Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Kiếm Hiệp >> Cực phẩm gia đinh

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 225924 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Đăng bởi: ongrain 15 năm trước
Cực phẩm gia đinh
Vũ Nham

Chương 139
Tiên tử hơi nhíu mày lại, trong lòng thầm nhủ: “Ta dùng có một chút dược lượng, cho dù là một con chó nhỏ thì lúc này cũng nên tỉnh rồi chứ, người này sao lại vẫn chưa qua cơn thuốc nhỉ?”

Nhìn thấy Lâm Tam sau nháy mắt nữa sẽ đổ ập tới, ý niệm nàng lay động, vung bao kiếm trong tay ra, muốn đỡ lấy thân thể Lâm Vãn Vinh đang ngã xuống. Chợt thấy thân hình Lâm Tam đó khẽ di động, lách qua vỏ kiếm, lao thẳng tới ngực nàng.

Tiên tử vừa kinh ngạc vừa tức giận, khẽ quát một tiếng. Mau chóng bay tránh ra, lập tức nghe thấy loạt một tiếng loạt xoạt vang lên, nhưng lại là do Lâm Tam kéo được nửa ống tay áo của nàng, tay áo không chịu nổi lực rách tan phần giữa, lộ ra cánh tay trắng nõn như ngọc.

- Tên dâm đãng đáng chết!

Nhìn thấy cổ tay trắng min màng đến ‘sương hờn tuyết thẹn’ của mình lộ ra trước mặt một nam tử xa lạ, mà lại còn là một kẻ mà mình ghét cay ghét đắng. Ninh tiên tử dù có tu dưỡng cao hơn nữa thì cũng chẳng nén nổi cơn giận dữ, vung trường kiếm ra đâm thẳng vào người hắn.

- Xấu hổ quá! Tiên tử tỷ tỷ, ta không cố ý, vừa rồi trúng mông hãn dược của tỷ, đứng cũng không vững nên mới mất khống chế một chút.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói, vẻ mặt thật thoải mái không thấy một chút xấu hổ nào, nói trắng ra là hắn định thừa cơ hội mà ăn đậu hũ của nàng: “Lão tử chính là tên dâm đãng đó, nàng làm gì nào!”

Ninh tiên tử dưới cơn thịnh nộ, trường kiếm đã thẳng tới trước ngực hắn định đâm vào nữa, nhưng rốt cuộc thì nàng cũng chẳng phải là người thường, chuyện được mất hiểu rõ hơn người thường rất nhiều. Nhìn thấy cái bộ dạng như chẳng hề để ý của hắn, nàng nghiến chặt răng, trường kiếm xoay ngược một vòng, một tiếng “đinh” trong trẻo vang lên, thanh kiếm đó đã dừng ngay trước ngực hắn.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì một cái, khẩu súng trong tay nhắm về phía trên bụng tiên tử nói:
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ có kiếm, ta có súng, chúng ta lần này coi như hòa đi.

Tên Lâm Tam này quả nhiên xảo trá vô cùng, rõ ràng là muốn chọc giận ta, lại ngầm chuẩn bị súng sẵn, không thể không thừa nhận, một chiêu này của hắn quả là đã xem bệnh bốc thuốc dùng cực chuẩn, lần này ta không ngờ lại trúng kế của hắn.

Ninh tiên tử cũng không biến sắc, khẽ hừ một tiếng:

- Về mặt gian trá, thiên hạ chẳng có người nào có thể so với ngươi.


- Quá khen, quá khen!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc dâm đãng:

- Về mặt mĩ mạo, trên thiên hạ chẳng có người nào có thể sánh với thần tiên tỷ tỷ.

Vết thương trên lưng hắn rất nặng, nhìn thấy mà phải giật mình, vừa rồi cố ý móc súng ra đùa giỡn tiên tử phải tốn rất nhiều sức lực. Khẩu súng trong tay trước mắt cũng khiến cho lòng hắn cũng nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng vết thương trên lưng thì lại càng thêm đau đớn.

Thanh kiếm của Ninh tiên tử khẽ ấn tới ngực hắn:

- Toàn thân ngươi trên dưới đều là ám khí, quả nhiên quỷ dị phi thường.


- Ám khí? Tỷ nói là cái này sao?

Lâm Vãn Vinh mỉm cười móc một vật từ trong ngực ra:

- Một khối kim bài mà thôi, ta dùng làm kính hộ tâm. Tỷ tỷ, tỷ sờ xem, bên trên còn có hơi ấm của cơ thể ta đó.

Cái hắn cầm chính là tấm kim bài ngày đó được hoa phục lão giả tặng ở bên ngoài Linh Ẩn tự Hàng Châu tặng cho. Hắn đến kinh thành, vẫn luôn chưa có thời gian đi tìm lão nhân đó, lại thấy tấm kim bài này trông rất đẹp, cầm trong tay cảm giác cũng không tồi, bèn dùng làm kính hộ tâm đeo trước ngực luôn, không ngờ đến ngày hôm nay nó thật sự đã phát huy tác dụng lớn. Vừa rồi kiếm đó của Ninh tiên tử vừa khéo lại bị cái tấm “kính hộ tâm” kì lạ đặc biệt này cản lại.

Thần tiên tỷ tỷ thấy tấm kim bài kì lạ trong tay hắn, không nén nổi khẽ ‘ý ‘ lên một tiếng, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, vội vàng nói:

- Kim bài này, là ngươi ăn trộm từ đâu?


“Mẹ kiếp, cái lão tử có là tiền, muốn bao nhiêu kim bài mà chẳng mua được, còn phải đi trộm sao?” Lâm Vãn Vinh liếc nhìn Ninh tiên tử, cười hắc hắc:

- Thần tiên tỷ tỷ, xin tỷ dùng từ thì hãy chú ý một chút, khối kim bài nho nhỏ này trong nhà ta không có một trăm thì cũng có tám chục, đều dùng nó để gối đầu ngủ hằng ngày, còn phải đi trộm làm cái gì?

Ninh tiên tử thu thanh trường kiếm trong tay lại, khẽ nói:

- Lâm Tam, có thể cho ta mượn xem tấm kim bài này một chút không?


- Làm gì mà khách khí thế.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:

- Tỷ muốn thì tỷ cứ nói, tỷ không nói ta làm sao biết được. Ài, xem gia tấm thẻ bài rách nát này quả nhiên cũng có chút hay ho đấy, đến cả tiên tử tỷ tỷ mà cũng rất hứng thú.


- Ngươi rốt cuộc là có đưa hay không?

Đôi mày thanh tú của tiên tử hơi nhíu lại.

- Đưa, đương nhiên đưa!

Hắn giơ tấm kim bài trong tay lên, cười ha ha nói:

- …Muốn xem tấm kim bài này sao, cũng rất là dễ dàng. Tiên tử tỷ tỷ, tỷ tên là gì?


Trong mắt tiên tử lóe lên một tia phẫn nộ, ngay sau đó lập tức bình tĩnh lại, khẽ gạt đám tóc đang vướng hai bên tai ra nói:

- Tên chỉ là phù hiệu mà thôi, ta đã không dùng đến họ tên rất lâu rồi. Hơn nữa, cái tên và tấm kim bài này có liên quan đến nhau sao?

- Kim bài cũng chỉ là một khối vàng, ta thích vàng đã rất lâu rồi, xem ra nhất định phải cất nó đi thật kĩ mới được.

Lâm Vãn Vinh da cười mà thịt không cười*, khẩu súng trong tay nhắm vào tiên tử, cánh tay còn lại cất tấm kim bài trở lại trong ngực.

(*thành ngữ: hình dung bộ dạng giả dối hoặc trong lòng đang ẩn chưa ác ý)

Thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí của hắn, tiên tử thở dài nói:
- Thôi đi, thôi đi, khắp thiên hạ này, có thể uy hiếp được ta, ngươi là người đầu tiên đó… Ta tên là Ninh Vũ Tích.
- Ninh Vũ Tây? Vũ hóa tây khứ?

(宁羽西-níng yŭ xi: Ninh Vũ Tây, đọc giống Ninh Vũ Tích (níng yŭ xí), Vũ hóa tây khứ: nghĩa đại khái là chết)

Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Cái tên này thật không may mắn, còn không bằng kêu là Ninh Giá Hạc!

(giá hạc: cưỡi hạc)

Ninh tiên tử tức giận nói:
- Ngươi nói bừa cái gì đó. Ta tên là Ninh Vũ Tích, Vũ trong lạc vũ (mưa rơi), Tích trong tích nhật (ngày xưa), làm gì mà thành vũ hóa tây khứ?

- Ninh Vũ Tích? Cái tên này không tồi, có thể so sánh được với hai chữ Lâm Tam của ta.

Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, không biết xấu hổ mà lớn tiếng nói tiếp:

- Ta nói nè Vũ Tích, nàng muốn tấm kim bài này làm gì…

Nghe người này nói chuyện, Ninh Vũ Tích chỉ cảm thấy bản thân tiên tử như mình lập tức có khuynh hướng phải rơi xuống trần thế, nàng nhướng mày lên, hàm răng ngà hơi nghiến lại, bộ ngực mềm mại phập phồng mãnh liệt, cuối cùng thì nàng tu vi vẫn cao thâm, cố áp chế được giận dữ trong lòng lại, lạnh nhạt nói:

- Hai chữ Vũ Tích chỉ là phàm danh trong tục thế của ta, từ nhiều năm trước đã bỏ không dùng đến rồi, người chớ có hét lên nữa!

- Biết rồi, Vũ Tích.

Lâm Tam gật đầu nói:

- Vũ Tích, nàng cần tấm kim bài này làm gì? Bằng giao tình của hai chúng ta, nàng muốn vàng thì ta tặng nàng một chút là được rồi, tấm thẻ bài này cũng chẳng có gì đẹp mắt cả.

- Nếu ngươi nói lời không giữ lời thì thôi vậy.

Ninh Vũ Tích bình tĩnh nói. Nàng có một loại cảm giác, kẻ không biết xấu hổ trước mặt này sắp tới sẽ mang đến cho mình một phiền phức cực lớn.

Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Đừng lo, đừng lo, ta hỏi nàng một vấn đề cuối cùng, hỏi xong ta sẽ đưa kim bài cho nàng xem.

Ninh Vũ Tích lắc đầu nói:

- Nếu ngươi muốn hỏi nơi nơi chốn của Thanh Tuyền thì thôi đi, giữa ngươi và nó sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Hôm nay ta không thi triển di vong chi thuật đối với ngươi đã là để cho ngươi chiếm tiện nghi rồi.


“Mẹ kiếp, giảo hoạt hệt như An tỷ tỷ ấy.” Lâm Vãn Vinh thầm tức giận, hừ một tiếng rồi nói:

- Thanh Tuyền là lão bà của ta, ta và nàng ấy có kết quả hay không cũng chẳng liên quan gì tới nàng. Trong trần thế này, tuy có chỗ dòng sông không chảy qua được, nhưng lại chẳng có nỗi nhớ nào có thể bị cắt đứt. Ta không hỏi nơi hạ lạc của Thanh Tuyền nữa, đổi câu hỏi khác…Vũ Tích, nàng năm nay mấy tuổi rồi?

Ninh Vũ Tích thản nhiên liếc nhìn hắn:
- Người tu hành không nói đến tuổi tác, ngươi nói ta mười sáu tuổi cũng được, sáu mươi cũng chẳng sai.

Tiên tử này quả thực là tỉnh táo vô cùng, đã bị hỏi đến mức này rồi mà vẫn còn có thể duy trì trấn đinh, Lâm Vãn Vinh không khỏi vô cùng thầm bội phục công phu hàm dưỡng của nàng. Hắn lập tức cười ha ha, đưa tấm kim bài trong tay cho nàng:

- Vũ Tích, nàng trả lời rất có triết lý, tấm kim bài đây nàng hãy xem đi. Nhưng có một điều kiện, nàng nhất định phải tuân thủ.

Ninh Vũ Tích như tiên tử trên trời, nhưng lại chẳng đoán nổi cái thứ không biết xấu hổ kia đang nói đến cái gì, chỉ đành nói:

- Có điều kiện gì?

Lâm Tam vô cùng trịnh trọng:

- Ta đem tấm kim bài này tặng cho tỷ, cũng giống như đem bản thân ta tặng cho tỷ. Tỷ nhất định phải dịu dàng nâng niu, chỉ được nhìn từ xa, không được khinh nhờn nó đâu đó!

Tú quyền Ninh tiên tử khẽ xiết lại, chẳng nói tiếng nào giơ tay tiếp lấy chiếc kim bài, Lâm Vãn Vinh thấy dáng vẻ câm nín của nàng, trong lòng lập tức nảy sinh cảm giác sảng khoái không thể nào diễn tả: “Đến cả tiên tử mà cũng có thể đùa giỡn, lão tử thật là thiên tài.”

Ninh Vũ Tích lật qua lật lại tấm kim bài kia, cẩn thận xem xét một phen, sau đó mới khẽ thở dài:

- Kim bài này, ngươi từ đâu có được?

Đây là lần thứ hai tiên tử hỏi đến vấn đề này, Lâm Vãn Vinh đối với lai lịch của hoa phục lão giả đó căn bản không biết, làm sao có thể nói ra được chứ, chỉ đành cười vu vơ vài tiếng:

- Đây là người khác tặng cho ta, sao, chẳng lẽ Vũ Tích nàng nhận ra thứ đồ chơi này?

Nghe hắn càng gọi càng thuận miệng, tiên tử hơi nhíu mày lại, nhìn hắn một cái thật sâu:

- Nghĩ lại chắc đúng là người khác tặng ngươi, thứ đồ này ngươi muốn trộm cũng chẳng trộm nổi. Kim bài này đối với ‘Ngọc Đức Tiên Phường’ của ta có hiệu dụng rất lớn, ta làm sao có thể không nhận ra chứ?

Ặc, một tấm thẻ bài rách nát, không ngờ đối với cái xưởng gì đó của nhà sư phó Ninh tiên tử lại có liên hệ với nhau? Cho dù là kim bài do hoàng thượng ngự ban cũng chẳng có được tác dụng lớn như vậy chứ? Mẹ kiếp, trong lúc vô ý không ngờ lại nhặt được bảo vật, chỉ là không biết tấm thẻ bài này rốt cuộc có bao nhiêu tác dụng, có thể khiến Ninh tiên tử giao Thanh Tuyền ra, mà thuận tiện cởi sạch luôn y phục của nàng ta là tốt nhất.

Trong mắt hắn nổi lên dâm quang, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Ninh Vũ Tích lẩm bẩm:

- Thứ đồ trọng yếu thế này, sao có thể rơi vào tay kẻ không liên quan gì thế nhỉ?

Trong mắt nàng lóe lên một tia thần quang, nhìn chăm chăm vào Lâm Vãn Vinh:

- Lâm Tam, chẳng lẽ ngươi đã từng tiến cung?

“Tiến cung? Thứ đồ chơi này thật sự là từ trong cung truyền ra ư?” Lâm Vãn Vinh cả kinh, nếu thật sự là như vậy, lão đầu mà hắn gặp ngoài Linh Ẩn tự há chẳng phải là đại nhân vật trong cung sao?

- Cái gì mà tiến cung? Ta không biết a!

Lâm Vãn Vinh cười híp mắt nói:

- Nàng cũng biết đó, ta là một nam nhân tinh tráng, tiến cung làm cái gì? Thứ đồ này tuy là vật trong cung, nhưng cũng không nhất định cứ cho rằng ta phải tiến cung mới có được.

Ninh tiên tử khẽ thở dài:

- Ngươi cứ ấp ấp úng úng thế này, lời nói không thực, chẳng có được mấy phần đáng tin. Mà thôi, đã nhìn thấy tấm kim bài này, ta phải đích thân vào cung một chuyến xem sao. Lâm Tam, ngươi hãy tự lo cho mình đi.

Nàng nói đi là đi, phi thân lên, chỉ sau nháy mắt đã mất hút trong rừng cây.

- Này, này, hộ tâm kính của ta, trả lại ta…

Lâm Vãn Vinh lớn tiếng hét lên:

- Nàng rốt cuộc là tiên tử hay là cường đạo thế?

Một tiếng cười nhẹ nhàng truyền tới, thanh âm của Ninh Vũ Tích vang lên:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời.

“Trả lời? Nàng có thể cho ta câu trả lời gì?” Nhìn theo bóng lưng nàng đang dần khuất xa, Lâm tướng quân vô cùng mê hoặc.
Ninh Vũ Tích như một cơn gió mát thổi qua, đến đã nhanh, đi lại càng nhanh, còn chưa biết rõ nàng rốt cuộc có dụng ý gì thì nàng đã đạp gió mà đi, chẳng biết nên nói lời nào.

Tiếp xúc với Ninh tiên tử này hai lần, Lâm Vãn Vinh cũng chẳng thể nói rõ được ấn tượng của mình về nàng ta là như thế nào, nhưng mà có một điểm có thể khẳng định, sau này nhất định còn có cơ hội gặp lại.

Còn về tấm kim bài bị nàng lấy đi kia, đã là vật có xuất xứ từ trong cung, hoa phục lão giả đó lại ung dung quý phái, khí thế phi phàm như vậy, chẳng lẽ lão ta là…

Tim Lâm Vãn Vinh đập thình thịch: “Nếu thật sự là như vậy, lần này lão tử có thể phát đạt rồi.” Hắn cười ha hả vài tiếng, trong rừng tĩnh lặng, duy chỉ có tiếng cười của hắn là không ngừng vang lên.

Lâm tướng quân trên người đau đớn, khi chậm rãi bước trở về đến Tiêu gia, khiến cho đại tiểu thư kinh ngạc vô cùng, vội vã kéo lấy cánh tay hắn nói:
- Chàng, sao chàng lại trở về như thế này?

Lâm Vãn Vinh chỉ đành nói:
- Ta không trở về, lẽ nào còn chờ bọn họ giữ ta lại ăn đêm sao? Ai da, đau chết ta rồi…

Tiêu Ngọc Nhược vội vã đỡ hắn vào trong phòng, đắp lại thuốc cao lên miệng vết thương, nỗi đau đớn mới giảm đi được vài phần. Đại tiểu thư tuy nói năng dịu dàng mềm mỏng, ân cần vô cùng, chỉ là hôm nay Lâm Vãn Vinh đã phải lao tâm lao lực quá mệt mỏi, lại bị trọng thương, cảm giác được ngón tay mềm mại mịn màng của đại tiểu thư đang nhẹ nhàng vuốt ve lưng mình, cái tính có chết cũng không đổi của hắn lại nổi lên, đùa giỡn vài câu, rồi bất tri bất giác nằm vật ra giường mà chìm trong giấc ngủ.

Tiêu Ngọc Nhược thấy nước dãi từ miệng hắn chảy ra dòng dòng, ngủ cực kì bình thản, ánh trăng soi rọi khuôn mặt hắn, có tư vị khác hẳn so với cái bộ dạng hung hăng nhe nanh múa vuốt thường ngày: “Tên xấu xa này, mỗi ngày đều toàn bị An Bích Như, Tần Tiên Nhi, đại quân vạn người hỗn loạn, cùng với đống việc lộn xộn, cũng chẳng biết làm thế nào mà hắn chịu đựng được.”

Trong lòng nàng nhẹ nhàng nảy sinh một cảm giác ôn nhu, không nén nổi đưa tay ra khẽ vuốt ve khuôn mặt của hắn, những sợi râu ngăn ngắn, cưng cứng đó đâm vào bàn tay nõn nà khiến nàng cảm thấy thật nhộn nhạt. Mặt nàng thoáng ửng đỏ, cảm giác lúc này quả là hạnh phúc chân thật.

Đại tiểu thư ngồi yên bên giường hắn hồi lâu, cho đến khi hắn chìm sâu vào giấc ngủ mới đứng dậy, cẩn thận đắp lại chăn cho hắn rồi xoay người bước đi, từ từ ra khỏi phòng.

- Tiểu thư, Từ tiểu thư tới rồi.
Vừa mới đi tới cửa phòng đã thấy Hoàn Nhi tới báo.



- Từ tiểu thư?
Tiêu Ngọc Nhược hơi nhíu mày lại, nhìn về phía mặt trăng đã lên được nửa phía chân trời, nghi hoặc nói:
- Trời đã muộn thế này rồi, nàng ta sao còn tới nhỉ?

Vừa nói, chân nàng cũng không dừng lại, thoáng một cái đã đến trong khách sảnh. Thấy Từ Chỉ Tinh đang ngồi trên ghế, nàng hơi nhíu mày lại, cũng không biết là đang nghĩ cái gì nữa.

- Từ tỉ tỉ, đã tối mịt thế này, đường cũng không dễ đi, sao tỉ còn đích thân tới thế?
Đại tiểu thư vội vã bước tới, kéo tay Từ Chỉ Tình hỏi han.

Tử tiểu thư khẽ mỉm cười:
- Ta là tới thăm muội, sợ muội nhìn thấy người nào đó bị biến thành bộ dạng như vậy, đau lòng quá mà làm ra chuyện ngốc nghếch gì thôi.

Mặt Tiêu Ngọc Nhược đỏ bừng:
- Tỉ tỉ lại tới giễu cợt muội rồi. Hắn bị đánh như vậy là do hắn cam tâm tình nguyện. Muội có thể tức giận cái gì chứ, trừ việc oán hận hắn ra cũng chẳng tìm được lí do nào để trách móc người khác.

Từ Chỉ Tình gật gật đầu:
- Muội có cách nghĩ như vậy là tốt nhất rồi. Chuyện ngày hôm nay, thực sự không thể trách người khác, nếu nói đến, cũng chẳng có ai đúng ai sai, muội cũng đừng trách hắn thêm nữa.

- Muội sao có thể trách hắn chứ!
Đại tiểu thư kéo Từ Chỉ Tình ngồi xuống, thở dài nói:
- Hắn ở trong nhà bọn muội, bề ngoài tuy chỉ là một hạ nhân, nhưng hắn căn bản chẳng để ý đến chuyện đó. Trước đây là như vậy, bây giờ, sợ rằng là càng trở nên lợi hại hơn.
Trên mặt Tiêu Ngọc Nhược hơi ửng hồng lên, lộ ra vẻ kiều diễm không thể nào diễn tả bằng lời.

Tử Chỉ Tình khẽ thở dài một hơi, lấy một bình thuốc cao từ trong ngực ra:
- Đây là linh cao mà ta xin từ chỗ ngự y trong cung, được chế từ tuyết sâm và lộc nhung thượng hạng, chuyên trị ngoại thương. Chỉ một ngày liền đóng vẩy, ba ngày bong da, bảy ngày hoàn toàn khỏi hắn, trân quý vô ngần, muội hãy đem cho hắn dùng đi.

Đại tiểu thư nhận lấy bình thuốc đó, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói:
- Thật sao, tỉ tỉ, thật cám ơn tỉ quá! Lúc ăn tối tỉ vẫn còn ở trong nhà, vào trong cung lấy bình thuốc này từ bao giờ thế?

Thảo nào Từ Chỉ Tình muộn như vậy mà còn tới, thì ra là đến vì chuyện tặng thuốc cho hắn. Từ bữa tối tới giờ, nhiều nhất cũng chỉ mới hai canh giờ, thủ tục tiến cung lại rất phức tạp, Từ Chỉ Tình lại tiến cung xin thuốc trước rồi đích thân tới tặng, phần tình nghĩa này quả là không nhẹ.

Thấy Tiêu Ngọc Nhược tỏ vẻ cảm kích, Từ tiểu thư lắc đầu:
- Tiêu gia muội muội đừng cám ơn ta. Biểu hiện của Lâm Tam tại sa trường hôm na thực khiến người ta phải căng mắt lên mà nhìn, vì hắn mà đi xin một bình thuốc thì có là gì. Chỉ hi vọng hắn đừng có cho rằng chuyện không may xảy ra trên sa trường ngày hôm nay là do ta có ý lừa gạt hắn là được rồi.

Đại tiểu thư nghe nói Lâm Tam thụ thương liền vội vã trở về, đối với nguồn gốc của chuyện đó thì không rõ lắm. Lúc này nghe thấy lời của Từ Chỉ Tình, trong lòng càng thêm nghi hoặc, nhưng lại cũng không mở miệng ra hỏi.

- Hắn ngủ rồi sao?
Từ Chỉ Tình liếc nhìn đại tiểu thư một cái, khẽ hỏi.

- Hôm nay lại gặp phải một phen sóng gió, vừa mới đi ngủ thôi.
Đại tiểu thư thấy bộ dạng muốn nói gì đó nhưng lại thôi của Từ Chỉ Tình, không nén nổi hỏi:
- Tử tỉ tỉ, có phải là tỉ có chuyện gì muốn nói với muội không?

Từ Chỉ Tình cười nói:
- Muội muội quả nhiên là một người tinh minh, thảo nào đến một kẻ bướng bỉnh như Lâm Tam mà cũng phải phục tùng theo muội.

Khuôn mặt đại tiểu thư hơi ửng đỏ lên, khẽ nói:
- Tỉ tỉ chê cười rồi, muội đâu thể chế phục hắn, sợ là bị hắn chế phục lại mới đúng.

Từ Chỉ Tình thấy giữa hai mi đại tiểu thư giãn lên, vẻ hạnh phúc lan tỏa khắp khuôn mặt, thầm thở dài một hơi, đôi môi đỏ khẽ hé ra:
- Muội muội, muội đối với hắn dịu dàng ân cần thế này, chỉ mong Lâm Tam có thể biết muội hiểu muội, đối đãi với muội thật tốt. Trên thế gian này những chuyện đoàn viên mĩ mãn vốn đã không nhiều, bọn muội đừng có nảy sinh chuyện gì mới được.

Đại tiểu thư nghe mà mặt mũi đỏ bừng, cúi đầu “ừm” một tiếng, lại nghĩ đến câu nói sau của nàng ta, lập tức hiểu ra mà vội vã ngẩng đầu lên nói:
- Tỉ tỉ, tỉ có phải là có lời gì muốn nói với muội?

Trong lòng nàng kinh ngạc, lại nói tiếp:
- Có phải…có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?

Từ Chỉ Tình thở dài một hơi, lại không lắc đầu, cũng không gật đầu, mở miệng nhẹ nhàng nói:
- Muội muội, muội thật sự thích Lâm Tam này sao?

Lời này khiến đại tiểu thư khó lòng đối đáp, nàng do dự hồi lâu rồi mới thở dài một hơi:
- Muội và hắn chính là oan nghiệt trời sinh, trước đây mỗi ngày hắn đều chọc tức muội như vậy, rồi muội cũng với hắn như thế. Có bỏ mặc cũng không bỏ được, tựa như đã bị trúng ma trú gì rồi. Mỗi ngày đều bị hắn làm bực bội mấy lần lần, nhưng một khắc không thấy hắn liền cảm thấy tẻ nhạt, mỗi ngày đều nhớ đến hắn, muốn gặp hắn…
Mặt nàng càng ngày càng đỏ lên, nói đến đoạn sau đã thì trở nên nhỏ như tiếng muỗi kêu rồi.

Từ Chỉ Tình gật gật đầu:
- Chuyện nam nữ vốn là thứ khó hiểu nhất trên thế gian, dù là có sống cả mười đời cũng chẳng làm rõ được chuyện này. Muội muội đã để ý đến hắn như thế, vậy thì phải nắm cho chắc, chớ để cho người khác cướp mất mới được.

Đừng để người khác cướp đi? Đại tiểu thư ngẩng đầu lên:
- Tỷ tỷ, lời này là ý gì? Có phải là hắn, ở bên ngoài lại trêu chọc đến tiểu thư nhà nào, tên đáng chết này…

Từ Chỉ Tình mỉm cười kéo tay nàng:
- Muội muội đừng hoảng hốt vội. Chuyện này có phải là do hắn làm không vẫn còn chưa nói rõ được, hắn tuy thập phần khoa trương, nhưng nghĩ lại hắn vẫn còn chưa có bản sự lớn đến như vậy, trong chuyện này có chút kì quặc.

Tiêu Ngọc Nhược càng thêm nghi hoặc khó hiểu, nhìn chăm chăm vào Tiêu Ngọc Tình, cười khổ nói:
- Tỉ tỉ, rốt cuộc chuyện là như thế nào? Tỉ hãy nói hết một lần luôn đi, tiểu muội chịu được mà.

Từ Chỉ Tình thở dài một hơi, đứng dậy. Khẽ nắm tay, đi đi lại lại vài bước trong sảnh rồi mới mở miệng:
- Muội muội, tuy ta không biết Lâm Tam là từ đâu tới, nhưng cả học vấn lẫn kiến thức của hắn đều vượt xa thường nhân, điểm này, muội có thừa nhận không?

“Chuyện này còn cần nói sao, ta quen biết hắn sớm hơn tỉ nhiều, hắn có bản sự gì, ta rõ hơn ai hết. Hắn nào phải chỉ là học vấn kiến thực vượt hẳn thường nhân, lừa đảo hãm hại, âm mưu quỷ kế, có cái nào hắn chịu thua cho người ta đâu?” Nghĩ lại những việc trước đây hắn làm, trên mặt đại tiểu thư nở lên một nụ cười, gật đầu nói:
- Chuyện này muội hiểu. Những chuyện hắn làm, khi ở Kim Lăng sớm đã truyền xướng đi khắp nơi rồi.
Từ Chỉ Tình cũng không nén nổi mà bật cười nói:
- Những cái muội nói cha ta cũng đã nhắc đến rồi. Cái gì mà mầm đậu đẩy phật tượng, nhúng tay chảo dầu, hỏa thiêu đồng tiền, còn có cả trêu đùa Doanh Liên vương, chọc giận Mai Nghiễn Thu, phá rối tái thi hội, có lúc nghĩ đến thì thật sự không dám tin tưởng những chuyện này lại chỉ do Lâm Tam làm. Trên thực tế, còn có rất nhiều chuyện mà muội không biết, ví dụ như trong việc tiêu diệt Bạch Liên giáo, công lao của hắn là lớn nhất, là đệ nhất nhân trong ba quân. Hôm nay trên sàn đấu, hắn đối mặt cường địch, lấy một địch năm, đột xuất kỳ binh giành được đại thắng một cách vô cùng kịch tính. Đem những chuyện này gắn liền với nhau, Lâm Tam có thể xứng với hai chữ kì nhân.

Đại tiểu thư mỉm cười gật gật đầu, trên mặt thoáng qua chút kiêu ngạo, nàng khẽ nói:
- Con người hắn, trước đây chẳng thể nào ngờ được, thật chẳng có gì hắn không làm được.

- Lâm Tam này xuất chúng như vậy, đáng để người đời tán tụng. Nhưng muội muội, muội đã từng nghĩ qua, hắn càng xuất chúng, lại càng xa cách Tiêu gia của muội, muội có nắm chắc có thể vĩnh viễn lưu hắn lại không?
Từ Chỉ Tình nhẹ nhàng nói.

Sắc mặt Đại tiểu thư trở nên trắng bệch, từ lâu lắm rồi, cái nàng vẫn luôn lo lắng chính là vấn đề này. Lâm Tam càng ngày càng xuất sắc, đối với Tiêu gia lại tuyệt không phải chuyện tốt lành gì. Tiêu Ngọc Nhược khẽ nghiến răng lại, trong mắt lộ ra vẻ mơ hồ:
- Tỉ tỉ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Luận đến chuyện trong quan trường, Đại tiểu thư tự nhiên là hiểu biết kém xa Từ Chỉ Tình, nàng cắn chặt răng nói:
- Tỷ tỷ, chẳng lẽ trong đó còn có khúc chiết gì hay sao?

Từ Chỉ Tình liếc nhìn nàng, thở dài một hơi:
- Là khúc chiết, nhưng lại rất kì quặc. Muội muội, hoàng đế Đại Hoa chúng ta có hai vị công chúa, muội tự nhiên là biết rõ rồi.

- Đúng là có hai vị công chúa.
Tiêu Ngọc Nhược gật gật đầu:
- Vậy thì sao chứ?

- Nha đầu ngốc!
Từ Chỉ Tình cười khổ mà vỗ vỗ lên tay đại tiểu thư:
- Nghe cha ta nói, hôm nay hoàng thượng triệu ông tiến cung, trừ việc thương nghị quốc sự ra, còn tiết lộ ra một tin tức cực kì tốt lành, tiểu công chúa nhiều năm phiêu bạt bên ngoài, mấy ngày trước đã hồi cung rồi.

- Công chúa? Hồi cung? Chuyện này có quan hệ gì tới Lâm Tam?
Đại tiểu thư trầm ngâm nói, ngay sau đó sắc mặt dần trở nên trắng bệch:

- Ý của tỷ tỷ là, hoàng thượng muốn đem công chúa gả cho…

Từ Chỉ Tình nắm lấy bàn tay nàng, lại thấy tay nàng đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch, Từ tiểu thư tự nhiên là biết được sự chua xót trong lòng Tiêu Ngọc Nhược, nàng cũng không biết nên an ủi thế nào. Chỉ đành khẽ thở dài:
- Tiểu công chúa này cũng đã đôi mươi, có phải là muốn tuyển phò mã hay không ta cũng không biết. Nhưng có một tin tức này là hoàn toàn chính xác, nghe cha ta nói, vị tiểu công chúa này đã từng nói với hoàng thượng muốn triệu Lâm Tam vào cung…

Có được tin tức này thì đã đủ rồi, đường đường công chúa Đại Hoa, lại là thân ‘vân anh vị giá’ (chưa gả chồng), có thể ở trước mặt hoàng thượng nói tốt cho Lâm Tam, nếu nói giữa hai người họ chẳng có quan hệ gì thì ai mà tin nổi chứ? Nếu Lâm Tam làm phò mã, sự uy nghiêm của hoàng gia còn lớn hơn trời, vị công chúa cành vàng lá ngọc đó sao có thể để cho hắn lấy thêm nữ tử bình dân nữa chứ?

-Tên xấu xa đó quen biết công chúa khi nào, không ngờ lại giấu biệt đi với ta như thế?
Đại tiểu thư hơi run rẩy, bàn tay càng ngày càng lạnh, trong lòng như bị kim đâm, lẽ nào tất cả tình ý của ta đối với hắn rồi sẽ trôi đi như nước Trường Giang?

Đại tiểu thư cười thê thảm:
- Hắn thật là có phúc khí a! Không ngờ đến cả công chúa cũng để ý đến hắn, một người con gái tầm thường như muội thì là cái gì trong mắt hắn chứ?

Từ Chỉ Tình vội vã nói:
- Muội muội đừng lo lắng vội, sự tình vị tất đã đến mức đó. Theo ta thấy, Lâm Tam chẳng phải là kẻ bạc tình. Hôm nay ta đem chuyện này nói với muội là hi vọng muội có thể nắm bắt lấy người mình thích, đừng có đợi chuyện đã muộn rồi mới tự oán tự trách, rơi vào cảnh như tỷ đây làm một người cô đơn cả đời.

Đại tiểu thư lắc lắc đầu, nước mắt lã chã tuôn rơi nói:
- Phượng hoàng khó mà ở ổ chim, giao long không sống trong ao cạn. Hắn là người thế nào chứ thì muội sớm đã biết. Với khả năng của hắn, cuối cùng sẽ có một ngày bay lên ngàn dặm, đến lúc đó muội sẽ vì hắn mà cao hứng. Nếu hắn chán ghét Tiêu gia của muội, muội cũng tuyệt đối không tới làm phiền hắn. Trong mắt muội, hắn vĩnh viễn là cái tên gia đinh Lâm Tam đáng ghét kia, vĩnh viễn là cái tên xấu xa đã đánh cắp trái tim muội, cả đời này muội đã trao cho hắn…

Nàng nói đến đây, nước mắt đã ướt đẫm đôi má, tự như nhìn thấy bóng dáng Lâm Tam bỏ mặc mình mà đi, trong lòng nàng đau đớn như bị cào xé, cả người ngã ngửa về phía sau, yếu ớt như muốn ngất xỉu.

Từ Chỉ Tình vội vã đỡ lấy nàng, Đại tiểu thư tựa như vớ được một cọng rơm cứu mệnh, ôm chặt lấy nàng, bi thương khóc nấc lên:
- Tỷ tỷ, đây chính là số mệnh của muội sao? Sao mệnh muội lại khổ như vậy chứ?

Từ Chỉ Tình vốn có lòng tốt đem tin tức này nói cho Tiêu Ngọc Nhược để nàng biết mà đề phòng, nào ngờ lại thành kết quả thế này. Thấy nước mắt đại tiểu thư chảy ròng ròng, lòng nàng không khỏi cảm thấy hổ thẹn, nắm chặt bàn tay đại tiểu thư, khẽ nói:
- Muội muội, muội yên tâm, Từ Chỉ Tình ta cho dù mất mạng cũng phải giữ cho muội và Lâm Tam được ân ái tận răng long đầu bạc, cả đời hòa hợp.

Đã thụ thương, lại thêm mệt mỏi, giấc ngủ này quả thực ngon lành, cho đến khi mặt trời lên cao ba cây sào, Lâm Vãn Vinh mới mở mắt ra, toàn thân sảng khoái, sự đau đớn trên người tựa hồ như đã giảm bớt đi rất nhiều. Hắc lười nhác ngáp ngáp mấy cái, nhìn thấy một bình dược thủy để bên đầu giường, giữa bình còn viết một chữ “ngự”, đã dùng hết một nửa. Từ nắp bình tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng, mùi vị cực kì dễ ngửi.

Đại tiểu thư lấy đâu ra cái thứ đồ trong cung này? Lâm Vãn vinh nghi hoặc vương vai đứng dậy, vẫn còn hơi đau nhức, nhưng không còn kịch liệt như đêm qua, dược vật ngự dụng trong hoàng cung này hiệu lực quả nhiên không tầm thường.

Đang đánh giá bình thuốc, chợ nghe thấy một loạt tiếng loạt xoạt vọng đến, Hoàn Nhi từ ngoài cửa bưng một bát cháo vào, thấy hắn đã ngồi dậy, lập tức vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói:
- Tam ca, huynh tỉnh rồi?

Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, cười nói:
- Tỉnh rồi, đại tiểu thư đâu?

Hoàn Nhi khẽ nói:
- Đại tiểu thư người, từ sớm đã cùng với Từ tiểu thư ra ngoài rồi.

- Cùng Từ tiểu thư?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên: “Nếu ta không nhớ nhầm, nha đầu đó tối qua còn chưa tới nhà chúng ta mà, sao đại tiểu thư sáng sớm đã cùng nàng ta ra ngoài được?”

Hoàn Nhi nhìn ra nghi vấn của hắn, bèn nói:
- Đêm qua sau khi huynh ngủ, Từ tiểu thư liền tới bái phòng, bình thuốc này là do cô ấy xin từ trong cung mang tới, đại tiểu thư nhân lúc huynh ngủ say mà tự mình bôi lại cho huynh một hồi.

Chà, thảm nào đêm qua ta lại nằm mơ thấy có móng mèo cào lên lưng mình, thì ra là đại tiểu thư bôi thuốc cho ta, nha đầu này càng ngày càng giống hiền thê lương mẫu rồi.” Trong lòng hắn ngọt ngào, cười hắc hắc:
- Đại tiểu thư sớm như vậy đã cùng Từ tiểu thư ra ngoài? Bọn họ có chuyện gì sao?

Hoàn Nhi lắc đầu:
- Nô tỳ không biết, có điều… Thanh âm của nàng rất nhỏ, nhìn quanh bốn phía một chút rồi mới thần bí nói:
- Đêm qua không biết Từ tiểu thư đã nói gì với đại tiểu thư, tiểu thư đã khóc cả một đêm, đến Từ tiểu thư cũng không khuyên can nổi, đến sáng hôm nay người mới ngủ được chừng nửa thời thần. Từ tiểu thư ở cùng đại tiểu thư một đêm, sáng nay khi nô tì nhìn thấy cô ấy, mắt cũng đỏ hoe, tựa như cũng khóc, hai người vừa sáng sớm đã ra khỏi cửa đi rồi.

Đại tiểu thư khóc cả một đêm? Lẽ nào là vì ta thụ thương? Nha đầu này, ài, miệng thì cứng như đao mà lòng thì mềm như đậu hũ, sau này phải tốt với nàng mới được. Nhưng Từ Chỉ Tình đó vì cái gì mà khóc nhỉ? Ta và nàng ta chẳng có quan hệ gì, lời thề theo đuổi nàng rồi buông bỏ còn chưa thực hiện nữa, nói nàng ta vì ta mà khóc, như vậy thật làm người ta cười đến chết mất.

Hắn suy nghĩ cả nửa ngày vẫn chẳng thể hiểu rõ trong lòng hai nữ tử kia đang nghĩ cái gì, chỉ đành hậm hực thở dài một hơi:
- Đại tiểu thư có nói lúc nào trở về không?

- Dạ không!
Hoàn Nhi lắc đầu:
- Đại tiểu thư đi rất vội vã, chẳng nói lại câu nào.

Càng ngày càng cổ quái rồi, chắc không phải là Từ Chỉ Tình dạy điều xấu cho đại tiểu thư chứ. Hắn lo lắng mộ hồi, rồi không nghĩ đến những chuyện đó nữa, tâm tư dồn hết vào miếng kim bài bị Ninh tiên tử lấy mất đêm qua. Nếu lão đầu tặng hắn kim bài đó quả thực là Đại Hoa đệ nhất nhân, vậy người ngồi trên loan giá cao vời xem buổI diễn binh kia, chẳng phải chính là lão ta ư? Mẹ kiếp, lão tử dáng vẻ anh tuấn tiêu sái như thế này, chắc lão cũng sẽ không quên được đâu, hôm qua lão không triệu kiến ta, có lẽ là bởi vì cự li quá xa, không nhìn rõ bộ dạng của ta. Mẹ kiếp, lúc đó sao ta lại ngốc như vậy chứ, nếu sớm biết lão ta có thể là cha của Thanh Tuyền, lúc đó khi ở ngoài Linh Ẩn tự, ta đã chẳng quản ba bảy hai mươi mốt, cứ dập đầu bái kiến lão trượng nhân rồi tính sau.
(lão trượng nhân: nhạc phụ)

Nghĩ đến đấy, trong lòng hắn lập tức cảm thấy ngứa ngáy, vô luận ra sao, nhất định phải tìm cơ hội đi bái kiến lão trượng nhân một lần. Tâm tư hắn xoay chuyển như điện, lại nghĩ đến một người, lập tức mở miệng kêu lớn:


- Hoàn Nhi, Hoàn Nhi, mau đi tìm một chiếc kiệu tới cho ta, tiếp đó tới đầu thành Đông mua hai bức tranh giả thượng hạng về, ta muốn đi thăm một người bạn cũ.

- Bạn cũ? Tam ca, ở kinh thành huynh cũng có bạn ư?
Hoàn Nhi ngạc nhiên hỏi.

- Đó là đương nhiên. Tam ca ta ngọc thụ lâm phong, dạ chiến thập nữ, cái đó gọi là ‘tương giao khắp thiên hạ, thụ tinh chỉ một người’. Có vài người bạn thì có là cái gì chứ?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc.

Mặt mũi Hoàn Nhi đỏ bừng, vội vã chạy ra ngoài, Lâm Vãn Vinh cười dâm đãng, lớn tiếng nói:
- Mua tranh giả đó thì phải chú ý, đừng để kẻ khác lừa, đắt hơn mười lượng bạc, toàn bộ đều là thứ hàng giả trong tranh giả.

Hàng giả trong tranh giả? Đây là cách nói gì thế này?” Trái tim Hoàn Nhi đập thình thịch, đối với sự cao thâm khó dò của Tam ca, càng có thêm một sự lí giải sâu sắc.

Mọi việc đều đã chuẩn bị thỏa đáng, đem cái “hàng giả trong tranh giả” đó theo người, ngồi trên kiệu ra ngoài cửa, lại thấy phía xa có mấy người khiêng kiệu khỏe mạnh đang khiêng một chiếc kiệu chạy như bay, nhằm thẳng tới cửa hàng của Tiêu gia.

Mẹ kiếp, đây là người nào mà kinh thế, ngồi kiệu mà như ngồi máy bay vậy? Lâm Vãn Vinh cười hì hì, đang muốn đẩy cửa kiệu ra thì nghe thấy bên ngoài có tiếng hét lớn:
- Lâm tiểu huynh dừng bước, Lâm tiểu huynh dừng bước!

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy trong chiếc kiệu đang chạy như bay tới đó có một lão đầu tóc tai bạc trắng đang ngồi, thì ra là Từ Vị Từ đại nhân. Từ Vị trên người mặc một chiếc quan bào đỏ chói, đầu đội mũ cánh chuồn, bộ dạng rất là nghiêm chỉnh, đang cố sức hướng về phía hắn vẫy tay.

Thật là nghĩ cái nào thì cái đó tới, thật tốt a! Lão tử đỡ phải đi đường rồi. Cũng chẳng để ý đến vết đau trên lưng, hắn cười ha hả rồi vội vã chạy lên trước:
- Hey, lão hữu, mấy ngày không gặp, gần đây có khỏe không?

Đợi chiếc kiệu đó đến gần trước mặt hắn, Từ Vị bước xuống, thân hình cực kì vững chãi, kéo lấy tay hắn nói:
- Lâm tiểu huynh, mau đi theo ta!

- Đi theo ngài làm gì?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lão hữu, ngài đến thật đúng lúc, ta đang muốn tìm ngài. A, đây là một bức tự họa của binh pháp đại gia thời Chiến Quốc Quỷ Cốc Tử mà gần đây tiểu đệ thu thập được, hành gia đều gọi nó là ‘Quỷ Họa Phù’, coi như là tiểu lễ, một chút tiểu lễ.
Hắn vô cùng cẩn thận, đem cái bức hàng giả trong tranh giả đó tặng tới trước mặt Từ Vị, bộ dạng còn cực kì khiêm tốn.

Ai da, bây giờ làm gì còn tâm tư mà đi quản ‘Quỷ Họa Phù’ gì đó a!
Từ Vị thu lấy bức họa giả đó, nhìn cũng chẳng nhìn đã vứt ngay vào trong kiệu, lòng nóng như lửa đốt nói:
- Ngươi mau đi cùng ta thôi, muộn một chút là sẽ chết người đó…Hoàng thượng triệu kiến ngươi.
<< Chương 138 | Chương 140 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 696

Return to top