Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225855 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 161
Đỗ Tu Nguyên và Lâm Vãn Vinh vội nhìn tới, thấy một lão đầu đứng ở cánh cửa kia nhìn quanh quất một lượt, mới nắm lấy vòng sắt khẽ gõ cửa.


- Kẻ liên lạc tới rồi.
Hứa Chấn và Đỗ Tu Nguyên cùng giật mình, quay đầu lại nhìn Lâm Vãn Vinh xin chỉ thị của hắn, xem có nên động thủ ngay lập tức hay không.


- Cứ xem đi đã.
Lâm Vãn Vinh hờ hững lắc đầu:
- Việc này hẳn không thể đơn giản như vậy. Đỗ đại ca, nếu huynh và những người Đông Doanh này liên lạc với nhau, có khơi khơi tiến vào như vậy không?


- Không, ít nhất cũng phải dò xét một lượt đã.
Đỗ Tu Nguyên thình lình tỉnh ngộ:
- Lâm tướng quân, ý ngài là… đây chỉ là kẻ thăm dò thôi? Chẳng lẽ kẻ mới tới này, không phải là người chúng ta muốn đợi?


- Cá lớn nào có mắc câu dễ như thế.
Lâm Vãn Vinh cười hăng hắc:
- Cứ đợi nữa đi, món ngon còn để lại cuối cùng.


Giữa lúc nói chuyện, thì lão đầu kia gõ cửa hồi lâu, nhưng trong phòng vẫn không có động tĩnh gì, hắn nghi hoặc nhìn đại môn, xoay người lại bỏ đi. Hứa Chấn và Đỗ Tu Nguyên tức thì trở nên khẩn trương, tuy nói là dò xét, nhưng đó thủy chung cũng chỉ là phán đoán mà thôi, nếu người này là chính chủ, lại thả hắn đi như vậy, không phải là thành công ngay trước mắt còn thất bại sao?


Lâm Vãn Vinh chậm rãi lắc đầu, khẽ nói:
- Cứ nhìn nữa đi.
Lời còn chưa dứt, lão đầu kia đã tới góc khuất, trong ngõ cụt đột nhiên có một người loáng qua nắm lấy tay hắn, rì rầm với hắn mấy câu, rồi ném một đĩnh bạc tới, lão đầu kia vô cùng vui mừng nhận lấy rồi rời đi.


Lâm Vãn Vinh thở phào một cái. Mẹ nó, quả nhiên là thỏ đào ba hang, may mắn lão tử cũng chẳng phải là ngọn đèn cạn dầu. Đỗ Tu Nguyên và Hứa Chấn cùng kinh ngạc, Lâm tướng quân đúng là thần cơ diệu toán, nếu vừa rồi là lao bừa lên, sợ là chính chủ sớm đã nghe thấy phong thanh mà chạy mất rồi. Hai người bội phục nhìn Lâm tướng quân. Luận về đấu trí, thật đúng là còn chưa thấy ai có thể địch lại Lâm tướng quân.


Kẻ chui ra từ trong ngõ cụt là một người trung niên ăn mặt hoa lệ, để râu hai chỏm. Nhìn bộ dạng giống như là sư gia của những nhà giàu. Hắn đi ba bước thì dừng lại một bước, đi năm bước lại quay đầu nhìn dáo dác bốn phía, tính cảnh giác rất cao. Thấy xung quanh không có gì khác thường, mới thận trọng bước tới trước cửa, xoay lưng lại đập vòng cửa ba cái, lại gõ hai tiếng ngắn, rồi im lặng đợi trong chốc lát. Đại môn két một tiếng mở ra, người trung niên bộ dạng sư gia kia quay đầu lại nhìn quanh một lượt, mới lách người vào trong sân.


- Cuối cùng cũng đợi được rồi.
Hứa Chấn hứng phấn vỗ tay kêu lên:
- Lâm tướng quân, khi nào chúng ta động thủ?


- Không cần vội.
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, lắc đầu đáp:
- Đây vẫn chưa phải là con cá lớn, nhiều lắm cũng chỉ là một con tôm nhỏ, đợi bọn chúng gặp nhau xong, hãy tính toán.


Lâm tướng quân đã tính toán thì không thể sai sót, Đỗ Tuy Nguyên và Hứa Chấn đều tận mắt nhìn thấy rồi, tự nhiên không dị nghị gì ý kiến của hắn. Ba người kiên nhẫn chờ đợi, nhưng rất lâu vẫn không thấy tên sư gia kia đi ra, có điều đã chứng minh trong nhà có người, nên cũng chẳng sốt ruột gì.

Lâm Vãn Vinh móc từ trong lòng ngực ra một cái ống màu trắng dài chừng ngón trỏ, ngậm ở trên miệng, kiếm cái đánh lửa, sau khi một ánh khói lửa lóe ra, từng làn khói xanh phất phơ bay lên, Lâm Đại nhân phun ra làn khói xanh nhạt, thở một hơi thoải mái.


Hứa Chấn và Đỗ Tu Nguyên nhìn tới trợn mắt hà mồm, cái thứ đồ chơi nuốt mây phun khói này là cái gì? Tại sao dáng vẻ Lâm đại nhân lại hưởng thụ như thế. Hứa Chân nuốt nước bọt hỏi:
- Tướng quân, cái này chẳng lẽ là hỏa khí do Lý Thánh đại ca mới phát minh ra gần đây? Có cả ánh sáng và lửa nữa.


Lâm Vãn Vinh cười phá lên:
- Cái này chẳng phải là hỏa khí gì hết, đây là thuốc lá do lão bà của ta quấn cho ta. Cái món này là thứ rất hay, Đại Hoa chúng ta muốn đi ra thế giới, thứ thuốc lá này có thể đảm nhiệm tiên phong, nhưng đáng tiếc….


- Đáng tiếc điều gì?
Đỗ Tu Nguyên hỏi gấp, Lâm đại nhân học vấn uyên bác, hắn nói thuốc lá là đồ tốt, thì nhất định nó là đồ tốt.


- Đáng tiếc, thứ tốt như vậy lại sinh trưởng ở Đột Quyết.
Lâm Vãn Vinh thở một hơi thật sâu, lại lập bập hít một hơi, mặt đầy vẻ tiếc nuối.


- Đột Quyết?
Hứa Chấn rốt cuộc tuổi vẫn còn trẻ, rất dễ bị Lâm đại nhân dắt mũi, hắn hừ một tiếng nói:
- Vậy chúng ta liền đánh tới Đột Quyết cướp thứ thuốc lá này trở về. Đỗ đại ca, Lâm tướng quân, không giấu hai vị, trong lòng tiểu đệ vẫn luôn có một điều vướng mắc. Đại Hoa ta lãnh thổ rộng lớn, bách tính thông tuệ, nhưng vì sao luôn bị người ngoài ức hiếp? Vì sao luôn gặp phải người Hồ tới ức hiếp chúng ta? Vì sao chúng ta không thể đi ức hiếp người Hồ chứ? Hai vị đại nhân, tiểu đệ nói hai vị đừng chê cười, kỳ thực tiểu đệ luôn có một mộng tưởng, đó là mang cờ xí của Đại Hoa ta cắm đầy đất đai của người Hồ, để binh sĩ Đại Hoa ta có thể tới đó đốt phá chém giết cướp đoạt, không việc ác gì không làm.


Lâm Vãn Vinh hít một hơi khí lạnh, quả nhiên là thiếu niên anh tuấn, đem hết cả lời lão tử muốn nói mà không dám nói này nói ra. Ài, dù sao cách nghĩ này cũng quá tà ác.


Đỗ Tu Nguyên đại khái vẫn là lần đầu tiên nghe được lối nghĩ ngày, nhất thời chấn động tới đờ đẫn, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại không thể không thừa nhận, Hứa Chấn nói có lý, vì sao Đại Hoa chúng ta lại không thể ức hiếp người khác? Là bởi vì chúng ta đã quen bị người khác ức hiếp rồi sao?


Lâm Vãn Vinh cảm khái vỗ vai Hứa Chân an ủi:
- Tiểu Hứa à, ta không thể không nói quan niệm của ngươi đúng là phi thường phi thường có tính tiên phong, sắp bằng được với ta rồi đó. Ài, hòa bình và phát triển, chính là chủ đề vĩnh hằng của cái thế giới này, có điều chiến loạn xung đột cục bộ cũng không thể tránh khỏi, đợi tới khi ngươi ‘ không việc ác gì không làm’ trên đất của người Hồ, toàn bộ nhân dân Đại Hoa sẽ vui mừng cho ngươi, hắc hắc…


Ba người cùng cười rộ lên, hơi có chút cảm giác thú huyết sôi trào, oan oan tương báo có lẽ là sai lầm, nhưng cái chuyện lấy đức báo oán bọn họ tuyệt đối sẽ không làm, hòa bình không phải là dựa vào hô hào xuông mà có, mà là do máu và lửa trui luyện ra.


Lâm đại nhân đưa cuộn thuốc lá cho hai người thử vài hơi, làm hai người Hứa Đỗ bị sặc ho hắng không ngừng, trong miệng vừa chua vừa cay lại đắng, nhưng có một cảm giác thèm muốn vượt qua cả bình thường, lại cướp lấy rít hai hơi. Lâm đại nhân thầm sám hối, ta có tội rồi, đây chính là dân nghiện thuốc đời đầu tiên của thế kỷ này.


Nhốn nháo một hồi, Lâm Vãn Vinh chợt vung tay lên, hai người dừng nói cười, chỉ thấy đại môn đối diện mở ra, tên sư gia kia thân trọng thò đầu ra nhìn quanh, rồi nhanh chóng khóa cửa bỏ đi, hướng về phía đám đông.


Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Đỗ đại ca, tìm mấy vị huynh đệ lạnh lẹ một chút đi theo hắn, nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận, không được đả thảo kinh xà. Mẹ nó, tên sư gia này không ngờ biết nói ngôn ngữ của bọn quỷ, trong kinh thành có thể nuôi dưỡng được loại môn khách này, có được mấy nhà chứ, hắc hắc…


Mặc dù hắn không nói rõ, nhưng Đỗ Tu Nguyên cũng có thể từ trong lời của hắn nghe ra được chút ý tứ, trầm mặc một lúc mới đáp:
- Đúng là cần phải cẩn thận, việc này không phải trò đùa. Hứa Chấn, ngươi tự mình đi đi.


Lâm Vãn Vinh gật gù, Hứa Chấn vừa nhanh trí lại trung thành, đúng là nhân tuyển tốt, mặc dù quan niệm có chút vượt thời đại, nhưng lại hợp đúng với khẩu vị của Lâm đại nhân.


- Tướng quân, tiếp theo phải làm sao? Những người Oa trong phòng phải xử lý thế nào?
Đợi Hứa Chấn rời đi, Đỗ Tu Nguyên hỏi nhỏ:


Lâm Vãn Vinh cười:
- Đỗ đại ca, huynh dẫn tới bao nhiêu huynh đệ?


Đỗ Tu Nguyên đáp:
- Xung quanh đây thì đại khái có hơn một trăm. Ngoài cửa tây còn có hai đội ngàn người, ngoài ra còn có ba khẩu pháo, còn hỏa tiễn thủ của Thần Cơ doanh có trăm người.


Được lắm, Đỗ Tu Nguyên quả nhiên không phải là hạng vô dụng, trong trong ngoài ngoài an bài gần ba nghìn người, còn có đại pháo trợ trận nữa, lão tử thích trận thế như vậy, bắt nạt người khác là điều khoái sướng nhất ! Lâm Vãn Vinh cười hài lòng, nham hiểm nói:
- Hay! Rất hay. Huynh xắp xếp huynh đệ vây kín lấy ngôi nhà này cho ta, hành động phải nhẹ nhàng, phải để những tên nhẫn giả không dám làm gì. Nhân số cũng không cần nhiều đâu, tùy tiện lấy hai ngàn người là được rồi, ba khẩu hỏa pháo cũng đem tới. Ài, chuyện ức hiếp người khác ta thật sự không làm nổi, Đỗ đại ca, huynh nói xem có phải ta rất lương thiện không?


- Lương thiện, đúng là lương thiên.
Đỗ Tu Nguyên cười phá lên, theo bên người Lâm tướng quân, da mặt của hắn cũng bất tri bất giác dày lên rất nhiều.


Đợi cho Đỗ Tu Nguyên đi điều binh khiên tướng rồi, Lâm đại nhân ngồi bên cửa sổ hút thuốc lá. Chợt vỗ tay một cái, ài, quên mất một việc, tên sư gia kia biết nói tiếng quỷ tất nhiên cũng có thể giao lưu với lũ quỷ kia, lão tử lại chẳng hiểu tiếng chim, phải nói chuyện với người Đông Doanh như thế nào đây?

Nhớ tới tiên tử tỷ tỷ tinh thông tiếng chim, chính là nhân tuyển tốt nhất làm chức quan phiên dịch, cũng mặc kệ lúc này nàng có ở bên mình hay không, Lâm đại nhân có kế là làm, ngoạc miệng ra kêu to:
- Ninh tiên tử… Ninh tiên tử… Vũ Tích…Vũ Tích …



Trong phòng yên tĩnh, âm thanh của hắn vang vọng vô nghĩa hồi lâu vẫn chẳng thấy bóng người, Ninh tiên tử cứ giống như không khí, không biết trốn ở nơi nào.


- Làm xong việc còn không trở lại, cái này gọi là thất chức đó, nàng có biết hay không hả?
Lâm đại nhân hùng hổ kêu mấy tiếng, bộ dạng có vẻ nóng nảy. Phía dưới tửu lâu người tới ngày càng nhiều, đó là do Đỗ Tu Nguyên điều binh tới, sắp phải động thủ rồi, nhưng vẫn đề phiên dịch còn chưa làm xong, bảo ta phải hỏi người Đông Doanh nơi hạ lạc ba mươi lăm vạn lượng bạc như thế nào đây?


- Con người ngươi, sao có thể vô sỉ như thế?
Một âm thanh phiêu hốt vang lên bên tai, Ninh tiên tử toàn thân áo trắng, lẳng lặng đứng trước người hắn, da thịt như tuyết, đôi mi nhướng lên, vóc người xinh đẹp nảy nở, như Hằng Nga trên cung trăng mỹ lệ say đắm lòng người.


- Đa tạ tỷ khen ngợi.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Tỷ không nói, ta còn không biết mình có ưu điểm đó đấy. Tỷ tỷ à, có một ngày không gặp thôi mà trông tỷ nàng càng to, ngày càng xinh đẹp, giống như đóa hoa vậy.


- Ngươi lại có việc gì đây?
Ninh tiên tử nhíu mày, lắc đầu than khẽ, hiện giờ việc nàng hối hận nhất chính là gặp phải kẻ này, đánh không đánh được, giết cũng chẳng giết được, thật sự là rất khó chịu.


- Thật ra cũng chẳng có việc gì lớn.
Lâm đại nhân cười khẽ, nhìn nàng hỏi:
- Thanh Tuyền ở đâu?


- Ngươi còn si tâm vọng tưởng sao?
Ninh tiên tử cười lạnh lùng:
- Ta đã sớm nói rồi, Thanh Tuyệt tuyệt đối sẽ không sinh ra cảm tình với ngươi …


- Tiết kiệm chút nước bọt đi.
Lâm Vãn Vinh cười khinh miệt:
- Chuyện giữa ta và lão bà chưa đến lượt ngươi xen miệng vào. Ngươi không nói cho ta chuyện của Thanh Tuyền, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Bây giờ ta muốn bắt quỷ, ngươi có đi hay không?
Bắt quỷ? Ninh Vũ Tích sửng sốt một chút rồi lập tức hiểu ra, nghe nội dung hắn cùng hai người kia thương lượng vừa rồi, hẳn là muốn đi truy bắt người Đông Doanh.

- Ngươi muốn ta làm thông dịch cho ngươi sao?
Trữ Vũ Tích mỉm cười, tên này thật lắm mưu mô, rõ ràng là có việc muốn cầu mình mà hết lần này tới lần khác làm ra bộ dạng như chẳng có chuyện gì.

- Điều này chính nàng bảo đấy nhé.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, vỗ tay nói:

- Tiên tử tỷ tỷ thật là thông minh, ta thấy nàng mày hiền mắt thiện, tương lai nhất định là một bà mẹ tốt, còn ta thì sẽ là một người cha tốt.

Ninh tiên tử căn bản nghe không hiểu hắn đang nói gì, lạnh lùng lắc đầu:

- Giữa ta và ngươi đã có hiệp nghị, ta không quản lắm việc như vậy, ngươi nên mời người thích hợp hơn đi.

‘Cộc, cộc’ hai tiếng khẽ vang lên, Đỗ Tu Nguyên ở bên ngoài gõ cửa nói:

- Lâm tướng quân, mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ ngài phát lệnh.

- Ta ra ngay đây.
Lâm Vãn Vinh lớn tiếng đáp, vừa nói xong, trước mắt hắn nhoáng lên, Ninh Vũ Tích như một làn khói xanh phiêu diêu lướt đi, để lại trong mắt hắn một bóng lưng ong vô cùng động lòng người.

- Sao lại chạy rồi?
Lâm Vãn Vinh ngơ ngác hồi lâu, tốt xấu gì cũng là kẻ chung đường, sao nàng nói đi là đi thế? Nữ nhân đúng là không thể luận chuyện nghĩa khí gì a.

Lúc này thời gian gấp gáp, trước mắt việc bắt người Đông Doanh mới là quan trọng. Hắn vội vã mở cửa, cùng Đỗ Tu Nguyên xuống lầu. Vừa rồi chỉ lo cùng Ninh tiên tử nói chuyện, không lưu ý chỉ trong thời gian uống hết một chén trà nhỏ mà con đường lớn vô cùng náo nhiệt ở thành Tây giờ đã trở nên thưa thớt bóng người qua lại. Thấy điệu cười quỷ quái của Đỗ Tu Nguyên, Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:

- Thế này là sao? Mọi người đâu hết rồi, ngươi làm thế nào mà đuổi được bọn họ đi vậy?

Đỗ Tu Nguyên cười ha hả đáp:

- Mạt tướng đã giải quyết chuyện này rồi. Tôi chỉ an bài hai huynh đệ ở ngoài cửa thành nhặt được hai lượng vàng “ai đó” đã chôn dưới đất, rồi đem tin tức này lan truyền ra ngoài. Vì vậy mọi người bây giờ lũ lượt kéo nhau ra ngoài thành xếp hàng tìm vận may hết cả.

- Làm người sao có thể gian trá như vậy? Đỗ đại ca ngươi phải học tập ta thôi. Học tập sự thẳng thắn, chính trực của ta đó.
Lâm đại nhân lắc đầu thở dài, ra vẻ chán ghét cùng cực đối với cách làm của Đỗ Tu Nguyên.

Đỗ Tu Nguyên hành sự thực không một điểm hàm hồ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã tập hợp được cả ngàn nhân mã, vây chặt lấy tiểu viện nọ, ngay cả ruồi cũng bay không lọt. Lâm Vãn Vinh đi đến nơi, nhìn vào cửa chính, lạnh lùng hừ một tiếng:

- Đỗ đại ca, bên trong có động tĩnh gì chưa?

Đỗ Tu Nguyên lắc đầu:

- Một tiếng động cũng không. Bọn Đông Doanh này thực là có khả năng nhẫn nại.

- Do Đỗ đại ca ngươi không biết danh xưng của bọn chúng ở Đông Doanh rồi. Người Đông Doanh gọi chúng là nhẫn giả, kỳ thực ý tứ nằm ở chữ "nhẫn". (Nhẫn giả chính là "ninja". Chữ "nhẫn" ở đây nghĩa mở rộng chỉ khả năng nhẫn nại, còn nghĩa chính [của từ shinobi - Nhật] là khả năng trốn, núp - theo lý giải của độc giả lostintranslation - đa tạ ).

Lâm Vãn Vinh cười hì hì vung tay lên. Mấy trăm hỏa tiễn thủ có tiếng của Thần Cơ doanh tay cầm cung lớn, trên đầu tên đã được tẩm dầu hỏa đang cháy bừng bừng, nhắm thẳng vào tiểu viện nọ.

- Địch nhân bên trong nghe đây. Các ngươi đã bị vây chặt, chống cự sẽ bị trừng trị, nhận tội thì càng nghiêm trị. Hạn cho các ngươi trong vòng một tuần trà phải ra đầu hàng, nếu không sẽ giết chết toàn bộ.

Lâm đại nhân bắt hai tay lên miệng làm loa, hướng về phía căn viện hô lớn. Không có ai làm phiên dịch đúng là có chút khó khăn cho hắn, may mắn là hắn biết vài câu tiếng Nhật thông dụng kiểu: Ôi ôi, chết mất chết mất, cô em - há miệng ra nào!

Trong viện hoàn toàn yên ắng không tiếng động, một sự yên lặng chết chóc. Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách ở đầu những mũi tên tạo nên đám tàn lửa bay tán loạn. Âm thanh này vang lên nghe chói tai lạ lùng.

- Lâm tướng quân, bây giờ phải làm sao?
Đỗ Tu Nguyên trầm giọng hỏi:

- Nên tiến vào chưa? Có cần lưu lại người sống không?

- Trước tiên hãy đốt bọn chúng đã, đốt không chết thì hẵng xông vào. Chỉ cần lưu lại một người sống còn khả năng mở mồm nói chuyện là được rồi, đùi, chân, tiểu kê kê (bộ phận sinh dục nam) gì gì có cháy cũng không sao cả.

Lâm đại nhân cười hăng hắc, nhẹ nhàng đáp, Đỗ Tu Nguyên nghe mà toát mồ hôi. Hắn hướng về phía sau, phất tay, một đội cung tiễn thủ bước lên, giương cung nhắm thẳng vào hướng căn viện chuẩn bị bắn ra. Chợt nghe trong viện vang lên một tiếng huýt gió bén nhọn, hơn mười bóng hắc y nhân như một đàn châu chấu bay thẳng lên trời, loan đao trong tay, theo tiếng huýt gió thê lương nhắm thẳng mọi người đánh tới, khí thế lao đến cực kỳ dũng mãnh.

- Cung tiễn thủ, bắn…

Đỗ Tu Nguyên đã kinh qua nhiều trận chiến, đối với tình huống này rất thản nhiên, không hề kinh hãi. Hiệu lệnh vừa phát ra, mấy trăm mũi tên như một trận mưa đã bắn tới. Hơn mười hắc y nhân này nói về công phu chiến đấu đều là cường giả, nhưng muốn so với đội quân dũng mãnh, đầy kinh nghiệm chiến đấu thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, còn chưa kêu gào được mấy tiếng liền bị mưa tên tán loạn bao phủ, loan đao trong tay liều mạng ngăn cản được vài mũi thì đã bị tên bắn xuyên người như con nhím. Có mấy kẻ vô cùng hung hãn, dù toàn thân đầy tên nhưng vẫn liều mạng lao qua trận mưa tên, nhắm thẳng hướng Lâm Vãn Vinh lao đến.

- Bộ doanh, thủ…

Đỗ Tu Nguyên hét lớn một tiếng, mấy trăm bộ binh kết lại thành trận, trường mâu trong tay đồng thời vung lên, kết thành một bức tường vững chắc gió thổi không lọt trước mặt Lâm Vãn Vinh và Đỗ Tu Nguyên. Mấy hắc y nhân nọ phá được trận mưa tên thì đã như ngọn đèn sắp tắt, tấm thân kiệt lực lao thẳng vào những ngọn trường mâu sắc bén, cả người trên dưới bị đâm thủng lỗ chỗ, các binh sỹ chỉ vung mâu một cái đã ném những thi thể đó văng trở lại trong viện.

Một trận tiến đánh chém giết theo khẩu lệnh ngắn gọn của Đỗ Tu Nguyên, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã hoàn thành, gọn gàng liền lạc, biểu hiện các tố chất của một đội ngũ tinh nhuệ. Lâm Vãn Vinh thấy vậy rất an lòng, đội ngũ này so với binh lính dũng mãnh của người Hồ cũng không kém bao nhiêu.

Hơn mười võ sỹ Đông Doanh chỉ la được một tiếng, trong nháy mắt đã bị tiêu diệt sạch sẽ, Lâm Vãn Vinh xem xét xung quanh một lúc nhưng tất cả bọn chúng đều đã chết hết, không còn ai có thể nói năng gì nữa.

- Đỗ đại ca, hôm qua ngươi đã đếm kỹ chưa? Trong trang viện đó có tất cả bao nhiêu người?
Lâm đại nhân cau mày hỏi.

- Tổng cộng 15 người, ở đây chỉ có 12 thi thể.
Đỗ Tu Nguyên tràn đầy tự tin đáp, đứng trước gian nhà phùng mang mạnh miệng.

Lâm Vãn Vinh lúc này mới yên tâm, thầm nghĩ ta cứ lấy làm lạ tại sao Đỗ đại ca thần sắc bình tĩnh như thế, thì ra đã nắm chắc bên trong còn có người chưa chết. Đám võ sỹ Đông Doanh này thật xảo quyệt, nếu đêm qua Đỗ Tu Nguyên không đếm kỹ số người thì hôm nay không chừng sẽ có mấy tên lọt lưới. Mà nếu như vậy, 12 kẻ này chỉ là mồi nhử, những người cuối cùng còn lại nhất định là nhân vật quan trọng.

- Sống, ta muốn những kẻ còn lại phải sống.
Lâm Vãn Vinh ra hiệu với Đỗ Tu Nguyên, khẽ nói.

Đỗ Tu Nguyên gật đầu, quay về phía sau vung tay. Mười mấy tên cung tiễn thủ chậm rãi tiến lên, cung trên tay nhắm thẳng vào cửa sổ gian phòng. Những mũi tên này có chút kỳ lạ, ngoại trừ mũi nhọn thì trên thân tên còn có một lớp túi nhỏ mong mỏng chứa một loại phấn gì đó.

Đây là thứ gì vậy a? Ta còn chưa thấy qua! Nhìn thấu vẻ hiếu kỳ của Lâm đại nhân, Đỗ Tu Nguyên cười nói:

- Lý Thánh đã nghĩ ra chủ ý này, hắn cũng là học từ Lâm đại nhân.

- Học từ ta? Ta còn không biết bắn tên nữa mà.
Lâm Vãn Vinh cười đáp.

Đỗ Tu Nguyên cười ha hả, quét mắt sang phía cung tiễn thủ, phát tay ra lệnh:

- Nhắm vào cửa sổ, bắn.

‘Phốc, phốc’ mấy tiếng nhẹ nhàng, mấy mũi tên xuyên qua cửa sổ bay thẳng vào trong phòng, rơi xuống đất, cùng lúc làm vỡ toang những túi màu bạc, từng trận sương khói màu trắng tỏa ra, tràn ngập trong phòng, bay cả ra ngoài.

- Mê dược!
Thứ phấn trắng này với Lâm đại nhân vô cùng quen thuộc, chính là một trong những bảo bối tùy thân của hắn. Chiêu số như thế mà cũng nghĩ ra, Lý Thánh này quả nhiên tài giỏi, Lâm đại nhân ha ha cười to, chẳng trách Đỗ đại ca nói là học từ ta, thật không hề oan uổng a.

Đợi một lúc, khói mê dần tan, Đỗ Tu Nguyên rút kiếm vung lên:

- Các huynh đệ theo ta xông vào.

Mấy trăm quân binh ùn ùn tiến vào, chỉ nháy mắt đã khống chế hoàn toàn tiểu viện. Lâm Vãn Vinh đi theo sau Đỗ Tu Nguyên thẳng vào trong nhà, chỉ thấy hai hắc y nhân nằm dài trên đất không ngừng ho khan, rõ ràng là đã trúng thuốc mê nhưng chưa hoàn toàn hôn mê.

Sớm đã có binh sỹ vượt lên trước, trói chặt hai kẻ này lại. Tính cả số người chết trước sân tổng cộng chỉ có 14 người. Đỗ Tu Nguyên đem theo quân trước sau lục soát kỹ một lần nhưng cuối cùng chẳng thấy bóng người nào nữa.

- Đỗ đại ca, ngươi không đếm nhầm chứ?
Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua hai võ sỹ Đông Doanh bị trói chặt, cười hỏi.

- Tuyệt đối không sai, có 15 người.
Đỗ Tu Nguyên nghiêm túc đáp:

- Còn một tên cầm đầu, đêm qua tôi nhìn rõ hắn thân hình gầy ốm nhưng hôm nay thì không thấy.

Chính là kẻ dẫn đầu sao! Nghe Đỗ Tu Nguyên nói vậy, Lâm Vãn Vinh thầm tính toán trong đầu, bọn người Đỗ đại ca trấn giữ ngoài cửa, bất luận kẻ nào cũng không thể đi ra, theo lý thuyết thì hẳn hắn còn đang ở đây.

Bất luận kẻ nào cũng không thể đi ra? Chờ một chút, không phải lúc mình vừa đến có một người đi ra sao, chẳng lẽ… Lâm Vãn Vinh vỗ mạnh vào đùi:

- Ái chà, không hay rồi, là kế "di hoa tiếp mộc", tên vương bát đản đó đã hóa trang thành sư gia để bỏ chạy. Hứa Chấn, mau đi gọi Hứa Chấn.

- Cái gì "di hoa tiếp mộc"?
Đỗ Tu Nguyên đầu óc không suy nghĩ nhanh như Lâm đại nhân nên vẫn không hiểu được ý hắn muốn nói gì.

- Bẩm tướng quân, phía trước tiểu viện phát hiện một thi thể.
Một binh sỹ vội vàng chạy lại bẩm báo. Đỗ Tu Nguyên sửng sốt liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, Lâm tướng quân thở dài:

- Không cần xem nữa, người chết là sư gia thật, kẻ bỏ ra ngoài là sư gia giả. Mẹ kiếp, đồ chó này thật là xảo quyệt, quá xảo quyệt.

- Tướng quân, bây giờ chúng ta phải làm sao?’ Đỗ Tu Nguyên có chút không cam lòng hỏi, trấn giữ một ngày một đêm nhưng lại để kẻ cầm đầu quân địch trốn thoát, sự chán nản trong lòng hắn có thể tưởng tượng ra được.

- Hắn muốn chạy thì có thể chạy thoát sao?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:

- Đỗ đại ca, có Hứa Chấn đi theo hắn mà, mẹ kiếp, đúng là cờ quẫn lại hóa nước hay. (ý là đang bí thế đi nước cờ ngớ ngẩn lại trúng thành thế cờ hay).

Đỗ Tu Nguyên tỉnh ngộ, có Hứa Chẩn đi theo hắn, sao hắn có thể trốn thoát được. Lâm tướng quân thật là thần thông, lúc nào cũng có kế sách dự trù.

- Giết sư gia thật, cải trang làm sư gia, đồ chó này thật là ác độc.
Lâm Vãn Vinh hừ hừ hai tiếng, đi vài bước trong viện, trầm ngâm nói:

- Ngay cả người của mình cũng giết, như vậy chỉ có một cách giải thích, hắn muốn đi gặp một kẻ vô cùng quan trọng, muốn mượn thân phận sư gia này để yểm hộ cho mình.

- Cuối cùng ngươi cũng có một chút thông minh.
Từ ngoài cửa sổ truyền vào một tràng cười diễu cợt của nữ nhân, tiếp theo chỉ nghe 'phốc' một tiếng, một bóng đen rơi thẳng vào trong viện, đúng là lão sư gia giả mạo vừa đào tẩu.

- Tiên tử tỷ tỷ, ta yêu nàng!
Lâm đại nhân hưng phấn nhảy dựng lên.
<< Chương 160 | Chương 162 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 687

Return to top