Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Cuộc đời chìm nổi của thuyền trưởng Blood

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 7478 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Cuộc đời chìm nổi của thuyền trưởng Blood
Rafael Sabatini

Chương 17

Trên boong đuôi của “Arabella”, dưới những tia nắng mai rực rỡ, một  cuộc họp được triệu tập vội vàng. Thuyền trưởng Blood chủ toạ, tinh thần  chàng hoàn toàn sa sút. Nhiều năm sau chàng đã thổ lộ cho Pitt rằng đó là  ngày nặng nề nhất trong cả cuộc đời chàng. Chàng đã tiến hành trận đánh với  một tài nghệ đáng tự hào và đã đánh tan kẻ địch đông gấp bội. Mặc dù vậy  Blood vẫn hiểu rõ sự vô ích của chiến thắng ấy. Chỉ với ba phát đạn rất trúng  đích của một pháo đội mà họ không hề hay biết gì về sự tồn tại của nó, đã đủ để kẻ địch chuyển bại thành thắng. Họ thấy rõ rằng bây giờ họ phải chiến đấu  để giành lấy tự do, mà nó chỉ có thể có được sau khi hạ xong cái pháo đài án  ngữ lối ra biển.
Thoạt tiên thuyền trưởng Blood đã nóng nảy đề nghị bắt tay ngay vào  việc sửa chữa các tàu và lập tức lặp lại cuộc đột phá ra biển. Nhưng các chiến  hữu đã can ngăn chàng từ bỏ ý định liều lĩnh ấy: làm như vậy thì có thể mất  hết. Rồi sau khi đã bình tâm, thuyền trưởng Blood phân tích lại tình hình một  cách tỉnh táo: “Arabella” không thể ra khơi được, “Infanta” phải vất vả lắm  mới không chìm, còn “San Felipe” thì đã hư hại nghiêm trọng từ trước khi  bọn cướp chiếm được. Rốt cuộc Blood phải đồng ý rằng họ không còn cách  nào hơn là quay về Maracaybo và trang bị lại các tàu trước khi thử đột phá ra  biển một lần nữa.
Họ đã đi đến quyết định như vậy. Và thế là những kẻ chiến thắng vừa bị đánh bại trong một trận đánh ngắn ngủi nhưng rất tệ hại đã quay về Maracaybo. Sự tức giận của Blood bị thói bi quan đen tối của Cahusac kích  động thêm. Chóng mặt vì chiến thắng dễ dàng và thần tốc trước một kẻ địch  mạnh hơn hẳn, gã người Breton lại rơi ngay vào nỗi tuyệt vọng khủng khiếp,  lan cả sang phần lớn bọn cướp biển người Pháp.
- Thế là hết, - hắn bảo Blood. - Lần này thì chúng ta đi đứt.
- Cái đó tôi đã được nghe anh nói từ trước rồi, - thuyền trưởng Blood cố nhẫn nhịn bảo hắn. - Mà hình như anh cũng biết có chuyện gì đã xảy ra.  Không ai có thể phủ định được một điều là chúng ta đã quay về với nhiều tàu  và nhiều súng hơn. Anh thử nhìn những con tàu của chúng ta xem.
- Thì tôi vẫn đang nhìn chúng đây.
- Thế thì tôi không thèm nói chuyện với giống sâu bọ đớn hèn như thế này đâu!
- Anh dám gọi tôi là thằng hèn hả?
- Tất nhiên!
Gã Breton thở hổn hển gườm gườm nhìn kẻ lăng nhục mình. Tuy vậy  hắn không thể buộc chàng phải thoả mãn lòng tự ái của hắn được vì tấm  gương Levasseur vẫn sờ sờ ra đó, và vì biết cái cách mà thuyền trưởng Blood  sẽ thoả mãn hắn. Bởi vậy, hắn chỉ lầm bầm giận dỗi:
- Anh nói thế là quá đáng lắm đấy nhé! Anh lộng hành quá rồi!
- Này Cahusac, hễ mỗi khi có chuyện gì không được trôi chảy như bữa  tiệc chiêu đãi là y như rằng anh lại mở mồm kêu ca, tôi đã ngấy đến tận cổ rồi. Nếu anh muốn tìm một cuộc sống êm đềm thì đừng đi biển, lại càng đừng  nên đi biển với tôi, bởi vì với tôi chẳng bao giờ có chuyện êm đềm được. Đó  là tất cả những gì tôi muốn nói với anh.
Cahusac chửi bới om sòm, bỏ về hội ý với đồng bọn để quyết định xem  phải làm gì.
Còn Blood, vẫn không quên bổn phận thầy thuốc của mình, đến thăm  thương binh và ngồi lại ở đó đến tối. Sau đấy chàng lên bờ, đến dinh thống  đốc và ngồi vào bàn viết cho don Miguel một bức thư đầy vẻ khiêu khích,  nhưng hết sức lễ độ bằng thứ tiếng Tây Ban Nha bóng bẩy:
“Thưa quan lớn, sáng nay Ngài đã thấy rõ tôi có thể làm được gì, - chàng  viết. - Mặc dù ngài trội hơn gấp đôi về người cũng như về tàu và pháo, nhưng  tôi đã đánh chìm và bắt sống các tàu trong hải đội của Ngài đang tìm diệt  chúng tôi ở Maracaybo. Bây giờ thì Ngài không thể thực hiện những lời đe  doạ của mình được, dù tàu “Santo Nino” mà Ngài đang chờ đợi từ La Guayra  có đến kịp đi nữa. Đã có ít nhiều kinh nghiệm, Ngài có thể dễ dàng hình dung  ra chuyện gì xảy ra sau đây. Tôi không muốn quấy quả Ngài bằng bức thư này, thưa quan lớn, nhưng tôi là người nhân đạo và rất ghét đổ máu. Bởi vậy,  trước khi làm cỏ cái pháo đài mà Ngài cho là bất khả xâm phạm, cũng nhưmới vừa đây tôi đã xoá sổ cái hải đội mà Ngài cũng cho là vô địch, bởi lòng  nhân ái sơ đẳng, tôi xin cảnh tỉnh Ngài một lần cuối cùng. Nếu Ngài để chúng  tôi tự do ra khơi, nộp năm chục nghìn pê xô và một trăm đầu gia súc để chuộc  thì tôi sẽ vị tình không huỷ diệt thành Maracaybo và sẽ giữ nó nguyên vẹn với  cùng với 40 tù binh mà tôi đã bắt được. Trong số này có những nhân vật rất  quan trọng mà tôi buộc phải giữ như những con tin cho đến khi chúng tôi ra  được ngoài khơi, sau đó họ sẽ được thả về trong những chiếc thuyền mà tôi đã  tịch thu để dùng vào việc ấy. Còn nếu Ngài, thưa quan lớn, vì thiếu khôn  ngoan mà cự tuyệt những điều kiện nhân nhượng của tôi và buộc tôi phải  đánh chiếm pháo đài, dù việc đó có làm nhiều người phải thiệt mạng oan, thì  tôi xin báo trước cho Ngài rõ chớ có chờ tôi nương tay. Tôi sẽ bắt đầu trước  hết bằng việc biến thành Maracaybo kỳ diệu thành đống gạch vụn...”.
Viết xong thư, Blood sai đưa viên phó thống đốc Maracaybo bị bắt ở Gibaranta đến chỗ mình. Sau khi thông báo cho ông ta rõ nội dung bức thư,  chàng phái ông ta đem nó đến cho don Miguel.
Blood đã tính rất đúng rằng viên phó thống đốc Maracaybo là người  quan tâm đến việc này hơn hết trong tất cả dân chúng Maracaybo, chắc ông ta  phải cứu thành phố bằng mọi giá.
Sự việc đã xảy ra đúng như thế. Viên thống đốc khi đưa thư của Blood  gửi don Miguel quả nhiên đã thêm thắt vào đó những yêu cầu tha thiết của  mình.
Nhưng don Miguel không thèm nghe những lời van xin cầu khẩn ấy.  Quả thật hải đội của hắn phần bị bắt, phần bị đánh chìm, nhưng viên đô đốc tự an ủi mình rằng đó là hắn bị đánh úp và thề không bao giờ để xảy ra chuyện  đó nữa. Không ai có thể chiếm nổi pháo đài. Dù thuyền trưởng Blood có san  bằng Maracaybo đi nữa, nhưng rồi thế nào cũng bị đền tội một cách tàn khốc  một khi dám mò ra biển (mà sớm muộn rồi tên kẻ cướp ấy cũng phải làm như thế)!
Viên phó thống đốc cực kỳ tuyệt vọng. Ông ta nổi nóng và to tiếng với  đô đốc. Nhưng tên đô đốc lại còn nóng nảy hơn nhiều.
- Nếu ông là một trung thần của Đức Hoàng thượng và không để cho bọn  cướp biển khốn nạn ấy đến được đây - cũng như tôi sẽ không để chúng thoát  khỏi đó - thì chúng ta đâu có đến nỗi rơi vào tình thế khó khăn như thế này.  Bởi vậy tôi yêu cầu ông đừng nói với tôi những lời nhút nhát ấy nữa. Không đời nào lại có chuyện thoả hiệp với thuyền trưởng Blood, và tôi sẽ thực hiện  bổn phận của mình trước Đức vua. Ngoài ra, tôi còn những món nợ riêng với  thằng khốn kiếp ấy và tôi định thanh toán sòng phẳng với hắn. Hãy về mà bảo  với đứa đã sai ông đến đây như vậy!
Viên phó thống đốc đã đem câu trả lời ấy của tên đô đốc về toà nhà đẹp  đẽ của mình ở Maracaybo mà thuyền trưởng Blood cùng đám đầu lĩnh cướp  biển đang chiếm cứ. Tên đô đốc đã tỏ ra không chút nao núng sau tai hoạ vừa  xảy ra, đến nỗi viên phó thống đốc đã cảm thấy xấu hổ và lúc chuyển lời phúc  đáp của hắn cho Blood, ông ta đã tỏ ra hết sức ngang ngược mà giá viên đô  đốc được trông thấy hắn phải rất hài lòng.
- Ra thế kia đấy! Blood bình thản mỉm cười mặc dù trái tim của chàng  nhói đau, bởi vì dù sao chàng vẫn đã tính sẽ nhận được câu trả lời khác. -  Thôi được, tôi lấy làm tiếc là ngài đô đốc ương gàn như vậy. Chính vì thế mà  ông ta đã mất hải đội của mình. Tôi ghét tàn phá và đổ máu. Nhưng biết làm  sao được. Sáng mai chúng tôi sẽ đưa củi đến đây. Có lẽ đến lúc tận mắt trông  thấy đám cháy thì ngài đô đốc mới chịu tin rằng Peter Blood biết giữ lời. Ông  có thể lui, don Francisco.
Mất nốt chút ít dũng khí còn lại, viên phó thống đốc bị bọn áp giải điệu  ra, chân bước không vững.
Khi ông ta vừa ra khỏi, Cahusac mặt tái mét nhảy chồm dậy và vừa vung  vẩy đôi tay run lẩy bẩy, vừa the thé gào lên:
- Trời tru đất diệt tôi đi! Anh nói sao bây giờ nào? - Rồi không đợi Blood  trả lời hắn tiếp: - Tôi biết thừa rằng lão đô đốc ấy không dễ doạ mà. Hắn đã  dồn chúng ta vào bẫy và biết rõ điều đó, còn anh thì lại đi làm hỏng tất cả vì  bức thư ngu xuẩn của anh.
- Nói hết chưa? - Blood ung dung hỏi khi gã người Pháp dừng lại để lấy  hơi.
- Chưa.
- Thế thì đừng bắt tôi phải nghe những lời mê sảng của anh nữa. Anh  chẳng có gì mới để mà nói cả.
- Nhưng còn anh thì nói sao? Anh có thể nói được cái gì nào? - Cahusac  rít lên.
- Quỷ tha ma bắt anh đi! Tôi tưởng anh có đề nghị gì đó kia chứ. Nhưng nếu anh chỉ lo mỗi một việc là cứu lấy mạng mình thì tốt hơn cả anh và đồng  bọn của anh hãy xéo đi. Tôi dám chắc tên đô đốc Tây Ban Nha sẽ rất hài lòng  được biết quân số của chúng tôi giảm bớt đấy. Để chia tay nhau, chúng tôi sẽ cấp cho các anh một chiếc thuyền. Hãy đến gặp ngay don Miguel bởi vì đằng  nào các anh cũng chẳng có ích gì.
- Để người của chúng tôi quyết định đã! - Cahusac rống lên rồi cố nén  cơn điên, hắn trở về với nhóm của mình.
Sáng sớm hôm sau đến tìm Blood, hắn trông thấy chàng một mình ở sân  trong. Blood đang đi bách bộ, đầu cúi gằm. Vẻ đăm chiêu của chàng bị Cahusac hiểu nhầm là sự chán nản.
- Chúng tôi quyết định chấp nhận đề nghị của anh đấy, thuyền trưởng! -  hắn nói với giọng thách thức.
Tay vẫn chắp sau lưng, thuyền trưởng Blood dừng lại và hờ hững liếc  nhìn tên cướp biển. Cahusac giải thích:
- Tối hôm qua tôi đã gửi thư cho đô đốc Tây Ban Nha và bảo rằng tôi sẽ ly khai anh nếu ông ta để chúng tôi rời khỏi đây theo đúng danh dự nhà binh.  Tôi vừa nhận được trả lời của ông ta. Đô đốc đã chấp nhận đề nghị của chúng  tôi với điều kiện chúng tôi không được mang theo gì. Người của tôi đã xuống  thuyền và chúng tôi sẽ ra đi ngay bây giờ.
- Chúc thượng lộ bình an, - Blood gật đầu đáp rồi quay đi, tiếp tục những  suy nghĩ bị gián đoạn của mình.
- Đó là tất cả những gì anh muốn nói với tôi đấy à? - Cahusac thốt lên  hỏi.
- Tôi có thể nói thêm với anh vài câu, - Vẫn quay lưng về phía Cahusac,  Blood nói, - nhưng tôi biết anh sẽ không hài lòng.
- Thật à? Thế thì vĩnh biệt, thuyền trưởng! - Rồi hắn cay cú nói thêm: -  Tôi tin rằng chúng ta sẽ không còn trông thấy nhau nữa.
- Tôi không chỉ tin mà còn mong thế, - Blood đáp.
Cahusac rủa độc rồi chạy ra ngoài. Ngay sáng hôm ấy hắn và đồng bọn  đã ra đi, cả thảy chừng sáu mươi tên. Xem ra chúng khá bực vì đã để Cahusac  dụ dỗ được mình rút về với hai bàn tay trắng mặc dù Yberville đã hết sức can  ngăn. Tên đô đốc đã giữ lới hứa và để chúng tự do đi qua, điều mà một người  biết rõ bọn Tây Ban Nha như Blood thậm chí cũng không ngờ đến.
Bọn Cahusac vừa đi khỏi thì có người vào báo rằng phó thống đốc xin  chàng tiếp ông ta. Những suy nghĩ ban đêm đã tỏ ra có ích cho don Francisco.  Những suy nghĩ ấy càng làm ông ta biết lo lắng hơn cho số phận của thành  Maracaybo cũng như bực mình hơn với thái độ trơ như đá tên đô đốc.
Thuyền trưởng Blood tiếp ông ta rất lịch sự.
- Chúc ông một buổi sáng tốt lành, don Francisco! Tôi hoãn buổi hoa  đăng đến tối. Ban đêm trông sẽ ngoạn mục hơn.
don Francisco, một ông lão còm cõi, dễ bẳn gắt, tuy dòng dõi cao quí  nhưng dũng cảm thì chẳng bằng ai. Được Blood tiếp, ông ta vào việc luôn.
- Thưa thuyền trưởng Blood, tôi muốn xin ông lui việc tàn phá thành phố lại ba hôm nữa. Trong thời gian ấy xin phép để tôi đi thu góp tiền chuộc - năm  chục nghìn pêxô và một trăm đầu gia súc - mà don Miguel đã từ chối không  chịu nộp cho ông.
- Nhưng ông lấy đâu ra mới được chứ? - Blood hơi ngỡ ngàng hỏi.
don Francisco lắc đầu.
- Đó là việc của tôi, - ông ta đáp, và đồng bào của tôi sẽ giúp tôi trong  việc đó. Ông hãy tha tôi ra với lời hứa danh dự, tôi xin để con trai tôi lại đây  làm con tin.
Thấy Blood không nói gì, viên phó thống đốc bèn ra sức van vỉ thuyền  trưởng chấp nhận lời thỉnh cầu của ông ta. Nhưng Blood đã gằn giọng ngắt  lời:
- Thề có tất cả các thánh thần, tôi rất ngạc nhiên thấy ông đem cái  chuyện hoang đường ấy ra mà bịp tôi đấy, don Francisco! Ông biết chỗ có thể gom được tiền chuộc nhưng lại không chịu cho tôi biết. Thế ông có nghĩ rằng  ông chỉ chịu mở miệng khi phải ngồi trên thùng thuốc nổ đã châm ngòi rồi  không?
don Francisco hơi tái mặt, nhưng vẫn lắc đầu.
- Morgan, L’Ollonais và bọn hải tặc khác làm thế, nhưng thuyền trưởng  Blood thì không thể như vậy. Nếu không biết rõ điều đó thì tôi đã không cầu  khẩn ông như thế này.
- A, lão bợm già! – Peter Blood phá lên cười. Ông định trông chờ vào  lòng độ lượng của tôi đấy phải không?
- Vào danh dự của ông, thưa thuyền trưởng!
- Danh dự của một tên cướp biển à? Không, chắc là ông điên rồi!
Nhưng don Francisco vẫn khăng khăng:
- Tôi tin ở danh dự của thuyền trưởng Blood. Người ta bảo rằng ông  chiến đấu như một đấng trượng phu.
Thuyền trưởng Blood lại phá lên cười, nhưng lần này tiếng cười của  chàng có pha lẫn vị nhạo báng, và cái đó đã làm don Francisco lo ngại cho kết  quả của cuộc nói chuyện. Ông ta không thể ngờ rằng đó là Blood nhạo báng  chính mình.
- Thôi được, - thuyền trưởng nói. - Đành phải thế thôi vậy, don  Francisco. Tôi cho ông ba ngày như ông yêu cầu.
Được giải thoát, don Francisco đi ngay để thực hiện phận sự của mình,  còn thuyền trưởng Blood thì lại tiếp tục nghĩ đến chuyện cái tiếng tăm hiệp  khách ở mức độ mà nó có thể dung hoà với thành tích của một tên cướp biển  đôi khi cũng có thể có ích.
Chiều ngày thứ ba, viên phó thống đốc Maracaybo trở về cùng với  những con lừa thồ tiền và những thỏi kim loại quí. Phía sau là đàn gia súc một  trăm con do các nô lệ da đen lùa theo.
Gia súc được giao cho những tay cướp biển trước đây làm nghề săn bắn  và biết cách ướp thịt để dành. Gần suốt một tuần lễ chúng phải xoay trần bên  bờ sông để xẻ và ướp thịt.
Trong khi việc dự trữ lương thảo và sửa chữa tàu bè đang được tiến  hành, thuyền trưởng Blood vẫn không ngừng suy tính về vấn đề quyết định số phận của chàng. Những người da đỏ đi do thám về báo cho chàng biết rằng  bọn Tây Ban Nha đã dỡ được ba mươi khẩu pháo từ tàu “Salvador” và vì thế hoả lực pháo binh vốn đã mạnh ở pháo đài đã được tăng cường thêm một  pháo đội nữa. Cuối cùng, hy vọng rằng trên thực địa chàng sẽ dễ dàng suy  tính hơn, thuyền trưởng Blood quyết định tự mình đi điều tra lấy. Dưới màn  đêm, cùng với hai người da đỏ vốn căm ghét bọn Tây Ban Nha tàn bạo, chàng  liều mạng chèo thuyền qua đảo, rồi nấp trong những bụi cây lúp xúp phủ kín  bờ, chàng nằm lại ở đấy đến sáng. Sau đó Blood một mình lặn lội đi thám sát  hòn đảo và bò vào gần pháo đài, còn gần hơn khoảng cách mà sự thận trọng  cho phép.
Nhưng chàng vẫn coi thường nguy hiểm để kiểm tra lại những nghi ngờ đã nảy sinh trong chàng.
Cái mỏm đồi nơi Blood bò lên nằm cách tiền đồn chừng một dặm. Từ đấy sự bố phòng bên trong pháo đài trông rõ như lòng bàn tay. Bằng ống  nhòm, chàng đã khẳng định được những nghi ngờ của mình: đúng, quả nhiên  tất cả khẩu pháo của tiền đồn đều hướng ra biển.
Hài lòng với kết quả, chàng quay về Maracaybo và đưa ra đề nghị tấn  công pháo đài từ phía bờ đảo trông vào đất liền để Pitt, Hagthorpe, Yberville,  Wolverstone, Dyke và Ogle thảo luận. Lợi dụng bóng tối, họ sẽ chuyển quân  sang đảo, tấn công bất ngờ vào bọn Tây Ban Nha và đánh tan quân đồn trú  trước khi chúng kịp di chuyển lại pháo để đánh trả.
Đề nghị của Blood được tất cả các sĩ quan đón tiếp một cách lạnh nhạt,  trừ Wolverstone, một người vốn vẫn ưa mạo hiểm, nhưng Hagthorpe thì gạt  phắt ngay.
- Đó là một hành động nông nổi, Peter ạ - gã lắc đầu nói. -Anh đã nghĩ đến chuyện chúng ta không thể áp sát pháo đài ở khoảng cách có thể xung  phong chưa? Bọn Tây Ban Nha không những kịp phát hiện ra chúng ta, mà  còn kịp di chuyển pháo nữa là khác. Mà dù có bí mật áp sát pháo đài đi nữa  thì chúng ta cũng không mang pháo theo được và chỉ có thể trông cậy vào  binh khí nhẹ mà thôi. Chẳng nhẽ anh lại nghĩ rằng ba trăm tay liều mạng - sau  việc Cahusac đào ngũ thì quả thực họ chỉ còn có thế - mà có thể tấn công  được một kẻ địch đông gấp đôi có công sự che chở hay sao?
Những người khác - Dyke, Ogle, Yberville và ngay cả Pitt nữa - nhao  nhao đồng tình với Hagthorpe. Blood chăm chú nghe những lời phản đối và  cố gắng biện bạch rằng chàng đã tính đến mọi khả năng, đã cân nhắc mức độ mạo hiểm...
Rồi đột nhiên Blood im bặt, nghĩ ngợi một thoáng rồi trong ánh mắt  chàng chợt bừng lên một tia hào hứng. Chàng gục đầu suy tính gì đó một lúc,  mồm lẩm nhẩm hết “được” lại “không”, rồi chàng ngẩng lên, mạnh dạn nhìn  các sĩ quan của mình, nói lớn:
- Phải! Tất nhiên các anh nói đúng, như vậy quả là mạo hiểm. Nhưng tôi  đã nghĩ ra cách rồi. Cuộc tấn công mà chúng ta dự tính chỉ là để nghi binh  thôi. Tôi có một kế hoạch thế này, chúng ta bàn xem!
Blood nói nhanh, mạch lạc, và chàng nói đến đâu vẻ mặt của các sĩ quan càng sáng lên đến đấy. Và lúc chàng chấm dứt lời phát biểu ngắn gọn của  mình thì tất cả cùng đồng thanh kêu lên rằng họ sẽ thoát hiểm.
- Ấy, cái đó phải chứng minh đã, - chàng nói.
Họ quyết định ngay sáng hôm sau sẽ rời khỏi Maracaybo bởi vì mọi việc  chuẩn bị lên đường đã hoàn tất và không còn gì giữ chân đoàn cướp biển nữa.
Tin chắc vào sự thành công của mưu kế, thuyền trưởng ra lệnh thả hết  con tin và thậm chí cả các nô lệ da đen mà mọi người ai cũng coi là chiến lợi  phẩm hợp pháp. Điều phòng ngừa duy nhất đối với các tù binh được thả là tất  cả bọn họ bị nhốt vào ngôi nhà thờ rộng xây bằng đá và khoá trái cửa lại.  Những tù binh này sẽ được dân chúng trong thành phố cứu ra lúc nào họ trở về.
Nhét tất cả những của cải đoạt được xuống hầm tàu, bọn cướp giương  buồm tiến ra phía cửa biển, mỗi tàu kéo theo sau ba chiếc xuồng.
Trông thấy những cánh buồm của bọn cướp biển sáng rực lên trong ánh  nắng trưa, tên đô đốc khoái trá xoa đôi tay dài ngoẵng, khẳng khiu và cười  nham hiểm.
- Có thế chứ! - hắn đắc chí nói. - Chính chúa trời đã xua chúng vào tay  ta. Sớm muộn gì chuyện đó cũng phải xảy ra. Nào, các ngài hãy nói xem, -  hắn quay sang bọn sĩ quan đang đứng sau lưng mình - Chẳng phải ta đã liệu  việc như thần đó sao? Vậy là hôm nay tất cả những tai ách mà tên khốn kiếp  don Pedro Sangre - như hắn đã một lần tự xưng với ta - gây ra cho các thần  dân của Đức vua Công giáo sẽ chấm dứt.
Ngay lập tức, những mệnh lệnh cần thiết được truyền xuống và chẳng  mấy chốc pháo đài đã biến thành một ổ ong nhộn nhịp. Bọn pháo thủ tập hợp  bên những khẩu đại bác, những tên khẩu đội trưởng cầm trong tay những cây  bùi nhùi nghi ngút khói, nhưng hải đội cướp biển đang trên đường tiến đến  Lat Palomat không hiểu sao lại đi chệch sang hướng tây. Bọn Tây Ban Nha  lúng túng theo dõi kiểu hành quân lạ lùng của những tàu cướp biển.
Cách pháo đài chừng một dặm rưỡi và cách bờ đảo chừng nửa dặm,  nghĩa là ở ngay mép bãi cạn, cả bốn chiếc tàu bắt đầu thả neo đúng vào chỗ bọn Tây Ban Nha vẫn còn nhìn rõ nhưng lại ngoài tầm của những khẩu pháo  bắn xa nhất trên pháo đài.
Tên đô đốc đắc chí cười.
- A ha! Bọn chó Anh này hoảng rồi! Thề có Chúa chúng có đủ lý do để nghĩ như vậy!
- Chúng sẽ chờ ở đó đến tối, - cậu cháu hắn phán đoán, toàn thân run lên  vì kích động.
don Miguel mỉm cười nhìn cậu ta.
- Nhưng đêm tối thì có ích gì cho chúng trong cái lạch hẹp này, dưới  những họng pháo của ta? Cháu cứ yên tâm, Exteban, đêm nay chúng ta sẽ rửa  thù cho cha cháu, tức là cho em trai ta.
Hắn đưa ống nhòm lên và không dám tin ở mắt mình khi thấy những  chiếc xuồng mà bọn cướp kéo theo sau bây giờ đã được lôi lại sát các tàu.  Hành động ấy hắn không hiểu ra sao cả, nhưng bước tiếp theo lại càng làm  hắn ngạc nhiên hơn: dập dềnh ở phía mạn bên kia những chiếc tàu một lúc,  từng chiếc xuồng đầy lính có vũ trang đầy đủ lại lần lượt xuất hiện, rồi vòng  qua con tàu, chúng tiến thẳng về phía đảo. Những chiếc xuồng chèo đến các  bụi cây rậm phủ kín bờ đảo tới tận mép nước. Tên đô đốc trố mắt dõi theo  những chiếc xuồng cho đến khi chúng khuất hẳn trong lùm cây ven bờ:
- Chuyện quỉ quái gì thế nhỉ?! - hắn hỏi bọn sĩ quan của mình.
Không ai đáp lại câu hỏi của hắn, cả bọn đều ngơ ngác nhóng mắt ra xa.  Hai ba phút sau, vẫn không rời mắt khỏi mặt nước, Exteban kéo áo tên đô đốc  rồi trỏ tay kêu lên:
- Chúng kia rồi, bác kìa!
Theo tay cậu ta chỉ, quả nhiên thấy những chiếc xuồng ló ra. Chúng đang  chèo ngược về phía tàu, nhưng trong xuồng lúc này ngoài các tay chèo không  còn thấy bóng dáng ai nữa. Bọn cướp biển có vũ trang đã ở lại trên bờ.
Những chiếc xuồng trở về tàu rồi lại chở sang Lat Palomat một toán lính  vũ trang khác. Cuối cùng một viên sĩ quan Tây Ban Nha phát biểu:
- Chúng định tấn công ta từ phía đất liền và chắc là muốn công phá pháo  đài.
- Đúng thế - tên đô đốc mỉm cười. - Ta đã đoán ra ý đồ của chúng rồi.  Nếu thánh thần muốn trừng trị ai thì trước hết Ngài làm kẻ đó mất trí đã.
- Hay là chúng ta kéo ra đánh phủ đầu chúng? - Exteban nói sôi nổi.
- Đánh phủ đầu? Qua các bụi cây kia ư? Để chúng tỉa dần ta đi hay sao?
Không, ta sẽ đợi chúng tại đây. Và một khi chúng vừa bắt đầu tấn công, ta sẽ diệt chúng ngay tức khắc. Các ngài chớ nghi ngờ điều đó.
Tuy nhiên đến chiều thì tên đô đốc không còn tự tin như vậy nữa. Trong  thời gian đó những chiếc xuồng đã đi về sáu chuyến để đưa quân lên bờ và,  như don Miguel tận mắt trông thấy qua ống nhòm, chúng đã chuyển lên ít  nhất là mười hai khẩu pháo.
Hắn đã thôi không dám cười nữa. Quay lại đám sĩ quan, hắn nói, nửa bực  dọc, nửa lo lắng:
- Đứa chết tiệt nào dám bảo ta rằng bọn cướp biển không qua ba trăm  tên? Chúng đã đưa ít nhất gấp đôi số đó lên bờ rồi.
Tên đô đốc ngạc nhiên, nhưng sự ngạc nhiên của hắn có lẽ phải tăng gấp  đôi nếu có ai bảo hắn rằng trên bờ đảo Lat Palomat không có lấy một tên  cướp biển và một khẩu pháo nào. don Miguel chịu không đoán nổi rằng  những chiếc xuồng ấy chở vẫn chỉ những người ấy: lúc vào thì chúng đứa  đứng đứa ngồi trên xuồng, nhưng lúc ra thì cả bọn nằm dán xuống lòng xuồng  nên từ xa trông cứ như trong xuồng không có ai cả.
Cơn hoảng sợ mỗi lúc một tăng trong đám lính Tây Ban Nha trước trận  đánh ác liệt không thể tránh khỏi đã bắt đầu lây sang cả tên đô đốc.
Bọn Tây Ban Nha sợ đánh đêm vì chúng biết rằng tay thuyền trưởng  Blood đáng gờm ấy có trong tay một lực lượng lớn gấp đôi trước đó.
Và đến xẩm tối thì bọn Tây Ban Nha đã làm cái mà Blood trông đợi:  chúng bắt đầu xúc tiến các biện pháp đánh trả một cuộc tấn công từ phía bờ mà đám cướp biển đã dàn dựng một màn chuẩn bị công phu như thế. Bọn Tây  Ban Nha hùng hục như trâu kéo những khẩu pháo nặng nề vẫn được bố trí để khống chế lối đi hẹp ra biển.
Vừa kêu ca rên rỉ, mình mẩy nhễ nhại mồ hôi, bị thúc giục bởi những lời  chửi rủa dậm doạ và những ngọn roi của bọn sĩ quan, chúng vội vã và hốt  hoảng kéo những khẩu trọng pháo của mình qua hết khu vực pháo đài chuyển  sang hướng trông vào đất liền. Cần phải bố trí lại toàn bộ. Để chuẩn bị đánh  trả cuộc tấn công đang sắp nổ ra bất cứ lúc nào.
Và khi màn đêm buông xuống, bọn Tây Ban Nha ít nhiều đã chuẩn bị phòng thủ xong. Chúng đứng bên những khẩu pháo của mình, lo sợ cuộc công  thành sắp đến. Sự gan góc đến mức rồ dại của lũ quỉ điên trong toán cướp của thuyền trưởng Blood từ lâu đã lan truyền trên suốt dải bờ biển xứ Main...
Nhưng trong khi chúng đang chờ đợi cuộc tấn công thì hải đội cướp biển  được màn đêm che chở đã lợi dụng triều xuống lặng lẽ nhổ neo. Mò mẫm dò  đường bằng dây đo sâu, bốn chiếc tàu không đèn không lửa âm thầm kéo ra  cửa biển hẹp. Thuyền trưởng Blood ra lệnh hạ hết buồm, trừ các buồm chính  mũi được nhuộm đen vẫn giương lên để bảo đảm cho tàu cơ động.
Đi trước là “Elizabeth” và “Infanta” mạn áp mạn cùng tiến. Lúc chúng đi  ngang qua pháo đài, bọn Tây Ban Nha vì đang mải theo dõi hướng trong bờ nên chỉ thấy hình dáng lờ mờ của những con tàu trong bóng đêm, chỉ nghe  tiếng đập khe khẽ của mũi tàu cắt nước và tiếng nước xoáy ở đuôi tàu. Và  ngay lúc ấy, giữa màn đêm tĩnh mịch bỗng dội lên tiếng gầm điên khùng bất  lực mà chắc chưa ai được nghe kể từ ngày xảy ra cuộc náo loạn ở tháp Babel.
Để làm tăng thêm sự hoảng loạn của bọn Tây Ban Nha, đúng lúc được  nước triều đang rút nhanh đẩy ngang qua pháo đài, “Elizabeth” nhằm thẳng  vào pháo đài nổ một loạt đạn bằng tất cả những khẩu pháo mạn trái.
Mãi đến lúc ấy tên đô đốc mới hiểu rằng hắn đã bị lừa và con chim đã  bình yên sổ lồng, mặc dù hắn còn chưa rõ việc ấy xảy ra như thế nào. Trong  cơn giận dữ điên cuồng, don Miguel ra lệnh đưa những khẩu pháo vừa phải  vất vả lắm mới chuyển đi được kia về vị trí cũ. Trong toàn bộ số vũ khí hùng  hậu nhưng bây giờ đã trở nên vô dụng hắn chỉ để lại mấy khẩu pháo yếu ớt  bảo vệ lối ra biển. Tên đô đốc xua vội bọn pháo thủ đến những khẩu pháo đó.  Và phải mất thêm mấy phút quý báu nữa, rốt cuộc chúng cũng phát hoả được.
Đáp lại là một loạt pháo kinh hồn của “Arabella” lúc này đã giương hết  buồm. Bọn Tây Ban Nha đang tức điên, thoáng nhìn thấy thân tàu sơn đỏ của  nó rực lên trong quầng lửa loạt pháo kích. Tiếng dây kéo buồm nghiến kèn  kẹt chìm trong tiếng nổ, và “Arabella” mất hút như một bóng ma.
Lẫn trong bóng tối che chở mình tránh những phát đạn hỗn loạn hú hoạ của bọn Tây Ban Nha, những chiếc tàu đang rút lui không bắn thêm một phát  nào để khỏi lộ vị trí của mình đối với bọn Tây Ban Nha đang luống cuống và  ngơ ngẩn vì bị lừa.
Các tàu hư hại không đáng kể. Nương theo gió nồm nhè nhẹ, hải đội của  Blood đã vượt qua cửa biển và ra khơi.
Còn don Miguel ở lại trên đảo thì hoá điên vì đã để mất một cơ hội tính  sổ với Blood, một cơ hội tưởng như tuyệt vời nhưng bây giờ đã tuột khỏi tay, và nghĩ xem phải dùng lời lẽ như thế nào để báo cáo cho hội đồng tối cao của  Đức vua công giáo về việc để Blood thoát khỏi Maracaybo với hai chiếc  fregat hai mươi pháo vốn là của Tây Ban Nha, chưa kể đến hai trăm năm chục  nghìn pêxô và đủ thứ của cải khác bị cướp đoạt. Blood đã đi thoát, bất chấp  don Miguel có trong tay bốn chiếc galion và một pháo đài hùng mạnh cho  phép quân Tây Ban Nha nhốt chặt bọn cướp trong một cái bẫy chắc chắn.
“Món nợ” của Peter Blood đã trở thành khổng lồ, và don Miguel nghiến  răng ngửa mặt lên trời thề rằng sẽ đòi bằng hết, dù có phải trả bằng giá nào.
Tuy nhiên, thiệt hại của đức vua Tây Ban Nha chưa phải thế đã hết.  Chiều hôm sau hải đội của Blood đã gặp “Santa Nino” ở gần đảo Oruba. Con  tàu đang giong hết buồm vội vã chạy đến Maracaybo tiếp ứng cho don  Miguel. Thoạt tiên bọn Tây Ban Nha cho rằng đó là hạm đội của don Miguel  đắc thắng trở về sau khi đánh tan bọn cướp. Nhưng khi nhóm tàu đến gần và  trên cột buồm giữa của “Arabella” phấp phới lá cờ đuôi nheo của Anh - cảnh  tượng ấy đã làm bọn Tây Ban Nha cực kỳ thất vọng - thì viên thuyền trưởng  của “Santa Nino” nghĩ rằng, lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng có ích,  bèn hạ cờ trên cột buồm của mình.
Thuyền trưởng Blood ra lệnh thuỷ thủ đoàn của chiếc tàu Tây Ban Nha  xuống xuồng và muốn ghé Oruba, muốn đến Maracaybo hay trèo lên chóp  sừng quỉ sứ mặc lòng. Chàng tỏ ra đại lượng đến nỗi tặng luôn cho chúng  những chiếc xuồng mà các tàu của chàng đang kéo theo.
- Ông sẽ gặp don Miguel trong lúc ông ta đang không được vui lắm. Hãy  chuyển giúp lời chào của tôi tới ngài đô đốc và bảo ông ta rằng tôi xin mạo  muội nhắc nhở ông ta thế này: mọi tai hoạ ụp xuống đầu ông ta đều do lỗi ở một mình ông ta mà thôi. Điều ác mà ông ta đã nhúng tay vào khi cho phép  em mình tiến hành một cuộc viếng thăm không chính thức lên đảo Barbados  đã quả báo gấp ba. Bảo ông ta hãy suy nghĩ hai ba lần trước khi để cho lũ quỷ sứ của mình mò lên một khu dân cư nào đó của nước Anh.
Nói đoạn, chàng thả thuyền trưởng “Santo Nino” và bắt tay vào xem xét  chiến lợi phẩm vừa chiếm được. Mở các cửa khoang, bọn cướp biển phát hiện  thấy trong hầm tàu nhốt đầy người.
- Nô lệ, - Wolverstone thốt lên và lớn tiếng thoá mạ bọn Tây Ban Nha  cho mãi đến khi từ trong đó chui ra Cahusac mắt nheo nheo chớp chớp lia lịa  vì chói nắng.
Gã Breton nhăn nhó tất nhiên không chỉ vì nắng. Và bọn chui ra sau hắn  - những gì còn sót lại từ thuỷ thủ đoàn của hắn - hết lời nguyền rủa Cahusac  hèn nhát đã làm chúng phải một phen nhục nhã vì những người cứu chúng  chính là những người mà chúng đã phản bội bỏ lại bất kể sống chết.
Ba hôm trước “Santa Nino” đã đánh đắm chiếc thuyền mà Blood đã hào  hiệp tặng chúng. Cahusac suýt nữa thì bị treo cổ, nhưng hắn thoát được chắc  chỉ để làm trò cười cho đám “hải hồ huynh đệ” trong nhiều năm sau đó mà  thôi.
Và sau này, ở Tortuga người ta vẫn nhạo báng hỏi hắn:
“Thế mày giấu đi đâu số vàng của mày ở Maracaybo rồi hở?”.

<< Chương 16 | Chương 18 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 189

Return to top