Liên Mạng VietNam || GiaiTri.com | GiaiTriLove.com | GiaiTriChat.com | LoiNhac.com Đăng Nhập | Gia Nhập
Tìm kiếm: Tựa truyện Tác giả Cả hai

   Tìm theo mẫu tự: # A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z Danh sách tác giả    Truyện đã lưu lại (0
Home >> Truyện Dài >> Sớm Mai Hồng

  Cùng một tác giả


  Tìm truyện theo thể loại

  Tìm kiếm

Xin điền tựa đề hoặc tác giả cần tìm vào ô này

  Liệt kê truyện theo chủ đề

  Liệt kê truyện theo tác giả
Số lần xem: 50624 |  Bình chọn:   |    Lưu lại   ||     Khổ chữ: [ 1, 2, 3

Sớm Mai Hồng
Trần Thị Bảo Châu

Chương 3

Bà Lam Thúy vừa giũa móng tay , vừa nói :
- Mẹ đã xin được cho con một chỗ làm . Dù mức lương khởi đầu không cao lắm , nhưng bảo đảm lâu dài . Một lát nữa vào phòng mẹ lấy mẫu hồ sơ xin việc.
Quỳnh My lắc đầu :
- Con thích làm ở công ty của ba hơn . Làm ở đó dầu gì cũng có uy , và cũng được nâng đỡ vì là con gái giám đốc.
Bà Lam Thúy nghiêm mặt :
- Thật là tệ khi phải dựa vào người khác . Mẹ cho con biết , dù làm việc ở đâu cũng phải nhờ thực lực . Nếu không có khả năng , con sẽ bị xem thường và bị loại ra một bên ngaỵ Mẹ không nghĩ ba sẽ nâng đỡ con đâu . Đừng quá kỳ vọng rồi sẽ thất vọng đó.
Quỳnh My khăng khăng nói :
- Một khi đã năn nỉ con về công ty , ba nhất định sẽ nâng đỡ.
Bà Lam Thúy rên rỉ :
- Phải nói thế nào cho con hiểu đây ? Ông ấy muốn chia cách mẹ với con . Ổng muốn con sẽ về phe ổng , giống như thằng Trung . Mẹ sẽ không để ông cướp mất con đâu.
Nãy giờ nằm coi cải lương trên ghế bố , bà Vân , ngoại của Quỳnh My bỗng xen vào :
- Con có quá lời không Thúy ? Dù không còn sống với Sơn , cũng đừng nghĩ quá tệ về nó như vậy . Nếu muốn giành Quỳnh My , Sơn đã làm trong thời gian con hợp tác lao động ở nước ngoài , chớ đâu đợi tới bây giờ.
Bà Lam Thúy bất bình :
- Mẹ cũng bênh vực ông ta à ?
Bà Vân cau mày :
- Lúc nào con cũng cho mình đúng và bị xử ép . Mẹ chỉ nói lên nhận xét của mình , chớ chẳng bênh ai , bỏ ai hết . Chuyện ngày xưa , lỗi hoàn toàn ở con mà.
Bà Lam Thúy giẫy nãy :
- Mẹ nó nói thế sao ? Nếu không vì thằng Trung . ..
Bà Vân gằn giọng :
- Con vì bản thân mình chứ chẳng vì thằng Trung chút nào cả . Hay con muốn mẹ nói toạc ra ?
Bà Thúy gào lên :
- Mẹ thấy con chưa đủ khổ sao còn hành hạ vì những câu như thế ?
Bà Vân vẫn bình thản :
- Mẹ chỉ nói lên sự thật thôi . Con đâu cần gào to để trấn áp me.
Quỳnh My ngơ ngác nhìn hai người . Mẹ và ngoại cô đang tranh cái chuyện gì vậy kìa ?
Lúc My còn ngạc nhiên và thắc mắc thì chuông điện thoại reo vang , My đành bước đến cầm ống nghe.
Bên kia đầu dây , giọng Trung hốt hoảng :
- Ba bị xe đụng , đưa vào bệnh viện rồi.
My thảng thốt :
- Nhưng có sao không ?
- Không biết nữa . Anh phải tới bệnh viện liền đây.
Cô chưa kịp hỏi gì thêm , Trung đã gác máy.
Bà Thúy vội vã hoi ? :
- Chuyện gì vậy ?
Quỳnh My than thở :
- Ba bị xe đụng , đã đưa vào bệnh viện , nhưng không biết nặng nhẹ . Con phải tới đó mới được.
Dứt lời , cô bước tới chiếc Dream và nói cáu khi thấy bánh trước xẹp lép :
- Trời ơi ! Đúng là họa vô đơn chí.
Bực bội , My đẩy mạnh cánh cửa. Ra đường , cô ngoắc chiếc xích lô vừa trờ tới. Ngồi trên xe , cô thắp thỏm không yên khi nghĩ tới ông Sơn . Dù bốn năm năm nay cô sống với ngoại , nhưng My vẫn thường ghé thăm ông . Tình cảm cha con vẫn tràn đầy cho tới khi bà Mỹ Quyên xuất hiện . My nghĩ ba không còn thương cô như trước nữa , nên bỏ mặc ông và người vợ mới chấp nối. Bây giờ nếu ba có chuyện , chắc My sẽ ân hận suốt đời.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của bà Quyên trước phòng cấp cứu , Qùynh My hớt hải :
- Ba con thế nào hả dì ?
Giọng bà Quyên khàn đặc :
- Dì không biết.
Bước tới chỗ Trung đứng , My ghé mắt nhìn qua khung kính , nhưng thẳng thấy được gì . Chán nản , cô hỏi :
- Tại sao ba bị tai nạn vậy ?
- Ba lạc tay lái khi tránh con chó chạy rông ngoài đường.
Quỳnh My kinh ngạc :
- Ba chạy Dream à ? Thế còn chiếc Nisan đâu ?
Trung bứt rứt :
- Tối hôm qua anh mượn đi dự sinh nhật bạn , sáng chưa kịp đem trả , ba đã lấy chiếc Dream đến công ty rồi.
Quỳnh My cao giọng trách :
- Tất cả cũng tại anh xí xọn làm ba bị vạ lây. Nếu ba có gì anh sẽ phải xuống địa ngục.
Trung cau có :
- Hừ ! Giỏi nói xàm . Bộ tao muốn xảy ra chuyện xui rủi này à ?
Bà Mỹ Quyên nói xen vào :
- Tụi con đừng cãi nhau nữa.
Đang nói , bà bỗng ngừng lại khi thấy một phụ nữ đang vội vã bước tới.
Bà ta hỏi ngay :
- Ba tụi con sao rồi ?
Trung đáp :
- Còn trong phòng cấp cứu.
Bà Thúy lại hỏi :
- Đã cho bác sĩ Hòang hay chưa ?
- Có ạ . Bác ấy đang ở trong đó.
Bà Thúy thở phào :
- Vậy cũng đỡ lo một chút.
Vừa nói , bà vừa chuyển cái nhìn của mình về phía bà Quyên . Rất từ tốn , bà Quyên bước lên , giọng trầm xuống :
- Chào chị.
Bà Thúy khẽ gật đầu đáp lễ . Ánh mắt sắc lẻm của bà lướt nhanh lên người phụ nữ đang san sẻ hạnh phúc với chồng cũ của mình.
Bà Quyên khôn khéo :
- Hôm trước em có nhận được quà của chị . Em rất cảm kích . Vừa định sẽ đến thăm chị là anh Sơn xảy ra chuyện . Khổ thật !
Bà Lam Thúy ngọt ngào :
- Mình là chị em mà . Tôi phải cám ơn cô lâu nay đã chăm sóc thằng Trung hộ tôi mới phải đấy.
Bà Quyên gượng gạo cười khi cửa phòng xịch mở . Bác sĩ Hoàng bước ra với vẻ hết sức căng thẳng.
Trung vội vàng hỏi :
- Ba cháu có sao không bác ?
Ông Hoàng đáp :
- Phải cho chụp X quang xong mới trả lời chính xác . Nhưng ba cháu bị chấn thương não khá nặng đấy.
Bà Quyên hấp tấp :
- Chúng tôi có thể vào thăm không bác sĩ ?
Bác sĩ Hoàng nói :
- Anh ấy vẫn chưa tỉnh . Tôi cần nói chuyện riêng với chị.
Quay sang bà Thúy , ông Hoàng lịch sự :
- Xin phép nhé chị Thúy.
Bà Thúy sa sầm mặt xong , nhìn bà Quyên bước theo ông Hoàng . Bà lầu bầu :
- Hừ ! Làm gì phải nói chuyện riêng . Ông ta không coi mẹ ra gì cả.
Trung nói :
- Dầu sao trên danh nghĩa và pháp luật , dì Quyên cũng là vợ ba chứ đâu phải mẹ . Bác Hoàng gặp riêng dì ấy là đúng rồi.
- Mày giỏi bênh vực người ngoài lắm . Tao về cho khuất mắt mày.
Quỳnh My nhăn nhó kéo tay bà :
- Đừng như vậy mà mẹ.
Trung nhún vai :
- Con đi làm giấy nhập viện đây.
Con lại hai mẹ con , Quỳnh My mệt mỏi ngồi xuống ghế , bà Thúy im lặng ngồi kế bên.
Thời gian chậm chạp trôi qua , Quỳnh My nhìn mẹ , ái ngại :
- Mẹ đang nghĩ gì vậy ?
Bà Thúy ngập ngừng :
- Thái độ anh con rất kỳ , nó làm như mẹ là người dưng không bằng . Xa cách mấy năm gặp lại , nó cứ trơ trơ như đá . Đã có chuyện gì xảy ra rồi ?
Quỳnh My nhíu mày :
- Mẹ muốn nói chuyện gì là chuyện gì ?
Bà Thúy chưa kịp trả lời thì Trung đi tới. Anh tỏ vẻ lo lắng :
- Ủa ! Dì Quyên vẫn chưa ra à ? Chả biết ba thế nào đây? Dạo này công việc công ty chất cao như núi , không có ba là mệt đó.
Bà Thúy nói :
- Con không thể dựa vào ba mãi. Phải biết điều hành công ty chứ . Dầu sao sau này nó cũng do anh em con quản lý mà.
Trung khó chịu :
- Sao lại có Quỳnh My dự phần nữa? Con gái nhắm làm được việc lớn à ? Mẹ đâu cần quan tâm đến những việc không thuộc về mình . Điều hành công ty , dĩ nhiên con phải biết rồi. Tất nhien hiện giờ ba là tổng giám đốc , quyền quyết định vẫn là của bạ Con dựa vào ổng là đúng . Bao giờ con được toàn quyền thì khác.
Quỳnh My mỉa mai :
- Hình như anh đã chờ cơ hội này lâu lắm rồi thì phải ?
Trung sừng sộ :
- Mày nói vậy là sao chứ ? Bộ tao muốn ba nằm một chỗ để được làm tổng giám đốc à ? Nói thật nhé , công ty Minh Sơn trước sau cũng thuộc về tao , tao đâu mong chuyện thất đức đó . Lâu nay mày theo mẹ , không thèm ngó ngàng gì tới ba , bây giờ đừng bày đặt quan tâm , lo lắng , trông lố bịch lắm.
Quỳnh My tức tối :
- Đã nghĩ vậy sao anh còn bảo cho tôi biết ba bị tai nạn ?
Trung nhếch mép :
- Tại Dì Quyên muốn thế . Tao cũng đâu thích bị người khác chê trách.
Bà Lam Thúy khó chịu :
- Mới mấy năm trời mà mày thay đổi quá nhiều. Với mày bây giờ không còn mẹ không còn em nữa.
Trung hất hàm :
- Thì đúng là như vậy. Con mồ côi mà.
Bà Thúy tái mặt . Bà giận run :
- Mày . . . mày . ..
Nghẹn ngào không nói tiếp được , bà Thúy dằn gót bước đi. Quỳnh My lon ton chạy theo mẹ . Hôm nay chẳng biết là ngày gì mà xảy ra lắm chuyện quá . Hết mẹ với ngoại. . cự nhau , giờ tới mẹ và anh Trung . Mà anh Trung hôm nay đúng là hỗn . Dường như ảnh muốn chọc tức mẹ hay sao ấy.
Leo lên chiếc taxi đâu chờ khách , bà Thúy lầm bầm :
- Ổng đã đạt được mục đích rồi.
Quỳnh My dò dẫm :
- Mẹ nói gì ? Con không hiểu.
Bà Lam Thúy nói như than :
- Ổng đã cướp thằng Trung của mẹ rồi. Con không thấy cách nó đối xử với mẹ à ?
Cô ấp úng :
- Chắc tại con đổ thừa vì ảnh ba mới ra nông nổi. Anh nổi khùng lên , nên đã cau có với mẹ.
Bà Thúy lắc đầu :
- Con không hiểu đâu , Trung cố tình cho mẹ biết suy nghĩ của nó đấy.
Quỳnh My đóng cửa taxi lại :
- Mẹ đừng để tâm làm gì . Mẹ về trước đi. Con trở vào xem bệnh trạng ba thế nào đã.
Bà Thúy cau mày :
- Ở đó chả ai hoan nghênh con đâu.
My hạ giọng :
- Con chỉ quan tâm tới ba thôi. Ai nghĩ sao thây kệ họ.

<< Chương 2 | Chương 4 >>


Dành cho quảng cáo

©2007-2008 Bản quyền thuộc về Liên Mạng Việt Nam - http://lmvn.com ®
Ghi rõ nguồn "lmvn.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này - Useronline: 304

Return to top