo một vấn đề quan trọng, chính là tự hắn đã chiếm không ít tiện nghi rồi. Từ tiểu thư hừ nhẹ một tiếng rồi thở dài, ánh mắt bình thản cúi xuống, sắc mặt ung dung làm như không nghe thấy hắn hồ ngôn loạn ngữ, gật đầu nói:
- Lâm thế huynh đã nói vậy, ta nhất định sẽ chuyển lời tới di nương và phụ thân.
Thực là không hổ danh nữ nhi của Từ Vị, đích thực là có chút khí phách, Lâm Vãn Vinh cười ha ha hai tiếng:
- Từ tiểu thư, nếu có thời gian rảnh có thể tới Tiêu gia tìm ta, ta lúc nào cũng chào đón nàng, à, không phải, Đại tiểu thư lúc nào cũng chào đón nàng. Ta thấy Đại tiểu thư và nàng đều mong sớm gặp nhau, có lẽ giữa hai người sẽ có rất nhiều điều để nói đó.
Hàng lông mi dài của Từ Chỉ Tình chợt rung lên, đột nhiên nàng mở miệng nói:
- Lâm thế huynh, Chỉ Tình có một điều muốn nhờ huynh, không biết huynh có thể đáp ứng không?
Cô nàng này yêu cầu ta? Lâm Vãn Vinh liếc mắt quan sát nàng một lát, Từ tiểu thư này mắt hạnh má đào, da trắng môi hồng, eo lưng nhỏ nhắn, thân hình đầy đặn, tuy mới hai mươi tuổi nhưng lại có phong vị rất thuần thục.
- Tiểu thư yêu cầu ta điều gì, nói thế nào nhỉ, nếu là việc đơn giản ta sẽ đáp ứng, nếu việc đó không đơn giản thì ta không đáp ứng.
Hắn cười mị mị nói.
- Đơn giản cực kỳ!
Từ Chỉ Tình thản nhiên nói:
- Muốn mượn khẩu súng của huynh xem một lát.
Mượn súng của ta? Trên thân ta đang có hai cái, không biết là nàng muốn mượn cái nào! Hắn cười hắc hắc, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Việc này đối với tiểu thư mà nói thì thực là dễ dàng, nhưng với ta lại không đơn giản như vậy. Súng này là do một người bằng hữu của ta tặng ta để phòng thân nên nó cũng giống như tính mạng ta vậy. Tuy vậy ta với tiểu thư cũng tính là hữu duyên, nên cũng có thể yên tâm giao tính mạng của mình vào tay nàng đúng không?
- Lâm thế huynh nói cũng có lý.
Từ Chỉ Tình gật đầu đưa liên hoàn nỗ vào tay hắn nói:
- Liên hoàn nỗ này đã được cải tiến thành công, cũng là vật tuỳ thân của ta, cũng là vật để phòng thân. Để biểu thị thành ý của ta, ta với huynh cùng trao đổi, coi như một mạng đổi một mạng, huynh nghĩ thế nào?
Từ Chỉ Tình sắc mặt ngưng trọng, không giống như đang cười đùa. Lâm Vãn Vinh liếc liên hoàn nỗ một cái, cười nói:
- Cái này chẵng lẽ chính là trong truyền thuyết gì đó – sinh tử trao nhau, chết không hối hận? Chúng ta cũng mới chỉ thấy nhau qua vài lần. Hình như là sự việc này đã tiến triển quá nhanh rồi
Từ Chỉ Tình mắt phượng khẽ khép, ý coi như không nghe thấy hắn nói lung tung gì. Lâm Vãn Vinh vui vẻ thu lấy, tay đưa súng cho nàng, hắn cười ha ha nói:
- Cho nàng xem cũng vô dụng, vật này vượt ngoài khả năng chế tạo của Đại Hoa ta, e là không thể bắt chước được.
Vừa nhận súng, tay Từ Chỉ Tình chợt trầm xuống, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, nói:
- Năm xưa lần đầu tiên ta nhìn thấy súng này cũng chỉ là đứng từ xa mà nhìn, chưa từng thấy tận mắt, không tưởng có thể cầm trong tay, nó thật là nặng!
- Không phải năm xưa nàng cũng đã từng nghiên cứu qua đó chứ?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nói.
Từ tiểu thư thản nhiên cười đáp:
- Ý ta không phải như vậy, huynh có thể cho ta mượn súng này về xem không?
Thật là một cô nàng giảo hoạt, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, may mà lão tử đã tháo đạn dược ra, bằng không rơi vào tay nàng rồi chuyện gì xảy ra còn chưa biết đâu.
Từ Chỉ Tình chăm chú quan sát khẩu súng một cách tỉ mỉ, đoạn lắc đầu nói:
- Công nghệ của Tây dương quả thực tinh tế vô cùng. Lỗ khoan và nòng súng đều cực kỳ tinh xảo, trình độ hơn hẳn Đại Hoa ta một bậc, muốn sao chép cũng không thể được.
- Lâm thế huynh, huynh có thể bắn lại một phát được không? Ta muốn quan sát tình hình khi súng phóng ra, phát súng vừa rồi quá nhanh ta không thể thấy rõ.
- Cái này … không phải là việc hay đâu, nổ súng trước mặt tiểu thư, thực không đáng để xem, với lại ta cũng không muốn như thế!
Từ tiểu thư thấy ánh mắt hắn gian xảo vô cùng, liền đề cao cảnh giác nói:
- Chỉ là bắn súng thôi, có gì mà không đáng xem chứ?
Lâm Vãn Vinh ha ha cười hai tiếng, nói:
- Vậy nàng hi vọng ta bắn súng bằng tay trái hay tay phải?
Từ Chỉ Tình chỉ cảm thấy vẻ mặt quái dị không nói nên lời của hắn, rồi lại không hiểu vấn đề là ở chỗ nào, suy tư cả nửa ngày vẫn không nghĩ ra được, đành nói:
- Lâm thế huynh, huynh quen dùng tay nào thì cứ tuỳ tiện dùng tay đó đi!
Lâm Vãn Vinh nghiêm túc nói:
- Loại này kĩ thuật rất khó, kỳ thực cả hai tay ta đều không quen. Bất quá nếu Từ tiểu thư yêu cầu, ta đây sẽ thử làm xem, trước mặt tiểu thư xinh đẹp mà đụng đến súng đạn e là có chỗ bất nhã!
Hắn liều mạng nhịn cười, cho đạn vào súng, nhắm vào một cây liễu bên bờ hồ, chỉ nghe “phanh” một tiếng vang lớn, trên cây nhất thời xuất hiện một vết đạn sâu hoắm.
Buông đôi tay nhỏ bé đang bịt lỗ tai, Từ Chỉ Tình nghiêm mặt nói:
- Công nghệ của Tây dương quả thật phi phàm, chỉ bằng khí thế này cũng đủ làm khiếp sợ địch nhân rồi, súng này đúng là uy lực cực lớn.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Từ tiểu thư, để làm ra vật này không phải tay chân khéo léo là được, mà là một loại công nghệ gia công cực kì cao cấp, nếu chỉ dựa vào nhân thủ thì không thể làm ra. Không biết Từ đại nhân cùng nàng có nói chuyện qua với gã người Pháp Tháp Ốc Ni đó không? Lý Thánh đã xem xét thiết giáp thuyền của Tháp Ốc Ni thì biết, thuyền được tạo từ các tấm thép lớn, trên thuyền có hoả pháo, nếu so về tay nghề thợ khéo không thôi cũng hơn hẳn Đại Hoa ta. Tuy bọn chúng mới chỉ ở ngưỡng cửa của một công nghệ hiện đại nhưng nếu Đại Hoa ta cứ tự phong tự mãn, đợi cho đến khi Tây dương chính thức bước vào thời kì cơ giới, ví dụ tàu thuyền có thể di chuyển mà không cần đến sức gió, chỉ dựa vào nhiệt năng hoán đổi thành cơ năng mà thúc đẩy các bánh xe lớn khiến nó tiến lên. Chúng ta so sánh với chúng thì thực là chênh lệch quá lớn, cho dù nàng không tin hay cho rằng ta nói khoác để doạ người thì cũng sẽ có một ngày nàng thấy được sự thật, lúc đó e là hối hận cũng đã muộn rồi.
Từ Chỉ Tình vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, vậy mà nghe xong những lời này cũng thấy giật mình, trầm tư nói:
- Nhiệt năng có thể chuyển hoá thành cơ năng? Đó là đạo lý gì, liệu một ngày nào đó Tây dương có thể đạt được điều đó không?
- Ngay như khẩu súng này thôi, làm thế nào để đạn có thể từ đó mà bay ra, Từ tiểu thư nàng cũng không cách nào hiểu được!
Từ Chỉ Tình chăm chú suy nghĩ một hồi mới nói:
- Ta cũng đã từng nghiên cứu qua, là do hoả dược nổ mạnh ép cho đạn bắn ra!
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Nàng chỉ biết cái vẻ bề ngoài mà không hiểu bản chất của nó, đây cũng chính là một kiểu chuyển hoá năng lượng, hoả dược nổ mạnh sinh ra nhiệt lượng lớn và chuyển hoá thành cơ năng thúc đẩy viên đạn bắn đi – ta nói thế nàng có thể hiểu được không?
Thấy Từ tiểu thư không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trong đôi mắt mở to, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ cười khổ. Lão tử có phát minh ra điều này đâu, chẳng qua chính nàng muốn tìm hiểu, chỉ sợ càng nói nàng càng không hiểu đó thôi.
- Không nói nữa, không nói nữa, dù ta có nói mãi nàng cũng không thể hiểu được ý tứ trong đó đâu.
Lâm Vãn Vinh mất hứng xua tay, biểu thị ý không muốn nói chuyện nữa, xoay người hướng tới phía xa xa mà đi tới. Thực sự trong thời đại này có thể kiếm đâu ra một người hiểu được những gì hắn nói đây?
- Nhiệt năng, cơ năng? Rốt cuộc là cái gì ?
Từ Chỉ Tình nhíu mày suy nghĩ, chợt thấy Lâm Tam đã đi xa, vòng vo một hồi lại quay lại đây, sắc mặt có chút xấu hổ hỏi:
- Từ tiểu thư, hỏi nàng một việc được không?
- Là chuyện gì thế?
- Làm thế nào để đến được hoàng cung?
Từ Chỉ Tình chần chừ hồi lâu, mới cười nói:
- Huynh tìm hoàng cung làm cái gì? Đó đâu phải là nơi huynh có thể tuỳ tiện ra vào chứ? Chỉ sợ huynh chưa tới gần đã bị người ta bắt rồi ấy chứ.
- Ta muốn đi tham quan một chuyến, nhân tiện tìm người luôn.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói.
- Ngươi thật quá mộng mơ rồi đó, nhị công chúa chính là vương chi kiêu nữ, quý phái bẩm sinh, mỗi ngày số lượng phú gia công tử muốn cầu kiến nàng, không có một ngàn cũng có tám trăm, ngươi đừng quá mơ mộng hão huyền vậy chứ.
Nhớ tới Lâm Tam lúc trước nói đến chuyện này thực sự có chút kì lạ, Từ Chỉ Tình nhịn không được muốn cười. Nghe hắn nói có vẻ khờ dại nhưng với dáng vẻ của hắn thực nhìn không ra khờ dại ở chỗ nào.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
- Từ tiểu thư, nàng ngàn vạn lần không nên quan tâm tới ta như vậy, e là có người hiểu lầm đó.
Từ Chỉ Tình lạnh nhạt nói:
- Cảm ơn Lâm thế huynh quan tâm, ta nói chuyện với mọi người đều như vậy nhưng chưa thấy có hiểu lầm bao giờ.
“Chỉ một thoáng đã đổi sắc mặt, thực là có cá tính, lại dám chọc giận ta, ta sẽ có cách theo đuổi ngươi, sau đó sẽ lại bỏ mặc ngươi cho ngươi hối hận cả đời, sự trừng phạt này thực là ác độc lắm!” Trên mặt hắn liền nở nụ cười dâm tà đắc ý, Từ tiểu thư dường như đã đoán trúng vài phần ý nghĩ trong lòng hắn, lắc đầu hừ một tiếng, không nói chuyện với hắn nữa.
Tới hoàng cung ngắm nhìn một hồi đúng là một giấc mơ lớn của đời người, Lâm Vãn Vinh đối với mục đích của đời mình, nếu đã muốn làm thì sẽ làm một cách tốt nhất để đạt được. Hắn đứng bồi hồi trước cổng thành, nhìn cung điện nối thành tầng tầng lớp lớp, không có cái nào không tinh mỹ dị thường.
Hoàng cung nội viện không phải là Tiêu gia đại viện, không phải hắn không muốn tiến vào, chỉ là lúc này bên ngoài thành phòng vệ uy nghiêm, muốn tiến một bước e cũng vô cùng khó khăn. Lâm Vãn Vinh lúc này kỳ thực cực kỳ bình tĩnh, bởi hắn không phải là kẻ ngu. Cho dù Thanh Tuyền thực sự có ở trong cung, chỉ riêng nội viện này, phòng ốc cũng có đến mấy ngàn mấy vạn gian, biết đâu mà tìm nàng. Cho nên việc này cần phải suy nghĩ cẩn thận.
Đứng nhìn hoàng cung ở nơi xa, hắn phảng phất như thấy thân ảnh của Thanh Tuyền ở đó, nha đầu này không biết có phải đang nghĩ đến ta không.
Hắn cười hắc hắc, bỗng một cỗ kiệu nhỏ hạ xuông bên cạnh, trong kiệu lộ ra một khuôn mặt yêu kiều, liền đó là tiếng kinh hô:
- Lâm Tam, sao ngươi lại ở chỗ này?
- Đại tiểu thư, là ta cố tình tới đón nàng đó!
Lâm Vãn Vinh hì hì cười.
Tiêu Ngọc Nhược đỏ mặt lên, liếc hắn một cái nói:
- Lại bịa chuyện rồi, ta đến đây bái phỏng một vị cố hữu của mẫu thân, cũng chỉ là nhất thời mà đến, ngươi làm sao biết mà đón ta? Ngươi ở đây làm chuyện gì xấu thì có!
Hắn ha ha cười hai tiếng, thấy sắc trời đã tối, liền theo cỗ kiệu của Đại tiểu thư hồi phủ. Tiếp đó hắn đem chuyện đưa Ngọc Sương tới học viện nói qua với Đại tiểu thư một lần. Nghe được vị thiên kim tiểu thư của Từ Vị ở tại học viện này dạy bảo, Đại tiểu thư gật đầu nói:
- Có vị tỷ tỷ của Từ gia chiếu cố cho Ngọc Sương, ta thấy an tâm rất nhiều, đợi qua mấy ngày nhất định chúng ta sẽ đến phủ Từ đại nhân bái phỏng một phen, lúc đó sẽ cùng Từ tỷ tỷ nói chuyện tốt, ngươi xem có được không?
- Tốt, đương nhiên là tốt!
Lâm Vãn Vinh cười đáp:
- Đại tiểu thư, việc ngày hôm nay có thu hoạch gì không đó?
Tiêu Ngọc Nhược khẽ thở dài, nhẹ giọng nói:
- Mẫu thân đã xa kinh thành nhiều năm, những người bạn cũ sớm đã trở nên xa cách, hôm nay tự nhiên tới bái phỏng, người ta không làm mặt lạnh mới lạ đó, làm gì có gì tốt mà bảo là thu hoạch chứ?
Xa mặt cách lòng, cái đạo lý này không phải lần đầu tiên nàng mới thấy chứ. Thấy Đại tiểu thư sắc mặt có vài phần thê lương, Lâm Vãn Vinh an ủi nói:
- Sự đời vốn là như thế, việc càng khó, nàng cố gắng làm cho tốt, thì thành quả càng đáng tự hào. Chủ yếu là phải tin tưởng chính bản thân mình, cho dù nàng không tin bản thân mình thì cũng phải tin ta. Ta là người như thế nào, ta là Lâm Tam đó a!
- Thật đáng ghét, ta đã bao giờ không tin vào chính mình chưa? Ngươi đúng là đồ mặt dày!
Đại tiểu thư hừ một tiếng, nói:
- Qua mấy ngày nữa tại Tướng Quốc Tự cử hành hoạ hội, đối với chúng ta là cơ hội cực tốt, mấy ngày nay ngươi không được lười biếng, phải ở cạnh ta làm việc cho tốt.
- Cuộc sống của ta bị nàng khai thác quá rồi đó, ta không giúp nàng, liệu nàng có ăn thịt được ta không?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Nói lại, tiền bạc chúng ta buôn bán lời cũng không ít, lúc nào tính toán sổ sách cho ta nhìn một cái a, đừng có bôi đen khoản tiền bạc của ta là được!
- Ngươi suốt ngày chỉ nghĩ tới tiền bạc, ngay ngày mai, tới tiền trang rút tiền của ngươi, rồi ôm lấy mà ngủ cho ngon!
Đại tiểu thư thấy vẻ mặt tươi cười của hắn, trong lòng tức giận không hết, bực tức nói.
Thấy có cơ hội tốt, Lâm Vãn Vinh liền giả quỷ, tựa đầu vào bên kiệu, nói nhỏ:
- Nàng thật là tốt, ta ôm chặt nàng cũng giống như đang ôm bạc của ta.
Đại tiểu thư trong lòng chợt nhảy lên vài cái, cúi đầu không nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
- Đồ vô sỉ! Ta không phải là Ngọc Sương, chỉ có nó mới dễ dàng tin vào chuyện ma quỷ của ngươi!
Lâm Vãn Vinh lén cầm tay nàng, vuốt ve bàn tay một chút, Đại tiểu thư vội rút tay về, sắc mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói:
- Ngươi làm cái gì vậy, có người nhìn thấy bây giờ! Đừng tưởng ta giống như Ngọc Sương dễ dàng để ngươi khi dễ!
Lâm Vãn Vinh muốn đùa giỡn nàng một chút, liền cười nói:
- Nói đến Ngọc Sương, ta thực cảm thấy nhớ khi nàng ấy đi học tại học viện. Giờ trong nội viện chỉ có ta với Đại tiểu thư, cô nam quả nữ, ta chợt thấy sợ, ài..!
Đại tiểu thư nghe hắn nói, liền hoảng hốt kêu lên:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì? Nếu ngươi dám khi dễ ta, ta sẽ nói cho mẫu thân!
- Chỉ có nàng khi dễ ta đó thôi!
Lâm Vãn Vinh hi hi cười nói:
- Chẳng lẽ ta cũng đi nói cho mẫu thân nàng cái hảo ý đó chứ, ta đây chính là người đứng đắn!
Tiêu Ngọc Nhược cúi đầu không dám nghe hắn nói nữa, tức giận liếc hắn một cái:
- Ngươi đừng tưởng ta là loại nữ tử tuỳ tiện, nếu ngươi có ý bậy bạ với ta, ta sẽ …”
- Thôi được rồi, được rồi!
Lâm Vãn Vinh cười khẽ nói:
- Không cần uy hiếp ta như vậy, ta chỉ đùa nàng một chút, nàng tưởng là thật ư? Nữ tử xung quanh ta còn nhiều mà, nếu nàng muốn gần gũi ta e là phải xếp hàng đợi ba tháng đó!
Đại tiểu thư buông rèm, bên trong kiệu lớn tiếng nói:
- Mang kiệu đi nhanh một chút! Tống tẩu, phân phó cho mọi người biết, tối nay không cần đợi Lâm Tam, ai có chuyện gì muốn nói với hắn cũng phải đợi ba tháng nữa!
Đại tiểu thư quả nhiên nói được thì làm được, đêm nay liền không có ai tới tìm hắn bắt chuyện. Lâm Vãn Vinh cũng không thèm để ý, không là có, ghét là yêu, không yêu không ghét mới là lạ đó.
Hắn đang mơ màng ngủ trên giường, chợt nghe một tiếng động khẽ, cửa phòng đã mở ra.
Đại tiểu thư rốt cuộc không nhịn được a, hắn trong lòng vui mừng một trận, thân thể chợt bồn chồn, chợt thấy người đi vào liền cả kinh nói:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì, không nên lại đây, ta thấy thật khiếm nhã !
- Sao thế, sợ ta ăn thịt ngươi à? Vậy ngươi thử kêu lớn lên xem có ai đến cứu ngươi không?
Đoản kiếm trong tay nữ tử kia lay động một chút, cười cười tiến lên, đôi mắt đẹp trong veo nhìn hắn.
Nhìn thanh đoản kiếm lấp lánh trên tay nàng, Lâm Vãn Vinh trong lòng liền nổi lên một trận buồn bực, thế quái nào ma nữ này lại tới đây, nửa đêm xông vào phòng hắn chứ? Thực là chơi khó lão tử mà!
- Ài, nàng lại chuẩn bị dùng sức mạnh cưỡng bức ta hả dù sao nàng cũng là sư phó của Tiên nhi, ta sẽ không phản kháng đâu, chỉ sợ nàng có ý khác, chứ ngàn vạn lần không nên “khởi động” như vậy chứ!
An Bích Như khuôn mặt thanh tú đỏ hồng, cười khanh khách nói:
- Tiểu đệ đệ, mấy ngày không gặp da mặt đệ tựa như càng ngày càng dày đó. Không hiểu sao ngày đó tỉnh tửu thang lại không có tác dụng với ngươi, nếu không lần này tỷ tỷ đã chuẩn bị cho ngươi một thứ đồ vật, đảm bảo ngươi nghe đến tên sẽ thích!
Nhắc tới chuyện tỉnh tửu thang, Lâm Vãn Vinh trong lòng liền có chút bi thương, ả hồ ly tinh này, sẽ có một ngày lão tử cho ngươi biết thế nào là nửa say nửa tỉnh, ham muốn đến chết. Nghĩ đến đó liền cười ha ha nói:
- Đâu có, đâu có, không có An tỷ tỷ ở bên trò chuyện, tiểu đệ đệ của ta buồn bực không thôi, không cách nào dỗ dành hắn được. Tỷ tỷ, đã lâu không gặp nàng, ta cũng thực sự nhớ nàng, lần này gặp nhất định phải ôm một cái!
Thấy hắn muốn làm thật đến nơi, An Bích Như hì hì cười, rung rung đoản kiếm trong tay nói:
- Giỏi lắm, ngươi không sợ sao?
- Ai da, nàng cầm đao kiếm trong tay làm gì, muốn làm ta chóng mặt chết hay sao. Trăng còn chưa lên cao, động đao kiếm thực là không hay tí nào, mau mau bỏ đi rồi có gì lên giường ta hãy nói!
Lâm Vãn Vinh cười nói.
An Bích Như tha thướt tự nhiên ngồi xuống, liếc mắt đánh giá sự bài biện trong phòng, lắc đầu nói:
- Ta không thể hiểu sao Tiêu gia lại đối đãi với ngươi như thế này, thực sự là rất keo kiệt đó, ngay cả một a hoàn hầu hạ gối chăn cũng không có. Tiểu đệ đệ, sau này theo ta đi, tỷ tỷ đảm bảo sẽ đối đãi ngươi vô cùng đặc biệt. Ngay cả Tiêu gia phu nhân và các vị tiểu thư cũng đem về cho ngươi đùa nghịch một phen.
Thật hết chỗ nói, vị tỷ tỷ này thật sự là đệ nhất nữ cường nhân mà! Lão tử tới Tiêu gia thật sướng không hết, có phòng riêng như thế này, ngày ngày có thể đùa giỡn các tiểu thư, nghĩ trên đời còn gì thú vị bằng chứ!
Lâm Vãn Vinh ha ha cười, nhổm người dậy, đứng trước mặt nàng nói:
- Tỷ tỷ, người làm sao tìm được chỗ ta chứ? Ài, đừng có đe doạ ta như vậy chứ, cất nó đi rồi có gì từ từ nói.
An Bích Như cười kiều mị, nói:
- Tìm ngươi thực không phải dễ, nhưng ngươi không phải là Hoàng đế lão nhi ở trong cung, tất ta có cả trăm nghìn cách tìm ra ngươi.
Nàng nói mà thanh đoản kiếm vẫn nằm trên tay.
Chúng ta thân cô nam quả nữ trong phòng riêng, nếu để ngươi tuỳ tiện khi dễ ta, có phải ta mang tiếng oan không?
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi, khi dễ ư? Nếu nàng để cho ta khi dễ thì lão tử phải hướng tới nàng mà kêu to vạn tuế rồi ấy chứ. Nói về những nữ tử khiến ta đau đầu nhất, thì vị An tỷ tỷ này chính là một trong số đó rồi.
- Tỷ tỷ, cách người đối xử với ta có phải là thói quen không đó, nàng có thể thu về một chút không, đừng làm tiểu đệ của ta sợ chứ.
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói, trên mặt rõ ràng hiện ra vẽ khẩn thiết.
- Kiếm này là để phòng thân, ngươi có cần thiết phải lo lắng thế không. Ngày đó ở ngoại thành Tế Trữ, ngươi uy phong lẫm lẫm như vậy, sao hôm nay lại rút đầu rút cổ như thế, ngươi có phải là nam nhân không? Ồ…
Lâm Vãn Vinh nâng khẩu súng lên ngang ngực, cảm thấy mình tự tin lên vài phần, bèn nhìn lướt qua thân thể nàng một lượt. Gã nuốt nước bọt đánh ực một cái, nói:
- Chúng ta đánh hay thương lượng đây, tỷ tỷ? Mặc dù nàng thân mang tuyệt kĩ, nhưng ta đây cũng mang theo hai loại can thương, trong đó có một loại chuyên trị phụ nữ, lợi hại vô cùng. Hôm nay, nàng không phải là Bạch Liên giáo Thánh mẫu, ta không phải là Lâm tướng quân, chúng ta hai người, một là sư phó của Tiên nhi, một là tướng công của nàng, đều là người thân của nàng cả, có chuyện gì thì nên thương lượng, không nên động tí là chém chém giết giết. Mọi người cùng nhau nói chuyện tâm tình, hưởng thụ cuộc sống một chút, không phải là một việc tốt hay sao?
An Bích Như khuôn miệng nhỏ nhắn bật cười khúc khích một tiếng, đôi mắt mê người liếc hắn một cái, nói:
- Ta biết ngươi sẽ nói những lời này, vậy ngươi có biết hảo kiếm của ta là cái gì chăng?
Ngọc thủ dịu dàng xoay một cái, một âm thanh va chạm vang lên, thanh tiểu kiếm liền tách thành hai đoạn, thì ra là hai đoạn kiếm gãy giả làm tiểu kiếm.
Bà mẹ nó, tính đem đồ giả ra hý lộng ta ư, nếu lão tử không đưa khẩu súng này ra, e là bị ả hồ ly tinh này doạ tới chết rồi.
- Ta cũng chỉ đùa một chút thôi, hơn tháng không gặp, tỷ tỷ khiến ta tưởng nhầm một nàng gà mái tới thăm, kêu tục tục với ta chứ.
An Bích Như bộ ngực mơn mởn khẽ rung, trên mặt hiện lên vài tia đỏ ửng kì dị, nở nụ cười liếc hắn một cái:
- Còn không cất súng của ngươi đi, ngươi đối xử với ta như vậy à?
- Vì nàng mà giương súng lên dù chỉ một lát, e là cũng ít có cơ hội lắm!
Lâm Vãn Vinh hì hì cười nói. Thấy ả hồ ly tinh dường như có chút thẹn thùng, gã liền nhớ tới lời Tiên Nhi, sư phó của nàng vẫn giữ tấm thân thanh khiết, hắn chỉ có thể dò xét bề ngoài mà thôi.
- Trên cái thế giới này, người làm cho An Bích Như thấy sợ hãi cũng chỉ có tiểu đệ đệ thôi đó!
Hồ ly tinh mỉm cười nói.
- Quá khen, quá khen!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, hai người minh tranh ám đấu, thật sự là kì phùng địch thủ, tương ngộ lương tài. Gã là một kẻ thông minh sáng sủa, An tỷ tỷ tranh đấu cùng hắn, tuy bản tính không lùi bước bao giờ, cũng phải nảy sinh cảm giác rằng trên đời muốn tìm được một kẻ có thể chể trụ cái gã Lâm Tam này thực không dễ dàng a.
- Sư phó tỷ tỷ, nàng sao lại biết ta tới mà tìm? Ta còn đang chuẩn bị đi tìm nàng đó.
Thấy An Bích Như dáng vẻ như cười mà không phải cười, hắn liền nghiêm trang nói.
- Tìm ta làm gì chứ ? Chẳng qua muốn tìm Tiên Nhi thì có, nói thật dễ nghe quá!
An Bích Như nói:
- Hôm nay ta có việc ở bên ngoài, chợt thấy cỗ kiệu của Tiêu Đại tiểu thư, lại thấy ngươi bên cạnh nên liền đi theo một chuyến. Không ngờ ngươi vẫn tưởng ta có ý bất hảo, lại chĩa súng vào ta, không hiểu lương tâm của ngươi để đâu mất rồi?
- Thuận đường đến xem ta, xem ra ta và nàng rất là thân thuộc nhỉ?
Lâm Vãn Vinh ha ha cười nói:
- Vậy phải đa tạ tỷ tỷ rồi, tiểu đệ thực là cảm kích vô cùng. Mấy ngày hôm trước tới kinh thành liền tìm cách liên lạc với Tiên Nhi, chỉ là quá vội vàng nên không kịp lưu lại địa chỉ của ta. Ài, được rồi, Tiên Nhi bây giờ ra sao, có cùng nàng tới đây không?
An Bích Như mỉm cười nói:
- Tiên Nhi mang trên mình một nhiệm vụ trọng yếu phải làm. Thế nào, có phải ngươi rất muốn gặp nàng không? Ta cũng có thể thay nàng gặp ngươi vậy.
Chết mất! Ngươi thay lão bà của ta đến thăm ta, liệu ngươi có thể thay lão bà ta làm nốt cái công tác đặc biệt kia nữa không? Tiên Nhi tâm ý toàn bộ dành cho ta, nếu biết ta tới kinh thành thế nào cũng tìm mọi cách tới gặp ta, sao một khoảng thời gian dài như vậy vẫn không thấy bóng dáng của nàng đâu? Thực cổ quái, có lẽ yêu nữ đã gạt Tiên Nhi của ta rồi. Chắc chắn ả đã phái Tiên Nhi làm việc thật xa, mẹ kiếp, dám chia rẽ ta với lão bà, ngươi hung hăng quá rồi đó.
An Bích Như thấy thần tình hắn đột nhiên loé lên, tựa hồ đã đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, lắc đầu cười nói:
- Ngươi yên tâm đi, Tiên Nhi từ nhỏ đã do ta nuôi dạy, tình cảm sâu đậm tự nhiên không cần phải nói, do đó ta tuyệt đối không làm hại nó. Tiên Nhi thực sự quan tâm đến ngươi, vì sao vẫn không cùng ngươi động phòng, sống cuộc sống vợ chồng thật sự chứ? Nha đầu kia có lẽ vì chuyện thế sự nên lúc nào cũng buồn phiền không vui, nếu ngươi yêu thương nàng, tất phải hiểu được tâm tư của nàng mới đúng.
Chuyện này đối với Lâm Vãn Vinh mà nói thực sự giống như tâm bệnh. Vốn tính tới kinh thành để tìm Thanh Tuyền, hỏi nàng rồi chắc chắn sẽ có biện pháp. Chỉ là tình thế lúc này, Thanh Tuyền thực sự là công chúa của Đại Hoa, muốn gặp cũng không biết phải chờ đợi đến bao giờ, cho nên thêm vấn đề của Tiên Nhi lại càng làm hắn khó nghĩ.
Nghĩ tới đây, chợt nhớ có lần tại Kim Lăng, An Bích Như cũng đã từng nói qua, trong lòng chợt nảy ra một tia hi vọng, nhìn nàng nói:
- Tỷ tỷ, ta đã gọi nàng là sư phụ rồi đó, tâm tư của Tiên Nhi nàng cũng có thể hiểu được, chỉ là trên người nàng có mang tình cổ, không biết phải giải khai thế nào. Nhờ tỷ tỷ nghĩ ra biện pháp giúp ta, “tiểu đệ” của đệ nhất định sẽ lấy thân mình báo đáp.
- Tiểu đệ của đệ?
An Bích Như hi hi cười nói:
- Chủ ý của ngươi thật không tồi đó. Yếu quyết để giải tình cổ, ta với ngươi cũng đã nói qua, chỉ cần ngươi đối xử tốt với Tiên Nhi suốt đời là được. Bây giờ nếu ngươi cùng ai động phòng thực sự là có chút phiền toái, hơn nữa nha đầu Tiên Nhi cũng sẽ đau lòng.
ếu chỉ có như vậy, ta còn ở đây nhiều lời với ngươi làm gì. Mẹ kiếp, nói chuyện với yêu nữ này thực sự là bực mình quá mà. Đừng tưởng ngươi là sư phụ của Tiên Nhi mà ta phải bó tay, chọc giận lão tử là không xong, để xem ngươi xử sự thế nào đây – nghĩ đoạn tay cầm súng tiến lên, gương mặt như cười mà không phải cười, nói:
- Việc thực thú vị, ta đã lớn như vậy mà chưa biết việc đó như thế nào, hay là ta cùng nàng thưởng thức một chút tư vị của nó đi?
An Bích Như biến sắc, trong lòng suy nghĩ mông lung, đột nhiên thở dài than khẽ:
- Lâm huynh đệ, việc đó thực sự ta cũng không biết phải làm thế nào. Si tình chi cổ chính là minh chứng cho tình yêu của Miêu nữ, nó giống như một loại ma thuật, thực sự làm cho người mang nó phải chịu rất nhiều khổ sở, cho nên không thể dễ dàng trừ bỏ đi được.
Vị An tỷ tỷ mà Lâm Vãn Vinh kể từ khi quen biết tới nay, xưng hô như vậy mới là lần đầu, thấy sắc mặt nàng vô cùng nghiêm túc, Lâm Vãn Vinh trong lòng chợt nhói lên. Trời ơi, rút cuộc tình cổ là cái giống gì mà chỉ có thể mang mà không thể giải, không phải là thứ đồ hại chết người sao?
- Tiên Nhi tuổi còn nhỏ, thân thế bi thương sinh ra thống hận nam nhân trong thiên hạ đa thê đa thiếp, liền năn nỉ ta hạ cổ trùng. Ta cũng đã khuyên trở nhiều, chỉ có điều nha đầu này tính tình quật cường, cho dù ta có nói thế nào cũng không thể quên đi cái ý niệm đó trong đầu. Ta trong một lúc tâm tư rối loạn bất ổn, đã nghe theo lời hạ cổ trùng lên người nó. Vốn nghĩ Tiên Nhi dung mạo tuyệt thế, trong thiên hạ không thiếu người sẵn sàng chết vì nó, trước mặt nó làm gì còn nghĩ đến người đàn bà nào khác. Thế nhưng không hiểu sao khi gặp gỡ một kẻ kì quái như ngươi, Tiên Nhi nha đầu ngốc liền rối loạn phương hướng. Nếu ngươi là kẻ chung tình thì thực là quá tốt. Chỉ có điều, ngươi lại có quá nhiều hồng nhan tri kỉ. Tiên Nhi thực sự quá yêu ngươi, đã phá bỏ lời thề cũ, nhưng ngặt nỗi việc mang tình cổ trong người, mang thì dễ nhưng không dễ giải khai, nếu không đã không gọi là si tình chi cổ.
An Bích Như sâu kín nói, ánh mắt mang theo gợn sóng nhè nhẹ, ngữ khí buồn bã, tựa hồ đã nhắc đến chuyện cũ trong lòng nàng.
Lâm Vãn Vinh cũng đã hiểu được, nói tình cổ hạ dễ dàng khó giải khai, nhưng không nói là không thể, nói cách khác là còn có hi vọng.
- Tỷ tỷ, đừng trêu đùa ta nữa, có biện pháp gì cứ nói thẳng ra, ta còn phải chờ Tiên Nhi sinh con cho ta nữa kia! Nàng ấy thân thể cân đối, hông nở eo thon, bẩm sinh đã thích hợp với việc sinh con, tỷ tỷ phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giúp chúng ta mới được.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói.
An Bích Như cười khúc khích, liếc mắt một cái nói:
- Ngươi thật là, những lời như thế sao cứ tuỳ tiện nói ra, nếu là người khác nghe ngươi nói chuyện thế này, e là ngươi sẽ bị đánh cho một trận đó.
Ặc, nếu ngồi trước mặt ta là ngươì khác, ta đã sớm xong việc từ lâu rồi, đâu phải nhì nhằng mãi thế này.
An tỷ tỷ đôi mắt như hồ thu, gương mặt có chút ửng đỏ, thở nhẹ nói:
- Hạ cổ trùng là ta, đương nhiên ta có biện pháp giải khai, chỉ là biện pháp đó thực sự làm khó cho ta, cần phải tốn rất nhiều công sức, vì thế ta muốn huynh đệ giúp ta một việc.
Lâm Vãn Vinh nói:
- Điều này ta hiểu, An tỷ tỷ tìm đến ta nhất định là có mục đích, thiên hạ không có cái gì là miễn phí hoàn toàn cả, chẳng qua là trao đổi điều kiện mà thôi.
An Bích Như thản nhiên cười:
- Lâm huynh đệ quả nhiên rất thông minh, nói chuyện với ngươi thật tiết kiệm hơi sức. Bất quá trong việc này, mười phần thì chín phần là vì trao đổi điều kiện, một phần là vì muốn nói chuyện với ngươi, hi hi..
Chết mất, ngươi cũng định trêu ghẹo ta à. Lâm Vãn Vinh điềm nhiên nhún vai nói:
- Hãy thành thật với nhau nhé, cuối cùng thì An tiểu thư muốn gì ở ta? Ta tự hỏi, ngoại trừ đẹp trai cao lớn, hiểu biết rộng, sống chân tình, khiêm nhường cẩn thận, thực không biết có ưu điểm nào khiến An tiểu thư đặc biệt coi trọng ta như vậy?
An Bích Như liếc một cái nhìn sâu kín về phía hắn, nói:
- Tiểu đệ đệ, đừng tưởng một tiếng An tiểu thư có thể khiến ta giúp ngươi, ta vẫn muốn ngươi gọi ta là An tỷ tỷ.
Ta mà nghe lời ngươi thì đã đi làm quỷ từ lâu rồi. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- An tiểu thư, nàng nói không đúng rồi, chúng ta đây là trao đổi điều kiện, không thể nói ai nợ ai được, so với việc buôn bán không có gì khác, chỉ là có thêm vài điểm tốt mà thôi. Nào hãy nói điều kiện của nàng xem, ta có thể làm được hay không làm được.
An Bích Như thấy hắn thần sắc thâm sâu, không giống như làm bộ, chần chờ một lát, cười nói:
- Ta biết ngươi, tự nhiên cũng nắm chắc ngươi có năng lực làm được, hơn nữa lại là người am hiểu nhất nữa.
Là người am hiểu nhất? Chỉ có các bộ phận trên thân thể ta là ta hiểu rõ nhất, chỉ là không biết có đúng không.
- Lâm huynh đệ, hãy để ta kể cho ngươi một thiên cố sự, nghe xong chuyện này tự nhiên ngươi sẽ hiểu.
An Bích Như thở nhẹ nói.
- Trước đây có một vị đại sư nổi danh thiên hạ, người thu nhận hai đệ tử. Cả hai vị đệ tử đều là nữ tử, bộ dáng xinh đẹp tựa thiên tiên, cầm kỳ thư hoạ, cưỡi ngựa bắn cung, võ nghệ đã vào hàng siêu quần bạt tuỵ. Thiếu niên anh kiệt trong thiên hạ đều bị hai nàng thu hút. Sư phụ hai nàng lại là một vị đệ nhất đại sư, uy vọng khôn cùng, mọi người đều vô cùng kính ngưỡng, đối với tỷ muội hai người đều vô cùng thương yêu dạy dỗ, chưa bao giờ thiên vị ai. Sư tỷ muội hai người tình cảm vô cùng thắm thiết. Đột nhiên có một ngày, có người nói vị sư tỷ chính là một người trong hoàng tộc, huyết mạch cao quý, thanh khiết vô bì. Vị sư muội lại xuất thân là Miêu nữ, bề ngoài phóng đãng. Từ ngày xuất hiện lời đồn đại, vị sư phụ liền dần thay đổi thái độ, coi trọng vị sư tỷ hơn, đem người đó trực tiếp dạy dỗ riêng. Người sư muội không hiểu chuyện, thấy sư phụ không hề dạy mình liền hướng tới vị sư tỷ chất vấn, lại bị vị sư tỷ sử dụng thủ đoạn khiến sư phụ nghe thấy. Sư phụ liền trút giận lên đầu vị sư muội, lại không truyền dạy gì nữa. Lúc lâm chung người giao sư môn vào tay sư tỷ, dặn dò phò tá một người lên làm hoàng đế, cho đến khi đoạt được hoàng vị.
An Bích Như thần tình an tĩnh, ngữ khí ảm đạm chìm trong hồi ức xa xưa khiến Lâm Vãn Vinh không biết nói thế nào. Vừa nghe mở đầu chuyện, hắn liền biết đây chính là An Bích Như đang kể lại thân thế của mình.
- Nếu là tỷ thí công bình, bại dưới tay sư tỷ thì vị sư muội kia cũng không có gì để nói. Chỉ hiềm sư phụ đã có thành kiến nên mất đi sự công bằng. Vị sư muội xuất thân là Miêu nữ, nhưng cũng là đệ nhất đẳng, gặp chuyện này liền vô cùng đau khổ. Thấy sư phụ đối với mình kỳ thị như vậy, trong lòng vô cùng thê lương, liên trước linh đường sư phụ lập lời thề, nhất định sẽ đánh bại sư tỷ, đòi lại công đạo. Trước linh đường khi đó có rất nhiều người, hai vị sư tỷ muội lại cùng tâm ý vô cùng cao ngạo, chỉ một lời bất hoà liền đại chiến một hồi. Hai người thuở nhỏ ở chung, võ nghệ vốn không phân được cao thấp, đấu qua đấu lại vân không ai đắc thủ. Vậy mà có kẻ nhân lúc vị sư muội không phòng bị, âm thầm phóng ám tiễn, khiến vị sư tỷ may mắn thắng nửa chiêu. Vị sư muội giận dữ mang thương thế xuống núi, từ đó hoàn toàn đối lập với vị sư tỷ. Người mà vị sư tỷ năm đó phò tá chính là Nhị vương gia nên vị sư muội liền quay sang giúp Tam hoàng tử của hoàng đế. Hai người đã âm thầm đánh lẫn nhau, cũng chưa ai chiếm được tiện nghi. Chỉ là Thành vương gia nóng nảy tự phụ, thời khắc mấu chốt lại không nghe lời khuyên giải, bị người phản công đến nỗi cuối cùng mất hết. Vị sư muội không cam lòng thất bại như vậy, liền tổ chức ra Bạch Liên giáo với ý đồ đông sơn tái khởi…
Nói đến đây, An Bích Như liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh một chút, trên mặt hiện rõ vẻ phức tạp khó phân biệt, nhỏ giọng nói:
- Dựa theo tính tình của người đó, bằng vào những gì ngươi gây ra, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Vậy mà ngươi lại là tướng công của Tiên Nhi, không lẽ đó lại là vận mệnh?
Hít một hơi thật dài, lại không biết nói gì cho tốt. Lâm Vãn Vinh nghe xong đã hiểu đại khái. Nguyên lai An Bích Như tranh vị với sư tỷ thất bại, liền mượn Triệu Khang Trữ để đánh bại sư tỷ, vậy mà Thành vương gia lại thất bại, bất đắc chí liền tổ chức ra Bạch Liên giáo để chống lại sư tỷ, rồi lại hồ đồ để cơ nghiệp bị huỷ trong tay chính mình. Tính ra tự mình làm khổ mình a.
- An tiểu thư, sự tình quá khứ đã trôi qua nhiều năm như vậy, nàng phải nghĩ thông rồi chứ. Nàng với sư tỷ chỉ là lập trường bất đồng mà thôi, chưa thể nói là kết thành thâm cừu đại hận.
Lâm Vãn Vinh khuyên giải.
An Bích Như buồn bã cười, trong mắt đầy lệ quang:
- Không cừu hận ư? Mấy năm nay phiêu dạt khắp nơi, bốn biển là nhà, chịu đựng nhục nhã rốt cuộc là vì cái gì? Một kẻ xuất thân cao quý, liền có thể như tiên nữ cao cao tại thượng, còn một Miêu nữ lại là hạng đê tiện như yêu nhân sao? Chẳng lẽ Miêu nữ trời sinh đã là hạ tiện?
Lâm Vãn Vinh cũng không biết nói thế nào cho phải. An Bích Như đơn giản là trong tâm ghen ghét, đã nhiều năm trôi qua như vậy mà cừu hận chẳng những không giảm mà càng ngày lại càng sâu. Chỉ bằng hai chữ ghen ghét thì không đủ để giải thích được, điều này có lẽ là do mâu thuẫn giai cấp mà hai người là đại biểu mà thôi. Nghĩ đến đây liền hiểu ra, không còn cảm thấy kì quái nữa.
- Đừng khóc nữa mà, hãy nghe ta giải thích, đây đâu phải là lỗi của nàng.
Lâm Vãn Vinh móc trong ngực ra một chiếc khăn tay vừa muốn đưa cho nàng, chợt nhớ đây là vật của Thanh Tuyền lưu lại cho mình, liền vội vã cất đi.
An Bích Như thảng thốt một tiếng, đoạt lấy chiếc khăn tay, lau lau nước mắt rồi cười nói:
- Ngươi thật là, tâm địa hẹp hòi quá, ngay cả khăn tay cũng không muốn đưa cho ta, giờ đã thấm nước mắt của ta rồi thì phải làm sao?
Trời ạ, đây là tín vật đính ước của ta với Thanh Tuyền, lão tử bình thường không nỡ dùng một chút, ả hồ ly tinh này thực là không biết tốt xấu.
An Bích Như thấy sắc mặt bất hảo của hắn, hít một hơi dài nói:
- Ta cùng với ả đấu nhau hai mươi năm, lần luợt thất bại rồi lại lần lượt đứng lên, chưa bao giờ sợ hãi, bất kể thế nào kiếp này nhất định phải đánh bại ả, nhất định!
Thấy ánh mắt nàng nhìn mình, khoé miệng mỉm cười, Lâm Vãn Vinh lại càng hoảng sợ, vội vàng nói:
- An tỷ tỷ, người nhìn ta làm gì, không phải muốn ta đánh bại người đó chứ? Tha cho ta, tha cho ta đi, ta còn phải cùng Tiên Nhi động phòng sinh con nữa!
An Bích Như cười khanh khách nói:
- Có ta ở đây, ngươi còn sợ cái gì?”
Mẹ kiếp, đúng là ta chỉ sợ có nàng thôi, nếu không có nàng thì thế giới này thực an bình quá!
- Ngươi nghĩ rằng ta bảo ngươi đi đấu võ chăng? Mặc dù ngươi có ám khí lợi hại, có thể đánh lén từ xa, nhưng cũng chưa chắc có thể giết chết kẻ đó!
An Bích Như hì hì cười, ngón tay dứ dứ trên mũi hắn, nói:
- Ngốc nghếch! Ta đâu có ngốc như vậy, vẫn biết là ngươi ngốc nhưng không ngờ lại ngốc đến thế này!
Nàng vừa rồi mới khóc, trên hàng lông mi dài còn vương chút lệ, mặt cười ửng đỏ, thân hình rung rinh khiến bộ ngực cao vút như nảy lên, ngón tay cong cong làm duyên, giống như tình nhân làm nũng, thật sự quyến rũ chết người.
Mẹ ơi, nàng thật quá hấp dẫn, lão tử không chịu nổi nữa, giờ cũng không thể rút lui, hay là lão tử cùng nàng luyện võ trên giường, việc tới kinh thành tạm thời không bàn nữa. Lâm Vãn Vinh không uý kị gì, dò xét thân hình nàng, hắc hắc cười khan vài tiếng, lại không nói gì.
- Đánh bại một người, có rất nhiều phương thức, bằng võ nghệ cũng chỉ là một loại trong đó, mặc dù đơn giản trực tiếp nhưng lại mất đi không ít niềm vui thú.
An Bích Như mỉm cười nói:
- Ngoài ra còn có rất nhiều phương thức để vận dụng, tỷ như trí mưu, tỷ như tài học, tỷ như … hi hi, tự ngươi tưởng tượng ra đi.
"Không phải muốn ta bán thân sao?” Lâm Vãn Vinh kiên định lắc đầu nói:
- Ta cảnh cáo nàng không nên dùng cách này chủ yếu bởi ta là một người ngay thẳng, nói những lời này trước mặt chẳng khác nào vũ nhục ta, sau này còn mặt mũi nào? Ồ, ta chỉ thuận tiện nói thôi, ngàn vạn lần đừng nên hiểu lầm đó. Nên nhớ, ta là một người chính trực!
- Vậy còn đẹp nghiêng nước nghiêng thành thì sao?
An Bích Như nói.
- Ta biết, nàng ấy đẹp như vậy khiến cho ta muốn khuynh thành khuynh quốc quá đi thôi, ta thích sự thành thục của nàng, thích cái thắt lưng của nàng, hắc hắc, An tỷ tỷ không nên hiểu lầm, ý ta không phải như vậy, ý ta là nàng âý là người thành thục, ta chỉ thương hoa tiếc ngọc chút thôi.
An tỷ tỷ phát cáu, trừng mắt nhìn hắn nói:
- Ngươi đừng có hối hận a. Vị sư tỷ này, xinh đẹp như thường nga, tựa tiên tử xuất thế, trên đời này chưa từng có nam nhân nào khiến nàng phải để trong mắt, ngươi liệu có cái bản sự đó không?
- Thường nga? Tiên tử?
Lâm Vãn Vinh sửng sốt một chút, đột nhiên nhớ tới ngày ấy bên ngoài Ngọc Phật tự đã gặp một thần tiên tỷ tỷ, mẹ ơi, không phải là nàng ấy chứ?