Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Xa rồi thuở mộng mơ

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 85576 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Xa rồi thuở mộng mơ
Hoàng Thu Dung

1.

Uyển Thư đứng trước ngôi nhà ba tầng màu vàng nhạt, ngần ngại bấm chuông . Trong thời gian chờ đợi, cô tranh thủ sửa lại mái tóc, vuốt lại áo . Cô cố giữ cho mình bề ngoài nghiêm chỉnh, dù tác phong của cô chẳng có gì đáng phải lo ngại .

Đây là nơi thứ ba mà Uyển Thư đến nộp đơn xin việc . Cô có tâm trạng mệt mỏi nhiều hơn là hy vọng . Bị từ chối hai lần rồi, thêm lần này nữa ... thì sẽ buồn thêm .

Một lát sau, Uyển Thư thấy một phụ nữ từ trong nhà đi ra . Bà chỉ mở hé cửa , ló đầu ra nhìn cô . Uyển Thư tranh thủ lên tiếng trước :

- Dạ , đây có phải là văn phòng Công ty Du Lịch liên doanh không ạ ?

- Đúng rồi . Cô đến xin việc hả ?

- Dạ .

Người phụ nữ mở rộng cửa :

- Cô vào đi !

Bà ta hướng dẫn Uyển Thư để xe trong sân, rồi đi vào phòng khách . Bà chỉ tay về phía xa lông :

- Cô ngồi đi, để tôi lên báo với ông chủ .

- Dạ

Uyển Thư đến ngồi xuống ghế, đưa mắt quan sát căn phòng .

- " Công ty gì kỳ, không có văn phòng, bàn ghế lẫn nhân viên, giống nhà hơn là nơi kinh doanh " . Uyển Thư nghĩ thầm với một chút hoang mang . Và cô nghĩ xác suất thất bại của mình lên đến 90% .

Từ phía cầu thang , một thanh niên đi xuống khiến Uyển Thư phải ngoái lại nhìn . Lúc nãy nghe người phụ nữ nói là gọi ông chủ là ông , cô cứ nghĩ ông ta già lắm . Không ngờ ông chủ còn qúa trẻ , lớn hơn cô vài tuổi là cùng .

- Dạ, tôi đến nộp đơn xin việc .

Anh ta vẫn không hề lên tiếng . Sư im lặng kỳ cục có vẻ thiếu nhiệt tình, khiến Uyển Thư nghĩ công ty này không thích tiếp xúc với người ngoài . Nhưng cô không dám giận, chỉ có ý nghĩ chán nản . Thế là cô đẩy nhẹ hồ sơ tới trước, rồi nói ngắn gọn :

- Tôi xin phép về .

Bây giờ , anh ta mới chịu lên tiếng :

- Văn phòng chúng tôi mới thành lập nên chưa cần nhiều người lắm . Nhưng cô cứ để hồ sơ lại đây, khi nào cần, tôi sẽ gọi .

Lần này thì Uyển Thư hoàn toàn thất vọng . Cô cười gượng :

- Vâng .

Anh ta chợt đứng dậy, đến góc phòng lấy một hộp danh thiếp, đến trước mặt cô :

- Nhân tiện, cô có thể phát giùm hộp danh thiếp quảng cáo cho công ty, được không ?

- " Chưa từng thấy ai bóc lột như anh ta . Hồ sơ thì không nhận , mà nhờ người ta đi làm việc không công . " Tự ái nổi lên, Uyển Thư nhìn thẳng vào mắt anh ta . Nhưng khi chạm phải cái nhìn đầy uy lực và dò xét của anh ta, cô lại trả lời theo cách mà cô hoàn toàn không nghĩ tới :

- Tôi sẽ đi phát hộp danh thiếp này . Hy vọng là nhờ đó, công ty sẽ ăn nên làm ra .

Đôi mắt anh ta toé lên chút ngạc nhiên , nhưng nó chỉ thoáng qua . Giọng anh thờ ơ :

- Vậy à ? Cám ơn thiện chí của cô .

Và anh ta đứng dậy :

- Chào cô .

Anh ta gọi người phụ nữ lúc nãy ra tiễn cô, rồi đi lên lầu . Thái độ ngạo mạn trịch thượng đó khiến Uyển Thư thấy chạm lòng . Những người tự cho mình quyền bất lịch sự như vậy, không phải là hiếm . Nhưng đến mức này thì thật qúa đáng .

Cùng Uyển Thư đi ra sân, người phụ nữ hỏi một cách quan tâm :

- Xin được không cô ?

- Dạ không .

- Mấy hôm nay có nhiều người đến xin làm . Ai ông cũng đưa danh thiếp nhờ phát giùm , mà có thấy ổng tuyển ai đâu .

- Có ai quay lại không dì ?

- Ai mà thèm quay lại . Lương thì không trả, người không nhận mà đòi hỏi đủ thứ , ai mà thèm làm . Làm việc cho người nước ngoài , đâu phải dễ đâu .

Uyển Thư đứng lại :

- Anh ta không phải là người Việt ,hả dì ?

Người phụ nữ có vẻ lạ lùng :

- Người Nhật . Bộ cô không biết sao ? Không lẽ ông không nói cho cô biết , ổng là ai ?

- Dạ không .

- Kiêu ngạo thiệt .

Uyển Thư không trả lời . Cô thật sự bất ngờ về nhân vật lúc nãy . Anh ta nói tiếng Việt chuẩn đến mức cô không nhận ra một điều lạ nào . Cô cũng đã vài lần tiếp xúc với bạn bè người Nhật . Họ không cao như anh ta . Mắt anh ta to chứ không hí hí như đặc trưng của người Nhật . Kể ra, anh ta có vẻ là một thanh niên Việt Nam hơn .

Uyển Thư tò mò :

- Anh ấy tên gì , hả dì ?

- Yoshihiro Tsurumi .

- Dì chắc nói tiếng Nhật rành lắm ?

- Đâu có đâu cô . Tôi chỉ biết gọi cái tên thôi . Còn ổng nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt . Nói theo ông, tôi nói đâu có nổi .

- Con thấy anh ta còn trẻ, sao dì gọi chi bằng ông lận ?

- Quen miệng rồi cô . Còn cô, mới ra trường hay có làm ở đâu chưa ?

- Dạ, con mới ra trường .

- Hèn chi, nhìn thấy trẻ quá !

- Dạ .

Người phụ nữ tiễn Uyển Thư ra đường mới quay vô . Cô mỉm cười một cách tìm cảm với bà ta, rồi lên xe đạp về nhà .

Cảm giác chán nản lúc nãy vẫn còn . Lần thứ ba đi xin việc và lần đầu tiên gặp trực tiếp " sếp " cô cảm thấy mất tự tin vì vẻ bất cần của anh ta .

<< 61. |


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 82

Return to top