Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225940 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 111
Lúc này, tại Tần Hoài, đám tài tử tham gia hội thi đấu giờ không còn vì cầu công danh lợi lộc hay mua bán gì nữa, nên ai ai cũng tiêu sái cùng nhau nâng chén, hào khí trào dâng.

Lạc Mẫn cười nói với Trình Đức và Triệu Khang : "Vương gia, Trình đại nhân, hội thi năm nay đích thực náo nhiệt, không chỉ có các tài tử đến nhiều như vậy mà ngay cả tiểu Vương gia cũng đại giá quang lâm. Kim Lăng thật sự lấy làm vinh hạnh."

Triệu Khang Ninh hừ một tiếng: "Ta đích thực là đến xem náo nhiệt, lại còn muốn xem Lạc đại nhân ngươi chiêu hiền tế nữa a!"

Thật không? Lạc mẫn cười ha ha: "Việc này chỉ có thể đứng ngoài nhìn chứ không thể xen vào được, lão hủ cũng không thể. Bọn trẻ muốn tự bản thân tìm hiểu, thì cứ để bọn chúng làm.”

Trình Đức nói: "Hạ quan lo việc quân nhiều năm, đối với việc thi phú không có hứng thú gì lắm, chỉ là hôm nay vội tới để cùng với tiểu Vương gia và Lạc đại nhân gặp mặt mà thôi."

Cao Thủ trấn thủ ở phía ngoài đã quay về, Lạc Mẫn thong thả gật gù, mắt lóe lên một vẻ trầm tĩnh khó hiểu, cười nói với Trình Đức: "Trình đại nhân, về việc quân, ta có nghe nói , hôm qua từ kinh thành truyền đến tin tức, Từ Vị đại nguyên soái thân chinh thống lĩnh mười vạn đại quân, bọn loạn đảng Bạch Liên giáo căn cứ tại Sơn Đông toàn bộ đã bị tiêu diệt. Từ đại nhân bắt phụ tử Bạch Liên giáo, pháo nổ Bạch Liên thánh mẫu, Bạch Liên giáo đã bị tiêu diệt hoàn toàn sau nhiều năm làm loạn, thật sự là một việc đại khoái trong lòng a. Nghe nói là Hoàng Thượng đã ghi công, sẽ báo hỉ cho quan viên các tỉnh biết, chi ý sẽ được truyền tới Giang Tô trong nay mai."

Trình Đức và Triệu Khang Ninh liếc mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên một tia giận dữ lẫn không cam lòng. Trình Đức gật đầu nói: "Đúng vậy, Bạch Liên giáo đã làm loạn nhiều năm nay giờ đã bị tiêu diệt. Đáng tiếc, Giang Tô với Sơn Đông gần trong gang tấc mà lần này ta không kịp đưa binh Giang Tô qua đó lập công. Thật sự có chút tiếc nuối."

Lạc Mẫn lắc đầu cười nói: "Trình đại nhân không cần khiêm nhường. Tiêu diệt Bạch Liên mỗi người đều có công lao, nếu không có ngươi phái người bảo vệ cho biên giới Lỗ Tô, thì Bạch Liên giáo đã xâm nhập Giang Tô rồi? Công lao này của ngươi cũng không phải nhỏ."

Hai người họ đối thoại không lớn lắm, nên người khác đều nghe không rõ. Chỉ có Triệu Khang Ninh ngồi ở giữa cười nói: "Nhị vị đại nhân không cần quá khiêm nhượng, đây là các tỉnh hợp lực mới có kết quả như vậy, nói về công lao, hai vị đại nhân đều không thiếu được. Đến khi Hoàng Thượng ban chỉ ý xuống, ta thấy các vị đều sẽ được ban thưởng thôi."

Ba người cười ha hả, ai cũng đều có tâm tư riêng, nhưng cũng chỉ có bản thân họ là rõ.

“Bẩm đại nhân, Hoàng Thượng cho đem thiệp báo hỉ về việc tiêu diệt Bạch liên giáo đến.” Một nha dịch đi vào bẩm báo với Lạc Mẫn.

“A, vừa nói là có ngay. Hôm nay tái thi hội thật sự là có nhiều việc đáng kinh hãi! ” Lạc Mẫn mừng rỡ, nói với Trình Đức: "Trình đại nhân, chúng ta liền cùng đi nhận báo hỉ nào."

Trình Đức thong thả gật đầu. Hai người họ liền khởi hành ra ngoài, chỉ có tiểu vương gia ở tại quan trường Giang Tô này không cần phải đích thân nghênh đón báo hỉ. Nhìn theo bóng dáng Lạc Mẫn, trong mắt Triệu Khang Ninh chợt hiện lên một tia hàn quang.

Lạc Mẫn cùng Trình Đức đi vào sương phòng, chỉ thấy trong phòng trống trơn, chẳng lẽ khâm sai truyền báo hỉ ở nơi này sao? Trình Đức nghi hoặc hỏi: "Lạc đại nhân. Khâm sai đại nhân ở nơi nào?"

“Khâm sai đại nhân? Ồ, lập tức ra ngay.” Lạc Mẫn vừa cười nói, vừa không ngừng che dấu trong mắt sát khí.

Trực giác của Trình Đức khiến hắn cảm thấy có chuyện không ổn lắm, lớn tiếng nói: "Lạc đại nhân, khâm sai đại nhân ở nơi nào? Ngươi dẫn hạ quan tới nơi này là có ý gì?"

“Trình Đức, ngươi có biết tội không?” Một tiếng hét lớn truyền đến, từ phía sau đi ra một người, tóc hoa râm, khí thế uy nghiêm, đúng là Sơn Đông dẹp loạn Bạch Liên Từ Vị đại soái.

“Từ đại nhân? Ngươi, ngươi thế nào mà lại ở chỗ này?” Trình Đức kinh hãi vội vã lui lại mấy bước, kinh hoảng ra mặt, đồng thời một tay rờ xuống bội đao ở bên hông.

Phía sau hắn chớp nhoáng đồng thời hiện ra thân ảnh Cao Tù và một đái đao hộ vệ, kẹp Trình Đức vào giữa.

Trình Đức tay vẫn nắm lấy bội đao, lớn gan nói: "Từ đại nhân, ngươi muốn điều gì, hạ quan phạm vào tội gì?"

“Ngươi lợi dụng chức quyền, tự tiện dụng binh, cấu kết Bạch Liên, có ý đồ tạo phản, chẳng lẽ những tội danh này không đủ sao?” Từ Vị cười lạnh nói.

“Nói bậy! Ta dụng binh bao nhiêu năm nay, đối với triều đình trung thành sánh với nhật nguyệt, như thế nào mà có thể mưu phản? Các ngươi không được ngậm máu phun người!” Trình Đức lớn gan hét lớn: "Các ngươi cuồng ngôn loạn ngữ, kết tội vô cớ, ta sẽ kiện lên binh bộ, kiện tới vương gia, trước mặt hoàng thượng tố cáo các ngươi."

“Chớ có giảo biện.” Từ vị quát to: "Tội tình này của ngươi, Lạc đại nhân sớm đã thu thập chứng cứ như núi, hôm nay đều nằm trong tay lão phu. Ngươi cấu kết với loạn đảng Bạch Liên, phái trưởng tử Trình Thụy đến Bạch Liên đưa tin, hôm nay hắn rơi vào tay ta, thu được một lá thư do đích thân ngươi viết và đóng ấn tín. Trình Thụy khai rằng, là ngươi phái hắn đưa tin, cho ta biết ngày đại quân tiến đến. Ngươi còn dám không thừa nhận? Không chỉ có vậy, nửa canh giờ trước, lão phu đích thân chỉ huy quân sĩ tìm trong phủ trạch của ngươi, ở hậu hoa viên tàng trữ kim đao ngọc tỉ. Trình Đức, ngươi muốn tạo phản phải không?"

“Không có khả năng đó..” Trình Đức hét lớn: "Đó là do các ngươi vu hãm ta. Ta không có tàng trữ kim đao ngọc tỉ gì cả, lá thư đó cũng không phải do ta viết… " Hắn chợt dừng lại, như nhớ ra điều gì đó, không dám nói tiếp.

“Vậy là ai viết?” Từ Vị lạnh lùng cười: "Bằng chứng như núi, ngươi còn muốn giảo biện. Người đâu, đem Trình Thụy ra đây!”

Hai binh sĩ giải Trình Thụy đến. Trình công tử hai tay sung vù, cả người xanh lè, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên là đã trải qua nghiêm hình, miệng bị nhét vải bố, vừa nhìn thấy Trình Đức liền ô ô ô ô kêu to lên, khổ nỗi không thể mở miệng, chỉ đành liều mạng giãy dụa.

“Trình Đức, hôm nay nhân chứng vật chứng đều có, ngươi còn có gì để nói?” Từ vị lạnh lùng nói, vẻ mặt uy nghiêm, toát ra một khí thế bất phàm.

Trình Đức kêu thảm: "Lạc Mẫn, ngươi với Từ Vị liên thủ mưu hại ta, ta trước mặt hòang thượng sẽ tố cáo ngươi, sẽ tố cáo các người."

Lạc Mẫn hừ một tiếng: "Trình Đức, ngươi đi theo chủ tử ngươi làm ác đã nhiều năm, ta sự tình gì cũng rõ ràng. Nhà ngươi quả nhiên tưởng rằng không ai có khả năng trừng trị ngươi sao? Hôm nay chủ tử của ngươi cũng không thể nào cứu được ngươi đâu."

Từ Vị móc ra một đạo mật hàm đọc lên: "Giang Tô chỉ huy sứ Trình Đức bất chấp vương pháp, cấu kết với phản nghịch, ý muốn mưu phản, lập tức xử tử, khâm thử!"

“Không, không thể nào. ngươi giả mạo thánh chỉ, ngươi đại nghịch bất đạo, ta tố cáo ngươi lên Vương gia...” Trình Đức nổi điên lên quát to, rút mạnh.bội đao ra nhào lên, không ngừng múa may, sắc diện trên mặt thấp thoáng chút thê lương.

Từ Vị liếc mắt nhìn Cao Tù, Cao Tù tay cầm cương đao cứ chậm rãi bước về phía Trình Đức.

Trình Đức trên mặt tràn đầy sợ hãi, a lên một tiếng vọt về phía trước chém một đao. Hắn là Giang Tô chỉ huy sứ, cũng là xuất thân võ phu, múa đao có vài phần khí lực, nhưng đối với Cao Tù mà nói còn kém quá xa.

Cao Tù nhẹ nhàng một đao kềm chế thế tới của hắn, thuận thế đẩy mạnh, dùng lực uốn một cái, cương đao đã gác trên cổ Trình Đức, đang muốn thuận tay kết liễu hắn, chợt nghe bên ngoài hô lớn: "Cháy thuyền. Cháy thuyền!"

Lâm Vãn Vinh ngơ ngác nhìn hỏa tiễn rít khẽ bay lên không, nhìn tàn lửa rơi xuống mà trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Tần Tiên Nhân thấy thần sắc hắn không ổn, vội hỏi: "Tướng công, ngươi nói cái gì? Cái gì động thủ?"

An Bích Như thần sắc thâm sâu liếc mắt nhìn hắn nói: "Tiêu diệt Bạch Liên giáo ta xong, Từ Vị từng bước chính là muốn chỉnh sửa lại quan trường Giang Tô này. Hôm nay, chính là việc đó."

Lâm Vãn Vinh lấy làm kinh hãi. An tỷ tỷ này quả thật không đơn giản, chỉ bằng một câu nói, là có thể đoán ra tối nay sẽ có người động thủ với Trình Đức, tuyệt đối không thể xem thường nàng. Hắn nhịn không được nhìn An Bích Như mà cẩn thận đánh giá. Trước kia chỉ thấy An tỷ tỷ đầy phong tình, không nhìn ra nàng ta có thể thấu triệt phân tích tình thế như vậy, còn nhớ ngày đó công phá Tể Ninh thành, nếu không phải do Bạch Liên thánh vương Lục Khảm Li không nghe nàng ta khuyên bảo, thì Tể Ninh không thể dể dàng bị công phá như vậy? Vị An tỷ tỷ này, nhìn phong tao vạn phần, nhưng thực tế cũng là nhân vật cơ trí hơn người, một câu giải thích này đủ để qua mặt rất nhiều nam tử.

“Nhìn ta cái gì? Có ý gì đây? ” An Bích Như cười, mái tóc bồng bềnh bên tai, vạn phần phong tình ẩn hiện, nàng thì thầm bên tai hắn: "Tiểu đệ đệ, muốn ta yêu ngươi thì để khi nào Tiên Nhân không có mặt ở đây, ta sẽ cho người toại nguyện. Hì hì, nam nhân thường có hoài bão to lớn, đạo trưởng ta rất muốn biết!"

Yêu tinh này thật sự là thấu hiểu tâm lý nam nhân, làm cho người ta có cảm giác không có được, rồi lại lộ vẻ thân tình. Lâm Vãn Vinh âm thầm cắn răng, không nhìn hình dáng nàng ta, khe khẽ thở dài nói: "Tỷ tỷ, ta đến bây giờ mới phát hiện, ngày đó ta dễ dàng hạ thành Tể Ninh, thật sự là may mắn. Nếu mà Bạch Liên quân nghe lời ngươi, thì khó mà thua được."

An Bích Như nhớ tới chuyện cũ, cười khổ nói: "Bây giờ nói điều này còn có tác dụng gì. Ta hai mươi năm nay mới gặp sự kiện này, thành bại cách nhau gang tấc. Bất quá ngươi cũng không kém a, không đánh ngay mà hư hư thật thật, thừa dịp quân ta phân tâm liền lộng giả thành chân, thật sự giảo hoạt. Tiểu bại hoại, phá hoại chuyện tốt của ta, ta hận ngươi, hi hi -"

Lâm Vãn Vinh rùng mình, hồ ly tinh này học cách Đại tiểu thư nói chuyện, không phải là cố ý chê cười ta sao?

Tiên Nhân ỷ ôi bên người hắn nói: "Tướng công, ngươi với sư phó không cần hơn thua, bây giờ chúng ta ba người cùng một chỗ, có phải tốt không? Ta với sư phó, đều do tướng công người chiếu cố cả đời."

Trời, Tiên Nhân nha đầu kia, không phải là cố ý trêu đùa ta đó chứ, nàng không biết ta với sư phó nàng có nhiều sự việc không thể nói ra sao? Không chừng phát sinh ra chuyện không kiềm chế được, đến lúc đó lão công biến thành sư công, ngươi khóc không kịp đó.

“Đã là hổ thì dù sao cũng là hổ. Tiểu đệ đệ, ngươi tin hay không cũng không cần phải nói, các ngươi lần này làm việc, đích thị trăm cái tính nhưng vẫn sót một.” An Bích Như cười nói.

Lâm Vãn Vinh nhớ tới Xảo Xảo và Lạc Ngưng còn ở trên thuyền, sắc mặt chợt biến đổi, vùng đứng lên, phóng thẳng tới thuyền.

“Tướng công, chàng làm cái gì vậy?” Tiên Nhân giật mình nhảy dựng lên, kêu to.

“Ta có việc phải đi, Tiên Nhân, nàng với sư phó tỷ tỷ ở trên thuyền chờ ta.” Lâm Vãn Vinh không quay đầu lại mà gấp gáp nói.

May mắn là khoái mã được Hồ Bất Quy lưu lại ở ngay bên mạn thuyền, Lâm Vãn Vinh nắm lấy cương ngựa, vừa mới leo lên ngựa bất giác có một thân thể mềm mại nhẹ nhàng vọt lên phía sau, ngồi sát sau lưng hắn, một bộ phong nhũ đầy đặn áp sát vào người.

“Tướng công, thiếp với chàng cùng đi, thiếp bảo vệ chàng.” Tần Tiên Nhân hai má áp sát vào lưng hắn, đầy thâm tình thủ thỉ.

Nha đầu này, Lâm Vãn Vinh nhịn không được cười lên một tiếng, muốn giám sát ta đây mà. Hắn tâm trạng đang lo lắng nên cũng không bảo nàng xuống, thúc ngựa vội vã chạy đi.

An Bích Như nhìn thân ảnh hai tiểu phu thê này rời đi, nhẹ nhàng lắc đầu, khe khẽ thở dài, ánh mắt phiêu phiêu nhìn xuống mặt nước, không biết suy nghĩ điều gì.

Chạy vội một lèo tới biên giới Tần Than, nơi này đã bị quân của Từ Vị phong tỏa, ngoại bất xuất nội bất nhập. Những tướng sĩ này đều đã cùng Lâm Vãn Vinh tiến quân đến đây, cho nên đại bộ phận đều biết hắn, vừa thấy Lâm Vãn Vinh nhất thời hô lên: "Lâm tướng quân, Lâm tướng quân đã trở lại."

Trong doanh trại xuất hiện một thiên hộ tuổi còn trẻ vui mừng bước nhanh tới: "Lâm tướng quân, Lâm tướng quân, ngươi thật sự còn sống."

Lâm Vãn Vinh với Tần Tiên Nhân xuống ngựa vỗ vai hắn mà nói : "Hứa Chấn, tiểu tử ngươi ở đây à, vài ngày không gặp đã là thiên hộ rồi. Ta xem ngươi với Hồ đại ca thật là giống nhau, được phong thiên hộ chỉ trong vài ngày."

Ngày đó hắn bị Đông Thành cố ý hại, đám bộ hạ vì hắn báo thù, Hồ Bất Quy phái Hứa Chấn ẩn trên đường áp giải Đông Thành, một tiễn lấy cái mạng chó của hắn. Lâm Vãn Vinh tự nhiên là cảm tạ Hứa Chấn một phen.

Hứa Chấn cảm kích nói: "Lâm tướng quân, ngày đó là ngươi đề bạt ta, Hứa Chấn ta mới có ngày hôm nay, đối với lão nhân gia, chỉ cần người ra lệnh một tiếng, Hứa Chấn có rơi đầu cũng không sợ."

Ngày mới đầu quân, Hứa Chấn còn non nớt, trải qua chinh chiến huấn luyện, đứa nhỏ này hết ngây thơ, trở thành một gã quân nhân đích thực.

Lâm Vãn Vinh cười ha ha: "Về sau hãy nói. Hứa Chấn, ngươi lấy thuyền của ngươi, đưa ta ra thuyền lớn."

Hứa Chấn vội hỏi: "Lâm tướng quân, hôm nay Từ đại soái hạ lệnh, không cho tiến lên thượng nguồn, sợ là có đại sự. Phía trước rất là nguy hiểm, người không nên mạo hiểm."

“Tiểu tử ngươi đã từng trải qua chiến trận thảm khốc giống như ta, còn nói cái gì là nguy hiểm với mạo hiểm.” Lâm Vãn Vinh cười nói: "Nhanh đi chuẩn bị tiểu thuyền, đã muộn rồi, ta lo là phát sinh sự cố."

Hứa Chấn hiểu ý tứ cười lên, vội vàng đi xuống an bài, Tần Tiên Nhân tựa vào bên người hắn, thản nhiên cười nói: "Tướng công, binh sĩ dưới tay chàng đích thực rất trung thành."

Lâm Vãn Vinh lắc đầu than nhẹ, đây đều là dùng tánh mạng để đổi lấy giao tình đó, có thể nào mà không trung thành chứ?

Hứa Chấn phụ trách phong tỏa mặt nước, dưới tay khoái thuyền tự nhiên là rất nhiều, hắn tìm thuyền tốt cho Lâm Vãn Vinh, đích thân đưa vợ chồng tướng quân ra hoa thuyền của Lạc Ngưng.

Vừa mới đi một đoạn đường, Hứa Chấn đột nhiên cả kinh nói: "Tướng quân, ngươi xem kìa, thuyền cháy kìa..."

“Cái gì?” Lâm Vãn Vinh kinh hãi, nhìn ra, chỉ thấy hoa thuyền của Lạc Ngưng với hai du thuyền nhỏ bên cạnh đều toát ra khói đen, đúng là đang bị cháy. Thuyền mà bị cháy, mẹ nó, đương nhiên là có người cố ý phát hỏa, tối nay nhất định là không yên tĩnh a.

Lâm Vãn Vinh hét lớn một tiếng: "Chạy, chúng ta chạy tới đó mau."

“Nơi nào bị cháy?” Từ vị thống lĩnh hơn mười vạn đại quân, nghe nói thuyền cháy, trong lòng hơi kinh hãi, nhưng vẫn không hoảng loạn, lớn tiếng hướng ra bên ngoài quát lên.

“Bẩm cáo hai vị đại nhân, hai du thuyền bên cạnh thuyền ta đột nhiên phát hỏa. Mọi người hốt hoảng, tình thế hỗn loạn, xin đại nhân định đoạt.”

Lạc Mẫn hừ một tiếng: "Trình Đức, nguyên là ngươi sớm đã có an bài."

Trình Đức ha hả cười nói: "Lạc đại nhân, Trình mỗ ta xuất thân quân ngũ, làm việc lúc nào cũng cẩn thận. ngươi phô trương việc chiêu thân cho thiên kim, tuy nói thị là ái nữ của ngươi, nhưng cũng làm cho ta sinh nghi. Hạ quan đề phòng một tay, cũng là việc nên làm. Nếu không thấy ta đi ra, lửa sẽ lập lức từ khuê phòng con gái ngươi mà phát ra."

Lạc Mẫn còn chưa nói gì, đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, cửa sổ bị phá tung, hai bóng đen phá cửa sổ mà vào, cương đao như sấm sét, nhằm vào Lạc Mẫn với Từ Vị hai người mà chém tới.

“Bảo vệ nhị vị đại nhân!” Cao Tù chính là thị vệ đứng đầu trong cung, có biến vẫn không hoảng, cương đao vẫn đặt ở trên cổ Trình Đức, lớn tiếng kêu lên. Hộ vệ dưới trướng lập tức bảo vệ trước mặt hai vị đại nhân, hai thích khách chần chừ một khắc, liền nhắm hướng Cao Tù công tới, mục đích tự nhiên là muốn cứu Trình Đức.

“Chém Trình Đức!” Lạc Mẫn lớn tiếng kêu lên.

“Chém Trình Đức!” Cao Tù hét lớn một tiếng, cương đao vung lên chém thẳng xuống, Trình Đức đầu lìa khỏi thân trong nháy mắt, máu văng ra mấy thước.

Hai thích khách nọ không thể tưởng được rằng trong thời khắc nguy hiểm như thế, Lạc Mẫn vẫn không chút để ý đến an nguy của bản thân, vượt qua chức quyền, quyết tâm trảm Trình Đức. Mắt thấy Trình Đức thi thể phân ly đầu một nơi mình một ngả, hai gã thích khách sửng sốt. Cao Tù trảm một người, đao đã vấy máu, đằng đằng sát khí, nhoáng một phát, một đao đã chém giết một tên thích khách, các hộ vệ khác cũng xông lên, vây quanh tên thích khách còn lại.

“Tức tốc cứu hỏa, hộ vệ Lạc tiểu thư cho chu toàn, phái người khống chế tiểu vương gia!” Từ Vị vội la lên.

Lạc Mẫn cười nói: "Từ đại nhân, không cần lo lắng quá mức tới tiểu nữ ở đó, có Cao Thủ bảo vệ, nó không thể chết được đâu."

Từ Vị gật gật đầu nói: "Việc phóng hỏa này, sợ rằng không phải do Trình Đức sắp đặt. Hôm nay ngươi thừa dịp chém Trình Đức, cố nhiên là loại trừ hậu hoạn, nhưng binh bộ sợ rằng sẽ gây khó dễ."

Lâm Vãn Vinh lo lắng nhìn, thấy hoa thuyền của Lạc Ngưng đích thực là đang cháy. Trong lòng dấy lên sự thương xót, nhất thời nhớ tới Lạc Ngưng và Xảo Xảo đang ở sương phòng, trong lòng khẩn trương, mắt hồng lên nói: "Nhanh tới hoa thuyền -"

Tiên Nhân thấy hắn lo lắng như thế, nắm chặt tay hắn mà nói: "Tướng công đừng nóng vội. Thiếp sẽ tương trợ chàng

Tần Tiên Nhân đứng ở đầu thuyền, dưới chân dụng công, huy động toàn bộ công lực đẩy tiểu thuyền vọt lên phía trước.

Trời ạ, ta như thế nào lại không nghĩ tới việc này chứ, An tỷ tỷ thường hay dùng chiêu này trên thuyền mà, lão tử cũng có công phu a. Hắn nóng lòng tiến lên giữ chặt bàn tay nhỏ bé của Tiên Nhân: "Lão bà, ta cũng tương trợ nàng."

Tần Tiên Nhân cười ngọt ngào, giữ chặt bàn tay của tướng công, hai người cùng vận công. Lâm Vãn Vinh một thân công lực cũng không vừa, vợ chồng hợp lực tiểu thuyền trong nháy mắt tăng tốc không ít. Hứa Chấn với mấy vị quân sĩ ở phía sau thấy vậy âm thầm toát mồ hôi, tướng quân và phu nhân không cần vật gì cũng có thể đây hoa thuyền đi, thật là thần nhân.

Đỗ Tu Nguyên sớm thống lĩnh mấy ngàn binh leo lên tiểu thuyền, giơ cao đuốc, chiếu sáng mặt nước như ban ngày, ba chiếc thuyền lớn bị đoàn đoàn lớp lớp vây quanh. Tài tử trên hai chiếc thuyền đã tập trung lại một chỗ, quân sĩ nhanh chóng tiến sát thuyền lớn dùng nước cứu hỏa.

Ngồi ở trên hoa thuyền của Lạc Ngưng đều là Kim Lăng danh môn vọng tộc quyền quý, thấy trước mắt vừa là đao thương vừa là lửa cháy, hầu hết cũng kinh hỏang một lúc. Triệu Khang Ninh ngồi ở bên trong, vẫn bất động, khóe miệng khẽ cười, trên mặt hiện lên một tia đắc ý, ánh mắt thỉnh thoảng hướng trên khuê phòng của Lạc Ngưng đánh giá một phen.

Đợi cho tiểu thuyền gần sát mạn thuyền, Lâm Vãn Vinh đang muốn bước lên, Tần Tiên Nhân giữ hắn lại, nói: "Tướng công, chậm đã!"

Lâm Vãn Vinh quay đầu lại khó hiểu nhìn nàng, Tiên Nhân lấy trong áo ra một ít đồ hóa trang, thay đổi dung mạo, ngượng ngập nói: "Thiếp ngày trước ở Diệu Ngọc Phường vì đại kế của giáo phái mà chịu thiệt thòi chu toàn cho mọi người, Kim Lăng nhiều người đã biết mặt ta. Giờ thiếp với tướng công đã thành thân, nếu bọn họ nhận ra thiếp, nhất định trêu chọc tướng công gây phiên toái."

Nha đầu này thực là rất chu toàn, Lâm Vãn Vinh mỉm cười, thấy nàng đã thay hóa trang xong, liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng mà bước lên.

Lâm Vãn Vinh vì lo lắng an nguy của Xảo Xảo hai người, vội vã hướng tới đám người đang đứng hỗn loạn, ánh mắt tìm kiếm kỹ càng, vẫn không thấy bóng dáng của Lạc Ngưng với Xảo Xảo.

“Tướng công, chàng xem!” Tiên Nhân chỉ ngón tay, vội kêu lên.

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn theo, đã thấy sương phòng lửa cháy bừng bừng, bao trùm cả cửa sổ. Có hai bóng đen đang dọc theo sương phòng bí mật rời đi, hai người này hành động cực kỳ bí mật thận trọng, nếu không có Tiên Nhân thấy, người khác rất khó phát hiện.

Mẹ nó, quả nhiên là có người giở trò quỷ, Lâm Vãn Vinh kêu một tiếng, mang theo Tiên Nhân nhắm trên lầu phóng đi. Bỗng vang lên một tiếng động nhỏ, một khối gỗ cháy rớt xuống thiếu chút nữa là làm cho quần áo hắn dính lửa.

Tiên Nhân thấy tướng công liều mạng như thế, vội vàng bảo vệ trước người hắn. Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn lại, thấy hai bóng đen đã bị một đại hán lực lưỡng ngăn lại, ba người đứng cùng một chỗ, Lâm Vãn Vinh thấy người ngăn hai tên đó đích thị là Cao Thủ.

“Đại ca, đại ca!” Từ sương phòng đột nhiên truyền đến mấy tiếng gọi duyên dáng.

Lâm Vãn Vinh quay đầu lại, thấy Xảo Xảo đang đứng trước cửa sổ, vẫy tay, kích động nhắm hướng mình mà gọi.

“Xảo Xảo, chờ ta!” Lâm Vãn Vinh hô lớn, lúc này nhìn thấy Xảo Xảo không sao cả, trong lòng hắn liền yên ổn lại, bước về phía nàng ta.

Tiên Nhân cùng hắn hai người đang muốn tiếp tục lên lầu, thì thấy Lạc Mẫn cùng Từ Vị hai người từ một sương phòng khác đi ra, nói: "Tiểu huynh đệ, không nên gấp gáp, ta sớm đã phái hộ vệ bảo vệ hai vị cô nương rồi, các nàng không có nguy hiểm gì đâu, ngươi ngàn vạn lần không nên mạo hiểm, cứ an tâm mà chờ ở đây.”

Không vội? Đó là lão bà của ta, các ngươi đương nhiên là không vội. Hai lão hồ ly các ngươi ở đây thì không sao rồi, còn các nàng thì ai biết sẽ xảy ra cái gì bất chắc, lại còn bảo ta không vội ư? Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy Triệu Khang Ninh ngồi ở ghế trên, trên tay bưng một chén trà nhỏ, nhàn nhã thưởng thức, vẻ mặt cười cười, cực kỳ tự đắc.

“Nàng dọa hắn một phen đi.” Lâm Vãn Vinh thì thầm bên tai Tiên Nhân vài câu, Tiên Nhân cười nhẹ, bẻ một cành trúc thành hai đoạn, nhẹ nhàng bắn ra, liền nghe một tiếng vang nhỏ, ghế ngồi của Triệu Khang gãy thành hai đoạn. Tiểu vương gia ngã ngồi trên mặt đất, chén trà nóng đổ hắt vào người khiến hẳn kêu thảm một tiếng, người lại bị đám người đang hỗn loạn chạy tới lui đạp trúng.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, thừa dịp hỗn loạn cùng Tiên Nhân lên lầu, chỉ thấy Cao Thủ thống lãnh hơn mười hộ vệ, vây quanh lấy thích khách. Mẹ nó, nguyên lai đã tiềm tàng mấy tên này, may mắn là lão Lạc đã an bài, bằng không hôm nay việc này đã không có cách nào giải quyết cho tốt. Thích khách này võ nghệ không kém, tuy bị vây khốn, nhưng vẫn ương ngạnh giao đấu, không hề sợ hãi.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả: "Các ngươi không biết gì cả à, chủ tử các ngươi đã bị bắt, còn ở nơi này phản kháng làm gì."

Thích khách tuy là đã kinh qua huấn luyện, nhưng bản năng cũng làm cho bọn họ lơ đãng hướng ánh mắt nhìn về phía Triệu Khang Ninh.
Quả nhiên là tên chó này. Lâm Vãn Vinh bừng bừng lửa giận trong lòng, hôm nay tình thế đại loạn, sao không để Tiên Nhân bắn thần châm, thừa dịp hắn không phòng bị, lấy mạng tên chó này, ý tưởng điên cuồng này nảy ra trong đầu hắn. Không thể phủ nhận rằng ý nghĩ này rất hấp dẫn, nhưng có Từ Vị với Lạc Mẫn hai người ở đây thực phiền toái rất lớn.

Hắn hậm hực đè nén ý nghĩ trong lòng, bên này Tiên Nhân cũng không nhàn rỗi, điểm chỉ liên tục làm cho mấy gã thích khách khốn đốn, thân hình dừng lại, bị cao thủ nắm được cơ hội bắt lấy.

“Xảo Xảo, Xảo Xảo!” Lâm Vãn Vinh nhảy vào khuê phòng của Lạc Ngưng. Xảo Xảo trong mắt đẫm lệ, trên mặt mỉm cười, nhảy vào trong lòng hắn tấm tức khóc: "Đại ca, đại ca, chàng đã đến rồi!"

“Bảo bối, nàng là bảo bối của ta, đương nhiên là ta tới rồi.” Lâm Vãn Vinh bên tai nàng nhẹ nhàng nói, đồng thời liếc mắt trộm nhìn Tiên Nhân. Chỉ thấy tiểu nha đầu này khuôn mặt tươi cười nhìn Xảo Xảo, tĩnh lặng một cách thần kỳ. Xem ra tâm tình của Tiên Nhân đối với Xảo Xảo thật sự rất tốt, duyên phận lão tử may mắn làm sao!

“Xảo Xảo, trên lầu bốc cháy, như vậy rất nguy hiểm, các ngươi sao lại không xuống lầu?” Lâm Vãn Vinh hỏi.

“Không phải ta không muốn đi xuống, nhưng mà Ngưng tỷ tỷ ...” Xảo Xảo nói đến đây, dừng lại một chút, trộm nhìn phía trước giường: "Tỷ tỷ nhất định là đợi ngươi lại, nàng mới bằng lòng xuống lầu."

Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ thấy nha đầu Lạc Ngưng đang ngồi ở mép giường, trên mặt đầy nước mắt, vẻ mặt ngây ngốc nhìn hắn không nói một lời.

Lâm Vãn Vinh bị ánh mắt này của nàng làm cho có chút sợ hãi, tiểu nữu này bị làm sao vậy, sẽ không tìm ta liều mạng đó chứ? Ta thật sự là có việc gấp, không thể trần trừ được? Hắn trong lòng có chút áy náy, cố nén bất an trong lòng, đi tới trước mặt nàng, nhẹ giọng hỏi: "Lạc tiểu thư, ngươi, ngươi không việc gì chứ?"

Một trận nhuyễn ngọc ôn hương nhào mạnh vào lòng hắn, thân thể mềm mại, đầy đặn, nóng như lửa của Lạc Ngưng áp sát vào ngực hắn, hai tay quàng quanh cổ hắn, đôi môi anh đào mềm mại bao trùm lấy môi hắn, một cỗ lan xạ bao trùm lấy tâm tư hắn, làm cho hắn hoa mắt, tâm thần mê muội.

Trong lúc tỉnh tỉnh mê mê, Lâm Vãn Vinh trong đầu oanh một tiếng, mẹ nó, hôm nay lão tử đã bị nữ tử này cưỡng hôn rồi sao?

Lạc Viễn đi tới nói:
- Đại ca, ngươi cùng tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì ? Ta thấy nàng tựa hồ có chút khác biệt, giờ đưa cho người khăn tay và mảnh lụa, người cần phải giữ cho tốt nhé.

Tên tiểu Lạc này thật sự là chậm hiểu mà, trái tim của tỷ tỷ ngươi đã bị ta bắt giữ rồi, sao ngươi lại không hề nhìn ra chứ? Lâm Vãn Vinh ha ha cười hai tiếng:
- Yên tâm, nhất định giữ thật tốt, mỗi ngày còn sẽ lấy ra nhìn ngắm một lần nữa.

Từ Vị mang theo Cao Tù đi đến, Cao Tù từ xa xa nhìn thấy Lâm Văn Vinh, trong lòng liền mừng rỡ, từ ngày chia tay ở Tế Ninh, hắn tưởng rằng Lâm huynh đệ đã táng thân trong hỏa pháo, hôm nay gặp lại hắn, tự nhiên thân thiết dị thường, cũng không để ý đến lễ số, hướng tới hắn vẫy mạnh tay, hô to:
- Lâm huynh đệ, Lâm huynh đệ!

Lâm Văn Vinh hì hì cười, ôm quyền nói:
- Cao đại ca, ta vẫn khỏe.

Triệu Khang Ninh thấy Từ Vị tiến đến, sắc mặt biến đổi, giọng giận dữ :
- Từ đại nhân, tiểu vương muốn một câu giải thích của ngươi.

Từ Vị nhìn thấy Tiệu Khang Ninh, trên mặt kinh hỉ một trận, vội vàng chạy tới nói:
- Đây không phải Ninh tiểu vương gia sao, thất kính, thất kính, không nghĩ tới trên sông Tần Hoài thành Kim Lăng còn có thể thấy ngài a.

Triêu Khang Ninh khoát tay, cười lạnh:
- Từ đại nhân, tiểu vương cũng không nghĩ tới có thể gặp được ngài ở chỗ này, thật sự là ngoài ý muốn, ngoài ỹ muốn.

Từ Vị cười híp mắt nói:
- Lão hủ tiêu diệt Bạch Liên xong, lại phụng chỉ tới Giang Tô. Chính là nhận ý chỉ của Hoàng Thượng mà làm việc, tận tâm tận lực không nề hà! Không biết tiểu vương gia cũng tới Giang Nam là vì sao ? Chẳng lẽ cũng là tới làm công sai ?

Đấu trí cùng với thiên hạ đệ nhất học sĩ Từ Vị, Triệu Khang Ninh còn lâu mới bằng được, chậm chạp nói :
- Ồ, là ta phụng mệnh của phụ vương, tới Giang Nam thăm vài vị cố nhân. Từ đại nhân, cái khác không nói, Khang Ninh có một chuyện không rõ, xin đại nhân mách bảo.

Lúc này mọi người trong sảnh đều đã được sơ tán xong, những người có danh tiếng ở Kim Lăng đều đã di chuyển ra ngoài hoa thuyền. Trên chiếc thuyền lớn này chỉ còn lại binh lính đang dập lửa và mấy người. Lâm Văn Vinh cười bê ghế ngồi ở một bên, xem vị đại nhân này bày trò.

Từ Vị mỉm cười gật đầu:
- Không có gì, tiểu vương gia cứ nói.

Sắc mặt Triệu Khang Ninh đỏ bừng nói:
- Từ đại nhân, vậy Giang Tô chỉ huy sứ Trình Đức Trình đại nhân, phạm vào tội gì mà các người lại muốn đem hắn giết tại chỗ ? Hắn là quan lớn triều đình. Chấp chưởng binh lính của một tỉnh, phạm vào tội gì, đều phải báo lên binh bộ tra xét mới có thể định tội. Các người làm thế này. Rốt cuộc là muốn làm gì?

Từ Vị nhìn Triệu Khang Ninh một cái đầy thâm ý:
- Tin tức của tiểu vương gia thật nhanh chóng. Nếu tiểu vương gia đã hỏi tới, lão hủ cũng không dám dấu diếm. Giang Tô chỉ huy sứ Trình Đức dối trên lừa dưới, coi thường phép nước chưa nói, lại tự tiện điều bình, tư thông với Bạch Liên, ngầm chứa Kim Đao Ngọc Tỷ, ý đồ mưu phản, ta đã bắt được tội chứng rõ ràng. Ta phụng ý chỉ, vì việc điều chỉnh lại quan trường của Giang Tô mà đến, giết Trình Đức, chính là thuận theo ý trời và lòng người, có gì không thể.

Triệu Khang Ninh nóng nảy đi vài bước trong khoang, vỗ mạnh một bên bàn, lạnh lùng nói:
- Từ đại nhân, Trình Đức là một viên quan lớn có phẩm hạng của triều đình, không phải người nói mưu phản là mưu phản, dù có chứng cứ vững chắc, trước tiên cũng phải bẩm báo lên binh bộ xử trí. Ngươi giết một viên quan lớn như thế, coi mạng người như cỏ rác, thưa lại với binh bộ như thế nào, thưa lại với hoàng thượng như thế nào.

Lạc Mẫn ở bên cạnh cười ha ha nói:
- Tiểu vương gia chớ có nóng. Việc chém Trình Đức, chính là do lão hủ hạ lệnh. Lúc ấy việc quá khẩn cấp, Trình Đức rút binh khí muốn ám sát ta cùng Từ đại nhân, lại có đồng bọn đột nhiên xông vào ý đồ cứu người, dưới tình hình đó, lão hủ chỉ có thể hạ lệnh chém chết, vì phòng ngừa tên giặc này chạy thoát. Việc sau này, lão phu sẽ tự mình hướng tới hoàng thường và các vị đại nhân ở binh bộ bẩm báo rõ ràng sự tình. Tất cả tội của Trinh Đức đều có chứng cữ vừng vàng, hắn không thể chối được. Triều đình có giáng tội xuống, lão hủ một mình gánh chịu. Nếu hoàng thượng và các vị đại nhân kết luận Trình Đức vô tội, lão phu nguyện ý một mạng đền một mạng.

Nói đến về sau, trên mặt Lạc Mẫn nổi lên một vẻ ngạo nghễ, không thấy chút sợ hãi nào, tỷ đệ Lạc Ngưng cùng Lạc Viễn sắc mặt quýnh lên, đồng thời hô to:
- Phụ thân!

Lạc Mẫn cười xua tay, ngăn hai người, nói:
- Ngưng nhi, Viễn nhi. Cha tự biết mình đang làm cái gì, cả đời người, muốn làm chút chuyện theo ý mình thật sự quá khó, lần này cha làm cực kỳ thống khoái, có thể vì Đại Hoa diệt trừ tên giặc này, ta dù có bỏ mạng cũng không sao. Hai ngươi chớ có lo lắng cho ta.

Lạc Ngưng rưng rưng nước mắt giữ chặt ống tay áo ông ta, nức nở nói :
- Phụ thân!

Lão Lạc này, quả thật là có vài phần khí thế a! Nhớ tới ông ta vì thu thuế dân để tu bổ thuỷ lợi, đã làm nên đủ các loại chuyện, Lâm Văn Vinh trong lòng thở dài. Lão đầu này thực là một vị quan tốt, dân chúng Giang Tô gặp được một vị tổng đốc đại nhân như thế này, cũng coi như là có phúc rồi.

- Giỏi, giỏi...!
Triệu Khang Ninh tức giận tới mức nói không lên lời, nhìn Lạc Ngưng ở bên Lạc Mẫn khóc như mưa, thù mới hận cũ của hắn đồng thời nổi lên, ném mạnh chén trà xuống mắt đất tức giận cười:
- Lạc đại nhân, ngươi mồm mép giỏi lắm. Chỉ mong trước mặt các vị đại nhân trong triều, ngươi còn có thể nhàn nhã như thế. Từ đại nhân, ngươi bao che cho Lạc Mẫn, mượn việc công làm chuyện tư, ta nhất định hướng tới hoàng thượng, hướng tới phụ vương, hướng tới chư vị đại thần bẩm báo chi tiết, để xem các ngươi sau này thế nào. Hừ, cáo từ !
Từ Vị chính là công thần hàng đầu khi hoàng đế đăng cơ, càng là danh thần đệ nhất đương triều, đệ nhất danh sĩ đương thời, tuổi tuy đã lớn nhưng cái ngạo cốt thư sinh lại không đổi. Thấy Triệu Khang Ninh ở trước mặt mình buông thả như thế, Từ Vị ha ha cười to nói:
- Tiểu vương gia, lão thần kiêu ngạo mà nói to rằng, muốn ở trước mặt ta mà lớn lối, ngươi còn chưa đủ tư cách, dù là Thành Vương gia tới, cũng phải nghĩ cẩn thận mới có thể cùng lão thần nói chuyện. Nói tới hai mươi năm trước, phụ thân người so với ngươi còn lợi hại hơn, còn tiểu vương gia ngươi hôm nay thì --- ài ! Đi cẩn thận, không tiễn!

Triệu Khang Ninh nghiến răng ken két, cả người muốn run lên, rầm một tiếng đá gãy then cửa, mang theo bọn hộ vệ cướp đường mà đi. Hai người Lạc Mẫn cùng Từ Vị liếc mắt nhìn nhau, thích thú cười to.

Lâm Vãn Vinh vỗ tay hai ba cái, đi tới phía trước cười nói:
- Hai vị đại nhân, mắng chửi rất hay, cái thứ tiểu vương gia gì đó lần này không bị mắng chết cũng bị dọa chết, tiểu đệ còn phải học tập hai vị nhiều lắm.

Từ Vị giữ chặt tay hắn nói:
- Tiểu huynh đệ, ngươi không cần phải chêu trọc chúng ta nữa. Nếu luận về bản lĩnh mắng người chỉnh người, đương thời, không một ai có thể vượt qua ngươi.

- Quá khen, quá khen.
Lâm Vãn Vinh không biết thẹn nói lớn:
- Ta cũng là học tập từ Từ tiên sinh mà thôi.

Từ Vị cười ha ha, vỗ tay sảng khoái nói:
- Lạc lão đệ. Việc ngày hôm nay, làm thật là vô cùng thống khoái, lão hủ nói không thành lời phải mượn ngươi hai chén rượu nhạt uống. Nhanh nhanh, mau đem nữ nhi hồng thượng hạng kia của ngươi lên đi, chúng ta cùng với Lâm tiểu huynh đệ ba người mở lòng uống thật thoải mãi, không say không về.

- Say cũng không về...!
Lo lắng chứa chất trong lòng Lạc Mẫn được giải khai, ha ha cất tiếng cười to, dẫn tới một trận ho kịch liệt.

Tỷ đệ Lạc Ngưng sớm đã đi chuẩn bị nữ nhi hồng đưa lên. Từ Vị thấy trên phong điều của vò rượu dán một tờ giấy màu đò. Trên mặt viết một hàng chữ nhỏ:
- Mừng con gái Ngưng Nhi đầy tháng!

Từ Vị vui mừng nói:
- Quả nhiên là nữ nhi hồng đã cất hai mươi năm, Lâm tiểu huynh, hôm nay chúng ta có khẩu phúc rồi.

Lạc Mẫn hảo sảng nói:
- Đó là tự nhiên. Đây là khi Ngưng Nhi đầy tháng vì nó mà chuẩn bị, vốn tưởng đợi tới khi nó lập gia đình mới mở ra. Bất quá, hôm nay thật sự là thống khoái, chúng ta liền cở bỏ tấm lòng, uống thỏa thích một phen.

Từ Vị cười ha ha, nhìn Lạc Ngưng và Lâm Vãn Vinh đầy thâm ý nói:
- Hôm nay chính là lúc Lạc tiểu thư đính ước, rượu này mở ra cũng không phải là sai, uống cũng sảng khoái. Lạc lão đệ, ngươi có phúc lắm đó.

Lạc Mẫn thoải mái cười to, Lạc Ngưng nhìn trộm Lâm Vãn Vinh một cái, ngượng ngùng bối rồi cúi đầu xuống.

Trên hoa thuyền vốn đã không có người khác, thế lửa đã bị dật tắt hòa toàn, cửa sổ lại bị đốt toang hoang cả ra, ánh trăng xuyên qua nhàn nhạt rải xuống, chiếu trên thân ba người hai già một trẻ.

Ba người già trẻ ngồi trên mặt đất, vứt bỏ chén nhỏ, nâng chén lớn, uống thật thoải mái. Một vầng trăng khuyết rơi vào trong chén, hình thành một hình phản chiếu thật đẹp đẽ, sinh động.

Ba người nâng chén rượu lớn uống một hơi cạn sạch, sảng khoái lau khóe miệng, Từ Vị lớn tiếng nói:
- Lâm tiểu huynh, ngươi là tiểu bằng hữu của chúng ta, tuổi tuy nhỏ, nhưng khả năng lại không nhỏ. Lão hủ xông pha cả đời, khâm phục không quá hai ba người mà thôi, ngươi là một trong số đó.

Lạc Mẫn ha ha cười:
- Hay cho một cái tiểu bằng hữu, cách xưng hô này có ý tứ, nào, tiểu bằng hữu, vì tình tương ngộ, chúng ta liền uống cạn một chén lớn nào!

Lâm Văn Vinh giơ cao chén lớn nói:
- Tiểu đệ chúc hai vị lão bằng hữu mỗi ngày đều vui vẻ như vậy, cạn!


Nhật tầm khai tâm giai bất dịch
Vị tri thân thị mộng trung nhân.
(Ngày lại vui say hồn mê mải
Chẳng biết mình đang tỉnh hay mơ - hieusol dịch.)
- Tiểu bằng hữu lời này rất có thâm ý a, bội phục, bội phục, cạn!
Lạc Mẫn cười sang sảng, ba người đều rót rượu vào bụng.

Lạc Mẫn cùng Từ Vị tuy râu tóc đã bạc, nhưng đều là bản sắc thư sinh, uống rượu bằng chén lớn sớm đã men say mông lung. Trong tiếng cười lớn, Từ Vị đem chén rượu ném xuống đất, tay cầm đũa trúc, chậm rãi gõ nhị, khẽ hát:

Oa giác hư danh
Dăng đầu vi lợi
Toán lai trứ chẩm kiền mang
Sự giai tiền định
Thùy nhược hựu thùy cường.

(Giành giật hư danh
Mải mê hão lợi
Nhìn ra nặng nợ một đời
Sự đều tiền định
Mạnh yếu kể chi ai. - hieusol dịch.)

Lạc Mẫn gõ nhạc hòa cùng, hai người đồng thời hát:

Thả sấn nhàn thân vị lão
Tu phóng ta
Ta tử sơ cuồng.
Bách niên lý hồn nhiên thị túy
Tam vạn lục thiên trường
Tam vạn lục thiên trường
Tam vạn lục thiên trường...

(Nhân độ thân nhàn chưa lão
Phóng túng ta
Thả chút cuồng ngông
Trăm năm say ngất chẳng cau mày
Ba vạn sáu ngàn ngày
Ba vạn sáu ngàn ngày
Ba vạn sáu ngàn ngày... - hieusol dịch.)

Hai người hòa ca, dần dần ngâm nga, sau đó mặt đầy thế lương, mắt lấp lánh lệ. Hai người họ từ lúc còn trẻ làm quan đến giờ, ngồi ở ngôi trên, nhìn thì phong quang, nhưng trong đó bao nhiêu cay đắng bao nhiêu nước mắt, chỉ có bọn họ mới tự biết.

Lâm Văn Vinh trước kia chưa bao giờ gặp qua tâm cảnh của người đọc sách, trong con mắt say sưa mông lùng, nhìn lại chỉ thấy ánh trăng rải trên người hai vị lão nhân râu tóc bạc trắng. Hai lão đầu năm sáu chục tuổi mắt nổi lệ quang, gõ nhạc mà hát, tình cảnh vô vùng bi thương và thê lương.

Tâm tư của hắn cũng bị chút cảm nhiễm, nhớ tới tao ngộ của mình, trong lòng nổi lên chút bi thương, đứng phắt dậy, cao giọng hát :

Thiên hạ phong vân xuất ngã bối
Nhất nhập giang hồ tuế nguyệt thôi
Trần thế như triều nhân như thủy
Bất thắng nhân sanh nhất tràng túy
Bất thắng nhân sanh nhất tràng túy a...

(Thiên hạ phong vân xuất ta đây
Giữa chốn giang hồ tuế nguyệt trôi
Trần thế như triều, người tựa nước
Chẳng lại kiếp đời một cơn say
Chẳng lại kiếp đời một cơn say a - hieusol dịch.)

Hắn đưa chén lớn một ngụm uống sạch, sắc mặt đỏ lên, xoảng một tiếng, ném mạnh bát rượu xuống đất, cất tiếng cười to, nhưng nước mắt lại bất tri bất giác rơi xuống.

Trong nhất thời, già thì khóc, trẻ lại cười, hoặc khóc hoặc cười, ba người say thành một đoàn túy lúy với nhau.
<< Chương 110 | Chương 112 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 701

Return to top