Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Tiểu Thuyết >> Người Đàn Bà Trên Sàn Diễn

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 17591 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Người Đàn Bà Trên Sàn Diễn
William Sommerset MAUGHAM

Chương 13

Mấy ngày đã qua đi, một buổi sáng, trong lúc Julia nằm trên giường đọc bản kịch, từ dưới hầm nhà người ta gọi điện lên, hỏi nàng có bằng lòng nói chuyện với ông Fenneu không. Cái danh xưng ấy đối với nàng chẳng có nghĩa gì, và định từ chối thì chợt nghĩ ra biết đâu chẳng là cái cậu mạo hiểm đó. Tính tò mò thôi thúc nàng bảo cho nối đường dây. Nàng nhận ra tiếng cậu ta.
– Bà có hứa là bà gọi điện cho tôi, - cậu nói, - tôi sốt ruột nên gọi cho bà đây.
– Mấy ngày nay tôi bận quá.
– Khi nào tôi được gặp lại bà?
– Ngay sau khi tôi được rảnh rang đôi chút.
– Còn chiều nay?
– Chiều nay tôi có xuất diễn ban ngày.
– Sau khi diễn mời bà đến dùng trà nhé?
Nàng mỉm cười. Không, anh bạn trẻ ơi, đừng làm như thế với tôi lần thứ hai.
Không được đâu - Nàng trả lời - Tôi thường nghĩ lại ở phỏng hóa tràng để nghỉ ngơi đợi xuất chiều.
Tôi đến gấp bà trong lúc bà nghỉ được không?
Nàng ngập ngừng một giây. Có lẽ tốt hơn hết cứ để cậu ta lại với con Evie chạy ra chạy vô và cô Phliiips có mặt lúc bảy giờ, chẳng có cơ hội để giở trò, và sẽ là cơ hội, tốt để bảo cậu ta nhẹ nhàng thôi, vì cậu ta hiểu lắm, nhưng quyết liệt rằng cái chuyện bữa nọ không được tiếp diễn. Bỉ nàng ít lời khéo léo nàng sẽ giải thích cho cậu ta thấy như vậy là thiếu suy nghĩ, và nàng sẽ biết ơn cậu nếu cậu xóa hẳn chuyện ấy đi trong ký ức.
– Được đến năm giờ ba mươi và tôi sẽ mời cậu uống trà. Không có khoảng thời gian nào trong cuộc đời bận rộn của nàng, nàng lại thích hơn ba giờ này, ba giờ nàng được cái nghĩ ngơi trong phòng hóa trang từ quãng chiều đến quãng diễn xuất chiều tối. Những nhân viên của đoàn đã đi cả và có ở đó để nàng sai bảo, có người gác cửa bảo vệ quyền sống riêng tư của nàng. Phòng xiêm áo như là buồng lái của con tàu.
Ngoại giới xem ra là lắc, nàng tận hưởng sứ ẩn dật của mình. Nàng cảm được được sự say mê tự do.
Nàng thiếp ngủ đi một chút, đọc đôi chút, hoặc nằm trên chiếc ghế nệm dài tiện nghi với những suy nghĩ phiêu du. Nàng suy niệm về vai mà nàng đang đóng và những vai tâm đắc đã đóng trước dây. Nàng nghĩ đến Roger con, trai nàng, Những mơ mộng êm đẹp thờ thẫn luồn qua óc nàng như những người tình, ẩn hiện trong khu rừng xanh. Nàng thích thơ pháp và có ngâm đọc ít vần thơ Veđainel.
Đúng năm giờ ba mươi Evie đưa vào cho nàng một tấm danh thiếp “Ông Thomas Fennell, nàng dọc.
Mời ông ấy vào rồi lấy trà. Nàng đã quyết định cách thức đối xử với_cậu ta.
Nàng vẫn khả ái, nhưng xa cách. Nàng sẽ thân ái hỏi thăm công việc của cậu, việc thi cử. Rồi nàng sẽ nói cho cậu nghe về Roger. Roger năm nay mười bảy, còn một năm nữa sẽ vào Đại học Cambridge. Nàng sẽ cho cậu biết sự thật rằng nàng đáng tuổi mẹ cậu. Nàng sẽ xử sự như là giữa hai người chưa hề có chuyện gì, cậu nên về và đừng bao, giờ gặp lại nàng nữa, ngoại trừ qua ánh đèn sân khấu, hãy cố tin tưởng rằng tất cả câu chuyện này chẳng qua là do tin tưởng rằng tất cả câu chuyện này chẳng qua chỉ là do lý trí và trí tưởng tượng mà cậu đã nghĩ ra. Nhưng đến khi nhìn thấy cậu với vẻ linh hoạt với đôi mắt non trẻ con dễ thương, nàng cảm thấy lòng mình bỗng nhiên rộn ràng. Evie đóng cửa lại sau khi cậu bước vào. Nàng đang nằm trên ghế nệm, xõa đưa bàn tay cho cậu, nụ cười duyên dáng của bà Récamlèr trên môi nhưng cậu quì sụp xuống, đắm đuối hôn lên môi nàng. Nàng không cưỡng nỗi, vòng tay ôm cổ cậu, hôn cậu cũng đắm đuối không kém.
“Ôi những quyết tâm đâu hết rồi. Không, trời ơi, chẳng lẽ tôi đã yêu cậu ta rồi.
– Ngồi xuống mau đi. Con Evie bưng trà vào kia kìa.
Bảo nó đừng làm.
– Cậu muốn gì vậy. Điều anh ta muốn quá hiển nhiên. Tim nàng bắt đầu đập mau quá? Không thể được. Michael có thể vào đấy”.
– Tới muốn cô.
Con Evie nó nghĩ thế nào? Liều mạng thế này ngu lắm. Không, không, không được.
Có tiếng gõ cửa, Evie bưng khay trà vào. Julia ra lệnh cho nó kê bàn cạnh ghế nệm nằm bên kia, lấy cho cậu này chiếc gối. Nàng nói với Evie những điều chẳng cần nói. Nàng cảm thấy cậu ta đang ngó nàng. Mắt cậu đảo nhanh, theo dõi động tác ,và sự biểu lộ của nét mặt nàng. Nàng tránh đôi mắt chàng, nhưng nàng cảm thấy nỗi băn khoăn của đôi mắt và sự nồng nàn của thèm khát. Nàng nôn nao. Nàng thấy hình như tiếng nói của nàng nghe không tự nhiên. “Mình bi ám chướng, sao thế này” Trời ơi, thở hết nổi”.
Khi Evie đến cửa, cậu thanh niên làm một cử chỉ tự nhiên đến nỗi do sự nhạy cảm hơn là con mắt Evie đã nhận ra. Cô ta nhìn cậu chằm chằm. Mặt cậu này tái nhợt đi.
Ồ, Evie - nàng nói - Cậu này muốn nói với cô về một vở kịch. Coi chừng đừng để ai quấy rầy cô, nghe em. Khi cần, cô sẽ nhấn chuông kêu em.
– Dạ được, thưa cô.
Evie đi ra đóng chặt cửa.
“Mình khùng. Mình khùng thật rồi”.
Nhưng cậu đã nhấc bắn đi, quì gối, nàng đã trong vòng ốm của cậu.
Nàng để cậu ta về trước khí cô”Phillips lại, sau đó nàng bấm chuông gọi Evie.
– Kịch đóng có hay không – Evie hỏi?
– Kịch nào nhỉ.
– Kịch mà cậu ấy bàn với cô ấy.
– Cậu ấy khéo. Cậu ấy còn trẻ.
Evie nhìn mặt bàn phấn, Julia thích vật nào chỗ ấy và nếu bình kem hay chì kẻ mày mà không đúng chỗ là thế nào cũng có màn gây gổ.
– Lược cô đầu rồi?
Cậu ta dùng lược ấy để chải lại tóc và tiện tay để trên bàn trà. Khi Evie nhìn thấy rồi chị ta đăm đăm ngó một hồi, nghĩ ngợi.
– Sao lại lạc ra đây? – Julia khẽ nhằn.
– Cháu cũng lấy làm lạ.
Câu nói ấy khiến cho Julia chột dạ. Làm cái trò này trong phòng thay đồ thì điên thật. Còn gì nữa, chìa khóa không nằm trong ổ Evie giữ. Dẫu sao, sự liều mạng cũng có cái thích. Nghĩ mình điên như thế cũng vui vui Dù gì đi nữa thì họ cũng đã hẹn hò nhau rồi.
Tom, nàng hỏi cậu ở nhà người nhà kêu cậu bằng tên nào. Thomas, thực tình nàng không thể kêu cậu bằng tên ấy. Tom muốn dẫn nàng đi ăn ở một tiệm nào đó. Để hai người có thể khiêu vũ. Vào dịp ấy, Michael đi Cambridge một đêm để dượt lại một loạt những vở kịch một màn do cáo sinh viên viết. Hai người có thể đi với nhau mấy giờ.
– Bà có thể thu xếp được mà. -Cậu nói. - Còn buổi trình diễn ngày mai thì sao?
– Chúng ta khỏi băn khoăn chuyện này.
Nàng khước từ không để cho cậu đón nàng ở rạp hát và khi nàng đến nhà hàng cậu đang đợi nàng ngay hành lang. Mặt cậu tươi rói khi nhìn thấy nàng.
– Muộn rồi đấy. Tôi sợ mình không đến.
– Xin lỗi, mấy người đến quấy rầy sau khi vẫn hát mà không sao thoái thác được.
Nhưng không phải. Suốt đêm hôm ấy nàng náo nức như cô gái lần đầu đi dạ vũ. Nàng không thể không nghĩ mình vô lý. Nhưng khi đã xóa đi son phấn kịch trường và quyết định đi ăn, nàng lại không mãn nguyện với mình. Nàng đánh chì xanh lên mi mắt rồi lại bôi đi nàng đánh phấn hồng rồi lại lau đi, thử màu khác.
– Cô tính chuyện gì đây? - Evie hỏi.
– Tao tính làm gái hai mươi, mày không biết à.
– Nếu cô cứ cố, sợ trông cô đúng tuổi cô.
Chưa khi nào nàng thấy cậu bận đồ lớn. Trông cậu láng coóng. Mặc dù Thomas không cao, chỉ trung bình, - dáng thanh tú làm cậu trông có vẻ cao hơn.
Nàng hơi se lòng khi thấy cậu làm ra thạo đời nhưng cậu đã bẻn lẽn với, ngươi phục vụ trưởng khi phải kêu món. Họ khiêu vũ, cậu nhảy không hay lắm, nhưng nàng thấy vẻ vụng về của cậu có cái gì quyến rũ.
Người ta nhận ra nàng, và nàng ý thức được rằng, cậu tận hưởng sự thán phục phản chiếu trong ánh mắt mấy người này. Một cặp trẻ nhảy lượn đến bên bàn để chào thăm nàng. Khi họ đã rời xa rồi cậu hỏi:
– Có phải ngày Dennorant và phu nhân không?
– Phải, tôi biết George từ khi anh ấy còn học ở Eton.
Cậu nhìn theo họ.
Bà kia là CecllyLaweston phu nhân phải không?
Quên rồi, bà thấy đấy à!
Nàng hình như chẳng buồn để ý.
– Kìa, Lepard phu nhân kìa.
– Ai cơ?
– Bộ bà không nhớ họ mở tiệc lớn tại tư dinh cách đây mấy tuần và ông hoàng Wales có dự mà. Báo kẻ đứng ngoài có đăng đấy thôi.
Ủa, ra bằng cách đó cậu được thông tin. Tội nghiệp người tình của tôi. Anh đọc về các ông to bà lớn và lâu lâu ở một cửa hàng ăn hay ở rạp hát anh tình cờ nhìn thấy họ bằng xương bằng thịt. Dĩ nhiên đó là niềm sảng khoát của anh. Mơ mộng. Nếu thực tình anh biết về họ thì ôi thôi. Sự say mê vô tội đối với những yếu nhân có ảnh trên báo ảnh làm anh có vẻ thơ ngây không chịu nổi, và nàng nhìn chàng với cặp mắt hiền từ.
– Trước đây cậu đã có lần nào mời được một nữ diễn viên đi ăn chưa?
Chàng đỏ bừng mặt lên.
– Chưa hề.
Nàng không muốn để cậu trả tiền, nàng biết cậu phải mất cả- tuần lương, nhưng mất mặt quá. Nàng thản nhiên hỏi mấy giờ rồi. Theo bản Nàng, cậu nhìn cườm tay.
– Tôi quên không đeo đồng hồ.
Nàng nhìn cậu bằng ánh mắt tra hỏi.
– Cậu đem cầm rồi à?
Cậu lại đỏ mặt.
– Không? đêm nay tôi vội mặc quần_áo quá.
Chỉ cần nhìn cà-vạt cậu nắn nót đủ biết không có chuyện ấy. Cậu nói dối nàng. Nàng biết cậu, đã đem cầm đồng hồ để mời nàng đi ăn. Có cái gì nghèn nghẹn trong cổ họng. Nàng có thể vòng tay ôm cậu tại chỗ và hôn đôi mắt xanh của cậu. Nàng tôn sùng cậu.
– Nào đi.
Hai người ngồi xe về phòng ngủ của cậu ở Tavistock.

<< Chương 12 | Chương 14 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 265

Return to top