Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Bài Viết >> Bác Sĩ riêng của Mao

  Cùng một tác giả
Không có truyện nào


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 101253 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Bác Sĩ riêng của Mao
Lý Chí Thỏa

Chương 76
Sau của cái chết Lâm Bưu, sức khoẻ Mao trở nên xấu đi. Ông cũng chưa khỏi bệnh sưng phổi, đeo dẳng từ tháng 11 năm 1970. Khi vụ việc Lâm Bưu đến hồi kết thúc, khi đã tiến hành các vụ bắt bớ và Mao biết rằng đã nằm trong sự an toàn, thì dường như một cái gì đó bắt đầu đè nặng lên ông. Suốt ngày đêm ông nằm trên giường hầu như không nói và không làm một cái gì cả. ông già đi trông thấy - vai còng xuống, đi lại chậm chạp, chân kéo lê. Cơn mất ngủ lại hành hạ ông.
Huyết áp của Mao từ mức bình thường - 130 / 80, nhảy lên đến 180/100. Phần dưới của chân và bàn chân bị trương to ra, được biệt ở mắt cá chân. Bệnh run rảy mãn tính phát triển và ông ho khạc ra một lượng đờm khá lớn. Hơi thở của ông yếu và không sâu. Không có lần thử nào mà tôi lấy, lại có vi trùng bệnh lý, kể cả trong phổi.
Đó là dấu hiệu sức suy giảm đề kháng của cơ thể. Tim to lên, nhịp đập nhanh hơn.
Tôi thuyết phục Mao đồng ý khám tổng thể, bằng X-quang cho các tế bào ở vùng ngực và điện tâm đồ. ông phản đối.
Tôi đề nghị dùng nhân sâm, thuốc bắc Trung quốc mà Chủ tịch vẫn thường dùng nó trước đây. Mao nói rằng đừng bao giờ đả động đến y học dân tộc Trung quốc nữa.
Tôi báo trước cho ông rằng nếu chúng tôi tiến hành kiểm tra bệnh sưng phổi thì ông có nguy cơ bị bệnh tim. Tôi muốn phác đồ tiêm cho ông kháng sinh.
Nhưng Mao từ chối tiêm. Ông đồng ý uống thuốc viên, nhưng cũng chỉ uống tạm thời thôi. Nếu ông cảm thấy đỡ, thì ông ngừng uống, không ai và không cái gì có thể cản ông thay đổi quyết định. Với ông có thể tranh luận bất tận.
Hai tháng sau cái chết của Lâm Bưu, ngày 20 tháng 11 năm 1971, dân chúng Trung quốc phát hoảng, khi xem phóng sự Mao tiếp thủ tướng Bắc Việt Nam - Phạm Văn Đồng.
Tiễn khách ra cửa, Mao đi không vững, như một ông già. Chân của ông, như ngày hôm sau người ta nói, liên tưởng đến cọc bị lung lay
Mỗi lần, khi bệnh tật kéo ông vào giường, Mao nghĩ đến nước cờ chính trị sắp tới. Cách mạng văn hoá do ông khởi xướng hơn năn năm trước đây đã tiêu diệt đảng. Nhiều người nòng cốt cao cấp bị giết. Một số được cứu thoát bằng sự đi đày. Vâng và những ai bị cải tạo, đều bị buộc tội là không trung thành với chủ tịch. Tuy nhiên không ai trong số họ tỏ ra thất tín đến mức như một chiến hữu thân cận của Mao. Nhưng quả là phần đông những người lãnh đạo bị đàn áp đã cảnh cáo ông về sự thất tín Lâm Bưu, người tin vào những người thân cận của mình rằng Mao không thể và được phép điều khiển đảng và đất nước.
Nằm trên giường gần hai tháng, Mao đã sẵn sàng đi tới hoà giải.
Bây giờ ông ta muốn đưa trở lại những người bị ông đàn áp.

<< Chương 75 | Chương 77 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 89

Return to top