Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Tiểu Thuyết >> Chỉ Một Lần Yêu

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 19676 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Chỉ Một Lần Yêu
Julie Ellis

Chương Mười Ba

Katie thường xuyên phải đối phó với mỗi thất vọng của Harry vì anh không thể đưa cơ sở sản xuất rau tươi của họ - bây giờ được gọi là Newhouse Gourmet Foods - thành một doanh nghiệp lớn.
- Harry, hồi này ta làm ăn khá đấy chứ, - Katie động viên khi họ ngồi trong nhà bếp xem xét các khoản thu chi trong hai tuần đầu của tháng Ba năm 1934 và nếu Dallas được chọn làm nơi tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm Texas thì có thể hiểu rằng chúng ta sẽ có được một cơ hội hiếm có. E rằng cung không đủ cầu.
- Cái gì làm cho em nghĩ rằng Dallas sẽ được chọn? - Harry cự lại - Về mặt lịch sử thì cả Houston và Austin đều nặng cân hơn Dallas nhiều. Anh nghi ngờ cơ hội của chúng ta.
Tuy nhiên, Katie vẫn nhìn thấy một tia hy vọng trong mắt anh, khi anh nói :
- Nếu Dallas giành được lễ kỷ niệm 100 năm thì nó sẽ có tên trên bản đồ. Lâu nay người ta đều xem Dallas như là một thành phố nhà quê mới phất, dù là phất rất nhanh. Nó chỉ nổi tiếng bởi những nhà triệu phú dầu mỏ mới nổi, những chính trị gia to mồm và những người lính canh.
- Điều đó không đúng đâu, Harry - Katie cãi lại. - Mọi người đều đang nói tốt về Dallas, ủng hộ Dallas. Hãy xem công ty Industrial Dallas Inc đang quảng cáo như thế nào cho thành phố. Và cả Thornton ở ủy ban thường trực lễ kỷ niệm 100 năm Texas - Uỷ ban này mới được thành lập - Chúng ta sẽ có cơ hội được thấy Dallas là nơi tổ chức lễ hội. Sẽ có vô số người đổ về thành phố. Và sẽ tăng thêm nhiều dịch vụ buôn bán.
- Anh phải đi đây - Harry thu nhặt giấy tờ rải rác quanh bàn. Anh muốn có mặt ở trường trước khi bọn trẻ tan lớp.
Năm học này, Harry đã sắp xếp cho Leo và Joanne theo học ở trường khác, cách xa nhà nửa giờ xe chạy. Đó là một trường lớn, được trang bị tốt và anh đang biến thành kẻ cuồng tín về việc học hành của bọn trẻ. Cả việc phải đi lại nhiều cũng như sự tốn kém ở trường mới này đều không làm anh lo lắng.
- Em sẽ đi đón chúng, - Katie đề nghị - Anh đã hứa sẽ giúp Jeff sửa chữa ngôi nhà kính mới. Cơn bão bụi vừa qua đã làm nó hư hỏng nặng.
- Không phiền em chứ ? - Harry hỏi nhưng nàng biết rằng anh hài lòng nếu thỉnh thoảng được ngồi yên một chỗ nghỉ ngơi, suy nghĩ. Anh luôn phải đi lại như con thoi, suốt ngày.
- Em sẽ đón Maura để cùng đi.
Katie biết Maura cũng rất vui nếu có đôi lúc thoát khỏi công việc triền miên ở trang trại.
- Jeff giận điên lên với tôi, giống như một con ong bắp cày vậy - Maura tâm sự khi ngồi vào ghế trước chiếc xe Ford. Anh ấy nhận được bưu kiện trước khi tôi đi.
- Cuốn sách lại bị gửi trả à? - Katie động lòng thương hại.
Maura gật đầu.
- Jeff say bí tỉ, nói rằng chúng tôi đã tốn quá nhiều bưu phí vào cuốn sách. Nhưng người biên tập lần này bảo rằng cuốn sách rất khá, chỉ có điều là “không thể xuất bản vào lúc này”. Không ai muốn "thưởng thức” câu chuyện về những khó khăn của một gia đình nông dân. Họ muốn đến rạp chiếu bóng để xem Ginger Rogers nhảy cùng Fred Allen hoặc Charlie Mccarthy.
- Còn cuốn sách mới của Jeff thì sao ? - Katie hỏi.
- Anh ấy còn có thể viết vào lúc nào ? - Nụ cười Maura có vẻ bối rối - Không phải là tôi phàn nàn về công việc. Nếu như không làm việc cho chị và Harry thì có lẽ chúng tôi phải bán trang trại mới có tiền đóng thuế năm nay. Chị đã biết hạn hán làm mùa màng xấu thế nào rồi đấy ?
- Tôi lo lắng về những trận bão bụi - Katie buồn rầu nói. Với những khó khăn như hiện nay, người nông dân sẽ chống chọi ra sao - Tối qua chị có nghe đài không, về trận bão ở Meade Country, bang Kansas ấy. Nó nhổ bật lúa mỳ đến tận rễ.
Maura gật đầu. Thậm chí đang ở đây, họ cũng cảm thấy ảnh hưởng của cơn bão bụi đó. Một đám mây đất bột làm trời đất mờ mịt. Các bà nội trợ tha hồ mà lau rửa.
- Chúng ta không cần phải nghe về chúng. Chúng ta chỉ cần bước ra khỏi nhà là hiểu ngay điều gì đang xảy ra.
- Thật kinh khủng, - Katie nhún vai - Tuy vậy, vẫn chưa bằng cơn bão hồi tháng Mười Một. Trận bão đã mang đất của Texas đến tận Hồ Thượng. Tại sao lại có những cơn bão đó nhỉ ?
- Tại sao chúng thường xảy ra vào mùa xuân ? - Maura lắc đầu - Có những câu hỏi mãi mãi không được trả lời.
- Tôi nghe ngài Crane nói rằng một số cơn bão bụi có lợi cho mùa màng - Katie nhớ lại - Nó xáo trộn đất và làm cho đất trở nên màu mỡ.
- Ý kiến đó chẳng có gì mới ở vùng này - Maura nói - Chị đã nghe Jeff vẫn thường bảo chúng ta phải học cách đảo vụ như thế nào, nếu chúng ta muốn chống xói mòn đất.
Katie hiểu rằng đảo vụ có nghĩa là thay đổi cây trồng, ví dụ như đổi lúa mì với mía, để ổn định đất.
- Tất nhiên không phải chúng ta chống được sự xói mòn chỉ bằng một cách đó. Mà thôi, nói chuyện đồng áng thể đủ rồi. Bọn trẻ có thích trường mới không?
- Chúng đang quen dần, - Katie thừa nhận - Chúng nhớ Georgie và Willa. Nhưng Harry thì rất sung sướng. Anh ấy tin rằng đang cho Leo và Joanne hưởng một nền giáo dục tốt hơn.
Nàng dừng lại một lúc.
- Harry sẽ không cảm thấy hạnh phúc, cho đến khi anh ấy lại trở nên giàu có - Maura nói thẳng.
- Tôi mong có thể làm cho Harry hiểu rằng không nhất thiết phải là triệu phủ thì mới hạnh phúc. Chúng tôi đã ổn định nhà cửa, sẽ mua một chiếc ôtô mới vào tháng tới. Hàng tuần, chúng tôi vẫn để giành được tiền. Bọn trẻ chính là của cải của chúng tôi. Tại sao Harry không thấy điều đó ?
- Katie! Chị đơn giản quá đấy, - Maura rầy la, nhưng đôi mắt rất dịu dàng - Tôi hiểu chị định nói gì, mặc dù...
- Ngay bây giờ tôi cũng có thể thấy hạnh phúc, - trừ một điều là quanh Katie văn có quá nhiều người đang đau khổ, - nếu Harry chấm dứt được nỗi ám ảnh trở thành người giàu có ở Texas.
- Ở Texas, đó là một thôi thúc ! - Maura mỉm cười.
- Chị và Jeff thật hạnh phúc - Katie nói sau một lúc im lặng.
- Chúng tôi cười đùa nhiều. Chúng tôi tranh cãi nhiều về những đứa trẻ, và đó là điều tốt. Nhưng bóng tối luôn luôn che trên đầu chúng tôi. Jeff hiền quá. Anh ấy không thể tự mang bản thảo đến các nhà xuất bản. Tôi vẫn thường an ủi rằng rồi thời vận của anh ấy sẽ đến. Nhưng liệu nó có đến không ?
Nỗi đau buồn quyện vào trong giọng nói của Maura.
- Đôi khi tôi nghĩ rằng tài năng là một tai hoạ chứ không phải là niềm kiêu hãnh như nó đáng được hưởng. Bởi vì nếu anh không rũ bỏ được nó, anh sẽ tự hỏi mình trong suốt những năm còn lại của cuộc đời cái câu hỏi: “Mình đã làm gì sai ?" Hoặc là anh cay nghiệt, giận dữ với cả thế giới vì đã không nhận ra cái mà anh đang cố gắng hiến dâng cho nó.
- Tôi nghĩ có thể chúng ta sẽ trở nên hạnh phúc chỉ với những cố gắng nhỏ - Katie nói nhẹ nhàng.
- Lạy Chúa, chúng ta đang gặp khó khăn - Maura cằn nhằn - Chúng ta nói như thể mình đã sáu mươi và đang than khóc về tuổi trẻ đã mất. Katie, có khi nào chị ước rằng chị và Harry đã không bao giờ đến Texas?
- Không ! - Katie quả quyết - Đây chính là nơi tôi muốn gửi gắm cuộc đời mình. Thế còn chị ? - Đột nhiên nàng cảm thấy tò mò. Chị có bao giờ nghĩ lại về New York và cái mơ ước trở thành diễn viên của mình không.
- Có, nó thường len vào đầu óc mỗi khi tôi đọc tạp chí Theatre Arts Monthly về những nữ diễn viên trẻ nào đó mới thành đạt ở Broadway. Nhưng tôi không nuôi dưỡng loại suy nghĩ đó. Cái làm cho tôi thất vọng là Jeff không thể xuất bản cuốn sách của mình.
Maura liếc nhìn đồng hồ.
- Chị nhấn ga nữa đi. Bọn trẻ có thể đã tan lớp và đang đợi chúng ta.
Katie biết rằng thế nào lúc ra khỏi lớp Leo cũng bối rối. Nó quá dịu dàng và nhạy cảm. Và cũng dễ bị tổn thương. Katie suy nghĩ, với một ước muốn mãnh liệt, là có thể làm tiêu tan hết những nỗi đau trong cuộc sống còn ở phía trước của leo.
- Mẹ ? - Joanne chạy vọt qua cửa với vẻ hớn hở thường ngày của nó. Nó là một bản sao thu nhỏ của nàng - Này, Leo ! Mẹ ở đây cơ.
- Chào các con - Từ trong xe, Katie hôn từng đứa con rồi mở cửa cho chúng - Bác Maura mang cho mỗi đứa một chiếc bánh bột yến mạch đây.
- Cám ơn bác - Joanne hăm hở cúi người về trước trong khi Maura lấy quà ra. Katie giám sát lượng bánh kẹo mà bọn trẻ ăn.
Leo im lặng trên suốt chặng đường về nhà. Joanne - rất yêu những con vật bốn chân - đang hỏi dồn người láng giềng. Leo ngồi im lặng trong một góc ở ghế sau. Khi có điều gì đau buồn, Leo âm thầm giữ kín. Còn Joanne, giống như Harry, lại thường bộc lộ ra ngoài.
Đợi đến khi Maura xuống xe vào nhà Katie mới hỏi Leo.
- Leo, con buồn vì điều gì vậy. Con có muốn kể cho mẹ nghe không ?
- Con bị một điểm 72* môn số học - Nó đau khổ thì thầm - Bố lại sắp giận dữ đây.
- Nhưng con đã được điểm 100 bài kiểm tra Anh văn - Katie nói, cố gắng nhấn mạnh thành tích đó.
Nàng nghĩ sao Harry lại phải đẩy Leo đến nước này. Nó còn chưa đầy chín tuổi.
- Con đã qua được kỳ kiểm tra số học - Katie an ủi.
- Bố sẽ cằn nhằn. Bố sẽ nói rằng con không chịu học.
- Mẹ sẽ nói với bố - Katie hứa. Nàng và Harry đã mấy lần cãi nhau chỉ vì chuyện học hành này. Leo luôn lo sợ về điểm số, mặc dù các thầy giáo vẫn nói rằng nó rất thông minh.
Khi họ về đến nhả, Katie sai Leo và Joanne vào kho lấy vài khúc củi.
- Tối nay chúng ta sẽ ăn trong phòng khách, trước lò sưởi Katie nói, có ý cho rằng đó là một bất ngờ nhỏ - Các con thích như vậy chứ ?
- Vâng ! - gương mặt đáng yêu của Joanne bừng sáng - Mẹ còn nhớ bài thơ Leo viết về chiếc lò sưởi vào lần cuối cùng chúng ta đốt nó bằng củi không ?
- Đó là một bài thơ hay !
Nàng mỉm cười với đứa con trai đang lo lắng, hy vọng nó cũng cười theo để quên đi phản ứng chua chát của Harry về bài thơ. Anh bảo rằng "Nó như vậy là do quanh quẩn bên Jeff. Hãy để thời giờ mà học toán".
- Mẹ sẽ đóng khung bài thơ của con và treo cạnh giường mẹ.
- Nào, Jo* ! Chúng ta đi lấy củi !
Trong một thoáng, Katie nghĩ nàng đã nhìn thấy niềm vui trong ánh mắt Leo.
Vào nhà, Katie thấy Harry ngồi cạnh bàn ăn, đang xem xét những bức thư của khách hàng.
- Bọn trẻ đâu em ? - Anh liếc nhìn lên, hỏi.
Em sai chúng đi lấy củi để đốt lò sưởi, Harry. Em không muốn anh rầy la Leo khi nó cho anh xem điểm kiểm tra số học. Nó buồn vì không làm bài tốt. Anh đừng làm nó buồn hơn.
- Anh đã giúp nó suốt hai tiếng đồng hồ buổi tối trước hôm kiểm tra - Harry cao giọng bực tức - Nó nắm được môn này, tại sao nó không cẩn thận.
Anh dừng lại một lát rồi hỏi.
- Có tồi tệ lắm không ?
- Nó qua được - Katie nói - Đừng mắng nó nữa.
- Em đang làm hỏng nó đấy. Làm sao em có thể trông chờ nó trưởng thành như một người đàn ông, khi em luôn luôn nuông chiều nó.
- Nó vẫn còn là thằng bé con, Harry ạ.
- Mặc kệ nó - Nàng bắt gặp sự phản đối trong cái nhìn của anh - Được rồi, cứ làm hỏng nó đi - Harry nhượng bộ - Nhưng anh đang nghĩ về tương lai của nó đây. Nó không thể trở thành một kẻ phá sàn như bố nó.
- Lạy Chúa, Harry. Anh có thôi ngay cái giọng "Tôi là một kẻ phá sản" đi không ? - Giọng Katie lanh lảnh mặc dù trước đó nàng đã tự hứa với mình là phải giữ bình tĩnh, - chúng ta đang làm ăn tốt. Chúng ta có một thứ cần thiết.
- Nếu em muốn cuộc sống thay đổi, em không bao giờ được nghĩ như vậy - Đôi mắt anh trở nên bối rối - Em cũng có nhiều tham vọng như anh.
- Mọi việc đều phải có thời gian của nó, Harry. Như anh nói, nếu chúng ta có lễ kỷ niệm 100 năm Texas ở đây, ở Dallas này, nghề buôn bán sẽ phát triển mạnh - Nàng mỉm cười. Đôi khi nàng nổi cáu với Harry. Song nàng yêu anh quá nhiều. Chợt nhớ, nàng nói tiếp - Em hứa với bọn trẻ sẽ ăn tối ở phòng khách, trước lò sưởi.
- Nếu sự buôn bán phát đạt, chúng ta sẽ phải có thêm một phòng ăn - Harry nói - Đã đến lúc chấm dứt cuộc sống giống như là chúng ta đang ở trong nhà cứu trợ.
Anh nheo mắt ngăm nghĩ rồi nói tiếp.
- Nếu không làm thêm phòng ăn thì nên mua miếng đất nào quanh đây mà để dành.
- Nếu như anh có thể trả hết ngay một lúc, - Katie ra điều kiện - Không nợ chủ đất, không nợ nhà băng.
- Chúng ta thoả thuận như vậy - Harry mỉm cười buồn bã. Anh biết rằng Katie sợ một sự phá sản thứ hai và sẽ lại mất hết mọi thứ - Ngay khi có tiền, chúng ta sẽ mua đất. Đất thích hợp với việc trồng lúa mì. Anh bảo em này, Katie, lúa mì sẽ là con đường đi lên của chúng ta.
Kể từ khi gặp Pierre Simon, bằng trí tưởng tượng, Harry đã dựng lên cho mình một vương quốc ngũ cốc.
- Anh muốn ăn gì tối nay nào ? Tất nhiên em biết rằng sẽ không có món ngô, dù ờ bất cứ dạng gì.
- Anh vừa mua xúc xích sáng nay. Leo và Joanne rất thích xúc xích. Chúng ta sẽ có một bửa ăn picnic trên sàn nhà, trước lò sưởi. Rồi các con sẽ đi ngủ sớm - Đôi mắt anh nhìn vào mắt nàng, - và chúng ta sẽ...
Harry tự hào rằng sau từng ấy năm, những cuộc làm tình của họ không bao giờ kém mãnh liệt. Trên giường, anh và nàng vẫn như đang mười tám, đôi mươi.
*****
Ngồi bên cốc cà phê, Harry đọc Tạp chí Văn Học số mới. Katie đi sang kiểm tra xem bọn trẻ có làm vệ sinh buổi tối trước khi đi ngủ không. Anh có thể nghe thấy những giọng nói yếu ớt ngoài hành lang vẳng đến, Joanne đang nài nỉ Katie cho nó nghe radio thêm mười phút nửa còn Leo đang trì hoãn, không chịu buông sách xuống.
Không kiên nhẫn được nữa. Harry gấp cuốn tạp chí lại Thằng Leo mới tồi tệ làm sao, trở về nhà với điểm số học mạt hạng ấy. Như vậy, khi lên lớp cao hơn, cách gì nó có thể đương đầu được với môn Đại số và Hình học. Cách gì nó có thể vào được các trường đại học hàng đầu khi không có điểm toán tốt.
Harry rời khỏi bàn và mở cửa bước vào đêm tối. Không khí mát lạnh mang dấu hiệu của mùa xuân đang tới. Bầu trời lấp lánh những vì sao. Ngay bây giờ, mọi việc quả bình yên và đẹp đẽ, nhưng mùa bão bụi lại đang tới. Trong ánh trăng, anh có thể nhìn thấy mặt đất ẩn dưới những thảm cỏ. Đất cứng vì thiếu mưa. Đã có nhiều tuyết ở Panhandle trong tháng này, điều đó làm giảm nỗi lo về một mùa hè khô hạn.
- Harry ! - Katie xuất hiện ở cửa.
Bọn trẻ ngủ rồi à.
- Chúng sẽ ngủ sau năm phút nữa.
- Có lẽ thay cho việc thêm một buồng ăn chúng ta nên có thêm một buồng ngủ. Ở tuổi của nó, Leo phải có một buồng riêng thay vì ở chung buồng với em gái.
- Chúng ta có thể thực hiện việc đó ngay, - Katie thận trọng đáp, - nếu như nó nhỏ thôi. Chúng ta sắp phải cùng với ủy ban trợ giúp nông nghiệp cắt giảm việc gieo trồng phải không ?
Harry biết Katie bất bình về điều này, khi mà nạn đói đang lan tràn trên khắp đất nước.
- Em có thể tin chắc như vậy. Nó giống như một gánh nặng được cất khỏi vai anh. Không phải lo lắng điều hành công việc, không phải gieo trồng, không phải trả công thuê mướn và một tờ séc trợ cấp sẽ đến đúng lúc.
- Em có nửa chiếc bánh trong tủ lạnh. Em nướng lại và chúng mình sẽ ăn trước khi đi ngủ nhé ?
- Em thích mình có một chiếc tủ lạnh ? - Harry đùa.
- Nó đắt, nhưng mà dễ chịu - Katie thừa nhận.
Điều gì đã xảy ra với Katie ? Harry tự hỏi mình với cảm giác của sự mất mát. Những ước mơ ngày xưa của nàng cũng lớn như của anh. Tại sao nàng lại cho phép mình bằng lòng với cuộc sống nghèo nàn thế này ?

*****



Trong suất mùa xuân và mùa hè, các tổ chức ở Dallas đã đấu tranh để thuyết phục "Uỷ ban kỷ niệm 100 năm Texas” rằng Dallas là sự lựa chọn hợp lý cho cuộc triển lãm. Nó phù hợp không chỉ vì có mật độ dân số lớn nhất bang mà còn vì là địa điểm gần nhất không chỉ đối với cư dân Texas mà còn đối với những người đến thăm từ các bang khác. Những người ủng hộ Dallas còn tuyên bố rằng nó là đại diện của Texas về những mặt tiến bộ nhất. Niềm hân hoan cực độ tràn khắp thành phố khi Uỷ ban đã chọn Dallas thay cho Houston và San Antonio. Giờ đây đã đến lúc chính quyển tiểu bang và chính phủ Liên bang huy động tiền nong cần thiết.
Katie biết rằng Harry rất phấn chấn trước những khả năng mà cuộc triển lãm mang lại cho thành phố. Nó sẽ là một sự kiện vĩ đại trong lịch sử ngắn ngủi của Dallas.
Harry thì vui mừng vì chính quyền tiểu bang đã hoàn thành dự thảo ngân sách. Hơn một năm nữa cuộc triển lãm - được ước đoán là có khoảng vài triệu khách - mới mở cửa. Nhưng khi xem xét quy mô của nó, Harry nghĩ đây thực sự là một hội chợ thế giới. Những người Texas thích kiểu thách thức như vậy. Và cả Harry nữa, anh đã là người Texas một trăm phần trăm.
Trong khi Harry tiếp tục bị ám ảnh bởi đất đai, Katie biết rằng anh lơ là đến canh tác. Chủ quyền đối với đất đai đã cuốn hút anh. Đất đai là vương quốc riêng của anh. Anh dám mơ ước được làm chủ một nửa Texas lắm. Bây giờ, anh bắt đầu kiếm những dải đất nhỏ và rẻ. Anh mua trả tiền ngay, như đã hứa với Katie.
Với bảy ngàn người làm việc ba ca ở công viên hội chợ Dallas để xây dựng toà nhà triển lãm kỷ niệm 100 năm, Harry đã đề xuất một chương trình phục vụ ăn trưa (để thêm vào công việc kinh doanh của họ) với Katie giám sát người làm còn Harry đảm trách khâu phân phối. Nhiều quán ăn đang được xây dựng để đáp ứng cho nhu cầu khách khứa, dù rằng đến tháng Sáu họ mới mở cửa. Harry đang mở rộng dịch vụ buôn bán rau quả hàng ngày của minh.
Có khoảng hai triệu vé hội chợ được bán trước. Thành phố Dallas đã chuẩn bị cho khoảng 150.000 khách ở lại qua đêm. Hiệp hội khách sạn Dallas đã chuẩn bị 5.917 phòng với giá từ một đến tám đôla cho phòng cá nhân và từ l,245 đến mười đôla cho buồng đôi. Ngoài ra còn có 858 phòng của các khách sạn không phải là thành viên của hiệp hội. Trường đại học Southern Methodist cũng cung cấp thêm nhiều phòng, trừ những phòng có sinh viên học hè ở. Có 27 trại du lịch với 629 ngôi nhà lá. Thêm vào đó là các nhà tư cũng sẽ cho thuê phòng. Ở góc phố South Haskell và Fitzhugh là trung tâm lều trại Texas, ở đó bán những căn lều có tường và sàn bằng gỗ.
Vào cuối tháng Năm, sự sôi đông ngày một tăng lên. Các câu lạc bộ và các nhà hàng ăn uống trương lên các ban nhạc có tên tuổi và các ngôi sao màn bạc. Ban nhạc của Freddy Martin sẽ mở màn múa biểu diễn ở khách sạn Bake. Còn George Raft sẽ là khách danh dự của buổi khai trương sòng bạc Freneh. "Quán ăn trên sân thượng" của buynđinh Santa Fe sẽ khai chương vào ngày 4 tháng Sáu.
Vào sáng thứ bảy ngày 6 tháng Sáu năm 1936, tất cả các nhà máy và tầu hoả rú còi hết cỡ vào lúc tám giờ để báo hiệu sự mở màn chính thức "Triển lãm 100 năm Texas" - một hội chợ quốc tế đầu tiên trong lịch sử được trang bị điều hoà nhiệt hộ. Hai ngày trôi qua, người người ùn ùn đổ về thành phố bằng tầu hoả, ôtô và những chuyến bay mới. Cùng với những người dân Dallas và dân vùng phụ cận, họ đứng kín dọc các đường phố chờ đợi cuộc diễu hành.
Đúng mười giờ rưỡi, với mười sáu chiếc máy bay quân sự trên bầu trời, cuộc diễu hành bắt đầu dọc theo các đường phố chính, hướng về địa điểm hội chợ. Gia đình Newhouse và gia đình Warren đã đến rất sớm để cho bốn đứa trẻ được đứng ở hàng đầu người xem.
- Khi nào thì chúng ta đi hội chợ ? - Joanne hỏi, thèm thuồng nhìn đám rước.
- Một vài tuần nửa - Harry đáp.
- Họ có kẹo bông màu hồng không ? - Willa hỏi.
- Chắc chắn là có - Maura nói một cách nghiêm túc.
Cuộc diễu hành được dẫn đầu bằng tám cảnh sát đi mô tô. Theo sau họ là sáu người cưỡi ngựa, mang sáu lá cờ tượng trưng cho lịch sử bốn trăm năm của bang. Vị Đại nguyên soái đi chiếc xe đầu tiên. Đằng sau ông là hai mươi lăm đội biệt động Texas cưỡi trên lưng ngựa. Sau nữa là ban nhạc Hải quân Hoa Kỳ vừa đi vừa chơi bản nhạc Những con mắt của Texas. Thống đốc bang và cảnh sát trưởng khu vực Dallas dẫn theo đoàn tuỳ tùng cao cấp.
- Kia là Bộ trưởng Thương mại Daniel Roper, - Harry chỉ, ngạc nhiên là một thành viên của chính phủ cũng có mặt ở đây.
Bây giờ đến lượt các đại diện của lực lượng vũ trang. Mười hai ngàn vệ binh quốc gia giữ trật tự trong khi đoàn diễu hành dài tới ba dặm đang chầm chậm tiến về phía trước.
- Anh đoán hôm nay có bao nhiêu người đến đây ? - Katie hỏi khi nhìn đám đông cuồng nhiệt.
- Ít nhất cũng khoảng một phần tư triệu, - Jeff đoán - Đây là một ngày đẹp nhất trong lịch sử Texas, kể từ khi Sam Houston đánh bật những người Mêhicô ở San Jacinto một trăm năm trước.
Ngay từ ngày đầu tiên, rõ ràng là cuộc triển lãm “Một trăm năm Texas" sẽ thành công. Có thể nó không mang lại nhiều tiền nhưng sự quảng cáo cho Dallas là vô giá. Sáu ngày sau khi khai trương, tổng thống Roosevelt và vợ ông đến Dallas và được khoảng nửa triệu người chào đón. Tổng thống và phu nhân đi thăm triển lãm bằng ôtô và dừng ở Cotton Bowl. Tại đây ông đã đọc diễn văn.
- Cuộc triển lãm này không chỉ dành cho những người Texas mà là cho cả nhân dân nước Mỹ - Roosvelt tuyên bố.
Thu nhập ngày một tăng lên, Harry quyết định làm thêm hai phòng cho ngôi nhà ở trang trại, một là phòng ăn, một nữa là phòng ngủ.
Tất nhiên là Joanne rất khoái khi Leo chuyển sang phòng mới. Bây giờ Willa có thể đến thăm và ở qua đêm với nó.
Harry đặt mua dài hạn tạp chí Địa lý Quốc gia cho tụi nhỏ và hai tạp chí thể thao với hi vọng rằng Leo sẽ thích môn bóng chảy. Anh cũng đặt mua cho mình tạp chí The Wall Street Journal Trong thời gian rỗi rãi ít ỏi anh đọc ngốn ngấu các tạp chí Nông nghiệp, Thương mại - bất cứ thứ gì giúp anh mở rộng kiến thức về lúa mì và các công ty điều khiển thị trường này. Anh vẫn nói với Katie rằng, lúa mì đối với thế giới còn quan trọng hơn cả dầu mỏ. Dù thế nào đi nữa, trong cái thế giới bí ẩn của ngũ cốc cũng sẽ có chỗ cho anh, nếu như anh đang tìm đúng chìa khoá để mở nó.
Đêm đêm, khi Katie đã ngủ, Harry nằm nhìn vào bóng tối. Anh không thể nào yên tâm được với chính bản thân mình khi chưa trả lại cho Katie và các con cuộc sống mà họ đã từng biết đến, trước cái ngày hãi hùng vào tháng Mười năm 1929.
Cuối mùa hè, qua một nhân viên nhà băng, Harry biết rằng có một khoảnh đất lớn cách trang trại vài dặm về phía bắc sắp được bán đấu giá. Sự quan tâm của anh lại tăng thêm khi anh thấy rằng mảnh đất đó rất thuận lợi cho việc trồng lúa mì.
Sáng hôm sau, anh đến tận nơi xem xét. Đó là một mảnh đất quá rộng lớn đối với anh, thậm chí - chỉ nghĩ đến việc đặt tiền cho nó. Anh đứng đó như đang thấy một vụ lúa tốt bời bời và nông sản tăng lên. Nó không đơn thuần chỉ do chương trình của Uỷ ban trợ giúp nông nghiệp mà còn bởi vì những trận bão bụi đen đã phá huỷ mùa màng của nhiều trang trại miền Trung Tây.
Anh biết rằng sư thiếu hụt lúa mì ở một số bang sẽ dẫn đến sự tăng giá. Thị trường là lĩnh vực anh rất quan tâm và có hiểu biết về nó. Anh không phải là người thích làm ra lúa mì mà chỉ là người thích điều khiển việc buôn bán nó. Anh nhớ những lời Pierre Simon nói - rõ ràng như thể mới hôm qua đây - rằng tài năng đoán trước sự lên xuống giá cả của anh sẽ giúp anh thành đạt trong buôn bán ngũ cốc. "Đó là khả năng thấy trước được tương lai. Khả năng đó làm nên sự khác biệt giữa phá sản và thành công lớn”.
Tự nhủ rằng mình đang hành động không phải vì tò mò, Harry đến thăm ông chủ nhà băng cũ của anh.
- Liệu mảnh đất ấy có thể bị chia ra thành những khoảnh nhỏ hơn không ? - Anh hỏi.
- Không đâu, - Ông chủ nhà băng nói, - nhưng nó cũng rẻ thôi, Harry ạ. Anh cũng biết đồng tiền ở đây khan hiếm như thế nào.
- Mảnh đất ấy quá lớn đối với tôi. Tôi đến với hy vọng mỏng manh là nó sẽ được chia ra làm nhiều phần.
- Hồi này anh khá rồi còn gì, - Ông chủ nhà báng nói, - làm ăn phát đạt, lại còn có tiền đền bù từ quỹ của Uỷ ban trợ giúp nông nghiệp. Nếu như anh muốn vay tiền, chúng tôi sẽ không từ chối.
- Cho tôi suy nghĩ đã, - Tim Harry đập dồn - Khi nào thì đấu giá nhỉ ?
- Sáng thứ hai, đúng tám giờ.
Harry đợi cho Ieo và Joanne đi ngủ mới nói vóc Katie về việc mua lô đất ấy. Đang rửa bát, nàng quay ngoắt lại nhìn anh chằm chặp với vẻ nghi ngờ.
- Làm sao anh có thể nghĩ đến chuyện mua một miếng đất lớn như vậy, Harry ? Chúng ta không có đủ tiền đâu.
- Anh đã thảo luận việc đó với Bill Randall ở nhà băng. Ông ấy biết chúng ta làm ăn khấm khá và nhà băng có thể cho chúng ta vay.
- Công việc kinh doanh cộng với trang trại nữa chứ? - Katie hỏi.
Harry nao núng. Katie nói đúng. Randall có ý bảo anh dùng trang trại làm vật bảo đảm cho món nợ.
- Chỉ một cú thất bát là chúng ta mất hết, Harry ạ. Làm sao anh có thể một lần nữa nói với em những điều đã nói ở lần phá sản vừa qua.
- Chúng ta đang sung sức, - Harry khăng khăng - Nhà băng sẽ cho chúng ta vay dài hạn. Khoản phải trả hàng tháng nhỏ thôi, chúng ta có thể xoay xở được. Và mảnh đất đó là...
- Chúng ta không thể đánh bạc, Harry. Một lần là đủ rồi. Anh có muốn trông thấy em cùng với Leo và Joanne phải ra đường không ? Sống trong cái lán bằng vải nhựa hay trong xác ôtô hỏng ? Em không để anh mang cuộc sống cả gia đình ta đặt cược đâu.
Katie không để lộ ra nhưng Harry hiểu. Trang trại mang tên nàng. Anh không thể dàn xếp gì với nhà băng mà không được nàng ưng chịu.
- Quên việc này đi, - Harry nói ngắn gọn.
- Anh còn phải có rất nhiều thứ kèm theo chứ không chỉ là một mảnh đất trồng múa mì để có thể trở thành một nhà buôn ngũ cốc. Katie nói thẳng - Anh cần phải có nhiều tiền.
- Anh đã nói với em, Katie. Quên nó đi, - Harry xô ghế đứng dậy - Trong nhà nóng như lò thiêu ấy, anh ra ngoài một lát đây.
Sáng thứ hai, đúng tám giờ, Harry có mặt trong cuộc bán đấu giá. Chỉ có một vài người tham dự.
Đúng như anh mong đợi, giá đặt thấp bất ngờ. Harry ngẩn ngơ đứng nhìn mảnh đất được bán đấu giá chỉ bằng một phần giá trị của nó. Tại sao Katie không nhìn thấy những tiềm năng trong mảnh đất ấy. Họ có thể dàn xếp để món nợ nhà băng kéo dài ra trong khoảng mười hay mười lăm năm.
Vài tuần sau, Harry vẫn không hết tiếc rẻ khi nghĩ đến mảnh đất đó. Rồi vào một buổi sáng tháng Mười nóng nực, sau khi lái xe vào Dallas để giao hàng. Harry ngồi ở cổng uống nước chanh và xem báo Morning News. Anh mở tờ báo đọc các tin quan trọng hàng đầu và đột nhiên cảm thấy bị sốc.
MỘT GIẾNG DẦU MỚI XUẤT HIỆN Ở BẮC DALLAS
- Đồ chó đẻ - ! Tay anh run lên khi đọc bài tường thuật trên báo. Mảnh đất mà anh định mua đã về tay một nhà khai thác dầu. Không phải là lúa mì mà là dầu; cái chất lỏng màu đen có thể làm cho họ giàu có.
Giận dữ, Harry đứng lên, gạt tờ báo sang một bên. Thất vọng anh đập mạnh cốc nước chanh xuống sàn nhà.
- Harry - Katỉe xuất hiện ở cửa, nét mặt lo lắng - Anh có làm sao không ?
- Anh không thể chịu được - Anh rít lên - Em nhớ mảnh đất mà em đã không để cho anh mua chứ ? Cái mảnh đất mà nhà băng đã hứa giúp đỡ tài chính cho chúng ta ấy ?
- Thế làm sao nào - Katie lo lắng.
Người chủ mới vừa tìm thấy dầu. Đầu óc em hẹp hòi đến nỗi em vừa đánh mất hàng triệu đô la. Lẽ ra chúng ta đã có thể giàu có. Tương lai Leo và Joanne đã có thể đảm bảo. Em đã trở nên nhỏ mọn làm sao. Điều gì xây ra với cái cô Katie mà tôi đã cưới mười ba năm trước vậy ?
Anh quay phắt đi, hầm hầm bước xuống bậc thang, ra ôtô. Anh muốn tạo ra một khoảng cách giữa anh và vợ, "Vì sự ngu đần của Katie, ta đã mất hàng triệu đôla".

Chú thích:

* Tính theo trang điểm 100.
* cách gọi Joanne thân mật.

<< Chương Mười Hai | Chương Mười Bốn >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 219

Return to top