- Mượn đại pháo? Tốt thôi!
Lâm đại nhân cao hứng nói:
- Trên người ta giờ đang có hai khẩu, một khẩu lớn, một khẩu bé, các ngươi muốn mượn khẩu nào?
- Mang trên người ư?!
Lộc Đông Tán cùng A Sử Lặc quay mặt nhìn nhau: “Đại pháo có thể mang theo trên người? Vậy thì trình độ kỹ thuật của Đại Hoa rốt cuộc đã đạt đến mức nào rồi?!”
- Đại nhân, ngài có thể đưa đại pháo trên người ra cho chúng tôi xem thử được không?!
Lộc Đông Tán nhìn đánh từ trên xuống dưới đánh giá Lâm Vãn Vinh, thận trọng hỏi dò.
- Xem khẩu nhỏ nhé, đây, hai vị xem…
Lâm đại nhân móc ra khẩu súng lục, dương dương tự đắc:
- Cái này gọi là đại pháo cầm tay, là sản phẩm mới nhất của sự hợp tác giữa Đại Hoa và người Tây, không đến vài năm nữa sẽ trang bị cho toàn bộ kỵ binh và bộ binh của chúng ta.
Lộc Tán Đông và A Sử Lặc hai người cùng Lâm đại nhân qua lại cũng đã mấy lần rồi, nghe hắn nói thì giống như mây trôi trên trời vậy, cũng không biết câu nào thật, câu nào giả. Nhưng khẩu súng lục này kết cấu tinh xảo, chế tác phức tạp, vừa nhìn đã biết không phải là vật tầm thường. Chẳng lẽ đúng như lời của Lâm đại nhân, Đại Hoa đã phát triển nghiên cứu súng cầm tay?
- Lâm đại nhân, vậy khẩu đại pháo kia đâu, cũng ở trên người ngài sao?!
A Sử Lặc vội hỏi.
Lâm đại nhân cười hắc hắc:
- Khẩu còn lại gọi là đại đại pháo, đương nhiên là ở trên người ta. Khẩu này chính là là thần khí trời sinh, hình dáng hùng vĩ, uy lực vô cùng, đã từng một đêm oanh tạc liên tục mười hai xử nữ mà hỏa lực vẫn y nguyên. Thế nào, lợi hại không?
Lâm đại nhân mắt ti hí lướt trên những gương mặt xinh đẹp cùng thân hình thiếu vải của mấy nữ tử người Hồ một lượt, gật gù nói:
- Nhưng mà nữ tử Đột Quyết các ngươi thân hình cao lớn, từ nhỏ đến lớn cưỡi ngựa, khẩu đại pháo quý báu này của bản đại nhân muốn đối phó với mười hai người thì có chút khó khăn, còn với mười người thì không thành vấn đề!
Hai người Lộc A càng nghe càng thấy mơ hồ, khẩu đại pháo của Lâm đại nhân lúc thì muốn đánh xử nữ, lúc thì lại muốn đánh Hồ nữ, rốt cuộc là thứ gì lợi hại vậy?
Thấy thần sắc nghi hoặc của hai người này, Lâm Vãn Vinh càng ha ha cười to, nhìn hai người với ánh mắt xấu xa:
- A huynh, Lộc huynh, nói đến khẩu pháo này, kỳ thực trên người chúng ta ai cũng có, nhưng chẳng qua chỉ là một cài kèn nhỏ mà thôi. Của ta thì đường kính to hơn, làm cho nữ tử trong thiên hạ nghe thấy mà sợ, không ngóc đầu lên nổi.
Hai người Đột Quyết lúc đó mới hiểu ra khẩu đại pháo mà Lâm đại nhân nói tới là thứ gì, đơn giản là một tên bại hoại, ngay cả cầm thú còn không bằng. Người như thế này mà có thể làm Lại bộ phó thị lang của Đại Hoa sao, từ đây có thể thấy Đại Hoa suy bại đến mức độ nào rồi.
Trong lòng hai người vừa buồn cười lại vừa sầu não. A Sử Lặc cười ha hả:
- Đại nhân quả là tư tưởng khác lạ, ta rất bội phục, bội phục! Nhưng thứ mà ta muốn mượn đại nhân, chính là loại hỏa pháo ngay trước trưng bày ở diễn võ trường, uy lực cực đại, kết cấu tinh xảo.
Lâm đại nhân sa sầm mặt, im lặng. A Sử Lặc vội vàng nói tiếp:
- Đại nhân tuổi trẻ khí thịnh, hỏa lực mạnh mẽ. Mấy mỹ nữ Đột Quyết của ta, sẽ giúp đại nhân giải tỏa hỏa khí. Mấy người các ngươi…
Hắn chỉ tay về phía mấy Hồ nữ đang nhảy múa, miệng ba la ba lô một hồi phiên ngữ. Lâm đại nhân nghe thấy mà cả đầu muốn bốc khói: “Xem nào, là cái thứ tiếng chim chuột gì đây, không phải tiếng Anh, cũng chẳng phải tiếng Pháp.”
Lộc Đông Tán biết hắn nghe không hiểu, liền tự động phiên dịch:
- A Sử Lặc nói, bảo mấy nàng đó hầu hạ tốt Lâm đại nhân. Hầu hạ cho Lâm đại nhân cảm thấy thoải mái. Sau khi về nước sẽ bẩm báo lên Tì Già Khả Hãn, tấn thăng bọn họ lên phụ mẫu huynh trưởng.
Lời nói vừa dứt, lập tức có hiệu quả. Mấy nữ tử người Hồ càng như da trâu bị dính đường, dính chặt vào không thoát được, áp sát bên người Lâm đại nhân uốn éo eo, hai tay nâng bộ ngực tròn trịa vểnh lên, cặp mông chà xát lên người của hắn. A Sử Lặc và Lộc Đông Tán nhìn thấy cũng ngầm nuốt nước bọt. Chỉ một chốc, trong đại trướng hỏa dục bốc cao, nhiệt độ trong nháy mắt đã tăng thêm mấy độ.
Đột Quyết nữ nhân, thân hình quả nhiên tuyệt vời, chỉ sờ ngực một cái thôi, hắc hắc, lão tử đã ngả nghiêng rồi. Hai tay của Lâm đại nhân dùng hết sức thám hiểm trên người của Hồ nữ, dọc theo vải lụa mềm mại chui thẳng vào trong áo, nắm chặt đôi chân to trắng như tuyết, ra sức vân vê. Nữ tử người Hồ liền ư hừ thêm một tiếng, giống như loài mèo Ba Tư ngủ không đủ thì đi bắt hồn con người.
Thấy Lâm đại nhân phóng túng như vậy, thu phóng tự nhiên, A Sử Lặc và Lộc Đông Tán hai người tự than thở không bằng. A Sử Lặc nuốt nước bọt nói:
- Đại nhân, vừa rồi chúng ta đề cập với ngài chuyện mượn đại pháo, ngài xem…
Lâm đại nhân chớp mắt một cái, sờ mó trên bộ ngực của Hồ nữ một lúc, cười nói:
- A huynh, việc đó sợ rằng huynh tìm nhầm người rồi. Ta chỉ là một Lại bộ phó thị lang còn chưa nhậm chức, là tiểu quan nhỏ như hạt vừng hạt đậu, lại còn đang ngồi tàu bay giấy. Việc mượn đại pháo, huynh nên tìm đến quân doanh đó. Hai huynh không phải là không quen ai chứ? Vậy đi, ta giới thiệu cho huynh một người, Đại Hoa thượng tướng quân Lý Thái. Hai người biết ông ta chứ? Ông ta quản lí đại quân ở biên cương. Hồng y đại pháo mà mọi người muốn mượn trong tay ông ta rất nhiều, cứ trực tiếp tìm ông ta là được. Tặng ít hãn huyết bảo mã, tặng ít mỹ nữ, là việc xong ngay.
A Sử Lặc cười gượng:
- Lâm đại nhân nói đùa rồi. Lý Thái lão tướng quân với Đột Quyết ta giao chiến nhiều năm, chúng ta sao lại không biết. Nếu có thể thông qua ông ta, chúng ta cần gì phải tìm đến ngài.
Lâm Vãn Vinh thầm hừ một tiếng, mấy người Đột Quyết này cũng không đến nỗi ngu ngốc, biết sự uy hiếp lớn nhất của Đại Hoa đối với bọn họ chính là hồng y đại pháo. Trước đây, hồng y đại pháo vừa to, vừa nặng, khó di chuyển, không gây được uy lực lớn đối với người Đột Quyết. Nhưng mà bây giờ thì khác rồi, Từ Vị được sự chỉ điểm của Lâm Vãn Vinh, phái người lên thiết giáp hạm của người Pháp học kỹ thuật hỏa pháo, lại thông qua sự cải tiến kỳ diệu của Từ Chỉ Tinh, không chỉ bắn xa hơn, chính xác hơn, uy lực hỏa pháo tăng lên rõ rệt, mà ngay cả kích thước cũng được thu nhỏ hơn nhiều. Chỉ cần hai chiến mã là có thể nhẹ nhàng kéo đi. Người Đột Quyết cũng rất thức thời, biết được sự uy hiếp lớn nhất của hỏa pháo đối với bọn họ, liền nghĩ cách muốn mượn về để nghiên cứu. Nhưng mà số lượng đại pháo cải tiến không nhiều, lại do Lý Thái đích thân quản lý, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài, cho nên bọn họ mới không có cách nào kiếm được.
- A huynh, các ngươi muốn mượn đại pháo làm gì vậy? Người Đột Quyết các ngươi không phải là dựa vào ngựa để đánh cả thiên hạ sao? Hỏa pháo nặng đến nỗi hai con ngựa kéo còn không nổi, các ngươi mượn về cũng vô dụng thôi!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả.
Lộc Đông Tán mắt chợt sáng lên, gật gù:
- Lâm đại nhân nói không sai. Người Đột Quyết chúng ta là dân tộc trên lưng ngựa. Hỏa pháo đối với chúng ta mà nói cũng không có nhiều tác dụng. Nhưng mấy ngày nay chúng ta loanh quanh trong kinh thành, không có gì làm, vừa hay A Sử Lặc nói với ta Lâm đại nhân mời ngài ấy đi xem diễn pháo. Huynh đệ chúng ta đều rất cao hứng, bởi vậy muốn mượn một khẩu hỏa pháo về bắn thử. Hơn nữa, thỏ, chó sói ở trên núi cũng rất nhiều, chúng ta bắn chơi mấy phát cũng hay. Theo như Lâm đại nhân nói, hỏa pháo rất nặng, hai con ngựa cũng kéo không nổi. Ngài cũng không phải lo chúng ta có thể kéo nó đi. Chờ chúng ta chơi mấy ngày, liền trả lại cho ngài. Để thể hiện thành ý của chúng ta, A Sử Lặc đã đặc biệt chuẩn bị bốn vị mỹ nữ Đột Quyết, kính dâng đại nhân.
Lâm Vãn Vinh là ai chứ, là lão tổ tông của mấy loại thủ đoạn mưu kế xảo trá này. Thấy ánh mắt A Sử Lặc lấp lánh, thì biết hắn trong lòng nhất định có âm mưu khác. Lâm đại nhân cười to:
- Hóa ra hai vị muốn mượn đại pháo để săn bắn. Quả là ý tưởng khác lạ. Nhưng mà vừa rồi ta đã nói, ta thấp cổ bé họng, cũng không có cách nào cả!
Lộc Đông Tán lắc đầu:
- Đại nhân quá khiêm nhường rồi. Lúc ngài ở Sơn Đông mang binh diệt Bạch Liên giáo, chính là nhờ hỏa pháo lập đại công, uy danh trong quân cực lớn, chỉ cần ngài lên tiếng, thì không có gì là không làm được cả.
“Mẹ nó. Người Hồ quả nhiên tâm kế sâu xa, đến cả việc này mà cũng biết được.” Thấy vẻ mặt nôn nóng của A Sử Lặc và Lộc Đông Tán, nghĩ sơ qua cũng biết là muốn kiếm được hỏa pháo. Lâm Vãn Vinh thở dài ra vẻ khó khăn:
- Hai vị huynh đài, các ngươi không biết rồi. Ta trong quân mặc dù có không ít huynh đệ, quan hệ không cần phải nói. Nhưng giờ đây đại pháo của Thần cơ doanh đều do Lý Thái quản lý. Lão đầu này các ngươi cũng biết rồi đó, tính tình cẩn thận, mỗi ngày đều phải tự mình đếm đủ số đại pháo rồi mới đi ngủ. Cho dù là ta muốn giúp cũng giúp không nổi a!
A Sử Lặc và Lộc Đông Tán quay mặt nhìn nhau, không ngờ vị Lâm đại nhân này vẻ ngoài ham tài háo sắc, đến chỗ quan trọng thì đột nhiên lại trở nên nguyên tắc. Xem ra chút công phu vừa rồi không đủ a. Hai người nhìn nhau một cái, A Sử Lặc cắn răng, móc từ trong ngực ra một cái bao túi:
- Lâm đại nhân, mời ngài xem thứ này.
Cái túi này không lớn, cũng không nặng, không thấy rõ bên trong là thứ gì. A Sử Lặc lại như rất trân trọng bảo bối này, cẩn thận nghiêm túc lấy ra, đưa tới trước mặt Lâm đại nhân.
Một mùi hương nhàn nhạt bay vào mũi, vừa hăng hắc lại có mùi thơm kỳ lạ, làm cho người ta phấn chấn. Lâm Vãn Vinh nhắm mắt, cố sức hít hà, mùi hương này vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.
- Đại nhân, đạy là một thứ rất tốt.
A Sử Lặc liếm liếm môi, trong mắt thoáng qua vẻ tham lam, giống như thứ trong tay hắn chính là một khối vàng vậy. Mà ngay cả người trầm ổn như Lộc Đông Tán hai mắt cũng sáng lên, nhìn chằm chằm vào cái túi nọ, không chớp mắt.
A Sử Lặc lấy một cái ấm nhỏ không có nước, từ từ đổ thứ trong túi nhỏ kia ra, Lâm Vãn Vinh nhìn rõ, đó là một cái lá cây héo vàng, bị cắt thành từng miếng nhỏ, mùi hương thoang thoảng xộc lên mũi ngày càng nồng đậm hơn.
Không đợi cho Lâm Vãn Vinh nhìn rõ ràng, A Sử Lặc đậy cái ấm lại, quay qua Lâm Vãn Vinh cười thầm bí, lấy một mồi lửa nhỏ bên cạnh, đốt một nhúm cỏ khô, nhanh chóng ném vào trong cái ấm. Trong chốc lát, một làn khói mỏng từ trong ấm bốc lên, một mùi vị quen thuộc phả vào mặt.
“Đây, đây là trò gì vậy?” Lâm đại nhân hít dài một hơi, sắc mặt dần dần trở nên trịnh trọng.
A Sử Lặc và Lộc Đông Tán thấy khói nhẹ bay lên, lập tức lộ vẻ vui mừng, vội vàng thò mũi gần miệng ấm, hít sâu một hơi, sau đó cùng ngẩng đầu, thở một hơi dài. Vẻ mặt trông như vô cùng tiêu diêu tự tại, giống như là một thần tiên trên trời vậy.
- Lâm đại nhân, ngài nhanh hít một hơi.
A Sử Lặc vội đưa cái ấm nhỏ cho Lâm Vãn Vinh, ân cần nói.
Lâm Vãn Vinh cầm lấy cái ấm nhỏ, sắc mặt trầm ngâm, chăm chú xoay xoay cái ấm, cầm cái ấm đang rất nóng cũng không có cảm giác đau đớn. Quái sự lúc năm nào cũng có, năm nay lại đặc biệt nhiều, thứ này ngay cả Đại Hoa cũng không có, sao lại xuất hiện trong tay người Đột Quyết chứ?
Hắn đưa miệng ấm lại gần hít một hơi, một cảm giác nóng bỏng xộc lên mũi cay cay, làm hắn ho lên hai cái. A Sử Lặc và Lộc Đông Tán cười vang, nhìn qua hắn, tự hào nói:
- Lâm đại nhân, ngài cảm thấy thế nào?
Lâm Vãn Vinh giữ chặt cái ấm nhỏ, im lặng một lúc, nghiêm túc hỏi:
- A huynh, Lộc huynh, thứ này ở đâu ra vậy?
Hai người thấy hắn không hỏi tên của thứ này, mà lại hỏi lấy ở đâu ra, nhất thời đều có chút kinh ngạc. Không lẽ vị Lại bộ phó thị lang đại nhân thần kỳ này đã thấy qua thứ này? Nếu vậy thì đúng là quá thần kỳ rồi!
Hai người đưa mắt nhìn nhau, Lộc Đông Tán nói:
- Lâm đại nhân, lẽ nào trước đây ngài đã thấy qua loại lạt tị thảo* này?
- Cỏ gì?!!!
Lâm đại nhân mở to con mắt, lớn tiếng hỏi.
- Lạt tị thảo a!
Lộc Đông Tán thấy vẻ mặt của Lâm đại nhân như vậy, càng cười to:
- À, cái tên cỏ này, đại nhân nhất định chưa từng nghe qua, đây gọi theo tiếng của người Đột Quyết chúng tôi. Đại Hoa các ngài chắc chắn không có loại cỏ này. Ở phía nam Đột Quyết chúng ta, sát với sa mạc nằm gần Đại Hoa, là loại cỏ thiên nhiên sinh ra. Nhưng mà số lượng cực kỳ ít ỏi. Mỗi năm cũng không được mấy cân. Chiến sĩ hay chiến mã trong dân tộc chúng ta nếu bị thương, bị bệnh, đôi lúc bệnh rất nghiêm trọng, đi không nổi, chúng ta liền cho hít khói của cỏ mũi cay này, là bệnh sẽ nhanh khỏi. Lâu rồi, mọi người thành nghiện, càng ngày càng thích hít cỏ cay mũi này. Nhưng mà loại cỏ này sinh trưởng khó khăn, cả Đột Quyết chúng ta, mỗi năm chỉ tìm được hai đến ba cân. Nói phải dùng vạn kim tệ để đổi lấy nó cũng không hề sai. Chỗ cỏ này là chiến lợi phẩm mà Đại hãn thưởng cho ta khi tiêu diệt Thiết Lặc năm năm trước, vẫn cất kỹ cho đến tận hôm nay. Lâm đại nhân, ngài thử lần nữa nhé, ta bảo đảm ngài nhất định sẽ thích loại lạt tị thảo này.
- Lạt tị thảo… Lạc tị thảo!
Lâm Vãn Vinh lẩm nhẩm hai tiếng, đột nhiên cười to:
- Hay, hay. Hay cho cái tên lạt tị thảo. Người Đột Quyết các ngươi quả nhiên sản vật phong phú. Nhưng mà hai vị nhớ kỹ, sau này chỉ có thể gọi là cỏ cay mũi, càng không được gọi là lá thuốc phiện*, càng không được gọi là thuốc lá. Nếu không, các ngươi sẽ không xong với ta đâu.
- Đại nhân, thuốc lá là gì vậy?
Lộc Đông Tán tò mò hỏi.
- Thuốc lá là loại cỏ có thể bốc khói… nhưng nghe không hay như lạt tị thảo của các ngươi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- A huynh, ta nói huynh sao hẹp hòi vậy. Chút lạt tị thảo này, chỉ vài ba hơi là hết. Thêm nữa đi! Ta mang về cho vợ lớn, vợ bé, nhạc phụ, nhạc mẫu nhà ta hít thử…
Thấy Lâm đại nhân thích thú cái này còn hơn cả sờ chân nữ nhân, hai người nhất thời cảm giác có hy vọng hơn. A Sử Lặc cắn răng, đang định lấy một nhúm cỏ cay mũi trong túi ra, thì thấy Lâm đại nhân thò tay, cướp lấy cả cái túi, cười nói:
- Hà tất như vậy, khách khí quá, đưa hết cho ta là được rồi, còn việc kia cũng nhỏ như cái túi này thôi, ta quay về tìm mấy người bàn bạc là xong ngay.
“Đã gặp qua kẻ mặt dày, nhưng không có ai dày mặt như thế này cả. Đại Hoa lần này thật lạ, lại có thể để một kẻ như vậy làm quan.” Thấy Lâm đại nhân không chút khách khí bỏ cả túi lạt tị thảo vào người, A Sử Lặc muốn rớm máu trong lòng, cơ mặt giật giật mấy cái, nhưng lại không thể không cố gắng đưa bộ mặt tươi cười ra:
- Loại lạt tị thảo này mặc dù trân quý vô bỉ, nhưng nếu đại nhân đã thích, A Sử Lặc tự nhiên dâng cả hai tay. Nhưng còn việc mượn đại pháo…
Lâm đại nhân nhận xong đại lễ, vỗ vỗ ngực, cười vang:
- Không vấn đề gì, đừng nói là đại pháo, cho dù là phi cơ ta cũng có thể kiếm cho ngươi. Lộc huynh a, tiểu đệ còn có một việc muốn thỉnh giáo.
Thấy Lâm đại nhân sảng khoái đáp ứng, hai người lập tức mừng rỡ. Lộc Đông Tán vội vàng nói:
- Lâm đại nhân, có chuyện gì mời nói, Lộc Đông Tán nhất định biết gì nói nấy.
Lâm đại nhân cười hi hi:
- Lộc huynh, huynh học thức rộng lớn, chắc là có thể viết chữ Đại Hoa chứ.
- Điều đó là tất nhiên...
Lộc Đông Tán cười nói:
- Văn tự Đột Quyết ta không nói, mà ngay cả chữ Đại Hoa, ta cũng có thể viết được không ít.
- Ồ, không ngờ Lộc huynh tài giỏi như vậy, ngay cả chữ của Đại Hoa ta cũng có thể viết!
Lâm đại nhân vỗ vỗ tay:
- Vậy Lộc huynh có thể vẽ cho ta một bức họa đường biên giới giữa hai nước chúng ta được không? Ài, gần đây đọc sách nhiều quá, đến cả đường biên giới hai nước ở đâu cũng đều quên mất rồi. Xấu hổ, xấu hổ a…!
“Gặp quỷ rồi, người này rốt cuộc là mặt dày đến mức nào đây?!” A Sử Lặc bị Lâm đại nhân cướp mất túi cỏ cay mũi, cũng giống như là cắt mất nửa cân thịt trên người hắn vậy. Giờ nhìn Lâm đại nhân như thế nào cũng không thấy vừa mắt.
- Việc này đơn giản thôi!
Lộc Đông Tán cười nói, lấy một cục than vẽ lên tấm thảm trong đại trướng.
- Mời đại nhân xem. Đây là Ô Lan Ô Đức (Ulan-Ude), đây là Y Nhĩ Khố Thứ Khắc (Irkutsk), đây là hồ Bối Gia Nhĩ (Baikal)… Chỗ này vốn là thuộc về Thiết Lặc và Khiết Đan, sau này hai bộ tộc này bị chúng ta tiêu diệt. Vùng này chính là nơi chúng ta đang sinh sống. Biên giới phía nam chính là sông Sắc Lặc Cách (Selenge), Xa Xa Nhĩ Lặc Cách (Tsetserleg), do chúng ta diệt Hồi Hột thu về. Dọc theo Kim Sơn (núi A Nhĩ Thái- Altay), mạch núi theo hướng Đông Tây. Phía bắc tới Ô Tư Quý Khố Đặc (Ust-kut). Đều là đất thuộc Đột Quyết ta. Nếu như nói hai nước chúng ta có đường biên giới, thì nó tạm thời ở đây. Chúng ta gọi vùng này là Ba Lý Khôn (Barkol), còn các ngài gọi là Y Ngô (Aral).
Lộc Đông Tán quả nhiên không hổ là Đột Quyết quốc sư, mới thò tay ra vẽ bản đồ, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã ghi lại trên bản đồ phạm vi thế lực của Đột Quyết và Đại Hoa.
Lâm đại nhân nghe xong, đầu óc mở rộng không ít, lắc đầu cảm thán:
- Sắc lang gì đó, Xa cách gì đó, lại còn có quần gì đó… Mấy cái tên này nghe hay thật. Lộc huynh, người Đột Quyết các huynh thật là có văn hóa!
Lộc Đông Tán gật đầu cười, nói:
- Đó là tự nhiên. Người Đột Quyết chúng ta đất đai vượt qua tận cùng sa mạc và thảo nguyên, các dân tộc du mục nhiều như rừng. Chỉ riêng Thiết Lặc và Khiết Đan, trước kia cũng lớn mạnh hơn chúng ta. Nếu Đột Quyết ta không có bản lĩnh thực sự, làm sao có thể chiếm lĩnh vùng đất rộng như vậy, làm cho các tộc khác phải thần phục?
“Thần phục? Thần phục cái rắm. Ngươi dọa ai chứ. Vấn đề dân tộc là khó giải quyết nhất. Đến lúc bọn họ phản các ngươi, ngươi sẽ biết được mùi vị.” Lâm đại nhân gật đầu tán thưởng:
- Có bản lĩnh, quả nhiên là có bản lĩnh. Lộc huynh, huynh nói đây là Kim Tử Sơn phải không?
- Không phải là Kim Tử Sơn, là Kim Sơn (Altay). Lộc Đông Tán vội sửa.
- Lộc huynh kiến thức rộng rãi. Nếu tiểu đệ nhớ không nhầm, Kim Sơn hình như thuộc về Đại Hoa chúng ta mà.
Lâm đại nhân cười hì hì: “Ai bảo cái đồ mũi diều hâu nhà ngươi dám dọa ta, ‘Kim Sơn thuộc Bắc Kinh’ câu này lão tử ta đã gào từ nhỏ đến lớn, lúc nào mới đến phiên Đột Quyết các ngươi chiếm Kim Sơn chứ?”
Lộc Đông Tán thấy hắn về vị trí địa lý của Đại Hoa và Đột Quyết chỉ biết qua loa, vốn còn cho rằng hắn mù tịt, đâm ra coi thường hắn. Đến lúc nghe thấy hắn nói Kim Sơn thuộc về Đại Hoa, trong lòng bỗng sợ hãi. “Đột Quyết với Đại Hoa giao chiến nhiều năm, đại khái đều coi dãy Kim Sơn là biên giới. Cho đến mấy năm gần đây, Đột Quyết tiêu diệt xong các thế lực khác ở phương bắc, mới ồ ạt đột phá Kim Sơn, xâm nhập vào Y Ngô, Ngạch Tế Nạp (sông Ejin, hay theo tiếng Mông Cổ là Etsin-gol - còn gọi là Hắc Hà 黑河). Tiểu tử này mở miệng một cái nói Kim Sơn thuộc về Đại Hoa, xem ra cũng không phải là dạng người không biết gì.”
- Cái này, hai nước tranh chấp, lúc thuộc về bên này, lúc thuộc về bên kia cũng là chuyện thường tình.
Lộc Đông Tán giả thích.
- Lúc của bên này, lúc của bên kia ư?
Lâm đại nhân cười hắc hắc:
- À, đúng rồi. Lộc huynh, lạt tị thảo gì đó của các huynh, sinh trưởng ở chỗ nào vậy?
- Nằm ở giữa Khoa Bố Đa (Khovd) và núi A Nhĩ Thái (Altay), chính là chỗ này!
Lộc Đông Tán chỉ một điểm trên bản đồ, tò mò hỏi:
- Lâm đại nhân, ngài hỏi để làm gì vậy?
- À, không có gì. Không chừng có một ngày, ta tới Khoa Bố Đa thăm các ngươi một chuyến cũng nên.
Lâm đại nhân cười hi hi, trả lời không có chút nghiêm chỉnh.
- Hoan nghênh, hoan nghênh… hoan nghênh Lâm đại nhân tới Khoa Bố Đa chúng ta làm khách!
A Sử Lặc cắn răng cố cười:
- Lâm đại nhân, ngài xem chuyện mượn đại pháo…
- Việc này, cứ để ta, làm xong ta sẽ báo cho các ngươi một tiếng. Bọn Lý Thánh muốn phát hiện ra, cũng phải mất một đoạn thời gian…
Lâm đại nhân tự tin nói.
Đại nhân, phát hiện cái gì?
A Sử Lặc không hiểu, hỏi lại.
- À, ta nói, kiếm được đại pháo mới nhất cho các ngươi rồi, cho các ngươi đi săn thoải mái. Chỉ cần các người đến lúc đó không bắn thẳng vào hoàng cung chúng ta là được.
Lâm đại nhân nhếch mép cười, lời nói ra làm cho hai sứ giả Đột Quyết kinh hãi.
A Sử Lặc và Lộc Đông Tán đều có một cảm giác kỳ quái: “Vị Lâm đại nhân này vào doanh trướng của người Đột Quyết mà ung dung thoải mái giống như vào nhà mình vậy, muốn ăn thì ăn, muốn sờ mó thì sờ mó, muốn lấy thì lấy. Không có chút khách khí nào cả. Cái gì tốt đều bị hắn chiếm hết rồi. Nhưng mà về việc hắn đáp ứng, hai ta vẫn không có một chút chắc chắn. Rốt cuộc là ai đùa ai đây?” Hai người đồng thời trở nên mơ hồ.
Mặt trời ngả về tây, Lâm đại nhân đánh chén no nê, sờ mó ngực của một nữ tử người Hồ xinh đẹp đến mỏi tay, lại cầm túi cỏ cay mũi mà A Sử Lặc coi như tính mạng, nhảy lên ngựa ra về.
- Vô sỉ! Không biết xấu hổ! Dơ bẩn như phân thỏ!
Nhìn bóng dáng tiêu sái của Lâm đại nhân, A Sử Lặc không nén được tức giận, xoẹt một tiếng rút mã đao ra, gào to:
- Lộc Đông Tán, ta thực sự muốn cho hắn một đao!
Lộc Đông Tán nghiêm túc nói: “A Sử Lặc, không nên kích động. Ngài tặng hắn mỹ nữ, hắn không lấy đúng không?
A Sử Lặc hừ một tiếng:
- Không cần thì không cần. Nhưng mà vừa gần gũi, vừa sờ mó, tiện nghi đều bị hắn chiếm hết rồi. Đây đều là thị thiếp trong trướng của ta đó!
- Người này không đơn giản! A Sử Lặc, ta nghĩ ngươi đừng nên trông mong gì nữa!
Lộc Đông Tán khẽ khuyên bảo.
- Không đơn giản cái rắm, nếu có ngày hắn ra chiến trường, ta nhất định sẽ chém tên này trước tiên!
A Sử Lặc khó chịu hừ một tiếng, nói tiếp:
Lộc Đông Tán, mặt khác, chúng ta có cần tiếp tục tiếp xúc không?
- Cần! Mà phải nắm chắc! Nhất định phải nhanh chóng!
Nhìn bóng dáng xa xa của Lâm Vãn Vinh, Lộc Đông Tán khẽ thở dài:
- Ta có một dự cảm không rõ ràng, gã Lâm Tam này sẽ là một mối phiền phức lớn của chúng ta!
Bước ra khỏi doanh trại của người Đột Quyết, Lâm Lâm Vãn Vinh thúc ngựa phi như điên, khi đã bỏ lều bạt của người Đột Quyết ở xa xa đằng sau, Lâm Vãn Vinh mới giảm dần tốc độ, con ngựa Đột Quyết cao lớn chậm rãi gõ móng bước đi.
Nhắm thấy bốn phía không có ai, Lâm Vãn Vinh mới lấy từ trong ngực ra ‘lạt tị thảo‘ vừa cướp được trên tay của A Sửa Lặc, cẩn thận quan sát. Những lá ‘lạt tị thảo’ sinh ra ở Đột Quyết này thô ráp, khác xa với thuốc lá nhỏ mịn ở tiền thế, cắt cũng rất tùy ý. Người Đột Quyết cũng rất ít khi dùng giấy, càng chẳng cần nói đến cuộn thuốc lá nữa, đối với ‘ lạt tị thảo’ chỉ biết dùng mũi mà hít khói thôi. Nếu món đồ này mà để ở Đại Hoa, e là đã sớm nổi tiếng rồi.
Để chiếc lá ở bên mũi hít mạnh một hơi, mặc dù lá cây thô ráp còn mang vị nồng cay, Lâm Vãm Vinh không khỏi thở ra một hơi sảng khoái. Thứ này đúng là đồ tốt, nếu có thể trồng lượng lớn thứ này ở Đại Hoa, sau này bán tới Cao Ly, Đông Doanh thậm chí là tới cả Châu Âu, vậy Đại Hoa kiếm lớn rồi. Không biết là bây giờ bách tích đại hoa có bắt đầu trồng loại thuốc lá này chưa, nếu là chưa, vậy chỉ đành đi tới Đột Quyết thôi. Lộc Đông Tán nói cây thuốc là sinh trưởng ở phía bắc núi A Nhỉ Thái (Altai - gần Siberia), đợi lúc nào đó cùng lão Từ nghiên cứu bản đồ, phái mấy người đi lấy nó là được rồi.
Hắn miên man suy nghĩ một lúc, đã đi tới giáo trường ngày đó đấu trận cùng Tô Mộ Bạch. Chỉ thấy trên giáo trường chiêng trống vang lừng, tiếng hò reo giết chóc ngủ trời, ngàn vạn con chiến mã đang chồm tới, giống như đang diễn luyện kỵ binh chiến đấu. Đám người Hồ Bất Quy sớm đã trở lại biên chế ban đầu, tới trước khi ra trận cùng mấy chục vạn đại quân của Lý Thái đều diễn luyện ở đây. Nhắm vào đặc điểm thiện dụng chiến mã của người Hồ, Lý Thái đặt trọng điểm vào diễn luyện đối kháng với kỵ binh. Đám người Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên, Hứa Chấn lúc này rất được trọng dụng.
- Lâm tướng quân, sao ngài lại tới đây?
Thấy Lâm Vãn Vinh ung dung cưỡi con ngựa lớn đi tới quân doanh. Lý Thánh và Hồ Bất Quy sớm được bẩm báo vội vàng chạy ra.
Lâm Vãn Vinh xoay người xuống ngựa, vỗ vỗ lên lưng con ngựa lớn Đột Quyết, cười nói:
- Hồ đại ca, huynh có nhận ra đây là ngựa gì không?
Hồ Bất Quy xì mũi coi thường:
- Ngựa của Đột Quyết, thân hình cao lớn, sức lực mãnh liệt, thuận tiện đột kích, nhược điểm ở sức chịu đựng. Khi mạt tướng còn ở tiền tuyến phương bắc, thấy ngựa Đột Quyết vô số lần rồi, cũng chẳng phải là thứ bảo bối gì. Lâm đại nhân kiếm ra thứ này từ đâu vậy?
Lâm đại nhân cười thân bí:
- Mấy thứ ngựa tạp chủng Đột Quyết này, đương nhiên không đáng coi là bảo bối. Nhưng nếu là hãn huyết bảo mã thuần chủng thì sao? Hồ đại ca. Lý đại ca, các huynh kiến thức rộng rãi, nhưng đã từng thấy được hãn huyết bảo mã chưa?
- Hãn huyết bảo mã?
Hồ Bất Quy chấn động:
- Hãn huyết bảo mã chính là đặc sản của Đột Quyết. Truyền thuyết là hậu duệ của thiên mã, thân thể cao tuấn, ngày đi ngàn dặm, ở Đột Quyết số lượng cũng cực ít. Năm đó ta cùng với người Hồ giao chiến, cũng đã từng nhìn thấy một con trên thảo nguyên. Lâm đại nhân sao lại nói tới hãn huyết bảo mã? Chẳng lẽ ngài đã thấy rồi!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Hãn huyết bảo mã sao? Cũng bình thường như thông như tùng thôi. Cũng ăn cỏ, cũng đi phân, ở trong nhà ta hôm qua cũng vừa mới nhập vào hai con, lúc nào đó để mấy vị đại ca tới cưỡi dạo.
- Hai con?
Hồ Bất Quy mắt trợn trừng, mặt đầy vè không thể tin nổi:
- Lâm tướng quân, không phải là ngài nói đùa chứ. Hãn huyết bảo mã một con giá tận ngàn vàng, người lấy ra ở đâu tới hai con? Từ đâu nhập vào?
- Là người ta hối lộ cho ta.
Lâm đại nhân thần bí trả lời:
Hồ Bất Quy và Lý Thánh nghe được đều kinh ngạc: “Lâm tướng quân quả nhiên là không giống người thường, ngay cả việc nhận hối lộ cũng nói thẳng ra như vậy.”
- Khụ, khụ …
Hồ Bất Quy cười ha hả:
- Hóa ra là do bằng hữu tặng, Lâm tướng quân. Hồ Bất Quy ta cả đời này chưa được sờ vào hãn huyết bảo mã, khi nào mới có thể tới phủ của ngài xem vậy?
- Không vấn đề gì
Lâm Vãn Vinh cười sảng khoái:
- Hồ đại ca thật đúng là người trong nghề. Con hãn huyết bảo mã kia toàn thân lông vàng óng ánh mềm mại, so với vuốt ve đùi nữ nhân còn thoải mái hơn. Đợi việc ở đây làm xong rồi, huynh kêu đám huynh đệ tới nhà ta, chúng ta mở bảo mã hội, để những con hãn huyết bảo mã này cởi sạch y phục, chúng ta sờ mó, làm chảy chút hãn huyết, ha ha ha ha!
“Đúng là tên dâm đãng, bất qua ta thích!” Hồ Bấ Quy cùng Lý Thành cũng phá lên cười. Mấy người nói vài câu, Hồ Bất Quy chuyển qua chuyện khác:
- Lâm tướng quân, hôm nay ngài tới đây tìm chúng mạt tướng, có phải là có việc gì muốn giao cho bọn ta đi làm không?
Mấy người Hồ Bất Quy cùng Lâm Vãn Vinh ở với nhau đã lâu, rất rõ tình tình của hắn. Lâm tướng quân này bình thường nhàn rỗi không có việc gì, thì tuyết đối không tới quân doanh dạo chơi, nếu mà đã tới rồi, vậy đúng là có gì đó không hay rồi.
Lâm Vãn Vinh ôm quyền hướng tới Lý Thánh, cười hì hì:
- Cái này, phài làm phiền Lý đại ca rồi. Lý đại ca, đại pháo của thần cơ doanh chúng ta bây giờ cải tiến thế nào rồi?
Lý Thánh liếc khắp bốn phía, nhỏ giọng nói:
- Chúng ta mấy ngày trước vừa mới thí nghiệm qua, hỏa pháo sau khi trải qua cải tiến, cự ly xạ kích đã có thể đạt tới một dặm, mà uy lực lại không giảm đi bao nhiêu. Đồng thời, Từ tiểu thư còn nghĩ biện pháp, làm thêm giá đặt cho hỏa pháo, khiến cho việc di chuyển càng linh hoạt hơn, trọng lượng cũng giảm nhẹ đi không ít.
“Nha đầu Từ Chỉ Tình làm sao mà cái gì cũng có hứng thú vậy, thiên văn số học cũng không tính đi, nhưng ngay cả cung nỏ đại pháo cũng muốn chơi.” Lâm Vãn Vinh gật gù:
- Lý đại ca, huynh giúp ta một việc. Tìm một chiếc hỏa pháo cũ nhất nặng nhất, chỉnh sửa cẩn thận một chút, lại bôi vẽ thêm một lượt, làm hình dáng không khác đại pháo chúng ta mới làm bao nhiêu, bên trên viết mấy chữ, kiếm hai cái xe rồi đặt lên cho ta, ta có việc dùng tới!
Lý Thánh lấy làm kỳ quái hỏi:
- Lâm tướng quân, ngài như thế này là muốn làm gì? Hỏa pháo vừa nặng vừa cũ, nếu ngài muốn chơi pháo, mạt tướng có thể đưa cho chiếc mới nhất, hai con ngựa là có thể kéo đi, còn có thể điều chỉnh góc độ bốn phía.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn:
- Lý đại ca, cái ta muốn chính là pháo cũ. Nhớ cho rõ, chiếc pháo này nhìn bên ngoài phải mới tinh sáng ngời, hình dạng phải giống như pháo mới, nhưng bên trong toàn là sắt vứt đi, thế nào cũng không thể bắn được! Sau đó bên trên bôi vào mấy chữ Tây, làm bọn chúng nhìn không ra. Tóm lại trông càng mới mẻ, càng hiện đại, càng dọa người thì càng tốt.
Lý Thánh nghe được đầy đầu sương mù, nhưng Lâm đại nhân giảo hoạt gian trá, chưa từng ăn lỗ, cứ dựa theo hắn nó mà làm, khẳng định không vấn đề gì. Lý Thánh khó nói:
- Tướng quân, làm theo ngài bảo khẳng định không vấn đề gì. Nhưng trên thân pháo phải viết chữ Tây, tại hạ tài hẹn học ít, xin hỏi, chữ Tây là gì? Chữ Tây viết như thế nào?
Lâm Vãn Vinh lấy giấy bút từ trong ngực ra, soạt soạt mấy cái, đưa cho Lý Thánh:
- Vậy viết mấy chữ này đi, nhớ kỹ, màu sắc phải tươi đẹp, phải bắt mắt!
Lý Thánh nhìn mấy chữ uốn uốn éo éo mà ngẩn ra, Hồ Bất Quy cũng trợn trừng mắt:
- Tướng quân, đây chính là chữ Tây sao? Ngài thật lợi hại! Cái thứ này đọc thế nào, có nghĩa là gì?
Lâm Vãn Vinh nhận lấy tờ giấy, chỉ mấy chữ bên trên đọc:
- Mọi người đọc theo ta, F – U – C – K, phắc, phắc, nhất định phải phắc…
- Phắc, phắc. Nhất định phải phắc.
Lý Thánh và Hồ Bất Quy khiêm tốn hiếu học theo Lâm tướng quân đọc lớn lên, Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Fuck, thật sướng a! Nhớ kỹ. Mấy chữ này phải viết trên đại pháo, lão tử mệnh danh cho nó là pháo fuck!
- Tướng quân, cái chữ phắc này, rốt cuộc có nghĩa là gì? Làm sao mạt tướng cảm giác như ngài rất thích phắc!
Lý Thánh thấy kỳ quái liền hỏi, Hồ Bất Quy cũng liên tục gật đầu, rất là hưởng ứng.
Lâm tướng quân đảo mắt:
- Ài, hai vị đại ca. Ta là người văn minh, vốn không muốn nói lời thô tục. nhưng các huynh nhất định ép ta, cái fuck này ý nghĩa là… là…. À, Hồ đại ca, nghe nói huynh ở Bát Đại Hồ Đồng chim chuột với mấy ả phấn đầu, vậy các người mỗi đêm làm việc đó. Gọi là gì?
Hồ Bất Quy mặt đỏ lên, ngại không mở miệng, Lý Thánh liền cướp lời:
- Hồ đại ca, đó gọi là hoan hảo, có phải không?
Lâm đại nhân lắc đầu:
- Cái từ hoan hảo này quá văn minh, có điều các huynh cũng khó mà văn minh được bao nhiêu, như vậy đi. Cái từ fuck này nghĩa chính là hoan hảo, hoan hảo dữ dội!
- Pháo phắc? Pháo phắc?
Hồ Bất Quy cùng Lý Thánh hai mặt nhìn nhau, cố sức nhịn cười: “Lâm tướng quân này quả nhiên là anh tài ngút trời, đưa ra cái tên pháo này, tuyệt diệu!”
Sắp đặt xong việc “hoan hảo pháo”. Lâm Vãn Vinh khiêm tốn hướng tới Hồ Bất Quy thỉnh giáo về tri thức địa lý, quan trong nhất chính là Khoa Bối Đa (Khovd), nơi sinh trưởng của thuốc lá. Theo cách suy nghĩ của hắn, tài nguyên là vật chết, con người mới là sống. Người Đột Quyết không ý thức được thuốc lá sẽ mang đến biến hóa lớn thế nào cho xã hội, vậy Lâm đại nhân ta không ngại khó đi giúp đỡ vậy… giết tới Đột Quyết, cướp nữ nhân của bọn chúng, cướp bảo mã của bọn chúng, cướp thuốc lá của bọn chúng. Từ xưa tới nay chỉ có người Đột Quyết cướp của Đại Hoa, vì sao Đại Hoa ta không thể cướp của Đột Quyết chứ? Tục ngữ nói rất đúng, lùi một bước, biển trời mênh mông, tiến một bước, khoái hoạt vô cùng!
Hồ Bất Quy nghe Lâm đại nhân miệng như xe lửa, cái gì mà Ô Lan Ô Đức ( Ulan – Ude bên bờ Baikal thuộc Nga), cái gì mà Y Nhĩ Khố Thứ Khắc (Irkutsk – thuộc Nga), cái gì mà sông Selenge ( chảy qua Nga – Mông Cổ), Xa Xa Nhĩ Lặc Cách (Tsetserleg – trung tâm mông cổ), Ô tư quý khố đặc (Ust-kut thuộc Nga), thậm chí ngay cả những vùng đất mà người Đột Quyết chưa từng cướp vào tay cũng lôi ra được. Hồ Bất Quy liền trở nên kích động, nắm chặt tay Lâm tướng quân:
- Tướng quân đúng là người trời. Mạt tướng cùng người Hồ giao chiêu bao năm, cũng chỉ biết một vùng Ba Lý Khôn( Barkol), tướng quân chưa từng ra trận, mà ngay cả lịch sử và Hãn đô của bọn chúng đều nắm rõ như vậy. Lòng trời có Đại Hoa ta nên mới phái Lâm tướng quân tới cho chúng ta, ngày sau lên chiến trường cũng như đi vào trong chỗ ruột gan của tướng quân, có thể chỉ ngồi trong lều trướng mà định thắng thua ngoài ngàn dặm xa.
“Công phu vỗ mông ngựa của lão Hồ ngày cũng rất xa a!” Lâm Vãn Vinh cười ngượng:
- Hồ đại ca chê cười rồi, tiểu đệ chỉ là thích học tập, đọc nát trăm vạn quyển sách mà thôi.
Lý Thánh cùng Hồ Bất Quy đã quen với việc Lâm đại nhân không biết xấu hổ là gì rồi, hắn ngày nào không khoác lác mới là không bình thường. Lập tức Lâm Vãn Vinh dựa theo bản đồ học mót được từ chỗ Lộc Đông Tán, đại khái vẽ ra, Hồ Bất Quy bổ sung thêm, đem vị trí cụ thể của Khoa Bố Đa ( Khovd) vẽ chính xác ra. Mặc dù không biết Lâm tướng quân vì sao lại hứng thú với Khoa Bố Đa như thế, nhưng thấy thái độ hắn lúc này so với trước đây khác biệt rất lớn, từ “muốn ta đánh” chuyển biến thành “ ta muốn đánh”, trong lòng Hồ Bất Quy cũng tự nhiên vạn phần cao hứng, liền biết gì cái gì nói hết cái đó cho hắn, không giữ lại chút nào.
Khi từ giáo trường về tới trong thành thì đã là tối mịt, Lâm Vãn Vinh chợp nhớ tới còn hai buổi yến hội với Cao Ly và Thành Vương, nhất thời có chút trù trừ, cũng không biết nên đi hay không. Yến hội của Cao Ly bỏ đi cũng được, nhưng mình vẫn luôn đối kháng với Thành Vương, lão tiểu tử này lại chủ động mời mình đi phó yến, không biết là trong cái hồ lô của lão bán thuốc gì?
Đi tới một nơi vắng vẻ trong thành, Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên dừng chân, lấm lét nhìn bốn phía một vòng, khẽ gọi:
- Tiên tử, tiên tử…
Kêu liền mấy tiếng, nhưng chung quanh yên tĩnh không ai trả lời. Lâm Vãn Vinh nghi hoặc, dựa theo hiệp nghị thì tiên tử phải theo bên người bảo vệ ta chứ, hôm nay tới trại của người Hồ cũng không biết nàng ta trốn ở đâu.
- Ninh tiên tử… Vũ Tích… Vũ Tích…
Lâm Vãn Vinh gọi to mấy tiếng, liền cảm thấy bên người có gió mát thổi tới, một làn hương thơm mát phảng phất qua, quay đầu lại nhìn liền thấy ngay gương mặt trầm tĩnh như làn nước thu của Ninh tiên tử, lẳng lặng đứng ở bên người mình.
- Ấy, thần tiên tỷ tỷ, tỷ từ đâu bay tới vậy?
Lâm đại nhân kỳ quái dò xét nàng:
- Ta vừa rồi tìm tới nửa ngày trời, nhưng chẳng thấy bóng dáng tỷ đâu!
Ninh Vũ Tích mặt không chút biểu tình, thản nhiên nói:
- Vừa rồi ngươi gọi ta là gì?
- Ninh tiên tử!
Lâm Vãn Vinh há mồm đáp liền.
- Sau đó lại gọi là gì?
-Vũ Tích…
Một tiếng “xoạt” khẽ vang lên, một thanh kiếm bắn ra khỏi vỏ, khí thế lăng lệ cắm phập vào thân cây bên cạnh ba phân. Ninh tiên tử nhìn hắn, sắc mặt như nước, anh mắt đã có hơi chút giận dữ.
- Vũ Tích, tỷ làm thế này là sao? Bảo kiếm và vỏ kiếm là một đôi. Tỷ làm sao lại chia cách bọn chúng chứ?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì mặt dày châm chọc.
- Hai chữ Vũ Tích này, không phải là ngươi có thể gọi.
Ninh tiên tử thu lại tâm cảnh, sắc mặt bình tĩnh, nói tiếp:
- Ngươi có thể gọi ta là Ninh đạo nhân. Ta đáp ứng bảo vệ tính mạng của ngươi, nhưng không đáp ứng không để ngươi thương tật. Nếu trên người ngươi có thiếu đi cái gì đó, nhưng mạng vẫn còn, ta cũng không bị tính là bội ước. Ngươi hiểu rõ rồi chứ.
- Vũ Tích, tỷ xuất gia rồi sao? Nhìn không ra đó! Ài, thật là phí cả một nồi lương khô a!
Lâm đại nhân lắc đầu cảm khái, mặt đầy vẻ tiếc nuối.
“Xoạt“ một tiếng, trường kiếm trong tay Ninh Vũ Tích bắn ra ngang qua tai hắn. Lâm đại nhân chỉ cảm thấy một bên tai mát lạnh, mấy sợi tóc chìa ra liền rơi xuống, lặng yên không một tiếng động.
“Mẹ kiếp, chơi phi kiếm uy hiếp ta hả, lão tử không thể bị dọa như vậy được!” Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, khẽ than:
- Ném thật chuẩn! Vũ Tích, khi nào dạy ta đi. Ta vẫn luôn có hứng thú với việc phi đao!
Công phu hàm dưỡng của Ninh tiên tử quả thật tu luyện tới mức độ cao thâm, nàng vẫn giữ vẻ thản nhiên:
- Lần này chỉ là cảnh cáo mà thôi, lần sau không có vận khí tốt như vậy nữa đâu … rốt cuộc ngươi muốn nói gì?
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Muốn nói chuyện với nàng một chút, làm sao lại khó như vậy? Hôm nay nàng vẫn luôn theo bên người ta phải không?
Ninh tiên tử mi mắt khép hờ, coi như là đã đáp lời, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tiên tử tỷ tỷ, da tỷ thật tuyệt, thân hình càng tuyệt hơn… Ấy ấy, coi như ta chưa nói, xin tỷ lấy kiếm ra được không? Ta là người thích nói giỡn thôi mà!
Trường kiếm trong tay Ninh Vũ Tính đã đặt trên cổ hắn, giọng chậm rãi đe dọa:
- Ngươi nên quý trọng cơ hội nói chuyện bây giờ, rất có thể ngươi lập tức không thể mở miệng ra được nữa.
- Tiên tử tỷ tỷ, cách nhìn của tỷ với việc người Hồ muốn mượn đại pháo thế nào?
Cảm giác mũi kiếm lạnh lẽo đặt trên cổ, Lâm đại nhân không dám chiếm tiện nghi nữa, thành thành thật thật nói chuyện.
- Không biết!
Ninh tiên tử trở lời đơn giản:
- Không phải việc của ta, trước giờ ta không hỏi đến.
- Vậy Thành Vương thì sao? Việc của thành vương của thuộc về tỷ hay không?
Lâm Vãn Vinh nắm lấy cơ hội hỏi tới:
- Hắn mời ta đi phó yến, ta có nên đi hay không đây? Mặc áo nào đi đây? Tiên tử tỷ tỷ góp ý giúp ta được không?
- Ngươi muốn hỏi về Thành Vương?
Trong mắt tiên tử hiện lên ý cười:
- Ngươi không nên hỏi ta, có một người còn biết rõ hơn cả ta.
- Ai vậy?
Lâm Vãn Vinh không hiểu hỏi:
- Ngươi quên rồi sao, đêm hôm đó, cô ta còn tới giết ngươi.
Ninh Vũ Tích nở một nụ cười, như hoa mẫu đơn nở giữa mùa đông, vô cùng diễm lệ hấp dẫn, Lâm đại nhân lại ớn lạnh, cố nói:
- Tỷ tỷ nói ai vậy, gần đây ra sức đọc sách, đọc tới bại não rồi. Tỷ nói rõ ràng thêm chút đi.
- Ngươi không chỉ là đọc sách bại não mà cả tâm tư ngươi cũng hỏng rồi.
Nụ cười mỹ lệ của Ninh tiên tử dần dần biến mất, ngón tay thon dài đè lên chuôi kiếm.
- A, ta nhớ ra rồi.
Trên mặt Lâm đại nhân hiện lên vẻ kinh hỉ:
- Tỷ tỷ nói nữ tử áo đen đêm đó tới giết ta sao, cũng chính là sư muội của tỷ, có đúng không? Ài, cuối cùng không đọc sách tới nỗi hư hỏng hết đầu óc.
- Ngươi biết cô ta sao?
Ninh Vũ Tích điềm đạm hỏi.
- Không biết, ta làm sao biết cô ta được? Cô ta là thích khách, ta là người bị ám sát, hoàn toàn đối lập, tiên tử tỷ tỷ, tỷ ngày đó không phải đã thấy rồi sao? Nói ra, còn chưa cảm ta ơn cứu mạng của tỷ đó.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, chắp tay vái ba vái trong lòng thầm niệm lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, thành lễ rồi!
Trong mắt Ninh Vũ Tích hiện lên một tia giễu cợt, nhìn hắn hỏi:
- Thật không? Thật là không biết cô ta ư?
Biết quan hệ giữa mình và An Bích Như chỉ có vài người, lão hoàng đế trong lòng mang nghi kị với Ninh Vũ Tích, tuyệt sẽ không mang chuyện của mình và An tỷ tỷ ra nói với Ninh Vũ Tích, Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Đúng là không biết thật, có điều cô ta là sư muội của tỷ. Khi nào tiên tử tỷ tỷ giới thiệu chúng ta một chút, mọi người làm hòa cùng phát tài, thật tốt biết bao!
- Ngươi nhìn xem, đây là cái gì?
Trong tay Ninh Vũ Tích nắm một cây phong châm, khẽ hỏi:
- Ấy, đây chẳng phải là kỷ vật làm quen của chúng ta sao? Không ngờ rằng tỷ tỷ vẫn luôn giữ gìn nó, thật là tình thâm nghĩa trọng!
Lâm Vãn Vinh vội cười trả lời.
- Phong châm, ngũ độc! Trên cái thế giới này chỉ có một người có thể điều chế ra.
Ninh Vũ Tích lắc đầu cười khẽ:
- Nói ngươi không biết cô ta, chính ngươi cũng tin được sao? Phí công các người diễn trò ám sát!
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh: “Ninh tiên tử này thật thâm, thì ra sớm đã nhìn ra mình và An tỷ tỷ quen biết nhau rồi, nhưng nàng ta một mực không bóc trần ra, như vậy là dụng ý gì đây? Chẳng lẽ là coi trọng ta? Đẹp trai đúng là phiền toái mà!”
- Tiên tử tỷ tỷ, ta chỉ hỏi cách nhìn của tỷ với Thành Vương như thế nào. Làm sao lại lôi ra nhiều chuyện vậy? Có phải là bình thường không ai nói chuyện với tỷ, trong lòng tịch mịch không?
Lâm Vãn Vinh cười gượng.
Ninh Vũ Tích khẽ hừ một tiếng:
- Trên cái thế giới này không chỉ có mình ngươi thông minh, đừng coi tất cả người khác thành kẻ ngốc. An sư muội móc nối với ngươi như thể nào ta không quản. Nhưng ngươi đang ở trước mặt ta, tốt nhất đừng giờ trò tâm lý gì đó, nếu không …
- Nếu không đầu rơi xuống đất có phải không?
Lâm Vãn Vinh hừ mạnh một tiếng, chỉ vào đầu mình, lớn giọng:
- Ngươi chém đi, có bản lĩnh ngươi tới xem xem, xem xem là bảo kiếm của ngươi sắc hay là cổ ta cứng? Gọi ngươi một tiếng tiên tử. Ngươi liền cho rằng mình thật sự là tiên tử sao? Nếu không phải là nể tình thân giữa ngươi và Thanh Tuyền, ta sớm đã nổ súng bắn chết ngươi rồi. Bắn chết ngươi, biết không?
Lâm Vãn Vinh chĩa vào huyệt thái dương làm bộ dạng hung hăng bắn súng, giống như là Ninh tiên tử đang thiếu hắn năm trăm lượng bạc.
Ninh Vũ Tích thấy bộ dạng tức giận của hắn, trong lòng buồn cười, thản nhiên nói:
- Ngươi nói đã xong chưa?
Lâm Vãn Vinh chợt xoay người lại, nhìn thẳng vào nàng:
- Đưa kim bài kia trả cho ta?
- Kim bài gì?
Ninh tiên tử ngẩn người rồi lập tức hiểu ra, lắc đầu:
- Ngươi muốn kim bài kia để làm gì?
Lâm đại nhân điệu bộ hung thần sác sát nói:
- Bổn đại nhân dùng tiền mua đồ nhưng không hài lòng, hiện giờ muốn trả hàng! Thế nào, không có giấy bảo hành à?! Thái độ phục vụ kiểu gì thế! Mau trả kim bài cho ta, trở về tiên phường của ngươi mà dạo chơi đi.
Ninh Vũ Tích vừa buồn cười lại bực mình, cái tên này sao thế nào cũng nghĩ ra được, nàng lắc đầu:
- Việc ta đáp ứng thì nhất định sẽ làm, kim bài kia tuyệt không thể trả lại.
Lâm Vãn Vinh giận dữ:
- Ngược lại là ngươi đó! Ai là lão gia, ai là người hầu, ngươi có hiểu rõ không? Không chút tinh thần coi trọng nghề nghiệp, không hiểu nghề, không chuyên nghiệp, cái tiên phường bán cá của các ngươi bồi dưỡng nhân tài chính là kiểu như ngươi đó hả? Trả kim bài lại cho ta, còn ngươi, ở một bên mà chơi!
Ninh Vũ Tích vang danh khắp thiên hạ, thân phận tôn quý nhường nào, có ai từng hò hét to nhỏ trước mặt nàng? Cho dù là công phu hàm dưỡng có tốt hơn, thấy bộ dạng Lâm Tam hống hách bạo ngược, trong mắt không có ai, cũng nhịn không được mà tức giận, trường kiếm trong tây khẽ run nhẹ nhẹ, hận không thể đâm vài lỗ trên người hắn.
- Muốn giết ta có phải không?
Lâm đại nhân ưỡn ngực lên, cười lạnh:
- Vậy thì tới đi! Ngươi nếu không dám giết thì ngươi là lão bà của ta! Ta nếu bị ngươi giết thì ta không phải lão công của ngươi!! Hắc hắc cái bọn tiên phường bán cá các ngươi, thanh danh rất tốt đó, động một chút là muốn giết chủ, đại gia ta hầu hạ không nổi. Cứ để ngươi lấy cái mạng của ta, để mọi người đều thanh tịnh.
Ngày thường Ninh tiên tử tiếp xúc toàn kẻ sĩ lễ mạo tao nhã, nào đã từng gặp loại mặt dày vô lại thế này, bực tức tới mức đỏ bừng cả mặt ngọc, trường kiếm trong tay mấy lần giơ lên, cuối cùng vẫn bỏ xuống.
- Ngọc Đức Tiên Phường ta đáp ứng việc gì thì chưa từng thất tín. Ngươi muốn ta làm gì?
Ninh tiên tử có ép cơn giận dữ trong lòng, bình tĩnh nói.
- Làm cái gì à? Chưa hầu hạ người khác bao giờ sao! Lão gia ta bây giờ đi mệt rồi, đi gọi xe ngựa lại đây, đừng bày ra bộ mặt nhăn như mướp đắng thế, cười nhiều vào!
Lâm Vãn Vinh hậm hực phân phó.
- Ngươi…
Ninh tiên tử tức tới mức toàn thân run rẩy, trầm mặc thật lâu, cuối cùng dậm chân một cái, xoay người rời đi.